CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Thủy Nhật Tông

Người đời thường nói, thất bại là mẹ thành công, mỗi lần đứng lên sau thất bại ta lại trưởng thành đi rất nhiều, nhưng nếu tự hỏi ta thất bại quá nhiều, ta vấp ngã quá mức, liệu có còn sức lực để đứng lên, có còn cơ hội để thử lại. Lý Thiên giờ đây thân thể đã kiệt sức, không còn cách nào đứng thẳng hai chân, hắn đã ngã rất nhiều, đứng lên cũng rất nhiều, nhưng giờ hắn đã không còn sức để đứng, chỉ biết cố dùng hai tay trườn người về phía trước, hắn có chấp niệm, chấp niệm chưa tan làm sao bỏ cuộc, cảm giác quen thuộc tràn về, Lý Thiên như tự giễu một câu:

"Đây không phải tình cảnh lúc trước khi tham gia khảo luyện gia nhập tông môn sao, không ngờ chưa đến một năm, ta lại lâm vào tình cảnh này một lần nữa, ha ha người khác xuyên việt chưa thấy ai khô như mình"

Ngay khi bàn tay chạm vào nền đất, Lý Thiên đã dùng đến phần sức lực cuối cùng, toàn cơ thể cứng đờ không còn cảm giác, ý chí muốn nhấc tay trườn đi tiếp nhưng ra lệnh sao cơ thể cũng không hoạt động, vào lúc Lý Thiên mất hết tất cả hi vọng, thì mắt hắn nhìn phương xa lại le lói từng đạo ánh sáng, ánh sáng càng lúc càng gần, càng lúc càng sáng, Lý Thiên trông thấy cười khổ:

"Không ngờ, xuất hiện ảo giác rồi, lần này không còn đường thoát rồi"

Cảm nhận Lăng Nhã trên lưng, Lý Thiên nở nụ cười thỏa mãn:

"Ta cũng đã làm hết sức rồi, xuống đó, nàng cũng không thể trách ta được nha, chúng ta đi cùng nhau, nàng sẽ không cô đơn, hay chính ta nhỉ, mà thôi bỏ đi"

Nói câu đến câu cuối nụ cười dần tắt đi, đầu ngã xuống nền đất, hai mắt trắng dã, hôn mê bất tỉnh. Không biết qua bao lâu, Lý thiên lần nữa tỉnh lại, hắn hoảng sợ nhìn quanh, hốt hoảng la to:

"Chẳng lẽ xuống địa ngục rồi, Lăng Nhã đâu rồi, chẳng lẽ nàng ấy đã đi trước"

"Địa ngục cái đầu ngươi ấy, dám nói Thủy Nhật tông ta thành địa ngục ma tông đó sao, coi chừng ta tiễn ngươi vào luân hồi đầu thai bây giờ"

Một thanh âm non nớt vang lên, một cậu bé chừng năm sáu tuổi đang đứng đó trừng mắt nhìn Lý Thiên, thằng nhóc búng tay một cái, từng đáo ánh sáng lam sắc và hỏa sắc bùng cháy lập lòe trong bóng tối phân biệt chiếu rọi ra một cánh cổng to lớn khí thế phi phàm, hai bên cột to chạm khắc hai con giao long vẫy đuôi hướng lên, hai giao long một một vẩy sóng lướt đi, một đạp hỏa diểm phi hành, hai đầu rồng uốn lượn, giao nhau với một tấm biển ngự trên cùng lấp lánh sắc xanh đỏ đan xen, trên biển khắc họa ba chữ như rồng bay phượng múa:

"Thủy Nhật Tông"

Lý Thiên sợ hết hồn nhìn thắng nhóc như u linh bất ngờ xuất hiện, cũng không quan tâm lời nó nói, vừa gặp đã gấp gáp nói:

"Là ngươi cứu ta sao, cô gái trên lưng ta đâu rồi, ngươi bắt nàng sao, cho dù ngươi là con nít ta cũng không tha cho ngươi đâu"Đôi khi người ta thường nói là lo quá mất khôn, Lý Thiên rõ ràng không thèm nhìn sự thần bí của thằng nhóc trước mặt, dám ra lệnh chất vấn nó, thằng nhóc rõ ràng không tốt tính như vẻ bề ngoài, nó tức giận hất tay một cái, một đạo hỏa diểm đập cho Lý Thiên văng ra xa mấy mét, thấy Lý Thiên đã bình tĩnh nó mới không kiên nhẫn nói:

"Nơi đây tàn tích Thủy Nhật tông ta, há cho con kiến như ngươi làm loạn, còn dài dòng nữa coi chừng ta luyện chế ngươi làm thủy thi canh cổng cho tông môn ta suốt đời"

Thắng nhóc cười ha hả nhìn Lý Thiên rồi bỗng nghĩ ra thứ gì đó, lao tới túm lấy Lý Thiên nâng lên:

"Khoan đã, Thủy Nhật Tông chúng ta có cấm chế, mà coi như cấm chế theo thời gian bị suy yếu thì trừ khi thu thập đủ, thủy hỏa linh châu mới có thể vượt qua được linh thủy và thủy hỏa bao quanh bên ngoài, không lý nào một tên còn không có tí linh lực nào như ngươi sao lại vào đây được, nói mau, dám nói dối coi chừng ta cắt lưỡi ngươi làm đồ chơi đó, he he"

Lý Thiên căm tức nhìn tên nhóc hỗn xược trước mắt tức giận thở phì phò:

"Thủy Nhật tông gì chứ ta không biết, ta là bị rơi xuống đây, dưới đây là dưới lòng đất, thủy gì, hỏa gì ta có thấy gì đâu"

"Hả, không thể nào, Thủy Linh tông ta được kiến tạo trên một lòng hồ lớn nối liền ra biển hắc thủy, làm sao lại ở dưới lòng đất, ngươi dám gạt ta"Tên nhóc tức giận lại muốn ra tay, Lý Thiên chịu khổ một lần đâu dám tiếp lần hai vội hô:

"Ta nói là sự thật, ngươi không thấy xung quanh bị đất đá bao phủ sao, nói trắng ra cái tông môn này của ngươi bị chìm dưới đất rồi, nước xung quanh chắc bốc hơi hết rồi, nãy ta còn phát hiện muối khoáng, chắc hẳn rất lâu trước đây từng có nước biển bao quanh khu này"

Lý Thiên nói xong khó hiểu nhìn thằng nhóc:

"Ngươi làm sao ngay cả tông môn bị chìm dưới đất cũng không biết"

Thằng nhóc nghe lời mỉa mai của Lý Thiên tức giận hô lớn:

"Con kiến chết tiệt, ta chỉ vừa mới thức dậy, nếu không phải bị các ngươi đánh thức ta còn lâu mới tỉnh"

"Xì, thì ra là trốn tránh trách nhiệm, còn ở đó lên mặt, để ta nói cho mà biết, nơi tông môn các ngươi tọa lạc hẳn là một vùng trũng, kiến tạo địa chất và sự va chạm của các mảng kiến tạo theo năm tháng đã chôn vùi cùng đất này rồi, còn về tông môn ngươi không bị vùi lấp, hẳn là do cái cấm chế kia bao quanh nên tạo thành không gian trống trong lòng đất như thế này"

Lý Thiên ra vẻ hiểu biết nói, ta đây là con người của khoa học, đâu mê tín như các ngươi, tất cả đều phải giải thích bằng khoa học. Nhìn vẻ mặt vênh vênh tự đắc của Lý Thiên thằng nhóc tức giận nhe răng trợn mắt lao lên đầu, nắm lấy tóc Lý Thiên vừa kéo mạnh vừa la to:

"Con kiến khốn khiếp dám nói như thế với ta sao, tuổi ngươi còn không đáng làm chắt ta nữa kìa, ông đây cắn chết ngươi"

Nói xong há mồm ngoạm thẳng vào đầu Lý Thiên, kéo theo một tiếng la tê tâm phế liệt của một thanh niên bất hạnh nào đó:

"AAAAA, con chó nhỏ khốn khiếp dám cắn ta, mau cút xuống"

Chương 17: Tông Chủ Thủy Nhật Tông

Lý Thiên giằng co với thằng nhóc đó mất một lúc lâu mới ném được nó xuống. Thằng nhóc thở phì phò ý đồ muốn xuất chiêu, Lý Thiên tự biết không địch lại vội xuống nước:

"Không đánh nữa, không đánh nữa, ngươi chỉ cần nói cho ta biết cô nương khi nãy ta cõng trên vai ở đâu, rồi lại chỉ bọn ta đường ra, ta đảm bảo không làm phiền ngươi nữa, trực tiếp rời khỏi đây"

"Hừ, nơi đây giờ khác lạ như thế, đến ta còn không nhận ra làm sao chỉ đường cho ngươi, thôi niệm tình ngươi giải đáp thắc mắc cho ta nãy giờ, ta không làm khó ngươi nữa, mau cút đi"

Thằng nhóc ra vẻ cao thượng trực tiếp đuổi khách, Lý Thiên nghe thế tức giận la lên:

"Này ngươi không chỉ đường thì thôi, đồ keo kiệt, uổng công ta tốn nước miếng nãy giờ, nếu ngươi mau trả Lăng Nhã lại cho ta nếu không ta nhất quyết không đi, rốt cuộc ngươi muốn làm gì cô ấy"

"Tên ngu ngốc kia, nếu không có ta, ngươi đã đi đời nhà ma từ lâu rồi còn ở đó mà la lối, mau cút đi"

Vừa nói vừa quay đầu bước đi, đi được vài bước bỗng quay đầu nói:

"Tiểu cô nương kia ngươi không cần lo, nàng có duyên với tông môn ta, tất bình an vô sự, giao cho ngươi không quá một canh giờ, nàng ta chết chắc"

Lý Thiên âm tình bất định nhìn tên nhóc trước mặt:

"Ngươi có thể trị thương cho Lăng Nhã"

"Tất nhiên, đối với chúng ta chỉ là một cái nhấc tay"

Thằng nhóc kiêu ngạo ngẩng cao đầu, tràn đầy tự tin, sau đó nó như do dự gì đó rất lâu mới nói:

"Khoan đã, ngươi nói các ngươi rơi từ trên kia rơi xuống"

Lý Thiên khó hiểu gật đầu:"Đúng thế"

"Ta cảm thấy cấm chế dường như biến mất rồi, dấu vết rất nhạt chắc chỉ cách đây không lâu, không biết là tên nào lợi hại như thế, ừm cũng có thể cấm chế bị tác động của thời gian nên suy yếu."

Lý Thiên nghe nó lẩm bẩm, bỗng nhớ đến chiêu thức khi trước của Lăng Nhã, hẳn là có liên quan ít nhiều, tất nhiên hắn sẽ không dại gì đem chuyện này nói ra. Đang lúc suy nghĩ tên nhóc bỗng hung ác nhìn Lý Thiên, sát khí phô thiên cái địa tràn ra làm tinh thần Lý Thiên run rẩy một trận, cả cơ thể cứng đờ không thể nhúc nhích y như một con cá nằm trên thớt mặt người giết mổ, đôi mắt nhìn thằng nhóc kia giờ đây như một con quái thú cổ xưa từ thời hồng hoang cự thú, cảm giác như chỉ một cái liếc nhìn cũng đủ làm hắn hồn phi phách tán.

"Ngươi đã biết nơi này ta không thể để ngươi rời đi được, ngoan ngoãn chịu chết đi, đừng lo ta làm việc này rất thành thạo, ngươi sẽ không cảm thấy bất kỳ cảm giác đau đớn nào, Sao còn điều gì muốn làm không, ta sẽ tật lực giúp ngươi"

Áp lực giảm bớt phần nào, mặc dù cơ thể vẫn chưa thể di chuyển nhưng miệng đã mấp máy được vài tiếng, Lý Thiên vừa sợ hãi vừa gấp gáp, miệng há to rất lâu mới nói thành tiếng:

"Con chó khốn khiếp vô sĩ kia, muốn giết thì giết nói nhiều làm gì".

Tên nhóc nghe thế càng tức giận, đang muốn dùng khí thế đè nát Lý Thiên thì trong trời đất bỗng vang lên thanh âm mềm mại:

"Tiểu hổ, không được làm càn, hắn đã cứu nhã nhi, Thủy Nhật tông ta từ trước tới nay không bao giờ đối xử với ân nhân như thế cả""Nhưng, tông chủ, nếu để tên này thoát ra ngoài nói nhăng nói cuội, biết đâu lại dẫn mấy lão quái kia đến đây, như thế thì"

Tên nhóc giờ đây đã biến thành hình dạng một con bạch hổ nhỏ nhắn, trông không khác gì một con mèo con dễ thương, chỉ là khí thế bao quanh người nó tạo ra một luồng uy áp ép cho Lý Thiên hít thở khó khăn. Nó chống hai chân xuống đất gãi tai trông rất buồn cười, từ miệng cọp phát ra giọng trẻ con trong trẻo:

"Với lại giết hắn thì thế nào chỉ một con kiến, từ khi nào Thủy Nhật tông ta thiếu nợ một con kiến chứ"

"Câm mõm lại, lời ta nói cứ thế mà nghe"

Giọng nói kia phảng phất hơi tức giận, làm tiểu hổ tan bớt vài phần khí thế, nằm sụp xuống đất không dám động đậy, up áp biến mất, Lý Thiên mới cử động được đôi chút thì giọng nói kia lần này lại nhắc tới hắn:

"Chàng thanh niên, ngươi có dám hứa với ta sẽ không tiết lộ những gì ngươi nhìn hay nghe thấy hôm nay chứ"

Lý Thiên không biết ai đang nói chỉ đành nhìn về phía hư không ôm quyền đáp, giọng nói tràn đầy cương quyết:

"Lăng Nhã còn ở đây, ngài hãy tin ta, ta sẽ không bao giờ làm điều gì bất lợi với cô ấy"

Nhẹ nhắm hai mắt, bàn tay nắm chặt, nắm chặt ngón tay đâm vào lòng bàn tay đến chảy máu, Lý Thiên nghiến răng nói:

"Bất kỳ ai làm hại cô ấy, đều là kẻ thù của ta, đến một người giết một người, cho dù toàn bộ tu chân giới muốn đối phó cô ấy, ta cũng ở cùng cô ấy, cho dù làm kẻ thù của toàn nhân loại thì thế nào, ta không nợ nhân loại, ta chỉ nợ cô ấy, với ta như thế là đủ"

Giọng nói vẫn băng lãnh không chút cảm xúc vang lên như từng cây chùy nện thẳng vào ngực Lý Thiên, làm hắn cực kỳ khó chịu

"Ngươi quá yếu, cho dù mang thần thể thượng đẳng nhưng tư chất quá bình thường, đời này ngươi căn bản không cùng một đường với nhã nhi, ngươi nên giết chết tâm tư này đi".

Chương 18: Đạo

Lý Thiên không phục la lớn:

"Cho dù ngài nói thế nào, Lăng Nhã là của ta, nàng ấy hi sinh mạng sống vì ta, chứng tỏ nàng ấy yêu ta, người yêu ta và người ta yêu, một người ta cũng không muốn bỏ qua"

"Thật cuồng ngạo"

Giọng nói kia có chút tức giận, thanh âm đề cao vài phần

"Phụt"

Lý Thiên phun một ngụm máu tươi, ngũ quan thất khiếu không ngừng phun máu tươi, hai chân khụy xuống nhưng hắn vẫn chống đỡ không cho bản thân nằm rạp xuống mặt đất, ánh mắt cương quyết nhìn thẳng:

"Đây là đạo của ta, từ bỏ đạo tâm chẳng khác nào tự tay lấy đi mạng sống của chính mình, xin lỗi không thể phục mệnh"

"Hừ, một tên ngu ngốc, những tên thiên tài hơn ngươi gấp vạn lần, cuồng ngạo hơn ngươi cả trăm lần ta đã gặp qua không biết bao nhiêu, không ngoại lệ tất cả đều táng thân trên con đường của mình, thân hủy đạo tan, thế gian chính vô tình như thế"

"Ha, ha vậy chúng ta đánh cuộc đi"

Lý Thiên cười to vài tiếng, ngạo khí trong lòng chưa bao giờ tiêu tan, giờ đây càng bành trướng dữ dội, người khác có thể cho hắn là tên ngu ngốc nhưng hắn chính là như thế, làm theo ý mình, không bao giờ muốn bị người khác uy hiếp, bị người khác điều khiển, nhẫn nhịn có thể nhẫn, nhưng có những thứ hắn không bao giờ nhẫn, đó là cuộc sống của hắn. Cuộc sống do chính hắn lựa chọn, chết thì sao, chết thì thế nào, còn hơn sống lay lắc, khó chịu suốt đời. Kẻ từng chết như hắn, cái chết chẳng là gì cả, quan trọng là chết như thế nào nó mới là thứ quyết định.

"Đánh cuộc thứ gì"

"Thời gian"

Giọng nói kia có chút hứng thú:

"Được lắm, nếu ngươi có thể trong ba năm đi qua được đại môn Thủy Nhật tông coi như ngươi thắng"

"Tốt, nếu ta thắng bà phải xin lỗi ta, và không được ngăn cản ta và Lăng Nhã"

Lý Thiên ngạo nghễ đáp:

"Ha ha, cứ theo ý ngươi"

Giọng nói từ từ biến mất giữa trời đất chỉ còn để lại dư âm vang vọng một lúc mới tan. Tiểu hổ giờ đây đã biến thành hình dạng tiểu hài tử lúc trước, dùng bàn tay béo mập vỗ vai Lý Thiên nói:

"Tự nhiên giờ ta thấy ngươi thuận mắt ghê nha, đúng là không biết không sợ mà, từ khi ta làm hộ vệ thần thú ở đây chưa bao giờ thấy có người dám nói như thế với tông chủ mà vẫn còn sống đấy"

Lý Thiên cũng sợ hết hồn, không ngờ mình ban nãy dám nói những lời như thế, mạng sống như chỉ mành treo chuông có thể rớt xuống bất cứ lúc nào. Nhưng nghĩ lại giờ đây dù đã bình tĩnh hơn thì hắn vẫn nói như thế, bởi như vậy mới là hắn. Lý Thiên hiểu rõ đạo lý biết người biết ta trăm trận trăm thắng, hắn bây giờ cần nhất là tin tức, thấy tên nhóc có thiện cảm với mình lý Thiên vội thân thiết ôm lấy bả vai nó hồ hởi hỏi:"Này ngươi tên gì thế"

"Ngươi cứ gọi ta là hổ ca là được"

Thằng nhóc ra vẻ già dặn vuốt chòm râu không có cộng nào của nó:

"Tốt, ta nói này tiểu hổ"

Lý Thiên không quan tâm lắm

"Là hổ ca"

Tiểu hổ không phục la lên. Lý Thiên tiếp tục làm ngơ nói:

"Uy này, khi nãy là môn chủ của các ngươi à, lợi hại lắm sao, thọ nguyên cao như vậy, đến giờ mà vẫn còn sống, vậy không phải bất tử đấy chứ"

Tiểu hổ liếc mắt khinh thường:

"Tên ngu ngốc này, tất nhiên đó chỉ là tàn hồn của người thôi"

Nghĩ ngợi gì đó, hai mắt tiểu hổ ao ước hướng phương xa:
"Nhớ lúc xưa, hạng con kiến như ngươi, người phẩy tay vài cái là chết vài tỷ con như chơi, cường giả hỗn độn cảnh như người, cho dù cường giả phá thiên cảnh muốn ngài mở lời vàng ngọc mà không tiếc quỳ xuống cầu xin, dâng lên bao lễ vật quý hiếm, ngay cả sáng thế cảnh cường giả gặp ngài cũng phải cung kính cúi đầu"

Nói rồi khó hiểu nhìn Lý Thiên

"Một tên ngay cả nhập môn tu tiên còn chưa với tới như ngươi nên cảm thấy vinh hạnh đập đầu chết ngay tại chỗ mới đúng chứ"

Cố nén cảm giác muốn đạp một cái cho tiểu hổ ngã chỏng vó vào lòng, mẹ kiếp lợi hại như thế thì sao giờ đây tông môn cũng là một đông đổ nát, không phải bị người diệt môn đấy chứ, Lý Thiên tà ác nói xấu trong lòng, miệng tiếp tục hỏi:

"Vậy ngươi cảnh giới gì rồi"

Tiểu hổ nghe gãi đúng chỗ ngứa, hồ hởi nói không ngừng:

"Lại nói ngươi chưa nghe qua về bản đại gia ta rồi, nói cho mà biết, ta là thần thú cổ kim có một, là siêu tượng, thiên địa dị thú, siêu cấp đẹp trai, tài giỏi, nhớ khi xưa ta còn tung hoành tu chân giới, chỉ cần giẫm chân một phát là đủ khiến thiên địa run rẩy, ho một tiếng người người sợ hãi,.."

Lý Thiên khó chịu cắt ngang tiểu hổ đang lải nhải, tức giận nói

"Khoan, khoan, ngươi là cái con mà con nít đang khóc vừa nghe liền nín, người đang cười vừa thấy liền im thin thít phải không"

"Hả, ta có cảm giác như ngươi đang nói xấu ta thì phải"

Tiểu hổ nghiêng đầu khó hiểu, cực kỳ khả ái nói:

"coi chừng ta cắn phăng đầu ngươi làm bô bây giờ"

Lý Thiên đầu đầy mồ hôi vội đổi chủ đề, đây mới là điều hắn muốn biết nhất:

"Lăng Nhã có liên quan đến tông môn các ngươi sao"

Tiểu hổ nghĩ ngợi hồi lâu mới lên tiếng, giọng kéo thật dài:

"Ta sao phải nói cho ngươi biết"

Lý Thiên tức thì nổi bão, móa dám đùa lão tử, lão tử không phát hỏa ngươi cho ta là con thỏ hả, tức giận đứng lên lại nhìn gương mặt ngây thơ mỉm cười nhìn hắn. Lý Thiên yểu xìu ngồi xuống, lòng thầm mắng:

"Đánh lại cái móng tay đó mà đánh, phải nhịn, chờ có ngày ta mạnh hơn ngươi, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là, khẹc khẹc khẹc"

Chương 19: Ảo Cảnh

Tiểu hổ kín miệng như bưng không hé cho Lý Thiên chút gì hữu ích, Lý Thiên đành hậm hực nói:

"Mau chỉ ta lối ra đi, ta phải tranh thủ thời gian mau chóng tăng cường thực lực"

Lý Thiên nhìn đại môn phía xa tỏa ra khí thế cường đại, hắn từng thử lại gần nhưng khi cách xa gần trăm mét lại không cách nào tiến tới nữa, cảm giác như ngọn núi lớn đè nặng trên vai, cảnh giới luyện thể tầng sáu của hắn không giúp bản thân chống cự bao nhiêu, rất nhanh đã bị cỗ khí thế vô hình kia đè ép có chút không thở nổi, hắn đành bất lực quay về, liếc mắt nhìn thấy tiểu hổ cười chế nhạo bản thân, Lý Thiên đành cười khổ bất lực thử hỏi:

"Ngươi xem ta đạt tới cảnh giới nào mới không bị luồng khí thế vô hình kia chèn ép"

Tiểu hổ như cười như không:

"He he chỉ cần ngươi đạt đến lập tinh cảnh đệ nhất tầng là đủ, kẻ không đạt đến đẳng cấp đó không xứng bước vào cửa tông môn ta. Ngươi nói xem ba năm vượt qua ba đại cảnh giới, từ cổ chí kim, mới chỉ một người làm được."

"Ta thấy ta có thể làm người thứ hai được đấy"

Lý Thiên cười cười nói. Ánh mắt tiểu hổ trắng dã nhìn Lý Thiên:

"Lần đầu tiên ta gặp một tên, năng lực thì có hạn mà tự tin thì vô biên nha"
Hai người cười giỡn một phen, tiểu hổ đã lâu không gặp người lạ, mà ai gặp nó từ trước tới giờ mà không cung cung kính kính, cho dù thực lực cao cường hơn cũng phải nể tông môn sau lưng nó. Nào đâu có một tên dị loại không sợ trời, không sợ đất như Lý Thiên, hai người vừa nói vừa đá đểu nhau, cảm giác mới lạ này làm lòng tiểu hổ có chút cảm giác thân thiết, bất giác nó coi Lý Thiên như một tên khá thú vị, nếu không phải thực lực Lý Thiên quá yếu thật có thể kết bạn với nhau.

Lý Thiên thân mật nhìn tiểu hổ cười cười:

"Này ta dù sao cũng là ân nhân của tông môn ngươi đúng không, không thể để ta ra ngoài mà không có chút quà mọn gì đấy chứ"

Với cách nhìn của Lý Thiên với cái tông môn thần bí này, chỉ cần trên thân con trâu này nhổ một cọng lông cũng là báu vật vô giá. Tiểu hổ cũng khá thích tên nhân loại này, cộng thêm việc tông chủ lúc nãy bí mật truyền âm cho nó bảo nó dẫn Lý Thiên đi bảo khố cầm đi một món trong đó. Nên rất nhiệt tình dẫn Lý Thiên xuyên qua đại môn, lần này Lý Thiên đi cùng tiểu hổ, khí thế lúc nãy vừa tập trung đã bị luồng uy áp trên người tiểu hổ đánh tan, hai người không nhanh không chậm xuyên qua đại môn, rảo bước qua từng hàng dài kiến trúc nguy nga, tráng lệ nhưng in hằn dấu vết của thời gian, khung cảnh tĩnh lặng không một bóng người biến cả không gian thành một vùng đất chết đáng sợ.

Rất nhanh hai người đã dùng trước một tòa nhà nhỏ, bình thường như bao kiến trúc bên cạnh, nếu không nhìn tấm biển bên trên có hai chữ "Bảo Khố", thì đến chính Lý Thiên cũng không tin đây là nơi cất giữ báu vật trong tông. Tiểu hổ cũng không giải thích nhiều, chỉ là hai bàn tay nhỏ bắt đầu kết những ấn ký kì lạ, hai bàn tay đan xen vào nhau liên tục với tốc độ chóng mặt, Lý Thiên nhìn mà hoa cả mắt chỉ thấy muôn vàn tàn ảnh theo đôi bàn tay đó biến hóa không ngừng. Một vòng tròn bao quanh tòa nhà lấy mắt thường dần hiện ra rồi bắt đầu từ từ tiêu tan.

Đợi cấm chế xung quanh biến mất, tiểu hổ mới ngừng kết ấn, đưa tay ra hiệu Lý Thiên theo hắn tiến vào. Chân vừa bước qua cửa, hai mắt Lý Thiên mở to, cơ thể không tự giác được ngừng cước bộ, không gian trước mắt hắn bỗng biến thành một tòa thành thị tấp nập người qua kẻ lại, bản thân Lý Thiên hiện đang đứng bên trong một khu chợ, bên cạnh hắn vang lên từng tiếng rao bán của thương nhân, tiếng ý ới chửi nhau, tiếng cò kè mặc cả khắp nơi"Này sao lại đứng ở chỗ này mau đi đi, thật cản đường cản lối"

Lý Thiên bị một bàn tay đầy từ phía sau, một thanh niên mặt áo vải tay bê một thùng trái cây tức giận nhìn Lý Thiên. Lý Thiên cũng không trả lời tự giác bước đi nhìn cảnh phồn hoa bên cạnh, cảm giác kỳ lạ bao quanh suy nghĩ trong lòng, hắn đưa tay tóm lấy một quả cam trong thùng của thanh niên ban nãy, đưa vào miệng cắn một miếng, một luồng nước mát lạnh thanh khiết chạy qua cổ họng, cảm giác ngon ngọt bao trùm khoang miệng rất lâu không tiêu tan.

"Này giữa ban ngày ngươi dám lấy đồ của ta sao, hả còn ăn luôn, mau mau trả tiền đây, trái cam đó là hàng cao cấp giá hai đồng đấy, này này có nghe ta nói không trả tiền đây, muốn ăn quỵt hả"

Cảm giác chân thật khiến đầu óc Lý Thiên như mơ hồ, lại bị thanh niên kia túm lấy tay, hắn vô ý giật mạnh tay làm thanh niên kia văng mạnh ra, va vào mấy người đứng sau, khắp nơi vang lên tiếng mắng chửi:

"Móa tên nào thế"

"thằng đếch nào dám đẩy ngã ta, lăn ra đây coi"

"Là mày à, dám xô ta, muốn chết à"

"Móa, là tên đằng trước tự nhiên ngã ra làm ta ngã theo, ta cũng là người bị hại"

Chương 20: Phiền Phức Liên Tiếp

Khung cảnh bất giác hỗn loạn, Lý Thiên sực tỉnh không muốn phiền phức hắn vội vàng vạch đám người hiếu kỳ xung quanh, lẻn đi mất, để lại thanh niên kia bị đám người túm lấy kêu cha gọi mẹ:

"Không phải ta, là tên kia làm, ta bị oan"

"Tên nào ngươi chỉ mặt đi"

"Là, là, móa tên đó trốn rồi, ta thật sự bị oan, ta là bị người đẩy ngã"

Thanh niên ấp úng đưa tay chỉ xung quanh, mãi không tìm thấy bóng dáng Lý Thiên, oan ức kêu to, rồi lại nhìn đống trái cây ngổn ngang dưới chân, có không ít bị người dẫm nát, khóc như mất cha mất mẹ:

"Ôi, ôi ta oan ức quá, ta có làm gì đâu, ta là người bị hại, đến trái cây cũng dập nát hết rồi, hu hu ta không muốn sống nữa"

Lý Thiên nghe tiếng khóc đằng xa cũng hơi xấu hổ, nhưng suy nghĩ đây hẳn là ảo cảnh, thanh niên kia bất quá cũng chỉ là ảo giác của hắn, lòng mới cân bằng một chút. Tay thử nhéo má một cái, cảm giác đau đớn chân thật như vậy làm hắn có cảm giác như cả cuộc đời lúc trước của mình mới là ảo cảnh, nơi đây mới là hiện thực. Đang lúc hoang mang tột độ một giọng nói trẻ con lười biếng vang lên trong đầu hắn:

"May quá tìm được ngươi rồi, he he ta quên mất không phá giải ảo cảnh "Thế Giới Phàm Nhân" bảo vệ quanh bảo khố, mà ngươi đừng lo cứ nghe theo lời ta là thoát được thôi"

Lý Thiên thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng cũng tức giận vô cùng nói:

"Ngươi làm ăn vô trách nhiệm như thế, ta mà là tông chủ các ngươi đã đuổi ngươi đi từ lâu"

"He he, có gì mà nóng, sai sót chút thôi" Tiểu hổ không có gì là hối hận nói, nói xong nó còn ngáp một cái làm Lý Thiên tức muốn nổ phổi la lớn:

"Nhanh chỉ cho ta đường ra, trong đây thật như vậy, ở đây vài ngày chắc ta không còn phân biệt được đâu là hiện thực đâu là ảo cảnh nữa quá"

Tiếng hét khiến mọi người xung quanh đưa mắt khó hiểu nhìn Lý Thiên. Một tên mặc áo lụa, đầu đeo mũ cánh chuồn chuồn, ngang hông dắt một thanh kiếm dài, kiêu ngạo bước lại gần hất hàm nói:

"Này tên kia giữa đường mà ngươi la lối om sòm gì đó, tính gây rối trật tự công cộng à, còn la lối nữa ta sẽ cho ngươi biết mùi ăn cơm nhà lao ra sao, giờ thì mau cút đi"

Lý Thiên ghét nhất bị người khác lên mặt sai khiến, khó chịu nói:

"Đây là giữa chợ, khắp nơi ồn ào như thế sao ngươi không quản, quản ta làm gì"
Thấy Lý Thiên không coi mặt mũi hắn ra gì, thanh niên kia tức giận từ bên hông rút kiếm ra hướng Lý Thiên quát:

"Tên kia dám mạo phạm quan gia, mau bắt hắn lại"

Sau lưng thanh niên kia xuất hiện vài đại hán lưng hùm vai gấu, cầm mộc côn xông lên hướng Lý Thiên, ý đồ muốn khống chế hắn. Lý Thiên, cảnh giới đã là luyện thể tầng tầng sáu, so với thường nhân mạnh hơn không biết bao nhiêu lần. Dưới cái nhìn khiếp sợ của tên quan gia, sáu tên đại hán đều nằm ra đất, trực tiếp hôn mê, Lý Thiên xoa tay tức giận bước tới gần, tên kia khi nãy còn kiêu căng ngạo mạn, giờ đây trực tiếp xụi lơ dưới đất, Lý Thiên vừa bước một bước hắn lại lết về phía sau, miệng không ngừng kêu to:

"Ta là con trai thành chủ ngươi dám làm gì ta chính là chống đối toàn thành, ngươi đi đi ta, ta không không dám làm gì nữa đâu mà"

Nói đến câu cuối hắn bị khí thế của Lý Thiên ép cho sợ hãi tè ra cả quần, mùi khai bốc lên nồng nặc làm đám người chung quanh đều bịt mũi lắc đầu, điều này càng làm tên kia xấu hổ mặt đỏ bừng, không ngờ giữa đường òa khóc hu hu. Lý Thiên cũng lười giáo huấn loại công tử nhu nhược này, với lại hắn chỉ xem bọn họ là ảo ảnh, tuy chân thật đến đâu cũng không phải là người thật, hắn đâu rảnh quan tâm, Lý Thiên còn lo cách phá giải ảo cảnh. Đúng lúc này từ xa có giọng nói hơi quen truyền tới:

"Các quan gia là hắn, chính hắn là người vừa ăn cướp vừa xô ngã ta, các ngài mau bắt hắn nha"

Phía xa xuất hiện đám người mặc sắc phục quan binh bao vây ở giữa tên thanh niên xui xẻo ban nãy, thanh niên kia nguyên bản rất tuấn tú giờ đây mặt mũi bầm dập như vừa bị người chà đạp qua, đầu cúi thấp xuống, lưng còng đi, hướng về phía Lý Thiên chỉ trỏ. Tên công tử ban nãy thấy viện quân đến như nhìn thấy cứu tinh bất chấp tình cảnh khó coi của mình khóc bù lu bù loa lao đến:

"Đào thống lĩnh, tên kia muốn giết ta, mau bắt hắn lại mau"

Đào thống lĩnh là một trung niên nhân, mặt mày hung thần ác sát, giữa mặt còn có một vết thẹo kéo dài chiếm quá nửa gương mặt, ông ta đi đến đâu, người dân xung quanh đều bất giác lùi ra sau thật xa. Nhìn tên công tử con trai thành chủ bộ dạng như mới bị người cưỡng bức, nước mắt nước mũi tèm lem lao đến, Đào thống lĩnh cực kỳ khó chịu ra lệnh cho hai tên thân binh đỡ lấy, đưa tay ra lệnh vừa phía Lý Thiên:

"Bắt lấy hắn".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau