DẠ THIẾU BÁ ĐẠO, CỐ CHẤP SỦNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dạ thiếu bá đạo, cố chấp sủng - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Thân thế bí ẩn của An Nhạc Nhạc

~ Anh vào xe rồi nói.

Hàn Kỳ mở cửa ghế phụ cho anh, bản thân thì vòng ra ghế lái chính.

Khi cả hai người đều ở trên xe, cậu khởi động, lái xe ra khỏi nơi đó.

~ Anh, xem ra cô gái anh muốn em điều tra, thân thế rất bí ẩn.

Dạ Cảnh Lam nhíu mày.

~ Là sao?

~ An Nhạc Nhạc, năm nay vừa tròn 18 tuổi, là con gái của Vương Triệu Dĩnh và An Phù Điểu. Do An lão mất, An phu nhân cùng con gái là An Tân Hạ đã đuổi cô ấy đi. Và còn bị An Tân hạ cướp đi người yêu là Lục Di Sơ. Hiện đang sống cùng Bái Yên.

~ Vậy là con riêng của An Phù Điểu?

~ Em không nghĩ là vậy. Khi em điều tra, có một chuyện rất kỳ lạ, không biết là có nên kể cho anh không?

~ Nói.

Hàn Kỳ thở sâu, mặt trở nên nghiêm túc hơn.

~ Thân thế cô ấy, có lẽ liên quan đến cái chết của cha em. Và có thể, cô ấy không phải là con của An Phù Điểu và Triệu Vy Vân.

~ Mặc dù em chưa dám tin điều này, nhưng em chắc chắn thân thế cô gái này, còn rất nhiều điều bí ẩn.

Dạ Cảnh Lam không nói gì, suy nghĩ, ánh mắt tập trung.

Cô gái này thật sự rất thú vị.

Ở nơi nào đó, An Nhạc Nhạc bắt chiếc taxi và trở về căn nhà nhỏ của Bái Yên.

~ Yên Yên, tớ về rồi.

An Nhạc Nhạc mệt mỏi vào phòng, ngồi xuống ghế sofa.

~ Cậu hình như vẫn biết vác mặt về.

Nghe giọng điệu này của Bái Yên xem ra là rất tức giận. Cô cười hì hì, nói nhẹ. ~ Yên Yên yêu dấu, tha lỗi cho tiểu nữ, tiểu nữ biết ngài rất rộng lượng nha.

Nói xong, tay còn bóp nhẹ vai Bái Yên, đây chính xác là lấy lòng nha.

~ Vậy tiểu nữ có biết phải làm gì không?

An Nhạc Nhạc đích thị là hiểu hàm ý trong câu nói này của Bái Yên, đây là muốn bắt cô nói hết tất cả những chuyện ở trung tâm mua sắm Thời Đại.

~ Yên Yên, thật sự là tớ không biết gì đâu.

Bái Yên đang mong chờ câu trả lời, lại không ngờ An Nhạc Nhạc lại đáp như vậy, cô càng thêm tức giận.

~ Vậy là cậu không coi tớ là bạn?

An Nhạc Nhạc nghe vậy, luống cuống giải thích.

~ Yên Yên, nếu tớ nói không biết gì, cậu có tin không?

~ Chắc chắn không.

~ Nhưng thật sự là tớ không biết gì cả, thứ duy nhất tớ biết chính là người đàn ông giúp tớ hôm nay là..là...
~ Là ai?

~ Là cái người..cướp...cướp đi lần đầu tiên của tớ đó.

An Nhạc Nhạc mặt đỏ bừng.

~ Hả? Thật ư?

~ Ừm..

Bái Yên không tin nổi vào mắt mình.

~ A Nhạc, cậu tuyệt đối tránh xa người đó ra, đó không phải là người chúng ta có thể đụng vào đâu.

~ Nhưng..nhưng...

~ Cậu còn do dự gì nữa, cậu không biết sao, đó là Dạ Cảnh Lam, là Dạ Cảnh Lam đấy.

An Nhạc Nhạc vẫn chưa hết bàng hoàng thì Bái Yên tiếp tục.

~ Dạ Cảnh Lam là chủ tịch của Phượng Đế, là người thừa kế Dạ gia, còn là ông trùm Mafia. Cậu động vào hắn thì chỉ có đường chết thôi.

~ Th...thật sao...?

~ Lại còn không phải, cậu tốt nhất đừng có liên hệ gì với người đó.

~ Nhưng thật ra..chuyện đó...có chút phức tạp..

Bái Yên mất kiên nhẫn.

~ Còn gì?

~ Thực ra..là Dạ Cảnh Lam..hắn muốn bắt tớ bồi thường..

~ Bồi thường?

Chương 12: Cậu và tớ

~ Ừm..

An Nhạc Nhạc khó khăn gật đầu.

~ A Nhạc, bà cô của tôi, làm gì mà gây chuyện lớn thế này.

~ Tớ không có biết, thật ra tớ đã bồi thường cho hắn rồi, nên cậu không phải lo đâu.

Bái Yên nhướng mày nhìn cô, mặt rất đa nghi.

An Nhạc Nhạc này thật sự có tiền?

~ A Nhạc, cậu bồi thường người ta bao nhiêu?

~ Ưm..100 tệ.

~ Não cậu có vấn đề à?

Bái Yên chỉ đợi cô nói xong, hét long trời lở đất.

~ Ui da, tổn thương màng nhĩ quá a...

Cô nhanh chóng bịt tai lại.

~ Cậu có thể bớt ngốc dùm tớ được không? Gì mà ngu ngốc hết phần người khác vậy?

~ Nhìn thấy quần áo người ta mặc chưa? Giá phải đến 8 con số, bằng tiền sinh hoạt cả năm của hai tụi mình đấy?

~ Vậy mà, cậu đưa người ta có 100 tệ, thật sự là quá xúc phạm rồi.

Bái Yên ngán ngẩm lắc đầu, chán nản nhìn An Nhạc Nhạc.

~ Nhưng mà...tớ..

Reng..reng...

Tiếng chuông điện thoại cắt đứt giọng nói của An Nhạc Nhạc. Bái Yên nhanh chóng nhắc máy, ra dấu im lặng.

Là chủ nhiệm.
~ Dạ, em chào chủ nhiệm.

Bái yên lễ phép chào hỏi.

...

~ Dạ..vâng, thật sao? Em cảm ơn chủ nhiệm nhiều, em sẽ báo ngay.

Cô cúp máy, vẻ mặt hiện lên sự vui sướng. An Nhạc Nhạc không nghe được câu chuyện giữa hai người, tò mò nói.

~ Yên Yên, chủ nhiệm nói gì vậy?

~ A Nhạc, cậu đỗ rồi, thực sự đỗ rồi, haha.

~ Đỗ? Tớ đỗ rồi?

An Nhạc Nhạc nghe vậy, mắt sáng lên, cô đã đỗ đại học rồi, là đại học Điện Ảnh Bắc Kinh. Vậy là cô đã hoàn thành lời hứa với mẹ rồi. Do vui sướng nên quên mất rằng, Bái Yên cũng là thi cùng mình vào đó.

~ Yên Yên, vậy cậu thì sao, có đỗ không?

~ Tớ..tớ..kh......ông..

Bái Yên lộ vẻ mặt buồn bã, mắt rũ xuống. ~ Yên Yên..tớ...xi..n...

Cô chưa kịp nói, Bái Yên bịt chặt miệng cô lại.

~ A Nhạc, không được xin lỗi, cậu không làm gì sai cả.

~ Nhưng..Yên Yên...

~ Vui lên, được không? Nếu cậu không vui, tớ cũng không vui đâu.

An Nhạc Nhạc lúc này làm sao mà vui lên được, bạn thân 3 năm trời. Bái Yên luôn giúp đỡ cô, bất kể là yêu cầu gì từ cô, Bái yên luôn luôn chấp nhận. Vậy mà bây giờ...

Mình đỗ, còn cậu ấy thì không...

~ Thôi nào, vui lên. Mặc dù không đỗ trường đó, nhưng tớ đã đỗ vào đại học G rồi, trường đó cũng nổi lắm.

Bái yên an ủi An Nhạc Nhạc, cố tỏ ra vui vẻ.

~ Thật sao?

~ Thật.

Theo như cô biết thì đại học G cũng không kém đại học Điện Ảnh Bắc Kinh là bao, cũng có thể xem là ngang nhau.

~ Vậy cậu theo chuyên ngành nào?

~ Tớ học luật, mai sau nhất định là luật sư nổi tiếng nhất, haha.

~ Nếu vậy, nếu tương lai tớ có phạm tội gì, cậu phải bào chữa cho tớ nha.

~ Nhất định rồi, haha.

Hai con người nhưng chung một niềm vui, chung một tiếng cười.

Đây có lẽ là tình bạn trong sáng nhất.

Chương 13: Gặp Kiều Mỹ Tâm

Ngày hôm sau.

Ánh nắng le lói lọt qua khe cửa sổ, khẽ đánh thức cô gái đang say giấc nồng kia. An Nhạc Nhạc cựa quậy, mắt lim dim mở ra.

~ Ưm..sáng rồi sao?

Cô khua tay lấy chiếc điện thoại, mở lên.

~ Á á....7h30 rồi, Yên Yên đâu, sao không gọi tớ dậy.

Cô luống cuống, nhảy xuống giường rồi vọt vào phòng vệ sinh. Làm xong, cũng đã 8h, vậy mà Bái Yên vẫn đang ngủ, còn chảy dãi nữa. Cô tức giận, miệng vặn âm lượng tối đa.

~ BÁI YÊN, CÓ CHỊU DẬY KHÔNG?

Bái Yên đang mơ đẹp, lại vì âm thanh đó mà choàng tỉnh giấc, mặt tỏ vẻ khó chịu.

~ Nhạc à, sớm qu..á..

~ Nhạc gì mà nhạc, sớm cái đầu cậu, đã 8h rồi, cậu định không nộp hồ sơ à?

~ Hồ..gì cơ?

Bái Yên vừa tỉnh ngủ, chưa tiếp thu được gì.

~ Trường học, chứ còn gì.

~ Thôi chết, muộn mất, Nhạc, cậu đi trước đi, lát tớ sẽ đi sau.

Haizz...bà cô này.. An Nhạc Nhạc lập tức bắt taxi đến đại học Điện Ảnh Bắc Kinh. Đến nơi, đã quá đông rồi, hàng rất dài. Cô cầm tập hồ sơ đến xếp hàng. Khi tới lượt, cũng là 10h hơn rồi.

Sau khi nộp hồ sơ, An Nhạc Nhạc lấy điện thoại gọi cho Bái Yên.

~ Nhạc, đang đâu vậy?

~ Yên Yên à, tớ vừa nộp hồ sơ xong, ra LK đi, tớ đợi.

~ Ok, ra ngay.

Cô cúp điện thoại, đang định bắt xe thì nghe thấy ai gọi tên mình, theo phản xạ lập tức quay lại nhìn.

Là Kiều Mỹ Tâm.

Kiều Mỹ Tâm này, học cùng trường cấp 3 cùng cô, luôn tỏ vẻ tiểu thư, 3 năm học của cô, đều bị người này quấy rối.
~ Kiều Mỹ Tâm, lâu không gặp.

~ An Nhạc Nhạc, cô đây là..cũng nộp hồ sơ vào trường này sao?

~ Thế cô nghĩ tôi đến đây làm gì?

An Nhạc Nhạc khó chịu nói, cô thực sự không muốn liên quan đến những người này, vậy mà hết lần này đến lần khác...

Trước là An Tân Hạ.

Bây giờ lại là Kiều Mỹ Tâm.

Có phải kiếp trước cô ăn ở không tốt không?

~ Loại người như cô, mà cũng nộp hồ sơ vào đây? Không phải là bám được vào đại gia nào chứ?

~ Không phải chuyện của cô?

~ An Nhạc Nhạc, tôi nói cho mà biết, Kiều Mỹ Tâm này cũng tại cô mà bị cướp bạn trai..nếu..

~ Chuyện đó..không liên quan. Lục Di Sơ kia đã là vị hôn phu với An Tân Hạ rồi. Không phải hai cô là bạn tốt sao, Tân Hạ không nói cho cô à?

~ Cái gì? Cô nói lại xem?

Kiều Mỹ Tâm vừa dứt lời thì người đã đi mất, cô cắn răng.

~ An Nhạc Nhạc, An Tân Hạ, tôi sẽ cho các người nếm mùi trả thù.

Chương 14: Muốn gặp mặt

Sau khi đến LK, An Nhạc Nhạc nhìn ngay thấy Bái Yên. Liền đi đến, ngồi phía đối diện.

~ Yên Yên, xin lỗi nha, đến muộn.

~ Sao cậu đi muộn vậy, đã đợi 15 phút rồi.

Bái Yên hậm hực nhìn cô.

~ Xin lỗi, có chút phiền toái.

~ Hửm..phiền toái?

~ Ừm..Kiều Mỹ Tâm vậy mà học cùng trường, hôm nay vừa đến gây sự.

~ Hả..? Sao không gọi tớ, tớ đến dằn mặt cô ta.

~ Thôi, cũng chỉ nói vài câu. Mặc kệ cô ta.

Bái Yên cau mày, trên đời này, chắc cô là người dễ tính nhất mất.

Lần trước, bị An Tân Hạ đánh, còn bỏ qua.

Lần này, Kiều Mỹ Tâm gây sự cũng bỏ qua.

An Nhạc Nhạc à, không hiểu cậu tốt thật hay là ngu ngốc quá.

~ Lần sau là phải gọi tớ đó.

~ Được rồi.

~ Thôi, đừng nói chuyện này nữa, gọi đồ uống đi, phục vụ.

An Nhạc Nhạc vẫy tay gọi phục vụ.

~ Cho một Capuchino. ~ Một Ice Blended.

~ Dạ, có ngay.

Sau khi phục vụ đi rồi, Bái Yên liền mở mồm hỏi chuyện cô.

~ Sao rồi, Nhạc, đã tìm ra cách bồi thường vị tổng tài kia chưa?

~ Chưa, cậu nhắc mới nhớ, giờ làm sao?

An Nhạc Nhạc nhớ ra, luống cuống.

~ Vậy thế nào? Chịu chết à..

~ Cậu điên à? Tớ sẽ tìm cách bồi thường..hay đi vay ngân hàng nhỉ?

~ Đã bảo, người ta là tổng tài rồi, thiếu tiền à? Cậu bớt ngốc lại dùm.

~ Ờ ha, thế...bâ... An Nhạc Nhạc đang nói dở, bị một giọng nói cắt đứt.

~ Thưa tiểu thư, có phải là An Nhạc Nhạc không?

~ A, phải..

Cô trả lời theo bản năng.

~ Vậy mời tiểu thư đi theo tôi một chuyến. Thiếu gia của chúng tôi muốn gặp cô.

~ Thiếu gia nào?

Cô ngoài quen Lục Di Sơ ra, đã không còn quen ai nữa. Nhưng cô, đã cắt đứt quan hệ với anh ta rồi.

~ Là Dạ thiếu.

~ Úi..

Cô khẽ giật mình, chết rồi.

Không phải anh ta tìm mình tính sổ chắc.

~ Nhạc, để tớ..

Bái Yên lên tiếng nhưng ngay sau đó bị vị kia ngăn lại.

~ Vị tiểu thư kia không cần đi, an tâm, chúng tôi sẽ bảo vệ an toàn cho An tiểu thư.

~ Không sao đâu, Yên Yên.

An Nhạc Nhạc đành rời đi theo bóng người kia.

Chương 15: Anh em cùng cha khác mẹ?

Họ đưa cô đến Shadows Club, một nơi làm giao dịch kín đáo của hầu hết các nhà kinh doanh.

~ Này, sao lại đưa tôi đến đấy?

~ An tiểu thư, mời cô đợi ở phòng VIP II, Dạ thiếu đang bàn việc, sẽ xong rất nhanh.

~ Vậy..được.

An Nhạc Nhạc đi vào ngồi đợi trong phòng VIP II. Được tầm 5 phút, cánh cửa mở ra, nhưng người đi vào không phải Dạ Cảnh Lam, mà là thư ký của anh ta, Hàn Kỳ.

~ Hi, chào em.

Cậu vẫy tay mỉm cười với cô, tỏ vẻ thân thiện. Cô đơ mặt ra đấy, cố gắng lục lại trí nhớ, xem người này là ai.

A..hình như là..Hàn...K..Kỳ..

~ Xin chào.

An Nhạc Nhạc gật đầu chào lại.

~ Em đợi ở đây chút nữa nhé, Dạ thiếu vẫn đang bàn công việc, khoảng chừng 30 phút nữa sẽ xong.

Cô sững người, 30 phút nữa, cô còn bao nhiêu việc để làm, thời gian còn không có, lấy đâu ra thời gian để đợi anh ta.

Thời gian quý giá của tôi...

~ Bất mãn hả?

Hàn Kỳ liếc thấy vẻ mặt cô đột nhiên tối sầm lại, nhăn nhó.

~ A..không phải đâu..
Cô giật mình, chả lẽ biểu hiện rõ như vậy sao? Thật ngại quá..

~ Em không cần phải giấu đâu, tôi cũng khó chịu nè, hay chúng ta tâm sự chút, coi như giết thời gian.

~ Được.

An Nhạc Nhạc đồng ý, dù sao cũng có người cùng trò chuyện, 30 phút ngồi đợi sẽ bớt buồn chán.

~ Anh tên Hàn Kỳ, 19 tuổi, còn em?

~ An Nhạc Nhạc, năm nay tròn 18 tuổi.

~ 18 là vào đại học rồi, em học trường nào?

~ Điện Ảnh Bắc Kinh, khoa diễn xuất, còn anh?

~ Oh, xin lỗi, anh không có học đại học.
An Nhạc Nhạc ngạc nhiên, 19 tuổi, đáng lẽ là đang học năm hai chứ. Mà hình như anh ấy là thư ký của tên kia. Không học đại học mà đã làm thư ký rồi sao? Kỳ lạ thật...

~ Thắc mắc hả?

~ Có chút...

Nói đến đây, vẻ mặt cậu thoáng buồn, giọng nói trầm xuống.

~ Anh không đi học.

An Nhạc Nhạc bối rối, lỡ đụng vào vết thương trong lòng cậu ấy rồi, làm sao đây?

~ Thật sự..xin lỗi...

~ Hửm...sao em phải xin lỗi..thực ra anh đã hoàn thành chương trình đại học từ năm 17 tuổi rồi, anh nhảy cấp.

~ Hả? Anh..anh...

~ Haaha..

Cô mặt đỏ bừng, lấy tay đấm nhẹ vào người cậu, tỏ thái độ tức giận. Chợt, cô nhận ra, từ lúc nào, cô với cậu đã ngồi cạnh nhau, trò chuyện cùng nhau.

~ Sao vậy?

~ Không có, chỉ cảm thấy anh rất quen, có cảm giác rất thân.

~ Hay chúng ta là anh em cùng cha khác mẹ?

Đến đây, Hàn Kỳ bỗng nhiên nghiêm túc hơn. Vì không chỉ cô thấy vậy, mà cậu cũng cảm thấy cô như một người thân, rất thân, rất giống em gái ruột thịt của mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau