CUỒNG LONG CHƯỞNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cuồng long chưởng - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: [Hậu Cuồng Long Chưởng] Tiểu Phụng Cô gặp chuyện bất ngờ

La Linh cứ làm bộ tiến bước. Chàng đi một lúc hết né bên này, lại tránh bên kia. Trong phút chốc chàng đã vượt ra hơn 4 trượng mà không đ.ng phải nàng nào.

Nói về tâm lý. Các nàng ai ai cũng muốn được La Linh chọn lấy. Vì thế nên bọn họ ai cũng tìm cách đứng gần chỗ chàng. Nhưng bây giờ La Linh đã vượt qua hẳn bọn họ thì biết làm cách nào đây.

La Linh thấy khoảng cách đã khá an toàn khỏi lo đ.ng vào các nàng nữa liền cười khanh khách nói lớn:

- Tại hạ thật rất muốn chọn lấy một vị cô nương trong các vị nhưng e rằng cơ duyên chưa đến nên đành đắc tội vậy.

Chàng nói xong liền phóng mình ra xa hơn nữa rồi đưa tay gỡ khăn bịt mắt ra.

Nhưng đột nhiên các thiếu nữ đều la toáng lên. Rồi đột ngột thân mình chàng va phải một ai đó khiến chàng choáng váng ngã lăn ra đất.

La Linh kinh hãi vội kéo khăn bịt mắt ra. Người chàng nhìn thấy đầu tiên là một vị cô nương hết sức xinh đẹp và lạnh lùng.

Bấy giờ mọi người vội kéo lại gần hai người. Ngọc Linh San nhìn thấy tam muội Tiểu Phụng Cô xuất hiện thình *** h thì không khỏi vui mừng hớn hỡ nói:

- Ái chà! Muội tử đã đến rồi sao lại trốn núp ở đó.

Tiểu Phụng Cô cười gượng:

- Muội vừa đến đây. Thấy mọi người đang bận việc nên không tiện lên tiếng.

Ngọc Linh San mỉm cười nói:

- Không sao, không sao. Nhưng mà muội thật là may mắn nên đã được tướng công chọn rồi.

Tiểu Phụng Cô ngạc nhiên không hiểu chuyện gì cả ngơ ngác nhìn Ngọc Linh San miệng ấp úng:

- Tỷ tỷ nói cái gì vậy?

Hạnh Gia Linh có vẻ khoái chí cười lên khanh khách:

- Ơi trời! có người được tướng công chọn làm tân nương tử mà lại không hay. Có lạ không?

Tiểu Phụng Cô mặt bỗng tái mét miệng kinh hãi hỏi:

- Hạnh muội đang nói gì vậy? Ta thật không hiểu gì cả?

Hạnh Gia Linh thích thú nhìn khuôn mặt kinh hãi của Tiểu Phụng Cô. Hiện trong Vạn Hoa Cung ai mà không biết Tiểu Phụng Cô quyết tâm tu đạo. Nàng ta vốn dĩ là ái đồ của Cung chủ tiền nhiệm. Vì thế không những nàng có vai vế cực cao trong bổn cung mà còn là người rất được chúng nhân kính nể nữa.

Lúc này Vạn Ngọc Tình cũng đã nhận ra ý đồ của Hạnh Gia Linh. Nàng ta làm như không biết tiến lại gần bên Tiểu Phụng Cô lên tiếng chúc mừng:

- Phụng Cô muội! Bọn chúng ta đã có quy ước. Ai trong số nữ nhân có mặt ở đây mà bị tướng công đ.ng tới thì người đó sẽ là người tướng công chọn lựa làm tân nương tử. Nay tiểu muội tới sau mà lại được. Đây đúng là điều hỷ sự không thể nào không chúc mừng cho được.

Đến lúc này thì Tiểu Phụng Cô đã hiểu ra. Nàng biết rằng chàng trai tuấn mỹ kia đã được Cung chủ Lý Ngọc Uyển chọn làm phu tướng cho Vạn Hoa Cung. Tuy nhiên, nàng lại không bao giờ ngờ được rằng La Linh lại tình cờ chọn đúng được nàng.

Tiểu Phụng Cô nghĩ tới tình cảnh này không khỏi đỏ bừng mặt lên. Nàng định tìm cách từ chối thì Hạnh Gia Linh đã đoán được chen lời nói lớn:

- Các vị tỷ muội sao không mau hộ tống tướng công về tịnh xá - nơi ở của Phụng Cô muội. Biết đâu vì việc này mà chúng ta sẽ được ăn một bữa tiệc chung vui cũng nên.

Các vị cô nương ai ai chẳng biết Tiểu Phụng Cô thanh tao, thoát tục, xa lánh nam nhân. Nay dịp may đã tới bọn họ làm sao lại không tìm cách kéo cô nàng thanh tao đó xuống dưới một chút. Nếu La Linh chiếm đoạt được xác thân của Tiểu Phụng Cô thì cũng là dịp để các vị cô nương hạ hỏa, giảm được tức tối ghen tị trong lòng từ trước tới giờ.

Thế rồi mọi người nhanh chóng đưa La Linh về nơi ở của Tiểu Phụng Cô. Các nàng ai ai cũng ra vẻ hết lòng chăm lo cho gia chủ. Người thì kéo tay La Linh dẫn đi, kẻ thì lôi kéo Tiểu Phụng Cô buộc nàng phải theo sau.

Đoàn người kéo nhau đi về phía đại viện. La Linh bị đám nữ nhân bu quanh lôi kéo nên không làm sao nhìn được cảnh vật xung quanh.

Mãi đến lúc mọi người kéo ùa vào nhà thì chàng mới được thư thản nhìn ngó xung quanh.

Gian tịnh xá của Tiểu Phụng Cô được trang hoàng hết sức đơn giản. Dường như mọi vật ở đây đều toát lên vẻ thanh thoát, ý vị mà chẳng có chút cầu kỳ.

Một bình hoa được để ở góc bàn cạnh cửa sổ.

Chếch về bên trái gần cửa ra vào là một cái bàn tròn nhỏ làm bằng gỗ đen bóng loáng. Đằng sau khung cửa bước vào nhà trong là một hàng trúc được được đan lại thành một cái mành trúc xinh xắn. Mỗi khi có gió thổi qua thì tiếng trúc va chạm vào nhau phát ra những âm thanh hết sức vui tai.

Chỉ cần liếc qua khung cảnh trong ph*ng cũng đã đoán được tâm ý của chủ nhân gian ph*ng rồi.

La Linh và Tiểu Phụng Cô bị bọn nữ nhân xúm lại đẩy xuống ngồi bên nhau. Hai người chưa kịp nói gì thì Thiếu Cung Đơn đã quát hai ả tỳ nữ người của Tứ đại hộ pháp đang đứng lấp ló gần đó mang các thứ chuẩn bị hôn lễ ra đây.

Đám nữ nhân nhanh chóng bày một bàn tiệc rượu nhỏ chúc mừng đôi phu thê lên duyên giai ngẫu.

Tiểu Phụng Cô mấy lần định lên tiếng phản đối nhưng đều bị mọi người nhanh chóng gạt đi thì hết sức nôn nóng lẫn lo âu. Nàng nhìn sang phía La Linh thì thấy chàng ta cũng ngơ ngơ ngác ngác hết sức ngộ nghĩnh nên không khỏi đỏ mặt nghĩ thầm:

- Cái anh chàng này ngó bộ ngơ ngáo làm vậy mà sao cũng đòi lấy vợ mới thật là kỳ. Ta không hiểu tại sao anh ta lại có thể được Cung chủ chọn làm tướng công của Vạn Hoa Cung nữa.

Tiểu Phụng Cô thắc mắc như thế bởi lẽ hôm La Linh đến Vạn Hoa Cung. Nàng ta không hề có mặt nên không hiểu lắm về tình cảnh La Linh tại sao lại được chọn lựa làm phu tướng.

Thực ra, việc chọn lựa người làm tướng công của Vạn Hoa Cung cũng không hề đơn giản.

Thứ nhất, đối tượng được chọn phải là một nam nhân trẻ tuổi anh tuấn, không bị khuyết tật.

Thứ hai, chàng ta phải là người có võ công cao cường, uy phong lấn át quần nữ.

Thứ ba và cũng là điều kiện khó nhất đó là nhân cách phải thuộc hàng thượng phẩm. Chàng ta đứng trước sắc dục phải tỏ được uy thế, không được mê man về sắc dục. Lại nữa chàng ta phải là hàng dũng tướng trong chốn khuê ph*ng. c*c chàng phải to, bự và dai sức.

Những điều kiện khắc khe đó vốn được các vị cung chủ đời trước đặt ra nhằm cắt đứt tình cảm nam nữ của các cung nhân trong Vạn Hoa Cung. Họ vốn không thể ngờ rằng hơn chục năm sau lại có kẻ vượt qua đầy đủ các cửa ải và nghiểm nhiên trở thành Tướng công của mấy trăm mỹ nhân xinh đẹp.

Bấy giờ theo sự sắp đặt của các thiếu nữ. Gian ph*ng nhỏ của Tiểu Phụng Cô đã trở thành một gian hoang lạc ph*ng và hệt như một nơi để tổ chức hôn lễ. Mọi người ai ai cũng đều vui vẻ lên tiếng chúc tụng và mời rượu cho hai kẻ sắp trở thành phu thê.

Tiểu Phụng Cô đã được Ngọc Linh San dặn dò chớ vội nôn nóng. Chỉ cần khi mọi người rút khỏi nơi đây thì màn kịch này sẽ chấm dứt. Hai người không nhất thiết phải chung đ.ng cùng nhau.

Do đã có chủ định nên trong lòng Tiểu Phụng Cô cũng được yên tâm. Nàng vui vẻ nâng ly lên uống cùng mọi người không chút ngượng ngùng, lúng túng.

Các nữ nhân lời ra tiếng vào. Họ ăn uống nói chuyện với nhau kéo dài từ lúc giữa trưa cho đến khi tối mịt vẫn chưa hết chuyện.

Hạnh Gia Linh khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt long lanh nhìn cô dâu và chú rể miệng cười tươi nói:

- Hôm nay, tiểu muội chúc mừng cho hạnh phúc của Phụng Cô tỷ và tướng công. Nhưng lần sau đến lượt tiểu muội làm tân nương tử. Phụng Cô tỷ cũng phải đến chung vui cùng tiểu muội đó.

Tiểu Phụng Cô dù biết là giả nhưng bị nàng ta nói trắng trợn ra như vậy cũng đành cười gượng nói khách sáo ra vẻ rằng rất vui lòng.

Các tiểu cô nương nghe thế đều cười nghiêng ngã nói:

- Đúng rồi! Ngày nào tướng công cũng có thể chọn người. Vậy ngày nào Vạn Hoa Cung cũng có người làm tân nương tử.

Rồi bỗng nhiên có tiếng một nữ nhân kêu lên thảng thốt:- Ối chà! Không hiểu ta xấu xí như thế này có làm được tân nương tử không đây?

Người vừa lên tiếng chính là Đại đường chủ ngoại cung đường Thiếu Cung Đơn tiểu thơ.

Mấy nữ nhân khác nghe vậy liền nhao nhao cả lên.

Người lên tiếng lần này là Vạn Ngọc Tình. Nàng nọ tay cầm ly rượu sóng sánh. Mắt phượng đong đưa vừa cười vừa nói:

- Thiếu tỷ tỷ mà xấu thì tiểu muội chắc hẳn là con ma xấu xí rồi.

Tiêu Thanh Thanh hai má đỏ hồng cười lên khanh khách:

- Thôi mà! Chúng ta bàn chuyện này làm chi. Chuyện xấu đẹp chỉ là vẻ bề ngoài. Quan trọng là khi hành sự tỷ muội chúng ta có đáp ứng được đòi hỏi của tướng công không? Hôm nọ, tiểu muội thấy tướng công công thành đoạn lũy với muội muội Mạn Sương Sương mà thấy nóng bừng cả người. Cái thứ đó của chàng to đến mức muội sợ rằng cái của muội không chịu nổi. E rằng tét l. mất thôi.

Mọi người nghe vậy không khỏi cười ầm cả lên.

Thượng Quan Hân nghe vậy không khỏi tò mò vội lên tiếng:

- Tiêu tỷ tỷ! Tiểu muội nghe tỷ nói mà sợ quá. Tiêu tỷ tỷ có thể lấy cái của tỷ ra cho muội xem để so sánh có được không?

Các mỹ nhân không ai bảo ai đều đồng loạt vỗ tay đôm đốp:

Thiếu Cung Đơn đập tay xuống bàn nói lớn:

- Tiêu muội! Muội mau mang cái của muội ra để chị em xem thử xem sao.

Tiêu Thanh Thanh lúc này mặt đỏ bừng bừng. Nàng chẳng còn biết xấu hỗ gì nữa liền tức thời cởi banh y phục, đứng hẳn lên ghế. Một tay chống nạnh, một tay đưa xuống vuốt ngược đám lông l. để lộ ra một vùng mềm mại trắng trẻo, đỏ hồng và vung đầy hết sức ấn tượng.

Bọn nữ nhân đều tròn mắt ra nhìn, trong lòng các nàng ai ai cũng thầm so sánh thử cái l. này với cái của mình xem đẹp xấu ra sao.

Riêng có La Linh là sững sờ trước một cái l. chình ình trước mắt. Qủa là cái l. của trinh nữ có khác. Mép l. đỏ hồng và khít rịt.

Tiêu Thanh Thanh thấy mọi người đều trố mắt nhìn l. mình thì thích trí cười lên khanh khách. Nàng ta hạ bàn tay xuống để lớp lông l. đen kịt phủ xuống hạ thể rồi lên giọng:

- Các tỷ muội có ai muốn đem l. mình ra so sánh với tiểu muội không?

Các mỹ nhân ai nấy đều cười khúc khích. Tiểu Phụng Cô thấy vậy bực tức nói:

- Thôi đủ rồi. Các vị nên về đi để người ta còn ngủ chứ.

Tiêu Thanh Thanh trợn tròn mắt lên nói:

- Không được đuổi khách. Bọn tỷ muội chúng tôi đã đến đây ăn mừng. Chưa ai say, chưa ai về. Sao tự nhiên tỷ tỷ lại cư xử như vậy.

Vạn Ngọc Tình cười khanh khách giơ tay kéo Tiêu Thanh Thanh ngồi xuống miệng nói:

- Thôi mà! muội tử đừng nóng giận. Để ta giàn xếp chuyện này cho.

Nàng quay sang Tiểu Phụng Cô và La Linh cười nói:

- Đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng. Hai phu thê Cô muội cứ việc vào trong động ph*ng hoa chúc cho kịp giờ tốt. Bọn chúng ta ở ngoài đây tự mình ăn uống cũng được rồi.

Tiểu Phụng Cô vì quá tức giận hành động vô xỉ của Tiêu Thanh Thanh mà quát tháo đuổi mọi người về cho rảnh nợ. Không ngờ Vạn Ngọc Tình lại nói vậy khiến nàng cứng lưỡi, đỏ mặt không biết nói sao.

Bọn nữ nhân lúc này mới sực nhớ ra mục đích chính đến đây. Thế là mọi người đều đứng dậy ra sức tống tiễn cô dâu và chú rể vào ph*ng.

Trong tân ph*ng trang hoàng thật lộng lẫy. Hai người La Linh và Tiểu Phụng Cô bị bắt buộc ngồi xuống ghế uống chén giao bôi. Cả hai uống xong đều cảm thấy đầu óc lâng lâng vô cùng sảng khoái.

Đám tiểu cô nương xúm lại đưa hai phu thê nọ vào giường rồi kéo đẩy nhau cười khúc khích bước ra ngoài.
Trong gian tân ph*ng, La Linh sau khi uống chén giao bôi cùng mỹ nhân thì cảm thấy có chút gì đó không ổn. Ban đầu lúc mới uống rượu vào họng thì cảm thấy thần thái lâng lâng dễ chịu. Nhưng sau mấy phút trôi qua thì cảm giác nóng nực lại trở nên khó chịu vô cùng.

Chàng nghĩ rằng do mình uống quá nhiều rượu mà thôi nên cố gắng gượng dậy bước xuống giường loan.

Thế nhưng, khi chàng định ngồi dậy thì mới nhận ra bản thân yếu đuối vô cùng. Chàng kinh hãi vội nhìn sang bên thì thấy Tiểu Phụng Cô cũng đang cố gắng nhổm dậy mà không được.

La Linh gượng người áp sát lại bên Tiểu Phụng Cô định đỡ nàng nọ dậy. Chẳng ngờ chàng bỗng phát giác ra một mùi u hương xử nữ bay nhẹ vào mũi khiến con lợn lòng của chàng tức tốc sục sôi lên liền.

Cái cảm giác nóng hầm hập lúc nãy lại bùng phát lên cao khiến chàng chịu không nổi thèm muốn bật rên lên một tiếng ôm chầm lấy thân hình Tiểu Phụng Cô.

Tiểu Phụng Cô cũng đỏ bừng cả mặt vì cảm giác nóng hổi lan tỏa nhanh chóng ra khắp nội thể. Nàng biết rằng bản thân đã bị trúng phải mê hồn dược phấn của Vạn Ngọc Tình nhưng hiện tại vô phương cứu chữa.

Tiểu Phụng Cô cố gắng hết sức định vận công kháng cự. Nhưng khi nàng vừa định thần được thì toàn thân đã bị La Linh ôm chặt lấy rồi.

Âm dương gần gũi. Da thịt chạm nhau. Mọi cố gắng của Tiểu Phụng Cô tức thì tan như bọt nước.

Nàng nọ liền nhận ra một mùi nam nhân nồng nàn bay vào mũi. Cảm giác quân tử kiếm cứng ngắt của chàng áp lên vùng hạ thể khiến cho nàng bủn rủn cả tay chân.

Rồi đôi môi chàng cứ hôn mãi lên vùng cổ nõn nàn mịn màng của nàng làm cho toàn thân nàng nổi gai ốc lên cùng mình.

Không biết sức lực từ đâu. Hai cánh tay Tiểu Phụng Cô đã vươn ra ôm chặt lấy thân hình phu tướng đang chụp xuống.

Hai thân hình nam nữ quấn chặt lấy nhau cùng với những nụ hôn chất ngây đắm say và những cái vuốt ve làm cho l. c*c đều tê tái.

Trong một thời gian ngắn ngủi. Hai kẻ yêu nhau đã kịp lột truồng cơ thể ra rồi. Hai người vừa rên rỉ vừa hôn hít thân hình lẫn nhau.

Con c*c của La Linh đã trở nên cứng như thép. Còn cái l. của Tiểu Phụng Cô cũng đã xịt khí ra ướt đẫm chỗ kín rồi.

Ở bên ngoài. Bọn mỹ nhân đang tụm lại một góc ngắm nhìn hai thân hình trần như nhộng nọ. Cả bọn không ai bảo ai đều trở nên *** l. thấy rõ.

Vạn Ngọc Tình khẽ khàng tiến lại sát bên giường đôi tình nhân đang trong giây phút hạnh phúc.

Nàng thấy rõ con c*c của La Linh đang áp lại sát bên cái l. đang đẫm nước của Tiểu Phụng Cô.

Nhưng mà hai kẻ này do bị trúng phải dược vật của nàng quá mạnh nên không thể nào kiểm soát được thân thể nữa. Bọn họ l. c*c đều *** mà không biết cách nào để cho con c*c đâm thủng cái l. và cái l. nuốt chửng con c*c.

Vạn Ngọc Tình khoái chí khi thấy đã sắp đạt được mục đích để La Linh phá trinh Tiểu Phụng Cô rồi.

Nàng đưa tay kéo nhẹ hai chân của La Linh xuống để cho con c*c chàng đ.ng ngay trúng khe l. của Tiểu Phụng Cô.

Mặc dù La Linh thần trí đã mơ màng. Nhưng cảm giác khoái lạc thì lại vô cùng nhanh nhạy. Chàng thấy cơn khoái dục gia tăng khi đầu khấu con c*c đ.ng ngay vào khe l. của mỹ nhân thì ngay lập tức thò tay xuống nắm lấy con c*c.

Tay còn lại chàng thò ra vuốt ve hạ thể mỹ nhân và dò tìm cái khe động thần bí của nàng. Bàn tay chàng ban đầu chỉ vuốt ve được cái bụng thon nhỏ của mỹ nhân. Rồi sau đó lại đến đám lông l. mọc ngay trên cái mu tròn tròn vung đầy.

Tay chàng vuốt tiếp xuống phía dưới thì chạm ngay một khối thịt mềm mềm ấp nóng. Các ngón tay chàng sờ sẫm ve vuốt vào khối thịt này thì toàn thân mỹ nhân run lên bần bật và miệng nàng bất giác rít lên khe khẽ.

Ngón tay La Linh đã tìm đúng vào khe đào nguyên. Chàng chọc nhẹ ngón tay vào trong l. nàng khiến mỹ nhân rên rỉ sướng khoái vô cùng.

Đến lúc này thì con c*c La Linh đã không thể nào chịu nổi nữa. Chàng cắm đấu khấu vào đúng khe l. ẩm ướt của Tiểu Phụng Cô rồi ấn mạnh một phát.

Toàn thân mình mỹ nhân vùng lên cùng với một tiếng nấc nhỏ. Cái l. đã bị khoan thủng làm cho máu trinh tràn ra hai bên mép l..

Cảnh tượng đó khiến cho Vạn Ngọc Tình và các vị cô nương đều bừng bừng lửa dục.

Cái l. của Tiểu Phụng Cô bị con c*c to lớn của La Linh banh ra hết cỡ làm cho nàng ta vừa đau vừa sướng đến tê tái.

Một lúc sau, toàn thân mỹ nhân đã bắt đầu phản ứng với hoàn cảnh mới. Thân hình mỹ nhân rung động từng hồi theo từng bước của nhịp giao hoan nơi hạ thể.

Sức thuốc được men rượu kích lên mạnh mẽ khiến cho hai kẻ yêu nhau càng lúc càng trở nên điên cuồng.

Hai người bất chấp bọn quần nữ đang có mặt ở ngay trong ph*ng mà liên tiếp ** nhau phành phạch liên hồi.

Thân hình tuyệt mỹ của Tiểu Phụng Cô run lên trong cơn khoái dục chưa từng thấy. Bản thân nàng bây giờ dường như đã biến thành một người khác. Nàng vừa ** vừa la thét liên hồi. Âm thanh nữ nhân trong cơn hoang lạc khiến cho cả bọn nữ nhân không ai là không thấy nóng bừng cả người lên.

Thân hình La Linh nổi rõ từng thớt thịt cuồng cuộn vô cùng uy vũ. Chàng liên tiếp công phá cái l. trinh bằng những cú đập c*c vào thật mạnh. Nước l. bị con c*c chiếm chỗ ọc ra từng chút từng chút một.

Toàn thân con c*c đã trở nên bóng nhẫy vì dính đầy chất d*m thủy do l. Tiểu Phụng Cô tiết ra.

Cái l. mỹ nhân đã phồng to và mở rộng để đón lấy con c*c đang ra sức dọng xuống.

Qủa thật là tình cảnh ái ân thật vô cùng ấn tượng. Hình ảnh này giống hệt như lúc La Linh ** cùng Mạn Sương Sương ở trên đại sảnh mấy ngày hôm trước.

Đám mỹ nhân chịu không nổi. Có nàng đã đưa tay xuống dưới thủ dâm với cái l. đang ra nước rỉ rỉ thật là sướng khoái.

Có nàng lại đưa hai tay lên bóp vuốt hai bầu vú đỏ tươi, sưng lên cứng ngắt vì ***.

Nhưng có nàng lại thèm thuồng nhìn đắm đuối vào con c*c đang thụt ra thụt vào trong cái l. của Tiểu Phụng Cô.

Bọn nữ nhân đang sắp cuồng cả lên thì phía ngoài bỗng có tiếng chân người vọng lại.

Hóa ra hai nữ nhân Hồng Gia Bình và Hồ Lăng Ba mới biết tin tìm tới.

Hai nàng thấy bọn nữ nhân ai nấy đều mặt mày bừng bừng. Hành vi quái dị. Còn trong tân ph*ng một chàng trai tuấn mỹ đang ra sức ** mạnh con c*c vào l. Tiểu Phụng Cô.

Hai nàng biết rõ nam nhân kia chính là vị tướng công mới được Cung chủ chọn lựa. Nhưng mà hai nàng hết sức thắc mắc là vì sao mà Tiểu Phụng Cô lại dễ dàng chấp nhận nên duyên cùng chàng trai này trong khi nàng ta chưa từng có chút tình cảm gì với chàng ta.

Lại nữa, bọn tỷ muội Vạn Hoa Cung thường ngày hay so kè lẫn nhau. Tại sao giờ này lại tập trung ở đây ăn uống say sưa rồi còn vào cả tân ph*ng để xem tân nương và tân phu ** nhau nữa.

Thật không hiểu làm sao nữa.

Hồng Gia Bình ra hiệu cho Hồ Lăng Ba lôi hết mọi người ra để cho hai phu thê nọ được tự nhiên hơn.

Các mỹ nhân sau một hồi ngồi bên ngoài đại sảnh đã từ từ lấy lại được bình tĩnh. Các nàng có vẻ xấu hỗ liền rủ nhau từ từ rút lui.

Trong căn tịnh xá giờ chỉ còn lại hai kẻ yêu nhau đang chìm đắm trong hoang lạc ngất trời chưa biết bao giờ chấm dứt.

Chương 17: [Hậu Cuồng Long Chưởng] Chuyện bí ẩn trong địa thất động

Trong khung cảnh tối mờ của căn địa thất chật hẹp. Lý Ngọc Uyển đi qua đi lại trước một khung cửa sắt thần thái hết sức khích động.

Thật sự không ai có thể tưởng được với thân phận cao quý như Lý Ngọc Uyển lại có thể có mặt ở một nơi như thế này. Và thật cũng không ai ngờ ở Vạn Hoa Cung lại có một nơi giam người bí mật đến vậy.

Mà người bị giam lại là một người con gái độ chừng 27, 28 tuổi hết sức xinh đẹp. Nàng ta thân hình lõa lồ, ngồi ở một góc ph*ng. Xung quanh nàng ta chỉ độ hơn 3 trượng đều là những khung sắt to đùng cứng rắn. Rõ ràng mỹ nhân bị giam vì một tội nghiệp rất nặng rồi.

Lúc này Lý Ngọc Uyển đột ngột lên giọng gay gắt:

- Hoàng phủ tỷ tỷ. Muội thật không ngờ tỷ tỷ đã bị giam hơn 10 năm mà vẫn không chịu thay đổi tâm ý. Tỷ có nghĩ rằng kẻ kia bây giờ đã có vợ con rồi không? Tại sao tỷ lại chung tình đến mức mù quáng như vậy.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều ngồi im bất động. Dường như đối với nàng ta những lời vừa rồi của Lý Ngọc Uyển chỉ như là nước chảy qua cầu chẳng có chút tác dụng.

Phải biết địa vị của Lý Ngọc Uyển có được ngày nay không phải ngẫu nhiên mà có. Nếu không phải vì Hoàng Phủ Ngọc Kiều bị vướng vào tình trường với một nam nhân ngoài cốc thì địa vị Cung chủ bổn cung ngày nay ắt đã về tay Hoàng Phủ Ngọc Kiều rồi.

Cách đây 10 năm, khi Hoàng Phủ Ngọc Kiều chỉ mới là ngoại đường đường chủ của Vạn Hoa Cung nàng đã đem lòng yêu thương Hàn Thiếu Thanh, một lãng tử võ lâm.

Không ngờ mối tình bí mật đó đã bị phát hiện. Hoàng Phủ Ngọc Kiều bị đưa về Vạn Hoa Cung để chịu sự trừng phạt. Nhưng vì thấy nàng còn quá trẻ, lại đang rèn luyện để thay chức Cung chủ bổn cung, do vậy các trưởng lão mới đặt cách cho nàng một phương pháp lấy công chuộc tội.

Phương cách này yêu cầu Hoàng Phủ Ngọc Kiều phải đưa người yêu về cho các trưởng lão phát lạc. Thế nhưng, Hoàng Phủ Ngọc Kiều cương quyết từ chối. Nàng chấp nhận chịu cảnh giam cầm mà nhất định không chịu đưa nam nhân nọ về.

Nếu ai ở vào địa vị Hoàng Phủ Ngọc Kiều thì mới hiểu rõ nổi khổ tâm trong lòng nàng. Đối với Hàn Thiếu Thanh nàng đã hết dạ yêu thương. Nếu nàng nghe lời của các trưởng lão đưa chàng về đây thì chẳng khác gì giết hại chàng. Bởi lẽ Hàn Thiếu Thanh làm sao qua nổi quy định khắc khe trong việc tuyển chọn tướng công. Mà nếu việc đó xảy ra, thì chắc chắn tính mạng chàng khó thể vãn hồi. Tình thế đó khiến cho nàng thà chịu hy sinh thân mình còn hơn để người yêu phải khổ.

10 năm qua đi, các vị trưởng lão đã lần lượt qua đời. Thế nhưng thời hạn của Hoàng Phủ Ngọc Kiều cũng không vì thế mà được cởi bỏ.

Có một điều đại bí mật mà sau này Lý Ngọc Uyển mới được các trưởng lão của Vạn Hoa Cung cho biết. Đó là nguyên nhân tại sao các trưởng lão lại buộc Hoàng Phủ Ngọc Kiều đưa Hàn Thiếu Thanh về cốc. Thật ra tất cả chỉ là vì Hồng Diệp Y mà thôi.

Vốn dĩ Hồng Diệp Y là bảo vật của bổn môn có ẩn chứa một môn thần công vô cùng lợi hại của Vạn Hoa Cung. Hoàng Phủ Ngọc Kiều không hay biết nên đã đem vật này ra để làm vật đính ước tặng lại cho người yêu. Oái oăm thay, sau khi nàng bị bắt thì tung tích của Hàn Thiếu Thanh cũng biệt tích giang hồ. Trong Vạn Hoa Cung vì thế chỉ còn trông chờ từ Hoàng Phủ Ngọc Kiều để tìm ra tông tích của Hàn Thiếu Thanh nhằm lấy lại Hồng Diệp Y.

Nhưng Hoàng Phủ Ngọc Kiều lại ương bướng nhất định không chịu đi tìm Hàn Thiếu Thanh. Chính vì điều này mà cục diện đi vào thế bế tắc trong suốt một thời gian dài.

Lý Ngọc Uyển thấy nói thế nào cũng chẳng có tác dụng gì. Hoàng Phủ Ngọc Kiều không chịu lên tiếng và cũng chẳng có phản ứng. Tình trạng này khiến cho một người kiên gan bền trí như Lý Ngọc Uyển cũng phải bực mình. Lý Ngọc Uyển tức tối rời khỏi địa thất về lại Cung của mình.

Nàng ngồi một mình suy nghĩ hồi lâu thì nghĩ ra 3 vấn đề cần phải giải quyết.

Thứ nhất, phải phá vỡ được tình yêu mù quáng của Hoàng Phủ Ngọc Kiều đối với Hàn Thiếu Thanh.

Thứ hai, phải dụ cho được Hoàng Phủ Ngọc Kiều xuất cốc đi tìm người yêu.

Thứ ba, phải lấy lại cho bằng được Hồng Diệp Y - báu vật của bổn môn và luyện được công phu tối cao trong đó.

Cả ba vấn đề nêu trên thì vấn đề thứ nhất là điều khó thể thực hiện. Bởi lẽ muốn để Hoàng Phủ Ngọc Kiều từ bỏ tình yêu giữa nàng và Hàn Thiếu Thanh là vô cùng khó.

Lý Ngọc Uyển nhíu mày suy nghĩ chưa biết tính sao thì ở phía ngoài bỗng có tiếng xôn xao.

Nàng lắng tai nghe thì ra bọn cung nữ đang cười cợt thì thào về mối tình duyên mới giữa La Linh và Tiểu Phụng Cô.

Nghe nói Tiểu Phụng Cô đã trao thân cho La tướng công và hiện đang ngủ vùi cùng nhau trong tịnh thất của nàng.

Lý Ngọc Uyển nhớ đến La Linh thì chợt nghĩ ra một việc. Nàng bật cười trong lòng miệng lẩm bẩm.

Đúng rồi. Tại sao ta lại quên người này nhỉ.

Nàng tức tốc rời khỏi Cung thất mang theo 3 ả tỳ nữ tiến thẳng về hướng đại viện.

--------------*--------------

Lúc này La Linh và Tiểu Phụng Cô vẫn còn đang say giấc nồng. Hai người thân thể trần truồng nằm bên cạnh nhau. Tay La Linh vẫn còn đặt lên eo thon của Tiểu Phụng Cô. Mặt nàng úp vào ngực chàng trong lúc hạ thể hai người áp sát vào nhau.

Bấy giờ trời vẫn còn âm u. Trong khung cảnh mờ tối có mấy bóng người nhanh chóng tiến vào.

La Linh và Tiểu Phụng Cô đều bị dựng dậy. Hai người vừa kinh hoảng vừa xấu hỗ trước mắt mọi người.

Lý Ngọc Uyển hoa dung lạnh lùng. Nàng quát thuộc hạ bắt trói ngay lấy La Linh dẫn đi.

Lý Ngọc Uyển quay sang Tiểu Phụng Cô nói giọng giận dữ:

- Tiểu muội muội chớ nên buồn. Tên dâm tặc kia đã lợi dụng uy danh của ta bức hiếp muội làm muội không thể đắc đạo tu hành khiến ta cũng phải nổi giận. Ta sẽ tống hắn vào trại giam để cho hắn biết thân.Tiểu Phụng Cô vừa xấu hỗ vừa bối rối. Nàng thấy Cung chủ hôm nay cư xử thật là lạ lùng. Việc bắt bớ người như thế này chưa từng xảy ra. Hơn nữa việc La Linh và nàng ái ân cùng nhau nếu suy cho cùng là do lỗi của Vạn Ngọc Tình. Nhưng bây giờ La Linh lại bị hàm oan. Thật không biết nên giải thích sao đây để cho Cung chủ hiểu.

La Linh nhanh chóng bị bọn cung nữ lôi đi. Chàng chưa kịp mặt lại y phục nên lúc này xấu hỗ vô cùng.

May mà Cung thất của Lý Ngọc Uyển và đại viện nơi ở của Tiểu Phụng Cô lại rất gần nhau. Một điều nữa là do trời còn chưa sáng tỏ nên việc bắt bớ này diễn ra cũng ít người nhìn thấy.

La Linh bị bịt mắt đưa vào một đường hầm bí mật. Lát sau chàng nghe có tiếng khóa lách cách rồi chàng bị buột một sợi dây thòng xuống.

Khi chàng vừa hạ thân xuống đất thì cánh cửa nhỏ đã ụp trở lại. La Linh bị họ buông dây bất ngờ ngã bịch xuống đất.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều thấy có một người bị thòng dây thả xuống thì hết sức ngạc nhiên. Nàng càng kinh ngạc hơn khi thấy kẻ đó là một nam nhân thân thể trần truồng hai mắt bị bịt kín, tay chân bị trói chặt.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều thầm đoán gã trai kia chắc là bị trúng ám dược của Vạn Hoa Cung và bây giờ bị giam vào đây để xử lý.

Nhưng tại sao bọn chúng lại thả y vào giam chung với nàng. Chẳng lẽ Lý Ngọc Uyển lại có mưu đồ gì?

Trong khi Hoàng Phủ Ngọc Kiều còn đang bán tín bán nghi thì La Linh đã ngồi dậy được và đang ra sức cởi trói.

Thật ra bọn nữ tỳ của Cung chủ Lý Ngọc Uyển cũng không đến nỗi trói La Linh chặt lắm. Chàng vùng vẫy một hồi thì đã thoát ra khỏi đám dây trói và đưa tay gỡ khăn bịt mắt ra.

Đập vào mắt chàng đầu tiên là hàng khung sắt bao xung quanh. Phía xa là một ngọn đuốc được cắm trên tường soi tạm khung cảnh âm lạnh trong ph*ng.

Chàng quay người nhìn về phía sau thì chợt giật mình vì một bóng trắng lõa lồ đang ngồi trên giường.

Phải nói căn ph*ng giam chỉ rộng chừng ba trượng. Vì thế tuy rằng cảnh vật không được sáng lắm nhưng chàng vẫn nhận ra đối phương là một nữ nhân tóc dài buông thả.

Hai vú nàng vươn lên đầy đặn với hai núm vú tươi hồng.

La Linh kinh ngạc vội quay mặt đi miệng hỏi lớn:

- Cô nương là ai? Sao lại ở trong này?

Hoàng Phủ Ngọc Kiều đã hơn 10 năm bị giam cầm trong địa thất, tách biệt với thế gian. Nàng đối với mọi sự đã như một mặt hồ phẳng lặng, dường như chẳng việc gì khiến nàng phải bận tâm hay lo lắng nữa. Ấy thế mà chỉ trong mấy phút đồng hồ. Từ lúc La Linh xuất hiện ở nơi này. Trong lòng nàng đã bị chấn động không ít.

Đầu tiên là sự xuất hiện của chàng làm cho nàng cảm thấy ngạc nhiên.

Sau đó là việc nhìn thấy tấm thân lõa thể của chàng làm cho nàng trở nên xao xuyến.
Rồi bây giờ khi chàng lên tiếng hỏi lại làm cho nàng cảm thấy bối rối không biết nói gì.

La Linh thấy nữ nhân không trả lời thì nghĩ rằng nàng nọ bị câm. Nhưng trong lòng chàng không khỏi thắc mắc nữ nhân này lại ai? Tại sao nàng ta lại bị giam vào một nơi bí mật như vầy.

Dường như ở Vạn Hoa Cung vẫn còn rất nhiều điều bí ẩn mà chàng vẫn còn chưa hay biết.

La Linh nhận thấy có một dòng nước nhỏ chảy róc rách từ trên xuống qua bức tường đá. Chàng bước lại gần giơ tay hứng lấy nước uống.

Uống nước xong rồi La Linh mới bắt đầu bình tĩnh ngồi lại suy nghĩ mọi việc. Chàng cảm thấy nội vụ vừa rồi có cái gì đó rất không bình thường. Dường như có một âm mưu gì đó hết sức bí mật mà chàng không thể nhận ra.

Chàng đang ngồi suy nghĩ thì chợt nghe tiếng nữ nhân thánh thót hỏi:

- Công tử là ai? Tại sao lại bị giam vào đây?

La Linh nhận ra nữ nhân nọ không hề câm thì hết sức vui mừng vội nói:

- Hóa ra cô nương biết nói! Tại hạ cứ tưởng cô nương bị câm rồi.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều hứ lên một tiếng giọng lạnh lùng:

- Nhà ngươi quả là nhiều chuyện. Có mau báo tên họ ra không?

La Linh thấy nàng nọ hách dịch như vậy không khỏi nổi giận. Nhưng chàng nghĩ lại mình cũng chẳng nên chấp nhất làm gì với nàng ta nên từ tốn nói:

- Tại hạ là La Linh. Bị Cung chủ giam vào đây.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều cau mày sẵn giọng:

- Cung chủ là Lý Ngọc Uyển phải không?

La Linh cũng lạnh lùng đáp trả:

- Phải!

Hai người nói đến đây liền im bặt. Dường như trong đầu họ đều có tâm sự riêng nên không ai lên tiếng nữa.

Rồi trong mấy ngày tiếp sau đó. Cả hai đều hạn chế tiếp xúc với nhau. Hoàng Phủ Ngọc Kiều thân là con gái nên nàng hết sức giữ gìn. Nàng chỉ sợ La Linh nhân lúc nàng sơ thất lao đến làm ẩu thì rất nguy hiểm.

Thế nhưng Hoàng Phủ Ngọc Kiều lại quên mất một điều. La Linh hiện nay đã mất hết công lực.

Nếu giữa hai người có xảy ra đánh nhau thì chỉ một cái phất tay của nàng cũng khiến cho chàng ta phải mất mạng.

Còn đối với La Linh thì đã biết tên của người bị giam chung với chàng là Hoàng Phủ Ngọc Kiều. Trong mấy ngày giam chung đó chàng cũng nhận ra nàng ta là một mỹ nhân rất xinh đẹp nhưng lại rất lạnh lùng.

Cả hai vì cùng lõa thể lại bị giam chung trong căn ph*ng hẹp nên dù muốn hay không cũng không khỏi nhìn thấy hết của nhau.

La Linh thì đã thấy cặp vú no tròn của nàng và đám lông l. đen kịt che phủ hạ thể. Khi nữ nhân tắm rửa. Chàng không khỏi nhìn thấy cái l. vung đầy của nàng.

Còn Hoàng Phủ Ngọc Kiều cũng đã thấy tường tận con c*c của La Linh. Không những thế. Đôi khi trong lúc chàng ngủ con c*c của chàng lại tự động sửng cồ lên cứng ngắt và to đùng chỉnh thẳng lên trời. Hoàng Phủ Ngọc Kiều những lúc như vậy không khỏi đỏ mặt suy nghĩ vẫn vơ.

Một tuần nữa trôi qua, Hoàng Phủ Ngọc Kiều và La Linh chợt nhận thấy rằng việc họ ý tứ với nhau thật là vô ích. Cảnh nam nữ trần truồng ở chung một ph*ng thì có dấu diếm kiểu gì cũng không thể nào làm được. Hoàng Phủ Ngọc Kiều cũng như La Linh từ từ trở nên phóng khoáng hơn đối với việc sinh hoạt. Hai người tự do đi đứng, tự do tắm rửa, tự do cử động thân thể không còn gò bó gì nữa. Cảnh tượng con c*c của La Linh khi to hẳn lên, lúc lại sìu nhỏ không còn ảnh

hưởng gì đến Hoàng Phủ Ngọc Kiều. Nàng bây giờ có thể tự nhiên tắm rửa trước mặt La Linh.

Thậm chí có lúc nàng còn thò tay vào trong l. để sục rửa cũng không còn thấy ái ngại nữa.

Những lúc trước, khi đi ngủ, Hoàng Phủ Ngọc Kiều còn khép nép co chân, gác tay để chàng nọ không ngó thấy những chỗ kín đáo của nàng. Nhưng bây giờ nàng cứ thoải mái nằm lăn ra ngủ để mặc chàng thích chỗ nào cứ việc nhìn mà không còn cảm giác xấu hỗ gì.

Còn về phần La Linh. Chàng cũng tự nhiên hơn khi ngắm nghía thân hình nữ nhân. Ở trong địa thất vắng lặng. Thời gian trở nên rất dài. Vì thế có những lúc La Linh ngồi hàng giờ nhìn ngắm cơ thể Hoàng Phủ Ngọc Kiều mà tưởng nhớ đến người thân của chàng.

Hai người ở trong động thất không có việc gì làm. Họ tìm cách giết thời gian bằng những câu chuyện bâng quơ. La Linh thì kể cho Hoàng Phủ Ngọc Kiều nghe về thân thế và hoàn cảnh của mình. Còn Hoàng Phủ Ngọc Kiều cũng kể cho La Linh nghe về lý do tại sao nàng bị giam ở nơi đây.

Chương 18: [Hậu Cuồng Long Chưởng]

Hai người nói riết với nhau rồi chẳng còn gì để nói. Họ bắt đầu đem những chuyện yêu đương trước kia ra kể lại. Hoàng Phủ Ngọc Kiều thì vừa ngạc nhiên, vừa thích thú khi nghe câu chuyện về những tao ngộ kỳ lạ của La Linh đối với các nữ nhân. Đến phiên La Linh thì lại tán thưởng và phục thầm tình yêu và sự hy sinh cao cả của Hoàng Phủ Ngọc Kiều đối với người yêu.

Tình cảm giữa hai người từ từ trở nên gắn bó hơn trước. Hoàng Phủ Ngọc Kiều thấy La Linh mỗi đêm đều run rẩy vì lạnh thì cảm thương cho chàng. Nàng nằm trên giường suy nghĩ hồi lâu rồi khe khẽ gọi La Linh lên nằm chung cùng giường với nàng.

La Linh lắc đầu không dám thu nhận ân tình đó. Chàng sợ rằng mình lên nằm cùng nàng sẽ không kiềm chế được để xảy ra những chuyện đáng tiếc.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều thì lại không nghĩ như vậy. Nàng thấy La Linh bị mất hết võ công không có khả năng tự vận công kháng lại sự lạnh lẽo nên giục nàng lên giường ngủ cùng nàng.

La Linh bị nàng giục quá không tiện từ chối đành bước đến nằm ghé một bên.

Chiếc giường nhỏ vốn dĩ chỉ được dùng cho một người nằm. Bây giờ hai người bọn họ cùng nằm một chỗ thì dù La Linh hay Hoàng Phủ Ngọc Kiều có cố gắng thu nhỏ lại thì vẫn không khỏi có chỗ đ.ng chạm.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều thấy da thịt chàng đ.ng vào người mình lạnh ngắt thì càng thương xót.

Nàng thấy chàng có vẻ ngại ngần sợ tiết mạn mình thì thở dài thầm nghĩ:

"Bây giờ ta với y có chỗ nào che dấu được nhau. E rằng đến như chồng vợ cũng chưa chắc đã được như vậy. Tuy ta không yêu y, nhưng cũng không thể thấy người ta khốn khổ mà không cứu. Quý hồ là chúng ta trong sáng thì không sợ gì cả."

Nàng khẽ khàng thì thầm với La Linh:

- La công tử. Công tử cứ nằm sát lại đây. Chúng ta ôm nhau thì sẽ đỡ lạnh hơn.

La Linh thấy nàng nói giọng ôn nhu như vậy thì hết sức cảm khích. Chàng nghĩ nàng là nữ nhân mà còn khoáng đạt như vậy thì chàng là nam nhân cũng chẳng cần úy kỵ làm gì.

La Linh bèn nằm sát lại bên người ngọc rồi quàng tay ôm lấy người nàng.

Hai người khẽ rùng mình khi thân thể họ lần đầu tiên chạm vào nhau một cách mật thiết.

Cặp nhũ phong no tròn của Hoàng Phủ Ngọc Kiều áp sát vào bên ngực chàng. Hạ thể hai người tiếp giáp lẫn nhau khiến cho trong lòng cả hai tự nhiên cảm thấy xôn xao dễ chịu.

Con c*c của La Linh áp vào vùng bụng thon nhỏ của Hoàng Phủ Ngọc Kiều làm nàng thấy êm êm, ấm ấm lạ lùng.

Hơi thơm từ thân thể Hoàng Phủ Ngọc Kiều thì lại tỏa ra nhập vào mũi La Linh khiến cho chàng cảm thấy ngây ngất.

Hai người nằm im bất động một lúc. Thế rồi Hoàng Phủ Ngọc Kiều khẽ cựa mình dúi đầu vào ngực chàng.

Hai tay La Linh chợt trở nên mạnh mẽ ôm sát người ngọc vào lòng.

Hai ngươi đều cố gắng kiềm nén hơi thở. Dấu đối phương cảm giác hồi hộp của mình.

Nhưng mà con c*c của La Linh thì lại không chịu theo lệnh chủ nhân. Sau một hồi tiếp giáp với da thịt mịn màng nơi hạ thể của Hoàng Phủ Ngọc Kiều, con c*c đã từ từ nở lớn ra thấy rõ.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều làm gì không nhận ra sự khác lạ. Nàng cảm thấy kinh hãi khi cái thứ kia áp sát vào bụng nàng nóng hổi.

Nó vừa to, vừa tròn, vừa cứng, vừa nóng. Thật không biết làm thế nào nữa.

Hai người nằm im một lúc rồi Hoàng Phủ Ngọc Kiều khe khẽ lên tiếng:

- Công tử ngủ đi. Ngọc Kiều cũng buồn ngủ lắm rồi.

Nàng nói xong nhắm mắt lại từ từ chìm vào giấc ngủ.

Qua ngày hôm sau, rồi ngày hôm sau nữa. Hoàng Phủ Ngọc Kiều và La Linh đã quen với chuyện ngủ chung. Hai người nằm ôm nhau ngủ mà không còn có cảm giác e ngại nữa.

Tuy nhiên, chuyện nam nữ trần truồng ngủ chung thì khó thể nào không có chuyện. Hôm đó, như thường lệ, Hoàng Phủ Ngọc Kiều ôm La Linh ngủ. Trong đêm, cái chân nàng lại vô tình gác lên hông chàng. Với tình thế đó, cái l. của Hoàng Phủ Ngọc Kiều tự nhiên được mở rộng hết cở.

Và rồi chuyện gì đến ắt phải đến. Con c*c to lớn cứng ngắt của La Linh đã tìm đúng vào khe đào nguyên của người mỹ nữ.

Hai người đều chìm trong giấc điệp nên không làm sao nhìn thấy sự tình.

Trong cơn mơ đó, La Linh thấy mình gặp lại Tiêu Sơn Thần Nữ trong căn ph*ng nhỏ. Hai người ôm ấp, hôn hít nhau rồi đưa nhau lên giường.

Thân hình Tiêu sơn thần nữ tuyệt đẹp hiện ra với tất cả sự lộng lẫy mê người. Cái l. nàng mở rộng ra và vung đầy trong cơn *** đến tột cùng. La Linh thích thú đưa tay nắm lấy con c*c ấn vào lỗ l.. Cảm giác chật chội chất ngất tức thì diễn ra. Chàng thấy l. nàng nọ bó chặt lấy con c*c chàng quả giống hệt như lúc cái l. trinh của nàng bị chàng phá đầu tiên. La Linh sung sướng ôm chặt lấy thân hình nương tử trong lúc con c*c chàng cứ lừng lững tiến vào âm phong động chật hẹp âm ướt và nóng ran nọ.

Còn về phía Hoàng Phủ Ngọc Kiều. Nàng mơ thấy mình gặp gỡ với người yêu Hàn Thiếu Thanh. Hai người sau bao năm không gặp lại nhau giờ nhìn nhau với biết bao ân tình chan chứa. Hàn Thiếu Thanh ôm chặt lấy người yêu hôn nàng say đắm.

Đôi mắt Hoàng Phủ Ngọc Kiều nhắm nghiền trong niềm hạnh phúc vô biên.

Đột nhiên, Hàn Thiếu Thanh bế bỗng nàng lên đi về phía giường. Hoàng Phủ Ngọc Kiều lo lắng nhưng lại không dám cản.

Thế rồi y phục nàng nhanh chóng bị lột ra để lộ phía bên trong là những đường cong gợi cảm và mê hoặc.

Hàn Thiếu Thanh sướng quá lao đến ôm chặt lấy người yêu. Chàng vừa ôm vừa hôn nàng say đắm. Rồi trong một tít tắt, cái l. nàng đã bị con c*c của người yêu đâm phải.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều sợ hãi định tìm cách đẩy chàng ra.

Nhưng mà đôi môi Hàn Thiếu Thanh đã ngậm lấy một bên vú của nàng mà bú liếm.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều đờ người ra trong trạng thái đấu tranh giữa dục tính và lý trí.
Nàng nửa muốn đẩy chàng ra, nửa lại không nở rời chàng.

Đã hơn 10 năm hai người không gặp lại nhau. Chẳng lẽ vì chuyện này mà nàng lại làm hỏng mối tình yêu thương nhớ bấy lâu giữa hai người được sao.

Thế rồi, trong một tít tắc ngắn ngủi đó. Cái l. trinh đã bị con c*c to lớn đâm vào lún cán.

Cảm giác đau đớn kèm theo một sự ngất ngây hết sức lạ kỳ.

Cái l. nàng như bị nong ra hết cở cùng với cảm giác vừa đau vừa tê tái vô cùng.

Rồi hai kẻ nam nữ thoải mái trao cho nhau tất cả. l. c*c hai người liên tục ma sát lẫn nhau. Con c*c kia nở lớn khoan sâu vào lỗ l.. Còn cái l. nọ lại co bóp nhồi nhét không ngừng con c*c đang trong giai đoạn động dục.

Âm dương hòa hợp, thân xác gắn vào nhau. Cảm giác mê ly trong giấc mơ của hai kẻ nam, nữ giờ lại được họ thực hiện ngay trong lúc này.

Hai người trong mơ đều tưởng rằng mình gặp kẻ trong mộng, họ có ngờ đâu sự thực hoàn toàn không phải như vậy. Trong cơn mơ họ làm gì với người yêu thì trong thực tại họ lại làm với nhau y như vậy.

Thế rồi, cảm giác khoái ngất gia tăng đến cực điểm. Toàn thân con c*c run lên và bắt đầu bắn khí t*ng trùng ra xối xả.

Cái l. nọ cũng xịt khí ra ào ào và liên tục co bóp hút lấy bằng hết từng giọt tinh dịch trong người La Linh thải ra.

Cả hai bất giác choàng người tỉnh dậy.

Họ mở mắt ra kinh ngạc nhìn nhau trong khi hạ thể họ, con c*c và cái l. vẫn còn đang xịt khí.

Trong một thoáng sau đó, con c*c đã thu nhỏ rời khỏi lỗ l..

Toàn thân hai người mới bắt đầu lấy lại bình tĩnh.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều hiểu ra mọi sự đã hoàn toàn xảy ra rồi. Cái l. trinh của nàng giữ bấy lâu để cho người yêu thì bây giờ đã bị kẻ khác chiếm đoạt lấy.

Đau hơn nữa là bản thân nàng cũng đã chủ động hoan lạc cùng y chứ nào phải nàng bị người ta ép uổng.

Hơn nữa nàng lại không thể nào trách cứ được người ta vì chính nàng đã chủ động để y lên giường nằm chung với nàng.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều càng nghĩ càng đau khổ bất giác oà lên khóc nức nở.

La Linh thì tự thẹn mình đã xâm phạm đến trinh tiết của Hoàng Phủ Ngọc Kiều. Chàng biết nàng đã có người yêu thế mà chàng lại ra tay chiếm đoạt thân thể nàng được sao.

Đến lúc Hoàng Phủ Ngọc Kiều bật lên tiếng khóc thì La Linh chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ nữa.

Chàng ôm chặt lấy đầu nàng áp vào ngực mình rồi bật lên tiếng kêu đau khổ:

- Ta, ta là kẻ táng tận lương tâm, là kẻ dâm dục bỉ ổi. Nàng... nàng mau giết ta đi.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều nghe chàng tự trách thì lại càng khóc to hơn. Nàng cảm thấy chỉ có khóc mới có thể giúp nàng vơi đi nỗi đau khổ trong lòng.

La Linh thấy Hoàng Phủ Ngọc Kiều khóc lóc tuyệt vọng như vậy thì chịu không nổi nữa.Chàng xô nàng ra đứng bật dậy rồi lao đầu mình vào vách đá định tự vẫn.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều đang cơn đau đớn. Nhưng nàng thấy La Linh liều mạng như vậy thì cũng hoảng kinh lên vội nhảy lại ôm chặt lấy chàng.

Hai người cùng lúc ngã lăn ra.

La Linh thấy bị Hoàng Phủ Ngọc Kiều ôm lấy thì càng ra sức giẫy giụa. Chàng thét lên trong nỗi đau khổ tận cùng:

- Ta phải chết. Ta phải chết!

Hoàng Phủ Ngọc Kiều nước mắt dàn dụa ôm chặt lấy eo lưng La Linh miệng nức nở:

- Chàng chết đi thì thiếp cũng không muốn sống nữa. Thôi thì thiếp và chàng cùng chết đi là xong.

La Linh kinh hãi nhìn lại khuôn mặt Hoàng Phủ Ngọc Kiều ở bên cạnh mình nói lớn:

- Ta là kẻ gây ra tội ác, phải chết là đáng rồi. Nàng có tội tình gì đâu mà cũng định quyên sinh?

Hoàng Phủ Ngọc Kiều nức nở nói:

- Thiếp là kẻ hại trượng phu thì thiếp chết đi cũng đúng lắm!

La Linh ngơ ngác không hiểu gì cả vội nói:

- Ơ! Nhưng nàng làm gì đã có trượng phu. Sao lại có chuyện lạ kỳ như thế được.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều ngồi dậy đưa tay vuốt tóc và nước mắt để lộ ra khuôn mặt xinh đẹp.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều e lệ nói ấp úng:

- Chàng... chàng đã hại thiếp như vậy mà còn không chịu nhận nương tử ư?

Đến lúc này La Linh đã hoàn toàn minh bạch tâm ý của nàng. Đôi mắt chàng chợt chiếu lên long lanh nhìn thẳng vào khuôn mặt vẫn còn vương nước mắt của người con gái xinh xắn.

La Linh run giọng nói:

- Nàng... nàng đã tha thứ cho ta sao...

Hoàng Phủ Ngọc Kiều xấu hỗ cúi đầu không nói một lời.

La Linh thấy thần thái nàng ta như vậy thì chợt hiểu mỹ nhân đã đồng ý nhận chàng làm phu tướng rồi.

Bất đồ La Linh nhảy bỗng lên reo hò inh ỏi:

- Ha.. ha... ha... Ngọc Kiều đã nhận ta làm phu quân rồi.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều thấy chàng vui mừng như vậy không khỏi cảm động. Nàng nhớ lại tình yêu nàng dành cho Hàn Thiếu Thanh bao nhiêu năm nay vậy mà giờ đây lại bị mấy lời nói ngây ngô vừa rồi của La Linh làm cho tan biến hết cả.

La Linh sung sướng quá nhảy phắt lại ôm lấy người ngọc bế hẳn lên giường.

Chàng đè lên người nàng vừa hôn vừa vuốt ve.

Rõ ràng chàng hành động trong tư thế của kẻ chiếm đoạt. Và Hoàng Phủ Ngọc Kiều bây giờ không còn là Hoàng Phủ Ngọc Kiều của mấy ngày trước nữa.

Mà thật đúng như vậy. Trước sự tấn công như điên cuồng của La Linh. Hoàng Phủ Ngọc Kiều chỉ còn biết im lặng chấp nhận. Thân thể nàng nhanh chóng bị chàng khám phá hết mọi chỗ bí ẩn.

Rồi quân tử kiếm của chàng vươn dài, cứng ngắt từ từ đưa vào âm phong ngọc động của nàng.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều bấy giờ chẳng khác gì con cừu non đang đợi bị phanh thây xẻ thịt. Cái l. nàng bị con c*c to lớn của La Linh nong ra hết cở. Cảm giác đê mê tê tái bắt đầu lan tỏa ra toàn thân.

Cái miệng xinh xắn của nàng bật lên tiếng rên khe khẽ. Cảm giác được con c*c nong đầy trong lỗ l. làm nàng thấy sướng khoái tưng bừng.

Người mỹ nữ nhắm nghiền mắt lại trong một trạng thái khoái lạc tràn đầy. Hoàng Phủ Ngọc Kiều chợt nghĩ phải chăng nàng đã uổng phí biết bao năm xuân xanh. Hạnh phúc là gì đây khi chỉ có nhớ thương và chờ đợi. Không phải. Nhất định không phải. Vậy thì cái cảm giác sướng đến tê người này là gì? Đó phải chăng là hạnh phúc? Cùng không phải nốt.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều bỗng nhiên mở lớn hai mắt. Cơn khoái dục bùng lên khi con c*c của La Linh lại khoan một phát cực mạnh vào l. nàng. Đôi mắt nàng chợt nhận ra hình ảnh của La Linh và khuôn mặt khôi ngô tuấn mỹ của chàng.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều bỗng từ từ nhắm mắt lại lầm bầm.

Phải rồi. Tình yêu đó là sự khoái sướng khi được người mình yêu ái ân ngây ngất.

Nếu có chàng ở bên cạnh ta, chung đ.ng cùng ta thì mọi chuyện sẽ không còn là quan trọng nữa. Ta bị giam hay không bị giam cũng vậy mà thôi.

Chương 19: [Hậu Cuồng Long Chưởng] Trốn khỏi Vạn Hoa Cung

Trong những ngày kế tiếp, tình cảm của Hoàng Phủ Ngọc Kiều đối với La Linh ngày càng trở nên bền chặt. Mối u tình của nàng dành cho Hàn Thiếu Thanh đã phai nhạt dần sau những trận mây mưa nẩy lửa và đầy hoan lạc.

Người con gái 28 tuổi đã đạt được thống khoái cùng cực trong những trận truy hoan liên tiếp.

Nàng đang ở vào tuổi phát dục mạnh nhất nên những ái ân kia để lại trong lòng nàng những hồi ức đẹp không thể nào quên.

Hai người ở trong địa thất cả ngày lẫn đêm. Cả hai chẳng có việc gì làm nên thường hoan lạc với nhau đến tê l., rát c*c.

Phải công nhận đối với các nữ nhân từ trước đến nay thì Hoàng Phủ Ngọc Kiều là người được ân sủng của chàng nhiều nhất. Trong chỉ một thời gian ngắn mà con c*c của La Linh đã *** l. mỹ nhân đến nở hẳn ra.

Hai người ** nhau bất kể lúc nào, bất kể thời gian. Thích là ** mà nhiều khi mệt quá không ** nổi thì cũng để con c*c vào trong l. để cho cái l. khỏi nhớ.

Tình cảnh này khỏi cần nói thêm nữa cũng biết hai người bọn họ đối xử với nhau thế nào rồi.

Một hôm. Sau một trận truy hoan. La Linh nằm ngửa ra đất nhìn lên nóc động thất thở dài.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều nằm kề bên cạnh nghe thấy tiếng thở dài của chàng bất giác ngạc nhiên khẽ hỏi:

- Tướng công tại sao lại thở dài! Chẳng lẽ chàng đã chán thiếp rồi sao?

La Linh nhìn sang khuôn mặt người ngọc khẽ đưa tay tát yêu vào má nàng nói:

- Nương tử đúng là suy đoán hão. Ta đối với nàng chẳng lẽ lại còn chưa đủ yêu thương ư?

Nói xong chàng quàng tay ôm lấy người Hoàng Phủ Ngọc Kiều. Đôi môi cúi xuống hôn hít đôi nhũ phong tròn đầy trắng mịn.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều khuôn mặt ửng hồng hạnh phúc. Nàng cảm thấy khuôn ngực nàng đang trương lên trước những nụ hôn và sự khích thích của chàng.

Nhưng La Linh lại không có ý định tái chiến. Chàng chợt buông người Hoàng Phủ Ngọc Kiều ra rồi ngước mắt nhìn lên thành động.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều bắt đầu lo lắng khi nhìn thấy hành động khác lạ của chàng. Nữ nhân vốn rất nhạy cảm nên chỉ cần để ý một chút Hoàng Phủ Ngọc Kiều đã đoán ra được ẩn tình của phu quân.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều khẽ hỏi:

- Tướng công định trốn khỏi đây chăng?

La Linh đưa mắt nhìn trần động nói giọng buồn rầu:

- Ta bây giờ chỉ như một phế nhân. Có muốn ra khỏi đây cũng lực bất tòng tâm mà thôi.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều lặng yên suy nghĩ. Nàng chợt nhớ lại trong cuốn kinh thư do Cung chủ đời trước truyền cho nàng có một đoạn nói về cách phá giải độc tố làm tiêu tan công lực.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều nghĩ ra điều này liền mừng rỡ ngồi bật dậy nói lớn:

- Tướng công! Thiếp biết một cách phá giải độc thủ do chàng rồi.

La Linh ngỡ ngàng đưa mắt nhìn Hoàng Phủ Ngọc Kiều hỏi:

- Nàng biết cách phá giải thực ư?

Hoàng Phủ Ngọc Kiều tươi cười nói:

- Chàng có biết khi trước suýt nữa thiếp đã được chọn làm Cung chủ Vạn Hoa Cung rồi. Do vậy đối với thủ pháp của Cung chủ thiếp cũng biết được một vài.

La Linh thấy nàng có vẻ tin tưởng như vậy cũng vui mừng ngồi dậy nắm lấy vai mỹ nhân hỏi:

- Nàng nói đi. Cách giải phá thế nào?

Hoàng Phủ Ngọc Kiều chậm rãi kể.

Theo như Cung chủ đời trước nói lại thì muốn giải phá độc tố tồn tại trong nội thể của nam nhân thì nữ nhân phải hút lấy khí âm độc đó vào trong người.

Khí âm độc này tuy có tác dụng phá giải công lực của nam nhân, nhưng đối với nữ nhân thì lại là một môn thuốc vô cùng quý báu giúp nữ nhân thăng tiến nội lực.

Có điều việc phá giải này khá là tế nhị và không dễ thực hiện.

La Linh thấy Hoàng Phủ Ngọc Kiều nói giữa chừng thì dừng lại liền không nén nỗi tò mò vội hỏi:

- Nàng nói thử xem. Rốt cuộc đó là phương pháp gì?Hoàng Phủ Ngọc Kiều liếc yêu trượng phu rồi ửng đỏ mặt lên kể tiếp:

- Chuyện này muốn thực hiện được thì phải tuân thủ mấy điều sau đây: Trước hết, nam nhân sẽ nằm ngửa ra đất để cho nữ nhân ngồi lên con c*c của mình. Sau đó, nữ nhân sẽ dùng nội lực bản thân tích tụ vào cái l. để hút dần âm độc từ người nam nhân thông qua con c*c.

Việc làm này không phải dễ dàng. Vì trong lúc nữ nhân hút lấy âm độc thì con c*c của nam nhân sẽ bị khích dục rất mạnh. Nếu giữa chừng thực hiện mà con c*c lại bị phụt khí thì nữ nhân sẽ bị tổn thương âm cụ ngay.

Vì thế khó khăn nhất của phương pháp này là khả năng kiềm nén dục tình của nam nhân.

Tuy nhiên, về phía nữ nhân cũng gặp khó khăn không kém. Do con c*c của nam nhân đâm ngập lỗ l.. Vì thế trong lúc hút lấy âm độc cái l. nữ nhân cũng bị con c*c của nam nhân kích thích.

Nếu nữ nhân không giữ được tâm trí. Để dục vọng trào lên, thì cái l. sẽ xịt khí ra và co bóp hút lấy t*ng trùng từ c*c nam nhân.

Hậu quả của nó sẽ khiến nam nhân chịu không nỗi khoái lạc phụt khí t*ng trùng ra đầy l..

Tóm lại, để hoàn thành cách giải độc thì cả nam và nữ đều phải có định lực thâm hậu và khả năng kiềm chế tình dục thật tốt.

Nếu không đạt được như vậy mà cố gắng miễn cưỡng thì hậu quả sẽ vô cùng to lớn.

Nam nhân thì sẽ không bao giờ có thể phục hồi võ công, còn nữ nhân thì bán thân bất toại không thể nào cứu chữa được nữa.

La Linh nghe mỹ nhân nói vậy thì vừa ngạc nhiên vừa lo buồn. Chàng nhận thấy phương pháp này quả là vô vọng rồi.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều kể xong thấy tướng công cau mày có vẻ thất vọng thì đoán ra suy nghĩ của chàng liền nói:

- Tướng công chớ nên bi quan. Chúng ta cứ thử làm xem sao?

La Linh lắc đầu nói:

- Ta không muốn vì ta mà nàng bị nguy hiểm. Chẳng thà ta cứ để như thế này cũng được.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều đâu chịu để vậy liền nói:

- Tướng công không được bàn lùi. Xung quanh chàng có rất nhiều nương tử đang mỏi mắt ngóng chờ. Chàng phải nhanh chóng tìm cách thoát khỏi nơi này mới là hợp lẽ.

La Linh nghĩ lại thấy lời nói của Hoàng Phủ Ngọc Kiều rất đúng. Nếu chàng không thoát khỏi nơi này thì các vị nương tử của chàng rồi sẽ ra sao. Họ chắc hẳn sẽ chìm trong tuyệt vọng mất thôi.

Thế rồi sau mấy ngày suy nghĩ, La Linh quyết định thử cùng Hoàng Phủ Ngọc Kiều tiến hành giải độc.

Hai người y theo phương pháp mà Hoàng Phủ Ngọc Kiều đã nói ra để thực hiện. Con c*c của La Linh được lắp đầy vào trong l. của Hoàng Phủ Ngọc Kiều. Còn Hoàng Phủ Ngọc Kiều thì ngồi trên bụng của La Linh ra sức vận công.
Tình trạng l. c*c cắm vào nhau đó khiến cho cả hai đều cảm thấy ngây ngất sướng khoái.

Nhưng dù sao họ đã *** với nhau liên tục mấy ngày liền rồi nên l. c*c hai người cũng không đến nỗi quá mức nhạy cảm như lúc mới đầu nữa.

Tình cảnh này kéo dài đến hôm thứ 4 thì bắt đầu phát sinh biến chứng. Cái l. nọ bị con c*c áp vào mãi thì khí ứ cứ lớn dần lên.

Mà sự gia tăng của áp lực khí làm cho cái l. căng ra trương nở lớn hơn hẳn bình thường.

Cảm giác này khiến cho Hoàng Phủ Ngọc Kiều sướng không chịu nổi.

Nàng cố gắng cầm cự đến nỗi mặt mày đỏ bừng, toàn thân run rẩy, còn cái l. thì cứ rỉ ra nước ngày càng nhiều.

Bản thân La Linh thì cũng gặp phải khó khăn không kém. Trong 4 ngày trời chàng không hề xuất khí. Còn con c*c lại cứ bị cái l. nọ hâm nóng khiến cho t*ng trùng tụ tập về bể thận làm c*c chàng sướng quá cứ phồng to lên mãi.

Tình trạng này e rằng chẳng sớm thì muộn cả hai sẽ khó mà khống chế được dục tình nữa rồi.

Mà quả đúng như vậy. Hoàng Phủ Ngọc Kiều đang khi ngồi trên c*c La Linh bỗng nhiên bật mình đứng dậy.

Từ trong l. nàng một dòng tinh khí phóng vọt ra có vòi.

Đây là hiện tượng nữ nhân đã khoái sướng đến mức cùng cực không thể kiềm hãm.

Toàn thân Hoàng Phủ Ngọc Kiều run lên bần bật. Hạ thể nàng co giật và nước dâm ào ra không sao cản được.

Chỉ tội cho La Linh đang nằm dưới đất bị tinh khí của nàng bắn ra đầy mặt làm chàng tối tăm mặt mũi.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều phóng khí xong rả rời ngồi phịch xuống đất.

La Linh thấy nàng khoái lạc như vậy cũng chịu hết xiết. Chàng vội nhào đến đè lên người ngọc rồi đút con c*c của chàng vào l. nàng mà ** liên hồi.

Thân hình hai người run động mãnh liệt trong trận truy hoan không được báo trước.

Lát sau, con c*c của La Linh đã phóng dịch ra đầy l. của mỹ nhân. Lúc này chàng mới chịu nằm lăn ra đất.

Hai người thở hỗn hển nghỉ ngơi một lúc. Hoàng Phủ Ngọc Kiều sau cơn sướng khoái mới quay mặt nhìn tình quân cười khúc khích:

- Tướng công quả thật là con quỷ dâm dục. Chàng làm cho thiếp đến vỡ l. ra mất. *** gì mà **

mạnh kinh khủng.

La Linh cười cười chọc ghẹo:

- Ta không biết ai làm cho ta như vậy. Con c*c cứ nằm mãi trong l. mà không được xịt khí thì ai mà chịu được.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều như nghĩ ra một điều gi hớn hỡ nói:

- Đúng rồi. Chúng ta sao không nghĩ ra chuyện đó nhỉ. Chàng và thiếp không nhất định phải giải độc cùng nhau luôn luôn, mà cách vài ngày chúng ta lại ** nhau để khỏi bị ức chế. Việc này đúng là tiện lợi vô cùng.

La Linh khoái chí gật đầu đồng ý ngay.

Từ đó hai người cứ thế tiến hành. Hóa ra việc làm này lại có tác dụng hữu hiệu vô cùng. Việc vừa ** vừa giải độc đã mang lại cho cả hai mang tâm trạng thoải mái và sự tự tin.

Mỗi khi La Linh hoặc Hoàng Phủ Ngọc Kiều cảm thấy chịu không nổi khoái sướng thì liền xả công rồi lao vào nhau mà ** cho đến khoái l., sướng c*c mới thôi.

Ngày tháng qua đi. Hai người ở trong địa thất chung đ.ng cùng nhau thấm thoát đã hơn 20 ngày.

Trong khoảng thời gian đó, nội công của La Linh đã từng bước được hồi phục. Đến ngày thứ 22 chàng đã thấy mình có thể vận khí hành công được nên bắt đầu quay sang bàn với Hoàng Phủ Ngọc Kiều cách trốn khỏi địa thất ra ngoài.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều cũng không phản đối. Nàng suy nghĩ một hồi rồi nói:

- Việc trốn khỏi địa thất không phải là dễ. Nếu chúng ta muốn thoát khỏi nơi này e rằng chỉ có thể ra được bằng đường trên kia. Nhưng mà, thiếp nghĩ cơ hội rất hiếm hoi. Nó chỉ xuất hiện khi bọn người Vạn Hoa Cung cho người mang cơm đến. Khi đó, với khoảng trống được mở ra phía trên. Hai người chúng ta sẽ nhảy lên để hạ thủ. Tuy nhiên, từ dưới này lên trên đó lại quá cao. E rằng cả thiếp và chàng đều không ai có thể phóng lên cao như vậy.

La Linh nhìn lên thành động ngẫm nghĩ một lúc rồi cười nói:

Chương 20: [Hậu Cuồng Long Chưởng]

- Nương tử chớ lo. Nếu bản thân nàng không lên đến độ cao đó được thì ta sẽ giúp nàng. Chỉ cần khi chúng mở khe cửa động thì ta sẽ đẩy nàng lên. Với công phu của nàng thì sẽ dễ dàng khống chế bọn chúng rồi thả dây xuống cứu ta lên sau. Điều nay ta nghĩ bọn chúng đến nằm mơ cũng chẳng nghĩ ra.

Hai người y kế tiến hành. Từ đó bắt đầu ra sức tập luyện phương pháp vượt ngục. Ban đầu việc phối hợp giữa La Linh và Hoàng Phủ Ngọc Kiều còn chưa ăn khớp. Thân hình mỹ nhân còn cách trần động đến 2 sải tay. Thế nhưng, sau hơn hai ngày luyện tập phối hợp. Hoàng Phủ Ngọc Kiều đã dễ dàng chạm đến mục tiêu. Thậm chí nếu không bị vướng nắp đậy có thể thân hình nàng còn có thể thoát được ra ngoài nữa.

--------------------*-------------------

Hôm đó, vào buổi chiều chập choạng tối, có hai bóng nhân ảnh khinh công rất cao bí mật tiến về phía rừng trúc.

Hai người đó chẳng phải ai xa lạ mà chính là La Linh và Hoàng Phủ Ngọc Kiều vừa thoát ngục ra ngoài.

Trong ánh chiều mờ nhạt hai thân người lõa lồ nối đuôi nhau phóng đi thật nhanh.

Vì tình thế khẩn cấp. Lại không tiện đi tìm y phục nên La Linh và Hoàng Phủ Ngọc Kiều cứ tồng ngồng như vậy mà chạy trên đường. Cũng may, hai người thân pháp quá cao, mà thời gian lại đang vào lúc chập tối nên không bị ai phát hiện.

Lúc này La Linh và Hoàng Phủ Ngọc Kiều đã dừng chân lại bên con đường mòn nhỏ hướng về căn tiểu trúc.

Hai người nằm rạp xuống để ý quan sát.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều nằm bên cạnh La Linh lo lắng nhìn ra phía xa. Theo lời La Linh, hai vị nương tử của chàng là Bạch Ngọc Tiên Tử và Mạn Sương Sương đang ngụ ở đây. Nhưng tại sao hai người đã đến rất gần rồi mà lại chẳng nghe thấy tiếng động gì.

Đột nhiên ngay trong cảnh yên tĩnh, tịch mịch đó chợt có tiếng nữ nhân rú lên quái dị. Ngay sau đó là tiếng một nữ nhân kêu lên kinh hoàng.

La Linh và Hoàng Phủ Ngọc Kiều kinh ngạc nhìn xem thì thấy hai bóng người rượt đuổi nhau tiến lại rất gần.

Người chạy trước thân hình là một mỹ nhân xinh đẹp y phục tơi tả, tóc tai rối bù. Nàng vừa chạy vừa cười một cách điên loạn.

Nữ nhân phía sau là một thiếu nữ khuôn mặt tuyệt đẹp, mặt mày thất sắc. Hai tay cầm một sợi dây mây to đùng.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều ngơ ngẩn không hiểu hai nàng nọ là ai. Thế nhưng đối với La Linh thì chỉ thoạt nhìn đã nhận ra ngay.

Chàng phóng vội đến bên nữ nhân điên loạn giơ tay điểm huyệt nàng nọ rồi vội ôm lấy.

Thiếu nữ chạy sau kinh hoảng suýt la lên khi thấy nàng nọ bị bắt. Nhưng khi nàng nhìn thấy người đang ôm nàng nọ trong tay thì giật nẩy mình đứng khựng lại, miệng há hốc.

La Linh thấy tình trạng thiếu nữ như vậy không khỏi buồn cười hỏi khẽ:

- Thanh muội sao lại kinh ngạc đến thế?

Thiếu nữ này chính là Bạch Ngọc Tiên Tử. Nàng thấy La Linh đột ngột xuất hiện thì sững sờ cả người. Vốn dĩ nàng biết rằng chàng bị Cung Chủ bổn cung bắt nhốt vào một nơi bí mật. Vậy mà không ngờ chàng lại có mặt ở nơi này.

Bạch Ngọc Tiên Tử sau phút kinh ngạc, choáng váng liền bổ nhào ngay lại ôm chàng khóc thảm thiết.

La Linh một tay đỡ lấy bên mình Mạn Sương Sương, tay kia ôm lấy lưng ong của Bạch Ngọc Tiên Tử khẽ vỗ về nàng.

Bạch Ngọc Tiên Tử khóc lóc một lúc đã bình tỉnh trở lại khe khẽ hỏi:

- Tướng công sao lại ra được thế này? Chàng làm thiếp và Mạn muội lo sợ chết được.

La Linh cười nhẹ nói:

- Bây giờ đã không sao rồi. Nàng nói xem. Chuyện gì đang xảy ra thế này?

Bạch Ngọc Tiên Tử nghe La Linh hỏi tới bất giác lại òa lên khóc. Tuy nhiên, lần này nàng chỉ khóc thút thít rồi ngưng lại nghẹn ngào kể:

- Thiếp hay tin tướng công gặp nạn định quay về bàn với Mạn muội. Chẳng ngờ hai người bọn muội tìm kiếm cả hai ngày trời mà vẫn không phát hiện ra nơi tướng công bị giam. Trong lúc bế tắc đó, đột nhiên Mạn muội lại phát bệnh quái dị. Nàng ta cứ cắn xé quần áo trong khi hạ thể cứ xuất hạn dầm dề. Thiếp lo sợ quá nên ngày đêm túc trực bên nàng ta và không còn thời gian đâu để tìm kiếm tướng công nữa.

La Linh nghe nàng nọ nói đến đây đã hiểu ra căn bệnh của Mạn Sương Sương. Chàng biết nếu để chậm ngày nào thì tình trạng của Mạn Sương Sương càng nguy hiểm chừng đó nên vội vàng giục mọi người vào nhà.

Đến lúc này Bạch Ngọc Tiên Tử mới chợt nhận ra bên cạnh La Linh còn một nữ nhân xinh đẹp nữa.

Mặc dù bây giờ nắng chiều đã tắt. Thế nhưng đối với một người có trình độ võ công như Bạch Ngọc Tiên Tử thì ánh sáng này vẫn giúp nàng nhìn thấy rất rõ.

Nàng nhận ra nữ nhân nọ đẹp vô cùng. Từ vóc dáng đến làn da, thảy đều không kém gì nàng.

Hơn nữa vì Hoàng Phủ Ngọc Kiều đang lõa thể nên vú l. nàng lộ ra toàn vẹn và gợi cảm đến mức một người đẹp như Bạch Ngọc Tiên Tử cũng phải ghen thầm.

Mọi người kéo nhau vào căn tiểu trúc. La Linh giới thiệu sơ Hoàng Phủ Ngọc Kiều với Bạch Ngọc Tiên Tử rồi vội bế Mạn Sương Sương vào nhà trong để tìm cách cứu chữa.

Ở bên ngoài hai mỹ nhân bắt đầu đối diện nhìn nhau. Hoàng Phủ Ngọc Kiều thì đã sớm biết Bạch Ngọc Tiên Tử thông qua lời kể của La Linh. Thế nhưng đối với Bạch Ngọc Tiên Tử thì đây là lần đầu tiên nàng gặp mặt Hoàng Phủ Ngọc Kiều. Vì vậy, trong lòng nàng không khỏi thắc mắc về thân thế và quan hệ giữa nàng ta với tướng công La Linh.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều thì nhìn ngó đối phương, trong lòng không khỏi thầm khen sắc đẹp của người thiếu nữ. Nàng vốn ban đầu rất tự tin về nhan sắc của mình. Tự nghĩ mình tuy lớn tuổi nhưng chắc chắn sẽ đẹp hơn đứt các nương tử khác của tướng công. Thế nhưng bây giờ ngồi đối diện với Bạch Ngọc Tiên Tử nàng mới nhận ra đối phương chẳng những xinh đẹp mà còn tươi tắn trẻ trung hơn cả mình.

Nhưng lúc này Bạch Ngọc Tiên Tử đã chịu không nỗi thắc mắc liền lên tiếng hỏi trước:- Hoàng tỷ. Xin tỷ hãy kể cho muội nghe hoàn cảnh tỷ gặp tướng công?

Hoàng Phủ Ngọc Kiều thấy Bạch Ngọc Tiên Tử ngay lúc khởi đầu đã hỏi đến vấn đề rắc rối này thì không khỏi có phần bối rối. Nhưng nàng chợt nghĩ nếu nàng không nói ra bây giờ thì sau này nàng nọ thế nào cũng biết thôi. Chẳng thà cứ nói thẳng với nàng ta lúc này lại hơn.

Rồi Hoàng Phủ Ngọc Kiều từ từ kể lại chuyện của nàng. Rồi chuyện của La Linh lúc chàng mới bị giam. Rồi chuyện hai người gắn bó cùng nhau và nàng đã nghĩ cách giải cấm chế cho La Linh.

Trong khi nói chuyện mặc dù Hoàng Phủ Ngọc Kiều đã cố che đậy, kể vắn tắt những tình tiết hai người hoang lạc, ái ân, thế nhưng khuôn mặt của Bạch Ngọc Tiên Tử cứ mỗi lúc lại càng tái xanh hơn.

Phải khó khăn lắm Bạch Ngọc Tiên Tử mới giữ cho nàng được bình tĩnh. Trong thâm tâm nàng vừa cảm thấy đau xót, vừa cảm thấy hụt hẫng. Nàng không ngờ danh sách mỹ nhân chia xẻ ái ân lại càng lúc càng dài thêm. Ngoài Mạn Sương Sương, Hoàng Phủ Ngọc Kiều không biết sắp tới sẽ còn ai nữa.

Nhưng mà tình yêu nàng dành cho La Linh đã quá sâu đậm rồi. Nàng khó lòng mà dứt ra được. Huống hồ tình cảnh chàng gặp phải lại quá lạ kỳ. Bản thân nàng nếu gặp phải tình cảnh tương tự e rằng cũng chẳng thể làm khác được.

Hai người đang nói chuyện chợt nhiên nghe tiếng mỹ nhân rú lên khe khẽ ở phía trong phòng. Khỏi nói cũng có thể hiểu được đó là tiếng của ai rồi. Tuy nhiên, hai nàng không khỏi tò mò và lo lắng không hiểu La Linh làm gì trong đó mà Mạn Sương Sương lại kêu rú lên như vậy.

Hai người không ai bảo ai đều đồng loạt quay đầu nhìn vào phía trong.

Âm thanh tiếng rú đã dứt và nhường cho những tiếng rên rỉ hết sức lạ lùng.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều và Bạch Ngọc Tiên Tử không kìm chế được đứng hết cả dậy bước đến bên cửa sổ nhìn vào.

Không nhìn thì thôi. Khi đã nhìn thấy cảnh tượng phía bên trong rồi hai nàng đều đỏ bừng cả mặt lên.

Phía bên trong phòng lúc đó là cảnh La Linh đang hì hục bên dưới thân hình thiếu nữ.

Thân hình cả hai lõa thể trong một trạng thái hết sức khích dục.

Hạ thể La Linh liên tục đẩy tới áp mạnh vào thân hình người thiếu nữ.

Còn hai chân nàng ta quặp lấy hai bên hông của chàng.

Thân hình mỹ nhân rung động từng hồi một trong khi âm thanh từ miệng nàng không ngớt phát lên những tiếng rên rỉ không ngừng.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều và Bạch Ngọc Tiên Tử chỉ nhìn được phía lưng của La Linh nên không biết được mặt chàng lúc đó ra sao.

Có điều tấm lưng chắc nịt kia đã nổi những hàng cơ thịt và cặp mông đang hoạt động tích cực đến vậy báo cho cả hai nàng biết chàng ta đang làm cái việc ** *** đến đoạn cao trào rồi.

Bạch Ngọc Tiên Tử đã biết Mạn Sương Sương bị dâm dược làm tổn hại nội thể và tinh thần chỉ có ái ân mới có thể làm nàng ta hồi phục được.

Thế nhưng Hoàng Phủ Ngọc Kiều thì không hề biết rõ. Do vậy, khi nhìn thấy cảnh ái ân cuồng nhiệt của La Linh và thiếu nữ xinh đẹp kia nàng không khỏi nổi cơn ghen lên.

Khuôn mặt nàng trở nên hết sức khó coi. Nếu mà La Linh nhìn được mặt Hoàng Phủ Ngọc Kiều lúc này chắc chàng cũng không thể nào tin được.Bạch Ngọc Tiên Tử ngược lại đã phát giác ra sự thay đổi trên khuôn mặt của Hoàng Phủ Ngọc Kiều. Nàng là gái nên chỉ nhìn thoáng qua đã hiểu ra nàng nọ đang nổi cơn ghen lên rồi.

Bạch Ngọc Tiên Tử cười thầm:

- Hừ! Nhà ngươi đã cướp lấy tướng công của ta vậy thì cho ngươi nếm thử mùi vị của trái đắng xem ngươi xử trí thế nào.

Bạch Ngọc Tiên Tử khẽ thì thầm:

- Hoàng tỷ! Tỷ xem tướng công *** mạnh làm sao. Chắc Mạn tỷ tỷ ở trong đó sướng ghê gớm lắm.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều khuôn mặt đang xám xịt lại giờ đây nghe mấy lời nói của Bạch Ngọc Tiên Tử thì càng tức giận khẽ hừ một tiếng nói:

- Qủa là đồ dâm tặc. Thật tức chết đi được!

Bạch Ngọc Tiên Tử nghe nàng ta nổi giận mắng La Linh như vậy lại càng thích chí nói chêm vào:

- Tỷ tỷ thật không hiểu gì cả. Cái *** mỹ nhân để hơ hớ ra đó tướng công không *** cũng uổng. Mà tỷ tỷ không biết đâu, con *** của chàng để trong *** *** sướng lắm. Không thể chê được.

Lời nói của Bạch Ngọc Tiên Tử khiến Hoàng Phủ Ngọc Kiều tức đến nỗi nghiến răng ken két. Thế nhưng nàng cũng phải công nhận con *** của La Linh ** rất sướng. Cái *** của nàng cũng đã nếm không ít lần cụp lạc như vậy làm sao mà không hiểu được.

Nàng nổi giận trừng mắt quay sang nhìn Bạch Ngọc Tiên Tử như muốn nổi nóng với nàng ta.

Không ngờ nhìn thấy mặt Bạch Ngọc Tiên Tử không có một chút tức giận, ngược lại còn đang có vẻ rất hứng thú nữa.

Con người Hoàng Phủ Ngọc Kiều đâu phải kẻ ngốc. Nàng ngay lập tức hiểu ra nàng nọ đang cố tình chọc giận mình.

Mà cũng lạ. Bạch Ngọc Tiên Tử là thê tử của La Linh mà nhìn thấy cảnh này lại không hề tức giận ghen tuông chi cả.

Trong khi đó, Hoàng Phủ Ngọc Kiều là kẻ đến sau lại có thể nổi cơn ghen được sao.

Rõ ràng trong chuyện này phải có ẩn tình chi đây.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều sau vài giây suy nghĩ đã nhận ra có chuyện bất thường. Nàng cố lấy lại bình tĩnh quay sang khẽ hỏi Bạch Ngọc Tiên Tử xem cô nương nọ có quan hệ thế nào với La Linh.

Bạch Ngọc Tiên Tử thấy đối phương đang tức giận hầm hầm mà đột nhiên trở lại trạng thái bình thường nhanh như vậy cũng phải khen thầm. Nàng cũng không dấu diếm hiểu biết của mình liền đem chuyện Mạn Sương Sương bị trúng dâm độc lần lượt thuật lại cho Hoàng Phủ Ngọc Kiều nghe.

Hoàng Phủ Ngọc Kiều lúc trước có được La Linh kể sơ qua chuyện này. Bây giờ được Bạch Ngọc Tiên Tử tường thuật lại chi tiết thì đã hiểu ra mọi chuyện.

Nàng nghe xong không khỏi buột miệng thở dài:

- Cô nương nọ cũng đáng thương thật. Tỷ tỷ thật đã trách lầm chàng rồi.

Bạch Ngọc Tiên Tử thấy nàng ta từ lời nói đến cách cư xử đều hết sức thân ái. Không khỏi nể phục nàng ta là nữ nhân không tầm thường. Từ đó, thái độ của nàng đối với Hoàng Phủ Ngọc Kiều cũng trở nên thân thiết hơn.

Đêm hôm đó, Mạn Sương Sương đã hoàn toàn hồi phục về tinh thần. La Linh quyết định phải nhanh chóng rời khỏi Vạn Hoa Cung ngay trong lúc này. Chàng lưng cõng Mạn Sương Sương, phía trước có Bạch Ngọc Tiên Tử dẫn đầu, phía sau có Hoàng Phủ Ngọc Kiều đoạn hậu. Bốn người len lỏi qua những con đường vắng từ từ vượt qua các trạm canh bí mật của Vạn Hoa Cung.

Đến lúc trời hửng sáng. Mọi người đã cách xa Vạn Hoa Cung hơn 5 dặm.

Sau một lúc bàn bạc. La Linh quyết định đưa cách thiếu nữ lên đường tìm đến nơi ở của Sư phụ hai vị cô nương Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú.

La Linh nói sở dĩ họ phải đi như vậy là để tìm Bạch Thái Tiên Hồ. Theo chàng Bạch Thái Tiên Hồ chắc hẳn khi bị thất lạc chàng sẽ cùng với mấy vị cô nương kia đến chổ sư phụ của họ. Vì nàng và La Linh đều biết việc này thì việc cơ hội gặp nhau ở đó sẽ cao hơn nhiều so với việc tìm kiếm lung tung không có chủ đích.

Bọn họ ngày đi đêm nghĩ đồng thời vừa đi vừa hỏi thăm tin tức. Nguồn tin thu thập được lại càng khiến họ tin tưởng vào nhận xét của La Linh là đúng.

Mạn Sương Sương được gần trượng phu luôn luôn nên tâm tình sảng khoái hơn nhiều. Nhưng nàng lại hết sức bối rối vì lời chọc ghẹo của hai vị cô nương Hoàng Phủ Ngọc Kiều và Bạch Ngọc Tiên Tử.

Bởi lẽ mỗi lúc dừng chân. Bọn họ lại phải mướn hai phòng. Một phòng dành cho hai vị cô nương và một phòng dành cho đôi phu thê tạm La Linh và Mạn Sương Sương để họ có thể ân ái cùng nhau.

Vì trong người Mạn Sương Sương vẫn còn chưa hết dâm độc nên cảnh tượng loan phụng đảo điên là điều tất yếu cần phải thực hiện.

Ai cũng biết như vậy, nhưng hai người chưa định danh phận chính thức mà đêm nào cũng gần gũi nhau như vậy làm cho La Linh lẫn Mạn Sương Sương đều có phần ngượng ngùng xấu hỗ.

Mạn Sương Sương lúc trước là Bang chủ một bang. Uy quyền vô thượng. Nào ngờ bây giờ trước mặt mọi người lại lúng túng, bối rối hệt như một cô gái nhỏ vụng về bỡ ngỡ.

Nhưng mà tâm trạng nàng lại vô cùng cao hứng. Những lúc đêm nàng ái ân cùng La Linh đã hoàn toàn như là một nương tử trước mặt tướng công rồi. La Linh bây giờ có thể tha hồ hôn hít, sờ mó, vuốt ve, ngắm nghía toàn bộ cơ thể nàng. Thậm chí đôi lúc mỹ nhân còn chủ động trong cuộc giao hoan nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau