CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Trần Triển Tới

Trong ngôi nhà tranh nhỏ, tiểu cô nương má còn lưu hai hàng nước mắt chưa khô, lòng lo lắng hết đi vào rồi lại đi ra, đôi mắt to tròn trông ngóng nhìn về phía cửa, khi thấy có bóng người xuất hiện, nàng cảnh giác rút người vào trong, đóng sập cửa chỉ chừa khe nhỏ nhìn ra.

Bóng người ngày càng tới gần, chỉ phút chốc liền xuất hiện đầy người trong sân nhỏ, người đi đầu là một thanh niên mặc trường sam nho nhã, gương mặt hắn giờ vô cùng căng thẳng, người vừa bước vào sân đã hô lớn:

"Nguyệt nhi, tiểu lâm tử, hai muội đâu rồi"

Tiểu cô nương nhìn rõ người đến là ai, vui mừng đẩy cửa xông ra, chớp mắt đã nhào vào lòng thanh niên kia khóc to:

"Hu hu, Triển ca sao giờ huynh mới tới, tỷ tỷ"

Nàng vừa nói vừa khóc, giọng nói ngắt quãng không rõ, Trần Triển vừa nghe liền khẩn trương, túm lấy vai tiểu cô nương lắc mạnh:

"Nguyệt nhi, nguyệt nhi xảy ra chuyện gì, muội mau nói cho ta biết".

Tiểu cô nương nhìn ánh mắt dữ tợn của Triển ca mà run sợ, nước mắt không kìm được lăn dài trên gò má trơn bóng, nấc lên từng tiếng:

"Tỷ tỷ bị một đám người bịt mặt bắt đi rồi"

Mới nói được hết câu, tiểu cô nương đã ôm mặt khóc lớn, Trần Triển nhận ra mình trong lúc nóng nảy làm tiểu cô nương sợ hãi, hắn chỉ đành thở dài, an ủi tiểu cô nương một câu, rồi tức giận quay sang người bên cạnh:

"Trần Bình, không phải ta đã dặn ngươi bảo vệ hai tỷ muội nàng ấy sao, ngươi có gì muốn nói"

Trần Bình là đại hán từng xuất hiện trong quán rượu, nghe thiếu gia mình trách mắng, hắn chỉ có thể xấu hổ cúi đầu, thở dài nói:

"Thiếu gia cũng biết giờ trong gia tộc đang hỗn loạn, thuộc hạ thật sự không rút ra được nhân thủ, chỉ phái hai người âm thầm bảo vệ bọn họ"

Không cần nói cũng rõ, hai người kia e là lành ít dữ nhiều, địch nhân trong tối, bọn họ ngoài sáng, căn bản không thể đề phòng hết được. Trần Triển cũng nhìn ra được vẻ bất đắc dĩ của Trần Bình, hắn cũng chỉ có thể tự trách bản thân mình:"Đây chắc chắn là tên khốn khiếp Trần Hưng kia, hắn vốn là tên tiểu nhân, hôm nay trên đấu giá hội ta làm mất mặt hắn, ta phải biết là hắn sẽ nhắm đến các nàng ấy"

Ôm đầu tự trách, đến khi ngẩng đầu lên thì hai mắt hắn đã tràn đầy tia máu, bờ môi bị cắn đến bật máu, Trần Triển nở nụ cười, mở ra hàm răng dính đầy máu đỏ, vô cùng quỷ dị:

"Nguyệt nhi mà có chuyện gì, ta thề sẽ khiến cho hắn chết không toàn thây"

"Triển ca đừng quá lo lắng"

Tiểu cô nương nhìn Triển ca của mình đau lòng như thế, cố mở miệng an ủi, bỗng nhớ tới người thiếu niên kia nàng vội nói:

"Có một vị đại hiệp đã nhận lời đi cứu tỷ tỷ rồi, đại hiệp kia rất lợi hại nha, một chiêu đã giết chết một tên bịt mặt đáng ghét ức hiếp hoa nhi rồi"

Nàng vừa nói vừa dúi dúi nắm tay về hướng thi thể tên hắc y nhân, quanh thi thể tên đó đang có rất nhiều người vây lấy, đều là hộ vệ mặc giáp vàng từng xuất hiện trước đây. Một hộ vệ trong đó bước tới cúi đầu, ôm quyền với Trần Triển:

"Thiếu gia, thi thể kia đúng là lục lão tứ, một trong lục kiếm dưới trướng Trần An"Trần Triển vẻ mặt lạnh lùng nhìn thi thể kia, một kiếm vung ra chém nó thành mảnh nhỏ, phất tay với đoàn người:

"Đi, chúng ta phải cho bọn chúng biết, nhất mạch chúng ta không phải dễ ức hiếp, toàn bộ đều phải trả giá"

Thấy sát khí quanh thân Trần Triển càng lúc càng thịnh, Trần Bình vẻ mặt ngưng trọng xuất hiện trước người hắn, quỳ một gối ngăn cản:

"Không thể thiếu gia, nếu bây giờ nóng vội, kế hoạch của gia gia người sẽ phá sản, thời khác nhạy cảm như bây giờ người nhất quyết phải bình tĩnh".

Trần Bình giọng nói chậm rãi nhưng kiên quyết, rơi vào tai Trần Triển như một tiếng chuông đồng đánh mạnh vào lồng ngực hắn, sát khí trên người dần thu liễm, Trần Triển ngửa mặt lên trời thở dài giọng nói đầy bi thương

"Ta biết, ta biết chứ, nhưng ngươi muốn ta phải làm sao, Nguyệt nhi đã bị bắt, ta còn chần chờ ở đây, không biết nàng ấy phải chịu dày vò như thế nào, ngươi kêu ta bình tĩnh, làm sao có thể bình tĩnh"

Càng nói về sau gần như hét vào mặt Trần Bình, Trần Bình nhìn thiếu gia vì một nữ nhân mà biến thành bộ dạng như vậy thì khẽ lắc đầu, hắn chỉ vào thi thể không còn nguyên vẹn của hắc y nhân phía xa nói:

"Người làm nguội cái đầu của mình một chút đi, lục lão tứ là luyện thể tầng mười, đối phương chỉ dùng một chiêu giết hắn, chứng tỏ người này phải là luyện thể đỉnh phong hoặc rất có thể đã là luyện tâm"

Trần Triển nghe xong như tỉnh ngộ, vội vàng phân phó:

"Đúng thế, nhanh phái người đi điều tra toàn thành, xem có nơi nào xảy ra chiến đấu hay không"

"Thuộc hạ đã làm từ trước rồi"

Trần Bình đứng dậy nhìn Trần Triển nói, lời vừa nói ra thì bên ngoài có tiếng pháo hiệu bắn lên không trung. Trần Triển nhìn ra pháo hiệu của mình, tức tốc dẫn theo đoàn người rời khỏi sân nhỏ, chỉ để lại một toán nhỏ bảo vệ tiểu cô nương.

Chương 92: Gia Chủ Trần Gia

Đêm này Bình An thành không yên ổn, thế lực các nơi tụ tập tham gia đấu giá hội ban sáng vẫn còn rất nhiều người ở lại. Đường Thiên Hoa là trục đường chính trong thành, ở đây tọa lạc tòa khách sạn lớn nhất, xa hoa nhất toàn thành. Trên căn phòng khách quý sang trọng, tường dát vàng nạm ngọc, kiệt tác nghệ thuật, vũ khí trân phẩm trưng bày khắp nơi, chiếc bàn làm từ mỹ ngọc xanh tuyền tuyệt đẹp đặt ở trung tâm, trên bàn dọn đầy mỹ vị nhân gian.

Trần Hưng đêm nay vô cùng lễ độ đứng cùng một trung niên nhân mặc trường phục màu xanh, nhìn qua vô cùng giản dị, nếu không thấy Trần Hưng cúi người đứng sau thì không ai nhận ra đây là gia chủ Trần gia, một trong hai luyện thần cảnh của Bình An thành, Trần Lam.

Ngoài Trần gia gia chủ, trong phòng khách quý xung quanh còn có không ít người, đều là thế lực khắp nơi, hoặc là tán tu thực lực bất phàm. Trần Lam nhìn quanh một vòng mỉm cười nói:

"Các vị hôm nay nể mặt đến đây thật là vinh hạnh cho Trần gia"

"Không không, được Trần gia chủ tự mình tiếp đãi chúng tôi mới cảm thấy vinh hạnh mới đúng"

Một vị tán tu tu vi luyện tâm tầng hai vô cùng khiêm tốn đáp lời, được đích thân cao thủ luyện thần cảnh tiếp đãi, hắn cảm thấy thụ sủng nhược kinh. Bên cạnh hắn còn có vài tán tu khác được mời đến, tất cả đều là luyện tâm cảnh, ai nấy vẻ mặt khiêm nhường ôm quyền đáp lễ.

Cách chỗ bọn hắn không xa, chia làm ba nhóm người, đều là người của các môn phái Bắc Nguyên, hôm nay bọn họ tham gia chủ yếu là nể mặt mũi Hỏa Liệt tông, cũng không có ý tôn trọng gia tộc chỉ có một luyện thần cảnh này. Một người trung niên mặc đạo bào màu xám bước lên nói:

"Trần gia chủ ở đây mở tiệc chiêu đãi bọn ta, e rằng không chỉ có thế chứ"

Trần Lam nhìn bộ dạng ngạo mạn của người trước mặt cũng không khó chịu, tuy thực lực đối phương thấp hơn hắn nhưng dù sao cũng là người của môn phái, đánh tôi tớ cũng phải ngó mặt chủ. Trần Lam mỉm cười thần bí:

"Vậy Đa Bào trưởng lão có đoán ra được ý định của ta"

Đa Bào bị hỏi ngược lại có chút bất ngờ, sững sờ giây lát liền đập bàn tức giận:

"Ý gì đây, trong đầu ngươi nghĩ gì làm sao ta biết"

"Ha ha, Trần gia chủ lại chọc lão đầu nóng tính đó rồi"

Bất chợt có giọng nói vang lên, mọi người theo giọng nói nhìn qua, người nói không ngờ là Điền Bất Phục, lão thế mà cũng có mặt ở đây, người Càn Nguyên điện không nhiều, chỉ có năm tên mặc hắc bào che kín mặt. Điền Bất Phục mỉm cười đối diện với ánh mắt mọi người:"Trần gia chủ có vẻ muốn động thủ với mạch chính của Trần gia rồi nhỉ"

Trần Lam gương mặt đang tươi cười bỗng cứng đờ, híp mắt nhìn thẳng Điền Bất Phục như cười như không:

"Điền lão quỷ, lão có ý gì"

"Ha ha, người đời đều biết chỉ có Trần gia chủ tự cho là dấu diếm được mà thôi"

Điền Bất Phục cũng không sợ khí thế của Trần Lam, Trần Lam gọi mọi người tới đây ắt có chuyện muốn nhờ, Trần gia lại đang nội chiến, Trần Lam làm gia chủ hai mươi năm không thể nào ngu ngốc tới nổi đến thời điểm này công khai đối chiến với Càn Nguyên Điện, vì thế Điền Bất Phục hiếm có cơ hội thể hiện được uy phong trước cao thủ luyện thần cảnh.

Quả nhiên Trần Lam cũng bất đắc dĩ thở dài, nhìn ánh mắt mọi người xung quanh hắn đều hiểu, chuyện cũ có giấu cũng không thể, kim trong bọc có ngày cũng lòi ra. Đã thế cứ làm tới nơi, bọn chúng chết hết, Trần gia không phải chỉ còn nhất mạch hắn sao, mạch chính mạch phụ, chỉ còn một mạch thì nhất mạch của hắn chính là mạch chính.

Trần Lam không giận nhưng Trần Hưng lại giận, hắn tức khí cả người lao qua Điền Bất Phục, vung lên quyền đầu, miệng mắng to:

"Điền Bất Phục ngươi dám nhục mạ Trần gia ta"Điền Bất Phục vẫn bất động, bên người hắn có một cánh tay giơ ra, cánh tay nhìn qua khô héo như xác chết, trên năm đầu ngón tay lưu động lục hỏa kỳ lạ, Trần Hưng quyền vừa vặn bị bàn tay khô héo kia nắm chặt, lục hoả nháy mắt thiêu đốt bàn tay hắn. Trần Hưng sợ hãi xen lẫn đau đớn, giật tay kéo về sau, miệng phát ra tiếng kêu thảm thiết

"AAAA, đau quá, cái quái gì thế này"

"Hưng nhi"

Trần Lam vội lao qua, từ tay truyền ra từng dòng nước ấm bao phủ lấy nắm tay đang chìm trong lục hỏa của Trần Hưng, mãi rất lâu mới dập tắt được. Lão có chút kinh dị nhìn Điền Bất Phục:

"Ma hỏa, không ngờ có kẻ sử dụng được ma hỏa"

"Chút tài vặt thôi"

Điền Bất Phục miệng tuy cười nhưng lòng vô cùng bực bội, sau khi cười xong liền âm trầm nhìn người vừa ra tay trách cứ:

"Chỉ là con kiến thôi, ngươi vậy mà để lộ ra ma hỏa, nên biết trong đây có rất nhiều người nhận ra, lại dẫn thêm phiền phức rồi"

Người kia kéo xuống khăn che mặt lộ ra gương mặt tuấn tú chính là Thanh Phong trong phòng đấu giá, mắt hắn nhìn thẳng Trần Hưng đang nhăn mặt đau đớn, giọng bình thản:

"Hắn dám gọi thẳng tên phó điện chủ, chưa chết đã là ân phúc của hắn rồi, tất nhiên phải để hắn chịu chút cảm giác thế nào gọi là phần hồn thiêu đốt chứ".

"Thôi thôi, ma hoả tuy hiếm nhưng cũng không phải thứ khiến người khác quá e ngại, từ bây giờ không có lệnh của ta không được phép ra tay nữa"

Thanh phong cúi đầu cài lại khăn che mặt như bóng đen lùi dần về phía sau. Sau một hồi lộn xộn, mọi thứ có vẻ đã an tĩnh trở lại, Trần Lam có chút giận dữ nhìn Điền Bất Phục nhưng cuối cùng vẫn không phát tác, thực hiện theo kế hoạch vẫn là quan trọng hơn, vì ngày này hắn đã chuẩn bị nửa đời người, giờ đã đến thời khắc mấu chốt, không thể vì chút việc vặt mà phá hủy tất cả được.

Chương 93: Đối chiến luyện tâm cảnh

Lâu nay Lý thiên hạ gục đối thủ của mình tương đối dễ dàng, những địch nhân bị hắn giết trước giờ cảnh giới đều thấp hơn hắn khá nhiều, hiếm khi hôm nay Lý Thiên gặp phải đối thủ có cảnh giới cao hơn bản thân, cảm giác chiến đấu như vậy làm mỗi tế bào như đang hưng phấn, kích thích khiến Lý Thiên vô cùng sảng khoái.

Một trảo đánh bay kiếm của đối phương, Lý Thiên đạp chân nhảy ngược ra sau, hai người mắt đối mắt với nhau, hắc y nhân vẻ mặt có phần thận trọng, không còn bộ dạng ngạo mạn, mở miệng là muốn lấy mạng Lý Thiên như trước. Sau vài chiêu làm nóng, hắn nhận ra thanh niên trước mắt này không hề đơn giản. 

Nhíu mày nhìn kiếm bị một tầng khói đen bao phủ, hắc y nhân dùng linh khí trục xuất ma khí nhưng thân kiếm đã xuất hiện nhiều vết rạn. Hiện tượng kỳ lạ như vậy vẫn là lần đầu tiên hắn trông thấy, lòng càng đánh giá cao Lý Thiên. 

Bên kia Lý Thiên nhìn đối phương, lòng âm thầm đánh giá, hắn cần phải tốc chiến tốc thắng, đây là địa bàn Trần gia, nếu viện quân kéo tới, Lý Thiên có mấy cái mạng cũng không đủ.

"Xem ra cần dùng cả U Linh hỏa rồi"

Lý Thiên lòng thầm nghĩ, người đã phóng về phía đối phương, ma trảo trên không vẽ ra vô số chiêu thức bao phủ lấy hắc y nhân. Hắc y nhân kia cũng nhận ra sự nguy hiểm của khói đen kia, quanh thân kiếm bao phủ một tầng linh khí mờ nhạt, kiếm cùng trảo đối chiến cùng một chỗ.

Linh khí màu trắng cùng ma khí mau đen đối chạm gay gắt với nhau không phân được thắng bại. Vốn lý ma khí sẽ chiếm ưu thế nhưng Lý Thiên vẫn chưa chân chính bước vào luyện tâm cảnh, đối chiến với luyện tâm tầng một cũng chỉ ngang hàng. Tuy nhiên Ưng Trảo Thủ của Lý Thiên chiêu thức tinh vi, trùng trùng điệp điệp, đánh cho hắc y nhân đỡ trái đỡ phải vô cùng chật vật.

Hắc y nhân thấy chiêu thức Lý Thiên tinh diêu, lòng hô không ổn, biết võ kỹ đối phương cao hơn mình, hắn cắn răng chém mạnh về phía Lý Thiên, bức người tránh ra xa. Thân hình vừa ổn định, mắt thấy Lý Thiên lại xông tới, hắc y nhân cắn răng, điều động linh khí vào thân kiếm. Cả thân kiếm bao phủ trong linh khí trắng ngà, hắn chỉ kiếm về hướng Lý Thiên 

"Xem chiêu của ta đi, Phá Nhật Kiếm, Thập Kiếm Quy Nhất"

Hắc y nhân duy trì tư thế chỉ kiếm về phía Lý Thiên, cả người tăng tốc chạy về phía trước, Lý Thiên nhìn hắc y nhân xông tới, lòng hơi động, mắt nhìn phía trước mũi kiếm kia lại hóa thành mười mũi kiếm bao vây toàn bộ đường tiến của hắn.
Lý Thiên nhíu mày, lòng không phân biệt được đâu là thật đâu là giả, hay tất cả đều là thật. Tay cầm lên ma đao chém ngang về phía trước, ma đao chém tan tàn ảnh nhưng Lý Thiên lại thầm than trong lòng:

"Không ổn, bị lừa rồi"

Tàn ảnh tan hết, hắc y nhân cười gằn nhìn Lý Thiên, kiếm đâm thẳng vào ngực Lý Thiên, biết tình thế không ổn, Lý Thiên đã ra đao khó có thể thu hồi, chỉ có thể nhích người né tránh chỗ yếu hại, mũi kiếm đâm vào trước ngực, chỉ cánh tim hắn vài centimet. Cố nén đau đớn từ ngực, mặc cho máu tươi thấm ướt cả áo, Lý Thiên vung đao chém ngược vào đầu đối phương, hắc y nhân thấy xuất thủ không thành, vội đạp chân lui về phía sau thuận thế né được chiêu kiếm của Lý Thiên.

Lý Thiên nhìn đối phương lại muốn xông tới, vội điều động ma khí khu trục linh khí đang cắn phá trong cơ thể, thuận tiện phong bế các mạch máu quanh ngực. Mọi chuyện diễn ra vô cùng nhanh, chỉ tích tắt mấy giây, hắc y nhân lại lao tới, kiếm trong tay vẽ ra vô số bóng kiếm đánh về hướng Lý Thiên, mũi kiếm kia như hợp lại thành một mũi khoang linh khí khổng lồ, từ mũi kiếm từng luồng linh khí màu trắng rẽ sang hai bên, mang theo khí thế không thể cản phá. 

"Linh cấp võ kỹ, Nhất Kiếm Tuyệt Sinh"

Lý Thiên chịu thiệt một lần, nhìn chiêu thức đối phương công tới, lòng hơi rung động, không ngờ tên này còn có linh cấp võ kỹ, xem ra hôm nay không vận hết chiêu là không được rồi, tay nắm chặt ma đao dần thả lòng, nhẹ buông liền rơi xuống nền gạch phát ra tiếng vang thanh thúy. Lý Thiên cả người thả lòng, hai trảo nơi tay nổi lên hai màu một đen một xanh, lập lòe giữa trời đêm."Ngươi có linh cấp võ kỹ thì sao, ta không có sao, Ưng Trảo Thủ, Hợp Trảo Xuyên Tâm."

Lý Thiên hai trảo kết vào nhau, ma khí cùng u linh hỏa dung hòa thành hai màu đen đỏ đan xen phóng ra khí thế to lớn, theo tiếng quát lớn của Lý Thiên, một trảo khổng lồ do linh khí cùng u linh hỏa hợp thành từ tay hắn bắn về phía trước 

Mũi khoang linh khí va chạm vào hắc lam trảo của Lý Thiên tạo ra cơn chấn động kịch liệt. Ma khí, u linh hỏa cùng linh khí bắn ra bốn phía kéo theo vố số gạnh lát đường bay loạn tứ tung. Không trung xuất hiện một cơn lốc cuốn phăng mọi sạp hàng hai bên đường, thuận tiện kéo sập luôn hàng rào gạch xung quanh. 

Chỗ bọn họ chiến đấu không có dân cư chỉ độc một căn biệt thự rộng lớn, thấy khí thế cao thủ giao đấu, hộ viện trong nhà đã sớm dẫn theo gia chủ chạy mất. Chỉ có một cậu bé mặc trang phục nhung lụa đắt giá, đang trốn dưới một bờ gạch đổ nát nhìn khung cảnh trước mắt mà hai mắt bắn ra từng luồng tinh quang, vẻ mặt ước ao tràn đầy ngưỡng mộ.

"Thiếu gia, người sao còn chưa đi, nhanh nhanh lên".

Từ sau lưng cậu nhóc bỗng xuất hiện một lão quản gia già, lão vội nắm lấy cậu bé kéo đi, cậu bé có vẻ còn xem chưa đủ, luôn miệng kêu la

"Đổng bá, ta còn chưa xem xong mà, ta muốn xem tiếp a"

"Tổ tông của ta ơi, ngài đừng quậy phá nữa, còn ở lại bị vạ lây là chết cả đám đấy"

Mặc cho tiểu thiếu gia vùng vẫy, ông lão nắm lấy cậu nhóc chạy đi như bay, thân pháp vô cùng điêu luyện.

Chương 94: Thành Chủ Bình An Thành

Trận chiến của Lý Thiên mới chỉ là món khai vị trong trời đêm còn rất dài ở Bình An thành. Trung tâm Bình An thành có một phủ thành chủ, đó là một tòa lầu ba tầng cao lớn,đồ sộ. Lão thành chủ năm nay đã hơn sáu mươi tuổi nhưng nhìn qua chỉ khoảng bốn mươi, lão tiến vào luyện thần cảnh đã hơn mười năm, một tay chấp chưởng tòa thành to lớn vùng gần biên ải này, nhắc tới Bình An thành không ai không biết An Bình thành chủ.

"Sớm như thế đã có động tĩnh rồi sao, chẳng lẽ tên Trần Lam kia nhịn không được ra tay rồI"

Tay nắm cán ghế, An Bình, người cũng như tên vô cùng bình tĩnh, trong phòng họp tầng cao nhất, giờ đây cũng chật kín người, ngoài các cao thủ trong phủ còn có không ít tông môn xuất hiện, người của Hỗn Nguyên tông cũng xuất hiện ở đây, mỹ phụ La Bản Nương trong vòng vây của đám đệ tử, nhàn nhã nhấp một ngụm trà cười nói:

"Không phải bọn chúng đang họp ở Thính Hương Các sao, không thể nào vội vã bức dây động rừng như vậy được"

An Bình vuốt chòm râu dài đen bóng của mình gật đầu nghe thuộc hạ báo cáo, mày nhíu chặt, miệng thở một hơi thật dài:

"Có vẻ không liên quan đến Trần Lam nhưng lại liên quan đến con của hắn, chuyện này có thể xúc tác mọi chuyện diễn ra sớm hơn dự định".

An Bình nói rồi xoay người cười với mọi người có mặt trong phòng, giọng nói trầm tĩnh như không có bất cứ chuyện gì xảy ra có thể làm lão xao động:

"Các vị đã nghe lời đề nghị của lão phu, không biết ý các vị thế nào, có thể giúp cháu ngoại lão phu không, đảm bảo mọi người đều không chịu thiệt, trong lúc đó nếu có chuyện ngoài ý muốn, các vị hoàn toàn có thể quay người bỏ đi, lão phu không có một câu oán thán"

"Ha, ha thành chủ đừng nói thế, thành chủ từng cứu Hồ trưởng lão bổn tông, Thần Long tông ta tất nhiên không thể bàng quan đứng nhìn"

Người nói chuyện nếu Lý Thiên xuất hiện ở đây, hắn chắc chắn sẽ nhận ra, chính là trung niên khôi ngô tham gia giám sát khảo thí của Thần Long tông ở Hôn Nguyên thành, Lý Hiên trưởng lão, đi cùng còn có vài trưởng lão khác của Thần Long tông, trong đó có một người Lý Thiên rất quen thuộc, Lâm trưởng lão tham tài cũng ở đây, lão nghe Lý Hiên nói hết hình như thiếu gì đó rất quan trọng, la lớn bổ sung:

"An Bình, nhớ lấy lời hứa của người, linh thạch không thể thiếu được"

"Biết biết, lời ta nói nào nuốt lại bao giờ"

An Bình xoa trán cười khổ, lão thật ra cũng rất quen thuộc vị Lâm trưởng lão này, hai người vốn là bạn rất thân, nếu không Lâm trưởng lão cũng không xuất hiện tại đây. Thần Long tông đã đồng ý, đồng minh của họ là Hỗn Nguyên tông cũng gật đầu ưng thuận, La Bản Nương mắt phượng liếc xéo về phía Thính Hương Các phía xa, giọng nói lạnh như băng:

"Điền Bất Phục lão nương chờ ngươi, lần này phải mổ ngươi ra làm trăm mảnh ném cho chó ăn mới giải được mối nhục trong lòng bản cô nương"

Mọi người nghe ai thấy nấy đều bất giác rùng mình một cái, không phải trong phòng đấu giá ngươi đấu võ mồm thắng người ta rồi sao, thế mà vẫn mang thù cho tới bây giờ, đúng là đắc tội với ai cũng đừng đắc tội với nữ nhân a, nhất là có ý nói về tuổi tác đối phương. 

Thấy hai tông phái lớn Bắc Nguyên đã đồng ý, các tán tu tham gia đều lũ lượt tiến tới tỏ ý tham gia, món lợi lớn như vậy, giống như chiếc bánh trên trời rơi xuống sao lại không tham gia được, nếu có nguy hiểm thì cứ việc chạy, người ta cũng đã nói như thế rồi, còn không đồng ý trừ khi não vô nước, mà mọi người thì đêu là người thông minh, rất nhanh hiệp nghị đã ký xong. 

Đúng lúc này có một bóng đen như quỷ mị xuất hiện sau lưng An Bình, thấp giọng nói vài câu, An Bình luôn bình tĩnh cũng có lúc biến sắc, mọi người xung quanh trông thấy đều quay đầu khó hiểu nhìn nhau. Lâm trưởng lão vốn quan hệ tốt với An Bình vội hỏi thẳng:

"Chuyện gì thế"
An Bình mắt nhìn phương xa, cố nén cảm giác bất an trong lòng, nếu nói cho đám người này biết, Trần Lam không biết dùng bí pháp nào lại giúp Trần Duyệt chỉ trong mấy canh giờ hấp thụ hoàn toàn Hồn Thiên đan, đột phá luyện thần cảnh. Hắn tin chắc chỉ vừa nói ra, đám người trong đây sẽ chạy sạch. Chưa kể hắn có đột phá thì thế nào, mọi chuyện vẫn như kế hoạch thôi, Trần Lam ngươi có bài ẩn ta không có sao.

"Không được, Trần Duyệt mới đột phá, căn cơ chưa vững phải thừa cơ tấn công trước, nắm lấy tiên cơ"

Nghĩ là thế An Bình chấp tay cười với mọi người

"Ha ha, không có gì đâu, chỉ là chút việc nhà, mọi người cứ từ từ thưởng thức bữa tiệc"

Nói xong lão liền cùng Ảnh Tử bước ra khỏi phòng, nhìn lão thuộc hạ đã theo mình cả đời này, lúc không có người ngoài hai ngươi chỉ xưng huynh gọi đệ: 

"Ảnh Tử, đệ nhanh gọi Triển nhi đến đây"

"Thành chủ, tiểu thiếu gia, ngài ấy"

Nhìn huynh đệ thân tín của mình ấp a ấp úng, lão có chút không kiên nhẫn quát:

"có gì mau nói"

"Thiếu gia dẫn Kim Ngưu vệ đi rồi, động tĩnh ban nãy rất có thể liên quan đến thiếu gia"

"Cái gì"An Bình nghe xong giận dữ đến chòm râu vểnh ngược, tức giận nói:

"Cái tên nhóc này, biết bây giờ là thời điểm nào không, hắn lại vì một nữ nhân, thật là không có tiền đồ, chẳng lẽ thù của cha mẹ hắn không muốn báo sao". 

"Thành chủ, tiểu thiếu gia thật ra rất giống với tiểu thư" 

Ảnh Tử hiếm khi thở dài, ánh mắt sau mạng che mặt nổi lên mấy phần nhu hòa, hai chữ "Tiểu Thư" kia cũng làm An Bình lòng đang giận dữ cũng nguội đi phần nào, cả người như già đi rất nhiều, giọng nói phảng phất như nhớ về những kỷ niệm ngày xưa:

"Đúng thật, đúng là mẹ nào con nấy, trước đây nó không nghe ta, cứ nhất quyết phải gả vào Trần gia, ta đã nhìn ra từ trước, chi chính Trần gia đời này đã lụn bại, chi thứ thì kiêu căng, nó gả cho tên thư sinh kia thì khác nào đặt mình vào hố lửa, cuối cùng thì sao, còn không phải là".

Nói đến cuối lão đã không thể thốt thành lời, mặt ngửa lên trời cố kìm nén nước mắt chực rơi xuống, đến khi bình tĩnh lại, ánh mắt lão đã tràn đầy sát khí, giọng nói rét lạnh khiến lòng người sợ hãi:

"Trần Lam, mối thù giết con, sớm thôi ta sẽ khiến ngươi trả lại hết thảy".

"Thành chủ thuộc hạ có lời muốn nói"

Ảnh Tử thấy An Bình đã trở lại phong phạm ngày thường mới mở miệng nói:

"Trần Lam đầu nhập vào Hỏa Liệt tông, lần này hành sự sợ rằng"

"Không cần lo lắng, Trần Lam hắn tuy làm chúng ta bất ngờ, vì thế mua được Hồn Thiên đan nhưng dù sao đây là chuyện Bắc Nguyên, Hỏa Liệt tông cũng sẽ không vì một gia tộc phụ thuộc mà ra tay, tông môn như bọn họ, gia tộc phụ thuộc có không dưới vài ngàn cái"

An Bình tin tưởng phán đoán của mình, lão làm thành chủ nhiều năm, quen biết trong kinh sư cũng không ít, Hỏa Liệt tông tuy cường đại, nhưng tông môn đối nghịch cũng không ít, huy sư động chúng căn bản không có khả năng. 

"Ảnh Tử đệ huy động người đi theo bảo vệ Triển nhi, thuận tiện thông báo với người đó, kế hoạch thay đổi, có lẽ đêm nay chúng ta sẽ hành động. À đúng rồi nói với hai gia tộc kia, bọn chúng theo ai chỉ được chọn một"

"Thuộc hạ hiểu"

Ảnh Tử gật đầu xoay người liền không còn bóng dáng, An Bình nhìn ánh trăng trên cao thì thào:

"Trăng tròn sao, đêm nay sẽ thành huyết nguyệt rồi".

Chương 95: Đối chọi gay gắt

"Thiếu gia bên này".

Nghe giọng nói từ đằng xa vọng lại, Trần Triển vội dẫn theo kim ngưu vệ tiến về phía trước, ở đây có vẻ vừa diễn ra một trận chiến, quan cảnh lộn xộn, trên mặt đất còn lưu lại bốn thi thể vừa chết chưa lâu, máu tươi vẫn đang chảy ra nhuộm đỏ mặt đất phía dưới.

"Là lục kiếm, không đúng còn thiếu một người"

Trần Triển nhìn thi thể trên đất, hai mắt đảo quanh tìm kiếm bóng hình quen thuộc nhưng vô vọng, lòng âm thầm lo lắng, đúng lúc này bên tai nghe thấy thấy động tĩnh, phía xa bỗng truyền ra tiếng nổ lớn, Trần Triển quay đầu nhìn cột khói bốc lên trên cao, tức tốc ra lệnh:

"Nhanh, qua đó xem xét"

Trong bóng đêm, đoàn người mặc kim giáp nổi bật, đội hình chỉnh tề bước đi trong đêm, phút chốc liền xuất hiện nơi chiến trường của Lý Thiên. Trần Triển chỉ liếc mắt nhìn hai bóng người va chạm trên không, ánh mắt hắn hoàn toàn đóng vào thân ảnh một cô nương đang ngồi tựa bên một gốc cây. 

Không chần chừ, Trần Triển vội vàng chạy lại đỡ lấy cô nương, tay nâng mặt nàng lên, nhìn gương mặt quen thuộc, lòng mới âm thầm thở phào. Bên kia trận chiến cũng đã đến hồi kết, hắc y nhân sau khi so chiêu thất bại, linh lực tổn thất thảm trọng, đánh tiếp cơ hồ không có phần thắng, chỉ qua vài chiêu hắn liền bị Lý Thiên một trảo xách lên ném mạnh về phía sau, đúng lúc rơi vào chỗ đám người Trần Triển, Trần Triển cũng không bận tâm bóng người đang bay về phía mình ánh mắt không rời cô nương trước mắt, một tay nâng lên vuốt nhẹ trán nàng, nhìn gương mặt xinh đẹp đang ngủ say kia mà khẽ hôn một cái vào trán nàng.

Trần Bình từ trước đã chắn trước người Trần Triển, một tay tóm lấy hắc y nhân đang bay tới, thuận tay với lấy khăn che mặt của đối phương kéo xuống, mắt tràn đầy sát ý nhìn gương mặt trắng bệch của hắc y nhân đã lộ chân mục thật

"Trần An, quả nhiên là ngươi"

Trần An biết mình rơi vào tay đối thủ khó có đường sống, cắn răng một cái thật mạnh đồng thời mở miệng cười lớn:

"Trần Bình, chúng ta cả đời so đấu, hôm nay ta lại đi trước ngươi một bước, ta không cam tâm, không cam..."

Hắn nói không hết câu đã tắt thở, Trần Bình nhíu mày kiểm tra mạch đập đối phương, thấy đã đoạn khí liền ném ra xa, một bên lắc đầu với Trần Triển đang nhìn mình:

"Hắn phục độc tự sát rồi"

Trần Triển vẻ mặt bình tĩnh cũng không quan tâm, giọng nói bình thản:

"Đáng tiếc, để hắn chết quá dễ dàng. Đúng rồi, vị đi hiệp kia đâu, mau mời lại đây, ta phải bày tỏ lòng cảm ơn của mình""Không cần mời, ta ở đây, Trần huynh đệ lại gặp nhau rồi"

Nhìn Lý Thiên xuất hiện không xa phía trước, Trần Triển đầu tiên là bất ngờ sau đó vô cùng vui mừng, nhẹ đặt cô nương trong ngực xuống, đứng dậy ôm quyền, thật tâm cúi đầu hướng về phía Lý Thiên:

"Lý Thiên huynh đệ, lại được huynh đệ giúp đỡ rồi, lần này thật sự giúp ta một đại ân"

Trần Triển thở dài nhìn giai nhân đang ngủ say, ánh mắt vô cùng chân thành nói:

"Lý huynh, nếu hôm nay Nguyệt nhi có chuyện, ta thật không thể tha thứ cho bản thân mình, huynh có yêu cầu gì cứ nói, ta sẽ cố hết sức giúp huynh"

"Không cần"

Lý Thiên lắc đầu, tay cầm một đồng xu búng lên không trung, cười nói:

"Ta nhận tiền công rồi".
Trần Triển ngạc nhiên nhưng cũng không hỏi nhiều, Lý Thiên cần hắn giúp, lúc nào hắn cũng sẽ tiếp nhận. Hai người vừa tán gẫu được mấy câu thì phương xa truyền ra dao động linh khí cực đại, Lý thiên thận trọng quay đầu nhìn sau lưng, vẻ mặt ngưng trọng nói:

"Cẩn thận, có người tới, lần này xem ra không ổn rồi"

Trần Triển tuy không nhận ra nhưng tin tưởng lời Lý Thiên hắn quyết đoán ra lệnh:

"Kim ngưu vệ, kết trận"

Hộ vệ giáp vàng, quân lệnh như sơn, kỷ luật như thép, chưa đầy một giây đã xếp trận chỉnh tề, chặt chẽ vây lấy hai người Lý Thiên vào trong. Trận hình vừa hoàn thành thì phương xa xuất hiện vô số bóng người, người xuất hiện đầu tiên cũng rất quen thuộc với hai người Lý thiên. Trần Hưng vừa nhìn thấy thi thể Trần An trên đất, lòng biết kế hoạch thất bại, tức giận trong lòng liền bộc phát:

"Các ngươi giỏi lắm, Trần Triển giết người trong tộc, ngươi biết gia quy là gì không"

Trần Triển nhìn Trần Hưng, hai mắt như tóe lửa, tách ra hộ vệ cười lạnh:

"Trần Hưng, việc ngươi làm đừng tưởng chúng ta là người mù mà không hay biết"

"Hừ"

Phương xa xuất hiện một âm thanh chấn động, một chữ phát ra mang theo uy áp vô cùng, kim ngưu vệ xếp trận cũng bị chữ này chấn cho thổ huyết ngã lăn ra đất, Trần Triển được Trần Bình bảo vệ cũng cảm thấy đầu óc choáng váng, ngay cả đứng cũng không vững. Trần Bình chặn trước người Trần Triển là thảm nhất, trực tiếp hứng chịu uy của đối phương, dù hắn là luyện tâm cùng không cách nào đứng vững, quỳ một gối xuống đất ôm ngực thở dốc. Toán người Trần Triển chỉ có Lý Thiên vẫn bình thản, nhưng trên trán cũng đã lấm tấm mồ hôi

Trần Triển khó khăn ngước mắt nhìn trung niên nhân bước ra trong bóng tối, nhăn mặt tức giận quát lên:

"Trần Lam, ra tay với tiểu bối bọn ta thì uy phong gì"

"Tiểu tử, dám gọi thẳng tên gia chủ, đúng là không có phép tắc, hôm nay ta phải dạy bảo lại ngươi"

Trần Lam nhìn Trần Triển mắt nổi sát ý, hôm nay đã quyết định xé rách da mặt, hắn cũng không cần phải cố kỵ gì nữa, vừa định ra tay thì hai mắt bỗng chuyển sang nhìn về một hướng, ở đó cũng có nhiều bóng người bước ra, người còn chưa thấy thì một kim sắc quang mang đã phóng về phía Trần Lam, nhìn kim sắc hình trăng khuyết kia bắn đến, Trần Lam cũng không còn bộ dạng ung dung được nữa, tay trên không vẽ ra một hình tròn lam sắc, thủy nguyên tố thiên địa hình thành từng điểm tinh quang sáng lấp lánh, các điểm tinh quang này dần tụ tập lại hình thành nên một vách tường bằng nước che trước người Trần Lam.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau