CỬU CHUYỂN MA KINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Cửu chuyển ma kinh - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Lý Thiên

Lý Thiên ngồi bên bờ đê trước nhà, vẻ mặt ngơ ngác nhìn thửa ruộng xa xa, trong lòng trăm mối phiền muộn. Lý Thiên vốn không phải tên thật của hắn, nguyên bản lý thiên là người trái đất tên là lý quốc thiên, sinh viên đại học tương lai sáng lạn, không rõ nguyên nhân ra sao sau khi thức dậy hắn lại phát hiện cơ thể thay đổi, không những thân thể cao lớn hơn mà còn cực kỳ khoẻ mạnh.

Cảnh sắc xung quanh lạ lẫm, nhà tranh nho nhỏ, gió lùa mát lạnh, làm gì còn bốn bức tường phòng ngột ngát, bẩn thiểu. Ít giây sau, một cơn mê mang tràn đến, hàng loạt ký ức xa lạ ùa vế, Lý Quốc Thiên giật mình nhận ra cơ thể này nguyên lai là của người khác, hắn lại là kẻ mượn xác hoàn hồn.

Lại nói đên thân phận tên lý thiên này cũng đủ thảm, đơn giản là bị người khác đánh cho tàn phế, cố chút hơi tàn lê thần về nhà rồi hồn quy địa phủ, không biết ra sao linh hồn Lý Quốc Thiên lại nhập vào, càng khiến người khác mở to mắt mà nhìn, vết thương toàn thân hoàn toàn biến mất, chỉ đôi khi hơi đau nhức vài chỗ.

Lý Quốc Thiên vốn thông minh. khả năng thích ứng tốt, một lúc đã bình tĩnh. Suy nghĩ, bản thân trước kia mồ côi từ nhỏ, cũng không còn vấn vương, trời cho sống lại thì cứ tiếp nhận luôn thân phận mới.

"Lý Quốc Thiên từ nay tên ta sẽ là Lý Thiên."

Ngẫm nghĩ một chút, Lý Thiên đứng dậy, duỗi thắt lưng vài cái rồi sải bước vào nhà. Tên Lý Thiên trước kia nguyên bản cũng là một tên nghèo mạt, cha mẹ mất sớm, ngoài để lại cho hắn 3 sào ruộng cằn cỗi, cũng chỉ căn nhà tranh không đến nỗi một trận gió mạnh là đổ này.

Mà cũng phải khâm phục tên Lý Thiên trước kia, bản sự thì ít nhưng gây sự thì nhiều, nói thẳng là nghé con không sợ hổ, nhất nộ vì hồng nhan, vì tiểu cô nương lầu xanh trong thành không tiếc bán sạch của cải cha me để lại, cả 3 sào ruộng kiếm cơm cũng không tha, muốn chuộc giai nhận lại đắc tội công tử phủ thành chủ cũng để mắt tiểu cô nương kia. Bị người tẩn cho một trận.

Moá, mà tên kia cũng quá đáng, mới chỉ nói vài câu đã đánh chết người. Lý Thiên đã chiếm lấy cơ thể này thì mối thù này cũng tính lên trên đầu hắn. Tất nhiên là có cơ hội mới được, hiện giờ ngay cả công lông người ta hắn còn không đụng tới được nữa là chi.

Trong nhà chỉ còn một chiếc giường tre mục nát, một cái bàn gỗ không biết làm gì từ gỗ gì mà đen xì, cong veo, bốn chân thì còn lại hai chiếc nguyên vẹn, 1 chiếc chắc chỉ cầm cự không qua được mùa đông. Lý Thiên còn không dám tựa mạnh lên bàn chỉ sợ mặt ôm đất lại xui xẻo. Ngồi xuống chiếc ghế duy nhất còn lại, cũng may là còn khá chắc chắn, hắn lại suy nghĩ miên man.

Móc trong túi ra hai mươi lăm xâu tiền, đây là tiền bán ruộng, cấm cố đồ đạc của cố chủ, may là vẫn còn, Lý Thiên nhìn đống tiền trên bàn không khỏi chửi thề vài câu

"Moá tên ngu này, hai mươi lăm xâu tiền còn nghĩ chuộc gái, đậu phộng lại còn hàng cao cấp, đến cái mép váy của người ta không biết đã mua nổi chưa nữa."

Dù không rành về thế giới này nhưng hắn cũng đoán ra đại khái. Tên Lý Thiên trước kia không phải bị ngốc bẩm sinh đấy chứ. Lý Thiên đang suy nghĩ làm sao kiếm tiền, dù sao ở đâu tiền cũng quan trọng, với kiến thức sâu rộng của người hiện đại, hắn không tin không lăn lộn nổi ở thế giới cổ đại. Đang lúc lục lọi kiến thức trong đầu đối chiếu với thế giới này, bỗng một tớ giấy đập vào mặt hắn. nói tờ giấy cũng không đúng nhìn không khác gì một cục rác bị vo tròn tiện tay ném đại một góc.

Nhặt lên tờ giấy, vừa nhìn sơ qua Lý Thiên mém chút té ngược ra sau, cố lằm mới giữ vững thăng bằng, lại nhìn tiếp tờ giấy, nhìn sơ qua thì giống một tấm áp phích trên đó chỉ có vài từ đơn giản.

Thiên hạ đệ nhất đại tông phái, Thần long tông tuyển sinh chiêu mộ môn đồ, phí khảo sát chỉ hai mươi xâu tiền, số lượng đăng ký có hạn, mau mau đăng ký.

lại nhìn xuống có thêm một hàng chữ, giấc mơi thành tiên tung hoành thiên hạ đang chờ đón bạn, nhanh chân thì còn chậm chân thì mất, Chú thích: đăng ký ngay tại toà thành gần nhất nơi bạn sống.
Xem xong hàng cuối cùng, mặt Lý Thiên đã biến thành màu đen. Moá còn thiên lý hay không, tu tiên cơ đấy, đúng là không thể đánh giá thấp cổ đại nha, còn có poster quảng cáo nữa, nhìn mà xem câu này, chữ này, không thể khâm phúc tên viết cái này nha quá mức sáng tạo rồi. Phí đăng ký càng ghê gớm hơn, hai mươi xâu đã có cơ hội thành tiên, tiên nhân trên đời này chắc thành rau củ ngoài chợ hết rồi.

Lại nhìn tiền trên bàn rồi nhìn tờ quảng cáo bên cạnh. Lý Thiên nghĩ thầm dù sao cũng không có việc gì làm, vào thành xem thử cái gì tu tiên ra làm sao, sẵn tiện kiếm xem có cơ may nào hái ra tiền không. hai mươi lắm xâu chắc cũng đủ xoay sở một thời gian. Thành thị gần đây nhất chắc là Thiên không thành, nhưng sau chuyện lần trước nên hắn không định tới đó, nên hắn quyết định tới Hôn Nguyên thành gần đó cũng cách không xa, vừa vặn thôn của hắn nằm giữa hai thành này.

Tên Lý Thiên trước kia lười biếng không làm việc chỉ biết ăn hết sản nghiệp cha mẹ để lại thật làm Lý Thiên tức chết nếu không giờ chắc cũng còn không ít tiền vốn làm ăn. Thôi kệ trước ngủ một giấc mai lại vào thành xem quan cảnh thế giới này ra sao. Dù ít dù nhiều trong lòng hắn vẫn có chút chờ mong. thế giới mới, hoàn cảnh mới vốn làm người khác sợ hải, với hắn lại thành sự hứng thú.

"Cạch, Moá nó tên nào để táng đá dưới gối thế này, định hại chết ta sao"

Vừa nằm chưa kịp yên giấc đã bị sưng một cục, Lý Thiên tức giận quăng gối sang một bên lộ ra thủ phạm bên dưới. Một tảng đá không to không nhỏ, màu sắc đen thui, nhìn trái phải cũng không có chút đặc biệt nào, nếu ném thẳng ra đường không qua một lúc sau cũng chẳng biết đâu mà tìm.

Lại nói đến lai lịch của tảng đá, Lý Thiên cũng chỉ biết nó là vật gia truyền, được truyền qua nhiều thế hệ gia đình, còn công dụng thì tên Lý Thiên trước kia càng không biết, sỡ dĩ hắn cất giữ kỹ lưỡng như thế là nghe lời cha mẹ trước lúc lâm chung nói rằng viên đá đó rất đặc biệt. Với trí thông minh của hắn chỉ như thế thôi là đã rất thần kỳ, thế là hắn nhét hắn viên đá dưới gối, nằm ngủ hằng đêm xem có giúp hắn thông minh lên không, trở thành thiên tài người người ngưỡng mộ cũng không biết chừng.

Ngó trái nhìn phải, xem xét cẩn thận hơn tiếng đồng hồ. Lý Thiên cho ra kết luận chắc ních. Đây là viên đá bình thường đến không thể bình thường hơn. Tiện tay ném xuống đất, hắn trực tiếp nằm bịch lên giường, ngủ say như chết.

Mặt trời lên quá đỉnh đầu, Lý Thiên mới ngáp lên ngáp xuống bước chân rời giường, bỗng hai mắt hắn mở to, mặt nhăn lại, biểu cảm vô cùng đặc sắc, chiếc miệng méo xẹo cất tiếng la to:

"AAAAAAAAAAAAA"
Tức giận ôm chân nhìn xuống, thủ phạm vẫn là viên đá đen hôm qua.

"Lại là mày, lần này tao nhất quyết đập mày thành tám mảnh, ngũ mã phanh thây"

Nói là làm, Lý Thiên nhặt lấy viên đá, lao ra ngoài vườn, chuẩn xác tìm được một đảng đá lớn dùng hết sức bình sinh nện mạnh xuống viên đá đen. Một tiếng "Rầm" thật lớn vang lên, hắn mới hài lòng buông tay, hất cằm kiêu ngạo:

"Xem mày còn cản trở tao không, lần này thì tạm biệt, báu vật gia truyền cái con khỉ khô, cho mày nát như cám"

Thong thả nhất tảng đá lớn ra, cảnh tượng trước lại khiến Lý Thiên kinh ngạc, viên đá không những không vỡ mà tảng đá trên tay lại xuất hiện vết nứt lớn, căn bản độ cứng hai bên là không cùng cấp bậc.

Lý Thiên không khỏi phải đánh giá lại viên đá đen trước mặt. Đây rõ ràng không phải là viên đá thông thường.

"Liệu có phải là kim loại không,... không giống rõ ràng là đá sao lại cứng như thế"

Lẩm nhẩm vài câu, càng nhìn càng không ra, đây là lần đầu tiên Lý Thiên cảm thấy nhức đầu. Qua một lúc, hứng hú dần giảm bớt Lý Thiên liền ném viên đá vào túi ao.

"Không nghĩ ra thì thôi, suy nghĩ chi cho mệt óc"

Lý Thiên thoải mái bước đi, hôm nay đã là ngày thứ hai hắn đến thế giới này, mọi thứ vẫn mới mẻ như vậy, lạ lẫm như thế. Một cảm giác hưng phấn tràn khắp người Lý Thiên. Lý Thiên ngửa mặt lên trời cười lớn:

"Hôn Nguyên thành, ta tới đây"

"Ặc, đói quá thôi kiếm cái gì ăn trước đã, có thực mới vực được đạo"

Thế là Lý Thiên lại ủ rủ chạy vào nhà, may mắn vẫn thừa vài phần thịt phơi khô còn ăn được, mùi vị tuy khó nuốt nhưng đã đói rồi thì cái gì cũng bỏ bụng được. Vùa nhai miếng thịt cứng ngắt, nước mắt chảy thành dòng, Lý thiên âm thầm thề.

"Từ này quyết không ăn thứ này nữa, đây mà là đồ ăn cho người ăn sao."

Chương 2: Hôn Nguyên thành

Xe ngựa lăn bánh trên con đường mòn, Lý Thiên lắc lư rất có nhịp điệu, ổ gà, hố ga xuất hiện liên miên làm hắn khổ không tả nổi, mỗi lần xe lọt xuống hố là y như rằng mấy thứ thịt khô trong bụng cứ như nhảy lên tận cổ họng. Lý Thiên lưng tựa xe ngựa mỏi mệt thở phì phì, lần đầu tiên hắn có cảm giác đi nhờ xe ngựa là quyết định sai lầm nhất cuộc đời.

Rất may đoạn đường cũng không xa, rất nhanh xe ngựa đã dừng lại trước một ngã ba. Lý Thiên lảo đảo bước xuống xe vừa vặn bắt gặp lục thúc cùng thôn đang nhìn hắn mỉm cười, trêu nghẹo nói

"Tên nhóc Lý thiên ngươi, thường ngày trông khỏe mạnh thế mà mới tý đã không chịu nổi rồi"

Lục thúc nói rồi lại lắc đầu:

"Thanh niên ngày nay càng ngày càng yếu, nhớ lại trước kia ta đây bằng tuổi ngươi đã theo cha đi ngựa vượt hơn ngày cây số, buôn vải, bán tiêu,... việc gì chưa từng làm"

Lý Thiên miệng méo xẹo cũng ha ha cười theo:

"Lục thúc thật vui tính, thôi ta đi đây cảm ơn thúc"

Lục thúc lại trừng mắt nhìn Lý Thiên:

"Ta đây là nói thật"

"Đúng, đúng ta sao lại không tin thúc chứ, đừng nói đi nghìn dặm ngay cả vạn dặm ta cũng tin"

Lý Thiên vội vàng thêm một, rồi nhấc chân chuồn đi xa để lại lục thúc đứng trước cổ xe mỉm cười nhìn theo bóng lưng hắn, lẩm bẩm:

"Tên nhóc này cũng thật dẻo miệng, sao từ trước giờ ta không nhìn ra vậy"

Cười khổ vài tiếng, người trung niên gầy gò bước lên xe ngựa, hai tiếng "hí, hí" vang lên, cổ xe không nhanh không chậm vẹo về phía con đường còn lại, chỉ để lại một vệt bụi mù tung bay một lúc mới tan.

Sau khi đi chừng một phút, vừa vặn ra khỏi khu rừng, hiện lên trước mắt Lý Thiên là một dãy tường thành kèo dài đến hết tầm mắt, bên phải xa xa là cổng thành to lớn, từng dòng người nối tiếp xếp hàng chở vào thành, chưa tới gần mà tiếng xì xào, bàn tán, tiếng trò chuyện quát mắng đã vang văng vẳng bên tai Lý Thiên.

Lại nhìn lên trên cổng thành có một tấm biển thiếp vàng khí thế uy nghiêm, từng chữ như rồng bay phượng múa, nhìn như phóng khoáng mà lại xuất thần. "Hôn Nguyên thành" là tên của tòa thành này, lại nói tòa thành này vốn lúc đầu thành chủ đầu tiên người ta vốn muốn đặt cho nó cái tên là "Hỗn Nguyên thành" nhưng không biết nguyên do gì khi đề chữ trên bảng lại thiếu mất một nét. Thế là "Hôn Nguyên thành" ra đời.

Rất nhanh Lý Thiên đã gia nhập vào hàng người. Chừng hơn tiếng đồng hồ, Lý Thiên rất thuận lợi vào thành, hắn không có gì nhiều, kiểm tra cũng nhanh chóng, lại nộp chút phí là hoàn tất. Lý Thiên lại không vội đến nơi khảo thí, trước tiên đi dạo một vòng thành xem chút phong cảnh.

Chợ buôn bán ở thành tây vốn là khu chợ nổi tiếng nhất trong thành, không chỉ có quy mô lớn nhất, hàng hóa phong phú nhất mà giá còn rẻ thuộc hàng có tiếng cả nước, tất nhiên là chỉ giành cho người tinh minh có khả năng nhìn hàng, còn ngươi ngu ngốc bị người lừa thì cũng chẳng trách ai được.

Lý Thiên rất nhanh đến được khu chợ, nhìn quanh từng hàng quán bên đường nối dài không dứt, phố xá xầm uất phi thường, người người tấp nập thật là khung cảnh náo nhiệt khác xa chỗ nông thôn nơi Lý Thiên ở.

"Thiên Linh thạch, đá quý ngàn năm, được tìm thấy tại linh ẩn sơn, phi thường xinh đẹp, làm quà tặng giai nhân hay sưu tầm đều là vật ngàn vàng khó cầu.""Mời mọi người nghé vào tủy quy lâu, thức ăn đây luôn là số một toàn thành, bảo đảm đã vào là không muốn ra."

"Vị tiểu thư này, nhìn xem cô nương mĩ lệ như thế, xem thử chiếc váy nghê thường y này bảo đảm tiểu thư hài lòng"

Tiếng rao bán, mời gọi tới tấp truyền vào tai Lý Thiên, lần đầu tới cũng làm hắn thấy hơi choáng váng. Đang lúc hứng thú nhìn một tiểu mĩ nhân bên quầy hàng nữ trang, một cánh tay từ đâu thò ra bắt lấy tay hắn. Lý Thiên giật mình định vung tay thì nhìn thấy ông chủ quầy hàng kế bên đang mỉm cười nhìn hắn, khuôn mặt già nhăn lại, hai mắt híp thành hai vầng trăng, cười dài nói:

"Vị công tử này, vừa nhìn là biết phong độ ngất trời nhìn xem thử hàng của lão xem có vừa mắt không, bảo đảm không làm ngài thất vọng"

Lý thiên cũng không nói gì nhưng lòng thì cười không thôi, một thân quần áo quê mùa của hắn mà trong mắt lão già này lại thành công tử, có ngu mới tin,nhìn là biết có vấn đề, Lý Thiên cũng không vội đi, nhìn xem quầy hàng của ông lão trước mắt, quầy hàng rất nhỏ chỉ là một tấm bạt trải ra đất bên trên bày bừa một đống thứ lung tung, vừa nhìn là biết không phải hàng cao cấp gì thảo nào ông lão nắm ngay hắn, nhìn hắn dễ lừa tiền vậy sao.

Lý Thiên lại không biết trong mắt ông lão, tên nhà quê quần áo xộc xệch,hai mắt cứ ngó đông ngó tây, rõ ràng là con gà béo, đúng kiểu nông thôn mới lên thành thị. Ông lão cười cười nhìn Lý Thiên, không ngừng ba hoa hàng hóa của lão:

"Công tử ngài xem đây là đào hoa quả, ăn một trái tinh thần phấn chấn, tươi tỉnh, sảng khoái vô cùng"

"Lại nhìn, đây là chiếc lư hương tiền triều vô cùng quý hiếm, đốt một nén nhang bảo cảm giác tuyệt hảo"

Thấy Lý Thiên không để ý lắm, lão già cắn răng móc trong túi bên cạnh một quyển sách cũ nát, như báu vật cẩn thận kéo sát Lý Thiên lại gần thì thầm:

"Công tử, ngài xem đây là vật tổ truyền nhà ta, công pháp tu tiên nhaaa"
Nhìn xem ông lão cố kéo dài giọng, Lý Thiên buồn cười nhìn lão:

"Cái gì mà công pháp tu tiên, ta nhìn chỉ thấy là quyển giấy rách, ngoài chợ bán không quá mấy đồng"

Lại cầm quyền sách từ tay ông lão, bên trong chỉ có chín trang, mà khiến Lý Thiên dở khóc dở cười, chín trang đều là giấy trắng một chứ cũng không có. Công pháp không có chữ, Lý Thiên nhìn xem ông lão này còn muốn bày trò gì nữa.

Ông lão thấy ánh mắt hoài nghi của Lý Thiên, vôi giật lại quyển sách, tức giận nhìn Lý Thiên

"Tên nhóc ngươi biết cái gì, đây là bảo vật gia truyền nhà ta, nếu không phải trong nhà khó khăn còn lâu ta mới lấy ra. Đây là công pháp trong truyền thuyết ngươi biết không là công pháp trong truyền thuyết, trong đây cất giấu bí mật về thượng cổ tu tiên giới, lũ người kia không biết nhìn hàng, ta nhìn ngươi chỉ cần tìm ra chắc chắn ngạo thị tu chân giới"

Cái này mà là công pháp cao thâm gì, nhìn xem ông lão đã không biết đã lấy thứ này ra bao nhiêu lần, nếu trong đây có bí mật gì mấy tu tiên đại phái đã sớm phát hiện từ lâu, nào đến lượt hắn. Người ta thần tiên còn nhìn không ra, chín phần mười là hàng giả. Ngoài vẻ ngoài cũ xưa thì chính là đồ bỏ.

Ông lão lại nhét quyển sách vào tay hắn, ra sức khuyên hắn nên nhìn kỹ hàng, tương lai có hối hận cũng không kịp. Lý Thiên tức giận nhìn lão già, đang muốn buông sách trả lão phất áo tiêu sái rời đi, ta đâu có ngốc còn tính lừa ta, thì viên đá đen trong túi áo hắn bỗng văng ra rơi xuống quyển sách trên tay.

Chắc tại nãy ông lão giật mạnh quá làm viên đã rời khỏi túi, hắn vừa động là rớt xuống. Vừa nghĩ một chút vừa lấy tay nhặt viên đá thì mặt Lý Thiên chợt thay đổi. Trên bìa quyển sách lại bất ngờ hiện ra một chữ, tuy rất mờ nhưng hắn vẫn thấy được. Ý niệm suy chuyển rất nhanh, Lý Thiên vội thu tay che quyển sách trong ngực, sau khi bỏ viên đá vào túi, hắn kiêu ngạo nhìn ông lão:

"Thôi được rồi thấy ông nói cũng có lý, bổn thiếu gia ta đây tài cao học rộng, bí mật gì mà tìm không ra, nói đi giá ra sao, ta mua tất"

Ông lão thấy Lý Thiên thay đổi thái độ cũng hồ nghi nhưng không nghĩ nhiều, loại hai lúa này hắn gặp nhiều rồi. Cá dính câu sao dễ buông được.

"Ha ha thiếu gia đây khí vũ hiên ngang, ta lấy ngài giá rẻ thôi hai mươi xâu tiền chắc giá."

Lý Thiên cau mày:

"Ngươi nghĩ thiếu gia ta ngốc sao, loại hàng này mà có giá thế sao, ba xâu tiền thì ta mua không thi thôi"

Vừa nói vừa định quăng trả lại quyển sách rời đi, ông lão hoảng lên vội nắm lấy tay Lý Thiên cò kè:

"Thôi vậy lão đây chịu thiệt, mười xâu tiền là được"

"Vẫn quá đắt"

Sau một hồi mặc cả, Lý Thiên thuận lợi thu được quyển sách bí ẩn với giá năm xâu tiền, cả hai đều vui, ông lão bán được quyển sách bỏ đi, còn Lý Thiên càng vui hơn, hắn tuy không biết quyến sách này ra sao có thật như lời ông lão khoác lác hay không nhưng chắc chắn không phải tầm thường. Ngẫm nghĩ chút, chắc cũng nên đi xem thử khảo thí bên Thần Long tông rồi.

Chương 3: Khảo Thí

Thần Long Tông vốn từng là tông môn đứng đầu Việt Quốc, nhưng sau hạo kiếp trăm năm trước, cường giả lớp lớp ngã xuống, tông môn cũng từ đó sa sút theo, từ môn phái nhất đẳng giờ đây trở thành tông môn mạt lưu. Bị các phái khác chèn ép nhiều năm, ngay cả môn phái cũng phải dời đến khu vực biên quan hẻo lánh phía bắc Việt Quốc.

Hôn Nguyên thành, tòa thành nằm ở biên giới giữa Việt Quốc và Hoa Quốc, được thành lập không quá trăm năm nhưng nhờ nằm trên con đường giao thương trọng yếu giữa hai nước nên cực kỳ thịnh vượng, là trung tâm kinh tế, văn hóa của cả khu vực tỉnh Cao Tuyên bắc Việt Quốc. Nên từ đó nó cũng trở thành miếng bánh thơm tranh chấp tầm ảnh hưởng của các tông phái khu vực địa phận Bắc Nguyên.

Lại nói Bình nguyên Bắc nguyên trải dài vạn dặm bao trùm hoàn toàn phía bắc Việt Quốc, chiếm gần một nửa lãnh thổ quốc gia, nhưng dân số lại không tới một phần mười, dân cư hẻo lánh, thời tiết khắc nghiệt, địa hình hiểm trở, lại tồn tại một hiểm địa nổi tiếng ám ảnh sâm lâm. Với Điều kiện thí luyện tuyệt vời như thế, giới tu tiên đáng lẽ rất phát triển nhưng hoàn toàn ngược lại, nơi đây lại chỉ tồn tại các tông phái bất nhập lưu, không có một tông môn nhất đẳng nào nguyện đặt tổng bộ tại đây. Nguyên do là ở đây không có bất kỳ một linh mạnh nào.

Không có linh mạch, linh khí lại rất loãng, Thần Long Tông lại càng không phải môn phái đứng đầu khu vực, tài nguyên có hạn, tương lai mù mịt, phải nói là không còn khả năng quay lại thời kỳ huy hoàng xưa kia.

Lúc này trong Hôn Nguyên thành, phía bắc thành có một tòa lầu các ba tầng xa hoa chiếm cứ một phương rộng lớn, biển hiệu năm chữ Thần Long Tông Phân Điện khí phách hiên ngang, trước cửa đang xếp hai hàng dài người, ai nấy vẻ mặt háo hức mong chờ, có lo lắng sợ hãi. Trên lầu hai của tòa nhà, có hai ông lão mặc áo vải giản dị mà trầm ổn, xung quanh hai người như có luồng uy áp rất nhẹ, mơ hồ thấy từng luồng khí phát ra làm không khí như bị bẻ cong lại. Đúng lúc này một người bỗng lên tiếng:

"Thần Long tông ta ngày càng sa sút, nhìn đám dưới đó mà xem không có một cái nào ra hồn cả, chắc lại như lần trước không quá mười tên có linh thể tu tiên".

Ông lão còn lại rương mặt tròn tròn phúc hậu, không giấu nổi ưu sầu, phiền muộn nói:

"Còn cách nào khác, người có linh thể tu tiên phần lớn ở các đại gia tộc, mà bọn họ gần như bị tam đại phái Bắc Nguyên thu hết"

Ông lão lúc đầu lên tiếng, khuôn mặt dài tức giận đến co lại, phẫn nộ:

"Bọn họ đúng là kinh người quá đáng, người chúng ta nhìn trúng đều bị bọn chúng dụ dỗ đi hết, ngay cả chút canh cũng không chừa cho chúng ta"

"Lão Phạm ông cũng biết mà, nhân tài Bắc Nguyên có hạn, ba phái cạch tranh kịch liệt chúng ta căn bản là không có khả năng xen vào"

Ông lão mặt tròn vuốt trán thờ dài rồi liếc xuống phía dưới hứng thú nói:

"Lão Phạm ông cũng xem, lần này coi bộ có nhiều người hơn lần trước, bốn năm trước cũng không thấy xếp hàng đông như thế"

Lão Phạm nghe thế càng tức giận:

"Còn phải nói sao, đều là tại cái trò của tiểu thư, chúng ta đường đường là đại phái tu tiên có khi nào mất mặt đến thế đi rêu rao cho khắp thiên hạ. Cái mặt mo này của ta không biết để đi đâu nữa"

Lão Cao lại không cho là đúng:

"Còn cần mặt mũi nữa sao, tam đại môn phái thu hết người, kẻ thực sự có tài sớm có linh thể, hiểu biết về tu chân giới làm sao để mắt đến chúng ta, không còn cách nào chỉ đành lựa chọn trong những người thường, càng nhiều người đến tỉ lệ xuất hiện linh thể càng tăng. Cái cách phát tờ rơi tuy hơi mất mặt mũi chút, nhưng hiệu quả rất khá ".Lão Phạm nhìn theo xuống dưới kinh bỉ nói:

"Cái lũ nhà quê đó mà tu tiên sao, nhìn cái đám lộn xôn dưới đó, đến xếp hàng mà cũng lăng xăng, ồn ào như cái chợ chẳng ra thể thống gì".

Cái hàng người ồn áo phía dưới tất nhiên có một phần của Lý Thiên, lúc hắn đến đã giữa trưa, hàng người xếp hàng đã kéo tới mấy con phố, Lý Thiên làm gì có kiên nhẫn đợi thế là hắn tìm cách chen hàng. Vừa nhìn thấy có một tên cũng kiểu nhà quê như mình, Lý Thiên nghĩ nghĩ liền ra biện pháp, hắn rất tà ác bỏ vào chai nước vài vị thuốc nhuận tràng mới mua được, nhiệt tình mời vị huynh đệ đang khát khô họng phía trước, thế là rất thuận lợi tiếp nhận giữ vị trí cho vị huynh đệ kia đi giải quyết nhu cầu.

Tất nhiên trò của Lý Thiên không qua mặt được bao nhiêu người, thế là có người không phục lên tiếng đôi co, có kẻ học làm theo thành ra cả đoàn đang yên lặng bỗng loạn hoàn toàn, cãi cọ, đôi co liên tiếp diễn ra.

"Tất cả im lặng cho ta, kẻ nào còn làm loạn, đánh chết tại chỗ"

Đang lúc Lý Thiên lý luận với một nam tử khôi ngô, một tiếng hét truyền đến, giọng nói không lớn nhưng lan truyền ra xa, chấn nhiếp tâm thần mọi người, Lý Thiên cảm thấy tầm hồn rung động thật mạnh, phảng phất trong tâm trí vẫn còn vang vọng tiếng hét ban nãy.

Lý Thiên rất thức thời câm như hến, ngó mắt nhìn người trung niên trước cửa, khuôn mặt nghiêm nghị, vóc dáng khôi ngô, mặt một chiếc áo lụa, có hình thần long thăng thiên, đúng là tiêu chí của Thần Long tông. Rất nhanh không khí trở lại yên tĩnh, mọi người rất có ý thức, xếp hàng trật tự so với lúc đầu còn thẳng hàng hơn.

Lý Thiên nhàm chán quay đầu nhòm ngó xung quanh, vểnh tai lên nghe chung quanh nghị luận. Có vài người có kiến thức không ngừng ba hoa

"Người lúc nãy là ngoại môn trưởng lão của Thần Long tông, Lý Hiên trưởng lão, nghe nói thực lực đã đạt tới luyện tâm tầng tám, rất nhanh đạt tới tầng mười trùng kích thành công, đạt tới luyện thần là có tư cách trở thành nội môn trưởng lão trẻ nhất thế hệ""Lợi hại vậy sao, mà sao ngươi biết được"

Một người không tin chất vấn. Người lên tiếng lúc đầu là một vị công tử quần là áo lụa, một thần quạt xếp tư thái ngời ngời, không chút nghĩ ngợi liền phe phẩy cây quạt giấy trong tay, kiêu ngạo nói:

"Hừ, đại ca của ta là nội môn đệ tử của Thần Long tông, ngươi nói xem ta có thể không biết vài vị trong môn phái sao"

Vài người xung quanh nghe thấy không khỏi tán thưởng, nịnh nọt vài câu làm thanh niên kia mặt càng ngày càng cao, có xu hướng ngửa mặt lên trời mà đi. Lý Thiên trông thấy mà không khói thấy hiếu kỳ tên đó không cảm thấy mỏi cổ sao.

Thời gian từng phút trôi qua, Lý Thiên nhòm ngó vào trong, nãy giờ có rất nhiều người vào nhưng không một ai ngoại lệ tất cả đều hoảng sợ mà ra, ai nấy khôn mặt trắng bệnh,ủ rũ, có mấy tên còn bị đánh bay ra ngoài, đối diện đường còn vài cái lỗ trên tường đều là sản phẩm của đám kia. Chắc mẩm từ nãy tới giờ vẫn chưa có ai thành công, khảo thí đúng là không đơn giản, Lý Thiên còn suy không biết cái này có phải lừa đảo hay không, dù sao lệ phí hai mươi xâu tiền với hắn vẫn là rất lớn. Đang lúc suy nghĩ có nên đi về hay tiếp tục thì có giọng nói vọng vào tai hắn:

"Người kế tiếp"

Lý Thiên hồi tỉnh, tay sờ vào ngực, ở đó có một viên đá và quyển sách cũ, dường như quyết tâm hắn cắn răng móc ra hai mươi xâu tiền giao nộp rồi bước vào trong. Đại sảnh bên trong rất lớn nhưng rất trống trải, ở giữa chỉ có một cái bàn, trên bàn có một ông lão đang nhắm mắt, không biết có phải lão ngủ gật không nữa. Lý Thiên lười biếng bước lại gần, chỉ cách chừng nữa mét, ông lão bỗng mở mắt, hai mặt đục ngầu, vô thần khiến Lý Thiên sợ hãi, bước chân bất giác lui về sau một bước, nhưng hắn vấn cố kìm nén sợ hãi bước lên trước chấp tay chào.

Ông lão thấy Lý Thiên lại gần, hứng thú nhìn hắn, lão dùng chiêu này nãy giờ có đến tám phần vừa thấy đã quay đầu chạy trối chết, một phần ngồi xụi lơ tại chỗ, có mấy tên còn ngất luôn đương trường, kẻ vẫn bình tĩnh như Lý Thiên tất nhiên khiến lão cảm thấy thú vị. Ông lão cũng không nghĩ nhiều, có tâm tính mà không có linh thể cũng vô dụng, lão chỉ chỉ vào quả cầu trước mặt:

"Đặt hai tay ngươi lên quả cầu là được"

Lý Thiên không chần chờ, hai tay đặt trên quả cầu trước mắt, quả cầu vẫn bình thường, trong suốt không màu sắc, một phút, hai phút, mười phút trôi qua vẫn như cũ không có chút biến hóa nào. Lý Thiên nhìn sang ông lão trước mắt ý muốn nói xong chưa hắn mỏi tay lắm rồi. Ông Lão không thấy gì đặc biệt có chút thất vọng nhìn hắn đang muốn mở miệng thì hai mắt mở to, miệng run rẩy:

"Không thể nào, đây là cửu huyền thần thể trong truyền thuyết, không có khả năng"

Vừa kinh ngạc giây lát, ông lão lại lắc đầu thở dài:

"Đáng tiếc chỉ là nhất tinh, con đường tương lại rất có hạn"

"Hả, là sao"

Lý Thiên nhìn ông lão trước mắt tư biên tự diễn mà không hiểu đầu cua tai nheo gì, lòng buồn bực muốn chết. Theo hắn thấy thì quả cầu trước mắt hắn làm gì có cái nào khác lạ. Ông lão này không phải muốn an ủi hắn mà cho cái cớ cũng quá hoành tráng nha. Mà càng nghĩ càng không đúng người ta đường đường là trưởng lão tông môn, hắn không nghĩ hắn có mặt mũi lớn như thế.

Chương 4: Cửu Huyền Thần Thể

Lý Thiên lúc này đang đứng trên tầng một của tòa lầu các, nơi này không gian không lớn lắm nhưng đã chen đầy người, ước chừng có hơn năm mươi người trên đây, mọi người cũng không ai nói chuyện với nhau, thông thường đều tự tìm một góc gồi xuống nhắm mắt dưỡng thần.

Lý Thiên cũng không đi bắt chuyện với ai, sau khi bị ông lão kia đuổi lên lầu, đến giờ hắn vẫn không hiểu những gì ông ta nói làm Lý Thiên vốn là một người ham học hỏi hiếu kỳ không thôi, lòng bồn chồn suy nghĩ lung tung, nhưng Lý Thiên biết hẳn mình đã qua vòng khảo sát nếu không cũng không xuất hiện trên đây.

Lúc này bên dưới lầu, ngoài ông lão lúc nãy, hai người lão Phạm và lão Cao cũng xuất hiện, ánh mắt đồng dạng khiếp sợ nhìn quả cầu rồi nhìn ông lão đang ngồi, miệng mấp máy không kìm được âm thanh run rẩy:

"Hồ trưởng lão, là thật sao, đây chính là thể chất tu tiên trong truyền thuyết, tương truyền thời thượng cổ nhất đại thần vương thống trị vạn giới, giảng dạy đạo kinh cho chúng thần, khai phá thiên địa, cường giả chí tôn đứng trên đỉnh cao nhất của thiên địa cũng là có người có cửu huyền thần thể"

Hồ trưởng lão cũng không nhìn hai người, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn quả cầu pha lê trước mắt, chất liệu quả cầu này hết sức đặc thù, có thể cảm ứng linh thể của từng người, linh thể thông thường chia làm nhất tinh đến thập tinh, linh thể càng cao cấp thì khả năng hấp thu luyện hóa thiên địa linh khí càng nhanh.

Ngoài ra còn có một số linh thể đặc biệt như ngũ hành linh thể có khả năng cảm ứng nguyên tố ngũ hành vượt xa thông thường, lôi quang linh thể có khả năng hấp thụ và luyện hóa lực lượng lôi đình. Nên biết các linh thể thông thường cho dù có cố gắng cách mấy cũng rất khó cảm ứng được các nguyên tố chi lực. Không chỉ sức mạnh chiến đấu không bằng mà muốn đạt tới lập tinh cảnh cần hỏa chi lực, tạo địa cảnh cần nắm giữ thổ chi lực, khai sơn cảnh lại cần mộc chi lực. Có người cả đời cũng không cách nào cảm ứng hỏa nguyên tố mãi bị giam cầm không làm sao tiến cảnh, buồn bực cả đời mà chết. Người mang hỏa linh thể trời sinh đã có cảm ứng đặc thù với hỏa nguyên tố coi như chỉ cần đạt đến luyện thần đỉnh phong đã một chân bước vào lập tinh cảnh.

Vậy mới nói đến linh thể cửu huyền thần thể của Lý Thiên đáng sợ thế nào, không chỉ dễ dành nắm giữ ngũ hành nguyên tố mà còn có cơ hội rất cao suy diễn ra bốn nguyên tố băng, lôi, phong, dung nham diễn sinh từ ngũ hành.

Hồ trưởng lão vẫn suy tư nhìn quả cầu pha lê trong suốt, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy các vệt sáng rất nhỏ đủ màu sắc đang uốn lượn vào nhau, tuy nhiên lại nhỏ đến không cách nào mắt thường nhìn thấy được. Nếu không phải lão đã đạt tới luyện thần đỉnh phong, căn bản không cách nào nhìn ra. Hồ trưởng lão lần nữa lắc đầu tiếc hận:

"Phạm trưởng lão, Cao trưởng lão các ngươi nói có phải ông trời trêu đùa Thần Long tông ta hay không, không ngờ ở cái nơi hẻo lánh này lại xuất hiện linh thể trong truyền thuyết mà càng trớ trêu cửu huyền thần thể chỉ có nhất tinh, thật khiến người khác tức giận sôi người"

"Cái gì, chỉ có nhất tinh"

Cao, Phạm hai vị trưởng lão đồng thanh hô to, gương mặt đang kích động trở nên buồn bã, thở dài:

"Cho dù tăng tiến không cần bình cảnh nhưng nhất tinh linh thể cho dù có dồn hết tài nguyên chưa chắc cả đời đã đạt tới luyện thần. Trừ khi có nghịch mệnh đan, bằng không..."

Mặc dù không nói nhưng ai cũng hiểu, nghịch mệnh đan kỳ bảo này chỉ có trong thượng cổ kỳ thư, đừng nói chưa thấy qua cho dù nghe qua cũng chưa từng có ai nghe nói từng xuất hiện. Từ thời thượng cổ đã là kỳ bảo hiếm có, Thần Long tông làm sao có được. Hồ trưởng lão nhìn vẻ mặt thất vọng của hai người xua tay:

"Thôi dựa vào vận khí của hắn vậy, biết đâu lại có kỳ tích. Cứ để hắn tham gia khảo nghiệm trong tông môn. Các ngươi cũng chuẩn bị xuất phát đi"

Cao trưởng lão khó xử nói:

"Nhưng tiêu chuẩn thấp nhất của tông môn cũng phải đạt đến tứ tinh, thế này"

Hồ trưởng lão cũng không buồn trả lời, thân hình vừa chuyển đã biến mất không thấy đâu, không gian chỉ văng vẳng câu nói:"Cứ thế mà làm"

Cao, phạm hai người nhìn nhau cười khổ không thôi. Trên lầu, Lý Thiên đang lơ mơ ngủ gà ngủ gật thì có ai đó lay mạnh người hắn, Lý Thiên tức giận vung tay lên quát:

"Tên nào thế không thấy ta đang ngủ sao, muốn gây chuyện hả"

Lèm nhèm mở hai mắt nhìn quanh, phát hiện mọi người đang nhìn hắn, có giận dữ, có thương hại làm hắn cực kỳ khó chịu. Lại ở trên đài cao duy nhất có hai người, một người tức giận hai chòm râu dài run run trừng Lý Thiên, người còn lại gương mặt tròn cố nén cười mà run lẩy bẩy. Lý Thiên nhận ra tình hình, chột dạ nhìn quanh, cười gượng vài tiếng:

"Làm gì nhìn ta dữ thế, ta cũng không ăn cướp đồ gì của các ngươi"

Rồi quay sang hai vị trên đài, cười hì hì:

"Hai vi trưởng lão, các ngài mới tới sao, vãn bối hổ thẹn, hổ thẹn nha"

Phạm trưởng lão nhìn cái mặt khó ưa trước mắt cảm giác muốn một quyền đánh văng hắn ra ngoài, ít nhất cũng cho cái đầu hắn nở đầy hoa, không ngờ dám trong phân điên Thần Long tông ngủ gật. Thật làm hắn tức ói máu, đang lúc định phát tác, Cao trưởng lão bên cạnh ngăn lão lại thì thầm:

"Tên nhóc đó là tên có cửu huyền thần thể"

Phạm trưởng lão không quan tâm nói:"Thì làm sao, chỉ có nhất tinh, chính là đồ phế vật"

Cao trưởng lão ngược lại cười nói:

"Nhưng ta thấy hồ trưởng lão rất để mắt đến tiểu từ này, không cần vì chuyện nhỏ này mà làm phật ý hồ trưởng lão"

Vừa nghe ba chữ hồ trưởng lão, khí thế phạm trưởng lão không khỏi yếu đi vài phần, đừng nhìn hắn là trưởng lão cao cao tai thượng, đứng trước mặt cao tầng thật sự trong tông còn không đến phiên hắn đắc tội nổi. Cao trưởng lão thấy tình hình đã ổn định bèn cất tiếng:

"Các ngươi chính là người vượt qua vòng đầu tiên, bây giờ chuẩn bị xuất phát đến Thần Long tông khảo sát vòng thứ hai"

Không khí đang yên tĩnh bỗng nhốn nháo, Phạm trưởng lão nhìn xuống tức giận "Hừ" một tiếng mọi người đang náo loạn tức thì im re, lão nhìn quang một vòng kinh bỉ nói:

"Các ngươi tưởng chỉ thông qua một vòng đã trở thành đệ tử tông ta sao, quá ngây thơ, Thần Long tông chiêu thu đệ tử khắp Bắc Nguyên, các ngươi chỉ là một phần nhỏ trong đó. Vòng đầu chỉ đánh giá hợp cách để tham gia phần khảo thí chính thức trong tông môn, hiểu chưa"

"Hiểu rồi"

Mọi người đồng thành hô. Lý Thiên cũng lười chả buồn trả lời, hắn lần này lặn xuống phía sau dựa vào cột nhà, ngáp lên ngáp xuống. Hắn luôn cảm thấy kỳ quái, từ sau khảo nghiệm ở tầng dưới cả cơ thể Lý Thiên đều mệt mỏi, lúc nào cũng muốn nhắm mắt ngủ một giấc, cái cảm giác muốn ngủ lại không thể ngủ thật làm hắn khó chịu.

Cao trưởng lão bắt đầu dẫn mọi người ra khỏi thành, trong thành không cho phép phi hành. Sau khi rời khỏi, Phạm trưởng huýt sáo vài tiếng, từ trên không một bóng đen to lớn xuất hiện che mất mặt trời. Lý Thiên ở dưới đất kinh ngạc nhìn lên không, một con chim to lớn, hai sải cánh dài che khuất một khoảng rộng, con chim từ từ đáp xuống, mỗi lần đập cánh làm nổi lên một trận cuồng phong, đất cát theo gió thổi thẳng vào mặt Lý Thiên. Dù đã che mặt ngồi xuống vẫn có không ít bụi cát xông vào mũi, miệng làm Lý Thiên ho sặc sụa,lại nhìn khung cảnh xung quanh cũng không khá hơn là bao. Có vài người chạy xa thoát được, vài tên có chút đặc biệt chắn gió lại gần, còn lại không ngoại lệ đều hít không ít bụi.

Lý Thiên bắt đầu có cảm giác muốn ăn thịt chim, cố nén suy nghĩ trong lòng, lại nhìn con chim to lớn trước mắt bắt đầu cọ cọ vào người Phạm trưởng lão, hai mắt linh tính như liếc nhìn kinh bỉ đám người đang che miệng, ho sặc sụa phía dưới.

"Đúng là chủ nào tớ nấy"

Lý Thiên lẩm bẩm vài câu. Nhưng chưa để hắn phàn nàn, hai vị trưởng lão bắt đầu phân phó cho mọi người ngồi lên lưng chim, con chim rất không tình nguyện cúi người xuống, lâu lâu nó lại động vài cái làm đám đang ngồi trên lưng chim mất thăng bằng, té túi bụi. Lý Thiên lần này đợi con chim hành xong đám trên lưng mới bước lên ngồi xuống nắm chặt lông chim, dù con súc vật này động đậy cũng chỉ làm hắn xê dịch chút ít. Lý Thiên thoải mái có chút cảm thụ:

"Mặc dù con súc vật này xấu tính, nhưng lông đúng là mịn, ngồi lên thật thoải mái"

Lý Thiên đang cảm thán, Con chim bỗng động, thân hình như một chiếc máy máy bay khổng lồ bay vút lên không, đập cánh vài cái đã vượt qua vài dặm. Nhìn lại phía sau chỉ còn thấy Hôn Nguyên thành như một chấm đen nằm lọt thỏm giữa cảnh sắc xanh biếc xung quanh. Lý Thiên không khỏi có chút chờ mong nhìn phương xa, vẫn cảnh sắc khu rừng xanh thẫm, ánh hoàng hôn buổi chiều như điểm xuyến thêm từng chút chấm phá cho cảnh rừng bên dưới tựa như một bức kiệt tác hoàn mỹ khiến người xao xuyến cõi lòng.

Chương 5: Thần Long Tông

Phụ cận Thiên Long thành nằm ở trung tâm Bắc Nguyên, cách thành không xa là ám ảnh sâm lâm nổi tiếng, từ trong thành nhìn về hướng bắc ẩn sâu trong ám ảnh sâm lâm lờ mờ trông thấy một ngọn núi lớn hùng vĩ, ẩn hiện dưới lớp mây mù. Ngọn núi đó tên Thần Long sơn, ngự trên đỉnh núi là sơn môn của Thần Long Tông.

Thần Long tông nằm ở bìa rừng cách không xa Thiên Long thành, tuyến đường chính thông ra tông môn giờ đây cực kỳ náo nhiệt, đại hội chiêu thu đệ tử bốn năm một lần sắp diễn ra, bao nhiêu người mộng tưởng thành tiên, mang theo khát khao hi vọng bước chân trên con đường dài hướng vào Thần Long tông.

Lý Thiên ngồi trên lưng chim nhìn cảnh náo nhiệt phía dưới, con chim khổng lồ rất nhanh đã bay vào trong tông, nhẹ nhàng đáp xuống một quảng trường rộng lớn. Trên quảng trường chen đầy người, ai nấy vẻ mặt chờ mong, có vài người mặt tràn đầy căng thẳng. Phần lớn có mặt là các thiếu niên tràn đầy nhiệt huyết, vài người lớn tuổi nhất cũng không quá bốn mươi.

Đây chính là quy định tuyển chọn bắt buộc của Thần Long tông, Lý Thiên cũng chỉ vừa mới biết, lúc tuyển chọn ở Hôn Nguyên thành cũng có vài người bị đuổi ra nguyên do là như thế. Lý Thiên cơ thể này chỉ mới hai mươi hoàn toàn đủ tiêu chuẩn tuyển chọn.

Mặt trời đã lên đỉnh đầu, lúc này người đi vào quảng trường càng lúc càng thưa. Từ phương xa xuất hiện vài đạo bóng đen ngày càng to, khi đến gần Lý Thiên phát hiện mấy đạo bóng đen đó nguyên lai là mấy con hạc trắng, thân hạc khổng lồ, trắng tuyết tuyệt mĩ, trên lưng hạc mang theo vài bóng người mơ hồ không rõ. Đến khi bốn con hạc phân biệt đáp xuống trên một bình đài được dựng sẵn giữa quãng trường, hiện ra thân ảnh ba nam một nữ. Nam tuấn tú phi thường, nữ xinh đẹp mĩ lệ.

Người trung niên trông có vẻ lớn tuổi nhất bước ra trước, nhàn nhạt nói:

"Ta là Phạm tuấn ngoại môn trưởng lão của Thần Long tông, vòng thứ nhất do ta chủ trì, vòng một là khảo luyện nghị lực"

Dừng lại một chút Phạm Tuấn nhìn quanh đám người phía dưới, lại nhìn về hướng xa, có một bậc đá chạy thẳng lên đỉnh núi khuất mình giữa lớp sương mù mờ ảo, cất giọng:

"Bậc đá đó dẫn lên tông môn Thần Long tông ta, mọi người chỉ cần trong thời gian ba ngày lên tới tông môn là qua vòng thứ nhất"

Mọi người phía dưới nghe thế nghị luận sôi nổi, một vài người không kìm được vui mừng hô nhỏ:

"Vòng thứ nhất quá đơn giản, ta nhắm mắt cũng qua được"

Có người lại tỏ ra ngờ vực:

"Ta thấy không đơn giản như thế đâu, đề phòng cẩn thận thì hơn"

Lại thêm vài người thông minh trầm ngâm nhìn bậc đá khuất dưới lớp sương mù suy tư. Lý Thiên trong hàng người cũng nhìn hướng đó, ngẫm nghĩ:

"Bậc thang đó không biết dẫn đi đâu, rõ ràng không nhìn ra điểm cuối, như vậy phải ít nhất cũng phải hơn cả ngàn bậc."

Thời gian trôi qua rất nhanh, vòng thứ nhất đã bắt đầu hơn năm tiếng đồng hồ, Lý Thiên cảm thấy mệt mỏi vô cùng hai chân như nhũn ra, mồ hôi đổ thành dòng. Bậc đá nhìn như đơn giản này lại vô cùng khó nhai, bậc đá độ dốc rất lớn, lại gồ ghề, không bằng phẳng, hai bên đường là dốc núi dựng đứng, sơ xẩy một chút là mất mạng như chơi. Lại nhìn sương mù che khuất tầm mắt phía trước, đích đến có vẻ còn lâu mới xuất hiện, cảm giác tuyệt vọng bất giác xuất hiện trong lòng hắn.

Lý Thiên cũng coi như kiên trì, có không ít người đã bỏ cuộc, xung quanh hắn vẫn còn rất nhiều người, ai nấy cũng mồ hôi thành dòng, mệt mỏi nhấc chân từng bước. Phía trước Lý Thiên lờ mờ ẩn hiện vài bóng người, chắc hẳn là nhóm dẫn đầu rõ ràng cách hắn xa như vậy, mắt thường không cách nào nhìn thấy.Kiên trì cắn răng nhấc chân từng bước trên thềm đá, phía trước Lý Thiên bỗng xuất hiện tiếng động, âm thanh càng lúc càng lớn, gần hơn như nghe ra:

"AAA, ai cản ta lại với, chết mất thôi, cứu mạng"

Âm thanh càng lớn theo đạo bóng đen xuất hiện, một thân hình mập mạp đang lăn nhanh xuống chỗ Lý Thiên, máu me bê bết nhìn mà rung động không thôi. Lý Thiên ngay cả sức cũng không có, làm gì đỡ nỗi con heo mập này, nhưng sức để tránh hắn cũng thiếu, lại nhìn sang đám người kế bên mặt trắng bệch không khác gì hắn. Đột nhiên một người hô lớn:

"Nhanh, nhanh, mọi người mau hợp sức chặn hắn lại, để hắn đụng trúng coi như chết cả đám"

Mấy người khác đồng thanh gật đầu, con heo mập kia cuối cùng cũng lăn tới, va chạm làm mấy người đứng đầu xiêu vẹo, ngã nghiêng, vài người té lăn ra mém rớt xuống sườn núi bên cạnh, mấy người phía sau ra sức giữ lại. Thềm đá rất hẹp chỉ cỡ ba người cùng đi một lúc, cố lắm đoàn người mới ngăn lại được, có không ít người bị tông đến thương tích đấy mình, tay chân cọ với thêm đá, trầy xước khắp người.

Lý Thiên rất nghĩa khí kéo tên mập lên, chưa đứng vững, tên mập đã tức khí la lớn:

"Trần hưng, tên khốn khiếp nhà ngươi dám đẩy lão trư ta, ta với người không chết không thôi"

Nói đến câu cuối, tên mập ngửa mặt lên trời, hôn mê bất tỉnh, đè thẳng lên người Lý Thiên làm hắn té lăn xuống thềm đá, mặt đầy mồ hôi Lý Thiên thất thanh kêu lên:

"Moá, nặng chết mất, đè chết ta rồi, nhanh kéo hắn ra"

Mất một lúc ba tên thân hình cường tráng mới kéo tên mập ra khỏi người Lý Thiên, không chút khách khí quẳng hắn sang một bên. Có vài tên hảo tâm giúp hắn bóp nát viên ngọc trên người, rất nhanh một đệ từ Thần Long tông, cưỡi hạc bay đến bắt lấy tên mập nhẹ nhàng bay xuống quảng trường bên dưới.Lý Thiên phủi bụi trên người, xoa xoa vài chỗ bầm tím trên cơ thể, hắn nắn nắn viên ngọc trong túi áo, thầm nghĩ không biết mình có cần dùng đến nó không, bóp ngọc tương ứng với bỏ cuộc, nhưng nếu đứng trước sinh tử tồn vong chắc cũng không còn cách nào khác.

Lại trôi qua một ngày, Thần Long tông chỉ cho ba ngày thời gian, Lý Thiên mất một ngày, hai chân gần như không còn cảm giác, lại vô tình nhìn xung quanh, cũng có không ít người như hắn đang nghỉ ngơi ăn uống, hoặc xoa bóp bắp chân đau nhức, lại có không ít người vẫn cố gắng bước tiếp, hai mắt đục ngầu kiên định, những người như vậy làm Lý Thiên vô cũng ngưỡng mộ, hắn tự nghĩ bản thân không làm được như thế. Cho dù không kịp thời gian bị loại cũng không nên đem mạng sống ra mạo hiểm, Lý Thiên vẫn còn rất yêu đời.

Nghỉ ngơi một lúc, như bị cảm hoá, hắn cảm thấy vẫn nên cố gắng một chút, tiếp tục bước tiếp. Thơi gian rất nhanh trôi qua, đã hai ngày từ khi xuất phát, xung quanh Lý Thiên gần như không còn ai, mà bản thân hắn đầu óc cũng mơ màng, hai mắt cứ mờ dần gần như không còn nhìn thấy đường đi phía trước.

"Rầm"

Lý Thiên bị cơn đau bất ngờ tập kích, đau đớn làm hắn tỉnh táo vài phần, nhìn mình đang ngã trên thềm đá, thầm than mình cũng đến giới hạn rồi, hai tay cố sức chống lên lại cảm giác dưới chân mềm mại, quay đầu nhìn lại phát hiện một người đang nằm dưới chân hắn, thì ra lúc nãy không phải tự ngã mà là vấp phải người này.

Nhìn thanh niên trước mắt áo lụa hoa lệ, hai mắt nhắm nghiền, mặt không còn chút máu. Lý Thiên thầm nghĩ đúng là liều mạng, cố đến hôn mê cũng không bóp viên ngọc trong túi, Lý Thiên lấy nước bên người cho thanh niên kia hớp vài ngụm, nước đến, mặt có vài phần hồng hào, thanh niên nọ lơ mơ nói mớ:

"Không, ta không thể bỏ cuộc, ta phải tiếp tục, cha me đặt hết kỳ vọng vào ta, sao ta có thể bỏ cuộc, không, không thể bỏ cuộc"

Lý Thiên do dự một lúc cũng bóp viên ngọc lấy từ trong ngực thanh niên kia, hắn tự cho không phải người tốt nhưng cũng không phải hạng người thấy chết không cứu. Đặt thanh niên nằm xuống Lý Thiên như có thêm vài phần kiên định, hướng phía trước đi tới, hắn tự nhủ trong lòng:

"Hừ, một tên công tử bột cũng cố gắng hơn ta, Lý Thiên ta sao chấp nhận được, liều mạng thì liều mạng"

Không biết qua bao lâu, Lý Thiên gần như không cảm nhận được, đến bây giờ hắn đã không còn bước nữa mà cố lết từng bước về phía trước, nhiều lần muốn bỏ cuộc, ngọc cầm đến tay lại thu về, nghĩ về ánh mắt kiên định của đám người lúc tối, lại nhớ đến câu nói của thanh niên nọ. Lý Thiên lại hét lớn:

"Ta không tin ta không qua được, ta là nhân vật chính ta sẽ không thua tại đây"

Từ khi biết mình xuyên việt, hắn tự cho mình là trung tâm, có ngạo khí làm sao chấp nhận thua kém người khác, tự phụ đôi khi là tự tìm đường chết, đôi lúc lại là động lực làm con người ta mạnh mẽ hơn rất nhiều, vượt cả giới hạn bản thân. Lý Thiên dường như không còn điều khiển được cơ thể như một chấp niệm tự vận hành. Trong đầu mơ màng bao điều, hắn đến thế giới này làm gì, mục đích tồn tại của hắn, ước mơ của hắn, tất cả như câu hỏi không lời giải, hắn muốn sống cuộc sống bình thường trong một vùng quê hẻo lánh, cố chút lại trở thành một thương nhân giàu có, cưới vài cô vợ đẹp sống nốt quãng đời còn lại, đó thật sự là điều hắn mong muốn.

Không, từ khi hắn xem tờ giấy trong nhà, đến khi nắm giữ quyển sách trong ngực, thế giới quan của hắn đã thay đổi, cái ánh mắt của ông lão làm hắn sợ hãi kia lại càng làm Lý Thiên hắn ước ao. Đúng ước muốn của hắn lúc này là trở nên như thế, một cuộc sống nhàm chán đã quá đủ cho một kiếp, hắn muốn mới lạ, hắn muốn kích thích, hắn phải tu tiên.

"GAAAAAAA"

Lý Thiên ngửa mặt lên trời thét dài, cơ thể thấm đẫm máu tươi, hai chân đã không còn cử động, hai tay hắn vẫn bám lấy thềm đá, cọ sát thân thể tiến về trước, máu thịt bầy nhầy hoà trộn với máu tươi quyện thành một vệt đỏ tươi kéo dài theo hắn. Nhưng hai mắt Lý Thiên vẫn rất kiên định nhìn thằng phía trước, đó chính là cuộc sống của hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau