CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Ưng Trảo Thủ

Lý Thiên vừa vào phòng liền phóng lên giường đánh một giấc, hơn tháng nay thần kinh hắn lúc nào cũng trong tình trạng căng thẳng cao độ, khó lắm mới có được cảm giác bình yên như bây giờ. Lúc Lý Thiên mở mắt đã là sáng hôm sau, nheo mắt nhìn ánh mặt trời xuyên qua khe cửa sổ rọi vào trong phòng, bên tai nghe tiếng chim hót líu lo, một con thất vĩ điêu từ ngoài len qua khe cửa bay vào, lượn từng vòng trên không cất tiếng hót trong trẻo.

Lý Thiên đang lúc nhắm mắt tận hưởng thanh âm êm tai thì cửa bị người khác đẩy mạnh mà vào, thất vĩ điêu bị kinh sợ vội vàng bay lại đường cũ, không cẩn thận va vào thành cửa rớt thẳng xuống đất, lông tóc đều xù lên, không ít lông mao rơi đầy đất, Lý Thiên trông thấy nhịn không được cười ha hả, con chim càng hoảng sợ, cố gắng đập cánh bay đi, càng hoảng nó càng dễ loạn, sau một lúc va đập lung tung, cuối cùng cũng thoát ra, để lại trên đất một mớ lông vũ đủ màu sắc.

"Hả, ngươi bị sao thế, tự nhiên ngồi cười một mình như thằng điên thế"

Mập mạp nhìn lý Thiên khó hiểu, Lý Thiên nhận ra mập mạp đã bước vào phòng, liền ra dấu hắn cứ tự nhiên, tên mập cũng không khách sáo tới giữa phòng kéo ghế lại, vừa ngồi xuống liền thao thao bất tuyệt đủ thứ trên đời, Lý Thiên lười biếng nằm nghe, đến đoạn gây cấn thì chẹp miệng vài cái coi như hưởng ứng. Mập mạp thấy thần tình không có hứng thú của hắn thì phấn khởi lúc đầu cũng giảm nhiều, nhìn hắn nói:

"Này, ngươi ra ngoài lâu như vậy có gì vui không kể ta nghe đi"

"Cũng bình thường thôi, ra ngoài săn giết yêu thú, rèn luyện thôi"

Lý Thiên có quá nhiều bí mật không tiện tiết lộ, chỉ đánh ỡm ờ cho qua, Mập mạp như có thêm hứng thú hỏi tiếp:

"Ngươi rèn luyện bên ngoài lâu thế, ít nhất cũng tới luyện thể tầng ba bốn gì rồi chứ, đừng nói chưa lên được nha, ta rèn luyện trong tông thôi cũng đã là luyện thể tầng bốn rồi đấy".

"ha ha ngươi muốn biết cứ đợi đến đợt khảo hạch ngoại môn là biết liền"

Lý Thiên nhìn hắn cười thần bí nói, mập mạp nghe xong hơi giật mình:

"Ngươi tham gia khảo hạch ngoại môn, chẳng lẽ ta lên tới luyện thể tầng sáu. không thể nha, lúc ngươi mới gia nhập còn chưa tu luyện, thì ta đã là luyện thể tầng thứ nhất rồi, không thể nào nhanh ngươi nhanh hơn ta được."Lý Thiên đối với nghi vấn của mập mạp chỉ cười cười không nói. Mập mạp nửa tin nửa ngờ

"Hay là ta cũng ra ngoài lịch lãm nhỉ"

Lý thiên nghe thế hơi lo lắng, hắn biết thế giới bên ngoài nguy hiểm thế nào, chân thành khuyên:

"Ngươi cứ đợi thực lực tăng thêm chút, lên làm đệ tử ngoại môn, sau đó nhận nhiệm vu tông môn rồi lập đội mà đi cho an toàn"

"Hừ, ngươi đây là coi thường lão trư ta sao, ngươi đi được sao ta lại không"

Mập mạp như bị chạm vào chỗ ngứa, tức giận lên tiếng, hắn vốn đến đây khoe khoang, ai ngờ Lý thiên có thể còn vượt hắn từ lâu, lòng tự tôn bị đả kích, giờ lại thêm Lý Thiên nói thế, mập mạp liền đùng đùng nổi giận xách mông rời đi. Lý Thiên còn muốn nói gì đó đành im lặng, giống như sư phụ từng nói
"Con đường của mỗi người là do người đó lựa chọn, hắn chỉ có thể cho lời khuyên, còn mập mạp quyết định ra sao là ý của hắn, là thành cường giả, hay là để kẻ khác bước lên đó chính là số phận của hắn, Lý Thiên chỉ đành tận hết sức"

Mập mạp đi rồi, trong phòng lại chìm vào yên tĩnh, Lý Thiên suy nghĩ một lúc, sắp đến khảo hạch ngoại môn, hắn cũng cần chuẩn bị nhiều thứ, hiện giờ võ kỹ hắn nắm giữ chỉ có một bộ vô cấp sư phụ truyền cho. Lý Thiên liền đứng dậy sửa soạn vài thứ, liền tìm một chỗ vắng vẻ luyện tập võ kỹ.

Lục lọi tin tức trong đầu, Lý thiên liền trông thấy hình ảnh chiêu thứ nhất, vừa nhìn hắn liền lắc đầu cười khổ, chiêu thứ nhất vẫn cần linh khí lưu động, hắn chưa lên tới luyện tâm cảnh căn bản không thể điều động linh khí, luyện thể cảnh thông thường căn bản không thể phát huy ra uy lực của phần lớn võ kỹ, duy chỉ có các võ kỹ nguyên tố thì luyện thể cảnh có thể mượn nhờ nguyên tố lực phát huy ra chút uy lực. Đang lúc phiền muộn, Lý Thiện bỗng phát hiện một bộ võ kỹ vô cùng quen thuộc

"Ưng Trảo Thủ"

Đây không phải là võ kỹ mà lão sư phụ sử dụng trong không gian ảo cảnh để đấu với hắn sao. Lý Thiên vui mừng không kìm được bắt đầu nghiên cứu. Ưng trảo thủ, dùng trảo làm gốc, lấy nhanh làm chuẩn, mượn lực làm sắc bén mà đả thương địch nhân. lý Thiên khẽ lẩm bẩm, hai mắt nhíu lại vẽ trên mặt đất một chữ

"Nhanh"

Trên đời này công phu nào cũng có thể phá, duy có nhanh là không bao giờ có thể ngăn cản, ưng trảo thủ lấy một chữ nhanh làm tinh túy, không thuần thục chữ nhanh này không cách nào luyện được cái thần của chiêu thức. Lý Thiên càng xem càng như lạc vào mây mù, hắn cảm giác võ kỹ này tất không tầm thường.

"Sư phụ đã nửa bước hỗn độn cảnh, võ kỹ của người có thể có cái nào đơn giản sao"

Lý Thiên tự nhận ngộ tính không đủ, hắn chỉ đành diễn luyện theo cái hình của chiêu thức, tay đưa ta kết thành trảo, Lý Thiên dựa theo hướng dẫn, một trảo chộp ra, lại thu về, cứ thế lặp đi lặp lại nhiều lần. Thời gian cứ thế trôi qua, đến khi màn đêm buông xuống, lý Thiên một trảo chụp lấy một chiếc lá phong đang rơi, nhìn chiếc lá thủng năm lỗ trong lòng bàn tay, hắn khẽ mỉm cười, xem như có chút kết quả. Lý Thiên cảm thấy mệt mỏi ập đến cả người nằm thẳng ra đất, mắt nhìn lá phong trên cây đang rơi lả tả, hắn nhếch miệng cười, hai tay đập xuống nền đất, mượn lực búng người lên không, hai tay kéo lên không ngừng rung động, ở trên không di chuyển qua lại, trảo công biến hóa muôn hình vạn trượng, đến khi lá cây khắp bầu trời hoàn toàn rơi xuống, trên tay lý thiên đã bắt lấy được vô số, thuận lợi hoàn thành ngày huấn luyện đầu tiên.

Hai ngày trôi qua rất nhanh, Lý Thiên coi như luyện trảo pháp có chút điểm thuần thục, sáng sớm ngày thứ ba Lý Thiên dậy rất sớm, theo thói quen tập luyện thể lực một chút, diễn luyện một vài trảo pháp, nhìn hừng đông ló dạng, Lý Thiên thong thả theo con đường quen thuộc đến diễn võ trường của đệ tử ngoại môn, chuẩn bị cho lần khảo hạch ngoại môn đầu tiên của hắn.

Chương 47: Mạnh Cương

Lý Thiên vừa tiến đến liền gặp người quen, Lư Tuần lần trước không ngờ vẫn ở đây làm người gác cổng, thấy Lý thiên hắn vô cùng vui vẻ cười:

"A, hôm nay ngươi đến đây xem khảo hạch ngoại môn hả"

"Không có a, sư đệ đến để tham gia"

Lý Thiên cười cười nói, Lư Tuấn có chút bất ngờ, sau đó thần tình chuyển sang nghiêm túc

"Đến tham gia thì giao lệnh bài thân phận để ta kiểm tra"

Lý thiên móc trong túi áo ra lệnh bài, Lư Tuấn kiểm tra chút rồi cho hắn vào. Ngay lúc Lý Thiên đi ngang qua người, Lư Tuần âm thầm nhắc nhở:

"Ta nghe nói, ngoại môn năm nay chỉ có mười danh ngạch, mà thí sinh tham gia lên tới gần trăm người, ngươi phải cẩn thận đấy"

Nói xong, hắn biểu tình như thường tiếp lấy lệnh bài từ một đệ tử tạp dịch khác, nhưng thái độ hoàn toàn khác hẳn, Lý Thiên hơi giật mình nhưng rất nhanh sực tỉnh nói một câu rồi cất bước vào trong.

"Cảm ơn"

Lý Thiên vừa vào thì thấy rất đông người vây quanh diễn võ trường, phần lớn là đệ tử tạp dịch đến xem, các thí sinh thì sẽ tiến vào sau trường đấu để chuẩn bị. Thời điểm Lý Thiên đi đến thì nơi đây đã đứng đầy người, ai nấy đều cảnh giác nhìn nhau, vài tên liếc Lý Thiên, nhận ra thân phận đệ tử mới của hắn, thì nở nụ cười kinh bỉ

"Hừ, mấy tên tân binh năm nay đúng là ngạo mạn, chỉ mới vừa đủ tiêu chuẩn liền muốn thành ngoại môn đệ tử"

Một thanh niên hình thể to lớn, lớn giọng nói, mắt nhìn chằm chằm Lý Thiên, Lý Thiên mới lười quản bọn họ, cũng không thèm nhìn tên thanh niên kia, tìm một chỗ ngồi xuống. Thanh niên kia bị bơ, nổi giận đùng đùng muốn xông tới thì bị đồng bạn giữ lấy chỉ đành căm tức nhìn Lý Thiên

"Tên nhãi ranh cứ chờ đấy, đừng để gặp phải ta trên lôi đài, nếu không ta sẽ khiến ngươi phải quỳ xuống cầu xin tha thứ"

"Huynh đệ, chưa gì đã đắc tội với người khác rồi nhỉ"

Lý Thiên đang nhắm mắt thì một giọng nói ôn hòa truyền tới, mở mắt nhìn theo hướng phát ra thanh âm, hắn liền trông thấy một công tử ca, tuy mặc quần áo tạp dịch nhưng khí chất khác hẳn đám người xung quanh, tay cầm một chiếc quạt xếp đang phe phẩy lên xuống. Lý thiên nghe ra bất đắc dĩ lắc đầu:

"Hơi đâu mà quản miệng lưỡi thiên hạ"

"Ha ha, huynh đệ nói đúng đấy, dù sao ta cũng phải nhắc nhở một chút, tên đó là Đào Mộc, cảnh giới đã đạt tới luyện thể tầng tám, huynh đệ vẫn nên cẩn thận"

"Đa tạ đã nhắc nhở"

Lý Thiên dù sao cũng cảm kích ý tốt của công tử kia, hắn vẫn cần thêm một chút tin tức, dù sao biết người biết ta trăm trận trăm thắng mà, Lý Thiên đứng dậy ôm quyền chào:

"Tại hạ là Lý Thiên, không biết vị sư huynh đây gọi là gì"

Thanh niên kia hơi bất ngờ trước hành động của Lý Thiên, nhưng hắn cũng rất nhanh khom người hoàn lễ:

"Sư huynh thì không dám nhận, tại hạ là Mạnh Cương, cũng là đệ tử mới nhập môn mà thôi"

"Thì ra là thế, Mạnh huynh không biết có thông tin gì về lần khảo luyện này không"

Lý Thiên thân mật khoác vai Mạnh Cương, tên này tên cương mãnh như thế, nhưng cơ thể thì rất thon dài, Lý Thiên dựa vào cảm giác mềm mại như không xương làm hắn hơi thất thần, Mạnh Cương kia cũng bị hành động bất ngờ của Lý thiên làm cho xấu hổ không thôi, mặt đỏ bừng vội vàng lách người tránh xa, tay không biết vô tình hay cố ý lại giữ chặt trước ngực, Lý thiên trông thấy mà đổ mồ hôi hột, thầm nghĩ:

"Không phải là thụ đấy chứ"

Đang lúc suy nghĩ xấu xa thì Mạnh Cương bên kia đã bình tĩnh, trừng mắt trách móc nhìn hắn, không nhìn còn đỡ, Lý Thiên vừa vặn bắt gặp ánh mắt của hắn thiếu chút nữa nhũn cả chân, tim bỗng đập thình thịch, cả người nóng lên, không ngờ chỗ nào đó lại phản ứng. Lý Thiên thầm hoảng sợ trong lòng:

"Sao lại thế, chẳng lẽ ta, không thể nào, ta thẳng, phải tin tưởng, tên kia là đàn ông, là đàn ông"
Lý Thiên trong lòng mặc niệm, hắn chưa bao giờ gặp tình huống như vậy, bất giác xuất hiện cảm giác phải cách xa tên này ra một chút:

"Không phải là thấy ca đẹp trai quá, nên cố ý tiếp cận đấy chứ"

Lại bị vỗ một cái vào vai, Lý thiên như chân có gắn lò xo, bắn người ra xa, để lại Mạnh Cương gương mặt khó hiểu nhìn hắn, Lý Thiền vội vàng cười trừ:

"Xin lỗi, dạo này cơ thể không khỏe lắm, chúng ta hay là cứ đứng đây mà trò chuyện"

Mạnh Cương nhìn hắn cảnh giác nhìn mình, trong lòng có chút khó chịu, hừ nói:

"Nếu huynh không muốn nói chuyện với ta thì thôi vậy"

Lý Thiên còn muốn tìm hiểu thêm thông tin, gấp gáp chạy lại

"Không phải, hiểu lầm rồi, là ta cảm thấy không khỏe thật mà"

"Hì, hì"

Hắn một tay ôm trán một tay xoa bụng, cả người cong xuống làm như bệnh thật, bên kia Mạnh Cương nhìn Lý Thiên làm trò nhịn không được nở nụ cười, dường như cảm giác mình quá thất thố, hắn lại vươn mấy ngón tay che hờ khóe miệng, cả người cười nghiêng ngã, Lý Thiên nhìn mà càng tin chắc phán đoán của mình, hắn ho nhẹ hai tiếng, nói vào đề tài chính:

"Hụ, hụ, hay chúng ta trao đổi thông tin đi"

"Ừ cũng được, Theo ta biết, lần khảo hạch này chỉ lấy mười danh ngạch, nghe đâu, từ hạng nhất đến hạng ba còn được thưởng rất phong phú"

Mạnh Cương trở lại bộ dạng công tử ca tuấn tú, phe phẩy quạt giấy nói. Lý Thiên vừa nghe thấy phần thưởng liền hứng thú:

"Có phần thưởng sao, là gì thế"

"Cái này ta cũng không biết, chắc đến lúc công bố thể thức thi đấu sẽ biết thôi"

Lý thiên hơi thất vọng nhưng cũng không để tâm, cái hắn quan tâm là thực lực đối thủ của mình:
"Đợt khảo thí này, có ai đặc biệt cần chú ý không"

"Theo ta tìm hiểu, nghe đâu, lần này có ba tên luyện thể tầng tám là cao nhất, tên Đào Mộc ngươi đắc tội khi này chính là một trong số đó, hai người còn lại một tên là Duy An, kẻ còn lại thì không có nhiều tin tức lắm"

Mạnh Cương trầm tư, vừa suy nghĩ vừa nói, rồi nhìn sang Lý Thiên không có vẻ gì là lo lắng, nhíu mày hỏi:

"Ngươi không sợ sao, tên Đào Mộc kia đã là luyện thể tầng tám rồi đấy, chẳng lẽ ngươi cũng là luyện thể tầng tám"

Lý Thiên chưa thân thuộc lắm với Mạnh Cương, tất nhiên hắn sẽ không nói thật chỉ mỉm cười nói:

"Sao phải lo lắng, chưa chắc gì ta đã gặp hắn, nếu có gặp chỉ cần nhận thua là coi như xong"

Nghe Lý Thiên nói có lý, Mạnh Cương cũng không dây dưa với hắn, hai người lại tiếp tục trò chuyện. Lý Thiên bịa ra cảnh giới chỉ ở luyện thể tầng bảy, nhưng cũng làm Mạnh Cương suýt xoa không ngớt, nên biết bọn họ nhập môn chưa tới nửa nắm. Manh Cương cũng là đã tu luyện từ trước khi gia nhập nên đến giờ mới miễn cưỡng đủ điều kiện, luyện thể tầng sáu.

Ngay khi vừa kết thúc cuộc trò chuyện, thì đằng xa vang lên một tiếng trống lớn, đưa ánh mắt của tất cả mọi người chuyển dời sang trung tâm diễn võ trường, ở đấy có một trưởng lão đang đứng cạnh một cái trống lớn, trưởng lão đưa mắt nhìn thí sinh bên dưới

"Hôm này là lần khảo hạch ngoại môn mỗi năm một lần của đệ tử tạp dịch, quy định như các ngươi đã biết ta sẽ không nói thêm"

Lão dừng một lúc, đưa mắt nhìn một lượt đám người bên dưới rồi nói tiếp:

"Lần này để tăng tính cạnh tranh và phát huy hết thực lực của mỗi người, đặc biết chọn ra ba người có thành tích tốt nhất để ban thưởng"

Mọi người bên dưới vừa nghe xong liền hân hoan, hai mắt tỏ vẻ cuồng nhiệt, toàn trường nhất thời sôi trào

"Khụ, khụ"

Trưởng lão bên trên hơi khó chịu nhìn cảnh hơi hỗn loạn bên dưới, khẽ ho vài tiếng, tiếng ho rất nhẹ, nhưng khi rơi vào tai đám đệ tử tạp dịch thì như tiếng sấm, ầm ầm nổ vang bên tai, Lý Thiên theo thông tin hiện giờ là người có cảnh giới cao nhất, nhưng vẫn bị tiếng ho làm chấn động tâm thần, bên tai hơi ê ẩm, không cần phải nhìn thảm cảnh của đám người xung quanh. thấy không gian đã yên tĩnh trở lại lão mới tiếp tục nói:

"Người hạng nhất sẽ được nhận năm viên linh thạch trung phẩm, được quyền lựa chọn hai võ kỹ trong Tàng Thư Các"

"Hạng hai là ba mươi viên linh thạch hạ phẩm, được phép lụa chọn một quyển võ kỹ trong Tàng Thư Các"

"Hạng ba là mười lăm linh thạch hạ phẩm"

Lời nói không nhanh không chậm, nhưng truyền vào tai ai nấy đều mặt lộ vẻ vui mừng. Lý Thiên cũng không dấu vui sướng, hắn chủ yếu muốn làm ngoại môn đệ tử, ngoài việc được tài nguyên lớn hơn, trọng yếu nhất là có thể nhận nhiệm vụ của môn phái, hoàn thành có điểm cống hiến, để đổi tâm pháp, võ kỹ. Nhưng giờ chỉ cần đạt hạng nhất hắn liền có cơ hội chọn hai môn võ kỹ, tính có thể bớt đi vài năm cật lực làm nhiệm vụ.

Nhận thấy vẻ mắt hào hứng của đám đệ tử tạp dịch, trưởng lão kia cũng không làm mất thời gian, liền tiến hành bốc thăm chia bảng. Lý thiên bốc được một lá, trên đó ghi tên Võ Điền, hẳn là một đệ tử tạp dịch giống mình, không biết cảnh giới hắn ra sao

"Xui cho ngươi rồi, tên Võ Điền đó cũng là cao thủ luyện thể tầng bảy đó"

Mạnh Cương bỗng xuất hiện đằng sau hắn, ngiêng đầu nhìn lá thăm trong tay Lý Thiên, tươi cười khi người gặp họa, hai người cũng thân thiết hơn không ít, trực tiếp bỏ qua cái kiểu xưng hô buồn nôn, huynh huynh ta ta kia, trực tiếp gọi thẳng tên:

"Hừ hừ, còn ngươi thì sao Mạnh Cương, bóc trúng đối thủ dễ chơi hay sao mà vui thế"

Mạnh Cương tinh nghịch ra dấu hắn thử đoán xem. Lý Thiên dở khóc đở cười chỉ đành lắc đầu:

"Ngươi cảnh giới thấp nhất trong đây rồi, chắc chỉ có thể là gặp đồng cảnh giới mới vui như vậy"

Hai người đang nói chuyện thì bên lôi đài số một truyền ra tiếng động lớn, có vẻ trận đầu tiên đã bắt đầu. Lại nhìn diễn võ trường to lớn ban đầu được chia ra thành từng khu lôi đài tỉ thí, Lý Thiên cũng chưa quen thuộc, phải mất một lúc mới tới nơi, nơi đây giờ đã đứng đầy người, có thí sinh quan sát trước đối thủ của minh, có phần lớn đệ tử tạp dịch chưa đủ điều kiện đến mở rộng tầm mắt, hoắc chỉ đơn giản đến để góp vui. Đám người cứ thế vây chặt lôi đài số một không còn kẽ hở.

Chương 48: Đẳng Cấp Võ Kỹ

Lý thiên lôi kéo Mạnh Cương cố gắng chen lấn mà vào, đáng tiếc không có ai nể tình cho hắn len vào. Lý Thiên mất một lúc cũng không tiến triển gì, bực mình thầm nghĩ, linh quang chợt lóe, hắn móc trong túi ra hai viên linh thạch phân biệt hai bên vừa ném đi vừa hô lớn:

"Ý, bên kia có ai làm rơi linh thạch kìa"

Lời nói còn chưa xong, một đám đệ tử tạp dịch vây xem như những con hổ bị bỏ bỏ đói lâu ngày, nhìn chằm chằm linh thạch trên đất, rất có quy cũ chia làm hai hướng lao đến tranh linh thạch, nên biết một viên linh thạch hạ phẩm đã bằng cả tiền công cả tháng của bọn họ.

"Này tránh ra, linh thạch ta làm rơi ai cho ngươi đoạt"

"Ngươi mù à, linh thạch này là của ta, bên trên còn khắc tên ta này"

"Móa, tránh ra hết, ta là luyện thể tầng năm tên nào dám lấy đồ của ta"

"Dám lớn lối ở đây hả, huynh đệ xông lên đập chết hắn đi"

Cả trường nhất thời hỗn loạn, Lý Thiên là kẻ đầu têu nhưng lại giả bộ không thấy, liếc nhìn cảnh tượng bên cạnh còn không ngừng lắc đầu ca thán:

"Thế sự càng lúc càng loạn mà, vì có vài viên linh thạch mà đánh nhau đổ máu như thế, tội lỗi, tội lỗi"

"Hì, hì ta còn không biết ngươi là tên xấu xa như vậy a, lắm trò quỷ thế".

Mạnh Cương tiến lại gần hắn, che miệng lặp lại điệu cười buồn nôn kia, Lý thiên bât giác nhận ra nãy giờ hắn đang nắm tay tên thụ này, vội vàng bỏ ra, đổi lấy cặp mắt u oán như thiếu phụ bị ruồng bỏ của Mạnh Cương, tâm thần hơi rung động, Lý Thiên vội chuyển để tài, tay chỉ về phía trước

"Bên kia vắng đi nhiều rồi, chúng ta qua xem"

Lúc Lý Thiên và Mạnh Cương đến nơi thi nơi đây chỉ còn rất ít người, chủ yếu là mấy thí sinh giống hắn, trên lôi đài số một có hai người đang giao chiến là một nam một nữ. Chỉ nghe nam nhân kia tức giận rống lên:

"Thượng Quan Uyển, ngươi quá bỉ ổi, lại lợi dụng lúc ta đang hoàn lễ để đánh lén, lão tử thua cũng không phục"

Nữ nhân kia phong tư yểu điệu, gương mặt xinh xắn nở nụ cười vô cùng ngây thơ:

"Phong huynh nói gì thế, trưởng lão đã hô bắt đầu, nghĩa là trận chiến đã diễn ra, huynh còn ngây ngốc như thế, bị người ta đánh nhẹ một cái đã kêu oai oái, có phải là đàn ông không đấy, hì hì"

"Móa, tiện nữ, dám nhục mạ ta, ta liều mạng với ngươi"

Bị chọc tức, phong huynh kia liều mạng xông tới, một quyền ẩn chứa sắc xanh nhàn nhạt, không ngờ là đã lãnh ngộ thủy nguyên tố, học tập thủy công pháp. Còn trẻ như vậy đã lãnh ngộ được nguyên tố không nghi ngờ gì đây chính là một người mang thủy linh thể.

"Đệ tử tạp dịch cũng có thể học công pháp sao"

Lý Thiên khó hiểu nhìn trên lôi đài, phong huynh kia tuy bị đánh lén nên thụ thương, sức chiến đấu giảm bớt, nhưng dựa vào sức mạnh thủy nguyên tố vẫn ngạnh kháng mà không rơi vào thế hạ phong với Thượng Quan Uyển.

"Hừm, hắn hẳn là Thẩm Phong của Thẩm gia của thành Bắc Bình, ta nghe nói thành viên gia tộc đó từ khi sinh ra đã sở hữu thể chất thủy nguyên tố, bọn họ truyền thừa hơn năm trăm năm, trong gia tộc có võ kỹ thủy nguyên tố cũng không có gì bất ngờ, bất quá võ kỹ này hẳn chỉ là phàm cấp võ kỹ mà thôi"Nghe ra nghi hoặc của Lý Thiên, Mạnh Cương như có suy tư nói, Lý Thiên vốn có hứng thú với mấy điều mới lạ, hai mắt sáng lên nhìn Mạnh Cương:

"Võ kỹ cũng phân đẳng cấp sao"

"Tất nhiên, võ kỹ thông thường là phàm cấp võ kỹ, đây là võ kỹ phổ thông của luyện thể cảnh, trừ phàm cấp nguyên tố võ kỹ có mang chút đặc dụng của nguyên tố lực thì có thể xem nó như là võ công thông thường được sử dụng của giới mãi võ trên giang hồ, trên phàm cấp đó là siêu phàm cấp võ kỹ, là võ kỹ đã vận dụng chút linh lực vào nhưng vẫn chưa dung nhập hoàn toàn, ít nhất phải bước một chân vào luyện tâm cảnh mới có thể sử dụng"

"Vậy còn trên đó hẳn có võ kỹ càng cao cấp hơn"

"Điều này cần phải nói sao, linh cấp võ kỹ là võ kỹ thông dụng của luyện tâm cảnh, võ kỹ này vận dụng linh lực vào chiêu thức làm mỗi chiêu đều ẩn chứa lực lượng cường đại, trên đó còn có thêm tuyệt linh cấp võ kỹ, là võ kỹ cao cấp nhất hiện thời. Ngoài ra ta còn nghe nói còn có Thiên cấp võ kỹ, mỗi chiêu, mỗi thức đều ẩn chứa lực lượng bài sơn hải đảo, cực kỳ kinh khủng, chỉ có cường giả Tạo Địa Cảnh trong truyền thuyết có thể sử dụng, nên biết ở Việt Quốc còn chưa bao giờ xuất hiện cường giả Tạo Địa Cảnh, càng đừng nói tới Thiên cấp võ kỹ.

Lý Thiên có chút nghi vấn hỏi thêm:

"Lợi hại như vậy sao, vậy các võ kỹ cùng một cấp bậc đều phát huy ra sức mạnh ngang nhau".

"Hả, không hẳn là thế, nếu xét thực lực hai bên không xê dịch nhau, thì mỗi một phân bậc cuả một võ kỹ còn chia làm hạ trung thượng ba đẳng. Như ngươi nhìn trên kia, tên Thẳm Phong đó đang xuất ra bộ võ kỹ kia là trung phẩm thủy phàm cấp võ kỹ."

Lý Thiên theo hướng chỉ tay của Mạnh Cương nhìn lên lôi đài, một quyền của Thẩm Phong kia tuy lực không lớn nhưng biến ảo khôn lường, trên không như vẽ thành muôn vàn dòng nước uốn lượn nhắm vào các điểm yếu của đối thủ, lại nhìn phía Thượng Quan Uyển kia cũng không yếu thế, tay mang một tấm lụa mỏng, cả người nhảy múa trên không, quyền của Thẩm Phong chỉ vừa chạm liền tiêu tan, quyền xuất liên tục chỉ làm thấm ướt tấm lụa kia một chút, nhưng Lý Thiên quan sát nãy giờ phát hiện Thượng Quan Uyển kia xuất chiêu dường như đang chậm đi, có dấu hiệu bị bức lùi về sát mép lôi đài. Lý Thiên nghía mắt nhìn kỹ liền nhận ra:

"Tấm lụa của Thượng Quan Uyên kia bị thủy nguyên tố từ đòn đánh của Thẩm Phong thấm vào làm lụa càng lúc càng nặng, điều khiển càng lúc càng khó, nàng ta e rằng sắp thua"

Mạnh Cương cũng nhìn ra, chỉ thầm lắc đầu:

"Tiếc thay, võ kỹ của cô ta cũng là trung cấp võ kỹ, đáng tiếc lại không phải nguyên tố võ kỹ, hai người lại cùng cảnh giới, võ kỹ đã thua kém một bậc, lại còn gặp khắc chế như thế, nếu không phải lúc đầu xuất thủ đánh lén thì đã bại từ lâu"Lý thiên đang lúc định gật đầu đồng ý với nhận định của Lý Thiên thì khẽ cau mày, hắn chợt nhận ra Thượng Quan Uyển kia vừa cười rất thần bí, hẳn còn chiêu số nào khác. Đang lúc hắn còn suy nghĩ, Thượng Quan Uyển kia vừa bị bức đến đường cùng, hai tay liền thả tấm luạ quanh người xuống, khụy xuống ôm mặt nức nở:

"Khoan đã sư huynh, người ta, người ta không đánh lại huynh đâu, huynh còn muốn lạt thủ tồi hoa sao, hu hu"

Vẻ mặt đáng thương, hai mắt to tròn ngập nước nhìn Thẩm Phong, miệng méo sang hai bên như chựt khóc, rồi ít giây sau liền òa khóc lớn. Thẩm Phong bị hành động của nàng làm cho bất ngờ, vội thu hồi quyền sắp xuất, xoa xoa hai tay không biết phải làm sao, vừa định tiến đến an ủi thì hắn bỗng thấy trời đất đảo lộn, cả người bay ra khỏi lôi đài.

Lý Thiên phía dưới nhìn ra hết mọi động tác, Thượng Quan Uyển kia lúc thả tấm lụa ra vừa vặn điều chỉnh nó, một tay vẫn bí mật nắm một góc, đợi tên Thẩm Phong ngu ngốc kia bước chân đạp lên liền phát lực, tấm vải cuốn lấy cổ chân hắn, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người dưới đài, cùng ánh mắt không hiểu gì của Thẩm Phong nhấc hắn lên cao, ném thẳng xuống lôi đài. Lý Thiên nhìn tên Thẩm Phong còn ngơ ngác, bất giác bật cười:

"Đúng là chết vì gái là cái chết phong lưu mà"

Tên Thầm Phong nhìn Thượng Quan Uyển đã khôi phục bộ dạng lúc đầu, còn đâu bộ dạng đáng thương, khóc lóc ban nãy, tức thì sực tỉnh, biết mình bị lừa, đúng lúc định tức giận thì trưởng lão chủ trì trận đấu từ trên cao nhảy xuống hô lớn:

"Thượng Quan Uyển thắng, Thẩm Phong bị loại"

Thẩm Phong như người trong mộng bị đánh thức, mất một lúc sau mới phản ứng, hắn tức giận hướng trưởng lão kia không phục kêu to:

"Trưởng lão, không phải cô ta nhận thua rồi sao, sao lại phán cô ta thắng"

Trưởng lão kia cũng không thèm trả lời hắn, tiếp tục nói:

"Trận kế tiếp"

Thượng Quan Uyển cười hì hì nhìn Thẩm Phong ân cần giải đáp thắc mắt cho hắn:

"Ta chỉ mới nói ta không phải đối thủ của huynh thôi, chứ đâu có nhận thua, là huynh nghe nhầm thì phải"

Thẩm Phong như chết lặng nhìn theo bộ dạng tươi cười của Thượng Quan Uyển rời đi, đôi mắt trở nên âm trầm đáng sợ, một đồng bạn tính đỡ hắn dậy, bị hắn hất tay đẩy đi xa, như người điên rống lên:

"Con tiện nhân kia cứ chờ đó cho ta, ta sẽ khiến ngươi phải chết không được, sống không xong"

Mọi người xung quanh nghe tiếng rống giận của Thẩm Phong cũng không có gì bất ngờ, bị lừa thảm thế thì một con cừu cũng có thể phát điên huống chi là người. Không ai quan tâm nhưng Lý Thiên thì hơi bất ngờ, tất cả giác quan của hắn đều được cường hóa bởi Bảo Bảo, linh mẩn hơn người thường không ít, nên nhận ra một ít thứ.

"Tên kia không ngờ đột phá rồi"

"Hả, làm sao ngươi biết, chúng ta đâu phải luyện tâm cảnh làm sao có thể có cảm giác với linh khí được, ngươi chắc lại đoám mò à"

Manh Cương bên kia có chút không tin tưởng nhìn Lý Thiên, Lý Thiên cũng không giải thích chỉ cười cười, chuyện này có liên quan gì đến hắn đâu, hắn mới thèm để ý.

Chương 49: Mạnh Cương Giao Đấu

Lý Thiên nhìn lá thăm trên tay, hẳn cũng sắp tới thời gian thi đấu của hắn, nhìn sang Mạnh Cương bên cạnh lá thăm của hắn còn đấu sớm hơn cả Lý thiên. Vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Lý thiên nhìn mình, Mạnh Cương hơi xấu hổ nói:

"Thôi ta đi đây, tới thời gian thi đấu rồi"

"Vậy sao, ta đi theo xem, cổ vũ cho ngươi"

Lý thiên hào hứng nói, liếc nhìn lá thăm trên tay lần nữa, thầm tính toán chắc cũng kịp xem hết trận. Mạnh Cương cũng không cản hắn, hai người không nhanh không chậm đi tới lôi đài số bốn, trận chiến ở đây cũng sắp kết thúc, Lý Thiên vừa nhìn vào trong thì cả đoàn người đang xem bỗng chốc tách ra, ngay lúc hắn đang không hiểu chuyện gì xảy ra thì bên cạnh Mạnh Cương vội nhắc nhở:

"Cẩn thận"

Đến lúc này Lý Thiên mới kịp phản ứng, vừa nhìn lên trên thì thấy một thân hình béo ụ đang rơi ngay xuống đầu hắn, Lý Thiên biết né không còn kịp, đành thuận thế thành trảo chụp vào thân hình gã béo kia, hai tay xoay vòng, chân cũng lùi theo nhịp điệu nhằm giảm bớt dư chấn từ cú va chạm. Cả người lùi hơn năm bước Lý Thiên mới thuận lợi đỡ được thân hình gã béo kia. Tên béo cả người bầm dập nhìn vô cùng đáng thương nhưng vẫn cố xoay đầu cảm kích nhìn Lý Thiên

"Cảm tạ huynh đệ"

Lúc này trên đài, vị trưởng lão trọng tài cũng hô xong người thắng lợi, trận đấu tiếp theo lập tức được diễn ra, Lý Thiên trao lại tên béo cho hai tên đồng bạn mang đi, nhanh chóng gia nhập hàng người đứng xem, cố gắng chen lấy một chỗ có tầm nhìn tốt nhất.

Trên lôi đài lúc này, đứng đối diện Mạnh Cương là một thanh niên quần áo lam lũ, nhìn qua cứ tưởng một tên khất cái từ đâu lạc vào Thần Long tông, tên khất cái kia hai mắt tinh quang sáng lạng, nhe hai hàm răng trắng nõn cười với Mạnh Cương:

"Ha ha, thứ lỗi, ta mới đi lịch lãm về, vì sợ trễ giờ nên không kịp tắm rửa, thay quần áo"

Thì ra tên kia cũng giống Lý thiên, một tên mới ra ngoài rèn luyện, Mạnh Cương bên kia không để ý, tay vươn ra bên hông rút một thanh bội kiếm phiến hồng, lưỡi kiếm mỏng như cánh ve, trong suốt nhàn nhạt, chuôi kiếm thon thả tinh mĩ, ở đuôi còn gắn một viên ngọc tỏa hào quang lấp lánh, chắn giữa chuôi kiếm và lưỡi kiếm là một miếng gỗ điêu khắc hình cánh sen, đầu cánh sen ngậm một viên ngọc đen tuyền, cả thanh kiếm tỏa ra một nét đẹp thanh nhã, phối hợp với dáng người mảnh khảnh của Mạnh Cương quả là tuyệt phối hoàn hảo.

Toàn trường bị vẻ đẹp của thanh kiếm kia làm cho choáng ngộp, trưởng lão trọng tài nhìn thanh kiếm cũng có vài điểm dị dạng, trong mắt ánh lên vài tia nghi ngờ nhưng nhìn qua nhìn lại cũng không ra kết quả, đành cho hai bên tiến hành tỉ thí. Tên khất cái kia tay với ra sau lưng lấy xuống một cây bổng cũng xấu xí không kém bộ dạng của hắn, làm mọi người xung quanh phì cười, không ít mở miệng châm chọc.

"Đùa ta sao, tên đó từ đâu ra thế, không ngờ vác cái bộ dạng đó lên lôi đài đã đành, giờ còn xách cái cây gậy cũ nát đó ra sân đấu, không phải đầu bị vô nước đấy chứ"

"Này ngươi đừng nói thế, ta thấy đó có thể là đã cẩu bỗng trong truyền thuyết, chuyên dùng để đánh chó đấy"

"Bậy, bậy rồi, ta nghĩ hắn chắc thiếu vũ khí nên ra đại bìa rừng, bẻ một cành cây làm vũ khí đó"

"Ha ha"

Tiếng cười cợt không làm tên khất cái kia nao núng, hắn mỉm cười hướng Mạnh Cương chắp tay:

"Tại hạ là Độc Cô Bổng, xin lãnh giáo"

"Đánh thì đánh, nói nhiều làm gì"

Mạnh Cương cũng không quan tâm chỉ lạnh nhạt nói, thân hình nhẹ nhàng phiêu dật, lướt tới bên người Độc Cô Bổng, mũi kiếm chỉ ra lóe thành vô số kiếm ảnh khiến người khác nhìn vào mà hoa cả mắt, Độc Cô Bỗng cũng bị bất ngờ bởi chiêu thức của Mạnh Cương, vài mũi kiếm đâm vào thân thể vẽ nên vài đường máu tươi, hắn cảm nhận đau đớn truyền tới thì hơi nhíu mày:

"Kiếm chiêu tuyệt lắm, đáng tiếc lực đạo chỉ dừng lại ở luyện thể tầng sáu, nếu ngươi cũng là luyện thể tầng bảy như ta thì ta chắc chắn thất bại"Lý Thiên bên dưới cũng hơi bất ngờ, hắn cứ ngỡ đối thủ của Mạnh Cương cũng là luyện thể tầng sáu, nên lúc đó tên Mạnh Cương mới vui như vậy. Giờ xem ra, Mạnh Cương lúc đó vui hẳn là do hắn không gặp phải luyện thể tầng tám, cách hai cảnh giới thì võ kỹ có mạnh tới đâu cũng khó lòng bì kịp. Lý Thiên lúc đầu hơi lo lắng nhưng giờ cũng lắng xuống, Mạnh Cương tất còn dấu bài, tên Bổng Bổng gì đó bại chỉ là sớm muộn.

Trên lôi đài, Độc Cô Bỗng, tay múa đại bỗng xoay thành vòng tròn chặn lại mọi đường kiếm xông tới, nhìn từng đạo kiếm ảnh bị thôn phệ, Độc Cô Bỗng cất tiếng cười to:

"Đến phiên ta phản công rồi, huynh đệ hãy cẩn thận"

"Ngươi mỗi lần đánh nhau đều nói nhiều như thế sao"

Mạnh Cương hơi nhíu mày nói, nhìn bổng của Độc Cô Bỗng từ trên cao đập xuống, thân hình phiêu phốt lướt nhẹ sang bên né tránh, đúng lúc này bỗng của Độc Cô Bỗng đánh xuống giữa chừng bỗng chốc đổi hướng, hắn la to một tiếng kéo bỗng sang bên đập vào trường kiếm Mạnh Cương giơ lên đón đỡ, va chạm mạnh khiến Mạnh Cương bị phản chấn đánh ra xa, dùng mũi kiếm đâm vào nên đất lôi đài kéo thành một đường dài đến sát mép mới dừng lại được.

"Ha ha, chỉ có thế thôi sao, có chiêu gì lôi ra hết đi, không thì đừng trách ta"

Độc Cô Bỗng tự tin cười lớn, tay nâng bổng lao tới, Mạnh Cương lần này cẩn thận hơn, không trực tiếp cứng đối cứng, các chiêu thức huyền diệu biến hóa thuận theo thế bỗng của Độc Cô Bỗng thuận thế đều chuyển hết lực của hắn sang các hướng. Độc Cô Bổng một bổng bị Manh Cương dùng trường kiếm đổi hướng đập mạnh xuống đất tạo thành một cái hố lớn, hắn lần này không tiếp tục công kích, lùi ra xa, lòng âm thầm đánh giá lại đối thủ:

"Không ổn, nếu cứ chiến đấu kiểu này trước sau gì ta cũng là người kiệt sức trước hắn, phải tốc chiến tốc thắng thôi"

Độc Cô Bổng mỉm cười thần bí nhìn Mạnh Cương ồm ồm nói:

"Vị huynh đệ thật là lợi hại nha, có vẻ ta không tốn vài thủ bút thì không làm gì được huynh đệ rồi"

"Bớt xưng huynh gọi đệ đi, có gì thì mau tới, để ta xem ngươi có cái gì lợi hại mà kiêu ngạo như thế"

Tuy nói người khác kiêu ngạo nhưng Mạnh Cương càng làm người xung quanh xem ra còn kiêu ngạo hơn. Hắn chẳng những không tấn công, còn đưa tay vân vê một lọn tóc rũ xuống trước trán, cảm giác yêu mị làm không ít người cảm thấy buồn nôn. Lý Thiên nhìn ra có vài đạo ánh mắt đang lướt qua hắn, làm bộ không thấy, cũng đành bất lực, chẳng lẽ lôi toàn bộ bọn họ ra mắng to:"Ta bình thường, ta và tên thụ kia một chút quan hệ đặc biệt cũng không có, các ngươi nhìn ta làm gì"

Sợ rằng càng làm quá càng phản tác dụng, thôi thì cứ nhắm mắt làm ngơ, sống dưới ánh nhìn của thiên hạ thì mãi chỉ là con rối của thiên hạ. Lý Thiên toàn bộ tinh thần tập trung vào trận đấu trên lôi đài. Tên Độc Cô Bổng kia hàm dưỡng rất tốt nhưng cuối cùng cũng không chịu nổi cái bộ dạng khó ưa của Mạnh Cương, hắn tức giận trong lòng nhưng ngoài miệng lại cười mỉa mai:

"Tốt thôi, thế thì ngươi cứ xem thử chiêu này của ta"

"Bỗng nuốt càn khôn"

Sau cái tên đầy khí phách, Độc Cô Bổng cả người lẫn bổng liên tục xoay tròn ngày càng nhanh, Lý Thiên nhìn qua cái chiêu thức có phần quen thuộc này, bất giác nghĩ đến lão sư phụ tiên nghi từng dùng chiêu này với hắn, không khỏi bật cười, làm mọi người xung quanh tăng thêm cho hắn vài đạo ánh mắt khác lạ. Lý Thiên ho nhẹ hai tiếng:

"Khụ, khụ sao thế không thấy tên chiêu đó buồn cười sao, bỗng nuốt càn khôn, tên đó có phải quá chuối không"

Đám người ngẫm nghĩ chút cũng thấy có lý thầm che miệng cười khúc khích mà không dám cười lớn, dù sao phần lớn ở đây đều là đệ tử tạp dịch, đâu ai dám đắc tội Độc Cô Bổng, nhưng cũng có vài tiếng cười lớn không úy kỵ phát ra

"Ha ha, tiểu tư ngươi nói có lý ghê, vậy mà nãy giờ lão Đại ta không hiểu, lúc nghe tên xong cũng thấy là lạ, mà không biết lạ chỗ nào"

"Uy, ngươi là lão đại của ai cơ, ta nhớ chưa từng nhận lão đại bao giờ"

Lý Thiên nhìn thanh niên kia tới gần cười nói, có chút nghi hoặc, ta gặp ngươi bao giờ chưa nhỉ. Lão Đại kia cười có chút khó coi nói:

"Ta nói ta là lão đại"

"Không đúng, sao ta phải là tiểu đệ của ngươi, ngươi có thể giảng đạo lý chút không"

Lý thiên rất là không tình nguyện tự nhiên có một tên từ trên trời rơi xuống muốn chiếm tiện nghi của hắn, Lão đại kia càng khóc không ra nước mắt nói:

"Ta là lão đại thật mà"

"Đã bảo ngươi nhận làm người rồi, ta mới gặp ngươi lần đầu, khi nào lại có một lão đại"

Lý Thiên càng gấp gáp hơn tranh cãi. Hai người càng nói càng hăng, thu hút không ít ánh mắt của khán giả xung quanh, Lão Đại kia càng xấu hổ, nắm lấy tay hắn hô to:

"Móa, đại gia của ta ơi, ta tên là Cương Lão Đại, Lão Đại còn không phải tên ta thì ngươi bảo ta tên gì, má ơi phải sống sao cho thiên hạ vừa lòng đây"

Lý Thiên mồm há hốc, cằm mém chút rớt xuống, vô thức nói:

"Ngươi đúng là có cái tên cực phẩm thiệt".

Chương 50: Bị Chèn Ép

Độc Cô Bổng tay cầm bổng xoay tròn tạo thành một cơn lốc nhỏ bao quanh người, lát gạch dưới chân theo bước tiến của cơn lốc mà bị hất văng lên lộ ra nền đất bên dưới lôi đài. Mạnh Cương nhìn cơn lốc đang tiến tới gần, tay cầm kiếm chợt biến hoá, cả người khí thế hoàn toàn thay đổi trở nên lạnh hơn rất nhiều, mũi kiếm chỉ ra đã đọng một tầng băng mỏng, hắn nhón mũi chân điểm xuống đất, thân hình thoát động ẩn hiện vô số tàn ảnh vây xung quanh cơn lốc do Độc Cô Bổng tạo ra.

"Băng Ảnh Vô Song"

Vô số mũi kiếm vừa chạm vào liền bị lốc xoáy ngăn chặn, các đường kiếm tưởng như vô dụng kia, nhưng Lý Thiên lại nhận ra điểm khác lạ, cơn lốc dường như đang chậm lại, híp mắt nhìn xuyên vào bên trong Lý thiên chợt tỉnh ngộ:

"Không ngờ chiêu kiếm này của Mạnh Thiên lại dùng băng nguyên tố ảnh hưởng đến cử động xoay tròn Độc Cô Bổng, nguyên tố lực quả nhiên thần diệu"

Lúc này, Độc Cô Bổng ở trung tâm cơn lốc cảm thấy vô cùng bất lực, tên Mạnh Cương kia quá nhanh, căn bản hắn không tài nào bắt kịp chuyển động của đối phương, liếc xuống phần cánh tay cầm bổng đã kết một lớp băng mỏng, Độc Cô Bổng biết võ kỹ mình luôn tự hào căn bản đã hoàn toàn vô dụng, nhưng hắn cũng không dám thu tay, chỉ cần phá bỏ chiêu thức, chính là tự đưa thân mình ra chịu đòn.

"Tên Độc Cô Bổng kia sắp thua rồi"

Dưới lôi đài, Cương Lão Đại bỗng mở miệng nói một câu làm Lý thiên hơi giật mình,lòng thầm nghĩ xem ra tên này cũng không tầm thường như vẻ bề ngoài, nên biết cả đám khán giả quây xem xung quanh đều hò hét nhìn các thế kiếm của Mạnh Cương không có tác dụng mà nắm chắc phần thắng cho Độc Cô Bổng, tiếng hò hét Độc Cô bổng uy vũ liên tiếp vang lên. Lý Thiên lần này có chút hiếu kỳ nhìn Cương Lão Đại:

"Sao ngươi biết"

"Tên kia toàn thân sắp thành khối băng rồi còn không bại sao"

Cương Lão Đại nhàm chán nói, Lý Thiên càng thêm hứng thú với hắn, chẳng lẽ tên này cũng có thể nhãn quang tốt như mình.

"Ngươi thấy sao"

"Ta không thấy nhưng ta có thể đoán ra được"

Câu tiếp theo của hắn làm Lý Thiên hoá đá, thì ra tên này dùng trực giác để đoán mò à, Lý Thiên không khỏi chăm chú nhìn xem sắc mặc của hắn cũng không phải là giống như đang đùa giỡn, Cương Lão Đại biết Lý Thiên không tin cũng không quan tâm chỉ tuỳ ý nói tiếp:

"Tên kia bị băng nguyên tố bao phủ xung quanh còn không thành đống băng thì còn là gì, người tên Mạnh Cương này cũng thật không đơn giản, trẻ như thế mà đã nắm giữ một nguyên tố nằm ngoài ngũ hành, nếu ta đoán không sai, tên này hẳn phải có thể chất thuỷ linh thể"

"Hả, sao ngươi biết"

"Muốn lĩnh ngộ băng nguyên tố, yếu tố tiên quyết là kẻ đó phải lĩnh ngộ trước thuỷ nguyên tố, băng nguyên tố chính là diễn sinh ra từ thuỷ nguyên tố"

Cương Lão Đại rất có kiên nhẫn giải thích thêm cho Lý thiên, Lý Thiên có thêm kiến thức, cẩn thận lắng nghe, luôn miệng gật đầu. Ngay lúc hai người kết thúc cuộc nói chuyện, thì trên đài truyền ra tiếng động lớn, vừa nhìn lên liền trông thấy lốc xoáy xung quanh người tên Độc Cô Bổng kia đã biến mất, hiện ra chân thân của hắn, đúng như Cương Lão Đại nói, tên kia giờ trông qua như người băng, cả cơ thể đều phủ một lớp băng mỏng, ngay cả nói chuyện cũng đều khó khăn.

Độc Cô Bổng giờ có chút sợ hãi nhìn tên công tử ẻo lã trước mặt, hắn không ngờ một tên còn trẻ như thế lại lãnh ngộ cùng lúc hai nguyên tố, trong đó có một nguyên tố diễn sinh cực kỳ hiếm thấy. Mặc dù biết sẽ thua nhưng hắn không nghĩ lại bại nhanh đến thế, bên tay trái hắn lúc này vẫn còn một viên hoả đạn, chỉ cần vung lên liền có thể chuyển bại thành thắng, nhưng hắn ngay cả ngón tay đều không thể cử động.

"Tên đó làm sao biết ta sẽ sử dụng hoả đạn"

Trong đầu hắn chỉ có duy nhất một suy nghĩ, hắn muôn lần không ngờ, nhớ lại ngay lúc vừa kết thúc chiêu thức, lấy thân đón đỡ một đòn của Mạnh Cương, ý đồ chịu một kích, sau đó phát động hoả đạn, đến lúc đó phần thẳng chắc chắn thuộc về hắn, nhưng ngay giây phút đó, Mạnh Cương kia lại sử dụng điệp kích hai chiêu thức, một chiêu mang thuỷ thuộc tính làm ướt toàn bộ thân thể hắn, chiêu còn lại dùng băng nguyên tố đóng hắn thành tảng băng như thế này.

Mạnh Cương nhàn nhã đi tới trước mặt Độc Cô Bổng, dưới ánh mắt sợ hãi của hắn, dùng kiếm hất viên hoả đạn vào tay mình, cười khinh bỉ:

"Hừ, muốn cùng bản cô...ng tử chơi tiểu xảo sao, còn sớm một trăm năm"

Liếc cặp mắt hẹp dài nhìn hoả đạn lấp lánh sắc đỏ trong lòng bàn tay, Mạnh Cương khẽ nhíu mày:

"Hoả Liệt Đạn của Hoả Liệt tông, ngươi đúng là đủ giàu nhỉ, một quả gần năm mươi linh thạch hạ phẩm mà cũng nỡ đem ra xài"

Độc Cô Bổng nhìn ánh mắt đối phương bắt đầu xuất hiện sát ý, vội vàng hô lớn, chỉ là khoé miệng bị đóng băng, mỗi lần chỉ nhúc nhích được một chút, rơi ra vài mảnh băng, câu cú không rõ vang lên

"Ta, ta, đầu, đầu hàn..."

Chữ cuối chưa vang lên, Mạnh Cương mũi kiếm đã chỉ ngay cổ hắn, dưới ánh mắt sợ hãi tuyệt vọng của Độc Cô Bổng, lưỡi kiếm chuyển xuống qua vai, cánh tay trái của Độc Cô Bổng dưới ánh mắt sợ hãi của mọi người kéo theo một tia máu bắn lên không trung

"AAAAAAAAAAAAAAAA"

Độc Cô Bổng bị đau đớn tập kích cả người gục xuống đất, trừng đôi mắt oán độc nhìn Mạnh Cương rồi hôn mê, Mạnh Cương cũng không thèm liếc mắt nhìn tên kia, chỉ quay đầu bước xuống lôi đài. Trong lòng oán khí vẫn chưa tan hết

"Hừ, nếu không phải quy định trong tông không cho phép giết hại đệ tử trong lúc tỉ thí thì bản cô nương đã chém ngươi ra làm tám khúc rồi, hừ dám dùng thứ đó, định huỷ dung của bản cô nương hả"

Trưởng lão trọng tài xuất hiện sau lưng Mạnh Cương, trên tay cầm hoả liệt đạn của Độc Cô Bổng, ánh mắt tức giận nhìn tên kia nằm dưới mặt đất, giận dữ đến chòm râu dựng ngược phân phó hai đệ tử kéo tên kia lên."Dám dùng ngoại vật trong lúc tỉ thí, mưu đồ ám hại tính mạng để tử đồng môn, trục xuất khỏi tông môn"

Hai tên đệ tử kia cũng không chần chờ, trực tiếp kéo tên Độc Cô Bổng nửa sống nửa chết lôi xuống lôi đài. Lý Thiên nhìn bộ dạng tên kia cũng không có chút đồng tình nào, hắn từ phía Cương Lão Đại nghe ra uy lực của hoả liệt đạn, căn bản không phải luyện thể có thể chống lại.

"Tên kia bị ngu hay sao mà lại lấy hoả liệt đạn ra tỉ thí, đúng là tự tìm đường chết"

Cương Lão Đại coi thường nói, Lý Thiên hơi suy tư ngược lại không cho là đúng, lòng thầm nghĩ

"Ta nghĩ hắn căn bản không biết uy lực của quả hoả liệt đạn kia, chắc là bị tên gian thương nào lừa gạt rồi, không lý nào chỉ vì một đợt xét tuyển bình thường này, hại chết mạng đệ tử đồng môn, hình phạt cho hắn còn đáng sợ hơn cả cái chết, căn bản không đáng trừ khi có thâm thù đại hận, mà rõ ràng tên Độc cô bổng đó với Mạnh cương không quen biết gì nhau"

"Ngươi đang suy nghĩ gì đó"

Mạnh Cương không biết từ lúc nào xuất hiện bên người Lý Thiên, giọng nói trong trẻo vang lên làm cho hắn giật mình một cái, Lý Thiên vội phản ứng, nở nụ cười bình thản:

"Suy nghĩ vài thứ thôi, chúc mừng ngươi chiến thắng, ta không nghĩ ngươi lợi hại như thế"

"Chỉ tại đối thủ yếu quá thôi"

Mạnh Cương nhoẻn miệng cười vũ mị không chỉ làm Lý Thiên rùng mình mà ngay cả tên Cương Lão Đại bên cạnh cũng nổi cả da gà, vội vàng lấy cớ chuồn mất:

"Ặc, huynh đệ, ta có việc bận thôi đi trước, cáo từ"

"Này tên kia ở đâu chui ra thế, một chút lễ nghĩa cơ bản cũng không biết"

Mạnh Cương khó chịu nhìn theo thân hình cường tráng của Cương Lão Đại đang chạy khuất vào dòng người. Lý Thiên oán trách tên kia vừa có chuyện liền bỏ bạn, mặc dù chỉ mới quen biết chưa tới một giờ, Lý Thiên cười trêu:

"Ha ha, chắc thấy uy phong của ngươi nên sợ đấy"

"Thế sao, ta thấy ta cũng bình thường thôi mà"

Mạnh Cương không quan tâm lắm, Lý Thiên nhìn thần tình lạnh nhạt kia, tựa như một khối băng không quan tâm tới bất cứ điều gì, đây giống như là tính cách trời sinh của hắn chứ không hẳn là do hắn kiêu ngao. Lý Thiên còn muốn nói chuyện thì bên tai nghe ra như có ai đang gọi tên hắn:

"Trận đấu tiếp theo, lôi đài số hai, Lý Thiên và Thiên Hành"

"Lý Thiên có mặt chưa"Lý Thiên thâm hô hỏng bét, vội vàng chạy về hướng lôi đài số hai, đưa tay cố tách dòng người đứng xem, hắn khổ sở lên tiếng:

"Này này, mọi người tránh ra chút cái, ta là thí sinh tham gia đây"

"Lý Thiên có mặt không"

Giọng nói kia lại có chút không kiên nhẫn truyền tới, Lý Thiên vừa cố tách dòng người ra vừa hô lớn:

"Có đây, có đây, sắp tới rồi"

Vị trưởng lão trọng tài kia cũng là ngươi quen của Lý thiên, Phạm trưởng lão lâu ngày không thấy, lão vừa nhìn liền thấy Lý Thiên đang xô đẩy trong đám người, nụ cười trên mặt càng thêm âm trầm, như nhớ lại lúc ở Hôn Nguyên thành Lý Thiên làm lão mất mặt, trong lòng cười lạnh không thôi:

"Hừ, hừ ta đã thấy cái tên Lý Thiên có chút quen quen, thì ra là thằng nhãi nhà ngươi, gặp ta coi như ngươi xui xẻo"

Nghĩ là làm, lão cũng không nhìn Lý Thiên đang ý ới bên dưới, cất giọng thản nhiên nói:

"Lý Thiên không có mặt, trận đấu này Thiên Hành giành chiến thắng"

"Uy, uy ai nói ta không có mặt, đợi tý ta lên liền đây"

Lý Thiên từ bên dưới nhìn ra tên Phạm trưởng lão kia lại nhỏ nhen nhớ thù cũ liền không khác khí la lơn. Bên kia lôi đài, một thanh niên gầy gò, mặc áo tạp dịch có chút nghi hoặc nói:

"Trưởng lão, đệ tử hình như nghe thấy giọng tên kia, hay là chúng ta chớ thêm chút ít"

"Hừ, ta đã tuyên bố ngươi thắng, ngươi còn không muốn sao."

Phạm trưởng lão nhìn tên ngu ngốc trước mặt, đã cho cơ hội còn không biết thể hiện chút, phản ứng đúng ra là nên như vậy:

"Trưởng lão nói đúng, chúng ta ha là xuống đài, đệ tử mời ngài tách trà"

Rồi trong lúc nói chuyện, tay đưa ra vài khối linh thạch, thế mới phải đạo chứ. Thiên Hành vừa nói xong cũng là lúc Lý Thiên lên được lôi đài, quần áo có chút mất trật tự, sắc mặt có chút tức giận nhìn Phạm trưởng lão, hắn cũng không chọc gì lão mà hết lần này tới lần khác, lão cứ tìm hắn gây sự, giọng Lý Thiên cũng không khách sáo:

"Trưởng lão có phải là nên cho trận đấu bắt đầu rồi không"

"Hả, ngươi không phải là bị điếc đấy chứ, ta đã phán Thiên Hành kia thắng, ngươi đến trễ nên đã mất tư cách"

Phạm trưởng lão làm như không thấy Lý thiên chuẩn bị công bố trận đấu tiếp theo. Lý Thiên lần nữa ra tay ngăn cản:

"Này trưởng lão, quy tắc tông môn có quy định, phải trễ quá năm phút mới tính là đánh mất tư cách, đệ tử xem ra còn chưa tới trễ quá ba phút, trưởng lão không phải là lấy tư tâm làm việc công đấy chứ"

"Sao, ngươi nói ta không công tâm"

Phạm trưởng lão tức giận, giọng nói ẩn ẩn chút uy thế của luyện tâm cảnh, áp vào người Lý Thiên, Lý Thiên uy thế cỡ nào chưa gặp qua, chỉ là một luyện tâm cảnh còn chưa áp bức được hắn, Lý Thiện cười lạnh nói:

"Công chính tại lòng người, dám hỏi toàn bộ đệ tử quanh đây đều có thể nhìn ra được ai đúng ai sai"

"Hừ, ta đã tuyên bố là ngươi bị loại chính là bị loại, mau bước xuống, nếu không đừng trách ta dụng tới môn quy"

Phạm trưởng lão nhìn xuống đám đệ tử tạp dịch ánh mắt khác thường nhìn hắn, tuy không ai dám lên tiếng nhưng rõ ràng thanh danh của hắn cũng đã đen đi một phần, nhưng bảo lão thu lại lời vừa nói ra thì so với giết lão còn khó chịu hơn. Lý thiên lòng cực kỳ giận dữ nhưng cũng biết lão ta chắc chắn sẽ không chịu lùi bước, làm quá chỉ có hại cho hắn, nếu lão bất chấp mặt mũi lấy môn quy ra áp bức, người chịu thiệt chỉ là Lý Thiên, so về địa vị thì không cần nói một đệ tử tạp dịch so với một trưởng lão thì tông môn sẽ đứng về bên nào. Lý Thiên mặt lúc xanh lúc trắng, nghiến răng nghiến lợi

"Phải nhịn, quân tử trả thù mười năm chưa muộn"

Đang lúc Lý Thiên định lùi bước thì bên cạnh hắn xuất hiện một bóng người, bóng người kia mỉm cười làm cho sắc mặt Phạm trưởng lão tức thì đại biến, vào lúc Lý Thiên chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì một giọng nói rất quen vọng vào tai hắn:

"Này tiểu tử, năm mươi linh thạch, ta sẽ chấp nhận đắc tội phạm lão quỷ kia giúp ngươi. thế nào giá cả không đắt đấy chứ".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau