CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Viên đá thần bí

Bồ đại sư như nhìn ra vẻ háo hức của mọi người, lão làm rất chậm, vén có tấm vải mà phải mất gần cả phút mới xong, nhưng thứ vừa xuất hiện lại khiến mọi người như hóa đá, một viên đá, viên đá hình tròn nhìn qua vô cùng bình thường, nếu ném nó ra đường thì cũng chẳng ai phân biệt nổi, đây mà lại là thứ quý giá nhất ngày hôm nay.

"Thương Hương Các hôm nay thật vui tính, viên đá cuội mà cũng đem ra đấu giá, nếu giá phải chăng có khi ta mua về làm kỷ niệm cũng được" 

Điền Bất Phục đấu võ mồm thất bại lại còn không chiếm được Hồn Thiên Đan, bụng đang nghẹn đầy oán khí, tức giận phát tiết không thèm để ý mặt mũi của Thương Hương Các, nhưng đây cũng gần như là tiếng lòng của tất cả mọi người, phòng khách quý cơ hồ đều là luyện tâm, bọn họ cho dù cảm nhận tinh ý cỡ nào cũng không cảm ra chút dao động linh khí nào từ viên đá này, nó rõ ràng chỉ là một viên đá bình thường. Trong trường đấu giá chỉ còn hai người không cho nó là viên đá thường, một người tất nhiên là Bồ đại sư, lão bán nó tất nhiên hiểu rõ lai lịch của nó, người còn lại chính là Lý Thiên.

Từ khi viên đá xuất hiện, Lý Thiên đã không thể còn giữ bộ dáng ung dung kia nữa, mắt hắn nhìn thẳng phía trước nhưng tâm thần đã tiến vào đan điền, ở đây Hỏa Hỏa đang ôm đầu hắn la to:

"Chủ nhân, mau cứu tiểu Ly đi, tội nghiệp nó lắm, nó bị nhốt trong đó rất cô độc, cho nó vào đây chơi với Hỏa Hỏa đi, đi mà chủ nhân"

"Im lặng nào, ngươi nói trong đó có thứ gì"

Lý Thiên lấy tay gỡ tiểu lam hỏa bám trên đầu xuống xuống, Hỏa Hỏa vừa xuống liền xông tới ôm đùi hắn, cọ cọ liên hồi:

"Tiểu Ly là bạn của Hỏa Hỏa nha, trước đây Hỏa Hỏa với nó sống chung với nhau ở một nơi rất đẹp, quanh năm đều bao phủ trong băng tuyết, đáng tiếc sau đó có nhân loại đến mang Hỏa Hỏa đi, nó vì bảo vệ Hỏa Hỏa mà bị nhân loại kia làm bị thương, từ đó Hỏa Hỏa chưa bao giờ gặp lại nó, nhưng khí tức của nó, Hỏa Hỏa làm sao quên được, chỉ cần trong phạm vi vừa đủ Hỏa Hỏa liền có thể cảm nhận được. Không sai đâu, chính là tiểu Ly a, chủ nhân nhanh cứu tiểu Ly đi, khí tức yếu lắm, chắc sắp chết rồi, hu hu".

"Yên nào, ta sẽ cố hết sức"

Lý Thiên bất lực đầu hàng, vội chuyển tâm thần ra khỏi đan điền, vừa quay lại cơ thể, Lý Thiên âm thầm tính toán, hắn muốn mua thì trước tiên phải xem giá khởi điểm đã. May mắn giá có vẻ nằm trong khả năng của hắn:

"Giá khởi điểm mười linh thạch trung phẩm" 

Giá khởi điểm khá thấp, còn thấp hơn so với viên ngọc không biết tên kia, dù sao thì viên kia cũng là ngọc, còn đây là viên đá tất nhiên phải khác biệt. Nhưng Lý Thiên chưa hết lo, vì nó được đem ra sau cùng, tất sẽ có người nhìn trúng điểm này.
"Một trăm linh thạch trung phẩm"

"Một trăm năm mươi linh thạch trung phẩm"

Quả nhiên rất nhanh viên đá đã tăng giá một cách chóng mặt, có rất nhiều người cầu may, mua về xem có thể tìm ra bí mật gì không, giá phút chốc liền vượt quá khả năng của Lý Thiên

"Chết tiệt thật, xem ra chỉ còn cách ghi nhớ xem kẻ nào mua, lần sau có đủ thực lực thì đi cướp lại"

Lý Thiên lần này thực sự bất đắc dĩ, mặc dù Hỏa Hỏa bảo thứ trong đó sắp chết, nhưng với thiên địa tạo vật bất tử bất diệt như Hỏa Hỏa, sắp chết của nó không biết kéo dài đến năm nào tháng nào, Lý Thiên cũng không vội được. 

Không còn động lực cạnh tranh, hắn lại nhàm chán dựa ghế quan sát toàn trường tranh giành. Lão Điền Bất Phục lúc đầu lên tiếng chê bai giờ cũng lao vào cạnh tranh. Phòng khách quý liên tục có người ra giá, xem ra do không có được Hồn Thiên Đan bọn họ liền chuyển qua viên đá này để còn có vật mà phục mệnh, không thể ra về tay trắng được.

Viên đá cuối cùng cũng có chủ, người ra giá cuối cùng không ngờ là lão Điền Bất Phục, mua với giá hai ngàn linh thạch trung phẩm, nhưng có vẻ lão cũng không vui vẻ gì, ánh mắt hung ác nhìn mỹ phụ bên phía Hỗn Nguyên tông, nghiến răng căm hận:"La Bản Nương, lại là ngươi, dám ép giá ta, sớm muộn gì ta cũng bắt ngươi cho đám dã thú dày xéo"

Đáng lẽ lão chỉ phải bỏ một ngàn linh thạch trung phẩm liền có thể có được, nhưng ngay thời khắc mấu chốt, tiện nhân kia lại xen vào, cuối cùng buộc phải dùng cái giá gấp đôi mua lấy. Điền Bất Phục càng nghĩ càng giận dữ, liếc mắt âm trầm nhìn một tên đệ tử bên người: 

"Thanh Phong, nếu viên đá này chỉ là viên đá bình thường, ngươi biết kết cục của bản thân rồi phải không"

Người bị hỏi là một thanh niên mặc lam bào tuấn tú, sắc mặt không chút sợ hãi trước uy thế của Điền Bất Phục, hắn cúi đầu cung kính nói:

"Phó điện chủ yên tâm, đệ tử nắm chắc viên đá đó tuyệt không phải vật tầm thường"

Nói rồi ngẩng đầu nhìn thẳng Điền Bất Phục, trong mắt hắn lóe lên hai ngọn lửa lập lòe, chớp vài lần rồi tắt. Điền Bất Phục nhìn bộ dạng thong dong của đối phương mới yên lòng ngồi xuống ghế

"Thanh Phong ngươi là truyền nhân của thượng cổ tông môn, cũng là hi vọng của Càn Nguyên Điện chúng ta, hi vọng ngươi đừng làm ta thất vọng"

Lý Thiên nhìn phòng khách quý của Điền Bất Phục cười lạnh

"Trùng hợp thật, là người của Càn Nguyên Điện, cùng Thần Long tông là tử địch không đội trời chung, xem ra sớm muộn cũng chạm mặt nhau. Ta tạm thời gửi tạm chỗ các ngươi vậy"

Lý Thiên cũng không vội, đợi mọi người đi bớt hắn mới nhàn nhã đi lấy Huyết Thệ ngọc của mình, ngọc cầm vào tay, Lý Thiên có thể cảm giác huyết mạch tương liên nối liền cơ thể, nhưng không giống là với hắn mà là với lão Mã Long đang trú trong đan điền.

Không tiện quan sát tại đây, Lý Thiên thu ngọc vào trong túi trữ vật, bước theo đoàn người rời phòng đấu giá, xuất hiện trở lại trong Bình An thành. Nhìn mặt trời đã ngã vàng, Lý Thiên tìm tới quán trọ cũ, gọi vài món ăn, thuê một gian phòng qua đêm, đêm nay hắn phải xem xét Huyết Thệ ngọc vừa mua được.

Chương 87: Phát hiện mới

Trong phòng nhỏ, Lý Thiên cầm lên Huyết Sát ma đao, dựa theo chỉ dẫn của lão Mã Long lật lại chuôi đao nhìn kỹ, ở phần đuôi có chỗ lõm vào rất giống như từng gắn một vật nào đó. Lý Thiên xem xong lại nhìn viên ngọc huyết hồng trên bàn, mắt nhìn hai món qua lại vài lần liền vỗ đùi một cái, tay cầm ngọc tỉ mỉ đặt vào vết lõm, cả hai vừa chạm liền khít như đúc.

Đao cùng ngọc hợp vào làm một, cả người hắn bỗng phát sinh chấn động kích liệt, từ Huyết Thệ Ngọc được gắn vào cuối chuôi đao phóng ra một dòng máu đỏ tươi uốn lượn theo hình xoắn ốc đi lên, quanh tia máu hình thành nên một tầng huyết vụ bao phủ dần lên thanh đao. Đến khi huyết vụ hoàn toàn bao trùm Huyết Sát ma đao, Lý Thiên có thể nghe thấy tiếng cười vui sướng của lão Mã Long vang vọng trong đầu. 

Không đợi hắn kịp vui mừng, dòng máu kia mang theo huyết vụ lan tới tay cầm đao của Lý Thiên, hoảng sợ vội buông Huyết Sát ma đao nhưng đã quá muộn, huyết vụ đã bám vào bàn tay lan dần bao phủ cả cánh tay Lý Thiên. Cảm giác nóng rát làm Lý Thiên hồi tỉnh, bình tĩnh điều động ma khí ngăn cản huyết vụ, hai màu đỏ đen va chạm vào nhau làm khiến điểm giao thoa trên khớp vai Lý Thiên như muốn đứt đoạn, đau đớn khó có thể nói thành lời.

Cảm giác huyết khí ngày càng lần át, Lý Thiên cắn răng điều động u linh hỏa từ đan điền dung nhập vào ma khí, hai màu xanh đỏ hòa vào nhau đối kháng với huyết khí đang tăng tiến, cục diện mới có khởi sắc, nhưng Lý thiên cũng phải mất gần tiếng đồng hồ mới có thể trục xuất được hoàn toàn huyết khí. 

Mệt mỏi ngã ngửa ra giường vải, Lý Thiên thở hồng hộc nhìn ma đao vẫn đang bao phủ trong huyết vụ. Trong đầu hắn lão Mã Long bỗng như biến mất, dù hắn kêu réo cách nào cũng không lên tiếng. 

Lý Thiên đành tiến vào đan điền, ở đây cũng không thấy bóng dáng lão đâu, chỉ có Hỏa Hỏa đang nhắm mắt ngủ say, thấy Lý Thiên vào nó liền vui vẻ tung tăng chạy lại nhảy lên đầu Lý Thiên ngồi xuống. Dường như rất thích cảm giác êm dịu mái tóc hắn mang đến, Hỏa Hỏa híp mắt hưởng thụ, mặc Lý Thiên lắc cách mấy vẫn bám dính không buông.

“Ngươi thấy lão Mã Long không”

Lý Thiên thấy không lôi được nó xuống đành bỏ mặc, chính hắn cũng không nỡ làm tổn thương tiểu gia hỏa dễ thương như vậy. Hỏa Hỏa nghe Lý Thiên hỏi mới mở mắt nhìn quanh hồn nhiên nói:
“Lúc nãy có một cái gì đỏ đỏ bay vào đây cuốn lão đi rồi”

Nó dùng nó bàn tay nhỏ màu lam vân vê cái miệng tò mò hỏi:

“Lão chết rồi sao chủ nhân”

“Ặc, chắc không sao đâu”

Lý Thiên tưởng Hỏa Hỏa lo lắng cho lão Mã Long, liền mở miệng an ủi, hai người tuy hay cãi nhau nhưng dù sao cũng sống cùng một chỗ có cảm tình cũng là dễ hiểu. Nhưng có vẻ Lý Thiên nghĩ thế nhưng Hỏa Hỏa không cho là thế, nó vừa nghe liền tiếc nuối lắc đầu, bộ dạng vô cùng tiếc hận:“Chán thế, tưởng Hỏa Hỏa có thể độc chiếm chủ nhân rồi, lão kia vậy mà sống dai gớm” 

“Sặc, ha ha, vậy thôi ta không làm phiền ngươi nghỉ ngơi nữa”

Lý Thiên cười khổ theo động tác chào từ biệt của Hỏa Hỏa mà biến mất. trở lại cơ thể, hắn cũng không có việc gì làm, ma đao không thể động vào, lão Mã Long mất tích bí ẩn, Lý Thiên nhàm chán, trong căn phòng nhỏ luyện vài trảo pháp đơn giản. Từ lần trước chiến với bọn Đào Mộc, lúc đó Lý Thiên chỉ thử thêm ma khí vào Ưng Trảo Thủ, không ngờ môn võ kỹ này thật có thể dung nhập ma khí, xem ra đây ít nhất cũng là siêu phàm cấp vũ kỹ. 

“Nếu bây giờ thêm u linh hỏa thì thế nào”

Ý nghĩ vừa lóe, Lý Thiên liền thử, trảo nơi tay bao trùm trong hỏa diễm lam sắc, một trảo quét qua, ngọn nến trước gió liền hóa thành băng, ngay cả hỏa diễm đang cháy cũng đông cứng, uy lực của u linh hỏa khiến Lý Thiên bất ngờ, tay điểm nhẹ vào ngọn nến, vừa điểm liền vỡ thành vô số mảnh tan biến trong không khí. Lý Thiên kinh ngạc nhìn u linh hỏa bao phủ bàn tay rồi nhìn băng vụn rơi rớt đầy đất, lòng vô vàn cảm thán:

“Ưng Trảo thủ này thật kỳ lạ, có thể vận dụng ma khí, bây giờ nguyên tố vẫn có thể sử dụng, đây rốt cuộc là võ kỹ gì, linh cấp. hay tuyệt linh cấp võ kỹ. Chẳng lẽ là Thiên cấp võ kỹ trong tuyền thuyết”

Nghĩ mãi không có kết quả Lý Thiên chỉ có thể vứt ra sau đầu, hắn tuy không biết võ kỹ này thuộc đẳng cấp nào nhưng rõ ràng đây là võ kỹ tuyệt đỉnh. Huống hồ Lý Thiên còn một môn vô cấp võ kỹ hắn chưa nghiên cứu, sư phụ tiện nghi cho hắn hai môn võ kỹ, cả hai đều là vô giá, người khác có một môn đã là phúc khí trên đời, hắn có cả hai xem ra khổ cực bấy lâu nay cũng không tính là thiệt thòi gì.

Chương 88: Gặp Lại Tiểu Cô Nương

Lý Thiên say mê nghiên cứu Ưng Trảo Thủ tới nửa đêm mới dừng lại, nhìn ma đao trên mặt đất đã tan hết huyết khí, cầm trong tay mà không cảm thấy biến hóa gì đặc biệt ngoại trừ Huyết Thệ Ngọc được gắn chặt vào phần chuôi cầm.

Ma đao vào tay nhung lão Mã Long vẫn không thấy đâu. Lý Thiên buồn bực tạm gác chuyện này ra sau, lúc này ở ngoài cửa sổ, xuyên qua màn đêm đen, hắn có thể trông thấy vài đạo bóng đen ẩn hiện giữa các tòa nhà nhỏ trong thành.

“Xem ra có chuyện vui rồi”

Ngắm ánh trăng trên cao, Lý Thiên mỉm cười nhìn trời đêm đầy sao, hông vắt ma đao, đẩy nhẹ cửa sổ, cả người lướt đi trên không, ma khí bao phủ lòng bàn chân, mỗi cú nhún chân liền nhảy xa cả chục mét.

Mũi chân điểm nhẹ không chút tiếng động, điểm vào mái ngói chỉ vấy lên vài mẫu bụi mỏng. Lý Thiên không nhanh không chậm bám theo sát toán người áo đen. 

“Các ngươi là ai, sao lại xông vào nhà chúng ta”

Phương xa truyền tới tiếng kêu tức giận, giọng nói non nớt quen thuộc ấy làm Lý Thiên hơi động trong lòng, ma khí lưu chuyển càng thêm dữ dội, chân đạp mạnh làm vỡ nát mái ngói dưới chân, cả người phóng về một hướng, rất nhanh đã nhìn thấy toàn cảnh bên dưới

“Tỷ tỷ, mau thả tỷ tỷ của ta ra”

Trong tầm mắt của Lý Thiên xuất hiện một căn nhà tranh nhỏ, trong sân trước nhà, mấy hắc y nhân đang đạp cửa mà ra, trên vai bế một thiếu nữ đã hôn mê, từ trong nhà tranh lúc này bỗng lao ra một tiểu cô nương nhỏ nhắn, nàng bám chặt lấy chân một hắc y nhân kêu lớn:

“Tỷ tỷ, khốn khiếp, các ngươi muốn mang tỷ tỷ ta đi đâu”

“Nhóc con tránh ra”

“Không có chết ta cũng không buông”

Hắc y nhân bị tiểu cô nương bám riết không tha tức giận vung mạnh chân, tiểu cô nương bị đá văng xa cả người bám đầy bụi đất nhưng vẫn như một con dã thú xông tới cắn mạnh vào tay đối phương, cắn chặt không buông. Tên kia bị đau đớn làm cho giận dữ giơ tay định tát nàng.

Lý Thiên xem tới đó, không còn có thể tiếp tục đứng nhìn được nữa, hắc khí bao phủ cả người, thoáng động đã xuất hiện bên cạnh hắc y nhân kia. Hắn tay cầm lấy bàn tay đang giơ cao của đối phương cười nói:

“Ra tay với một đứa con nít như thế, ngươi không thấy nhục sao”
Lý Thiên cũng không quan tâm ánh mắt kinh ngạc của đối phương, dịch người chắn trước người tiểu cô nương, tay nắm lấy cổ đối phương, trước ánh mắt sợ hãi của hắc y nhân, bẻ quặt cổ hắn sang một bên, thuận chân đá cả người hắn bay đi.

Sau khi giải quyết xong, mắt nhìn về một hướng đã không thấy đám áo đen kia đâu. Lý Thiên lúc này bỗng cảm thấy có một bàn tay nhỏ nhắn đang nắm lấy góc áo mình, cúi đầu nhìn xuống phát hiện tiểu cô nương đang nhìn hắn, ánh mắt có vẻ sợ hãi, lâu lâu lại liếc nhìn thi thể đằng xa, nhưng rất nhanh tiểu cô nương lắc đầu nguầy nguậy, rồi dùng hai tay vỗ một cái lên gương mặt bầu bĩnh của mình. Ánh mắt chuyển thành kiên quyết nhìn Lý Thiên, giọng nói đầy vẻ cầu khẩn:

“Đại hiệp, xin người hãy cứu tỷ tỷ của ta”

Vừa nói nàng vừa run rẩy móc từ trong người ra một chiếc túi nhỏ, có vẻ trời khá tối, tiểu cô nương không nhận ra hắn, nhưng Lý thiên vừa nhìn liền hiểu tại sao giọng nói lại quen thuộc thế, Lý Thiên trông thấy túi tiền được đưa tới liền mém chút cười to, chiếc túi nhỏ này không phải của hắn sao, lúc sáng hắn còn lén bỏ nó cho tiểu cô nương, chỉ chưa đầy một ngày liền hoàn nguyên chủ sao. 

Tiểu cô nương thấy người trước mặt bất động, lòng âm thầm lo lắng, mắt vẫn luôn nhìn về phía bóng tối phía xa. Uất ức không biết làm sao, từ hai mắt dần đọng một tầng hơi nước, phút chốc liền đẫm lệ nhìn Lý Thiên:

“Hu, hu xin ngươi mau cứu tỷ tỷ đi, cứu tỷ tỷ đi mà”

Tiểu cô nương càng khóc càng hăng, liền dứt khoát ngồi bệt xuống đất khóc lớn. Lý Thiên vốn không có kinh nghiệm ứng phó, đâu biết phải làm sao, chỉ có thể xoa tay đi vòng quanh nàng, bối rối nói:

“Được rồi, được rồi, để ta đi thử xem sao”

“Thật sự”
Tiểu cô nương vừa nghe thế liền vui vẻ mỉm cười, như sợ hắn đổi ý vội vàng mang túi tiền nhỏ nhét vào tay Lý Thiên, Lý Thiên từ túi tiền móc ra một đồng khép giữa hai ngón tay, mang bọc tiền nhỏ ném lại cho tiểu cô nương cười nói:

“Ta chỉ cần một đồng thôi” 

Nói rồi liền xoay người đi mất, tiểu cô nương nhìn theo Lý Thiên rời đi mới hết sợ hãi ngã ngồi ra đất, đưa bàn tay nhỏ vuốt vuốt bộ ngực bằng phẳng của mình, thở hồn hển:

“Người đó thật đáng sợ”.

Bình tĩnh được một lúc, nàng liền căm tức quay sang thi thể tên hắc y nhân xấu xố, vung chân đạp liên hồi, miệng mắng to:

“Đều tại lũ khốn nạn các ngươi bắt tỷ tỷ của ta, cước này là cho tỷ tỷ, cước này vì dám đá ta, cước này vì dám làm ta sợ hãi, còn cước này à à”

Nghiêng đầu suy nghĩ một lát, tiểu cô nương liền đạp mạnh mấy cái

“Cái này là do làm ta mất tiền oan, biết hiện giờ vật giá leo thang, tiền bạc khó kiếm lắm không”

Vận động quá nhiều làm nàng mệt mỏi ôm ngực thở hồng hộc, sau khi phát tiết buồn bực trong lòng, tiểu cô nương có vẻ thoải mái hơn một chút, nhớ lại thanh niên ban nãy nàng hơi ngẫm nghĩ:

“Người đó hình như mình gặp ở đâu rồi nhỉ”

Suy nghĩ không ra, tâm trạng nàng cũng chuyển sang lo lắng

“Không biết tên đó có cứu được tỷ tỷ không, không được phải báo cho Triển ca, không được, Lâm gia và Trần gia đã không còn quan hệ, tỷ tỷ đã dặn không được đến đó”

Tiểu cô nương bồn chồn đi qua đi lại, chân đá vài hòn đá nhỏ, rồi như nghĩ thông suốt, mở miệng cười tươi:

“Tỷ tỷ dặn không được tới Trần gia thì có thể phóng tín hiệu cho Triển ca tới, đúng rồi, pháo hoa Triển ca cho để đâu rồi ta”

Chương 89: Chiến đấu trong đêm

Trên đường phố yên tĩnh trong Bình An thành, trời đêm u tối chỉ còn lẻ loi vài đốm sáng từ những căn hộ nhỏ hai bên đường. Tiếng bước chân truyền tới từ phương xa, trên đường cái vắng vẻ, năm hắc y nhân mặc đồ đen che kín mặt mũi đang di chuyển rất vội vã, trời đêm bất chợt đổ mưa, cơn mưa không làm năm hắc y nhân chùn bước, chân điểm mặt nước lướt đi như bay.

"Đại ca, tại sao chúng ta phải bỏ chạy, tên kia dám giết lão lục, chúng ta phải trả thù cho đệ ấy" 

Một hắc y nhân hơi giảm tốc độ, chạy song song cùng một hắc y nhân khác, người này vác trên vai một thiếu nữ mặc bạch y không nhìn rõ bộ dạng, nhưng từ những đường cong thướt tha kia hẳn phải là một mỹ nhân tuyệt sắc. Hắc y nhân nghe đồng bạn tức giận nói, lòng hắn cũng trầm xuống, nhưng chỉ biết thở dài

"Lão ngũ, ta sao lại không căm hận nhưng chúng ta ở lại chỉ nhiều thêm mấy cái xác mà thôi"

Hắc y nhân được gọi là lão ngũ nghe vậy không phục nắm chặt quyền đầu:

"Chúng ta có năm người đối phương chỉ có một, chưa kể đại ca đã là luyện tạng đỉnh phong"

"Hồ đồ"

Kẻ được tôn làm đại ca đám hắc y nhân, kiến thức và nhãn quan tất nhiên hơn hẳn những người khác, những nghĩa đệ của hắn có thể không nhìn ra nhưng từ lúc Lý Thiên hiện thân cho tới lúc ra tay hắn đều nhìn rõ không bỏ sót bất cứ điều gì, tên đó mang cho hắn cảm giác không thể đối kháng, cảm giác chỉ có khi hắn đối chiến với đại nhân của mình

"Tên đó ta dám chắc hắn là luyện tâm, ở lại chỉ chết cả đám mà thôi, chưa kể chúng ta còn có nhiệm vụ quan trọng phải làm"

Lão ngũ hiển nhiên vô cùng tin tưởng đại ca của mình, biết là thật nhưng lòng hắn vẫn rất ấm ức: 

"Chẳng lẽ chúng ta cứ thế bỏ qua cho hắn""Bỏ qua sao, ha ha tên đó dám đối nghịch với Trần gia ngay trong Bình An thành, đúng là không muốn sống, cho hắn là luyện tâm thì thế nào, đều phải trả giá thật đắc"

Tên đại ca cười lạnh nói, giọng âm u mang theo ngạo khí của gia tộc cự phách toàn thành, nhưng những lời hắn nói tất cả đều lọt vào tai một người. Lý Thiên không biết từ lúc nào đã xuất hiện cách bọn chúng không xa, nhàn nhã ngồi bên một ghế đá ven đường, hắn bắt chéo hai chân lười biếng dốc ngược một bầu rượu không biết lấy được từ đâu.

Đám hắc y nhân rốt cuộc cũng phát hiện bóng người phía trước, một tên bước ra quát lớn:

"Ai đấy"

"Mau quên thế, các ngươi vừa nói về ta xong mà đã mất trí nhớ rồi sao"

Lý Thiên cười tươi nốc cạn bầu rượu, dưới ánh đèn đường mờ nhạt chiếu rọi ra khuôn mặt quen thuộc, gương mặt tuấn tú ấy làm cả đám hắc y nhân hoảng hốt, luyện tâm cảnh xuất hiện. Tên đại ca cũng là hạng người quyết đoán, ném thiếu nữ trên vai cho lão ngũ kêu to:
"Lão ngũ mau mang người về cho thiếu gia, chúng ta ở đây cầm cự với hắn"

Lão ngũ cũng biết tình hình nguy cấp, hắn không dám chần chờ vội ôm lấy thiếu nữ, xoay người chạy về một hướng chỉ bỏ lại một câu: 

"Đại ca cố gắng, đợi đại nhân đến, tên đó sẽ chết rất thảm"

"Muốn đi sao, để người ở lại"

Lý Thiên nhấc tay ném bầu rượu về hướng chạy trốn của lão ngũ, thân người cùng lúc di động lao theo như mũi tên.

"Ở lại chơi với bọn ta đi"

Tên lão đại từ đầu đã tính trước, xuất hiện sau lưng lão ngũ một kiếm chém vỡ bình rượu, chút rượu còn sót lại theo bình vỡ văng tung tóe ướt cả áo hắn, nhưng hắn không bận tâm, tay cầm kiếm chuyển hướng chém về một phía, phát ra từng tia lửa bắn tung tóe. 

Lý Thiên thấy trảo bị kiếm kia ngăn lại, lòng hơi bất ngờ, hắn vốn tưởng lấy tốc độ của mình có thể dễ dàng đánh chết đối phương nhưng xem ra mất thêm chút thời gian rồi. Hai người vừa hợp liền tan, Lý Thiên vẫn đứng ngay tại chỗ nhưng kiếm nơi tay lão đại đã mẻ một chút, cả người hắn phải lùi hơn chục bước mới đứng vững, cảm nhận tay cầm kiếm đang cứng đờ, hắn lấy tay còn lại nắm chặt bàn tay đang run rẩy kia, khó khăn thốt ra một câu:

"Lợi hại, hôm nay thật được lĩnh giáo rồi, không biết ngươi thuộc tông phái nào, còn trẻ như thế liền đạp vào được tiên cảnh rồi, uổng công ta bốn mươi năm khổ tu vẫn không bước qua được bước này"

Hắn bỗng mở miệng cười to, hai mắt bất giác ứa ra hai hàng lệ, không biết là do biết mình khó thoát chết hay là tự xấu hổ với chính bản thân mình. Hai người giao chiến quá nhanh, đến lúc tách ra, ba tên hắc y nhân còn lại mới xuất hiện đứng cùng với lão đại bọn chúng, ánh mắt tràn đầy kinh sợ nhìn người thanh niên trẻ hơn bọn hắn cả nửa đời này, rất có thể là ác quỷ sẽ đoạt đi tính mạng bọn họ.

Chương 90: Luyện tâm xuất hiện

"Ha ha, hôm nay ta có chết ngươi cũng đừng hòng qua được"

"Đúng thế, đại ca đệ nguyện chết cùng huynh" 

"Đại ca, được làm huynh đệ của huynh nửa đời này của đệ không uổng phí"

"Đại ca, nếu có kiếp sau, đệ vẫn muốn làm huynh đệ với huynh"

Bốn người kia mặc cho Lý Thiên trước mắt, ôm nhau cười to làm Lý Thiên cảm giác bản thân như đang diễn một vở kịch mà vai phản diện không ai khác chính là hắn. Nhưng Lý Thiên biết rõ hắn giết chết huynh đệ đối phương cho dù hôm nay hắn có thả cho bốn người này đi, bọn họ vẫn như cũ sẽ xem hắn là địch nhân, đã thế Lý Thiên cũng chẳng giả thành bộ dạng nhân nghĩa nữa.

Lòng chợt động, tay kết trảo, hai chân ma khí khuếch đại, dậm mạnh vào mặt đất để lại hai hố to, nền gạch dưới chân bung lên vô số mảnh nhỏ tán loạn trong không trung, Lý Thiên thân hình đã xuất hiện trước người một hắc y nhân, một trảo chộp vào giữa ngực đối phương.

Hắc y nhân kia nhìn trảo quá nhanh chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn, ngay lúc Lý Thiên nghĩ có thể giải quyết một tên thì bên hông hắn xuất hiện ba thanh kiếm phong tỏa mọi phương hướng, Lý thiên thấy thế không ổn, chỉ có thể thu trảo, trảo nơi tay chỉ kịp quét qua để lại năm dấu móng tay trên ngực đối phương, tên hắc y nhân may mắn thoát chết vội lăn người lùi về sau. 

Lý thiên nhìn thế kiếm bao vây, cả xoay tròn trên không, ba mũi kiếm vừa chạm vào liền bị đánh bay ra xa, ba hắc y nhân cũng bị lực ly tâm làm xoay tròn trên không trung tông ngã hàng loạt sạp hàng hai bên đường.

Lý Thiên kết thúc xoay người chân vừa chạm đất liền búng mạnh, lao đến tên hắc y nhân vừa trúng trảo bị thương, tay vươn ra bóp chặt đỉnh đầu đối phương, lần này không còn ai can thiệp, dưới ánh mắt tuyệt vọng của hắc y nhân và tiếng thét bi thảm xung quanh, một chiếc đầu lâu bay lên không trung, chuẩn xác rơi ngay dưới chân lão đại. 

"Khốn khiếp, đền mạng tam đệ ta đây"Tên đại ca trước giờ luôn tỉnh táo, giờ lại như chết lặng nhìn đầu lâu tam đệ mình đang trừng mắt nhìn chằm chằm, chết không nhắm mắt. Lòng hắn quặn đau, tay bấu vào lòng bàn tay chảy đầy máu tươi, hai hắc y nhân còn lại như phát điên rống to lao về phía Lý Thiên, kiếm nơi tay đã bị đánh bay từ trước, bọn chúng chỉ có thể vung quyền cước với Lý Thiên.

Rõ ràng là châu chấu đá xe, chớp mắt lại có thêm hai xác chết trên mặt đất, Lý Thiên quay người chậm rãi bước chân lại gần lão đại đang quỳ gối trên mặt đất, hắn vẫn không động đậy như cũ giữ tư thế ôm đầu tam đệ của mình. Lý Thiên nhìn hắn cũng không dây dưa, vươn ra một ngón tay điểm vào trán đối phương, lão đại cả người ngã xuống đập mạnh vào nền gạch dưới đất, từ trán xuất hiện một lỗ máu đỏ tươi hòa trộn cùng màu trắng sữa, hai mắt vẫn mở to tràn đầy bất kham.

Giải quyết xong, Lý Thiên nhíu mày nhìn hướng lão ngũ đào tẩu, lòng thầm hô gấp gáp, nãy giờ bị bọn lão đại ngáng chân, nếu để tên kia về được Trần gia coi như Lý Thiên bó tay. Thở dài nhìn đồng xu khép giữa hai ngón tay, hắn búng đồng xu lên cao rồi nắm chặt vào lòng bàn tay, suy nghĩ như xuyên về khoảnh khắc đối diện với ánh mắt van xin của tiểu cô nương nhu nhược, mở miệng cười khổ:

"Đúng là mua việc cho mình, lần sau quyết không nhận vụ làm ăn lỗ vốn như vậy nữa".

Lý Thiên tăng tốc đến mức tối đa, trong bóng tối chỉ còn thấy vài tàn ảnh chớp động liên tục. Cuối cùng hắn cũng bắt kịp lão ngũ, lão ngũ từ xa nghe thấy động tĩnh, vừa quay đầu nhìn liền sợ hãi tột độ, cố gắng gia tăng tốc độ nhưng sao nhanh bằng Lý Thiên, chớp mắt đã thấy một bóng người bao phủ trong khói đen u ám xuất hiện trước mặt hắn. Bóng đen kia vươn tay ra, một trảo đánh văng hắn ra xa, thuận tiện giữ lấy thiếu nữ vác lên trên vai.
Lão ngũ bị đánh bay tông đổ bờ tường gạch mới dừng lại, hắn cảm giác đau đớn trước ngực như muốn nuốt chửng cả linh hồn, hai mắt cố hé mở nhìn ác quỷ đang tới gần, tay muốn động lại không thể, lão ngũ nhìn Lý thiên không những không cầu xin còn cố mở miệng cười lớn, động đến vết thương làm hắn phun liền vài ngụm máu

"Ha, muốn giết thì cứ giết, đại nhân chắc chắn sẽ trả thù cho ta" 

Hắn phun một ngụm máu tươi về phía Lý Thiên, nhìn Lý Thiên lách người né tránh, lão ngủ cười càng thêm đáng sợ:

"Ngươi dám giết người Trần gia, ngươi chết chắc rồi, ta đi trước đợi ngươi dưới đó, ha ha"

Cười thêm vài tiếng, hắn liền đoạn khí bỏ mình, Lý Thiên cũng không quản xác lão ngũ đang nằm trên đất, hai mắt hắn lúc này đăm chiêu nhìn về một hướng, bỗng mở miệng nói chuyện với khoảng không:

"Đến rồi sao còn không ra, muốn ta mời ngươi mới ra sao".

"Ngươi thật có can đảm, dám giết người Trần gia ngay trong Bình An thành"

Người xuất hiện vẫn mặc trang phục hắc y, mang khăn che mặt chỉ lộ ra hai ánh mắt sắc bén tràn đầy sát khí, hắn nhìn thẳng Lý thiên gằn từng chữ:

"Không cần biết ngươi có phải là đệ tử của mấy tông môn đỉnh cấp hay không, hôm nay ngươi phải chết".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau