CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Giận Quá Mất Khôn

Lý Thiên không có thời gian quan tâm đến đám người kia, quay người chạy đi, trong đầu hắn thanh âm tiểu hổ đang vang lên, đoạn giới thiệu rất dài khiến Lý Thiên hoa cả mắt, nào là nguồn gốc ảo ảnh, nào là nó lợi hại thế nào, Lý Thiên bực bội nói:

"Nói trọng tâm thôi, mấy thứ ngoài lề bỏ qua đi"

"Ngươi thật là không có lòng cầu tiến, người khác nghe ta giảng giải như thế cầu còn không được nữa là"

Giọng nói tiếc hận truyền đến. Lý Thiên cả giận la to:

"Biết rồi, biết rồi, mau nói rõ phương pháp phá giải ảo cảnh đi"

"Hài, đúng là đàn gảy tai trâu mà, ngươi muốn nghe ngắn gọn chứ gì, a hèm, ảo cảnh này do cửu huyền mê tung trận bày bố, ngươi chỉ cần tìm ra trận tâm rồi phá hủy nó là xong"

Lý Thiên ngạc nhiên nói:

"Chỉ đơn giản như thế"

"Ừ đơn giản lắm, nhưng trước giờ ta chưa thấy kẻ nào lạc vào mà phá được ảo cảnh này cả, trận tâm luôn thay đổi, nó có thể là bất cứ thứ gì, từ hòn đá ven đường cho đến một người bán hàng bình thường, tất cả đều có thể là trận tâm"

Tiểu hổ giọng nói bình bình vang lên, giọng nói tràn ngập ý tứ trêu tức. Lý Thiên thầm mắng to con hổ này thù dai, hẳn còn dấu diếm gì đó, móa, so với mấy tên dám đột nhập vào đây ăn cắp đồ của Thủy Nhật tông, rõ ràng Lý Thiên chẳng là cái đinh gì cả, hắn còn chưa tự ngạo đến mức đó, mặt cố nở nụ cười, giọng ôn hòa nói:

"Ặc, này tiểu hổ ca, giới thiệu chút cho đệ phương pháp phá giải đi, chúng ta dù sao cũng là chỗ quen biết à nha"

"Chúng ta quen thuộc như thế sao, ta với ngươi chỉ mới biết nhau có mấy canh giờ thôi mà"

Tiểu hổ giọng hồ nghi vang lên, rồi như nghĩ gì đó, một lúc sau mới lên tiếng:"Thôi được, ngươi cứ kêu ta ba tiếng hổ đại gia, thanh âm mềm mại chút, phải cầu xin một chút, có khi hổ ca ta nghĩ lại"

Lý Thiên đầu bốc khói, âm thanh nghiến răng nghiến lợi nói:

"Hổ đại gia, ngài đừng chấp nhất chuyện cũ nữa, mau chỉ ta lối ra đi"

"Này mới có một tiếng thôi à, định ăn gian hả, kêu thêm chục tiếng nữa mới được"

Lý Thiên mặt đã biến thành màu đen, tức giận không thể áp chửi to:

"Móa, con mèo chết tiệt này, được đằng chân lên đằng đầu à, ta là ân nhân tông môn các ngươi đó, ta mà chết chỗ này xem ngươi làm sao ăn nói với tông chủ các ngươi"

"Con kiến chết tiệt dám uy hiếp ta, ta cứ làm đấy thì sao, tự mà lo, bổn đại gia còn bận đi ăn chiều nữa"
Giọng tiểu hổ cứ thế biến mất để lại mình Lý Thiên tức giận nắm chặt tay, tiếp đó dùng sức đấm mạnh vào gốc cây bên cạnh, khiến thân cây bị lực mạnh đấm thủng một lỗ to.

"AAAAAA, quái vật kìa"

"Chạy mau, coi chừng hắn nổi điên giết hết bây giờ"

"A ta nhận ra hắn, tên đó là tội phạm truy nã đấy, mau mau báo quan"

Mấy người xung quanh bị cảnh tượng hù cho sợ hãi, vội vàng bỏ chạy tứ phía, rất nhanh xung quanh chỉ còn lẻ loi một mình Lý Thiên bên cạnh thân cây xơ xác, lá cây rơi đầy đất một phần lớn bám đầy người Lý Thiên, một cành cây còn rơi trúng đầu hắn làm hắn nhìn qua y như một tên lính trinh sát ngụy trang hoàn hảo.

Lý Thiên bị cành cây rơi trúng đầu tuy không đau đớn lắm nhưng cũng làm hắn tỉnh táo vài phần, cảm nhận cảm giác ê ẩm trên đầu truyền tới, Lý Thiên vuốt cục u mới sưng to lên lẩm bẩm cảm thán:

"Đúng là miệng thối mà, bao nhiêu lần vẫn không sửa được, giờ thì hay rồi, biết đường nào mà ra đây"

"Đứng lại tên kia, mau giơ tay im chịu trói"

Phía sau bất ngờ truyền đến vài đạo âm thanh tức giận, theo tiếng bước chân "rầm rầm" ngày càng gần, một đoàn gần trăm quan binh phục sức chỉnh tề, tay mang quan đao xông đến chỗ Lý Thiên, Đào thống lĩnh đi đầu trầm giọng hô to.

Lý Thiên nhìn bọn quan binh hung ác xông tới, đang phiền muộn tìm trận tâm gì đó làm sao muốn bị đám người kia vây quanh, bọn họ là ảo ảnh cho dù hắn giết sạch đám này thì cũng lòi ra đám khác thôi. Lý Thiên chẳng thèm quan tâm lời nói tên kia, co giò chạy, cảnh giới lục thể tầng sau so với người thường mạnh hơn không ít, chỉ ít phút đã bỏ xa đám quan binh kia. Hắn quay đầu nhìn xem lại bất ngờ phát hiện tên Đào thống lĩnh kia vậy mà vẫn bám sát theo bên cạnh, Lý Thiên lòng bực bội, vận lực vào chân tăng tốc thêm vài lần, nhưng vẫn bị tên kia theo sát không tha, một tấc cũng không thay đổi.

Hai người cứ thế, một đuổi một chạy đã ra khỏi thành cả dặm đường, Lý Thiên chạy thêm một lúc bỗng phát hiện phía trước hết đường, gần ngay bên hắn là một vực thẳm sâu hun hút, từ trên nhìn xuống chỉ thấy một màu đen vô tận, từ bên này căn bản không nhìn ra bờ bên kia có gì. Đằng sau Đào thống lĩnh kia cũng đã đuổi tới, rút thanh đao bên hông, chuôi đao nhìn vô cùng bình thường nhưng từ chuôi đao tỏa ra đao khí sắc bén, trông như vô hình nhưng mỗi khi mắt Lý Thiên nhìn vào đều cảm giác như có vô số đao ảnh bắn vào mắt hắn làm hai mắt Lý Thiên đau buốt vô cùng, mắt chỉ dám ngó ngang ngó dọc căn bản không thể nhìn thẳng:

"Ha ha, coi ngươi còn chạy đi đâu, giờ thì ngoan ngoãn đưa tay chịu trói đi, nếu còn ngoan cố đừng trách thanh đao trong tay ta."

Chương 22: Tâm Lý Quá Kém

Lý Thiên bị đao khí ảnh hưởng, khi chiến đấu cho dù thực lực mạnh hơn cũng không nắm chắc bao nhiêu phần thắng, thế là hắn tìm cách thoát thân, mắt nhìn phương xa chỉ có một màu đen u tối không khỏi nhíu mày thử hỏi:

"Này ngươi không thấy kỳ lạ sao, đầu bên kia không có đường đi à"

"Ngươi đừng có tìm cách câu thời gian, nới chúng ta đang đứng là ở tận cùng thế giới rồi làm sao còn đường đi nữa chứ"

"Hả vậy sao, vậy nếu lúc nãy chúng ta chạy theo hướng còn lại thì đi tiếp có được không"

Lý Thiên khó hiểu chỉ về một hướng. Đào thống lĩnh nhìn theo tay hắn chỉ, vẻ mặt như nhìn kẻ ngốc:

"Ngươi nói gì thế, ba dặm xung quanh Phàm Nhân thành đều dẫn đến vách núi giống thế này, ngươi không phải tên điên đấy chứ, rõ ràng điều đơn giản vậy mà cũng không biết"

Lý Thiên vuốt cằm suy tư, nghi hoặc hỏi:

"Vậy sao, lúc nãy ta nghe nói hình như đây là thành trì thuộc Hỏa Quốc mà, Phàm Nhân thành là một thành trì nằm trong hỏa quốc, vậy kinh đô nằm ở đâu, chẳng lẽ nguyên cái quốc gia chỉ có một cái thành trì"

"Ngươi nói nhăng nói cuội gì đó, Kinh đô Hỏa Kinh tất nhiên là nằm ở hướng đó rồi"

Nhìn theo hướng chỉ của tên Đào thống lĩnh, Lý Thiên mém chút rớt cả cằm xuống, tên kia không ngờ chỉ vào không gian tối đen không có điểm cuối phía xa, còn ra vẻ chắc chắn như vậy. Lý Thiên ngờ vực nói:

"Ngươi không phải nói đây là tận cùng thế giới rồi sao, làm sao có thể đi tiếp được nữa"

"Hả, à đúng thế nhỉ, sao có thể đi tiếp, làm sao lại thế nhỉ"

Tên kia có vẻ hoang mang, hai mắt nhìn Lý Thiên như tìm lời giải, Lý Thiên nhìn bọn này chắc là NPC bị lập trình lỗi rồi, hướng phía đối diện chỉ:

"Vậy hướng kia đi tới thành nào gần nhất"

"À, đi hướng đó là tới Ngũ Vân thành"

"Không phải ngươi nói đi hướng đó vẫn dẫn tới vách núi thế này sao, làm sao có đường đi tiếp"

"Hả, ngươi nói đúng, nơi đó là tận cùng thế giới rồi mà, sao ta lại nói thế nhỉ"Lý Thiên nhìn tên kia bối rối, miệng phán như đinh đóng cột:

"Ta nói, ngươi là tên điên chứ sao"

"Ta điên sao, không thể nào, không thể thế được"

Tên kia như bị khùng không ngờ gào thét điên cuồng, tay ôm đầu rống to. Lý Thiên nhân lúc còn nóng hỏi thêm:

"Mỗi ngày ngươi làm gì"

"Ta là thống lĩnh vệ quân thành, tay nắm toàn bộ binh mã toàn thành, tất nhiên mỗi ngày đều dẫn quan quân tuần sát quanh thành"

Đào thống lĩnh như sống lại vài phần, giọng nói tràn đầy tự hào.

"Ai phong chức này cho ngươi, tên thành chủ kia không thể nào có quyền lớn đến thế"

"Tất nhiên là đương kim hoàng thượng, tên thành chủ nhu nhược kia lần nào gặp ta mà không cung kính vái chào chứ"."Ồ vậy ngươi được sắc phong bao lâu rồi".

"Năm thiên hóa thứ hai mươi, năm đó ta đến đế đô nhận chỉ, làm sao mà quên được, ta tuy làm thống lĩnh rất rất lâu rồi nhưng những điều này ta đều khắc ghi trong lòng"

"Vậy ngươi đến bằng cách nào đừng nói bay qua chỗ đó nha"

Lý Thiên hiếu kỳ chỉ đằng xa. đào thống lĩnh phất tay áo quát:

"Nói bậy, hôm đó ta từ Phàm Nhân thành cưỡi chiến mã, à, à làm làm sao"

Hắn vừa nói vừa nhìn hướng xa, chỗ đó làm gì có đường cho ngựa chạy, từ đây kéo hết tầm mắt chỉ thấy vách núi dựng đứng, bóng tối xa xa nuốt chửng toàn bộ không gian xung quanh. Lý Thiên tiếc rèn sắt không thành nói:

"Ta thấy trước cổng thành treo lịch, hình như năm nay vẫn là năm Thiên Hóa thứ hai mươi à, ngươi mới nhậm chức hả"

"Nói nhảm gì đó, ta làm thống lĩnh lâu lắm rồi làm sao, này năm nay vẫn là năm Thiên Hóa thứ hai mươi, làm sao có thể, làm sao có thể."

Lý Thiên nhìn Đào thống lĩnh dưới đất không ngừng gào rú tay ôm đầu bấu véo vào da thịt như muốn lục lọi lại ký ức trong đầu. Lý Thiên thản nhiên phán một cách chắc nịch:

"Ta đã nói rồi, là ngươi bị điên chứ không phải ta, không hiểu sao kẻ điên như ngươi vẫn được làm thống lĩnh toàn thành, đúng là thế gian, thứ gì cũng có mà."

Lý Thiên lại gần định vỗ vai an ủi thì Đào thống lĩnh bỗng phát điên giật tay hắn ra, quăng thanh đao xuống đất rồi chạy như bay về phía vách núi, miệng còn cười to:

"ngươi mới là tên điên, ở đây có đường, con đường mòn này ta đã đi không biết bao nhiêu lần rồi, làm sao nhầm được. Đúng, đúng ta không điên,ta không điên"

"AAAAAAAAAAAA"

Nhìn thân ảnh Đảo thống lĩnh biến mất trong bóng đêm vô tận, Lý Thiên nhìn xuống vách núi âm thầm cầu nguyện cho lão ta, miệng lẩm bẩm:

"Người đâu mà tâm lý yếu thế, ta chỉ nói có mấy câu thôi mà, tội nghiệt, tội nghiệt"

Chương 23: Dã Thú

Ngay lúc chuẩn bị rời đi thì mắt trái bị ánh sáng chiếu vào làm lóa mắt, theo hướng ánh sáng chiếu tới Lý Thiên phát hiện thanh đao kỳ lạ lúc nãy đang nằm trên mặt đất, lưỡi đao bóng loáng phản chiếu ánh sáng lấp lánh ẩn hiện giữa đám cỏ nhìn như một mặt trời nhỏ thu hút ánh nhìn Lý Thiên.

"Tên Đào thống lĩnh kia lại ném thanh bảo đao lung tung như thế thật là lãng phí, không biết trân trọng đồ vật của mình như vậy, đúng là chết đáng đời"

Lý Thiên nhặt lên thanh đao, đánh giá sơ qua lại không thấy gì đặc sắc, đao khí vô hình khi nãy cũng tiêu biến không còn, cầm trong tay so với thanh đao bình thường nặng hơn một ít thì không có gì đặc biệt.

"Hay là thực lực ta quá thấp căn bản không phát huy ra hiệu quả của thanh đao, thôi mặc kệ dù sao cũng là ảo ảnh, có mang ra khỏi đây được đâu mà bận tâm"

Lý Thiên vứt suy nghĩ về thanh đao bí ẩn kia ra khỏi đầu. Mắt nhìn vào mặt trời phản chiếu bên trong lưỡi đao, Lý Thiên lại ngửa mặt nhìn bầu trời xanh thẳm bên trên:

"Cái ảo cảnh này cũng quá đơn giản rồi, từ đây đứng nhìn xung quanh ngay cả thằng ngốc cũng biết cái thế giới này không thật rồi"

Theo cái nhìn của Lý Thiên, cả cái vùng đất này y như cái đảo được đặt trong một cái hộp vuông, chỉ là quanh đảo không có nước chỉ có không gian vô tận xung quanh, nắp hộp là bầu trời xanh thẳm, hai cạnh bên cái hộp là không gian tối đen như mực, bầu trời xanh kéo dài tiếp giáp với bóng đêm hình thành một điểm vuông, trông như ánh sáng vừa tiếp xúc liền bị bóng tối nuốt chửng.

Nhìn bầu trời vẫn sáng như lúc mới vào, Lý Thiên đành làm quen với cảnh tượng kì lạ liên tục phát sinh, bất đắc dĩ lắc đầu:"Lần này ra được, nhất định bắt con hổ chết tiệt kia đền bù cho ta đây một vố, nếu không có chết ta cũng phải bám lấy nó"

"Grừ, Grừ"

Từ trong rừng cây xung quanh vang lên tiếng xào xạc, một con hổ to lớn lao ra từ bụi rậm, thân hình khổng lồ chiếm một diện tích lớn, hai chiếc răng nanh dài kéo xuống qua cả hàm, mở chiếc miệng đầy răng nanh sắc bén hướng Lý Thiên gầm lên, nước dãi tùm lum văng tung tóe lên cả người hắn, mùi tanh hôi cùng cảm giác nhớp nháp bên người khiến Lý Thiên như sực tỉnh, phiền muộn không thôi:

"Đậu phộng, lúc nào cũng xui xẻo như thế, không thể ta vài phút bình yên được hay sao"Con hổ kia đâu quan tâm Lý Thiên nói gì, hai móng vuốt dài sắc nhọn, quanh móng sắt còn phản chiếu vài tia sáng ánh lên gương mặt Lý Thiên, Lý Thiên nhìn con vật động thủ, thân hình cũng động, tức giận hô:

"Móa, tưởng ta là con rùa hả, ngay cả súc sinh này cũng dám hướng ta động thủ"

Một vuốt hổ tốc độ cực nhanh chém tới, đâm mạnh xuống đất bốc lên một khối đất lớn, cát đá bên dưới bị hất văng sang hai bên, khói bụi che mờ thân ảnh con hổ, Lý Thiên thuận lợi né được, vòng ra sau lưng, thanh đao trong tay xé gió chém vào sau lưng hổ. Bản năng sinh tồn của loài săn mồi khiến con hổ như nhận ra nguy hiểm thân hình to lớn vậy mà uốn éo một cách dị thường, phóng người ra xa giữ một khoảng cách với tên nhân loại đối diện

"Con hổ này cũng nhanh gớm, dã thú bình thường đúng là không nên xem thường"

Vết đao tuy chém hụt chỗ yếu hại nhưng vẫn chém trúng bên đùi nó, máu tươi chảy xuống làm ướt đẫm một phần thảm cỏ dưới chân nó, con hổ đứng cách đó không xa, ánh mắt tức giận xen lẫn chút úy kỵ nhìn chằm chằm Lý Thiên, mở miệng gầm gừ mấy tiếng ý đồ muốn bỏ trốn:

Lý Thiên xoa chiếc bụng hơi đói, tuy đây là ảo cảnh nhưng cơ năng thân thể không thể bảo trì vĩnh cửu như như mấy cái ảo ảnh này, hắn cần nhanh tìm biện pháp thoát ra, nếu bị giam trong này không quá một tuần hắn chắc chắn chết đói, cái chết khuất nhục như thế làm Lý Thiên đổ cả mồ hôi. Thèm thuồng nhìn vào chỗ đùi bị thương của con hổ trước mặt như nhìn thấy một chiếc đùi nướng béo ngậy, tuy nhiên rất nhanh hắn đã vứt cái suy nghĩ ấy khỏi đầu, ảo ảnh làm sao lấp đầy bụng được, cho dù có thật thế nào nó vẫn là ảo ảnh.

Con hổ biết không địch lại, nó tuy là dã thú nhưng sống đã rất lâu, cũng sinh ra chút linh trí, không dại đâm đầu vào tấm sắt mà nó không thể xuyên thủng, bất chấp vết thương đang chảy máu, co chân dồn lực bắn mạnh vào phía khu rừng. Ngay lúc cách khu rừng chưa tới một tất, mắt hổ lộ vẻ vui mừng thì một thân ảnh nhỏ gầy xuất hiện trong tầm mắt làm con hổ tội nghiệp hoảng sợ, miệng phát ra tiếng í ới bi thương, thân thể đã bị Lý Thiên một cước đá văng ngược ra sau, lao thẳng về phía vách núi bên dưới, cả người rơi xuống, chỉ còn hai chiếc chi trước cố bám trên mặt đất, trên đường bay để lại trên mặt đất hai dấu móng vuốt kéo dài, hai chi trước vùng vẫy muốn leo lên nhưng càng lúc càng có dấu hiệu trượt xuống, hai chi sau cũng cố gắng bám vào vách đá nhưng nền đá giòn xốp, lại gặp đôi móng vuốt sắc nhọn của nó, nên vừa chạm vào đã rơi ra, từng mảng đá lớn, nhỏ đua nhau rơi xuống vực sâu bên dưới.

Chương 24: Con Hổ Kỳ Lạ

Lý Thiên nhìn xuống đang định ra tay kết liễu thì bắt gặp ánh mắt đáng thương hề hề đang nhìn hắn một cách tội nghiệp, mắt hổ to tròn vô cùng dễ thương, hai mắt long lanh như phủ một tầng hơi nước, miệng phát ra từng thanh như bất lực như cầu xin. Lý Thiên trông thấy mà há hốc mồm, đừng nói dã thú cho dù yêu thú hắn từng gặp qua cũng chưa thấy con nào thông minh như con này, còn biết bày ra bộ dạng cầu xin giúp đỡ nữa, Lý Thiên trong lúc rảnh rỗi khi bị dừng tại bình cảnh luyện thể tầng ba, từng đọc không ít điển ở Thần Long tông, theo hắn biết dã thú thông thường đều hành động theo bản năng của chúng không thể nào có linh trí thế này, Lý Thiên cau mày khó hiểu:

"Chẳng lẽ là yêu thú, nhưng yêu thú thông thường đều có yêu hạch nổi bên trên da thịt, trừ khi đạt đến cấp năm, yêu hạch mới được hấp thu vào cơ thể".

Lý Thiên đánh giá từ trên xuống dưới toàn thân con hổ, xoa cằm nói:

"Nhìn vào không thấy viên yêu hạch nào trên người cả, chẳng lẽ yêu thú cấp năm".

Lý Thiên vừa nghĩ liền phủ quyết, đầu óc có vấn đề mới xem cái con yếu nhớt này thành yêu thú cấp năm, nếu so sánh chưa chắc đã so được với yêu thú cấp một nữa là, càng nghĩ càng khó hiểu thì con vật đáng thương càng khổ sở, hai chi hổ bấu víu càng lúc càng yếu, đôi mắt đáng thương như thể chực khóc, không ngờ từ hai mắt thật sự lăn xuống một giọt nước mắt, giọt nước mắt càng kỳ lạ hơn, nó không phải màu trắng thông thường mà là một màu lam sắc mĩ lệ, Lý Thiên hơi giật mình, nhìn vẻ đáng thương của nó rốt cuộc động tâm nói:

"Được rồi ta kéo ngươi lên nhưng ngươi không thể tấn công ta nữa, nếu đồng ý thì gật đầu một cái"

Lý Thiên vốn chỉ trêu đùa một câu, không thật sự hi vọng con vật nghe hiểu những gì hắn nói, nhưng phản ứng tiếp theo của con hổ làm Lý Thiên phải há hốc mồm, nó thật sự gật đầu, gật liên tục thật mạnh, nhưng không biết có phải vì động tác mạnh quá hay không mà hai chi bấu trên mặt đất bị trượt, cả người con hổ rơi thẳng xuống vực, mắt hổ tuyệt vọng ngóng nhìn Lý Thiên, đang lúc nó lơ lửng trên không thì bị một ai đó nắm chặt lấy chi sau, một lực đạo cực lớn ném thẳng nó lên không thân đập mạnh xuống đất, quán tính kéo theo một vệt thật dài, đến khi thân thể chạm vào phiến đá lớn mới dừng lại được, khói bụi mịt mù như ẩn hiện thân ảnh nhân loại vừa cứu mình, mắt hổ lộ vẻ cảm kích, mở miệng gầm gừ nhỏ nhẹ như cảm ơn

"Móa con hổ thật sự nghe hiểu những gì ta nói nha, đúng là thú vị, phải từ từ nghiên cứu thêm mới được".Lý Thiên xoa tay bước tới, ánh mắt như nhìn thấy bảo vật, tham lam đánh giá con hổ trước mặt mình, con hổ đáng thương dưới ánh mắt chăm chú của Lý Thiên cảm giác như bị người lột trần, cả người co lại một đoàn, chiếc đuôi lớn cũng cụp xuống như muốn bảo vệ phần nào đó, đáng thương kêu lên:

"Ư ử, ưm, ưm"

Lý Thiên thấy bộ dạng như thẹn thùng, e lệ của con hổ trước mắt, cảm giác thật buồn nôn, tức giận la lớn:

"Móa nó, làm như ta cưỡng hiếp ngươi không bằng, ta là người, nên nhớ ta là người, ta không có cái sở thích biến thái đó"Lý Thiên suy nghĩ gì đó chợt bừng tỉnh:

"Ha, này ngươi không phải là giống cái đấy chứ"

Nói rồi hắn bỏ mặc sự phản kháng của con hổ, tay giơ chiếc đuôi đang ép sát vào người nhấc lên, miệng cười hí hố:

"Ha, ha quả nhiên là hổ cái nha, dấu diếm cái gì, làm như ta muốn nhìn lắm ấy"

Lý Thiên hết hứng thú, tay chuyển sang vuốt ve lông hổ mềm mại như nhung, sờ vào có cảm giác êm dịu làm người khác say mê, hắn cứ thế đưa tay lên xuống, cả người nằm hẳn lên người hổ. Nhưng Lý Thiên không để ý, mặt con hổ thế mà nổi lên một tầng đỏ ửng, hai mắt nhắm chặt, thân thể run lên nhè nhẹ, trông như một cô nàng xấu hổ khi bị người trêu ngẹo.

"Về sau ngươi cứ đi theo ta a, trong đây ta thấy cũng cô đơn, có ngươi làm bạn cũng đỡ buồn, mặc dù ngươi chỉ là ảo ảnh thôi nha, khoan nha, có khi nào vì ngươi là ảo ảnh nên mới khác thường như thế, đúng, nhất định là như thế, trong đây đúng là thứ gì cũng có mà, ha ha ta đúng là thông minh mà".

Lý Thiên xé một mảnh áo bên hông băng bó vết thương trên đùi hổ, vừa cười vừa sờ đầu nó nói. Lòng bất giác có cảm giác bình yên hơn hẳn. Thường ngày Lý Thiên luôn tỏ ra mạnh mẽ, không sợ trời không sợ đất, nhưng trong lòng sự sợ hãi trước những điều vượt ra ngoài sự tưởng tượng của hắn còn lớn hơn nhiều, nhưng sợ hãi luôn được hắn đè nén lại trong lòng. Bởi lẽ Lý Thiên hiểu rõ, càng tỏ ra sợ hãi, càng làm hắn rối loạn, chẳng những không nghĩ ra biện pháp nào còn đẩy bản thân vào tử lộ nhanh hơn.

Chương 25: Nghi Vấn

Lý Thiên và Con hổ lần mò cả ngày trong khu rừng mà không thu được chút kết quả nào, hắn như một con thuyền trôi lênh đênh giữa biển mà không tìm thấy phương hướng. Nhìn tòa thành trì phía xa, Lý Thiên khẽ nói:

"Chắc chỉ còn cách vào thành tìm hiểu tin tức thôi, cứ thế này chẳng giải quyết được bất cứ vấn đề nào cả"

Nói rồi. Lý Thiên nhìn sang con vật to lớn bên cạnh:

"Ngươi ở đây đợi ta, ta vào thành xem sao, ngươi cứ tự do hoạt động, nếu cần ta huýt sáo một tiếng gọi ngươi"

Con hổ nghe hiểu không ngừng gật đầu, cọ đầu liên tục vào người Lý Thiên tựa như làm nũng, rồi mới lưu luyến không rời, nhìn theo bóng lưng Lý Thiên rời xa. Lý Thiên cũng không vội vào thành, hắn đang bị truy nã nên cần hành động cẩn thận.

Trước tiên Lý Thiên tiến hành cải trang, hắn dùng bùn đất xung quanh trét đầy người, bôi đen cả gương mặt, lại dùng tay xé rách nhiều chỗ trên quần áo, từ ngoài nhìn vào rất giống một tên ăn mày, nghèo đói, chỉ cần đi một vòng thành bình thường có thể nhìn thấy vài tên như thế.

Cứ như vậy, trong thành lại nhiều thêm một tên khất cái, quần áo lam lũ, nhưng hai mắt có thần, thần sắc cảnh giác, đôi mắt ngó nghiêng nhìn ngó xung quanh, lâu lâu lại qua hỏi người đi đường mấy câu.

"Ngươi đã bị bao vây, không nên vọng động"

Lý Thiên đang ngồi nghỉ bên một gốc cây liễu rủ xuống dòng sông thơ mộng, thì một giọng nói truyền đến, hắn nheo mắt, khó hiểu nhìn đám quan binh vây xung quanh, lòng cực kỳ khó hiểu lên tiếng:

"Làm sao các ngươi phát hiện ra ta"

"Ha, ha, ngươi tự cho mình thông minh, nhưng ngươi quên mất một điều, cây đao bên hông ngươi, toàn thành chỉ có một cây, và nó là của Đào thống lĩnh, thế mà cả ngày nay ngươi cứ mang nó đi loanh quanh khắp nơi, xem đám quan binh chúng ta là lũ ngu ngốc sao. Nếu thanh đao của của Đào thống lĩnh trong tay ngươi vậy thì, nói mau ngươi đã làm gì ngài ấy"Tên quan binh đứng đầu châm biếm nhìn thanh đao bên người Lý Thiên, giọng từ bình tĩnh chuyển sang giận dữ hét lên. Lý Thiên nghe ra mới sực tỉnh, gõ đầu một cái, ngay cả điều đơn giản thế mà hắn cũng quên mất, thật đúng là tình già tính non, cuối cùng bỏ quên thứ đơn giản nhất. Lý Thiên cũng không sợ chỉ nhàn nhạt nhìn quanh:

"Tên kia cảm thấy cuộc sống vô vị quá, nên đã nhảy xuống vách đá tự tử rồi, à hắn còn dặn ta nói cho đám các ngươi, từ giờ ta sẽ thay vị trí của hắn, sao các ngươi dám đối với thượng cấp như vậy hả"

"Tên khốn, ngươi dám"

Tên quan binh kia tức giận định ra tay, thì một trung niên nam tử cầm quạt bên cạnh đưa quạt trên tay ra ngăn cản, tay kia vuốt cằm nói:

"Nếu hắn đã có thể giết được tên Đào Lãnh Quân kia thì muốn thoát ra khỏi đám quan binh này dễ như trở bàn tay, toàn bộ các ngươi xông lên cũng chỉ làm tăng thêm vài các xác mà thôi"
Nói rồi hắn cũng không để ý bộ mặt đã biến thành màu đen của tên quan quân, quay sang mỉm cười nhìn Lý Thiên:

"Ta nói không sai chứ, kẻ đến từ bên ngoài"

Lý Thiên đang nheo mắt mỉm cười cũng hơi bất ngờ, tay vuốt ve thanh đao bất giác nắm chặt lại, hắn đưa mắt nhìn sang người trung niên kia, vẻ mặt tên đó bình tĩnh đến bất ngờ làm Lý Thiên cảm thấy hắn dường như không giống nói dối, hẳn phải biết gì đó, không đợi cho Lý Thiên suy nghĩ xong, trung niên nhân thu hồi quạt xếp về, cuộn lại gõ vào lòng bàn tay bên kia, rồi lại đưa tay ra hiệu mời

"Thành chủ có lời mời vị đại hiệp này vào phủ thành chủ gặp riêng người"

"Ngươi nghĩ ta sẽ đi sao, sao ta có thể dám chắc đó không phải là cái bẫy của các ngươi, có khi ta vừa bước chân trước vào cửa đã bị một đám cao thủ bao vây rồi"

Trung niên nhân vẫn bình thản nói, giọng mười phần tin tưởng:

"Ngươi sẽ đi, bởi vì chỉ có thành chủ mới có thể giải đáp thắc mắc của ngươi, chỉ có người mới có thể giúp ngươi"

Lý Thiên cau mày suy tư, đúng là hiện giờ hắn đã lâm vào bí cục, căn bản không tìm ra được lối đi, mà tên thành chủ này bí ẩn này rõ ràng là một đầu mối cực kỳ quan trọng, mặc dù không đoán ra tâm tư của tên thành chủ nhưng Lý Thiên cũng muốn nhìn xem bọn chúng giở trò gì, bọn họ rõ ràng đang thả mồi câu dụ hắn, nhưng không thể không nói, cái mồi đó quá lớn, lớn đến nỗi Lý Thiên không cách nào từ chối.

"Được, ta đi theo các ngươi, ta cũng có vài chuyện cần tâm sự với thành chủ các ngươi".

Người trung niên ra hiệu với đám quân lính, một hàng binh sĩ xung quanh rất nhanh theo hiệu lệnh tách ra, hình thành một con đường mà đường đi thì nhắm thẳng hướng phủ thành chủ phía xa. Lý Thiên cười cười, không nhanh không chậm bước đi dọc theo con đường đó, binh sĩ hai bên nhìn hắn như nhìn địch nhân, sát khí tỏa ra bốn phía, nhưng Lý Thiên từng cảm nhận khí thế và uy áp còn mạnh hơn thế cả vạn lần, sát khí kia so ra chỉ như một nắm đất so với cả ngọn núi lớn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau