CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Nhất Kích Tất Sát

Phạm trưởng lão sắc mặt cực kỳ khó coi, lão nghĩ mãi không ra tên Lâm Bất Tử này vì sao lại ra mặt vì Lý Thiên mà bỏ qua cả mặt mũi của hắn, trong tông tuy quan hệ giữa hai người không thân thiết lắm nhưng dù sao cũng là nước sông không phạm nước giếng. Vì một tên đệ tử tạp dịch này ra mặt liệu có đáng:

"Lâm trưởng lão, việc này hình như không liên quan gì tới ông thì phải, hay là ông rời đi, chút nữa lão Phạm ta lại mời ông đi ăn"

"Ha, ha, sao lại không liên quan đến ta, ta cũng là trưởng lão phụ trách kỳ khảo hạch này"

Lâm trưởng lão không cho Phạm trưởng lão chút mặt mũi nào, càng nói càng làm mặt lão Phạm kia ngày càng đen

"Thử hỏi mọi người trong tông môn, ai không biết lão Lâm ta ghét ác như cừu, thấy việc bất bình không thể trơ mắt làm ngơ được, ta nói lão Phạm ngươi, có phải hay không là xem nhầm thời gian rồi, ta quan sát nãy giờ, tên đệ tử này rõ ràng vẫn chưa trễ giờ mà"

"Lão, lão"

Phạm trưởng lão tức giận đến mặt tái mét, đang lúc muốn phản bác thì hắn chợt trông thấy Lâm trưởng lão kia mỉm cười nhìn lão, bàn tay co lại chỉ còn một ngón, chỉ chỉ lên trời. Phạm trưởng lão lăn lộn trong Thần Long tông cũng không phải mới ngày một ngày hai, ánh mắt kinh nghi bất định nhìn kỹ gương mặt của Lâm trưởng lão đối diện như muốn nhìn ra chút manh mối. Đáng tiếc thứ đập vào mắt lão chỉ là nụ cười bí hiểm của lão ta, làm Phạm trưởng lão vốn nóng tính càng thêm điên tiết, nhưng lão cũng không dám làm càn, cẩn thận suy nghĩ

"Lẽ nào là Hồ trưởng lão, tên Lâm lão quỷ nếu không có người đằng sau ra hiệu, vốn với cái tính xảo quyệt của lão ta tất không vì một tên đệ tử tạp dịch mà xé rách da mặt với mình, điều này không có lợi cho lão"

Tuy rằng tin chắc vào phán đoán của mình, nhưng nếu giờ bắt lão thu tay, không những thanh danh đã mất không thể thu hồi mà cả chút uy nghiêm trưởng lão bấy lâu nay cũng tan thành mây khói, nếu bỏ cuộc bây giờ làm sao còn mặt mũi đối mặt với các trưởng lão khác trong tông môn. Vừa nghĩ như thế, Phạm trưởng lão sắc mặt càng thêm đen, gương mặt lúc trắng lúc đỏ, cực kỳ đặc sắc, làm tới thì không dám mà từ bỏ thì không thể. Lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan khiến lão đứng như trời chồng, tay vân vê qua lại không biết phải làm sao.

Lâm trưởng lão cũng không muốn dồn lão ta tới đường cùng, dù sao cũng không có lợi cho đôi bên, bèn tìm thang cho lão leo xuống:

"Ha ha, Phạm trưởng lão không cần lo lắng, làm người ai không có sai sót, ta xem tháng này là mười, mặt trời xuống núi sớm hơn nên lão Phạm ngươi tính sai chút cũng không có gì bất ngờ"

"Đúng, đúng, Lâm trưởng lão nói rất đúng, là ta sai sót, thật là đáng trách"

Phạm trưởng lão vui mừng cảm kích nhìn Lâm trưởng lão, vội vàng bổ cứu, bên kia Lâm trưởng lão liếc nhìn Lý Thiên rồi quay sang Phạm trưởng lão:

"Ta thấy Phạm trưởng lão, chủ trì lôi đài cả ngày hôm nay đều đã mệt rồi, trận này cũng là trận cuối rồi, hay là cứ giao cho ta làm trọng tài, Phạm trưởng lão cứ đi nghỉ ngơi"

"Cái này, cái này, được rồi vậy mọi chuyện nhờ Lâm trưởng lão vậy"

Phạm trưởng lão gương mặt vừa tươi cười liền thu lại, hơi tức giận nhìn Lâm trưởng lão mình vừa cảm kích, ngươi không phải là sợ ta làm việc không công tâm đấy chứ, lão Lâm chết tiệt, dám nghi ngờ ta như thế. Phạm trưởng lão tuy giận dữ nhưng nghĩ đến có thể Hồ trưởng lão đang quan sát, chính mình cũng không thể động tay động chân gì, thôi thì cứ buông tay, ở lại đây càng thêm mất mặt

"Quân tử báo thù, vài ngày sau cũng không muộn"

Lòng ác ý nghĩ cách đối phó Lý Thiên, lão cũng không muốn níu kéo, nhìn đám đệ tử xung quanh xì xào bàn tán, lão biết thanh danh không tốt lắm của mình giờ càng thêm xấu xí.

"Hừ"

khó chịu hướng về đám đệ tử nhíu mày, làm toàn bộ đều sợ hãi câm nín, lão vừa định xoay người rời đi thì đằng sau âm thanh hô khóc thảm thương của Lý Thiên, từng chữ như đâm vào tim lão, càng làm lão tức muốn nổ phổi:

"Phạm trưởng lão, đệ tử oan ức như thế, người không thể muốn bỏ đi, là bỏ đi được, công đạo ở đâu cơ chứ, chẳng lẽ Thần Long tông ta thân là chính đạo đại phái, lại có thể như thế, hu hu"

Tuy không nói rõ ràng nhưng bất cứ người nào cũng hiểu được, đám đệ tử phía dưới đồng loạt đưa ánh mắt đồng tình nhìn lên thân ảnh đang quỳ khóc thảm thiết trên đài, Lý Thiên giờ đây bộ dạng vô cùng oan ức, không biết từ lúc nào áo quần đã rách vài chỗ, nhìn qua cứ như hắn vừa từ động thổ phỉ chui ra, bị ức hiếp cho thần tình hoảng hốt.

Phạm trưởng lão lúc này bộ dạng rất đặc sắc, tai nghe bên cạnh có vẻ đã đánh động tới các trưởng lão lôi đài xung quanh, lão càng thêm gấp, tức giận hô:

"Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào đây"

"Hu hu, đệ tử nhà nghèo, gia cảnh khốn khó, gặp phải oan ức thấu trời may sao vừa này may nhờ có Lâm trưởng lão trợ giúp, đệ tử quyết phải trả ơn cho ngài nhưng ngặt nỗi không có gì trong tay"

Nói rồi đưa đôi mắt đáng thương nhìn Phạm trưởng lão, lão rõ ràng hắn đang muốn vòi vĩnh lão, cũng không muốn tiếp tục ở đây diễn vở tuồng trưởng lão đày đọa đệ tử thê thảm đến hoa rơi nước chảy, người người thương xót, cái mặt già của lão sắp không chịu nổi nữa.

"Được, được là ta sai, ngươi muốn bồi thường gì"

"Đệ tử cũng không dám lấy đồ của trưởng lão, chỉ là Lâm trưởng lão dạo gần đây thiếu một trăm linh thạch hạ phẩm để đấu giá một món đồ trong phường thị, đệ tử thật sự muốn giúp trưởng lão"

"Cái gì một trăm linh thạch hạ phẩm, sao ngươi không ăn cướp luôn đi"

Phạm trưởng lão kinh hô, mẹ kiếp tên này đúng là biết công phu sư tử ngậm mà. Bên kia Lý Thiên vừa nghe liền kêu lớn:

"Oan ức quá, trời ơi, ông trời có công đạo không"

"Được được, một trăm linh thạch của ngươi đây, câm mồm lại cho ta"

Thấy các trưởng lão xung quanh đang lại gần ngay trong tầm mắt, phạm trưởng lão đánh nén đau móc ra một chiếc túi ném cho Lý Thiên rồi phóng người đi mất, chỉ trong tích tắt đã không thấy bóng dáng, dường như chỉ sợ ở lại thêm một giây tên kia lại giở trò moi đồ của hắn.

Lý Thiên tiếp nhận chiếc túi, không biết đây là vật gì, bộ dạng thê thảm lúc nãy hoàn toàn biến mất, hắn cầm chiếc túi đưa cho Lâm trưởng lão, cười cười nói:

"Cảm tạ Lâm trưởng lão đã giúp đỡ, trong đây có một trăm linh thạch, người một nửa, ta một nửa"

"Hả, không phải đây là ngươi hiếu kính ta sao, thế nào lại có phần ngươi một nửa trong đó"

Lâm trưởng lão nhìn biến hóa của Lý Thiên cũng không bất ngờ, trò hề của tên này từ đầu đến cuối đều lọt vào mắt lão, Lý Thiên nghe thế không phục lên tiếng:

"Ngài nói thế sai rồi, nếu không phải nhờ tài diễn xuất của đệ tử thì làm sao có số tiền này"

Nói rồi hắn tiến lại gần cười lấy lòng:

"Không phải người nói lúc đầu chỉ lấy có năm mươi thôi sao, giờ lấy hơn không sợ người khác nói ngài không giữ chứ tín sao"

"Không sao, ta không sợ miệng lưỡi thế gian đâu"

Lâm trưởng lão không thèm quan tâm, Lý Thiên càng thêm gấp gáp:

"Không thì chia sáu bốn, đệ tử bốn phần thôi"

Thấy lão vẫn không phản ứng, Lý Thiên thêm phần khẩn trương:

"Bảy ba, giá chót, đệ tử không có công lao cũng có khổ lao, ngài cũng không thể ăn hết một mình a"

Lý Thiên còn muốn nói thêm thì Lâm trưởng lão đưa linh lực vào phá vỡ cấm chế của Phạm trưởng lão lưu lại, sau đó thò tay lấy ra năm viên linh thạch trung phẩm từ trong túi, rồi ném trở lại cho Lý Thiên:
"Ngươi nghĩ ta thèm mấy viên linh thạch của ngươi sao, ha ha lão phạm kia không ngờ mang theo linh thạch trung phẩm lần này ngươi lại lời lớn rồi"

Lý Thiên tiếp nhận chiếc túi, nhìn qua nhìn lại cũng không thấy có gì phồng lên, làm sao có thể chứa đồ, hơi xấu hổ hỏi:

"Ăc, trưởng lão, cái túi này là gì thế, trong đây có chưa linh thạch sao"

"Cái gì, ngay cả túi trữ vật ngươi cũng không biết, đưa linh lực vào bên trong là sẽ rõ"

Lâm trưởng lão nhìn Lý Thiên như một tên nhà quê mới lên thành thị, Lý thiên sờ mó trong tay, rất là gian nan lên tiếng:

"Nhưng đệ tử mới chỉ là luyện thể thôi"

"Sặc, ta quên mất, thôi ngươi cứ giữ lấy, lên luyện tâm là có thể sử dụng"

Lâm trưởng lão cũng bị Lý Thiên làm cho hồ đồ, bổ cứu một câu, rồi liếc nhìn trời, thời gian không còn sớm, cũng nên cho trận đấu bắt đầu. Trước khi tuyên bố tỉ thí, lão nhìn sang Lý Thiên khuyên:

"Ngươi đã đắc tội với lão Phạm, thời gian này ngoan ngoãn ở trong tông môn mà tu luyện, đùng sinh sự lung tung nữa, thật là ta không hiểu nổi ngươi, không ngờ dám lừa tiền của lão ta, mối thù này kết càng lúc càng sâu rồi, ngươi tư thân lo lấy đi"

"Vâng, đa tạ trưởng lão nhắc nhở"

Lý Thiên tuy nghe ra Lâm trưởng lão quan tâm nhưng hắn cũng không cho mình làm gì sai, tên Phạm trưởng lão kia la tên thù dai, cho dù không có sự kiện vòi tiền kia thì lão cũng không bỏ qua cho hắn, bằng chứng rõ ràng nhất là chỉ xung đột nhỏ hồi ở Hôn Nguyên thành mà lão ta nhớ mãi tới hôm nay, căn bản là không thể hòa giải. Nếu đã kết thù rồi thì có kết thêm nhiều hay ít cũng đâu có quan trọng, từ trên người kẻ thù chiếm càng nhiều tiện nghi thì hắn càng lời lớn, có ngu mới không làm.

"Được rồi, trận đấu bắt đầu"

Sau tiếng hô của Lâm trưởng lão, Lý Thiên và Thiên Hành sóng vai đứng đối diện nhau, ngay lúc thân hình gầy gò của Thiên Hành muốn động, Lý Thiên bỗng đưa tay lên ngăn cản:

"Khoan, để ta sửa soạn chút"

"Được, được thôi"

Thiên Hành kia tuy có chút không hiểu nhưng vẫn gật đầu đồng ý, Lý Thiên đưa tay sửa soạn lại quần áo, từ trong túi móc ra một bọc nước nhỏ, trên bọc có một lổ nhỏ, nước đang từ trong đó chảy ra nhỏ xuống mặt lôi đài, vừa chạm vào liền bị sức nóng làm cho bay hơi, bốc lền từng luống khói nhỏ.

"Cái thứ đồ này tệ quá, chẳng cách nước chút nào"

Toàn trường chết lặng nhìn Lý Thiên quăng bọc nước xuống lôi đài, vài người thông minh liền hiểu ra, nước mắt nước mũi này giờ của hắn là từ bọc nước này mà ra, vài người trước kia đồng tình nhìn Lý Thiên giờ lại quay sang thương cảm cho vị trưởng lão xấu số bị lừa mất linh thạch.

"Xong rồi, có thể bắt đầu"

Lý Thiên vuốt thẳng mép áo tươi cười nhìn Thiên Hành, Thiên Hành có chút không chắc chắn nhìn quần áo tả tơi của Lý Thiên nói:

"Thật xong chưa, ta có thể đợi huynh đệ đây thêm một lúc"

"Không cần, áo quần thế này đang là mốt hiện hành đấy, Thiên Hành huynh đây là chưa thấy quần rách đấy, hở ống tay ống chân, lại thủng vài lỗ ngay gối, ta nhìn thấy nhiều lắm, còn áo sao, càng thiếu vải càng là mốt đấy."

"Hả, có nữa sao, sao ta chưa từng nghe qua"

Thiên Hành bị Lý Thiên nói có chút không thông, thời đại này vẫn rất truyền thống, kiểu ăn mặt táo bạo như Lý Thiên làm hắn khó có thể tiếp thu. Lý Thiên như giảng dạy một chân phương mới nói:

"Thế là huynh chưa đi qua nhiều nơi rồi, kiểu phong cách đó rất thịnh hành trên trái đất đấy"

"Trái đất là ở đâu"

"À, à, đó là một nơi rất rất xa, quê hương của ta là ở đó đấy, ước nguyện của ta là một ngày nào đó có thể trở lại nơi đó."
Lý Thiên bất giác dâng trào cảm xúc, giọng có chút nhớ nhung nhìn phương xa, ở đó là bầu trời trong xanh, vài áng mây trắng phiêu du giữa bầu trời, đưa mắt như muốn nhìn xuyên qua đó trông thấy vũ trụ bao la rộng lớn, một ngày nào đó, ta cũng phải vượt hàng hà dãi ngân hà xa xôi kia tìm về nhìn lại trái đất một chút mới được.

"Đủ rồi các ngươi mau tiến hành tỉ thí, muốn nói chuyện thì sau khi xuống lôi đài tha hồ mà bàn luận"

Lâm trưởng lão có chút không kiên nhẫn quát lên làm Lý Thiên đang tở tưởng giật mình một cái, bên kia Thiên Hành hướng hắn chắp tay chào, hai tay bắt đầu thủ thế, cả người toàn thân khí thế hoàn toàn thay đổi, từ một thanh niên hiền lành ngây ngô trở nên lành lùng sát phạt.

Lý Thiên cũng bắt đầu nghiêm túc, thả lỏng toàn thân, hai mắt tập trung quan sát chuyển động của đối phương. Thiên Hành bắt đầu động, hai chân chuyển động, cả người di chuyển thành vòng tròn vây xung quanh Lý Thiên.

"Lý Thiên huynh xin chỉ giáo"

"Giống nhau mà thôi"

Lý Thiên vẫn bất động nhìn Thiên Hành di chuyển càng lúc càng nhanh, nhưng trong mắt hắn đều nhìn ra chuyển động của đối phuong, ngay lúc Thiên Hành lao đến, quyền phong áp vào mắt Lý Thiên, hắn cũng cử động, một tay đấm ra, dưới ánh mắt như hóa đá của mọi người dưới đài, Thiên Hành dùng một quỹ đạo bay đẹp mắt rơi thẳng xuống lôi đài, hôn mê bất tỉnh. Đưa mắt nhìn lên trên, Lý Thiên một tay đang che miệng ngáp, tay còn lại hướng lên trời, có vẻ Thiên Hành kia bị một cú đấm móc lên của Lý Thiên hạ nốc ao rồi.

"Này ta đang hoa mắt hả"

Một đệ tử tạp dịch dáng người mập mạp nhìn sang tên bạn bên cạnh, hai mắt đang dụi lấy dụi để. Tên bạn còn lại miệng há hốc, phải nhờ tên mập dùng tay nâng càm lên, miệng mấp máy:

"Chắc thế, có lẽ hôm qua thức khuya tu luyện quá nên hôm nay bị hoa mắt, thôi chúng ta quay về nghỉ ngơi thôi"

Tên kia vừa đưa ra đề nghị thì hai mắt liền nổi đầy sao, thì ra bên hướng còn lại của hắn, một tên đồng bạn đưa tay vỗ một cái trời giáng vào trán hắn.

"Bốp, sao ta không đau nhỉ, chắc đang nằm mơ"

Tên vừa vỗ cười ngây ngô nói, làm cho tên xui xẻo mới bị ăn vỗ nộ khí xung thiên, nắm lấy cổ áo hắn, hai tay tát liền vài cái:

"Có mà ngươi nằm mơ ấy, tát lão tử còn nói có đau không đang giỡn mặt hả"

"Ặc tên kia có phải luyện thể tầng tám không"

Cách đó vài bước chân, một tên đệ tử tạp dịch người thấp bé có vẻ hiểu biết lên tiếng, tên bên cạnh hắn nghe xong liền lắc đầu phủ nhận:

"Không thể, Thiên Hành là luyện thể tầng bảy, thua cũng không thể thua nhanh như thế, ta từng chứng kiến luyện thể tầng tám phải mất một lúc mới hạ được một luyện thể tầng bảy, nào đâu có nhanh như vậy"

Nhưng không ai có thể phủ nhận thực lực của Lý thiên, sau vài phút im lặng toàn trường liền sôi trào

"Lý Thiên sư huynh thật lợi hại, một quyền đánh bại luyện thể tầng bảy, chắc chắn đã là cao thủ luyện tạng cảnh rồi"

"Ôi, ôi Lý Thiên sư huynh đẹp trai quá, ta muốn làm đạo lữ của huynh"

Một tiểu muội muội thân hình khủng long hâm mô ré lên, đám đệ tử tạp dịch bên dưới ai nấy đều mặt mày hâm mộ nhìn Lý thiên, ẩn trong đó có vài gương mặt sợ hãi xen lẫn cảnh giác của các thí sinh đứng xem.

"Tên kia không ngờ lợi hại như thế, ha ha như vậy mới thú vị chứ"

Ngay hàng đầu tiên sát mép lôi đài, Đào Mộc cười lạnh nhìn Lý thiên, dẫn theo mấy đồng bạn lùi dần biến mất trong đám người, xa xa cách đó không quá mấy hàng là một thanh niên trùm kín đầu, hai mắt lấp lánh chiến ý mãnh liệt nhìn chằm chằm Lý Thiên, nhe miệng lộ ra hai cặp răng nanh đáng sợ

"Lý Thiên, Lý Thiên, ta đã nhớ kỹ cái tên này, thật là mong gặp được ngươi, càng sớm càng tốt"

Lý Thiên trên đài cao, ngơ ngác nhìn quanh, nghe tiếng reo hò cuồng nhiệt, nhìn Thiên Hành đang được mấy đệ tử khiêng đi, lại thu tay nhìn nắm đấm của mình khẽ lẩm bẩm:

"Ủa, ta mạnh đến thế sao, luyện thể tầng chín tuy có thể dễ dàng đánh bại luyện thể tầng bảy nhưng cũng không nhanh đến thế chứ, chẳng lẽ"

"Trận đấu cuối cùng hôm nay, Lý Thiên chiến thắng, ngày mai tiếp tục diễn ra vòng đấu thứ hai"

Tiếng của Lâm trưởng lão như đánh thức Lý Thiên, hắn cười khổ nhảy xuống lôi đài, cứ tưởng Mạnh Cương sẽ chạy đến chúc mừng, nhưng nhìn qua nhìn lại cũng không thấy tên đó đâu, ngược lại tên bỏ bạn mà chạy, Cương Lão Đại lại xuất hiện, vừa gặp hắn liền vỗ vỗ bả vai Lý Thiên:

"Tên này đúng là biết dấu nha, không ngờ đã là cao thủ luyện tạng cảnh, móa ngươi cảnh giới này đủ để tham gia khảo hạch nội môn đệ tử rồi còn chạy đi tham gia khảo hạch ngoại môn, có muốn cho chúng ta sống không đây"

Tuy than trách Lý thiên nhưng vẻ mặt hắn lại không có chút gì là buồn rầu, miệng cười tươi rói nói, rồi như nhớ ra gì đó, kề sát bên tai Lý Thiên thì thầm:

"Ủa, tên bán nam bán nữ kia đâu, hai người các ngươi không đi cùng nhau hả"

Lý Thiên vội vàng đẩy Cương Lão Đại ra, nhìn hắn đính chính rõ ràng

"Này, ngươi nói cho rõ ràng nhé, ta với hắn không có cái quan hệ kia đâu nha, ta chỉ vừa mới quen biết hắn giống với ngươi là ngay hôm nay thôi, hắn đi đâu làm sao ta biết được"

Cương Lạo Đại nháy mắt cười cười với Lý Thiên

"Ha ha, còn nói không phải, ta thấy tên đó đối với ai cũng lạnh lùng kiêu ngạo, cách xa người cả vạn dặm, nhưng cứ nói chuyện với ngươi thì vô cùng thân thiết, cử chỉ ẩn ý như thế, ta thấy hắn có vẻ để ý đến ngươi rồi đấy"

"Không phải chứ, làm sao có chuyện đó"

Lý Thiên vừa nghe liền hết hồn, hai tay vô thức bấu chặt sau mông, nhìn ánh đồng tình của Cương Lão Đại, hắn tức thì nổi bão:

"Này ta nói rồi, ta không có cái sở thích đó"

"Ha ha, đùa với ngươi chút thôi, hôm này ngoài việc chúc mừng ngươi thắng lợi, ta còn tới nói cho ngươi một tin tức, muốn nghe không"

Cương Lão Đại thu hồi vẻ cười đùa, nghiêm túc nói. Lý thiên hơi suy tư, hắn mới quen với Cương Lão Đại không lâu, không hiểu gì nhiều về đối phương, nhưng dù sao cũng nên nghe thử tin tức của hắn là gì

"Tin tức gì thế, tin tức thú vị một chút ta mới nghe đấy"

"Di tích của Phá Lôi tông sắp mở, Thần Long tông ta sẽ có mười danh ngạch tham gia, đủ hứng thú không"

Chương 52: Thượng Quan Uyển Gặp Nạn

Lý Thiên không nói tiếng nào, hơi nhíu mày nhìn xem Cương Lão muốn nói gì tiếp:

"Ha ha, ngươi đang nghi ngờ ta sao, cũng không trách ngươi, ta chỉ muốn cùng ngươi làm một giao dịch"

Lý Thiên có chút cảnh giác nói:

"Giao dịch gì"

Cương Lão Đại liếc mắt nhìn xung quanh rồi nói nhỏ vào tai Lý Thiên:

"Ở đây không thích hợp, ngươi chắc sẽ không tin tưởng ta vậy cứ đến chổ ngươi đi"

"Được, theo ta"

Lý Thiên dẫn đường đi trước, Cương Lão Đại theo sau, hai người không ai nói với nhau câu nào. Một đường đi không dài không ngắn, vừa bước xuống bậc thang đá cuối cùng, Lý thiên cùng Cương Lão Đại hai mắt nhìn nhau rồi đều đưa mắt về phía rừng trúc bên trái. Cương Lão Đại xoa cái đầu trọc của mình, cười ngây ngô:

"Ha ha, ngươi xem ta có phải dạo này hơi hồ đồ hay sao mà lại nghe ra tiếng nữ nhân kêu cứu hay không"

Lý thiên lắc đầu, Cương Lão Đại chắc chỉ nghe thoáng qua nên mới tưởng mình nghe nhầm, nhưng Lý Thiên lại nghe rõ ràng giọng nói đó, có vẻ hơi quen thuộc, hắn nhìn Cương Lão Đại mỉm cười:

"Ngươi không nghe nhầm đâu, ta cũng phát hiện ra âm thanh đó, sao có muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân không"

Bị Lý Thiên trêu chọc ngược lại, biết hắn chơi lại hắn chuyện khi nãy, Cương Lão Đại vốn tính hào sảng căn bản không để ý, nhưng hơi nheo mày, nhìn về bóng tối ẩn sâu trong rừng trúc có vẻ bất đắc dĩ:

"Chuyện không liên quan đến chúng ta, tốt nhất không nên can dự vào"

Lý Thiên bình thường tất nhiên cũng không nhiều chuyện, duy chỉ lần này giọng nói kia khá quen thuộc, liệu có phải là người quen của hắn hay không, Lý Thiên đối với người ngoài có thể trầm mặc không quan tâm, nhưng nếu là bạn bè của mình, hắn tự nhận cũng không vô tình đến mức bỏ mặc làm ngơ. Hắn nhìn theo hướng phát ra âm thanh, không nhìn ra bất cứ dấu vết gì, đúng lúc này bên kia lại truyền tới tiếng kêu sợ hãi.

"Đừng, đừng, ngươi đừng qua đây, tránh ra"

Lý Thiên không còn quản nhiều đến thế, bỏ lại một câu rồi nhúng chân phóng thẳng vào rừng trúc

"Ngươi ở đây đợi ta, ta đi xem tình hình một chút"

"Hài, cái tên này thật là, cứ thích lo chuyện bao đồng"

Bị hành động của Lý Thiên làm sửng sờ giây lát, Cương Lão Đại vừa phản ứng liền gấp gáp, gãi gãi cái đầu trọc của mình không biết phải làm sao, chốc lát sau hắn liền dứt khoát, xoay người đuổi theo Lý Thiên nói với theo:

"Này, đợi ta với"

Nhìn thân hình Lý Thiên như con thoi, thoát ẩn thoát hiện liên tục xuyên qua rừng hàng trúc rậm rạp, Cương Lão Đại nhìn mà hoa cả mắt, ngoài mặt toát lên vẻ hâm mộ với tốc độ của hắn nhưng trong lòng âm thầm than khổ:"Tên này có phải khỉ yêu hoá hình người không sao lại thân thuộc với nơi này như vậy, cứ như vậy sẽ bị hắn bỏ lại phía sau..."

"Rầm"

Một cây trúc thật dài bị va vào gãy làm đôi đổ xuống đất, kéo theo bụi đất xung quanh tung bay mù mịt trên không, bụi dần tan lộ ra thân hình cường tráng của Cương Lão Đại, giờ đây quần áo dơ bẩn, giữa mặt còn in hằn một vệt đỏ thật dài, khoé miệng giật giật vài cái, liếc mắt đã không thấy Lý Thiên đâu, hắn đành lắc đầu nhăn nhó nói:

"Bị hắn bỏ rơi rồi, tên này nhanh như sóc ấy, chết tiệt"

Lý Thiên cũng không để ý chuyện phía sau, hắn còn bận tập trung toàn bộ tinh thần, vừa quan sát tránh các chướng ngại vật phía trước mà không làm ảnh hưởng đến tốc độ bản thân. Ngay chính hắn cũng không ngờ mình lại có khả năng như vậy, nhưng giờ không phải quan tâm chuyện đó, hắn cần nhanh lên, ngay lúc thấy rõ phía trước hiện lên sáu bóng người, trong đó phân biệt năm người bao vậy một cô gái ở giữa, cô gái giờ bộ dạng hoảng sợ thất sắc, quần áo trên người cũng xộc xệch mất trật tự, tay nắm cổ áo sợ hãi ngồi bệt dưới đất không ngừng lùi dần về phía sau, đến khi chạm vào thân cây phía sau mới dừng lại, đưa đối mắt tuyệt vọng nhìn tên thanh niên đang tiến về phía mình, tức giận mắng:

"Thẩm Phong, ngươi tên bỉ ổi này muốn làm gì ta, ngươi không sợ môn quy trừng phạt sao"

"Ha ha, con tiện nhân này còn dám dùng môn quy nói chuyện với ta, không phải sáng nay ngươi uy phong lắm sao, sao giờ lại biểu lộ bộ dáng tiểu cô nương như thế"

Tên thanh niên kia bước tới gần, ánh trăng xuyên qua tầng lá trúc, soi rõ gương mặt anh tuấn, giờ đây vặn vẹo đến đáng sợ, đúng là tên Thẩm Phong mà Lý Thiên thấy lúc sáng. Thẳm Phong nhìn bộ dạng sợ hãi của cô gái trước mặt, càng cười đáng sợ, bên cạnh mấy tên đồng bạn của hắn tham lam nhìn vào cô gái, vài tên liền mở miệng châm chọc:

"Thẩm thiếu gia, có khi còn đàn bà này tiếp tục đóng kịch đó, ả ta giỏi nhất là chuyện đó mà"

"Phải phải, có khi lại giả vờ sợ hãi đấy"

"Ha ha, thật không, vậy để chút huynh đệ chúng ta thưởng thức ả, có khi ả lại giả bộ thanh cao nhưng trong lòng thì sướng như một con dâm phụ"
"He he thật sao, chơi vậy coi bộ sướng hơn đấy, à à không phải, phải là để Thẩm thiếu gia trừng phạt ả trước đã"

Cô gái gương mặt vẫn ẩn trong bóng tối, Lý Thiên căn bản không nhìn ra được, chỉ thấy nàng ta thân hình run rẩy dữ dội, âm thanh nứt nở tràn ngập tuyệt vọng vang lên:

"Lũ súc sinh bọn bây, ta có chết làm quỷ cũng không tha cho các ngươi"

Nàng ta vừa nói, vừa rút một thanh tiểu kiếm bên hông ý đồ tự sát, nhưng tiểu kiếm chỉ đưa lên quá nửa liền dừng lại, tên Thẩm Phong kia đã xuất hiện ngay trước mặt cô gái đưa tay cầm lấy tay nàng, cười âm hiểm:

"Hừ, muốn chết sao, không dễ thế đâu, hừ không ngờ đã trúng nhuyễn hồn hương của ta mà vẫn còn sức vung dao sao, đúng là xem thường ngươi, ha ha mà ngươi có chết thì sao, chết rồi ta cũng sẽ đem thi thể của ngươi cho đám dã thú, bọn chúng hẳn rất hứng thú với thể xác thiếu nữ xinh đẹp như ngươi"

Càng nói về sau, hắn càng cười man rợ, trên tay không biết từ lúc nào xuất hiện một lọ thuốc, ngón cái búng nắp bình thuốc bay đi, tay còn lại bóp miệng giai nhân đổ thuốc vào, ánh mắt cô gái tràn ngập tuyệt vọng, hai tay quơ loạn xạ, bấu víu vào người Thẩm Phong, nhưng tất cả chỉ để lại vài vết xước trên người hắn.

Lý Thiên trong lúc nàng kháng cự cũng nhìn ra thân phận giai nhân, hắn cười tự giểu một câu:

"Mình đúng là ngu ngốc, ngay lúc nhìn thấy Thẩm Phong thì phải biết cô nương kia là ai rồi chứ, giúp hay không giúp đây"

Đối diện với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của giai nhân nhìn mình, Thẩm phong càng thêm vui sướng, miệng cười như ác ma, tay nâng cằm cô gái lên, nhìn vào bình thuốc đã trống trơn trên tay rồi lại chỉ vào làn khói đỏ đang được đám đồng bạn phát tán xung quanh.

"Thượng Quan Uyển, tiện nhân ngươi biết đây là gì không, Dục Niệm Thuỷ, là xuân dược tốt nhất mà ta tìm được, ha ha đừng lo ta sẽ không để ngươi chết dễ dàng thế đâu, cứ nhìn xung quanh đi, biết khói đó là gì không, Kích Niệm hương dùng để kích phát dục vọng của yêu thú đấy, rừng trúc này tuy không có nhiều yêu thú nhưng cũng có không ít Bạch Mao Hùng, ta nghe nói bọn nó trong chuyện đó rất mạnh mẽ, không biết mình ngươi có đủ hầu hạ bọn nó không nhỉ"

Lúc này mấy tên đồng bạn đã chuẩn bị xong xuôi, một tên đi tới có chút luyến tiếc nhìn thân hình xinh đẹp của Thượng Quan Uyển liếm liếm môi:

"Thẩm thiếu gia, ả này vóc dáng tuyệt hảo, gương mặt tuyệt mĩ, chính là cực phẩm mĩ nữ, sao ngài không thưởng thức trước, để dành cho lũ yêu thú quả thật là đáng tiếc"

Thẩm Phong nhìn bộ mặt háo sắc của tên thuộc hạ, quay đầu nhìn Thương Quan Uyển đang bắt đầu ngấm thuốc, hai mắt mơ màng, hơi thở dồn dập, thổ khí như lan, lòng cười lạnh, miệng nở nụ cười nham hiểm:

"Cũng được, các ngươi cứ từ từ thưởng thức ả, để ta đi dụ Bạch Mao Hùng tới"

"Không dám, không dám, để bọn thuộc hạ làm cho, Thẩm thiếu gia người cứ từ từ mà tận hưởng ả"

Một tên cung kính hướng Thẩm Phong nói nhưng hai mắt lại cứ lén liếc nhìn giai nhân bên kia, Thượng Quan Uyển giờ đây bộ dáng tràn ngập mị lực hấp dẫn ánh mắt tất cả nam nhân có mặt, quần áo nửa kín nửa hở, hai chân khép chặt không ngừng chà xát vào nhau, lâu lâu không kìm được phát ra tiếng rên khẽ. Thẳm Phong nhìn thấy cũng miệng đáng lưỡi khô, nhưng hắn cố kìm nén dục vọng, phất tay ra lệnh:

"Cứ theo ý ta mà làm, bọn các ngươi cũng vất vả rồi, cứ ở đó từ từ tận hưởng mĩ nhân, nhớ đừng làm cho nàng ta thất vọng đấy nhé"

Lúc chuẩn bị ly khai, bọn thuộc hạ lại luôn miệng cảm tạ mà không để ý thấy Thẩm Phong kia nở nụ cười gian xảo, Lý Thiên nãy giờ vẫn bám lấy một cành trúc đu người trên không để ý thấy hành động của Thẩm Phong thầm đánh giá:

"Tên này cũng đủ ác, giết người diệt khẩu, không chừa lại bất kỳ nhân chứng sống nào, có thù tất báo, làm việc không từ thủ đoạn, đúng là không thể đánh giá một người qua vẻ bề ngoài mà".

Chương 53: Lần Đầu Giết Người

Lý Thiên từ trên cao nhíu mày nhìn mấy tên mặc áo đen đang từng bước áp sát Thượng Quan Uyển, thầm đánh giá trong lòng, mấy tên này hẳn cảnh giới đều thấp hơn Thẳm Phong, nếu không tên kia cũng không kéo theo nhiều người như vậy vây bắt một người thua hắn một cảnh giới.

Lý Thiên âm thầm nhảy xuống, thân hình di động nhẹ nhàng, mũi chân điểm vào mặt lá phủ đầy trên đất, không tạo chút âm thanh nào, dần tiếp cận đám áo đen. Đáng lý hắn vốn cũng không muốn xen vào chuyện ân oán cá nhân của người khác nhưng tên Thẩm Phong kia dùng thủ đoạn quá bỉ ổi lại tàn ác, Lý thiên xen vào đơn giản là nhìn không thuận mắt, phong cách của hắn chính là như thế, thích gì làm nấy, tuỳ tâm sở dục không câu nệ bất cứ thứ gì.

Thượng Quan Uyển giờ đây đã bị xuân dược làm cho mất đi phần lớn ý thức, nhưng trong tiềm thức nàng vẫn nhận ra nguy hiểm đang đến gần, ra sức phản kháng nhưng tay đưa lên lại thành ôm lấy cơ thể, muốn phát ra tiếng kêu cứu lại biến thành giọng rên rỉ khiến đám nam nhân càng thêm sôi máu, một tên trong đó không kìm được đang muốn đưa tay chạm vào giai nhân, nuốt xuống một ngụm nước miếng một cách khó khăn, đây là lần đầu hắn có thể chạm vào một vưu vật bậc này, cảm giác căng thẳng xen lẫn ham muốn trần trụi thúc đẩy bản năng của hắn lên mức cao nhất.

"AAAAAAAAAAAAA"

Ngay lúc thấy tay sắp chạm vào da thịt non mịn kia thì hai mắt hắn mở to, trông thấy một tia máu bắn lên không trung theo cánh tay đứt lìa kia, dưới ánh nhìn kinh sợ của bốn tên áo đen. Lý Thiên từ bóng tối lao ra, ánh đao lấp lánh trong đêm vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp che mất ánh mắt sợ hãi của tên vừa bị chém mất tay, một đạo hào quang xẹt ngang trước cổ, không khí như đọng lại giây lát liền phát ra tiếng kêu bi thương:

"Không, A Nhất"

"Tên chết tiệt, dám đánh lén chúng ta, xông lên giết hắn"

Ba tên còn lại giờ mới kịp phản ứng, thù hận nhìn Lý Thiên, hai tên trong đó rút vũ khí lao về hướng hắn, tên còn lại móc ra một cây nó nhắm bắn về phía Lý Thiên. Lý Thiên một đao chém lìa thanh đao của một tên, đao kia thuận thế chém tới, may mắn tên đó phản ứng nhanh kịp cúi đầu né tránh, bật người lùi ra sau, ánh mắt tràn đầy kiêng kỵ nhìn Lý Thiên đồng thời kêu lớn với đồng bọn.

"A Tam, cẩn thận, thanh đao trong tay hắn không phải vật thường đâu, đừng ngạnh kháng, chúng ta cùng xông lên hợp công hắn, A Tứ ở phía sau bắn tên yểm trợ"

Lý Thiên một tay bắt được mũi tên bắn tới, cười lạnh nhìn ba tên áo đen:

"Hôm nay các ngươi đều phải chết"

Lý Thiên mỉm cười, thân hình tăng tốc, nháy mắt đã xuất hiện trước người A Tam, tên A Tam kia nhìn Lý Thiên xuất hiện đột ngột liền sợ hãi tay vung kiếm muốn chém thì không cử động được, đối diện Lý Thiên một trảo chụp vào tay cầm kiếm của hắn, nở nụ cười dữ tợn:

"Người thứ nhất"

Theo ánh đao loá lên dưới ánh trăng, thân hình A Tam từ từ chia làm hai, ngã xuống đất, đôi mắt trợn tròn tràn ngập khủng hoảng nhưng không còn chút sinh khí vừa vặn nhìn thẳng hướng A Tứ, bắt gặp ánh mắt đó, A Tứ sợ hãi xen lẫn bi thương hét lớn:

"Tên khốn khiếp, chết đi cho ta"Ngay lúc hắn đưa tên ngắm vào vị trí của Lý Thiên thì phát hiện không thấy bóng dáng Lý Thiên đâu, sợ hãi nhìn sang bên phải, Lý thiên đang mỉm cười nhìn hắn, một trảo đoạt lấy nỏ trên tay đối phương Lý Thiên lật qua lật lại đánh giá:

"Chà, nỏ này cũng tốt đấy chứ, thứ này ta thu, được chứ"

"Được được, hu hu, đại hiệp làm ơn tha cho tiểu nhân, tiểu nhân chỉ là thuộc hạ thôi, chỉ làm theo lệnh thôi, tiểu nhân không biết gì hết, tiểu nhân đáng chết, không biết vị cô nương kia là nữ nhân của ngài, tha cho cái mạng chó của tiểu nhân đi"

A Tứ biết mạng sống mình đang nằm trong tay đối phương, sợ hãi quỳ mạnh xuống đất, ôm đầu khóc lớn, hai tay không ngừng tát "Bốp bốp" vào mặt, Lý Thiên cười cười cũng không nhìn hắn xoay người đi về hướng tên A Nhị đang ngồi bệt trên mặt đất, hắn thấy Lý Thiên đi tới như nhìn thấy ác ma, cũng không có cầu xin như tên A Tứ chỉ căm thù nhìn Lý Thiên:

"Muốn giết thì giết đi, Thẩm thiếu gia nhất định sẽ trả thù cho bọn ta"

Lý Thiên cũng hơi khâm phục dũng khí của tên này nhưng hắn cũng không quan tâm câu uy hiếp kia, một kiếm chém bay đầu đối phương, nhìn ánh mắt căm phẫn chết không nhắm mắt của A Nhị, nhàn nhạt nói:

"Tên Phong gì kia cũng xuống gặp ngươi sớm thôi, ta không có thói quen để mấy con ruồi muỗi bu xung quanh làm phiền"

Hắn liếc nhìn tên A Tứ phía xa đang bò trên mặt đất cố trốn đi, mở miệng nói:"Ta không sợ phiền phức nhưng ta rất ghét phiền phức, ngươi nói đúng không"

"Đúng, đúng"

Nghe giọng nói sau lưng, A Tứ cũng không dám tiếp tục bò, ngay cả cử động một cái cũng không dám, nhìn Lý Thiên đi tới trước mặt liền xu nịnh:

"Ngài nói đúng lằm, là tiểu nhân đáng chết, ngài đừng lấy mạng chó của tiểu nhân, tiểu nhân nguyện vì ngài phụng sự, dù nước sôi lửa bỏng cũng không từ".

Lý Thiên cười cười không nói gì, liếc mắt nhìn Thượng Quan Uyển vặn vẹo người càng thêm kịnh liệt, có cảm giác sắp không chịu nổi nữa, Lý Thiên đưa mắt nhìn A Tứ hỏi:

"Thuốc giải đâu"

A Tứ đâu dám nói dối chỉ đập đầu không ngừng xuống đất, máu tươi thấm đỏ trán hắn, sợ hãi nói:

"Không có, là Thẩm th.. không là Thẩm Phong, hắn mới có thuốc giải"

"Vậy sao, tốt lắm, muốn giữ mạng không, ta cho ngươi thêm cơ hội"

Tên A Tứ vừa nghe có thể sống liền gật đầu như gà mổ thóc:

"Muốn Muốn"

Lý Thiền nhìn theo hướng Thẩm Phong ly khai cười lạnh

"Cùng ta diễn một vở kịch nào".

Chương 54: Chiến Thẩm Phong

Thẩm Phong hiện đang đứng trước một hang động lớn, đây là ổ của Bạch Mao Hùng, nơi này đã ra ngoài địa phận Thần Long tông, thuộc về bìa rừng của U Ám Sâm Lâm, Thẩm Phong hắn hành động đương nhiên là đã tính kỹ mọi hướng, hôm nay là ngày diễn ra thịnh yến ở đỉnh phong trưởng lão cả tông cơ bản đều tham gia, hắn lại lừa ả kia đến sát biên giới Thần Long tông mới ra tay, nơi này không chỉ vắng vẻ mà còn là nơi ở của đệ tử tạp dịch mới nhập môn, cho dù có bị phát hiện cũng có thể đơn giản xử lý. Nheo mắt nhìn ánh trăng trên đỉnh đầu, Thẩm Phong cười lạnh:

"Có vẻ tới lúc rồi nhỉ, đám các ngươi cũng đừng trách ta, hi sinh vì Thẩm gia là trách nhiệm của các ngươi mà"

Thẩm Phong tay cầm một dây pháo, đang lúc định đốt pháo dụ dỗ Bạch Mao Hùng xuất hiện thì đằng sau vang lên thanh âm hô gấp gáp, vừa quay đầu hắn liền bắt gặp bộ dáng thở dốc của A Tứ xuất hiện trước mặt

"Không ổn rồi Thẩm thiếu gia, ả đàn bà kia trốn thoát rồi"

Thẩm Phong mở to mắt, tức giận không kìm nén một quyền đấm vỡ một tảng đá bên cạnh, lớn tiếng mắng:

"Cái gì, một đám các ngươi mà để một con đàn bà đến sức trói gà còn không chặt trốn thoát"

Thẩm phong càng nghĩ càng tức giận, đưa chân đạp mấy phát lên người A Tứ, đánh cho A Tứ kêu cha gọi mẹ luôn miệng giải thích:

"Không phải đâu thiếu gia, là có người tập kích chúng thuộc hạ cứu ả ta đi"

"Nói mau, chuyện gì xảy ra"

Bình tĩnh được một chút, Thẩm Phong mới bình tâm nghe A Tứ kể rõ đầu đuôi mọi chuyện, A Tứ vẻ mặt vô tội không ngừng kể lể:

"Tên kia cũng quá bỉ ổi, nhân lúc huynh đệ thuộc hạ không để ý liền đánh lén làm bị thương A Nhất sau đó nhân lúc hỗn loạn, cứu đi ả đàn bà kia"

Thẩm phong giọng hơi khó chịu lên tiếng:

"Vậy hắn đâu, đừng nói bốn người các ngươi còn không vây bắt được một tên đấy chứ"

A Tứ vẻ mặt như trái mướp hoa, có vẻ xấu hổ cúi đầu xuống:

"Bọn thuộc hạ đã tận lực rồi, tên đó cảnh giới luyện thể tầng bảy ngang với thiếu gia, bọn thuộc hạ không phải đối thủ của hắn, ngoài A Nhất bị thương ra, ba người thuộc hạ chỉ đánh ngang tay với hắn, do đó A Nhị mới bảo thuộc hạ tìm thiếu gia, hai người kia đang cố gắng kìm chân hắn, nếu thêm thiếu gia thì sợ gì không bắt được tặc nhân kia"

Nghe rõ tình hình, thẩm Phong cũng không quan tâm dụ bọn Bạch Mao Hùng, tay ném dây pháo trở lại túi áo, thúc dục A Tứ đi trước, còn mình đuổi theo sau:

"Nhanh, dẫn đường cho ta, ta phải xem tên nào có gan dám xen vào chuyện của bổn thiếu gia"Nhìn Thẩm Phong đuổi sát phía sau, A Tứ âm thầm cười lạnh trong lòng:

"Thẩm Phong ngươi cũng đừng trách ta, ta cũng là bất đắc dĩ thôi, phải nhanh lên mới được, nếu để chất độc phát tác còn không phải chết uổng cái mạng này sao"

Trong lòng hắn vô cùng oán hận Lý Thiên, tên kia không ngờ cẩn thận như thế trước khi bảo hắn lừa Thẩm Phong còn bắt hắn uống thuốc độc, làm kế hoạch chạy trốn ban đầu của A Tứ hoàn toàn phá sản, đành thành thành thật thật làm con chó cho Lý thiên sai bảo.

Không mất mấy phút A Tứ đã dẫn theo Thẩm Phong xuất hiện trên một bãi đất trống, nhìn A Tứ đã dừng lại, Thẩm Phong đưa mắt nhìn quanh khó hiểu hỏi:

"Tên đó đâu, ngươi sao lại dẫn ta đến đây, khoan đã, ngươi dám lừa ta"

Nhìn thấy nụ cười mỉa mai mà vĩnh viễn hắn cũng không nghĩ tới sẽ xuất hiện trên người tên thuộc hạ này, Thẩm Phong thầm hô không ổn vừa mới định xoay người chạy đi thì bên kia A Tứ hô lớn một câu đã chạy trước hắn một bước:

"Cá đã cắn câu"

Chân Thẩm Phong vừa bước một bước, dưới chân hắn bỗng xuất hiện một họa đồ cổ quái bao trùm dưới chân, cước bộ của hắn cũng không ngừng chạy tiếp một lúc cho đến khi va vào một bức tường vô hình mới dừng lại, đưa tay sơ thử, Thẩm Phong xuất thân trong gia tộc lâu đời cũng có chút kiến thức, liền phát giác đây là gì, kinh hô một tiếng:

"Trận Pháp"

"Ha ha, Phong huynh đúng là biết nhìn hàng, đây là Khốn Linh trận, chuyên dành tặng Phong huynh đấy"Thân hình Lý thiên dần dần hiện ra từ trong bóng tối, hắn mỉm cười nhìn Thẩm Phong như cá nằm trên thớt, lòng cũng âm thầm tiếc của, cái Khốn Linh Trận sơ cấp này làm hắn hao hết toàn bộ số linh thạch hạ phẩm còn lại, nhưng cũng đành phải chịu, hắn tuy mạnh hơn tên Thẩm Phong này nhưng ai biết được tên kia lại có thuật đào mạng nào đó, nếu để hắn thoát được Lý Thiên phải đối mặt với phiền phức không ngừng, hắn còn có ước định ba năm, nào rảnh thời gian chơi đùa với tên này.

Thẩm Phong nhìn thanh niên xa lạ kia, lòng âm thầm cảnh giác, kẻ có thể thiết lập trận pháp vây khốn hắn tất không phải kẻ đơn giản, hít sâu một hơi bình tĩnh lại, thẩm Phong mới mở miệng nói:

"Vị huynh đệ này, ta với ngươi hình như không có thù oán gì, huynh đệ cứ nhất thiết phải xen vào sao, hay là chúng ta cứ hòa giải, nếu huynh đệ có hứng thú với mĩ nhân thì huynh đệ ta cũng sao không biết sức mình, tất cả đều nhường cho huynh đệ"

Thẩm Phong cũng không phải tên ngu ngốc không biết tình thế trước mắt, hắn âm thầm tính toán rút lui trước từ từ nghĩ cách trả thù sau, lòng âm thầm thề:

"Tên khốn khiếp kia, tuy không biết ngươi là ai, bối cảnh ra sao, nhưng dám động tới Thẩm Phong ta, sớm muộn cũng cho ngươi nếm mùi vị đau khổ là thế nào".

Lý Thiên vẫn bình thản nhìn Thẩm Phong cười:

"Đúng thế, ta và ngươi không có thù oán gì, chẳng qua là ta nhìn ngươi không thuận mắt, như thế không được sao"

"Cái gì, nhìn không thuận mắt, ngươi đang đùa ta sao"

Thẩm Phong bị cái lý do của Lý Thiên làm bất ngờ, lúc đầu hắn cứ tưởng tên này nhìn trúng nhan sắc của Thượng Quan Uyển nên mới xuất thủ làm anh hùng cứu mĩ nhân, không ngờ tên này nói ra cái nguyên nhân buồn cười này, biết đối phương bày ra đủ trò thế này tất không có ý định buông tha mình, Thẩm Phong lạnh lùng nhìn Lý Thiên cười lạnh, hai mắt tràn đầy sát khí

"Ngươi xem ta là thằng ngu hay sao, muốn động thủ thì ta chiều, vẫn chưa biết hưu chết về tay ai đâu"

Lý Thiên từ A Tứ biết được ít nhiều chiêu thức của Thẩm Phong nhìn tên này tự tin như thế hắn cũng bất ngờ, chẳng lẽ còn bài ẩn nào, cẩn thận thì cẩn thận nhưng nhìn Thẩm Phong lao tới, Lý Thiên cất tiếng cười to:

"Dám chính diện đối chiến với ta, xem ra ngươi bận bày mưu bẫy người mà không xem trận chiến chiều nay rồi"

Một quyền ẩn chứa thủy nguyên tố của Thẩm Phong đánh vào người Lý thiên lại đánh vào khoảng không, ngay lúc hắn còn đang bất ngờ thì một bóng người xuất hiện sau lưng, cảm nhận nguy hiểm từ phía sau, Thẩm Phong cũng tính là có chút kinh nghiệm chiến đấu, phản ứng rất nhanh vội xoay người lại, đồng thời hai tay che trước ngực đỡ lấy một trảo của Lý Thiên chụp tới, nhưng luyện thể tầng bảy của hắn sao so được với luyện thể tầng chín của Lý thiên, lực đạo cực mạnh kia đánh bật hai tay của Thẩm Phong dư lực chụp vào ngực hắn đánh bay Thẩm Phong kia đi, trên đường bay kéo theo một dải máu thật dài, cả người Thẩm Phong đập mạnh vào kết giới xung quanh, miệng phun một búng máu tươi, ngã người nằm thẳng ra đất.

Cố ngước đầu lên, hai mắt Thẩm Phong giờ đây tràn đầy sợ hãi nhìn Lý Thiên đang tiến tới gần, lòng trăm mối phiền muộn:

"Kế hoạch của ta vốn hoàn hảo như vậy, từ đâu lại xuất hiện một tên quái thai như thế, đây là khu vực đệ tử tạp dịch mới nhập môn, tên này sao lại ở đây được, không được, không thể chết ở đây, ta không thể chết, ta là gia chủ Thẩm gia tương lại, ta phải sống, ta phải sống"

Chương 55: Tiên Phù

Thẩm Phong chống tay cố gắng đứng, lên hai mắt hung ác nhìn Lý Thiên gằn từng chữ:

"Ha ha, tốt lắm, lợi hại lắm, nếu đánh bình thường ta chắc chắn không phải đối thủ của ngươi, đáng tiếc ngươi chọn nhầm đối thủ rồi"

Lý Thiên đang bước tới bất giác dừng lại, cảnh giác nhìn Thẩm Phong

"Tên này tính giở trò gì sao"

"Không ổn"

Trong nháy mắt, Lý Thiên phát giác thấy Thẩm Phong từ bên hông tính rút ra thứ gì đó, Lý Thiên không biết đó là thứ gì nhưng nhất quyết không thể để hắn lấy ra, thân hình Lý Thiên hơi chúi về trước, tốc độ tăng lên mức tối đa, nháy mắt đã đứng sát Thẩm Phong, bên hông rút đao chém tới, nhưng đập vào mắt Lý Thiên là gương mặt cười dữ tợn của đối phương, trên tay Thẩm Phong lúc này chợt xuất hiện một tờ giấy trông như một tờ phù chú vẽ đầy những chữ cái kỳ quái, miệng hắn khẽ lẩm bẩm:

"Hỏa Linh Phù, xuất"

Theo tiếng xuất vừa phát ra, một hỏa cầu to cỡ đầu người từ tấm phù hiện ra bắn thẳng vào ngực Lý Thiên. Tất cả diễn ra quá nhanh, Lý thiên không kịp né tránh chỉ có thể thu đao chắn trước ngực, hỏa cầu đập vào thanh đao nhưng thanh thế không giảm, kéo theo Lý thiên bắn thẳng vào kết giới, nổ tung thành vô số hoa lửa.

"Hắn chết chưa"

Thẩm Phong dáng vẻ rất chật vật, nhìn tấm phù chú đang hóa dần thành tro phiêu tán trong không trung mà tiếc hận, mấy tấm phù này chính là vật bảo mạng của hắn, không ngờ ngay hôm nay đã phải lấy ra. Thầm Phong liếc nhìn phương xa, khói bụi che mất tầm mắt làm hắn không cách nào nhìn ra thảm trạng của lý Thiên, nhưng hắn rất tin tưởng, chiêu đó của hắn tương đương một đòn toàn lực của luyện tạng cảnh, Lý Thiên tuy lợi hại nhưng cùng lắm chỉ là luyện cốt đỉnh phong, trúng chiêu này Lý Thiên không chết cũng trọng thương.

Khói bụi dần tan đi, hiện ra trước mặt hắn là hình ảnh Lý Thiên đang khom người nhặt vài món đồ vật rơi vãi trên đất, bỏ tất cả vào túi quần, Lý Thiên liếc chiếc áo đã tan thành nhiều mảnh, rồi nhìn về hướng Thẩm Phong, cười to:

"Ha ha, ngươi vậy mà có tiên phù, tốt tốt, thế mới là chiến chứ, ngươi còn bao nhiêu lấy ra hết đi"

Thẩm Phong nhìn Lý Thiên chỉ bị xây sát ngoài da, lòng nguội lạnh, cảm giác hôm nay không xuất hết vốn căn bản không làm gì được tên quái thai kia.

"Ngươi cũng có kiến thức đấy, để xem ngươi tiếp chiêu này của ta ra sao"

Thấy đối phương còn muốn lấy tiên phù, Lý Thiên nào cho hắn cơ hội, Thẩm Phong vừa rút tiên phù Lý Thiên đã lao tới trước mặt hắn, tay cầm đao chém tới ngực Thẩm Phong, Thẩm Phong cũng không dám đón đỡ, cúi người né tránh rồi lăn mấy vòng ra xa, nhìn đao Lý Thiên tiếp tục chém tới không bỏ, hắn cắn răng chịu một đao chém vào tay, không thèm để ý máu tươi chảy xuống, hô to:

"Băng Chùy, Phá"

Một tấm tiên phù bay hướng Lý Thiên giữa đường hóa thành một mũi băng bắn tới như muốn bắn nát đầu hắn, Lý Thiên một đao chém đôi băng chùy nhưng những mảnh băng vỡ ra theo quỹ đạo vẫn bắn trúng cơ thể hắn, dể lại vô số vết thương, Lý Thiên cảm giác toàn thân đau đớn, lòng âm thầm cảnh giác"Không ổn, tên này có vẻ không chỉ có một hai tấm, cần nhanh chóng tốc chiến tốc thắng"

"Nghĩ ngợi gì thế tiếp thêm vài chiêu nữa đi"

"Kim Tiễn, bắn"

"Mộc Tâm, chỉ"

Một mũi tên lấp lánh kim sắc giữa trời đêm cùng một cuộn dây leo uốn lượn trên không bắn tới chỗ Lý Thiên, lần này Lý Thiên không tiếp tục ngạnh kháng, thân hình nhảy sang bên, lăn vài vòng trên đất, né được mũi kim tiễn, liếc mắt nhìn hố sâu trên đất, Lý Thiên cũng không chần chờ, bởi dây leo kia đã áp sát hắn, Lý Thiên hết cách đành cầm đao chặt cuộn dây leo thành nhiều mảnh.

"Chỉ có thế thôi sao, vậy thì xuống địa ngục đi, Lôi bạo phù, trảm"

Thân ảnh Thẩm Phong theo sau xuất hiện trước mắt Lý Thiên, trên tay nắm một đạo tiên phù tỏa ra hào quang xanh đậm, quanh nắm tay lấp lánh từng tia điện chớp tắt, lấp lóe quang mang khủng bố, Lý Thiên vừa xuất chiêu căn bản không kịp thu tay, chỉ đành trơ mắt nhìn quyền kia đấm mạnh vào ngực.

"Phụt"

Bị quyền kia đánh trúng, Lý Thiên cả người bay lên trên không, miệng phun máu tươi, cảm giác như toàn thân rã rời, khắp cơ thể như bị tê liệt không thể cử động, nhìn Thẩm Phong lại áp sát một quyền, một cước đá văng hắn ra xa, cả người đập mạnh vào nền đất, bốc lên khói bụi mịt mù. Thẩm Phong từng bước tới gần, tái hiện lại cảnh tượng ban nãy chỉ là lần này cả hai đã đổi vai với nhau. Hắn nhìn Lý Thiên không thể động đậy trên mặt đất cười khằng khặc:

"Khặc, khặc, dám chống đối với ta, giờ ngươi biết thế nào là hối hận chưa"

"Ha ha, hối hận sao, cỡ ngươi còn chưa đủ để nói với ta câu đó"

Lý Thiên chống tay trên mặt đất kéo cả cơ thể nửa ngồi nửa quỳ đối diện Thẩm Phong, gương mặt giờ trở nên kinh khủng vô cùng, một bên mặt bị cháy sạm một mảng, bên còn lại chảy đầy máu tươi, chỉ còn đôi mắt dữ tợn nhìn chằm chằm Thẩm Phong, nhếch mép cười mỉa mai:

"Những tồn tại còn kinh khủng hơn ngươi cả tỷ lần cũng chưa làm ta khuất phục chỉ bằng ngươi, đúng là buồn cười"

"Ngươi, ngươi, muốn chết sớm sao, được để ta tiễn ngươi đi"

Thẩm Phong bị bộ dạng Lý Thiên dọa cho hơi sợ, nhưng giọng điệu ngạo mạn của đối phương khiến cho nộ khí bùng phát, tay xuất ra hai đạo phù chú hô lớn:

"Ta sẽ cho ngươi tan xác, xem ngươi còn lớn lối đến khi nào"

"Địa Thủ, mở"

"Kim Thủ, khai"

Từ hai tiên phù trong tay xuất hiện thổ nguyên tố và kim nguyên tố phân biệt bao phủ hai tay trái và phải của Thẩm Phong, bàn tay con người bình thường giờ lớn gấp ba lần bình thường, cùng lúc đấm về phía Lý Thiên, một tả một hữu như muốn ép nát Lý Thiên ra thành bụi mịn.

"Chết Đi"

Ngay thời khắc mấu chốt, nhìn thế công đáng sợ tới gần, Lý Thiên thu lại nụ cười, cả người bất giác như tiến vào cảnh giới duy ngã, hắn cảm thấy như có một thứ gì đó xuyên qua suy nghĩ trong đầu, toàn bộ linh khí tích tụ trong cơ bắp, xương cốt đột phá qua lớp màng tế bào ngăn cách bấy lâu tiến ồ ạt vào không gian bên trong, chỉ nháy mắt liền cường hóa toàn bộ cơ quan nội tạng của hắn, cảm giác lực lượng lan tỏa toàn thân, Lý Thiên trong lúc nguy cấp không ngờ đột phá được cảnh giới luyện cốt cảnh, thành công tiến nhập luyện tạng cảnh.

Tâm thần hắn lần đầu tiên có thể nội thị toàn bộ cơ thể, như một con kiến nhỏ du hành khắp toàn thân, ngay khi hắn di chuyển lên mi tâm, ở đây lại trôi nổi một bóng người toàn thân vàng óng đang khoanh chân ngồi xếp bằng, như nhận ra sự tồn tại của Lý Thiên, người vàng kia mở đôi mắt, bên trong vẫn là kim quang nhưng lấp lánh ánh sáng càng chói mắt như hai mặt trời nhỏ nóng rực thiêu đốt tâm thần Lý Thiên, đúng lúc hắn cảm giác như sắp tan chảy thì ánh mắt kia lần nữa đóng lại, cảm giác nóng bức mới dần biến mất, hoảng sợ nhìn lại đã không thấy bóng người kia đâu chỉ còn lại một quyển sách vàng khổng lồ lơ lửng ngay chỗ bóng người hồi nãy ngồi, nhìn quyển sách vừa xa lạ vừa quen thuộc kia, Lý Thiên chớp mắt liền nhận ra nó.

"Đó không phải là Cửu Chuyển Thần Công sao"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau