DẠ THIẾU BÁ ĐẠO, CỐ CHẤP SỦNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dạ thiếu bá đạo, cố chấp sủng - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Giao dịch

~ Anh em?

An Nhạc Nhạc lắc đầu, tỏ vẻ buồn rầu.

~ Không phải đâu, cha em là An Phù Điểu, em chỉ là một đứa con hoang thôi, đáng lẽ, em nên ch...

~ Không được nói vậy.

Hàn Kỳ giơ tay bịt miệng cô lại, mặt khó chịu thêm vài phần. Sao lại có suy nghĩ tiêu cực như vậy chứ?

Cạch...

Cánh cửa phòng mở ra, người bước vào bây giờ chính là Dạ Cảnh Lam.

~ Dạ thiếu.

Hàn Kỳ đứng dậy, nói một tiếng. Dạ Cảnh Lam gật đầu, đến chỗ ngồi đối diện An Nhạc Nhạc mà ngồi xuống.

~ Chào, lại gặp lại rồi.

~ Chào.

Cô hờ hững đáp lại.

~ Chắc hôm nay em biết tôi gọi em đến đây để nói chuyện gì rồi?

Cái tên điên này.

Cô biết thì đến đây ngồi làm gì?

Cô đâu thừa thời gian đến mức ngồi đây đợi nửa tiếng để rồi nghe anh nói câu này.

~ Không biết.

~ Về việc chúng ta ân ái với nhau.

Phụt.....

An Nhạc Nhạc đang uống nước cũng phải phun ra. Anh ta có cần nói thẳng ra như vậy không? Cô đỏ bừng mặt, tay quệt nhẹ khóe miệng.

~ Khụ..chuyện đó thì sao?

~ Tôi sẽ chịu trách nhiệm với em, ngày mai mang giấy tờ ra cục dân chính đăng ký.

~ Đăng ký? Anh đùa à?

An Nhạc Nhạc nhìn hai người, nhưng không tìm thấy ý đùa nào trong mắt họ. ~ Là thật.

Dạ Cảnh Lam lãnh đạm nói, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào cô gái trước mắt.

~ Ha...tôi không đồng ý.

~ Tại sao?

~ Mọi người đều trưởng thành rồi, tôi cũng vậy, chỉ là một đêm thôi mà.

Quên đi là được mà, sao phải làm vậy?

Nhưng vẻ mặt người đàn ông đó vẫn thờ ơ, không cảm xúc.

~ Vậy nếu cô không muốn tôi chịu trách nhiệm, vậy thì ta làm một giao dịch đi.

~ Giao dịch? Giao dịch gì?

Đôi mắt sáng ngời của An Nhạc Nhạc nhìn anh thật cảnh giác.

~ Gia tộc ép tôi cưới một người tôi không thích. Chỉ cần cô kết hôn với tôi nửa năm, sau khi xử lý, tôi sẽ thả cô, còn có thể cho cô một khoản tiền lớn.

~ Vì sao lại là tôi?

An Nhạc Nhạc nhăn mày hỏi.
Anh ta không thiếu phụ nữ, tại sao lại nhằm vào cô? Dạ Cảnh Lam nghe câu hỏi này thì chợt mỉm cười.

~ Vì cô không thích tôi, sau khi kết thúc, cô sẽ không bám lấy tôi.

Cô rất muốn đáp trả, nhưng lời anh ta nói quá đúng, cô không có gì để nói. Cô có thể lợi dụng giao dịch này để cho đôi cẩu nam nữ kia biết, cô sống rất tốt. Lục Di Sơ kia sẽ hối hận khi rời bỏ cô.

~ Được, tôi đồng ý, nhưng...

An Nhạc Nhạc do dự một chút rồi trả lời.

~ Chúng ta sẽ không đăng ký kết hôn, nửa năm là quá nhiều, chỉ đúng hai tháng thôi, tôi hy vọng anh sẽ giải quyết xong chuyện đó sớm hơn.

~ Tại sao?

~ Thứ nhất, tôi đang học đại học, và tôi sẽ không dừng lại chỉ vì chuyện này. Thứ hai, nửa năm quá dài, tôi không muốn bị gò bó bởi chuyện này. Thứ ba, tuy tôi đồng ý nhưng chuyện của tôi sẽ do chính tôi quyết định, anh không được nhúng tay vào.

Dạ Cảnh Lam nhếch môi. Đây là lần đầu tiên có người phụ nữ không muốn bám lấy hắn, ngược lại, còn muốn rời xa hắn nhanh chóng.

~ Được, thành giao, nhưng tôi cũng có điều kiện dành cho cô đây.

~ Điều kiện gì?

An Nhạc Nhạc cau mày, sẽ không phải anh ta đưa ra điều kiện quá khó chứ?

~ Trước mặt mọi người, tôi mong cô sẽ diễn đúng vai diễn là một Dạ phu nhân.

~ Được.

~ Vậy thì không còn gì nữa, tôi mời cô đi ăn.

~ Không cần, tôi muốn về.

An Nhạc Nhạc chỉ chờ có thế, bắt chớp thời cơ, rời khỏi đây.

~ Vậy, để tôi đưa cô về.

~ Để thư ký của anh đưa tôi về đi, tôi có vài chuyện muốn nói với cậu ấy.

Dạ Cảnh Lam nhướng mày, từ khi nào hai người quen nhau đến thế?

~ Hàn Kỳ, đi đi.

~ Dạ, thiếu gia.

Chương 17: Quá khứ

~ Phù, căng thẳng quá đi.

Sau khi lên xe, rời khỏi Shadows Club, An Nhạc Nhạc mới thở phào nhẹ nhõm. Chợt, cô nhận thấy, Hàn Kỳ đang nhìn cô rất chăm chú.

~ Sao, anh tò mò chuyện vừa nãy hả?

~ Có chút.

~ Muốn nghe không?

~ Tùy em, anh không ép.

An Nhạc Nhạc cười cười, vỗ nhẹ lên vai cậu.

~ Đơn giản thôi, em thích tự do, em không muốn ràng buộc hôn nhân với người em không thích.

~ Vậy à..

Hàn Kỳ im lặng, cô cũng im lặng, bầu không khí trở nên ngượng ngùng. Đột nhiên, hai người không hẹn mà nói.

~ Anh/Em có chuyện muốn hỏi?

~ Em/Anh nói đi.

~ Vậy anh/em....

An Nhạc Nhạc lúng túng, vốn dĩ là muốn cho bầu không khí sôi nổi hơn mà bây giờ càng ngại hơn.

~ Anh nói trước đi.

~ Vậy anh hỏi cái này, nếu em không muốn trả lời thì không sao.

~ Anh cứ hỏi, nếu được em sẽ trả lời. ~ Mẹ em, có phải trước khi mất, bà ấy có nói gì với em không?

~ Sao anh lại hỏi vậy?

An Nhạc Nhạc giật mình trước câu hỏi đột ngột của Hàn Kỳ, cô không trả lời mà hỏi ngược lại.

~ Em không trả lời cũng được, anh không ép, xin lỗi.

~ Không sao, chuyện này cũng không phải bí mật, em sẽ nói.

Cô nắm mắt, kể lại quá khứ của mình, quá khứ năm cô lên 8 tuổi.

...

~ Mẹ, mẹ làm sao vậy? Con đi lấy thuốc cho mẹ.

~ Đừng, con yêu, không cần đâu.

Bà lấy tay giữ lấy thân thể đang run rẩy kia, nước mắt đã trực trào trên khóe mi của cô bé. Giọng nói run rẩy, yếu ớt cất lên. ~ Con yêu, hãy nhớ những lời mẹ chuẩn bị nói, tuyệt đối...không..được quên...khụ..khụ...

Bà ho một tràng, cuối cùng phun ra một ngụm máu. An Nhạc Nhạc hoảng sợ, nước mắt đã tuôn rơi, khuôn mặt trở nên lấm lem.

~ Mẹ, để con gọi...

~ Đừng, nghe mẹ, sau khi mẹ mất, An gia sẽ đón con về nuôi, nhất định vào năm 18 tuổi, con hãy rời khỏi đó, đi tìm người...khụ..tên....Vương Thiên....khụ...

Bà chưa kịp nói hết đã trút hơi thở cuối cùng, bàn tay buông thõng xuống, đôi mắt nhắm hờ. An Nhạc Nhạc khóc thét lên, tiếng kêu của cô bé nghe thật đau thương. Dù gì cô bé cũng mới chỉ 8 tuổi, làm sao có thể chịu được nỗi đau mất mát này.

...

Kết thúc quá khứ đó, An Nhạc Nhạc chỉ quay sang Hàn Kỳ cười nhẹ.

~ Chỉ có vậy thôi.

~ Anh xin lỗi, gợi lại kí ức đau buồn của em.

~ Không sao, a, đến rồi, chỗ kia kìa anh.

Cô chỉ tay vào khu nhà trọ, tay còn lại lay lay người cậu. Hàn Kỳ đỗ xe lại, liền xuống xe mở cửa cho cô.

~ Cảm ơn, gặp anh sau.

Cô bước xuống xe, nhanh chóng đi vào nhà trọ, trước khi vào còn quay lại vẫy tay với cậu. Hàn Kỳ cười cười, chỉ tay và nói.

~ Vào đi.

Sau khi An Nhạc Nhạc đã vào nhà an toàn, cậu mới an tâm trở về.

Chương 18: Bị bao nuôi

An Nhạc Nhạc vào nhà, mệt mỏi ngồi xuống ghế, đầu suy nghĩ mông lung.

~ Lại nhớ đến chuyện đó rồi.

Cô chống tay, nét mặt càng thêm xanh xao, cô cố lục lọi trí nhớ, nhớ lại cái người kia. Mẹ cô từng nói, cái người tên Vương gì đó kia, chính là anh họ cô. Chính bản thân An Nhạc Nhạc cô cũng từng gặp anh ta một vài lần, nhưng lại không nhớ được gì.

Cộp..cộp...

~ Ai đó?

An Nhạc Nhạc nghe thấy tiếng động, bất giác quay lại, mới thở phào nhẹ nhõm. Thì ra là Bái Yên.

~ Nhạc, sao giờ mới về?

Bái Yên ngáp ngủ, người dựa vào cửa, nheo mắt nhìn An Nhạc Nhạc.

~ Nói chút chuyện.

~ Chuyện gì vậy?

~ Cũng không có gì, mình vào nghỉ đây, mai phải đi báo danh rồi.

Cô nói xong, liền đi vào phòng ngủ, để lại Bái Yên với những dòng nghi hoặc.

Sáng hôm sau.

~ Yên Yên, mình đi nhé.

An Nhạc Nhạc dậy từ sớm, sửa soạn xong xuôi mới gọi Bái Yên dậy.

~ Nhạc, về sớm nhé.

Cô ra ngoài, đóng cửa lại, vừa mới bước xuống lầu 2 thì gặp ngay dì Lưu cầm giỏ đồ đang gọi cô lại.

~ Nhạc Nhạc.

~ Con chào dì. ~ Con biết tin gì chưa? Khu chúng ta có người bao nuôi.

An Nhạc Nhạc sửng sốt, nhìn vẻ mặt bí hiểm của dì Lưu.

~ Hả!?

~ Con nhìn xem, chiếc xe dưới lầu kia chắc chắn là xe sịn, dì đoán chắc phải 500 ngàn, khu chúng ta chắc chắn không ai mua nổi.

An Nhạc Nhạc nghe vậy, mới ngó đầu ra ngoài cửa sổ. Cô giật mình, chiếc xe này nhìn khá quen.

A..là xe của Hàn Kỳ.

~ Dì Lưu, chúng ta quan tâm làm gì, dì mau vào nhà đi ạ.

~ Nhưng..ai chứ?

~ Thôi, dì về nấu cơm đi ạ.

Dì Lưu đành nghe theo cô trở về, nhưng vừa đi vừa suy nghĩ xem người bị bao nuôi là ai.

An Nhạc Nhạc đau đầu, đành đi nhanh xuống lầu, nhìn thấy Hàn Kỳ đang đứng đó vẫy tay cười. ~ Chào em.

~ Chào anh, Hàn Kỳ.

Cậu nhìn thấy vẻ mặt hơi kỳ quái của cô, mới hỏi.

~ Sao vậy, em khó chịu ở đâu hả?

An Nhạc Nhạc do dự một lúc, nói nhỏ vào tai Hàn Kỳ.

~ Có người nói em bị anh bao nuôi.

~ Hahaaha.

~ Còn không phải tại anh, con cười nữa.

Cô đỏ mặt, nhéo mạnh vào tay cậu. Hàn Kỳ tỏ vẻ đau đớn.

~ Haha..anh xin lỗi, không dám.

~ Hôm nay, anh đến đây làm gì?

Không vòng vo nữa, An Nhạc Nhạc hỏi vào chuyện chính luôn. Hàn Kỳ cười cười, tay cầm lên một tập hồ sơ.

~ Đi báo danh.

Cô ngạc nhiên.

~ Báo danh, báo danh gì cơ?

~ Tất nhiên là vào Điện Ảnh Bắc Kinh rồi.

~ Ế? Không phải anh nói đã hoàn thành xong chương trình đại học rồi mà?

Chương 19: Toilet nữ

~ Thấy em một mình tủi thân quá, anh đi cùng cho bớt chán.

Hàn Kỳ nháy mắt một cái, ra bộ tinh nghịch. An Nhạc Nhạc nhìn thấy hành động hết sức đáng yêu đó, không khỏi nhịn cười.

~ Vậy đi thôi.

Cô tươi cười, dù sao vừa mới vào trường, có bạn có bè cũng vui, sẽ không có cảm giác xa lạ. Hàn Kỳ nhận thấy cô không có gì bất mãn, mở cửa xe cho cô rồi phóng đi.

...

Loáng cái, hai người đã đến trước cổng đại học Điện Ảnh Bắc Kinh, đến báo danh buổi đầu tiên.

~ Anh đi nộp hồ sơ, em vào lớp trước đi.

~ Ừm, lát gặp.

Buổi học đầu tiên của cô diễn ra rất bình thường, cho đến khi nhận được tin nhắn từ Hàn Kỳ.

" Nhạc Nhạc, em đang ở đâu? "

" Em đang ở trước khu B, anh gọi gì? "

" Tuyệt, anh cũng ở khu B, em mau đến cứu anh. "

" Cứu? "

" Anh bị kẹt trong toilet nữ, một tiếng rồi, không chịu nổi nữa, em mau đến đây. "

Phụt...haha...haha...
An Nhạc Nhạc đọc dòng tin nhắn này, không nhịn được cười thật lớn, thu hút ánh nhìn của bao người. Mãi cô mới nhận ra những ánh nhìn đó, ngại ngùng chạy mất. Ra một chỗ vắng người, cô mới dừng lại để hồi âm lại cho Hàn Kỳ.

" Sao anh vào được, biến thái? "

" Không có, anh đang xem điện thoại, không biết từ lúc nào đã bước vào rồi. "

" Có thù lao không? "

" Em thấy anh như vậy còn đòi thù lao? "

" Vậy thôi, em bắt xe về trước nha. "

" Ấy, khoan...em muốn gì? "

" Hmm...để sau, bây giờ em giúp anh ra trước. "

" Được, anh ở phòng trong cùng, nhanh nhé. "
An Nhạc Nhạc tắt điện thoại, chạy vào trong toilet nữ khu B. Vừa mở cửa bước vào, cô choáng ngợp trước khung cảnh sang trọng trước mắt. Chỉ là nhà vệ sinh thôi mà? Có cần hào nhoáng đến mức này không?

Điều tồi tệ hơn là hiện giờ trong toilet có rất nhiều người. Cô toát mồ hôi hột, nghĩ đến việc Hàn Kỳ đứng trong đây một tiếng thì cười thầm.

Đáng đời.

Cô bước nhanh vào, hít hơi lấy hết cỡ hét to.

~ Có chuột, có chuột kìa!!

Những người đang trang điểm nghe thấy giật mình cũng hét toáng lên.

~ Chuột, đâu, nó đâu?

Từng người chen lấn nhau, ai cũng muốn ra khỏi toilet thật nhanh. Chỉ một phút sau, trong toilet không còn một bóng người. Lúc đó, Hàn Kỳ mới mở cửa bước ra, nhìn quần áo cậu xộc xệch cũng đủ biết cậu thê thảm thế nào.

~ Sao nào? Thấy em giỏi không?

~ Quá đỉnh!

~ Giờ thì chạy nhanh, họ quay lại bây giờ.

An Nhạc Nhạc tóm lấy tay Hàn Kỳ, tẩu thoát thành công ra ngoài.

~ Haizz..mệt quá, anh đói quá, mình đi ăn đi.

~ Ừm, đi thôi.

Chương 20: Ở cùng một nhà

~ Nè, quán kia.

An Nhạc Nhạc chợt dừng lại, kéo cậu chạy vào một quán ăn nhỏ. Cô vào chọn chỗ rồi đẩy Hàn Kỳ ngồi xuống.

~ Hôm nay em đãi.

~ Không sao, để anh trả.

Hàn Kỳ nhìn ngó xung quanh, đây đúng chất là một quán ăn bình dân. Tuy nhỏ, vắng khách nhưng lại rất sạch sẽ, mang đến cảm giác đầm ấm. Cậu thật ra rất muốn mời cô vào chỗ khác, nhưng lại thấy cô vui vẻ như vậy thì lại im lặng.

~ Em thích chỗ này hả?

~ Ừm, chỗ này, hồi nhỏ mẹ hay dẫn em đến. Nơi này là nơi duy nhất còn sót kỉ niệm của em về mẹ.

~ Vậy à?

~ Anh đừng lo, tuy chỗ này nhìn vậy thôi, nhưng đồ ăn rất sạch sẽ, lại ngon nữa, anh ăn món gì?

~ Em chọn giúp anh đi, dù sao đây cũng là lần đầu anh đến đây, sao biết nhiều món bằng em được chứ.

~ Ừm.

An Nhạc Nhạc thích thú, chạy vào phòng bếp, nói chuyện với một bác gái trung niên, có vẻ là người quen.

~ Hàn Kỳ, anh ăn được cay không?

~ Được.

~ Vậy mình ăn lẩu Tứ Xuyên nha.

~ Ừ, theo ý em cả.

Bác gái đang nói chuyện với cô, thì ánh mắt nhanh chóng bị thu hút bởi vẻ ngoài của Hàn Kỳ.

~ Chao ôi, chàng trai nào đây?

~ Cháu chào bác, cháu là Hàn Kỳ.

Cậu lễ phép chào bác gái đó, còn cười rất tươi. Bác gái đó cũng gật đầu chào lại.

~ Chào cháu, cháu có phải là...bạn trai của Nhạc nhi không?

~ A..không...không phải đâu bác, anh ấy là bạn, bạn thôi ạ.

Cô xấu hổ, lúng túng khua tay múa chân, hành động hết sức đáng yêu. Cậu đứng bên cạnh chỉ biết phì cười.

~ Cháu là anh trai cô nhóc này đấy ạ.

Hàn Kỳ khoác tay qua vai cô, tỏ vẻ thân thiết, ánh mắt nhìn cô rất dịu dàng, miệng luôn cười. ~ Anh trai kết nghĩa.

~ Ra là vậy.

An Nhạc Nhạc cũng cười theo, lâu lắm cô mới tìm lại được cảm giác vui vẻ bên gia đình như thế này. Chỉ mới vài ngày thôi, mà cô đã thực sự coi Hàn Kỳ như gia đình của mình rồi.

~ A, bác nhanh vào làm đồ ăn đi, cháu đói lắm rồi, hihi.

~ Cái con nhóc này.

~ Bác mau đi đi ạ.

Chỉ khoảng một lúc sau, đồ ăn đã được dọn lên, cô nhanh chóng đưa bát đũa cho Hàn Kỳ.

~ Cảm ơn.

~ Ừm, mình ăn đi anh.

An Nhạc Nhạc mỗi lúc ăn đều hà hơi, luôn miệng kêu cay. Hàn Kỳ ngồi bên cạnh thì luôn tay luôn chân rót nước cho cô.

Thật hết biết.

Hàn Kỳ lấy tay vỗ nhẹ vào lưng cô, tay kia lấy giấy ăn chùi nhẹ bên miệng.

~ Không ăn được cay mà cứ cố.

~ Ai..ai bảo em không ăn được cay. Chỉ là..hôm nay bác ấy nấu cay quá thôi. An Nhạc Nhạc không biết do ăn cay hay xấu hổ mà mặt đã đỏ bừng như trái cà chua. Cậu chỉ biết phì cười.

...

Sau khi ăn xong, Hàn Kỳ lấy xe chở cô về. Trên đường, lại nhận được điện thoại. Cậu nhanh chóng bắt máy.

~ Dạ thiếu, tôi nghe.

An Nhạc Nhạc ngồi bên cạnh giật mình, cứ mỗi lần nghe ai đó nhắc đến người này là cô lại cảm giác khó chịu. Hình như là rất ghét cái tên Dạ Cảnh Lam này.

~ A, tôi đang đi cùng cô ấy.

~ Được, bây giờ tôi đưa cô ấy đến ngay.

Hàn Kỳ cúp điện thoại, thở dài. Cậu quay sang nhìn An Nhạc Nhạc, nói.

~ Nhạc Nhạc, Dạ thiếu nói em đến chỗ ngài ấy.

~ Bây giờ ạ?

~ Ừ, ngay bây giờ.

~ Vậy bao giờ thì em được về?

~ Không, ngài ấy bảo em chuyển đến đấy ở luôn.

~ Dạ..anh nói gì?

An Nhạc Nhạc ngạc nhiên, có vẻ khuôn mặt vẫn chưa tin vào lời nói kia mấy. Cô hỏi lại.

~ Đến nhà, nhà anh ta ở hả?

~ Hai tháng thôi, theo hợp đồng.

~ A, vậy là theo hợp đồng, em chút nữa là quên rồi.

~ Vậy đi nhé.

Hàn Kỳ cầm tay lại, xoay xe lại. Cậu đạp mạnh chân ga, phóng đi. An Nhạc Nhạc thì vẫn ngồi suy nghĩ mông lung.

Mình còn chưa báo cho Bái Yên, cậu ấy sẽ nổi giận mất.

Lại còn phải sống với tên kia nữa, thật khó chịu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau