CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Đệ Tử Tạp Dịch

Ngay khi mặt trời ló dạng phía đường chân trời, Trước cổng chính Thần Long tông, đám người Phạm Tuấn đang đứng, bên cạnh còn có ba thiếu niên, đều là những người thông qua đầu tiên. Phạm Tuấn đừng nhìn mặt trời phương xa lại nhìn mấy người bên cạnh mình gật đầu vài cái. Giọng không chút cảm xúc vang lên:

"Thời gian kết thúc, vòng một chấm dứt."

Âm thanh không lớn nhưng vang xa mọi ngõ ngách, những người còn đang cố gắng bên dưới nghe thanh âm vô tình, vang vảng bên tai rất lâu không thể tiếp thu. Có người thẩn thờ chết lặng, người ôm mặt khóc rống lên, người như điên cuồng chạy như bay xuống núi.

Đúng lúc đám người Phạm Tuấn chuẩn bị rời đi thì sau lưng, một âm thanh suy yếu, đứt quãng không rõ:

"Chờ chút, ta, còn có ta"

Theo ánh nhìn của mỗi người trên thềm đá cuối cùng có một bàn tay đang bám trên đó, đôi tay bầy nhầy máu thịt nhìn thật kinh tởm, không khí như nhiễm chút máu tanh khiến đám người hơi nhíu mày lại. Phạm Tuấn phân phó hai đệ tử bên cạnh, đem Lý Thiên đang sống dở chết dở mang tới. Lý Thiên cảm thấy có người nâng mình dậy, chút sức lực cuối cùng như tan biến, trực tiếp hôn mê.

Một đệ tử đặt Lý Thiên trước người Phạm Tuấn, dè dặt hỏi:

"Phạm trưởng lão, người này xử lý ra sao"

Phạm Tuấn chán ghét nhìn đống thịt dưới đất, tay nâng vạt áo sang bên như sợ máu trên người Lý Thiên sẽ làm vấy bẩn bộ dạng tiên phong đạo cốt của hắn, thản nhiên nói:

"Còn cần ta phải nói sao, đã hết giờ coi như bị loại, nhanh đem hắn xuống dưới"

"Hì hì, Phạm trưởng lão, người ta thấy hắn đến vừa kịp lúc đấy chứ, lúc ngươi vừa nói là ta đã thấy tay hắn bám trên thành thềm đá rồi."

Thanh âm trong trẻo, ngọt ngào vang lên, tiếng cười như chuông bạc lanh lảnh giữa không trung theo thân ảnh yểu điệu xuất hiện trước mắt mọi người, một thiếu nữ thanh xuân mĩ lệ, tuyệt sắc phi phàm, thân mặc cung trang lục sắc tinh sảo, trên mặt che một chiếc lụa mỏng, đôi mắt long lanh tràn ngập ý cười, từng cái liếc mắt như hớp hồn thế nhân khiến người như say như mê không cách nào lay tỉnh. Chúng nhân xung quanh mê đắm nhìn nàng, chỉ có cô gái duy nhất trong đám người thì cúi đầu tự thẹn không bằng. Phạm Tuấn thấy cô gái, lúc đầu thơi kinh ngạc nhưng sau đó rất nhanh hồi tỉnh, nở nụ cười nịnh nọt:

"Thì ra là tiểu thư sao, lời tiểu thư nói đương nhiên là đúng, người đâu còn không mau mang tên kia, à không vị đệ tử kia xuống nhanh chóng trị liệu còn chuẩn bị cho vòng thi tiếp theo"

Tên đệ tử lúc đầu lên tiếng thầm oán Phạm Tuấn vài câu trong lòng, nhưng cũng không dám không nghe, nhanh chóng vác Lý Thiên lên vai, nhún người vài cái đã đi mất. Phạm Tuấn còn muốn nịnh hót mĩ nhân mấy câu nhưng quay đầu lại đã chẳng thấy nàng đâu. Trong lòng thoáng động, kinh ngạc lẩm bẩm:

"Chẳng lẽ tiểu thư đã luyện thành tuyệt kỹ kia, làm sao có thể, nhưng không phải vậy tại sao ta lại không thể cảm ứng được."

Lại nhìn mấy người chung quanh, ai nấy mặt đều ngơ ngác nhìn nhau, biết không hỏi được gì, hắn đành bỏ qua suy nghĩ trong đầu, đi trước dẫn đầu đoàn người tiến vào tông môn.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Lý Thiên mới mơ màng tỉnh dậy, lắc vài cái, đầu đau như búa bổ, cả cơ thể gần như tê liệt, chỉ cử đông một chút cũng làm hắn đau đến nhe răng trợn mắt. Lại nhìn xung quanh Lý Thiên phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường gỗ nhỏ trong một căn phòng xa lạ. Điều cuối cùng hắn còn nhớ là sao khi leo lên tới bậc cuối cùng rồi trời đất đảo lộn, bóng tối nuốt chửng lấy hắn, hoàn toàn mất ý thức.

Đang lúc đau đầu nghĩ ngợi, cửa phòng bị người khác đẩy ra, từng tia sáng chiếu rọi vào phòng, vài tia ánh lên mặt lý thiên, hơi nheo mắt khó chịu, ánh sáng làm lóa mắt Lý Thiên khiến hắn chỉ mơ hồ nhìn ra thân hình người tiến vào rất lớn, không phải nói là rất mập, chiều cao có hạn nhưng chiều rộng lại dư thừa.

Người đứng trước cửa chưa tới thì một tiếng cười chói tai đã xộc thẳng vào Lý Thiên, hắn ngạc nhiên phát hiện giọng nói này hình như từng nghe ở đâu rồi

"Ha, ha cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi ha, tưởng lão trư ta là thảm nhất, không ngờ có người còn thảm hơn cả lão trư ta đấy"

Tên mập tiến lại gần, Lý Thiên nhận ra đây không phải là tên mập bị người đạp lăn xuống ở vòng khảo luyện thứ nhất đây sao. Lý Thiên nhăn mặt hừ hừ:"Ngươi đây là đang chọc tức ta sao, như vậy không tiễn, cửa ở đằng trước kìa"

Tên mập cũng không để ý Lý Thiên đuổi người cười hì hì nhìn hắn:

"Hì hì, ta là Lâm đại trư, ngươi tên là gì thế"

Lý Thiên cũng không làm khó hắn, dẫu sao hắn cũng có nhiều thứ cần hỏi:

"Ta là Lý Thiên, mà ngươi có biết đây là đâu không"

Đại Trư nhìn Lý Thiên như một thằng ngốc nói:

"Ngươi có phải bị té đến nhũn não rồi không, đây tất nhiên là Thần Long tông, chúng ta đây là khu vực dành cho đệ tử tạp dịch"

"Hả, đệ tử tạp dịch, ta nhớ hình như ta qua vòng thứ nhất rồi mà, ít nhất cũng là đệ tử ngoại môn đấy chứ"

Lý Thiên khó hiểu hỏi, rồi như nghĩ ra gì đó kinh ngạc nhìn Đại Trư:

"Mập mạp, ngươi không phải bị loại rồi sao, sao còn ở đây"

Mập mạp rất là đồng tình nhìn Lý Thiên kiên nhẫn giải thích"

"Qua vòng thứ nhất chỉ có thân phận đệ tử tạp dịch mà thôi, qua vòng hai là đệ tử ngoại môn, còn vòng ba nghe đâu qua được sẽ trực tiếp trở thành đệ tử nội môn nhưng từ trước tới giờ chưa nghe nói ai vượt qua được"Mập mạp nói rồi dùng ánh mắt ngươi hiểu mà nhìn Lý Thiên nói tiếp:

"Còn ta sao, tất nhiên là đi cửa sau, mỗi lần thi đệ tử qua vòng một không đến mười người, đệ tử tạp dịch rất thiếu nên tất nhiên sẽ có danh ngạch bên ngoài, thông qua mối quan hệ mà vào, tất nhiên những người như thế chỉ có thể làm đệ tử thấp kém nhất, mà muốn làm ngoại môn để tử vẫn cần tham gia khảo thí. Nhưng ngươi đừng lo mỗi năm đều có danh ngạch xét tuyển cho đệ tử tạp dịch, chỉ cần đạt đến luyện thể tầng sáu là đủ tiêu chuẩn ứng thí rồi"

Vỗ vai Lý Thiên vài cái mập mạp rất nghĩa khí không quấy rầy hắn nghĩ ngơi, phủi mông rời đi. Trước khi đi còn không quên dặn hắn nghĩ ngơi cho tốt, vài bữa nữa lành rồi còn phụ hắn công việc trong tông. Thần Long tông rất rộng, nhưng nhân khí hơi ít, nên ngay cả đệ tử tạp dịch cũng có phòng ốc riêng, tất nhiên sao với nơi tu luyện của để tử ngoại môn kém hơn không ít, phần lớn được xây xa trung tâm, linh khí thưa thớt rất nhiều.

Lý Thiên thầm than mình xui xẻo, nếu có thể tham gia vòng thứ hai biết đâu hắn đã trở thành đệ tử ngoại môn, đâu như bây giờ phải làm tạp dịch phục vụ người khác, nhưng may hắn và mập mạp được phân tới nhà bếp phụ giúp chuẩn bị thức ăn. Tu sĩ cho dù thực lực thông thiên nhưng vẫn cần ăn uống, hắn nghe mập mạp ba hoa ngay cả thái thượng trưởng lão đạt đến luyện thần cảnh đỉnh phong vẫn không thể thiếu thức ăn mặc dù đến cả mấy tháng, thậm chí mấy năm trời trời họ mới cần một lần nên xét nghĩ phải trên luyện thần cảnh mới chính thức siêu thoát phàm trần.

Lý Thiên không cử động được thân thể nhưng hai tay vẫn còn di động được đôi chút, hắn cầm lấy quyển sổ trên bàn, bên cạnh quyển sổ còn có một lệnh bài kiểm chứng thân phận của Lý Thiên. Hai thứ này đều do mập mạp khi nãy mang tới cho hắn.

Quyển sổ rất mỏng chủ yếu giới thiệu môn quy của Thần Long tông, trang cuối làm Lý Thiên hứng thú, bên trên nghi chú các tầng cảnh giới tu tiên, ở đây chỉ có ba tầng phân biệt gồm luyện thể, luyện tâm, luyện thần, ngoài luyện thể có mười hai tầng, các cảnh giới còn lại chia làm mười tầng. Mặt sau tờ giấy có một phần pháp quyết tu luyện đơn giản nhất của thần long tông, đầu trang là một hàng chữ "Thần long luyện thể cơ bản"

Pháp quyết chủ yếu giới thiệu việc hấp thụ linh khí cường hóa các cơ năng của cơ thể phân biệt bao gồm luyện thể từ tầng nhất đến tầng ba gọi là luyện da, từ tầng bốn đến tầng sáu là luyện gân, tầng bảy đến chín là luyện cốt, tầng mười đến mười hai là luyện tạng, trùng kích tầng mười hai sẽ tiến vào luyện tâm, ở đây không chú thích gì về phần luyện tâm, chỉ đến luyện thể tầng mười hai là kết thúc.

Xem ra muốn tiến vào luyện tâm cần pháp quyết tu luyện khác, đang miên man suy nghĩ bỗng Lý Thiên nhớ ra thứ gì đó, đưa tay sờ vào ngực, phát hiện không thấy gì, một thân trang phục hắn đã được người khác thay ra. Lý Thiên cố nén bình tĩnh cao giọng gọi mập mạp.

Vừa hay mập mạp đang nhàn nhã ăn xoài ngoài sân, nghe thế chạy vào, người chưa tới giọng đã lan khắp phòng:

"Có chuyện gì thế, vết thương của ngươi lại tái phát hả, ta đã nói người rồi đừng có động tay chân mà không nghe"

Lý Thiên nghe thế không khỏi cảm động, mập mạp này nhìn thế mà cũng tốt bụng phết, đang tính trấn an hắn vài câu thì mập mạp lại nói tiếp:

"Móa, ngươi mà nằm thêm vài tháng, quá hạn nghỉ phép rồi bị đuổi thì sao, đến lúc đó có mình ta, công việc nhiều như thế sao ta kham nổi, cái thân mập này không phải bị dày vò đến chết sao"

Hai mắt hắn tha thiết nhìn Lý Thiên như muốn nói, cố gắng tỉnh dưỡng để còn phụ giúp ta nữa chứ. Lý Thiên lời nói tới miệng đành nuốt xuống, tức giận nhìn mập mạp:

"Mập mạp, là ngươi thay đồ cho ta hả, có thấy trong đó có gì không hả"

Mập mạp bị gọi quen cũng không khó chịu vì biệt danh này, hắn cười hì hì nhìn Lý Thiên:

"Đồ đạc của ngươi có cái gì, còn sợ ta trộm mất sao, vài đồng xu với một đống rác, ta đều bỏ vào giỏ giúp ngươi rồi, đặt ở đầu giường đó"

Lý Thiên vội trở tay với lấy kiểm tra thoáng qua mới yên tâm, giả vờ tức giận:

"Đây đều là vật cha mẹ để lại cho ta, dù là rác cũng là vật gia truyền đấy"

Mập mạp nghe thế không nói gì, dặn dò hắn vài câu rồi gặm xoài bước ra ngoài, trước khi đi còn nhiệt tình mời Lý Thiên vài miếng.

Chương 7: Cửu Chuyển Thần Công

Chỉ còn một mình trong phòng, Lý Thiên liếc mắt nhìn quyển sách cũ nát trên bàn, cạnh bên đặt một viên hắc thạch, trông tổ hợp hai vật này ở cùng một chỗ, cũng không lạ khi mập mạp coi chúng là rác. Nhưng Lý Thiên biết chúng không hề tầm thường.

Suy nghĩ một chút, Lý Thiên cầm quyển sách lên xem xét, mặc dù ông lão bán cho hắn giới thiệu là vật gia truyền nhà lão, nhưng đánh chết Lý Thiên cũng không tin, chắc hẳn lão có được nó ở đâu đó. Chất liệu quyển sách cũng làm Lý Thiên hứng thú, thoạt nhìn chỉ tưởng là giấy thông thường, chà lên tay có chút thô ráp, nhưng Lý Thiên thử dùng sức xé mạnh lại không hề rách, vò nát lại cũng không được, suy nghĩ vài lần không ra, hắn lật qua lật lại vẫn là mấy tờ giấy trắng.

Lại xem bìa quyển sách, nguyên bản thuần một màu xanh sẫm, nhưng nếu cẩn thận nhìn kỹ sẽ thấy mấy vết mờ không rõ. Lý thiên nhìn hoài cũng không ra, hắn tiếp tục cầm lên hắc thạch trên bàn, giống như lúc ở Hôn Nguyên thành thử cà mạnh lên bìa sách vài lần. Khuôn mặt đang nhăn lại của Lý Thiên tức thì giãn ra, miệng hiện nét cười thì thầm:

"Thì ra là như thế, quyển sách này và hắc thạch chắc chắc có liên quan, lần này gặp may rồi"

Trong mắt Lý Thiên, quyển sách vốn không có gì, giờ hiện lên vài chữ màu vàng nhạt tuy mơ hồ nhưng ngày càng ngưng thực. Sau vài chục lần giày vò quyển sách đáng thương, Lý Thiên mới hài lòng, đặt viên hắc thạch sang bên. Cầm quyển sách trên tay ngắm nghía, miệng lẩm bẩm:

"Cửu Chuyền Thần Công, chà chà, tên nghe oách ghê, chắc hẳn là thần công cái thế rồi, vận may tới cửa, vận may tới cửa rồi"

Học theo cách cũ, Lý Thiên cứ thế tiếp tục làm qua một lượt chín trang sách, khi hắn làm đến trang cuối cùng, theo chữ cuối cùng hiện ra, quyển sách đang trên tay hắn bỗng sáng lên, từng chữ trên quyển sách hóa thành muôn vàn ký tự vàng óng ánh, tỏa hào quang sáng chói, lao ra khỏi quyển sách lơ lửng xung quanh người hắn, xoay tròn di động một cách chậm rãi.

Lý Thiên ngốc trệ nhìn cảnh tượng trước mắt, bất giác tay run run chỉ về phía một chữ cái bất kỳ, hành động như tùy ý của hắn lại như dẫn động một cơn cuồng phong, đám chữ lơ lửng xung quanh bỗng gia tốc một cách chóng mặt, xoay tròn càng ngày càng nhanh, bắt đầu bao bọc toàn thân Lý Thiên.

Lần này sự sợ hãi thay thế ngạc nhiên trong lòng Lý Thiên, các ký tự xung quanh như có ý thức, xếp thành từng hành tiến vào giữa trán hắn, Lý Thiên sợ hãi thét lên một tiếng nhưng không có bất kỳ thanh âm nào, hoảng sợ liếc mắt nhìn thấy một hàng ký tự khác đang dũng mãnh lao vào trong miệng hắn. Khuôn miệng cứng đờ rồi lan khắp toàn cơ thể, Lý Thiên dần không còn sợ hãi bởi hắn bắt đầu thấy mê muội, ánh mắt dần khép lại, suy nghĩ cuối cùng hiện lên trong đầu:

"Lần này chơi ngu rồi"

Người đời thường nói, làm việc gì cũng phải chuẩn bị kỹ lưỡng, chỉ có hạng vũ phu mới đâm đầu một cách bất cẩn. Rõ ràng Lý Thiên tự nhận mình thông minh nhưng đôi lúc hắn lại hành động ngu ngốc như thế, may mắn thay lần này Lý Thiên không phải trả giá quá lớn, còn là gặp kỳ ngộ càng lớn hơn. Bằng chứng là giờ hắn đã tỉnh, Lý Thiên hiện đang ngồi trên giường nhìn quyển sách đang tan thành từng đám tro bay lả tả khắp cả phòng. Lý Thiên thề, hắn chỉ mới chạm nhẹ một cái là quyển sách đã tan thành mây khói như vậy.

Bên ngoài trời vẫn đang sáng, ánh nắng chiếu qua khe cửa sổ rọi vào mặt Lý Thiên, hắn nhớ không lầm lúc hắn bắt đầu nghiên cứu quyển sách trời đã ngã vàng, bây giờ ắt hẳn đã qua ít nhất một ngày. Nhìn quanh phòng, mọi thứ vẫn như cũ, cơ thể cũng không có gì bất thường.

"Chẳng lẽ nằm mơ"

Khó hiểu lẩm bẩm vài câu, Lý Thiên cau mày rồi lại giãn ra, miệng há to:

"Hắt xì"

Đưa tay che miệng, sờ mảnh tro bên mũi, vừa chạm vào đã tan biến thành muôn vàn mảnh nhỏ, tâm thần Lý Thiên trở lại thực tại."Rõ ràng là không nằm mơ rồi"

Suy nghĩ nhiều không có kết quả, hắn bèn vứt ra sau đầu, vừa muốn đứng lên, lại một trận choáng váng ập tới. Lý Thiên sững sờ nhìn trần nhà, không phải trên trần nhà có gì mà là trong đầu Lý Thiên bỗng xuất hiện vô số tin tức cứ như nước vỡ đê không ngừng tràn vào đầu hắn.

Lý Thiên bất động một lần là hơn mười tiếng đồng hồ, trời bên ngoài cũng đã tối, một cơn gió thổi nhé chiếc lá trên cây đào trước nhà, lắc lư giữa không trung xuyên qua khe cửa hẹp chầm chậm rơi trúng vào mũi Lý Thiên.

"Hắt xì"

Vuốt vuốt mũi, Lý Thiên thoát khỏi tráng thái bất động, người nằm trên giường, ánh mắt toát ra vẻ vui mừng. Hắn đã tiêu hóa hoàn toàn thông tin trong đầu, tổng hợp tất cả lại Lý Thiên đưa ra kết luận chắc nịch. Đây là một quyển công pháp, còn là công pháp thần cấp trong truyền thuyết.

Thần cấp công pháp này vốn bị phong ấn, từ những gì trong đầu Lý Thiên biết được nếu muốn giải phong ấn cho quyển sách cần có thực lực sáng thế cảnh. Cái cảnh giới đó là lần đầu tiên Lý Thiên nghe thấy, theo hắn biết Thần Long tông người mạnh nhất chỉ mới tới luyện thần cảnh đỉnh phong.

Về sau Lý Thiên nghe mập mạp ba hoa, ngũ đại phái Việt Quốc mỗi phái đều có lập tinh cảnh cường giả tọa trấn. Đến Thương Hương các, thế lực thần bí nhất Việt Quốc có tồn tại càng cường đại hơn, trận chiến trăm năm trước, lục đại phái hợp công Thương Hương các bị một người thần bị chặn giết, cường giả ngã xuống vô số, ngay cả lập tinh cảnh cũng chết không dưới mười người, là một hồi đại họa của tu chân giới Việt Quốc.

Tu chân vô bờ bến, Lý Thiên cảm thán mình tấm mắt hạn hẹp, nhưng cỗ ý chí trong lòng càng lúc càng khuếch trương không ngừng. Hắn theo đó nhìn sang viên hắc thạch trên bàn, viên đá này có thể phá vỡ phong ấn do cường giả sáng thế cảnh tạo ra. Không cần nói nhiều rõ ràng là thần vật.

Lý Thiên lần đầu biết thế nào là nâng như trứng, hứng như hoa, cẩn thận đem viên đá gói trong mảnh vải để vào trong ngực, vật này phải mang theo bên người hắn mới an tâm, dù tạm thời chỉ biết chút ít công dụng của nó cũng đủ làm Lý Thiên thỏa mãn.Có thần cấp công pháp, Lý Thiên tự nhiên tự tin vô cùng, đạt tới luyện tâm, tạo ra hạch tâm bằng thần cấp công pháp cho khả năng hấp thụ linh khí phải so với ngồi hỏa tiễn mà đi. Tiếp tục xem xét tin tức trong đầu, cửu chuyển thần công chia làm chín tầng, tầng một ứng với luyện thể cảnh. Thông thường người khác chỉ có thông qua hấp thu linh khí nâng cao thể chất kết hợp với rèn luyện cơ thể gia tăng tiến độ. Quyển một của cửu chuyển thần công, lại có cách khác nhanh hơn rất nhiều đó là pháp quyết giúp hấp thụ máu huyết, xương cốt yêu thú tăng cường cho cơ thể.

Lý Thiên hứng thú tăng nhiều nhưng rất nhanh xì xuống, đùa nhau hắn ngay cả tầng một luyện thể còn chưa đạt tới, đi săn giết yêu thú còn không phải dâng thức ăn đến tận miệng cho mấy con thú khát máu đó sao. Nên biết yêu thú rất khác so với mãnh thú thông thường, yêu thú chia làm thập cấp, từ nhất cấp đã có yêu thạch trong cơ thể, giống với hạch tâm ở cường giả luyện tâm cảnh, cho yêu thú khả năng tu luyện, cường hóa cơ thể, luyện đến tứ cấp còn sử dụng được yêu thuật cảnh giới tương đương luyện tâm cảnh của nhân loại, cực kỳ khó đối phó. Đến yêu thú cấp một đã mạnh ngang với luyện da đại thành, cảnh giới luyện thể tầng ba. Cho Lý Thiên mười cái lá gan cũng không dám đi săn bọn chúng.

Đang lúc tuyệt vọng, bỗng tiếng của mạp mạp từ ngoài cửa truyền đến:

"Này, Lý Thiên, ngươi tỉnh rồi hả, làm gì mà ngủ một giấc là ba ngày không tỉnh làm ta lo gần chết."

Chưa nói hết mập mạp đã đẩy cửa mà vào nhìn Lý Thiên ngồi giường mừng rỡ hô:

"Ý, ngươi ngồi dậy được rồi sao, tốt tốt, nhanh phục hồi đi, bên thực phòng cứ hối thúc, công việc đã chất thành đống, nếu ngươi còn không nhanh khỏe, thân béo ta đây chắc chỉ còn bộ xương quá"

Vừa nói hắn vừa chọt chọt bụng mỡ của mình ý nói hắn đã giảm đi mấy ký rồi đấy. Lý Thiên buồn cười nhìn hắn, đang có ý trêu chọc, hai mắt bỗng sáng lên, gấp gáp hỏi:

"Chúng ta bên phòng bếp làm công việc gì thế"

Mập mạp nghe đến chỗ ngứa tức thì nổi giận:

"Móa nó ngươi nói đến làm ta tức muốn chết, lũ người kia ỷ vào sớm hơn chúng ta vài năm, bắt chúng ta đi dọn dẹp xác thịt thối rữa bỏ đi. Đúng là lũ khốn, giờ nhìn vào thức ăn cứ liên tưởng đến đám bầy nhầy đó là ta muốn nôn rồi."

"Xác thịt yêu thú sao, có xương cốt không"

Mập mạp thấy Lý Thiên hiếu kỳ thế thì lắc đầu:

"Ngươi đừng tưởng ngon ăn, cứ thử đi rồi sẽ biết khủng khiếp cỡ nào, chỗ chúng ta thường chỉ có bạch ma thỏ và thiết giáp ngư, đều là yêu thú cấp một, bạch ma thỏ chỉ ăn được thịt phần đùi còn thiết giáp ngư thịt rất thơm nhưng nội tạng thì thôi mùi kinh khủng. Ngày nào cũng làm chắc mũi ta mất thính giác luôn quá"

Mập mạp đau khổ kể lể, lại không để ý ánh mắt vui mừng của Lý Thiên, lòng Lý Thiên thầm hô may mắn, đang đau đầu vì không có nguyên liệu để tu luyện thì lại có người đưa đến trước mặt. Đúng là ông trời không đày đọa người lương thiện mà.

Chương 8: Làm Ít Được Nhiều

Môn nhân đệ tử trong Thần Long tông, tổng cộng trên dưới ngàn người, không cần phải nói mỗi ngày lượng thức ăn tiêu thụ nhiều đến dường nào. Phần thức ăn thừa bỏ đi, hay phụ liệu trong quá trình chế biến thức ăn cũng không ít. Tuy thế các đệ tử tạp dịch phụ trách vấn đề này chỉ có vỏn vẹn hai người bọn Lý Thiên.

Mặt trời chói chang chiếu rọi, cái nóng oi bức làm trán Lý Thiên đẫm mồ hôi, chiếc áo đệ tử tạp dịch đã bị hắn quẳng đi từ đời nào. lộ ra cơ thể rắn chắc khỏe mạnh. Bên cạch hắn ngổn ngang xác thịt yêu thú chất thành từng đống lớn. Nhiệm vụ của Lý Thiên hôm nay là chôn cái đống này, tuy nhiên, Lý Thiên lại không nghĩ thế, sau khi đuổi mập mạp đi, hắn bắt đầu thử phương pháp tu luyện trong cửu chuyển thần công.

Hai tay Lý Thiên chạm vào đống xác thịt yêu thú trước mặt, tròng lòng lẩm nhậm pháp quyết, các ký tự màu vàng ẩn hiện dưới da Lý Thiên, di chuyển dần về bàn tay của hắn rồi tiến nhập vào đống xác thịt yêu thú, vận chuyện một vòng sau đó theo quỹ tích cũ trở về trong người Lý Thiên. Lý Thiên nhắm mắt nhưng vẫn cảm nhận được cơ thể nóng lên, từng tia linh lực như thấm vào từng tấc tế bào của hắn, cơ thể ngứa ngáy khó chịu nhưng Lý Thiên vẫn cố cắn răng chịu đựng.

Từng phút trôi qua, một giờ rồi lại một giờ, thấm thoát mặt trời đã khuất bóng sau dãy núi phía xa, Lý Thiên mới chậm rãi mở mắt, nhìn đống xác thịt yêu thú bên cạnh, vừa chạm nhẹ đã sụp xuống, tan biến hoàn toàn, chỉ còn vài khúc xương lẻ loi giữa mặt đất. Lý Thiên bóp tay, cảm giác lực lượng lớn hơn rất nhiều, cảm giác ngứa ngáy khắp cơ thể bỗng xuất hiện, trên da Lý Thiên đọng từng lớp vảy sần sùi, có vẻ hắn vừa thay da, như vậy hẳn vừa tiến vào luyện thể tầng thứ nhất.

Sau khi trở về nhà, hắn liền tắm tắm rửa, tẩy sạch lớp da chết trên cơ thể, cảm giác ngứa mới giảm bớt đi nhiều, hôm nay thu hoạch rất khá, cứ tiếp tục như thế, không bao lâu hắn sẽ có đủ tư cách tham gia ứng thi ngoại môn đệ tử.

Mập mạp thấy cửa phóng Lý Thiên sáng đèn, biết hắn đã về, liền chạy vào cùng hắn trò chuyện. Khu cho đệ tử tạp dịch này chỉ có hai phòng phân biệt cho hai người bọn họ, xung quanh rừng cây um tùm, mập mạp mà không tìm Lý thiên làm hắn cảm giác như đang ở một mình giữa rừng vậy.

Mập mạp vừa ngồi xuống đã lập tức cười hả hê:

"Thấy sao, ngày đầu làm việc cảm giác thế nào, lúc trước ta nói ngươi còn không tin, giờ ngộ ra chưa, ha ha"

Lý Thiên ngáp vài cái tùy ý nói:

"Ta thấy cũng bình thường"

"Hừ, hừ ngươi còn giả bộ, ngày đầu tiên ta cũng tưởng nhẹ nhàng, làm rồi mới biết mệt mỏi cỡ nào"

Nói rồi mập mạp lấy trong tay một rổ bánh bao, trên đó còn lại bốn chiếc, hơi nóng bốc lên nghi ngút, vừa nhìn là biết mới được lấy từ nhà bếp ra. Hắn cầm lấy một chiếc đưa tới bên người Lý Thiên nói tiếp:

"Ăn đi, là ta mới chôm được từ phòng bếp, vẫn còn nóng đó. À mà, ngươi làm tới đâu rồi."

Lý Thiên nhai bánh bao trong miệng hàm hồ nói:"Xong hết rồi."

"Không sao, làm được một phần...., hả ngươi nói cái gì xong hết rồi, huynh đệ ngươi vui tính thật, đó là công việc một tuần mà ngươi làm trong một ngày sao, đùa lão trư ta à"

Lý Thiên cũng không trả lời, chẳng lẽ nói hắn dùng công pháp thần cấp hấp thụ hết đám xác yêu thú đó, tuy nói tính tình mập mạp không tệ, rất đáng để kết giao nhưng bí mật cỡ này hắn không dại mà rêu rao ra ngoài, chưa kể cho dù hắn nói thật cũng chẳng ai tin.

Thấy Lý Thiên im lặng, mập mạp tin chắc tên này bốc phét, cũng không đả kích lòng hư vinh của hắn, mập mạp bắt đầu luyên thuyên đủ thứ, nào là trù phòng hôm nay có tiểu tử không cẩn thận ăn nhầm nấm độc, bị tào tháo rượt cả ngày, lại như nghe nói tông môn khảo hạch lần này có một người hoàn thành vòng ba trực tiếp tiến vào nội môn, rồi còn ba thứ linh tinh như, một ngoại môn đệ tử bình thường thành công đạt được phương tâm của đệ nhất mỹ nữ ngoại môn, làm khắp ngoại môn Thần Long tông xôn xao.

Nhưng trong đó có một tin tức làm Lý Thiên hứng thú, nội môn đệ tử Huỳnh Ngạn vừa cống hiến cho môn phái một gốc thiên bình hoa vô cùng hiếm có, mặc dù không nhiều tác dụng, nhưng xét về độ hiếm và vẻ ngoài xinh đẹp vẫn có giá rất cao, nghe nói hắn thu không ít điểm cống hiến. Lý Thiên tất nhiên không quan tâm cái tên Huỳnh Ngạn kia, mà la gốc thiên bình hoa, loại hoa này chính là một trong những chủ dược luyện chế phương thuốc kết hạch tâm trong cửu chuyển thần công.

Thông qua nghi chép trong môn quy, Lý Thiên biết có thể dùng số điểm cống hiến lớn hơn vài lần để đổi vật phẩm được người khác cống hiến cho tông môn, với điều kiện vật đó nằm trong danh sách quy đổi, và vẫn còn trong bảo khố tông môn. Lý Thiên cảm thấy, ngoài hắn sẽ không ai dòm ngó đến thiên bình hoa, nhưng vẫn cần nhanh chóng tăng thực lực, làm nhiệm vụ kiếm điểm cống hiến. Lỡ đâu có tên nào thích sưu tập đồ hiếm, muội muội nào mê vẻ ngoài mĩ lệ của thiên bình hoa ra tay đoạt trước, còn có vài tên đệ tử chuyên kinh doanh đổi lấy bán ra bên ngoài cũng là một khoảng tài phú không nhỏm đến lúc đó Lý thiên thật khóc không ra nước mắt.

Hai người trò chuyện đến nửa đêm, mập mạp mới về phòng đi ngủ, Lý Thiên kiểm tra cơ thể một lượt rồi cũng thu xếp nghỉ ngơi. Sáng sớm hôm sau, hắn lại đến phòng bếp, trong phòng đứng bên cạnh Lý Thiên là một người trung niên đã ngoài năm mươi, tóc hơi điểm bạc, quần áo tuy gọn gàng nhưng nhìn gần sẽ nhìn ra các vết ố do dầu mỡ bám vào. Trung niên này tên là Lý Điển, là bếp trưởng ở đây, mọi việc trong nhà bếp đầu do hắn quản lý. Lý Điển giờ đây cảm thấy lỗ tai có vấn đề, ngoáy tai vài lần, hắn có chút nghi ngờ hỏi Lý Thiên:

"Ngươi nói là xong rồi, tất cả đều chôn hết"."Đúng vậy"

Lý Thiên bình tĩnh trả lời. Lý Điển nhìn hắn vài lần, thấy hắn trấn định, hai mắt nhìn thẳng không có vẻ là nói khoát, lòng tin vài phần, Lý Điển vẻ mặt mừng rỡ bắt lấy tay Lý thiên:

"Tốt, tốt lắm, nếu ai trong nhà bếp cũng siêng năng, hiệu quả như ngươi thật là đỡ cho ta rất nhiều, được rồi việc một tuần cho ngươi đã hoàn thành, cứ nghĩ ngơi đi, tuần sau lại đến báo danh, ta phân công việc mới cho ngươi"

Lý Điển hắn vẫn biết cách dùng người, ân uy cần phải có, tỏ vẻ rất nhân từ cho Lý thiên nghỉ ngơi. Nụ cười trên mặt chưa kịp tắt, Lý Thiên rất không tiếp nhận ý tốt của hắn nói:

"Ta thấy không cần nghĩ ngơi, Lý bếp trưởng, xác thịt yêu thú còn thừa cứ để ta đem đi chôn"

Lý Điển mặt cười hơi méo, tuy tức giận Lý Thiên không nghe hắn nhưng với đệ tử tạp dịch cân cù như vậy hắn mừng còn không kịp. Vừa hay đợt chiêu sinh vừa rồi đám đệ tử săn bắt được không ít yêu thú, hắn còn đau đầu nhân lực không đủ, định cử vài người đảm nhận, ai ngờ Lý Thiên hiệu suất tốt thế, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh mà.

Hai người ai cũng có mục đích của riêng mình, rất nhanh liền vui vẻ chia tay. Lý Thiên lần này đến bãi tập kết, bên cạnh không có ai như hôm qua, nhìn quanh không thấy người, tuy cách không xa phòng bếp nhưng bình thường không ai đến đây. Đánh bạo, hắn không chuyển đống xác yêu thú đến nơi hẻo lánh giống lần trước, lần này Lý Thiên trực tiếp làm tại chỗ, dù sao có ai đi theo giám thị hắn đâu.

Khi hoàng hôn buông xuống cũng là lúc Lý Thiên kết thúc công việc của mình, tuy chưa lên đến luyện thể tầng hai, nhưng chỉ còn cách không xa, hắn cảm giác lực lượng lúc này đã tăng không ít, thử đấm một quyền vào gốc cây bên cạnh. quyền lực to lớn làm thân cây từ trung tâm quả đấm lan ra từng đạo vết nứt, như mạng nhện bao phủ một vòng trên thân cây, bề mặt thân cây cũng lõm xuống một chút.

Hài lòng thu tay, Lý Thiên cảm thấy tương lai rất tốt nhưng trong lòng vẫn có chút khó hiểu, mỗi lần hắn hấp thu linh khí từ xác yêu thú, năng lượng rót vào tế bào chỉ là phần nhỏ, chủ yếu đều lãng phí theo hô hấp của hắn đào thải ra bên ngoài, điều này làm Lý Thiên cảm giác khá khó chịu, nếu toàn bộ đều hấp thu thì giờ hắn đã là luyện thể tầng hai rồi.

Mấy ngày thời gian Lý Thiên đều siêng năng, gió mặc gió, mưa mặc mưa, hắn đều không trốn bữa nào, xác thịt yêu thú tồn đọng thời gian dài bị Lý Thiên giải quyết hết một phần ba, mọi người trong phòng bếp đều biết đến tên Lý Thiên, mập mạp cũng nhìn hắn bằng con mắt khác, nhiều lần gặn hỏi hắn làm sao làm nhanh như thế, mỗi lần như vậy Lý Thiên chỉ ỡm ờ kiểu như:

"Ta cũng chỉ làm giống ngươi thôi, vận chuyển ra rồi chôn xuống đất, chắc ta làm nhanh hơn ngươi đó"

Mấy lần không thu được gì mập mạp xì hơi, tức khí không hỏi gì nữa. Lý Thiên qua đó được quãng thời gian yên tĩnh,

Chương 9: Lữ Hành Thôn

Hơn ba tháng lăn lộn trong nhà bếp, ngày qua ngày, Lý Thiên tăng tiến vô cùng nhanh, rất mau hắn đã đạt đến luyện thể tầng ba đỉnh phong từ nửa tháng trước, lại chậm trễ không cách nào tiến vào tầng bốn luyện gân cảnh, việc này làm Lý Thiên buồn bực không thôi.

Lại qua một tuần không có tiến triển, Lý Thiên để ý thấy các xác yêu thú mình hấp thu đều là yêu thú cấp một, suy nghĩ một hồi hắn liền phát hiện phải chăng chỉ có hấp thu xác yêu thú cấp hai mới có thể tiến vào luyện gân cảnh, nhưng các yêu thú cấp hai cho dù là yêu thú mới tiến hóa thì so với luyện thể tầng bốn nhân loại thông thường còn mạnh hơn không ít, Lý Thiên vẫn chưa bước vào luyện gân cảnh càng không cần phải nói.

Ngồi buồn bực trong tông môn không có cách giải quyết, hắn quyết định ra ngoài tìm vận may. Dù sao công việc trong tông Lý Thiên đã làm quá hạn ngạch yêu cầu của bản thân, hắn xin nghỉ cả năm cũng không ai nói gì. Sau khi nói một tiếng với Lý Điển, Lý Thiên rời khỏi tông môn, lần đầu tiến vào ám ảnh sâm lâm lịch luyện, tất nhiên Lý Thiên cần chuẩn bị không ít thứ.

Lữ Hành thôn, nằm ngay điểm vào ám ảnh sâm lâm, cách thành Thiên Long không xa, nơi đây từ xa trông thấy đã vô cùng tấp nấp, người đến người đi vô cùng rộn ràng. Lý Thiên xuất hiện trong thôn không làm quá nhiều người chú ý, dù sao nơi đây sát với ám ảnh sâm lâm, lại gần Thần Long tông, tông môn đệ tử rèn luyện cũng không ít, ai đâu quan tâm một đệ tử bình thường như hắn.

Lý Thiên lần đầu tới, trong túi có vài khỏa linh thạch, đây là tiền phân phối hàng tháng cho đệ tử tạp dịch như hắn, tích góp cả mấy tháng trời chỉ dược chín viên linh thạch hạ phẩm, trong đó có một ít là Lý Điển thưởng thêm cho hắn, nếu không bình thường mỗi tháng một viên hiện giờ hắn cùng lắm chỉ có ba viên.

Ngày trước Lý Thiên xài tiền xu, mỗi lần mang không ít đồng, giờ đây chỉ có chín khối linh thạch trong túi làm cho hắn có cảm giác mất mác không ít. Sau khi gia nhập tông môn, Lý Thiên mới biết tiền tệ chính ở đây là linh thạch, chỉ có người bình thường mới còn dùng tiền đồng, tu sĩ trên cơ bản đều dùng linh thạch làm tiền tệ, linh thạch ẩn chứa linh khí còn có tác dụng tu luyện, Lý Thiên đã thử vừa tu luyện vừa nắm một khối, tiến độ hấp thu linh khí tăng thêm không ít.

Đi dạo một vòng quanh thôn, Lý Thiên trước tiên muốn tìm mua một thanh vũ khí, muốn đi săn yêu thú tay không tất sắt sao, Lý thiên tất nhiên không ảo tưởng đến thế. Vừa đi hắn vừa bắt chuyện hỏi han nhiều người, thông qua nhiều ý kiến đánh giá, Lý Thiên quyết định chọn tiệm rèn Chú Tư ở đầu thôn.

Lý Thiên thuận lợi tìm thấy, vừa đi vào liền có một cậu nhóc chừng mười hai, mười ba tuổi bước lại gần hắn rụt rè hỏi:

"Quý khách muốn mua gì, tiệm rèn chúng tôi, vũ khí hình dạng nào cũng có, còn có thể đặt riêng tùy theo ý thích từng người"

Đi theo cậu nhóc vào quầy trưng bầy, bên trên chia làm hai giá riêng biệt, một giá có rất nhiều loại, từ vũ khí đến nông cụ và các vật dụng bình thường, giá cả trên đó là tiền xu thông thường. Bên giá còn lại thì ít hơn, tất cả đều là vũ khí, lấy linh thạch làm giá cả, chia ra trên dưới, càng lên cao giá càng chát. Lý Thiên tiền ít, túi mỏng trực tiếp bỏ qua đám trên, đưa mắt nhìn vào hàng cuối cùng, trên đó chỉ có ba thanh vũ khí phân biệt gồm một thanh kiếm, một thanh đao, và một thanh dao nhỏ.

"Có thể bớt chút không"

Cầm lên thanh kiếm trong đó, Lý Thiên thử mặc cả. Trong ba món kia, thanh dao rẻ nhất chỉ 3 linh thạch, nhưng rõ ràng tác dụng không lớn, trừ đánh lén, hoặc mổ thịt yêu thú thì chiến đấu công dụng không rõ ràng lắm, cây đao kia thì quá nặng lấy thực lực luyện thể tầng ba tép riêu của hắn vừa câm lên đã có chút quá sức còn đánh đấm nỗi gì nữa chứ. Cậu nhóc trông tiệm nghe thế khẽ lắc đầu:

"không giảm được, giá này là thấp nhất toàn thôn rồi, không thể bớt thêm nữa"

Sau một hồi cò kè không thành, Lý Thiên đành nén đau, móc ra năm khối linh thạch trong túi, thu thanh kiếm về, thử vài đường kiếm mới hài lòng rời đi. Kế tiếp cần chuẩn bị thức ăn, thuốc giải đề phòng trường hợp gặp phải yêu thú có độc, tuy nhiên hai thứ này lại chỉ cần tiên thông thường để mua làm Lý Thiên phải tốn thời gian đi phòng giao dịch trong thành đổi một viên linh thạch sang tiền đồng.
Sau khi chuẩn bị đầy đủ, Lý Thiên liền hướng về cổng thôn đi tới, từ đây nhìn tới cổng đã thấy rừng rậm phía xa, trước đó có không ít người tụm năm tụm ba đứng trò chuyện, lâu lâu có nhóm từ phía rừng đi ra, có người khỏe mạnh, tinh thần sáng lạn, lại có không ít đội ngũ, thương có, vong cũng có, mặt ủ rủ lê bước ra khỏi khu rừng.

Lý Thiên chưa tới gần đã có giọng nói từ sau truyền đến:

"Này, bạn hữu, có muốn gia nhập đội chúng tôi cùng vào ám ảnh sâm lâm không"

Người nói là một thanh niên chừng hai mươi tuổi, mỉm cười thân thiết nhìn Lý Thiên, đứng bên cạnh có hai nam, một nữ. Vị cô nương trong hàng ngũ khá dễ thương, giọng trong trẻo tiếp lời:

"hì hì, ta là Lăng Nhã, người vừa nói với ngươi là Tiêu Phong, bên đây đứng hai người là Tiểu Tứ, cùng Tiểu Ngũ, là hai huynh đệ, vị tiểu ca này có muốn cùng tham gia không"

Lý Thiên nghe xong cũng không vội trả lời, suy nghĩ một chút, chính hắn mặt dù đã nghĩ ra kế hoạch tuy nhiên nguy hiểm hơi cao, gia nhập đoàn đội không phải bàn là cách dễ dàng nhất, nhưng hắn lại có bí mật không muốn người khác biết, bản thân lâm vào trầm tư. Chốc lát, Lý Thiên nghĩ kỹ vẫn nên gia nhập, chỉ cần cẩn thận chút là được, thế rồi hắn mỉm cười trả lời:

"Nếu được thế thì quá tốt rồi, tôi là Lý Thiên, cảnh giới luyện thể tầng ba"

Mọi người còn lại cũng rất vui vẻ, ra mặt đón chào hắn. Đoàn đội năm người tiếp đó đi vào ám ảnh sâm lâm, Tiêu phong là người dẫn đầu, cảnh giới hắn cao nhất, là luyện thể tầng năm, Tiểu Tứ là luyện thể tầng bốn, ba người Lý Thiên đều là luyện thể tầng ba.
Năm người vừa đi vừa trò chuyện, Lý Thiên cũng biết được thân phận của mọi người, bốn người đều là đệ tử của Hỗn Nguyên tông, cũng là một tông môn thực lực gần với Thần Long tông. Hai phái từ trước giao thiệp cũng rất tốt, nên khi thấy ấn ký Thần Long trên áo Lý Thiên thì ra mặt mời hắn cùng tham gia. Lăng Nhã thấy Lý Thiên trầm ngâm ít nói, nhiều lúc chủ động bắt chuyện với hắn:

"Này Tiểu Thiên, ngươi trong tông làm đệ tử tạp dịch thật hả, ta nhớ hình như đệ tử mới các ngươi mới vào tông chưa tới bốn tháng, ngươi thế mà đã đạt tới luyện thể tầng ba, thiên phú tốt như thế mà chỉ làm đệ tử tạp dịch, ngươi không gạt bổn cô nương đấy chứ"

Ba người còn lại cũng hiếu kỳ nhìn Lý Thiên, thực lực Thần Long tông khi nào đáng sợ như thế, thiên phú cỡ Lý Thiên mà chỉ làm đệ tử tạp dịch phổ thông cũng quá đả kích người khác rồi, nên biết bốn người bọn họ đều là đệ tử ngoại môn Hỗn Nguyên tông nhưng Hỗn Nguyên tông chiêu thu đệ tử trước Thần Long tông cả nửa năm. Lý Thiên mỉm cười trả lời:

"Ta thi qua vòng đầu tiên do bị thương nặng quá phải dưỡng thương nên không có cơ hội tham gia khảo hạch đệ tử ngoại môn"

Bốn người nghe thế thì khẽ gật đầu. Tiểu Ngũ cũng đồng tình nhìn Lý Thiên nói:

"Ta cũng nghe nói vòng đầu tiên của Thần Long tông nghe đâu là khảo nghiệm nghị lực cực kỳ khắc nghiệt, mỗi lần có không quá năm người thông qua"

Lăng Nhã nghe thế thè chiếc lưỡi xinh đẹp ra, chẹp chẹp miệng vài cái:

"Thần Long tông, không biết nghĩ sao vẫn còn giữ loại khảo nghiệm kinh dị thế, ta còn nghe nói mỗi lần có không ít người chết ngay từ vòng một rồi, nếu không phải các đệ tử sinh ra trong tông không cần tham gia thi vòng một thì chắc truyền thừa đã đoạn từ lâu"

Tiểu Tứ ra vẻ hiểu biết giải thích:

"Thần Long tông trăm năm trước là đỉnh cấp tông môn Việt Quốc, là nơi người người hướng đến, lấy đệ tử chỉ lấy chất lượng, thời đó thiên tài nào không muốn làm đệ tử Thần Long tông, khảo nghiệm kiểu đó vẫn có không ít người thông qua."

Tiêu Phong cũng tham gia nói:

"Thế nhưng Thần Long tông đã sa sút mà vẫn giữ kiểu tuyển chọn của tông môn đỉnh cấp khi xưa thật làm người khác khó hiểu"

Lý Thiên cũng giang hai tay ra biểu thị, ta chỉ là đệ tử tạp dịch thôi, có hỏi ta cũng không biết đâu. Mấy người chẳng qua cũng chỉ kiếm đề tài tán gẫu, không có ý dây dưa lâu, tiếp tục đi tới tiến sâu vào rừng. Trên đường đi năm người giải quyết không ít yêu thú cấp một, Lý Thiên không còn hứng thú với chúng nữa, nên cũng không giữ xác để tu luyện, rất nhanh mặt trời đã xuống núi, đoàn người cũng tiến vào khu vực của yêu thú cấp hai. Yêu thú cấp hai có thể so với cường giả luyện gân cảnh, nếu xui xẻo đụng phải yêu thú sắp tiến hóa lên cấp ba, thực lực còn mạnh hơn nhân loại luyện thể tầng sáu thông thường. Năm người bọn Lý Thiên rất cẩn thận, cũng không đi săn ban đêm, dựng lều tại chỗ, đợi đến trời sàng rồi tiếp tục.

Chương 10: Không khí Ám Mụi

Bên ánh lửa bập bùng, năm người vừa cười vừa nói, trên tay ai nấy đều có một khối thịt vừa nướng, tỏa ra hương thơm ngây ngất. Lý Thiên gặm một cái đùi to, vừa nhai vừa há mồm hít vào, từ miệng tỏa ra từng đạo hơi nóng, mơ hồ có thể thấy từng luồng khói nhạt nhòa. Đây là lần đầu tiên Lý Thiên ăn một món ngon đúng nghĩa từ khi đến thế giới này, so với món ăn trong tông môn mà hắn hay ăn thật không thể so sánh, đơn giản là chúng không cùng đẳng cấp. Lý Thiên chén xong luôn miệng khen:

"Lăng Nhã, không nhìn ra muội có tài nấu nướng như thế đấy, đây là món ngon nhất ta từng ăn từ trước đến giờ"

Mọi người ai nấy cũng phụ họa theo, không khí tràn ngập tiếng cười. Lăng Nhã được khen mặt đỏ hồng, rất kiêu ngạo hất chiếc cằm nhỏ nhắn lên:

"Hừ hừ, bổn cô nương xinh đẹp, đa tài, chút tài vặt thôi mà, mọi người cứ khen, lần sau nếu có nguyên liệu ngon hơn, bổn cô nương tiếp tục trổ tài bảo đảm mọi người ăn đến no căng còn không muốn ngừng đấy"

"Ha, ha, vậy mốt phải trông chờ vào muội rồi"

"Đúng, đúng, lần sau ta không còn phải lén trốn ra thực ẩm cư ăn rồi, cứ kiếm nguyên liệu về nhờ muội nấu thôi"

"Hừ, lại xem muội là đầu bếp sao, người ta là tu sĩ đấy. Nhưng nếu mấy huynh xuất ra đủ thành ý, có khi người ta sẽ suy nghĩ lại a"

"Đúng, đúng, tất nhiên là phải có rồi"

Tiếp tục trò chuyện chốc lát, cơn buồn ngủ ập đến, mọi người tự phân biệt chọn lấy một gốc cây dựa lưng nghỉ ngơi. Việc canh gác chia ra từng phiên, đầu tiên là của Lý Thiên, hắn búng chân đạp vài cái lên thân cây bên cạnh, rất nhanh đã leo đến đỉnh cây, xa xa nhìn khung cảnh trước mắt, bóng tối nuốt lấy mọi cảnh vật xung quanh, bên tai nghe ra từng đạo âm thanh của dã thú, tiếng rầm grừ xen lẫn tiếng xào xạc, va chạm trộn lẫn với tiếng côn trùng kêu rỉ rả hòa trộn tựa như một bản nhạc vừa hoang dã, vừa du dương khó tả.Dựa lưng bên thân cây, ngửa mặt lên trời nhìn bầu trời đêm đầy sao tuyệt đẹp, hắn như trở về thời tiền kiếp, bản thân cùng đám bạn trong phòng cũng hay rảnh rỗi ra ngoài trời ngắm sao, bàn tán đủ thứ chuyện trên đời từ lông gà vỏ tỏi tới trị thế an bang, giờ đây nghĩ lại chỉ còn một mình, cảm giác cô độc bất giác bao trùm lấy toàn thân Lý Thiên, gió đêm thổi qua như rét lạnh thêm vài phần.

Đang hồi tưởng quá khứ, một bàn tay đằng sau thò ra đặt trên vai Lý Thiên, bị tập kích bất ngờ hắn như phản xạ có điều kiện bắt lấy bàn tay đó, chưa kịp nhìn là ai vội vàng vận thế quật đối phương xuống, người đè lên một tay còn giữ chặt tay đối phương.

Đến khi định thần nhìn lại mặt không khỏi đỏ lên, người nằm dưới người hắn không ngờ là Lăng Nhã, không biết cô nương này có phải họ mèo hay không, trèo lên cây không một tiếng động đã đành lại còn hành động đột ngột như thế. Hai người mặt đối mặt không đến một tất, Lý Thiên có thể cảm giác từng hơi thở nóng bỏng đang phả vào mặt hắn, gương mặt nàng ta không biết có phải vì giận giữ hay ngượng ngùng đỏ bừng một mảng, phảng phất có một cảm giác yêu kiều khác thường làm Lý Thiên chưa trải sự đời bỗng chốc ngây ngốc một chỗ.

Hai người đối mắt nhìn nhau, không khí như đọng lại, thời gian tựa ngừng trôi. Cuối cùng Lăng Nhã không chịu nổi mở miệng nói:

"Ngươi có thể ngồi dậy chứ"Lý Thiên nghe nàng nói mới hồi tỉnh, vội vàng buông tay ngồi dậy, lòng thầm mắng mình háo sắc, xao động trong lòng vẫn chưa cách nào bình tĩnh lại được, bên cạnh Lăng Nhã tựa như một tiểu cô nương bị người ta ức hiếp, tay nắm vạt áo, mặt đỏ bừng quay lưng về phía Lý Thiên, hai người không ai nói gì, không khí lần nữa chìm vào tĩnh lặng.

Cành cây tuy khá lớn, nhưng lại không dài lắm, hai người vừa ngồi liền chiếm hết diện tích, Lý Thiên cố nhích người ra xa cũng hết cách, lâu lâu cựa quậy, đụng chạm vào người ngọc sau lưng, áo lụa mềm mại, da thịt trắng mịn làm hắn ảo tưởng không thôi. Cố nén xung động trong lòng, Lý Thiên khẽ nói:

"Xin lỗi, ta không biết là cô nương, đã mạo phạm rồi"

Lăng Nhã nghe thế, mặt cũng không quay lại chỉ lí nhí nói:

"Không sao là ta không đúng, ta không nên hành động bất ngờ như thế"

Tuy nói thế nhưng lòng rất ấm ức, vốn nàng nguyên bản chỉ muốn hù dọa Lý Thiên, nhìn tên này cả ngày lầm lỳ, làm nàng vô cùng muốn nhìn thấy khuôn mặt lúc bị dọa sợ của hắn, nào ngờ mua dây tự buộc mình, không những không đạt được mục đích còn bị lỗ lớn, tấm thân ngọc của nàng hai mươi năm qua chưa từng bị người khác giới nào chạm qua, mà bây giờ. Càng nghĩ càng thấy phiền muộn, nước mắt không kìm được chảy xuống, lau cách nào cũng không hết.

"Này, này, ta, ta".

Lý Thiên nghe tiếng nức nở đằng sau, lòng bối rối ấp úng vài câu không rõ. đang lúc muốn lựa lời an ủi thì đằng xa vang lên một tiếng nổ lớn. Đưa mắt nhìn qua, cách chỗ bọn họ không xa có một cột khói bốc lên, âm thanh chấn động làm phương xa hỗn loạn, chim chóc đua nhau bay lên trời, tiếng yêu thú rống giận, sợ hãi vang lên mọi ngõ ngách. Nhưng điều kinh khủng còn ở phía sau, từng hàng cây lũ lượt đổ xuống hướng về chỗ của bọn họ. Dường như có thứ gì đó rất đáng sợ sắp xuất hiện.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau