CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Trần Hưng

"Đấu giá sư hôm nay không ngờ là Bồ đại sư, vật phẩm hôm nay xem ra không tầm thường rồi"

Trần Triển ngồi bên cạnh nhìn lão già đang ở trung tâm trường đấu giá với vẻ ngưng trọng, xem ra ông lão này có địa vị không kém trong đây, Lý Thiên cười nhìn hắn hỏi:

"Không phải tất cả vật phẩm đấu giá đều được công bố từ trước sao"

"Không hẳn, Thương Hương các có một quy định, mỗi lần đấu giá các vật phẩm đặc biệt đều được giữ kín, nhưng chúng ta có thể thông qua đấu giá sư để đoán ra độ quý báu của báu vật áp trục này"

Trần Triển lắc đầu giải thích, Lý Thiên chợt hiểu âm thầm gật đầu, lúc này Bồ đại sư sau khi chấp tay chào mọi người, lão ngẩng đầu, hai mắt bắn ra tinh quang, như cười như không nói:

"lão phu muốn nhắc nhở mọi người một chút. Quy củ hội đấu giá, mọi người đều đã biết, nếu có người nào đui mù, muốn gây chuyện ngay Thương Hương các ta, ta dám đảm bảo kẻ đó sẽ biết cảm giác thế nào là sống không bằng chết"

Từng lời của Bồ đại sư như đòn giáng mạnh vào ý xấu trong lòng vô số người có mặt, câu nói tràn đầy hàm ý kia làm toàn trường bỗng im lặng bất ngờ, Lý Thiên không có ý gây sự cũng không để tâm lời nói kia.

"Ta thấy trong đây hẳn có không ít luyện tâm cảnh, Bồ đại sư này hẳn phải là cường giả luyện tâm đỉnh phong, lời nói mới có lực chấn nhiếp như thế"

Lý Thiên thấy xung quanh đến giờ vẫn còn im ắng, bất ngờ cảm thán một câu, lời nói vào tai Trần Triển hắn chỉ cười nhạt nhìn Lý Thiên:

"Lần này thì huynh sai rồi, Bồ đại sư chỉ là luyện thể thôi"

"Thật sao"

Không có lão Mã Long nhắc nhở, tự mình Lý Thiên không cách nào nhìn ra cảnh giới của đối phương, thấy Trần Triển nói thế hắn mới giật mình, nhíu mày nhìn lên bảng hiệu Thương Hương Các nạm vàng treo trên đỉnh khán phòng mới hiểu ra:

"Là Thương Hương Các" 

"Ha ha, đúng thế, Thương Hương Các là thế lực thần bí nhất đại lục, người từng đắc tội Thương Hương các chưa bao giờ được yên thân cả"
Trần Triển cười vỗ tay với Lý Thiên nhưng nụ cười rất ngưng trọng, khóe mắt lóe lên vẻ sợ hãi chỉ lướt qua liền biến mất, Lý Thiên tinh mắt để ý thấy liền cảm thấy khó hiểu, chẳng lẽ tên này từng đắc tội Thương Hương Các nên mới xuất hiện ánh mắt như thế. Lắc đầu bỏ qua suy nghĩ không liên quan tới mình, dời mắt vào trung tâm, lúc này Bồ đại sư đã phân phó cô nương xinh đẹp bê món đồ đầu tiên đặt trên bàn, rồi quay sang đối diện với đám đông nở nụ cười ôn hòa, nếu như không chính tai nghe thấy Lý Thiên cũng không tin một ông lão nhìn qua hiền lành như thế chỉ mấy giây trước còn mở miệng răn đe toàn trường.

"Đầu tiên, là đấu giá một quyển công pháp võ kỹ, đây là võ kỹ siêu phàm cấp võ kỹ, đối với những luyện tâm không có được võ kỹ linh cấp, thì siêu phàm cấp võ kỹ không nghi ngờ là lựa chọn thích hợp nhất".

Bồ đại sư cười tủm tỉm, lấy tay kéo lên mảnh vải đỏ, phía dưới có một lồng kính trong đó đặt một cuộn giấy da nhìn qua rất bình thường. Cẩn thân nâng lên lồng kính, Bồ đại sư cầm lấy cuộn giấy nâng lên hướng toàn trường:

"Quyển võ kỹ này là Nhất Bích Chỉ, là chỉ pháp đỉnh cấp trong siêu phàm cấp võ kỹ, nghe đồn nếu tu luyện đến đại thành rất có khả năng có thể sánh ngang với linh cấp võ kỹ cấp thấp, giá khởi điểm là mười linh thạch trung phẩm"

Lời nói vừa kết thúc, thì toàn trường liền rục rịch, âm thanh xôn xao không ngừng vang lên, rõ ràng một quyển siêu phàm cấp võ kỹ đỉnh cấp vẫn có sức hút rất lớn, chỉ ít phút sau từ phòng khách quý trên cao truyền ra giọng nói lười biếng, trên đó đã kéo ra màn che hiện rõ thân hình một thanh niên tuấn tú đang ôm ấp hai thiếu nữ xinh đẹp, nhưng gương mặt thanh niên kia lại trắng đến dọa người, chắc là do tửu sắc quá độ mà ra.

"Hai mươi linh thạch trung phẩm"

"Ồ" 

Toàn trường lần nữa chìm vào im lặng, thật là đại gia, mới lần đầu đã nâng giá lên gấp đôi.
"Trần Hưng thiếu gia đúng không hổ danh người thừa kế của Trần gia ra tay thật phóng khoáng, lão Mã ta cũng không thể thua kém được, ba mươi linh thạch trung phẩm"

Nhưng rất nhanh có tiếng nói phá vỡ sự im lặng, lần này vẫn là truyền ra từ một phòng khách quý khác, người nói là một lão nhân có ba chùm râu mọc ra hai bên má hợp với dưới cầm thành một hình tám giác khá lạ mắt. Trần Hưng liếc mắt nhìn kẻ vừa phá đám mình, khi nhìn rõ hình dáng đối phương hắn liền mở miệng trêu chọc 

"Mã Tam Ngoan, ta nghe nói ngươi mới vừa bước vào luyện tâm, sao lại muốn một môn võ kỹ siêu phàm cấp như thế, không có tiền mua linh cấp võ kỹ sao, cần thiếu gia ta cho mượn tiền không, còn đồ của thiếu gia chưa tới phiên ngươi, năm mươi trung phẩm linh thạch".

Mã Tam Ngoan bị chọc giận, đưa tay vuốt cằm không ngờ bức đứt vài cộng râu, nhưng cũng không tiếp tục lên tiếng, đổi lấy tên Trần Hưng kia càng cười lớn không ngừng. Lý Thiên nghe thấy cái tên Trần Hưng này hơi quen nhưng không biết từ nơi nào nghe được, hắn để ý thấy vẻ mặt Trần Triển bên cạnh khi vừa nghe giọng tên Trần Hưng vang lên liền biến sắc, bây giờ càng thêm đen, chỉ nghe hắn nghiến răng ken két

"Trần Hưng tên bại gia tử này dám mang năm mươi linh thạch trung phẩm đi mua một môn siêu phàm cấp võ kỹ"

"Ngươi quen hắn sao"

Lý Thiên thấy Trần Triển tức giận như thế liền hỏi thử, Trần Triển nghe Lý Thiên nói mới biết mình thất thố, vội cười nói:

"Xin lỗi làm huynh đệ chê cười rồi, tên đó là anh họ của ta"

"Hai người các ngươi hình như có ân oán"

Ly Thiên thuận miệng hỏi một câu, nói xong liền có chút hối hận, bên cạnh Trần Triển nhìn ra vẻ hơi xấu hổ của Lý Thiên khoát tay nói:

"Không sao, chuyện này cả Bình An thành đều biết không có gì là bí mật cả, ta với hắn là mối thù không đội trời chung"

Giọng Trần Triển càng về sau càng trở nên dữ tợn, hai mắt nhìn chằm chằm về hướng phòng khách quý của Trần Hưng, giọng nói như rít từ kẽ răng:

"Hắn và ta không thể cùng tồn tại, chỉ có một người có thể sống, hắn không chết chính là ta chết".

Chương 82: Kết oán

Không còn ai tranh dành, quyển võ kỹ siêu phàm cấp liền rơi vào tay tên Trần Hưng, tên đó cũng không dừng tay, giống như nhà giàu mới nổi, món đồ thứ hai rồi cứ thế liên tục vài món đều bị hắn thu vào tay.

"Hừ thật ngu ngốc, đấu giá càng về sau càng xuất hiện vật phẩm quý giá, hiện giờ vung tiền mua mấy món tầm thường xem chút hắn phải làm sao"

Trần Triển hiển nhiên rất tức giận với phong cách phung phí của Trần Hưng, Trần gia tuy giàu có nhưng cũng không phải là mỏ vàng, mặc cho hắn vung tiền, Lý Thiên cười cũng không xen vào chuyện gia tộc đối phương, ánh mắt hắn hiện giờ liền bị thu hút bởi một viên ngọc đỏ như máu đặt trong khay ngọc, Bồ đại sư đang cầm viên ngọc giới thiệu:

"Đây là vật phẩm thu được từ di tích tông môn cổ, thật xấu hổ, đội giám định của chúng ta cũng không cách nào biết được vật này là gì, có công dụng ra sao. Tuy nhiên nó đã có niên đại rất xa xưa, là thần vật không tầm thường, giá khởi điểm một trăm linh thạch trung phẩm"

Bồ đại sư mặt không chút xấu hổ ra cái giá trên trời, làm toàn trường đều nhất thời ầm ĩ, không ít người bất bình lên tiếng:

"Cái gì thế, chỉ là viên ngọc rách mà giá một trăm linh thạch trung phẩm"

"Không đùa chứ, Thương Hương Các còn không biết nó là gì mà bán với giá như thế"

Bồ đại sư nhìn khung cảnh như vậy cũng không lấy làm bất ngờ, lão đã đoán ra từ trước nhưng bên trên dặn dò lão bán với giá đó thì cũng chỉ biết làm theo, thấy không ai ra giá, lão vừa định thu lại thì tên Trần Hưng tiếp tục phong cách đại thiếu gia, vừa nhịp tay trên bàn vừa nói:

"Một trăm linh thạch trung phẩm".

Câu nói kia có lực tương tác rất lớn, gần như mọi người đều nhìn về phía phòng khách quý, tên Trần Hưng dường như rất hưởng thụ ánh nhìn của mọi người, mặt ngẩng lên thật cao.

"Cái gì có người mua"

"Đúng là tên bại gia tử Trần gia, ta nói Trần gia giao cho tên này sớm muộn cũng lụi tàn"

Mọi người lắc đầu chặc lưỡi, nhưng chỉ dám thì thầm to nhỏ, dù sao ở Bình An thành Trần gia có địa vị rất lớn, không đắc tội thì vẫn hơn, nhưng tất nhiên không phải tất cả đều sợ Trần gia, từ một phòng khách quý cách phòng Trần Hưng không xa vén lên màn che hiện ra một vị nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp vũ mị, nàng ta nở nụ cười tươi như hoa, nháy mắt mấy cái với Trần Hưng làm vị công tử trẻ tuổi kia nóng hết cả người, thở hồng hộc như trâu:

"Hì hì, Trần thiếu gia thật đúng là phong độ nha, ra tay đều không nhỏ chút nào"

Trần Hưng bị mỹ sắc làm mất hết lý trí, cũng không nhìn ra người ta cũng ở phòng khách quý giống mình, theo thói quen mở miệng cợt nhả.
"Ha ha, mỹ nữ sao nào, cảm mến bổn thiếu gia sao, cứ đi theo thiếu gia ta bảo đảm nàng muốn gì cũng được"

Mỹ nữ kia nghe xong cũng không tức giận chỉ cười hì hì ném cho Trần Hưng vài cái mị nhãn càng làm con khỉ kia động dục, tay càng giày vò hai mỹ nữ bên người, nhưng tất cả chỉ làm dục vọng hắn bành trướng đến nổi chảy cả nước miếng ra hai bên mép.

Mọi người xung quanh nhìn thấy mà lắc đầu không thôi, Trần Triển nãy giờ cũng không còn nhịn được nữa, tức giận đứng lên chỉ thẳng mặt Trần Hưng mắng to:

"Trần Hưng ngươi thu cái bộ điệu của ngươi lại ngay, đừng có làm mất mặt Trần gia nữa"

"Cái gì, là tiểu tạp chủng ngươi"

Trần Hưng bị người mắng liền giật mình, không ngờ ngay trong Bình An thành cũng có kẻ đuôi mù như thế, đến khi nhìn ra là ai càng thêm giận dữ, nhưng hắn rất nhanh lấy lại bình tĩnh, cười lạnh nói:

"Ta còn tưởng ai thì ra là đứa con hoang này, ngươi có phải quên gì không, đệ tử gặp thiếu gia chủ phải hành lễ, ngươi thấy ta còn dám đứng như thế sao"

"Ngươi ngươi"

Trần Triển tức giận nói không ra lời tay run run chỉ vào Trần Hưng, Lý Thiên nãy giờ nhờ Trần Triển giúp ít khá nhiều, nhìn tên ngu ngốc phía trên cảm thấy ngứa mắt liền thuận tiện xen vào một câu:
"Nếu ta nhớ không lầm, theo quy định của Thương Hương Các, mọi người đã vào trường đấu giá đều có thân phận như nhau và được đối xử công bằng đúng chứ"

Lý Thiên mỉm cười nhìn Bồ đại sư, Bồ đại sư cũng không biết Lý Thiên muốn nói gì, thấy hắn nhìn mình thì khẽ gật đầu, Lý Thiên thấy được ánh mắt nghi hoặc của mọi người, chuyển mắt nhìn thẳng vào Trần Hưng cười nói: 

"Như vậy không phải quá rõ ràng sao, ta không biết bên ngoài Trần Triển với ngươi có thân phận gì, nhưng trong trường đấu giá này, ngươi và Trần Triển đều có thân phận ngang hàng nhau"

Lời nói của Lý Thiên rất có lý, không ít người xung quanh sực tỉnh đều gật đầu đồng ý, phía trên Trần Hưng mặt lúc đỏ lúc trắng, Lý Thiên vịn vào quy củ của Thương Hương Các bắt bẻ hắn, nếu hắn dám không chấp nhận chính là xem thường Thương Hương Các, hắn tuy hành sự lỗ mãng nhưng cũng biết thứ gì có thể đụng vào, thứ gì không thể, nhưng bỏ qua lại khiến hắn rất khó chịu.

"Đủ rồi, đây là đấu giá hội chứ không phải cái chợ cho các ngươi cãi nhau, ngồi xuống hết đi, chúng ta tiếp tục đấu giá"

Bồ đại sư cũng không muốn cục diện thêm phức tạp, theo câu nói của lão Trần Hưng chỉ đành nén giận vào lòng, tức giận ngồi mạnh xuống ghế, không cẩn thận va vào cạnh ghế khiến hắn đau đến nhe răng trợn mắt. 

"Thiếu gia không sao chứ"

Thiếu nữ bên cạnh thấy vậy lo lắng hỏi, vừa định thử xem vết thương của hắn thì bị Trần Hưng một bạt tai táng ngã lăn ra đất:

"Tiện nhân cút ra"

Thiếu nữ còn lại sợ hãi tránh xa Trần Hưng, vội cúi người đỡ bạn của mình lên, cả hai run run nép sát vào tường cũng không dám lại gần Trần Hưng đang nổi bão:

"Khốn khiếp cứ chờ đó cho ta, cả hai các ngươi đều phải trả giá, Trần An ngươi đâu rồi"

"Thiếu gia, có chuyện gì phân phó"

Không biết từ đâu xuất hiện một thân ảnh toàn thân hắc trang nhìn không ra hình dáng, người này cung kinh cúi đầu nghe Trần Hưng thì thầm vào tai, sau đó liền xoay người ly khai, để lại hai thiếu nữ sợ hãi nhìn Trần Hưng đang cười như ác ma:

"Trần Triển ngươi hết lần này tới lần khác luôn cản đường ta, lần này ta muốn ngươi sống không được, chết không xong, ta muốn cho ngươi nhìn ta chơi đùa với người mà ngươi yêu nhất, ta rất muốn thấy vẻ mặt lúc đó của ngươi, là tức giận, là tủi nhục hay là, ha ha ha".

Chương 83: Huyết Thệ Ngọc

Đấu giá sau đó được tiếp tục, một trăm linh thạch trung phẩm cho viên ngọc không biết tên rõ ràng là một cái giá gần như sẽ không có ai cạnh tranh, nhưng Bồ đại sư vẫn dựa theo quy củ hô lớn

"Một trăm linh thạch trung phẩm lần thứ nhất"

Lý Thiên nghe câu nói của Bồ đại sư mà lòng bồn chồn không yên, trong đầu hắn lão Mã Long không ngừng thuyết phục:

"Lý thiên, viên ngọc đó là huyết thệ ngọc, nó là của ta nhanh thu lại giúp ta, chỉ cần có nó ta có thể khôi phục phần nào ma uy của huyết sát ma đao ta đây, ha ha"

"Ta nào không muốn giúp lão, ta thật không đủ tiền"

Lý Thiên tiếc hận nhìn viên ngọc trong tay Bồ Trưởng lão, lòng âm thầm tính toán, gộp hết toàn bộ gia sản hắn chỉ có vẻn vẹn hai mươi viên linh thạch trung phẩm, đó còn là do cướp được từ bọn Đào Mộc, không hắn chỉ có duy nhất năm viên lấy được từ lão họ Phạm.

"Lý huynh muốn viên ngọc sao, ta có thể cho huynh mượn tiền"

Trần Triển nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng nói, giọng nói như bình thường kia rơi vào tai Lý Thiên lại như tiên nhạc, hắn có chút không tin tưởng nói:

"Thật sự cho ta mượn tiền sao"

"Ta nào có gạt huynh"

Trần Triển cười khổ nói, vỗ vai Lý Thiên một cái cười tươi:

"Huynh ra tay giúp ta, ta còn chưa trả ơn cho huynh, trong đây có một trăm linh thạch trung phẩm, huynh cứ cầm lấy"

Lý Thiên vui mừng tiếp lấy túi trữ vật Trần Triển đưa qua, cũng không từ chối ý tốt của đối phương, quả thật nếu không thể có được từ đấu giá hội, hắn chỉ còn có thể đi cướp, nhưng độ nguy hiểm cũng quá lớn. Lý thiên hướng Trần Triển gật đầu cảm kích, ghi nhớ phần nhân tình này.

"Một trăm linh thạch trung phẩm lần hai"

"Một Trăm linh một trung phẩm linh thạch" 

Tiếng hô lớn từ khu vực của Lý Thiên thu hút mọi người, Trần Hưng trên cao đều nhìn rõ tất cả, thấy Lý Thiên ra giá tức giận đến nghẹn một bụm máu, giận dữ đập mạnh tay lên thành ghế, ánh mắt dữ tợn hướng về phía hai người Lý Thiên, lúc hắn định tăng giá thì Lý Thiên mỉm cười nhìn hắn:

"Trần Hưng ngươi muốn tăng giá sao, cứ việc, bổn thiếu gia đều chiều ngươi tất, ta mỗi lần chỉ tăng hơn ngươi một linh thạch thôi, tăng cho ngươi tức chết""Ngươi, ngươi"

Trần Hưng ánh mắt do dự nhìn bộ dáng tự tin của Lý Thiên, lòng hơi căng thẳng

"Tên này khá nhanh nhạy, nếu hắn lừa mình ra giá rồi bỏ cuộc, chẳng phải mình lại mất mặt lần nữa sao, hừ tính lừa ta tăng giá mua viên ngọc này sao, dù sao cũng chỉ mua về sưu tầm, bỏ cũng không sao, để xem ngươi tính thế nào đây"

Nghĩ thế hắn liền bình tĩnh lại, thản nhiên ngồi xuống ghế, nhìn Lý Thiên cười trêu cợt:

"Ha ha, đừng tưởng ta dễ lừa, lần này khiến ngươi thất vọng rồi, nếu ngươi muốn viên ngọc nát này thì ta sẽ nhường cho ngươi đấy"

Lý Thiên nhìn hắn cũng không biểu lộ gì, quay đầu cười với Trần Triển, cả hai liếc ra ý cười trong mắt đối phương, tên Trần Hưng tự nhận thông minh lại bị thông minh hại. Bồ đại sư nghe Trần Hưng kia nói ngọc do Thương Hương Các bọn họ bán thành ngọc nát thì giận dữ liếc mắt nhìn hắn, Trần Hưng biết lỡ lời cũng không dám có vọng động gì nữa. 

"Một Trăm linh một trung phẩm linh thạch lần thứ nhất"

Một Trăm linh một trung phẩm linh thạch lần thứ hai"

"Một Trăm linh một trung phẩm linh thạch lần thứ ba. Thành giao"

"Chúc mừng vị công tử này thu được ngọc thạch thần bí"Sau ba lần hô to, Lý Thiên thuận lợi thu được Huyết Thệ Ngọc, vui mừng tiếp nhận lệnh bài nhận hàng thị nữ đưa tới, hắn mới yên lòng thu vào túi áo, chắp tay lần nữa cảm ơn với Trần Triển, hai người cùng cất tiếng cười to. Trần Hưng thấy Lý Thiên vui vẻ như thế không giống bị mua hớ, cảm giác bị lừa lần nữa, tâm tình càng kém, sắc mặt âm trầm dọa cho hai thiếu nữ bên người run lẩy bẩy, đứng cách rất xa, sợ chọc giận vị công tử này mà mất mạng oan uổng.

"Thiếu gia ngài hãy bình tĩnh lại, ngài nên học phong phạm của gia chủ, mất tự chủ như vậy lọt vào tai mấy trưởng lão trong tộc, càng phiền toái thêm cho người thôi" 

Không biết từ lúc nào xuất hiện một lão nhân tóc bạc trắng đứng trước cửa phòng, hai thiếu nữ thấy lão nhân như thấy cứu tinh, vội chạy tới hô khóc:

"Cừu quản gia cứu với"

"Cút"

Giọng lạnh băng vang lên kéo theo một vòi máu tươi từ trán thiếu nữ phóng ra, ánh mắt nàng ta vẫn là bộ dạng cầu khẩn đến chết vẫn còn không nhận biết được, đến khi ngã xuống đất, mắt vẫn nhìn về một hướng vừa lúc nhìn trúng thiếu nữ còn lại, nàng kia sợ đến quỳ sụp xuống đất, tay bịt miệng không dám lên tiếng.

Cừu quản gia vẫn bình thản như chưa có gì xảy ra, bước chân chậm rãi lại gần Trần Hưng, cúi đầu cung kính nói:

"Thiếu gia, gia chủ có lệnh, bằng mọi giá phải mua được thứ đó".

"Ta biết rồi"

Trần Hưng không quan tâm vẫn trừng mắt nhìn chằm chằm chỗ hai người Lý Thiên, Cừu quản gia không nhanh không chậm kéo màn lại, che mất tầm mắt của hắn, tâm tình Trần Hưng vốn đang kém thấy thế càng thêm giận dữ:

"Ngươi làm gì thế"

"Ngài nên tập trung vào chuyện chính, mấy việc nhỏ khác để sau giải quyết, nếu mọi chuyện thất bại, cả ngài, cả ta, cả gia chủ và trưởng lão ủng hộ chúng ta đều phải chết"

Cửu quản gia không nhanh không chậm nói, giọng không siểm nịnh không kiêu ngạo, nói cho Trần Hưng đang tức giận cũng phải bình tĩnh trở lại, cắn môi đến bật máu, hắn cần phát tiết liền vỗ một chưởng vào tay ghế, tay ghế không chịu nổi lực mạnh vỡ làm vô số mảnh, nhiều mảnh vỡ không biết vô tình hay cố ý bay thẳng hướng thiếu nữ đang sợ hãi ôm thi thể đồng bạn.

"AAAA"

Sau một tiếng kêu thê lương, không gian trở lại tĩnh lặng, phòng khách quý cách âm cực tốt, động tĩnh cũng không truyền ra bên ngoài, mà ngoài này hiện giờ cũng rất sôi động, vì món đồ tiếp theo là thứ mà mọi người luôn mong chờ, ngay cả các phòng khách quý trước giờ luôn yên tĩnh, cũng bắt đầu xuất hiện dấu hiệu rung động, Lý Thiên có cảm ứng với nguyên tố phán đoán chút hắn có thể suy ra món này hẳn là món chính ngày hôm nay rồi.

Chương 84: Hồn thiên đan

Đồ vật được thị nữ xinh đẹp mang lên chuyển động theo ánh nhìn tham lam của toàn trường, tấm vải che được Bồ đại sư vén lên, trên khay ngọc đặt một chiếc hộp nhỏ làm bằng gỗ nâu sần sùi nhìn vô cùng giản dị nhưng Trần Triển bên người Lý Thiên bỗng bật thốt:

"Là Hàn Tinh Mộc, chuyên dùng để cất giữ đan dược trân quý, đây không nghi ngờ gì là vật mọi người mong ngóng nhất hôm nay" 

Lý thiên mang theo nghi hoặc nhìn Bồ đại sư cẩn thận cầm lên hộp nhỏ, nâng lên trước sự chứng kiến của mọi người có mặt, lão chậm rãi nói:

"Chắc hẳn mọi người cũng đoán ra được, vật đấu giá áp chót ngày hôm nay là cực phẩm Hồn Thiên Đan, có thể tăng lên năm phần khi đột phá vào luyện thần cảnh, giá khởi điểm một ngàn trung phẩm linh thạch"

Những lời nói vô cùng đơn giản kia lại có tác động rất lớn, khắp đấu giá hội liền sôi sục như có một ngọn lửa sắp bùng phát. Luyện thần cảnh là cảnh giới gì, khắp toàn bộ Việt Quốc ngoài trừ các đỉnh cấp tông môn có lập địa cảnh, ngay cả Thần Long tông cũng chỉ có luyện thần cảnh, không nói đâu xa Bình An thành, tam đại gia tộc chỉ có Trần gia có luyện thần cảnh, chính vì thế Trần gia liền trở thành cự đầu của thành, mọi tài nguyên gần như bị độc chiếm toàn bộ. 

Một viên Hồn Thiên Đan liền có năm thành có thể tạo ra một cao thủ như vậy, đủ để chấn hưng một gia tộc tầm trung, bao nhiêu tiền cũng không thể so sánh, tiền tài dù sao cũng là vật ngoài thân, một cao thủ thủ hộ gia tộc có thể giúp mang về càng nhiều lợi ích hơn.

"Mệnh trời vô tình, luyện tâm đột phá lên luyện thần, tỉ lệ thành công chưa tới một phần trăm, con đường tiên đạo chưa bao giờ dễ dàng, sơ sẩy một bước đều là vạn kiếp bất phục. Một viên tiên đan gần như giúp người khác phá bỏ giới hạn sao có thể không dẫn đến một hồi máu tanh cơ chứ"

Trần Triển bất ngờ cảm thán một câu, lời nói như một kẻ phàm trần nhìn ngắm thế sự, Lý thiên cũng mỉm cười nhìn thế gian đua tranh, với hắn lại như không có gì, hắn có rất nhiều bí mật, mọi bí mật đều là kinh tâm động địa, tùy tiện lấy một cái ra đều khiến cả bát thiên rung động, với người khác luyện thần là ngọn núi cao, nhưng với hắn đấy chỉ là con đường hắn sẽ đi qua, hắn có ngạo khí của hắn, có quyền bàng quan nhìn người đời tranh chấp.
"Ta ra giá một ngàn một trăm linh thạch trung phẩm"

Sau hồi lâu ầm ĩ, cuối cùng cũng có người ra giá, người ra đầu tiên kéo theo vô số tiếng hô vang lên khắp nơi

"Một ngàn hai trăm linh thạch trung phẩm"

"Một ngàn năm trăm linh thạch trung phẩm"

"Ha ha, mấy bọn tiểu gia tộc mà cũng vọng tưởng muốn có Hồn Thiên Đan, Hỗn Nguyên tông ta ra ba ngàn linh thạch trung phẩm".Tiếng nói dịu dàng phát ra từ phòng khách quý nãy giờ chưa từng đấu giá món nào, không ngờ người trong đó là người của Hỗn Nguyên tông, xem ra Hồn Thiên Đan có lực hấp dẫn rất lớn, ngay cả các tông môn cũng tham gia. 

"La bà bà, chỉ có ba ngàn linh thạch trung phẩm mà đòi mang Hồn Thiên Đan về sao, Càn Nguyên Điện ta ra giá bốn ngàn linh thạch trung phẩm"

Trên phòng khách quý đối diện phòng của người Hỗn Nguyên tông xuất hiện một trung niên mặc phục sức màu bạc xa xỉ, tay cầm một chiếc gậy nạm ngọc, hắn kinh thường nhìn đám người Hỗn Nguyên tông, câu nói làm hai bên nổi lên xung đột, bên phía Hỗn Nguyên tông đứng đầu là một mỹ nữ trung niên mặc đạo bào trắng, nhìn qua vô cùng xinh đẹp nếu không phải Lý Thiên tinh mắt để ý thấy khóe mắt mỹ phụ có nếp nhăn hắn còn tưởng đây chỉ là tiểu cô nương đôi mươi. Mỹ phụ bị gọi là La bà bà kia có vẻ rất tức giận trước cách gọi của người Càn Nguyên điện, mở miệng cười lạnh nhìn đối phương:

"Điền lão quỷ, chưa chết sao, ta nghe nói ngươi bị người của Thần Long tông phục kích mất hết một chân, xem ra không phải giả, ta đã nói thảo nào ngươi mới tuổi tứ tuần thế mà đã chống gậy, xem ra là đứng hết nổi rồi, già rồi sao không ngồi nhà hưởng lão lại chạy tới đây diễu võ dương oai, coi chừng nấm xương già không chịu nổi đấy"

"Tiện nhân nói gì thế"

Điền lão quỷ tên thật là Điền Bất Phục, tên hắn cũng như tính cách của hắn, chưa từng phục ai, việc hắn bị người Thần Long tông phục kích cũng không có gì là bí mật, đều đã lan truyền khắp Bắc Nguyên, nhưng có ai dám trước mặt hắn nhắc tới chuyện đó, đó là sỉ nhục lớn nhất đời hắn. 

Điền Bất Phục nổi tiếng lãnh tĩnh cũng có lúc giận dữ không kìm chế được dẫn đến linh khí xung quanh nổi lên từng đạo gió lốc lưu động quanh người, nhưng hắn còn chưa kịp phát tác liền cảm thấy có một đạo ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình, ánh mắt kia đáng sợ tới mức linh khí vừa tụ liền tan, cảm giác đó là cảm giác mà hắn chỉ có thể cảm nhận được trên người ba vị điện chủ, luyện thần cảnh của Thương Hương Các. Sợ hãi vội vàng thu lại khí thế, Điền Bất Phục cũng không đôi co với nữ nhân kia nữa liền kéo màn che lại phòng khách quý.

Chương 85: Tranh đoạt

"Hừ biết sợ rồi sao"

Mỹ phụ thấy thắng thế liền thỏa mãn ngồi xuống, Hồn Thiên Đan trong lúc hai người tranh chấp đã bị đẩy lên năm ngàn trung phẩm linh thạch và vẫn có xu hướng tiếp tục tăng. Lý Thiên nhìn đám đông tranh đoạt mà líu cả lưỡi, lần đầu hắn nghe ra cái giá trên trời như thế. 

"Mười ngàn linh thạch trung phẩm"

"Cái gì"

Nghe giọng nói quen thuộc, Lý Thiên chỉ nhíu mày nhưng Trần Triển bên người hắn thì bỗng bật dậy, thất thanh hô, ánh mắt âm trầm nhìn vào phòng Trần Hưng đã che màn, giọng nói lúc nãy chính là phát ra từ phòng này.

"Sao thế, cần ta giúp không"

Lý Thiên nhìn vẻ mặt thận trọng của Trần Triển, từ tốn hỏi, đáng lý việc của Trần gia không liên quan gì tới hắn nhưng hắn đang nợ Trần Triển một phần nhân tình, Trần Triển chết thì hắn biết trả cho ai, tất nhiên hắn cũng chỉ giúp hết sức, nếu vượt quá khả năng, Lý Thiên chỉ còn cách đánh bài chuồn, thắp nhang cho tên kia, âm thầm thề đợi ta mạnh lên rồi trả thù giúp ngươi.

"Không sao, Mười ngàn linh thạch trung phẩm gần như là đã gom toàn bộ tài sản của Trần gia, không nghĩ ra Trần Hưng lại làm tới mức đó, chẳng lẽ"

Đang nói Trần Triển bỗng biến sắc, hắn vội quay đầu nói gì đó với người ngồi sau lưng, người kia nghe xong vẻ mặt ngưng trọng gật đầu với hắn liền xoay người rời đi, Lý Thiên cũng không hỏi nữa, hắn chỉ nói thế, Trần Triển muốn giúp đỡ thì hắn sẽ giúp, người khác không cần thì hắn cũng không cần thiết mua việc cho mình.
"Trần tiểu tử, Trần gia ngươi không giữ nổi Hồn Thiên đan đâu, đừng chuốc lấy tai họa cho gia tộc"

Có vẻ giá tiền đã quá cao, ngay cả các tông môn cũng cảm thấy xót của, bọn họ không còn cách nào đành dùng bài uy hiếp. Trần Hưng lần này không dám tiếp tục ẩn dấu, đành vén màn lên, hắn hướng về phía người vừa nói ôm quyền:

"Ngài hẳn là Đồ trưởng lão của Ám Ma tông, Trần gia của tại hạ quả thật là vạn bất đắc dĩ buộc phải có được, mong ngài rộng lượng cho"

"Ta không rộng lượng thì thế nào"

Giọng nói Đồ trưởng lão không chút nể tình, người khác không nhận ra nhưng Lý Thiên thông qua lão Mã Long vừa liếc liền nhìn ra Đồ trưởng lão này đã là luyện tâm đỉnh phong, thảo nào lại quyết tâm muốn có Hồn Thiên Đan như thế. Trần Hưng rất lễ phép cũng không có bộ dạng hống hách khi trước, tay cầm lên một lệnh bài màu hồng nhạt, trên đó in hình năm ngọn lửa nhỏ bao quanh một ngọn lửa lớn hơn, mọi người không hiểu hắn đang làm gì nhưng những người trong phòng khách quý đều nhận ra vật này, sắc mặt Đồ trưởng lão bỗng chốc rất khó coi

"Tiền bối đừng làm việc quá tuyệt tình, dù sao Trần gia cũng là gia tộc phụ thuộc Hỏa Liệt tông""Trần gia ngươi thế mà đầu nhập vào Hỏa Liệt tông" 

Đồ trưởng lão lần này có chút do dự, tuy Ám Ma tông của lão cũng là tông môn có địa vị rất cao ở Bắc Nguyên nhưng so với tông môn đỉnh cấp của Việt Quốc như Hỏa Liệt tông, căn bản là không thể so sánh, vì một Hồn Thiên Đan quả thật không đáng. Tức giận trừng mắt nhìn Trần Hưng lão phất tay cho đám đệ tử sau lưng.

"Chúng ta đi"

Quá mất mặt người của Ám Ma tông dùng đến thủ đoạn áp bức vẫn không làm gì được nào còn mặt mũi ở lại, tất cả nhanh chóng ly khai cũng không quan tâm đến vật đấu giá cuối cùng. Mười ngàn linh thạch trung phẩm dường như đã loại bỏ toàn bộ đám đông bên dưới, chỉ còn những người thuộc các thế lực đứng đầu Bắc Nguyên còn lực cạnh tranh, nhưng có vẻ cái giá đó quá cao so với giá trị Hồn Thiên Đan, không có ai nguyện ý ra giá.

Trần Hưng sốt ruột chờ Bồ đại sư tuyên bố, liền mang theo Cừu quản gia vội ly khai phòng khách quý, Lý Thiên nhìn vào trong mắt, âm thầm cảnh giác:

"Xem tên này lén lút như thế chắc không có ý đồ tốt lành gì đâu"

Trần Triển thấy Trần Hưng rời đi, lòng cũng bất an liền chắp tay từ biệt với Lý Thiên, dặn hắn nhất định phải ghé qua Trần gia cho Trần Triển hắn có cơ hội mời khách. Lý Thiên rất vui vẻ đáp ứng, Bình An thành sắp vui rồi, nào có lý hắn vội vàng chứ, thời gian vẫn còn tương đối, đủ cho Lý Thiên làm vài chuyện, như thọc gậy bánh xe chẳng hạn. 

Cười từ biệt Trần Triển, Lý Thiên nhàn nhã lưng dựa ghế, mắt khép hờ chỉ để lại một đường nhỏ như sợi chỉ, nhìn vào trung tâm, Bồ đại sư đang cẩn thận căn dặn thị nữ mang lên món đồ cuối cùng. Thứ có thể là vật áp trục sau cùng, so ra độ quý giá còn hơn Hồn Thiên Đan này rốt cuộc là thứ gì. Toàn trường đều tập trung nhìn vào, tất cả các phòng khách quý đều vén lên màn che, trọng tâm mọi người đổ dồn vào vật nằm trong tấm vải mạ vàng đang đặt trên mặt bàn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau