CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Đại chiến bắt đầu

Trong bóng đêm lóe lên sắc vàng va chạm vào thủy chướng vang lên thanh âm chua chát, bức tường nước không chịu nổi nổ thành vô số hơi nước bốc hơi trong không trung, mà kim sắc bán nguyệt kia cũng đã yếu đi rất nhiều, dễ dàng bị Trần Lam một tay đập tan thành kim nguyên khí tiêu tán trong thiên địa.

Trần Lam chặn được chiêu thức của đối phương cũng không vui vẻ gì, vẻ mặt ngưng trọng nhìn một hướng, trầm giọng nói: 

"Thành chủ một thành lại xuất thủ đánh lén, thật không sợ khiến người khác cười chê"

An Bình không biết từ lúc nào đã xuất hiện chắn trước người Trần Triển, nghe đối phương mỉa mai chỉ cười mỉm:

"Vậy còn phải xem người nói là ai, nếu là một tên đường đường là luyện thần cao thủ lại xuất thủ với một tiểu bối còn chưa tới luyện tâm cảnh thì lời nói chỉ như tiếng thả bom mà thôi, ha ha"

Theo tiếng cười lớn bên người An Bình lần lượt xuất hiện nhiều nhóm người, cùng với phe bên Trần Lam hình thành tư thế đối lập. Ai nấy vẻ mặt cẩn trọng, không khí căng thẳng, tình cảnh giương cung bạt kiếm, khung cảnh chiến đấu có thể diễn ra bất cứ lúc nào.

Trần Lam đang lúc muốn phản bác thì bên cạnh hắn có một đệ tử mặc trang phục Trần gia vội vàng chạy tới, hơi thở gấp gáp, mặt đỏ bừng, vẻ mặt sợ hãi vẫn còn vương trên gương mặt.

"Gia chủ không xong rồi, Trần gia, Trần gia"

"Có gì mau nói"

Trần Lam nhìn tên đệ tử trong tộc của mình ăn nói lắp bắp không rõ, cảm thấy vô cùng mất mặt với chúng đồng đạo bên cạnh, bèn quát lớn. Tiếng quát làm tên đệ tử kia càng thêm sợ hãi, giọng nói run rẩy, cố lắm mới nói hết một câu, câu vừa xong như mất hết sức, ngồi bệt xuống đất:

"Gia chủ, lão gia chủ, không Trần Anh, hắn chưa chết, hình đường đã phản bội, người chúng ta đang bị bọn họ tàn sát, chết chết rất nhiều" 

"Cái gì, lũ khốn khiếp đó dám phản bội chúng ta"
Nhìn tên đệ tử ôm đầu, mặt trắng bệch trên đất, Trần Lam cũng như người mê, đứng hình trong thoáng chốc, đến khi nghe tiếng rống giận của con mình bên cạnh hắn mới sực tỉnh. Cả người lâm vào suy tư: 

"Làm sao có thể, hình đường đã bị ta khống chế, bọn họ đáng lẽ phải nhìn ra tình hình Trần gia lúc này, cho dù Trần Anh còn sống thì thế nào. Không, chẳng lẽ, lão ta trong tình cảnh cửu tử nhất sinh đã đột phá, làm sao có thể".

Như bừng tỉnh, ánh mắt Trần Lam hung ác nhìn chằm chằm đám người An Bình, giọng âm u:

"An Bình, ngươi giỏi lắm, hôm nay ta không chơi với ngươi nữa, chúng ta đi"

Trần Lam hắn không có thời gian chần chừ ở đây, nếu đúng như những gì hắn nghĩ, Trần Anh kia không những không chết mà còn tiến vào luyện thần, có thể ngang hàng nói chuyện với hắn, chỉ như thế mới có thể khống chế hình đường trong tay, Trần Duyệt dùng bí pháp đột phá, căn bản không phải đối thủ của luyện thần chân chính, nếu hắn còn mất thời gian ở đây, rất có thể toàn tộc hắn đều sẽ chết sạch, đến lúc đó cho dù diệt sạch chi chính thì còn ý nghĩa gì nữa.

Trần Lam muốn đi, nhưng An Bình làm sao cho đối phương rời khỏi, ngay khi hắn thấy Trần Lam bị động tĩnh bên này thu hút thì đã tùy cơ ứng biến, phối hợp với lão gia chủ Trần gia làm cho Trần Lam trở tay không kịp. Bây giờ chỉ cần cầm chân Trần Lam, đến khi Trần Anh giải quyết hết phản đồ trong gia tộc, hai bên hợp công thì trận này phần thắng chắc chắn thuộc về phía bọn hắn.

"Trần Lam, đi đâu vội thế, chúng ta còn chưa đàm luận xong mà"An Bình thân hình chớp động đã xuất hiện trước người Trần Lam, phi kiếm trong tay bao phủ trong kim nguyên khí sắc bén chém về hướng đối phương., Trần Lam không dám chủ quan từ trong tay xuất ra một thành trường kiếm dài, hai thanh kiếm va chạm với nhau, bắn ra vô số kim, thủy nguyên tố ra xung quanh, càn quét mặt đường thành đống ngổn ngang, gạch đá bay tứ tung, đất cát từng mẫu lớn bốc lên, tung bay mịt mù.

Mọi người xung quanh cũng không dám xen vào luyện thần đối chiến, hai bên phân biệt tự lựa chọn đối thủ cho mình, phút chốc trên con đường lớn diễn ra một hồi đại chiến. Lý Thiên nhìn tràng cảnh cũng không phải mình có thể xen vào, trốn vào một bên nắm một linh thạch bắt đầu hồi phục ma khí. 

Trần Triển bên cạnh cũng không ham chiến, dẫn theo tàn dư kim ngưu vệ bảo vệ cô nương của hắn, mắt vẫn âm thầm quan sát toàn cục, miệng liên tiếp ra lệnh, thấy bên mình thất thế liền điều động người bổ trợ.

Luyện tâm hai bên có vẻ như nhau, chiến trận diễn ra rất cân bằng, tất cả mọi người đều âm thầm nhìn về trận chiến của hai luyện thần, bọn họ chính là nhân tố chính quyết định cục diện tràng chiến đấu này.

"Ha, ha Trần Lam, người đúng là ngu ngốc, thần hồn người không bằng ta mà dám dùng tâm thần công kích, đúng là tự tìm đường chết"

Kim, thủy linh khí tan bớt, hiện ra thân ảnh hai người cách nhau không xa, mắt đối mắt nhìn nhau, chỉ là giờ phút này, Trần Lam có vẻ chật vật hơn, môi tím tái, tóc tai bù xù, chỉ trừng cặp mắt ác độc nhìn đối thủ:

"An Bình không ngờ ngươi đã là luyện thần tầng một đỉnh phong, ta đúng là xem thường ngươi, nhưng đừng hòng ngăn cản ta"

Trần Lam hét lớn, hắn thu kiếm, một tay nắm lấy cổ tay phải, hắn bắt đầu điên cuồng hấp thu thủy linh khí thiên địa khiến cả hai tay bao phủ trong sắc xanh huyền bí ngày một rõ ràng.

"Thủy Thủ, Nhất Thủ Phá Địa"

Theo tiếng quát lớn, Trần Lam một tay giơ cao, thủy nguyên tố chấn động kịch liệt từ cánh tay hắn lan tràn thành từng gợn sóng giữa hư không, các gợn sóng này ngày một dày đặt rồi biến lớn hình thành một thủy thủ khổng lồ. Bàn tay bằng nước kia theo chuyển động tay của Trần Lam vỗ xuống người An Bình, mang theo khí thế to lớn, hơi nước lan tràn trong không khí thành từng cơn gió lớn ập ra xung quanh. Lý Thiên cách khá xa vẫn cảm thấy từng luồng gió mang theo thủy nguyên tố dày đặt tạt qua người, phút chốc đã làm ẩm phần áo ngoài của hắn.

Bên kia An Bình thấy đối phương bắt đầu dụng võ kỹ cao cấp cũng đã chuẩn bị trước. Khi bàn tay nước không lồ kia đập xuống thì cả người hắn đã bao bọc trong một con hổ khổng lồ không kém bàn tay kia, toàn thân hổ là màu vàng óng ánh tựa ánh mặt trời ban trưa, quanh thân hổ bắn ra nhiều tia nhỏ càng phát ra màu vàng thuần sắc, sắc bén đến ngay cả ánh nhìn cũng có thể bị cắt đứt, tầm nhìn trở nên mơ hồ, vặn vẹo. Lý Thiên nheo mắt nhìn liền nhận ra con hổ kia hoàn toàn được tạo thành từ kim nguyên khí, thật đáng sợ, khống chế linh khí tạo hình như vậy Lý Thiên tự nhận không làm được, hắn chỉ có thể dùng ma khí phóng loạn, còn tạo thành hình dạng và điều khiển ma khí theo ý muốn thì rõ ràng hắn chỉ có thể chào thua.

Chương 97: Tham chiến

Lý Thiên chỉ kịp nháy mắt một cái, hai chiêu thức kinh thiên đã lao vào nhau, đồng loạt phát ra tiếng nổ lớn, kim quang sáng chói lấn át tầm nhìn, quanh thân hắn chỉ cảm thấy thủy nguyên tố xao động làm lay động vạt áo, kim nguyên tố bắn ra tứ phía, cạ vào mặt Lý Thiên mang theo cảm giác như có vô vàn cây kim nhỏ đang đâm vào da thịt.

Toàn trường hầu như đều ngừng chiến đấu, bị áp lực của luyện thần chấn nhiếp, vài người giao chiến gần đó vô cùng thảm, càng thêm bị sóng nguyên khí lan tỏa đánh bay đi, cho dù luyện tâm đỉnh phong cũng không chịu nổi trực tiếp bị đánh ngất, thổ huyết trọng thương. Xung kích quá mạnh làm lay động cả thành, vô số tiếng kêu la hoảng hốt vang lên khắp ngõ ngách, chấn động từ cú va chạm khiến cho mặt đất dưới chân Lý Thiên lay động không nhẹ. 

Linh khí thiên địa dần lắng đọng, hai thân ảnh từ từ hiện ra từ màn khói bụi, hai người vừa hiện liền lao vào nhau, rất nhanh đã dẫn dắt cuộc chiến ra xa. 

"Bất phân thắng bại sao"

Lý Thiên miệng khẽ lẩm bẩm, hai luyện thần rất chủ động vừa đánh vừa tránh đi xa, miễn cho dư âm cuộc chiến làm ảnh hưởng chiến lực phe mình, mọi người còn lại thấy hai người kia chưa phân được thắng bại đành tiếp tục chiến đấu.

Chiến cục chia làm từng nhóm đối chiến với nhau, Lý Thiên để ý trong đám người có vài người quen, nhưng hai bên đang chiến đấu Lý Thiên cũng không tiện bàn chuyện cũ, hắn cần nhanh chóng hồi phục ma khí, ai biết được lúc sau thế cục sẽ biến hóa như thế nào.

Mất hơn nửa canh giờ Lý Thiên mới khôi phục hoàn toàn, cảm giác ma khí toàn thân như ngưng đọng hơn chút, nếu giờ hắn ghép ma hạch tiến vào luyện tâm hẳn sẽ trực tiếp tấn thăng lên tầng một đỉnh phong. Nhìn lại cuộc chiến, hai luyện thần dẫn nhau đi xa đã không còn bóng dáng, luyện tâm trong trường vẫn còn chiến đấu kịch liệt, nhưng số lượng đã giảm kha khá, nhất là các tán tu, Lý Thiên để ý bọn họ vừa bị thương liền lựa chọn chạy trốn, căn bản không có dũng khí tử chiến đến cùng, điều này cũng khó trách, bọn họ chủ yếu chỉ giống lính đánh thuê, đâu ngu dại gì bán mạng mình như vậy.

Cục diện chủ yếu vẫn nằm ở người các đại môn phái đối đầu với nhau, nhóm người Thần Long tông từ đầu đến giờ vẫn giằng co với đám người Càn Nguyên Điện, quả nhiên là tử thù gặp nhau, vừa chạm liền đánh, nhân số cả hai đã giảm xuống ít nhiều. Lý Thiên hơi nheo mắt quan sát, lòng vừa động liền để ý một bóng người bên Càn Nguyên Điện thoắt động qua lại rất quỷ dị, mỗi lần như thế đều thuận lợi đánh lén thành công một người bên phía Thần Long tông, tên đó chỉ đi đánh lén vài luyện tâm tầng một, tầng hai, xem ra thực lực bản thân hắn cũng không cao, rất có thể chỉ là luyện tâm tầng một, nếu không sẽ không phí thời gian như vậy.

"Người Thần Long tông không xong rồi, có vẻ cần ra tay thôi".Lý Thiên mỉm cười, tốc độ bóng hình kia rất nhanh nhưng Lý Thiên không quá e ngại, chỉ cần hắn tiếp xúc với đối phương, lợi dụng u linh hỏa, tên kia tốc độ còn không phải giảm xuống mảng lớn sao. Lần này có một cơ hội kết thân với mấy trưởng lão, với việc đối phó Phạm trưởng lão trong tông có thêm phần nắm chắc, với lại Càn Nguyên Điện còn giữ của hắn một thứ, nếu có thể thuận lợi thu lại thì quá tốt.

Lý Thiên là người quyết đoán, vừa nghĩ liền ra dấu với bọn người Trần Triển, thân hình nhẹ nhàng như một con linh miêu, ma khí bao bọc toàn thân, ẩn trong bóng tối di chuyển, lâu lâu hiện hình liền dễ dàng giải quyết vài luyện thể pháo hôi bên phía đối phương, rất nhanh đã tiếp cận chiến trường bên phía Thần Long tông.

Lý Thiên nắm chắc thời cơ, bóng hình kia vừa định ra tay đánh lén, hắn liền động. Thanh Phong vốn là đệ tử đắc ý nhất của tam điện chủ Càn Nguyên Điện, hắn cũng rất tự ngạo vào bản thân, từ nhỏ đã tu luyện khắc khổ, sinh ra lại mang phong linh thể quý hiếm, phải nói con đường tu tiên của hắn vô cùng thuận lợi, không những thế ông trời có vẻ càng thêm chiếu cố Thanh Phong, trong một lần lịch lãm trong Ám Ảnh sâm lâm, hắn tình cơ phát hiện được một động phủ bỏ hoang, trong đó thuận gió treo buồm tiếp nhận truyền thừa của một vị tu sĩ cổ, một đường tiến bước, chưa đầy hai mươi lăm đã bước vào luyện tâm, ngoài lục đại công tử đế đô, hắn cơ bản không ngại bất cứ người nào cùng thế hệ trong cảnh nội Việt Quốc này.

Hôm nay đại chiến với người Thần Long tông, Thanh Phong vừa bước vào luyện tâm liền thuận tiện mượn đám người người này làm bài luyện tập cho tuyệt kỹ hắn vừa luyện được. Thân đã lãnh ngộ phong thuộc tính, lại dựa theo thân pháp thượng cổ, cùng cảnh giới căn bản không ai so được tốc độ với hắn. Chỉ chưa đầy một tiếng, Thanh Phong đã đánh lén chết hơn ba tên cao thủ bên kia, lòng tự tin tràn đầy, lần này hắn vừa hay nắm được một luyện tâm tầng hai bên phía Thần Long tông lộ sơ hở, chân đạp gió điểm nhẹ mặt cỏ, thân hình lướt đi trên không, không một tiếng động vòng ra sau lưng đối phương, đúng lúc muốn ra tay thì hai mắt hắn bỗng mở to, tay vươn ra liền đổi hướng che trước ngực.

"Ha ha, xem Thần Long tông ta không có ai phát hiện ra ngươi sao".Lý Thiên như quỷ mị xuất hiện, một trảo đánh bật tên đánh lén kia ra xa. Thanh Phong chật vật tiếp đất, nhìn bàn tay bao phủ bởi một lớp khói đen quỷ dị, muốn nói liền phát hiện linh khí cơ thể đang bị rút đi, hoảng sợ hắn vội bật người tránh xa Lý Thiên thêm một khoảng, vội vàng điều động linh khí trục xuất ma khí ra ngoài, ánh mắt có phần cảnh giác nhìn Lý Thiên.

Sự xuất hiện của Lý Thiên cũng làm bất ngờ mọi người có mặt, dường như không ai phát hiện ra hắn, Thanh Phong bọn họ còn không phát hiện thì làm sao phát giác ra được Lý Thiên. Điền Bất Phục vừa giao chiến, ánh mắt âm trầm liếc qua Lý Thiên, lòng hơi sợ hãi:

"Thanh Phong thế mà bị phát hiện sao"

Người Càn Nguyên Điện lo lắng thì người Thần Long tông lại nghi hoặc, nhưng nhận ra đối phương vừa giúp phe mình thì cũng thầm cảm thấy may mắn, một tên đã khiến bọn họ khổ không thể tả, nếu thêm một người nữa, xem ra mọi luyện tâm tầng thấp chỉ còn nước giơ cổ chờ giết thôi.

Người vừa được Lý Thiên cứu là một trưởng lão ngoại môn tên là Nguyễn Ánh nhìn qua rất giống một thiếu nữ đôi mươi nhưng lý Thiên biết tuổi thật chỉ sợ lớn hơn rất nhiều, nàng một kiếm đánh lui đối thủ của mình, lộn người xoay ngược ra sau, cả người như cánh én nhẹ nhàng hạ xuống cạnh Lý Thiên, mở miệng lạnh băng:

"Cảm tạ".

Lý Thiên thấy thái độ đối phương băng giá như vậy nào giống cảm ơn, chỉ đành cười khổ nhưng trong lòng lại cảm thấy khá quen thuộc, biểu cảm của Nguyễn Ánh làm hắn nhớ lại Mạnh Cương khi trước, Lý Thiên vốn không có nhiều bạn, mỗi người đều được hắn nhớ rõ trong lòng. Lý Thiên còn chưa kịp đáp lời thì một giọng già nua ngạc nhiên vang lên:

"Hả, ngươi là Lý Thiên, sao ngươi lại ở đây".

Chương 98: Lâm Gia

Lý Thiên không cần quay đầu cũng biết người nói là ai, trong số người Thần Long tông có mặt, nhận biết hắn chỉ có duy nhất vị Lâm trưởng lão từng có duyên gặp gỡ vài lần. Lý Thiên mỉm cười xoay người chắp tay với đối phương. Lúc này vì sự xuất hiện của Lý Thiên mà hai bên đã tạm ngừng chiến, phân biệt đứng đối diện nhau.

"Trưởng lão, đã lâu không gặp". 

Thấy Lý Thiên không phủ nhận, Lâm trưởng lão hai mắt hoài nghi nhìn tên đệ tử này, theo lão biết chỉ vài tháng trước hắn còn là một đệ tử mới nhập môn, không biết từ bao giờ đã trở thành một kẻ lão không cách nào nhìn thấu, ngập ngừng giây lát, Lâm trưởng lão mới chần chờ nói:

"Ngươi đã bước vào luyện tâm".

Theo lão đánh giá, con ruồi đánh lén người phe mình nãy giờ, tối thiểu cũng là luyện tâm tầng một, Lý Thiên có thể đơn giản đánh lui đối phương, cho dù trong tình huống bất ngờ thì thấp nhất cũng phải ngang cấp với đối phương, một luyện thể căn bản không cách nào đả thương được luyện tâm. Lý Thiên cũng không dấu giếm, hướng lão nhẹ gật đầu, cái gật đầu bình thường ấy rơi vào mắt Lâm trưởng lão lại khiến lão vô cùng khiếp sợ, lại ẩn chút vui mừng. Mọi người thấy biểu cảm của Lâm trưởng lão liền lắc đầu nhìn nhau, Lý Hiên là người dẫn đội, từ lúc Lý Thiên xuất hiện tới bây giờ hắn vẫn luôn quan sát, hai mắt hắn nheo lại thành đường thẳng có chút hoài nghi nói:

"Hình như ta từng gặp ngươi".

Lý Thiên nhìn vị trung niên này, sự việc chỉ mới mấy tháng, đối phương có thể không nhớ một kẻ tầm thường như hắn, nhưng Lý Thiên có trí nhớ rất tốt, nhìn qua liền nhận ra, hắn chắp tay cười:

"Đệ tử từng tham gia khảo hạch ở Hôn Nguyên Thành".

Lý Hiên nghe xong liền gật đầu, quả thật hắn từng tham gia khảo hạch ở Hôn Nguyên thành, hình như là mấy tháng trước. Vừa nghĩ tới đây hai mắt hắn cũng trở nên khiếp sợ không kém ánh mắt của Lâm trưởng lão, giọng nói khó giữ được bình tĩnh

"Hả, cái gì, ngươi là đệ tử, tốt tốt lắm, Thần Long tông từ lúc nào có đệ tử như ngươi mà ta không hay biết".

Ben kia chỗ người Càn Nguyên Điện, Điền Bất Phục tay nâng Thanh Phong đứng lên, hai mắt tỏ vẻ nghi ngại:"Ngươi bị đánh bại".

"Không có, chỉ là ta có phần chủ quan mà thôi"

Thanh Phong hai mắt âm u nhìn Lý Thiên, giọng nói lạnh băng cất lên, từ hai tay nổi lên từng đạo lục hoả lan dần khắp nắm tay. Điền Bất Phục thấy thế mới an tâm, nhìn người Thần Long tông trò chuyện không thèm đặt bọn họ vào mắt liền cười lạnh:

"Bọn chúng còn không biết tử kỳ của mình sắp đến, chúng ta cũng không việc gì phải liều mạng, đợi một lát sẽ có biến chuyển, lần này ta muốn toàn bộ đều phải chôn ở đây".

Thành Bình An vốn luôn xảy ra xung đột giữa các gia tộc, nhưng hiếm khi diễn ra một hồi đại chiến quy mô lớn như vậy, khắp thành bất giác trở thành một mối hỗn độn, vệ binh thành đã bị An Bình điều đi hổ trợ chiến đấu, trong thành chỉ còn quan bình tuần phủ, căn bản không cách nào ngăn cản cảnh tượng hỗn loạn đang xảy ra.
Bình An thành vốn tồn tại tam đại gia tộc, nhưng từ sau khi Trần gia xuất hiện luyện thần cảnh, cơ bản đã đè ép bọn họ đến không thở nổi, nhưng cũng chưa đến mức diệt tộc, Trần gia dù sao cũng có nội loạn, Trần Lam khi chưa dẹp yên gia tộc sẽ không chĩa mũi mâu ra ngoài. Trong một phủ trạch ở thành Bắc, từ ngoài nhìn qua vô cùng đơn sơ, nếu không phải trên biển đề hai chữ Lâm Phủ, chắc có lẽ không ai biết đây là Lâm gia, một trong tam đại gia tộc của Bình An thành. 

Khung cảnh bên ngoài có vẻ vẫn chưa ảnh hướng gì tới không khí trong Lâm gia, vẫn là khung cảnh yên bình, các thành viên trong gia tộc như thường lệ, phụ trách công việc hàng ngày của mình. Chỉ duy có đại điện Lâm gia thì trái ngược hoàn toàn, trong căn phòng to lớn đóng kín, vệ binh mặc giáp đỏ canh gác cẩn trọng, trung tâm có một chiếc bàn lớn đã ngồi đầy người, chủ vị là một lão già râu tóc bạc phơ, khí thể trên người khiến cho mọi người trong phòng đều phải cúi đầu, gia chủ Lâm gia, Lâm Chấn Thiên, luyện tâm đỉnh phong, chỉ thiếu một bước có thể bước vào luyện thần cảnh giới. 

"Gia chủ, bây giờ chúng ta phải làm sao"

Một vị trưởng lão trong tộc, thần tình khổ não hướng Lâm Chấn Thiên nói, giọng nói đầy vẻ bất lực, lời hắn nói chưa dứt đã có trưởng lão khác vỗ bàn đứng lên:

"Chúng ta nên giúp đỡ thành chủ, hạ bệ Trần Lam, Trần gia dưới tay Trần Lam hành sự hống hách, đệ tử chúng ta chết trong tay chúng còn ít sao".

"Không được, Trần Lam thế lớn, hắn đã nhẫn nhịn hơn hai mươi năm, với bản tính gian xảo của hắn, nào có lý không chuẩn bị trước, ngươi chẳng lẽ muốn gia tộc chúng ta lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục sao"

Một trưởng lão khác không cho là đúng lớn tiếng phản bác, lời này có vẻ không hợp với một vài người, lập tức có người cãi lại:

"Hừ, Lâm Vĩnh ngươi từ lúc nào lại nhát gan như thế, chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi đợi, Trần Lam mà thống nhất được Trần gia, thì đầu tiên hắn làm là quét sạch Lâm gia ta đó"

Trong phòng phút chốc đã ồn như cái chợ, tiếng cãi vã, đối chọi vang lên không ngừng, Lâm Chấn Thiên nhịn không được vỗ bàn một cái, khí thế từ người phát ra ép cho mấy trưởng lão đang ồn ào lập tức im lặng. Lúc này lão mới hài lòng, xoay người cười hiền hoà với một thanh niên ngồi bên cạnh đang lén lút cúi đầu không biết làm gì

"Đại nhi, cháu có kiến nghị nào không".

Chương 99: Gian tế

Thanh niên kia nghe thấy giọng nói của ông mình mới sực tỉnh ngẩng đầu, gương mặt quen thuộc đó nếu Lý Thiên ở đây sẽ phải thốt lên hai chữ "mập mạp". Mập mạp vốn tên Lâm Đại chỉ vì hắn quá mập nên người khác thường thêm chữ trư vào sau, lúc đầu hắn cật lực phản đối nhưng mọi người gọi quen nên vẫn không thay đổi, dần dần hắn cũng tiếp nhận luôn cái tên này, có trách thì chỉ trách mập mạp đường đường là thiếu gia chủ lại không có chút bộ dạng thiếu gia chủ nào.

Mập mạp có vẻ rất sợ ông mình, tay vân vê góc áo hồi lâu mới lấy dũng khí nói:

"Chúng ta nên giúp Triển đệ đi, dù sao Triển đệ với nhà chúng ta cũng có hôn ước, Nguyệt nhi muội ấy"

Gương mặt cười hiền lành của Lâm Chấn Thiên phút chốc cứng đờ, giọng đổi sang giận dữ quát lớn:

"Câm mồm cho ta, ngươi còn dám nhắc tới nó, hai đứa chúng nó dám trái lệnh đã bị ta trục xuất, bọn nó đã không còn là người Lâm gia nữa"

"Nhưng nhưng, cái chết của tam thúc là do Trần Lam, đâu có liên quan gì đến..."

Thấy mập mạp còn muốn nói, Lâm Chân Thiên lạnh lùng cắt ngang:

"Hừ, nếu không phải vì tên tiểu tử đó thì tam thúc ngươi có chết không".

Mập mạp hiếm khi có dũng khí dám chống đối ông mình, hắn đứng lên hiên ngang nói:

"Muội ấy theo đuổi tình yêu của mình có gì sai, sai là do chúng ta, hôn ước đó không phải do ông với ông nội người ta định ra sao, Trần Lam nắm quyền giết hại chi chính Trần gia, chúng ta vì không muốn liên quan, liền huỷ bỏ hôn ước, với muội ấy vậy có công bằng, không phải ông với ông nội Triển đệ là hảo hữu tri giao sao, nếu là như thế thì cháu thật thất vọng"

"Ngươi ngươi, ta biết, sao ta lại không biết, nhưng trước khi làm một người ông, một người bạn, ta còn là gia chủ Lâm gia"Lâm Chấn Thiên như bị dũng khí của mập mạp đánh động, cả người như già đi vài phần, trong đầu vô số ký ức tràn về, ngước đầu cố nén lệ rơi, giọng đầy vẻ bất đắc dĩ. Mập mạp nhìn biểu cảm đau khổ của ông mình, lòng cũng tự trách, nhưng đã đâm lao thì phải theo lao, hắn nhìn quanh các trưởng lão trong phòng nói lớn đầy khí phách:

"Vậy giờ Lâm gia chúng ta đã có cơ hội thay đổi, xoá bỏ tiếng xấu, thấy lợi quên nghĩa, thời điểm thích hợp đã đến. Lâm gia chúng ta đã giữ thế trung lập quá lâu, lúc này nên thử đánh cuộc một lần, mối thù của tam thúc, cái chết của Lục trưởng lão, cùng vô số đệ tử đã bị đám người Trần Lam giết, hôm nay chúng ta sẽ bắt bọn chúng trả lại tất cả".

Cả phòng phút chốc liền chìm vào im lặng, rất lâu sau mới xuất hiện một tiếng vỗ tay vọng từ ngoài vào, cửa phòng dần mở ra xuất hiện một lão già mặc trang phục quản gia bước chân vào phòng cười lớn:

"Thiếu gia cuối cùng cũng trưởng thành rồi, nói hay, nói rất hay, ta xem đám rùa rút đầu các ngươi cứ tiếp tục nhìn Trần Lam lộng hành bao lâu nữa, không chừng tất cả đều biền thành con rùa hết cho xem"

"Cái gì, Lâm Đào, ngươi chỉ là quản gia trong phủ, sao ngươi dám bước vào phòng nghị sự, cút mau"

Tên trưởng lão lúc đầu chủ trương tiếp tục bảo trì trung lập tức giận đứng dậy chỉ vào mặt lão quản gia quát lên. Lão quản gia chỉ cười nhạt nhìn đối phương, bước chân chậm rãi lại gần Lâm Chấn Thiên nói nhỏ gì đó.
Gương mặt Lâm Chấn Thiên càng lúc càng đen, giận dữ đập mạnh tay xuống bàn, thổ linh khí không ngần ngại phóng ra ép mặt bàn vỡ nát đổ sập xuống đất, lão tay run run chỉ vào tên trưởng lão còn đang luôn miệng chỉ trích lão quản gia:

"Lâm Vĩnh, ngươi, ngươi thì ra là ngươi"

Lâm Vĩnh cảm nhận sát khí phát ra từ người Lâm Chấn Thiên, cả người bất giác run rẩy, hắn tuy cũng là luyện tâm nhưng chỉ là luyện tâm tầng ba, làm sao so được với Lâm Chấn Thiên, thấy vẻ mặt đáng sợ của gia chủ, lòng hắn vô cùng hoảng hốt, chẳng lẽ bị lộ, không thể nào. Cố bám víu chút hi vọng mong manh, Lâm Vĩnh vội quỳ xuống đất dập đầu liên tục:

"Oan quá, gia chủ, rõ ràng là có kẻ ngụm máu phun người".

Lâm Chấn Thiên nhìn tên phản nghịch dưới đất, hận không thể lao lên xé xác hắn thành trăm mảnh, nhưng dù sao lão cũng là gia chủ Lâm gia, cố giữ lấy bình tĩnh, tiếp nhận từ tay Lâm Đào quản gia một phong thư ném cho chúng trưởng lão xung quanh. Mọi người ai nấy khó hiểu nhìn nhau, cẩn thận nhặt lên phong thư, vừa xem liền biến sắc hô lớn:

"Thiên Hà Vận, đây không phải là địa điểm Tam gia mất tích sao, điều này".

Lâm Vĩnh mặt xám như tro, biết bản thân đã bị lộ, hắn quyết đoán xoay người, dùng toàn lực đánh một chưởng vào trưởng lão sau lưng mình, trưởng lão kia bị bất ngờ, chỉ kịp nghiêng người né tránh, Lâm Vĩnh nắm thời cơ vọt về hướng cửa. Mắt thấy lối thoát đã ở trước mắt, chỉ cần lao được ra ngoài, thoát khỏi Lâm gia là hắn sẽ sống, toàn bộ cao thủ Lâm gia đã tụ họp ở đây, lao ra được khỏi đây đường sống của hắn sẽ rất lớn.

"Đi đâu, ở lại đi, ngươi còn chưa đền tội đủ đâu"

Bóng người đột ngột xuất hiện che mất tầm mắt của Lâm Vĩnh, chưởng của hắn dễ dàng bị đối phương hoá giải, một cước đem hắn đá lại trung tâm phòng vừa vặn rời ngay dưới chân Lâm Chấn Thiên, đến lúc này Lâm Vĩnh mới khiếp sợ nhìn người vừa ra tay, hai mắt mở to tràn đầy hoảng sợ.

"Làm sao, ngươi chỉ là một tên quản gia, ngươi không phải chỉ là luyện thể sao, làm sao cản được ta, làm sao có thể".

Chương 100: Lựa chọn của lâm gia

Tên gian tế không cần nói cũng hiểu kết cục của hắn, Lâm Chấn Thiên hận không thể ăn tươi nuốt sống tên phản nghịch này, nhưng làm gia chủ cũng cần giữ phong độ của gia chủ, hắn hướng phía cửa quát to:

"Hình vệ". 

Chỉ chớp mắt trong phòng đã xuất hiện hai bóng người đứng trước mặt Lâm Chân Thiên, cả hai cung kính cúi đầu trước gia chủ của mình, hai bóng người xuất hiện đột ngột như thế cũng không làm trưởng lão khác của Lâm gia bất ngờ, dường như sự xuất hiện của bọn họ đã không phải là chuyện hiếm thấy gì.

"Mang tên phản bộ kia xuống điều tra rõ ràng cho ta, có còn nội gian trong gia tộc hay không, lôi ra cho bằng hết, một tên cũng không thể tha".

Lâm Chấn Thiên lạnh lùng phán quyết số phận của Lâm Vĩnh, bên dưới Lâm Vĩnh chết lặng tự lẩm bẩm một mình, đến khi nhìn hai người kia áp sát, hắn vốn là trưởng lão Lâm gia, vừa nhìn liền nhận ra đối phương, gương mặt trắng bệch chuyển sang hoảng sợ vô cùng, sự đáng sợ của hai người này hắn biết rõ hơn ai hết, công việc hắn phụ trách trong Lâm gia vốn có liên quan đến hình đường, sao hắn lại không rõ thủ đoạn tàn nhẫn của đám người này. Lâm Vĩnh biết cơ hội không còn nhưng theo bản năng vẫn bấu víu chút hi vọng, hắn không ngừng đập đầu xuống đất đến chảy máu đầy đầu nhưng vẫn không biết đau vừa khóc vừa muốn bò lại chỗ của Lâm Chấn Thiên, nhưng chưa bò được vài bước đã bị người cản lại:

"Gia chủ tha mạng, ta là bị ép buộc thôi, là Trần Lam làm, tất cả đều là hắn làm, nếu ta không nghe theo, hắn sẽ giết ta, ta chỉ là một trưởng lão nhỏ làm sao đối kháng được luyện thần cao thủ. Gia chủ, gia chủ nể tình ta cống hiến cho gia tộc suốt bao năm, ta ta"

"Câm miệng, tên khốn nhà ngươi, vì ngươi bao nhiêu đệ tử, trưởng lão tộc ta chết thảm, ngươi còn có tư cách mở miệng cầu xin, thật nực cười"

Không đợi Lâm Chấn Thiên lên tiếng, đã có trưởng lão khác không nhịn nổi tức giận mắng to, còn có trưởng lão có người thân bị tên này hại, giận dữ đến hai mắt đầy tia máu, sắn tay áo muốn xông lên giết người, nhưng bị những trưởng lão xung quanh ngăn cản: 

"Tên cầm thú nhà ngươi, trả mạng con trai lại cho ta, ta phải giết ngươi""Đủ rồi, đưa hắn xuống, tội ác mà hắn phải trả không chỉ đơn giản như thế"

Lâm Chấn Thiên quát lớn, theo tiếng quát, tất cả mọi người đang giận dữ cũng phải bình tĩnh trở lại, ai nấy thở dài nhìn Lâm Vĩnh bị mang đi, tự lòng đều cảm thấy hổ thẹn, ở bên cạnh bao lâu mà không nhìn ra bộ mặt thật của kẻ này, nhất là đám người duy trì tư tưởng trung lập cùng Lâm Vĩnh, đều sợ hãi không dám lên tiếng, rất lo lắng Lâm Chấn Thiên lấy bọn họ ra khai đao. Lâm Chấn Thiên tất nhiên không quản đám người này, ai ngay ai trá, điều tra tất rõ, sau khi quát lớn cả người Lâm Chấn Thiên như phát sinh biến hoá, từ một gia chủ uy nghiêm thành một con dã thú đáng sợ, sát khí không chút kìm nén bộc phát ra xung quanh làm đám trưởng lão không nhịn được mà đồng loạt rùng mình một cái, vẻ mặt lão vặn vẹo càng đáng sợ, giọng nói tràn đầy căm phẫn:

"Trần Lam, ngươi đúng là ép người quá đáng, thù này Lâm gia ta sẽ không bao giờ bỏ qua cho ngươi, ta phải băm vằm ngươi làm trăm mảnh"

Thời gian như bị lắng đọng, không ai dám lên tiếng, tất cả đều mặc cho gia chủ phát tiết phẫn nộ trong lòng, không ai hiểu nỗi đau này bằng Lâm Chấn Thiên, cả ba người con của lão đều chết bất đắc kỳ tử, mặc dù đều nghi ngờ do Trần gia âm thầm ám toán, nhưng không tìm được bằng chứng, Trần gia lại đang ở thế mạnh, Lâm gia chỉ có thể nhẫn. Lão quản gia nói không sai, bọn họ đã nhẫn đến trở thành những con rùa chỉ biết rút đầu vào mai để tự bảo vệ mình.
Chỉ trong phút chốc, bao hận thù cất giữ bấy lâu như lấy Lâm Chấn Thiên làm đầu, bùng phát trong lòng mọi người có mặt trong phòng, căn phòng bất giác nóng lên rất nhiều. Đúng lúc này từ ngoài cửa truyền đến thanh âm:

"Gia chủ, bên phía phủ trách Trần gia phát sinh xung đột, có vẻ đang đại chiến rất dữ dội" 

Lâm Chấn Thiên bị câu nói này đánh tỉnh, lòng hơi động, nhớ đến bóng đen xuất hiện cách đây ít lâu:

"Cho ta chọn sao, còn cần phải chọn sao, thù sâu biển hận, tối nay có thể kết thúc toàn bộ rồi".

Sát khí quanh người Lâm Chấn Thiên thu liễm lại phần nào nhưng vẫn không cách nào áp chế, một chưỡng vỗ bay cánh cửa phòng, lão dẫn đầu đi ra, bên cạnh còn có mập mạp, hai mắt cũng tràn đầy phẫn nộ, Lâm Chấn Thiên xuất hiện kéo theo ánh nhìn của hộ vệ xung quanh, thấy gia chủ liền vội vàng cúi đầu:

"Tập hợp hình vệ, thiên hộ vệ, điều động toàn bộ trưởng lão trong gia tộc, hôm nay Lâm gia chúng ta cho dù chết đến người cuối cùng cũng không để Trần Lam được sống yên ổn"

Mọi người nghe giọng nói đầy vẻ quyết tuyệt của gia chủ, không tự chủ được nuốt một ngụm nước miếng, trong đầu không hẹn đều loé lên suy nghĩ:

"Cuối cùng ngày này cũng đến".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau