CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Thành Chủ Quỷ Dị

Lý Thiên theo đoàn người bước vào phủ thành chủ, toàn bộ quan quân bên ngoài rất có quy củ, tỏa ra canh gác xung quanh, chỉ còn Lý Thiên và trung niên nam tử kia cùng nhau bước vào đại điện lớn nhất. Cửa vừa đẩy vào hắn liền phát hiện một lão già ngồi trên thượng vị, hai mắt nhắm chặt, các ngón tay vân vê một hạt châu lớn trong lòng bàn tay.

"Người ngài cần gặp, thuộc hạ đã dẫn đến, thuộc hạ xin cáo lui"

Người trung niên kia bước lên trước khom người thi lễ rồi lặng lẽ lui xuống, không gian yên tĩnh chỉ còn Lý Thiên và lão thành chủ. Qua một lúc lâu không ai nói gì, Lý Thiên đành phá vỡ im lặng, chấp tay lên tiếng:

"Tại hạ là Lý Thiên, nghe nói thành chủ tìm ta, chắc không phải vì việc của Đào thống lĩnh đâu nhỉ, hay là tại ta đánh nhi tử của ngài, a thật ra là hiểu lầm thôi nha"

"Không phải"

Lão thành chủ cuối cùng cũng mở mắt, từ mắt bắn ra một đạo tinh quang khiến người khác hơi khiếp sợ, tuy không có chút khí thế áp bức nào tỏa ra nhưng chỉ bằng ánh mắt cũng làm Lý Thiên bất giác tự lùi về sau một bước, ánh mắt khiếp sợ nhìn lão:

"Ha ha, chưa gì ngài đã đánh đòn phủ đầu ta rồi, tại hạ tự nhận không bằng, không biết lão thành chủ năm nay bao nhiêu tuổi rồi, nhậm chức năm nào thế, à mà ngài có biết xung quanh đây bị vực thẳm bao vây không, ngài không thấy kì lạ sao, mấy thứ đó thật làm tại hạ tò mò nha"

"Cái trò của ngươi chỉ hợp với mấy tên ngu ngốc như họ Đào thôi, đừng lấy ra làm trò cười nữa"

Lão thành chủ vẫn bất động, đặt hạt châu xuống bàn bình thản nói, Lý Thiên biết lão này không dễ lừa gạt như tên Đào thống lĩnh, suy nghĩ trong đầu liền bỏ qua, trực tiếp hỏi:

"Ha ha, thất lễ rồi, nghe nói ngài có gì đó cần nói với tại hạ, tại hạ sẵn sàng rửa tai lắng nghe"

Lão thành chủ hai mắt bỗng sáng lên vài phần, nhìn thẳng Lý Thiên:

"Ta biết cách giúp ngươi thoát khỏi đây"

"Cái gì, lão biết trận tâm ở đâu"

Lý Thiên vừa nghe xong liền nhảy dựng lên, ánh mắt nghi ngờ hỏi:

"Khoan lão chẳng lẽ không phải người ảo ảnh này"Lão thành chủ ý vị thâm trường nhìn Lý Thiên:

"Ngươi nói xem"

Lý Thiên nhíu mày suy tư, bỗng nhớ lúc trước tiểu hổ từng nói trận tâm có thể biến hóa thành bất cứ thứ gì trong ảo cảnh, lòng chợt động hắn không tin nổi thốt lên:

"Chẳng lẽ ngươi là trận tâm"

"Ha ha, đúng ta chính là trận tâm"

"Ngươi nghĩ ta tin chắc, ảo cảnh này là dùng để phòng vệ, không lý nào có một cái trận tâm tự đâm đầu chịu ra bảo ngươi chỉ cần phá hủy ta liền có thể rời khỏi đây"

Lý Thiên tức giận nhìn lão thành chủ mắng:

"Móa, tưởng ta là tên ngốc sao"
Lão thành chủ cũng không để ý Lý Thiên tức giận, bàn tay đang đặt lên bàn bất ngờ đổi hướng chỉ thẳng lên trời, cười nói:

"Ta là nhận ủy thác của huyền long hổ giúp ngươi thoát ra, nếu không ta hơi đâu quản đến ngươi"

Lý Thiên nhíu mày nói:

"Huyền long hổ, chẳng lẽ là tiểu hổ sao, nó vậy mà giúp ta thoát ra"

Lý Thiên cười cười nói:

"Vậy giờ ta làm sao, trực tiếp giết ngươi sao"

"Tuy là nói ta nhận lời giúp ngươi nhưng cũng không phải cứ thế mà giao mạng sống của mình ra, ta chỉ giúp nói ra phương pháp, còn thực hiện là việc của ngươi, ha ha chỉ cần ngươi giết được ta thì ngươi thoát khỏi đây, nhưng ta cũng không ngồi yên chờ chết đâu, ta và ngươi cảnh giới đều như nhau vậy nên cũng đừng nói ta lấy lớn hiếp nhỏ"

Lão thành chủ cười ha ha, một tay hướng tới Lý Thiên, cả thân hình lướt đi trên không lao về phía hắn, chiếc bàn cản đường bị người lão đụng vào văng thẳng hướng Lý Thiên, một trảo theo sau nhắm ngay cổ Lý Thiên hét lớn:

"Tự bảo vệ đi, ngươi mà bị ta giết chết trong ảo ảnh cũng sẽ chết thật ngoài hiện thực đấy"

Lý Thiên một cước chẻ đôi chiếc bàn, tay giơ lên chặn lại thế trảo của lão, thì bất ngờ một trảo khác lại từ phía dưới kéo lên, Lý Thiên hoảng sợ vội phóng mình ngược ra sau, nhăn mặt chịu đựng đau đớn trước ngực truyền đến, chiếc áo khất cái của hắn lại nhiều thêm vài vết rách, để lộ ra miệng vết thương thật dài, máu đã thấm đẫm áo của hắn. Không đợi Lý Thiên hồi thần, lão già kia tiếp tục ép sát, từng quyền tung ra như có tiết tấu, ép Lý Thiên có chút chật vật.

"Mau bắt hắn lại, hắn muốn ám sát thành chủ"

Hai người quyền cước va chạm, sớm đã đá bay cửa điện lao ra ngoài quảng trường tiếp tục chiến đấu, dẫn theo vô số ánh mắt vệ binh thủ vệ xung quanh, rất nhanh quanh hai người đã phủ đầy quan binh,giáp sắt sáng bóng, lấp lóe ánh đao, kiếm, đằng đằng sát khí nhìn Lý Thiên.

"Tất cả cút hết, không tên nào được xen vào"

Lại một trảo bị Lý Thiên đỡ được, lão thành chủ tức giận nhìn xung quanh hét lớn. Lý Thiên nhân lúc lão phân tâm cũng không tấn công, vội vàng quay người bỏ chạy, đùa sao đi đánh trong địa bàn của đối phương, biết đâu lũ xung quanh không nghe lời lão, lâu lâu, chọt một thương, tuy hắn không sợ bọn chúng nhưng đang lúc tử chiến bị quấy nhiễu như thế còn không phải tự tìm đường chết.

Chương 27: Tử Chiến

Thấy Lý Thiên bỏ chạy, lão thành chủ cũng tức tốc đuổi theo, binh lính hai bên muốn ngăn cản Lý Thiên đều bị hắn một đao đánh bay, nãy giờ bị lão thành chủ ép sát liên tục, khiến hắn ngay cả thời gian rút đao cũng không có, vừa thoát thân hắn liền nghĩ ngay đến vũ khí, nhìn lão kia đuổi phía sau, tay không tất sắt, Lý Thiên cười to trong lòng

"Đúng là xem thường ta, ta sẽ cho lão biết thế nào là chết không nhắm mắt"

Hai người một đuổi một chạy, rất nhanh đã lao ra khỏi cổng thành, thấy đã bỏ xa lũ quan binh, Lý Thiên dừng cước bộ, tay cầm đao hướng lão thành chủ:

"Móa, nãy giờ đuổi ta sướng lắm đúng không, giờ thì đến lượt ta"

Lý Thiên cầm đao phóng tới, người chưa tới mà ánh đao đã phủ ngập trời, che khuất tầm mắt lão thành chủ, nhưng cảnh tượng máu tươi bắn ra lại không xuất hiện trong tầm mắt hắn, lão thành chủ thế mà tay không chặn được lưỡi đao sắc bén, nhân lúc Lý Thiên bất ngờ, một trảo đánh úp vào lồng ngực hắn, Lý Thiên rơi thẳng xuống đất, ngực ê ẩm còn in năm lỗ máu to, máu tươi tí tách rơi xuống. Lý Thiên tuy bị thương nhưng thầm hô may mắn, nếu trảo đó lúc nãy nhắm vào chỗ yếu hại thì hắn phải chết không nghi ngờ.

Lý Thiên tiếp tục co giò chạy, vừa chạy vừa huýt sáo, hắn muốn gọi thêm đồng minh, con hổ kia tuy rất yếu nhưng chỉ cần làm lão ta phân tâm, hắn liền có cơ hội

"Chạy đi đâu, mau chịu chết đi".

Lão thành chủ đã tiến sát tới hắn, hai trảo phủ xuống lưng Lý Thiên, Lý Thiên xoay người vung đao lên đỡ, hai trảo một đao va chạm bắn ra ánh lửa văng tung tóe, Lý Thiên bị thương lực lượng suy yếu căn bản không so lại, hắn bị lực đạo phản chấn văng ngược ra sau, va mạnh vào thân cây, khiến thân cây rung động mạnh, cành lá tán loạn rơi xuống đất. Lão thành chủ thấy thế tất nhiên không bỏ qua, lại vung tay đánh tới:

"Chết đi"
Lý Thiên bất lực giơ tay cố ngăn cản nhưng không ngăn nổi, một trảo vỗ mạnh vào người làm Lý Thiên thân hình lảo đảo miệng phun máu tươi:

"Phụt"

Đúng lúc trảo còn lại chạm tới, bên rừng cây bên cạnh lao ra một con hổ lớn vồ lấy lão thành chủ, Lý Thiên thấy thế chấp nhận chịu đau đớn tiếp lấy một trảo của lão, tay giữ chặt lấy không buông, Lão thành chủ khổ sở nhìn con hổ xông tới gần ngay bên định thu hồi lực đạo rút tay về chống đỡ không ngờ bị Lý Thiên kèm chặt, đành trơ mắt nhìn con hổ lao đến, một vuốt rạch ngang người lão, đánh bay lão ra xa kéo thành vệt dài trên mặt đất, Lý Thiên thở hồng hộc nhìn lão thành chủ từ từ đứng dậy, giờ đây lão cũng không còn bộ dáng nhàn nhã như trước, quần áo xộc xệch, trên bụng còn rách một mảng to, máu tươi không ngừng chảy xuống, rõ ràng một vuốt bất ngờ ban nãy

làm lão bị thương không nhẹ.

"Ha ha cũng khá lắm, đến đây nào"

"Tốt, tốt, đây là sinh tử chiến, lão cũng đừng trách ta lấy hai đánh một"Lý Thiên ra hiệu với con hổ bên cạnh, cả hai cùng xông lên vây chặt lão già, một tả một hữu công kích, tuy thế cũng chỉ khiến thế trận cân bằng, tuy là hai đấu một nhưng kinh nghiệm chiến đấu của lão già rõ ràng phong phú hơn hắn nhiều, cứ thế ba người cuốn lấy nhau thành một đoàn, cây cối xung quanh bị trận chiến ảnh hưởng, gãy đổ không ít khói bụi mịt mù bao lấy ba thân ảnh chớp nhoáng trong đó.

Lý Thiên lần nữa đánh trúng bụng lão già nhưng cũng bị lão một trảo kéo theo một vết máu dài trên lưng, con hổ bên cạnh càng thê thảm, nó là kẻ yếu nhất trong ba người, tuy chỉ đứng xa, lâu lâu xen vào nhưng cũng bị đánh cho vết thương chồng chất, căn bản đã bị loại khỏi cuộc chiến.

Hai người lần nữa tách ra, cả hai vết thương chằng chịt khắp người, nhìn lướt qua tưởng rằng đang có hai người máu đối diện nhau, cả cơ thể bị máu tươi bao phủ chỉ còn hai đôi mắt gắt gao nhìn nhau

"Ha ha, lâu rồi lão phu không sảng khoái thế này, lần này lão phu xuất toàn bộ lực lượng, nếu ngươi đỡ được là ngươi thắng"

"Không cần khiêu khích, ta đây chiều ngươi, xem ta với ngươi, ai là kẻ cười cuối cùng"

"Ha ha, tốt, tốt, đúng là kẻ cuồng ngạo, ha ha bất quá ta thích"

Lão già cười lớn, hai tay cong theo hình thù kỳ lạ, kết hai trảo với nhau lao thẳng tới Lý Thiên, Lý Thiên đột nhiên nhớ lại một thức trước kia từng xem qua, hắn xoay người chạy về một thân cây duy nhất còn nguyên vẹn đạp mạnh lên thân cây mượn lực bắn về phía lão già, hai tay đưa qua quá vai khép lại thành hình mũi nhọn, cả thân thể xoay vòng trên không, nhìn qua giống như một mũi khoan khổng lồ bắn thẳng tới trước.

Mắt nhìn thấy hai người sắp chạm vào nhau, Lý Thiên mặt hiện lên vẻ khẩn trương tức thì trở nên căng thẳng, vì hắn thấy lão già đang lao tới bỗng đứng lại, buông thỏng hai tay, miệng nhếch lên một nụ cười giải thoát, Lý Thiên trông thấy liền hết hồn, không biết lão ta lại giở trò quỷ gì nữa, không suy nghĩ nhiều, thân hình hắn cố uốn éo muốn đổi hướng nhưng trên không không có chỗ mượn lực quá khó thay đổi, Lý Thiên cố lắm mới nhích được một chút đổi hướng bắn thẳng về phía vai lão già, lực đạo cực mạnh đánh bay lão đi xa, máu tươi văng tung tóe, phủ đỏ mặt đất dưới chân.

Chương 28: Chân Tướng Của Ảo Cảnh

Lý Thiên vội vàng chạy lại, lão thành chủ tuy chưa chết, nhưng ánh mắt trống rỗng nhìn Lý Thiên:

"Sao ngươi không giết ta, ngươi nên giết ta, chẳng lẽ ngươi không muốn thoát khỏi ảo cảnh, mà cũng không sao ta cũng sắp chết rồi, ha ha cuối cùng cũng được giải thoát".

"Ngươi căn bản không phải trận tâm đúng không, ngươi đang giấu ta điều gì"

Lý Thiên trầm ngâm nhìn lão thành chủ nằm dưới đất, như hồi tưởng lại toàn bộ quá trình từ đầu đến cuối, sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi, hoảng sợ nói:

"Tất cả chẳng lẽ đều là bẫy của ngươi, ngay từ đầu ngươi đã muốn ta giết ngươi, nhưng nếu trực tiếp đứng yên không phản ứng chắc chắn sẽ khiến ta sinh nghi mà bỏ chạy, do đó ngươi mới điều chỉnh cảnh giới ngang với ta, giống như cho ta một cơ hội, lại giống như thử thách phải vượt qua, ngươi còn lấy tiểu hổ ra làm lá chắn nhằm làm ta tin tưởng ngươi, nhưng làm sao ngươi biết ta quen biết tiểu hổ mà càng như thế thì đáng lý ngươi phải bộc lộ sơ hở để ta ra tay sao lại chiến đấu thật đến thế"

Lão già nhìn Lý Thiên cười khặc khặc, đôi mắt nhìn xa xăm như nhớ về điều gì đó

"Thông minh lắm, lúc đầu chính là như thế, nhưng càng chiến đấu với ngươi càng làm ta nhớ lại cảm giác khi xưa, cảm giác mà lâu lắm rồi ta mới cảm nhận được, bất giác quên đi cả mục đích ban đầu, còn về huyền long hổ, ha ha chẳng lẽ ngươi không nhớ lúc ở chợ ngươi đã hét lên những gì, ở Thủy Nhật tông chỉ có một linh thú dạng hổ duy nhất, còn không phải là huyền long hổ chứ còn gì nữa, ngươi hẳn là đệ tử Thủy Nhật tông đến lãnh thưởng vô ý xông vào ảo trận này đúng không"

Lý Thiên cười khổ nói:

"Ngươi nghĩ ta là đệ tử Thủy Nhật tông, ta mới chỉ là luyện thể tầng sáu, ngươi biết rồi còn gì"

"luyện thể tầng sáu, không đúng, khi nào mà Thủy Nhật tông lại có một tên đệ tử luyện thể, ngươi không phải đệ tử Thủy Nhật tông"

Lão thành chủ nghe thế mặt suy tư, miệng lẩm bẩm vài câu, nhưng rất nhanh trở nên vui vẻ:

"Không sao, không quan trọng nữa, chỉ cần ta bị ngươi giết chết là đủ, ngươi sẽ phải thay thế ta, ha ha cuối cùng ta cũng không còn phải sống trong cái ảo cảnh chết tiệt này nữa, lâu quá rồi, ta chờ đợi ngày này quá lâu rồi"
Lý Thiên càng nghe càng hoảng hốt, túm lấy lão già dưới chân hét to:

"Ngươi nói cái quái quỷ gì thế, thay thế ngươi là sao, mau nói cho ta biết"

Lão thành chủ dùng ánh mắt thương hại nhìn hắn:

"Ta và ngươi đều giống nhau"

"Cái gì, lão, lão cũng là người bị nhốt trong ảo cảnh, làm thế nào có thể, không thể nào đến giờ vẫn còn sống"

Lý Thiên miệng lấp bấp vài câu, tay đang nắm cổ áo lão cũng buông ra, lão thành chủ ngã người xuống đất, động tới vết thương, miệng không ngừng phun ra máu tươi, giọng cười càng lớn:

"Ha ha, lúc đầu ta cũng giống ngươi, cứ tưởng bị nhốt trong ảo cảnh lâu ngày, cơ năng thân thể hao mòn mà chết, linh hồn theo đó cũng tan biến theo, nhưng ta đã lầm, ảo cảnh này không ngờ giam giữ linh hồn ta, nó không ngừng cung cấp năng lượng để duy trì linh hồn ta không tan biến"Lão thành chủ ngữ khí tràn đầy bi thương, xen lẫn sợ hãi:

"Cho dù ta có hủy diệt tất cả, từ con người, thành trì cho đến mặt đất bầu trời, thì vĩnh viễn không thoát ra được cái lồng giam này vĩnh viễn bị bóng tối vây quanh này, rồi chỉ cần ta nhắm mắt lại, vừa mở mắt ra mọi thứ lại như cũ, hoàn hảo không một chút tổn hao. Cái vòng lập vô tận đó đáng sợ đến nhường nào, ngươi có hiểu không. Thứ đáng sợ nhất trên đời không phải là cái chết, mà là thời gian, vĩnh viễn bị giam cầm trong chiếc lồng sắt, ngày qua ngày đối với cái lũ kiến hôi vô tri đó, ngay cả phát điên ta cũng không thể, đầu óc ta lúc nào cũng tỉnh táo, sự giày vò đó kinh khủng đến nhường nào".

Lý Thiên mặt trắng bệch, cố nén cảm giác sợ hãi vào lòng, tò mò hỏi:

"Vậy chẳng lẽ ta giết lão, lão sẽ được giải thoát"

Lão thành chủ đã đến lúc dầu hết đèn tắt nhưng ngữ khí lại vui vẻ dị thường:

"Ha ha, sau bao năm dày vò trong ảo cảnh, rồi một ngày ta chợt nhận ra bản thân bỗng chốc lại trở thành thành chủ của tòa thành này, ảo cảnh này dường như muốn đồng hóa ta với ảo ảnh xung quanh, hoàn toàn triệt tiêu ký ức của ta, nhưng không ngờ ta lại từng luyện được cấm thuật tĩnh minh tâm, thần thuật này duy trì tâm trí ta luôn thanh tỉnh, đó là vận may cũng chính là bi kịch của ta, ta đã từng ước mình chưa bao giờ tu luyện môn thần công này, nếu như thế thì giờ ta đã chẳng biết mình là ai, cũng chẳng giày vò đau khổ thế này, ta từng thử tự tử vô số lần nhưng chưa lần nào cũng được hồi sinh, duy chỉ có một cách ta chưa từng thử"

Lý Thiên cười khổ nói:

"Ý lão là, nếu ta, một kẻ giống lão, giết chết lão, ta sẽ thay thế thân phận của lão, còn lão sẽ tan biến hoàn toàn, điều vô căn cứ thế mà lão cũng tin"

"Ta còn cách nào khác sao, khụ khụ"

Lão thành chủ vừa nói xong liền ho sặc sụa, phun ra một ngụm máu lớn, hơi thở càng lúc càng yếu, cuối cùng tắt hẳn. Nhưng điều tiếp theo làm Lý Thiên kinh ngạc, cơ thể đầy vết thương của lão thành chủ lấy mắt thường có thể nhìn thấy phục hồi một cách nhanh chóng, ngay sau đó truyền đến tiếng la tê tâm phế liệt:

"Không thể nào, sao ta vẫn còn sống, điều này sao có thể, không thể".

Chương 29: Cực Ác Lão Tổ

"Này sao lão không nhảy xuống vách núi ấy, lúc trước ta từng lừa tên Đào thống lĩnh nhảy xuống, đến giờ hắn vẫn còn chưa xuất hiện nữa, à mà quên lão luyện đến cảnh giới cao như thế có rớt xuống cũng không chết được"

Lý Thiên nhìn vẻ mặt như người chết của lão thành chủ, dường như cảm thấy đồng cảm, mở miệng an ủi:

"Không đâu, từ khi thân thể chết đi, tu vi ta cũng đã mất hết rồi, giờ chỉ là một tên thành chủ thực lực tương đương với ngươi thôi. Ta cũng từng nhảy xuống đó rồi, đúng là chết thật đấy nhưng một thời gian sau lại sống lại như thường, ngươi cứ chờ thêm ít lâu là thấy hắn ta xuất hiện lại thôi".

Lão thành chủ vẫn như người chết, thì thào nói

"Này lão tên gì thế, dù sao bây giờ chúng ta đều ngồi chung một thuyền rồi, chẳng lẽ đến tên cũng không biết thì hơi ngại"

Lý Thiên hỏi rồi sau đó tự giới thiệu:

"Ta tên là Lý Thiên"

Lão thành chủ khôi phục chút sức sống, như một con cừu ở giữa bầy sói bất ngờ tìm thấy một con cừu khác, lòng có cảm giác đồng cảm tương liên:

"Ha ha, số tiểu tử ngươi cũng thật may mắn mới cùng ngồi nói chuyện với ta, nhớ năm xưa, cực ác lão tổ ta đường đường là một trong thập đại ác ma hung danh nhất trong giới tà phái đại lục, người vừa nghe đến tên đều sợ đến mất mật, ngay cả đứng cũng không vững, những người có khả năng cùng đàm đạo với ta không ai không phải là nhất thế kiêu hùng một phương cả."

Cực ác lão tổ như nghĩ ra gì đó, ưỡn ngực trầm giọng nói:

"Thế nào, hôm nay gặp ngươi coi như có duyên, ngươi có muốn bái ta làm sư phụ không, tuyệt học của ta từ công pháp đến võ kỹ đều là đỉnh cấp, tuyệt đối giúp ngươi xưng bá tu chân giới."

"Bị giam trong đây còn xung bá cái quái gì nữa, có thời gian ta thà đi kiếm đường ra còn hơn"

Lý Thiên nghe thế bĩu môi, lòng vừa động bỗng cảnh giác nhìn lão:

"Này, không phải lão định lừa ta tu luyện môn tĩnh tâm gì gì đó nhé, định kéo ta giống lão suốt đời sao, ta thà chết không theo"

Lão già thấy mưu kế bị phát hiện ủ rũ nói:

"Này ngươi chỉ là luyện thể tầng sáu, không qua năm ngày sau ngủm là cái chắc, đến lúc đó ta lại cô đơn một mình rồi, ở lại chung với ta đi, hai ta cùng nói chuyện như thế cho bớt tịch mịch"

"Tránh xa ra, bị như lão thì thà chết còn dễ chịu hơn"

Thấy cực ác lão tổ đưa tay ra, Lý Thiên lại sợ hãi vội nhảy lùi về sau, động đến vết thương làm hắn nhe răng trợn mắt, con hổ lúc này bên cạnh hắn thấy thế tiến tới an ủi, cả người cọ vào người hắn, thân thể to lớn của nó, ép Lý Thiên ngã ra đất, đưa tay chặn lại con vật đang không ngừng liếm láp mặt hắn, nước dãi dính khắp người, nhớp nháp vô cùng.

"ha ha, tránh ra nào, hổ ngoan đừng làm rộn nữa, a ui chạm đến vết thương của ta rồi"Tiếng kêu đau đớn của Lý Thiên khiến con hổ giật mình, nó vội tránh sang bên, Lý Thiên cũng không trách nó, vuốt ve đầu hổ cười cười:

"Hì hì, hổ ngoan, thông minh ghê, hay giờ ta đặt tên cho ngươi nhỉ, gọi ngươi là Bảo Bảo nhé"

Bảo Bảo nghe thế gật đầu liên tục, hai mắt hiện nét cười, cái đuôi sau lưng không ngừng ngọ nguậy tràn ngập sung sướng. Đúng lúc này cực ác lão tổ bỗng xuất hiện quanh người Bảo Bảo, tay vân vê chòm râu dưới cằm, hai chân vòng qua vòng lại mấy vòng quanh người nó.

"Này, lão lại làm trò gì thế"

"Ngươi không thấy nghi hoặc hả"

Cực ác lão tổ dừng lại, nhìn Lý Thiên nói, trầm ngâm một chút lại tiếp tục:

"Ở nơi này không thể nào có yêu thú được, con dã thú này thông minh như thế rõ ràng rất đáng nghi"

Nói rồi không dám chắc mà mở miệng:

"Có khi nó chính là trận tâm"

"Đừng đùa, không phải lão nói lúc đầu khi vừa bị nhốt, lão đã phá hủy toàn bộ rồi còn gì, có nghĩa là Bảo Bảo cũng nằm trong đó, làm sao nó có thể là trận tâm được"
Lý Thiên cau mày khó chịu, thân hình di động chắn trước người Bảo Bảo như sợ lão già này bị nhốt lâu quá hóa khùng bất ngờ tấn công. Cực ác lão ma nghe thế mới sực tỉnh, xoa xoa đầu mình cười:

"Chắc có lẽ ta nhầm"

Lý Thiên và cực ác lão tổ mỗi người đều có suy tư trong lòng, hai người không ai nói chuyện, Lý Thiên tuy ngoài mặt bình tĩnh nhưng trong lòng vô cùng lo lắng, hắn chỉ còn năm ngày, nếu trong năm ngày không tìm được cách thoát ra hẳn phải chết không nghi ngờ, tay đang đặt bên người Bảo Bảo bất giác nắm chặt lại, Bảo Bảo bị đau cũng không hé răng, như hiểu rõ tâm trạng của Lý Thiên, nó chỉ ư ử vài tiếng, trong mắt xuất hiện vài tia do dự chỉ lướt ngang qua, căn bản Lý Thiên không thấy được.

Lý Thiên càng nghĩ, càng không ra biện pháp, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất, tình cảnh này chỉ có con hổ chết tiệt kia mới giúp được hắn, Lý Thiên đắn đo suy nghĩ hồi lâu, thầm nghiến răng hét lớn:

"Hổ đại gia, ngài ăn chiều xong chưa, mau giúp ta đi, lần trước ta sai rồi, bỏ qua đi"

"Alo, alo hổ đại gia có nghe không vậy"

Cực ác lão tổ thấy Lý Thiên bỗng dưng hét lớn cũng ngó mắt nhìn sang, hiếu kỳ hỏi:

"Ngươi một tên luyện thể tầng sáu thật sự quen biết với huyền long hổ"

"Cũng mới biết mấy canh giờ thôi, mà ta lỡ đắc tội với nó rồi"

"Thật hả, nhanh quỳ xuống xin lỗi đi, biết đâu có đường thoát"

Cực ác lão ma hiếm khi tinh thần phấn khởi như vậy vội vàng góp ý:

"Móa đùa à, đầu gối ta quỳ cha, quỳ mẹ, quỳ thiên địa, chưa bao giờ biết quỳ trước một con hổ"

Lý Thiên phẫn uất lên tiếng, đúng lúc này giọng nói trẻ con vang lên trong đầu hắn:

"He he, vậy thì con kiến ngươi cứ giữ cái đạo ấy mà xuống mồ đi, ta sẽ giúp chôn cất thân xác cho ngươi, hì hì mà nếu ngươi bỏ cuộc sớm quá chẳng phải mất vui sao, nên là ta sẽ cho ngươi một cái gợi ý nho nhỏ, trận tâm nằm bên ngoài thành, nó có hình dáng là một viên ngọc, chỉ cần ngươi vừa chạm tay vào sẽ có cảm giác nắm giữ toàn bộ ảo cảnh."

"Ặc, đùa nhau à"

Lý Thiên thộn mặt ra, cũng không nghe lão già bên cạnh đang lải nhải khuyên giải, hắn trực tiếp tát mình cái bạt tay:

"Lại Miệng thối rồi".

Chương 30: Phát Hiện Mới

Thời gian nhanh chóng trôi qua, cực ác lão tổ cả đời tìm kiếm trận tâm cũng không thu được chút kết quả nào, Lý Thiên bắt buộc trong vòng năm ngày tìm ra, đúng là ngươi si nói mộng. Đã ba ngày qua đi, thời gian chỉ còn hai ngày, trong vòng ba ngày nay hắn cùng Bảo Bảo cơ hồ lật tung mọi ngóc ngách, mặt trời luôn luôn nổi bật trên bầu trời, không có màn đêm Lý Thiên chỉ còn biết dựa vào đồng hồ sinh học của bản thân mà phán đoán.

"Không còn nhiều thời gian, phải nhanh lên mới được"

Lý Thiên cũng không nghỉ ngơi lâu, trong ảo cách hắn dường như không có chút nào mệt mỏi, lần này hắn chuẩn bị sẵn một đoạn dây thừng chuẩn bị khám phá địa điểm duy nhất hắn chưa đặt chân đến, vách núi xung quanh đây.

Cột một đầu dây vào gốc cây bên mép rừng, kiểm tra độ chắc chắn vài lần, Lý Thiên quyết định đu người xuống vách đá, vách đá bao xung quanh rộng lớn đến dường nào, căn bản Lý Thiên dùng mấy ngày còn lại không cách nào khám phá nổi, hắn đánh chọn một địa điểm bất kỳ, tất cả đành trông chờ vào vận may.

Từ từ nới lỏng dây, chân đạp vách đám thả người từ từ xuống, Lý Thiên cùng lúc nhìn ngó xung quanh xem có gì đặc biệt, căn bản đây là hành động, mò kim đáy biển, mà hắn cũng là không còn cách nào khác.

Không biết qua bao lâu, khi sợi dây thừng đã đạt tới giới hạn, Lý Thiên vẫn không cách nào xuống tới đáy vực, liếc nhìn xuống dưới chỉ thấy bóng tối vô tận. Thở dài một hơi, Lý Thiên không có thời gian làm thêm dây thừng, hắn đành tiếp tục đổi địa điểm khám phá, lần này là vách núi phía Bắc, đối diện với cái hồi nãy.

Lần này Lý Thiên chỉ đi đoạn đường chừng phân nửa liền phát hiện một thứ khiến hắn mừng rỡ, bên trái cách chỗ Lý Thiên mấy chục mét, mơ hồ có một cái động ăn sâu vào vách núi. Lý Thiên nổi lên vài tia hi vọng le lói, giữ người đứng thẳng trên vách núi, Lý Thiên lấy đà chạy thẳng tới chỗ hang động, thân hình cách hang động không xa nhưng hắn đã vượt qua quán tính, thân thể có xu hướng bị lực hấp dẫn bên dưới kéo xuống, Lý Thiên cắn răng, đưa tay chém đứt dây thừng bảo vệ, Khi đến điểm giới hạn, chân đạp mạnh mượn lực phóng tới.

"Phải tới, nhất định phải tới"

Lần này Lý Thiên may mắn, vừa vặn kịp bám tay, kéo cả ngươi lên, nằm lăn ra đất, Lý Thiên thở hồng hộc:
"Mém chút chết sớm đi vài ngày rồi"

Lý Thiên không có thời gian nghỉ ngơi lâu, cố gượng thân thể đứng dậy, cầm lên từ bên hông một cây đuốc được chuẩn bị sẵn, hắn chuẩn bị sẵn đá lửa, vừa thắp sáng xong vội, tiến vào trong hang động khám phá. Ánh lửa bập bùng phản chiếu gương mặt thấp thỏm lo lắng của Lý Thiên. Thời gian của hắn sắp hết, lần này là cơ hội cuối cùng, nếu còn không tìm ra trận tâm, hắn phải chết không nghi ngờ.

Hang động không sâu lắm, đi một lúc hắn đã đến cuối hang, Nhưng Lý Thiên lại phải thất vọng, bên trong không có thứ gì, theo ánh lửa hắt vào tường đá chỉ hiện ra chi chít tường hàng chữ, Lý Thiên nheo mắt lại gần mới nhìn rõ:

"Ta sẽ chết tại đây sao, ta không cam lòng, ta không cam lòng, cừu nhân còn sống, thù của nàng còn chưa trả, làm sao ta có thể chết, ta phải trả thù, trả thù"

"Oán khí nặng quá, chắc lại một người nữa bị nhốt ở đây, cực ma lão tổ quả quyết chỉ có hắn và Lý Thiên hai người bị vây trong ảo cảnh, sao lại lòi ra thêm một người"

Lý Thiên vừa nhìn liền nghĩ ngợi, rồi bỗng vỗ lên đầu một cái thật kêu, thầm chửi mình ngu:"Người này chắc hẳn là bị vây trong đây trước cực ác lão tổ nên lão ma kia không biết cũng không có gì lạ".

Lý Thiên không nghĩ nhiều tiếp tục nhìn xuống, bỗng hai mắt mở to, Lý Thiên lòng mừng rỡ lẩm nhẩm theo hàng chữ trên vách động:

"Ha ha cuối cùng ta cũng nghĩ ra cách giải trận, buồn cười Thủy Nhật tông lại dám dựa vào Mê Huyễn Ảo Tung trận của Mê Huyễn tông ta chế biến thành ảo trận vây khốn ta, đúng là chuyện nực cười nhất trên đời."

Lý Thiên càng thấy càng mừng rỡ, lòng nhen nhóm hi vọng, đưa đuốc xuống dưới hiện rõ dòng chữ tiếp theo:

"Mê Huyễn Ảo Tung trận lấy mê làm gốc, lấy huyễn làm nền, lấy ảo làm thân tạo nên ba trụ cột, tập hợp cửu nguyên của đất trời tự lập thiên địa riêng, vây khốn địch nhân, căn bản không có cách nào phá giải"

Lý Thiên xem xong tuyệt vọng vô cùng ngay cả tay cầm đuốc cũng ru rẩy mém rớt xuống đất, nhưng hắn vẫn cố với lấy chút hi vọng tiếp tục xem tiếp:

"May mắn thay, Thủy Nhật tông không am hiểu trận pháp, dựa vào Mê Huyễn Ảo Tung trận, trận pháp mới tuy đã tiếp cận trận pháp thần cấp nhưng không cách nào đạt tới, vẫn còn một lỗ hổng, Tiếu Nhất Tử ta ba tuổi đã xem xong Nhất Trận tuyển tập mười quyển, năm tuổi tự thân lập một tụ trận tập hợp linh khí, Mười tuổi đã thành thạo toàn bộ trận pháp dưới thiên cấp, mười lăm tuổi sáng tạo trận pháp mới, mười tám tuổi đã là một trong mười hai tông sư trận pháp đỉnh cấp của đại lục, lỗ hổng đó tuy được che dấu vô cùng khéo léo nhưng không cách nào qua mắt được ta.

Nhìn thấy từng câu từng chữ mang đầy vẻ cuồng ngạo của một đời tuyệt đỉnh kỳ tài từ khi còn nhỏ cho đến khi trưởng thành, đều mang theo hào quang khiến người người ngưỡng mộ, Lý Thiên tự thấy bản đủ ngạo nhưng rõ ràng có người còn ngạo hơn hắn rất nhiều.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau