DẠ THIẾU BÁ ĐẠO, CỐ CHẤP SỦNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dạ thiếu bá đạo, cố chấp sủng - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Chỉ Diện Tảo Tiền

~ Khoan đã, dừng xe.

An Nhạc Nhạc đột nhiên hét lớn, Hàn Kỳ không hỏi giật mình, cậu nhanh chóng đạp phanh lại.

~ Nhạc Nhạc, sao vậy?

Cậu hốt hoảng, sau khi định thần lại thì quay sang nhìn An Nhạc Nhạc, hỏi.

~ Có chuyện gì vậy?

~ Em chưa có mang quần áo, cả đồ dùng cá nhân nữa.

Hàn Kỳ day trán nhìn cô, chẳng lẽ thiếu gia nhà anh lại không có tiền mua cho cô những đồ vật thiết yếu đó?

Cô đây là quá khinh thường thiếu gia nhà anh rồi.

~ Không cần đâu, Dạ thiếu có thể chuẩn bị cho em mà.

~ Em không thích.

An Nhạc Nhạc cau mày, cô sống trên đời này, ghét nhất là dựa vào người khác. Nếu không phải người cô yêu, cô tuyệt đối không làm vậy.

~ Sao không thích, không thích đồ mới sao?

~ Không phải, em không thích Dạ Cảnh Lam, em ghét anh ta.

Cô thừa nhận, lúc anh ta giúp cô ở trung tâm thương mại Thời đại, cô có chút rung động với anh ta là thật. Nhưng cô vẫn rất ghét anh ta, vì một lí do nào đó.

Hàn Kỳ cười thầm trong lòng, thiếu gia nhà anh vương giả trời sinh, sinh ra đã ngậm thìa vàng, ngồi đống bạc. Phụ nữ muốn bám vào anh ấy liệt kê ba ngày ba đêm không hết. Chỉ có con nhóc này đặc biệt.

~ Vậy anh chiều theo ý em.

Hàn Kỳ đưa cô quay lại khu nhà trọ. Cô nói với anh vài câu, rồi chạy lên lầu. Lúc cô mở cửa, thấy bên trong tối om, bật điện lại không thấy sáng.

~ Chắc mất điện rồi, không biết Yên Yên đâu rồi nhỉ?

An Nhạc Nhạc không còn cách nào, chỉ biết dò dẫm từng bước vào nhà.

~ A Nhạc, A Nhạc...

Đột nhiên, một giọng nói nhỏ vang lên, gọi tên cô. An Nhạc Nhạc theo phản ứng quay đầu lại. Một cái bóng trắng đập vào mắt cô, đầu tóc bù rù, đôi mắt sâu thẳm như bóng đen. Cô run rẩy, hét to.

Aaaa...aaaaaa.....có ma.... Hàn Kỳ đứng dưới đợi, nghe thấy tiếng hét cũng vội vàng chạy lên.

~ Nhạc Nhạc, xảy ra chuyện gì vậy?

~ Hàn Kỳ c..cứu em, trong đây có..có...có ma...

An Nhạc Nhạc run rẩy, nói không thành lời, cậu lo lắng nhìn vào trong, đúng là có ma thật. Nhưng con ma này, hình như có chân, lại còn có thể chạm vào nữa.

Con ma được An Nhạc Nhạc nhắc đến kia tiến gần đến chỗ cô, tay nắm thành quyền, giáng một cú xuống.

~ An Nhạc Nhạc, con nhỏ ngốc này, nhìn xem đây là ai.

~ Ui da, a, Yên Yên?

~ Còn ai nữa.

~ Sao cậu, lại thành cái bộ dạng này?

~ Còn không phải bà đây đang tìm đồ ăn, điện tự nhiên bị cắt, đang định đi hỏi thì trượt phải cái thảm...thật xui xẻo.

Phụt..hahaha..

~ Ai dám cười?
Bái Yên giơ nắm đấm lên hù doạ, mới nhận ra sự có mặt của Hàn Kỳ. Có chút quen mắt nhưng lại không nhớ là ai..

~ A Nhạc, người này là...?

~ A, đây là Hàn Kỳ, hai người có gặp nhau một lần rồi đó.

Hàn Kỳ được nhắc đến, cũng chỉ gật đầu chào lại Bái Yên. Cô không để ý, quay mục tiêu sang An Nhạc Nhạc mà hỏi.

~ Mà cậu đi đâu giờ mới về? Không phải bảo hôm nay sẽ về sớm sao?

An Nhạc Nhạc cười trừ, cô đứng đó thuật lại hết sự việc cho Bái Yên. Bái Yên nghe xong, không hỏi tức giận, cô lớn giọng nói.

~ Tên khốn dở hơi đó, chỉ là mấy đồng tiền thối, ép cậu làm chuyện này sao?

Hàn Kỳ đứng một bên, những câu Bái Yên nói, anh nghe không thiếu chữ nào. Tưởng chỉ có con nhóc Nhạc Nhạc kia ghét, ai ngờ cả cô bạn này nữa. Lại còn chửi thiếu gia nhà anh là tên khốn dở hơi. Thật hết biết.

~ Không phải đâu, là hợp tác, tớ muốn trả thù An Tân Hạ, cô ta hết lần này lần khác gây khó tớ, sao tớ có thể ngồi yên chịu đựng?

~ Được, đều nghe theo cậu, nếu cô ta còn gây khó cậu, cứ gọi tớ.

~ Ừm, bây giờ giúp tớ thu dọn đồ đi.

Khoảng chừng 10 phút, An Nhạc Nhạc cũng thu dọn xong. Đồ đạc của cô cũng không có gì nhiều. Ngoài vài bộ quần áo ra thì chỉ có đồ dùng cá nhân, và vài quyển sách. Hàn Kỳ nhanh chóng ra đỡ cô.

~ Anh giúp em cầm.

Cậu nhanh chóng bê từng hộp đồ xuống xe, An Nhạc Nhạc cũng chào Bái Yên, cả hai người vào xe rồi đi. Một lúc sau, xe đỗ lại tại một căn biệt thự lớn.

Không, căn biệt thự này phải gọi là quá lớn, quá hào nhoáng rồi. An Nhạc Nhạc ngồi nhìn mà mắt mở to hết cỡ. Cô chỉ tay hỏi Hàn Kỳ.

~ Đây, đây là Chỉ Diện Tảo Tiền.

~ Exactly!

An Nhạc Nhạc kinh ngạc, cô sớm biết anh ta rất có tiền, nhưng không ngờ lại có tiền tới mức này.

Chỉ Diện Tảo Tiền.

Là khu biệt thự xa hoa nhất trong thành phố. Nơi đây đầy đủ, tiện ích, không thiếu thứ gì. Bao nhiêu người mơ ước được đặt chân vào khu biệt thự này một lần trong đời. Khu biệt thự này có tiền chưa chắc đã mua được. Anh ta không ngờ lại có quyền thế đến mức này.

Chương 22: Hoa Huyễn Sương

Hàn Kỳ mặc kệ vẻ mặt ngơ ngác của cô, tay anh ra hiệu cho người làm mang hành lý vào. An Nhạc Nhạc thì vẫn đứng đó, vẻ mặt kinh ngạc hết cỡ. Hàn Kỳ phải lay lay mấy lần thì cô mới định thần lại.

~ Nhạc Nhạc, em sao vậy?

~ A, không có gì, mình vào đi anh.

~ Được rồi, anh dẫn em vào.

Hai người bước vào phòng khách, tại đó đã có một vị quản gia đứng đợi. Quản gia cung kính chào hỏi.

~ Hàn thiếu gia, An tiểu thư, Dạ thiếu đang chờ hai người tại thư phòng.

~ Được rồi, chúng tôi lên ngay.

Đứng trước cửa thư phòng, tim cô nhảy loạn xạ. Cô suy nghĩ mông lung. Tay cô kéo vạt áo của Hàn Kỳ, nói nhỏ.

~ Hàn Kỳ, lát nữa vào trong anh không được đi đâu đấy, ngồi lại cùng em.

~ Không biết nữa, nhỡ may Dạ thiếu không cho anh ở lại thì sao?

~ Anh dám...

~ Thôi, em vào đi, không sao đâu, anh ta cũng không ăn thịt em đâu.

Đùa chứ, nếu anh ta mà ăn được thì đã thịt em từ lâu rồi. Hành động của anh ta như mấy tên sát gái vậy. Thế mà bảo là bị chướng ngại tâm lý, không đụng chạm với phụ nữ được.

Đều là lừa gạt...

Cốc...cốc...cốc...

Hàn Kỳ gõ cửa. An Nhạc Nhạc đứng bên cạnh mà giật mình. Ây da, cô đang nghĩ biện pháp để nói chuyện với tên ác ma kia mà. Cậu lấy tay đẩy cô vào, rồi quay sang cung kính nói với tên đang ung dung ngồi đọc sách kia.

~ Dạ thiếu, cô ấy tới rồi.

~ Được rồi, cậu có thể ra ngoài rồi.

An Nhạc Nhạc toát mồ hôi, cái gì mà cậu có thể ra ngoài rồi. Đây là muốn cô ở riêng một mình với hắn ta. Thật đáng ghét...

~ Em vào đi, anh đi đây.

Cô nhìn theo bóng người Hàn Kỳ rời đi, trong lòng nổi sóng. Vậy mà Hàn Kỳ dám rời đi thật. Thật là muốn bức chết cô mà. Biểu cảm trên khuôn mặt cô ngày càng nhăn nhó. Xem ra là đang rất khó chịu. Hận không thể rời đi lúc này. Dạ Cảnh Lam hướng ánh mắt tới biểu cảm trên gương mặt cô, trong lòng không nhịn được cười. Môi mỏng khẽ cất lên.

~ Sao nào? Gặp mặt tôi khó chịu lắm sao?

Exacly! Cô nghĩ thầm. Mỗi lần gặp mặt anh ta cô đều cảm thấy khó chịu. Mặc dù anh ta là ân nhân giúp cô, nhưng không thể phủ nhận rằng cô đặc biệt ghét anh.

~ Nào có, Dạ thiếu nghĩ nhiều rồi.

~ Dạ thiếu? Nếu cô đã muốn diễn vai bà Dạ cho thật tốt thì không thể kêu tôi bằng cái tên này được rồi.

~ Dạ...Dạ Cảnh Lam...

An Nhạc Nhạc nín hơi, khó khăn thốt lên cái tên này. Dạ Cảnh Lam vì phản ứng của cô mà trong lòng cảm thấy có chút vui vẻ. Đã lâu rồi anh chưa có cảm giác vui như vậy. Kể từ sự kiện 5 năm trước...

Reng...reng...reng...

Tiếng chuông điện thoại phá vỡ bầu không khí im lặng giữa hai người. An Nhạc Nhạc loanh quanh một hồi mới biết là từ chỗ mình. Cô bối rối lấy điện thoại ra bắt máy.

~ Alo, ai vậy?

~ Là tao, An Tân Hạ đây.

~ Cô muốn gì?

An Nhạc Nhạc nhíu mày, có chuyện gì mà An Tân Hạ lại trực tiếp gọi điện cho cô. Hay cô ta muốn trả thù chuyện lần trước ở TTTM Thời Đại.

~ Tao chỉ muốn cho mày biết một chuyện thôi. Có hứng thú không?

~ Không liên quan.
An Nhạc Nhạc dứt lời, định cúp máy thì An Tân Hạ ngăn lại. Cô ta nói.

~ Hoa Huyễn Sương, liên quan đến nó đó.

Đoàng....

An Nhạc Nhạc giật mình.

Hoa Huyễn Sương.

Là kỷ vật cuối cùng mà mẹ cô để lại. Cô nhớ kĩ rõ ràng đã mang theo nó lúc rời khỏi An gia rồi mà. Tại sao An Tân Hạ lại nói như vậy?

~ Cô nói cái gì? Hoa Huyễn Sương đang ở đâu?

~ Thật tình, tao không biết mẹ mày đã đào đâu ra bảo vật quý hiếm đến thế, hoặc là ba tao tặng, hoặc là mẹ mày câu dẫn đàn ông...

~ Cô câm miệng. Trả lại Hoa Huyễn Sương đây.

An Tân Hạ ở đầu dây bên kia cười lớn.

~ Haha, mày có giỏi thì đi lấy lại đi, tao đã đấu giá nó rồi, số tiền có thể lên đến bạc tỷ đó.

~ Cô dám...nó là của tôi...cô dám đấu giá nó...

~ Sao tao không dám? Mày có gan thì đòi lại đi...hahaha...

An Tân Hạ cúp máy, để lại cho cô một sự đả kích lớn.

Kỷ vật cuối cùng của mẹ cô, Hoa Huyễn Sương. Vậy mà không giữ được, cô biết ăn nói với bà ấy thế nào đây? Có phải mẹ cô, bà ấy ở nơi suối vàng kia đang oán trách cô không?

~ Có chuyện gì sao?

Dạ Cảnh Lam nhìn sắc mặt trắng bệch của cô, lo lắng hỏi. An Nhạc Nhạc im lặng một hồi lâu, cô hít một hơi dài, lấy hết can đảm nói với anh.

~ Có thể phiền anh chấp nhận một điều kiện này của tôi không?

~ Nói.

~ Xin anh hãy đấu giá mua lại Hoa Huyễn Sương.

Cô cúi đầu, trong lòng lo sợ anh không đồng ý.

Chương 23: Lễ đính hôn của bọn họ

An Nhạc Nhạc cúi gằm mặt xuống đất, cô thật sự đã chút hết can đảm để hỏi chuyện kia rồi. Bây giờ làm sao còn mặt mũi nhìn anh. Mặt khác, Dạ Cảnh Lam lại thấy chuyện này rất thú vị, trong lòng muốn chọc ghẹo cô một chút.

~ Vậy tôi được gì?

~ Được..?

~ Tôi không thể làm việc mà không có lợi ích gì được.

~ Chuyện đó, tôi..tôi..tôi sẽ chấp nhận một điều kiện nữa của anh.

~ Vậy thì cùng tôi đăng ký kết hôn, nếu như có giấy thì người nhà tôi mới tin.

~ Đư..được.

~ Nếu không còn gì nữa, tôi về phòng trước.

An Nhạc Nhạc không để Dạ Cảnh Lam nói thêm, cô lập tức chạy ra ngoài, theo chỉ dẫn của quản gia mà về phòng. Cô bước vào phòng, mắt nhìn xung quanh.

Căn phòng không tệ.

Cô ngồi xuống sofa, suy nghĩ về việc vừa nãy. Thật sự mệt mỏi. Nếu không phải tại An Tân Hạ thì cô cũng không phải đồng ý với Dạ Cảnh Lam. Mà nhắc tới An Tân Hạ, chỉ còn 1 tháng là đến lễ đính hôn của cô ta và Lục Di Sơ rồi.

Lễ đính hôn của bọn họ.

Chắc sẽ rất hoành tráng, còn cô....

Đến hôn lễ đàng hoàng còn không có.

Cha cô ở trên trời có phải rất buồn không?
Mặc dù mẹ cô không phải vợ chính thức của An Phù Điểu, nhưng ông ấy không những không ghét bỏ cô, mà lại còn yêu thương cô như con ruột, không kém gì An Tân Hạ. Khi ông ấy còn sống, cô được nuông chiều, được trải qua những khoảnh khắc hạnh phúc. Nhưng bây giờ thì không còn nữa rồi. Khóe mắt cô rơm rớm nước mắt, nếu như cha mẹ không rời bỏ cô. Cô có lẽ sẽ không khổ như thế này, cô sẽ không phải cưới người cô không yêu.

Cứ như vậy, An Nhạc Nhạc cứ thế chìm vào giấc ngủ.

...

Sáng sớm hôm sau.

Cốc..cốc..cốc..

An Nhạc Nhạc lười biếng mở mắt, mới chợp mắt một cái mà trời đã sáng rồi. Cô đi đến mở cửa. Một cô gái bước vào, cung kính nói.

~ An tiểu thư, Dạ thiếu đang chờ cô ở dưới.

~ Được rồi, tôi xuống ngay.

Cô đóng cửa lại, làm vệ sinh cá nhân, thay một bộ quần áo đơn giản. Vừa xuống phòng khách, đã gặp Hàn Kỳ cùng Dạ Cảnh Lam đang ngồi đấy.
~ Chào anh, Hàn Kỳ.

An Nhạc Nhạc không để ý đến Dạ Cảnh Lam mà chào Hàn Kỳ. Cô nhấn mạnh tên cậu, Hàn Kỳ ngồi đó mà mồ hôi tuôn như suối. Đây chính xác là tạo mồ chôn sống cậu chứ sao nữa?

~ Haha...ch..chào em.

Cậu lấy tay gãi đầu, cười gượng gạo. Dạ Cảnh Lam không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào cô. Một lúc sau, anh nói.

~ Thân là vợ của Dạ Cảnh Lam tôi, mà phải mặc một bộ đồ giản dị như thế.

~ Thì sao? Không phải trong hợp đồng tôi nói cả hai bên không được can thiệp vào chuyện của nhau sao?

~ Tùy ý cô, lấy chứng mình thư, còn đi làm giấy chứng nhận kết hôn nữa.

~ Hôm nay, tôi còn đi học, không thể để hôm khác sao?

~ Nghỉ một buổi.

An Nhạc Nhạc không nói chuyện với anh ta nữa, tức tốc lên lầu lấy chứng minh thư. Hàn Kỳ lái xe trở hai người ra cục dân chính. Bản tính Dạ Cảnh Lam không thích chờ đợi nên đã cho người đặt chỗ sẵn. Khi họ đến nơi thì chỉ việc vào đăng ký, không phải tốn công xếp hàng.

An Nhạc Nhạc bám chặt váy. Chỉ còn vài phút nữa thôi, cuộc sống tự do của cô sẽ kết thúc. Tuy cô rất mong chờ cảnh này, nhưng đó là với Lục Di Sơ-người cô từng yêu, chứ không phải với Dạ Cảnh Lam- người mà một chút tình cảm đối với cô cũng không có.

Không sao, chỉ hai tháng thôi. Hai tháng sau cô sẽ cùng anh ta không chút quan hệ. Cô tự nhủ với lòng mình như vậy. Hàn Kỳ mở cửa cho An Nhạc Nhạc, cô bước xuống xe trước ánh nhìn của bao nhiêu người.

Cũng phải thôi, chỉ là đi đăng ký thôi mà, có cần phải đi xe sang đến mức này không? Cô ngại ngùng đi sau Dạ Cảnh Lam, không dám ngẩng mặt lên. Dạ Cảnh Lam thì mặt vẫn cứ lạnh lùng, dáng người thẳng đứng mà tiến tới.

Thậm chí, những cô gái đi đăng ký cùng người yêu còn bị quyến rũ bởi độ đẹp trai của anh ta. Bạn trai của họ có phải bị Dạ Cảnh Lam bức chết không nhỉ?

Chương 24: Chính thức kết hôn

~ Mời hai người đưa chứng minh thư.

Nhân viên làm thủ tục xong xuôi, liền đưa bút và dấu đỏ ra trước mặt. Dạ Cảnh Lam ký xong liền dùng ngón tay ấn dấu, rất nhanh, rất dứt khoát. Đến lượt An Nhạc Nhạc, cô do dự, chỉ cần ký tên vào đấy, ấn dấu, là cô thành gái có chồng.

~ Cô ơi, cô có muốn ký không?

Nhân viên lên tiếng nhắc nhở cô, nghi ngờ cô là bị ép buộc kết hôn.

~ A, có.

An Nhạc Nhạc thất thần một chút, ngay lập tức ký và ấn dấu vào giấy kết hôn. Hai người cùng chụp ảnh rồi ra về. Hàn Kỳ đã đợi ở ngoài, vẻ mặt hình như rất nghiêm trọng.

~ Dạ thiếu, phu nhân mời ngài về một chuyến.

~ Ừ, biết rồi.

Phu nhân? Không phải là mẹ của anh ta chứ? Cô hốt hoảng, nhanh như vậy mà phụ huynh đã vào cuộc rồi sao?

~ Cậu đưa cô ấy đi về đi.

~ Vậy còn ngài..?

~ Có người đến đón.

~ Dạ.

Hàn Kỳ mở cửa cho An Nhạc Nhạc lên xe. Vừa đi được một lúc, cô quay đầu nhìn lại Dạ Cảnh Lam, vậy mà đã có xe đến đón thật. Cô không để ý nữa, quay sang nhìn Hàn Kỳ đang tập trung lái xe.

~ Hàn Kỳ, có phải thiếu em cái gì không?

Hàn Kỳ giật mình khi được gọi tên, cười gượng.

~ Thiếu..thiếu gì sao?

~ Không phải hôm qua anh bỏ em lại một mình sao? Có biết em căng thẳng lắm không? Ngồi đó có nửa tiếng mà như hàng giờ đồng hồ ấy.

~ Ể? An..anh xin lỗi, có trách thì trách Dạ thiếu không cho anh ở lại.

... Một chuỗi im lặng, dường như An Nhạc Nhạc cô không có ý định đáp lại câu nói của Hàn Kỳ. Cậu nhăn nhó, đây là lần đầu tiên cậu dỗ con gái, biết làm sao được?

~ Hay anh mời em đi ăn nhé? Em muốn ăn gì cũng được, bao nhiêu cũng không sao hết. Chỉ hôm nay thôi.

~ Được, là do anh nói đấy.

An Nhạc Nhạc vậy mà lại đồng ý, vẻ mặt vui sướng đáp lại. Hàn Kỳ đơ mặt ra đấy, đây chính xác là gài bẫy cậu sao? Mà chính cậu lại là người tự thân chui vào cái bẫy đó.

Ngu hết biết mà.

~ Được rồi, đi ăn thôi nào.

Hàn Kỳ khóc thầm trong lòng, giờ đây cậu chỉ biết đi theo cô. Tiền lương tháng này vừa lãnh xong đã phải trả học phí. Bây giờ lại phải đưa cô đi ăn, không biết là sẽ tốn bao nhiêu nữa đây?

...

Về phía Dạ Cảnh Lam, sau khi lên xe, anh được đưa ra ngoại ô thành phố, đi thêm một lúc nữa thì đến trước một ngôi nhà.

Nói là nhà nhưng thực chất lại là căn biệt thự vô cùng rộng lớn, có đầy đủ nhà kính, khuôn viên, sân chơi, rất trang nhã. Dạ Cảnh Lam đi vào nhà kính, nơi đã có sẵn một người đang đứng chờ.

~ Đã đến rồi?
Một giọng nữ trung niên vang lên. Không ai khác chính là phu nhân Minh Lệ, mẹ của Dạ Cảnh Lam. Bà hiện lên với một dáng vẻ trang nhã, khuôn mặt nghiêm nghị nhìn anh.

~ Sao đột nhiên mẹ muốn gặp con vậy?

~ Ay da, mẹ muốn gặp con còn cần lý do sao?

~ Nói chuyện chính đi.

Dạ Cảnh Lam cau mày, anh đây là ghét nhất cái dáng vẻ như trẻ con này của mẹ anh. Tuổi đã sắp 40 rồi mà lúc nào cũng như con nít vậy.

~ Nghe nói, con mới kết hôn?

~ Mẹ nghe ngóng tin tức cũng nhanh thật.

~ Người mẹ biết?

~ Không phải.

Lúc này, phu nhân Minh Lệ mới cau mày nhìn anh. Bà có chút tức giận, bao nhiêu cô gái mà bà chọn, anh còn không thèm liếc mắt nhìn. Bây giờ lại khươ tay vơ đại lấy một cô gái đến lai lịch còn không đàng hoàng.

~ Vậy hôn ước của con với tiểu thư Mai gia thì sao?

~ Con không muốn.

~ Nhưng đó là nguyện vọng của cha con, Mai gia trước kia không màng rủi ro mà giúp đỡ chúng ta. Đến bây giờ, ngay cả chuyện này còn không làm được, mẹ con mặt mũi nào mà nhìn ông ấy.

~ Con nói không muốn là không muốn. Sao mẹ cứ phải cố chấp như vậy. Đã bao nhiêu năm rồi, sao mẹ không từ bỏ chuyện này?

Phu nhân Minh Lệ ứa nước mắt, nhìn anh.

~ Con nhớ cha con lúc mất đã nói gì không? Nguyện vọng của ông ấy đều giao phó lại cho mẹ, mẹ vì ông ấy mà đã làm rất nhiều rồi, còn con...

~ Mẹ đừng nói nữa, mẹ không thể ép buộc con chuyện này được, con muốn kết hôn với ai là chuyện của con, mẹ đừng có nhúng tay vào.

Dạ Cảnh Lam tức giận hét lớn, nếu không phải năm xưa bà ấy ép buộc anh, thì cô ấy-người anh yêu đã không rời đi, đã không tuyệt tình với anh. Anh nói xong, liền không nán lại lâu mà lập tức rời đi. Bỏ lại phu nhân Minh Lệ trong nhà kính.

Chương 25: Xin lỗi

Phu nhân Minh Lệ thở dài nhìn bóng dáng Dạ Cảnh Lam khuất dần. Bà ngay lập tức lấy lại dáng vẻ nghiêm trang, ra lệnh cho quản gia.

~ Cậu đi điều tra cho ta về cô gái mà nó kết hôn, nội trong ngày hôm nay.

~ Dạ thưa phu nhân.

Quản gia lui đi ngay sau đó, phu nhân Minh Lệ mệt mỏi ngồi xuống chiếc ghế gần đó. Bà thật sự lo lắng cho Dạ Cảnh Lam.

~ Thật không biết bao giờ mới hết lo cho đứa trẻ này được.

...

Quay trở lại với An Nhạc Nhạc và Hàn Kỳ, sau khi đã được cậu đãi một chầu no nê, thì một cuộc đụng mặt xảy ra. Vậy mà người gặp lại là An Tân Hạ, cùng với Lục Di Sơ. An Tân Hạ kia vừa nhìn thấy cô đã lộ rõ vẻ khinh thường, lời nói châm chọc vang lên.

~ Đúng là cái loại trơ trẽn, hôm trước bám lấy Dạ Cảnh Lam, nay vậy mà lại chạy theo thằng đại gia khác à.

~ Này, Hạ Hạ, em đừng nói thế được không?

Lục Di Sơ níu tay An Tân Hạ, ra hiệu cho cô thu lại lời nói kia. An Tân Hạ không những không tiếp thu mà còn vùng ra.

~ Anh bỏ em ra, hôm nay em phải cho cái loại trơ trẽn này biết tay.

Hàn Kỳ trở nên khó chịu khi nghe từng câu từ mà An Tân Hạ nói ra. Cậu nắm tay thành quyền, hận không thể đánh người phụ nữ trước mắt. Chỉ riêng An Nhạc Nhạc bị cô ta chửi rủa, khinh bỉ vẫn đứng yên, không nói gì. An Tân Hạ được nước làm tới, miệng càng phun ra những câu nói khó chịu hơn.

~ Sao, cứng miệng rồi à? Có phải là tao nói đúng rồi không? Cái loại không có liêm sỉ.

Hàn Kỳ lần này xem ra là bị cô ta chọc tức thật rồi. Cậu dùng sức đấm mạnh vào bức tường bên cạnh, trừng mắt nhìn An Tân Hạ.
~ Câm miệng.

Lời nói toát ra bao nhiêu sát khí, khiến cho An Tân Hạ run lên, sắc mặt trắng bệch.

~ Tôi không bao giờ đánh con gái, nhưng một lần nào nữa còn phun ra những lời nói này, đừng mong tôi nương tay.

~ Xin..xin lỗi.

Lục Di Sơ kinh hãi, run sợ cúi đầu xin lỗi hai người. Hàn Kỳ nắm lấy tay An Nhạc Nhạc rời đi.

...

~ Hàn Kỳ.

~ Này, Hàn Kỳ.
~ Dừng lại.

An Nhạc Nhạc kéo người cậu lại, sắc mặt trở nên lo lắng.

~ Tay anh..cần phải băng bó.

Cậu mặc kệ những lời cô nói.

~ Sao vừa nãy cô ta chửi em như vậy, mà em không nói gì, cũng không phản bác gì?

~ Em..em...

~ Trả lời anh.

Hàn Kỳ lay mạnh vai An Nhạc Nhạc, cô khó chịu nói.

~ Đau, anh bỏ em ra trước.

Bấy giờ cậu mới bình tĩnh lại, nhận ra hành động của mình hơi quá, liền buông tay ra khỏi người cô.

~ Anh xin lỗi.

~ Không sao, anh mau băng vết thương lại đi.

Hàn Kỳ cùng An Nhạc Nhạc lên xe, cô cẩn thận lấy thuốc sát trùng cho cậu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau