CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Mê Huyễn Đồ Phổ

Lý Thiên như thấy hi vọng phía trước, đưa cây đuốc xuống dưới, lại phát hiện đã chạm tới đất, đoạn ghi chép tới đây là hết, Lý Thiên giật mình, vội cầm đuốc tìm kiếm xung quanh nhưng không còn bất cứ hàng chữ nào nữa.

"Sao lại như thế, đến đây là hết chăng, chẳng lẽ người này thuận lợi tìm ra lỗ hổng, nên đã thoát khỏi ảo cảnh, vì thế ở đây không còn ghi chép bất kỳ thứ gì nữa"

Lau mồ hôi trên trán, Lý Thiên không từ bỏ hi vọng, tiếp tục đưa đuốc xuống gần sát mặt đất, người cứ thế cúi lưng đi loanh hoanh qua lại, như muốn tìm kiếm chút manh mối nhỏ nhoi.

Lần này trời không phụ lòng người, Lý Thiên tinh mắt phát hiện dưới nền lớp đất nhô lên một góc của thứ gì đó, Lý Thiên vội ngậm ngọn đuốc ngang miệng, hai tay bới móc, đào đất sang hai bên, phát hiện bên dưới có một quyển sách, quyển sách rất mỏng, cầm lên tay hắn mới phát hiện, quyển sách này thật ra là một cuộn giấy gấp lại, chất liệu cũng không phải giấy thông thường mà làm bằng da thú, cực kỳ chắc chắn, bề mặt láng mịn sờ vào vô cùng êm tay.

Vừa nhìn vào nội dung cuộn da thú này, Lý Thiên bỗng bật cười, thì ra bên trong cuộn da này giống hệt quyển cửu chuyển thần công của hắn, không có một chữ nào. Đối với tình huống quen thuộc thì chỉ cần làm theo hành động quen thuộc, Lý Thiên sờ tay vào áo, bên trong có một túi ẩn, may mắn nãy giờ chiến đấu vẫn chưa bị rách, bên trong lấy ra một vật được gói cẩn thận trong mảnh vải, chính là viên hắc thạch khi trước.

Vẫn giống như lúc trước, Lý Thiên cầm lấy viên đá thử cà vài lần, cuộn giấy da vốn không có gì dần dần hiện lên vài hình vẽ lạ mắt, có tròn, có vuông, có hình thù kỳ quái, xuất hiện đầy bề mặt cuộn giấy da, đến khi tất cả không gian đã lấp đầy bởi vô số hình vẽ, Lý Thiên mới hài lòng lật sang mặt sau bắt đầu lặp lại động tác quen thuộc, lần này hắn kết thúc rất nhanh, bởi vì mặt này chỉ có vài chữ.

"Mê Huyễn Đồ Phổ"Lý Thiên khẽ lẩm bẩm, hai mắt tức thì sáng lên, cuộn giấy da này rõ ràng có quan hệ với chủ nhân của dòng chữ trên bức tường đá, nếu người đó đã thoát khỏi đây sao lại để lại vật này, điều này làm Lý Thiên vô cùng nghi vấn.

Lật lại mặt sau, xuất hiện vô số đồ án đập vào mắt Lý Thiên. Các đồ phổ này bên dưới hay ngay trong hình đều có vài hàng chữ chú thích, chẳng hạn như Lý Thiên đang soi đuốc lại gần góc dưới bên phải cuộn giấy da, ở đó có một hình tròn lớn, các cạnh chéo đối xứng nhau, chia cắt hình tròn thành vô số phần, mỗi giao điểm của nó đều có chú thích một vài vật nào đó, có cái Lý Thiên hiểu như cực phẩm linh thạch, thượng phẩm linh thạch, đều là các linh thạch phẩm chất cao nhất, Lý Thiên nhìn mà líu lưỡi, sờ bên túi hắn chỉ còn lại một viên hạ phẩm linh thạch, số còn lại toàn bộ đều rơi mất khi chiến đấu rồi. Đó là tất cả những gì Lý Thiên hiểu, còn cái gì mà hỏa ma tinh, rồi còn thủy linh châu hình như nghe ở đâu rồi, đằng sau còn một hàng dài thứ hắn không biết nữa.

Nhìn qua một lượt, Lý Thiên nhãn thần sáng lên, hô hấp gấp gáp vài phần, hắn tuy không phát hiện có đồ án của Mê Huyễn Ảo Tung trận nhưng lại bất ngờ thấy đồ án của chính ảo trận đang vây khốn hắn, đồ án này nhìn qua mới hơn phần còn lại, bên trong óng ánh sắc đỏ quỷ dị như được vẽ từ máu tươi, máu kia không biết trải qua bao nhiêu năm tháng vẫn chưa hề khô, mà còn lưu lại cảm giác ám ánh như thế khiến Lý Thiên hơi rùng mình một cái.

"Ha ha, hôm nay cuối cùng Tiếu Nhất Tử ta cũng hoàn thành xong bản phác thảo sơ đồ của ảo trận đang vây khốn bản thân, không biết Thủy Nhật tông đặt tên nó là gì nên cũng không cần tên gọi, ảo trận nhìn qua rất cao thâm nhưng lại chứa một nhược điểm chí mạng, ảo trận mà lão thái hư kia luôn miệng nói là thần cấp trận pháp này vậy mà lại tồn tại trận tâm, ha ha buồn cười trận pháp thần cấp mà lại tồn tại trận tâm, đúng là muốn làm ta cười đến chết đây mà"Đoạn giới thiệu rất ngắn mà cũng chẳng giúp gì cho Lý Thiên, cái mà Tiếu Nhất Tử kia mất công tìm hiểu, hắn đã biết rồi, thứ mà Lý Thiên muốn biết thì lão ta lại không ghi ra, đúng là muốn làm người khác tức chết, Lý Thiên đành trông chờ vào bản thảo sơ đồ ảo trận bên trên. Lý Thiên trông thấy mà hoa mắt, sơ đồ kia như vô số hình vẽ kỳ quái xếp chồng lên nhau, tạo ra một hình thù quái lạ, các đường kẻ chi chít nối sát nhau, căn bản không làm cách nào hắn nhận ra đâu là đâu.

"Phải hiểu được cách vận hành ảo trận, trận tâm, trận tâm, có trận pháp tìm ra trận tâm không ta"

Lý Thiên lại lật ngược, lật xuôi một lúc, bỗng phát hiện một sơ đồ nhỏ nằm riêng một góc, bên dưới có vài hàng chữ khiến hắn chú ý:

"Cách tìm trận tâm (Áp dụng cho phần lớn trận pháp): thông thường trận tâm là vật chủ cung cấp năng lượng chính cho toàn bộ trận pháp, do vậy chỉ cần từ một thứ bất kỳ trong trận pháp nào ta đều có thể tìm ra trận tâm, tùy tầm quan trọng của vật đó nằm trong chu kỳ vận chuyển linh khí của đại trận, ta có thể từ đó có thể tạo ra đường liên kết giữa trận tâm và thứ đó. Do vậy Sau khi tìm được một vật được cho là quan trọng trong trận pháp, lập tức cắt đứt liên kết bằng trận pháp nhỏ bên dưới, sau đó điều động linh khí trong cơ thể tiến nhập vào trận pháp mới tạo ra, Đẳng cấp càng cao, tìm được vật càng quan trọng, thì khả năng tạo ra liên kết càng lớn"

Lý Thiên xem xong chưa vui mừng được lâu, thì chợt phát hiện một điều rất quan trọng, mặt giống như ăn phải mướp đắng, cực kỳ khó coi, hắn không kìm được cất tiếng mắng to:

"Đùa nhau à, luyện thể thì làm sao có linh khí mà điều động".

Chương 32: Sự Thật Tàn Khốc

Thất vọng ra khỏi hang, Lý Thiên lòng còn ôm chút hi vọng cực ác lão ma có thể nghĩ ra biện pháp gì đó, hắn nhanh chóng bám vào vách núi leo lên, vừa lên tới nơi liền nhanh chóng chạy đi, cực ác lão tổ từ khi công bố danh tính thật sự cho Lý Thiên cũng không trở về Phàm Nhân thành, lão hiện giờ cắm rễ ở đây, luôn miệng thuyết phục Lý Thiên bái lão làm sư phụ, nhưng Lý Thiên bị lão lừa một lần, giờ như chim sợ cành cong, nào dám học.

Lý Thiên muốn tìm bọn họ không khó, hắn chẳng cần phải to giọng gọi, bởi từ phía xa Lý Thiên đã nhìn thấy một cột khói bốc lên như có ai đó đang cắm trại, hành động lạ thường như thế trong thế giới này còn ai khác ngoài lão, Lý Thiên chưa đến gần đã cảm thấy mùi thơm nức mũi tràn ngập không gian, xuyên qua lùm cây trông thấy một người một hổ, đang chảy nước miếng nhìn chằm chặp một con thỏ nướng trên giá, cách đó không xa còn có một chiếc lồng giam vài con thỏ trắng khác, đôi mắt đáng thương của chúng nhìn chằm chằm đồng bạn bị nướng đến không còn nhận ra, sâu bên trong lại ẩn ẩn chút ướt át như muốn khóc.

"Này hai người dám dấu ta lén ăn một mình à, thật không có nghĩa khí gì cả"

Nhìn hình ảnh kia, trong lòng Lý Thiên ấm áp hơn hẳn, hắn hiếm khi vui đùa một câu. Một tay đưa ra giữ lấy đầu Bảo Bảo đang muốn ôm lấy hắn, tay kia móc trong túi áo cuộn giấy da tìm thấy trong hang động, ném cho cực ác lão tổ:

"Lão ma, ta vừa phát hiện bên vách núi có một hang động, thứ này lấy được trong đó, một người tên Tiếu Nhất Tử dường như cũng bị vây khốn trước cả chúng ta, tên đó có vẻ am hiểu trận pháp, hình như thoát ra được rồi, bên trong đấy có đồ án ảo trận này, ông xem có biện pháp nào không"

Dù không trông mong gì nhưng Lý Thiên cũng có chút hi vọng, nhưng hi vọng hắn thoáng cái bị dập tắt, cực ác lão tổ nhìn sơ qua, mặt hiện vẻ khiếp sợ, sau khi gấp lại cuộn giấy da, lão thở dài lắc đầu:

"Thật không ngờ ở đây cũng thấy được chí bảo của Mê Huyễn tông, đáng tiếc ta lại không rành về trận pháp, chí bảo này với ta chẳng khác nào một quyển thiên thư, một chữ cũng không thông"

Cực ác lão tổ như nghĩ ra gì đó, nghi ngờ nói:

"Ngươi nói người kia tên Tiếu Nhất Tử"

Lý Thiên khó hiểu gật đầu

"Đúng thế, trong động kia vẫn còn lưu giữ những chữ do hắn viết mà, ta không nhìn nhầm đâu"

"Nếu ta nhớ không lầm, hồi ta còn nhỏ từng nghe trưởng bối trong nhà bàn về một tuyệt đỉnh thiên tài của Mê Huyễn tông, không ngờ dám đột nhập vào Thủy Nhật tông, nghe đâu sau khi đi vào thì chưa từng đi ra, nếu không chết bên trong thì cũng bị Thủy Nhật tông bắt giữ, không ai biết được. Sự kiện đó khi xưa đã từng oanh động khắp tu chân giới Cửu Thiên Đại Lục, Mê Huyễn tông cùng Thủy Nhật tông từ đó kết xuống thù hận, không lâu sau hai đại phái đỉnh cấp quyết chiến một trận, dẫn phát vô số tông môn phụ thuộc lao vào vòng chiến như con thiêu thân, cơ hồ trở thành đại chiến toàn thế giới. Chỉ đến khi thế lực thần bí nhất đại lục Thương Hương Tiểu Các ra mặt hòa giải, mới tạm lắng xuống."Cực ác lão ma khiếp sợ nói, khóe miệng hơi run rẩy như nhớ lại trận đại chiến khi xưa mà cảm xúc bất giác tràn về. Lý Thiên như người mới vừa tỉnh mộng, suy tư nói:

"Nói như vậy vị thiên tài kia chính là Tiếu Nhất Tử, và hắn tuy tìm ra lỗ hổng của trận pháp nhưng vẫn không thoát ra được, nếu không Mê Huyễn tông sẽ không bất chấp tất cả dẫn phát một trận đại chiến quy mô lớn như thế"

Cực ác lão ma lắc đầu tự giễu:

"Thiên tài của Mê Huyễn tông còn không giải được ảo trận này, chúng ta so được với người ta sao"

Lý Thiên trong lòng còn chút hi vọng như ngọn nến lung lay trước gió, giờ đã hoàn toàn bị dập tắc cõi lòng như tan nát, thất thần ngã ngồi ra đất. Bảo Bảo như cảm nhận được tâm trạng của Lý Thiên, nó nằm xuống, lấy toàn thân bao quanh người hắn như muốn an ủi Lý Thiên.

"Ta không sao đâu, ai mà chẳng chết, nói thật cho ngươi biết nhé, ta đã từng chết rồi"
Lý Thiên dựa lưng nằm vào lòng của Bảo Bảo, lông tơ trên bụng nó trơn mịn, êm dịu hệt như một tấm nệm cao cấp nhất làm Lý Thiên bình tĩnh đi nhiều, cõi lòng cảm thấy thật bình yên. Hắn nói một lúc lại nở nụ cười:

"Với lại ta có chết đâu, linh hồn vẫn còn ở lại trong đây, chỉ là ta không còn nhớ ngươi nữa, lâu lâu ngươi nhớ đến thăm ta đấy"

"Ư, Ử"

Bảo Bảo kêu lên bi thương, cả thân người co lại như muốn hòa quyện lấy Lý Thiên vào trong người nó. Bên kia cực ác lão tổ rất không có tính người kêu lớn:

"Học tĩnh minh tâm của ta đi, giờ vẫn còn kịp đó, ít nhất ngươi cũng không muốn thấy Bảo Bảo cô đơn một mình đấy chứ"

"Im đi lão quỷ, muốn kéo ta giống như lão sao, nằm mơ đi"

Lý Thiên tức giận chửi lại một câu, chỉ đổi lấy lão ma cất giọng cười tà ác, ẩn ẩn có chút mất mác:

"Khặc khặc, ta sẽ rất nhớ ngươi đấy"

"Lúc nào mà ngươi chẳng được gặp ta"

"Đó đã không còn là ngươi nữa rồi"

Cực ác lão tổ giọng nghiêm túc nói làm Lý Thiên phì cười, không khí căng thẳng cũng giảm bớt đi rất nhiều, nhưng trong lòng ai cũng có tâm sự của mình, tiếp theo không gian liền chìm vào tĩnh lặng, chỉ lâu lâu vang lên tiếng "tí tách" từ đống lửa cách đó không xa.

Chương 33: Trận Tâm

Lý Thiên như một kẻ sắp bị tử hình, ngồi hồi tưởng lại cuộc đời mình, từ khi còn ở tiền kiếp đến khi sống lại tại thế giới xa lạ, rồi giờ đây hắn lại đang ở trong một nơi có thể coi là thế giới khác này. Đang lúc thẫn thờ nhìn hai tay đan xen vào nhau, Lý Thiên bất ngờ phát hiện từ lòng bàn tay hắn vậy mà nhìn xuyên qua thấy được mặt đất bên dưới, một hàng kiến đang tha mồi nối tiếp nhau liên miên không dứt. Lý Thiên hoảng sợ thu tay về cảnh tượng đập vào mắt hắn y như những gì hắn vừa thấy.

"Chuyện gì thế này"

Lý Thiên mặt biến sắc, phản ứng của hắn làm hấp dẫn mấy người xung quanh, Bảo Bảo vừa tỉnh ngủ, đưa đôi mắt nghi hoặc nhìn Lý Thiên, đối diện cực ác lão tổ nhìn ra phản ứng của Lý Thiên lắc đầu thở dài:

"Nếu ta đoán không sai, thì hẳn cơ thể ngươi bên ngoài sắp cạn kiệt sinh cơ rồi, đó là dấu hiệu ảo trận này bắt đầu đồng hóa linh hồn của ngươi, không quá ba nén nhang ngươi phải chết không nghi ngờ"

Cực ác lão tổ oán trách nhìn Lý Thiên, giọng tràn đầy mất mát:

"Giờ có học Tĩnh Minh Tâm cũng không kịp rồi, khó lắm mới xuất hiện một người giống mình, ngươi cứ thế bỏ mặc lão già này như vậy sao"

Lý Thiên cũng không nghe cực ác lão tổ nói, hai hắn chết lặng nhìn đôi tay càng ngày càng mờ, hắn vội kéo ống quần lên phát hiện đôi chân cũng dần biến mất, cảm giác sợ hãi xen lẫn đôi chút khó hiểu xâm chiếm cõi lòng.

Lý Thiên vẻ mặt ngơ ngác nhìn xung quanh:

"Ta sắp biến mất sao, lại chết nữa sao, ta chỉ mới vừa sống lại mấy tháng trước thôi mà"

Ngay lúc này, Bảo Bảo bên cạnh khí thế chợt thay đổi, đôi mắt luôn do dự bất định, giờ đây lại cực kỳ quyết tâm, từ một con mèo nhỏ khiến người khác thương yêu, giờ đây nó mới thật là một chúa tể sơn lâm thực thụ, sát khí cùng dã tính lan tràn làm Lý Thiên đang mơ màng cũng phải hồi tỉnh, đang lúc hắn còn mê mang, Bảo Bảo bỗng vồ người xông tới, mở hàm răng sắc nhọn cắn tới đầu Lý Thiên.

Lý Thiên choàng tỉnh, cơ thể luôn chìm trong nguy hiểm của hắn đã tự hình thành bản năng sinh tồn mạnh mẽ, chỉ trong tích tắc bất ngờ, Lý Thiên như vô thức vừa ngã người ra sau vừa sờ tay rút bội đao bên hông, ngay lúc ý thức trở lại thì cùng lúc Lý Thiên nhận ra có gì đó khác thường, nhưng đã quá muộn, tầm mắt của hắn trông thấy Bảo Bảo lao đến, tay cầm mũi đao chĩa về phía trước của Lý Thiên đã đâm vào da thịt Bảo Bảo, một vệt máu tươi đỏ chói bắn thẳng lên mặt hắn, Lý Thiên mặc kệ mùi máu tanh trên mặt, hai mắt trừng trừng nhìn Bảo Bảo nằm trên người thống khổ hét to:

"Khônggggggggggg"

Cực ác lão tổ cũng bị tình hình bên này làm cho sững sờ, nếu như là lúc trước lão thừa sức có thể phản ứng kịp, nhưng giờ lão chỉ là một linh hồn có thực lực luyện thể tầng sáu, dù nhận ra cũng lực bất tòng tâm, đến khi tất cả diễn ra xong xuôi, lão mới hồi tỉnh, vội vàng xông tới, kéo Lý Thiên đang bị đè dưới người Bảo Bảo. Lý Thiên hai mắt như mất hồn nhìn thanh đao trong tay, trên thanh đao phủ đầy máu tươi, từ mũi đao không ngừng có máu tươi chảy xuống tí tách từng giọt trên mặt đất."Lý Thiên, ngươi còn đứng đực ra đó làm gì, nó sắp không xong rồi, mau lại đây"

Bên kia âm thanh cực ác lão tổ có chút gấp gáp, Lý Thiên như người mất hồn thất thiểu lao đến, đường đường cũng là luyện thể tầng sáu, nhưng đoạn đường chưa đến năm mét lại làm hắn vấp ngã tới ba lần. Tay run run đặt trên miệng vết thương như muốn khiến nó ngừng chảy máu, Lý Thiên như người mất trí:

"Tại sao lại làm thế, tại sao ngươi lại làm thế"

Lý Thiên đang nói chợt bừng tỉnh, nước mắt trên mặt vẫn chưa khô lại nở nụ cười vui vẻ, nhìn qua có cảm giác vừa khóc vừa cười trông thật hài hước:

"Đúng rồi, Bảo Bảo chỉ là ảo ảnh, nó làm sao chết được, chút nữa sẽ sống lại ngay thôi"

Cực ác lão tổ bên cạnh đang lo lắng nghe thế cũng phì cười:

"Đúng nhỉ, thế mà ta cũng quên mất, không ngờ ta lại lo lắng cho con súc vật này đến mức quên cả chuyện đơn giản thế"Chắc có lẽ lão đã cô đơn quá lâu, một thân ma công cũng đã mất hết từ lâu, giờ lão chỉ như một ông già cô độc mong muốn có một vài người bạn cùng trò chuyện, từ đây mới thấy trên đời này không ai sinh ra đã ác độc, cực ác lão tổ cả đời giết chóc vô số, nhưng trong lòng vẫn còn chút lương tri, khi không còn phải đấu đá, người lừa ta gạt như hồi còn ở tu chân giới, lão mới bộc lộ bản tính lương thiện của mình. Lý Thiên cũng vui vẻ nhưng hắn lại không để ý ánh mắt của Bảo Bảo, đôi con ngươi to tròn tràn ngập lưu luyến nhìn hắn, nếu Lý Thiên trông thấy hắn sẽ giật mình nhận ra ánh mắt ấy rất giống ánh mắt Lăng Nhã khi trước, cái khoảng khắc mà cả đời hắn cũng không thể quên được.

Lý Thiên đưa tay vỗ về Bảo Bảo, nhìn thân hình to lớn của nó từ từ tan biến, hóa thành muôn ngàn đốm sáng, phiêu diêu giữa đất trời, rồi các đốm sáng ấy dần tụ họp lại với nhau, nhưng thân hình Bảo Bảo không xuất hiện như trong tưởng tượng của Lý Thiên, xuất hiện ở chỗ Bảo Bảo vừa biến mất là một viên ngọc đen tuyền thuần sắc, đang lơ lửng trên không, Lý Thiên sững sờ nhìn viên hắc ngọc, cực ác lão tổ bên cạnh khó hiểu nói:

"Bảo Bảo đâu rồi, sao nó không sống lại, sao lại có viên ngọc thế này, chẳng lẽ đây mới là bản thể thật sự của nó"

Lý Thiên nhìn viên ngọc, đầu óc xoay động bắt đầu hồi tưởng toàn bộ quá trình từ trước tới giờ, như nhận ra gì đó, nước mắt không kìm được một giọt theo gò má lăn xuống, dưới ánh mắt bất ngờ của cực ác lão tổ, Lý Thiên rốt cuộc cũng mở miệng:

"Trận tâm là một viên ngọc"

Cực ác lão tổ cuối cùng cũng tỉnh ngộ:

"cái gì, con hổ đó chính là trận tâm, không thể nào, trước đây ta từng hủy diệt tất cả, nếu con hổ đó là trận tâm thì làm sao thoát được, chẳng lẽ"

Nói được nửa câu, cực ác lão tổ bỗng hoảng sợ thốt lên:

"Nó có linh tính rồi, ngày đó nó biết ta muốn diệt nó, nên hóa thành bản thể, lẩn trốn vào không gian xung quanh, với màu sắc như thế nó muốn trốn ta căn bản không thể nào tìm ra"

"Lão cảnh giới cao như thế mà không cảm ứng được một viên ngọc đang di chuyển sao"

"Ta làm sao có thể, không gian ảo cảnh này còn có tác dụng kiềm chế thần thức"

Chương 34: Mâu Thuẫn

"Nhanh phá hủy nó đi, như thế ngươi có thể thoát ra, còn ta có thể giải thoát khỏi cái nơi quỷ quái này rồi"

Cực ác lão tổ không còn quan tâm chuyện quá khứ nữa, lão giờ đây cực kỳ vui mừng, hoa tay múa chân như một đứa trẻ, chỉ chỉ vào viên ngọc to cỡ nắm tay trước người Lý Thiên. Lý Thiên tất nhiên cũng hiểu, nhưng hắn lại không thể xuống tay được, giọng nói đầy vẻ lưỡng lự:

"Nhưng, Bảo Bảo thì sao, nếu ta phá hủy nó chính là giết chết Bảo Bảo, ta không làm được"

Lý Thiên bất đắc dĩ lắc đầu, cực ác lão ma nghe thế gấp đến độ dậm chân liên hồi, tức giận nói:

"Ngươi nói cái gì thế, chẳng lẽ ngươi không muốn thoát khỏi đây, mau phá hủy nó đi"

" Không được, nếu không phải Bảo Bảo cố tình làm thế thì chúng ta vĩnh viễn không thể phát hiện ra nó chính là trận tâm"

Lý Thiên vẫn rất kiên quyết, dẫn đến lão nhân trước mặt giận đến mặt đỏ hồng, tóc tai dựng đứng quát:

"Ngươi đúng là tên ngốc, nó chính là hi sinh bản thân để ngươi thoát ra, nó thật sự chết rồi, không là phần linh tính của nó đã bị một đao lúc nãy phá hủy hoàn toàn rồi, giờ đây chỉ còn là một viên đá vô tri vô giác mà thôi"

Lý Thiên nghe thế càng thêm quyết tâm:

"Ta đã phạm sai lầm một lần, quyết không thể để nó tái diễn thêm nữa"

"Hừ, ngươi muốn chết thì mặc ngươi, nhưng ta phải thoát khỏi cái lồng giam này, mau giao ra đây"
Cực ác lão tổ càng nghe càng tức giận, cả người lao tới, một trảo chụp xuống ý đồ bóp nát viên ngọc, Lý Thiên sao cho phép lão được như ý, nhích người chắn trước viên ngọc, một đao bổ tới. Hai người va chạm rất mạnh, đao cùng trảo tiếp xúc rồi tách ra, rồi lại tiếp tục như thế, hai người một lần nữa tiếp tục trận chiến còn dang dở khi trước.

Lần này, cực ác lão tổ không còn nương tay, một trảo rồi lại một trảo đánh cho Lý Thiên liên tiếp bại lui, đã tiến sát viên ngọc đang lơ lửng. Cực ác lão tổ được thế không buông tha, một trảo từ dưới lên, lại thêm một trảo từ trên xuống, phong tỏa mọi đường lui của Lý Thiên, hắn muốn thoát bắt buộc phải né tránh, khi đó viên ngọc kia sẽ rơi vào tay lão.

"Đừng trách ta độc ác, đây là ta đang cứu ngươi đấy"

"Ha ha, vẫn còn quá sớm"

Lý Thiên biết không thể chính diện ngạnh kháng, hắn bất chấp tất cả bỏ mặc phòng thủ xoay lưng ôm lấy viên ngọc bỏ chạy, nhưng tốc độ của lão ma quá nhanh, hai trảo không chút lưu tình in năm dấu móng tay lên lưng Lý Thiên, lực đạo cực mạnh đánh văng hắn đi xa, mãi khi va vào một gốc cây mới dừng lại, thân thể Lý Thiên càng thêm trong suốt, đầu óc hắn dần dần mơ hồ.

"Tại sao ngươi lại ngoan cố như thế, lần đầu ta thấy một tên, đường sống ngay trước mặt mà lại hết lần này tới lần khác, chọn lấy đường chết"

Cực ác lão tổ xuất hiện trước người Lý Thiên nhưng cũng không ra tay, chỉ thở dài nói, một kẻ ngu ngốc thú vị như thế hắn quả thật vô cùng thưởng thức. Lý Thiên ngước đôi mắt đục ngầu lên, nhưng ánh mắt vẫn rất kiên quyết:"Vì sao ư, vì ta không muốn phải chịu cảm giác bất lực ấy thêm bất cứ một lần nào nữa"

"Ngoan cố, ngu ngốc, được rồi, được rồi, ta cũng mặc kệ ngươi, chờ ngươi chết ta lại lấy viên ngọc cũng không muộn"

Cực ác lão tổ bất đắc dĩ thở dài, giọng nói đầy vẻ mệt mỏi, lòng thầm nhủ:

"Tên này cứ để hắn chết cho rồi, sống trong tu chân giới, người ăn thịt người này mà vẫn giữ mấy thứ cảm xúc ngu ngốc ấy, sớm muộn gì hắn cũng trải qua cái gì gọi là cảm giác sống không bằng chết, thà cho nó chết ở đây cho xong"

Lý Thiên ngược lại không nói thêm gì, tuy đầu óc dần mơ hồ đi, tầm nhìn cũng chẳng rõ ràng, nhưng trong lòng ngược lại minh mẫn lạ thường, Lý Thiên cảm giác từng đạo năng lượng từ viên ngọc truyền vào trong người hắn, giữa hắn và viên ngọc lại xuất hiện cảm giác tương liên kỳ diệu, tuy rằng nó rất mơ hồ gần không tồn tại.

Lý Thiên theo liên kết ngày càng bền vững hắn lại xuất hiện cảm giác khác lạ khác, hắn bắt đầu cảm nhận được mọi thứ xung quanh, không phải bằng bất cứ giác quan nào của cơ thể, nó giống như hắn bỗng trở thành thượng đế của vùng đất này, cơ thể của hắn là toàn bộ thế giới này, xương thịt là mặt đất, lông trên người là cây cỏ, quần áo đang mặc là tòa thành trì, mồ hôi là toàn bộ nước trong vùng đất, sinh linh như máu huyết đang chảy trong thân thể, tóc của hắn chính là bầu trời bên trên, hắn với ảo cảnh không ngờ lại hợp thành một.

Tinh thần uể oải cực độ của Lý Thiên trở nên tỉnh táo đến không ngờ, hai mắt cũng dần nhìn rõ xung quanh, Lý Thiên bỗng cảm nhận thấy từng luồng linh khí của ảo cảnh đang tỏa ra bên ngoài, chẳng lẽ đang tẩm bổ cho thân thể thật sự của mình, nhìn thân thể đã trở nên ngưng thực như ban đầu, Lý Thiên nhíu mày:

"Ảo cảnh tự vận hành sao, mà tại sao nó lại làm thế, mình tuy không biết tại sao bỗng chốc nắm giữ được ảo cảnh nhưng vẫn không cách nào điều động được linh khí trong đó, giống như là một kẻ được người khác giao cho một số quyền quản lý, nhưng rõ ràng không phải là tất cả"

Lý Thiên bỗng nghĩ đến viên ngọc trong tay, bất giác đưa mắt nhìn xuống, gương mặt hiện lên nét kinh hỉ đầy vẻ khó tin, miệng khẽ lẩm bẩm:

"Chẳng lẽ Bảo Bảo vẫn còn sống"

Chương 35: Tập Kích Bất Ngờ

Câu hỏi đó quanh quẩn trong đầu hắn mãi không có câu trả lời, Lý Thiên đành bất lực tạm gác chuyện này sang bên, ánh mắt chuyển dời sang người cực ác lão tổ đang trố mắt nhìn biến hóa trên người hắn, Lý Thiên lòng thầm nghĩ

"Lão ma này cũng không tồi, thử xem có thể giải thoát cho lão không"

Lý Thiên tuy nói thế nhưng chẳng biết làm cách nào, ý niệm trong lòng kêu gọi liên tục nhưng không chút biến hóa, hắn vẫn không cách nào nắm giữ hoàn toàn được ảo cảnh, Lý Thiên lòng vừa động bỗng chốc nhớ lại các đồ án trận pháp bên trong mê huyễn đồ phổ, khẽ lẩm bẩm:

"Đúng rồi, chỉ cần thoát ra khỏi đây, cầm đi trận tâm thì ảo trận này sẽ tự động bị phá hủy, ta sao phải suy nghĩ chi cho mệt"

Lý Thiên nghiêng đầu ngó ngang ngó dọc:

"Nhưng làm sao thoát ra"

"Ngươi làm gì thế, chuyện gì đã xảy ra, sao đến giờ ngươi còn chưa biến mất"

Cực ác lão tổ cuối cùng cũng hết kiên nhẫn lên tiếng, Lý Thiên đang bận dung nhập toàn bộ tâm thần vào ảo cảnh nhằm tìm kiếm lối ra hơi đâu quản tới lão nói gì. Cực ác lão tổ lần đầu bị người khác làm ngơ, tức giận bùng phát, một tay đưa ra muốn đoạt lấy viên ngọc trên tay Lý Thiên

Lý Thiên xem xét toàn bộ không gian xung quanh, ngay lúc đưa mắt nhìn theo hướng các luồng linh khí thoát ra ngoài, linh quang chợt lóe thì một bàn tay đã ép tới gần, bị tập kích bất ngờ, hắn không có thời gian né tránh, ý niệm vừa chuyển, lại phát hiện lần này hắn có thể không chế ảo cảnh, cây cổ thụ phía sau được Lý Thiên điều động, một cành cây bất chợt dài ra, uốn lượn kéo xuống vừa vặn chặn trước người hắn, chiêu thức của cực ác lão tổ bình thường có thể đục thủng một thân cây lớn nhưng lần này vậy chỉ để lại vết hõm sâu trên cành cây thô to.

Cực ác lão tổ bị tình huống kỳ dị này làm bất ngờ giây lát, nhưng với kinh nghiệm của mình, lão biến tình thế không ổn vội nhảy lùi ra sau. Đúng lúc này, từ cành cây ban nãy, mọc ra vô số nhánh nhỏ như hàng trăm con tiểu xà lao về phía lão, Cực ác lão tổ thầm hoảng sợ, chân cũng không dừng bước, liên tiếp nhón mũi chân đưa người lướt nhanh ra sau, mặt đối với đám mộc xà cách không tới một tất đối diện không ngừng vung trảo, một trảo ngang qua làm vỡ nát cả chục con như thế, nhưng bọn chúng dường như không biết sợ đám này ngã xuống lại tới đám khác lao lên, làm lão khổ không thể tả.

"Cái gì"Cực ma lão tổ kinh sợ hô lớn, hai chân đang bước không ngờ bị đám cỏ bên dưới siết chặt không cách nào di chuyển, cực ác lão tổ thầm nghĩ không ổn, đám phía dưới tuy chỉ cần lão dùng lực mạnh hơn chút là có thể thoát ra nhưng lão không có thời gian, đám mộc xà kia đã tiến tới gần trong gang tấc, nếu để đám kia bao vây, chắc chắn không còn đường thoát thân.

"Dực ưng thiên hành trảo"

Cực ác lão tổ tức giận hét lớn, hai tay thành trảo giang ngang ra hai bên, cả người cấp tốc xoay tròn, lực xoay càng lúc càng nhanh, nhìn xa như một lốc xoáy nhỏ mới hình thành, Lý Thiên từ đây vẫn cảm thấy từng luồng gió nhẹ thổi qua mặt hắn, nhìn xa cả đám mộc xà như con thiêu thân không ngừng lao vào, chỉ vừa tiếp xúc liền bị xé nát thành trăm mảnh, đám cỏ phía dưới càng thảm, một vùng tròn rộng xung quanh cơn lốc bị gió cuốn hất vang lên không, cây cỏ, đất đá theo đó dung nhập vào cơn lốc biến nó từ không có màu sắc, bây giờ lại trở thành màu nâu của đất, ẩn ẩn chút sắc xanh của hoa cỏ.

Lý Thiên kinh ngạc nhìn cơn lốc kia tàn phá từ phía, lòng thầm hô may mắn:

"Móa thì ra lão còn giấu bài, ban nãy lão mà dùng chiêu này thì mình tan xác là cái chắc"
Nói rồi hắn lại xoa xoa chiếc cằm trơn nhẵn không có cọng râu nào:

"À mà từ đầu lão đâu có ý muốn giết mình, thôi bắt lão lại cho rồi, mình còn phải đi ra nữa, ở trong đây riết có ngày phát điên mất"

Lý Thiên tâm niệm chợt động, mớ dây leo từ khi rừng xung quanh bắt đầu dài ra nhắm thẳng hướng cực ác lão tổ. Cực ác lão tổ nhìn từ xa có vẻ hoành tráng nhưng trong lòng lão cũng khổ không thôi, đám kia cứ như vô cùng vô tận, giết cách nào cũng không hết, mắt thấy thể lực sắp cạn, chiêu thức sắp kết thúc, mà không cách nào đẩy lui được lũ mộc xà, lão đành nghĩ cách thoát thân, cơ thể vừa kết thúc xoay tròn, nhân lúc dư chân còn kìm chân chúng no trong chốc lát, lão liền xoay người chạy đi. Trong lòng cực kỳ phiền muộn:

"Đây chắc chắn là kiệt tác của cái trận tâm kia, không ngờ trận tâm thông linh, linh tính lại mạnh như thế, không thể để nó bắt được nếu không coi như hết hi vọng, còn lưu lại núi xanh sợ gì không có củi để đốt"

Có đánh chết cực ác lão tổ, lão cũng không tin tất cả mấy thứ này là do Lý Thiên làm, một tên luyện thể tầng sáu, đúng là chuyện cười lớn nhất thiên hạ. Nhưng lão muốn thoát mà có người lại không muốn cho lão thoát, cực ác lão tổ quay lưng nhìn đám mộc xà phía xa không tiếp tục truy đuổi, vừa vui mừng không bao lâu bỗng phát hiện, cả người không thể khống chế, bay ngược ra sau, đập mạnh lên một thân cây, cứ thế treo lơ lửng trên đó, hoảng sợ nhìn xuống phát hiện một cuộn dây leo khổng lồ đang từng vòng từng vòng cột chặt lão với thân cây. Để ý mới phát hiện ở chân trái lão không ngờ còn một sợi dây leo bám vào, không cần nhìn cũng biết là bị đánh lén

"Có ngon một với một với lão, lại dùng chiêu số hèn hạ như thế, lão không phục"

Mặc dù không biết trận tâm kia có hiểu gì không nhưng cực ác lão tổ vẫn phải hét to một câu trút bớt nỗi phiền muộn trong lòng. Lý Thiên từ xa đi đến, giận dữ chỉ tay vào cực ác lão tổ đang bị trói trên cao:

"Móa, lão còn dám nói câu đó với ta, đường đường là nhất lưu cường giả, không ngờ xuất thủ với người không có lực hoàn thủ như ta, lại còn tập kích bất ngờ, nếu không phải ta còn chút thủ đoạn đặc biệt thì còn không phải bị lão phá hỏng mọi chuyện rồi sao"

Nhìn Lý Thiên nhảy loi nhoi bên dưới, như nghe ra ẩn ý trong câu nói, lại liên tưởng về trước, mắt hiện vẻ khó tin, có chút ngờ vực nói:

"Chẳng lẽ toàn bộ mấy thứ quỷ quái khi nãy đều là trò của ngươi".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau