CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Làm Ơn Mắc Oán

"Tên nhóc chết tiệt, mau thả ta xuống"

"Không được, thả lão xuống, lão lại nổi điên lên công kích ta nữa thì sao"

"Ta thề, vậy được chưa"

Cực ác lão tổ tức muốn xì khói, bị treo trên cây như thế này, xuyên suốt cả cuộc đời, lão chưa bao giờ cảm thấy mất mặt như vậy, nhìn lão ma xu hướng muốn bạo phát, Lý Thiên vội xua tay:

"Được rồi, được rồi"

Lão ma vừa rớt xuống, liền búng người hướng thẳng về phía Lý Thiên la lớn:

"Khốn khiếp, tên nhóc nhà ngươi dám chơi ta"

Lý Thiên nghiêng người né tránh, phẫn uất kêu lên:

"Này, lão vừa thề xong mà đã nuốt lời rồi"

"Ha ha, ngươi từng nghe ma tu giữ lời bao giờ chưa"

Nghe lão ta cười sảng khoái, Lý Thiên lần thứ hai bị lão lừa, tức giận tay cầm viên ngọc đưa lên trước mặt:

"Lão muốn bị treo lên cây lần nữa thì cứ tới"

Cực ác lão tổ mới đuổi được non nửa đường vội dừng chân, có vẻ e ngại nhìn Lý Thiên:

"Có giỏi một với một với ta, dựa vào ngoại vật thì phách lối gì"

Lý Thiên mệt mỏi trực tiếp vào thẳng vấn đề:

"Thôi thôi, đủ rồi ta đã có cách thoát khỏi đây"

"Thoát cái con..., hả ngươi nói cái gì, ha ha cuối cùng ngươi cũng thông suốt rồi sao, ta đã nói từ trước, nghe ta từ sớm phá hủy trận tâm đi, con người còn sống mới là vương đạo. Này nếu ngươi không đành lòng thì để ta làm thay ngươi"

Cực ác lão tổ vui vẻ nói, đi tới đưa tay muốn chụp vào viên ngọc thì lại với vào khoảng không, giận dữ nhìn Lý Thiên:

"Ngươi lại muốn giở trò gì nữa"

"Này ai bảo muốn thoát ra chỉ có cách phá hủy trận tâm"

Lý Thiên bất đắc dĩ nói, theo ý niệm trong đầu, cảnh vật xung quanh bắt đầu thay đổi, cây cỏ lân cận xáo trộn qua lại, trước ánh mắt kinh ngạc của cực ác lão tổ, theo hướng nhìn của hai ngươi khu rừng bỗng chậm rãi tách làm đôi, Phàm Nhân thành vốn cách xa vài dặm không biết từ đâu lại xuất hiện cách hai người không đến trăm mét, càng kỳ lạ hơn ngọn núi duy nhất phương xa biến mất không thấy bóng dáng. Cực ác lão tổ nếu còn không nhận ra được gì thì quá uổng cho cái danh hào lão luôn lấy làm kiêu ngạo:"Ngươi, chẳng lẽ ngươi, làm sao có thể, cho dù là người bày trận cũng không thể khống chế một ảo trận cao cấp bậc này một cách dễ dàng như thế, chuyện này rốt cuộc là sao "

"Lão đã thấy rồi còn cần phải hỏi không"

Lý Thiên chưa dứt lời, cực ác lão tổ từ ngạc nhiên chuyển sang vui mừng bám lấy tay Lý Thiên, như một ông lão già khổ tuyệt vọng bỗng nhiên gặp được người con giàu có xa cách lâu ngày

"Vậy ngươi mau chóng giải thoát cho linh hồn của ta đi, ha ha cuối cùng cũng ta cũng có thể chết rồi"

Nước mắt lăn dài, lão lệ tung hoành, bắn tung tóe lên mặt Lý Thiên. Hắn đưa tay đẩy lão ra bất lực lắc đầu, từng câu từng chữ như mũi dao cắt nát hi vọng của lão:

"Ta không thể"

"Ngươi nói gì thế, ngươi khống chế được ảo cảnh rồi, chuyện đơn giản như phủi muỗi thế kia mà không làm được sao, người tính đùa với ta sao"

Bị túm lấy cổ áo nhất lên, Lý Thiên vung vẩy tay chân trên không, vội vàng hô:

"Bình tĩnh, bình tĩnh, tuy giờ ta không thể giúp lão, nhưng chỉ cần ta thoát khỏi đây, sau đó phá hủy trận đồ bên ngoài là ảo trận này cũng đi tong thôi"

"Làm sao ta có thể tin ngươi, nếu ngươi thoát ra mà không làm thế thì chẳng phải cả đời ta đều bị giam trong này"

Cực ác lão tổ không có ý định buông tay, Lý Thiên có chút mất kiên nhẫn:

"Nên nhớ đây là ảo cảnh, trong đây ta là vô địch, ta muốn đi lão căn bản không thể ngăn được ta"Cực ác lão tổ tất nhiên hiểu ý của Lý Thiên, như bất lực ngã ngồi ra đất, Lý Thiên thấy thế không đành lòng:

"Đừng lo, dù không giúp lão, ta cũng phải mang Bảo Bảo đi, trận tâm không còn, ảo trận sẽ không thể tồn tại"

"Ngươi nói thật sao"

Cực ác lão tổ như trông thấy hi vọng, tâm trạng cũng tốt lên nhiều, ôm lấy Lý Thiên

"Ngươi giúp ta nhiều như thế, ta không thể không trả ơn ngươi, đến đây đi, ta sẽ truyền thụ toàn bộ sở học cả đời của ta cho ngươi"

"Hả, thật sao, vậy thì ta không khách sáo nữa"

Lý Thiên vui vẻ đồng ý, đùa sao, mặc dù không biết lão ta mạnh cỡ nào, nhưng dám đột nhập vào Thủy Nhật tông thì không thể là hạng vô danh được. Lý Thiên mắt nhìn cực ác lão tổ khép hai ngón tay điểm vào mi tâm của hắn. Từ chỗ tiếp xúc giữa tay lão và trán Lý Thiên như có dòng điện xẹt qua trong đầu, ngay sau đó một cơn đau đầu dữ dội truyền tới, hàng nghìn, hàng vạn tin tức giống như được gói trong một chiếc bọc nhỏ bỗng nổ tung phát ra vô số điểm sáng tràn ngập tâm trí Lý Thiên.

Mất một lúc lâu sau, cơn đau mới dần dịu xuống, Lý Thiên phát hiện trong đầu xuất hiện thêm nhiều tin tức, không vội tiêu hóa toàn bộ kiến thức mới thu được, Lý Thiên xúc động nhìn sang cực ác lão tổ cúi đầu nói:

"Cảm tạ"

"Không cần đầu, ta cũng đều vì bản thân mà thôi"

Cực ác lão tổ hiếm khi né tránh ánh mắt của hắn, điều này làm Lý Thiên sinh nghi, lại phát hiện lòng bàn tay ngứa ngáy, Lý Thiên hoảng sợ lật tay, đập vào mắt hắn là cảnh tượng kỳ lạ, vô số gân xanh nổi lên chạy dọc theo lòng bàn tay kéo dài đến khi khuất sau tay áo, Lý Thiên hoảng sợ xé nát y phục, mặc kệ đám đồ vật trên người rơi vãi lung tung. Cả cơ thể hắn giờ trông như có một mạng nhện màu xanh bao phủ khắp cơ thể, Lý Thiên giật giật khóe miệng, gân xanh kia cắt ngang qua miệng, ảnh hưởng tới dây thần kinh, làm cho giọng nói Lý Thiên đầy ngượng nghịu, thanh âm trầm trầm khó nghe, đứt quãng:

"Lão, lão lại lại lừa ta"

"Đây là một phần nhỏ bổn nguyên linh hồn của ta, khi đưa vào cơ thể ngươi, vì linh hồn ta quá mạnh lại chứa vô tận sát khí nên dần dần sẽ ăn mòn linh hồn của ngươi, nhưng ngươi không cần lo lắng, chỉ cần ngươi thực hiện lời hứa của mình, chỉ cần chủ hồn của ta bị hủy diệt thì phần linh hồn của ta trong người ngươi sẽ biến mất"

"Làm sao ta có thể tiếp tục tin tưởng ngươi"

Lý Thiên đôi mắt nổi đầy tia máu, giọng hung ác:

"Ngươi không còn lựa chọn, cả ta và ngươi đều không có lựa chọn"

Cực ác lão tổ cười khằng khặc đổi lấy Lý Thiên đôi môi cắn đến chảy máu, nghiến răng ken két:

"Ta còn bao lâu"

"Nhiều nhất là một tháng".

Chương 37: Thoát Khỏi Ảo Cảnh

Lý Thiên không có thời gian dông dài, hắn di chuyển đến sát mép vực, đưa mắt nhìn lên cao, dù trên không trung không có bất cứ thứ gì, nhưng khi nhìn vào mắt Lý Thiên lại thấy phản chiếu từng luồng linh khí trong suốt đang uốn lượn lao về một hướng rồi biến mất trong bóng đen.

Lý Thiên điều động ảo cảnh, một khoảng đất tròn bao bọc quanh người hắn từ từ được nâng lên khỏi mặt đất, đem Lý Thiên bay lên trời tiến thẳng vào bóng tối bao phủ xung quanh, Lý Thiên di chuyển thuận theo các đạo linh khí đang lưu động kia, lần mò tiến tới.

Sống quá lâu trong ảo cảnh làm cảm giác về thời gian của Lý Thiên cũng dần như biến mất, hắn chỉ có một mực tiến về phía trước, đến khi nhìn thấy các đạo linh khí xung quanh ngày càng trở nên dày đặc là lúc Lý Thiên trông thấy tất cả bọn chúng đang hội tụ về một hố đen khổng lồ, mới nghe qua tưởng như buồn cười, giữa bóng tối xung quanh lại có thể nhận ra một vật cũng màu đen sao. Nhưng Lý Thiên lại thấy hố đen đó tách biệt hoàn toàn khỏi bóng đen xung quanh, nó như phản xạ một thứ vật chất còn đen tối hơn cả màu đen thông thường, một thứ mà Lý Thiên không biết.

Không có thời gian suy nghĩ nhiều, hắn đã không biết mình đi trong bóng đêm kia bao lâu, bản thân lại chỉ có một tháng thời gian, Lý Thiên bất giác tăng cấp tốc, càng đến gần hắn càng lúc càng cảm thấy một lực hút lớn dần lên.

Đến khi cách hố đen kia đủ để nhìn thấy rõ hình dáng của nó, nhìn từ xa chỉ trong như một vòng tròn bình thường, nhưng giờ đây trông nó như một cánh cổng tròn, hai bên mép vòng tròn, từng đạo linh khí uốn lượn như trang trí thêm cho nó một màu sắc khác lạ, từng đạo linh khí đang dũng mãnh lao vào trong, Lý Thiên ẩn ẩn cảm nhận ảo cảnh đang ngày một suy yếu, khối đất đang nâng Lý Thiên bắt đầu xuất hiện rung lắc, Lý Thiên nhíu mày nhìn linh khí bên trong đó đang bị lỗ đen kia hấp thu. Nhưng Lý Thiên cũng không còn biện pháp khác, hắn điều khiển khối đất chở cả bản thân lao vào hố đen.

Cùng lúc đó, bên trong ảo cảnh, cực ác lão tổ có phần tâm tình bất định nhìn Phàm Nhân thành xa xa, lúc này trông nó như một ảnh chiếu 3d bị lỗi, đang lúc mờ lúc rõ, dân chúng bên trong thành cũng không khác biệt bao nhiêu nhưng bọn chúng vẫn không hề để ý, cứ tiếp diễn cuộc sống hằng ngày của mình, cực ác lão tổ đưa tay lên trước mặt nhìn bàn tay đang dần mờ đi, trong lòng bất giác trở nên vui vẻ, lại đưa mắt nhìn đối diện, tên Đào thống lĩnh đã lâu không thấy, giờ này lại xuất hiện đang dẫn một đám lính tiến về phía lão, chỉ có duy nhất khác biệt, thanh đao hắn luôn mang bên người cũng không có xuất hiện trở lại cùng hắn.

Lý Thiên thời khắc hắn mở mắt ra liền phát hiện mình đang đứng trong một không gian mờ ảo, xung quanh như bị bóng tối nuốt chửng, chỉ lẻ loi mấy tia sáng mờ nhạt tỏa ra từ vài khỏa châu kỳ lạ xung quanh. Khó hiểu nhìn quanh, Lý Thiên khẽ nói

"Chẳng lẽ vẫn còn trong ảo cảnh"Nhưng ngay sau đó mặt hắn hiện lên nét vui vẻ, Lý Thiên vậy mà đói bụng, rất lâu rồi hắn không có cái cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ này, đến bây giờ, Lý Thiên mới phát hiện hắn đang đứng đối diện một bức tường, bàn tay đang đặt trên đó, cảm xúc từ lòng bàn tay truyền lại cho hắn biết, hắn đang chạm vào một vật gì đó, nó tròn tròn, cứng cứng, lại mát lạnh, từ trong đó truyền vào trong người Lý Thiên từng luồng linh khí tinh thuần, ngay lúc một đạo linh khí xuyên qua lòng bàn tay tiến nhập vào cơ thể hắn, Lý Thiên thoải mái vô cùng không kìm được rên lên:

"À, à, hà hà, cái cảm giác này là sao"

"Hả, không thể nào"

Lý Thiên nhìn xuống cánh tay đang đặt trên tường, từ ống tay phát ra ánh sáng li ti rất nhỏ, ẩn hiện hình dạng của khung xương cánh tay, Lý Thiên không kìm được hô nhỏ:"Chẳng lẽ đạt tới luyện cốt cảnh rồi, luyện thể tầng bảy, không ngờ chỉ mới mấy tháng trước, ta vẫn còn là một phàm nhân"

Cảm khái một câu, Lý Thiên rút tay đang đặt trên tường về, nhưng ngay khi hắn lấy tay xuống liền phát giác cả cơ thể như mất đi toàn bộ sức lực, mệt mỏi ập đến như muốn kéo cả người Lý Thiên ngã xuống nền đất bên dưới, Lý Thiên hoảng sợ vội cố sức với tay đặt trở lại chỗ cũ, lần này hai mắt hắn đã dán sát vào tường đá, nhìn thấy thứ mình đang chạm vào:

"Thì ra là thế"

Lý Thiên nhìn viên ngọc quen thuộc trước mặt, nước mắt bất giác đong đầy khóe mắt, khẽ thì thào

"Là ngươi cứu ta sao, Bảo Bảo, ta có lỗi với ngươi, ta sẽ không bao giờ để người rời xa ta nữa"

Lý Thiên dùng hai tay cố tách viên ngọc ra khỏi bức tường, nhưng cho dù hắn cố gắng cách mấy cũng không có chút động đậy, dường như cả viên ngọc và bức tường đã hòa vào làm một. Đúng lúc này một giọng trẻ con hốt hoảng, dưới ánh sáng lờ mờ hiện ra thân ảnh nhỏ nhắn của tiểu hổ lâu ngày không gặp, đang chạy như bay tới:

"Dừng tay mau, con kiến kia ngươi làm gì thế, mau bỏ hắc ám tủy linh thạch xuống"

Chương 38: Ảo Trận Bị Hủy

Lý Thiên nhìn thân ảnh tiểu hổ mà tức giận không thôi, nhưng lần này hắn lại cố dằn xuống, nở nụ cười gượng gạo:

"Tiểu Hổ ca, huynh hại ta thực khổ nha, không phải bảo có thể vào đây chọn một bảo vật sao, ta thấy thích viên ngọc này, ta quyết định chọn nó"

"Không được, ngươi muốn bảo vật thì theo ta vào trong mà chọn"

Tiểu hổ chỉ vào một hướng, lại có chút chột dạ nhìn Lý Thiên, không ngờ con kiến này lại thoát ra được ảo cảnh, có thể Lý Thiên không biết, nhưng tiểu hổ nó rõ ràng sự lợi hại của ảo trận đó kinh khủng bậc nào, đó chính là bán thần cấp ảo cảnh, nhưng dù thế tiểu hổ vẫn rất kiên quyết. Lý Thiên thấy thuyết phục không thành, cố thử thêm một lần:

"Này Hổ ca, ta thật sự yêu thích viên ngọc này, cho ta đi, chuyện cũ chúng ta coi như xí xóa, lần sau ta mời huynh đi ăn"

"Không được là không được, nó là trận tâm của đại trận, ngươi lấy đi rồi thì ảo trận cũng không cách nào tồn tại nữa, càng quan trọng hơn, ảo trận này gắn liền với không gian pháp khí Bảo Khố Phóng"

Lý Thiên ẩn ẩn có chút giận dữ trong lòng, nhưng hắn cũng không thể phát tác, từ sự việc lần trước Lý Thiên đã nhận ra càng chọc tức con mèo nhỏ này, người chịu thiệt chỉ là hắn, nhưng Lý Thiên lại không thể bỏ Bảo Bảo ở đây được, hắn còn phải nghĩ cách phục sinh Bảo Bảo, liếc mắt nhìn tên nhóc bên cạnh, Lý Thiên thầm nghĩ hay là thử nói trận tâm đã thông linh, có cách nào để phục hồi, tên kia dù sao cũng sống không biết bao nhiêu năm rồi.

Ý nghĩ chỉ vừa lóe lên hắn liền phủ quyết, không được, càng như thế tên nhóc đó chắc chắn sẽ không cho mình. Lý Thiên đắn đo suy nghĩ, bên kia tiểu hổ có chút mất kiên nhẫn nói:
"Ngươi còn đứng đây làm gì nhanh theo ta"

Lý Thiên bị đánh thức như có suy nghĩ, cho dù tạm thời không thể mang Bảo Bảo đi, nhưng hắn vẫn phải phá hủy trận pháp, nếu không hắn phải chết không nghi ngờ. Lý Thiên một tay vẫn dùng sức cố lấy viên ngọc ra, tay còn lại ôm ngực thở dốc:

"Móa, ta mệt lắm rồi không đi nổi nữa, nếu không phải có linh khí từ viên ngọc bồi bổ thân thể ta đã chết từ lâu rồi, nên ta không thể rời tay khỏi viên ngọc được, ngươi đi lấy giúp ta thức ăn, nước uống, đợi ăn uống xong xuôi, thân thể khỏe mạnh rồi ta mới dám rút tay ra."

"Được rồi, ngươi cứ chờ ở đây"

Tiểu hổ hơi nhăn mày đánh giá trên dưới của Lý Thiên, đôi mắt to tròn lấp lánh sắc xanh như nhìn ra được Lý Thiên không nói dối. Nó bỏ lại một câu rồi xoay người bước đi, dù sao nếu Lý Thiên chết ở đây nó cũng không có cách bàn giao với tông chủ, chuyện này khác hẳn việc bỏ mặc Lý Thiên chết trong ảo cảnh, tuy có một phần lỗi của nó, nhưng ảo cảnh là tự vận hành, nó không can thiệp được cũng là việc lực bất tòng tâm thôi. Quay đầu nhìn Lý Thiên một tay vẫn cố lôi viên ngọc ra, tay còn lại vẫy chào với nó, tiểu hổ thầm nghĩ trong lòng:"Hừ muốn lừa ta đi để lấy viên ngọc, đúng là ngu ngốc, cỡ ngươi một trăm năm nữa cũng không làm được, trận tâm lấy pháp lực của tông chủ bày bố mà ngươi cũng dám mơ tưởng"

Lý Thiên nhìn thân hình nhỏ nhắn của tiểu hổ đi xa, tay kia đang chào liền quay ngoắt một trăm tám mươi độ, hai tay cầm chặt viên ngọc cố gắng lôi nó ra, hai chân cũng đạp vào bức tường mượn thế tăng thêm lực đạo, nhưng gần như không một chút suy chuyển. Lý thiên ảo não nói:

"Làm sao một chút cũng không lay động được, Bảo Bảo nếu ngươi có nghe ta thì giúp ta một tay đi"

Lý Thiên vốn không trông chờ gì nhiều, thì bỗng phát hiện, viên ngọc như nghe hiểu lời Lý thiên nói, từ viên ngọc từng luồng linh khí dao động dữ dội, viên ngọc thoáng chốc như trở thành một hố đen khổng lồ, linh khí xung quanh như lấy nó làm trung tâm điên cuồng vận chuyển. Lý Thiên bị phản ứng của viên ngọc làm bất ngờ, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì bị linh khí xung quanh bao vây, cả cơ thể không thể động đậy nhìn cảnh tượng trước mắt. Nơi tay, hắn cảm thấy viên ngọc đang lay động dữ dội, rung lắc liên tục, hắn có cảm giác liên kết nối liền giữa viên ngọc và trận pháp sắp biến mất. Đúng lúc Lý Thiên định lấy viên ngọc ra thì sau lưng vang lên giọng nói hoảng sợ tột cùng của tiểu hổ:

"Mau ngừng lại, không được lấy hắc ám tủy linh thạch ra khỏi trận pháp".

Cùng lúc đó Lý Thiên quay đầu nhìn tiểu hổ đã hóa về chân thân, đôi mắt hổ mở to nhìn tay trái Lý Thiên đang cầm trên tay một viên ngọc màu đen thuần sắc, linh khí xung quanh như một hồ nước bỗng dưới đáy xuất hiện một lổ hổng nhỏ, dòng nước linh khí như một cơn lốc xoáy điên cuồng tiến vào. Hai mắt Lý Thiên hoảng sợ nhìn bạch hổ phía trước đang xoay đầu cụp đuôi bỏ chạy, nơi tay truyền đến đau đớn khủng khiếp, cả cơ thể như muốn nổ tung thành ngàn vạn mảnh, ý thức cuối cùng Lý Thiên nhận thấy là một màu trắng sáng xoay vòng liên tục bao vây xung quanh người hắn, từng cơn gió linh khí như từng lưỡi dao sắc bén cứa vào cơ thể, cuối cùng mất đi toàn bộ nhận thức, trước khi hôn mê bất tỉnh, Lý Thiên trong đầu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ.

"Lần thứ mấy rồi nhỉ".

Chương 39: Tàn Hồn Cực Ác Lão Tổ

Lý Thiên thức tỉnh thì bị cảnh sắc tối đen xung quanh làm giật mình thon thót, miệng khẽ lẩm bẩm:

"Chẳng lẽ ta chết rồi"

Ngơ ngác nhìn xung quanh, cảnh sắc chỉ thuần một màu đen đáng sợ, Lý Thiên như nhận ra điều gì đó:

"Không lẽ đây là địa ngục, ta đã chết rồi sao"

Thẫn thờ ngồi bệt xuống đất Lý Thiên đang lúc tuyệt vọng thì phương xa chớp lóe lên một ngọn lửa xanh huyền bí, từ ngọn lửa lan truyền ra thanh âm trầm thấp, cổ xưa như trải qua vô tận tuế nguyệt, càng kỳ lạ hơn thanh âm đó thế mà vô cùng quen thuộc.

"Đây không phải là địa ngục ma tông, tông môn kia không có thu nhận một tên ngu ngốc như ngươi, mà ngươi cũng chưa có chết đâu, thông đạo luân hồi đẹp hơn ở đây nhiều"

Lý Thiên nhìn bóng người ẩn trong ngọn lửa xanh u ám, dần hiện rõ một trung niên nhân, mặc hắc sắc đạo bào, trên vạt áo vẽ nghệch ngoạc nhiều đường đỏ tươi như máu, từ đây vẫn trông thấy óng ánh sắc đỏ quỷ dị như vừa dùng máu tươi vẽ lên, càng đáng sợ hơn, trên đạo bào lâu lâu lại hiện lên vài gương mặt đáng sợ đang vặn vẹo, gào thét như phải chịu điều gì đó dày vò kinh khủng bậc nào mới xuất hiện biểu cảm như thế. Lý Thiên nổi cả da gà theo từng cơn âm phong kéo tới hòa cùng với tiếng kêu khóc quỷ oán thần sầu. Nhìn người trung niên kia Lý Thiên cảm thấy rất quen thuộc như từng gặp qua ở đâu, hắn không dám chắc đoán:

"Cực ác lão tổ, là lão sao"

"Ha ha, chính là ta"

"Đây là đâu, sao ta lại ở đây, mà lão sao trông trẻ thế"

"Đây là trong đầu ngươi chứ đâu, ngươi không nhớ ta từng đưa một đạo linh hồn của ta vào cơ thể ngươi chứ, ta chính là đạo linh hồn đó"

Lý Thiên như hiểu ra, lại như khó hiểu hỏi:

"Ta không phải đã phá hủy ảo trận rồi sao, làm sao mà lão vẫn còn chưa biến mất"

Nói rồi hắn tức giận nhìn cực ác lão tổ:

"Lão lại gạt ta nữa sao, ta liều mạng với lão"Cực ác lão tổ bên trên chỉ liếc mắt nhìn Lý Thiên, trong đôi mắt lập lòe u lam hỏa khóa chặt lấy hắn, Lý Thiên cơ thể đang bước bỗng bất động, cả người hắn cứng đờ, không thể di chuyển, ngay cả miệng mấp máy cũng không thể, hắn chỉ còn biết đưa đôi mắt sợ hãi nhìn thân ảnh đang được bao bọc trong lam hỏa.

"Ngươi không cần lo lắng, lời hứa kia ngươi đã thực hiện xong, chủ hồn của ta đã được giải thoát, ta chỉ là một phần tàn hồn còn sót lại trong cơ thể ngươi, rất nhanh sẽ tan biến. Ta ở đây là để thực hiện lời nói lúc trước của mình"

Áp lực quanh người được triệt tiêu, Lý Thiên suy yếu ngã ngồi ra đất, ngước đầu nhìn cực ác lão tổ trên không, giọng đầy ngờ vực:

"Ngươi sẽ truyền tuyệt học của ngươi cho ta, không phải lại lừa ta nữa chứ. Thôi ta không cần đâu, ngươi mau giải thoát là ta mừng rồi"

"Ma tu đã nói là làm, ta đã nói nếu ngươi phá hủy ảo trận giải thoát cho ta, ta sẽ truyền toàn bộ sở học của mình cho ngươi"

Cực ác lão tổ nhàn nhạt nói, rồi trừng mắt nhìn Lý Thiên:

"Ngươi đây là dám xem thường ta"

Lại lần nữa bị luồng uy áp vô hình đè xuống, Lý Thiên vội vàng hô:
"Không phải, không phải, ta học mà, sư phụ, sư phụ đủ rồi, ta không chịu nổi nữa"

Lý Thiên cảm nhận cơ thể có thể cử động lại được lòng thầm ai oán:

"Móa, lúc trước còn nói ma tu không bao giờ giữ lời, vậy mà giờ thay đổi như chong chóng"

Như đọc được suy nghĩ trong lòng Lý Thiên, cực ác lão tổ chỉ cười mỉa mai:

"Ma tu chúng ta tùy tâm sở dục, ta nói có là có, nói không phải là không phải cần gì dài dòng, kẻ nào không nghe trực tiếp giết bỏ là được. Ngươi nên nhớ trên đời này, thực lực là tuyệt đối, kẻ mạnh mới là kẻ có tất cả, ngươi không đủ mạnh thì mọi thứ ngươi yêu mến đều sẽ bị cướp đi, mà bản thân chỉ có bất lực đứng nhìn."

Nói đến cuối câu, giọng nói cực ác lão tổ tràn đầy thương cảm, như hồi tưởng về quá khứ, khí thế hung ác trên người lão cũng tan đi vài phần. Lý Thiên nghe câu hiểu câu không, vội gật đầu phụ họa:

"Phải phải, lã.. sư phụ nói phải, đệ tử mãi ghi nhớ trong lòng"

"Bớt vuốt mông ngựa đi, ngươi mà hiểu cái gì, thôi thời gian của ta không còn nhiều, để ngươi chịu vài lần đau khổ sẽ tự khắc hiểu ra thôi. Bây giờ ta sẽ truyền cho ngươi pháp quyết tu luyện của ta, đây là công pháp thánh cấp, trên thế gian này không có quá hai mươi quyển. "

Nói đến công pháp bản thân tu luyện, cực ác lão tổ vô cùng tự hào giới thiệu, nhưng câu tiếp theo của Lý Thiên như tạt gáo nước lạnh vào đầu lão:

"Ặc, sư phụ, công pháp tu luyện, đệ tử không cần đâu a, đệ tử tình cờ có được một quyển thần cấp công pháp, có vẻ lợi hại hơn một chút so với sư phụ"

Bị đè nén bấy lâu, Lý Thiên hiếm được một lần khoe khoang, lại nghĩ cực ác lão tổ cũng tạch rồi, lão sẽ chẳng ham muốn công pháp của mình làm gì. Cực ác lão tổ nghe thế có chút tức giận nhìn Lý Thiên:

"Ngươi nói mớ gì thế, ngươi tưởng công pháp thần cấp là rau củ ngoài chợ à, tùy tiện là đạt được sao"

Lý Thiên vô cùng oan ức mà không biết làm sao, bỗng lóe lên suy nghĩ, nếu đây là trong đầu mình, vậy thì. Theo ý niệm suy diễn, không gian xung quanh vốn tối đen như mực, bỗng xuất hiện vô số ký tự màu vàng lấp lánh từ trong thân thể hắn bay ra, lượn lờ trên không, đám chữ đó từ từ kết hợp lại hình thành bốn chữ kim sắc lóa mắt:

"Cửu Chuyển Thần Công".

Chương 40: Lão Ma Xảo Trá

"Cửu Chuyển Ma Công"

Cực ác lão tổ hít sâu một hơi, giọng nói có chút run rẩy, đến chính lão cũng không cách nào áp chế thanh âm của mình, ánh mắt có vẻ tham lam nhìn chằm chằm bốn chữ trước mắt, Lý Thiên thấy phản ứng của lão vội vàng động ý niệm xua tan bốn chữ trên, hóa thành muôn vàn ký tự dung nhập trở lại trong người Lý Thiên, ánh mắt hắn cảnh giác nhìn cực ác lão tổ:

"Lão nhìn gì ghê thế, không định cướp đoạt của ta đấy chứ, lão chết rồi nhớ không"

"Biết rồi, biết rồi, mà nói thật nếu ta còn sống, ta thật có ý định cướp đoạt của ngươi đấy, may là ta, nếu là người khác ngươi mà để lộ coi chừng không được chết tử tế"

Cực ác lão tổ có chút tiếc nuối nhìn Lý Thiên thu hồi bốn chữ kia, rồi mới mở miệng trách móc. Lý Thiên ngược lại không cho là đúng cười:

"Khì khì, vì biết lão chỉ còn tàn hồn nên ta mới lấy ra thôi, chứ bình thường ta đâu có ngu như vậy"

"Ngươi vẫn là tên ngốc thôi, đừng chỉ nhìn bằng mắt thường, có không biết bao nhiêu lão quỷ có muôn ngàn cách để lừa gạt ngươi, đừng tưởng là đã nắm chắc phần thắng mà chủ quan. Không nói đâu xa, ta từng nghe nói ở cửu u tông có một môn tâm pháp, có khả năng giúp linh hồn đoạt xá sống lại, ngươi nên cẩn thận đi"

Cực ác lão tổ có cảm giác rèn sắt không thành, thở dài. Lý Thiên nghe thế hoảng sợ, vô thức đưa tay thủ thế

"Không phải chứ, vậy ngươi có chiêu đó không".

"Ngu vừa thôi, ta là tàn hồn tàn khuyết, linh hồn có ba hồn bảy vía, ta chỉ có một nửa còn tính là linh hồn sao, linh hồn ta vốn bị giam trong trận pháp, áp chế tu vi, không cách nào thoát ra, nếu không phải trận pháp bị phá hủy, linh hồn khôi phục lại cảnh giới ban đầu, tàn hồn này cũng thừa kế phân nửa thì đã tan biến từ lâu rồi"

Lão chưa bao giờ cảm thấy nói chuyện mà tốn nhiều sức như bây giờ, Lý Thiên nghe ra như chợt hiểu gì đó, thất thanh kêu lên:"Ặc, vậy lão lại lừa ta, linh hồn lão bị phong ấn trong trận pháp, làm sao tàn hồn này còn xuất hiện ở đây"

"Ha ha đúng thế, giờ ngươi mới phát hiện sao, bên trong trận pháp lúc đó đích thị ta đã phong ấn một phần linh hồn vào cơ thể ngươi, nhưng khi ngươi ra khỏi trận pháp phần linh hồn đó vốn sẽ bị thu lại, nhưng cơ thể ngươi vẫn liên kết với ảo trận thông qua trận tâm, cho nên ta vẫn còn trong cơ thể ngươi, sau đó ngươi phá hủy trận pháp, cũng phá hủy chủ hồn ta vốn bị giam giữ bên trong, còn phần tàn hồn này do trú ngụ trong cơ thể ngươi nên vẫn còn tồn tại".

Lão vốn không cần phải che dấu nữa, bị phát hiện nên cười to trêu tức Lý Thiên, làm cho Lý Thiên liên tiếp bị lừa tức muốn xì bọt mép, cố nén giận hỏi thêm một câu:

"Linh hồn lão bị phong ấn thực lực chỉ ngang với ta, dấu hiệu bị linh hồn thôn phệ bên trong trận pháp lần trước cũng là giả sao"

"Ha ha, cuối cùng ngươi cũng khôn ra tý, đúng thế đó chỉ là một ít trò vặt mà thôi, tuy linh hồn bị áp chế nhưng ta vẫn điều động được ít linh khí, tác động một chút vào các huyệt vị của ngươi là sẽ xuất hiện biến hóa như thế, nếu muốn trách thì trách ngươi thiếu hụt kiến thức quá".

Lý Thiên càng nghe càng giận, nhưng biết phát tát cũng chẳng ích lợi gì đành cố nén vào lòng, nhưng nếu không thu chút lợi tức từ lão già này, hắn thật sự nghẹn đến chết mất:
"Sự phụ người hại ta thảm quá, có nên cấp vài môn thần công cho ta không"

"Ngươi đã có thần cấp công pháp Cửu Chuyển Ma Công rồi, còn đòi hỏi nữa sao"

Cực ác lão tổ cười cười nhìn hắn nói, Lý Thiên lại thầm tức lão già này lại muốn đùa giỡn, nhưng như nghe ra có gì đó sai sai, hắn vội vàng đính chính:

"Sư phụ người nói sai rồi, phải là Cửu Chuyển Thần Công, không phải Cửu Chuyển Ma Công"

Cực ác lão tổ ngạc nhiên nhìn hắn, giọng nói ẩn chút giận dữ:

"Ngươi bị mù à, ngay cả thứ do mình triệu hồi ra cũng không nhìn kỹ, ý ngươi nói ta là lão già hồ đồ, ngay cả bốn chữ to tướng trước mắt cũng nhìn lầm sao".

Thấy lão giận dữ không giống đang đùa giỡn, Lý Thiên chữ ra tới miệng cũng đành chặn lại, nuốt xuống nghi hoặc trong lòng, Lý Thiên càng ngày càng cảm thấy mình sắp phát điên lên rồi, mới mấy tháng trước hắn còn là một người bình thường, nhưng những gì trải qua suốt mấy tháng nay hoàn toàn vượt quá nhận thức của một người bình thường như hắn. Lý Thiên cười khổ lắc đầu, miệng lẩm nhẩm như tự vấn an mình:

"Ta không điên, ta là người bình thường, phải tin tưởng bản thân ta không điên"

Nhìn Lý Thiên như tên ngốc đang tự nói một mình, cực ác lão tổ nhận ra nếu nói thêm mấy câu chắc tên này điên thật, thôi vậy đường hắn đi, nên do tự hắn tìm hiểu mà chọn lấy, cho dù ta vạch đường cho hắn thì hắn mãi chỉ là bản sao của ta. Cực ác lão tổ bỗng nhớ về câu nói khi xưa sư phụ thường nói với lão, như nhớ lại dưới một thác nước hùng vĩ nào đó, có một ông lão râu tóc bạc phơ đang nhấc lên cần câu, trên lưỡi câu có một con cá chép đỏ rực như máu, ông lão tươi cười ôn hòa đưa con cá cho cậu nhóc ngồi bên cạnh, cậu nhóc khoảng bảy, tám tuổi cũng cầm một chiếc cần câu kéo lên kéo xuống mãi vẫn không có con cá nào, ông lão xoa đầu cậu nhóc hiền hòa nói:

"Con nhìn thấy không, thứ con cần là phải học cách ta câu cá, chứ không phải chỉ làm theo những gì ta làm, làm như thế con vĩnh viễn chỉ có thể học được cái hình của ta mà không bao giờ học được cái tinh bên trong".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau