CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Nửa Bước Luyện Tâm

"Tiền bối, may mắn thành công"

Lý Thiên mỉm cười thi lễ, lần này hắn thu được u linh hỏa không nghi ngờ đều là nhờ vào Ảnh Đế, nếu không ngay cả lại gần hắn đều không thể làm được. Ảnh Đế cũng không trả lời hắn, chỉ nhàn nhạt nhìn về một hướng nói:

"Nếu xong rồi thì luyện thành hạch tâm đi, ta đã thay ngươi dẫn ma huyết vào rồi"

Lý Thiên đưa mắt nhìn theo thì thấy trong không gian trôi nổi một dòng máu đỏ tươi đang uốn lượn trong không trung, nhìn qua vô cùng bình thường không có chút uy áp hay khí thế khủng bố nào. Lý Thiên như nghĩ ra gì đó vội nói:

"Tiền bối có cách nào áp chế tạm thời mà không luyện thành hạch tâm không, vãn bối còn muốn đi một di tích, ở đó chỉ có luyện thể mới có thể vào mà thôi"

Ảnh Đế cũng không quay đầu nhìn Lý Thiên, giọng nói phảng phất trong không gian:

"Vậy thì cũng không hẳn là không có cách, ngươi luyện thành hạch tâm liền chia nó ra làm hai tự thành hạch tâm tàn khuyết, phần còn lại lưu giữ trong u linh hỏa là được, lần sau muốn chính thức tiến vào luyện tâm thì ghép lại là được"

"Như thế cũng được sao".

"Người luyện tâm hạch thất bại sẽ bị linh khí bạo thể mà chết, nhưng cũng có trường hợp hình thành tâm hạch tổn hại, vẫn có thể sống nhưng vĩnh viễn không cách nào bước vào con đường tu tiên, ta chính là muốn ngươi làm như thế, hình thành tâm hạch tàn khuyết, tất nhiên đây là cố y nên có thêm chút thủ thuật".

Lý Thiên cái hiểu cái không gật đầu đồng ý, Ảnh Đế kiến thức sâu rộng không phải Lý Thiên có thể so được, Lý Thiên không dám có chút chậm trễ nào vì bên cạnh hắn Ảnh Đế đang mở miệng nói:

"Bước thứ nhất dẫn linh khí thiên địa vào cơ thể"

Lý Thiên ngồi nhắm mắt xếp bằng, tâm thần liền biến mất khỏi không gian đan điền, quay trở lại cơ thể, hắn có thể cảm giác linh khí tràn ngập trong thiên địa, liền điều động từng chút một tiến vào đan điền.

Trong đan điền giờ đây hình thành một dòng xoáy linh khí khổng lồ, linh khí khắp phía đều tiến vào dòng xoáy càng lúc càng nhanh, dần dần vòng xoáy hình thành một khối khí xoay tròn liên tục, linh khí bốn phía kết nên các dòng linh khí dày đặt vắt ngang sang hai bên, đúng lúc này, giọng Ảnh Đế lại vang lên:

"Giữ vững, dẫn ma huyết vào"

Lý Thiên cảm giác đan điền đang căng tròn cực đại tùy lúc có thể phát nổ, nhưng không dám mất tập trung, nghe thế liền điều động một dòng linh khí cuốn theo ma huyết nhập vào quả bóng linh khí khổng lồ, ma khí vừa lại gần đã bị hấp thu, khối khí trắng chuyển ngay sang màu đen đáng sợ, linh khí bị cuốn vào càng thêm kịch liệt, khắp không gian lan tràn vô số khói đen hình thành nên một lớp sương mù đen kịt. Lý Thiên cảm giác đau đớn càng thêm gia tăng, bên tai chỉ còn lờ mờ nghe ra giọng Ảnh Đế:"Dẫn u linh hỏa vào"

Lý Thiên chịu đau điều động u linh hỏa từ người tiểu lam hỏa vào quả bóng khí phía trên, lam hỏa tiến vào, quả bóng liên tục đổi màu, xanh đen đan xen vào nhau, rất lâu không tiêu tan như tranh giành lãnh thổ, lại như đối kháng ngày càng dữ dội.

"Đến lúc rồi, nén lại đi"

Ảnh Đế hô lớn, cả người lao đến quả bóng khí xanh đen kia, Lý Thiên không chần chờ vừa nghe liền lập tức ép chặt linh khí, rất nhanh nó đã thu nhỏ lại chỉ bằng một phần một trăm lúc trước, vừa lúc tới mức cực hạn, Ảnh Đế đã tiến lại gần, ngón tay điểm nhẹ vào, trên đó vẽ xuống vô số ký tự kỳ lạ, theo các ký tự xuất hiện ngày càng nhiều thì cảm giác đau đớn của Lý Thiên cũng giảm bớt, áp lực đè nén nãy giờ dần tiêu tan.

"Nhanh dùng u linh hỏa bao bọc lại"

Ảnh Đế tay vươn ngang chém hạch tâm mới thành hình làm hai nửa rồi nói lớn với Lý Thiên, Lý Thiên nãy giờ vẫn luôn tập trung, một nửa hạch tâm vừa rời ra hắn liền dẫn u linh hỏa bao phủ hoàn toàn.

Ngay khi hoàn thành tất cả, không gian liền rung lắc dữ dội, linh khí dư thừa như bị kích thích lan tỏa ra bốn phía tạo thành một cơn cuồng phong, linh khí đi xuyên qua cả người hắn phát tán khắp thiên địa, trong đan điền chỉ còn lơ lửng một nửa hạch tâm tròn nổi bật hai màu xanh đen, không gian cũng bị chia làm hai nửa, một nửa là sương mù đen, một nửa là lửa xanh chập chờn.

"Vậy là nhiệm vụ của ta đã hoàn thành".Ảnh Đế nhìn nửa hạch tâm đang lơ lửng trên cao bình tĩnh nói, chân bước đi phiêu nhiên, thân ảnh mờ dần trong màn sương mù đen, Lý Thiên đưa mắt nhìn theo cuối đầu thật tâm nói:

"Cảm tạ tiền bối".

Cùng lúc đó, bên ngoài hai người Thôn Thiên Mãng đưa mắt nhìn nhau đều cùng lúc bật thốt:

"Hắn đột phá rồi".

Lý thiên như từ trong mộng tỉnh lại, mắt vừa mở ra liền lập lòe hai màu xanh đen lóe lên rồi biến mất, chuyển mắt nhìn sang hai người kia đang mắt to mắt nhỏ nhìn mình, Lý Thiên gãi đầu cười:

"Sao thế".

"Ngươi không những không chết mà còn đột phá, có phải ta nhìn lầm không".

Thôn Thiên Mãng dụi dụi mắt mấy lần xem có phải hoa mắt hay không, đáng tiếc tất cả đều là sự thật, một sự thật đả kích vốn hiểu biết mà hắn luôn tự hào a, bên cạnh lão Mã Long nãy giờ vẫn quan sát Lý Thiên như nhìn ra gì đó, nhíu mày nói"

"Ngươi không có ma thân, sao lại thế, nếu luyện hóa được ma huyết phải có ma thân rồi chứ, chẳng lẽ đã thất bại, nhưng nếu thất bại không phải đã tan xác rồi sao"

Câu nói của lão cũng làm Thôn Thiên Mãng giật mình, hai người đưa mắt như muốn hỏi, Lý Thiên cười thầm

"Ta dẫn vào làm thành hạch tâm rồi còn đâu"

Ngoài mặt hắn chỉ cười ngây ngô:

"Ta làm sao biết được".

Chương 77: Xà Hạch

Lý Thiên thức tỉnh hoàn toàn liền cảm nhận biến hóa của cơ thể, hắn có thể cảm thấy sức mạnh tràn ngập khắp toàn thân, chỉ một ý nghĩ có thể điều động ma khí lan tỏa đến từng ngóc ngách trong cơ thể. Lý Thiên nắm tay thành nắm đấm, tâm niệm vừa động liền có một luồng ma khí đen kịt phủ kín nắm tay nhìn qua vô cùng ghê sợ.

"Ma khí, ngươi có ma khí sao, làm sao có thể"

Nhìn ma khí phủ kín nắm tay Lý Thiên, Thôn Thiên Mãng bật thốt, mắt hiện vẻ vô cùng ngạc nhiên rồi như nhớ đến thứ gì đó, kinh hô:

"Chẳng lẽ là ma huyết, đúng chắc chắn là thế"

Lý Thiên cười xem như đồng ý, bên cạnh lão Mã Long nghe thế vui vẻ cười to:

"Ha ha, ta đã nói rồi, hắn chắc chắn sẽ sáng tạo kỳ tích, tuy không có ma thân nhưng nhân loại tu ra ma khí thì càng kinh người rồi, quá tốt rồi, ngươi đã bước vào luyện tâm, luyện hóa kim linh hỏa cũng có vài phần nắm chắc"

Bị lão Mã Long thúc dục Lý Thiên thầm tính toàn thời gian cũng sắp gần một tháng, có vẻ nên đi di tích Phá Lôi tông trước, kim linh hỏa ở đây cũng không thể chạy đi mất được, mà càng quan trọng hơn hắn không nắm chắc mình luyện hóa cả hai dị hỏa liệu cơ thể có chịu nổi hay không, vì thế Lý Thiên rất chân tâm nói:

"Ta nghĩ chắc để lần sau đi, chúng ta còn phải đi Phá Lôi tông nữa"

Lời nói của Lý Thiên làm lão Mã Long cảm thấy rất khó hiểu, chỉ biết đưa mắt nhìn hắn:

"Ngươi làm sao thế, ngươi bây giờ đã là luyện tâm cũng không cách nào vào được đó, mà quan trọng hơn ngươi chẳng lẽ muốn chết, không khu trục hỏa diễm kia làm sao,.. sao"

Lão Mã Long đang nói bỗng dừng lại, ánh mắt chuyển thành kinh dị nhìn Lý Thiên:

"Không đúng nếu vẫn còn đoàn hỏa diễm kia ngươi làm sao luyện hạch tâm được"

Lý Thiên cũng không dấu giếm nháy mắt nói: 

"U linh hỏa"

"Ngươi luyện hóa được nó, làm sao có thể"Nhìn ánh mắt kinh ngạc của lão Mã Long cùng ánh mắt không hiểu gì của Thôn Thiên Mãng, Lý Thiên cười khổ:

"Là nhờ ma huyết kia, với lại ta chỉ mới bước một chân vào luyện tâm, vẫn chưa là luyện tâm chân chính, được rồi bây giờ rời đi thôi".

Thôn Thiên Mãng thấy Lý Thiên định đi cũng không có ý định ngăn cản, hắn không biết từ đâu móc ra một chiếc lệnh bài đỏ tươi như máu, phía trên in một chữ huyết nổi bật giao cho Lý Thiên:

"Ngươi nhận truyền thừa của chủ nhân cũng coi như chủ nhân của nơi này, lần tới ngươi chỉ cần dùng thần niệm cùng linh lực quán chú vào lệnh bài này sẽ được truyền tống tới đây, khoảng cách xa gần là do tu vi của ngươi quyết định".

Lý Thiên vui mừng thu lệnh bài vào tay, lệnh bài vừa chạm liền biến mất, lần này tuy chỉ nửa bước luyện tâm nhưng hắn cũng đã điều động được linh khí, vừa vặn sử dụng luôn túi trữ vật lần trước thu từ tay tên họ Phạm kia.

Lý Thiên chuẩn bị hết mọi thứ mới nhớ ra việc lần trước, nhíu mày hỏi Thôn Thiên Mãng:

"Thôn Thiên Mãng ngươi có biết trong thông đạo dẫn tới đây có Thiên Ma không"

"Thiên Ma, Thiên Ma gì"Nhìn vẻ mặt ngờ vực của Thôn Thiên Mãng không giống nói dối, Lý Thiên cũng đành bó tay, ngồi xuống giải thích từ đầu tới cuối. Đến khi nghe hết toàn bộ, Thôn Thiên Mãng ánh mắt hiện vẻ khiếp sợ liếc nhìn sang bên, lão Mã Long gật đầu thể hiện toàn bộ những gì Lý Thiên nói là sự thật. 

"Ý các ngươi nói là cửu thiên đã sụp đổ, rất có thể đã rơi xuống trở thành nhất thiên, mà cửu thiên sụp đổ là do Thiên Ma gây ra" 

"Đúng vậy"

Lý Thiên cùng lão Mã Long đồng thời gật đầu, Thôn Thiên Mãng như bừng tỉnh vỗ một cái lên đầu cười nói:

"Thảo nào trước đây từng có một con tiểu xà từ đây lẻn ra ngoài chơi, lúc về nó còn khoe với ta ra ngoài đó nó uy phong cỡ nào, ha ha khi đó ta còn cười nó chỉ một con rắn lập tinh cảnh mà đòi tung hoành cửu thiên, tùy tiện lấy một tên đệ tử tông phái bình thường cũng đủ biến nó thành thịt nướng, xem ra lúc đó nó là nói thật rồi".

Thôn Thiên Mãng rất tự tin gật đầu đảm bảo sẽ giải quyết con Thiên Ma kia, thật ra nó cũng rất muốn xem sinh vật có thể hủy diệt Cửu Thiên lợi hại ra làm sao, Lý Thiên cũng rất vui khi nó nhận việc, hắn không muốn lần sau lại tới đụng phải sinh vật kia nữa thì không dám chắc ma đao có cứu hắn một mạng nữa không.

Lý Thiên thu tay đem túi trữ vật bỏ vào túi không cẩn thận làm rớt xuống miếng ngọc bội, đang muốn cuối xuống nhặt lên thì cảm nhận thấy một cặp mắt nóng rực đang nhìn xuống, Lý Thiên ngước đầu nhìn lên khó hiểu nói:

"Gì thế".

"Đây là thổ nhủ linh thạch, ngươi lại có thần vật bậc này sao, có thể có thể cho ta không"

Thôn Thiên Mãng ánh mắt không dời khỏi mảnh ngọc bội dưới đất, giọng nói lắp bắp không dấu được tâm tình lúc này, vui mừng cùng may mắn đan xen lẫn nhau, hắn ngước cặp mắt xà nhìn Lý Thiên. Lý Thiên bị hắn nhìn đến nổi cả da gà vội ném ngọc bội cho hắn

"Được được, cho ngươi, đối với ta cũng không có tác dụng gì"

Lý Thiên có ngu mới không đồng ý, về tình Thôn Thiên Mãng giúp hắn nhiều thế, lấy tính cách của Lý thiên tất nhiên phải báo đáp, về lý hắn lại càng không có lý do giữ, đối với hắn không có tác dụng nhưng với Thôn Thiên Mãng xem ra vô cùng quý giá, càng quan trọng hơn như vậy Thôn Thiên Mãng chắc chắn sẽ thiếu nợ hắn một mối nhân tình. Quả nhiên vừa nhận được ngọc bội, Thôn Thiên Mãng liền xem như báu vật há miệng nuốt xuống, thỏa mãn thở ra một hơi, hắn mới quay đầu nhìn Lý Thiên, như nhìn tên nhân loại này thuận mắt hơn nhiều, lại từ miệng xà phun ra một viên gì nhớp nháp đưa sang cho Lý Thiên nói:

"Đây là xà hạch của ta, lúc ngươi gặp nguy hiểm tồn vong thì bóp nát nó ta sẽ xuất hiện, nhưng chỉ khi không còn cách nào khác thôi, ngươi cũng biết ta mà xuất hiện ở nhất thiên chắc chắn sẽ bị thiên kiếp đánh".

Chương 78: Diệt sạch

Lý Thiên mang ma đao theo chỉ dẫn của Thôn Thiên Mãng rời khỏi mộ địa, lần thứ hai xuất hiện trong khu rừng, ma đao không còn viên ngọc bí ẩn kia cũng không cách nào hiện ra hình ảnh lão Mã Long, giờ phút này lão lại xuất hiện trong người Lý Thiên cùng tiểu lam hỏa cãi nhau nảy lửa:

"Lão già kia từ đâu tới dám chiếm địa bàn bổn hỏa hỏa ta"

Hỏa hỏa là cái tên Lý Thiên đặt cho hỏa linh, lần đầu có chủ nhân đặt tên Hỏa Hỏa rất vui nó suốt ngày mở miệng thì câu đầu tiên là phải nói ngay tên mình như sợ không ai không biết vậy. Hôm nay cũng vậy, đang lúc vui vẻ trò chuyện cùng chủ nhân thì từ đâu lại xuất hiện một lão già xấu xí xông vào địa bàn của nó, tức giận Hỏa Hỏa liền cho kẻ kia một mồi lửa đóng thành băng. 

Tội nghiệp lão Mã Long xém chút tiêu tùng, cả người huyết khí bùng nổ mới thoát cảnh bị đóng băng, vội chuyển thân tránh ra xa, liên tục né tránh Hỏa Hỏa phóng lửa khắp phía, vừa chạy vừa la lớn:

"Lý Thiên cứu ta với, sao trong đan điền ngươi lại có cái thứ quái dị như thế, mau cứu ta"

"Nói ai quái dị hả lão già, xem tiếp chiêu của ta"

Hỏa Hỏa bị nói có chút giận dữ, Hỏa Hỏa ta dễ thương như thế mà dám nói thành quái dị, có lão già như lão mới quái đản thì có. Hai người làm ồn quá mức đến nỗi quanh tai Lý Thiên chỉ còn tiếng chí chóe liên miên, hắn thật không chịu nổi vội chuyển tâm thần vào đan điền. 

Lý Thiên còn chưa kịp nhìn rõ đã bị một màu lam che mất tầm mắt, tích tắt tâm thần liền bị đông cứng, nhưng hắn là chủ nhân của u linh hỏa, tuy bị đóng băng lại không thấy lạnh, nhích miệng cử động một cách khó khăn:

"Đủ rồi, đừng làm loạn nữa"

"Chủ nhân người không sao chứ, ta không tính đánh người đâu"

Hỏa Hỏa chạy vội lại chỗ Lý Thiên giúp hắn làm tan băng, đưa đôi mắt đáng thương nhìn hắn, cặp mắt đổi thành giận dữ hướng về phía lão Mã Long kêu lên:

"Đều tại lão già quái đản kia, để Hỏa Hỏa đóng băng hắn"

"Đủ rồi, đừng làm rộn lên nữa"

Lý Thiên vội ngăn cản nó, sắp xếp hòa giải một phen mới yên, cả hai định ra quy định, lão Mã Long chỉ được phép ở bên phần sương mù không được bén mảng lại gần hỏa lam chổ ở của Hỏa Hỏa. Lão Mã Long liếc nhìn lam hỏa đang cháy hừng hực kia chẹp miệng:

"Ta mà thèm lại đó"

"Lão lại muốn đánh nhau hả"

Thấy Hỏa Hỏa lại có xu hướng bạo phát, Lý Thiên vội túm lấy nó để lên vai than thở:

"Được rồi hai người nói ít một câu bộ chết sao"

"Ta mới thèm quản cái tiểu quỷ quái kia"Lão Mã Long lúc này mới dời mắt nhìn lên không trung, không nhịn được cảm thán:

"Ngươi sao lại làm được như thế, thật đúng là thần kỳ, ta có thể cảm thấy khí tức ma thần trong đó, chẳng lẽ ngươi dùng ma huyết làm hạch tâm"

"Ha ha, chính là như thế"

Lý Thiên cười dài để lại hai người trong đan điền, bản thân trở về cơ thể, nhắm hướng Thần Long tông phóng đi, hắn đã là nửa bước luyện tâm, quanh chân bao phủ ma khí, tốc độ chạy đi cũng tăng lên rõ rệt, rất nhanh đã quay trở lại địa phận Việt Quốc. 

Người đời thường nói, người ta không muốn gặp nhất luôn luôn xuất hiện trước mặt ta, câu nói này hôm nay liền ứng nghiệm với Lý Thiên. Trước mặt hắn lúc này xuất hiện năm tên đệ tự mặc trang phục đệ tử ngoại môn Thần Long tông, mà tên đứng đầu là tên Lý Thiên từng gặp qua, Đào Mộc.

"Ha ha, thật là trùng hợp nha, không ngờ ta lại gặp ngươi ở đây, lần trước ngươi trốn mất không tham gia tỉ thí ta còn tưởng ngươi sợ quá bỏ chạy rồi chứ"

Đào Mộc cười âm hiểm trêu chọc Lý Thiên, bên cạnh hắn bốn tên còn lại cũng không khách khí cười lớn phụ họa:

"Ha ha, ta thấy hắn chắc sợ uy phong sư huynh rồi"

"Đúng đúng"

"Sư huynh, vừa vặn gặp nhau, hay là sư huynh chỉ dạy giúp vị sư đệ kia đi, chúng ta dù sao cũng là đệ tử ngoại môn, giúp đỡ đệ tử tạp dịch là chức trách của chúng ta mà"

Một tên nhìn qua bộ dạng gầy nhom, ghé vào tai Đào Mộc cho ý kiến, nhưng không hề dấu đi thanh âm, từng câu từng chữ đều lọt vào tai Lý Thiên, Đào Mộc nghe vậy mắt liền sáng lên cười với Lý Thiên:"Sư đệ, lần trước bỏ mất phần tỉ thí của chúng ta, hay là bây giờ tiếp tục đi"

Lý Thiên nhìn đám ruồi muỗi kia ve vãn bên tai, ngay khi Đào Mộc vừa nói hết câu hắn liền động, tay kết trảo mở ra, cười hì hì nhìn đám người: 

"Cũng tốt, sư đệ cũng vừa mới có đột phá, muốn thể nghiệm một chút, làm phiền các sư huynh rồi"

Nụ cười trên mặt năm người kia chưa mở được bao lâu liền tắt hẳn, vì bọn chúng nhìn thấy trảo của Lý Thiên được bao bọc trong một luồng khói đen đáng sợ, cảm giác áp bức nó mang tới khiến đám người đều run rẩy.

"Thử chiêu này của sư đệ xem, Ưng Trảo Thủ, Nhất Trảo Hành Không"

Ma khí bao phủ quanh trảo của Lý Thiên bất ngờ phóng ra, trên không vẽ ra một trảo đen kịt lao về phía đám người. Đào Mộc là người tỉnh lại đầu tiên, nhận ra một chiêu không thể chống đỡ kia như muốn tước đi mạng sống của mình, hắn liền với tay bắt lấy tên đệ tử gầy nhom che trước người, cũng không thèm để ý bộ dạng sống chết của tên kia, quay người chạy trốn. 

Đến lúc này ba tên còn lại mới sực tỉnh, nhìn thi thể đồng bạn dưới đất, hoảng sợ kêu thét:

"Trời ơi, linh khí ngoại phóng, là luyện tâm cảnh"

"Chạy đi, chay mau,... cha"

Lý Thiên cũng không nhìn bọn chúng kêu cha gọi mẹ, trảo phát liên tục, vô số ma trảo bắn ra tước đoạt mạng sống của đối phương, Lý Thiên nhìn thảm trạng trước mắt không chút rung động, nếu hôm nay hắn không có thực lực cường đại, thì người nằm trên mặt đất bây giờ chính là hắn. 

Một ma trảo kéo ra cắt phăng đôi chân Đào Mộc, cả người hắn té lăn ra đất, miệng nuốt đầy bùn đất nhưng hắn cũng không quan tâm chỉ cố dùng tay bò về phía trước cho đến khi ánh sáng trước mặt bị che mất. Đào Mộc mới nâng gương mặt tuyệt vọng nhìn lên thì thào nói:

"Tha cho ta đi, ta không dám nữa"

"Ngươi hối hận không"

"Hối hận, hối hận, tha cho ta đi"

Lý Thiên mỉm cười xoay người bước đi, phía dưới Đào Mộc gương mặt từ tuyệt vọng chuyển sang dữ tợn, trên tay cầm ra tiểu đao phóng về phía Lý Thiên nhưng tiểu đao chỉ vừa cầm vào tay thì hai mắt hắn đã trắng dã, chết đến không thể chết hơn, phía trên không biết từ khi nào có một ma trảo cắm xuyên qua đỉnh đầu hắn.

Lý Thiên xoay người, một ma trảo phóng ra đánh tan xác Đào Mộc thành tro bụi, cười nói:

"Nhân từ với địch nhân chính là tàn nhẫn với bản thân, ta thì rất yêu quý bản thân mình"

Chương 79: Bình An Thành

Sau khi giải quyết đám người Đào Mộc, Lý Thiên một đường đi khá thuận lợi không bị ai làm phiền, lại từ trên người bọn chúng thu được không ít linh thạch, bọn Đào Mộc đi lịch luyện mà cầm theo nhiều linh thạch như thế chắc không phải định mua gì đấy chứ.

"Hả, Bình An thành tổ chức đấu giá đại hội" 

Nhìn trên tay tờ rơi thông báo thu được trên xác tên nào Lý Thiên cũng không nhớ, hắn liền có hứng thú, nhẩm tay tính toán thời gian, chắc vẫn còn kịp, Lý Thiên liền đổi hướng đi Bình An thành xem thử đấu giá có gì hay ho không. 

Mất một ngày đường Lý Thiên đã đến nơi, đại hội đấu giá ngày mai mới diễn ra, đêm nay hắn liền tìm một quán trọ qua đêm. Vừa bước vào quán trọ, Lý Thiên liền cảnh giác nhìn bốn phía, trong quán gần như đã đầy khách, ai nấy đều mang vũ khí theo bên người, chỉ còn một bàn có chỗ trống, quay đầu nhìn sắc trời đã tối, Lý Thiên cũng lười tìm quán khác, bước chân chậm rãi vào góc trong cùng.

Mắt nhìn trên bàn có một thanh niên đang say tý bỉ, Lý Thiên chỉ tay vào ghế ngồi đối diện cười nói

"Chỗ này đã có ai ngồi chưa"

"Không có, muốn ngồi thì cứ ngồi, dài dòng làm gì"

Tên kia ngước cặp mắt nửa khép nửa mở lên, giọng lèm nhèm nói. Lý Thiên cũng không khách khí liền ngồi xuống, gọi vài món ăn và một vò rượu, tay mở nắp rượu rót đầy chén nhỏ, từng hớp từng hớp nuốt xuống, thở ra một hơi sáng khoải, hắn mới bắt đầu càn quét thức ăn trên bàn.

"Túy bỉ, túy sấu, túy vạn sầU"

"Sầu phiền, sầu muộn, thiên niên sầu"

Lý Thiên đang uống rượu thì đối diện thanh niên kia bỗng mở miệng tự nói, giọng nói phảng phất chất chứa vô vàn tâm sự, phiền muộn. Lý Thiên nhìn thanh niên mà nhớ về mình khi trước, không phải cũng mượn rượu giải sầu sao. Hai người không quen biết cũng không nói với nhau câu nào, cứ thế ngươi uống rượu của ngươi, ta uống chén lớn của ta. 

"Đâu rồi, tìm thấy thiếu gia không"
Lúc này bên ngoài bỗng truyền tới tiếng quát lớn, theo sau đó có vô số hộ vệ mặc giáp vàng, lưng đeo áo choàng đỏ, hông vắt tú xuân đao, lũ lượt tiến vào quán rượu tạo nên khung cảnh vô cùng hỗn loạn. Ông chủ của quán là một lão nhân đã ngoài năm mươi, tóc điểm bạc nhưng thân hình vô cùng cường tráng, hẳn thời còn trẻ từng luyện qua võ công, ông lão khách khí bước tới trước mặt người trung niên dẫn đầu đoàn hộ vệ nói:

"Trần Bình, là ngài sao, hôm nay sao lại ghé qua quán nhỏ của lão nhân đây, người thấy chúng ta làm ăn buôn bán nhỏ thôi, không chịu nổi ngài nổi giận đâu".

"Không cần lo lắng, ta chỉ đến tìm người thôi"

Trần Bình dáng người lưng hùm vai gấu, không chút nghĩ ngợi cắt lời lão nhân, đang tính nói thêm thì có tiếng hộ vệ hô lớn thu hút ánh mắt của hắn:

"Đại nhân tìm thấy thiếu gia rồi"

Trần Bình không quan tâm lão chủ quán nữa, dẫn theo hộ vệ tiến lại gần bàn của Lý Thiên, rất nhanh đã bao vây không chút kẽ hở, hắn nhíu mày nhìn Lý Thiên đang nhàn nhã uống rượu rồi mới liếc nhìn thanh niên đang gật gà trên bàn, quay sang phân phó hai thuộc hạ:

"Mau đem thiếu gia về, như thế còn ra thể thống gì nữa, vì một nữ nhân mà say đến trình độ này, thật là làm mất hết mặt mũi Trần gia ta".Chúng thuộc hạ bị quát mắng đều cúi đầu không dám lên tiếng, khi Trần Bình nói hết câu mới dám lại gần nâng thanh niên kia lên đi dần về phía cửa. Lý Thiên thu hết mọi thứ vào mắt nhưng không để tâm, chuyện không liên quan tới hắn thì quản chi cho mệt. Vừa lúc cũng đã uống đủ, hắn liền muốn đứng lên tính tiền thì bị mấy tên hộ vệ cản đường, Trần Bình tách ra hai tên hộ vệ rồi nhìn Lý Thiên cảnh giác:

"Vị Huynh đệ này có quan hệ với thiếu gia chúng ta" 

Lý Thiên bình thản nói:

"Không biết"

Trần Bình hiếm khi thấy có kẻ ở trong Bình An thành mà không nể mặt hắn, lòng có chút tức giận tuy nhiên trực giác hắn mách bảo tên trước mặt này rất nguy hiểm, lăn lộn trong giang hồ nhiều năm Trần Bình cũng nhận biết rất nhiều thứ, chẳng hạn như vài kỳ nhân thích giả thần giả quỷ, nên hắn cũng không dám làm quá, chuốc lấy tai họa cho Trần gia. Chăm chú nhìn kỹ Lý Thiên mặt không chút biến hóa nào, đành phất tay cho hộ vệ tránh ra:

"Thứ lỗi huynh đệ, Bình An thành ta dạo này xảy ra nhiều sự cố nên mới căng thẳng như vậy".

"Không sao"

Lý Thiên nhàn nhạt để lại một câu rồi tiến về phía lão chủ quán tính tiền, thuận tiện thuê thêm một phòng nghỉ ngơi. Nhìn thân hình Lý Thiên khuất sau lan can cầu thang, Trần Bình mặt hiện vẻ âm trầm nói nhỏ vào tai một tên hộ vệ bên cạnh:

"Phái người điều tra tên đó, đồng thời giữ một đội theo dõi hắn, có bất cứ động tĩnh nào phải báo cho ta"

"Thuộc hạ đã rõ".

Tên hộ vệ vâng lệnh xoay người rời đi, Trần Bình cắn răng nhìn đám quan khách xung quanh vẫn như không bị bọn họ làm cho sợ hãi, ai nấy vẻ mặt bình chân như vại, ăn thịt uống rượu, hắn cảm giác Bình An thành sắp không bình an nữa rồi.

Chương 80: Đấu Giá Hội

Khi mặt trời vừa ló dạng đằng đông, Lý Thiên đã rời giường thức dậy đánh răng rửa mặt, trên tay cầm một chiếc thiệp mời tối qua hắn vừa tìm thấy được khi sửa soạn lại đồ vật thu được từ bọn Đào Mộc. Tấm thiệp này là vé vào cửa đấu giá hội, xem ra bọn họ hẳn đang hướng đến Bình An thành, không biết muốn đấu giá thứ gì.

Lý Thiên chỉ suy nghĩ lướt qua liền không bận tâm, chân mới bước ra khỏi cửa phòng thì hắn khẽ động, trong đầu vang lên thanh âm lão Mã Long

"Có hai tên luyện cốt cảnh hướng một giờ"

"Lại tên Trần Bình tối qua giở trò đây mà, cứ kệ bọn họ chúng ta chỉ tham gia đấu giá rồi rời đi thôi"

Lý Thiên nhàn nhã bước chân ra quầy gặp lão chủ quán tính tiền phòng, xong mới thuận tiện đi dạo một vòng quanh thành, đấu giá hội diễn ra lúc giữa trưa, từ giờ tới lúc đó hắn còn tới gần năm tiếng đồng hồ.

"Ui da, này ngươi không có mắt sao, tông chết người ta rồi"

Bên dưới Lý Thiên bỗng xuất hiện một tiểu cô nương dáng người nhỏ nhắn, trên người mặc một thân vải bố cũ kỹ đang ôm đầu la to thu hút ánh mắt mọi người xung quanh, Lý Thiên cũng bị bất ngờ, trên đường phố đông người là thế nếu đối phương không có sát khí hắn căn bản không phát hiện được có người đến gần.

Vội đỡ tiểu cô nương kia lên, nàng ta liền vung tay thoát khỏi hắn, xoay đầu chạy mất dạng để lại Lý Thiên chết lặng nhìn bóng lưng nhỏ bé kia luồn lách trong đám người, đến khi sực tỉnh sờ vào túi áo mới phát hiện túi tiền không ngờ đã bị trộm mất, Lý Thiên cười móc ra túi trữ vật, hắn biết thế nào cũng có trộm vặt nên đã đề phòng làm một túi tiền giả.

Cách nơi Lý Thiên đứng mấy con phố, trong con hẻm vắng vẻ, tiểu cô nương tay chống tường thở hồng hộc, miệng nở nụ cười tươi cầm lên túi tiền vừa chôm được từ Lý Thiên:

"Hôm nay thật may gặp được dê béo, hì hì có tiền mua thuốc cho tỷ tỷ rồi"

Vui vẻ sờ vào trong túi tiền thì hai mắt nàng bỗng mở to, khó tin cầm lên mấy hòn sỏi trên tay, đây là mấy viên đá có thể tùy tiện nhặt được ven đường nào đâu phải tiền đồng, bạc trắng gì.

"Thất vọng rồi sao"

Đằng sau xuất hiện âm thanh làm tiểu cô nương giật bắn mình, theo phản xạ xoay người ngoái nhìn, vừa nhìn liền sợ hết hồn vội ném túi tiền về phía Lý Thiên, xoay người muốn trốn nhưng chưa kịp cử động đã bị Lý Thiên tóm lấy, nhấc lên vai vỗ mấy cái xuống cái mông nhỏ của nàng:

"Hừ, mới mấy tuổi đã học trộm cắp rồi, cha mẹ ngươi không dạy dỗ ngươi sao"

"Bỏ ta xuống, tên háo sắc này, ta sẽ la lên đó"
Tiểu cô nương bị đánh cho sợ hãi, kêu khóc không ngừng, Lý Thiên chỉ muốn đùa giỡn một chút nghe thế mới nhớ đây là thời cổ đại, tập tục phong kiến rất bảo thủ liền thuận tay thả nàng ta xuống. Nàng ta vừa thoát khốn liền phóng người leo qua tường nhỏ, trước khi đi còn làm mặt quỷ hướng về phía Lý Thiên:

"Hừ hừ, đồ sắc lang, đồ háo sắc".

Vốn từ tiểu cô nương có hạn, mắng hắn bao nhiêu cũng quanh quẩn có mấy câu, Lý Thiên thấy vậy cũng không thèm quan tâm nữa, nhấc chân nhàm chán đi dạo tiếp. Chân vừa bước thì trong đầu vang lên tiếng cười trêu chọc:

"Ha ha, tiểu tử ngươi thương hoa tiếc ngọc sao, còn trộm bỏ cho nàng ta tiền nữa"

"Có sao, ta thích thì ta làm việc gì phải quan tâm"

Lý Thiên mỉm cười đáp trả, nhìn sắc trời cũng gần tới giữa trưa, nên đến đấu giá hội kiếm một chỗ ngồi tốt một chút. Đấu giá hội thành An Bình là tòa nhà lớn ở trung tâm thành phố, tòa nhà nhìn qua vô cùng nổi bật phải nói là kiến trúc to lớn nhất trong thành, giờ phút này xung quanh tòa nhà đều tấp nập người qua kẻ lại, dù đấu giá chưa bắt đầu nhưng các nhóm người đã tụ tập lại với nhau chậm rãi tiến vào.

Lý Thiên lăn qua lăn lại trong dòng người mất một lúc mới tới được cửa, ở đây có hai bảo tiêu canh gác, một người trong đó hướng về phía Lý Thiên cung kính nói:

"Xin vui lòng xuất trình thiếp mời"

"Đây"
Lý Thiên giao ra thiếp mời theo chỉ dẫn của đối phương tiến vào đấu giá hội, sau khi xuyên qua một hành lang hoa lệ hắn liền xuất hiện ở trường đấu giá, ở đây nhìn qua như một nhà hát thính phòng rộng lớn, Lý Thiên thiệp mời chỉ là loại bình thường nên hắn liền tìm một chỗ có tầm nhìn tốt ngồi xuống, híp mắt nhìn lên các gian phòng được phủ kín bên trên, hẳn là các phòng khách quý, ở đó có một số luồng khí khiến Lý Thiên cảnh giác. Lý Thiên nhắm mắt, lưng tựa ghế nhưng trong tâm thì nói chuyện với lão Mã Long.

"Ta có thể cảm thấy khí tức của hơn mười luyện tâm cảnh ở đây, mà sau màn đấu giá phía xa có một luồng khí mạnh hơn nhiều, hẳn là luyện thần cảnh"

"Cũng không quá bất ngờ, nếu không có cường giả trấn giữ, đấu giá hội này đúng là không cách nào giữ được trật tự"

Trong lúc Lý Thiên và lão Mã Long trò chuyện thì trường đấu giá ngày càng nhộn nhịp, số lượt người tiến vào càng lúc càng đông, Lý Thiên thu lại tâm thần mỉm cười nhìn sang bên:

"Vị huynh đệ này họ Trần nhỉ"

Người ngồi bên cạnh Lý Thiên không ngờ là thanh niên say sỉn hôm nọ, thấy Lý Thiên nhận biết mình, hắn nghĩ ngợi một chút liền nhớ ra:

"À, huynh là người hôm trước, thật là trùng hợp, huynh cũng tới đây tham gia đấu giá hội sao"

Lý Thiên mỉm cười không nói, thanh niên kia sực tỉnh vỗ đầu mình một cái cười nói:

"Đúng là hỏi ngu ngốc mà, huynh có mặt ở đây thì chắc chắn là tham gia rồi, tại hạ là Trần Triển, rất hân hạnh được gặp huynh"

"Ta là Lý Thiên"

Lý Thiên cũng khách khí đáp lại, hai người xã giao vài câu rồi im lặng, ai cũng có việc của mình, bình thủy tương phùng mà thôi không có gì để nói nhiều. Không lâu sau, ánh nến bốn phía liền tắt đi, ở các góc tường nổi lên ánh sáng nhu hòa tuyệt đẹp. Trần Triển thấy Lý Thiên ngạc nhiên liền nhiệt tình giải thích:

"Đó là Dạ Minh Châu, là vật trang trí có giá trị thẩm mĩ rất cao, có thể tự phát sáng trong bóng tối"

Lý Thiên gật đầu chuyển mắt nhìn về phía trung tâm ở đó xuất hiện một lão già mặc trang phục sang trọng, theo sau có một cô gái xinh đẹp cầm một chiếc hộp được phủ kín vải đỏ. Lão già kia hướng về phía toàn trường chấp tay, giọng bình thản nhưng lại có độ vang rất lớn, Lý Thiên ở chỗ cách xa nhất vẫn nghe ra rõ ràng từng chữ:

"Hôm nay hoan nghênh mọi người tham dự hội đấu giá thường niên của Thương Hương Các thành Bình An chúng ta, đảm bảo sẽ khiến mọi người hài lòng".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau