CUỒNG LONG CHƯỞNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cuồng long chưởng - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: [Hậu Cuồng Long Chưởng]

Lúc này, Bạch Thái Tiên Hồ và La Linh đã thu người núp hai bên ngôi chùa. Họ đều là những cao thủ võ công cao cường nên đã phát hiện ra trong ngôi chùa kia đang ẩn tàng cao thủ dấu mặt. Vì vậy, khi hai tỷ muội Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú bị đột kích thì họ đã tận dụng cơ hội nhảy ngay lên mái nhà nằm im trên đó.

Quái nhân bỗng bật lên tiếng cười khùng khục. Lão vung tay phải lên tức thì một cổ cuồng lực hút lấy thân hình hai chị em Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú.

La Linh và Bạch Thái Tiên Hồ từ trên cao nhìn xuống chứng kiến chuyện này cũng phải kinh hãi trong lòng. Họ vội vàng nâng cao cảnh giác, bế khí thật cẩn thận.

Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú toàn thân bất động. Tuy nhiên, hai nàng vẫn còn hết sức tỉnh táo nên vô cùng sợ hãi trước thần công kinh dị của quái nhân.

Quái nhân bật lên tiếng cười hắt hắt nghe rất rùng rợn rồi chiếu đôi mắt sáng rực tinh quang nhìn chăm chăm vào thân hình hai nạn nhân.

Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú cảm thấy rùng mình, nổi gai ốc trước đôi mắt rực lửa của quái nhân.

Đột nhiên, quái nhân tóm lấy thân hình của Cao Thiên Nhạn đặt nằm lên đùi. Lão vừa vuốt ve thân hình nạn nhân vừa bật lên tràng cười rùng rợn.

Kinh hoảng thay. Bàn tay quái nhân vuốt ve tới đâu, y phục trên người Cao Thiên Nhạn tức thì rã rời ngay ra tới đó. Chỉ trong chưa đầy vài cái chớp mắt toàn thân thiếu nữ đã bị lộ ra trần truồng rồi.

Cao Thiên Nhạn vừa sợ vừa tức, toàn thân run lên bần bật.

Quái nhân có vẻ khoái chí đặt mỹ nhân nằm ngửa trong lòng. Hai tay lão vần vò bóp vuốt hai bầu vú trinh nguyên trắng ngần của người thiếu nữ không chút thương tình.

Cao Thiên Nhạn ban đầu thần tình hết sức đau khổ. Nhưng chỉ một lúc sau toàn thân nàng đã bắt đầu run lên. Đôi mắt dại đi và cặp vú trở nên cứng ngắt.

Quái nhân lúc này mới đưa tay kéo nhẹ phần y phục thân dưới. Hoá ra phần hạ thể của lão không hề có y phục mà chỉ được miếng vải che tạm lên mà thôi.

Bạch Thái Tiên Hồ và La Linh chứng kiến tình cảnh đó đều không khỏi kinh ngạc. Nhất là Bạch Thái Tiên Hồ bỗng trở nên đỏ bừng cả mặt khi nhìn thấy con c*c to lớn đến kinh hoàng của lão quái vật.

Phần Cao Thiên Tú cũng ngạc nhiên không kém. Nhưng điều khiến nàng khó hiểu nhất là tỷ tỷ Cao Thiên Nhạn lại bất thường trở nên hết sức hưng phấn như vậy. Dường như tỷ tỷ đã biến thành một dâm nữ trước mặt lão quái nhân kia.

Gìơ đây, Cao Thiên Nhạn đã không còn bị khống chế. Nàng ta đã ngồi hẳn vào lòng quái nhân và bật cười thích thú trước những vuốt ve hết sức lạ lùng của gã.

Hai tay của Cao Thiên Nhạn nắm chặt lấy con c*c to lớn của lão quái vật và ra sức sụt thật mạnh. Nàng ta vừa sụt vừa cười lên khanh khách.

Đột nhiên phía ngoài xa có tiếng người gọi nhau í ới. Rồi có tiếng chân người tiến lại gần.

Lão quái nhân tròn mắt tức giận. Lão vội điểm ngay huyệt đạo trên người Cao Thiên Nhạn khiến nàng ta ngã ra rồi nhanh chóng phi thân ra ngoài.

Bấy giờ bên ngoài đã hiện ra một đám người mặt y phục màu huyết dụ. Đi đầu là một mỹ nhân tuyệt sắc tay một thanh đồng bài. Chỉ cần nhìn thần thái nàng ta cũng biết thân phận nàng phải cực cao.

Ánh đuốc do bọn người mới đến làm sáng rực cả khu chùa hoang. Bấy giờ, hai bên đối phương đã nhìn rõ mặt nhau.

Nữ nhân đi đầu vừa nhìn thấy lão quái vật thì giật mình khựng lại. Nàng tròn mắt nhìn thân hình lão quái rồi khẽ hỏi:

- Các hạ có phải là Hồng Diện Dâm thần?

Lão quái nhân nhìn không chớp mắt thân hình thiếu nữ rồi chợt bật cười khùng khục.

- Hay lắm! Ta đã ẩn cư hơn 20 năm mà cũng có người nhận được ta.

Bạch Thái Tiên Hồ nghe vậy liền vội vàng dùng truyền âm nhập mật nói vào tai La Linh.

- Tướng công nhìn xem. Lão quái vật kia chính là người hơn 20 năm trước chàng đã hoài công truy đuổi mà không sao tìm được. Bây giờ y đã tái xuất giang hồ rồi.

Phía đằng sau mỹ nhân có một lão già to đầu bước ra. Nhìn lại, chẳng phải ai xa lạ mà chính là Mã Đằng Long. Lúc này lão tay cầm thiết côn, thần thái uy mãnh có vẻ như không hề ngán ngại địch thủ.

Hồng Diện Dâm Thần trợn mắt nhìn đối phương. Hai ống tay lão tức thì phồng to. Lão quát lên một tiếng đánh thẳng ra một chưởng.

Phía bên kia, thân hình Mã Đằng Long cũng không chịu đứng yên. Lão vung thiết côn nhằm luồng chưởng phong đang đánh tới đập liền một cái thật mạnh.

Một tiếng bùm nổi lên làm cát bay đá chạy. Cả người lẫn thiết côn của Mã Đằng Long đều bị luồng chưởng phong đẩy bật ra xa hơn trượng ngã quay xuống đất.

Toàn bộ đoàn người đứng đằng sau Mã Đằng Long cũng bị chưởng phong cuốn tới. Đã có mấy người chịu không nổi thổ huyết ra rồi.

Lúc này bên Huyết sa bang chỉ còn 3 người đứng vững. Một là mỹ nhân tay cầm đồng bài. Người thứ hai là một lão già gầy nhom lưng đeo trường kiếm. Người thứ ba lại là một chàng công tử tuấn tú tay cầm quạt sắt.

Hồng Diện dâm thần đánh ra một chưởng vừa rồi tưởng là có thể hạ sát toàn bộ địch nhân. Lão không ngờ kết quả cuối cùng vẫn còn ba kẻ không chịu ngã gục thì không khỏi nổi giận quát:

- Hay lắm. Các ngươi mau tiếp ta thêm một chưởng.

Mỹ nhân lúc này đột nhiên bước lên một bước nói:

- Khoan đã! Lão có nhìn thấy hai bạch y nữ nhân chạy qua đây không?

Lão dâm thần tròn mắt:

- Mi tìm bọn chúng để làm gì?

Mỹ nhân thoáng qua thần thái đối phương, chợt nhiên tỉnh ngộ đưa mắt nhìn vào trong chùa.

Hồng Diện dâm thần thấy vậy nổi giận quát lớn:

- Ngươi nhìn làm gì? Chính ta bắt bọn chúng đó.

Mỹ nhân cau mày. Nàng đoán chừng công lực của lão quái này rất cao. E rằng thân thủ của nàng và mấy kẻ thuộc hạ cũng chưa chắc đã chế phục được lão.

Chàng công tử trẻ tuổi lúc này chợt bước lại bên mỹ nhân:

- Bang chủ để thuộc hạ thu phục lão quái vật này.

Mỹ nhân lắc đầu. Nàng vốn là Bang chủ của Huyết sa bang nên rất cẩn trọng trong công việc. Một khi không tin chắc vào phần thắng tất không bao giờ để thuộc hạ bị nguy hiểm. Mới vừa rồi Mã Đằng Long bị thảm tử cũng bởi vì nàng không kịp ngăn cản mà thôi. Gìơ đây nàng đâu thể để thuộc hạ đi vào chỗ chết được.

Lão già gầy nhom ở phía sau chợt lên tiếng:

- Sương nhi nên để cho Hắc phiến công tử đơn đấu với lão quái một phen. Dù sao có chúng ta ở đây lão cũng không thể làm hung được.

Mạn Sương Sương thấy cũng có lý. Nàng nghĩ kỹ võ công của ba người bên nàng đều thuộc hàng thượng đẳng, chưa kể thúc bá còn có môn kiếm pháp danh lừng Thất kiếm sưu hồn.

Hắc công tử thấy Mạn Sương Sương không có ý phản đối trước lời đề xuất của Mã lão gia liền tức thì xông đến nhằm người đối phương tấn công luôn.Thân ảnh của Hắc công tử đã nhanh, nhưng thân hình của Hồng Diện dâm thần còn nhanh hơn. Lão nhanh chóng đảo người ra xa tránh khỏi chiêu công của đối phương rồi đột ngột vung độc thủ ra.

Hai cánh tay lão như có ma thuật chợt nhiên trở nên dài hơn. Hai ống tay áo nhằm vào thân ảnh Hắc công tử chụp lấy.

Hắc công tử kinh hoảng trước thủ pháp quá ư lợi hại của lão quái vật liền quát to lên một tiếng nhảy lùi lại né tránh.

Hồng Diện dâm thần một chiêu đắc thủ. Đâu bỏ lỡ cơ hội. Thân hình lão nhanh như gió cuốn công ra liền một lúc 5 chưởng liên hoàn.

Hắc công tử tức thì thấy đầy trời thủ ảnh và cuồng phong. Thân hình như bị dồn ép vào trong vòng ma chưởng không sao thoát ra được.

Phía bên ngoài đột nhiên có hai tiếng hét nổi lên. Mạn Sương Sương và Mã Thắng Thiên đã đồng loạt nhảy vào cuộc chiến.

Nhưng hai người đã không sao cứu kịp người của mình. Ngay lúc cả hai vừa động thân thì Hắc công tử đã trúng phải một chưởng tán mạng ngay đương trường.

Hồng Diện dâm thần bật lên tràng cười rùng rợn. Cả người lão chuyển động quay sang đối địch với hai kẻ mới đến không chút khoan nhượng.

Cuộc đấu tức thì trở nên ác liệt. Nhưng mới kéo dài chưa đầy nửa tuần trà thì đã có tiếng nữ nhân kêu réo liên hồi.

Bạch Thái Linh Hồ vừa nhìn thấy cũng phải tức giận đỏ mặt.

Hoá ra y phục của Bang chủ Huyết sa bang Mạn Sương Sương bị Hồng Diện dâm thần dùng pháp môn quái dị làm tan ra từng mảnh.

Không những thế y phục của Mã Thắng Thiên cũng bị cùng chung số phận như Bang chủ của mình. Điều này khiến hai người đều kinh hãi, chiêu thức rối loạn, tình thế tức thì trở nên vô cùng nguy cấp.

Mạn Sương Sương cố gắng trấn tĩnh, quát lên một tiếng liều mạng tấn công tới tấp. Nhưng phía Mã Thắng Thiên thì không sao làm được. Lão không thể nhìn thân hình dường như phơi bày loã thể của người điệt nữ.

Hồng Diện dâm thần bật cười cuồng loạn. Thân pháp lão quá cao siêu vượt khỏi toàn bộ chiêu công của Mạn Sương Sương. Chẳng những thể, những nơi y phục chưa bị rời ra trên người thiếu nữ lại bị lão thoáng cái lột sạch.

Mạn Sương Sương đã trở thành một con người loã thể. Hai vú nàng đung đưa theo từng động tác chuyển động. Đám lông l. đen nhánh nơi hạ thể thấp thoáng che đậy vưu vật của nhân gian.

Lão già Mã Thắng Thiên đã biệt tích ngay từ lúc Mạn Sương Sương liều chết xông vào tấn công Hồng Diện dâm thần.

Lão bỏ đi khiến cho Mạn Sương Sương hiện giờ giống như một con dê cùng đường trước hàm của con sói hung dữ.

Hồng Diện dâm thần vừa tấn công vừa cười khanh khách. Hai tay lão múa lên tấn công vào các nơi hiểm yếu trên người Mạn Sương Sương khiến nàng buộc phải chuyển mình né tránh không còn thời gian để che đậy thân thể nữa.

Tội nghiệp cho Mạn Sương Sương muốn chạy mà không chạy được. Nàng bị tấn công tới tấp đến tối tăm mặt mũi.

Đột nhiên Mạn Sương Sương rú lên khe khẽ. Nhìn lại thì ra trên tay của Hồng Diện dâm thần đã có một đám lông l. đen sì của người thiếu nữ.

Hồng Diện dâm thần cười lên thích thú đưa nhanh đám lông l. lên mũi ngửi rồi bật kêu lớn:

- Thơm, thơm lắm. Đúng là mùi gái trinh.

La Linh nằm trên mái chùa thấy tình cảnh như vậy thì không chịu được. Chàng định nhảy xuống đất thì bị bàn tay Bạch Thái Tiên Hồ giữ lại.

La Linh tức giận:

- Nương tử! Nàng để ta xuống dưới đó giết lão dâm tặc.

Bạch Thái Tiên Hồ truyền âm nhập mật nói:

- Tướng công không thể được. Nếu chàng xuất hiện thì võ lâm sẽ nổi phong ba ngay.

- Nàng nói gì lạ vậy?- Tướng công quên rằng mình là tiền nhiệm Minh chủ võ lâm sao?

- Nhưng tại sao lại nổi phong ba, mà việc này có liên quan gì đến chức vụ Minh chủ của ta?

- Thật dễ hiểu. Tướng công không biết bây giờ đã có Hồng Kỳ minh chủ võ lâm. Nếu như chuyện chàng sống lại trùng hiện võ lâm thì chuyện gì sẽ xảy ra.

- Ta cũng không hiểu nổi. Ta đã không làm minh chủ võ lâm rồi thì chuyện này có quan hệ gì?

Bạch Thái Tiên Hồ thở dài nói:

- Tướng công đâu biết võ lâm gian hiểm. Chàng lúc trước làm minh chủ võ lâm đã đắc tội với không ít đồng đạo. Nay nếu họ biết tin chàng vẫn còn sống thì liệu có để yên cho chàng hay không? Lại nữa, tâm trí chàng hiện vẫn chưa hồi phục. Nếu gặp phải kẻ thù ngày xưa thì biết đối phó cách nào?

La Linh nghe Bạch Thái Tiên Hồ tỏ bày thì lạnh toát trong lòng. Chàng vốn dĩ chẳng bảo giờ nghĩ đến nhiều chuyện phức tạp như vậy.

Nhưng lúc chàng nhìn xuống lại không thể ngăn được cơn giận.

Thân hình Mạn Sương Sương đã bị chế trụ đứng như trời trồng trước sân chùa trong khi cái mồm của lão Hồng diện dâm thần đang bú liếm say sưa âm phong động của nàng.

Thân hình Mạn Sương Sương rung động từng hồi. Nước mắt nàng liên tiếp chảy ra ướt đẫm khuôn mặt xinh đẹp khiến La Linh không khỏi động lòng.

Hồng Diện dâm thần sau màn bú liếm liền ngước nhìn lên phía trên. Lão chợt nhận ra khuôn mặt đẫm nước mắt của mỹ nhân thì không khỏi ngỡ ngàng.

Hồng Diện dâm thần cười khan, đưa tay vuốt ve mặt mỹ nhân nói:

- Nương tử đừng buồn. Để ta truyền vào người nàng một ít dâm hương vụ là nàng sẽ thấy hứng tình ngay thôi.

Lão nói xong liền đưa tay vuốt ve khắp người mỹ nhân. Thân hình Mạn Sương Sương run rẩy từng hồi rồi chỉ trong thoáng chốc, đôi mắt nàng đã trở nên dại đi trong khi đôi nhũ phong vươn lên cứng ngắt.

Hồng Diện dâm thần nhận thấy liền mỉm cười đưa tay giải huyệt cấm chế cho nàng rồi kéo vào trong.

Khi cả hai mới bước được 3 bước thì lão dâm thần bỗng rú lên như chó hú. Phía sau lưng lão là một cành trâm đen sì cắm vào huyệt đạo.

Thân hình Hồng Diện dâm thần run lên từng hồi. Lão vung tay hất Mạn Sương Sương ngã lăn xuống đất rồi cuống cuồng phóng chạy thật nhanh.

Hoá ra Mạn Sương Sương mặc dù bị dâm dược khống chế thần thức. Nhưng nàng nhờ vào công phu võ học cực cao, cộng thêm với định lực rất thâm hậu. Vì vậy, trong phút cuối cùng trước khi bị dâm dược mê hoặc hoàn toàn nàng đã kịp đâm cây trâm tẩm độc cực mạnh cắm vào mình lão quái vật.

Tuy cây trâm độc chưa chắc giết hại được lão. Nhưng với chất độc trên cây trâm cũng khiến cho lão quái toàn thân vô lực, gan ruột đau đớn khôn cùng. Nếu lão không nhờ vào nội công cao siêu thì đã ngã chết ngay rồi.

La Linh và Bạch Thái Tiên Hồ đồng loạt nhảy xuống. La Linh bước lại bên người thiếu nữ. Chàng thấy Mạn Sương Sương toàn thân loã thể, nằm ngửa ra đất. Tất cả những gì kín đáo cần phải che đậy của người thiếu nữ đều lộ cả ra ngoài. La Linh không thể không nhắm nhìn hai gò bồng đảo tuyệt vời đang rung động theo từng nhịp thở. Toàn thân nàng đúng là một pho bạch ngọc tuyệt mỹ.

Bạch Thái Tiên Hồ thấy La Linh đang nhìn sững vào thân thể của Mạn Sương Sương thì giận dữ bước lại gần:

- Tướng công, chàng làm trò gì vậy?

La Linh nhìn sang thấy khuôn mặt khó chịu của Bạch Thái Tiên Hồ thì hơi mỉm cười nói:

- Nương tử. Nàng ngửi thấy mùi gì không?

Bạch Thái Tiên Hồ ngạc nhiên nhăn mũi hít một cái.

Bỗng nhiên có một mùi vị khí kỳ lạ len vào mũi nàng. Bạch Thái Tiên Hồ đỏ mặt lên quát khẽ:

- Thật là dâm nữ. Cái thứ này mà cũng xuất ra được!

Hoá ra cái mùi vị khí lạ lùng mà Bạch Thái Tiên Hồ ngửi phải chính là mùi vị dâm thuỷ từ trong người Mạn Sương Sương bay ra.

La Linh kêu khẽ:

- Nương tử đừng vội! Chẳng lẽ nàng không nhớ lão quái vật đã thi triển thủ đoạn trên người cô ta.

Bạch Thái Tiên Hồ nhớ lại liền gật đầu. Nàng liếc nhìn lại toàn thân loã thể của Mạn Sương Sương thì cảm thấy ái ngại trong lòng. Dù sao cùng phận nữ nhi nàng của không thể đối xử quá vô tình được.

Bạch Thái Tiên Hồ bế Mạn Sương Sương vào chùa. Lúc này, ở phía trong hai chị em Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú vẫn còn loã thể nằm bất động.

Bạch Thái Tiên Hồ vung tay giải huyệt đạo cho hai thiếu nữ. Cả hai tức thì bật người ngồi dậy kêu lớn:

- Lão quái vật!

Bạch Thái Tiên Hồ vội lùi lại. Hai thiếu nữ sau phút kinh hoảng liền phát giác ra người vừa cứu mình là một mỹ nhân hết sức xinh đẹp. Cả hai nhất thời chết trân không hiểu chuyện gì. Bạch Thái Tiên Hồ nở nụ cười khoan hoà rồi lên tiếng:

- Hai vị cô nương hãy mặc y phục vào đi.

Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú bấy giờ mới chợt nhớ ra bản thân loã thể. Hai người không ai bảo ai vội vàng tìm gói hành lý lấy y phục mới ra mặc vào.

Bạch Thái Tiên Hồ nhân tiện liền hỏi mượn một bộ y phục của Cao Thiên Nhạn rồi mặc vào cho Mạn Sương Sương.

Lát sau 4 người đều kéo nhau ra ngoài.

Ba thiếu nữ đều ngẩn người khi nhìn thấy La Linh. Họ không ngờ ngoài này lại có một chàng công tử anh tuấn như vậy.

Bạch Thái Tiên Hồ vội bước lên len vào giữa hai bên rồi nói:

- Đây là La Hán Linh, bằng hữu của ta.

Còn ba cô nương này là Mạn Sương Sương, Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú.

La Linh hơi ngạc nhiên vì việc đổi tên.

Chương 7: [Hậu Cuồng Long Chưởng]

Bạch Thái Tiên Hồ hiểu ý chàng thắc mắc liền nháy mắt ra hiệu. Rồi nhân lúc mọi người không chú ý nàng liền truyền âm nhập mật nói:

- Thiếp không muốn chàng lộ hình tích nên đánh liều đổi lại tên họ cho chàng. Còn tên họ thiếp cũng đã đổi lại để không lộ ra sơ hở. Riêng việc quan hệ giữa chúng ta thì cũng giấu đi vì biết đâu có kẻ phát giác ra thiếp thì chàng cũng sẽ bị nhận ra.

Hai người đang truyền tin cho nhau thì Mạn Sương Sương đột nhiên rú lên một tiếng nhào đến bên tử thi Hắc công tử và mấy kẻ thuộc hạ khóc ròng.

Mọi người thấy nàng như vậy đều không khỏi thương tâm.

Bạch Thái Tiên Hồ ôm lấy vai Mạn Sương Sương an ủi:

- Muội tử chớ nên khóc lóc nữa. Dù sao họ cũng chết rồi. Việc chúng ta cần làm là phải chôn cất cho họ được tử tế.

Mạn Sương Sương nghe vậy liền cố gắng trấn tĩnh tinh thần. Mọi người cùng nhau hỗ trợ đào một hố huyệt táng chung cho cả bọn người.

Việc xong, chị em Cao Thiên Nhạn liền rủ mọi người đến một tiểu trấn nhỏ ở gần đó. Lúc này ai nấy đều có chút quen biết. Không ai còn ngượng ngùng nữa.

Mạn Sương Sương dù sao cũng là Bang chủ một bang. Nàng lúc này đã bình tĩnh trở lại nên hết lời cảm ơn Bạch Thái Tiên Hồ. Hai chị em Cao Thiên Nhạn cũng được thể nói thêm vào khiến Bạch Thái Tiên Hồ vô cùng bối rối trước những lời cảm tạ của họ.

Phần La Linh ngồi cạnh thì chỉ mỉm cười. Chàng nghe những lời của ba cô gái đối với Bạch Thái Tiên Hồ thì thở dài trong lòng. Làm sao các vị cô nương kia biết được Bạch Thái Tiên Hồ đâu có lòng tốt đến mức như vậy.

Bạch Thái Tiên Hồ thấy La Linh có vẻ cười nhạo mình thì đỏ mặt lên. Thực tế nàng rất hay ghen nên vừa qua đã viện hết lý lẽ ngăn cản La Linh nhảy xuống cứu những người kia. Gìơ đây bị các cô nương nọ tâng bốc quá đỗi nên không ngăn được xấu hổ liền quay sang hỏi Mạn Sương Sương:

- Xin hỏi sắp tới Mạn bang chủ định đi đâu?

Mạn Sương Sương đang vui nghe vậy liền cúi đầu thở dài:

- Muội cũng không biết sao nữa? Bây giờ bổn bang người tan, kẻ mất thì biết làm sao!

Cao Thiên Tú an ủi:

- Tỷ tỷ đừng buồn. Muội nghĩ tỷ tỷ sẽ sớm tìm ra cách thôi.

Cao Thiên Nhạn nói:

- Hiện nay giang hồ náo loạn. Các bang phái liên tiếp mọc lên. Cuộc chiến phong ba chẳng mấy nữa sẽ thành. Sư môn muội cũng đang gặp cảnh khó khăn có khác gì tỷ đâu.

Mạn Sương Sương nghe vậy động tâm hỏi:

- Sư môn Nhạn muội gặp phải chuyện gì?

Cao Thiên Nhạn buồn rầu:

- Chuyện nói ra thì dài. Có điều nếu chúng muội không mau mang được Bảo mệnh đan về thì sư phụ nguy mất.

Mọi người nghe vậy đều giật mình. Phải nói trong võ lâm sư tôn bị trọng thương là một chuyện hết sự bí mật và nguy cấp. Điều này ảnh hưởng rất lớn đến uy danh cũng như tánh mạng nếu một khi kẻ thù biết tìm đến nơi.

Mạn Sương Sương nhìn hai vị cô nương thầm nghĩ. Chuyện của họ không phải là tầm thường. Nếu như mình nhân cơ hội này kết được một mối thâm tình thì cơ hội về sau sẽ rất có lợi cho bổn môn.

Nghĩ đến đây. Nàng liền tỏ ý định cùng đi hộ tống hai chị em Cao Thiên Nhạn về núi. Điều này thật là ngoài sức tưởng tượng của hai vị cô nương. Họ hết sức vui mừng liền đạ tạ liên hồi.

Bạch Thái Tiên Hồ và La Linh tuy không cùng đi với ba thiếu nữ. Nhưng do thuận đường nên 5 người cùng nhau khởi hành.

Ngày đi, đêm nghĩ. Thoát chốc lại một ngày qua đi. Mọi người rủ nhau vào trú trong một khách điếm ở ven đường.

La Linh và Bạch Thái Tiên Hồ sau mấy ngày rong ruổi mà không tìm thấy chút tin tức gì của Bạch Ngọc Tiên Nữ thì hết sức thất vọng. Hai người lại phải giả cách xưng hô khách sáo trước mặt bọn Mạn Sương Sương nên hết sức chán chường.

La Linh chịu không nổi bực bội liền lẻn vào ph*ng Bạch Thái Tiên Hồ tâm sự.

Lúc này Bạch Thái Tiên Hồ đã nằm vào giường. Nàng thấy La Linh xuất hiện đột ngột thì ngồi bật dậy nói nhỏ:

- Tướng công liều thật! Sao lại vào đây?

La Linh thấy người ngọc mặc y phục mỏng. Toàn thân toả ra mùi hương nồng nàn thì *** c*c bước lại ôm Bạch Thái Tiên Hồ vào lòng.

Bạch Thái Tiên Hồ cũng cảm nhận được sự thiếu thốn trong lòng. Nàng nhớ lại từ khi chung đ.ng với tướng công trong căn nhà tre nơi sườn núi đến nay đã gần chục ngày rồi.

Xuân tình nữ nhân phát động. Hai tay Bạch Thái Tiên Hồ vươn ra ôm chặt lấy cổ tình quân thỏ thẻ:

- Chàng... chàng có yêu thiếp không?

La Linh ôm chặt lấy mỹ nhân dìu nàng nằm xuống giường. Y phục hai người từng chút từng chút đều được cởi ra. Chỉ một thoáng sau, trong ph*ng chỉ còn lại những âm thanh rên rỉ của mỹ nhân.

Bạch Thái Tiên Hồ hai tay níu chặt lấy tình quân trong khi hạ thể co giật liên hồi theo từng nhịp giao hoan.

Mỗi lúc quân tử kiếm của La Linh cắm phập vào khe đào nguyên thì miệng của mỹ nhân lại bật lên một tiếng rên khoái lạc.

Âm thanh của hoan lạc liên tục nổi lên. Hạ thể hai người liên tục đập vào nhau làm cho cái giường rung động từng hồi như trong cơn bão.

Đột ngột Bạch Thái Tiên Hồ rít lên cao vút. Hạ thể nàng áp sát vào người La Linh trong khi l. nàng run rẩy co giật từng hồi.

Con c*c bị cái l. nọ dồn ép đến không sao chịu đựng được nữa. Một dòng tinh dịch từ trong thân c*c phóng ào ạt ra đầy ngập lỗ l..

Tiếng rú của hai người như cùng lúc phá tan màn đêm yên tĩnh.

Thân hình La Linh đổ sập xuống nằm đè lên người ngọc. Hạ thể hai người vẫn còn co giật từng hồi với những luồng khoái cảm trào dâng, tái tê thân thể.

Bạch Thái Tiên Hồ sau phút hoan lạc liền nhẹ nhàng đẩy La Linh ra.

Hai người đối mặt nhìn nhau trong hạnh phúc. La Linh đưa tay ôm lấy người ngọc vào lòng khẽ hỏi:

- Nàng có sướng không?

Khuôn mặt Bạch Thái Tiên Hồ đỏ bừng, úp vào ngực La Linh. Nàng không nói tiếng nào nhưng toàn thân run rẩy.

Một mùi hương toả ra từ trên thân thể Bạch Thái Tiên Hồ len vào mũi La Linh làm chàng cảm thấy ngây ngất. Bàn tay chàng từ từ vuốt ve làn da lưng mịn màng của mỹ nhân rồi dần dần tuột xuống. Hai mông mỹ nhân vun đầy, mềm mại dưới bàn tay chàng. La Linh đã thấy động tình trở lại nên lật ngửa mỹ nhân ra nằm đè lên mình nàng. Hai người đối nhãn nhìn nhau. Trong màn đêm đen kịt. La Linh không sao biết được tâm tình của nàng nọ như thế nào. Chàng cúi đầu xuống dùng môi hôn khắp mặt nàng.Bạch Thái Tiên Hồ nghe toàn thân tê tái. Một cảm giác êm đềm ngây ngất lại đến với nàng. Đôi môi La Linh đã áp sát vào miệng nàng với một nụ hôn nồng cháy. Lưỡi của hai người nhanh chóng cuốn chặt vào nhau như chẳng bao giờ rời.

Hạ thể Bạch Thái Tiên Hồ đã bắt đầu có cảm giác. Một khúc thịt dư thừa nóng ấm áp lên vùng bụng thon mềm của nàng.

Bạch Thái Tiên Hồ biết tướng công đã động tình. Nàng tò mò đưa tay xuống tóm lấy con c*c của La Linh mà sụt nhè nhẹ.

La Linh vừa nuốt nước miếng chảy ra trong miệng mỹ nhân vừa thở hỗn hển nói:

- Nàng mau cho nó vào đi!

Bạch Thái Tiên Hồ cũng đã cảm thấy *** l. rồi. Nàng kéo đầu khất con c*c vào sát lỗ l. rồi dùng hai chân quặp lấy hạ thể La Linh kéo xuống.

Dường như cùng lúc. La Linh đẩy con c*c mạnh vào l.. Cả hai người như cùng lúc rú lên khe khẽ.

La Linh cảm giác thấy như con c*c của chàng đang ở trong một vùng ấm nóng ôm chặt lấy từng thớ c*c. Quả là cái l. mỹ nhân chỉ mới bị phá trinh vài lần nên mới sít làm sao. Con c*c của chàng nong đầy lỗ l. mỹ nhân khiến cả hai người đều sướng tê mê không thể chịu được.

Con c*c của La Linh lại tiếp tục ra vào sâu trong l. Bạch Thái Tiên Hồ. Mỗi lúc con c*c đâm ngập lỗ l. thì lại tạo ra những âm thanh cực kỳ gợi dục. Đó là những tiếng óc ách của nước l. bị dồn nén.

Hai người *** nhau hồi lâu rồi đồng loạt ra khí. Bạch Thái Tiên Hồ thoả mãn nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

La Linh cũng định chợp mắt thì chợt nghe thấy có tiếng động khẽ ở bên kia ph*ng.

Lẽ thông thường những căn ph*ng thượng hạng không thể dễ dàng để lọt âm thanh ra ngoài như vậy. Nhưng vì La Linh nội công quá cao nên âm thanh nọ dù là rất nhỏ cũng vẫn lọt vào tai chàng.

La Linh kinh ngạc nhớ lại căn ph*ng bên là nơi trú ngụ của Mạn Sương Sương. Như vậy, âm thanh kia tỏ ra có vấn đề rồi.

Nghĩ vậy. Thân hình chàng vội vàng bật dậy khỏi giường. Chàng vội quơ lấy y phục mặc vào rồi phi thân ra phía ngoài tiến sát căn ph*ng nọ.

Chàng chú ý lắng nghe thì thấy rõ ràng có tiếng rên rỉ rất lạ. Hình như Mạn Sương Sương đang gặp phải chuyện gì.

La Linh định đưa tay gõ cửa nhưng lại sợ bên trong có mai phục nên vội vàng trổ cửa sổ nhảy vào.

Chàng tiến sát đến chỗ có tiếng rên rỉ thì phát giác ra toàn thân Mạn Sương Sương đang loã lồ nằm vật ra giường.

La Linh kinh hãi tưởng rằng nàng nọ bị gian nhân hãm hại. Chàng vội chú mục nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy động tĩnh gì. La Linh hết sức kinh ngạc không hiểu ra sao.

Lúc này, Mạn Sương Sương đã nhổm người ngồi dậy. Nàng phát giác ra một bóng đen đang đứng ở gần đó liền nhào lại.

La Linh trong lúc bối rối không biết xử trí ra sao liền bị mỹ nhân ôm chặt.

Lúc này chàng mới phát hiện ra người nàng nóng hừng hực và hết sức mịn màng.

Mạn Sương Sương bây giờ gần như mê cuồng ôm chặt lấy người La Linh không chịu rời.

Hai vú cương cứng của nàng áp chặt lên người đối phương trong khi hai tay nàng ôm chặt lưng chàng.

La Linh không thể nào gỡ tay nàng ra được đành lên tiếng:

- Mạn cô nương! Cô mau buông tại hạ ra!

Nhưng cho dù chàng có nói gì thì hai tay Mạn Sương Sương cũng không hề suy chuyển. Không những vậy, đầu nàng còn áp sát vào chàng như chẳng hề rời.

La Linh chợt nghĩ ra một cách. Chàng vội điểm lấy huyệt ngủ của nàng rồi bế nàng đặt lên giường.

Sau khi đắp lại chăn che kín thân hình người ngọc. La Linh nhảy vội qua cửa sổ.Chẳng ngờ chàng vừa ra ngoài đã thấy bóng Bạch Thái Tiên Hồ đứng ở đó rồi.

La Linh thất sắc chưa biết nói sao, không ngờ lại thấy Bạch Thái Tiên Hồ ra hiệu cho chàng vào ph*ng nàng.

Bạch Thái Tiên Hồ đóng vội cửa ph*ng rồi quay lại hỏi:

- Tướng công đã thấy chuyện gì trong đó?

La Linh sợ Bạch Thái Tiên Hồ hiểu lầm nên không dám giấu kể hết ra mọi chuyện.

Bạch Thái Tiên Hồ lặng thinh nghe chuyện không nói lời nào.

Thật ra, ngay khi La Linh phát giác ra tiếng động lạ rồi mặc y phục rời khỏi ph*ng thì Bạch Thái Tiên Hồ đã tỉnh ngủ.

Nàng đợi La Linh đi khỏi liền mặc vội y phục bám theo.

Khi La Linh vào trong ph*ng rồi bị Mạn Sương Sương ôm chặt nàng đều nhìn thấy cả.

Có điều nàng không muốn sinh chuyện nên đã đợi chàng bên ngoài.

Nói về con người của Bạch Thái Tiên Hồ thì chỉ có mỗi tính xấu là rất hay ghen. Cách đây 20 năm, khi La Linh còn sống, Bạch Thái Tiên Hồ đã có ý hạ gục hai đối thủ Tiêu Sơn thần nữ và Miêu Thiên Hồng ra khỏi tình trường.

Nhưng do hoàn cảnh éo le. La Linh được Miêu Thiên Hồng cứu sống, rồi chàng lại chung đ.ng với Tiên Sơn Thần Nữ trước cả nàng khiến cho Bạch Thái Tiên Hồ có muốn ghen tuông cũng không được nữa.

Hiện nay, sau 20 năm, tâm tình Bạch Thái Tiên Hồ cũng đã đỡ ghen hơn xưa nhưng bản tính này vẫn chưa mất hẳn. Nếu trước kia, nàng thấy La Linh ôm trong tay người con gái khác thì nàng đã lồng lộn lên rồi. Nhưng bây giờ Bạch Thái Tiên Hồ đã chín chắn hơn nên nàng chợt phát hiện ra nguyên nhân của chuyện kỳ lạ.

La Linh thấy Bạch Thái Tiên Hồ im lặng mãi không nói gì liền nôn nóng hỏi:

- Nàng đang nghĩ gì vậy?

Bạch Thái Tiên Hồ như đã nghĩ ra điều gì liền hỏi:

- Tướng công có nhớ chuyện của Hồng diện dâm thần năm xưa không?

La Linh lắc đầu. Đến tận bây giờ ký ức chàng vẫn chưa hồi phục thì làm sao mà nhớ ra được.

Bạch Thái Tiên Hồ như hỏi để mà hỏi. Nàng không đợi La Linh có ý kiến liền chậm rãi kể:

- Hơn 20 năm trước, có một huyết án chấn động võ lâm xảy ra ở Giang Lăng. Con gái của Kính thiên lão lão tên gọi Kính Ngọc Hà đã mang tội thông dâm với cả 3 sư huynh đệ đồng môn. Chuyện vỡ lở ra. Kính Thiên lão lão biết được nổi giận lôi đình ra tay giết một lúc cả 4 người trong đó có cả người con gái thân yêu của lão. Sau đó, Kính Thiên lão lão đã đến Võ lâm môn yêu cầu chàng với địa vị võ lâm minh chủ phát Kỳ hiệu truy tìm tông tích Hồng Diện dâm thần trên khắp giang hồ. Hoá ra nguyên uỷ tội danh của Kính Ngọc Hà tiểu thơ là bởi từ lão quái vật Hồng diện dâm thần mà ra. Nghe nói trước ngày tiểu thơ bị giết vì tội thông dâm thì 3 tháng trước nàng đã trúng phải độc thủ của lão dâm thần.

La Linh kinh ngạc:

- Chẳng lẽ độc thủ của lão tặc có liên quan đến chuyện ngày nay?

Bạch Thái Tiên Hồ gật đầu nói:

- Tướng công nghĩ không sai. Theo ý thiếp thì Mạn Sương Sương và Cao Thiên Nhạn đã trúng phải độc thủ của lão quái vật kia rồi.

- Nhưng cụ thể là như thế nào? Ta vẫn cảm thấy chưa hiểu rõ?

- Thật đó cũng là một điều bí ẩn. Nhưng may mà thiếp nhớ khi xưa Kính Thiên lão lão đã nói về chuyện này: Phàm nữ nhân nào bị trúng độc thủ của lão dâm tặc thì vào mỗi đêm dục tính của họ trào lên mãnh liệt. Lúc bấy giờ chỉ cần nam nhân có mặt trong ph*ng đều có thể hưởng được ân sủng của mỹ nhân một cách dễ dàng.

La Linh nghe đến đoạn này liền hiểu ra hành động quái dị của Mạn Sương Sương. Chàng lạnh mình vì may mà chàng không chung đ.ng với Mạn Sương Sương. Nếu chàng ân ái với nàng ta thì làm sao dám nhìn mặt Bạch Thái Tiên Hồ và các nàng kia nữa.

Bạch Thái Tiên Hồ nhìn qua thần thái của La Linh thì chợt hiểu ra cười hỏi:

- Tướng công chắc hẳn đã thưởng thức ân tình mỹ nhân rồi phải không?

La Linh đỏ mặt nói:

- Ta đâu dám! Chỉ có điều khi đó ta cảm thấy hơi mơ mơ hồ hồ thôi.

Bạch Thái Tiên Hồ nhíu mày:

- Tướng công có hiểu tình cảnh những nữ nhân bị trúng độc thủ của lão dâm tặc không?

La Linh rất thông minh liền đoán ra đằng sau câu chuyện vừa rồi vẫn còn có một điều gì khủng khiếp hơn nữa.

Quả nhiên, ngay sau đó Bạch Thái Tiên Hồ kể tiếp:

- Những nữ nhân trúng phải độc thủ thì dâm dược sẽ đi vào kỳ kinh bát mạch rồi tụ lại. Mỗi khi đêm xuống, chất dâm dược lại chuyển hướng về phía âm môn, làm cho hạ thể của họ cực kỳ nhạy cảm. Chỉ khi nào được nam nhân hoà hợp, ái ân cuồng loạn thì cơ thể họ mới được giải toả. Nhưng chuyện này sẽ theo nữ nhân suốt mấy năm dài. Đến khi nào nàng ta giải hết dâm dược thì đã trở thành một dâm nữ trong mắt thiên hạ rồi.

La Linh nghe vậy thì không khỏi nghĩ đến tình cảnh của hai vị cô nương xinh đẹp kia. Họ thật sự đã mang một cái gông vô hình vào bản thân rồi.

Bạch Thái Tiên Hồ kể xong liền nhìn La Linh hỏi:

- Tướng công nghĩ chúng ta có nên nói cho họ chuyện này?

La Linh nghĩ một lúc rồi kiên quyết nói:

- Chúng ta không thể không nói cho họ. Dù sao, để cho họ biết được chuyện này còn hơn để họ cứ mơ mơ hồ hồ rồi làm ra những điều xằng bậy.

Bạch Thái Tiên Hồ khẽ gật đầu:

- Tướng công nghĩ cũng phải. Thôi thì ngày mai thiếp sẽ bảo cho họ biết.

Chương 8: [Hậu Cuồng Long Chưởng] Vạn hoa cung xảy chuyện quái dị

Rạng sáng hôm sau, Mạn Sương Sương tỉnh dậy thì nhận ra bản thân đang loã lồ nằm trên giường. Nàng kinh hãi vội kiểm tra hạ thể thì không thấy có biểu hiện gì. Mạn Sương Sương cố gắng trấn tĩnh nhớ lại mọi sự. Nàng mơ hồ cảm thấy đêm qua có một người đàn ông vào trong ph*ng nàng. Hơn nữa cái mùi cơ thể nam nhân nọ vẫn cuống quít nơi tâm tưởng mỹ nhân.

Làm sao Mạn Sương Sương có thể biết được bản thân nàng sau khi trúng phải độc thủ của lão Hồng diện dâm thần thì đã biến thành người khác. Đối với chuyện nam nữ chung đ.ng thân xác thì vô cùng nhạy bén. Chỉ cần một lần gần gũi với một nam nhân nào cũng có thể khiến nàng lưu lại ký ức trong đầu rồi.

Mạn Sương Sương mơ hồ nhớ lại đêm qua nàng đã được một nam nhân ôm vào lòng. Cái hơi hướng đó khiến cho nàng cảm thấy bứt rứt không yên. Cái l. nàng bất giác rỉ rỉ ra một chất nước đặc dị. Hoá ra trong khi nàng nhớ đến cuộc gặp gỡ đêm qua thì hai ngón tay nàng đã chọc ngoáy vào l. rồi.

Toàn thân Mạn Sương Sương chợt co lại, hạ thể nhổng cao. Hai ngón tay liên tiếp móc vào trong l.. Cái miệng nhỏ xinh xắn bất chợt rên lên khe khẽ.

Mạn Sương Sương đang thủ dâm lấy một mình. Hành động của nàng khiến cho cơ thể bỗng chốc nóng lên như lửa. Mấy ngón tay móc vào l. càng lúc càng hoạt động dồn dập. Toàn bộ thân trên của mỹ nhân liên tiếp uốn éo theo từng nhịp hoan lạc của hạ thể. Cơn sướng cứ mỗi lúc một tăng dần rồi bùng nổ lên một cách mãnh liệt không thể tưởng tượng ra được. Một dòng dịch chất bắn mạnh ra khỏi l. nàng tưới hẳn ra sàn.

Thân hình Mạn Sương Sương đổ rục xuống giường trong cơn khoái sướng. Hai gò bồng đảo nàng nhấp nhô theo nhịp thở đứt quản.

Mạn Sương Sương sau cơn mê mụ liền từ từ tỉnh lại. Nàng vừa kinh hãi vừa xấu hổ khi nhớ lại chuyện thủ dâm vừa rồi. Có thể nói từ khi lớn lên đến nay, lần đầu tiên nàng mới làm nên một chuyện như vậy. Mạn Sương Sương vội vàng lấy khăn ra lau sơ toàn thân, rồi lau sạch chỗ bẩn lúc nãy do dịch chất nàng bắn ra. Rồi Mạn Sương Sương hối hả mặc lại y phục bước xuống lầu.

Lúc này mọi người đã ngồi hết ở trên sảnh lầu nhìn ra phía con đường lớn. Mạn Sương Sương thấy còn một chỗ trống liền ngồi xuống.

Chỗ ngồi của nàng không ngờ lại gần ngay cửa sổ và ở về cuối gió. La Linh lại ngồi phía đầu gió. Vì thế khi có cơn gió nhẹ thổi qua lập tức Mạn Sương Sương nhận ra ngay cái mùi đàn ông đêm qua đã lọt vào ph*ng nàng.

Mạn Sương Sương vội liếc nhìn về phía La Linh. Nàng đưa mũi hít nhè nhẹ vài cái như để khẳng định suy tưởng của nàng.

Đột nhiên, khuôn mặt của nàng chợt ửng đỏ. Mạn Sương Sương nhớ tới đêm qua nàng và chàng trai kia đã ôm ấp lẫn nhau trong lúc toàn thân nàng loã lồ trần trụi. Chàng có lẽ đã thấy hết những gì của nàng rồi.

La Linh thì vẫn cắm cúi ăn không để ý đến hành động khác lạ của người thiếu nữ. Nhưng ở bên cạnh chàng Bạch Thái Tiên Hồ lại không ngừng quan sát biểu hiện của hai vị cô nương Cao Thiên Nhạn và Mạn Sương Sương.

Nàng thấy Cao Thiên Nhạn hai mắt đỏ mọng, thần thái uể oải có vẻ như đêm qua đã mất ngủ. Còn thái độ của Mạn Sương Sương thì hết sức quái lạ, cứ thỉnh thoảng mỹ nhân lại liếc nhìn về phía La Linh với ánh mắt si mê, trìu mến.

Bạch Thái Tiên Hồ kinh hãi, ngấm ngầm thở dài:

- Thật không ngờ độc thủ của lão dâm tặc lại ghê gớm như vậy. Có lẽ hai thiếu nữ kia đã bị dâm dược khống chế rồi.

Sau bữa ăn, Bạch Thái Tiên Hồ kéo các mỹ nhân về lại ph*ng nàng. Rồi trước sự chứng kiến của tam vị cô nương, Bạch Thái Tiên Hồ kể lại tường tận mọi chuyện. Tất nhiên, chuyện đêm qua La Linh đột nhập vào ph*ng của Mạn Sương Sương thì nàng không dám nói ra vì e động chạm đến danh tiết của Mạn Sương Sương.

Cao Thiên Nhạn và Mạn Sương Sương đều kinh hãi, sững sờ khi biết chuyện. Cả hai bấy giờ mới chợt hiểu tại sao thân thể hai người trong đêm vừa qua lại trở nên quái dị như vậy.

Cao Thiên Tú sợ hãi nói:

- Hàn Linh tỷ (tên giả của Bạch Thái Tiên Hồ). Tỷ có cách nào cứu cho hai người không?

Bạch Thái Tiên Hồ thở dài lắc đầu:

- Ta cũng hết sức bối rối. Có lẽ hai vị muội muội nên mau chóng tìm kiếm phu quân đi là vừa.

Mạn Sương Sương và Cao Thiên Nhạn trong lòng đang kinh hãi khôn xiết, xảy lại nghe Bạch Thái Tiên Hồ nói thế thì đều không khỏi đỏ cả mặt lên.

Hai nàng không nói, nhưng đều cảm thấy giải pháp này không ổn.

Mạn Sương Sương là Bang chủ một bang, đâu phải kẻ tầm thường. Nàng không thể tự nhiên chọn một người không xứng làm chồng cho được..

Còn Cao Thiên Nhạn thì mình mang đại nhiệm, lại phải có sự đồng ý của bề trên nên cũng khó mà tự quyết việc chọn chồng.

Bạch Thái Tiên Hồ thấy hai người có vẻ không ưng thì đứng dậy nói:

- Thôi! Chuyện này các ngươi cứ tự quyết lấy. Ta cũng không biết làm sao.

Cao Thiên Tú dù sao cũng là người ngoài cuộc. Nàng tỉnh táo nhận thấy con người của Bạch Thái Tiên Hồ cao thâm khôn lường. Bây giờ nếu không nhờ vào tỷ tỷ này thì còn biết trông cậy vào ai.

Khi thấy Bạch Thái Tiên Hồ vừa định bỏ đi, Cao Thiên Tú vội vàng chạy theo kéo lại miệng năn nỉ:

- Tỷ tỷ! Tỷ hãy ở lại trong này một lúc. Muội có điều muốn nói.

Bạch Thái Tiên Hồ không sao đừng được đành phải ngồi lại.

Cao Thiên Tú chấp tay vái dài rồi nói:

- Tỷ tỷ đã biết chuyện xin hãy giúp bọn muội thêm một phen. Hiện giờ trong ba người thì hết hai đã trúng phải độc thủ của lão dâm thần. Nếu bây giờ tỷ lại bỏ đi thì một mình muội biết xử sao đây.

Bạch Thái Tiên Hồ thầm biết khó mà dứt ra khỏi tình huống rối rắm này liền thở dài hỏi:

- Bây giờ muội định nhờ tỷ chuyện gì?

Cao Thiên Tú vui mừng nói:

- Muội xin tỷ hãy giúp muội đưa gia tỷ và cô nương đây về núi. Biết đâu khi gặp mặt gia sư người sẽ có cách giải quyết chuyện này.

Bạch Thái Tiên Hồ nghĩ thầm. Hiện thời đệ tử yêu của nàng - Bạch Ngọc Tiên Tử không hiểu đi đâu. Vậy nếu nàng cùng La Linh đi với các vị cô nương kia hay tự mình đi một đường khác thì cũng chẳng khác gì nhau.Vả lại lúc bấy giờ, hai người Mạn Sương Sương và Cao Thiên Nhạn thấy Bạch Thái Tiên Hồ im lặng thì sợ nàng từ chối nên cũng đồng loạt chấp tay đứng dậy nói:

- Xin tỷ tỷ trượng nghĩa giúp cho!

Bạch Thái Tiên Hồ đành cười gượng đưa tay đỡ lấy hai nàng trấn an:

- Thôi được rồi! Chuyện này cứ thống nhất như vậy. Chúng ta hãy mau chuẩn bị hành lý lên đường thôi.

Đoàn người 4 nữ, 1 nam cưỡi ngựa lên đường. Họ mới đi được hơn chục dặm thì đã thấy có hơn 20 kỵ mã đứng chắn trên đường quan lộ.

Cao Thiên Nhạn nhận thấy bọn người này ai nấy đều mặc y phục của Thần đao đường, người người thần thái uy mãnh nên không khỏi kinh hãi trong lòng.

Trong bọn người thì Bạch Thái Tiên Hồ dầy dặn kinh nghiệm hơn cả. Nhưng nàng vốn ẩn cư lâu trong sơn cốc nên đối với thực lực của các Bang các phái hiện tại ra sao thì không thể so bì với Mạn Sương Sương thân đang là Bang chủ một bang.

Mạn Sương Sương để ý nhìn xem thì thấy bên Thần đao đường có 3 nhân vật rất lợi hại.

Người cởi con Bạch mã đứng ngay phía đầu đoàn người là Thần đao đường Bang chủ Thần đao tên gọi Thẩm Thăng, hiệu xưng Đao ảnh vô tình.

Hai người đứng sau, một người râu dài, lưỡng quyền nhô cao là Đại đao Mạc Triệu nổi danh võ lâm hơn chục năm nay. Người còn lại là thân thế còn đáng sợ hơn, chính là sư bá của vị Bang chủ tiền nhiệm tên gọi Thiết Độc Tẩu.

Bọn người Mạn Sương Sương đã tiến ngựa lại gần đối phương. Hai bên đều có vẻ dè chừng nhau.

Lúc này, tuồng như Thẩm Thăng đã nhận ra thân phận của Mạn Sương Sương nên hướng về phía nàng nói:

- Cô nương đây phải chăng là Huyết sát nữ - Bang chủ Huyết sa bang?

Mạn Sương Sương lạnh giọng:

- Bản cô nương chính thị Huyết sát nữ. Thẩm bang chủ lẽ nào định lấy uy thế số đông ức hiếp chúng tôi.

Thẩm Thăng bật cười cuồng ngạo:

- Không dám, không dám. Tại hạ nghe danh Bang chủ Huyết sa bang đã lâu, không ngờ khi giáp mặt lại là một cô nương trẻ tuổi như vậy.

Mạn Sương Sương lên giọng:

- Chúng ta nước sông không chạm nước giếng. Cớ gì Bang chủ lại ngăn chặn chúng tôi.

Thẩm Thăng nhận thấy Mạn Sương Sương uy phong có thừa, nhan sắc lại xinh đẹp nên trong lòng đã ái mộ. Y nghĩ nếu thu phục được cô nàng trở thành nội tướng thì Bảng bang chẳng khác gì như hổ thêm cánh.

Đại đao Mạc Triệu thấy đối phương lời nói xấc sượt đối với Bang chủ thì nổi giận rút đao nhảy khỏi lưng ngựa quát:

- Huyết sa bang các ngươi xâm nhập phương nam đã huyết sát Tuỳ phong cốc, cướp đi Bảo mệnh linh đan của Tuỳ Linh đạo nhân. Việc đó chẳng lẽ lại bình thường ư?Mạn Sương Sương thấy đối phương có ý gây sự, vũ nhục bổn bang của nàng thì không khỏi tức giận nhảy ngay xuống ngựa nói lớn:

- Mạc các hạ. Chúng ta chẳng cần quanh co. Bảo mệnh đan đúng là do chúng ta ra tay cướp của Tuỳ Linh đạo trưởng. Nhưng việc này có liên quan gì đến Thần đao đường mà các hạ lại định ra mặt.

- Hừ, Bang phái các ngươi cố ý xâm nhập phương nam, lại giết người đồng đạo ở đây, cướp lấy bảo vật, rồi còn động thủ với người của chúng ta. Việc này chẳng lẽ không có liên quan?

Mạn Sương Sương cười ngất chỉ tay về phía Đại đao Mạc Triệu lên giọng:

- Nói tới nói lui hoá ra cuối cùng chỉ là vì Bảo mệnh Linh đan. Bọn chúng ta đây không ai giữ linh đan cả, các hạ tìm lầm người rồi.

Thẩm Thăng thấy từ lời nói đến cử chỉ của Mạn Sương Sương đều cuốn hút y vô cùng. Bây giờ nếu không nhân cơ hội người mình đang đông bắt lấy cô ta thì còn đợi tới bao giờ.

Thẩm Thăng nghĩ vậy liền quát lớn:

- Mạn bang chủ đã xem thường người của chúng ta như vậy. Mạc các hạ cứ bắt lấy cô ta đi.

Đại đao Mạc Triệu hứng chí hú lên một tiếng. Tức thì đao ảnh trùng trùng nhắm người Mạn Sương Sương cuốn tới.

Mạn Sương Sương thấy tình thế không thể không đánh. Nàng nhảy lui ra một trượng rồi vung đồng bài đánh trả lại liền.

Hai người cuốn lấy nhau, giao tranh kịch liệt, lấy cứng chọi cứng, võ khí chạm nhau chát chúa.

La Linh thấy Mạn Sương Sương đấu như vậy khẽ cau mày. Bạch Thái Tiên Hồ cũng nhận ra điều gì liền nói khẽ:

- Cô nương ấy đấu như vậy thì làm sao chọi lại đối phương.

Hai chị em Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú cũng đã xuống ngựa đứng gần hai người. Cao Thiên Tú nghe Bạch Thái Tiên Hồ nhận xét như vậy liền lớn giọng nói:

- Mạn tỷ tỷ chớ nên đối chọi với y. Nên dùng kỳ chiêu thủ thắng thì hơn.

Ở trong trận Mạn Sương Sương cũng đã nhận ra lối đánh của nàng không phù hợp. Nội lực đối phương cao hơn hẳn nàng. Lại có lợi thế về binh khí. Nếu thẳng thắn chọi nhau thì phần thiệt hơn sẽ thuộc về nàng. Vì thế, ngay lúc Cao Thiên Tú lên tiếng. Mạn Sương Sương đã trổ kỳ chiêu bức ép đối phương rồi xông vào áp sát.

Đồng bài của Mạn Sương Sương vốn chỉ dài bằng phân nửa thanh đao của Mạc Triệu. Vì thế khi nàng áp sát lại gần lão thì Mạc Triệu hết sức kinh hoàng vội vàng nhảy vọt ra xa.

Tuy nhiên, trong giao đấu, thời cơ hết sức quan trọng. Mạn Sương Sương đã có cơ hội thuận lợi nên đâu chịu dừng lại liền bám theo sát bên mình Mạc Triệu. Nàng đưa Đồng bài một tả một hữu đánh trên chặt dưới vào toàn những nơi yếu hại trên mình đối phương.

Phút chốc tình thế chuyển bại thành thắng. Bên phe Thần đao đường không khỏi có nhiều tiếng kêu kinh hãi nổi lên.

Thiết độc tẩu thấy Đại đao Mạc Triệu gặp nguy liền vung tẩu xông vào cuộc chiến. Phía bên này chị em Cao Thiên Tú và Cao Thiên Nhạn cũng vội vã nhảy ra ngăn lại. Hai nàng vốn cùng học một thầy, tâm ý tương thông nên ra tay hết sức nhịp nhàng ăn khớp. Điều này đi ra ngoài sở liệu của Thiết độc tẩu khiến lão không khỏi giận dữ quát mắng liên hồi.

Thẩm Thăng nhìn lại bên phe đối phương thì thấy chỉ còn một gã công tử yếu ớt và một vị cô nương xinh đẹp.

Y không biết hai người này là ai nên lên giọng hỏi:

- Nhị vị đây chắc là bằng hữu với Huyết sát nữ? Xin hỏi quý vị tính danh là gì?

Bạch Thái Tiên Hồ ghét đối phương đôi mắt như cú vọ. Nàng thấy gã cứ đảo mắt nhìn toàn thân nàng hoài thì cũng biết được rằng gã là một kẻ cuồng ngạo, dâm tặc nên hừ lên một tiếng nói:

- Bằng hữu thì sao? mà không bằng hữu thì sao? Các hạ định làm gì chúng ta?

Thẩm Thăng cười khanh khách, liếc Bạch Thái Tiên Hồ một cái nói:

- Nếu nhị vị đã không phải bằng hữu với ả kia thì có thể tự tiện ra đi. Bằng nếu các vị có là bằng hữu của ả nọ đi nữa thì cũng chớ nên xen vào chuyện này.

Bạch Thái Tiên Hồ 20 năm trước đã luyện Ly hồn kiếm đến mức thập thành. Nàng theo La Linh rong rủi giang hồ và đ.ng độ với không ít cao thủ. Sau 20 năm lại nghe được mấy lời ngang ngược của Thẩm Thăng thì không khỏi nổi giận đùng đùng.

Bạch Thái Tiên Hồ trợn tròn mắt lên rút kiếm ra quát khẽ:

- Được lắm. Ngươi muốn ta không xen vào thì ta cứ xen vào. Ngươi định làm gì ta?

Thẩm Thăng thấy nàng quá xinh đẹp, khi nổi giận lại càng điên đảo thần hồn khiến y cảm thấy mỹ nhân còn khuyến rũ hơn cả Mạn Sương Sương nữa.

Thẩm Thăng cười lớn nhảy xuống ngựa bước lại bên đối phương. Trong tay gã đã có một thanh đao màu sắc óng ánh.

Bạch Thái Tiên Hồ không coi đối phương vào đâu. Nàng cười gằn nhìn Thẩm Thăng nói:

- Ta nhường các hạ ra tay trước.

Chương 9: [Hậu Cuồng Long Chưởng]

Thẩm Thăng cười nham hiểm, miệng nói không dám, không dám. Nhưng trong khi lời nói của y chưa dứt thì đao quang của y đã tấn tới rồi.

Bạch Thái Tiên Hồ thi triển thân pháp né tránh. Nàng vung kiếm sử dụng các chiêu thức trong Ly Hồn Kiếm phổ phản công lại đối phương.

Thẩm Thăng vốn dĩ không ngờ nàng lại có kiếm pháp cao cường như vậy. Xung quanh người y dầy đặc những kiếm ảnh bao bọc trùng trùng khiến y phải vội vàng giỡ thế tuyệt chiêu Đao quang hiện ảnh lên để chống đỡ.

Đôi bên đang giằng co lẫn nhau thì La Linh chợt nhận thấy chiêu thức của Mạn Sương Sương yếu ớt hẳn đi. Chàng kinh ngạc chưa biết tại sao thì xảy thấy Cao Thiên Nhạn rú lên một tiếng nhảy lùi lại.

Thanh trường kiếm trên tay nàng bị Thiết độc tẩu đánh văng xuống đất. May mà trong lúc nguy cấp Cao Thiên Tú đã vung kiếm giải vây. Nếu không e rằng nàng không thể thoát khỏi độc thủ của đối phương rồi.

Còn trong cuộc Mạn Sương Sương thì sao. Hoá ra nàng gặp phải một tình huống vô cùng éo le. Hạ thể nàng trong lúc giao đấu chợt trở nên bức bối khó chịu. Cái l. nàng cảm thấy ngứa ngáy vô cùng. Mạn Sương Sương phát giác ra bản thân nàng đang động xuân tình. Việc này nằm ngoài suy nghĩ của nàng khiến Mạn Sương Sương hết sức kinh hãi.

Đại đao Mạc Triệu nhận ra đối phương đột nhiên xuống sức thì hứng khởi vung đao tấn công tới tấp.

Tội nghiệp cho Mạn Sương Sương xuân tình phát động không đúng lúc. Võ công nàng cao nhưng lại không thể phát động khiến cho nữ nhân chỉ còn biết kinh hoàng thét lên một tiếng nhìn lưỡi đao của Mạc Triệu đang chém xuống.

Đột nhiên, ngay sau tiếng thét của Mạn Sương Sương thì có một bóng nhân ảnh lướt tới. Thân hình Mạn Sương Sương như bị gió cuốn lùi lại hơn 2 trượng. Lúc này Mạn Sương Sương mới phát giác ra nàng đang đứng tựa vào lòng của một chàng trai tuấn mỹ.

Mạn Sương Sương hai má đỏ bừng, thân hình như không có sức lực dựa hẳn vào lòng chàng trai trẻ. Đôi mắt nàng như có ánh lửa nhìn say đắm khuôn mặt anh tuấn của La Linh.

Đại đao Mạc Triệu đứng khựng lại đó trố mắt nhìn hai người. Gã kinh hãi trước thân pháp thần sầu quỷ khốc của chàng thanh niên xa lạ kia.

La Linh nhận thấy toàn thân mỹ nhân như không có sức lực tựa hẳn vào mình. Lại thấy mặt nàng đỏ bừng bừng thì chợt hiểu ra mọi chuyện. Chàng than thầm trong lòng rồi bỗng hú lên một tiếng lớn như rồng ngâm. Tay của chàng ôm lấy ngang hông Mạn Sương Sương rồi như một ánh chớp lướt tới bên Thiết độc tẩu đánh ra một chưởng.

Chưởng kình toả ra lạnh ngắt và mạnh kinh khủng khiến Thiết độc thủ kinh hãi nhảy bắn ra ngoài né tránh.

Tuy nhiên, Thiết độc tẩu vẫn bị chưởng lực đả thương. Cả người lão lùi ra sau hai trượng run lên cầm cập.

La Linh quát gọi mọi người rút lui rồi bế bỗng Mạn Sương Sương nhảy ngay lên ngựa.

Các nữ nhân đều vội vàng chạy theo. Tiếng ngựa hí vang lừng trong buổi chiều tà.

La Linh cho ngựa chạy trước nhưng rốt cuộc lại bị rơi lại đằng sau. Chàng khốn khổ trước sự tấn công như mê cuồng của Mạn Sương Sương. Hai tay người thiếu nữ ôm chặt lấy cổ chàng. Miệng nàng hôn tới tấp lên cổ, lên môi, lên khắp mặt La Linh khiến cho chàng chẳng còn nhìn thấy đâu là đường lối nữa.

Hai người giằng co lẫn nhau làm cho con ngựa hoảng kinh phóng mình chạy bất kể phương hướng.

Lúc La Linh điểm huyệt chế trụ được người thiếu nữ thì bóng dáng bọn người Bạch Thái Tiên Hồ đã biến mất.

Chàng kinh hãi dáo dác nhìn quanh thì ra bản thân đang ở trong một vùng rừng núi âm u. Cảnh vật xung quanh đã bị chìm đắm trong màn đêm từ từ đổ xuống.

La Linh thở dài thất vọng biết rằng khó mà tìm được đường ra trong cảnh trời tối như vầy. Chàng nhảy xuống dắt ngựa định tìm một chỗ trú tạm qua đêm.

La Linh dắt ngựa đi mãi. Gần hai canh giờ vạch lối tìm đường mà không sao tìm được chỗ trú chân nào khiến La Linh vô cùng thất vọng. Chàng đang định nghỉ chân một chút thì bỗng nghe có những âm thanh như tiếng đàn sáo vọng lại.

La Linh mừng rỡ nghĩ rằng nơi đó ắt hẳn có người. Chàng vội vàng kéo ngựa theo tiếng âm thanh nọ lần lần tìm tới.

Thì ra trong khoảng rừng cây rậm rạp hé lộ một sơn cốc kín đáo. La Linh kéo ngựa chui qua sơn cốc tiến dần vào.

Chợt có tiếng thanh âm nữ nhân thét lên lãnh lót. Rồi có bóng nữ nhân nhảy ra chặn ngay phía trước đầu ngựa.

La Linh không chút bối rối đưa mắt nhìn bọn nữ nhân.

Bọn nữ nhân này ai nấy đều tay mang trường kiếm, thân thủ nhanh nhẹn. Có vẻ như nơi này là chỗ trú ngụ của họ.

La Linh sợ bọn nữ nhân hiểu lầm liền lên tiếng trước:

- Nhị vị xin cho biết nơi này có chỗ nào nghỉ chân không? Tại hạ bị lạc đường.

Đám nữ nhân im lặng một lúc. Rồi chợt có tiếng cười khẽ. Một cô lên tiếng:

- Công tử hẳn là người nơi khác đến. Vậy hãy vào trong này nghỉ tạm cũng được.

Nàng nói xong liền khoa tay cho các nữ nhân mở lối, đoạn tự mình đi trước dẫn đường cho La Linh.

La Linh thấy nơi đây có cái gì đó hết sức kỳ lạ. Chàng không hiểu tại sao lại cảm thấy trong dạ bất an.

Nhìn theo dáng đi uyển chuyển của nữ nhân trước mặt. La Linh đành dắt ngựa theo sau.

Hai người đi một lúc thì đến trước một căn nhà lớn. Đèn đuốc sáng trưng khiến La Linh cảm thấy an tâm hơn nhiều.Trong căn nhà tiếng đàn hát nổi lên hết sức cuồng loạn. La Linh vừa nghe đã thấy có gì đó quái dị. Nhưng bản thân chàng không sao cắt nghĩa được tại sao.

Nữ nhân đi trước quay lại nhìn chàng cười rồi nói:

- Công tử hãy vào đây.

La Linh vội đỡ lấy thân hình Mạn Sương Sương khỏi lưng ngựa rồi bế nàng đi vào trong nhà.

Khi vào đến đại sảnh. La Linh kinh ngạc đến sửng người. Chàng không ngờ ở nơi u cốc hẻo lánh lại có nhiều thiếu nữ tuyệt sắc đến vậy.

Trong đại sảnh có một dàn ghế cao thấp đủ loại bao bọc xung quanh đại sảnh rộng lớn. Ở vị trí cao nhất có một thiếu nữ mình mặc cung trang, xinh đẹp vô cùng đang ngồi. Dọc hai bên ghế của thiếu nữ cung trang đều có rất nhiều thiếu nữ y phục đủ màu đang cầm đàn. Có lẽ âm thanh tiếng đàn hát là do bọn thiếu nữ này tạo nên.

La Linh vào đứng ngay trước cửa sửng sốt nhìn bọn nữ nhân xa lạ. Chàng cảm thấy bọn này ăn mặc hết sức cẩu thả, lộ hết da thịt ra ngoài thì hết sức lạ lùng.

Đám đông nữ nhân thấy có người lạ đến đều trố mắt ra nhìn. Trong sảnh đường lập tức trở nên hết sức yên tĩnh.

Thiếu nữ cung trang bật lên tràng cười khanh khách nghe như tiếng ngọc va chạm vào nhau. Nàng ngắm nhìn La Linh một lúc rồi quay sang phía nữ nhân dẫn đường, gật đầu khen:

- Tốt lắm, tốt lắm!

Nữ nhân tỏ vẻ vui mừng quỳ xuống cảm tạ rồi vội vã lui ra ngoài.

La Linh không hiểu chuyện gì đứng ngẩn ra nhìn.

Thiếu nữ cung trang chợt lên giọng:

- Bảo nhi! Bảo Ngọc! Mau mang ghế lại cho khách nhân.

Lúc này từ trong góc ph*ng một cánh cửa nhỏ mở ra. Hai người thiếu nữ tuổi trạc 14, 15 bưng ra hai chiếc ghế to.

Họ đặt ghế ngay phía đối diện với chỗ ngồi của Thiếu nữ cung trang rồi lặng lẽ lui gót vào trong.

La Linh bình tĩnh bước tới trước mặt Thiếu nữ nọ cất tiếng nói:

-Tại hạ vì lạc lối nên đến làm phiền! Xin cô nương thứ cho tội đường đột.

Thiếu nữ cung trang nở nụ cười hàm tiếu, liếc chàng một cái nói:

-Không dám! Mời khách nhân an toạ.La Linh đặt Mạn Sương Sương ngồi tạm lên một chiếc ghế. Còn bản thân thì ngồi vào ghế còn lại.

Cung trang thiếu nữ quát gọi người mang trà và thức ăn đến. Nàng vừa mời khách vừa hỏi chuyện.

Hai người trò chuyện vui vẻ. Lúc này La Linh đã biết thiếu nữ cung trang nọ tên gọi Lý Ngọc Uyển, là chủ nhân ở đây. Còn Lý Ngọc Uyển cũng đã biết chàng là La Hán Linh và thiếu nữ cùng đi với chàng là Mạn Sương Sương.

Lý Ngọc Uyển sau khi ăn xong liền mỉm cười nhìn chàng hỏi:

-La công tử có muốn thưởng thức một trò vui không?

La Linh ngạc nhiên vì ánh mắt của nàng có vẻ rất bí ẩn. Chàng chưa kịp nói gì thì tiếng đàn sáo đã nổi lên vô cùng khuyến rũ.

Rồi từ trong hai bên ngôi nhà, hai hàng thiếu nữ toàn thân bạch y trắng toát, vải phục mỏng manh từ từ tiến ra.

Các thiếu nữ vừa múa may theo nhạc điệu vừa từ từ cởi bỏ các vải phục mặc trên người. Tiếng đàn sáo cùng ánh đèn khi mờ khi tỏ khiến cho khung cảnh nơi đây trở nên vô cùng khích dục.

La Linh nhìn thấy thân thể các thiếu nữ lộ dần ra trần trụi thì không khỏi đỏ mặt lên. Chàng vội nhìn sang phía Lý Ngọc Uyển thì thấy nàng ta cũng đang để mắt nhìn chàng.

Lý Ngọc Uyển cười nói:

-La công tử thấy cảnh này ra sao?

La Linh lúng túng nói:

-Có lẽ nên tạm ngưng thì hơn.

Lý Ngọc Uyển nhếch mép cười:

-Công tử hãy khoan. Vẫn còn nhiều trò nữa.

Bấy giờ từ trong góc cửa lại thấy có một đại hán thân hình lực lưỡng, toàn thân trần truồng nhưng cước bộ siêu vẹo bước ra. Khuôn mặt của gã hán nhân đỏ bừng như đang say rượu.

Hán nhân vừa bước vào ph*ng, tức thì các thiếu nữ loã thể nhanh chóng kéo tay y vào trong vòng múa.

Hai tay hán nhân vòng ra lúc chụp người này, khi chụp người kia, nhưng thuỷ chung gã không sao chụp được một vị cô nương nào.

Âm thanh tiếng nhạc càng lúc càng réo rắt. Quân tử kiếm của gã hán nhân đã dựng cờ cứng như que củi mà bản thân gã vẫn không tiếp cận được thiếu nữ loã thể nào.

La Linh chứng kiến cảnh đỏ kinh ngạc đến sững sờ. Chàng cố nén giận đưa mắt nhìn Lý Ngọc Uyển lúc này đang cười nghiêng ngả.

Lý Ngọc Uyển nín cười quay sang La Linh hỏi:

-La công tử thấy trò này thế nào?

La Linh cố nén giọng nói:

-Tại hạ chẳng thấy có gì hay cả.

Lý Ngọc Uyển bật cười khẽ:

-Không sao! Rồi sẽ có trò vui cho công tử xem.

Bấy giờ gã hán nhân trần truồng đã bị lôi đi. Tiến vào sảnh đường lúc này lại là hai thiếu nữ khiêng theo một khung cửa gỗ trên đó đang cột chặt một người.

La Linh không khỏi tò mò nhìn kỹ khuôn mặt của kẻ bị trói. Thì ra đó là một gã thiếu niên rất tuấn tú.

Cũng giống như hán nhân lúc nãy. Thiếu niên tuấn tú nọ cũng chẳng mặc quần áo gì. Lúc này, hai thiếu nữ đã đặt khung cửa gỗ xuống. Thiếu niên kia bị trói chặt vào cửa gỗ nên nằm ngửa ra trước mắt mọi người.

Các thiếu nữ loã thể vẫn tiếp tục múa may quanh y. Rồi bất thần các nàng đứng lại xếp thành một hàng. Bắt đầu là hai thiếu nữ đứng đầu. Một người tiến về phía thiếu niên đưa tay ra sức sục c*c cho y. Còn thiếu nữ kia lại bước đến hai chân giang ra, tay vuốt lớp lông l. ngược lên rồi bắt đầu kê l. ngồi xuống ngay chỗ miệng thiếu niên tuấn tú nọ.

Thiếu niên tuấn tú cố sức vùng vẫy nhưng vô vọng. Y tức tối bất thần kê miệng cắn ngay vào l. thiếu nữ khiến nàng ta la lên ngồi bật dậy.

Chương 10: [Hậu Cuồng Long Chưởng] La Linh gặp nạn

Hai nàng thiếu nữ phía sau lại tiếp tục tiến tới. Hai nàng này một người ra sức sục c*c cho chàng thiếu niên, trong khi nàng còn lại dùng miệng liếm láp khắp người chàng.

Thiếu niên tuấn tú vừa thở hỗn hể vừa ra sức chửi rủa. Âm thanh của y lấn át cả tiếng đàn sáo.

Hai người thiếu nữ tiếp theo thấy thế liền tiến lại. Một nàng áp l. ngay vào lỗ mũi thiếu niên khiến chàng ta bị lông l. cạ vào mũi ho sặc sụa. Nàng còn lại bú liếm hai hòn dái của chàng.

Thiếu nữ kê l. vào mũi thiếu niên nói:

-Ngươi mau bú l. cho ta. Nếu không ta bóp mũi cho ngươi khỏi còn thở luôn.

Vừa nói nàng ta vừa kê l. vào miệng thiếu niên trong khi một tay bóp nhẹ vào mũi thiếu niên để cảnh cáo.

Thiếu niên nọ không sao kháng cự được đành ngậm lấy l. thiếu nữ mà bú liếm. Khi đó ở bên dưới thiếu niên, con c*c của y đã bị cái l. của một thiếu nữ nuốt chửng.

Cảnh tượng dâm dục bày ra trước mắt khiến cho La Linh không sao ngăn được khó chịu đành nhắm mắt lại.

Cung trang thiếu nữ Lý Ngọc Uyển thấy vậy liền cười hỏi:

-Công tử gia thấy thế nào?

La Linh lắc đầu:

-Cô nương sao lại đưa ra những trò này?

Lý Ngọc Uyển không trả lời, chỉ tay xuống phía dưới nói:

-Công tử hãy coi kìa!

La Linh nhìn theo thì thấy một nàng thiếu nữ đang phi ngựa như điên trên thân hình thiếu niên nhân.

-Công tử xem y có thể chịu đựng thêm bao lâu?

-Tại hạ nghĩ nên dừng lại ở đây.

Lý Ngọc Uyển lạnh lùng nói:

-Công tử nên biết. Bọn nam nhân kia sau mỗi trò chơi mà không đáp ứng được đều bị giết chết.

Gã thiếu niên kia muốn thoát khỏi thảm cảnh thì phải cầm cự được với các thiếu nữ trong vòng bản nhạc này. Nếu y xuất khí sớm thì cầm bằng đã tự chôn mình rồi.

Nàng vừa nói xong thì ở dưới kia thiếu nữ đã đứng bật dậy. Từ thân dưới thiếu nữ, từng giọt từng giọt tinh dịch chảy ra. Hẳn nhiên thiếu niên nhân đã xuất khí ra rồi.

La Linh lúc này đã hiểu ra sự tình nghiêm trọng. Chàng vừa định vung tay chế ngự Cung trang thiếu nữ Lý Ngọc Uyển thì tiếng đàn sáo đã im bặt.

Lý Ngọc Uyển phất tay cho các thiếu nữ nọ lui, rồi đưa mắt nhìn La Linh:

-La công tử chắc định tìm cách phản kháng. Công tử sao không chịu kiểm tra xem bản thân mình ra sao?

La Linh nghe vậy kinh hãi vội vàng kiểm tra nội thể. Hoá một thân công phu của chàng đã bị hoá giải hết. Bây giờ chỉ cần một kẻ ở hàng tam lưu cũng có thể chế phục được chàng.

La Linh tức giận đứng phắt lên quát lớn:

-Tại hạ và cô nương vô oán, vô thù. Sao cô nương lại đối xử với tại hạ như vậy?

Lý Ngọc Uyển mỉm cười:

-Các nam nhân đến đây ai cũng phải chịu số phận như vậy. Tuy nhiên, đối với chàng thì thiếp có một ngoại lệ.

La Linh cố ghìm cơn giận hỏi:

-Cô nương định dành cho tại hạ ngoại lệ gì?

Lý Ngọc Uyển cười khẽ:

-Ngoại lệ này nam nhân trong thiên hạ hàng vạn người muốn mà không được. La công tử đã thấy hài lòng chưa?

La Linh tức quá nói xẵng:

-Tại hạ ngu dốt quả thật không hiểu được thâm ý! Có việc gì cô nương hãy nói xem.

Cung trang thiếu nữ Lý Ngọc Uyển cười khúc khích:

-Nô gia giữ công tử ở lại làm người cung cấp giống tốt cho Vạn Hoa Cung. Điều này ắt hẳn công tử hài lòng chứ?

La Linh trợn tròn mắt ngạc nhiên. Lát sau, bỗng chàng ngửa cổ lên cười một tràng dài. Tiếng cười của chàng như uất ức, như căm hờn mà phát ra nên nghe rất khó chịu.

Cung trang thiếu nữ nhíu mày quay sang thiếu nữ ngồi cạnh:

-Linh San muội. Muội hãy giải khai huyệt đạo cho vị cô nương kia.

La Linh từ khi vào đến giờ luôn luôn quan tâm đến tình trạng của Mạn Sương Sương. Lúc này chàng thấy có kẻ định giải huyệt cho nàng vội quát lớn để ngăn lại.

Ngọc Linh San thấy thế quay lại nhìn Cung trang thiếu nữ.

Cung trang thiếu nữ Lý Ngọc Uyển nhìn sang La Linh hỏi:-La công tử sao lại ngăn cản việc này! Chẳng lẽ lại có ẩn tình gì chăng?

La Linh hơi đỏ mặt nói:

-Mạn cô nương bị trúng độc thủ của lão Hồng Diện dâm thần. Nếu giải huyệt cho nàng ta e rằng sẽ có điều bất tiện.

Cung trang thiếu nữ hơi ngạc nhiên, suy nghĩ một lúc. Đột nhiên nàng bật lên thành tràng cười thích thú miệng quát:

-Linh San muội. Mau giải khai huyệt đạo cho cô nương kia.

Ngọc Linh San nghe lệnh ngay tức thì vung tay giải huyệt ngủ cho Mạn Sương Sương.

La Linh thấy không còn cách gì ngăn chặn chỉ còn nước đứng đực ra thở dài.

Quả nhiên, không ngoài dự đoán của La Linh. Mạn Sương Sương vừa thoát khỏi cơn mê ngủ liền bật lên tiếng rên rỉ.

La Linh hoảng hốt vội rời khỏi ghế xông tới định khống chế cô nàng. Nhưng khi chàng vừa tiến đến gần Mạn Sương Sương thì nàng ta đã tỉnh lại.

Vừa tỉnh giấc, Mạn Sương Sương đã thấy La Linh ở trước mặt nàng. Mạn Sương Sương vui mừng rú lên nhào ngay lại ôm chặt lấy chàng.

La Linh kinh hãi vội vàng lách mình né tránh. Nhưng công phu của chàng giờ đây đã mất thì làm sao cản nổi bước tiến của Mạn Sương Sương.

Hai người đ.ng vào nhau ngã lăn xuống đất.

La Linh kinh hoảng cố tìm cách thoát khỏi vòng tay ôm chặt của Mạn Sương Sương mà không được. Chàng vùng vẫy một lúc rồi kinh hãi kêu lớn:

-Lý cô nương! Mau cho người giúp tại hạ với!

Lý Ngọc Uyển cười khanh khách nói:

-Ối chao! La công tử thật là đa tình. Vị cô nương kia chắc là yêu thương công tử lắm mới có hành động như vậy. Công tử sao không tự mình thưởng thức đi!

Rồi mặc cho sự chống cự quyết liệt của La Linh. Y phục trên người chàng và trên cơ thể Mạn Sương Sương cứ từng chút từng chút bị người thiếu nữ xé ra tơi tả.

Rồi chuyện gì đến ắt phải đến. Mạn Sương Sương và La Linh loã lồ dính chặt vào nhau giữa tiếng đàn sáo dập dìu mê hoặc.

Mạn Sương Sương đã bị dục tính cuốn đi không còn ý chí. Nàng bất chấp sự ngăn cản của La Linh vẫn tìm cách tấn công chàng quyết liệt.

Quân tử kiếm của La Linh bị bàn tay mềm mại của nàng bóp vuốt dần dà trở nên cứng ngắt.

Chàng cố gắng vùng vẫy sự đeo bám của mỹ nhân đang trong cơn cuồng nộ kinh hồn.

Nhưng bản thân chàng đâu còn công lực để chống cự. Vì vậy, chiến thắng lại thuộc về Mạn Sương Sương.

Bấy giờ đây con c*c của La Linh đã xuyên thấu l. của Mạn Sương Sương bất chấp chàng có đồng ý hay không.

Mạn Sương Sương hai tay chống xuống giữ chặt hai đùi chàng, trong khi hạ thể nàng hùng hục dập xuống trong tư thế của kẻ chiến thắng.
Con c*c của La Linh dựng ngược lên trong khi cái l. của Mạn Sương Sương liên tiếp dập xuống.

Cảnh tượng này khiến cho Lý Ngọc Uyển và các nữ nhân vô cùng khích thích. Họ sững sờ nhìn vào chỗ thân c*c và cái l. đang xầm xập đập vào nhau tốc độ kinh hồn.

Dưới ánh đuốc các thiếu nữ đều nhận thấy nữ nhân đang ái ân cuồng loạn với La Linh là một thiếu nữ còn trinh rất xinh đẹp.

Hơn nữa, họ cũng phục thầm sự kiên trì và bền bỉ của chàng thanh niên tuấn tú.

Nếu bình thời kẻ khác mà bị cái l. trinh nhồi nhét c*c như vậy thì đã xịt khí ra từ rất lâu rồi.

Đằng này con c*c của La Linh vẫn cứ hùng dũng ra vào liên tục trong cái l. trinh nọ mà vẫn không chịu xịt khí đầu hàng.

Nhưng cuối cùng thì Mạn Sương Sương cũng không còn sức mà chịu nổi nữa. Nàng rú lên một tiếng, toàn thân co giật bắn ào ạt chất dịch ra ngoài.

Con c*c của La Linh cũng chịu hết xiết trước những co bóp nhồi nhét của cái l. trong cơn hoan lạc cao trào. Một dòng dịch khí từ c*c chàng bắn thẳng vào sâu trong l. mỹ nhân khiến cho nàng ta rít lên khoái sướng.

Hai người đều mệt mỏi ngã ra nằm bất động.

Rạng ngày hôm sau. La Linh thức dậy thì thấy mình đang nằm trong một khuê ph*ng xinh xắn.

Chàng nhìn lại thấy bản thân loã thể thì chợt nhớ lại tình cảnh kinh hoàng đêm qua. Chàng vừa kinh hãi vừa lo lắng không biết giờ này Mạn Sương Sương đang ở đâu.

Đột nhiên phía ngoài ph*ng có tiếng chân người đi tới. La Linh vội nhìn ra thì thấy đó là 2 thiếu nữ mỗi người bưng một khay nước bước vào.

Hai nàng để khay nước xuống gần giường rồi đưa tay kéo màn sang hai bên.

La Linh thấy thế hoảng hốt vội trùm chăn che kín người miệng nói:

- Các cô định làm gì?

Hai thiếu nữ nhìn thấy tình trạng La Linh như vậy đều không khỏi che miệng cười. Một thiếu nữ nói:

- Bọn nô tỳ đến hầu hạ tướng công.

La Linh kinh ngạc, bật hỏi:

- Ai làm tướng công của các cô?

Hai thiếu nữ nghe vậy đều bật lên tiếng cười khúc khích. Nàng lúc nãy vừa lên tiếng lại nói:

- Cung chủ đã có lệnh. Từ hôm nay trở đi. Công tử sẽ là tướng công ở đây.

La Linh vừa ngạc nhiên vừa bực bội mà không biết làm thế nào. Chàng nghĩ một lúc rồi khoác tay nói:

- Các cô ra đi. Ta tự một mình làm được rồi.

Không ngờ khi chàng vừa nói xong, hai thiếu nữ liền kinh hoảng quỳ rạp xuống run rẩy nói:

- Xin tướng công hãy để bọn nô tỳ phục vụ. Bằng không nội tình đến tai Cung chủ thì bọn nô tỳ sẽ bị trừng phạt mất.

La Linh hết sức kinh ngạc nhìn lại hai nàng thiếu nữ. Chàng thấy họ thần thái hết sức sợ hãi, lo âu chứ tuyệt không phải là giả.

La Linh không biết làm sao ấp úng nói:

- Ta... ta... không có mặt quần áo gì cả thì làm sao để các nàng phục vụ được.

Hai thiếu nữ vừa rồi sợ hãi đến suýt bật khóc. Gìơ đây lại nghe La Linh nói như vậy thì đều không khỏi nhìn nhau tủm tỉm cười.

Hai nàng liền đứng dậy, uyển chuyển bước đến dùng khăn thấm nước rồi lau mặt cho chàng.

La Linh toàn thân chùm trong chăn. Chỉ còn ló mỗi cái mặt ra. Chàng định lên tiếng ngăn cản hai nàng nọ thì đã không còn cơ hội rồi.

Hai thiếu nữ vừa lau mặt cho La Linh vừa lên tiếng.

- Tướng công có biết việc để lộ cơ thể ở đây vốn rất thường không. Xung quanh Vạn Hoa Cung chỉ độc một mình nữ nhân. Các nam nhân đều không được phép bén mảng. Vì thế các nữ nhân nơi đây ai muốn ăn mặc thế nào cũng được. Không bị gò bó gì cả.

La Linh ấp úng:

- Nhưng mà ta là nam nhân ở đây. Chẳng lẽ việc đó cũng không khiến các nàng lo ngại sao?

- Tướng công đúng là chưa biết chuyện. Hiện nay ở Vạn Hoa Cung tướng công đã là nhất phu tướng công. Tất cả các nữ nhân trong này đều tuỳ nghi cho tướng công thưởng thức không hề hạn chế gì cả. Vì vậy, cơ thể họ có khoe ra trước mặt tướng công cũng chẳng lấy gì làm hại họ. Thậm chí có khi việc đó lại là điều hay nữa.

La Linh nghe chuyện đến đây chỉ còn nước lắc đầu bái phục. Chàng chẳng còn biết rốt cuộc rồi đây mọi việc sẽ xảy ra như thế nào nữa.

Hai thiếu nữ lau mặt mũi cho La Linh xong liền lên tiếng:

- Tướng công hãy ra đây để bọn tiểu tỳ bới tóc cho chàng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau