CUỒNG LONG CHƯỞNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Cuồng long chưởng - Chương 21 - Chương 23

Chương 21: [Hậu Cuồng Long Chưởng] U Cơ mỹ nhân

Cuộc hành trình được hơn một tháng thì Mạn Sương Sương đã hoàn toàn hết bệnh. Lúc này nơi ở của Sư phụ hai vị cô nương Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú cũng đã hiện ra trước mắt mọi người.

Đó là một ngọn núi cao vút. Đường lên núi khá hiểm trở và không dễ dàng đối với những ai khinh công kém cỏi.

Nhưng đối với La linh và các vị cô nương thì việc này không làm họ bận tâm. Mọi người đều phấn khích ngửa cổ nhìn lên phía đỉnh núi.

La Linh đi trước thân hình thấp thoáng, mỗi bước nhảy dài hơn 5 trượng. Các vị cô nương lần lượt chạy theo.

Gìơ đây mới thấy được trình độ võ công của mỗi người có sự khác biệt.

Cao thủ nhất trong đám mỹ nữ chính là Hoàng Phủ Ngọc Kiều. Thân pháp nàng nhanh như thiểm điện, cước bộ nhẹ nhàng.

Đi phía sau, là Mạn Sương Sương khinh công cũng rất nhanh nhẹn. Thần thái trầm ổn.

Người cuối cùng trong đoàn là Bạch Ngọc Tiên Tử. Cước bộ nàng cũng rất nhanh chóng, nhưng chạy đến lưng chừng núi hơi thở của nàng đã bắt đầu lỗi nhịp rồi.

La Linh chạy trước đầu tiên đã nhanh chóng khuất dần phía sau đỉnh núi. Thân hình chàng nhanh chóng tiếp xúc với ngôi nhà nhỏ nằm trơ trọi một mình trên đỉnh núi.

Chẳng ngờ, trong khi chàng chưa kịp đến gần thì đã nghe tiếng quát tháo ầm ỉ rồi mấy bóng người nhanh chóng chạy vọt ra.

Đầu tiên là một lão quái thân hình cao lớn, tay cặp một người toàn thân bất động.

Phía sau lưng là ba vị cô nương đang ra sức rượt theo.

La Linh ở đằng xa không sao nhìn rõ lão quái vật kia là ai, nhưng thân pháp của nữ nhân chạy đầu tiên rất quen thuộc với chàng. Đó chính là thân pháp của Bạch Thái Tiên Hồ.

Chàng thấy mấy người nọ rượt nhau chạy về phía sau hẻm núi nên vội gia tăng tốc lực hết sức rượt theo.

Chẳng bao lâu, chàng đã đuổi kịp mấy người nọ. Đầu tiên là hai vị cô nương Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú đang vừa chạy vừa thở hổn hễn.

Cả hai thấy chàng đều hết sức ngạc nhiên lẫn vui mừng.

Cao Thiên Nhạn vội lên:

- La công tử. Mau đuổi theo lão tặc kia.

La Linh chân không ngừng bước. Lời nói của Cao Thiên Nhạn vừa cất lên thì thân hình chàng đã chạy xa hơn 10 trượng rồi.

La Linh chạy thêm một lúc nữa thì nhìn thấy Bạch Thái Tiên Hồ đang ngơ ngẫn đứng giữa ngã ba đường mòn.

Chàng vội vàng lên giọng hỏi:

- Bạch muội! Lão tặc kia đâu rồi?

Bạch Thái Tiên Hồ vốn đang lo âu chưa biết phải làm sao để đuổi theo nên vừa thấy La Linh liền mừng rỡ nói lớn:

- Tướng công! Chàng chạy bên đường này để thiếp đuổi theo ở đường kia xem lão tặc nọ trốn ở đâu.

Bởi thời gian quá gấp. Bạch Thái Tiên Hồ không kịp mừng rỡ khi gặp lại La Linh. Nàng chạy được một đoạn rồi mới sực nhớ ra là tại sao La Linh lại đến được nơi này. Rồi mấy tháng trước chàng ở đâu mà bọn người nàng tìm không ra...

Trong khi đó, nói về La Linh chạy về con đường mòn bên trái thì đã phát hiện ra chuyện lạ.

Chàng nhận thấy có mấy dấu chân rất mới nằm rải rác trên đường mòn, khoảng cách các bước chân khá xa.

La Linh nghĩ thầm chắc hẳn đây là dấu chân của lão tặc nhân kia để lại. Chàng vội vàng tăng tốc rượt theo.

Chàng chạy một hồi hơn một canh giờ thì trời đã sập tối. Các dấu vết còn sót lại cũng bị trời đêm xóa nhòa đi trước mắt chàng.

La Linh trong lòng bối rối không biết có nên đuổi theo nữa không. Chàng đứng lặng nhìn ra xung quanh thì thấy phía xa có ánh lửa nhỏ ẩn hiện dưới những tàng cây rậm rạp.

Chàng quyết định thử tìm đến nơi đó để cầu may xem sao.

Không ngờ khi chàng nhìn vào trong gian nhà thì lập tức giật nẩy mình lên.

Bên trong phòng đó là một hoạt cảnh dâm dục không thể tưởng được.

Một lão nhân tóc dài mặt đỏ toàn thân lõa lồ, con *** dựng lên cứng ngắt đang ôm ấp thân hình một nữ nhân lõa thể trắng nõn nà.

Nữ nhân nọ tóc dài xõa chấm mông. Eo thon, mông lớn. Chỉ nhìn thôi cũng có thể khiến nam nhân phải rạo rực.

Đằng này nữ nhân nọ không những uốn éo thân hình theo từng cái vuốt ve của lão già nọ mà hai tay nàng ta cứ nắm lấy con *** to lớn của lão mà sụt liên hồi.

La Linh trong lòng đã thấy chán nản vì chàng vốn nghĩ sẽ truy lùng được tung tích lão tặc nào ngờ ở đây lại chứng kiến cảnh nam nữ chụng đụng xác thịt.

Chàng nhìn lại thấy khuôn mặt nữ nhân xinh đẹp tuyệt trần không kém gì các nương tử của chàng. Lúc này thân hình nàng ngã ngửa ra để lộ ra âm phong động với lớp lông *** phủ lên lấp ló nhìn thật khuyến rũ.

La Linh không khỏi khen thầm mỹ nhân tuyệt đẹp và thầm tán dương nam nhân kia đã lớn tuổi lại có được cô vợ xinh đẹp đến vậy.

Nhưng chàng chợt cảm thấy có gì đó không bình thường. Bởi khuôn mặt lão nhân kia nhìn rất quen thuộc. Nếu không phải chàng đã gặp lão ta ở đâu đó thì nhất định không thể có được cảm giác như vậy.

La Linh nhắm khuôn mặt đỏ au đang lúc phấn khích của lão nhân nọ thì chợt nhớ ra một người.Chàng kinh hãi trong lòng thầm lo lắng:

- Đúng lão già này là lão quái Hồng diện dâm thần rồi. Như vậy e rằng nữ nhân kia nhất định không phải là vợ lão mà chỉ là một nạn nhân mới của lão mà thôi.

Chàng tự biết lão quái vật này võ công cao lắm. Nếu giao đấu chưa chắc chàng đã thắng lão để cứu người.

Chàng vội nhíu mày cố nghĩ ra một kế trong khi đó bên trong lão quái vật đã khích dục nữ nhân khiến nàng ta rên rỉ không ngừng.

La Linh nhìn vào bên trong thấy Hồng diện dâm thần đã banh hai chân mỹ nhân ra chuẩn bị đâm con *** cứng ngắt của lão vào *** nàng nọ thì kinh hoảng trong lòng vội phá cửa nhảy vào.

Hồng diện dâm thần đang lúc dục tính bừng bừng. Con *** lão đã kê ngay vào lỗ *** đang mở to chuẩn bị đâm vào thì bị phá đám bởi tiếng cửa đổ do La Linh tạo ra.

Lão tức tối trợn mắt nhìn vào mặt La Linh thì thấy kẻ lạ mặt xuất hiện chỉ là một thanh niên trẻ tuổi.

La Linh phá cửa vào rồi cũng không dám sơ thất vội vận công vào song thủ phòng bị.

Chàng nhìn lão quái vẫn đang khom người trên mình nữ nhân, con *** trong tay lão vẫn còn cứng ngắt chỉnh thẳng ra phía trước thì chợt nghĩ ra một kế cười khẩy nói giọng khiêu khích:

- Tên mặt đỏ kia! Nhà ngươi là ai dám tự tiện vào nơi ở của ta.

Hồng Diện dâm thần vì hoàn cảnh mà đến ở nơi này. Lão không biết căn nhà này có phải của chàng trai kia hay không nên có vẻ lúng túng chưa biết đối đáp cách nào.

La Linh thấy lão im lặng thì càng làm già cười lớn:

- Lúc nãy khi gần về đến đây ta có gặp mấy vị cô nương đang truy tìm người. Có lẽ bọn chúng cũng ở quanh đây thôi.

Hồng Diện dâm thần càng lúc càng thấy hoang mang. Lão cảm thấy đối phương lời nói bí ẩn khó lường. Lại nữa bây giờ bọn người kia đang truy tìm lão nên lão lại càng không muốn lộ diện ra lúc này.

Hồng Diện dâm thần suy nghĩ một lúc liền làm ra vẻ hối lỗi chắp tay cười nói:

- Lão thân thật không phải phép. Đã tự tiện vào nơi ở của các hạ. Nay nghĩ lại thấy xấu hỗ vô cùng.

Không ngờ ngay sau đó, nữ nhân lõa thể chịu không nổi khích dục đã chồm người lên ôm chặt lấy người lão quái kéo xuống.

Hồng Diện dâm thần từ khi hành đạo đến nay đã chiếm đoạt trinh tiết của vô số nữ nhân. Bây giờ gặp phải lôi kéo của mỹ nữ không khỏi ngây ngất, lúng túng ngã sấp lên mình nàng.

Không ngờ chỉ một chút bất ngờ. Toàn thân lão quái đã thấy bủn rủn cả người. Thân hình vô lực không sao cựa quậy được.

Lão kinh hãi không thể tưởng được chàng trai kia lại có công lực cao siêu đến mức điểm huyệt lão ở một khoảng cách xa đến vậy.

La Linh vừa rồi xuất thủ bất thình *** h thành công thì hết sức mừng rỡ vội lao đến khống chế huyệt đạo toàn thân lão quái rồi đạp lão ngã lăn xuống giường.

Mỹ nhân lõa thể đang khi khích dục chịu không nổi. Gìơ đây lại bị tước đoạt nam nhân thì làm sao mà chịu được. Nàng ta nhảy bật lên quờ quạng chụp bắt nam nhân.

La Linh thấy mỹ nhân xinh đẹp tuyệt thế thì không khỏi rạo rực trong lòng. Chàng thấy nàng ta nhảy xổ vào chàng mà chụp bắt thì không dám dừng lại liền nhảy vội sang bên rồi điểm vào huyệt ngủ khiến nàng nọ ngã xuống.

Chàng không đợi nàng ngã xuống đất liền giơ tay đỡ lấy người nàng rồi đặt nằm xuống giường.Lúc này Hồng diện dâm thần nằm dưới đất vẫn còn kinh hãi trước hành động xuất quỷ nhập thần của đối phương.

Lão đảo mắt ngó nghiêng rồi vận công cố giải tỏa cấm chế nhưng không được nên hết sức sợ hãi.

La Linh thấy cục thế đã định thì an tâm trở người ngồi xuống.

Chàng nhìn lại Hồng diện dâm thần thì thấy cả người lão nằm ngửa ra đất, con *** cứng ngắt chỉnh thẳng lên trời.

La Linh thấy thế không khỏi cười thầm trong lòng. Chàng không hiểu lão ta tại sao lại có thể *** *** lâu đến thế.

Phía ngoài cửa bỗng có những tiếng âm thanh vọng lại. La Linh ngó mắt nhìn ra thì thấy xa xa có mấy bóng người đang vùng vụt lao đến.

Chỉ cần nhìn dáng vẻ chàng cũng đoán ra họ là nữ nhân. Có điều không biết đó là ai.

Chỉ thoáng chốc sau, hai thân ảnh đã tiếp cận ngôi nhà. La Linh liền nhận ra hai thiếu nữ này là chị em Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú.

Hai người thấy cửa mở, và ánh đèn sáng nên thận trọng từ từ bước vào.

Khi đến cửa thì họ đã thấy La Linh ngồi đợi ở đó rồi.

Cao Thiên Nhạn vội vàng bước vào trong nói lớn:

- Công tử đã tìm ra người chưa?

Nhưng nàng bỗng há hốc miệng vì ngạc nhiên khi nhìn thấy toàn cảnh bên trong.

Cao Thiên Tú tay cầm kiếm nhảy tới bên lão tặc quá lớn:

- Lão quái hãy chịu chết đi!

Không ngờ Cao Thiên Nhạn vội thét lên:

- Tiểu muội không được...

Nhưng lời quát đã quá trễ. Cao Thiên Tú đã vung kiếm chém ra rồi.

Trong phòng tức thì nổi lên một tiếng rú thê thảm.

Mọi người nhìn lại thì thấy một dòng máu đỏ ào ạt chảy ra thấm đẫm hạ thể lão tặc.

Nhưng lão tặc quả thật không bị chết. Cái vừa bị hạ thủ chính là con *** của lão và nó đã bị nhát kiếm của Cao Thiên Tú xẻo ngọt rơi ngay xuống đất.

Hóa ra lúc đang vung kiếm chém xuống thì bị tiếng thét chặn lại của Cao Thiên Nhạn khiến cho tay kiếm của Cao Thiên Tú vội vàng đổi hướng.

Tuy rằng nàng đổi thế kiếm thật nhanh, nhưng do con *** của Hồng Diện dâm thần lại đang dựng cờ thẳng đứng nên nhát kiếm của nàng đã chém phạt ngang con *** của lão mất rồi.

Tội nghiệp cho lão dâm thần hành sự dâm ác cả đời nay bị quả báo. Con c*c của lão đã phá hại đời trinh tiết của bao thiếu nữ thì nay bị cắt rời khỏi thân lão để lão có muốn làm ác cũng không làm được nữa.

Cao Thiên Tú sau phút kinh ngạc liền quay mặt sang Cao Thiên Nhạn lên giọng hỏi:

- Tỷ tỷ! Sao tỷ tỷ lại ngăn cản tiểu muội giết lão dâm tặc này?

Cao Thiên Nhạn gượng cười khẽ ghé miệng vào tai nàng nọ thì thầm.

Chẳng ngờ Cao Thiên Tú nghe xong cũng đỏ mặt tía tai lên.

La Linh thấy hai nàng nọ thì thầm bí mật như vậy cũng phải ngạc nhiên. Nhưng chàng thấy chuyện ở đây cũng đã ổn thỏa nên vội vàng cáo từ về trước.

Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú vui mừng chỉ đường cho chàng quay lại căn tịnh xá còn hai người vội trở vào ph*ng xử lý vụ việc.

Cả hai đã dùng mọi biện pháp tìm cách bắt lão dâm thần phải đưa ra phương pháp giải dâm độc cho sư phụ nhưng lão tặc cương quyết không chịu nói ra. Hai nàng cuối cùng đành ra tay hạ thủ lão tặc rồi cõng sư phụ của họ trở về.

Vậy là từ đó trong giang hồ đã vắng đi một kẻ bại hoại chuyên môn bức hiếp nữ nhân. Công đức này không biết là kể cho hai nàng hay là dành cho La Linh đây. Nhưng mà nói gì thì nói. Cái chết của lão quái dâm thần cũng đã trở thành một sự kiện bí mật trong suốt 20 năm sau đó.

Mấy ngày sau, tình cảnh của U Cơ - Sư phụ của hai vị cô nương Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú càng ngày càng trở nên trầm trọng.

Hai nàng đã phải dùng dây trói sư phụ vào giường rồi mà thân hình của U Cơ vẫn không ngừng run rẩy.

Điểm đáng sợ nhất chính là hạ thể của U Cơ không ngừng tiết ra nước dâm. Cái l. lúc nào cũng *** lên đỏ ửng và sưng hum húp.

Chứng kiến điều đó cả hai nàng thiếu nữ đều ngượng ngùng đỏ mặt lên. Không ai bảo ai nhưng họ đều hiểu sư phụ mình đang bị dâm dược hành hạ. Khổ nỗi nếu cái l. không được con c*c đút vào để quân bình âm dương thì tình trạng này sẽ càng lúc càng nguy hiểm.

Ban đầu. U Cơ còn có vài canh giờ tỉnh táo. Nhưng càng về sau, cơn thể U Cơ bị dâm dược hành hạ đến mức gần như mê man bất tỉnh. U Cơ chỉ còn rên rỉ và rú lên từng hồi giống như một con cái đang mùa động dục vậy.

Chương 22: [Hậu Cuồng Long Chưởng]

Bọn người La Linh tuy không được phép vào trong căn ph*ng nhỏ đó. Nhưng những âm thanh do nạn nhân bị khích dục quá phát ra vẫn lọt vào tai họ.

Mạn Sương Sương đã từng nếm cảm giác bị khốn khổ khi dâm dược hành hạ nên khi nghe được các âm thanh rên rỉ từ trong ph*ng nọ phát ra thì rùn mình sợ hãi.

Còn Bạch Ngọc Tiên Tử thì mấy hôm nay nàng với sư phụ Bạch Thái Tiên Hồ đã có phần nào thân mật hơn.

Riêng về Bạch Thái Tiên Hồ thì dù không muốn nhưng khi nghe chuyện về La Linh và hai vị cô nương Mạn Sương Sương và Hoàng Phủ Ngọc Kiều thì không thể không nhận bọn họ về với tướng công.

Nhưng mà trong lòng Bạch Thái Tiên Hồ cứ canh cánh trong lòng một nỗi niềm khó thể diễn tả bằng lời.

Một hôm, Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú mời mấy người bọn họ ngồi lại rồi quỳ xuống khóc ròng.

Mọi người không ai bảo ai đều hết sức ngạc nhiên.

Cao Thiên Nhạn đưa tay lau nước mắt nói:

- Chư vị tỷ tỷ và La công tử! Tiểu muội biết mọi người đều có quan hệ gần gũi với nhau nên mạn phép mời các vị đến đây để có lời thỉnh cầu.

Bạch Thái Tiên Hồ vội cất lời:

- Tiểu cô nương chớ nên đa lễ. Có việc gì cô nương cứ nói ra đi, đừng ngại.

Cao Thiên Nhạn cúi đầu nói:

- Tiểu muội muốn nhờ chư vị ra tay cứu lấy sư phụ. Mối ân tình này tỷ muội chúng tôi hết sức tìm cách báo đền.

Mạn Sương Sương đỏ mặt lúng túng nói:

- Chuyện này làm sao mà giúp được. Cái việc đó chỉ có nam nhân mới làm được thôi.

Ý của nàng tình trạng của U Cơ chỉ có nam nhân đưa con c*c vào l. nàng nọ mà ** cho đến khi âm khí được dương khí trung hòa thì bệnh tận sẽ lui. Còn đối với nữ nhân như nàng thì cũng bó tay thôi.

Cao Thiên Nhạn đầu càng cúi thấp nói ấp úng:

- Tiểu muội mong chư vị nghĩ tình để La công tử ra tay cứu độ một phen.

Lời này nói ra chẳng khác gì sấm nổ giữa trời quang.

Khuôn mặt của các vị cô nương tất thì biến đổi hẳn lại.

Ai cũng biết La Linh đã có rất nhiều nương tử. Riêng ở nơi này đã có đến 4 vị là Bạch Thái Tiên Hồ, Bạch Ngọc Tiên Tử, Hoàng Phủ Ngọc Kiều và Mạn Sương Sương.

Nay nếu chàng lại chung đ.ng với U Cơ thì sẽ có thêm một vị quần thoa nương tử nữa lên thuyền thì làm sao các nàng nọ chịu được.

Đối với ba người Bạch Ngọc Tiên Tử, Hoàng Phủ Ngọc Kiều và Mạn Sương Sương thì không hiểu lắm về xuất thân và gia cảnh của U Cơ. Nhưng còn Bạch Thái Tiên Hồ thì làm sao mà không biết về nàng nọ.

U Cơ vốn là con gái yêu của Thiên Minh Thần Quân, một cao thủ tiền bối đã nổi danh võ lâm hơn 70 năm. Nàng được chân truyền của phụ thân nên võ công cao tuyệt. Đối với đám quần nữ giang hồ thì nàng giống như một con chim phượng giữa bầy gà.

Nếu sánh về nhan sắc thì U Cơ cùng với Bạch Thái Tiên Hồ và Tiêu Sơn Thần Nữ được thiên hạ năm xưa xưng tụng là Tam đại mỹ nhân của võ lâm.

Tuy nhiên, không giống như Bạch Thái Tiên Hồ và Tiêu Sơn Thần Nữ cùng yêu và lấy La Linh làm chồng. Năm xưa U Cơ đã phải lòng Thanh Ngọc Kiếm khách Hoàng Kỳ. Hai người yêu nhau rồi lấy nhau và chọn Đỉnh Ngọc Phong Lĩnh làm nơi cư ngụ.

Về sau không biết vì lẽ gì. Thanh Ngọc Kiếm Khách Hoàng Kỳ và U Cơ giận dỗi nhau rồi từ đó mỗi người một ngã.

Bây giờ Thanh Ngọc Kiếm Khách Hoàng Kỳ đã trở thành minh chủ võ lâm kế vị minh chủ đời trước là La Linh.

Còn U Cơ sau bao năm chia cách đã nhận hai tỷ muội Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú về làm đệ tử rồi truyền thụ võ công cho hai nàng.

Nếu vừa rồi không phải U Cơ trong lúc dùng thần công tối thượng của mình hút lấy dâm độc trong người nữ đệ tử Cao Thiên Nhạn thì lão Hồng diện dâm thần chưa chắc hạ thủ được nàng.

Gìơ đây, U Cơ lại bị một lúc dâm dược của cả hai người tụ lại, vừa là dâm dược do Cao Thiên Nhạn truyền sang, vừa là dâm dược do lão tặc Hồng diện dâm thần đẩy vào nên thần trí nàng ta trở nên cuồng loạn cũng là phải lẽ.

Cao Thiên Nhạn thấy không khí trở nên trầm lặng thì khẽ liếc mắt nhìn lên. Nàng nhanh chóng nhận ra thần thái hết sức kỳ lạ của các vị cô nương thì chợt hiểu ra mọi chuyện.

Cao Thiên Nhạn lại cúi mặt xuống khẽ nói:

- Tiểu muội biết các vị ngại danh phận về sau của sư phó đối với La công tử nhưng điều đó không thành vấn đề. Quý hồ là cứu được tính mạng cho sư phụ thì cách nào cũng được cả.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều khẽ hỏi:

- Cao cô nương xin cho biết chủ ý như thế nào?

Cao Thiên Nhạn cân nhắc một lúc rồi nói:

Hiện nay, sư phụ của tiểu muội thần trí đã mơ hồ. Chắc người cũng sẽ chẳng nhận ra ai đâu. Tuy nhiên, để chư vị yên tâm, chúng muội sẽ dùng khăn bịt mắt sư phụ lại. Bây giờ sư phụ đã bị trói chặt. Lại bị bịt mắt kín mít thì việc làm này có thể nói thần không hay, quỹ chẳng biết được.

Các mỹ nhân nghe đến đây đều đưa mắt nhìn nhau. Mạn Sương Sương là người đã từng nếm khổ ải nên liền ra mặt đồng ý. Những người còn lại ai ai cũng cảm thấy không thoải mái, nhưng chẳng lẽ thấy chết mà không cứu vì thế đành đồng lòng tán thành.

Hai chị em Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú nghe vậy đều hết sức mừng rỡ. Bọn họ vội vàng vào trong nhà giam giữ U Cơ để chuẩn bị mọi sự.

La Linh dù không muốn dính vào việc này nhưng cũng phải phục tùng mệnh lệnh của số đông mọi người.

Đêm hôm đó, La Linh một mình vào trong ph*ng giam giữ U Cơ. Chàng thấy mỹ nhân thân hình lõa thể, hai vú nhô cao, miệng không ngừng rên rỉ thì thấy thương hại cho nàng.

Mặc dù, khuôn mặt của U Cơ đã bị tấm khăn lụa đen che phủ phần lớn. Nhưng cái mũi xinh xinh và đôi môi hồng đỏ mọng của nàng cũng khiến chàng phải có phần ngây ngất ngắm nhìn.

Đột nhiên chàng khẽ nhăn mũi khi ngửi thấy mùi dâm khí từ l. nàng chảy ra bay thẳng vào mũi.

Chàng biết nàng nọ đang bị dục tình khích động nên vội vàng cởi bỏ y phục bản thân rồi nằm đè lên người nàng.

Thân hình U Cơ ngay lập tức phản ứng dữ dội. Hai tay nàng vung lên định ôm chặt lấy La Linh vào mình mà không được nên miệng nàng kêu rú liên hồi.

La Linh thấy nàng nọ hung hãn như vậy cũng phải kinh hãi thầm. Chàng vội vàng ôm chặt lấy người nàng rồi hôn hít vào đôi nhũ phong no tròn của nàng.

U Cơ vùng vẫy một lúc mà không thoát ra khỏi đám dây trói chặt nàng xuống giường nên đành từ từ nằm im trở lại.

Thân hình nàng lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ do sự vận động quá khích lúc nãy.

La Linh nằm đè lên mỹ nhân. Miệng hôn hít liếm láp da thịt nàng. Hai bàn tay ve vuốt thân hình mỹ nhân mà thân con lợn lòng cứ mỗi lúc lại càng bùng lên mãnh liệt.
U Cơ võ công rất cao, dường như ngày nào nàng ta cũng luyện tập nên thân thể mềm mại không một chút mỡ thừa. Cơ thể nàng đã được tôi luyện đến mức toàn thân chỗ nào cũng hừng hực sức sống. Thân hình nàng nằm bên dưới La Linh cứ thỉnh thoảng lại uốn éo hết sức khích dục.

La Linh hôn hít nữ nhân một hồi đã thấy dục tính trở nên bừng bừng. Chàng đưa con c*c cứng ngắt đâm thấu vào l. mỹ nhân rồi ra sức dập c*c của chàng vào l. nàng nọ liên hồi.

Sướng quá. Con c*c bị cái l. nọ ôm lấy cứng ngắt làm cho toàn thân chàng sướng đến tê dái.

Chàng hứng chí dọng con c*c xuống phành phạch như muốn một lúc chẻ cái l. nọ ra làm đôi.

Cái l. của U Cơ thì sau bao ngày ri rỉ ra nước mà chưa được con c*c nào giải tỏa dục tính thì bây giờ bùng nổ dữ dội.

Các cơ l. như cùng lúc gồng lên vận động cùng với chủ nhân ra sức bóp chặt lấy con c*c không rời.

Chính vì thế mà La Linh mỗi lúc đâm c*c xuống hay kéo c*c lên lại càng sướng không thể tưởng tượng ra được.

Khi con c*c chàng đâm ngập lỗ l. thì bị cái l. nọ nhào bóp đến tê tái. Nhưng khi chàng kéo con c*c ra thì cái l. lại ghị chặt lấy bằng các vòng cơ l. khiến cho sự ma sát giữa dương cụ và âm cụ trở nên vô cùng khoái sướng.

La Linh ** được một lúc thì chịu hết nỗi trước những kích thích kinh người của cái l. nọ nên chàng đành phụt khí ra ào ào vào tận sâu bên trong l..

Người mỹ nữ rú lên trong cơn ngây ngất. Cái l. nàng cũng đã bắn khí ra cùng với dòng khí của con c*c.

Hai dòng khí âm dương hòa hợp vào nhau rồi chảy phần lớn vào l. U Cơ. Phần còn lại nhiều quá trào ra theo con c*c của La Linh chảy ra ngoài.

Mỹ nhân sau cuộc truy hoan đã từ từ bình tĩnh lại. Thân hình lõa thể của nàng nằm im như tận hưởng phút giây đê mê còn sót lại của cuộc vu sơn ngây ngất.

La Linh nhìn mỹ nhân lõa lồ nằm đó, rồi nhìn lại con c*c đẫm dịch chất và đã teo nhỏ của chàng thầm nghĩ:

Mỹ nhân này đúng là biết cách làm sướng c*c. Từ khi chàng ái ân với mỹ nhân tới nay đây là lần đầu tiên chàng thấy khoái lạc cực kỳ như vậy.

Chàng lau vội con c*c rồi mặc y phục bước ra khỏi ph*ng.

Lát sau, có hai thiếu nữ áo trắng bước vào. Hai nàng chính là Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú. Họ vào đây là để thu dọn tàn cuộc. Nhưng mà những thứ do La Linh và U Cơ tạo ra và để lại thật không dễ dàng để dọn dẹp tí nào. Mùi dịch chất nhục dục do họ đổ ra bay lên khắp phòng khiến hai người thiếu nữ phải bịt mũi và họ lại đỏ bừng mặt lên khi sờ tay phải cái thứ nhớp nhúa đó.

Những ngày sau. U Cơ được tiếp dương khí do *** của La Linh truyền sang đã từ từ tỉnh lại. Nàng phát giác ra bản thân bị trói chặt trên giường đồng thời hai mắt cũng bị bịt kín. U Cơ kinh hãi định thần cố nhớ ra mọi chuyện. Nhưng nàng chỉ nhớ được khi mình đang vận công chữa bệnh cho ái đồ thì bị ai đó bất thần điểm huyệt bắt đi rồi từ đó mê man không còn biết gì nữa.

Nàng đang mơ hồ chưa xác định được việc gì thì chợt cảm thấy có ai đó đã xuất hiện trong phòng rồi.

Tiếng cánh cửa khép lại rồi nhân ảnh kia từ từ tiến lại.

U Cơ kinh hãi định vùng vẫy thì bất chợt nghe tiếng y phục ai đó sột soạt.

Lúc này chính là khi La Linh đã cởi bỏ y phục của mình.

Chàng hằng đêm vẫn đến chung đụng cùng U Cơ nên xem việc này rất bình thường.

Nhưng mà làm sao chàng có thể biết được đêm nay U Cơ đã hoàn toàn hồi phục ký ức.

Như mọi khi. La Linh sau khi tự mình thoát y liền nhanh chóng nhảy đến nằm đè lên người nàng nọ.

U Cơ hoảng hốt rú lên kinh hãi.

La Linh thấy nàng ta hành động khác hẳn mọi đêm thì không khỏi ngạc nhiên. Chàng thấy mỹ nhân kêu to quá sợ đánh động đến giấc ngủ mọi người nên vội lấy khăn bịt miệng nàng nọ lại.

U Cơ lúc này toàn thân run động. Hai tay nàng ra sức vùng vẫy cố gắng thoát ra ngoài nhưng đều không hiệu quả.

Nàng càng kinh hoảng hơn khi nam nhân nọ bú liếm vú nàng liên hồi.

Con *** của gã to lớn dị thường cạ sát sàn sạt vào cửa *** nàng khiến nàng rùn mình nổi gai ốc lên.
U Cơ quả tình nhận thấy bản thân nàng đang bị bức hiếp. Nàng cảm thấy vừa nhục nhã vừa đau đớn mà không làm sao được.

Thế nhưng, tự đâu đó trong cơ thể nàng lại có những phản ứng trái ngược với lý trí.

Cái *** nàng mỗi lúc lại càng *** hơn trong khi hai bầu vú thì trở nên nở to cứng ngắt.

U Cơ vừa tức tối vừa hỗ thẹn. Nàng không hiểu tại sao cơ thể nàng lại có thể dâm dục như vậy. Nàng lại cố sức vùng vẫy cố chống đối lại sự áp bức của đối phương.

Nhưng mọi chuyện xem ra đã quá muộn. Cái *** nàng đã bị con *** kia đâm lún cán.

Cảm giác khoái lạc bùng lên sướng không thể tả khiến cho U Cơ rú lên ư ử.

Nàng run rẩy toàn thân khi con *** to lớn của nam nhân hì hục phá thành đoạn lũy, ** *** nàng tê tái.

U Cơ không còn biết gì nữa. Cơn khoái sướng nổ ra bùng bùng nơi hạ thể và cái *** nàng ngay tức khắc xuất dịch chất ra ào ào.

La Linh thấy nàng nọ xuất khí ra nhanh như vậy cũng phải ngạc nhiên. Chàng thấy nàng ta thở khó khăn nên vội rút khăn bịt miệng nàng ra.

U Cơ được thể thở lên hồng hộc. Hai vú nàng run động nẩy lên theo từng nhịp thở.

La Linh cúi người xuống bú liếm hai ngọn ngọc phong của mỹ nhân trong khi con *** chàng lại tiếp tục khoan xuống từng cái thật mạnh.

Lúc này U Cơ đã chẳng còn gì để nói nữa. Cái miệng nàng liên tiếp rên lên trước những cơn khoái lạc càng lúc càng tăng.

La Linh hì hục một hồi lâu rồi mới chịu phụt khí ra đầy *** nàng.

Lúc này U Cơ cũng đã rã rời thân thể vì sướng, thở dốc từng hồi.

Hai người nằm im bên nhau. Lát sau, U Cơ chợt lên giọng hỏi:

- Người là ai?

Giọng nói của nàng nhẹ nhàng nhưng khi lọt vào tai La Linh thì giống như tiếng sét giữa trời quang.

Chàng kinh hãi ngó nhìn khuôn mặt của U Cơ và phát hiện ra thần sắc của nàng có chút thay đổi.

U Cơ thấy nam nhân nọ không chịu trả lời thì có phần uất ức nói:

- Ngươi đã chiếm đoạt ta. Vậy mà lại chẳng chịu nói tên ra ư?

La Linh lúng túng không biết làm sao.

U Cơ nghẹn ngào nói:

- Tấm thân ta đã bị ngươi làm nhục. Ta thật chẳng còn mặt mũi nào nữa.

La Linh thở dài rầu rĩ:

- Cô nương chớ nên đau khổ làm vậy. Chuyện này tại hạ cũng vì bất đắc dĩ mà thôi.

U Cơ trong lòng tuy đang đau khổ, nhưng nàng nghe giọng đối phương có chút gì đó lạ kỳ. Hình như bản thân y cũng đang đau khổ vậy.

U Cơ khẽ hỏi:

- Ngươi nói xem. Chuyện này là như thế nào?

La Linh biết nàng nọ đã tỉnh lại. Sớm muộn gì cũng phải nói ra. Thế là nhân cơ hội này chàng từ từ kể lại mọi chuyện cho U Cơ nghe.

U Cơ nghe xong khẽ thở dài. Nàng hiểu rằng mình đã vướng phải dây oan nghiệt rồi. Cũng chẳng nên tìm cách hỏi họ tên người ta nữa. Dù sao chuyện này cũng từ thầy trò nàng mà ra.

U Cơ ngẫm nghĩ một hồi rồi khẽ hỏi:

- Chàng có biết khi nào trong người thiếp sẽ hết dâm dược hay không?

La Linh lặng im suy nghĩ rồi nói:

- Có lẽ phải chờ xem thể trạng của nàng ra sao. Nếu nàng cảm thấy cơ thể bình thường. Không cảm thấy thèm muốn gì nữa thì có lẽ dâm dược đã tan. Còn như ngược lại thì chúng ta phải đành tiếp tục chữa trị.

U Cơ xấu hỗ nghĩ thầm trong lòng: Ta và y đã chung đụng xác thịt cùng nhau. Tuy chẳng có nghĩa phu thê nhưng thực sự lại còn ân ái hơn nhiều.

Nàng lại nghĩ từ khi cùng Thanh Ngọc Kiếm Khách Hoàng Kỳ nên duyên cùng nhau hai người cũng chỉ có 3 lần chung đụng xác thịt. Vậy mà bây giờ vì trúng phải dâm dược nàng đã ái ân với người này không biết bao nhiêu lần. Có thể nói, mối tình ân ái giữa họ còn gắn bó hơn cả với người chồng cũ của nàng nữa.

Khi La Linh cáo biệt ra về, U Cơ mới chợt nhớ ra một chuyện khẽ nói:

- Chàng đừng lộ ra với người khác là thiếp đã tỉnh. Cứ để họ xem thiếp như lúc còn đang mê man là được.

La Linh ưng lời. Chàng hiểu thầm tâm trạng của nữ nhân quá xấu hỗ nên định dấu diếm. Chàng cũng chẳng nên làm phật ý nàng làm gì.

Nhưng mà, hai người không ngờ được rằng từ lúc tỉnh táo trở lại đến khi dâm dược hoàn toàn hết tác dụng lại mất hơn 5 ngày sau.

Trong 5 ngày đó, La Linh và U Cơ chung đụng với nhau trong một tình cảnh rất vi diệu.

Dù không nói nhiều nhưng tình cảm của họ cứ mỗi lúc lại lớn thêm.

U Cơ đã thả lỏng toàn thân để cùng La Linh đưa nhau lên tận đỉnh vu sơn. Cảnh *** *** đâm ngập vào nhau với những âm thanh ngút ngàn trong hoang lạc đã thể hiện điều đó.

Càng chung đụng xác thân thì mối dây tình cảm đó cứ càng dầy thêm. Đến ngày cuối cùng thì U Cơ đã nức lên khóc mà nói:

- Tướng công! Thiếp biết khó lòng được gần gũi chàng thêm nữa. Vậy đêm nay chàng hãy tháo dây trói cho thiếp. Thiếp muốn được cùng với tướng công như một cặp phu thê thật sự.

La Linh cũng xót thương cho nàng nên không ngại ngần đáp ứng. Hai người ôm chặt lấy nhau rồi ái ân đến mức mệt lã ra đó mới chịu nằm yên. Chỉ nội trong đêm cuối cùng, họ đã 4 lần xuất khí vào nhau và đó là một đêm khó quên trong lòng cả hai người.

Chương 23: [Hậu Cuồng Long Chưởng] Cuộc chiến vì Hồng Điệp Y

La Linh cùng các nương tử trên đường trở về Cửu Thiên Sơn. Lần quay trở về này tâm trạng chàng vừa vui lại vừa lo lắng.

Niềm vui là chàng sắp gặp lại mấy vị nương tử như Tiêu Sơn Thần Nữ và Miêu Thiên Hồng. Nhưng nỗi lo lắng là không biết các nàng có tha thứ cho chàng không khi chàng lại có thêm 2 nương tử nữa là Hoàng Phủ Ngọc Kiều và Mạn Sương Sương.

Trên bước lưu lạc. Mối tình cảm của các vị cô nương cũng có phần gắn bó hơn. Những lúc đêm về họ tự động bố trí cùng nhau trong việc chia xẻ ái ân cùng với trượng phu.

La Linh vì thế cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Chàng lần lượt chung đụng với các nàng và cảm thấy hương vị mỗi nàng mỗi khác khó nói lên lời.

Ngày đi, đêm nghỉ. Thấm thoát đã đi được một tuần liền. Cuối cùng rồi họ cũng đến nơi.

Tiêu Sơn Thần Nữ và Miêu Thiên Hồng mừng rỡ khôn xiết sao bao ngày lo lắng chờ đợi. Bọn họ cũng đã được Bạch Thái Tiên Hồ kéo vào trong tường thuật mọi chuyện từ lúc ra đi đến nay.

Nhưng điều La Linh lo lắng lại không xảy ra. Hai vị nương tử nọ lại rất hài lòng khi có thêm 02 người bầu bạn cùng mình. Họ đón tiếp Hoàng Phủ Ngọc Kiều và Mạn Sương Sương hết sức vui vẻ.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều cùng Mạn Sương Sương đều mang tâm trạng của kẻ đến sau nên có phần lo lắng sợ hãi. Họ đồng bệnh tương lân nên rất thương yêu nhau.

Riêng phần Bạch Ngọc Tiên Tử thì có phần bối rối về danh phận. Nàng bây giờ vừa là nương tử của La Linh lại vừa là đệ tử của Bạch Thái Tiên Hồ nên không biết cư xử ra sao.

Tiêu Sơn Thần Nữ thấy mọi người ai nấy đều gặp lúng túng trong cách xưng hô nên quyết định đem tuổi các nàng ra so đọ.

Cuối cùng Bạch Thái Tiên Hồ lớn nhất được gọi là đại nương, đứng kế là Tiêu Sơn Thần Nữ gọi là nhị nương, rồi Hoàng Phủ Ngọc Kiều gọi là tam nương, Miêu Thiên Hồng gọi là tứ nương, Mạn Sương Sương gọi là ngũ nương, Bạch Ngọc Tiên Tử gọi là lục nương.

Mấy vị cô nương phân bố danh phận rõ ràng, từ đó trở nên thuận tiện trong việc xưng hô lẫn đối xử.

Mặc dù trong môn không ai định danh phận chính thất hay thứ thiếp. Nhưng vì Bạch Thái Tiên Hồ được làm đại nương nên các nàng khác đều phải nghe lệnh.

Cuộc sống từ đó được êm đềm thong thả.

Lão thái bà được đón về Cửu Thiên Sơn ở cùng các nàng. Thời gian dư giả. La Linh và các nàng bèn đem võ công ra cùng tham luyện, trao đổi. Thời gian thấm thoát trôi nhanh. Đã 4 tháng trôi qua. Các bông tuyết đã bắt đầu rơi lất phất, báo hiệu một mùa đông sắp đến.

Một hôm, mọi người đang tụ tập bên ngoài rừng cây ngắm tuyết thì chợt nghe có tiếng hú rất to vọng lại.

La Linh kinh ngạc chú ý lắng nghe.

Lát sau tiếng hú lại nổi lên và tiếng vũ khí chạm nhau chan chát bên kia đỉnh núi.

Chàng thấy vậy liền đề cử khinh công lao đi. Các nàng còn lại cũng không nén nổi tò mò nối gót nhau cất bước đuổi theo phía sau.

Đoàn người do La Linh dẫn đầu thoáng chốc đã đến được nơi chiến trận.

Thì ra trên mặt đất phủ đầy tuyết có một bọn người đang giao đấu kịch liệt.

Ở giữa trận đấu là một nam nhân anh tuấn, tay cầm ngọc địch đang giao tranh ác liệt với 3 thiếu nữ.

Phía bên ngoài còn có hai mỹ nhân bị thương đang ngồi bất động.

La Linh vừa nhìn thấy bọn người này thì giật cả mình.

Chàng nhận ra bọn nữ nhân kia chính là người của Vạn Hoa Cung.

Hai nữ nhân bị thương đang ngồi kia là Tiểu Phụng Cô và Tiêu Thanh Thanh.

Còn 3 mỹ nhân đang chiến đấu nọ là Lý Ngọc Uyển Cung chủ Vạn Hoa Cung, Ngọc Linh San đại hộ pháp và Vạn Ngọc Tình ngoại cung đường chủ.

Ba nữ nhân quây lấy nam nhân nọ tấn công dữ dội.

La Linh càng nhìn càng kinh hãi khi thấy chiêu số của nam nhân kia lợi hại vô cùng. Y một mình một địch mà vẫn chiếm thượng phong, đánh cho ba vị cô nương thảy đều phải dội ngược cả lại.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều thì nhìn nam nhân nọ đến thất thần. Người này đối với ai khác thì còn là một bí ẩn nhưng nàng chỉ nhìn qua đã biết y là ai.

Nam nhân kia chẳng phải là Hàn Thiếu Thanh, ý trung nhân ngày xưa của nàng thì còn ai nữa.

Lúc này Hàn Thiếu Thanh đã chiếm hết thượng phong nên chợt bật tiếng cười khanh khách:

- Hà... hà... các vị cô nương quả là không biết lượng sức. Thần địch ảo pháp nào phải tầm thường mà các nàng mong chống cự.

Lý Ngọc Uyển nghiến chặt răng quắc mắt nói lớn:

- Hừ! Các hạ lợi dụng võ công bổn môn để đánh người bổn môn. Điều đó có gì là hay. Mau mang trả Hồng Điệp Y ra đây.

Hàn Thiếu Thanh thấy nàng ta nổi giận như vậy lại càng khoái trá cười lớn:

- Hà... hà... Hồng Điệp Y bây giờ còn có giá trị gì. Bổn nhân đã luyện được Thần Địch Ảo Pháp từ trong Hồng Điệp Y. Có thể nói bổn nhân đã trở thành thiên hạ vô địch rồi.

Lý Ngọc Uyển tức giận hỏi lớn:

- Có phải năm xưa nhà ngươi gắp tâm chiếm đoạt Hồng Điệp Y từ tay Hoàng Phủ Ngọc Kiều hay không?

Hàn Thiếu Thanh cười khanh khách tay vung địch đánh ra khắp bốn phía. Y nhìn lăm lăm Lý Ngọc Uyển rồi hỏi:

- Cô nương chắc là Cung chủ hiện thời của Vạn Hoa Cung?

Lý Ngọc Uyển tay kiếm múa lên tấn công, quát lớn:

- Phải thì sao?

Hàn Thiếu Thanh nhếch mép cười vẻ tự phụ:

- Năm xưa ta lợi dụng Hoàng Phủ Ngọc Kiều chiếm được Hồng Điệp Y. Ngày nay ta phải lợi dụng nàng để chiếm lấy Vạn Hoa Cung.

Lý Ngọc Uyển nổi giận nói:

- Ngươi đừng hòng. Ta đâu phải là người ngu ngốc để cho ngươi lợi dụng.

Hàn Thiếu Thanh lên giọng đểu cáng:

- Ái chà! Nàng sắp trở thành nương tử của ta mà lại hung hăng thế ư. Nói cho nàng hay, trượng phu nàng sẽ lên chức Cung chủ Vạn Hoa Cung thay nàng điều hành mọi sự.

Lý Ngọc Uyển mặt hoa đỏ bừng hét lên một tiếng, kiếm phong ào ạt tung ra toàn những chiêu thức tinh túy nhất của Vạn Hoa Cung.

Nhưng mà cho dù nàng và các mỹ nhân khác ra sức chiến đấu thì đều chỉ như muối bỏ bể, nước chảy qua cầu, không có một chút công hiệu gì đối với Hàn Thiếu Thanh.Trong khi đó phía ngoài xa. Khuôn mặt của Hoàng Phủ Ngọc Kiều trở nên nhăn nhúm vì tức giận.

Nàng không thể ngờ rằng mối tình si của nàng dành cho Hàn Thiếu Thanh chỉ là một sự hy sinh đáng thương, đáng tiếc.

May mà nàng gặp được La Linh và gá nghĩa cùng chàng. Nếu không thì cả cuộc đời nàng đã bị gã kia làm cho tan nát không còn ra gì nữa.

Mấy vị cô nương ai ai cũng biết được hoàn cảnh xưa kia của Hoàng Phủ Ngọc Kiều. Nay họ nghe thấy mấy lời đểu giả của Hàn Thiếu Thanh nói với Lý Ngọc Uyển thì vô cùng tức giận.

Mạn Sương Sương tính tình nóng nẩy hơn cả lập tức nhảy ngay vào cuộc chiến.

Các cô nương còn lại cũng nhanh chóng nhảy ra. Họ không ai bảo ai liền múa kiếm bao vây lấy Hàn Thiếu Thanh vào giữa.

Hàn Thiếu Thanh đang lúc đắc ý bỗng thấy ở đâu nhảy ra 5,6 vị cô nương xinh đẹp lao đến tấn công mình thì hết sức kinh hãi.

Nhưng vì Thần Địch Ảo Pháp quá sức lợi hại nên bọn nữ nhân tuy đông mà vẫn không làm gì được đối phương.

Tuy vậy, do bọn mỹ nhân này đều là cao thủ thượng thừa nên cuộc chiến cũng không thể bị bại được.

Bạch Thái Tiên Hồ và Tiêu Sơn Thần Nữ đứng ngoài lượt trận cùng với La Linh. Còn Miêu Thiên Hồng đi đến bên hai người bị thương dùng thuốc cứu chữa cho bệnh nhân.

Phía bên phe quần nữ được bổ sung thêm 3 ả tố nga nữa là Hoàng Phủ Ngọc Kiều, Mạn Sương Sương và Bạch Ngọc Tiên Tử nên cuộc chiến đi vào thế cân bằng.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều võ công ngang ngửa với Cung chủ Lý Ngọc Uyển, lại đang lúc tức giận vì bị gạt tình nên chiêu số nàng tung ra vô cùng ác độc, bí hiểm.

Hàn Thiếu Thanh làm gì không nhận ra người xưa. Có điều gã không ngờ nàng lại có mặt ở nơi này và chứng kiến hành vi đểu giả của gã.

Mà cũng lạ. Đã bao năm trôi qua rồi mà người ngọc vẫn xinh đẹp mê hồn. Hàn Thiếu Thanh nhìn thấy người xưa cũng không khỏi lòng hươu dạ vượn nổi lên.

Nhưng sự xinh đẹp, tươi vui ngày nay của Hoàng Phủ Ngọc Kiều lại hoàn toàn do những cuộc mây mưa ái ân cùng La Linh tạo nên. Phải nói từ khi được về làm vợ La Linh tâm hồn cũng như thể xác của nàng đã được chàng gội rửa toàn bộ. Nổi buồn đau xưa bị xóa nhòa nhanh chóng và tình yêu thương được đền bù bằng những cuộc ái ân ngây ngất đến kinh người.

Bây giờ Hoàng Phủ Ngọc Kiều như một bông hoa nở muộn, đằm thắm, đắm say. Vẻ đẹp này so với lúc còn trẻ chỉ có hơn chứ không kém.

Phần Lý Ngọc Uyển thì hết sức mừng rỡ vì có thêm tiếp viện. Nàng vốn đã tốn không ít công phu để tìm Hàn Thiếu Thanh, thế mà đến phút quan trọng người của nàng lại không đủ lực để bắt giữ y thì thật là bất công.

May sao giờ đây đã có thêm người hỗ trợ. Lý Ngọc Uyển hy vọng lực lượng này sẽ thu thập được kẻ xảo trá kia.

Thế nhưng tình thế lại hoàn toàn khác hẳn. Hàn Thiếu Thanh sau hơn 20 chiêu bối rối lùi tránh đã lại phản công tới tấp. Bạch Ngọc Tiên Tử võ công kém nhất lập tức bị trúng thương phải lùi lại. Còn Vạn Ngọc Tình cũng bị thương nhẹ ở vai.

La Linh nhận thấy các mỹ nhân tuy đông nhưng đấu pháp không có trật tự. Vì thế nếu cuộc đấu kéo dài chỉ khiến bọn họ bị thương nhiều hơn mà thôi.

Bạch Thái Tiên Hồ cũng cùng một suy nghĩ như vậy. Nàng thấy tình thế không ổn vội vàng quát to một tiếng ra hiệu cho mọi người lui ra.

Bây giờ bên phe của La Linh thực lực đã đông hơn nhiều.

La Linh thấy đối phương võ công cao tuyệt nên rất hứng thú. Chàng quyết định sử dụng Cuồng long chưởng ra để thi thố với đối phương xem cao thấp ra sao.

Thế rồi thân hình La Linh ẩn trong luồng chưởng phong ào ạt đánh tới.

Hàn Thiếu Thanh thấy đối phương thân pháp, chưởng pháp ảo diệu thì kinh hãi vội lùi lại né tránh.

Thế nhưng chưởng pháp của La Linh hết sức nhanh chóng và cực kỳ lạnh lẽo. Hàn Thiếu Thanh tuy nhảy tránh nhanh nhẹn nhưng cũng bị trúng phải gió chưởng lạnh run lên.

Từ khi rời khỏi cổ mộ, võ công của La Linh đã biến đổi đi rất nhiều. Cuồng long chưởng của chàng bây giờ vô cùng quái dị lại có khí lạnh kinh người. Nếu bình thường ngay giữa thời tiết khô ráo thì việc này cũng không có gì làm đáng sợ. Thế như bây giờ lại đang vào mùa đông. Khí lạnh ấy trở nên vô cùng nguy hiểm có thể xâm nhập khiến đối phương đông đặc kinh mạch mà chết.

Hàn Thiếu Thanh bị trúng gió chưởng phát run thì hoảng hốt vô cùng. Gã vội giỡ thế quỷ dị nhất của Thần Địch ảo pháp ra để phản công đối phương.

Hai người thân pháp như bay biến giao tranh ác liệt không chút khoan nhượng.

Cuộc chiến kéo dài hơn hai canh giờ và mỗi lúc lại thêm phần hung hiểm.Các vị cô nương ai nấy đều đã tạm lành thương thế đứng xung quanh lo lắng nhìn vào.

Họ thấy cuồng phong gió lốc nổi lên mù trời không còn phân biệt được ai với ai nữa.

Đột nhiên, giữa luồng gió mạnh có một tiếng rú rõ to vang lên và một thân hình bắn vọt ra xa.

Mọi người đều kinh hãi để mắt nhìn xem.

Thì ra đó là thân hình của Hàn Thiếu Thanh ngã lăn ra đất co quắp không chút động đậy.

Tiêu Sơn Thần nữ lo lắng chạy lại bên La Linh hỏi:

- Tướng công có bị sao không?

La Linh nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nương tử cười nói:

- Không có gì. Có điều gã kia e rằng không thể sống nổi.

Các nữ nhân nghe vậy đều nhìn lại thể trạng của Hàn Thiếu Thanh thì thấy thân hình gã giờ đây chẳng khác gì một khối đá lớn nằm im trên mặt tuyết.

La Linh nói:

- Gã này bị ta đánh trúng một chưởng nên cả người y đã bị đông đặc huyết mạch rồi.

Bấy giờ mấy nữ nhân mới hiểu ra mọi sự.

Cung chủ Lý Ngọc Uyển mừng rỡ chạy lại bên xác Hàn Thiếu Thanh lục tìm lấy Hồng Điệp Y.

Còn Tiểu Phượng Cô lại nhìn La Linh với vẻ quan hoài, say đắm.

Vạn Ngọc Tình thấy xung quanh La Linh có không ít các người đẹp thì biết rằng mình khó mà với tới chàng nên rầu rỉ quay đi.

Tiểu Phượng Cô nhìn La Linh một lúc không nén được lòng liền hỏi:

- Tướng công! Chàng còn nhớ thiếp không?

Câu hỏi của Tiểu Phụng Cô thật ra đã chất chứa biết bao tâm tình của người con gái. Nàng từ khi thất thân với chàng đã nguyện cùng chàng nên duyên cầm sắt. Không ngờ thế sự đổi dời. La Linh đã trốn khỏi Vạn Hoa Cung và mối tình đó đã được nàng ghi vào tâm khảm không thể nào quên.

Gìơ đây bất ngờ gặp được người xưa. Câu hỏi của nàng tưởng cũng không cần nói thêm cũng biết là chứa đựng biết bao điều thầm kín rồi.

La Linh quay lại nhìn người thiếu nữ đang đứng đó mà toàn thân chàng chấn động.

Chàng biết đối với người ta chàng đã mang một món nợ khó mà trả nổi.

Bây giờ hai người gặp nhau thì chàng biết nói sao đây.

Tiểu Phụng Cô đưa tay lau nước mắt run giọng nói:

- Thiếp tưởng rằng mãi cuộc đời này sẽ không còn gặp chàng nữa. Không ngờ mới đó mà chúng ta lại gặp nhau. Tướng công hãy nói xem. Chàng có còn nhớ thiếp không?

La Linh thở dài nói:

- Ta! Ta làm sao lại quên nàng. Cái chuyện ta làm với nàng ta suốt đời không dám quên.

Tiểu Phụng Cô thở dài:

- Chàng giờ đây đã có nương tử xinh tươi. Chắc chẳng còn để ý đến con bé xấu xí, đáng khinh này nữa.

Hai người đối đáp cùng nhau trước mặt bao nhiêu vị cô nương khiến họ đều ngẩn ngơ hết thảy.

Không ngờ sau lưng bọn họ có tiếng Lý Ngọc Uyển nói vọng tới:

- Ta là Cung chủ Vạn Hoa Cung muốn ngỏ lời gả Tiểu muội muội này cho chàng. Vậy chàng có ưng hay không?

La Linh quay nhìn sang các vị nương tử. Đột nhiên chàng ngẩng đầu lên nói lớn:

- Cung chủ! Tại hạ rất vui lòng.

Rồi chàng quay sang Tiểu Phụng Cô hỏi lớn:

- Nàng nói xem. Nàng có ưng làm vợ ta không?

Tiểu Phụng Cô khuôn mặt đột biến từ đau khổ sang trạng thái đỏ bừng. Đôi mắt nàng long lanh hai giọt nước mắt mà không nói lên lời.

La Linh thấy Tiểu Phụng Cô xúc động đến vậy thì cảm thấy trong dạ bồi hồi. Chàng bước vội đến ôm nàng nọ vào lòng mà hôn hít lên đôi môi đỏ mọng của nàng.

Các vị nương tử không ai là không choáng váng. Nhưng mà họ tôn trọng quyết định của trượng phu nên đồng loạt bước lại chúc mừng.

Trong lúc mọi người còn đang vui vẻ thì xẩy đâu có ba bóng người từ xa đi tới.

Một vị cô nương đi trước lên tiếng chào mọi người. Nàng này chính là Cao Thiên Tú.

Nữ nhân đi sau dìu đỡ một người nữa. Nàng này chính là Cao Thiên Nhạn đang đỡ tay sư phụ của họ U Cơ. Cái bụng của U Cơ thì đang phồng to, chứng tỏ nàng ta đang mang thai đã mấy tháng.

Bạch Thái Tiên Hồ thấy thể trạng của U Cơ như vậy thì không khỏi kinh hoàng. Nàng ta lờ mờ đoán ra cái bào thai đang ở trong mình U Cơ là của ai. Đột nhiên, Bạch Thái Tiên Hồ kêu lên thảng thốt rồi chạy vụt về phía đỉnh Cửu Thiên Sơn:

- Thuyền sắp chìm rồi.....!

Tiếng kêu của Bạch Thái Tiên Hồ không ngờ lại vang vọng đến vậy. Khi mọi người hiểu ra đưa mắt nhìn nàng thì bóng hình Bạch Thái Tiên Hồ chỉ còn như một dấu chấm nhỏ ở tít ngoài xa.

HẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước