CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Ngộ Đạo

"Tên tiểu tử đó là thế nào thế, ta chưa từng nghe nói cảnh giới luyện thể có thể ngộ đạo bao giờ"

Thôn Thiên Mãng cùng Huyết Sát ma đao đứng ngoài rìa rừng trúc cũng không dám tiến vào quấy nhiễu Lý Thiên, hai người ai nấy đều nét mặt tràn đầy vẻ mê mang. Lão Mã Long như có kiến giải:

"Luyện thể chưa luyện thành tâm hạch làm sao cảm được linh khí, ngay cả linh khí còn không nhận biết được nói gì đến đạo thiên địa, nhưng tên kia luyện thể đã có thể cảm nhận được linh khí, còn trẻ mà đã trải qua nhiều lần tai kiếp, trải nghiệm đạo của vài vị cường giả đỉnh cấp, có thể vì thế mà sáng tạo kỳ tích như bây giờ"

"Hài, đáng tiếc cho dù hắn ngộ đạo nhưng không phải luyện tâm trở lên căn bản không cách nào hấp thu linh khí, quả là vô cùng lãng phí"

Hai người đều bất đắc dĩ thở dài, người đời ngộ đạo đều là một hồi kỳ ngộ cả đời chưa chắc đã gặp được, ngộ đạo sáng tạo công pháp, ngộ đạo luyện thành thần binh, ngộ đạo xuất thế thần đan, ngộ đạo tự thành pháp tắc, ngộ đạo đột phá bình cảnh, nhưng tụ chung tất cả các lần ngộ đạo đều giúp người ngộ đạo tăng tiến tu vi vô cùng nhanh, đáng tiếc tên kia chỉ là luyện thể, không biết lần này thu được những gì. Lão Mã Long bùi ngùi thở dài, nhưng đáy mắt vẫn mơ hồ vài tia hi vọng cùng chờ mong:

"Không biết hắn ngộ ra cái gì, thật là làm người khác mong đợi mà".

Bên cạnh Thông Thiên Mãng nghe thế cũng gật mạnh cái đầu xà, phát ra thanh âm khó nghe:

"Xì, xì tên này quả là kỳ tài, để hắn nhận truyền thừa của chủ nhân cũng không phải là lựa chọn tệ".

Lúc hai người kia còn đang bàn tán bên ngoài thì quanh nhà trúc đã xuất hiện một cơn lốc linh khí không lồ xoay vòng ngày càng mạnh. Bên trong, Lý Thiên vẫn ngồi xếp bằng, hai mắt nhắm nghiền không hề để tâm đến biến động xung quanh, quanh người hắn toả ra hào quang màu đen u tối, từng tia linh khí thiên địa không ngừng tiến vào cơ thể Lý Thiên.

Lý Thiên giờ đây như đang trong một giấc mơ kỳ lạ, hắn như một kẻ ngoài cuộc đứng nhìn từng thước phim lướt qua trước mắt, đó đều là sắc thái cuộc đời của hắn, nhưng cũng có những thứ rất xa lạ.

Như lúc này đối diện tầm mắt hắn là một đoạn phim chiếu cảnh chiến trường đẫm máu, chiến trường như đang diễn ra trên một tinh cầu nào đó nằm ngoài hư không bao la, xung quanh là vũ trụ rộng lớn, các vì sao phía xa phát ra ánh sáng nhu hoà êm dịu, trong phim là một thanh niên bạch y đang quay lưng về phía hắn, đeo trên lưng một thanh đao không rõ hình dạng, bao vây thanh niên nọ là một đám sinh vật đủ loại hình dáng nhưng Lý Thiên vừa nhìn liền nhận ra, lũ chúng nó chính là Thiên Ma. Đám Thiên Ma xung quanh bắt đầu dũng động xông tới, như một cơn sóng thần khổng lồ cuốn trôi hết thảy mọi sự sống.

Thanh niên bạch y chỉ nhếch miệng cười, cả người bộc phát ra ma khí khủng bố, chỉ chốc lát liền hình thành một hư ảnh ma thần cao lớn, ma thần cầm đao theo chuyển động của thanh niên mà một đao bổ xuống, đao khí đen kịt cắt tan cả hư không chém ra một vết đứt gãy khổng lồ, vô số Thiên Ma theo một đao này liền tan thành mây khói.

Hình ảnh lại chợt tắt, hình ảnh khác lại thay đổi, trong hình là một thành phố vô cùng hiện đại, trên trời vô số chiến đấu cơ đang lơ lửng trên không, hàng loạt tia năng lượng từ các chiến đấu cơ đều bắn về một hướng, ở hướng đó, phía chân trời xa xôi có một vết nứt hư không dài cả vạn dặm, trong đó đang tuôn ra vô số Thiên Ma như phô thiên cái địa bao phủ cả bầu trời, Thiên Ma đi tới đâu nơi đó liền trở thành tử địa, cây cỏ đều khô héo, mặt đất nứt nẻ, mọi sinh vật đều như bị hút đi sinh lực, chốc lát liền hoá thành xương khô.

Thiên Ma khắp bầu trời như đàn châu chấu lao về hướng thành phố nhưng bị một vách ngăn vô hình ngăn cản, vừa chạm vào liền hoá thành khói đen bốc hơi trong không khí, nhưng chúng vẫn không sợ, như những con thiêu thân, liên tục đập mạnh vào vách ngăn vô hình kia phát ra vô số tia điện nhỏ lan tràn khắp nơi.

Hình ảnh lại chiếu tới đỉnh cao nhất của toà tháp trung tâm thành phố, ở đó có một người thanh niên đầu đội mũ che kín cả mặt, trên người khoác lên một bộ cơ giáp tối tân, một tay cầm pháp trượng, tay còn lại nắm một khẩu súng dài gần nửa cơ thể. Thanh niên đó giơ lên pháp trượng trên tay bắt đầu niệm phép, pháp trượng toả ra ánh sáng chói mắt, lấy ánh sáng pháp trượng làm khởi điểm, vô số ánh sáng khác xuất hiện liên tiếp khắp thành phố, từng tia sáng đủ màu sắc bắn thẳng lên bầu trời, xuyên qua tầng mây vẽ nên một đồ án kỳ lạ, đồ án ngày càng sáng, dần mở ra một đại môn to lớn, từ bên trong đại môn xuất hiện một cánh tay khổng lồ đỏ rực như máu, tựa như một huyết ma nào đó sắp giáng xuống thế gian. Cánh tay kia vươn ra đấm xuyên vào vết rách hư không phía xa phát ra huyết quang ngập trời, vô số Thiên Ma vừa chạm vào huyết quang liền tan biến nhanh chóng, trong vết rách kia càng truyền ra tiếng kêu đau đớn tột cùng.

Hình ảnh đến đây lại hết, xuất hiện trước mặt hắn lại là khung cảnh rất bình yên, một chàng trai đang dựa vào một gốc cây phong đọc sách, cây phong kia êm dịu bình yên đến xao xuyến lòng người, tựa như muốn ôm ấp thanh niên nọ vào lòng mà âu yếm không bao giờ rời xa, Lý Thiên nhận thấy cảm giác của mình như thế liền cười khổ, sao lại có thể nhìn một cái cây thành như vậy được. Một lúc sau, chàng trai gấp sách lại bất giác nhìn về một hướng chính diện đối mắt với Lý Thiên mỉm cười:

"Ngươi nói số mệnh có thể thay đổi được không, ta đã thử nhưng đã thất bại, hi vọng ngươi sẽ không hối hận giống ta"

Lý Thiên nhìn gương mặt quen thuộc kia mà đứng hình trong chốc lát, thanh niên kia thế mà lại giống hệt hắn, lời nói nọ lại càng làm Lý Thiên như lạc vào mây mù, muốn mở miệng hỏi nhưng hình ảnh đã kết thúc, xuất hiện trở lại chỉ là những hình ảnh quen thuộc của hắn, khi còn nhỏ vui đùa trong công viên, nắm lấy tay mẹ đòi ăn kẹo kéo, bám lấy cha muốn đi Đầm Sen. Lý Thiên nhìn mình lúc nhỏ liú lo như thế mà cười, nhưng cười chưa được nửa liền tắt hẳn, hắn không nhịn được kêu lớn:
"Vô lý, ta mồ côi từ nhỏ làm sao có thể có cảnh đó được"

Lời nói của Lý Thiên không có ai đáp lại, hắn mang theo vẻ mơ hồ cuốn theo dòng chảy ký ức trong đầu, Lý Thiên lúc mở mắt đã thấy một thanh niên mặc hắc y đứng trước cửa nhìn mình, hồ hởi nói:

"Này ngươi rốt cuộc cũng đã tỉnh, ngộ ra được gì không"

Lý Thiên vẫn còn chưa tỉnh táo hoàn toàn liền vô thức nói:

"Ngộ gì, ảo và thực, thực và ảo chẳng phải đều giống nhau"

"Hả, nói gì thế"

Thanh niên hắc y nghe không hiểu đành quay sang hỏi ý kiến:

"Hắn nói cái quái gì thế"

Cạnh bên thanh niên là huyết sát ma đao đang lơ lửng trên không, từ viên ngọc chiếu ra hình dạng lão Mã Long rất có nghiền ngẫm:

"Ta thấy cũng có lý, tiểu xà ngươi nghĩ xem cửu thiên này là thực hay là ảo, có khi tất cả chúng ta đều sống trong một ảo cảnh vượt cả ảo cảnh thần cấp nào đó mà không hay biết".

"Hả, làm gì có, ta thấy là cái tên kia đang nói nhăng nói cuội mà thôi"Thanh niên hắc y không ngờ là Thôn thiên Mãng, nó rất là không tin tưởng những lời Lý Thiên nói, tên luyện thể này mà có ý nghĩ sâu xa như thế thì chẳng phải hắn sống mấy vạn năm uổng phí sao. Ngay lúc này, Lý Thiên cuối cùng cũng từ trong hồi ức thoát ra, hắn thấy Huyết Sát ma đao liền nhận ra, cũng không quan tâm cả người lao qua, dồn dập nói:

"Ta lúc nãy giống như đi trong dòng ký ức vậy, có rất nhiều ký ức, cũng có rất nhiều thứ ta không nhận ra, càng có nhiều hình ảnh còn kỳ quái hơn, lão xem có phải ta sắp phát điên hay không"

"Ngươi nói gì thế"

Lão Mã Long bị hỏi thế cũng á khẩu, tên này nói câu trước câu sau chẳng ăn khớp gì cả, nhưng Thông Thiên Mãng bên kia lại như thông minh đột xuất xen vào:

"Hay là ngươi nhìn ra kiếp trước của mình, ta nghe nói ngộ đạo rất thần kỳ, hình như từng có Cửu Huyền Thánh Tổ khi ngộ đạo liền có thể nhìn lại tiền kiếp bản thân đấy."

"Không giống, mấy cái đó rất loạn, lại có khi rất đối lập, trái ngược nhau, rõ ràng là mâu thuẫn"

Lý Thiên ôm đầu, lời nói có điểm hàm hồ càng làm hai người kia đầu to như cái đấu, lão Mã Long bất lực đành lên tiếng an ủi:

"Bỏ đi, lâu lâu cũng bị như thế, chắc là do dạo này ngươi bị áp lực nhiều quá mà sinh ra tâm ma, trong lúc ngộ đạo không cẩn thận kích phát tâm ma có thể tạo thành ảo ảnh với bản thân"

"Đúng đúng, tâm ma khốn khiếp đó cũng từng làm lão xà ta mém chút đi gặp xà lão tổ tiên rồi"

Thôn Thiên Mãng cũng lên tiếng phụ hoạ, Lý Thiên với ảo ảnh rất quen thuộc liền có ý tiếp nhận, mặt cố nặn ra một nụ cười:

"Đúng rồi, đúng là như thế, là ta gặp ảo ảnh mà thôi".

"Ý ngươi hình như lên tới luyện tạng đỉnh phong rồi"

Lý Thiên bị lời lão Mã Long làm giật mình, vừa kiểm tra cơ thể liền vui mừng, mấy cái chuyện phiền não đều bị hắn quẳng sang bên cười nói:

"Tốt a, ngộ đạo kiểu này thật là tiện, ngộ thêm vài lần chẳng phải ta đều thành cường giả rồi sao"

Hai người kia nghe xong liền cười to, ném cho hắn ánh mắt xem thường:

"Ngươi tưởng ngộ đạo là rau củ ngoài chợ à, tuỳ tiện đều có thể có được sao"

Chương 72: Ma Huyết

Mặt trời trên cao vẫn ngự trên đỉnh đầu, tia sáng vàng nhạt xuyên qua tán cây cổ thụ rậm rạp chiếu xuống điểm vài đốm sáng trên gương mặt anh tuấn của Lý thiên, hai mắt hắn giờ đây nhìn đăm chiêu vào một bình đài mờ khuất trong làn sương máu đáng sợ, nhìn qua giống như một tế đàn, mai táng một người nào đó.

Lý Thiên nhẹ chân bước theo hai người Thôn Thiên Mãng chậm rãi đến gần. Thôn Thiên Mãng bước chân rất nhẹ như sợ làm kinh động bóng hình nào đó ẩn sâu trong màn sương máu. Theo thời gian trôi qua, ba người cuối cùng cũng xuyên qua được làn sương, đập vào mắt hắn là một người mặc huyết bào đỏ như máu đang ngồi xếp bằng, nhắm mắt tựa như đang ngủ, lại tựa như còn thức tỉnh, uy thế của người như ma thần tái thế, lại như huyết ma từ vạn dặm huyết trì mà ra, đó là cảm giác bễ nghễ chúng sinh, làm người khác không tự giác sinh ra ý định phục tùng, Lý Thiên không nghĩ ra bất giác đầu gối hắn đã quỵ xuống đất, không cam lòng là kẻ phục tùng người khác, ý nghĩ kia vừa loé liền bị tâm của hắn lấn át, Lý Thiên cố dùng hết sức chuyển chân từ quỳ thành ngồi ra đất, hai mắt nhìn bóng hình kia loé lên vẻ sùng bái.

"Một người đã chết nhưng vẫn còn dư uy như thế"

Đến giờ phút này hắn mới để ý, bên cạnh huyết y nhân là một chiếc quan tài đá, huyết ý nhân kia ngồi đây như thủ hộ quan tài, lại như muốn vĩnh viễn bầu bạn cùng người trong đó, ai có thể hiểu được, Lý Thiên không hiểu nhưng cũng không ai giải thích, liếc nhìn sang kia Thôn Thiên Mãng mang theo Huyết Sát ma đao, hai người cùng quỳ lạy trước huyết y nhân, rồi quay sang nhìn Lý Thiên nói:

"Ngươi lại đây, có thể được người chọn hay không, hãy tuỳ vào tạo hoá của ngươi"

Lý Thiên có kinh sợ nhưng phần nhiều là hứng khởi, tay chống cả cơ thể bước đi, mỗi bước càng cảm nhận cảm giác kia như rõ hơn, lòng hắn đã không còn sợ hãi mà vui sướng kỳ lạ, miệng cười như ma, chân từng bước tới gần, áp lực quá mạnh đã nhuộm cả cơ thể hắn thành huyết nhân thật sự, nhưng tất cả chỉ làm nổi bật cặp mắt quyết tâm, miệng cười nổi bật cặp răng trắng như vui lại như buồn, tâm trạng không ai hiểu được. Thôn Thiên Mãng nhìn Lý Thiên mà bất ngờ, nó vốn định giúp một tay, nhưng xem ra bây giờ đã không cần:

"Nhân thế thật kỳ lạ, người nào cũng có, hiếm khi ta thấy một kẻ như hắn"

"Kẻ như hắn sao lại hiếm, kẻ có ngạo khí không khuất phục sẽ là thiên long ngạo thị cửu thiên, hay lại là một bộ xương làm thành bậc thang cho kẻ khác bước lên. Tuỳ vào vận số đi".

Hai người chỉ nói được một câu, Lý Thiên đã bước lại gần huyết y nhân nhưng cũng không quỳ hẳn xuống, hắn chỉ khuỵ một gối, tay ôm quyền mặt đối mặt với người đó. Đúng lúc này, huyết y nhân bỗng mở mắt, trong mắt là huyết hải lan tràn, mang theo vẻ ma mị ghê sợ, Lý Thiên từ trong đó như nhìn ra bản thân mình đang bị cuốn trôi bên trong huyết hải vô tận kia, chỉ giây sau hắn liền cảm giác xung quanh toàn là máu trong huyết hải kia, mùi máu tanh hôi tràn ngập khoang mũi, giật mình nhắm mắt, khi vừa mở ra lần nữa thì Lý Thiên đã xuất hiện trong huyết hải.

Huyết hải rộng lớn vô cùng, mắt không nhìn ra điểm cuối, chỉ có thể thấy xa xa có một ngọn núi cao lớn đâm xuyên cả huyết vụ trên bầu trời. Lý thiên thân mình bị dòng huyết hải xô đẩy, đánh đông dạt tây, nhưng hắn vẫn cố dùng tay gắng sức bơi về hướng ngọn núi.

Thời gian không biết trôi qua bao lâu. Lý Thiên có thể cảm thấy đau đớn đang ăn mòn cơ thể hắn, đưa tay nhìn lên chỉ còn là xương trắng bóng loáng, không cần nghĩ cũng biết toàn bộ phần thân ngâm trong huyết hải bây giờ chỉ còn là bộ xương, hắn còn loáng thoáng nghe ra tiếng xương va chạm lách cách vào nhau.

Ngạc nhiên là mình vẫn sống, Lý Thiên mặc cho đau đớn khôn cùng như muốn hôn mê, vẫn cố bơi về hướng ngọn núi, ngày càng đến gần, Lý Thiên nhìn ra trên ngọn núi kia có một hàng chữ được người khác khắc vào, hàng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo như viết rất vội vã lại như một kẻ sắp chết dùng chút hơi tàn mà viết lên, chữ viết chứa đầy sự mê hoặc mà chính người viết cũng không biết được, như muốn tìm một người giải đáp cho hắn:

"Ta sắp chết sao, ta phải chết sao, ta có hối hận không, ta cũng không rõ"

Lý Thiên cau mày nhìn hàng chữ, lòng ngổn ngang cảm xúc, hắn như hiểu được cảm xúc của đối phương, ai sắp chết mà không hồi tưởng về quá khứ, có thứ muốn làm, có điều chưa làm được, lại có vấn vương, lại có hi vọng, nhưng tất cả không phải đều là hoang mang sao, ai chẳng phải chết, hắn cũng đã từng chết.

Chữ trên ngọn núi bỗng loé ra ánh sáng đỏ yêu dị, rồi từng hàng chữ vặn vẹo kỳ lạ, các hàng chữ bay ra khỏi ngọn núi hợp lại thành một bóng người mặc huyết y, tay cầm một thanh đao nhuộm đầy máu tươi, người huyết y kia hư không lăng độ vung đao chém ra các đạo đao khí huyết sắc cắt vào ngọn núi, vẽ ra các hàng chữ, nhưng dường như rất vội, sau khi vung đao liền phun ra một ngụm tiên huyết, cả người lảo đảo trên không hoá trở lại thành các huyết tự bay thẳng tới bên người Lý Thiên
Lý Thiên bị tình cảnh bất ngờ làm cho hơi choáng, cả người bất động nhìn hàng chữ kia xoay vòng quanh hắn, hàng chữ lại biến hoá thành huyết y nhân, tay cầm huyết đao đang lao về một hướng, từ biển huyết hải bắn lên các cột nước cao hoá thành vô số các huyết nhân tay cầm đủ mọi loại vũ khí, huyết y nhân cũng không dừng chân, nơi nào người lao qua các huyết nhân đều lần lượt tan thành bọt nước hoà trở lại trong huyết hải bên dưới.

Vượt qua vạn huyết nhân bao vây, huyết y nhân đạp nhân xuống huyết hải cả người phóng lên cao, dưới chân huyết y nhân từ mặt nước nhô lên một đầu huyết long khổng lồ há miệng như muốn nuốt chửng bóng người phía trên.

Huyết y nhân cũng không thèm nhìn huyết long, tay cầm đao chỉ lên trời, từ thân đao tràn ra máu tươi bao phủ thân đao kéo dài lên cao cả chục trượng, huyết y nhân cầm đao bổ xuống, một đao tuyệt luân chém huyết long thành hai nửa, hoá lại thành máu rơi xuống như một cơn mưa phủ rộng cả một vùng.

Huyết y nhân đột nhiên chuyển hướng quay trở lại bên người Lý Thiên, nhìn hắn hỏi:

"Ngươi tu luyện có phải vì trường sinh, ngươi muốn sức mạnh là để nghịch đảo sinh tử"

Lý Thiên nhìn cặp mắt trống rỗng kia nở nụ cười:

"Ta tu luyện chỉ để thoả mãn, ta muốn sức mạnh để bảo vệ mọi thứ thuộc về ta"

Huyết y nhân mắt bỗng loé lên một tia huyết sắc, hắn bỗng cất tiếng cười to:

"Ha ha, giống ta, ngươi thật giống ta, trước đây ta cũng như ngươi, nhưng rồi ta lại nhận ra cho dù ta có mạnh tới đâu, ta vẫn không thể bảo vệ được thứ ta yêu quý, ta vĩnh viễn cũng không thoát ra được, cửu thiên là một bàn cờ mà mọi sinh linh vĩnh viễn chỉ là một quân cờ".
Nói rồi huyết y nhân vung huyết đao đâm xuyên qua đầu Lý thiên. Lý thiên hoảng sợ muốn tránh nhưng cả người không thể động đậy chỉ có thể nhìn huyết đao kia đang tới gần.

Nhưng cảnh tượng đau đớn, máu văng tung toé lại không xuất hiện, đao kia vừa tiếp xúc với đầu hắn thì cả người huyết y nhân liền hoá thành một dòng máu đỏ tươi lơ lửng trước mặt Lý Thiên. Dưới ánh mắt kinh sợ của hắn, cưỡng ép tiến vào miệng Lý Thiên.

Lý Thiên cố khép miệng nhưng không có ích gì chỉ có thể trơ mắt nhìn dòng máu kia tiến vào cơ thể, hắn có thể cảm giác nóng rát lan tràn toàn thân, Lý Thiên lập tức mất đi tri giác.

Cùng lúc đó, bên ngoài Thôn Thiên Mãng cùng lão Mã Long đều mở to mắt nhìn, từ trong mắt chủ nhân bọn chúng đang phóng ra vô số tia máu tiến vào miệng Lý Thiên, Thôn Thiên Mãng không nhịn được cảm thán, mở miệng không biết vui hay buồn:

"Hắn lấy được ma huyết rồi"

"Quá tốt, có ma huyết cải biến cơ thể của hắn thành ma thể cộng thêm hắn thân mang Cửu Huyền Thần Thể, cả hai kết hợp quả là từ cổ chí kim hiếm thấy, ta còn đang lo hắn không luyện hoá được kim linh hoả, không ngờ hắn lại có thể lấy được ma huyết quả là chỉ mong bắt con tép không ngờ vớ được con tôm".

Thôn Thiên Mãng tuy gật đầu tán đồng nhưng sau đó lại lắc đầu, nhìn Lý thiên nói:

"Ngươi đừng có mà mừng vội, tuy hắn lấy được ma huyết nhưng có thể hấp thụ được hay không lại là chuyện khác, ta thấy chín phần mười tên này sẽ bị ma huyết làm bạo thể mà chết".

Lão Mã Long nghe thế cũng bất an ma thu lại nụ cười, lão quên mất tên này chỉ mới luyện thể sao so được với chủ nhân, lúc ngài lấy được ma huyết đã là Phá Thiên Cảnh, một tên còn chưa lên tới luyện tâm mà dám thu ma huyết, chẳng khác nào hành động tự sát.

Đúng như hai người dự đoán, ngay khi Lý Thiên hoàn toàn thu hết toàn bộ ma huyết, khuôn mặt hắn liền hiện vẻ đau đớn vô cùng, trên gương mặt tuấn tú vặn vẹo kịch liệt đến đáng sợ, ngũ quan thất khiếu không ngừng tràn ra máu tươi. Lão Mã Long thấy thế có chút gấp gáp:

"Chết tiệt, hắn sắp không chịu nổi rồi, tên này truyền thừa nào không thu lại lựa ma huyết, thật là, chết tiệt ta vốn nên cảnh báo hắn sớm mới phải"

"Hài, ngươi có nói cũng vậy thôi, truyền thừa là do chủ nhân quy định, người cho hắn ma huyết hẳn là phải phù hợp với hắn, đáng tiếc cảnh giới của hắn quá thấp."

Thôn Thiên Mãng cũng có chút thổn thức, thiên tài như vậy vẫn lạc ngay trước mặt hắn đúng là đáng tiếc, hắn thầm lắc đầu:

"Ngay từ đầu ta cũng không nghĩ hắn lại lấy được ma huyết, chỉ hi vọng có thể tạo ra kỳ tích".

Chương 73: Ảnh Đế

Ngay khi dòng máu đỏ tươi kia tiến vào cơ thể không lâu thì đau đớn nó mang đến vượt qua tất cả những gì hắn từng chịu đựng từ trước tới nay, so nỗi đau như muốn nổ tan xác này với cơn đau lâu lâu mới tái diễn trong đan điền quả là khác xa nhau một trời một vực.

Lý Thiên như muốn hôn mê, cố dùng chút lý trí cuối cùng suy nghĩ, lòng vừa động chợt nghĩ đến Cửu Chuyển Thần Công, lúc trước trong thời khắc sinh tử tồn vong không phải nó cũng cứu hắn một mạng sao, biết đâu bây giờ lại có thể.

Lý Thiên cố dùng hết tinh thần điều động tâm thần tiến vào mi tâm, nén đau đớn giày xéo cả linh hồn, hắn vừa mở mắt nhìn liền bị cảnh tượng trước mắt dọa cho sợ, linh hồn lung lay càng bị đau đớn làm cho như muốn tan biến, cắn răng chịu đựng Lý Thiên cũng không quan nổi tại sao Cửu Chuyển Thần Công lại trở thành Cửu Chuyển Ma Công, ánh sáng thánh khiết nó từng tỏa ra giờ lại tràn đầy một làn sương mù đen bí ẩn, cảm giác thần thánh không còn mà chỉ ẩn hiện vẻ ma mị đến đáng sợ.

Từng bước chậm rãi tới gần, Lý Thiên gần như dùng hết toàn bộ sức lực, cảm giác từng tế bào đều như đang căng phồng cực đại, hắn tùy lúc đều có thể nổ tung như pháo hoa. Lý Thiên cảm nhận nguy hiểm càng thêm quyết tâm, gần như bò về phía Cửu Chuyển Ma Công.

Cuối cùng cũng lại gần, hắn dùng chút sức cuối cùng dùng tay chạm vào quyển sách, ngay lúc đó, từ thân sách phóng ra một cơn gió thổi bay làn sương mù xung quanh tỏa ra tứ phía, trước ánh mắt kinh ngạc của Lý Thiên dần dần mở ra, trang thứ nhất rồi sang trang thứ hai mới dừng lại, từ trang sách tràn ra vô số khói đen phủ khắp người Lý Thiên, khói đen kia như hợp lại thành một bóng người già nua.

Bóng người kia liếc nhìn Lý Thiên, phất tay cho một đạo khói đen xuyên vào mi tâm của hắn, Lý Thiên cảm giác cơn đau hành hạ hắn nãy giờ như hoàn toàn tan biến, vui mừng chống tay đứng lên hắn không khỏi cảm kích bóng người bao bọc trong khói đen kia cung kính nói:

"Cảm tạ tiền bối"

Bóng người kia kia nhàn nhạt nhìn hắn giọng đầy vẻ tang thương:

"Ngươi thật có can đảm, phàm nhân mà dám nuốt ma huyết của ma thần, ngươi còn sống đến giờ đúng thật là kỳ tích"

Lý Thiên thấy đối phương chỉ liếc mắt liền nhìn ra trạng thái của hắn, lòng càng thêm kinh sợ, e dè hỏi:

"Tiền bối ngài là"

"Ha ha, không cần lo lắng ta chỉ là một đạo thần niệm được lưu trong đạo kinh truyền thụ kiến thức cho ngươi thôi, cứ gọi ta Ảnh Đế" 

Ảnh Đế tỏ vẻ không quan tâm, Lý Thiên nghe ra liền khiếp sợ, quyền sách này càng lúc càng thần bí, không ngờ chưa cả thần niệm cường giả trong đây, Ảnh Đế, cái tên cũng đủ khí phách, ắc hẳn khi còn sống chính là tồn tại cường giả chí tôn, hắn lúc này mới nhìn lại trang sách đang mở kia, lòng chợt động liền cả kinh
"Sao lại thế, trang này không phải có phương thuốc luyện chế tâm hạch sao, giờ sao lại trống trơn thế này, chẳng lẽ"

Liếc nhìn Ảnh Đế, Lý Thiên như nghĩ ra gì đó mở miệng thử hỏi:

"Tiền bối, ngài có phải sẽ truyền thụ cho ta pháp quyết hình thành hạch tâm"

"Đúng thế, ngươi rất thông minh"

Ảnh Đế quay sang hắn cười nhạt, rồi liếc xuống ngực hắn nói thêm:

"Dù ngươi được đạo kinh giúp áp chế ma huyết nhưng không kéo dài được lâu, bây giờ ngươi chỉ có một lựa chọn"

Lý Thiên hít sâu một hơi, bình tĩnh nói:

"Tiền bối cứ nói"Ảnh Đế cười lớn bất ngờ mở miệng trêu chọc hắn:

"Không cần lo lắng, chỉ là ma huyết của ma thần mà thôi, ma thần tái thế đối với ta còn không tính là gì, nếu ngươi đã có được ma huyết thì cứ việc luyện nó thành hạch tâm luôn". 

"Ý Tiền bối là"

Lý Thiên càng thêm hồ đồ, Ảnh Đế nhìn ra vẻ mê mang của hắn, chân bước chậm rãi lại gần Cửu Chuyển Ma Công, vung tay cho một đạo khói đen bám vào trang sách trống trơn kia, khói đen vừa chạm vào liền biến thành vô số chữ viết vặn vẹo quái dị, Lý Thiên khó lắm mới nhìn ra được, nhưng xem xong không hiểu gì, hắn đành nhăn mặt, cười xấu hổ:

"Vãn bối ngu muội"

Nhìn gương mặt Lý Thiên đỏ bừng, Ảnh Đế gương mặt bao phủ trong khói đen không nhìn ra được biến hóa gì, nhưng trong giọng nói lại tràn đầy vẻ bình thản:

"Đây là tâm pháp kết ma hạch mà Hỗn Thế Ma Quân cảm ngộ thiên địa tạo hóa, thông qua trăm nghìn đại đạo lại mất gần vạn năm mới ngộ ra được, ngươi vừa nhìn liền thông mới là chuyện kỳ lạ".

Nghe ra xuất thân của hàng chữ kia càng làm Lý Thiên kinh ngạc, mắt không tự chủ nhìn nhiều vài lần nhưng vẫn không hiểu gì, đành thu lại tâm tư, đau khổ nói:

"Tâm pháp cao thâm thế vãn bối nào hiểu nổi"

"Ngươi biết bản chất của thế giới là gì không"

Ảnh Đế bất ngờ hỏi một câu, câu nói như đưa Lý Thiên về lại thực tại, trong đầu vang vọng rất lâu chưa tan, bản chất là gì, nó là thứ gì, hắn cau mày suy nghĩ, lòng mơ hồ như nghĩ ra lại như không, tâm vừa động bỗng nhớ lại bộ Phàm Nhân Quyền vừa học được không lâu trước, ý nghĩ vừa lóe, Lý Thiên mới ngập ngừng nói:

"Chẳng lẽ là linh khí".

Chương 74: U Linh Hỏa

Ảnh Đế mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, khói đen quanh người bỗng dao động một chút, tất nhiên cử động nhỏ thế Lý Thiên không cách nào nhìn ra, hắn còn cho rằng mình nói sai, chỉ gãi đầu cười ngây ngô

"Vãn bối lại đoán mò rồi, xấu hổ quá"

Ngược lại Ảnh Đế bỗng lắc đầu cười:

"Không, ngươi nói rất đúng, thế giới này, từng cành cây, ngọn cỏ, bao gồm cả cửu thiên tất cả đều được tạo thành từ linh khí, cả ta và ngươi đều là do linh khí cấu thành, chỉ là một loại diễn hóa khác mà thôi. Ngươi biết cửu đại nguyên tố từ đâu ra không"

"Không phải đều bắt nguồn từ linh khí sao"

Lý Thiên ngạc nhiên nói, Ảnh Đế cười trả lời:

"Đúng thế, vậy ngươi có bao giờ thấy phàm nhân chưa có linh khí nhưng vẫn sử dụng được nguyên tố".

Lý Thiên nghe xong bất giác nói:

"Đúng thế, luyện thể chưa có tâm hạch không giữ được linh khí tại sao lại có thể sử dụng vũ kỹ nguyên tố".

Nhìn ánh mắt Lý Tiên tò mò nhìn mình, Ảnh Đế cười lớn nói:

"Chỉ có người có thể chất thích ứng với nguyên tố thì thời còn là phàm nhân mới lĩnh hội được nguyên tố, người mang thể chất bình thường vĩnh viễn không làm được"

Lý Thiên nghe ra liền cau mày suy nghĩ, như chợt tỉnh ngộ hô lớn:

"Chẳng lẽ người mang linh thể nguyên tố có thể chứa linh khí ở nơi khác mà không cần hạch tâm"

"Thông minh lắm, nếu như người có hỏa linh thể, từ nhỏ đã tự hấp thu hỏa nguyên tố trong thiên địa cất trữ trong xương cốt để sử dụng, đến khi luyện hạch tâm sẽ hình thành hỏa tâm hạch"

Ảnh Đế gật đầu tán thưởng Lý Thiên thông minh, rồi cũng nhìn ra ánh mắt nghi hoặc của Lý Thiên, Ảnh Đế liền nói tiếp

"Ngươi đừng tưởng ta nói nãy giờ không liên quan gì tới ngươi, bây giờ mới là phần quan trọng, ta muốn ngươi làm giống người có linh thể nguyên tố, nhưng thay vì dẫn nguyên tố luyện thành hạch tâm nguyên tố, ta muốn ngươi dẫn ma huyết luyện thành ma hạch".

Lời nói của Ảnh Đế làm Lý Thiên giật mình một cái, vội hỏi:

"Ma hạch chẳng lẽ đặc biệt hơn hạch tâm thông thường"

"Tất nhiên, ngươi có ma hạch thay vì dùng linh khí sẽ chuyển sang ma khí, thật ra ma khí cũng là một dạng của linh khí, nhưng ma khí lại có tác dụng hấp thụ linh khí, khi đối chiến luôn cao hơn một bậc"

Ảnh Đế đúng là hết biết nói gì, Lý Thiên cũng nhận ra câu hỏi của mình khá ngu ngốc chỉ biết cười trừ, nghe ra ma khí lợi hại như thế lòng càng thêm quyết tâm, hắn vội ôm quyền cúi đầu:

"Mong tiền bối giúp đỡ"."Không vội được, đan điền ngươi giờ đang có hai đoàn hỏa diễm đối chiến với nhau, cần giải quyết chúng trước"

Ảnh Đế phẩy tay ra hiệu không cần khách khí, chân bước một bước liền kéo tâm thần Lý Thiên theo vào đan điền. Vừa xuất hiện Lý Thiên liền cảm nhận hơi nóng từ hỏa diễm của Lập Tinh Cảnh đang phả vào mặt, hắn nhăn mày chịu đựng cảm giác nóng rát kia, khó khăn nói:

"Tiền bối giờ phải làm sao"

"Cơ thể ngươi đúng là rắc rối, ứ bệnh khắp nơi, người khác chỉ một loại cũng đủ chết đến không thể chết hơn, ngươi vẫn cứ sống đúng là kỳ quái"

Ảnh Đế liếc mắt nhìn hắn thở dài, làm cho lòng Lý Thiên như treo trên sợi chỉ, vô cùng căng thẳng, nhưng hắn vẫn cố giữ bình tĩnh hỏi:

"Ngài hẳn sẽ có biện pháp nếu không cũng không giảng giải cho ta nãy giờ"

"Tiểu tử tinh ý đấy"

Ảnh Đế cũng không phủ nhận ý hắn, liếc nhìn liền nhận ra đâu là tác nhân gây hại

"Chỉ là hỏa diễm của lập tinh cảnh còn không làm ta phải ra tay, Lý Thiên ngươi lên đi"

"Cái gì, vãn bối lên"

Lý Thiên lúc đầu tưởng nghe không rõ, đến khi nhìn ra nụ cười quỷ dị kia liền sợ đến hồn phi phách tán:

"Tiền bối, đừng hù ta, ta nhát gan lắm, có thể chết người a""Ai nói ta đang đùa ngươi"

Ảnh Đế giọng đề cao ba phần, sau đó mới dịu xuống chút:

"Hài, ngươi nghĩ ta đứng ngay đây sẽ để ngươi chết sao"

Lý Thiên nhìn hoài cũng không nhìn được khuôn mặt ẩn trong khói đen kia có biến hóa gì, mặt hắn lúc trắng lúc xanh, cuối cùng Lý Thiên đành nghiến răng liều mạng nói:

"Được, vãn bối lên, vậy phải làm sao"

Ảnh Đế lúc này mới hài lòng cười:

"Phải thế chứ, sống trong tu chân giới mà chút đảm lượng cũng không có thì làm được gì, cứ tiến vào u linh hỏa, ta sẽ giúp ngươi luyện hóa nó"

"Được"

Lý Thiên cũng không còn đường lùi, đành tin tưởng Ảnh Đế, dù sao nếu lúc nãy Ảnh Đế không ra tay, hắn hẳn đang phải chịu dày vò mà chết rồi, làm gì còn ở đây. Đối phương muốn giết hắn, chỉ cần khoanh tay đứng nhìn, Lý Thiên phải chết không thể nghi ngờ.

Theo tâm thần càng lúc càng gần u linh hỏa, hắn liền cảm thấy cái lạnh thấu xương ngày càng đáng sợ như muốn đông cứng đến từng tế bào trong cơ thể, cả người di động ngày càng khó khăn, xoay đầu nhìn lại Ảnh Đế vẫn đang bình thản đứng đó, Lý Thiên cắn răng tiếp tục tiến lại gần.

Lúc đã đứng đối diện với u linh hỏa, Lý Thiên gần như đã phủ một tầng băng mỏng, tay chậm chạp mãi mới nâng lên được, bên tai bỗng xuất hiện âm thanh của Ánh Đế:

"Dung hợp tâm thần, tiến vào đi"

Không biết từ đâu xuất hiện một làn khói đen chạy dọc theo tay của hắn, khói đen đi tới đâu, băng liền tan tới đó, Lý Thiên cảm giác cơ thể có thể cử động liền không chần chờ, cả người lao vào trong u linh hỏa.

Không vào thì không biết, vừa vào Lý Thiên liền triệt để bị đông thành khối băng, ngay cả suy nghĩ cũng như bị đóng băng, triệt để mất nhận thức, đúng lúc này từ sâu thẳm trong đầu hắn xuất hiện thanh hư vô mờ mịt:

"U Linh hỏa hình thành trong vạn niên hàn băng, là địa hỏa trời sinh từ khi khai thiên lập địa, chí âm chí hàn, cực hàn vô bỉ, ức vạn năm thành linh tính, dẫn dụ linh tính của nó ra mà khai mở".

Theo thanh âm kia tắt dần, Lý Thiên cả người được bao bọc trong khói đen, như một tầng cách ly với bên ngoài, cảm giác lạnh giá cũng dần tan biến, hắn lại có thể cử động, suy nghĩ vừa trở về, Lý Thiên liền nhìn ra đây hẳn là do Ảnh Đê giúp mình.

"Linh tính sao, không ngờ u linh hỏa lại có linh tính, xem ra phải tìm ra nó mới được".

Di chuyển trong không gian lam hỏa xung quanh, Lý Thiên như một con kiến lần mò qua lại mà không thu được gì, lo lắng nhìn khói đen ngày càng thưa dần, cảm giác lạnh buốt linh hồn đang từ từ quay lại. Lý Thiên cắn môi đến bật cả máu

"Chết tiệt thật, phải nhanh lên, linh tính của nó rốt cuộc nằm ở đâu, khoan đã, dẫn dụ linh tính, chẳng lẽ phải dụ nó ra, làm sao để dụ".

Chương 75: Hỏa Linh

Lý Thiên bị dòng suy nghĩ đưa đẩy mãi không có kết quả tốt nhất, hắn liền cắn răng làm liều, quyết định mở miệng khiêu kích:

"Hỏa linh ngươi ở đâu ra đây đi, ta biết ngươi đang quan sát ta, ta có thể giúp ngươi tiêu diệt đoàn hỏa diễm kia, chắc ngươi không muốn mọi người biết đường đường là một dị hỏa lại không làm gì được một hỏa diễm thông thường chứ".

Đáng tiếc hỏa linh kia có vẻ không bị Lý Thiên đả động, khắp không gian vẫn chỉ là lửa xanh chập chờn, hơi lạnh quay trở lại ngày càng nhanh, Lý Thiên tự nhủ không còn thời gian, đúng lúc này linh quang chợt lóe, hắn mở miệng cười lớn:

"Ha ha, hỏa linh ngươi không biết ngoài kia còn có một kim linh hỏa, có vẻ so với ngươi càng lợi hại hơn, không biết khi ta nhờ nó giúp đỡ lại biết bên trong đây có một u linh hỏa có thứ hạng cao hơn lại chật vật với một hỏa diễm thông thường thì sẽ thế nào nhỉ"

Lần này lời nói của Lý Thiên có chút tác dụng, hỏa diễm xung quanh tựa hồ rung động ngày càng kịch liệt, xuyên qua lớp khói mỏng Lý Thiên có thể thấy phương xa có hai điểm sáng xanh nổi bật đang ngày càng rõ ràng, hiện ra thân hình một ngọn lửa xanh nhỏ vô cùng dễ thương, ngọn lửa kia có ba lổ hổng trông như hai mắt và một cái miệng, làm Lý Thiên chú ý là trong hai mắt nó có hai điểm sáng xanh lấp lánh tuyệt đẹp, cái miệng không ngừng biến thành đủ hình dạng tựa như đang nói chuyện:

"Nhân loại ngu ngốc, cái thứ nhãi nhép kim linh hỏa kia mà cũng dám đánh đồng với ta sao, đúng là xỉ nhục, u linh hỏa ta đứng hàng thứ ba trên thập chủng dị hỏa, loại đứng cuối mà ngươi cũng dám lấy ra so sánh".

Lý Thiên thấy cuối cùng cũng dẫn ra được hỏa linh, lòng thầm vui mừng nhưng chuyện kế tiếp cũng không đơn giản, hắn đăm chiêu nhìn tiểu hỏa trước mặt nói:

"Ngươi đã lợi hại như thế sao lại không làm gì được cái hỏa diễm kia".

Hỏa linh có chút chột dạ, cặp mắt đảo quanh né tránh ánh mắt Lý Thiên, cái miệng chu lại thành vòng tròn nhỏ, oan ức lên tiếng:

"Còn không phải tại ngươi sao, chủ nhân vì không để ta làm tổn thương ngươi nên đã đặt cấm chế với ta, nếu không mấy cái thứ kia nào có cơ hội tác quái như vậy"

Lý Thiên thừa cơ tiến tới nói tiếp:

"Ngươi nhận ta làm chủ nhân thì không phải giải quyết được mọi vấn đề rồi sao"

"Còn lâu ta mới nhận cái tên yếu xìu như ngươi, đó còn không phải xỉ nhục đại hỏa ta sao"Hỏa linh không chút lưu tình cự tuyệt, bên kia Lý Thiên chỉ cười cười, hắn cũng không cho rằng đơn giản như thế liền thu phục được u linh hỏa, lòng thầm nghĩ:

"Xem ra tên nhóc này trí tuệ khá giống một đứa con nít hay giận dỗi, có thể thử dụ thêm vài lần nữa"

Nghĩ là làm, Lý Thiên cười dài nhìn nó, đưa ra kiến nghị

"Nếu cứ như vậy thì ta thấy ngươi cũng sắp không xong rồi, không bằng ta với ngươi làm giao dịch đi, ngươi nhận ta làm chủ nhân vừa giúp ngươi khôi phục uy danh u linh hỏa, ngoài ra ngươi có thể đưa ra thêm điều kiện, thế nào".

Câu nói của Lý Thiên đánh vào điểm mấu chốt của vấn đề, hắn lại vừa đấm vừa xoa, hỏa linh nghe xong liền suy tư, hai hóp mắt híp lại thành đường thẳng, có vẻ rất không tình nguyện lên tiếng:

"Thôi được niệm tình ngươi đã có thành ý như thế, ta cũng không làm khó ngươi, tất nhiên là có điều kiện"

Lý Thiên vui vẻ cười đến nhắm tịt cả mắt gấp gáp nói:"Cứ nói, cứ nói ta đều đáp ứng cả"

Hỏa linh bộ dạng không vui vẻ gì, làm như nhận Lý Thiên làm chủ nhân là việc mất mặt nhất trong cuộc đời của nó, vì thế nó liền suy nghĩ rất lâu mới đưa ra được điều kiện mà nó cho là có lợi nhất cho mình:

"Ngươi không thể nhốt ta mãi ở đây, phải cho ta ra ngoài chơi, ngoài ra còn phải kiếm băng hỏa tinh thạch cho ta ăn, ngươi cũng không được trách mắng ta, à đúng rồi ngươi nhất định phải kiếm được phá không hỏa cho ta, nó với ta là bạn thân ta muốn chơi cùng với nó, à thêm nữa....".

Một tràng dài không ngừng tuôn ra từ cái miệng nhỏ kia làm Lý Thiên hoa cả mắt, vội đưa tay ngăn lại

"Khoan khoan, nói từ từ ta không nghe rõ".

Hai người một trước một sau, bàn bạc hết cả tiếng đồng hồ mới thuận lợi hoàn thành thỏa thuận, hỏa linh miệng cười tươi không ngừng thân thiết cọ vào người Lý Thiên, mỗi lần chạm vào đều làm hắn tê buốt tới tận xương tủy nhưng ngoài mặt vẫn cố chịu đựng nở nụ cười như đóa hoa cúc, lòng thầm hô:

"Thật may quá, hên là tên nhóc này ngây thơ như vậy, nếu không muốn lừa gạt nó nhận chủ quả là khó như lên trời".

Lúc này bên ngoài u linh hỏa, Ảnh Đế bình thản đứng đó nhìn biến hóa của lam hỏa trước mặt thầm cảm thán:

"Mặc dù có sự trợ giúp của ta nhưng tên nhóc này cũng rất khá, nhanh như vậy có thể luyện hóa được một trong thập chủng dị hỏa"

"Ha ha cái hoả diễm cỏn con kia, lần này ta sẽ cho ngươi biết sự lợi hại của đại hỏa ta"

Theo tiếng la non nớt, lam hỏa bỗng bùng phát dữ dội, chỉ chớp mắt liền nuốt chửng hỏa diễm từng đối kháng với nó nửa tháng nay. Đến khi mọi chuyện lắng xuống, lam hỏa khắp không gian cũng tan biến, theo đó lộ ra thân ảnh Lý Thiên trên vai còn có một tiểu lam hỏa đang đậu trên đó, không biết từ lúc nào đã mọc ra hai tay hai chân nhỏ nhắn, đung đưa qua lại vô cùng vui vẻ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau