CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Hồi Ức Cửu Thiên Sụp Đổ

Ngay lúc Lý Thiên tưởng như đã kết thúc thì từ đám bụi trắng bên dưới bốc lên một luồng khói trắng dần huyễn hoá thành một hình người đang ôm đầu trông rất đau khổ. Lý Thiên bị tình cảnh đột ngột phát sinh làm cho bất ngờ giây lát, nhưng rất nhanh hắn liền phản ứng, nhón chân nhảy lùi ra sau, cảnh giác nhìn bóng người này.

"Không cần lo lắng, đây chỉ là một phần chấp niệm mà thôi, cường giả phá thiên cảnh trở lên thần thức rất cường đại, thông thường sau khi chết sẽ biến mất, tuy nhiên đôi khi do oán khí quá mạnh mà hình thành chấp niệm như vậy, chấp niệm tồn tại lâu ngày có thể chuyển thành ma anh, nhưng xem ra đây vẫn chỉ là chấp niệm, dù tồn tại lâu như vậy vẫn không thành ma anh, chẳng lẽ không đủ linh khí"

Lý Thiên nghe xong liền an tâm thở phào một hơi, nghĩ nghĩ gì đó, lòng vừa động liền nói:

"Mới vào cửa lão không thấy linh khí như bị hút vào trong đây sao, ta đoán trong đây từ trước đã không còn linh khí, nên khi vừa mở cửa linh khí bên ngoài đều lũ lượt kéo vào."

"Không thể nào, trong đây không thể nào không có linh khí được, quá vô lý, chẳng lẽ có thứ nào đó hút mất"

Nghe ra giọng nói hồ nghi của lão Lý thiên cũng đành lắc đầu, lão không nghĩ ra càng không nói đến hắn, Lý Thiên đang lúc muốn hỏi gì đó thì bóng hình kia đang ôm đầu nãy giờ, bỗng mở đôi mắt tràn ngập hoảng sợ nhìn Lý Thiên, rồi từ miệng phát ra tiếng rào rú đáng sợ:
"Không được ta không thể chết, cửu thiên sụp rồi, sụp đổ rồi, cửu đại ma quân đã vẫn lạc trong vô linh chiến trường, Thất đại yêu vương cũng tán thân trong hư vô giới, thập đại thánh tổ càng bị đánh vào luân hồi, chúng ta đã thất bại sao, vạn linh cửu giới sẽ chết hết sao".

La hét rồi, hắn lại hoảng sợ nhìn lên trên, ở trần nhà không biết từ khi nào xuất hiện những hình ảnh vô cùng chân thật như được nhìn bằng chính đôi mắt của bóng hình kia. Lý Thiên vừa nhìn lên theo liền cứng đờ cả người, trên trần kia như chiếu một bộ phim về tận thế, chỉ thấy trên bầu trời, từng vì sao truy lạc đang rơi rụng khắp trời đêm, mặt trăng to lớn trên kia đang đang vỡ tung thành vô số mảnh, từng mảnh vụn hoà theo dòng sao như vô vàn sao chổi lao xuống mặt đất bên dưới, nổ tung thành vô số ánh lửa ngập trời, cả trời đất như bao trùm trong màu đỏ của lửa, của sự chết chóc, khắp nơi cơ hồ đều là thanh âm hò hét, âm thanh thê lương tuyệt vọng, bi ai, đau khổ tột cùng, tất cả đều truyền vào trong tai Lý Thiên, làm tâm hồn hắn rung động thật sâu.

Rồi bóng hình kia lại quay đầu về một hướng, hình ảnh trên trần cũng thay đổi theo, chỉ thấy ở đó, không gian bắt đầu xuất hiện vài vết nứt, từ nhỏ hoá dần thành lớn kéo dài đến hết tầm mắt, cứ như bị người bổ một đao chém ngang chân trời chia cắt mặt đất và bầu trời, từng mảng không gian không ngừng rơi xuống vỡ tan trong không trung, hình thành vô số đốm hư không xen lẫn, các đốm này càng lúc càng lớn, liên tục to lên liên kết lại với nhau thành một vực ngoại tối đen như mực.
"Không, không, tới rồi, là chúng nó, chạy, phải chạy,"

Bóng hình kia như nhận ra thứ gì đó ẩn sâu trong hư không kia, mặt tràn ngập hoảng sợ khôn cùng, quay người chạy đi, nhưng vừa bước liểu xiểu vài bước thì hắn lại đưa mắt vội vã nhìn lên không trung, xung quanh liên tục vang lên tiếng kêu vui mừng:

"Là ngũ đại Thiên Đế, bọn họ đến rồi, chúng ta sống rồi"

Trên bầu trời xuất hiện năm đạo độn quang từ phương xa chớp động trong không trung như bẻ cong không gian mà đi. Năm đạo độn quang này nháy mắt đã xuất hiện cạnh vết đứt gãy không gian khổng lồ kia, phân biệt chia làm năm người đứng sóng vai với nhau.

Năm người trên không trung chia làm năm hướng bắt đầu kết thủ ấn, theo ấn pháp ngày càng nhanh, linh khí khắp trời đất như được dẫn dắt tụ hội bao bọc quanh năm người họ, linh khí tụ tập ngày càng nhiều, dần hoá thành thực chất hình thành nên năm cây cột chống trời khổng lồ xuyên qua cả tầng mây đen, uy áp đáng sợ đến nỗi làm bóng người kia nằm thỏm xuống đất không ngừng run rẩy, từ chân cột bắt đầu xuất hiện vô số ký tự kỳ lạ chạy dần lên xoay vòng xung quanh thân cột, mỗi ký tự như ẩn chứa sức mạnh cấm kỵ của thiên địa, theo đó khiến không gian chấn động càng thêm kịch liệt làm cả vùng phía xa vặn vẹo không rõ hình dáng, ngay cả tầm mắt của một cường giả như bóng người kia cũng không cách nào nhìn ra phương xa đang diễn ra điều gì.

"Đó là Ngũ Hành Trấn Thiên Trận, lấy thân làm tâm trận, mượn thần khí làm vật dẫn, dẫn linh khí toàn bộ thiên địa kết thành trận pháp, tập hợp thiên mệnh cửu thiên đại đạo tạo thành một kích huỷ thiên diệt địa, ngũ đại Thiên Đế muốn muốn đồng quy vu tận với hư vô tộc rồi".

Chương 67: Thiên Ma

Hình ảnh lại chợt thay đổi, bóng hình kia quay sang sợ hãi nhìn một hướng, ở đó bỗng chốc xuất hiện một mảnh vỡ hư không tối đen như mực, trong đó hiện lên hai đốm sáng đỏ tươi như máu làm kinh sợ mọi người xung quanh:

"Là thiên ma, có thiên ma lọt lưới".

Thiên Ma chớp mắt đã xuất hiện, hình dạng một con sói toàn thân đều như cùng màu với hư không sau lưng nó, duy chỉ nổi bật cặp mắt đỏ tươi đến dọa người. Hình ảnh đến đây bỗng đứt quãng liên tục như một đoạn phim bị lỗi không ngừng lặp đi lặp lại, cuối cùng hình ảnh trên trần cũng dần biến mất, nhìn lại bóng hình kia cũng đang tan biến, hóa trở lại thành luồng khói trắng tiêu tan trong không khí.

Lý thiên thu hết tất cả vào tầm mắt, lòng thổn thức không thôi, vừa muốn cất bước thì hai mắt hắn liền mở to nhìn trước mặt, trong bóng tối phía xa, hắn vậy mà vẫn nhìn rõ hình dạng một con sói còn đen tối hơn cả bóng tối xung quanh, đôi mắt đỏ tươi quen thuộc kia Lý Thiên chỉ vừa mới trông thấy, giờ đây lại trở thành cơn ám ảnh của hắn ngay lúc này.

Lý thiên nhìn mà lòng như chìm xuống đáy cốc, như đại khái đoán ra mọi chuyện, mặt cười như đưa đám:

"Lần này chết thật rồi".

Con sói trước mắt Lý thiên không cần nghĩ cũng biết đây là Thiên Ma mà những người kia nói đến, Cửu Thiên sụp đổ rất có thể liên quan đến bọn chúng, tồn tại cỡ đó Lý thiên hắn sao lại xui xẻo gặp phải thế này, nhìn Thiên Ma đang dần tới gần, Lý Thiên run sợ cả người nổi toàn da gà, mồ hôi lạnh đổ như mưa nhưng hắn cũng không muốn bỏ cuộc, tay cầm đao nắm thật chặt, hắn biết cho dù muốn quay đầu chạy cũng không còn đường chỉ có thể chính diện đối mặt.

Thiên Ma dưới ánh sáng từ đốm lửa bên thông đạo chiếu rọi ra hình dạng một con sói như khai sinh từ một loại vật chất đen bí ẩn nào đó, nhìn qua cũng không có uy áp cường đại nào, càng không làm người khác sinh ra sợ hãi trong lòng, chỉ có đôi mắt đỏ bất thường kia như muốn nuốt chửng linh hồn người khác làm Lý thiên sợ hãi từ sâu trong linh hồn, mắt nhìn căn bản không dám nhìn vào cặp mắt đỏ kia.Thân hình Thiên Ma chớp tắt qua lại rất thần kỳ, Lý Thiên căn bản không nhìn ra được cách di chuyển của nó, ngay khi lần nữa hiện ra dưới ánh lửa, Thiên Ma tiếp tục biến mất, Lý Thiên tay cầm đao cảnh giác nhìn bốn phía cũng không thấy bóng dáng nó đâu.

Rồi bất chợt trước mặt hắn xuất hiện bóng dáng Thiên Ma như quỷ mị đột ngột xuất hiện chỉ cách hắn chưa đầy một tất, nó mở chiếc miệng to lớn nhưng không có răng nanh sắc bén dữ tợn, mà nhìn qua như một hố sâu khổng lồ như muốn hút đi tất cả từ linh hồn đến thể xác của Lý Thiên. Ngay trong khoảng khắc đó, Lý Thiên dường như không còn có thể suy nghĩ, mọi giác quan gần như mất đi toàn bộ cảm giác, hắn có thể cảm giác tử vong đang đến gần, nhưng Thiên Ma kia bỗng ngừng lại, lần nữa biến mất, xuất hiện trở lại đã cách hắn rất xa ẩn sâu trong bóng tối, đôi mắt đỏ kia như sợ hãi nhìn vào thanh đao Lý Thiên đang giơ ngang trước ngực. Lý thiên từ chỗ chết tìm được đường sống, cảm giác như mới dạo một vòng địa ngục trở về, nhìn xem phản ứng của Thiên Ma, hắn liếc nhìn thanh đao trên tay:

"Chẳng lẽ nó sợ ma đao này"

Lý thiên thử giơ ma đao chỉ về hướng Thiên Ma, quả nhiên vừa thấy hành động của Lý Thiên, Thiên Ma như đã chuẩn bị từ trước, liền biến mất không còn bóng dáng, Lý Thiên tuy đã lờ mờ đoán ra, nhưng lòng vẫn chưa hết đề phòng đưa mắt nhìn quanh, một lúc lâu sau cũng không có động tĩnh nào nữa, hắn mới thở ra một hơi thật dài, xem ra thoát được một kiếp. Lòng nghi hoặc không thôi:"Lão Mã Long trốn đâu rồi, cứ tới thời khắc ta gặp nguy hiểm là không thấy bóng dáng lão đâu"

"Ặc ngươi còn nói ta, cái thứ đó quá đáng sợ, chỉ nhìn vào cặp mắt của nó ta liền có cảm giác như bị hút vào đó, ta làm sao dám ló mặt cơ chứ"

Lão rất là oan ức nói, Lý Thiên nghe ra liền bất đắc dĩ với lão này, chỉ đành hỏi tiếp:

"Ta thấy con Thiên Ma hồi nãy hình như rất sợ lão mà, rốt cuộc là sao thế"

"Cái này, ngươi hỏi ta ta biết hỏi ai, cái thứ đó là lần đầu tiên ta thấy đấy".

Nghe giọng nói tràn đầy mê mang của lão, Lý Thiên cũng không nghe ra lão có ý đồ dấu diếm, lòng càng thêm khó hiểu, nhưng hắn cũng không có nhiều thời gian, tranh thủ lúc Thiên Ma kia bị ma đao hù sợ phải sớm thoát khỏi thông đạo này thôi.

Lý Thiên lần này không còn dám hạn chế tốc độ, mở ra lực lượng toàn thân chạy như bay trong thông đạo, thông đạo rất dài, Lý Thiên chạy thêm mấy tiếng đồng hồ mới tới được điểm cuối, ở đây có một cửa đá tròn to lớn chặn mất đường đi của hắn.

Chương 68: Không Gian Kỳ Bí

Cửa đá nhìn qua không có gì đặc biệt, Lý thiên vừa chạm tay vào thì trên cửa đá xuất hiện một hàng chữ:

"Đời người nhân thế dục niệm vô biên, con đường tu tiên vạn đạo xa xôi, tâm niệm muôn thuở lưu giữ chốn hồng hoang, chí cao vô thượng chỉ cầu số mệnh, mệnh trời hay mệnh ta, ngươi chọn mệnh nào"

Lý Thiên cau mày suy nghĩ, đây là gì thế, một câu hỏi sao, tin vào số mệnh hay tin vào bản tâm. Lý thiên nhìn liền cười khẽ, không có bút, hắn đành cắn đầu ngón tay, hóa máu thành mực trên cửa đá vẽ lên một chữ:

"Tâm".

Cửa đá lần nữa xuất hiện dòng chữ:

"Tại sao lại chọn".

Lý thiên từ tốn viết xuống:

"Tại sao phải chọn, không muốn chọn liền chọn, mệnh trời hay mệnh ta có quan trọng, tự hành theo bản tâm có chắc đã là nghịch mệnh, tu tiên là nghịch mệnh mà đi nhưng số kiếp liệu có thoát khỏi vận mệnh, cứ tùy tâm mà làm, là thuận mệnh hay nghịch mệnh cứ để thiên đạo phán xét".

Cửa đá hồi lâu mới xuất hiện một hàng chữ:

"Ha ha, tiểu tử thú vị lắm, tùy tâm mà làm sao, thế mới là ma tu chúng ta, được tiểu tử ngươi có thể qua".

Theo dòng chữ cuối hiện ra, cửa đá lấy mắt thường dần trượt sang bên để lộ ra con đường phía trước. Lý Thiên nheo mắt nhìn vào, từ đây hắn có thể thấy được vài tia sáng le lói ẩn trong bóng tối. Phía trước hẳn là có vật nào đó phát ra ánh sáng này. Lý Thiên chậm rãi bước đi nhưng trong đầu hắn lại đang đối thoại với lão Mã Long:
"Chủ nhân cũ của lão chưa chết sao, trả lời kiểu đó như chính ta đang nói chuyện với người sống vậy"

"Không đâu, ngài chết lâu rồi, đó chỉ là một đạo thần niệm được phong ấn trong cửa đá kia mà thôi, cửa đá mở ra rồi thì đạo thần niệm cũng tan biến theo"

"Thật là thần kỳ"

Lý Thiên âm thầm ca thán trong lòng, thế giới này đúng là còn quá nhiều điều hắn còn chưa biết hết.Lý Thiên đi tiếp không xa liền cảm thấy ánh sáng kia ngày càng mạnh, nhìn qua như ánh sáng mặt trời nhưng hắn biết bản thân đang ở trong một ngọn núi làm sao có ánh sáng mặt trời ở đây được.

Không mất bao lâu, Lý thiên liền ra khỏi thông đạo, đập vào mắt hắn là một khu rừng xanh tuyệt đẹp, cây cối um tùm phát triển, trên cao là bầu trời xanh bát ngát, mặt trời đang mờ khuất dưới rặng mây trắng, lóe lên vài tia sáng làm lóa đi tầm nhìn của hắn. Lý Thiên như phát mộng, cảm giác giống đang ở trong một ảo cảnh liền vô thức hô lên:

"Lại lạc vào ảo cảnh nữa sao".

"Ảo cảnh cái đầu ngươi đấy, đây là hiện thực, mọi thứ ở đây đều là thực".Lão Mã Long lời nói như đánh thức Lý thiên, hắn như người trong mơ vừa tỉnh liền cười khổ:

"Nhìn kiểu gì cũng không nghĩ ra trong núi lại có một tiểu thiên địa như vậy, nhưng mặt trời và mây xanh trên kia là sao".

" Đừng cái gì cũng hỏi ta như thế, ngươi phải có tinh thần tự tìm tòi học hỏi đi chứ"

Lý thiên đầu to như cái đấu, lão này xem ra cũng không biết gì rồi, Lý Thiên mệt mỏi tìm một con suối ngồi nghỉ ngơi một lát, cảm giác bụng đói cồn cào, chắc cũng mấy ngày không bỏ bụng, hắn vừa liếc nhìn xuống suối liền mừng rỡ, suối nước trong vắt kia hiện rõ từng đàn cá tung tăng bơi lội, mỗi con như đang vui đùa trong nước, lâu lâu bắn người lên không trung vẽ thành những đường cong tuyệt đẹp, nước theo đó bắn sang hai bên, bắn cả lên mặt Lý Thiên, nhưng hắn không bận tâm, đưa tay vuốt nước trên mặt, hai mắt nhìn mấy con cá kia thành mấy xỉa cá nướng thơm ngon.

Tay đưa ra mép lau đi nước miếng bên miệng, le lưỡi liếm bờ môi khô khốc, Lý thiên từng bước lại gần con suối xoa tay nói:

"Nào nào, mấy bé ngoan, ngoan ngoãn giao mình cho đại gia ta đi, bảo đảm không làm các ngươi đau đớn"

Nhìn tưởng ngon ăn, nhưng rất nhanh Lý Thiên liền cảm thấy vô vọng, mấy con cá này còn nhanh hơn cả yêu thú cấp bốn Lý Thiên từng gặp, nhanh đến vô lý, ngay khi hắn tưởng như đã chụp được vào tay thì nhìn lại đã không thấy bóng dáng, suối nhỏ nhiều cá là thế, mà mất mấy tiếng đồng hồ hắn vẫn chưa thu được con nào, nhìn đám cá vẫn tung tăng bơi lội quanh chân hắn không chút sợ hãi nên có. Lý Thiên cảm thấy bị xúc phạm sâu sắc, lòng tự trọng bị đả kích nghiêm trọng, tay hắn tức thì hóa thành trảo, la lớn:

"Mấy con nhãi nhép này, dám thách thức đại gia ta hả, xem trảo, ưng trảo thủ"

Đường đường là luyện tạng cảnh mà phải dùng vũ kỹ để bắt cá, Lý thiên có thể nói là độc nhất vô nhị, từ cổ chí kim hiếm thấy. Nhưng sự thật đôi khi khiến người khác khó có thể tiếp thu, nhất là Lý thiên bây giờ càng khó tiếp thu, ưng trảo thủ của hắn vậy mà chỉ bốc được mấy hòn sỏi, ngay cả một cái vẩy cá cũng không có, không những thế hắn còn bị lũ cá tung người hất nước văng đầy mặt. Lý Thiên miệng méo xẹo, khóe miệng giật giật, tức giận còn hơn khi bị tên Thẩm Phong hành khi trước, trảo trên tay ngày càng nhanh hơn, nhìn qua như muốn nói:

"Không bắt được một con thì thề không bỏ qua".

Chương 69: Mãng Xà Kỳ Lạ

"Ha ha cuối cùng cũng bắt được một con, đừng hòng thoát khỏi tay ta".

Lý Thiên sau nửa ngày lặp đi lặp lại một động tác, cuối cùng cũng nhìn thấu chuyển động của đám cá kia, một khi đã nắm bắt được quỹ đạo của chúng Lý Thiên tốc độ bắt cá cũng tăng lên nhiều, một hồi luyện ưng trảo thủ càng thêm thuần thục.

Nhìn năm con cá được ném lên mặt đất, Lý Thiên liếm môi thèm thuồng nhìn chúng, sau một hồi tìm tòi, bắt lửa, xiên que, nhìn bầu trời phía trên vẫn là mặt trời chói chang, Lý Thiên cười xem ra nơi đây vẫn rất khác so với bên ngoài, nhưng lúc này hắn cũng không rảnh để tâm mấy điều đó, ngay bên cạnh hắn là năm con cá nướng thơm phưng phức, mùi hương lan toả ra xung quanh làm ruột gan cồn cào cả lên.

Lý Thiên đưa một con cá lên miệng cắn một miếng, dùng răng xé ra một lớp thịt non mềm, óng ánh mọng nước, thịt vừa nuốt xuống cổ họng hắn liền cảm thấy có một luồng linh khí xuyên qua mỗi tế bào trong cơ thể, Lý Thiên hơi nhíu mày, hắn không vận công hấp thụ nhưng cơ thể vẫn tự tiến hành sao.

Không để tâm mấy thứ vụn vặt, như vậy cũng tốt đỡ mất thời gian, Lý Thiên cứ thế chưa hết nửa giờ đã xử lý sạch sẽ, lại nhìn đống xương rơi vãi trên đất, thầm nghĩ:

"Đám cá này ăn ngon hơn nhiều giống cá bên ngoài, đáng tiếc nếu có Lăng Nhã ở đây, với tài nấu nướng của nàng, chẳng phải hắn đã được một bữa mỹ vị rồi sao"

Cảm nhận hương vị còn vương nơi khoé miệng, Lý Thiên thổn thức nhớ về chuyện cũ mà lòng trăm mối cảm xúc

"Không biết nàng ấy sao rồi, chắc là không sao đâu, Thuỷ Nhật tông thần bí cường đại như vậy, vết thương như thế chẳng là gì với họ cả"

Dẹp bỏ mối bận tâm trong lòng, Lý thiên vừa lúc phủi mông đứng lên thì mặt đất bỗng xuất hiện chấn động rất nhẹ nhưng ngày càng lớn hơn. Lý Thiên lòng hơi căng thẳng:"Chẳng lẽ động đất".

"Cẩn thận có một sinh vật to lớn đang tiến sát tới đây"

Câu nói của lão Mã Long hoàn toàn dẹp tan phán đoán ban đầu của Lý thiên, nghe câu nói hắn vừa định trốn đi thì bên rừng cây bên cạnh truyền đến âm thanh gãy đổ, cát bụi tung bay tứ phía, theo hai hàng cây lớn ngả sang hai bên hiện ra thân ảnh một con mãng xà màu đen còn to hơn cả cây cổ thụ to nhất vùng này, nó vừa xuất hiện chỉ liếc sơ qua Lý Thiên rồi nhìn chằm chằm đống xương cá dưới chân hắn, đôi mắt xà hiện vẻ giận dữ, chiếc lưỡi thụt ra thụt vào bất ngờ phát ra tiếng người:

"Xì, xì nhân loại to gan, dám tới đây ăn trộm cá bổn xà nuôi, ngươi đúng là muốn chết".

Theo câu nói phát ra từ miệng xà thì một luồng sát khí cuồng bạo như hoá thực chất ép xuống người Lý Thiên, sát khí tràn đầy máu tanh làm hắn cực kỳ buồn nôn, mà up áp cuồng bạo thì như có vô số thanh gươm đang chém qua người làm cả người hắn vết thương chồng chất, cực kỳ đau đớn. Lý Thiên cố dời mắt quan sát, cả người không có vết thương nhưng đau đớn lan toả khắp cơ thể không phải là giả. Nếu nói uy áp của tiểu hổ như toà núi cao ép hắn thành cát bụi thì của mãng xà kia lại như một cơn cuồng phong sắc bén muốn cắt hắn thành vô số mảnh.Lý Thiên nghiến răng, mặc cho đau đớn như muốn ngất xỉu, tay cầm đao vẫn cố nâng lên như muốn đối kháng. Mãng xà đang dùng up áp muốn ép chết Lý Thiên thì đôi mắt xà hẹp dài bất chợt mở to như có chút không tin tưởng nhìn thanh đao kia, cả người khí thế đều như thu lại, Lý Thiên cảm giác uy áp bao xung quanh cơ thể đã tan biến, cả người như không còn sức lực xụi lơ dưới đất. Bên kia mãng xà trườn lại gần hắn, dùng chiếc đuôi nhích khẽ vào người Lý Thiên, âm thanh xè xè khó nghe vang lên:

"Xì, xì này chết chưa, nhân loại này sao lại có ma đao của chủ nhân nhỉ, không lẽ là người hữu duyên ngài từng nói đến, không xong rồi, nếu hắn chết ở đây chẳng phải tại ta sao".

Mãng xà vừa nghĩ tới liền bất giác lo lắng, liên tục trườn quanh người Lý Thiên, lâu lâu lại dùng đuôi huýt nhẹ một cái, miệng xà không ngừng nói to vào tai Lý Thiên:

"Này nhân loại, tỉnh chưa".

"Nhân loại gì yếu thế, ta còn chưa gặp tên nào yếu như ngươi vậy"

"Ê, ê còn sống không đó".

Lý Thiên cả người rã rời đâu còn hơi sức đáp lời nó, nhưng khi vừa ngẩng đầu trông thấy mãng xà kia đang đào hố, ý đồ chôn người dấu xác, Lý Thiên liền sợ hết hồn, mở miệng thở hổn hển:

"Còn sống, còn sống nhăn răng đây".

Chương 70: Giác Ngộ

Lý Thiên trong lúc mãng xà lo lắng bức rức bên ngoài, hắn cũng từ chỗ lão Mã Long biết được, con mãng xà này không ngờ là thú nuôi của chủ nhân nơi này. Lý thiên nghe xong nửa tin nửa ngờ nói:

"Làm sao có thể, thời gian qua bao nhiêu lâu rồi, con vật này đến giờ vẫn còn sống sao"

"Nó là Thôn Thiên mãng là dị giới thú thần bất tử bất diệt, nghe đồn khi còn nhỏ nó đã có thể cắn nuốt cả một phiến đại lục, trưởng thành hoàn toàn có thể thôn phệ cả âm dương ngũ hành, nhật nguyệt tinh không, thậm chí có thể thôn phệ quy tắc thiên đạo, sinh tử luân hồi không có nghĩa lý gì với nó, nếu muốn nó liền có thể cắn nuốt cả cửu thiên cũng không thành vấn đề. Tất nhiên đây chỉ là ta nghe đồn, tuy không hoàn toàn như thế nhưng đây quả là thần thú thời hồng hoang. Thời ta còn ở với chủ nhân nó chỉ mới là con non to bằng con giun, không ngờ bây giờ đã lớn như vậy."

Lý Thiên bị thân thế con mãng xà trông hơi ngốc bên ngoài làm cho choáng váng, mới nghe liền oách như vậy, đùa ta sao, Lý Thiên cười khổ trong lòng:

"Ta mới chỉ là luyện thể thôi có cần lôi hết bao nhiêu quái vật đến bên cạnh như vậy không".

Lý Thiên không dám chần chờ sau khi thấy con vật to lớn kia muốn chôn hắn thật liền hô to, không biết do hô lớn động đến vết thương hay bị đả kích quá nhiều không ngờ mắt trắng dã, hôn mê tại chỗ.

Lúc Lý Thiên tỉnh lại liền phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng trúc nhỏ, gió từ bên ngoài thổi vào mang theo hương vị tươi mát phả vào mặt Lý Thiên làm hắn hiếm khi có cảm giác yên bình như vậy, mọi phiền não dường như hoàn toàn tan biến. Cảm nhận có tia linh khí từ bên dưới tiến vào người lan toả toàn thân, Lý Thiên thoải mái không kìm được rên khẽ một tiếng, đến lúc này hắn mới giật mình nhìn xuống, chiếc giường hắn đang nằm lại làm bằng bạch ngọc trắng toát như tuyết, trong thân ngọc có nhiều đường mỏng như sợi chỉ uốn lượn qua lại như vật sống, hắn đếm tổng cộng có chín đường chỉ mang màu sắc khác nhau như đại diện cho chín nguyên tố của thiên địa.

Lý Thiên dù ngốc tới đâu cũng nhận ra đây không phải là vật bình thường, hắn còn bất ngờ phát hiện tinh thần tươi tỉnh thoải mái lạ kỳ, mọi phiền não bám lấy hắn bấy lâu như đều tiêu tán, Lý Thiên có cảm giác như tiến vào cảnh giới không minh, trong đầu trống rỗng khác thường, mọi ý nghĩ đều tiến vào cảnh giới vô ngã.

Bên ngoài nhà trúc là một rừng trúc tuyệt đẹp, lá trúc theo gió rơi nhẹ xuống đất, phấp phới trong cảnh sắc xanh biếc xung quanh, cách rừng trúc không xa có một khoảng đất lớn, lúc này Thôn Thiên Mãng đang lười biếng nằm dài ở đó, ngay cạnh đầu nó là Huyết Sát ma đao, trên thân đao để một viên ngọc không rõ từ viên ngọc chiếu ra một bóng hình già nua, từ miệng bóng hình kia phát ra âm thanh quen thuộc:

"Tiểu xà ngươi ở đây bao lâu rồi, có biết biến hoá bên ngoài không".

Thôn Thiên Mãng lười nhác lẽ chiếc lưỡi chẻ đôi của mình phát ra thanh âm nhàm chán:"Ta chỉ ở suốt trong đây nào biết cái gì bên ngoài, đến thời gian bao lâu rồi ta cũng lười đếm, mà không ngờ ma đao ngươi cũng sinh ra linh tính rồi đấy"

Bóng hình kia đúng là lão Mã Long, đao linh của Huyết Sát ma đao, lão nghe thế liền bất mãn nói:

"Cái gì mà không ngờ, ta vốn chính là bản nguyên thạch, còn không sinh ra linh tính sao, chỉ là sớm muộn thôi"

"Xì còn dài dòng, ta nghe nói trong chín viên bản nguyên thạch được rèn thành vũ khí, lão chính là người sinh ra linh tính chậm nhất".

Lão Mã Long nghe xong tất nhiên không phục lên tiếng cãi lại:

"Bọn họ chủ yếu dùng thần vật tế luyện, nào so được với ta tắm trong máu huyết mà tự thành linh tính, hơn cái bọn dựa vào ngoại vật kia gấp trăm ngàn lần".
Thôn Thiên Mãng cũng không thèm cãi lại lão, chỉ nhàn nhã nằm đó, đuôi lâu lâu lại đập mạnh một cái xuống nền đất bốc lên khói bụi mịt mù, đang lúc nó định nói gì đó thì đầu xà dưới đất bỗng ngẩng cao nhìn về hướng rừng trúc. Bên kia lão Mã Long cũng quay qua đó từ sớm, cả hai liếc mắt nhìn nhau, lão Mã Long nhíu mày nói:

"Không phải ta nhìn lầm đấy chứ, linh khí hình như đang tụ tập về đó".

Thôn Thiên Mãng âm trầm gật đầu, cái đầu to lớn lại lắc qua lắc lại có chút không chắc nói:

"Ngươi không nhầm đâu ta cũng cảm nhận được".

Rồi như nhớ ra gì đó, nó liếc mắt nhìn lão Mã Long:

"Hình như chúng ta đặt tên nhân loại kia trong nhà trúc của chủ nhân thì phải"

Lão Mã Long vô thức gật đầu:

"Thì đúng thế, hắn bị thương nặng thế, không dùng giường ôn tuyền sao hắn mau hồi phục được, khoan đã không lẽ là hắn"

Giọng nói lão Mã Long chuyển từ bình thản sang hốt hoảng, bên kia Thôn Thiên Mãng liền tiếp lời:

"Ngộ Đạo".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau