CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Lão Ma Truyền Công

Bị Lý thiên đi theo vòi vĩnh không ngừng, cực ác lão tổ cuối cùng cũng xuất chút mỡ làm chú mèo Lý Thiên mừng rơn, tâm tình hưng phấn nhìn các ký tự được u lam hoả vẽ giữa không trung, trong bóng tối lờ mờ vài chữ:

"Thập Nhị Phá Thiên Quyền"

Lý Thiên vô cùng hưng phấn hướng cực ác lão tổ thỉnh giáo:

"Sư phụ, đây là võ kỹ gì thế, nghe cái tên cũng đủ khí phách rồi, phá thiên, phá thiên cơ đấy"

"Đây là võ kỹ vô cấp, không có cách định nghĩa chính xác, là ta vô tình có được trong một di tích cổ xưa, nếu có thể hình dung thì đơn giản là nếu ngươi lĩnh ngộ được toàn bộ mười hai thức của võ kỹ này thì nó có thể so với thần cấp, nhưng nếu tư chất ngươi không đủ chỉ lĩnh ngộ được thức thứ nhất thì võ kỹ này còn không bằng một quyển võ kỹ nhập môn thông thường có thể tìm thấy ở bất cứ đâu"

Cực ác lão tổ thản nhiên nói làm Lý Thiên nghe ra có điểm là lạ, nhíu mày hỏi:

"Vậy sư phụ lĩnh ngộ tới thức thứ mấy rồi"

"Ha ha, ta mất hai ngàn năm tham ngộ, thành công luyện thành thức thứ tám"

Nhìn cực ác lão tổ cười to đầy tự cao, Lý Thiên thầm bỉu môi:

"Mới tới thức thứ tám mà cũng khoe"

Tuy Lý Thiên đã đè thấp thanh âm nhưng cực ác lão tổ là dạng cao thủ bực nào, từng câu từng chữ đều rơi vào tai lão, làm lão vô cùng tức giận, tên nhóc này vẫn không biết trời cao đất rộng là gì, nhưng thời gian của lão sắp hết cũng lười chẳng buồn đi tranh cãi với Lý Thiên, phất tay một cái, bốn chữ kia hoá thành vô số điểm sáng dung nhập vào mi tâm Lý thiên.

"Được rồi, ngươi cứ cầm lấy, nếu ngươi có thể hoàn toàn lĩnh ngộ mười hai thức kia cũng coi như thoả mãn một phần tâm nguyện của ta"

Lý Thiên nhận thấy trong đầu nhiều thêm vài hình ảnh, vội vàng chắp tay hướng cực ác lão tổ:

"Đa tạ sư phụ"

Hành lễ xong, Lý Thiên chưa biết đủ, cười hi hi nhìn lão:

"Sư phụ, ngài còn gì nữa không, lấy ra hết cho đệ tử đi, dù sao ngài cũng không cần dùng tới, cứ để đệ tử phát dương quang đại uy danh của người"

"Uy danh thì không cần, ta sợ ngươi vừa mở miệng, thì ngày hôm sau địch nhân của ta tìm tới trước cổng nhà ngươi rồi, cỡ như ngươi còn chưa đủ nhét kẽ răng mấy lão quái đó"

Lý Thiên sợ hết hồn vội vàng ngậm miệng, cực ác lão tổ nhịn không được cất tiếng cười lớn:

"Ha ha, đùa ngươi thôi, mấy lão bất tử đó nếu còn sống, thì sớm không biết đã đạt tới trình độ nào rồi, hơi đâu mà quan tâm một tên tép riu như ngươi. Bên đây ta còn một bộ tĩnh minh tâm, và một phần tâm đắc luyện khí thuật, đều cho ngươi cả, mấy thứ còn lại mà giao cho ngươi chỉ mang đến nguy hiểm cho ngươi thôi"

Cực ác lão tổ nói xong, tay bắn vài đạo pháp quyết hoá thành thực thể, xuyên vào đầu Lý Thiên, lão nhìn Lý thiên đang nghiền ngẫm suy nghĩ thì mở miệng cười:

"Ngươi trong tay có Cửu Chuyển Ma Công, thân mang Cửu Huyền Thần Thể, nếu có thể phát triển sớm muộn gì cũng vượt qua lão phu, nếu thật có một ngày ngươi trở thành cường giả phá thiên cảnh, thì hãy đến Thiên Quang thành ở cực bắc tầng thứ bảy của Cửu Thiên đại lục, ở đó có một gia tộc họ Lâm, nếu gia tộc đó gặp biến cố diệt tộc thì hãy giúp chúng, nếu không thì cứ xem như không thấy."

Nhìn gương mặt ưu sầu của cực ác lão tổ, Lý Thiên cảm thấy cái gia tộc đó hẳn có liên quan gì đến lão, có thể là gia tộc của lão, hoặc là từng có ơn với lão, Lý Thiên cũng không hỏi nhiều chỉ gật đầu thật mạnh:

"Nhất định"

Rồi như nhớ ra gì đó, hắn gãi đầu nhìn cực ác lão tổ trên không trung:

"À, mà nãy sư phụ nói đệ tử là thể chất gì ấy nhỉ, đệ tử tưởng đệ tử chỉ có linh thể bình thường thôi chứ""Thể chất bản thân ngươi còn không biết, thôi ta mệt rồi, ngươi ra ngoài mà tra cứu tài liệu"

Cực ác lão tổ ôm đầu thở dài, có một tên đệ tử như thế này thật đúng là tông môn bất hạnh nha. Rồi như nhớ ra gì đó, lão liếc một cái thật sâu nhìn Lý Thiên chậm rãi nói:

"Cửu Chuyển Ma Công, là công pháp thần bí nhất đại lục, xuyên suốt hàng ức năm của Cửu Thiên Đại Lục, chỉ có hai người tu luyện môn thần công này. Trong đó có một người là người cùng thời với ta nhưng lại ở độ cao mà ta vĩnh viễn cũng không thể chạm đến được. Ngày người đó độ cửu chuyển thiên kiếp, hứng chịu cửu huyền đại đạo pháp tắc trấn áp, ta cũng từng có mặt chứng kiến, cảnh tượng đó thật sự là kinh thiên động địa, càn khôn đảo loạn, vạn đại thiên địa quy luật, ngay cả không, thời gian cũng như vỡ vụn ra, ẩn hiện bản nguyên nguyên sơ nhất của toàn bộ vũ trụ này"

Cực ác lão tổ hồi tưởng lại quá khứ mà thân hình run rẩy trên không trung, không biết vì cảnh tượng khi đó làm lão sợ hãi hay là phấn khích hoặc cũng có thể là cả hai.

"Ha ha, ngày đó ta cũng đã một bước chạm tới hỗn độn cảnh, nhưng ngay cả nhìn cũng không dám, cứ như chỉ cần liếc ngang qua, cũng đủ khiến linh hồn bị nuốt chửng chỉ trong tích tắc, bên tai nghe thanh âm hỗn loạn, trong mơ hồ nhận ra vài chữ, hẳn sẽ có ích với ngươi"

Lý Thiên nghe đến say mê, đâu phải lúc nào cũng có chuyện cổ xưa như vậy, lại nghe đến có chuyện liên quan đến mình, tai càng dỏng lên cao hơn:

"Nhất chuyển, chuyển thân, thân hãm phàm tục"

"Nhị chuyển, chuyển tâm, tâm hoà bản thể "

"Tam chuyển, chuyển thần, thần hoá bản nguyên"

"Tứ chuyển, chuyển yêu, siêu thoát trần thế"

"Ngũ chuyển, chuyển ma, ma hoá cảm xúc"

"Lục chuyển, chuyển thiên địa, tự thành một phương"

"Thất chuyển, chuyển càn khôn, phá rồi lại lập"

"Bát chuyển, chuyển hư không, Đa vũ bất hư không"
"Cửu chuyển, chuyển hỗn độn, nhất niệm sinh sinh thế"

Lý thiên lắng nghe từng chữ, từng chữ khắc sâu vào trong đầu, tuy không hiểu gì nhưng nếu cực ác lão tổ đã trịnh trọng nói như thế, hẳn tất có lợi với hắn, Lý Thiên sau khi ghi nhớ toàn bộ, đang lúc xoay người cảm tạ, thì một cơn cuồng phong bắn tới, điều làm Lý Thiên bất ngờ là cơn cuồng phong này lại mang màu xanh quỷ dị, nhìn qua thì vô cùng giống màu ngọn lửa bao quanh người cực ác lão tổ. Ngay lúc cảm giác không có chút gì là nóng bỏng xung quanh, thì toàn bộ ngọn lửa bao phủ quanh người hắn bỗng chốc thu nhỏ lại chỉ vừa đủ nằm trong lòng bàn tay, ngọn lửa so với lúc trước càng trở nên chân thực hơn, màu sắc càng đậm hơn, lần này trong lòng bàn tay Lý Thiên lại cảm nhận được từng luồng hơi lạnh truyền tới từng dây thần kinh trong người hắn:

"Lạnh quá, cái quái gì thế này"

Lý Thiên vùng tay ném ngọn lửa đi, ngược lại càng khiến nó tiến vào lòng bàn tay hắn, Lý Thiên cảm thấy toàn thân tê cứng bắt đầu từ bàn tay, rồi đến cánh tay cuối cùng lan ra khắp cơ thể. Lý Thiên muốn há miệng la to nhưng không thể phát ra bất cứ thanh âm nào. Thanh quản như không thể nhúc nhích, toàn bộ cơ quan nội tạng như bị đóng băng, Lý Thiên gần như không còn nghe ra thanh âm nhịp đập của trái tim, chỉ còn bên tai vang vọng tiếng cười to của cực ác lão tổ ngày càng nhỏ dần:

"U linh hoả, một trong thập dị hoả chủng của thiên địa, lễ vật cuối cùng ta tặng ngươi, khi ra nhớ mang hài cốt lão phu đi an táng đàng hoàng đấy"

Lý Thiên lần nữa thức tỉnh, không phải là tự tỉnh mà là có người đánh thức, thứ đập vào mắt hắn đầu tiên là một gương mặt trẻ con đang cười tươi nhìn hắn, hai mắt híp lại thành hình lưỡi trăng, miệng mở to như trăng rằm tháng tám, từ miệng xuất ra thanh âm không hề phù hợp chút nào với vẻ bề ngoài:

"Con kiến ngươi sống dai thật, đến thế mà cũng không chết, không biết có phải ngươi là loài Ma La Gián biến hình thành người không nhỉ"

Thằng nhóc này không ai khác chính là tiểu hổ, nó nâng mặt Lý Thiên lên xoay ngang xoay dọc một lúc mới ra kết luận:

"Chà, không phải rồi, bọn kia hôi lắm, tên này không hôi như thế, đáng tiếc, đáng tiếc"

Không biết nó nói đáng tiếc về cái gì, là về việc Lý Thiên không phải con gián gì kia biến thành, hay đáng tiếc Lý Thiên còn chưa chết. Lý Thiên không hơi đâu quan tâm nó, đánh giá tình hình cơ thể, hiện giờ hắn quần áo nát bét, trên người căn bản không còn mặc gì, bên cạnh vươn vãi vài món, viên hắc thạch quen thuộc, một thanh đao, một cuộn giấy da, và cuối cùng là viên ngọc đen tuyền hắn đang nắm trên tay. Đúng lúc này một hấp lực không thể ngăn cản bức viên ngọc trong tay Lý Thiên bay lên vừa vặn rơi vào bàn tay nhỏ của tiểu hổ

"Ngươi làm gì thế, mau trả ta"

Lý Thiên cố giữ lấy nhưng sức lực dường như không còn chỉ đành trơ mắt nhìn tiểu hổ thu hồi viên ngọc, giọng nói có chút tức giận, ngược lại tiểu hổ không thèm để ý nói:

"Hừ, ngươi nhìn xung quanh đi, Bảo Khố Phòng bị huỷ rồi, nếu không phải ta nhanh tay thu hồi bảo vật thì toàn bộ cũng đều tiêu hết, ta chưa giết ngươi là đã niệm tình cũ lắm rồi, giờ thì cút đi."

Lý Thiên hít sâu một hơi nén giận, lần đầu tiên hắn nhận ra mình khát vọng sức mạnh mãnh liệt đến dường nào, cảm giác sôi máu dâng trào trong tim, Lý Thiên thở ra một hơi thật dài, liếc nhìn xung quanh, bình tĩnh nói:

"Bảo vật của Thuỷ Nhật tông ta không cần nữa, vậy thì chỉ cần là vật không phải của Thuỷ Nhật tông, ta đều có thể lấy, đúng chứ"

"À, ừ, đúng thế"

Tiểu hổ có hơi bất ngờ với câu hỏi của Lý Thiên, nhưng sau đó lại cười lạnh, lòng thầm nghĩ:

"Đúng là con kiến ngu ngốc, trong tông môn Thuỷ Nhật tông, làm gì có thứ nào không phải là của Thuỷ Nhật tông cơ chứ"

Lý Thiên không thèm quan tâm bộ dạng cười mỉa mai của tên nhóc đó, trực tiếp bước tới cách đó không xa, ở đó đang nằm lẳng lặng ba bộ hài cốt, trên người chỉ có hai bộ còn lại quần áo, trong đó có một hắc sắc đạo bào Lý Thiên vô cùng quen thuộc, hắn chỉ tay vào đó, mở miệng:

"Mấy người này lúc sinh thời không phải người trong tông môn các ngươi, nói như vậy hiện giờ chết đi cũng không phải là của Thuỷ Nhật tông đúng chứ"

"À, ừm, cái đó, đúng là như thế, được được ngươi thích thì cứ cầm lấy"

Tiểu hổ có cảm giác mình bị lừa, nhưng lời nói ra không thể rút lại, nó không phải là ma tu như cực ác lão tổ có thể tuỳ tiện muốn làm gì thì làm, nó còn phải để ý thanh danh Thuỷ Nhật tông, ít nhất là nó cho là như thế. Nhưng ngay khi nhìn kỹ lại ba bộ hài cốt, tiểu hổ lại nở nụ cười vui vẻ, bởi vì nó đã nhận ra, mấy món bảo bối trên người ba người kia đều đã là phế phẩm, toàn bộ đều không còn chút linh khí, hẳn đều bị trận pháp hấp thu sạch sẽ rồi.

"Hừ hừ, dám chơi bổn đại gia, cho ngươi xách ba cái bộ xương đó lên, xem còn lại gì không, thật muốn nhìn cái bộ mặt lúc đó của hắn, he he he"

Chương 42: Lại Đánh Cuộc Lần Nữa

Lý Thiên bước lại gần thì phát hiện ở một bên có một chiếc bọc trong đó có một bộ quần áo và một chút lương khô, hẳn là mấy thứ này do lúc trước tiểu hổ mang tới, khi thấy dị động bên trong thì nó vứt sang một bên xông vào, nên vẫn may mắn không bị phá huỷ. Lý Thiên đang trần chuồng nên không ngại trực tiếp cầm lấy bộ quần áo mặc vào. Đây chỉ là một bộ áo vải thông thường, bên trên có ký hiệu giống thuỷ, hoả long đan xen vào nhau, hẳn là bộ đồ đệ tử của Thuỷ Nhật tông, đến khi nhìn vào đống lương khô, Lý Thiên chợt phát hiện, tay hắn không còn cầm viên ngọc nhưng cũng không có cảm giác mất sức, bụng cũng không trống rỗng như lúc trước. Vừa cảm nhận thân thể Lý Thiên bỗng sửng sốt

"Ta lên tới luyện cốt cảnh đỉnh phong rồi, cảnh giới luyện thể tầng chín, nhanh như thế"

Lý Thiên lòng vui mừng cũng không ngừng bước chân, hắn đi tới bên cạnh bộ xương của cực ác lão tổ, hơi khom người thi lễ một cái, tay vừa chạm vào, đạo bào trên người bộ xương như một cánh hoa bồ công anh, tán loạn thành vô số mảnh nhỏ, theo chiều gió bay xa. Lý Thiên bị cảnh tượng đó làm cho bất ngờ, nhưng hắn chỉ lắc đầu vài cái cười cười có chút tiếc nuối, rồi cũng vác lên bộ xương cực ác lão tổ trên người, liếc nhìn hai bộ xương bên cạnh, Lý Thiên thầm cảm thán:

"Không ngờ vẫn còn một người nữa cũng bị giam trong ảo cảnh, khi sinh thời bọn họ ai không phải là kẻ kiêu hùng một phương, khi chết rồi còn không phải chỉ là một nấm xương khô thôi sao"

Lý Thiên nghĩ nghĩ một chút, đã làm thì làm cho chót, hắn cũng định mang theo hai bộ xương kia đi chôn cất tử tế, dù sao một trong hai bộ đó có thể là Tiếu Nhất Tử, hắn cũng trong lúc vô ý nhận được một phần nhân tình cũng nên trả lại chút ít. Lý Thiên mang theo ba bộ xương, phân biệt hai cái hai vai, tay xách theo một bộ, đi lại chỗ cũ, thu nhặt đồ vật rơi trên đất, ngay khi Lý Thiên cầm lên Mê Huyễn đồ phổ, thì bất ngờ nhìn thấy bên dưới có một miếng ngọc bội, vừa nhìn hắn liền nhận ra đây là ngọc bội của Tiểu Tứ, lần trước quá gấp gáp hắn vẫn chưa có cơ hội giao cho Lăng Nhã.

"Ngọc bội này có gì đó bất thường rồi, mấy viên linh thạch đều tan thành bột phấn bên trong cơn bão linh khí ban nãy, nhưng miếng ngọc bội này vẫn bình an, mấy món đồ vật kia, ngoài thanh đao ra, Lý Thiên đều nhận biết chúng không phải vật phàm. Vậy nên hai món này cũng không đơn giản"

Vắt thanh đao ngang hông, nhìn qua không thấy nó có bất kỳ điều gì đặc biệt, đến ngay cả tiểu hổ cũng trực tiếp bỏ qua thanh đao trông vô cùng bình thường này mà không để ý lúc đến đây Lý Thiên vốn không mang bất kỳ thanh đao nào, thấy Lý Thiên đi về phía này nó nhìn Lý Thiên nói:

"Xong chưa, ta mang ngươi ra khỏi đây"

Lý Thiên nhìn xung quanh một lượt, hắn chỉ ở nơi này một tháng mà cảm giác như vừa trải qua cả năm, bao nhiêu điều vượt quá tầm hiểu biết của hắn, cứ lần lượt từng thứ một xuất hiện phá vỡ tất cả nhận thức của hắn từ trước đến nay. Lý Thiên lại nhìn tiểu hổ, ánh mắt hiện lên nét dịu dàng hiếm thấy, nhưng không phải cho con mèo nhỏ chết tiệt kia, mà là dán chặt vào viên ngọc trong tay tiểu hổ, Lý Thiên trầm ngâm nói:

"Tiểu hổ, chẳng phải ngươi không tin ta trong ba năm có thể hoàn thành ước định với tông chủ các ngươi sao"

"Đúng thế, ngươi mà làm được bổn đại gia gọi ngươi thành đại gia luôn"

Tiểu hổ ra vẻ hiển nhiên nói, Lý Thiên mỉm cười nhìn nó:

"Vậy có muốn đánh cuộc không"

Lý Thiên chưa bao giờ muốn từ bỏ bất kỳ thứ gì, cái gì là của hắn vĩnh viễn phải là của hắn, tiểu hổ hiển nhiên nhàm chán đến phát điên vừa nghe thứ gì đó thú vị liền hưng phấn không thôi:

"Được được, đánh cuộc thứ gì"

"Vẫn là đánh cuộc giống như lúc trước, nếu trong vòng ba năm, ta tự sức bản thân vượt qua được uy áp của đại môn kia thì coi như ta thắng, nếu không chính là thua"

Lý Thiên chỉ về phía đại môn phía xa nhàn nhạt nói, tiểu hổ cũng không vội đồng ý mà chỉ nghiêng đầu suy nghĩ, một lúc sau mới lên tiếng:

"Đánh cuộc thứ gì"
"Đơn giản thôi, nếu ta thắng, hắc ám tuỷ linh thạch sẽ là của ta"

"Vậy nếu ngươi thất bại"

"Ta chẳng có gì cả, chỉ có cái mạng này thôi, mặc ngươi chém giết"

Lý Thiên cười to không để ý, bên kia tiểu hổ liếc hắn một cái không phục lên tiếng:

"Vậy là không công bằng rồi, cái mạng của ngươi đem so với hắc ám tuỷ linh thạch căn bản là không xứng, chưa kể đến việc, nếu ngươi chuồn mất không đến thực hiện đổ ước thì sao, ta thấy kiểu gì ta cũng lỗ à nha"

"Vậy là ngươi sợ thua sao, chẳng lẽ không có niềm tin vào phán đoán của mình"

Lý Thiên không để ý cười nói, làm cho tiểu hổ tức giận nhảy nhót chỉ chỉ vào mặt hắn:

"Ngươi nói cái gì, bổn đại gia mà sợ thua, đổ thì đổ, ta nói trước, nếu ngươi dám trốn, đừng trách bổn đại gia tìm đến xé ngươi ra trăm ngàn mảnh, lại dùng hỗn nguyên lô nung nấu linh hồn ngươi ngàn vạn năm, để ngươi chịu đựng cái gì là muốn sống không được, muốn chết không xong."

Nghe tiểu hổ giận dữ, đe doạ, Lý Thiên lòng hơi sợ hãi, nhưng những gì hắn đã quyết thì sẽ không thu hồi lại, mà có thu hồi cũng đã quá muộn, Lý Thiên cố trấn tĩnh bản thân cười nói:

"Vậy là xong rồi, ngươi mau mang ta ra ngoài, không phải là ngươi cố tình giữ ta lại để làm chậm trễ thời gian của ta đấy chứ"

"Hừ, bổn đại gia ta đây nhỏ nhen thế sao, mau theo ta"Tiểu hổ khinh thường nhìn hắn, xoay người đi trước, Lý Thiên vội mang theo ba bộ xương, xoay người theo sau, nhưng chưa bước được vài bước hắn cảm thấy cả người lâng lâng, vừa chợp mắt, lại mở mắt ra Lý Thiên phát hiện mình đang ở trong khu rừng quen thuộc, phía bắc xa xa có một ngọn núi lớn, bên dưới đúng là tông môn, phải nói đúng hơn là tàn tích của Thuỷ Nhật tông, nhưng điều làm hắn ngạc nhiên là hiện giờ từ đây trải dài cho đến tận chân núi đang bị bao trùm bởi một lớp sương mù mở ảo, bên trong lấp loé vài đạo lôi điện, ẩn hiện vài đốm lửa nhỏ, trôi nổi từng khối đất đá như có như không, chìm nổi trong lớp sương mù ảo diệu. Lý Thiên như nhớ ra gì đó, thứ này rất giống một mê trận có ghi chép trong Mê Huyễn đồ phổ, hắn thử hỏi:

"Cửu Tinh Mê Vụ Đào Nguyên Trận"

Tiểu hổ như giật mình lại như có chút thưởng thức nhìn Lý Thiên:

"Ngươi cũng có chút kiến thức đấy, đây là thánh cấp ảo trận, ảo trận này không thể ngạnh phá bằng sức mạnh, cho dù là sáng thế cảnh hay chỉ là một tên luyện tâm cảnh lạc vào thì cũng như nhau, muốn xông qua mê trận thì phải giải được trận, do đó ngươi cũng đừng nói ta là chơi ăn gian với ngươi, Thuỷ Nhật tông ta đâu phải dạng tôm tép nào cũng có thể thích thì vào, không thích thì đi chứ."

Bị chửi xéo nhưng cũng không thể làm gì, Lý Thiên căm tức nhìn tên nhóc kia, lòng thầm mắng:

"Hừ hừ, có gì giỏi, người khác không thể, nhưng ta có Mê Huyễn đồ phổ, ta không tin không làm gì được"

"Ừ cứ thế đi, nhớ đấy, ba năm sau, ngươi mà không đến thì ta sẽ tìm giết ngươi đấy, ta nhớ mùi của ngươi rồi, ngươi đừng mong thoát khỏi ta, ha ha"

Tên nhóc nhíu nhíu cái mũi trông cực gì khả ái, trừng mắt nhìn Lý Thiên rồi cười ha hả, cứ thế biến mất trong làn sương mù, để lại Lý Thiên trong lòng tức giận, đưa lên ngón tay giữa hướng về phía thân ảnh tiểu hổ ngày càng mờ nhạt.

Suy nghĩ một lúc, Lý Thiên chọn một hướng xuất phát, hướng này nhằm thẳng về phía Thần Long tông, ra ngoài cũng mất mấy tháng, chắc chỉ có mỗi tên mập mạp lo lắng cho hắn, Lý Thiên vội về không phải chỉ vì lý do đó, hắn còn muốn tham gia khảo luyện đệ tử ngoại môn, thời gian tính đi tính lại, chỉ còn khoảng một tháng.

Nhưng Lý Thiên vẫn còn một việc phải làm, hắn tìm tòi một lúc, cuối cùng cũng tìm thấy một nơi khá bí mật, một hang động nằm sâu trong thác nước, Lý Thiên lập tức đào ba phần mộ cho ba bộ xương, nãy giờ hắn mới phát hiện, ba bộ xương này tồn tại cùng thời với Thuỷ Nhật tông, không biết qua bao lâu rồi mà vẫn như mới, nhìn kỹ thì thấy quanh chúng lấp lánh hào quang như ngọc, ẩn hiện nguyên tố chớp tắt liên tục. Lý Thiên nhìn ngắm một hồi tuy rất đẹp nhưng cũng quá bất kính với người chết, hắn cố ném ánh mắt sang bên, sau một lúc cật lực đào bới, chôn lấp, cuối cùng cũng hoàn thành xong ba phần mộ, Lý Thiên cũng có tư tâm, nên phần mộ của lão sư phụ tiện nghi của hắn là lớn nhất, gấp rưỡi hai phần còn lại,

Đứng trước bia mộ to lớn không đề chữ, Lý Thiên không biết tên của lão, chỉ biết lão có biệt hiệu cực ác lão ma, nhưng hắn nghĩ một lúc cũng không đề lên, cái tên kêu như thế khác nào bảo mấy tên đào mộ mau mau bới ta lên cơ chứ. Lý Thiên suy nghĩ một lúc quyết định cứ để ba phần mộ vô danh. Đứng trước mộ của lão ma, Lý Thiên nhìn ngắm một lúc, nhớ lại lần trò chuyện trong đầu khi trước, trăm mối cảm xúc, thanh âm trầm thấp lên tiếng:

"Sư Phụ yên nghỉ đi, những gì sư phụ nói, đệ tử chắc chắn sẽ làm được, thứ gì sư phụ không làm được đệ tử cũng sẽ làm giúp người"

Nhớ về tàn hồn của sư phụ, lại nghĩ tới có một tàn hồn của tông chủ Thuỷ Nhật tông càng lợi hại hơn mà hắn cũng dám đánh cuộc, Lý Thiên cười tự giễu rồi như nghĩ ra gì đó, nhíu mày suy tư:

"Tông chủ Thuỷ Nhật tông cũng chỉ là tàn hồn, sư phụ từng nói tàn hồn không thể tồn tại quá lâu, cho dù là linh hồn hoàn chỉnh nếu không thể đoạt xá trọng sinh thì theo thời gian cũng dần biến mất, nhưng tông chủ Thuỷ Nhật tông kia vẫn còn tồn tại đến bây giờ, sư phụ hẳn sẽ không nói dối ta, như vậy chắc chắn là có điều kiện đặc thù gì đó giúp tàn hồn tồn tại thời gian dài như thế. Thế giới này đúng là thú vị mà"

Lý Thiên dưới vô vàn bí mật bị che lấp, kích thích sự tò mò ẩn sâu trong con người, cảm giác như một lữ hành giả đi tìm kiếm bí mật của thế giới này, lại không biết sự tò mò luôn mang lại cảm giác phấn khích đi kèm với vô số nguy hiểm rình rập, như ngay lúc này Lý Thiên đang tò mò nhìn sâu vào hang động tối đen như mực:

"Không biết nơi này dẫn tới đâu nhỉ".

Chương 43: Gặp Lại Tiêu Phong

Lý Thiên thuận theo sơn động tiến sâu vào bên trong, trên tay có một cây đuốc tự làm, phát ra ánh lửa chớp động trong bóng tối. Lý Thiên đi được một lúc đã đến cuối hang, bên trong không bất cứ thứ gì, chỉ là, đang lúc thất vọng, quay người trở lại đường cũ

"Rắc, rắc"

Dưới chân phát ra tiếng động, Lý Thiên nuốt nước miếng, cuối đầu nhìn xuống, theo ánh lửa tiến lại gần, hiện ra bên dưới xương cốt vương vãi xung quanh, chân hắn hiện giờ cũng đang dẫm lên một đoạn xương gãy, vừa cử động, đoạn xương kia liền vỡ vụn ra theo vang lên âm thanh trầm thấp, nhưng trong không gian yên tĩnh lại chỉ một tiếng động như thế lại lớn hơn bình thường rất nhiều.

"Đùa nhau à"

"Phì, phò"

Lý Thiên cảm thấy sau lưng truyền đến hơi thở nóng bỏng, tiếng thở gấp gáp từ đằng sau vọng tới làm hắn sởn cả gai ốc. Lý Thiên không chút chần chừ, đạp mạnh chân phóng như bay ra ngoài, đằng sau thanh âm kia vang lên tiếng rống giận rung trời, cước bộ trầm trọng đuổi ngay phía sau.

Đang chạy thì bỗng vấp ngã, từ chân cảm nhận sự đau đớn lan toả, theo ánh lửa bập bùng một bàn tay thú to lớn, móng vuốt sắc chọn đang nắm lấy chân hắn. Lý Thiên vội rút đao chém xuống, một đao, theo ánh đáo sắc bén phản chiếu một dòng máu tươi bắn lên tung toé, kèm theo tiếng rống tràn đầy đau đớn.

"Grừ, rống"

Lý Thiên cũng không suy nghĩ nhiều tiếp tục bỏ chạy, bóng hình sau lưng càng tức giận rống to liên tục đuổi theo sau, con vật sau lưng hình như thân hình rất to lớn, mỗi lần di chuyển đều va chạm mạnh vào vách hang động, làm thành động rung lắc dữ dội, từng khối đá to đua nhau rơi xuống, Lý Thiên vừa cảnh giác con vật sau lưng, vừa chật vật né tránh đá từ trên cao rơi xuống. Ngay lúc trong tầm mắt hiện lên ánh sáng hi vọng, thì một cơn chấn động đúng lúc truyền tới, từ trên cao, vách động có xu hướng sụp xuống chôn vùi đường đi của hắn, Lý Thiên sợ hãi tột cùng, toàn thân vận hết sức mạnh, lao người hết tốc lực, nhìn từng mảng đá lớn lao đến, hắn vung đao chém thành bụi mịn văng sang hai bên.

Lại một đao chém làm đôi một tảng đá lớn chắn đường, Lý Thiên nhìn ánh sáng phía trước bị che đi chỉ còn tới eo mà ngày càng có xu hướng bị nuốt chửng, đằng sau có cảm giác lạnh gáy, sợ hãi nhìn một vuốt chém tới, Lý Thiên bỗng nãy ra chủ ý, tay đưa đao không chém mà chuyển thành chặn trước ngực, móng vuốt sắc bén của sinh vật kia chém tới, ngoài phần đao cản lại, phần da thịt còn lại của Lý Thiên đều bị lóc đi mảng lớn, máu tươi hoà trộn thịt vụn, rải rác đầy đất, nhưng Lý Thiên ngược lại không hề cảm thấy đau đớn mà lại hiện nét vui vẻ. Một vuốt cực mạnh kia tạo thành phản lực đánh bay hắn về phía cửa động, nhìn cửa động giờ bị che lấp chỉ còn không đến nửa mét, Lý Thiên trên không cố uốn nắn xoay người, một đao đánh vào vách động bên trên chuyển hướng cả cơ thể xuyên qua khe cửa hẹp, tìm thấy một đường sinh cơ.

Lúc Lý Thiên mở mắt ra liền bị ánh sáng chiếu mặt trời bên trên chiếu vào làm loá đi tầm nhìn, cảm nhận cơ thể đang trôi nổi trên mặt nước, hắn thầm thở phào:

"Nếu chỉ chậm một bước là toi rồi, lần sau phải cẩn thận hơn mới được, bị bao nhiêu lần rồi vẫn chưa rút được kinh nghiệm, mình có vẻ không thích hợp sống ở đây lắm nhỉ"

Tự trách mình một lúc, Lý Thiên chậm rãi bơi vào bờ, lấy nước rửa sạch vết thương, hắn tiếp đó đưa tay xé một góc tay áo băng bó lại vết thương trước ngực. Nhìn cửa động ẩn phía sau thác nước đã bị bịt kín, sinh vật đó tuy không biết là gì nhưng cảm giác sợ hãi ban nãy làm Lý Thiên vừa nghĩ liền rùng mình, chỉ tiếc mộ phần của sư phụ cũng bị chôn vùi rồi.

"Hài, thế biết đâu lại hay, như thế sẽ không có ai còn làm phiền lão nhân gia an nghỉ nữa"

Lý Thiên sau khi nghỉ ngơi một lúc, thời điểm chuẩn bị ly khai, hắn cuối đầu hành lễ lần cuối với cực ác lão tổ, rồi mới xoay người bước đi. Xuyên qua rừng cây một cách cẩn thận, lần này Lý Thiên rút kinh nghiệm không vội vàng xung động như trước, thời gian tổ chức khảo luyện ngoại môn đệ tử của Thần Long tông không còn nhiều, Lý Thiên không muốn bị kéo vào phiền phức không đáng có. Nhưng đôi khi ngươi luôn muốn tránh né thứ gì thì thứ đó lại cứ tìm tới ngươi, Lý Thiên đang di chuyển thì cảm nhận thấy chấn động từ bên cạnh truyền tới, một thanh kiếm thò ra từ một góc cây đâm về phía Lý Thiên, Lý Thiên nhíu mày, tay thuận thế rút đao, chém văng thanh kiếm kia lên không trung cắm vào cành cây bên trên. Lý Thiên cũng không bỏ qua, một đao bổ xuống vị trí của tên vừa xuất đao

"Khoan đã, khoan đã, là bạn, là bạn mà, ta là Tiêu Phong đây, Lý Huynh hạ thủ lưu tình"

Mũi đao cách trước mặt Tiêu Phong nửa tất, hắn đổ cả mồ hôi hột, vội vàng né sang bên cười xấu hổ:

"Xin lỗi Lý huynh, là ta cảnh giác quá, lúc đầu ta tưởng huynh là yêu thú nên xuất thủ, không ngờ lại là bạn, thất lễ rồi"

"Là ngươi"

Lý Thiên hơi nhướng mày nhìn Tiêu Phong, tên này vẫn còn sống sao, ngày trước nhìn thấy thi thể Tiểu Tứ, Lý Thiên cứ ngỡ hai người bọn họ đều bỏ mạng dưới vuốt của yêu thú rồi chứ. Âm thầm cảnh giác nhìn tên công tử tươi cười trước mặt Lý Thiên mở miệng tuỳ ý nói:

"A thì ra là Tiêu huynh, đúng rồi Tiểu Tứ đâu sao không thấy đi cùng huynh"

"Thôi Lý huynh đừng nhắc lại, ta thật là nợ ơn Tiểu Tứ, ngày đó, chúng ta bị yêu thú truy đuổi không còn lối thoát, Tiểu Tứ đệ ấy vì cứu ta, nên, nên ở lại chặn đường yêu thú cho ta thoát thân"

Tiêu Phong như bị lời nói của Lý Thiên chạm đến nỗi đau trong lòng, nước mắt không ngờ từ hai mắt ào ào chảy xuống, lệ nóng quanh tròng, cả người như mất sức lực quỵ xuống thở dài não nề, than khóc rung trời.

Lý Thiên nhìn hơi khó chịu, tên này cũng quá diễn rồi, người đời thường vật cực tất phản, tên này cảm xúc biểu lộ quá mức như thế làm Lý Thiên sinh nghi, làm bộ bất ngờ:

"Cái gì, Tiểu Tứ chết rồi, sao huynh nắm chắc như thế, huynh có tận mắt nhìn thấy không"

Lý Thiên giả bộ như vô cùng kích động, xách cổ áo Tiêu phong nâng lên rống giận, Tiêu phong làm như né tránh ánh mắt của hắn đau khổ nói:

"Hôm đó tuy trời rất tối, nhưng chính ta rõ ràng thấy, đệ ấy bị con quái vật kia một ngụm nuốt chửng toàn bộ, sau đó ta quá sợ hãi, nên đã chạy đi mất"

Âm thầm cười lạnh trong lòng, tên Tiêu Phong này lại nói dối, nếu không phải chính mắt Lý Thiên trông thấy thi thể Tiểu Tứ thì thật sự sẽ tin lời Tiêu Phong nói, nhưng trong lòng hắn lại nảy sinh nghi vấn

"Tại sao Tiêu Phong lại nói dối, rốt cuộc hắn muốn làm gì"

Lý Thiên cũng muốn biết tên này đang giở trò gì, nên cũng không vội bỏ đi, theo lời hắn mời cùng nhau ra khỏi ám ảnh sâm lâm. Trên đường đi, Tiêu Phong rất cởi mở, nhìn quanh không thấy bóng dáng quen thuộc, thân hình bồn chồn, cuối cùng không nhịn được nói"Lý huynh, Lăng Nhã không đi cùng huynh à"

Lý Thiên tất nhiên không việc gì phải trả lời thật chỉ hàm hồ nói:

"Lăng Nhã và ta sau khi gặp phải một con yêu thú cường đại liền bị tách ra, đến giờ ta vẫn chưa tìm thấy muội ấy, chỉ sợ"

"Cái gì, muội ấy mất tích rồi sao, không thể nào, muội ấy không thể chết, muội ấy thân mang truyền thừa thượng cổ làm sao dễ chết như thế, truyền thừa thượng cổ kia làm sao có thể, là của ta nó phải là của ta, tất cả phải là của ta"

Tiêu Phong như người mất hồn khẽ lẩm bẩm, tuy giọng nói rất nhỏ, Lý Thiên mặc dù chưa tới luyện tạng cảnh, thính giác chưa được cường hoá, nhưng sau khi tỉnh dậy, Lý Thiên lại cảm nhận cơ thể thay đổi rất lớn, thính giác hắn vậy mà vẫn nghe ra rõ ràng từng chữ Tiêu Phong lẩm nhẩm, hắn âm thầm nhíu mày, khẽ ho hai tiếng:

"Khụ, khụ, Tiêu huynh sao thế, ta biết cũng rất buồn nhưng chúng ta phải cố chịu đựng vượt qua"

"Phải, Phải Lý huynh nói phải, là ta quá lo lắng cho muội ấy"

Tiêu Phong như nghĩ ra thứ gì đó, giọng nói có chút chờ mong nhìn Lý Thiên:

"Lý huynh có thấy bên người muội ấy mang theo một miếng ngọc bội không"

"Hả, ta không thấy, huynh nói cái gì cơ"

"À, à không có gì"

Lý Thiên cười cười không nói gì, ngọc bội sao, hắn không thấy Lăng Nhã có mang theo ngọc bội nào, linh quang chợt loé, chẳng lẽ có liên quan đến ngọc bội bên người Tiểu Tứ, nhưng Lăng Nhã nói đó là ngọc bội gia truyền nhà hắn mà, có liên quan gì sao. Lý Thiên như chìm vào mây mù.

Màn đêm buông xuống, Lý Thiên và Tiêu Phong hai người đốt một bó củi lớn trước mặt, trên củi treo một cái nồi nhỏ, Tiêu Phong nói là do hắn tình cờ có được từ một xác chết trong rừng. Lý Thiên chỉ ỡm ờ coi như không thấy, đưa tay cầm lấy một chén súp Tiêu Phong đưa sang, cũng không vội an liền nhìn sang đối diện nói:

"Tiêu huynh không ăn à"

"Không huynh cứ ăn trước đi, ta cảm thấy chưa đói lắm"

Tiêu Phong vội lắc đầu, đưa tay sờ bụng ra hiệu hắn đã ăn rồi, Lý Thiên chỉ cười cười nhìn hắn, đưa lên môi nhấp một ngụm, mắt liếc nhìn Tiêu Phong bên kia đang tươi cười thân thiết, nhưng đáy mắt lại đọng chút sát khí. Lý Thiên âm thầm cười lạnh, ăn xong làm bộ như muốn ngủ, lưng tựa gốc cây nhắm mắt.

Suốt một canh giờ yên tĩnh, cuối cùng cũng có động tĩnh, tiếng bước chân từng bước tới gần Lý Thiên. Bên tai vang lên thanh âm cười cực kỳ khó nghe:"Khặc, khặc, ngươi đừng trách ta, muốn trách thì trách ngươi quá xui xẻo, đúng lúc ta tìm một tên chết thay thì ngươi lại xuất hiện, muốn trách thì trách cái con quái vật kia ấy, là nó chứ không phải ta, ngươi ngươi sao lại"

Tiêu Phong đang nói hăng say thì phát hiện Lý Thiên đã mở mắt nhìn hắn từ lâu:

"Giờ ta mới biết ngươi lại là hạng người như vậy đấy, nếu ta đoán không sai Tiểu Tứ hẳn cũng là do ngươi giết đúng không"

"Cái gì, làm sao ngươi biết, không đúng làm sao ngươi phát hiện ra ta tính hại ngươi, đáng lý lúc đó, ngươi phải nghĩ ta đâu có lý do nào muốn hại ngươi"

"Thật sự lúc đầu ta cũng không phát hiện ra, chỉ là ngươi diễn quá giống thật nên khiến ta sinh nghi, còn một điểm quan trọng nhất, ngươi đang nói dối"

Lý Thiên giơ lên trên tay miếng ngọc bội thu được trên người Tiểu Tứ, Tiêu Phong hoảng sợ nhìn mà trong lòng dâng lên hoảng sợ cùng cực:

"Sao lại như thế, sao ngươi lại có được, chẳng lẽ"

"Đúng thế, ta đã tìm thấy thi thể của Tiểu Tứ, tại sao ngươi lại giết chết Tiểu Tứ, chẳng lẽ vì miếng ngọc bội này"

Tiêu Phong nhìn Lý Thiên như một tên ngốc

"Ha ha, ta sao lại vì miếng ngọc bội rách nát này chứ, con quái đó, chính là con quái đó, ngày đó nó đuổi theo hai người bọn ta, nhưng không hề tấn công cứ như đang trêu đùa chúng ta vậy. Sau đó qua một ngày, ta và Tiểu Tứ tình cờ gặp được một nhóm đệ tử của Thuỷ Ly tông, chúng ta kết bạn mà đi, con quái đó lại xuất hiện, nó bắt đi một người sau đó bỏ đi, không đuổi theo chúng ta nữa, rồi thế cứ cách một ngày nó lại bắt đi một người."

Lý Thiên nghe thế cau mày:

"Sao các ngươi không ra khỏi khu rừng, con quái đó tuy lợi hại nhưng nếu gặp phải cao thủ luyện tâm, thậm chí luyện thần thì chắc chắn phải chết, nếu không nó cũng không chui rúc trong khu rừng để chơi đùa các ngươi như thế"

Tiêu Phong như phát điên rống lên:

"Ta sao không muốn, nhưng nó không cho chúng ta ra, còn cách nào khác sao, bọn ta phải chơi trò chơi của nó"

"Mỗi ngày giết chết một người, cả tháng nay ngươi vẫn còn sống, chứng tỏ ngươi đã giết ít nhất ba mươi người"

Tiêu Phong cười to:

"Chính xác là ba mươi hai người, ha ha thế thì sao, miễn không phải là ta là được, trò chơi này cũng rất vui đấy chứ, đúng rồi, mấy ngày trước, ta cứu được một tiểu muội muội khỏi miệng yêu thú, nàng ta vô cùng cảm kích ta, đến khi bị ta hạ thuốc mê nàng ấy lúc mơ ngủ còn không ngừng cảm ơn ta, ha ha đúng là lũ ngu ngốc."

"Ngươi mới là tên ngu ngốc, con thú đó chỉ muốn chơi đùa với ngươi thôi, ngươi biết Tiểu Tứ chết căn bản không phải là do con yêu thú đó ăn thịt, mà chết là do bị hắc ma cẩu ăn thịt trong lúc ngủ. Nếu ta không đoán sai, con thú đó vốn không cần mỗi ngày đều phải ăn một người, nó vẫn giữ ngươi sống đơn giản là muốn hành hạ ngươi làm thú tiêu khiển thôi"

Tiêu Phong không còn quan tâm chỉ cười càng điên cuồng:

"Thì sao, ai quan tâm chỉ cần ta còn sống, mọi thứ khác không quan trọng, nguyên bản ta muốn tìm Lăng Nhã sư muội, muội ấy lần trước vô ý có được truyền thừa thượng cổ, truyền thừa ấy vốn phải là của ta, nếu ta có được thì ta đã không bị con quái vật ấy trêu đùa như vậy"

Âm thanh tiếng cười bỗng im bặt, Tiêu Phong gương mặt biểu lộ vô hạn sợ hãi nhìn xuống dưới bụng, một vuốt to lớn đang xuyên qua người hắn, máu tươi tí tách rơi xuống, hắn thều thào nói:

"Ta không cam lòng, không cam lòng, ta vứt bỏ toàn bộ nhân tính chỉ để sống sót, mà tại sao".

Theo thân ảnh Tiêu Phong ngã xuống Lý Thiên liền trông thấy một sinh vật mà hắn đã từng gặp qua, con yêu thú ngày đó ám ảnh bọn họ hiện rõ hình dáng, thân mang hình người cao hai mét gầy trơ như một cây tăm, hai tay thật dài kéo xuống ngang đùi, mỗi tay ba móng vuốt sắt nhọn kéo dài chạm đất. Cả người trắng toát không có một công lông nào như được bao bọc trong một tấm da người, trên chiếc đầu thon dài chỉ có một chiếc miệng rộng kéo đến hết chiều ngang gương mặt, chiếc miệng ấy giờ như đang nhếch lên cười cợt lũ loài người ngu ngốc, nó cũng không nhìn Lý Thiên, hú lên một tiếng quái dị rồi biến mất.

Lý Thiên nhìn Tiêu Phong đang thoi thóp dưới đất, hỏi câu cuối:

"Trước kia ngươi nói Lăng Nhã có mang một miếng ngọc bội, chẳng lẽ đó là truyền thừa của nàng ấy"

"Đúng đúng, ngọc bội hình tròn, màu trắng thật đẹp, là do ta tìm thấy nó trước, nhưng tai sao nó lại chọn con tiện nhân đó, ta không cam lòng, không cam lòng"

Tiêu Phong hai mắt mơ màng không còn sức sống, hét lên câu cuối rồi đoạn khí bỏ mình, Lý Thiên nghe ra như nhớ lại thứ gì đó, thầm thở dài, đưa tay lục lọi một phen rồi bỏ đi, để mặc thi thể Tiêu Phong chết không nhắm mắt trên mặt đất.

Chương 44: Trở về Thần Long tông

Sâu trong khu rừng, một thân ảnh chớp động giữa hàng cây, thân ảnh kia đang tăng tốc lại thoáng quẹo, di chuyển không theo bất kỳ một quy tắc nào. Một con yêu thú cấp hai, hồng mao chồn từ góc cây lao ra, thân ảnh kia một đao chém nó thành hai nửa cũng không dừng chân tiếp tục phóng đi. Thân ảnh đó chính là Lý Thiên, sắc mặt hắn giờ đây cực kỳ khó coi, phải nói là hắn đã dùng mọi biện pháp vẫn không cách nào thoát khỏi cái bóng bám theo phía sau. Mặc dù quay đầu không nhìn thấy bất cứ điều gì khác lạ nhưng Lý Thiên luôn cảm nhận thấy sinh vật đó luôn theo sát hắn.

Lý Thiên cố tra cứu tư liệu trong đầu vẫn không cách nào biết sinh vật kia là yêu thú gì, trên người nó không tìm thấy yêu hạch chẳng lẽ đã đạt tới yêu thú cấp năm. Lý Thiên lưng đổ mồ hôi lạnh, trong đầu cấp tốc nghĩ biện pháp, nhưng vẫn vô kế khả thi. Trước sức mạnh tuyệt đối mọi mưu kế tầm thường đều vô tác dụng.

Thân hình dừng trên một cành cây cổ thụ, hai mắt bất giác nhìn về một hướng, dưới ánh trăng lờ mờ soi sáng một khoảng rộng được bao trùm trong làn sương mù mờ ảo ẩn hiện cảnh sắc kỳ lạ, trong sương mù bỗng lóe lên một ánh chớp vặn vẹo kéo dài rồi biến mất. Lý Thiên theo ánh chớp tan biến, hai mắt hắn mở to, nở nụ cười bí hiểm, có vẻ hắn có thể lợi dụng mê trận kia một phen.

"Tiểu hổ ngươi chơi ta nhiều như thế, nhưng lần này ngươi có thể lại vô ý giúp ta rồi"

Lý Thiên hơi nheo mắt, cảm nhận sát khí sau lưng ngày càng đậm, liếc nhìn bầu trời, có lẽ thời gian một ngày sắp hết, con thú kia có vẻ muốn động thủ rồi, phải nhanh lên thôi. Lý Thiên phát lực dưới chân, đạp mạnh lên cành cây bên dưới, bắn người đi xa, cành cây chịu lực đạo cực mạnh, gãy làm đôi rớt xuống đất, nhưng chưa kịp chạm đất hoàn toàn đã bị chấn nát thành vô số mảnh, theo các mảnh cây tán loạn trên không dần rơi xuống, hiện ra thân hình cao lớn của sinh vật hiện thân tối qua, nó xoay đầu nhìn hướng Lý Thiên chạy trốn, không nhanh không chậm, bước theo.

Trăng điểm trên đỉnh đầu, là thời gian sáng nhất trong đêm, hôm nay lại là trăng tròn, cảnh vật theo ánh trăng chiếu rọi càng thêm rõ ràng, Lý Thiên sau lưng đã là phiến sương mù mờ ảo, nhưng hắn vẫn bất động cảnh giác nhìn trước mặt, sinh vật kia đang từ lùm cây đi ra, hai vuốt sắc bén cào trên mặt đất, để lại hai vết sâu hõm trên bề mặt nền đất bên dưới.

"Ha ha, đuổi theo ta cả ngày không nhàm chán sao, có giỏi thì theo ta nữa đi"

Liếc mắt nhìn sương mù đằng sau, Lý Thiên mở miệng cười, thân hình lùi dần khuất sâu trong làn sương mù, sinh vật kia có chút chần chừ tiến bước, nhưng thấy Lý Thiên đã khuất bóng, nó nổi giận há cái miệng đầy răng nanh rống to một tiếng, liền đuổi theo sau.

Lý Thiên bị sương mù bao phủ, cũng không lo lắng sinh vật kia sẽ không vào, bởi vì nó quá thông minh nên mới càng dễ bị lừa. Yêu thú cấp thấp thông thường có bản năng sinh tồn rất lớn, chúng chỉ cần nhận thấy nguy hiểm sẽ không dại gì đâm đầu vào. Nhưng sinh vật kia rất thông minh, tuy nó cảm nhận được có vẻ nguy hiểm, nhưng thấy Lý Thiên dám bình thản đi vào như vậy, thì chính bản thân nó cũng có chút nghi ngờ vào trực giác của mình. Một con kiến mặc nó chơi đùa còn dám làm thì sao nó phải sợ.

Nhìn không gian lờ mờ không nhìn rõ năm ngón tay, Lý Thiên nhíu mày nhớ lại những gì đọc được trong Mê Huyễn Đồ Phổ, hắn bắt đầu ngồi trên nền đất, vẽ ra vài bức họa đồ, mắt nhìn trời cao chỉ có một điểm sáng ẩn hiện trong sương mù.

"Đó hẳn là ánh trăng, hên là chỉ mới vào tầng đầu mê trận, muốn thoát ra không quá khó."

Lý Thiên nhìn theo ánh trăng, một tay đưa lên ước lượng, hai mắt nhìn về một hướng vân vê cằm:

"Hẳn là hướng đó, lúc ta vào là vào từ hướng nam đi đến hướng bắc, vậy giờ chỉ cần làm ngược lại, để xem năm trăm mét kế tiếp lại đổi một lần từ nam đến đông, tiếp tục từ đông đến bắc, cho đến khi đi hết một vòng toàn bộ các hướng."

Nhìn Trận đồ bên dưới có một vòng tròn lớn, mỗi góc của vòng tròn có bốn viên linh thạch, bên trên đề chữ bốn hướng đông, tây, nam, bắc, Lý Thiên đang đứng trên thanh đao của hắn, thanh đao kia được đặt ở tâm của vòng tròn, theo hướng nhìn của Lý Thiên mà xoay tròn, chỉ ra phương hướng cho hắn, trông rất giống một chiếc la bàn.

"Tứ Phương trận này thật tiện lợi, cũng may lúc trước tên Tiêu Phong kia mang theo không ít linh thạch hẳn cũng là cướp được không ít mấy kẻ đáng thương bị y hại"

Lý Thiên tất nhiên không khách khí thu hồi tất cả, hôm nay vừa vặn có dịp để sài, Lý Thiên mỉm cười nhìn theo một hướng, cứ thế mà đi, xa xa trong mê trận hắn có thể nghe thấy tiếng kêu la đau đớn của sinh vật kia, hẳn là nó đã xông vào tầng thứ hai, Mê Hỏa trận, bị liệt hỏa thiêu đốt nên mới

phát ra âm thanh thê lương như vậy

Lý Thiên tất nhiên không hề đồng tình với sinh vật tàn ác này, chỉ là lòng thầm đáng tiếc:

"Nó thể nào cũng là yêu thú cấp năm, yêu hạch của yêu thú cấp năm rất có giá trị, nếu lấy tới tay thế nào cũng bán được không ít linh thạch"

Lý Thiên tuy than thở nhưng cũng không dừng bước chân, cứ đi một lúc hắn lại vẽ ra Tứ Phương trận kiểm tra, cẩn thận bước chân chỉ cần đi lạc vào tầng thứ hai với thực lực của hắn, hẳn phải chết không nghi ngờ.

Sáng sớm, mặt trời chói chang chiếu xuống, một con Tử Hoa Thỏ từ lùm cây nhảy ra, nó líu ríu vài cái, bẻ lấy một bông hoa há miệng định nuốt, nhưng chưa kịp đưa tới miệng, cặp mắt đỏ của nó bỗng cảnh giác nhìn sương mù phiá trước, nghe thấy tiếng bước chân, nó liền hoảng sợ bỏ bông hoa xuống xoay người nhảy trở lại lùm cây, đưa đôi mắt hiếu kỳ nhìn một tên nhân loại bộ dạng chật vật, mệt mỏi từ trong sương mù bước ra, vừa ra tên kia đã chửi to:

"Móa cái mê trận chết tiệt này đúng là mệt chết mất, nhìn chỗ nào cũng giống nhau, làm ta mém đi lạc mất hai lần, suýt nữa rơi vào tầng hai, chết không toàn thây rồi. Cái con thú chết tiệt kia mong cho ngươi đừng chết trong đó sớm quá, đợi ba năm nữa ta lại tới làm thịt ngươi, lột da ngươi ra làm áo khoác mới hả giận trong lòng được".

Lý Thiên vừa thoát ra đã mệt mỏi ngồi phịch xuống, lấy ra lương khô ăn một lúc có sức mới có thể đi, trước tiên hắn tìm một dòng suối tắm rửa một lúc, trước kia vướng bận nhiều việc quá, làm cả tháng nay hắn chưa tắm rửa, râu tóc cũng dài ra một chút, Lý Thiên cầm lên thanh đao sửa soạng lại ngoại hình một chút. Chỉn chu mọi thứ hắn mới cất bước trở lại Thần Long tông.

Lại qua hai ngày trôi qua, Lý Thiên cuối cùng cũng trở lại Thần Long tông, sờ sờ thì phát hiện một việc hết sức nghiêm trọng, lệnh bài thân phận không biết bay đi đâu từ lúc nào rồi. Lý Thiên buồn rầu, bị hai tên đệ tử canh cổng cản lại:
"Tên kia, từ đâu tới, đây là địa phần Thần Long tông, người ngoài không thể vào, mau đi ra"

Lý Thiên bị tiếng quát làm giật mình, vội vàng tươi cười tiến lại gần:

"Ha ha, là hai vị sư huynh sao, người một nhà cả, sư đệ là đệ tử tạp dịch mới của tông môn, mấy ngày nay vừa ra ngoài lịch lãm"

Một thanh niên đệ tử rất có quy củ nói:

"Có lệnh bài không"

"Ặc, cái này, đệ vô ý làm mất rồi, có thể châm chước không, sư huynh có thể tới thực phòng, đệ làm việc trong đó, mọi người đều có thể chứng minh thân phận cho đệ"

Lý Thiên gãi đầu có chút xâu hổ, tay nhanh nhẹn, cho vào túi, móc ra vài viên linh thạch đưa vào tay hai đệ tử canh cổng:

"Ha ha, có chút quà mọn, mong hai vị sư huynh nhận cho"

Hai tên đệ tử kia có ve tham lam nhìn linh thạch trong tay Lý Thiên, tiếc nuối thu hồi ánh mắt, không chút nể tình lên tiếng

"Không được, quy củ không thể phá, ngươi hối lộ hai huynh đệ bọn ta, là có ý gì đây"

Lý Thiên không để ý hai người giận dữ, cười càng tươi hơn, móc ra thêm mấy khoả linh thạch nữa dúi vào tay hai người:

"Hai vị sư huynh nói thế không đúng rồi, hai vị cực nhóc không ngại mưa gió canh giữ tông môn chúng ta, đây chỉ là chút thành ý của sư đệ thôi, sư đệ có ý gì chứ, trời cao chứng giám đệ chỉ là muốn đóng góp sức nhỏ cho các sư huynh toàn tâm toàn ý vì tông môn thôi"

Ai không thích được vuốt mông ngựa, nhất là hai đệ tử cấp thấp bọn họ, nào giờ chỉ có nịnh hót người khác, giờ có kẻ trắng trơn đề cao như thế, cũng cảm thấy hãnh diện vài phần, ẩn ẩn có chút mất mát

"Đúng, đúng thế anh em ta khổ sở trông coi cũng phải có chút công lao chứ"
Nhìn Lý Thiên thuận mắt thêm vài phần, hai người liếc mắt nhìn nhau, một người trong đó ra hiệu cho Lý Thiên

"Ngươi cứ ở đây chờ, để ta vào xác nhận thân phân ngươi trước mới có thể cho ngươi vào"

"Được, được, đệ cũng đang rảnh rổi có thể trò chuyện với vì sư huynh đây

Lý thiên gật đầu, nhìn hướng vị sư huynh còn lại:

"Sư huynh là đệ tử ngoại môn sao"

"Đúng thế, ta là Lư Tuấn, ngoại môn đệ tử của Thần Long tông"

Sư huynh tên Lư tuần kia có vẻ tự hào, dù sao đệ tử ngoại môn vẫn bối phận vân cao hơn không ít so với đệ tử tạp dịch.

"Sư huynh lợi hai ghê nha, sư đệ cũng muốn được như sư huynh đó"

Lý Thiên làm như có vẻ áo ước nói, càng làm Lư Tuấn lỗ mũi hướng lên trời:

"Ha ha, cứ cố gắng rồi sẽ được thôi, mấy ngày nữa sẽ tổ chức khảo luyện đệ tử ngoại môn cho đệ tử tạp dịch, nếu vượt qua được, ngươi cũng sẽ giống như ta, đệ tử ngoại môn Thần Long tông"

Lý Thiên đang tươi cười bỗng giật mình, chỉ còn mấy ngày, chết tiệt ta còn chưa báo danh nữa, còn kịp không đây, Lý Thiên thần tình trở nên gấp gáp, nắm lấy tay Lư Tuấn hỏi:

"Sư huynh, thời hạn báo danh chừng nào hết thế"

Lư Tuấn có chút bất ngờ, vô thức nói:

"Hình như đến trưa nay là hết rồi"

Đúng lúc này, một thanh âm hồ hởi vang lên, thân hình béo ụ của mập mạp hiện lên trong tầm mắt, đi cùng còn có vị sư huynh ban nãy:

"Ha ha, ôi tên chết toi này, ngươi đi đâu lâu thế, lão trư ta nhớ chết ngươi rồi"

"Sư đệ Lý Thiên phải không, ngươi có thể qua rồi, nhớ đến phòng nhân sự làm lại lệnh bài thân phận đấy nhé"

Sư huynh kia cũng cười nói, rất nhiệt tình giúp Lý Thiên, nhận tiền của người ta dù sao cũng phải xuất chút lực, chưa kể hắn nhìn Lý Thiên rất thuận mắt. Lý Thiên cũng không nghe kỹ, chỉ biết có thể qua vội vàng chạy lại chỗ hai người, mập mạp thấy thế cũng cảm động giang hai tay lao đến.

"Hão bằng hữu, ngươi đã trở về"

"Cút, lão tử đang gấp"

Một cước đã văng mập mạp, dưới ánh nhìn kinh ngạc của ba người đã không còn bóng dáng, mập mạp ôm đầu, lăn lộn trên đất, vị sư huynh đi cùng khó hiểu nhìn mập mạp rồi lại nhìn Lý Thiên đã mất dạng, ngập ngừng nói:

"Bị sao thế, tào tháo đuổi hả"

Chương 45: Trưởng Lão Tham Tài

Thời điểm Lý Thiên chạy tới nơi tham gia khảo hạch đệ tử ngoại môn thì nơi đây rất vắng vẻ, vì là ngày cuối cùng nên cũng chẳng còn ai, Lý Thiên đưa mắt ra xa, nơi đây là một khoảng sân rộng, có vẻ là đấu trường tỷ thí, ở giữa có một chiếc bàn nhỏ, một ông lão đang thu dọn đồ đạc bên trong chuẩn bị rời đi, Lý Thiên thấy thế không suy nghĩ nhiều vội vàng chạy tới:

"Khoan đã, trưởng lão, trưởng lão, đệ tử muốn báo danh"

Vị trưởng lão kia cũng không thèm quan tâm Lý Thiên đằng sau truy hô, thu dọn xong liền rời đi, bước chân nhàn nhã như đang đi dạo, nhưng Lý Thiên chạy theo cách mấy cũng không có biện pháp đuổi kịp, lòng thầm hô gấp gáp, mắt thấy vị trưởng lão kia sắp ra khỏi đấu trường, hắn tức giận thúc giục sức lực toàn thân, một đường lao đến, miệng la to:

"Trưởng lão có yêu thú"

Không quan tâm

"Trưởng lão, trên trời có thiên thạch rơi"

Không khí vẫn im lặng

"Trưởng lão, người làm rơi linh thạch kìa"

Theo một cách mà Lý Thiên không cách nào hình dung được, vị trưởng lão kia bỗng đứng đối diện hắn, phùng râu trơn mép nói:

"Linh thạch của ta đâu, ngươi lấy rồi hả, mau đưa đây"

Lý Thiên sừng sờ giây lát, chợt sực tỉnh, cung kính móc mười viên linh thạch, đau lòng đưa cho lão:

"Đây có phải là linh thạch của ngài không"

Trưởng lão không hề khách khí thu lấy, đếm đếm trong tay như có chút khó chịu nói:

"Hừ, đúng thế, trẻ con thời này thật là không thành thật chút nào, ủa mà sao ít thế, ta nhớ ta làm rơi hơn hai mươi khỏa lận mà"

Lý Thiên miệng cười méo xẹo, thầm mắng:

"Làm người cũng đừng quá tham lam chứ"

Nhưng hắn cũng không dám nói ra, chỉ xòe tay ý bảo hết rồi, quay đầu đánh giá xung quanh:

"Đệ tử chỉ nhặt được bấy nhiêu thôi, có thể có vị đệ tử khác đã nhặt được, ý hình như là vị sư huynh kia"

Lý Thiên đang nói thì thấy một đệ tử khác đi ngang qua, hắn bèn tìm kẻ chết thay. Trưởng lão nhìn theo hướng chỉ tay của Lý Thiên, hai mắt bỗng sáng lên, phóng người lao qua bên đó. Từ xa đã nghe thấy thanh âm giận dữ:

"Tên kia, đứng lại, mau trả lại linh thạch cho lão phu"

Lý Thiên đưa tay lau mồ hôi trên trán, nhìn vị sư huynh kia đang bị trấn lột, lòng âm thầm niệm:

"Tội lỗi, tội lỗi, xin lỗi sư huynh, đệ cũng là bất đắc dĩ thôi"

Trưởng lão kia sau một phen bóc lột đệ tử, lòng thỏa mãn quay trở lại, gật đầu tán thưởng Lý Thiên

"Ngươi làm tốt lắm, làm người phải nên thành thật như thế mới tốt, ta thích ngươi rồi đấy"

Lý Thiên xấu hổ không ngừng lắc đầu:

"Không dám, không dám, đệ tử chỉ làm trọn bổn phận của mình, là trưởng lão anh minh, nên mới được như thế"

Trưởng lão kia cười to, vỗ vai Lý Thiên, lực đạo lớn đè xuống làm vai hắn hơi chùng, đau đến nhe răng trợn mắt, Lý Thiên vội vàng nói:"Trưởng lão, đệ tử, ách, đệ tử đến báo danh tham gia khảo hạch ngoại môn"

"Hả, nhưng mà hết thời gian rồi, ngươi năm sau lại đến"

Lão không có tính người nói, xong liền muốn phủi mông bỏ đi, Lý Thiên vội vàng đuổi theo, tay bí mật búng mấy khỏa linh thạch lên trên bàn báo danh, hô lớn:

"Khoan, khoan, trưởng lão, đệ tử thấy vẫn còn kịp mà, trên bàn kia còn mấy khỏa linh thạch, người không định thu hồi sao"

Lời còn chưa dứt, lão đã quay trở lại bàn ngồi xuống, tay nhét mấy khỏa linh thạch vào tay áo, Lý Thiên tiến lại gần tủm tỉm cười nói:

"Đệ tử có thể báo danh không"

Trưởng lão kia có chút hứng thú nhìn Lý Thiên thản nhiên nói:

"May cho ngươi, hôm nay ta làm thêm giờ, muốn báo danh chứ gì, xuất phí ra, hai mươi linh thạch ha phẩm"

Lý Thiên mém chút té xuống đất, hai chân đứng không vững, có chút bất đắc dĩ, lần đầu hắn gặp vị trưởng lão cực phẩm bậc này, biết lão giận mình dám chơi lão, Lý Thiên đành cố nén đau, móc ra linh thạch đặt lên bàn, nếu không phải lần trước từ chỗ tên Tiêu Phong cướp được không ít linh thạch thì thật đúng là hết cách.

Lão cũng không nhìn linh thạch trên bàn, đưa tay bắt lấy một tay Lý Thiên, Lý Thiên cảm giác như có một luồng linh khí chạy dọc khắp huyệt đạo toàn thân, một cảm giác sung sướng mém chút không kìm được run lên, ngay lúc hắn sắp không chịu nổi nữa, thì lão mới buông tay, hai mắt nhìn Lý Thiên có chút bất ngờ, nhưng rất bình tĩnh nói:

"Luyện thể tầng chín, hợp cách, lấy lệnh bài thân phận ra, ta thêm phần báo danh cho ngươi"

Lý Thiên vừa nghe liền sửng sốt, lúc nãy vội quá hắn còn chưa kịp làm lại lệnh bài thân phận. Lý Thiên có chút khó xử nhìn trưởng lão:

"Trưởng lão, đệ tử trong lúc vô ý làm mất lệnh bài thân phận rồi, cái này"

"Ngươi làm mất rồi, còn đến báo danh cái cóc khô, làm mất thời gian của ta, cút về đi, năm sau tham gia lại"

Trưởng lão kia nghe có chút tức giận, không kiên nhẫn phất tay muốn rời đi, Lý Thiên cũng hết cách, chẳng lẽ bảo lão đợi hắn đi phòng nhân sự làm lại lệnh bài. Đúng lúc này, từ bên cạnh hắn bỗng hạ xuống một thân ảnh, thân hình béo mập của Cao trưởng lão hiện ra trong tầm mắt Lý Thiên. Lão vươn tay đưa tới trước mặt Lý Thiên một vật, vừa mở năm đầu ngón tay ra liền xuất hiện lệnh bài thân phận của Lý Thiên.

"Cái này là của ngươi đúng không, ta tình cờ nhặt được sau núi đấy, lần sau nhớ cẩn thận vào"Cao trưởng lão cười cười nháy mắt với Lý Thiên, Lý Thiên tiếp nhận lệnh bài, cúi đầu cảm kích với lão, trong lòng âm thầm ghi nhớ phần nhân tình này, tuy rất nhỏ nhưng Lý thiên lại biết rõ đạo lý thêu hoa trên gấm đâu bằng đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi. Nhìn lệnh bài trong lòng bàn tay, đây rõ ràng là một lệnh bài mới, lệnh bài lúc trước của hắn, vốn đã mất trong lúc lịnh lãm làm sao lại xuất hiện sau núi được. Cao trưởng lão tại sao lại làm thế, Lý Thiên khó hiểu nhưng cũng không kịp nghĩ nhiều, bời vì bên kia trưỡng lão nọ đang hối thúc hắn.

"Nhìn xong chưa, thì đưa đây, ta không có thời gian dây dưa với ngươi ở đây, còn bắt ta đợi thêm thì cứ tính một phút vài chục khỏa linh thạch"

Lý Thiên làm gì còn nhiều linh thạch như thế vội vàng đưa sang, trưởng lão kia cầm lấy, đưa tay lên vẽ vài đạo pháp quyết vào lệnh bài rồi quăng trở lại cho hắn, mở miệng nói:

"Xong rồi, ba ngày sau đến tập trung ở đây"

Lý Thiên mừng rỡ cầm lấy, ôm quyền cảm tạ, rồi bước nhanh rời đi, vì hắn đã nhận ra ánh mắt trục khách của vị trưởng lão nọ. Lý Thiên vừa đi không lâu, trưởng lão kia liền hướng Cao trưởng lão khó hiểu hỏi:

"Ngươi tai sao lại giúp tên nhóc đó"

Cao trưởng lão chỉ cười cười nhìn lão

"Lâm Bất Tử ngươi có quỷ nhãn kim tinh mà không nhìn ra sao"

"Thì sao, tên đó hẳn là tên có Cửu Huyền Thần Thể mà khắp thượng tầng tông môn đang bàn tán, nhưng hắn chỉ có nhất tinh, thiên phú đó thì chỉ là phế vật thôi, có cảm giác như rượu cực phẩm được đặt trong một chiếc bình cũ kỹ, thật là lãng phí của trời"

Lâm trưởng lão cười cợt nhìn Cao trưởng lão, âm thanh dần chuyển sang tiếc hận, đáng tiếc, đáng tiếc. Cao trưởng lão ngược lại không cho là đúng chỉ nhàn nhạt mở miệng nói một câu, rồi thân hình thoáng động đã đi xa khỏi tầm mắt:

"Ta lại không nghĩ thể, theo ta biết mấy tháng trước hắn chỉ là một tên phàm nhân thôi"

Nhìn thân ảnh Cao trưởng lão đi xa, Lâm trưởng lão khẽ nhíu mày như suy nghĩ gì đó, đột nhiên gương mặt chợt biến đổi, âm thanh run rẩy lẩm bẩm:

"Chưa đầy nửa năm từ một phàm nhân bình thường luyện tới luyện thể tầng chín đỉnh phong, không thể nào, linh thể chỉ có nhất tinh làm sao có thể có tốc độ đó, chẳng lẽ là do thể chất Cửu Huyền Thần Thể, không đúng, thể chất đó chỉ có ngộ tính với các nguyên tố, làm sao lại ảnh hưởng đến tiến cảnh tu luyện được cơ chứ"

Càng suy nghĩ, càng làm lão nhức đầu, Lâm trưởng lão vuốt chòm râu dưới cằm, hứng thú nhìn phương hướng Lý Thiên ly khai, mỉm cười thần bí

"Tên nhóc này có vẻ thú vị đây, hi vọng ba ngày sau ngươi không làm ta thất vọng"

Lý Thiên vừa về phòng liền bị một thân ảnh chặn lại, mập mạp chỉ chỉ vào cục u trên đầu tức giận la lên:

"Tên khôn khiếp nhà ngươi, lại dám đối xử với ta như vậy, còn thiên lý hay không, hôm nay ta phải trả lại ngươi một cước ban nãy"

Mập mạp nói xong liền tung người lên không, đôi chân ngán ngủn phi ra một cước nhìn vô cùng buồn cưới, Lý Thiên cũng cảm thấy có lỗi, nhưng hắn đâu phải thể loại mặc cho người khác động quyền cước, lách người thuận lợi né được.

"AAAAAAA, Lý Thiên tên chết tiệt nhà ngươi lại dám né, hu hu, khổ thân lão trư quá, làm sao lại quen biết tên vô lương tâm này."

Mập mạp một cước đã hụt, càng thê thảm hơn, đang sau Lý Thiên là một ao nước, mập mạp cứ thế trên không trung không có chỗ mượn lức, không xe dịch một ly thuận lợi ngã xuống ao, nước bắn tung tóe lên không, Lý Thiên cảnh đã đạt tới luyện thể tầng chín, phản ừng rất nhanh dễ dàng né được, cả người không ướt chút nào. Mập mạp dưới thấy thế càng thêm bi phẫn la lớn:

"Lý Thiên, tên nhóc ngươi cứ chờ đó, đó, cho, cho, ta"

Bị sắc nước câu rõ câu không, Lý Thiên cười xấu hổ, điểm chân trên mặt nước, kéo theo mập mạp từ dưới ao lên, vừa lên tới bờ, mập mạp thừa dịp hắn mất cảnh giác, một cước đá vào mông Lý Thiên, thân hình mập ú vậy mà di chuyển rất nhanh nhạy, Lý Thiên vừa phàn ứng thì hắn đã cách xa một khoảng, vỗ mông heo chạy đi:

"Hừ, hừ, dám đá lão trư ta, đừng tưởng lão trư dễ bị bắt nạt"

Nhìn theo mập mạp đã chạy đi xa, Lý Thiên đành lắc đầu cười khổ, hiếm khi hắn cảm thấy vui vẻ như vậy. Cảm giác cũng không tệ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau