DẠ THIẾU BÁ ĐẠO, CỐ CHẤP SỦNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dạ thiếu bá đạo, cố chấp sủng - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Là ai?

~ Cái thẻ rẻ rách của mày, thì đáng giá bao nhiêu? Hay là lên giường với bao nhiêu thằng rồi?

An Tân Hạ cười nhếch môi, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn An Nhạc Nhạc và Bái Yên.

~ Cô đừng có mà quá đáng. Tiền này là của Yên Yên kiếm được từ những ngày cực khổ làm việc, là tiền mồ hôi, nước mắt đấy. Cô làm sao mà hiểu được?

An Nhạc Nhạc hét lên. Sỉ nhục cô, không sao, cô chịu được, nhưng đừng có đụng đến bạn cô.

~ Tiền ở đâu, kiếm được như thế nào, không phải An Tân Hạ cô mới là người rõ nhất sao?

~ Mày....mày..được lắm, để xem mày như thế được bao lâu.

An Tân Hạ không nói lại được, dơ tay lên nhằm mặt An Nhạc Nhạc mà giáng xuống.

~ Ui da..

An Nhạc Nhạc đau đớn kêu lên, tay ôm lấy bên má đỏ ửng, nước mắt đã từ nơi khóe mắt mà tuôn rơi.

~ A Nhạc, có sao không, An Tân Hạ cô thật là quá đáng, để xem tôi thu phục cô thế nào...

Bái Yên giật tóc An Tân Hạ kéo về phía mình, đồng thời lấy tay tát cho cô ta hai cái liên tiếp. An Tân Hạ không kịp phản ứng, lần lượt nhận từng đau đớn.

~ Sao nào, có đau không, đừng tưởng ức hiếp được A Nhạc mà muốn làm gì thì làm.

Lúc đó, Lục Di Sơ đang đi ngang qua, trực tiếp thấy mọi chuyện, hận không thể bảo vệ Nhạc Nhạc, nhưng An Tân Hạ mới chính là vị hôn thê của anh. Lục Di Sơ bước vào, đưa tay đỡ lấy An Tân Hạ, hướng tới Bái Yên mà nói.

~ Tại sao cô lại đánh cô ấy?

An Tân Hạ như vớ được phao, ôm lấy Lục Di Sơ mà khóc.

~ Hức hức...Di Sơ, anh xem cô ta, không những ức hiếp em mà còn dám đánh em nữa...anh phải đòi lại công bằng cho em.

~ Công bằng cái khỉ gió? Ai là người gây sự trước, cô xem lại bản thân mình đi, đừng có chõ cái mõm vào cuộc sống của A Nhạc nữa.

Bái Yên nghe cô ta nói, da gà đã lần lượt nổi hết lên, cảm thấy rất bẩn khi nghe giọng cô ta.

~ Cô....cô....

~ Từ khi nào mà lại xưng cô rồi, không phải vừa nãy vẫn còn mày tao với chúng tôi sao, giả tạo vừa thôi.
~ Cô im đi, đừng có chửi Hạ Hạ nữa.

Lục Di Sơ nói, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm An Nhạc Nhạc đang cúi gằm mặt xuống đất.

~ Hạ Hạ? Nghe mà chói tai quá, đừng có gọi cô ta mà mắt anh vẫn nhìn A Nhạc, đôi cẩu nam nữ các người.

~ Cô...cô..anh...

~ Cô cái chó, không phải mày tao nữa sao? Cô giả tạo vừa thôi.

~ Cô thôi đi, đừng có nói Hạ Hạ như vậy nữa, cô nên xem lại bản thân mình trước khi nói người khác.

Bái Yên nghe xong, bật cười.

~ Ha ha, anh đang nói tôi xem lại bản thân sao, người nào xem lại thì không biết đâu.

~ Yên Yên, thôi đi, mình đi về.

An Nhạc Nhạc im lặng nãy giờ, cuối cùng cũng lên tiếng.

~ A Nhạc, cậu im lặng đi, hôm nay tớ sẽ đòi lại công bằng cho cậu, không thể để loại người như cô ta lộng hành mãi được.

~ Loại người như tôi là ý gì? An Tân Hạ gồng mình lên hỏi, bản thân cố gắng kiềm chế, giữ hình tượng thục nữ trước mắt Lục Di Sơ.

~ Còn phải hỏi, bản thân cô còn không biết rõ sao?

Bái Yên cảm thấy buồn nôn, loại người này còn giả tạo đến bao giờ.

~ A Nhạc, đi thôi, đừng ở đây thêm 1 phút nào nữa, thật kinh tởm.

~ Đứng lại.

Lục Di Sơ gọi lại, bản thân cố gắng nhìn An Nhạc Nhạc thêm chút nữa, nhưng cô vẫn cúi gầm mặt xuống.

~ Kệ bọn họ, ta đi thôi.

Bái Yên kéo tay An Nhạc Nhạc ra khỏi cửa hàng, nhưng lại bị một lực rất mạnh kéo lại.

~ Cô đứng lại, tôi muốn nói chuyện với Nhạc Nhạc.

~ Nhưng cô ấy không muốn.

~ Nhạc Nhạc, nghe anh nói đã.

Lục Di Sơ vẫn cứ gọi, lực nắm từ tay càng mạnh hơn.

~ A, đau quá..

An Nhạc Nhạc khẽ kêu lên, tay cố gắng vùng ra khỏi Lục Di Sơ.

~ Nhạc Nhạc..

Lúc đó, một thân ảnh cao lớn lướt đến, hất văng tay Lục Di Sơ ra, đồng thời ôm An Nhạc Nhạc vào lòng.

~ Là ai?

Lục Di Sơ tức giận, thật không biết lí lẽ.

Chương 7: Đòi lại công bằng cho em

~ Anh là ai?

Lục Di Sơ nhìn người trước mặt, cảm thấy có chút quen mắt.

Dạ Cảnh Lam nheo mắt nhìn An Nhạc Nhạc đang thút thít khóc, đầu rúc trong ngực mình. Tim hắn vô thức nhói lên một cái. Rõ ràng là hắn cực kì ghét phụ nữ, nhưng không hiểu sao hắn lại vô thức muốn bảo vệ, chở che cho nữ nhân này.

~ Người phụ nữ của tôi, ai dám?

Dạ Cảnh Lam lạnh lùng nói, khí thế vương giả toát ra từ hắn, làm cho người ta cảm thấy run sợ.

....

..

Người phụ nữ của anh?

Không chỉ ba người kia ngạc nhiên mà đến An Nhạc Nhạc cũng thật sự hốt hoảng. Cô định thần lại một chút, lại thoáng ngửi thấy mùi nước hoa Cologne nhè nhẹ. Không lẽ là...hắn?

An Nhạc Nhạc liếc mắt lên nhìn xem người đàn ông kia là ai? Đập vào mặt cô là một khuôn mặt hoàn mĩ, ngũ quan tinh xảo, mắt phượng đang nheo lại.

~ Là anh sao?

Cô khẽ hỏi nhỏ.

Dạ Cảnh Lam nghe thấy cô nói, mắt rời từ người Lục Di Sơ xuống nhìn chằm chằm vào cô.

~ Ừ, em có sao không?

~ A...không sao.

An Nhạc Nhạc đỏ mặt, hắn thật sự quá đẹp trai nha, nhìn ở cự ly gần này, sao có thể chịu đươc?

~ Này, tôi là đang nói chuyện với Nhạc Nhạc, anh chưa trả lời câu hỏi của tôi? Lục Di Sơ khó chịu, rất ghét nhìn cảnh tình tứ này.

~ Dạ Cảnh Lam.

Anh trả lời, một cách ngắn gọn, nhưng đủ để khiến đối phương run sợ trước cái tên này.

Trên nước S này, sao có thể trùng tên.

Dạ Cảnh Lam.

Là chủ tịch của Phượng Đế.

Nói hắn là đế vương ngầm cũng không đủ, toàn bộ xí nghiệp của nước S đều nằm trong tầm quản lí của Dạ gia.

Mà Dạ Cảnh Lam lại là người kế thừa Dạ gia đời này, không những vậy còn là trùm mafia ở Ý, có ai nào dám đắc tội.

Hắn vung tay một phát có thể hô phong hoán vũ, giậm chân một cái có thể rung chuyển đất trời, trên nước S này, người nào có gia thế, địa vị một chút cũng có thể biết đến cái tên Dạ Cảnh Lam. Người gặp được hắn không nhiều, vậy mà giờ đây có thế đứng trước mặt hắn mà nói chuyện.

~ Dạ...Dạ...thiếu.

Lục Di Sơ kinh hãi nói, không dám nhìn thẳng vào mắt Dạ Cảnh Lam.

~ Lục thiếu hẳn là muốn làm phiền người phụ nữ của tôi?

Dạ Cảnh Lam nhếch môi.

~ Không dám...sao có thể đắc tội với ngài? Chỉ là người quen cũ muốn nói chuyện.

Không khí càng ngày càng căng thẳng, nhân viên phục vụ chết đứng ở đó, không dám nhúc nhích, không dám làm gì thừa thãi, sợ chỉ một lời nói của Dạ thiếu thôi, cũng đủ để gia đình cô không còn lối thoát.

Dạ Cảnh Lam cau mày, rút chiếc điện thoại ra gọi cho ai đó. 5 phút sau, một người đàn ông hất hải chạy đến, cung kính nói.

~ Dạ thiếu, thứ lỗi, tôi đến muộn.

Người đó là Hàn Kỳ, thư ký riêng của chủ tịch. Là người có quyền hàn cao nhất trong công ty, chỉ sau chủ tịch.

~ Mang toàn bộ camera của cửa hàng này ra đây.

~ Dạ, tôi làm ngay.

~ Anh làm gì vậy?

An Nhạc Nhạc lên tiếng, đầu óc vẫn đang hoài nghi.

~ Đòi lại công bằng cho em.

Chương 8: Đừng để cô ta xuất hiện trước mặt tôi

Dạ Cảnh Lam đưa tay lên chạm vào bên má đỏ ửng của An Nhạc Nhạc, cô khẽ kêu đau, hành động đó lại càng dịu dàng hơn.

~ Kh..ông cần đâu, kệ bọn họ.

An Nhạc Nhạc ngại ngùng, dù sao đó cũng là người..quen cũ, nên bỏ qua.

~ Không thể.

Dạ Cảnh Lam lời ít ý nhiều, hắn một khi đã nói, sẽ không rút lại.

~ Nhưng..

An Nhạc Nhạc chưa dứt lời, Hàn Kỳ đã chạy đến cắt lời cô.

~ Hộc...hộc...Dạ thiếu, mời ngài.

Hàn Kỳ đưa cho Dạ Cảnh Lam cái máy tính. Hắn đưa mắt nhìn sang Lục Di Sơ, ý bảo đưa cho anh ta. Hàn Kỳ hiểu ý liền đưa.

~ Lục thiếu, Dạ thiếu muốn ngài tự xem.

Lục Di Sơ cau mày, tay cầm lấy máy tính, mở lên.

~ Lục Di Sơ, anh mở to con mắt lên mà nhìn An Tân Hạ bảo bối anh đã làm nên loại chuyện gì.

Bái Yên im lặng nãy giờ, lên tiếng.

~ Cô đừng có mà quá đáng, Di Sơ, mình đi thôi, em không truy cứu nữa, đi thôi.

An Tân Hạ sợ rằng sau khi Lục Di Sơ xem xong đoạn video đó, chuyện cô ta làm bại lộ, cô không biết mình sẽ thế nào.

~ Cô sợ à? Không làm gì mà sợ? Nhột sao.

Bái Yên khinh mỉa, rõ ràng vừa nãy còn truy cứu, bây giờ lại..

~ An Tân Hạ, em im lặng.
Lục Di Sơ lên tiếng trách móc, mắt vẫn chăm chú nhìn vào máy tính.

~ Xong chưa?

Dạ Cảnh Lam nói, hắn đã đứng chờ đủ lâu rồi. Không thể chờ thêm nữa.

~ Dạ thiếu chớ nóng lòng.

Video này chỉ quay được hình ảnh, không có tiếng, nhưng nếu thông minh, nhìn vào hành động An Tân Hạ đối xử với An Nhạc Nhạc, thì ai cũng biết, là do An Tân Hạ kia ức hiếp An Nhạc Nhạc.

~ An Tân Hạ, em..xem mình đã làm nên loại chuyện gì.

Lục Di Sơ sau khi xem xong, quay mặt ra nhìn An Tân Hạ. Cô ta run rẩy, khi nãy sợ hãi còn chưa hết, giờ lại thêm một nỗi lo sợ nữa.

~ Di Sơ, anh đừng tin..họ..là..

~ Bằng chứng trước mắt anh như này, em còn nói không tin?

An Tân Hạ đầu óc quay cuồng, cố tìm ra một lí do để trốn tránh.

~ Sao nào? Còn lời gì để nói không? Bái Yên nhìn An Tân Hạ, khiêu khích nói.

Cô ta im bặt, căn bản là do Bái Yên nói quá đúng, không thể cãi lại.

~ Dạ thiếu, tôi thành thật xin lỗi ngài.

Lục Di Sơ cúi đầu, xin lỗi Dạ Cảnh Lam.

~ Người cần xin lỗi không phải tôi, mà người xin lỗi lại không phải anh.

Lục Di Sơ hiểu ý, Dạ Cảnh Lam là muốn bắt An Tân Hạ xin lỗi An Nhạc Nhạc. Nhưng An Tân Hạ kiêu ngạo này, liệu có thể không?

~ Hạ Hạ, mau xin lỗi Nhạc Nhạc nhanh.

~ Anh.. sao anh có thể...

~ Mau xin lỗi cô ấy.

An Tân Hạ xuống nước, khoanh tay trước ngực, hướng mặt nhìn An Nhạc Nhạc.

~ Xin lỗi.

Lời xin lỗi của cô ta không có chút thành ý nào, nhưng An Nhạc Nhạc muốn qua chuyện nhanh chóng, mà còn muốn hỏi Dạ Cảnh Lam rất nhiều chuyện.

~ Được rồi, tôi bỏ qua. Chúng ta đi thôi.

Dạ Cảnh Lam còn muốn xử nặng thêm, nhưng thấy An Nhạc Nhạc như thế, hắn cũng bỏ qua. Trước khi đi ra cùng cô, hắn còn buông ra một câu.

~ Đừng để cô ta xuất hiện trước mặt tôi.

Sau đó nói với Hàn Kỳ, đưa cô gái đi cùng cô về.

Chương 9: Dùng thịt để bồi thường?

Sau khi hai người rời khỏi trung tâm mua sắm Thời Đại, Dạ Cảnh Lam đưa An Nhạc Nhạc đến bãi đỗ xe.

~ Này..Dạ thiếu...

An Nhạc Nhạc khẽ lên tiếng, cô không biết tên hắn, nãy nghe thoáng qua thư ký riêng của hắn gọi là "Dạ thiếu". Chắc là có địa vị cao lắm, cô không dám đắc tội.

~ Dạ Cảnh Lam.

Hắn lạnh lùng đáp, nhưng trong ánh mắt lại có phần dịu dàng.

~ Dạ thiếu, vẫn nên gọi như vậy đi.

An Nhạc Nhạc nghe hắn nhắc tên, nhưng lại không dám gọi cái tên đó.

~ Gọi tôi là Dạ Cảnh Lam.

Hắn cau mày nhắc lại, mắt liếc qua khuôn mặt An Nhạc Nhạc.

~ Dạ..Dạ Cảnh Lam, tại sao anh lại giúp tôi.

An Nhạc Nhạc nhớ là, ngày đó chỉ là tình một đêm, cô đã không bắt hắn chịu trách nhiệm rồi.

~ Bắt em chịu trách nhiệm, ngày đó là em đi nhầm phòng.

Dạ Cảnh Lam bá đạo nói.
An Nhạc Nhạc đơ mặt ra đấy. Cô đơ ra đấy nửa ngày mới dám hỏi ngược lại anh.

~ Bắt tôi chịu trách nhiệm..?

~ Ừm.

Hắn vẫn tỉnh bơ.

~ Anh buồn cười, tôi còn không bắt anh chịu trách nhiệm với tôi, anh đùa quá rồi, haha.

An Nhạc Nhạc cười xòa, chắc hắn đang đùa vui thôi, cô thì có gì mà hắn thích chứ.

~ Tôi nghiêm túc.

~ Nhưng...nhưng... An Nhạc Nhạc lắp bắp, thật sự không còn gì để nói, không lẽ lại phải chịu thật.

~ Có thể bồi thường không?

Dạ Cảnh Lam nhíu mày, mắt phượng khẽ chớp, nữ nhân này thật đáng yêu.

~ Em muốn bồi thường bằng gì?

An Nhạc Nhạc vui sướng, may quá còn cách.

~ Tiền, tôi sẽ trả tiền.

Cô móc túi nhét vào tay Dạ Cảnh Lam 100 tệ, đang định quay đi thì bị hắn gọi lại.

~ Em nghĩ tôi thiếu tiền?

An Nhạc Nhạc quay lại nhìn hắn, mẹ ơi, người ta diện toàn đồ hàng hiệu, giá phải đến 8 con số, cô dúi cho hắn 100 tệ, có phải quá xúc phạm không.

~ Tôi..tôi...

Dạ Cảnh Lam ghé,mặt đến gần An Nhạc Nhạc, khẽ nói vào tai cô.

~ Hay là em muốn dùng thịt để bồi thường?

Chương 10: Điều tra

An Nhạc Nhạc mặt đỏ bừng, đẩy Dạ Cảnh Lam cách ra.

~ Anh..anh gần quá..

Dạ Cảnh Lam nhìn biểu cảm của cô, có chút mắc cười, khóe môi giương lên thành hình vòng cung. An Nhạc Nhạc đúng lúc ngẩng đầu lên, nhìn trúng vẻ mặt đó của hắn, đơ ra nửa ngày.

~ Nhìn đủ chưa, không phải bị nhan sắc của tôi mê hoặc rồi chứ?

An Nhạc Nhạc nghe được câu nói đó,không nhịn được, mặt lại đỏ bừng.

~ Tôi...tôi mới không thèm..

Cô khó trách cái tính mê trai của mình, thực sự hắn cười lên, cô thực muốn nhìn cả đời. Nhưng không khí bây giờ, ngượng quá đi mất.

~ Anh..có thể..

Chưa kịp dứt lời, chuông điện thoại vang lên, An Nhạc Nhạc luống cuống lấy điện thoại ra, bắt máy.

~ Yên Yên, gọi gì đấy?

An Nhạc Nhạc bây giờ, cười ra nước mắt, Yên Yên, cậu đúng là vị cứu tinh của tớ.

~ A Nhạc, cậu đang ở đâu? Chuyện vừa nãy là sao? Cậu mau về kể cho tớ.

Cô thực sự muốn nổ màng nhĩ, Bái Yên này muốn cô điếc chắc.

~ Yên Yên, cậu từ từ, tớ cũng không phải chạy mất..

~ Vậy thì cậu mau mau về đây.

Càng lúc, giọng Bái Yên trong điện thoại càng to lên, An Nhạc Nhạc không chịu được liền đưa điện thoại cách xa một khoảng. Tránh tổn thương đến màng nhĩ.

~ Tớ biết rồi, tớ về ngay đây.

Nói xong, cô dứt khoát cúp máy, không để Bái Yên nói thêm câu nào.

Nhưng bây giờ, còn có chuyện đáng cần giải quyết.

Đó là, vị tổng tài bá đạo này, thực muốn bắt cô bồi thường.

Hay là cô trốn, cô mất, hắn cũng mất, chẳng phải huề sao, quá công bằng đi chứ, không chỉ vậy mà cô còn thiệt thòi hơn hắn. ~ Dạ Cảnh Lam, tôi..tôi nên về rồi. Chuyện kia, tôi sẽ nghĩ cách, anh cho tôi thêm chút thời gian.

An Nhạc Nhạc không để Dạ Cảnh Lam nói thêm, liền chạy như bay ra khỏi bãi đỗ xe.

Dạ Cảnh Lam anh không muốn làm khó cô, nên không đuổi theo.

~ Dạ thiếu, để ngài chờ lâu.

Đúng lúc đó, Hàn Kỳ quay lại.

Thực chất, Hàn Kỳ đã đứng đó nghe hết cuộc nói chuyện của hai người. Khi nãy, cô gái tên Bái Yên nói không cần anh đưa về, nên đã xuống bãi đỗ xe để chờ thiếu gia.

Vậy mà...

Trời đất quỷ thần ơi, mù mắt chó hợp kim của con rồi.

Tôi vừa nhìn thấy cái gì kia, là...là..thiếu gia nhà anh trêu hoa ghẹo nguyệt nhé.

Chẳng phải là thiếu gia bị chướng ngại tâm lý sao? Tuyệt đối không thể tiếp xúc với phụ nữ.

~ Hàn Kỳ.
Dạ Cảnh Lam trấn tĩnh nói, anh thực ra đã biết Hàn Kỳ đứng đó rồi, chỉ không muốn cậu ta mất mặt thôi.

~ Dạ..thiếu.

~ Những lúc thế này thì không cần như vậy đâu.

Dạ Cảnh Lam nhìn Hàn Kỳ, chủ động nói.

~ Anh, em thật sự...

Hàn Kỳ đã nghe anh nói vậy, cậu liền xưng hô khác đi với anh.

Hàn Kỳ có thể xưng hô thân mật như vậy, đều là do dòng máu trong người cậu. Thật ra cậu chính là em họ của anh. Nhưng do cha mất, chú tước quyền rồi truy đuổi, nên cậu đã giấu đi thân phận và làm thư ký cho anh.

Dạ Cảnh Lam rất muốn giúp cậu, mà còn muốn đòi lại công bằng cho cha của Hàn Kỳ chính là em trai của cha mình. Cái chết năm đó, chắc chắn là có người nhúng tay.

Nhưng Hàn Kỳ lại ngăn cản anh, cậu muốn tự mình điều tra chuyện này. Cậu ta đã như vậy, Dạ Cảnh Lam đành không quản chuyện.

Dạ Cảnh Lam lạnh lùng nhìn Hàn Kỳ. Cậu cảm thấy như ánh mắt ấy muốn đóng băng mình rồi.

~ Anh..em thật sự...thật sự...

Cậu bây giờ muốn khóc cũng không được, chân tay luống cuống, không biết phải làm sao.

~ Điều tra đến đâu rồi?

~ Dạ em thề...lần sau em sẽ không như vậy đâu.

Ế. Hàn Kỳ cậu có phải nghe nhầm không? Anh không phạt mình, còn nhắc đến cái gì điều tra.

~ Anh có thể nhắc lại không?

~ Còn muốn nhắc lại?

Dạ Cảnh Lam nhíu mày nhìn cậu, sắc mặt càng thêm khó chịu.

~ Không..không cần đâu ạ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau