CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Tột Cùng Của Sự Bất Lực

Lý Thiên tay vân vê thanh kiếm Thượng Quan Uyển để lại mắt hiện lên mấy tia nghi hoặc:

"Ta nhớ hôm qua nàng ấy đâu có mang thanh kiếm nào theo bên mình"

Hắn quay sang hỏi lão Mã Long:

"Lão có thấy nàng ấy ra khỏi động lúc ta còn ngủ không"

"Ta có thấy ai ra đâu, không phải cả hai người các ngươi ân ái tới tận sáng sao"

Lão Mã Long cười xấu xa, rồi như nhớ ra gì đó:

"Có lẽ cô ta mang theo túi trữ vật, cất giữ vài món như thế thì có gì mà kỳ lạ"

Lý thiên nhíu mày, không cho la đúng nói:

"Không phải túi trữ vật, cần luyện tâm cảnh mới có thể sử dụng sao"

"Ai nói ngươi như thế"

Lão Mã Long buồn cười liền ra mặt thuyết giảng cho hắn một tràng:

"Túi trữ vật thường chia làm ba loại, loại thường sử dụng nhất trong tu chân giới là loại dùng thần niệm để lại ấn ký trên đó, loại này có nhiều kích thướt nhất cũng có tính an toàn cao nhất, cho dù ngươi có ăn cắp được nhưng nếu thần niệm ngươi yếu hơn thì cũng không cách nào mở được, loại này cần luyện thần cảnh, đã tu luyện thần niệm mới sử dụng được"

Lý thiên móc trong túi ra chiếc túi mà hắn lừa được từ người Phạm lão quỷ kia

"Vậy còn hai loại khác, phải có loại sử dụng linh lực đúng không"

"Đúng thế, dù sao nếu phải đợi lên tới luyện thần mới sử dụng được túi trữ vật thì cũng không có nhiều người có thể xài được, nên các luyện khí sư lại luyện chế ra túi trữ vật sử dụng linh lực, do không dùng thần niệm khống chế, túi trữ vật này có kích thướt nhỏ hơn và cũng rất dễ dàng phá, chỉ cần đưa linh lực vào liền có thể phá vỡ linh lực cấm chế của túi trữ vật."

Lý thiên như tỉnh ngộ nói:

"chẳng lẽ loại thứ ba là cho luyện thể dùng"

"Ha ha còn cần nói sao, tiểu tình nhân kia của ngươi chắc hẳn là dùng loại này, loại này là loại hiếm nhất trong ba loại, do không dùng linh lực hay thần niệm khống chế nên loại này cần một vật liệu đặc thù tạo không gian, nó gọi là đá không gian, ba loại tuy đều cần dùng nhưng loại này cần nhiều hơn hai cái kia gấp trăm lần, ngươi thấy nó có đáng để chế tạo không"

Lý Thiên như có suy tư:

"Ta thấy chỉ luyện thể cũng không cần dùng tới túi trữ vật quá nhiều, rõ ràng là quá lãng phí"

"Ha ha, ta nói tiểu tình nhân của ngươi cũng không phải thân phận đơn giản đâu, mới luyện thể đã có túi trữ vật như thế, chắc chắn xuất thân từ đại thế gia nào đó".

Lý Thiên thầm cười cũng không để ý, có là ai thì sao, chỉ cần thứ hắn muốn đều phải đạt được, Lý thiên cười đang tính nói gì đó thì bên tai nghe thấy giọng nói quen thuộc, cả đêm hắn đều chỉ nghe thanh âm mềm tận xương này, dù chỉ thoảng qua hắn cũng nhận ra là ai. Không nói nhiều cả người phóng về một hướng.

"cẩn thận vào, bên kia ta cảm thấy hai luồng khí rất mạnh, rất có thể là hai tên lập tinh cảnh"

Giọng lão ma đầy vẻ ngưng trọng nhưng cũng không khuyên hắn rời đi, chắc lão cũng đã đoán ra tên này nhìn như lúc nào cũng đùa giỡn nhưng có nhiều việc rất cố chấp, dù có chín con trâu cũng không kéo hắn quay đầu được. Lý Thiên dù biết phía trước rất nguy hiểm nhưng hắn vẫn đi, vì hắn cần phải đi, chỉ thế thôi. Càng đến gần Lý thiên càng lo lắng vì hắn nghe được âm thanh tức giận của Thượng Quan uyển đang đối thoại với đối phương

"Các ngươi về đi, ta sẽ không về"

"Tiểu thư, đây là lệnh của gia chủ, hai thuộc hạ cũng là bất đắc dĩ thôi, đắc tội"

Giọng nói kia đầy vẻ khiêm nhường nhưng có vẻ phải quyết tâm mang Thượng Quan Uyển đi, Lý thiên lòng tràn đầy lo lắng tốc độ càng tăng nhanh, ngay khi hắn tiếp cận gần trong tầm mắt thì cảm giác có một uy áp vô hình ép xuống, cả người đang nhảy trên không liền rơi xuống đất đập mạnh vào nền đá bên dưới. Thượng Quan Quyển vừa nhìn ra là Lý Thiên vội vã hô lớn:

"Dừng tay"

Hai người kia phân biệt một nam, một nữ đang muốn động thủ thì bị câu nói kia của Thượng Quan Uyển ngăn lại, cũng không tiếp tục ra tay nhưng khí thế quanh người vẫn ép cho Lý Thiên khó thở, Lý Thiên chống hai tay cố đứng lên nhưng cả người vẫn khom xuống, nhưng cặp mắt vẫn nhìn chằm chằm hai người kia, nhếch mép cười, máu từ trán chảy xuống biến cả gương mặt hắn thành màu đỏ tươi quỷ dị.

Thượng Quan Uyển đã chạy tới bên người Lý Thiên, nhìn thảm trạng của hắn mà lòng không đành lòng, tức giận quay sang hai người kia quát lên:

"Thu khí thế của các ngươi lại, ức hiếp một luyện thể thì oai phong gì, đừng làm mất thể diện Thượng Quan gia nữa"

Hai người kia cũng không dám làm trái lời Thượng Quan Uyển, up áp dần tan, Lý Thiên mệt mỏi cả người ngã lăn ra trên mặt đất, mỉm cười dịu dàng nhìn Thượng Quan Uyển:

"Ngươi là nữ nhân của ta, ngươi không muốn, ai cũng không thể mang ngươi đi được".

"Ngươi đúng là tên ngốc, họ là hộ vệ nhà ta, họ không làm hại ta đâu"
Thượng Quan Uyển mắt hơi ươn ướt vươn tay vuốt nhẹ trán hắn, nhìn máu tươi thấm đẫm lòng bàn tay, lòng nàng bất giác nhói đau, không biết từ khi nào tên đàn ông mà nàng chỉ vừa mới gặp này liền chiếm một vị trí không nhỏ trong lòng, là vì hắn cứu nàng sao, hay hắn là người đã cướp đi trinh tiết của nàng, hay là giọng nói bá đạo của hắn, hoặc ánh mắt bất khuất của hắn khi nãy, nàng không biết cũng không hiểu, là yêu, là thích, hay chỉ là mê hoặc nhất thời.

"Tiểu thư không còn sớm, chúng ta phải rời đi nhanh, gia chủ dùng bí pháp mở thông đạo không gian không kéo dài được lâu nữa"

Hai hộ vệ kia cũng không thèm nhìn Lý Thiên chỉ bước lại gần Thượng Quan Uyển cúi đầu nói, đối với bọn họ một tên luyện thể còn chưa khiến bọn họ nhìn vào mắt, bất quá chỉ là so với phàm nhân mạnh hơn chút, nếu nói phàm nhân là con kiến thì Lý Thiên bất quá chỉ là con kiến lính trong đó mà thôi. Thượng Quan Uyển nhìn Lý thiên lưu luyến dần chuyển ánh mắt đi, khôi phục lại bộ dáng đoan trang, quý phái ban nãy nhàn nhạt nói:

"Đi thôi, ta không đi các ngươi cũng bắt ta đi không phải sao"

Hai hộ vệ nghe thế liền sợ hãi quỳ mạnh xuống đất dập đầu liên tục:

"Thuộc hạ không dám, lệnh của gia chủ chúng thuộc hạ không dám làm trái"

Thượng Quan Uyển cũng không làm khó hai người, thở dài đầy vẻ bất đắc dĩ:

"Chuyện gì đến cũng sẽ đến, đó ắc là số mệnh của ta, thuận mệnh đôi khi cũng tốt, ít ra không phải làm ai đều khó xử vì ta"

"Nàng nói sai rồi"

Lý Thiên từ lâu đã ngồi trên mặt đất, nở nụ cười tràn đầy tự tin

"Cái gì số mệnh chứ, ta không tin, ta chỉ tin một điều, số mệnh là do con người tự tay định đoạt, ta nói rồi, nàng không muốn đi, ai cũng không cản được"

Lý thiên mở miệng cười lớn, hai tên hộ vệ nhìn Lý Thiên như một thằng điên lên tiếng chế nhạo:

"Con kiến kia, ngươi sẽ làm gì, ta thật muốn xem ngươi làm cách nào ngăn chúng ta"

Hai người bọn họ nãy giờ bị Lý Thiên chọc giận không nhẹ, nhưng không dám động thủ bởi lúc nào Thượng Quan Uyển cũng liếc mắt cảnh cáo hai người, nhưng Lý thiên quá ngạo mạn, bọn họ đường đường là cao thủ lập tinh cảnh, nào đâu bị một tên luyện thể xem thường như vậy, hai người liếc mắt nhìn nhau, nam hộ vê tức giận nói:

"Hừ ngươi đã ngông cuồng như thế thì tiếp chiêu này của ta thử xem"

"Thượng Quan Bác mau dừng tay"

Thấy Thượng Quan Bác muốn xuất chiêu thương tổn Lý Thiên, Thượng Quan Uyển liền lo lắng, hô lớn ngăn cản, đang muốn chạy lại thì nữ hộ vệ còn lại bỗng xuất hiện trước mặt nàng, Thượng Quan Uyển vừa gấp vừa giận, tức giận vung tay một chưởng vỗ ra

"Thượng Quan Hoa, tránh ra cho ta".

"Thứ lỗi tiểu thư, sau khi quay về chúng thuộc hạ sẽ quỳ gối chịu sự trừng phạt của ngài"

Nữ hộ vệ xem chưởng của Thượng Quan Uyển như không khí, người chợt động liền đã ở sau lưng nàng, một chưỡng vỗ xuống đánh ngất Thượng Quan Uyển. Lý Thiên bên kia trông thấy tất cả, tức giận tột độ, hai mắt cũng sắp chuyển sang màu máu, tia máu xuất hiện dày đặt, hai tròng mắt mở to nhưng hắn vẫn không động đậy, Lý Thiên không phải không muốn mà là không thể, đối diện hắn, Thượng Quan Bác nhếch miệng cười, tay lăng không vỗ ra một chưởng, từ chưởng liền huyễn hóa ra một con hỏa long khổng lồ, giương nanh múa vuốt lao đến chỗ Lý Thiên, hỏa long còn cách xa mà hắn đã cảm thấy hơi nóng phả vào mặt làm da như muốn phồng rộp lên. Lý Thiên nhăn mặt chịu đau, miệng ngược lại cười to:"Muốn giết ta sao, không đơn giản thế đâu, Thất Tinh trận khai"

Dưới ánh mắt kinh ngạc của hai người, mặt đất dưới chân nổi lên một đồ án trận pháp cầu kỳ, cây cối xung quanh lấy mắt thường bắt đầu di động nhanh chóng, ngày càng dời xa tầm mắt, một màn sương mù không biết từ đâu bao phủ toàn bộ mặt đất xung quanh, nhìn lên bầu trời chỉ thấy bảy ngôi sao sáng xếp thành một hàng lẻ loi giữa bầu trời. Thương Quan Bác nhướng mày nhìn quanh lẩm bẩm:

"Trận pháp sao, hắn bố trí từ khi nào, đúng là xem thường tên nhóc này rồi, từ khi nào chỉ một tên luyện thể ở nhất thiên lại khó đối phó như vậy".

Lúc này, cách đó không xa Thượng quan Hoa bị chia cắt với Thương Quan Bác, một tay ôm lấy Thương quan Uyển, tay còn lại liên tục vẽ trong không trung một đồ án hoa đào, ngay khi đồ án vừa xong, giữ mi tâm ả ta nổi lên hình hoa đào giống như đúc thứ vừa vẽ, miệng cười khẽ:

"Đào Hoa Liên Thập Tứ Thức, thức thứ nhất, Hoa Đào Nở Rộ"

Theo câu nói vừa xong, xung quanh người ả ta xuất hiện vô số cánh hoa đào rơi lả tả, ả bắt lấy một cánh hoa nhoẻn miệng cười:

"Thức thứ hai, Cuồng Phong Bạo Vũ"

Các cánh hoa khắp trời đất bắt đầu tụ họp lại thành một lốc xoáy lớn bao phủ quanh người Thượng Quan Hoa, Lý Thiên từ xa ẩn trong lớp sương mù, cả người thuận theo các đường vẽ dưới chân mà di chuyển không ngừng, nhìn cơn lốc hoa bao phủ quanh người Thương Quan Hoa lòng phát lạnh, bản năng nhận thấy nguy hiểm liền quay người phóng ra xa, sau lưng truyền tới giọng nói khiến hắn sợ hãi, chân bước càng nhanh hơn:

"Thức thứ ba, Hoa Đào Tán Loạn"

Nương theo thanh âm, một cơn gió to cuốn theo vô số cánh hoa lan tỏa ra tứ phía, Lý Thiên cảm nhận sau lưng bị cuồng phong đập trúng, cả người hắn văng ra xa, vô số cánh hoa như được làm bằng kim loại, cứa vào da thịt hắn để lại hàng loạt vết thương khắp cơ thể, Lý Thiên trong lúc bị cuốn bay nhìn thấy số linh thạch hắn dùng để dẫn trận bị cuồng phong đánh cho tan thành mảnh vụn, đáy lòng chợt lạnh đi:

"Chết tiệt, lập tinh cảnh quả là đáng sợ, tính sai rồi".

Cuồng Phong dần tan, cây cối xung quanh bị cơn gió cuốn văng xa cả cây số, vô số cây bị cánh hoa đào cắt cho thành vô vàn mảnh nhỏ, bán kính lấy Thượng Quan Hoa làm trung tâm hình thành một vòng tròn rộng cả mấy dặm trống trơn không có lấy một cành cây ngọn cỏ. Phía bên trái, Thượng Quan Bác cả người bao phủ trong một ngọn lửa, bước chân chậm rãi lại gần người Thượng Quan Hoa đang ôm Thượng Quan Uyển, cười khổ:

"Hoa muội vẫn nóng tính như thế, hại huynh thật khổ, có tấn công cũng đừng dùng đại chiêu như thế chứ, lỡ dẫn tới mấy lão quỷ lập tinh cảnh của nhất tinh thì sao, dù chúng ta không sợ nhưng tốt nhất vẫn không nên làm chậm trễ thời gian"

Thượng Quan Hoa gương mặt lạnh lùng không cảm xúc chỉ phun ra một chữ:

"Nhanh giải quyết đi"

"Hả"

Thượng Quan Bác có chút nghi hoặc đưa mắt nhìn theo ánh mắt của Thượng Quan Hoa, ánh mắt nổi lên mấy tia kinh ngạc, mỉm cười:

"Thế mà vẫn còn sống, đúng là tiểu tử thú vị"

Lý Thiên hiện giờ vô cùng thê thảm, cả người quần áo rách nát, cơ thể tràn đầy vết thương, nhìn qua không khác nào một huyết nhân, chỉ còn hai mắt vẫn nhìn chằm chằm hai người, hắn thấy Thượng Quan Bác tới gần, muốn động thân thể nhưng cả người ngay cả một chút sức lực cũng không có chỉ đành nhìn tên kia chậm rãi bước tới trước mặt. Thượng Quan Bác ngổi xổm xuống trước người Lý Thiên, trên tay nổi lên một ngọn lửa đỏ tươi như máu, cười nói:

"Chà chà, làm gì với ngươi đây, nếu giết ngươi thì khó ăn nói với tiểu thư mà không giết ngươi thì lòng ta không thoải mái, thật là tiến thoái lưỡng nan, ngươi có ý kiến nào không"

Lý Thiên cười lạnh phun một ngụm máu về phía Thương Quan Bác nhưng chưa tới nửa đường liền bị đốt cháy thành từng đóm khói nhỏ bốc hơi trong không khí, Thượng Quan Bác cũng không để ý Lý thiên vô lễ với hắn, chỉ nhìn Lý Thiên cười gằn:

"Ha ha, ta biết cách rồi, để ta tặng ngươi một phần đại lễ vậy"

Hai mắt Lý Thiên vẫn giữ vẻ dữ tợn nhìn Thượng Quan Bác đưa tay chạm vào ngực hắn, ngay lúc vừa tiếp xúc, Lý Thiên liền cảm thấy như có một ngọn lửa tiến vào trong cơ thể thiêu đốt toàn bộ lục phủ ngũ tạng của hắn, đau đớn tột cùng tập kích bất ngờ làm Lý Thiên không kìm được phát ra tiếng kêu đau đớn tê tâm phế liệt:

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA"

Thượng Quan Bác nhìn vẻ thống khổ của Lý thiên mà hài lòng thu tay, xoay người bước trở về bên người Thượng Quan Hoa, Lý Thiên nhìn theo bóng lưng của hắn, hai tay siết chặt thành quyền, cố nén đau đớn đang thiêu đốt khắp cơ thể, nghiến răng nghiến lợi nói:

"Chờ đó, sớm muộn cũng có một ngày ta sẽ khiến ngươi hối hận ngày hôm nay đã không giết ta"

Thượng Quan Bác sóng vai đứng cùng Thượng Quan Hoa cũng không quay đầu nhìn Lý Thiên, hai người đạp không mà bước chỉ chớp mắt liền biến mất phía chân trời, trong không trung chỉ quanh quẩn thanh âm của Thượng Quan Bác:

"Ta sẽ chờ ngươi, chúng ta là Thượng Quan gia ở thành Hoàng Nguyên, đệ Tứ thiên, nếu ngươi có thể tìm đến, ta sẽ tùy thời tiếp ngươi, nhưng chỉ sợ cả đời này ngươi đều vĩnh viễn không bước qua nổi cảnh giới luyện thể, cả đời chỉ là một phàm nhân, cả đời chỉ biết gậm nhấm nỗi đau, vĩnh viễn không thể trả thù, ha ha ha".

Lý Thiên căm hận nhìn hai người mang Thượng Quan Uyển rời đi, lòng đau đớn tột cùng, sự đau đớn còn lớn hơn gấp nhiều lờn đau đớn thể xác mà hắn đang chịu đựng, bất lực nhìn những thứ mình yêu mến bị cướp đoạt mà không thể làm gì, nổi đau đớn đó vượt ngoài sức chịu đựng của hắn, Lý Thiên hai mắt vẫn gắt gao nhìn theo hướng bọn họ ly khai một khắc cũng không rời.

Ngay tại thời khắc này, Lý Thiên lại không biết trong mi tâm của hắn, quyển Cửu Chuyển Thần Công đang lơ lửng cũng dần biến hóa theo biến chuyển tâm tính của Lý Thiên, màu vàng chói mắt đang dần mất đi, từ trung tâm hình thành từng luống khói đen ám ảnh bao phủ dần đến hoàn toàn quyển sách, chữ trên bìa sách cũng dần thay đổi, từ bốn chữ màu vàng thánh khiết dần bị thay thế bởi bốn chữ vặn vẹo đáng sợ:

"Cửu chuyển Ma Công".

Chương 62: Tin Tức Dị Hỏa Thứ Hai

Lý thiên cảm nhận cơ thể bị thiêu đốt như muốn hóa thành tro bụi, trong đầu không ngừng vang lên thanh âm của lão Mã Long:

"Cố chịu đựng, tên kia vừa đưa vào người ngươi một đạo hỏa diễm muốn phá nát đan điền của ngươi"

Lý Thiên trong cơn đau đớn vẫn còn duy trì chút tỉnh táo:

"Phá hủy đan điền của ta, sao hắn lại làm thế"

"Còn sao nữa, đan điền là nơi kết hạch tâm, đan điền bị phá, đời này ngươi đừng mơ bước vào được luyện tâm cảnh"

Nghe tiếng thở dài của lão, Lý Thiên lòng như tro tàn, thì thào:

"Thì ra mấy lời hắn nói lúc nãy không phải là hù dọa ta sao"

Gương mặt Lý Thiên giờ đây vặn vẹo đủ loại cảm xúc, đau đớn xen lẫn tức giận, không cam tâm trong lòng không ngừng hò hét:

"Không được, ta không thể kết thúc ở đây, còn rất nhiều việc ta cần làm, ta không thể"

"Được rồi ngươi đừng có hoảng, mọi chuyện vẫn chưa xấu tới mức đó đâu"

Lão Mã Long vẫn bình thản làm Lý thiên lo lắng cũng tạm lắng xuống, cố nhịn đau đớn thiêu đốt, hắn cắn môi đến bật máu:

"Là sao, lão có cách nào sao"

"Ta tạm thời không có cách nhưng ngươi lại có cách"

Lý Thiên nghe xong như bị chọc tức, miệng phun một ngụm máu tươi, tức giận:

"Đến lúc này mà lão còn đùa ta sao"

"Ta đâu có thời gian mà đùa giỡn với ngươi, ngươi không cảm thấy sao, hỏa diễm của lập tinh cảnh mà nãy giờ chỉ làm ngươi đau thế thôi sao, tự nội thị vào mà xem"

Nghe lão nói, Lý Thiên ngay lập tức làm theo, tâm thần cố đè xuống cảm giác đau đớn, vừa tiến vào cơ thể liền chuyển xuống đan điền, tâm thần hắn vừa đến nơi liền bị cảnh tượng trước mắt làm choáng váng, trước mặt hắn là một không gian to lớn, nơi đây bị bao bọc bởi hỏa diểm hai màu lam và đỏ đang đối chiến gay gắt với nhau. Nếu như hỏa diễm đỏ tươi kia như muốn thiêu đốt linh hồn hắn thì lam hỏa lại mang đến cho hắn cảm giác lạnh lẽo từ tận xâu trong linh hồn như có cảm tưởng chỉ cần hắn thử chạm vào liền bị đóng băng đền từng tế bào.

"Lam hỏa kia là gì thế, không ngờ có thể đối chọi lại với hỏa diễm của lập tinh cảnh"

Lý thiên vừa nghĩ như thế liền sực tỉnh, miệng khẽ lẩm bẩm:

"Đây không phải là u linh hỏa mà sư phụ cho hắn trước lúc người siêu thoát đấy chứ, thảo nào có thể đối chiến không rơi vào thế hạ phong với đạo hỏa diễm mới xâm nhập"

"AAAAA"

Cơn đau đớn bất ngờ ập đến làm hắn không kìm được phát ra tiếng hét to, mồ hôi đổ như mưa, lam hỏa tuy ngăn không cho hỏa diễm kia phá hủy đan điền của hắn, nhưng hai hoả diễm này tranh đấu với nhau làm Lý Thiên khổ không thể tả, lâu lâu lại truyền đến cảm giác đau đớn tột độ.

"Không biết ngươi từ nơi nào có được u linh hỏa, hỏa diễm đứng thứ ba trong thập chủng dị hỏa của thiên địa, nếu không chính ta cũng hết cách, nhưng thực lực của ngươi quá yếu, bản thân vẫn chưa luyện hóa được nó, u linh hỏa căn bản không ngăn được hỏa diễm kia quá một tháng"

Giọng nói lão ma tràn đầy thổn thức, rõ ràng ngay cả cấp bậc như lão, thập chủng dị hỏa vẫn là tồn tại khiến lão ước ao, Lý Thiên không quản nhiều thế, lòng lo lắng nhưng cũng đã bình tĩnh được ít, hắn phân tích lời lão bỗng nhíu mày:

"Lão có cách đúng không"

"Ha ha, tất nhiên, bây giờ có hai cách,"

Lý Thiên giọng lộ vẻ khẩn trương:

"Cách gì"

Lão Mã Long vẫn bình thản nói:

"Cách thứ nhất trong một tháng, ngươi có thể luyện tới lập tinh cảnh, đủ điều kiện luyện hóa u linh hỏa, ngươi đã nắm giữ u linh hỏa thì mấy cái hỏa diễm không nằm trong thập chủng dị hỏa căn bản là trò cười trước mặt nó"

Lý thiên khóe miệng hơi giực giực:

"Lão đùa ta hả, thôi nói cách hai đi"

Lão Mã Long giọng nói ý như, ta cũng cho là thế, tiếp tục:

"Cách hai, ta sẽ dẫn ngươi đi nhận truyền thừa của chủ nhân cũ của ta, ở đó ngài từng để lại truyền thừa một đạo kim linh hỏa, cũng là một trong thập chủng dị hỏa, khác với u linh hỏa của ngươi, nó chỉ đứng cuối cùng nên điều kiện luyện hóa không khắc khe như u linh hỏa, với sự trợ giúp của ta, ngươi hẳn có thể làm được".

Lý thiên cau mày suy tư:

"Truyền thừa của cường giả thời đại cổ sao, ta mới chỉ luyện thể làm sao có thể làm được"

"Không cần lo, chủ nhân đó của ta người luôn tin vào số mệnh và duyên số, truyền thừa cũng vậy, không có quy định cấp bậc cũng không có bẫy rạp như các mộ phần thông thường, chỉ cần có duyên ngay cả một phàm nhân cũng có thể đạt được."

Lý Thiên nghe thế vừa mừng vừa lo:

"Cũng đã mấy vạn năm rồi"

Lão Mã Long nghe hiểu ý hắn chỉ đành nói:

"Cầu số mệnh thôi, nếu bị người đoạt trước coi như ngươi xong, ta lại phải tìm chủ nhân mới"

Lý Thiên cũng thở dài, chỉ còn biết đặt cược vào vận khí. Tâm thần hắn vừa thoát ra ngoài, cảm nhận đau đớn một lần nữa ập đến, Lý Thiên mày kiếm nhíu chặt, âm thanh như nghẹn trong cổ họng:

"Chúng ta phải đi nơi nào"

"Để ta tính, cửu thiên giờ thay đổi quá lớn, có rất nhiều nơi đã không còn, ta không thể định vị chính xác được."

Lão Mã Long rất buồn bực, lão căn bản không còn phân biệt được phương hướng, Lý Thiên lòng càng ngày càng gấp, chợt lóe lên suy nghĩ:
"Hay là lão nói về những nơi nổi tiếng gần đó, biết đâu ta lại nghe hay thấy qua rồi"

Lý Thiên thời gian còn ở thực phòng, cũng rảnh rồi tìm đọc rất nhiều sách về thế giới này, như thế nên ngay khi Thẩm Phong lấy ra tiên phù hắn liền nhận ra. Lão Mã Long nghe cũng có lý liền thử nói:

"Cách chỗ đó chín dặm là núi Bạch Đằng, đỉnh núi cao nghìn trượng, toàn thân kết tinh từ bạch bảo trắng toát trơn nhẵn, ngươi thấy chưa"

"Chưa bao giờ nghe qua"

"Vậy còn hướng nam mười dặm là biển Hắc Thủy nổi tiếng vớ..."

"Khoan đã, biển Hắc Thủy, Thủy Nhật Tông, đúng rồi"

Lý Thiên vừa nghe tới điểm mấu chốt liền cắt lời lão, gấp gáp nói:

"Nơi đó cách Thủy Nhật tông bao xa"

Lão Mã Long cũng không quan tâm Lý thiên xen ngang, nghe Lý Thiên nói liền tỉnh ngộ:

"Đúng thế nếu biết địa điểm Thủy Nhật Tông liền có thể tính ra, chỗ đó cách Thủy Nhật tông hơn trăm dặm về hướng Tây"

"Vậy nhanh lên thôi, thời gian chỉ có một tháng không biết còn kịp không"

Lý Thiên từ lo âu chuyển sang vui vẻ, nhìn thấy đường sống phía trước, tinh thần tăng lên nhiều, đang lúc muốn cất bước rời đi thì đằng sau có tiếng người gọi hắn:

"Lý Thiên là ngươi hả, cuối cùng cũng tìm ra ngươi, ý chuyện gì thế này"

Cương Lão Đại từ rừng cây chui ra, cả người quần áo dơ dấy, rách vài chỗ, nhìn qua cũng chịu không ít khổ sở, giờ đây hai mắt hắn kinh ngạc nhìn quanh rồi quay sang nhìn Lý Thiên toàn thân đẫm máu không nhịn được kinh hô:

"Lý Thiên chuyện gì thế, ngươi không sao chứ"

Nhìn ánh mắt có chút khiếp sợ của tên kia đang nhìn mình, Lý Thiên cười khổ:

"Không sao chỉ bị thương ngoài da thôi, đừng nhìn ta, ta nào có bản lĩnh như thế, vô tình bị cuốn vào trận chiến của hai yêu thú thôi, đúng là quá thảm"

"Hai yêu thú mạnh cỡ nào mới có thể đại chiến đến mức này"

Hai mắt hắn chuyển từ người Lý Thiên đánh giá xung quanh, chép miệng không ngừng rồi liếc sang Lý Thiên với ánh mắt đồng tình, ngươi cũng quá đáng thương rồi, nhưng ngoài miệng thì mở lời an ủi:

"Không sao, còn sống là tốt rồi"

Hắn đang nói bỗng nhớ ra gì đó, có chút khẩn trương nói:

"Ý, không phải hôm này ngươi có trận đấu sao, nhanh lên không trễ đấy"

Lý Thiên khoát tay ra vẻ không sao, con đường tu tiên sắp tan biến rồi còn hơi đâu lo đến mấy trận tỉ thí kia, hắn liền tìm cớ:

"Không cần, ta đột phá đến luyện tạng cảnh rồi, không cần tham gia tỉ thí nữa cũng có thể chuyển lên ngoại môn rồi"

Cương Lão Đại hơi bất ngờ nhưng liền sực tỉnh vỗ vai hắn cười lớn:

"Ta đã đoán trước rồi, tiểu tử ngươi lợi hại như thế làm gì mà còn là luyện cốt cảnh chứ"

Nói rồi nhưng hắn vẫn tận tình khuyên Lý Thiên:"Ta thấy ngươi vẫn nên tham gia, vị trí đầu tiên phong thưởng cũng rất khá đấy"

Lý Thiên mỉm cười lắc đầu, từ chối ý tốt của hắn:

"Một tháng tới ta có chút việc bận có lẽ sẽ rời khỏi tông một thời gian"

"Chà, đáng tiếc thật, ta còn muốn cùng ngươi đi di tích Phá Lôi tông cơ"

Cương lão đại vuốt đầu ra vẻ tiếc nuối, Lý Thiên lần thứ hai nghe chữ Phá Lôi tông lòng liền sinh ra sự hứng thú:

"Cái đó là sao"

"Hà, hà có hứng thú sao"

Lý Thiên vừa định nói là không cũng được liền đổi ý, vì trong đầu hắn vang lên thanh âm hồ hởi của lão Mã Long

"Nhanh hỏi đi, Phá Lôi tông cũng là một tông môn trung đẳng của cửu thiên, vào đó có ta ngươi bảo đảm thu được không ít, trong đó có một thanh trấn phái chi bảo lôi dực đao chính là một trong cửu đại thần khí, nếu vẫn còn coi như ngươi lời lớn. Tu chân phái cửu thiên giờ xuống dốc như vậy ngay cả đám tạp chủng tứ thiên cũng dám làm loạn, bảo đảm không phá được cấm chế của Phá Lôi tông đâu"

Lý Thiên cũng bị lợi làm hấp dẫn bèn mở miệng:

"Đúng thế"

Cương Lão Đại cười ha ha nói:

"Di tích Phá Lôi tông chính là di tích quan trọng nhất trong Việt Quốc, mỗi trăm năm mới mở một lần, mỗi lần chỉ cho phép hơn trăm người đi vào, mà tất cả đều phải từ luyện thể trở xuống, đây chính là một hồi cơ hội tạo hóa của chúng ta"

Lý Thiên nghe xong mặt liền vui vẻ vì trong đầu hắn giọng lão Mã Long đang cười lớn:

"Ha ha, lũ kia vẫn chưa phá được cấm chế Phá Lôi tông, lần nãy ngươi lời to rồi"

Cương Lão Đại thấy Lý Thiên có vẻ quan tâm liền mở miệng mời:

"Muốn tham gia không"

Lý Thiên vừa định gật đầu liền có suy nghĩ:

"Sao ngươi lại nói cho ta"

Cương Lão Đại cười ngây ngô:

"Có sao, ta muốn tìm đồng bạn cùng giúp đỡ lẫn nhau, nên nhớ vào đó bao gồm tất cả tông môn của cả Việt Quốc, có rất nhiều phe phái đối địch với Thần Long tông chúng ta, vào đó càng nhiều người càng tốt không phải sao, he he ta trong tông cũng không quen nhiều người lắm"

Lý Thiên cũng không quản được hắn nói thật hay không nhưng Phá Lôi tông hắn phải đi mới được, đợi một trăm năm quá lâu, Lý thiên nhíu mày:

"Thần Long tông ta có mấy danh ngạch, không phải tất cả đều sẽ chia cho các luyện thể đỉnh phong sao"

Cương Lão Đại nháy mắt với hắn, cười nói:

"Đúng thế, Phá Lôi tông hai tháng sau mở ra, một tháng sau tông môn sẽ mở đợt tuyển chọn, tông ta chỉ có năm danh ngạch, mỗi lần đầu cạnh tranh rất kịch liệt."

Lý Thiên càng nghe càng thấy khó hiểu:

"Ta chỉ mới tiến vào luyển tạng cảnh không lâu, làm sao ngươi nghĩ ta có thể qua"

Cương Lão Đại chỉ chỉ cái tai của mình cười nói:

"Ta có linh cảm rất tốt, lần đầu gặp ngươi cái tai của ta liền giật giật có nghĩa là ngươi rất đặc biệt"

Lý thiên nửa tin nửa ngờ:

"Ngươi chỉ vì như thế liền mời ta"

Cương Lão Đại cười khổ:

"Ta nói thật với ngươi ta là đệ tử nội môn, bữa đó chỉ đến xem thi đấu mà thôi, lý do ta tiếp cận ngươi vì ta có một cảm giác làm bạn với ngươi sẽ có ngày cứu ta một mạng"

Cương Lão Đại vò đầu bức tai không biết nói sao:

"Nên ta mới muốn giúp ngươi, còn về chuyện mời ngươi đi cùng là do thoáng lướt qua trong đầu thôi, lúc sau ta liền hối hận nhưng nhìn ngươi tăng tiến nhanh như thế biết đâu lại có hi vọng"

Lý Thiên dở khóc dở cười nhìn hắn cũng không biết thật giả ra sao, nhưng Phá Lôi tông hai tháng sau Lý Thiên thấy vẫn nên cố gắng một lần, liền xoay người chắp tay hướng Cương Lão Đại cười nói

"Cảm ơn, ta chắc chắn sẽ có một danh ngạch trong đó, chỉ lo nguơi thôi"

Cương Lão Đại nghe xong liền không phục la to:

"Hừ, ngươi đừng có xem thường ta, ta tiến vào luyện tạng trước ngươi mấy tháng rồi đấy"

Lý Thiên có chút buồn cười, nói ra tên này cũng đồng cảnh giới với hắn, vậy mà còn mặt dày rủ hắn đi chung, người nên lo là hắn mới đúng, cạnh tranh danh ngạch không ngoa chắc chắn toàn bộ đều là luyện tạng đỉnh phong cả. Nhung nhìn ánh mắt tự tin của hắn, Lý Thiên thầm nghĩ

"Xem ra tên này cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài".

Chương 63: Say

Nằm ở hướng Tây Bắc của Việt Quốc là Hàn Quốc, một quốc gia nhỏ bé kẹp giữa hai cường quốc đương thời, Việt Quốc phía Đông và Càn Quốc Phía Tây, địa phận toàn bộ Hàn Quốc chỉ tương đương một tỉnh của Việt Quốc, nhưng nó vẫn tồn tại ngàn năm bất diệt, mặc cho bao triều đại xung quanh thay thời đổi vận, phong chuyển biến hoá, Hàn Quốc vẫn một mực tồn tại không đổ. Người đời đồn đại, tại Hàn Quốc có tồn tại một thần thú thủ vệ quốc gia, mỗi khi quốc gia lâm nguy sẽ hàn lâm xuất thế dẹp tan mọi nguy nan.

Mà nơi thần thú cư ngụ, nơi mà mọi thần dân Hàn Quốc đều cung kính hết mực, ở trung tâm quốc gia nơi sừng sững một ngọn núi khổng lồ cao không thấy đỉnh, chỉ lờ mờ ẩn hiện từng đám mây lơ lửng giữa thân núi, tạo ra một khung cảnh hùng vĩ đến choáng ngợp. Lý Thiên giờ phút này đang ngồi trên tầng cao nhất của một toà tửu lâu ngay trong kinh đô Hàn Quốc, từ đây hắn có thể trông thấy khung cảnh tuyệt đẹp hiếm thấy này, vô số cảm xúc xen lẫn trong lòng, hắn tay nâng chén rượu khẽ nhấp một ngụm, cảm nhận cảm giác cay xè quanh quẩn khoang miệng, Lý Thiên thở ra một hơi thật dài, vô cùng cảm thán:

"Cảnh sắc như mộng ảo, lại tràn đầy khí phách, đúng là cảnh vật tạo hoá hiếm thấy".

"Trên đời có thật sự mọi cảnh vật đều do thiên địa sơ khai tạo thành"

Lý Thiên nghe giọng nói tràn đầy thương cảm phảng phất trong đầu, miệng cười nhấp tiếp một hớp rượu, một ngón tay điểm nhẹ vào bầu rượu vẩy lên một dòng nước tinh khiết, ở trên mặt bàn viết xuống mấy câu:

"Đời người hiếm có một lần sầu.

Sầu buồn trong tâm tựa hư không.

Trống rỗng che mất đôi tầm mắt.

Mắt nhìn phương xa lòng thổn thức.Thổn thức những khắc thời xưa cũ.

Lòng buồn cảnh có vui bao giờ."

Cười tự giễu vài tiếng, Lý Thiên đưa ngang bầu rượu như kính chúng sinh, một ngụm một ngụm chốc hết vào trong miệng, cảm nhận cảm giác khô nóng như muốn thiêu đốt cổ họng, Lý Thiên thở hắt một hơi sảng khoái, cảm giác lâng lâng lúc này làm hắn vô cùng thư thái, mọi phiền muộn cuốn lấy hắn bấy lâu nay như đều tan biến không còn.

"Đã sầu mượn rượu càng thêm sầu, trốn tránh trong men say càng khiến người u mê, ngươi nói chẳng phải còn rất nhiều việc phải làm sao, sao giờ đây lại chạy trốn trong cơn mê mụi thế này, thật làm ta thất vọng"

Tiếng nói trách cứ xen lẫn buồn bã như muốn đánh thức tâm hồn kẻ truỵ lạc, Lý Thiên như hiểu như không, bầu rượu nơi tay đã không còn, cả người nửa tỉnh nửa mê tựa trên mặt bàn, gương mặt thiếu niên tuấn tú tràn đầy mê mang:"Lão nói xem có phải ông trời trừng phạt ta, mọi thứ ta làm, mọi việc ta muốn, tất cả đều như một giấc mộng, chỉ khác là cơn ác mộng mà ta khó có thể tiếp thu, ngày đầu đến đây ta đã từng mơ ước rất nhiều, mộng tưởng rất nhiều, nhưng tất cả chỉ là giấc mộng ngàn thu. Ha ha ha, thật là trêu người quá đáng."

Hắn bỗng cất tiếng cười to thu hút ánh mắt mọi quan khách xung quanh, tất cả đều đưa đôi mắt khó chịu nhìn tên thanh niên say khước lão đảo bước xuống bậc thang. Một tiểu cô nương xinh xắn, nhanh nhẹn chạy lại chỗ hắn, mở miệng phát ra tiếng nói trong trẻo dễ thương:

"Khách Quan, người vẫn chưa trả tiền"

Lý Thiên đưa đôi mắt lờ mờ nhìn bóng hình hư ảo của tiểu cô nương trước mắt, từ trong túi áo móc ra một viên linh thạch đưa tới, dưới ánh mắt khiếp sợ của chúng nhân liền bước ra khỏi cửa ẩn vào dòng người nhộn nhịp trên đường cái. Tiểu cô nương có chút run rẩy nhìn viên linh thạch trong tay, đến lúc tỉnh lại đã không thấy bóng dáng tên thanh niên kia đâu, nhưng nàng vẫn rất tận trức trách chạy theo hô lớn:

"Khách quan, chờ đã, tiền thối của ngài đây"

Nhưng rất nhanh tiểu cô nương liền bỏ cuộc trong dòng người đông đúc trên đường, thất vọng quay về quán, cầm viên linh thạch luyến tiếc đưa cho cha nàng, trông thấy vẻ mặt cười như đoá hoa cúc của lão nhân đã gần lục tuần này, lại nhìn ánh mắt hâm mộ của khách nhân trong quán, bất giác trong lòng tiểu cô nương tràn ngập hiếu kỳ về thanh niên nọ:

"Tên say sỉn khi nãy là tiên nhân sao, mọi người có vẻ rất ngưỡng mộ, ngay cả cha cha cả ngày nhăn nhó lại thay đổi lớn như vậy."

Lý Thiên không biết chỉ một hành động nhỏ của hắn liền dẫn phát sự hiếu kỳ của một tiểu cô nương ngây thơ, hắn lại càng không ngờ tiểu cô nương đó về sau lại vì thế mà tiến vào con đường tu tiên thành tựu một đời nữ đế mạnh nhất thập tinh cửu vực.

Chương 64: Vấn Đề Nan Giải

Lúc Lý Thiên tỉnh dậy thì trời đã sáng, từng tia sáng ấm áp xuyên qua mái ngói đổ nát phía trên chiếu xuống mặt đất bụi bặm bên dưới, Lý Thiên đưa mắt nhìn quanh, đầu đau nhức không thôi, miệng đắng chát cực kỳ khó chịu. Nhớ lại hành động hôm qua mà thổn thức trong lòng, hắn hiếm khi say nhưng một lần say liền quên cả trời đất.

Lảo đảo bước ra khỏi cổng nhìn lại không biết mình trong lúc mơ màng thế nào lại tìm ra một ngôi chùa bỏ hoang tá túc qua đêm, xem ra vẫn không say đến mức bạ đâu ngủ đó. Từ trong đầu lại truyền đến cảm giác đau nhức dữ dội, kết hợp với cảm giác thiêu đốt dưới đan điền, Lý Thiên mặt lúc đỏ lúc trắng, lòng than khổ không thôi:

"Lần sau phải uống có chừng mực mới được"

Vừa ra khỏi đại môn liền phát hiện mình đã rời khỏi thành, ngôi chùa này nằm phụ cận ngoại thành, cây cối um tùm bao phủ xung quanh, Lý Thiên khát khô cả họng, ý nghĩ đầu tiên loé lên trong đầu là phải đi tìm nước uống.

Thuận lợi tìm được một con suối nhỏ, uống nước, rửa mặt, sửa soạng một phen, Lý Thiên mới thoải mái chút ít nhưng cơn thiêu đốt dưới đan điền lại bùng lên làm Lý Thiên đau đến nhe răng trợn mắt.

Nhìn sắc trời còn sớm, có vẻ nên nhanh chóng đi đến địa điểm đã định, Lý Thiên nhìn về ngọn núi phương xa ẩn trong màn mây mù, lòng khẽ động:

"Lão Mã Long, lão có chắc là nơi đó không"

"Hừ, ta nào rảnh mà nói dối ngươi, ngọn núi đó chính là do chủ nhân tạo ra làm mộ phần cho người"

Hít sâu một hơi, Lý thiên bị lời nói của lão làm cho khiếp sợ, người đó rốt cuộc mạnh đến trình độ nào mới có thể làm được như vậy, dời núi lấp sông, hắn tưởng chỉ có trong mấy câu châm ngôn, nhưng xem ra ở thế giới này điều càng không thể thì lại càng có thể rồi.

Mất mấy ngày thời gian Lý Thiên cuối cùng cũng đã tới gần chân núi, ở đây không có một cành cây ngọn cỏ nào, Lý Thiên nhìn ra xa cách đấy không xa là một ngọn đồi nhỏ trắng toát như ngọc, như nhớ ra gì đó, hắn thử nói:

"Lão xem phía kia có phải cái núi Bạch Đằng gì lão nói bữa trước không""Không giống lắm, nhưng chất liệu thì có vẻ là như nhau"

Lý Thiên xem lão Mã Long có vẻ không dám chắc nhưng hắn có thể suy đoán đó chính là núi Bạch Đằng lão từng nhắc đến, xem ra thời gian có thể làm thay đổi nhiều thứ, ngọn núi cao cả vạn dặm khi trước giờ cũng chỉ là một ngọn đồi, cảm khái thì cảm khái, Lý Thiên dời mắt nhìn lên đỉnh núi phía trên ẩn trong tầng mây mù.

"Duy chỉ có ngọn núi này không thay đổi, đúng là kỳ vật vượt cả tạo vật của thiên địa"

Lý Thiên nghe theo chỉ dẫn của lão Mã Long, bắt đầu đi xung quanh xem xét chân núi, chân núi to lớn đường kính bằng cả một toà thành trì, Lý Thiên dù chạy hết tốc lực không ngừng nghỉ một phút nào cũng phải mất độ khoảng hai ba ngày mới đi hết được. Ngay lúc hắn đang chạy thì bên tai vang lên giọng nói quen thuộc:

"Dừng lại là nơi này"

Lý thiên rất tin tưởng lão Mã Long, liền dừng bước chân, đối diện hắn là một vách núi khá bằng phẳng chỉ lổm chổm nhiều viên đá nhỏ, Lý Thiên làm theo lời lão Mã Long, tiến lại gần đưa tay sờ trên vách đá kia lần mò qua lại, tay vừa chạm vào một mảnh đá nhô lên bất kỳ thì trong đầu vang lên thanh âm:
"Ở hướng Bắc có một viên đá hình ngọn lửa kia, hướng nam kia kìa, viên đá hình giọt nước, đó đó đúng rồi"

Tuy có lão Mã Long chỉ dẫn Lý Thiên cũng mất một lúc mới tìm ra, mất cả mấy tiếng thời gian Lý Thiên mới tìm thấy đủ năm viên đá hình dạng ngũ hành, cứ mỗi lần như thế hắn đưa tay ấn vào thì viên đá liền chìm vào vách động, đến giờ hắn mới để ý năm viên đá này nếu nối lại với nhau thì được một vòng tròn hoàn hảo, nhưng khi ấn xuống viên thứ năm thì không có bất kỳ biến hoá nào phát sinh, Lý Thiên nhíu mày tỏ vẻ nghi hoặc:

"Sao lại thế, đủ ngũ hành rồi mà"

"Không vẫn còn thiếu, còn bốn nguyên tố diễn sinh nữa, mau tìm đi"

Cả hai căng mắt tìm hoài nhưng không tìm ra bất kỳ viên đá nào mang hình dạng các nguyên tố kia, lòng căng thẳng càng làm mất tập trung, Lý Thiên cơ hồ lục tung mọi viên đá xung quanh, tất cả đều thử một lần nhưng đều thất bại. Chán nản ngồi bệt ra đất, ngay khi ngồi trên đất nhìn lên, Lý Thiên hai mắt bỗng loé sáng như nhìn ra gì đó, trên tay cầm lấy một viên đá, ở phía năm lổ hổng trên vách đá nối lại thành một hình tròn. Miệng khẽ lẩm bẩm:

"Ngũ Hành tương sinh tương khắc, nếu bốn nguyên tố kia là nguyên tố diễn sinh vậy chúng phải từ ngũ hành mà sinh ra, băng từ thuỷ mà ra, băng gần hoả mà tan chảy trở lại thành thuỷ"

Lý Thiên vừa nói vừa dùng viên đá chỉ vào vết lõm hình giọt nước kéo thành đường nối với hình ngọn lửa đối diện, sau đó đưa tay từ hình thổ nguyên tố vẽ một đường chuyển sang hình thuỷ nguyên tố.

"Nham Thạch từ thổ nguyên tố kết hợp hoả nguyên tố mà sinh ra cuối cùng bị nước làm nguội trở lại thành thổ nguyên tố"

Ngay khi Lý thiên vẽ xong thì hai đường kẻ hắn vừa vẽ bắt đầu sáng lên một xanh một cam, đường màu xanh là đường thẳng nối thẳng hai hình thuỷ và hoả, còn đường màu cam bắt nguồn từ hoả theo vòng tròn nối với thổ rồi chuyển thành đường thẳng kéo đến thuỷ nguyên tố. Lý Thiên nhìn xem biến hoá trên vách đá mà lòng vui mừng, nhưng ngay sau đó hắn liền đau đầu:

"Phong và lôi hai loại này hình như đâu có liên quan gì đến ngũ hành".

Chương 65: Bộ Xương Thần Bí

"Sao rồi, không có tiến triển gì sao".

"Hài, đúng là không nghĩ ra được gì, lão có kiến giải nào không".

Lý Thiên thật đúng là hết cách, nghe lão nói thế hình như nghĩ ra biện pháp nào đó, liền mở miệng hỏi. Trong đầu hắn, lão Mã Long rất từ tốn nói:

"Phong, lôi tuy không do ngũ hành diễn sinh ra nhưng chúng cũng không thể thoát ly khỏi ngũ hành, ngũ hành tạo thế giới, vậy phong lôi nằm trong đó có thật thoát được quy luật ngũ hành."

Lý Thiên nghe như hiểu như không, có gật đầu rồi lại lắc đầu, cả người chìm vào thời khắc vi diệu, toàn bộ tinh thần như tập trung vào từng câu từng chữ trong đó, Lý Thiên nhìn lên vòng tròn trên vách đá, thần tình thay đổi hoàn toàn, cả người hai mắt hắn tập trung liền phát hiện trong vòng tròn ngũ hành không ngờ vẫn còn hai viên đá nhỏ lồi lên khỏi bề mặt. Hai viên này hắn cũng từng thử nhưng không có tác dụng, liệu có phải.

"Phong, lôi tuy không từ ngũ hành mà sinh nhưng nó luôn tồn tại trong ngũ hành, là thế sao"

Lần này khi Lý thiên chạm vào, hai viên đá không ngờ sáng lên hai màu xanh và lục rồi từ đó toả ra các đường nối lấy các hình ngũ hành xung quanh, dưới ánh mắt kinh ngạc của hắn, các đường này vừa chạm vào các nguyên tố ngũ hành liền đổi màu theo nguyên tố đó đó rồi không dừng lại, tiếp tục đi tiếp nối ra khắp bề mặt vách đá, cuối cùng kết thành hình dạng một cửa động.

Từ bên trong vách đá vang lên thanh âm lộc cộc, rồi hình cửa động kia ở giữa xuất hiện một khe hở từ từ tách ra. Đến khi cửa động mở ra hoàn toàn, Lý Thiên trông thấy bên trong chỉ thuần một màu đen đáng sợ, rồi như có một cơn cuồng phong thổi vào trong động cuốn theo quần áo hắn tung bay phấp phới, nhưng Lý Thiên cũng không ngừng bước chân, từng bước tiến vào, đến khi thân hình hắn đã hoàn toàn bước qua cửa thì cửa động đằng sau cũng dần khép lại mang theo ít ánh sáng sau cùng dần biến mất, đến khi nó khép hoàn toàn thì toàn thân Lý Thiên đã bao trùm trong bóng tối.
Cười khổ một tiếng, nhưng cảnh tượng này hắn đã từng gặp, lòng cũng không hoảng hốt, chỉ bước chân tiến về trước, nhưng khi vừa đặt bước đầu tiên xuống nền đất, Lý thiên liền hứng thú nhìn sang bên trái, ở đó đột nhiên nổi lên một đốm lửa vàng rực lơ lửng trong không trung, soi sáng thông đạo hắn đang đứng, và cứ thế theo mỗi bước chân của Lý Thiên đều xuất hiện một ngọn lửa như vậy kéo dài liên tục.

Lý thiên không nhanh không chậm bước đi, vừa bước vừa đưa mắt nhìn quanh, lòng hiếu kỳ nói:

"Nơi này cũng thật thần kỳ, lão Mã Long chúng ta cứ đi theo đường này sao"

"Chắc là thế"

Nghe ra thanh âm có vẻ đáng ngờ của lão, Lý Thiên nhíu mày, lòng hơi trầm xuống:"Lão không biết nơi này"

"Thật đúng là nửa biết nửa không, ngày chủ nhân thiết kế nơi này, ta còn chưa sinh ra linh tính, do đó có rất nhiều ký ức không trọn vẹn, nhưng ta tin chắc kim linh hoả chính là trong này, mấy đốm lửa đó đều chứa khí tức kim linh hoả, điều này ta không thể nhìn làm được"

Lão Mã Long cười xấu hổ càng làm Lý Thiên như muốn phát điên nhưng rồi cũng không phát tác, chỉ có thể thở dài bỏ xuống, đúng thế nguy hiểm thì sao, nó còn không phải là nơi hắn buộc phải tới sao, lão cũng không nói dối hắn, lão chỉ nói kim linh hoả ở đây, lão cũng không nói là biết hết mọi ngõ ngách trong đây, tất cả chỉ là do hắn huyễn tưởng ra mà thôi.

Lý Thiên đi rất từ tốn, mỗi bước đi đều rất cẩn thận, từ khi vào đây hắn ước tính đã hơn mấy canh giờ nhưng phía trước vẫn một màu tối đen, lại đi thêm mấy trăm mét, Lý Thiên chợt dừng bước chân, ở trước mắt hắn lại xuất hiện một bộ xương người, có vẻ đã có người tới đây trước hắn. Lý Thiên cũng không dám tới gần, mọi chuyện đều có thể xảy ra nên hắn vẫn luôn cảnh giác, nhưng bộ xương này lại nằm chắn ngang lối đi của hắn, thông đạo này rất hẹp, hắn muốn đi tiếp bắt buộc phải bước qua bộ xương này, Lý Thiên phân vân trong lòng, tâm niệm khẽ động liền hỏi ý kiến:

"Lão Mã Long, có kiến nghị gì không"

"Hừm, ta cũng không chắc, rất đáng ngờ, ngươi hãy cầm đao động vào bộ xương, nếu có vấn đề ta liền phát hiện ra"

Lý Thiên tay vuốt chuôi đao hơi chần chừ, nhưng rất nhanh liền làm theo, tay chỉ đao điểm nhẹ vào khung xương kia, chỉ cái chạm nhẹ liền làm bộ xương vỡ ra vô số mảnh, mảnh xương vừa rơi xuống liền tan thành bụi mịn trải đầy mặt đất. Lý Thiên cũng không bất ngờ, năm tháng quá lâu, trừ khi là cường giả thông thiên như mấy vị bị vây trong ảo cảnh của Thuỷ Nhật tông, nếu không hầu như di cốt đều khó thoát khỏi quy luật thời gian.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau