DẠ THIẾU BÁ ĐẠO, CỐ CHẤP SỦNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Dạ thiếu bá đạo, cố chấp sủng - Chương 26 - Chương 29

Chương 26: Những hồi ức đẹp đẽ

~ Tại sao vừa nãy anh làm vậy?

An Nhạc Nhạc vừa băng nó, vừa hỏi Hàn Kỳ.

~ Em còn hỏi? Không thấy cô ta quá đáng lắm à?

Hàn Kỳ tức giận, anh là người ngoài cuộc còn thấy khó chịu, vậy mà ở đây cô bị An Tân Hạ khinh bỉ, lại không chút quan tâm?

An Nhạc Nhạc lắc đầu, cô tỏ vẻ buồn.

~ Dù sao cô ấy cũng là em của em...cùng cha khác mẹ..

~ Thì sao chứ? Cùng cha, cùng huyết thống là có thể bỏ qua sao?

~ Thật ra, cô ấy hận em là đúng.

.. An Nhạc Nhạc hồi tưởng lại quá khứ năm cô 10 tuổi, sau khi đã vào An gia được 2 năm. Tuy vậy, nhưng không có ai ưa cô cả, chỉ có cha và An Tân Hạ để ý, quan tâm đến cô.

An Tân Hạ lúc đó lại là người mà An Nhạc Nhạc cô quý nhất, là người bạn duy nhất của cô tại nơi đó.

An Tân Hạ lúc đó cũng chạc tuổi cô, là một cô bé ngây thơ đơn thuần, trong sáng. Cô ngày đầu tiên đến An gia, lại nhìn trúng nụ cười của An Tân Hạ, đáng yêu đến lạ lùng. Lúc đó, An Tân Hạ không màng những lời lẽ chửi bới của họ hàng, một mực đòi cô chơi cùng. Chính giây phút ấy đã khiên cô yêu quý đứa em gái đó biết bao nhiêu.

Nhưng, từ khi cô vào An gia, tình thương của cha vậy mà lại dành hết cho cô, đối với An Tân Hạ lại nghiêm khắc, răn đe. Đồ An Tân Hạ muốn, cô đều có, cô thích đi đâu, đều được đi, cái gì cũng được đáp ứng. Chỉ ngoại trừ An Tân Hạ. Cũng có lúc, cô để dành đồ ăn mà An Tân Hạ thích, lén lút dúi vào tay em gái.
An Tân Hạ thấy như vậy cũng chỉ cười, nhận lấy những thứ mà cô đưa cho. Suốt những ngày tháng đó, cô bé không những không oán trách cô, mà còn yêu thương cô vô vàn, như chị em ruột.

Chẳng qua, giây phút hạnh phúc ấy không được bao lâu. Từ lúc hai chị em cô lên 15 tuổi. An Tân Hạ ngày càng cư xử lạnh lùng, buông những lời lẽ cay độc với cô.

Lúc ấy, cô chẳng biết làm gì ngoài im lặng. An Nhạc Nhạc đã nghĩ, An Tân Hạ đã nghĩ cô cướp hết tình thương của cha.

Bản thân cô cũng thấy mình mang tội lỗi, nên không hận An Tân Hạ.

..

Hàn Kỳ nghe cô kể lại những giây phút cùng An Tân Hạ, cậu cũng không nói gì nữa. Chỉ ngồi im cho cô dán băng.

~ Xong, anh đừng để vết thương đụng nước nha.

Cô cất hộp cứu thương đi, ngả người ra ghế. Hôm nay đối với cô mà nói, mệt mỏi vô cùng. Hàn Kỳ cũng không động tới, để im cho An Nhạc Nhạc nghỉ ngơi.

Chương 27: Minh Hạ

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên phá tan bầu không khí im lặng. Hàn Kỳ theo thói quen, bật loa ngoài điện thoại lên nghe. Một tông giọng cao, nghe có vẻ trẻ con vang lên. An Nhạc Nhạc và Hàn Kỳ nhíu mày vì giọng nói khá to. Cậu thở dài.

~ Em nói nhỏ lại đi, ồn quá.

~ Ai vậy anh?

An Nhạc Nhạc tò mò lên tiếng hỏi về danh tính của giọng nói kia. Cô chỉ vừa dứt lời, thì một loạt câu hỏi ùa đến.

~ Giọng con gái hả? Ai vậy? Bạn gái anh hả?

Hàn Kỳ nhíu mày, sắc mặt dần khó chịu.

~ Không, là vợ của anh họ em, cô ấy tên An Nhạc Nhạc, nhỏ hơn em 1 tuổi.

~ Vợ? Dạ Cảnh Lam?

~ Ừ.

Hàn Kỳ vừa “ừ” một tiếng. Đầu dây bên kia im lặng luôn. Có vẻ nhưng việc nhắc đến Dạ Cảnh Lam khiến hắn không thoải mái. Cậu mặc kệ, quay sang giới thiệu cho An Nhạc Nhạc.

~ Cậu ta tên Minh Hạ, 19 tuổi, là em họ của Dạ thiếu.

~ Dạ.

An Nhạc Nhạc gật đầu, coi như đã hiểu. Cô suy ngẫm một chút, nếu hắn là em họ của Dạ Cảnh Lam. Há chẳng phải cô sẽ là chị dâu của hắn sao? Nghe có vẻ kỳ lạ...

~ Lần này gọi anh là có chuyện gì?

Hàn Kỳ lên tiếng hỏi Minh Hạ.

~ Phải có chuyện thì em mới gọi cho anh được hả, tiểu Kỳ Kỳ?
~ Trả lời, và ngừng việc gọi anh là tiểu Kỳ Kỳ lại.

An Nhạc Nhạc nghe xong, bật cười thành tiếng. Cái tên “tiểu Kỳ Kỳ” nghe thật dễ thương làm sao.

~ Này, em cười cái gì?

~ Ha ha...nhưng..mà nghe đáng yêu thật.

Cậu ngại, mặt dần dần đỏ lên. Minh Hạ để ý đến sự có mặt của An Nhạc Nhạc, hắn liền đổi sự chú ý lên người cô.

~ Chào chị dâu.

~ A..chào cậu.

An Nhạc Nhạc luống cuống, cô không nghĩ hắn sẽ bắt chuyện với mình. Nhưng cái từ “chị dâu” kia nghe chẳng quen gì cả.

~ Có thể đừng gọi tôi là chị dâu được không?
~ Tại sao?

~ Nghe kỳ lắm, vì anh lớn tuổi hơn tôi mà.

Minh Hạ ậm ừ, nghe rất có lý. Hắn im lặng một chút, rồi nói.

~ Vậy chị có thể gọi tôi là Charlex, còn tôi sẽ gọi chị là tiểu Nhạc, được không?

~ Được.

~ Ngừng tám nhảm đi, em gọi anh có chuyện gì hả?

Hàn Kỳ lên tiếng cắt ngang lời nói của hắn.

~ Chậc..anh làm gì mà phải gắt gỏng như thế? Được rồi, em gọi anh để báo là, em sắp xuống sân bay rồi, anh nhanh chóng đến đón em nhanh.

~ Cái gì? Em về đây hả?

~ Phải..anh đến đón em nhanh, cửa VIP nhé, em cúp đây.

~ Charlex, từ đã, này...

Đáp lại cậu là một chuỗi “tút...tút...tút” Minh Hạ tắt máy thật. Hàn Kỳ tức điên lên được, hơi dâu tự dưng phải đi đón tên nhóc này. Cậu quay sang An Nhạc Nhạc hỏi ý kiến.

~ Em đi cùng anh chút được không?

~ Vâng.

An Nhạc Nhạc gật đầu, cô cũng muốn được nhìn mặt Minh Hạ, không biết hắn như thế nào nhỉ?

Chương 28: Trả thù

Đi đến sân bay mất 10 phút, Hàn Kỳ cùng An Nhạc Nhạc nhanh chóng xuống xe, tìm người.

Tại cửa VIP, một chàng trai chạc tuổi đôi mươi, tay kéo chiếc vali. Ngũ quan sắc nét, mái tóc vàng óng tự nhiên, và nổi bật nhất chính là đôi mắt xanh lam của hắn. Đôi mắt đậm chất Á-Âu. Khí chất tỏa ra từ người hắn làm người ta cảm thấy ấm áp. Hắn lấy điện thoại ra, bấm số gọi. Đầu dây bên kia nghe máy.

~ Alo, em đang ở đâu?

Hàn Kỳ hỏi, mắt nhìn xung quanh để tìm người. An Nhạc Nhạc thì đi bên cạnh, vì không biết hình dáng khuôn mặt của Minh Hạ nên không tìm phụ được.

~ Em đứng ở cửa VIP, mặc áo vàng ấy.

~ Bao nhiêu người mặc áo vàng, làm sao anh tìm được?

An Nhạc Nhạc nghe vậy, liền kéo nhẹ áo Hàn Kỳ. Tay chỉ về phía sau.

~ Có phải người kia không anh?

Cô chỉ tay vào một người mặc áo vàng, đang đứng nghe điện thoại. Hàn Kỳ nheo mắt nhìn kỹ, rồi kéo tay cô chạy ra đấy.

~ Này, Charlex.

Hắn quay ra, lập tức buông vali ra, lao đến ôm chặt lấy cậu.

~ Tiểu Kỳ Kỳ, nhớ anh quá đi.

~ Xuỳ, bỏ ra, bỏ ra.

Hàn Kỳ rợn tóc gáy, tay đẩy mạnh Minh Hạ ra. Mặt hắn đen kịt, tỏ vẻ khó chịu.

~ Mấy năm không gặp, ôm tý thì đã sao?~ Thôi im đi, kinh chết được.

Minh Hạ chuyển ánh nhìn lên người An Nhạc Nhạc, đưa tay ra, giới thiệu.

~ Chào chị, tiểu Nhạc Nhạc.

An Nhạc Nhạc giật mình bắt tay lại. Mặt có chút bối rối.

~ Chào..chào cậu, Charlex.

Mặt cô hơi ửng hồng lên, có lẽ vì Minh Hạ đẹp trai, cô nghĩ, hẳn hắn còn đẹp trai hơn cả tên Dạ Cảnh Lam kia. Cô hơi ngây người một chút, Hàn Kỳ liền lay nhẹ, An Nhạc Nhạc lập tức lấy lại tâm trí. Hàn Kỳ nhìn Minh Hạ, hỏi.

~ Giờ thì nói đi, tại sao em lại ở đây?

Minh Hạ không trốn tránh câu hỏi của cậu nữa, tay che mồm, cười nói.
~ Vì sao hả? Hahahaa....

Hắn dí sát miệng vào tai Hàn Kỳ nói nhỏ đến mức An Nhạc Nhạc cũng không nghe thấy gì.

~ Trả thù.

Hàn Kỳ giật bắn người, trán đổ mồ hôi. Cậu không ngờ rằng Minh Hạ quay về đây vì chuyện năm đó. Vốn dĩ chuyện đó đã được mọi người cho vào dĩ lãng. Nhưng lại được hắn khắc sâu trong tâm trí như vậy.

~ Nói cái gì vậy?

Cậu túm lấy cổ áo Minh Hạ. Hắn dựt ra, bản thân lùi về phía sau.

~ Chỉ mong anh đừng can thiệp vào chuyện của em. Đi đây, bye.

Hắn để lại lời chào rồi kéo vali đi. An Nhạc Nhạc nhíu mày sắp xếp lại chuỗi sự kiện vừa xảy ra. Cô chỉ nhìn Hàn Kỳ, dè dặt hỏi.

~ Có chuyện gì hả anh?

Hàn Kỳ ổn định lại tinh thần, cậu không muốn An Nhạc Nhạc phải lo lắng gì cả, chỉ xua tay.

~ Không có gì, em ấy nói đùa vài câu thôi, mình về thôi.

~ Dạ.

An Nhạc Nhạc ngoan ngoãn nghe lời Hàn Kỳ trở về. Cô cũng không muốn để tâm đến chuyện vừa nãy. Đó là chuyện của anh em bọn họ, một chút cũng không liên quan đến cô. Sau khi đưa An Nhạc Nhạc về Chỉ Diện Tảo Tiền, cậu lập tức đi đến Club V.

Về phần An Nhạc Nhạc, cô mệt mỏi đi vào nhà. Tuy nơi đây có to đến thế nào, thì cũng không thể tránh khỏi sự lạnh lẽo đến thấu xương của nơi này.

Chương 29: Đấu giá

Nghe thấy có tiếng động dưới sảnh, Dạ Cảnh Lam đi xuống, nhìn thấy bóng người đang ngả người trên ghế sofa, anh cất tiếng hỏi.

~ Về rồi sao?

An Nhạc Nhạc giật mình, quay người lại, cô vẫn chưa quen so với việc sống chung với anh ta.

~ Ừm.

Bầu không khí rơi vào trầm tư, cả hai đều im lặng. Cô thực sự muốn thoát khỏi đây. An Nhạc Nhạc cố gắng tìm một lý do để lên phòng.

~ Nếu không còn việc gì thì tôi lên phòng nhé.
Cô nói rồi, thân thể bắt đầu chuyển động, đi lên phòng. Khi cô lướt qua người Dạ Cảnh Lam, anh nói.

~ Hoa Huyễn Sương của cô, tôi đã tìm thấy rồi, nó sẽ được đấu giá vào tối mai.

An Nhạc Nhạc sững sờ khi nghe đến Hoa Huyễn Sương, cô đứng lại.

~ Anh sẽ giúp tôi lấy lại nó chứ?

~ Tuy nhiên, tôi mong cô diễn vai bà Dạ thật tốt.

~ Điều đó không thành vấn đề, để đổi lấy Hoa Huyễn Sương, tôi sẽ làm bất kì việc nào.

~ Và một việc nữa...hãy tránh xa Minh Hạ ra, tên đó không bình thường đâu.

Hả!?

An Nhạc Nhạc ngạc nhiên, không phải hôm nay cô mới gặp Minh Hạ lần đầu sao, Dạ Cảnh Lam lại biết được? Không loại trừ suy nghĩ rằng, anh ta theo dõi cô. An Nhạc Nhạc gạt bỏ suy nghĩ đó ra khỏi đâu. Cô không quan tâm, thứ duy nhất cô cần quan tâm chính là Hoa Huyễn Sương. Chỉ cần tối mai có thể lấy lại Hoa Huyễn Sương thôi là cô mãn nguyện rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước