CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Khốn Cảnh

Lý Thiên thấy, Lăng nhã cũng thấy, nàng cũng quên đi sự ủy khuất của bản thân, biết tình hình có biến, vội vàng cùng Lý Thiên hai người phóng xuống, bên dưới ba người kia cũng đã tỉnh. Động tĩnh lớn như thế thì trừ khi bị bỏ thuốc ngủ mới có thể tiếp tục an giấc lúc này.

Thấy Lý Thiên và Lăng nhã sóng vai bước xuống. Tiêu Phong hơi bất ngờ nhưng cũng không nghĩ nhiều thúc dục:

"Nhanh lên chúng ta cần rời khỏi đây, ban nãy có một con ma lang báo vừa chạy ngang qua đây, nó còn không thèm để ý chúng ta đã phóng như bay, dường như bị thứ gì dọa sợ. Nên biết ma lang báo vừa rồi đã phát triển hình thể đến mức tối đa"

Lăng Nhã cũng có chút kiến thức sợ hãi hô:

"Ma lang báo cấp hai đỉnh phong, đó chẳng phải còn mạnh hơn nhân loại luyện thể lục trọng rồi sao"

Tiểu Ngũ, Tiểu Tứ vừa vội vàng thu dọn đồ đạc vừa nói:

"Yêu thú sắp tiến giai lên yêu thú cấp ba còn sợ hãi như thế đủ biết nguy hiểm cỡ nào"

Lý Thiên nhớ lại vừa rồi, sợ hãi trong lòng dâng lên bao phủ tâm trí, bất giác nắm lấy tay Lăng Nhã hô to với mọi người:

"Nhanh, bỏ hết đồ đạc đi, chúng ta chạy mau, thứ đó sắp tới đây rồi"

Ba người nghe thế cũng khẩn trương, Tiểu Ngũ nhìn hành trang ngổn ngang bên dưới, chần chờ nói:"Nhưng còn lương thực thì sao, chúng ta dù gì cũng nên mang... "

Chữ cuối chưa nói hết bỗng ngừng lại, dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người, Tiểu Ngũ thân thể to lớn bỗng bất động, giữa ngực xuất hiện một lỗ hổng cỡ miệng bát, phía trong không ngừng tuôn trào máu tươi, miệng há to, dường như còn muốn nói hết câu nhưng bất thành, máu tươi cùng nội tạng trộn lẫn chảy ra hai bên mép trông cực kỳ ghê sợ.

Nhìn xuyên qua lỗ máu trên ngực Tiểu Ngũ, đoàn người trông thấy phía xa ở cuối tầm mắt có một con vật hình thù to lớn không rõ đang hướng bên này phóng đến, Tiêu Phong không chần chừ hô lớn"

"Nhanh chia ra chạy, nếu không chết cả đám"

Nói rồi, nắm lấy Tiểu Tứ đang hai mắt chết lặng nhìn Tiểu Ngũ đã chết không thể chết hơn, đạp chân phóng như bay, bên tai chỉ còn vọng lại tiếng thét quỷ khóc sói tru của Tiểu Tứ. Bên cạnh Lý Thiên cũng đã mất dạng, Tiêu Phong chưa nói, hắn đã nắm lấy Lăng Nhã phi thẳng vào rừng, bên ánh lửa chập chờn chỉ còn thi thể Tiểu Ngũ đang nằm trên đất. Chỉ mấy nhịp thở, một sinh vật hình thù quái dị xuất hiện tại chỗ mấy người Lý Thiên vừa đứng, mở chiếc miệng đầy răng nanh nuốt chửng thi thể Tiểu Ngũ, hú lên vài tiếng quái dị rồi nhắm một hướng lao đi, nơi nó đi qua từng hàng cây đổ xuống, bụi bặm mịt mù nổi lên khắp phía, ánh lửa lay lắt trước cơn gió bụi rồi tắt lịm đi, để lại không gian cảnh sắc tối đen vốn từng như thế.
Lý Thiên vừa chạy vừa để ý động tĩnh phía sau, cảm nhận tiếng động càng lúc càng nhỏ, hắn thở phào nhẹ nhõm, thứ kia không đuổi hướng này, hẳn bị hấp dẫn bởi tiếng thét lúc trước của Tiểu Tứ. Lý Thiên nhìn về hướng đào tẩu của bọn Tiêu Phong âm thầm cầu nguyện cho bọn hắn, chính hắn cũng bất lực rồi.

Đang suy nghĩ thì cảm thấy lòng bàn tay bị nhéo một cái, Lý Thiên nghe thấy bên tai đã yên tĩnh cũng quyết định dừng lại, một đường chạy như bay cũng làm hắn tốn không ít thể lực, vừa ngừng lại đã thở hồng hộc, lại quay sang Lăng Nhã, vừa nhìn đã khiến hắn giật mình, Lăng Nhã giờ đây tóc tai bù xù, gương mặt trắng bệch đến dọa người, dưới môi còn ẩn chút vết máu, hai răng va chạm vào nhau lạch cạch có tiết tấu, đôi mắt nhìn Lý Thiên cũng không có tiêu cự dường như trong mắt vẫn là tình cảnh ban nãy, hình ảnh giai nhân tuyệt vọng làm người khác không khỏi xót xa.

Lý Thiên nhìn nàng sợ hãi như thế cũng không đành lòng, hai tay không tự chủ ôm chầm lấy giai nhân bên cạnh, như muốn che chở cho nàng khỏi mọi đau thương. Cảm nhận được hơi nóng bao bọc quanh người, Lăng Nhã mới hồi tĩnh sững sờ nhìn Lý Thiên đang ôm mình, hai gương mặt gần như sát vào nhau, tim nàng ấm áp, lòng không khỏi nhớ lại tình cảnh trên cây, cũng không giãy ra hai tay ngập ngừng đưa lên đưa xuống cuối cùng vẫn quyết định vòng ra sau ôm lấy tấm lưng dày rộng của người thiếu niên bên cạnh, chỉ có như thế mới làm nàng an tâm, mới tiêu tan phần nào sợ hãi trong lòng.

Thời gian mấy tháng trôi qua, ở một góc trong khu rừng, Lý Thiên xuất kiếm đâm chết một con bạch miêu trước mặt, thuận thế kéo thành một vòng cung chém vào con bạch miêu sau lưng, một vòng máu tươi bay lên nhiễm ướt áo Lý Thiên. Lý thiên thu kiếm, tay cầm lên xác con bạch miêu dưới chân đồng thời vận công hấp thu linh lực trong xác yêu thú cấp hai, Lý thiên cảm thấy một dòng nước ấm lan khắp toàn thân, cảnh giới đã đạt tới đỉnh phong từ lâu như có dấu hiệu đột phá, phá tan bình cảnh tiến vào luyện gân cảnh, cảnh giới luyện thể tầng bốn.

Lý Thiên lòng vui mừng, mỉm cười xách theo xác bạch miêu còn lại hướng về phía Lăng Nhã đi tới, Lăng Nhã tay áo bồng bềnh, một thân áo trắng nhiễm chút máu tươi đón gió phấp phới tung bay, mặt hướng phương xa, ánh mắt đăm chiêu như có tâm sự trong lòng, cảnh sắc giai nhân u buồn làm Lý Thiên thẩn thờ giây lát. Lăng Nhã như có linh cảm, quay đầu vừa vặn bắt gặp ánh mắt Lý Thiên, có chút xấu hổ cuối đầu xuống hờn dỗi:

"Huynh nhìn gì thế"

Lý Thiên cười hì hì không chút hổ thẹn nói:

"Muội làm sao thế, đang lo lắng cho Tiêu Phong và Tiểu Tứ sao, muội đừng lo, hai người họ cảnh giới cao hơn chúng ta, chắc sẽ không có chuyện gì đâu "

Lăng Nhã nghe thế cũng không cảm giác an lòng, nhưng cũng không có cách nào khác, nàng vắt thanh kiếm trên tay lên vai, cầm theo xác bạch miêu Lý Thiên đưa sang chuẩn bị đi làm thức ăn. Lý Thiên nhìn theo bóng dáng nàng lại nhìn phương xa, mặc dù hắn lựa lời an ủi Lăng Nhã nhưng trong lòng cũng biết hai người kia khó thoát khỏi, sự đáng sợ của sinh vật đó, hắn cũng đã từng chứng kiến, căn bản không phải mấy tên đệ tử mới nhập môn như bọn hắn có thể đối kháng lại.

Chương 12: Nữ Nhân Ngu Ngốc

Lý Thiên và Lăng Nhã hai người một đường vừa săn giết yêu thú, vừa tìm kiếm tung tích hai người bọn Tiêu Phong, Lý Thiên chủ trương rất cẩn thận mỗi lần cảm giác động tĩnh, hắn đều ra hiệu Lăng Nhã núp một bên, bản thân di chuyển nhẹ nhàng tiếp cận, nếu phát hiện yêu thú cấp hai đi một mình, đủ sức ứng phó mới xuất thủ. Cứ Thế lại qua tiếp ba tháng, Lý Thiên tăng tiến thần tốc đã đạt tới luyện thể tầng sáu, Lăng Nhã cũng không kém tuy không có công pháp biến thái như Lý Thiên nhưng một mực khắc khổ tu luyện, chiến đấu với yêu thú luôn lấy chiêu đối chiêu dùng mạng đổi mạng, mỗi lần như thế đều khiến Lý Thiên một phen khổ sở, nhưng bù lại cảnh giới đã đạt tới luyện thể tầng năm, có lẽ từ đả kích lần trước đã triệt để thay đổi nàng, từ tiểu cô nương không hiểu sự đời trở nên trầm tĩnh hơn rất nhiều, nụ cười trước kia lúc nào cũng treo bên miệng cũng đã vơi đi không ít.

Hai người đang đi bỗng phía trước phát hiện dị trạng, từ lùm cây phía xa truyền ra tiếng động lọc cọc, trầm thấp. Lý Thiên thấy thế nói với Lăng Nhã:

"Khoan đã, nàng đợi ở đây, để ta đi xem xét"

Thấy Lăng Nhã gật đầu, Lý Thiên thân thể cúi xuống, nhón chân nhẹ nhàng vạch lá cây trước mặt, tiến về phía trước. Đi không bao xa, phía trước tầm mắt Lý Thiên xuất hiện một bãi đất trống, trên mặt đất có một cỗ thi thể phân hủy không bao lâu, mùi hôi khó chịu tràn ngập không khí, bên cạnh thi thể có một con chó hoang cả người đen thui, trên đầu nổi bật một viên đá lục giác màu đỏ yêu dị, hẳn là yêu hạch của nó, con vật đang há hàm răng bén nhọn, xé một mảng thịt của thi thể nhai ngấu nghiến, Lý Thiên vừa nhìn liền nhận ra đây là hắc ma cẩu, yêu thú này rất mạnh, lúc mới sinh ra đã là yêu thú cấp hai, trưởng thành hoàn toàn chính là yêu thú cấp ba. Lý Thiên vừa định tiến gần thêm xem xét, thì bên cạnh hắn truyền ra tiếng khóc nức nở cố kìm nén.

Lý Thiên sợ hãi nhìn sang thì phát hiện là Lăng Nhã, cô nương này vậy mà lại đi theo hắn. Lăng Nhã giờ đây hai mắt đẫm lệ nhìn thi thể trên mặt đất, tay che miệng cố kìm nén tiếng khóc cất lên đánh động yêu thú chú ý. Lý Thiên nhìn hai vành mắt ửng đỏ của nàng mới sực tỉnh, nhìn nàng hỏi nhỏ:
"Chẳng lẽ thi thể đó là Tiêu Phong hay là Tiểu Tứ"

Lăng Nhã cố giữ cho mình bình tĩnh, nhìn Lý Thiên gật đầu:

"Là Tiểu Tứ, bên người Tiểu Tứ luôn mang theo một miếng ngọc bội gia truyền, huynh nhìn bên hông thi thể xem"
Quả nhiên, khi Lý Thiên nhìn kỹ liền phát hiện một chiếc ngọc bội dắt ngang hông, toàn thân viên ngọc màu nâu sẫm hòa vào màu đất xung quanh làm hắn khó lắm mới phát hiện ra được. Lăng Nhã thấy Lý thiên im lặng, tay lay nhẹ áo hắn vài cái, nhìn ánh mắt cầu khẩn của nàng, Lý Thiên tuy hiểu nhưng cũng bất lực, nếu chỉ là yêu thú cấp hai, cho dù là đỉnh cấp thì hắn cũng có thể đánh một hồi, phối hợp với Lăng Nhã đem nó đánh chết cũng không khó, rồi lại đem thi thể Tiểu Tứ chôn cất tử tế. Nhưng đây rất có thể là yêu thú cấp ba, hắn tuy chỉ cách luyện cốt cảnh một bước nhưng một bước này lại cách xa cả vạn dặm, căn bản cho dù liều mạng cũng không có cửa thắng. Đang lúc muốn đưa tay kéo Lăng Nhã rời đi, thì lại sờ vào khoảng không, Lăng Nhã bên cạnh đã không thấy bóng dáng.

Lúc này Lăng Nhã đã bỏ lại Lý Thiên tiến lại gần yêu thú, từ lúc nhìn thấy ánh mắt do dự bất định của Lý Thiên, nàng đã hiểu hắn sẽ không giúp nàng, nàng không trách hắn, hắn và bọn nàng chỉ mới quen biết, không những cứu nàng nhiều lần còn nhiệt tình giúp đỡ nàng tìm bọn Tiêu Phong, Lăng Nhã cũng biết con yêu thú trước mắt không phải nàng có thể đánh lại, càng đừng nói cướp thức ăn trước miệng nó, đó chẳng khác nào tự sát. Tuy biết thế nhưng nàng lại không thể không làm, nhìn thi thể của Tiểu Tứ bị yêu thú giày xéo, đến chết cũng không toàn thây, lòng nàng lại nhói đau, bất giác trong đầu nhớ lại từng kỷ niệm từ trong tông lúc mới quen nhóm Tiêu Phong cho đến khi kết bạn đồng hành bấy lâu. Người khác có thể cho rằng nàng ngu ngốc nhưng nàng không muốn bị lương tâm dày vò, điều đó so với trực tiếp giết chết nàng còn đáng sợ hơn.

Lăng Nhã canh thời cơ, vừa lúc yêu thú cúi đầu thì xuất kiếm, thân thể nàng phi ra từ bụi cây, chân chạm đất mấy nhịp đã đến bên cạnh yêu thú, một kiếm nhắm đầu nó bổ xuống. Trong lòng tuy không hi vọng có thể giết được yêu thú nhưng chỉ cần nó né tránh thế kiếm, nàng sẽ thuận tay mang thi thể Tiểu Tứ đi xa, đúng lúc mũi kiếm chạm đỉnh đầu con vật, nhìn yêu thú vẫn bất động, trong lòng mừng rỡ, nhưng cảnh tượng máu bắn lên lại không xuất hiện như nàng tưởng tượng

"Rắc, rắc"

Thanh kiếm trên tay bị hàm răng sắc bén của hắc ma cẩu cắn gãy thành từng mảnh, thân thể Lăng Nhã mất thăng bằng ngã thẳng xuống đất, mắt nhìn hàm răng tanh tưởi, đầy máu tươi cắn tới, cảm giác tuyệt vọng tràn ngập cõi lòng nhưng len lỏi lại có cảm giác thoải mái như muốn giải thoát khỏi mọi đau khổ bất lực ám ảnh nàng suốt thời gian qua.

Chương 13: Yêu Thú Truy Sát

Ngay lúc Lăng Nhã nhắm mắt bất lực chờ đợi cái chết đến gần thì một bàn tay lớn xuất hiện nắm lấy vai nàng kéo ngược ra sau, ngạc nhiên nhìn thân ảnh Lý Thiên xông lên trước, bóng dáng phía trước như chiếm trọn tâm trí nàng, bóng hình đơn bạc trước mặt như ma chướng giờ đây khắc sâu trong tim nàng. Lăng Nhã hồi thần nhìn Lý Thiên đang chiến đấu với hắc ma cẩu phía trước khàn giọng hét lớn:

"Tại sao huynh lại quay lại, mau chạy đi, huynh không phải đối thủ của nó đâu, chạy đi, mặc muội cứ chạy đi"

Vừa nói vừa đứng dậy muốn chạy lại chỗ Lý Thiên. Lý Thiên phía xa không dễ dàng gì xuất một kiếm bức lui hắc ma khuyển, nhìn Lăng Nhã muốn tiến đến, gấp đến độ mồ hôi đầy mặt, chưa bao giờ hắn gặp cô nương nào ngốc như thế, tức giận hướng nàng quát lớn:

"Nhanh chạy đi, ta không cầm chân nó được lâu đâu, muội đi trước ta ắt có cách thoát thân"

"Nhưng, nhưng"

"Nhanh đi đi, muội phải tin tưởng ta"

Thấy Lăng Nhã còn muốn nói gì đó, Lý Thiên gấp gáp hô lớn, lại giơ kiếm lên khó khăn đỡ một vuốt của hắc ma cẩu, nhưng không cách nào cản lại hoàn toàn, áo hắn xuất hiện mấy đường rãnh bên trong lờ mờ in lên mấy vết cào, máu đỏ tươi rí rách chảy xuống.

Lăng Nhã rốt cuộc không chần chừ nữa, bước chân phóng vào rừng cây bên cạnh chỉ để lại một hàng nước mặt hòa vào chiều gió thổi qua mặt Lý Thiên khiến hắn mơ hồ cảm thấy chút ẩm ướt, không khí chỉ còn văng vẳng tiếng uất ức của nàng:

"Huynh nhất định phải sống, nếu không muội sẽ không bao giờ tha thứ cho huynh"Lý Thiên thấy nàng đã thoát thân, hắn âm thầm tính toán, vừa đánh vừa lui đến gần thi thể dưới đất, nhận thấy thời cơ chín mùi, Lý Thiên vận dụng toàn bộ sức mạnh luyện thể tầng sáu, xuất một kiếm cực mạnh hướng tới hắc ma cẩu ý tứ như muốn liều mạng, hắc ma cẩu thấy thế kiếm cực mạnh chém đến, miệng nhếch lên như cười khẩy, nhún hai chân xuống đất tránh sang bên rồi quay lại phản kích, nhưng Lý Thiên càng xảo trá hơn, hắn đâu muốn dây dưa tiếp, kiếm đến nửa đường đã thu về, xoay người nhấc thi thể Tiểu Tứ lên vai phóng người chạy như bay, để lại hắc ma cẩu ánh mắt ngơ ngác nhìn nhân loại đang bỏ chạy, cảm giác thật hèn nhác, yêu thú bọn nó khi chiến đấu đều đánh nhau đến chết mới thôi, nào đâu nửa đường bỏ chạy như vậy.

"Con chó đen cứ chờ đó đi, trước sau gì ta cũng lột da ngươi làm quần áo"

Lý Thiên người đi xa nhưng không quên xả giận một câu, lòng thầm may mắn yêu thú tuy có chút linh trí nhưng rõ ràng không quá thông minh, vì thế cái kế sách cùi bắp của Lý Thiên mới thực hiện được, nếu đổi lại là nhân loại khác thì không thể nào dễ dàng như thế được.

Lý Thiên vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn lại, mắt thấy rõ ràng một đạo bóng đen đang đuổi theo sau hắn, đạo bóng đen đó chính là hắc ma cẩu, thân thể thon gầy của nó lướt qua lướt lại giữa rừng cây cổ thụ bên trên, tốc độ như một ánh chớp, từ xa nhìn lại chỉ thấy thân ảnh chớp nhoáng giữa hàng cây.

Lý Thiên nhìn mà hết hồn, vội vàng ném thi thể Tiểu Tứ trên vai vào một bụi rậm gần đó, tay nhanh như chớp cướp lấy miếng ngọc bội bỏ vào trong ngực, coi như có thể giao phó với Lăng Nhã, hắn cũng tận lực rồi, phía sau tốc độ hắc má cẩu quá nhanh, chớp mắt đã rút ngắn khoảng cách đi rất nhiều. Lý Thiên vừa vội vừa lo, thân hình cấp tốc di chuyển, lâu lâu lại bất ngờ đạp thân cây mượn lực rẽ ngang sang bên, mỗi lần như thế làm hắc ma cẩu phía sau bị hố đà, Lý Thiên nhờ thế gia tăng thêm một chút khoảng cách, một nhân loại, một yêu thú cứ thể đuổi theo nhau hết mấy canh giờ. Vừa mệt mỏi vừa lo lắng, Lý Thiên bỗng phát hiện phía xa xuất hiện thân ảnh Lăng Nhã, dường như cũng đang chạy về phía hắn, tóc tai rối bời, quần áo lấm lem bùn đất, xộc xệch mất trật tự. Lý Thiên còn chưa mở miệng nàng đã hô lớn:

"Chạy mau"

Nói xong Lăng Nhã xoay người chạy về một hướng lộ ra một hàng dài yêu thú đang đuổi phía sau, con nào con nấy đằng đăng sát khí, yêu thú vốn luôn đấu đá nhau, giờ đây đoàn kết đến bất ngờ cùng đuổi một người:

"Móa, lang ma báo, cự địa hùng, ma ngưu ngạc... moá đâu ra nhiều yêu thú như vậy, tính đùa nhau chắc"

Lý Thiên than thở một câu nhưng thân hình vẫn động, cấp tốc chạy theo hướng Lăng Nhã, vừa bắt kịp nàng hắn đã la to:

"Muội thế nào chọc giận nhiều yêu thú như vậy, cộng thêm con hắc ma cẩu vừa gia nhập lên tới ba ma thú cấp ba, kỳ này tiêu thật rồi"

Lăng Nhã đưa ánh mắt có lỗi nhìn sang hắn, oan ức nói:

"Muội có làm gì bọn chúng đâu, đang lúc muội định quay lại tìm huynh thì mấy con khốn khiếp đó bất ngờ xuất hiện rồi đuổi sát không tha, lúc đầu chỉ có vài con cấp hai muội còn miễn cưỡng ứng phó được, đến khi khiếu thiên lang xuất hiện cũng đành chạy trốn".

Chương 14: Lực Bất Tòng Tâm

Lý Thiên một kiếm đánh chết một con yêu thú cấp hai mới tiến giai không lâu, nhất vĩ miêu, rồi quay đầu nhìn phía sau

"Cũng may không xuất hiện yêu thú cấp ba am hiểu tốc độ, nếu không kỳ này chết chắc rồi"

"Hỏa vân kiếm, nhất kiếm hỏa vân vũ"

Lăng Nhã bên cạnh hô lớn một câu rồi xuất kiếm, đầu kiếm lấp lánh ánh lửa. quét ngang một con nhất thiên hồ, yêu thú cấp hai bị bức lui ra sau, trên thân thể trắng muốt cháy xém một mảng lớn, nhìn vô cùng bắt mắt. Lăng Nhã vậy mà mang hỏa linh thể vô cùng hiếm thấy, võ kỹ hỏa nguyên tố đó hẳn là của Hỗn Nguyên Tông rồi. Lý Thiên nhìn mà vô cùng hâm mộ, Lăng Nhã từng nói cho hắn chỉ có lãnh ngộ thuộc tính nguyên tố mới có thể sử dụng võ kỹ như thế, hắn nghĩ bản thân là linh thể bình thường cho dù học tập võ kỹ bình thường cũng không có khả năng sát thương cao như vậy, tuy thế võ kỹ thông thường cũng làm tăng thêm lực chiến đấu cho hắn. Càng nghĩ hắn vẫn cảm thấy nên về tông môn khảo thí đệ tử ngoại môn sớm, học võ kỹ tăng sức chiến đấu đi lịch luyện kiểu này cũng dễ dàng hơn ít nhiều.

"Sớm muộn gì ta cũng lên làm đệ tử ngoại môn, võ kỹ sao thật mong chờ a"

Yêu thú sau lưng thấy mãi cũng không làm được gì hai tên nhân loại trước mặt, ba con yêu thú dẫn đầu rống lớn một tiếng, toàn thân tỏa ra khí thế to lớn, tốc độ cũng tăng lên vài phần. Lý Thiên vừa thấy liền sợ hết hồn, nói lớn với Lăng Nhã.

"Tăng tốc độ lên, tiến gần ngọn núi trước mặt, nếu chạy vào được hang động lần trước trú ẩn, chúng ta may ra mới thoát một kiếp, mấy con yêu thú cấp ba lớn như thế không cách nào chúng vào được."

Lăng Nhã gật đầu đồng ý, nàng trước giờ đều làm theo lời Lý Thiên, chỉ có một lần hiếu kỳ khi trước, mà dẫn đến thảm họa hôm nay, liên lụy cả Lý Thiên, trong lòng ân hận vô cùng, cho dù bây giờ Lý Thiên kêu nàng ở lại ngăn cản cho hắn chạy thoát nàng cũng không chút nhíu mày. Trên tay siết chặt thanh kiếm, lòng âm thầm quyết định.

"Nếu thật không thoát được, cho dù hi sinh bản thân cũng phải để Lý Thiên sống sót"Lý Thiên tất nhiên không hơi đâu quan sát sắc mặt lúc đỏ lúc trắng của giai nhân bên cạnh, hắn vừa chạy vừa suy nghĩ đối pháp, nhưng thời gian không cho phép, nghĩ hoài vẫn không ra, thầm than mình thực lực quá yếu, hắn chỉ đành trông chờ vào vận may.

Lúc này mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, xuyên qua từng hàng cây cổ thụ chọc trời, lộ ra thân ảnh đôi thanh niên nam nữ đang chạy trốn, cả người chật vật vô cùng, phía sau một đám yêu thú hò hét bám sát không tha. Lý Thiên giờ đây mắt nhìn về trước, núi đá này lần trước hai người đã từng đi qua càng ngày càng gần, nếu nhớ không lầm bên trong còn một hang đá lúc trước hắn cùng Lăng Nhã trú mưa, hi vọng đến kịp.

Rất nhanh cuối tầm mắt Lý Thiên đã hiện ra cửa vào hang động, lòng vui mừng hắn nháy mắt với Lăng Nhã bên cạnh, lúc này nàng ta cũng mỉm cười nhìn hắn, giống như tìm thấy đường đi trong mê cung, cảm giác vui sướng dâng trào trong lòng.

Đúng lúc này, không khí xao động, Lý Thiên dưới chân bỗng mất thăng bằng ngã xuống đất, Lăng Nhã thấy thế hoảng sợ chạy lại chỗ hắn nhưng chưa đi được mấy bước một con thú to lớn từ dưới đất chui lên ngăn giữa hai người, con yêu thú này cả hai người đều nhận ra, đây là chuột chũi hai đầu, yêu thú cấp ba đỉnh phong, Lý Thiên bị thân hình khổng lồ của yêu thú trước mặt che mất ánh sáng, tai nghe tiếng rầm rập sau lưng, lòng dâng trào tuyệt vọng chưa từng thấy.
Hắn cố sức chống thân thể, tay cầm kiếm lao thẳng về con yêu thú vừa xuất hiện, một kiếm nơi tay như đâm vào tấm sắt khiến đầu kiếm cong đi, mẻ mất một phần, tay tê rần đến cầm kiếm cũng run rẫy mà con vật to lớn trước mặt vẫn không nhúc nhích, tay nó lúc này duỗi ra chặn lại một đường kiếm của Lăng Nhã rồi quẩy đuôi hất văng nàng ra xa, ánh lửa từ chiêu kiếm bắn ra bốn phía, vừa chạm vào người yêu thú liền biến mất, vẩy sắt bao quanh người không chút sức mẻ. Cả hai cùng giáp công không có một chút hiệu quả, Lý Thiên tức giận gầm lên một tiếng, lần này xuất kiếm nhắm thẳng vào mắt yêu thú, lại quay đầu nhìn Lăng Nhã bị yêu thú đánh văng vào vách núi la to:

"Nhanh chạy đi, ta ở lại cản nó, muội mau trốn thoát, còn dây dưa cả hai đều phải chết ở đây"

Lăng Nhã dường như không nghe thấy lời hắn, như phát điên lao vào yêu thú, quần áo do chiến đấu rách nát vài chỗ, xuân quang thoáng lộ ra ngoài, như ẩn như hiện. Lý Thiên bình thường sẽ liếc mắt vài cái nhưng giờ đâu còn tâm trí để ý, vừa muốn ra tay ngăn cản thì bất ngờ biến sắc, Lăng Nhã không những không công kích yêu thú lại quay sang tập kích hắn, ánh mắt khó hiểu nhìn nàng, thân thể Lý Thiên bị lực kiếm chấn ra xa, đập người vào vách núi,làm dấy lên một trận khói bụi. Đưa tay sờ lên ngực lại không thấy vết thương nào, vừa nghĩ liền biết nàng không dùng lưỡi kiếm, cố ý không khiến hắn bị thương. Giật mình cố nén đau đớn từ ngực truyền đến, Lý Thiển chuyển mắt nhìn phương xa trông thấy Lăng Nhã đang mỉm cười nhìn hắn, ánh mắt như biết nói tràn ngập lưu luyến không nỡ. Lý Thiên nhìn thấy bàn tay to lớn của yêu thú đang chém tới nàng gấp gáp hô lớn:

"Coi chừng phía sau"

Lăng Nhã vẫn như không nghe thấy, dịu dàng nhìn hắn, đôi mắt đẫm lệ mấp máy mấy câu:

"Xin lỗi"

Một dòng máu nóng bắn thẳng lên cao. Phủ đỏ khuôn mặt giai nhân, áo trắng thoát tục đã rách tơi tả giờ đây nhuộm đầy máu tươi, đỏ chót một mảng, một móng vuốt sắc nhọn to lớn xuyên qua người Lăng Nhã, trên đầu móng vuốt dính đầy máu, ánh sáng chiếu xuống phản chiếu một màu đỏ yêu mị, máu tươi tí tách rơi xuống. Từng tiếng như từng vết đao đâm sâu vào lòng Lý Thiên, nhìn Lăng Nhã, hai mắt hắn như muốn nứt ra, chống hai tay đứng lên, từng bước từng bước về phía trước, tay vươn ra như muốn nắm giữ giai nhân trong lòng.

Lăng Nhã vẫn nhìn hắn mỉm cười dịu dàng, hai mắt không kìm được từng hàng nước mắt rơi xuống, giữa tiếng hò hét, rống giận của yêu thú xung quanh nàng bình thản, tay run rẩy nâng lên một viên ngọc trên tay, miệng lẩm bẩm vài câu, viên ngọc trong tay càng lúc càng sáng, ánh sáng nhu hòa bao phủ gương mặt nàng, ẩn hiện một nét bình yên hiếm thấy. cảnh sắc nháy mắt bao trùm bởi ánh sáng trắng xóa lóa mắt, Lý Thiên chưa bước lại gần đã bị một lực phản chấn hất văng ngược ra sau, lần nữa chạm mạnh vào vách đá, đầu óc mơ màng, hắn cố giương mắt nhìn lên khung cảnh trắng xóa xung quanh như hi vọng tìm thấy bóng dáng quen thuộc, nhưng lại thất vọng không thấy, tầm mắt ngày càng mờ dần, mi mắt từ từ sụp xuống, bóng tối dần nuốt chửng lấy Lý Thiên.

Chương 15: Lại Lâm Vào Hiểm Cảnh

Lý Thiên trong mơ màng tỉnh dậy, đầu óc trống rỗng, cảm giác đau nhức toàn thân như từng con trùng đang không ngừng cắn phá thân thể hắn. Từng luồng ký ức theo dòng suy nghĩ ùa về tâm trí Lý Thiên, hắn hoảng sợ nhìn quanh trông thấy thân ảnh Lăng Nhã đang lẳng lặng nằm trên mặt đất.

"Lăng Nhã, lăng nhã"

Lý Thiên vội vàng lao đến, đưa tay kiểm tra mạch đập trên cổ tay nàng, gương mặt đang nhăn lại của hắn như dãn ra vài phần, Lý Thiên mơ hồ cảm thấy nhịp đập nơi ngón tay truyền đến, mạch đập rất nhỏ, như có như không. Gương mặt vừa giãn ra của Lý Thiên bỗng cau mày lại trong lòng vô cùng lo lắng:

"May mắn muội ấy còn sống, nhưng mạch đập quá yếu, nếu không nhanh tìm người trị thương, e rằng"

Lý Thiên thân hình gấp gáp vội ôm lấy giai nhân trong ngực chuẩn bị rời đi, hắn liếc nhìn xung quanh cẩn thận, để ý thấy tất cả yêu thú truy đuổi hai người toàn bộ không còn bóng dáng, khu rừng bên cạnh cũng đã cách rất xa, trên mặt đất một khoảng trống trải như được tạo hóa tạo ra, nếu không phải Lý Thiên biết nơi đây chỉ ít phút trước cây cối um tùm thì đến chính bản thân hắn cũng không tin mọi thứ xung quanh đều bị luồng ánh sáng lúc nãy hóa thành tro bụi. Rốt cuộc đó là chiêu số gì, độ hủy diệt lại khủng khiếp như thế. Lý Thiên cũng không quản được tại sao hắn và Lăng Nhã vẫn bình yên trước sức mạnh kinh hoàng như thế, điều quan trọng bây giờ là phải chữa trị cho Lăng Nhã trước tiên.

Nhận thấy xung quanh không còn nguy hiểm, Lý Thiên dồn lực dưới chân chuẩn bị phóng đi, chân hắn vừa bước một bước, Lý Thiên bỗng hoảng sợ phát hiện bàn chân lại đạp trên khoảng không, toàn bộ nền đất dưới chân vậy mà biến mất toàn bộ, thân hình không chỗ mượn lực, Lý Thiên ôm theo Lăng Nhã rơi thẳng xuống dưới. Không gian tối đen ôm trọn lấy hai người chỉ còn văng vẳng tiếng hét của Lý Thiên rất lâu không tiêu tán.
Màn Đêm u tối bao bọc quanh người, Lý Thiên đưa bàn tay lên trước mặt nhưng không cách nào nhìn ra được năm đầu ngón tay, nhận thấy như lạc vào bóng tối cửu u khiến lòng không khỏi sợ hãi vài phần, tay còn lại nắm chặt vào nhau, bỗng chạm vào một nơi mềm mại tuyệt diệu khiến Lý Thiên bừng tỉnh, Lăng Nhã đang nằm trong lòng hắn, hơi thở yếu ớt như có như không, cơ thể nàng ngày càng lạnh hơn, như ngày một đóng băng tim hắn, Lý Thiên cắn răng chịu đựng đau đớn toàn thân, bế giai nhân trong người lần mò đi trong đêm tối, như muốn tìm một điểm sáng le lói giữa bóng đêm vô tận.

Thời gian cứ thế trôi qua, Lý Thiên trong không gian tối đen trải qua không biết bao lâu, khi dường như thời gian cũng bị lãng quên trong đêm tối tịch mịch. Trên thân thể hắn đã nhiều ra thêm vài vết thương, hai tay nâng bờ mông mềm mại của người ngọc trên lưng, hắn đã không còn bế nàng như lúc ban đầu, trong không gian không chút ánh sáng, Lý Thiên không biết đã vấp ngã bao nhiêu lần, hắn có thể cảm thấy máu tươi tí tách nhỏ dưới chân mỗi khi bước đi, đường đá gập ghềnh và cảm giác đau đớn kéo dài làm Lý Thiên nhận ra hắn vẫn còn sống, mùi đất quen thuộc xộc vào mũi trộn lẫn mùi thanh đạm quen thuộc của hơi nước, miệng khô khốc, Lý Thiên như sống lại vài phần, dưới chân cước bộ cũng nhanh hơn không ít.

"Rầm, ặc, ặc, sặc"
Cảm giác mất thăng bằng dưới chân truyền tới, Lý Thiên lần nữa vấp ngã, nhưng khác mấy lần trước, hắn không bị đất đã xộc đầy vào mũi miệng, lần này hắn cảm giác từng làn nước mát rượi tràn qua khắp người, dòng nước rất nông chỉ tới nửa đầu hắn làm Lý Thiên như tỉnh táo vài phần. Lý Thiên vui mừng hớp một ngụm nước:

"Ọe, ọe, đùa nhau à, nước mặn như thế là nước biển sao, không quá vô lý, quanh đây làm gì có biển, chẳng lẽ có mỏ muối gần đây.

Nhổ ra một ngụm nước, Lý Thiên đang hi vọng bị sự tuyệt vọng thay thế, tinh thần uể oải đi nhiều, nhưng cảm giác dòng nước dưới chân hắn bỗng nhận ra:

"Dòng suối dưới chân chảy từ cao xuống thấp, nếu đi ngược dòng lên thượng nguồn biết đâu tìm được lối ra"

Nghĩ là làm, hắn cố nén đau đớn, đôi môi nứt nẻ cắn đến chảy cả máu, chân tiếp tục lần mò theo làn nước đi tiếp, cứ thế Lý Thiên càng đi càng xa, hắn có cảm giác mình đang dần dần đi lên chỗ cao hơn, hi vọng sống lại le lói trong lòng, nhưng hơi thở Lăng Nhã trên lưng càng lúc càng yếu khiến tâm thần Lý Thiên lo lắng không thôi, cố dùng sức bước đi càng nhanh hơn.

Đêm tối u buồn, chỉ có le lói ánh sáng nhạt nhòa làm bạn, chúng phát ra từ những con đom đóm bên cạnh, nhìn chúng bay lượn trước mặt như đánh giá vị khách lạ xuất hiện hiếm hoi trong nơi ở của mình, Lý Thiên cảm thấy bình yên hơn nhiều, hi vọng cũng tăng lên, đưa tay chạm nhẹ một con trước mặt, đóm đóm hoảng sợ bay ra xa, trên người tỏa muôn vàn hạt bụi nhỏ li ti lấp lánh giữa bóng đêm như muôn ngàn vì sao đua sắc giữa giải hàng hà giải ngân hà, một vẻ đẹp tuyệt mỹ hiếm thấy như hút hồn vị khách phương xa tuyệt vọng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau