DẠ THIẾU BÁ ĐẠO, CỐ CHẤP SỦNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Dạ thiếu bá đạo, cố chấp sủng - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Tôi sẽ bắt các người trả giá

~ Các người đừng có quá đáng, đó là tài sản cha để lại cho tôi, ai cho các người cái quyền đó.

An Tân Hạ cười khẩy:

~ Mày đùa tao à, chẳng qua mày chỉ là một đứa con hoang, lấy cái quyền gì mà đòi tài sản. Năm đó, mẹ mày là lừa cha tao, bây giờ lên mặt đòi tài sản. An gia chúng tao vất vả nuôi mày những 19 năm, nếu năm đó không có chúng ta nuôi thì không biết mày còn sống không.

An Nhạc Nhạc không kìm nổi, tức giận nói:

~ Nuôi tôi, các người nói nuôi tôi ư? Buồn cười thật. Các người đối xử với tôi có khác gì con ở không. Được, coi như số tài sản đó là tiền các người nuôi tôi, Bây giờ, tôi với các người đoạt tuyệt quan hệ.

Nói rồi, cô toan chạy ra khỏi An gia, nhưng lại nghe thấy giọng nói của An Tân Hạ:

~ Báo cho mày một tin vui, tháng sau, tao và Lục Di Sơ sẽ đính hôn đấy.

Lục Di Sơ...

Và....

An Tân Hạ sao....

Không thể nào, cô và Lục Di Sơ đang yêu nhau mà, 2 năm rồi, sao có thể đính hôn với An Tân Hạ.

~ Sao tôi phải tin cô? Cô nói giọng chắc nịnh, trong đầu ngập suy nghĩ "Chắc chắn không phải vậy."

~ Không tin? Cầm lấy đi, thiệp mời dự lễ đính hôn, nhớ tới dự đó.

An Tân Hạ ném tấm thiệp mời cho An Nhạc Nhạc, với vẻ mặt rất ư là đắc ý. An Nhạc Nhạc cầm lấy tấm thiệp. Hiện ra trước mắt là dòng chữ đỏ thắm: Lục Di Sơ&An Tân Hạ

Tuyệt vọng....dường như tia hi vọng của cô bị dập tắt, nhưng cô không tin, chắc chắn là do An Tân Hạ gài bẫy. Cô lấy điện thoại gọi cho Lục Di Sơ.

~ Di Sơ.

~ An Nhạc Nhạc, đúng lúc lắm, anh cũng có chuyện muốn nói với em. Chúng ta chia tay đi.
~ Di Sơ...sao lại vậy, không phải chúng ta vẫn rất tốt sao?

~ Xin lỗi, là gia đình anh ép anh cưới An Tân Hạ, nếu không anh sẽ bị đuổi ra khỏi Lục gia.

An Nhạc Nhạc cười đau đớn, từng giọt lệ tuôn rơi, giọng cô nghẹn ngào:

~ Vậy là, em với tiền tài, địa vị của anh. Cái nào quan trọng hơn?

~ Anh.....

~ Em biết rồi...Chúc hai người hạnh phúc.

~ An Nhạc Nhạc, không phải như em nghĩ, anh thề là anh cả đời này anh rất yêu em, chỉ là....

~ Chỉ là tiền bạc, địa vị đối với anh quan trọng hơn đúng không? Em hiểu mà. Từ nay đường ai người đó đi, đừng dính líu tới nhau nữa, tạm biệt.

~ Nhạc Nhạc....Nhạc Nhạc....

Cô cúp máy, ra khỏi An gia, trời thì mưa tầm tã, như thể đang khóc thay cho sô phận bi thương của cô.

~ Tôi thề sẽ bắt các người trả giá.

Chương 2: Nữ nhân, là cô quyến rũ tôi

Ra khỏi An gia, cô liền gọi cho Bái Yên_người bạn thân duy nhất. Đầu dây bên kia bắt máy.

~ Nhạc yêu dấu, có chuyện gì vậy?

~ Yên Yên, đi KTV cùng mình.

~ Cậu sao vậy? Sao đột nhiên muốn đi KTV?

~ Huhuh...Di Sơ và An Tân Hạ sắp đinh hôn rồi....

~ Hả, sao lại vậy, cậu ở đâu, mình lập tức đến đón?

~ Hức, quốc lộ XX.

~ Được rồi, chờ đấy, mình đến ngay đây.

Bái Yên cúp máy. Lấy xe phóng thật nhanh đến quốc lộ XX. 25 phút sau, tại KTV.

~ A Nhạc, cậu uống ít thôi, đây đã là chai thứ ba rồi, bỏ xuống, kể lại cho mình nghe.

Bái Yên dựt lấy chai rượu trên tay An Nhạc Nhạc, để xuống bàn. Dường như trong men say, An Nhạc Nhạc oà khóc như một đứa trẻ trong lòng Bái Yên.

~ Yên Yên...hức...Di Sơ đính hôn cùng An Tân Hạ chỉ vì sợ bị Lục gia từ mặt, rõ ràng nói yêu mình...hức...vậy mà lại vì danh phận, tiền tài...hức...mà bỏ rơi mình.

~ Tớ biết ngay mà, tên khốn đó thì có gì tốt đẹp, tớ sớm đã nói cậu cùng hắn chia tay rồi, nhưng cậu đâu có nghe.

~ Nhưng mà...

~ Nhưng nhị cái gì. Giờ cậu thấy hậu quả chưa. ~ Đừng nói nữa...hức...uống cùng tớ đi, hôm nay không say không về.

~ Thôi đi, theo tớ về, nhìn cậu say mướt rồi.

~ Không, tớ không về.

An Nhạc Nhạc sống chết ôm chai rượu. Bái Yên thở dài, nghĩ thầm thật sợ những con sâu rượu. Bỗng điện thoại cô kêu lên, là trưởng phòng nơi cô làm việc. Nghe máy được một lúc thì sắc mặt Bái Yên tái mét, lắp bắp trả lời.

~ A Nhạc, tớ phải về công ti rồi, có việc gấp lắm, mau, theo tớ về nhà nhanh.

~ Cậu đi đi, cùng lắm tớ đặt phòng...hức...ở đây...không phải lo.

~ Thật. Không phải việc gấp sao, đi đi.

~ Được rồi, có gì nhớ gọi cho tớ.
Bái Yên rời đi. An Nhạc Nhạc vẫn ngồi đấy, uống thêm vài chai nữa. Cho đến khi cảm thấy đầu đau nhức rồi, cô mới đến nói với lễ tân đặt phòng. Ra thang máy, định bấm số tầng thì lại do dự. Cô nghĩ "Vừa nãy lễ tân nói phòng bao nhiêu nhỉ? Hình như là phòng 3008?". Không chần chừ, An Nhạc Nhạc đi thẳng lên tầng cao nhất. Ở đây chỉ có duy nhất một phòng, lại không khoá cửa, cô đi vào rồi nằm lên giường.

Nghe thấy tiếng động, chàng trai trong nhà tắm giật mình. Chẳng lẽ mình chưa khoá cửa? Hắn quấn khăn quanh hông rồi đi ra ngoài, mắt phượng khẽ chớp trong bóng tối nhận ra trên giường có người nằm.

Là nữ?

Do bóng tối nên hắn vẫn chưa nhìn thấy mặt. Không lẽ là do quản gia sắp xếp, hắn tặc lưỡi, trên đời hắn ghét nhất nữ nhân, nếu không vì chuyện năm đó....

Đến gần giường, An Nhạc Nhạc nheo mắt, người cứ lâng lâng. Dạ Đình Lam lạnh giọng.

~ Cô là ai? Ai sai cô đến? Bao nhiêu tiền, tôi trả gấp đôi. Giờ thì cút!

An Nhạc Nhạc im lặng, trong đầu trống rỗng, dường như bị men say không chế. Dạ Đình Lam tức giận, trước giờ hắn không bao giờ lặp lại lời nói. Lại gần cô, hắn mới nhìn rõ được dung nhan của nữ nhân này.

Thật đẹp, đẹp hơn bất kì người phụ nữ mà hắn từng gặp qua. Nước da trắng trẻo, mái tóc đen dài xoã ra, lông mi dài đang khép lại, hai má hồng hào. Thật sự rất thuần khiết, như một thiên sứ vậy. An Nhạc Nhạc lờ mờ mở mắt, đập vào mặt là một khuôn mặt đẹp trai, ngũ quan tinh xảo, đường nét rõ ràng, đôi mắt phượng như muốn hút hồn. Cô quàng tay lên cổ hắn.

~ Anh đẹp trai a, em muốn anh.

Hắn rùng mình, thân thể như có phản ứng. Trước giờ, đều chưa từng bị qua, chẳng lẽ hắn thật sự có hứng thú với nữ nhân này. Đôi môi khẽ cong lên.

~ Nữ nhân, là do em quyến rũ tôi.

++++++++++++++++++++++++

#nhactoto

Ủng hộ mình nhé mấy bạn ^^

Chương 3: Một đêm mây mưa

Đôi môi anh nhắm trúng môi cô mà hôn ngấu nghiến, lưỡi anh đi vào khoang miệng cô càn quét, tuy có mùi rượu nhưng cô lại không làm anh ghét bỏ, chỉ thấy vị trong miệng cô rất đặc biệt, thật ngọt.

An Nhạc Nhạc cảm nhận được thứ gì đó mát mát ở miệng mình, cô khẽ mở đôi môi ra hứng lấy, điều này làm cho anh dễ dàng xâm nhập vào bên trong hơn.

~ Ưm...ư....

An Nhạc Nhạc khẽ rên lên, nụ hôn quá nóng bỏng, đối với anh là như vậy, nhưng đối với cô thì khó thở muôn vạn lần.

Anh rời khỏi đôi môi đã sưng tấy của cô, lưỡi liếm nhẹ lên xương quai xanh, hai cánh môi anh mút nhẹ lên từng tấc da thịt ở cổ của cô. Từng dấu hôn đỏ chót được lưu lại, Dạ Cảnh Lam hài lòng nhìn tác phẩm do mình tạo ra.

Dạ Cảnh Lam đưa tay cởi đi bộ quần áo vướng víu trên người cô, một thân hình đẹp đẽ như tạo hóa của trời đất hiện ra, làn da trắng hồng không tì vết, bầu ngực phập phồng, huyệt động lấp ló sau tấm vải mỏng của quần trong.

Anh hôn nhẹ lên huyệt động của cô, nơi đây vẫn chưa ướt lắm, cách một lớp vải anh khẽ hít hà mùi hương. Thật tuyệt!

Anh khẽ tách chân cô ra, An Nhạc Nhạc trong men rượu chỉ biết nắm chặt lấy drap giường.

Anh cởi chiếc quần trong của cô đi, nơi tư mật hiện ra không chút che đậy, anh thở hắt rồi cúi đầu xuống, đưa lưỡi liếm nhẹ lên huyệt động cô.

~ A...nhột quá...ưm...ư.....

An Nhạc Nhạc khẽ rên.

Ngón tay thon dài của anh miết nhẹ huyệt động, nơi đó hồng hào trông thật đẹp mắt. Ngón tay anh khó khăn đi vào bên trong.
~ Ưm...thoải mái quá..ư..ư..a....

An Nhạc Nhạc không còn biết được điều gì ngoài nói ra tất cả những gì mình cảm nhận được.

Lưỡi và tay anh thay phiên làm càn ở huyệt động non nớt của cô, An Nhạc Nhạc rốt cuộc cũng đã chịu khuất phục, khi anh chuẩn bị đi vào bên trong cô thì đôi mắt ngấn lệ khẽ mở ra.

Dạ Cảnh Lam không hề bất ngờ vì việc cô thức giấc, anh chưa để cô định thần lại đã cúi đầu xuống hôn lên môi cô. An Nhạc Nhạc khẽ mở miệng cho anh đi vào, đây là nụ hôn vừa rồi cô cảm nhận được.

~ Ưm...đau quá...a...

Cô khẽ la lên.

Dạ Đình Lam cau mày, trán lấm tấm mồ hôi, chết tiệt, anh không ngờ được bên trong sẽ chật hẹp như thế. An Nhạc Nhạc cấu vào vai anh, tức tối nói. ~ A...đau quá...đồ khốn này, ra ngoài nhanh...ư....

Dạ Cảnh Lam anh giây phút này có thể ra ngoài thì chỉ có bị điên thôi, anh dùng lực đi vào bên trong cô. An Nhạc Nhạc rơm rớm nước mắt, bên dưới đau như xé cơ thể cô làm đôi vậy. Anh nằm im đợi cô thích ứng, miệng khẽ vờn nhẹ cánh môi cô.

Vật nóng ấm nằm bên trong đã dần lớn hơn, An Nhạc Nhạc cũng đã thích ứng được kích thước của anh, cô bạo gan ôm lấy cổ anh.

~ Cử động đi..ư..khó chịu quá....

Dạ Cảnh Lam chính là muốn nhìn thấy cô bé này mở miệng cầu xin mình, An Nhạc Nhạc khó chịu.

~ Ư..khó chịu quá..không được thì ra ngoài..

Anh nhấp mạnh vào bên trong cô, An Nhạc Nhạc nắm chặt drap giường, lâu lâu cào cấu vào cơ thể anh.

~ A...thoải mái quá..ưm...a...nhẹ..a..nhẹ thôi

An Nhạc Nhạc cao hứng rên rỉ.

~ Mệt quá...ư...không được rồi...a...dừng....dừng lại...

Dạ Cảnh Lam nguyên một đêm đè cô ra muốn không biết bao nhiêu lần, đến khi An Nhạc Nhạc mệt mỏi ngất đi thì anh mới bỏ qua cho cô. Anh nằm xuống bên cạnh cô rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Chương 4: Rời đi

Sáng hôm sau....

Mặt trời đã lên từ lúc nào, bên ngoài cửa sổ sáng trưng, nhưng hai thân ảnh trên giường vẫn đang chìm trong giấc mộng, không một chút động đậy.

An Nhạc Nhạc theo đồng hồ sinh học của mình, cô cau mày mở mắt ra.

Nhìn xung quanh căn phòng, đây là phòng khách sạn, đêm qua cô đã vào nghỉ sau khi uống rượu. An Nhạc Nhạc cảm nhận được thân thể mình man mát, ở giữa chân có chút đau.

Cô nhìn xuống thân thể không mảnh vải che đậy của mình.

Sao cô không mặc quần áo? An Nhạc Nhạc nhìn sang bên cạnh giường mình.

Hai mắt cô mở to ra, cái...cái quái gì thế này?

Cô nhanh chóng nhảy xuống giường, tên này là ai? Tại sao lại trên giường cùng với cô? Cô và hắn đêm qua đã xảy ra chuyện kia rồi sao? Đây là phòng ai? Rốt cuộc là cô nhầm phòng hay người đàn ông này nhầm phòng? Hàng ngàn câu hỏi xuất hiện trong đầu cô, An Nhạc Nhạc không tài nào có thể lí giải nổi.

Cô nhìn lại vết máu trên giường, thêm vài vết trắng đục và mùi vị ám muội, cô cũng đã đủ lớn để biết cô và hắn đã xảy ra chuyện gì.

Tên háo sắc này, dám đụng đến cô sao? Nhưng giờ lôi hắn dậy rồi thì làm gì chứ? Thời đại này rồi chẳng nhẽ bắt hắn chịu trách nhiệm với cô, cưới cô làm vợ sao?

An Nhạc Nhạc ôm một bụng phẫn nộ vào phòng tắm, cô ngồi vào bồn tắm hưởng thụ. Thật quá thoải mái, tắm rửa xong An Nhạc Nhạc đứng trước gương cau có.

Chết tiệt, tại sao lại có nhiều vết xanh tím trên cổ cô thế này? Phải làm sao đây?

A......Đúng rồi, chỉ còn chỗ đó thôi. Hiện tại cô cũng chẳng còn nơi nào để về ngoài chỗ đó.

An Nhạc Nhạc lấy lại quần áo mình để mặc. Nhưng áo rách thế này thì mặc kiểu gì, hay lấy tạm cái áo sơ mi của anh ta nhỉ. Thà có còn hơn không. Cô với lấy chiếc áo sơ mi nằm trên sàn. Nhìn Dạ Cảnh Lam đang nằm trên giường.

Tính ra cũng đẹp trai phết, mái tóc màu đen, đôi lông mày rậm, sống mũi cao, làn da màu đồng trông thật nam tính, nhưng đôi môi mỏng quá, môi mỏng thường bạc tình.

An Nhạc Nhạc mỉm cười, vừa đẹp trai, kĩ thuật vừa tốt, kích thước cũng rất được, nhưng tình một đêm mãi là tình một đêm.

Rồi cô rón rén đi ra ngoài, đi xuống đại sảnh, cô mượn điện thoại từ lễ tân và gọi cho Bái yên.

~ Yên Yên, đến chỗ hôm qua đón tớ nhé, chuyện lớn rồi.

~ Được rồi, đợi lát, tớ đến ngay.

Đến gần trưa, Dạ Cảnh Lam cau mày thức dậy, tối qua uống hơi nhiều thêm việc hoạt động cả đêm nên anh ngủ đến giờ mới có thể mở mắt. Dạ Cảnh Lam nhìn chỗ bên cạnh đã trống thì có chút tức giận, anh bước xuống giường, lượm lại chiếc khăn rồi quấn ngang eo mình.

Dạ Cảnh Lam đi vào phòng tắm, cô đã đi rồi, chẳng để lại dấu vết nào, ngoại trừ cái áo....đã rách của cô.
Anh lượm lên rồi cười gian tà, ở với anh một đêm tuyệt vời mà sáng dậy còn đòi bỏ trốn sao? Không bắt anh chịu trách nhiệm, vậy anh sẽ bắt nữ nhân này chịu trách nhiệm với anh.

Dạ Cảnh Lam đánh răng xong rồi đi tắm, khi đi ra trên người anh mặc một chiếc quần dài và chiếc sơ mi trắng, hai chiếc cúc áo đầu mở toang ra để lộ vòm ngực vạm vỡ, rắn chắc của anh, mái tóc vẫn còn dính nước, trông anh lúc này thật quyến rũ.

~ Cốc...cốc..cốc....

Lúc này ngoài cửa có người đến, anh ngồi ở ghế nhâm nhi ly rượu vang.

~ Vào đi.

Anh khẽ nói.

~ Xin lỗi Dạ tiên sinh, đến giờ tôi dọn phòng ạ.

~ Tại sao hôm qua phòng tôi không khóa cửa?

~ Dạ tiên sinh, chuyện này tôi thật sự không biết, hôm qua sau khi dọn phòng tôi nhớ đã khóa cửa cẩn thận.

Nhân viên phục vụ cung kính trả lời.

~ Gọi giám đốc của các người lên đây.

Nhân viên phục vụ vội đi ra gọi giám đốc lên, một người đàn ông tầm ba mươi tuổi đi vào, cung kính nói.

~ Dạ tiên sinh, ngài có gì căn dặn. Anh liếc mắt nhìn nhân viên phục vụ, hiểu ý người nhân viên liên nói lại với giám đốc.

~ Thưa giám đốc, Dạ tiên sinh có hỏi rằng: Tại sao hôm qua phòng ngài ấy không khóa cửa?

Giám đốc xanh mặt, lắp bắp trả lời.

~ Xin lỗi Dạ tiên sinh, hôm qua bên KTV chúng tôi có nhân viên mới, nên không biết đây là phòng của ngài, tôi xin lỗi, mong ngài bỏ qua sơ suất của chúng tôi.

~ Liên hệ với thư kí tôi nhận tiền, ba trăm vạn sẽ là số tiền ông nhận được.

~ Tại sao ạ? Dạ tiên sinh, tôi xin lỗi, chúng tôi hứa sẽ không có lần sau, mong ngài đừng làm như vậy.

~ Tôi rất hài lòng về việc các người quên khóa cửa phòng của tôi, thưởng ông ba trăm vạn.

~ Hả? Cảm ơn Dạ tiên sinh, cảm ơn Dạ tiên sinh.

Dạ Cảnh Lam đặt ly rượu xuống rồi đi vào phòng tắm thay quần áo. Anh một thân âu phục phẳng phiu bước ra ngoài, một chiếc Rolls-Royce Ghost đã đứng chờ anh ở đó.

Trong lúc đó thì An Nhạc Nhạc và Bái Yên đã trở về đến nhà.

~ A Nhạc, mình hỏi cậu, tại sao trên cổ lại có nhiều vết bầm tím đến vậy? Còn nữa, tướng đi của cậu hôm nay, rất lạ nha.

Bái Yên săm soi nhìn chằm chằm vào An Nhạc Nhạc.

~ Đừng..đừng hỏi nữa...tớ mệt quá, rót cốc nước.

Bái Yên đưa cô cốc nước, An Nhạc Nhạc uống xong liền nằm xuống giường. Bái Yên ngồi xuống hỏi.

~ Cổ cậu có vết gì vậy? Đừng nói với tớ là dấu hôn nhé!

~ Nói không phải dấu hôn, cậu có tin không?

An Nhạc Nhạc đưa tay sờ lên cổ.

~ Chẳng nhẽ...tên khốn Di Sơ đó...?

~ Chẳng nhẽ cái quái gì? Tối qua không biết sao, tớ bị một tên biến thái cướp sạch sẽ, thật quá xui xẻo. Mà cậu đừng nhắc tới cái tên đó nữa, tớ nghe không nổi.

Chương 5: Cô quản được tôi à?

~ Hả? Tên đó cướp của cậu sao?

~ Vậy kĩ thuật hôn của hắn chắc tốt lắm mới để lại cho cậu nhiều dấu hôn như thế, còn nữa cậu thấy thế nào?

~ Cảm giác khi đó sướng chứ? Hay đau? Hoặc là đê mê? A Nhạc, cậu nói cho tớ biết đi.

Bái yên không đợi An Nhạc Nhạc nói xong, liên tục đập vào mặt cô vô số câu hỏi.

~ Ai nha, Yên Yên à, đầu óc cậu, quả thực là rất đen tối nha. Tớ mệt rồi, để tớ ngủ một lát.

An Nhạc Nhạc ngáp ngắn, ngáp dài. Cô nằm xuống chợp mắt, nhưng không tài nào nắm mắt nổi.

~ Ừm....Yên Yên....tớ đói quá....không ngủ được....

~ Vậy mình đi ăn nha, tớ mới biết quán mì Tứ Xuyên mới mở ngon lắm, còn rẻ nữa.

~ Ừm, đi thôi.

Hai người liền cùng nhau lấy xe rồi đi đến đó. Sau khi lấp đầy cái bụng của mình, An Nhạc Nhạc thỏa mãn.

~ Ngon quá, Yên Yên thật biết chọn quán nha.

~ Tớ mà, bây giờ vẫn còn sớm, mình đi mua sắm đi.

Bái Yên nói rồi kéo tay An Nhạc Nhạc vào trung tâm mua sắm Thời Đại.

~ Nhưng mà, Yên Yên...tớ....

~ Cậu không phải lo, hôm qua vừa được trưởng phòng thưởng, hôm nay tớ bao cậu, haha.

~ Wow, thật à, Yên Yên hôm nay thật tiêu soái nha. ~ Còn phải nói, đi thôi.

An Nhạc Nhạc cùng Bái yên đi vào mấy shop quần áo, vui cười chọn đồ cho nhau.

~ A Nhạc, nhìn này, cậu mặc chiếc váy này nhìn hợp lắm, vào thử đi.

Bái Yên ném cho An Nhạc Nhạc cái váy rồi đẩy cô vào phòng thử đồ. 5 phút sau, cô bước ra trước ánh mắt trầm trồ khen ngợi của Bái Yên và nhân viên bán hàng.

~ Cô An mặc chiếc váy này thật đẹo nha, thân hình rất chuẩn.

~ A Nhạc nhìn cậu xinh quá đi, thật muốn cắn cho một phát.

~ Cảm ơn nha.

An Nhạc Nhạc mỉm cười.

Nhưng không vui vẻ được lâu, lại có một giọng nói đầy khó chịu cất lên. ~ An Nhạc Nhạc, sao mày lại ở đây?

Không ai khác chính là An Tân Hạ.

~ Tôi ở đây phải cần có sự cho phép của cô à?

An Nhạc Nhạc khó chịu trả lời.

~ Mày còn giở thái độ đó ra nói chuyện với tao? Năm xưa không phải mày rất kính nể An gia sao? Bây giờ lại lật mặt như thế, thật đúng là đồ con hoang.

An Tân Hạ cười khẩy nhìn cô với ánh mắt chế giễu.

An Nhạc Nhạc cô năm xưa đúng thật là phải nể mặt An gia, nhưng bây giờ cô đã không còn ở đó, thích làm gì là quyền của cô, sao phải để bọn người như họ can thiệp.

~ Nhưng bây giờ tôi không còn ở An gia nữa, cô quản được tôi sao?

~ Mày...mày.....loại người như mày mà còn dám bước chân vào đây sao? Nhân viên đâu, sao lại để loại người rách rưới như cô ta bước vào đây, sai bảo vệ lôi cô ta ra.

An Tân Hạ không nói lại được bèn đổi chủ đề ngay. Mượn cớ đó còn sai luôn nhân viên đuổi An Nhạc Nhạc đi.

~ Cô có quyền à? Chúng tôi cũng là khách hàng, cũng vào đây mua hàng, cô không có cái quyền đó.

~ Loại người như mày mà cũng mua nổi, năm con số trở lên đấy, có khi bằng cả một năm lương của mày.

~ Ai nói chúng tôi không mua nổi, cô đừng có khinh thường.

Bái Yên đập chiếc thẻ lên bàn. Cô thật sự quá ức chế rồi, cái loại người này, kiêu ngạo, hống hách, nếu không phải do An Nhạc Nhạc níu lại mấy lần thì cô đã lao lên mà tát cho cô ta mấy cái rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau