CUỒNG LONG CHƯỞNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cuồng long chưởng - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: [Hậu Cuồng Long Chưởng]

La Linh đỏ mặt cúi gầm đầu đứng lên theo hai nàng ra phía ghế ngồi xuống.

Hai nàng thiếu nữ không chút xấu hổ khi nhìn thấy toàn thân loã thể của nam nhân. Thậm chí bọn họ của liếc nhìn nhau tủm tỉm cười.

La Linh nhìn vào trong gương thấy hai nàng nhìn nhau cười tủm thì vừa xấu hổ vừa ngượng nghịu.

Hai nàng thiếu nữ tranh nhau chải tóc cho La Linh còn mắt thì thỉnh thoảng liếc nhìn vào gương ngay chỗ con c*c của La Linh.

La Linh lúc đầu xấu hổ. Nhưng chàng thấy hai vị cô nương vui vẻ và tinh nghịch như vậy cũng đã bắt đầu trở nên tự nhiên hơn.

Chàng thấy hai nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn con c*c của mình ra vẻ thắc mắc thì lấy làm ngạc nhiên.

- Các nàng làm gì mà có vẻ lạ lùng vậy?

Một nàng thiếu nữ ấp úng nói:

- Bọn tiểu tỳ thấy cái "ấy" của tướng công lạ quá.

La Linh hơi đỏ mặt nói:

- Cái của ta cũng như của mọi người thôi. Có khác gì nhau đâu.

Một thiếu nữ lắc đầu, tru miệng lên cãi:

- Không phải đâu. Bọn tiểu tỳ nghe các sư tỷ kể lại. Cái của tướng công đêm qua phá thành đoạn luỹ, cực kỳ oai dũng. Các tỷ muội nhìn thấy đều hết sức thán phục.

La Linh nghe lời thiếu nữ nói đột nhiên đỏ bừng mặt. Chàng nhớ đêm qua đã chung đ.ng ái ân với Mạn Sương Sương ngay trước mắt không ít nữ nhân thì không khỏi ngượng nghịu.

Một thiếu nữ lên giọng:

- Sao cái thứ của tướng công lại nhỏ xíu vậy. Thật chẳng hề giống như lời mô tả của các tỷ muội đêm qua.

Nàng kia nghe vậy liền cười khúc khích chọc ghẹo:

- Ngươi chẳng hiểu gì cả. Cái thứ đó của tướng công có thể tuỳ nghi to nhỏ. Không tin ngươi hỏi tướng công mà xem.

La Linh nghe hai nàng nói chuyện với nhau về con c*c của mình thì đỏ dừ cả mặt.

Chàng ấp úng hỏi:

- Các cô nương chẳng lẽ chưa biết gì về chuyện này sao?

Hai nàng thiếu nữ không ngờ nghe La Linh hỏi như vậy đều cùng đỏ ửng mặt lên.

Một thiếu nữ tròn mắt nhìn chàng nói:

- Tướng công nghĩ bọn tiểu tỳ là gái gì?

La Linh nghe nàng ta nói có vẻ giận dữ thì bối rối, thầm trách mình sơ thất đ.ng chạm đến danh dự của các cô nương này.

Không ngờ thiếu nữ nọ thấy chàng như vậy liền bật lên tiếng cười khanh khách:

- Bọn tiểu tỳ đều là gái trinh cả. Tướng công có tin không?

Rồi nàng không đợi La Linh lên tiếng liền tự động vạch áo để lộ ra bên trong là hai bầu vú đỏ tươi nhỏ nhắn.

Làn da thiếu nữ mịn màng, trắng trẻo. Điều này khiến La Linh không khỏi có chút mơ màng ngây ngất.

Thiếu nữ còn lại cũng không chịu kém. Nàng ta vừa đưa tay cởi bỏ y phục dưới thân vừa nói:

- Tướng công hãy xem. Tiểu tỳ liệu còn là gái trinh không?

La Linh thấy nàng ta định đưa l. ra cho chàng xem thì vội vàng xua tay nói:

- Thôi! thôi! Tại hạ tin cô nương rồi. Bất tất phải cởi ra nữa.

Thiếu nữ thấy chàng có vẻ ngượng nghịu không dám để mắt nhìn hạ thể mình thì bật cười khanh khách nói:

- Rõ là tướng công thiên vị! Không xem thì thôi. Tiểu tỳ cũng không dám bày ra để bẩn mắt tướng công.

Rồi nàng kéo lại y phục. Nhúng nhẩy bước ra phía sau tiếp tục bới tóc cho chàng.

La Linh chào thua các cô nương này. Họ có những tính cách khác lạ đến mức chàng cũng chẳng hiểu con người họ ra sao nữa.

Thiếu nữ đã khoe ngực lúc nãy hơi có vẻ ấp úng nói:

- Tướng công! Tiểu tỳ có một việc thỉnh cầu.

La Linh thận trọng hỏi:

- Cô nương thỉnh cầu chuyện gì?

Thiếu nữ hơi đỏ mặt nói:

- Tiểu tỳ nghe các tỷ muội trong cung bàn luận. Nữ nhân chung đ.ng với nam nhân sẽ rất khoan khoái. Nhưng mà tiểu tỳ chưa từng được nếm trải. Không biết nó như thế nào. Tướng công có thể cho tiểu tỳ được thưởng thức một chút không?

La Linh nghe nàng ta tự tiện nói như thế thì không khỏi hoảng kinh. Chàng vừa định nói mấy lời khách sáo thì thiếu nữ đã kéo đầu chàng áp ngay vào vùng ngực mềm mại của nàng.

La Linh lập tức cảm thấy một sự ma sát hết sức êm dịu. Hai môi chàng áp sát lên vùng da thịt mềm mại, láng mịn, còn mũi thì thưởng thức mùi hương thơm trinh nữ thoang thoảng toả ra.

Thiếu nữ nhắm hờ đôi mắt, còn thân hình nàng khe khẽ run lên trong một cảm giác ngây ngất đầu đời.

La Linh cảm nhận thấy trái tim thiếu nữ đập lên dồn dập. Chàng chợt phát hiện ra nàng nọ quả là đang hết sức kích động và hồi hộp.

Đôi môi chàng như bị thôi miên trước mùi thơm da thịt thiếu nữ. Hai cánh môi chàng từ từ mở ra ngậm lấy một bên nhũ hoa rồi bú mút say sưa.

Cảm giác thần tiên bay bổng làm La Linh quên hẳn thực tại. Chàng chợt phát hiện ra con c*c của chàng đang bị một bàn tay mềm mại khẽ khàng nắm lấy. Bàn tay nọ vừa ve vuốt, vừa mơn trớn con c*c làm cho La Linh cảm thấy *** c*c vô cùng.Đột nhiên tiếng của một thiếu nữ kêu khẽ lên một cách ngạc nhiên:

- Ôi chao! con c*c của tướng công đã phồng to ra rồi!

Hoá ra nàng nọ đang sờ nắn con c*c của La Linh thì thấy c*c cứ lớn dần lên nên hết sức ngạc nhiên.

La Linh vừa bú liếm vú của một nàng thiếu nữ, miệng thì lại giục:

- Mau sục c*c của ta đi. Càng sục nó càng to nữa đó.

Nghe chàng nói như vậy, thiếu nữ nọ hăng hái liên tiếp sục c*c cho chàng. Bàn tay mỹ nhân mềm mại ấm nóng sục vào c*c La Linh làm chàng cảm thấy đê mê tê tái vô cùng.

Mọi người đang hứng thú, mê mải thì chợt có tiếng nữ nhân từ xa vọng lại:

- Tiểu Quyên, Tiểu Phụng. Hai mi đang ở đâu vậy?

Tiếng gọi làm cho hai thiếu nữ nọ giật bắn mình. Cả hai vội vàng chỉnh trang y phục, chạy vội ra cửa, miệng thốt:

- Tiểu Quyên ở đây. Tiểu Phụng ở đây.

Dường như ngay tức khắc. Tại khung cửa đã có một nàng thiếu nữ mặc hoàng y xuất hiện.

Thân thủ của nàng ta làm La Linh cũng phải giật mình.

Hoàng y thiếu nữ đưa mắt liếc nhìn Tiểu Quyên, Tiểu Phụng đang đứng đó rồi đảo mắt nhìn La Linh khẽ mỉm cười.

- Tướng công thật là phong lưu.

Hoá ra Hoàng y thiếu nữ quá thông minh. Nàng ta nhìn thấy con c*c đang cứng ngắt của La Linh và thấy vẻ mặt không chút tự nhiên của hai ả nữ tỳ nên đã đoán ra sự tình.

La Linh thất kinh vội quay lưng lại. Chàng xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ xuống đất cho xong.

Hoàng y thiếu nữ quay ra quát hai thiếu nữ:

- Hai ngươi thật không biết nặng nhẹ, làm chậm trễ công việc, còn không mau mang y phục cho tướng công.

Tiểu Quyên, Tiểu Phụng đồng loạt dạ ran một tiếng rồi vội vàng đi lấy y phục. Trong thoáng chốc trong ph*ng chỉ còn lại hai người.

Hoàng y thiếu nữ thấy La Linh quay lưng lại phía mình thì khẽ cười, chấp tay nói:

- Tiểu muội Thượng Quan Hân, nội tổng quản Bạch Hương Cung xin ra mắt tướng công.

La Linh ngượng ngập không biết nói gì. May sao, hai ả Tiểu Quyên Tiểu Phụng đã quay trở lại. La Linh vội vàng lui vào trong mặc lại y phục. Nhưng trước mắt kinh ngạc của chàng. Y phục của hai ả mang tới chỉ là một tấm vải nhỏ được cắt rất khéo chỉ vừa đủ che hạ thể. Ngoài ra còn lại là một chiếc áo choàng mỏng dính.

La Linh định kêu lên đòi đổi lấy y phục khác thì hai ả Tiểu Quyên, Tiểu Phụng đã lui cả ra ngoài.

Chàng không biết làm thế nào thì ở bên ngoài Thượng Quan Hân đã gọi lớn:

- Tướng công. Chàng nhanh lên. Cung chủ đang đợi.

La Linh nghiến răng thầm nghĩ, bây giờ có mặc còn hơn không mặc. Chàng khoác vội y phục vào rồi gắng gượng bước ra phía ngoài.

Thượng Quan Hân liếc mắt quan sát La Linh trong bộ y phục mới rồi quay nhanh người lại tủm tỉm cười, miệng nói:

- Mời tướng công.La Linh theo sau Thượng Quan Hân đi qua mấy dãy nhà màu xanh nhạt. Đi đến đâu chàng cũng thấy không ít các thiếu nữ y phục mát mẻ đưa mắt nhìn chàng chằm chằm.

La Linh ban đầu còn cố gắng trấn tĩnh, nhưng sau vì các thiếu nữ đổ ra nhiều quá làm chàng đỏ mặt tía ta, không dám nhìn ai nữa.

Thượng Quan Hân đi trước nhưng thỉnh thoảng cũng để ý quan sát, thấy chàng như vậy thì cười trấn an.

- Tướng công khỏi phải lo lắng. Bọn họ chỉ là hiếu kỳ thôi. Chàng hiện giờ là Nhất phu tướng công, bọn họ đều là nương tử của chàng, việc gì phải sợ.

La Linh nghe nói giật bắn mình vội hỏi:

- Cô nương bảo các thiếu nữ kia đều là nương tử của ta sao?

Thượng Quan Hân cười ngất:

- Chàng chắc là hứng thú lắm phải không?

La Linh thấy nàng ta hiểu lầm liền đỏ mặt lên phân trần:

- Không phải. Ta chỉ cảm thấy việc này quá vô lý. Không sao hiểu được.

Thượng Quan Hân cũng thôi cười. Nàng nghiêm mặt lại:

- Tướng công quả là thông minh. Chuyện này để rồi gặp mặt Cung chủ rồi sẽ bàn.

Hai người kéo nhau đi một hồi nữa thì đến một căn nhà màu đỏ. Xung quanh nhà có hai hàng thiếu nữ cầm kiếm đứng giữ cửa.

Họ thấy hai người tới thì khẽ cúi chào, rồi im lặng không nói lời nào.

Thượng Quan Hân đi trước. Thần thái nàng cũng có chút biến đổi khi bước vào căn nhà này.

La Linh thì cảm thấy trong lòng hồi hộp. Chàng đoán chừng thiếu nữ cung trang Cung chủ Vạn hoa cung đang ở tại đây. Nếu lần này gặp được Cung chủ chàng phải quyết tìm hiểu xem Mạn Sương Sương cô nương tình hình ra sao.

Hai người vào đến. La Linh đưa mắt nhìn, thấy căn ph*ng được trang hoàng rất lộng lẫy. Có hơn chục thiếu nữ đang ngồi xếp hàng dọc hai bên Cung trang thiếu nữ Cung chủ Vạn Hoa Cung.

Thượng Quan Hân chỉ cho chàng ngồi vào một chiếc ghế đặt ở ngoài cùng, còn nàng ta bước vào ngồi lên một chiếc ghế còn trống ở hàng thứ tư.

Cung chủ Lý Ngọc Uyển lên tiếng mào đầu:

- Chư vị tỷ muội. Hôm nay, nô gia có 2 việc vui muốn gửi đến mọi người. Việc thứ nhất, đó là nô gia đã chọn được như ý lang quân làm Nhất phu tướng công cho Vạn Hoa Cung chúng ta. Đây là việc rất đáng chúc mừng vì từ hơn mấy chục năm qua, từ trước khi nô gia tiếp nhiệm Cung chủ, các đời Cung chủ tiền nhiệm chưa ai thực hiện được điều này.

Việc thứ hai liên quan đến sự an toàn của Bổn cung chủ. Hiện nay nô gia đã tìm được hai trợ thủ rất có năng lực đó là Mạn Sương Sương tỷ tỷ và Bạch Ngọc Tiên Tử muội muội. Hai người từ nay trở đi sẽ là Song sát tiên tử của Bổn cung, chịu trách nhiệm hộ vệ Cung chủ.

La Linh giật mình kinh ngạc. Chàng nhìn ra phía sau Lý Ngọc Uyển quả thấy đúng là khuôn mặt của Mạn Sương Sương và Bạch Ngọc Tiên Tử thì không khỏi sững sờ.

Phải nói Bạch Ngọc Tiên Tử đã làm cho chàng và Bạch Thái Tiên Hồ tốn không ít công phu và thời gian để truy tìm. Không ngờ, giờ đây, nàng ta lại trở thành hộ vệ cung chủ của Vạn Hoa Cung.

Quần nữ nghe xong đều hết sức vui mừng. Tiếng vỗ tay liên tiếp nổi lên.

Lý Ngọc Uyển khuôn mặt rạng rỡ, giơ tay hai tay lên nói:

- Khoan đã! Nô gia có việc muốn lưu ý chư vị. Đó là hiện nay chúng ta đã có tướng công. Việc duy trì hậu duệ cho Bổn cung là hết sức quan trọng. Vì vậy, phàm là người của Bổn cung, từ chức vụ Đường chủ trở lên đều phải đến cho Tướng công phát lạc.

Toàn trường lập tức chấn động. Các nữ nhân liên tiếp quay sang nhìn ngắm La Linh. Có vẻ cả bọn đều đang muốn thẩm định lại tư cách trượng phu của chàng.

Lý Ngọc Uyển mỉm cười đưa tay chỉ một vòng rồi nói với La Linh.

- Tướng công! Thiếp xin giới thiệu cho chàng. Phía bên phải đây là ngũ đại đường chủ bao gồm cả nội đường và ngoại đường là các cô nương Thiếu Cung Đơn, Vạn Ngọc Tình, Tiêu Thanh Thanh, Thượng Quan Hân và Hạnh Gia Linh.

Còn phía bên trái đó là Ngọc Linh San, Hồng Gia Bình, Tiểu Phụng Cô, Hồ Lăng Ba cùng giữ chức tứ đại hộ pháp.

Hai vị cô nương đứng phía sau thiếp là Mạn Sương Sương và Bạch Ngọc Tiên Tử.

Toàn bộ các cô nương đây kể cả thiếp đều được xem là nương tử của chàng.

La Linh thấy nàng ta tự tiện sắp đặt. Xem chàng giống như một công cụ truyền giống để phục vụ cho mục đích riêng của Vạn Hoa Cung thì hết sức giận dữ. Chàng đứng lên định cự tuyệt thì bỗng nghe tiếng vo ve bên tai.

- La công tử! Thiếp là Mạn Sương Sương đây. Chàng hãy bình tĩnh đừng có nóng giận. Mọi chuyện hãy để sau khi thiếp tìm được giải dược cho chàng rồi hãy tính.

Lý Ngọc Uyển nhìn thấy La Linh đứng dậy liền cười hỏi:

- Tướng công, chàng có việc gì?

La Linh thấy mặt Lý Ngọc Uyển vừa cười vừa hỏi mình thì càng tức giận. Nếu không vì lời truyền âm nhập mật vừa rồi của Mạn Sương Sương thì chàng sẽ nổi xung lên rồi muốn ra sao thì ra.

Nhưng lúc này chàng đành gắng gượng nở nụ cười gượng gạo nói:

- Tại hạ chẳng qua định đứng lên cảm tạ Cung chủ đã hậu ái quá đấy thôi.

Lý Ngọc Uyển chợt cười lên khanh khách rồi nói:

- La tướng công quá khen. Chàng xem xem hôm nay ở đây chàng đã chọn được ai nào?

La Linh kinh hãi không ngờ cô nàng này lại nhanh nhẩu như vậy. Rõ là nàng ta muốn làm khó cho chàng rồi.

Lý Ngọc Uyển thấy chàng lúng túng thì bật cười khúc khích lại nói tiếp:

- Hôm nay chàng chọn ai cũng được, nhưng tuyệt đối không được chọn Mạn tỷ tỷ. Đêm qua hai người đã tưng bừng với nhau lắm rồi.

Chương 12: [Hậu Cuồng Long Chưởng] La Linh và song nữ

La Linh bối rối không biết làm sao. Đột nhiên mắt chàng nhìn thấy một khuôn mặt xinh đẹp đứng ở phía sau Lý Ngọc Uyển liền đưa tay chỉ rồi nói:

- Tại hạ xin được chọn cô nương kia.

Toàn bộ các cô nương đều không khỏi để mắt nhìn. Người được La Linh chọn chẳng phải ai khác hơn chính là Bạch Ngọc Tiên Nữ - hộ vệ mới của Cung chủ.

Vừa nghe La Linh tuyên bố, đôi mắt Lý Ngọc Uyển đột nhiên loé lên nét giận dữ và ganh tỵ. Nàng ta nghĩ rằng mình xinh đẹp nhất ắt sẽ được La Linh chọn lựa đầu tiên. Chẳng ngờ người được chàng chọn lại là một cô ả mặt mày suốt ngày cứ như đưa đám, chẳng chút sinh khí.

Lúc này, khuôn mặt của Bạch Ngọc Tiên Tử đã trở nên đỏ bừng. Nàng nhìn La Linh một thoáng rồi cúi gằm mặt xuống không nói tiếng nào.

Bọn thiếu nữ cũng không ít những người tỏ ý khó chịu hay ghen tị. Tuy nhiên, điều này chỉ thoáng qua rất nhanh.

Rồi sau đó là tiếng vỗ tay hoan hô nhiệt liệt.

Lý Ngọc Uyển ra vẻ quan tâm quay sang nói với Bạch Ngọc Tiên Tử:

- Lãnh muội mau đưa tướng công về ph*ng đi. Bây giờ cho đến hết đêm nay, chàng là người của muội rồi.

Các vị cô nương nghe thấy đều cất tiếng cười khúc khích. Họ mạnh ai nấy đều rút về chỗ ở của mình.

Bạch Ngọc Tiên Tử Lãnh Băng (tên này do Lý Ngọc Uyển tự đặt cho nàng vì khuôn mặt Bạch Ngọc Tiên Tử lúc nào cũng lạnh băng băng) khẽ cúi chào Lý Ngọc Uyển rồi vội vàng bước ra khỏi ph*ng. La Linh thấy nàng ta đi ra một mạch mà chẳng nhìn chàng lấy một lần thì không hiểu ra sao cả vội vàng bước theo.

Hai người đi một lúc thì đến trước một tiểu trúc nhỏ nhắn. Bạch Ngọc Tiên Tử vừa bước vào ph*ng thì Bảo Nhi, Bảo Ngọc đã chạy ùa ra la lớn:

- Cô nương đã về!

Nhưng cả hai đều không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy La Linh đứng đằng sau Bạch Ngọc Tiên Tử liền ấp úng kêu lớn:

- Cô nương! Cô nương...sao... sao y lại đến đây?

Bạch Ngọc Tiên Tử mặt ửng đỏ lên quát khẽ:

- Hai ngươi còn nhỏ biết gì? Mau vào trong pha cho ta một bình trà nóng để ta mời khách.

Rồi nhìn theo hai đứa nhỏ đi khuất nàng mới thở dài quay đầu nhìn La Linh:

- Bây giờ ta phải gọi người là gì đây?

La Linh thấy mặt nàng ủ rũ, hình dung tiều tuỵ, nét tươi xuân ngày đầu tiên hai người gặp nhau nay còn đâu. Bất giác chàng thở dài xót xa cho nàng.

La Linh trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Thanh Hà muội! Từ khi muội bỏ đi, ta và sư phụ muội vô cùng lo lắng. Chúng ta đã bỏ rất nhiều công sức mà không tìm ra nơi hạ lạc của muội. Không ngờ, muội lại ở nơi này.

Bạch Ngọc Tiên Tử hai mắt đỏ ngầu. Nàng cảm thấy tình quân ở đây mà sao xa cách ngàn trùng. Làm sao hai người có thể kết hợp với nhau một khi chàng lại là trượng phu của chính sư phụ nàng. Bạch Ngọc Tiên Tử càng nghĩ càng đau lòng, nức nở nói:

- Ta và huynh, chúng ta không có duyên phận. Hai người còn tìm ta làm gì?

La Linh thấy nàng sầu khổ như vậy thì không nén được xúc động. Chàng bước vội đến ôm nàng vào lòng rồi an ủi:

- Thanh Hà muội, là ta sai! Muội hãy tha thứ cho ta. Có điều, sư phụ muội cũng đã biết chuyện giữa chúng ta rồi.

Bạch Ngọc Tiên Tử kinh hãi đưa tay quệt nước mắt:

- Chàng nói sao! Là chàng kể chuyện của chàng và thiếp ra ư?

La Linh lắc đầu nói:

- Không phải! Đó là do sư phụ muội căn cứ vào vết chưởng thương của muội mà đoán ra.

Bạch Ngọc Tiên Tử run rẩy ở trong vòng tay La Linh ngập ngừng một lúc mới nói được mấy từ đứt đoạn:

- Phải! Phải rồi!

La Linh thấy nàng xúc động quá đỗi liền ôm chặt hơn thân hình mềm mại thon thả của nàng. Chàng khẽ thì thào:

- Nàng có biết không? Sao khi nàng bỏ đi. Sư phụ nàng và các vị cô cô đều đã đồng lòng tha thứ cho nàng. Họ đã đồng ý nhận nàng làm tiểu thiếp cho ta.

Bạch Ngọc Tiên Tử nghe xong liền chấn động toàn thân. Nàng không tin vào tai mình nữa liền ngửng mặt lên nhìn La Linh hỏi:

- Chàng... chàng... nói thật không?

La Linh trìu mến nhìn sâu vào mắt nàng nói thật kiên quyết:

- Ta làm sao dám dối nàng.

Bạch Ngọc Tiên Tử ngẩn ngơ một lúc rồi đột nhiên nàng oà lên khóc nức nở.

La Linh thấy nàng khóc lóc như vậy không khỏi cuống quít cả lên:

- Nàng... nàng... làm sao lại khổ vậy?
Bạch Ngọc Tiên Tử không quan tâm, nàng lại càng khóc dữ hơn. Nàng khóc một hồi rồi mới chịu ngừng lại, ngước mặt lên nhìn La Linh nhoẻn miệng cười.

La Linh thấy nàng thần thái như vậy thì vừa ngạc nhiên, vừa cảm động. Chàng tuy không hiểu đầy đủ lý do tại sao nàng vừa khóc vừa cười, nhưng chàng cũng hiểu đại khái nguyên nhân của việc này là do Bạch Ngọc Tiên Tử quá vui sướng mà nên.

Bạch Ngọc Tiên Tử quả là do quá vui sướng. Nàng cảm thấy mối ưu tư bấy lâu đè nặng vào hồn bây giờ đã được cởi bỏ. Tâm tình người xuân nữ rào rạt niềm vui khó nói lên lời.

Bản thân nàng giờ đây lại được La Linh ôm gọn vào lòng. Cái cảm giác tình yêu ngây ngất đó khiến nàng khó thể nào quên được trong cuộc đời này.

Hai người ôm chặt lấy nhau, lại nữa lúc này y phục của họ thật mong manh. Điều đó khiến cho cả hai có chút gì đó mê mê man man hết sức vi diệu.

Con c*c của La Linh vốn dĩ chỉ được che đậy một cái sơ sài bởi một thứ vải mềm. Trong khi đó, cái l. của Bạch Ngọc Tiên Tử lại ở sát ngay gần đó. Âm khí miên man, âm dương cọ quẹt. Con c*c chẳng khác nào như cá gặp nước, lửa gần rơm. Tức thì sửng cồ lên đâm thẳng nhằm vào cái l. mà áp tới.

Bạch Ngọc Tiên Tử lúc này thì có khác gì như kẻ đói khát lâu ngày. Nàng ở trong lòng La Linh mới chỉ một lúc mà dục tình đã bốc lên rồi. Tâm tình nữ nhân đã được cởi mở chẳng khác gì như hổ xổng chuồng. Nàng ôm ghị lấy La Linh mà hôn thắm thiết lên mắt lên môi. Còn bản thân cái l. nàng đã ra đầy khí ướt nhẹp ngay ở bên dưới.

Bạch Ngọc Tiên Tử cà tới cà lui cái l. đẫm nước lên phía trên con c*c khiến cho con c*c đã cứng lại càng cứng hơn.

Hoá ra do y phục nữ nhân trong Vạn Hoa Cung quá mát mẻ. Phần hạ thể của Bạch Ngọc Tiên Nữ cũng chỉ được che đậy bởi một thứ vải mỏng dính và nhỏ xíu. Gìơ đây c*c l. cọ vào nhau, cảm giác chẳng khác nào họ đang loã thể, trần truồng vậy.

La Linh lúc này dục tính đã bừng bừng. Chàng một tay ôm giữ lấy thân hình êm mềm của người thiếu nữ. Tay còn lại chàng nhanh chóng mò vào trong bóp vuốt một bên trái đào tiên.

Hai người ôm chặt nhau cứ xà nẹo xà nẹo một cách hết sức say đắm. Họ dường như quên bẵng phía trong căn nhà vẫn còn có hai cô bé Bảo Nhi và Bảo Ngọc.

Phần Bảo Nhi và Bảo Ngọc không phải là không thấy, không biết. Cái cảnh tượng hai người cứ ôm chặt lấy nhau, hôn hít, sờ mó rồi cạ l. cạ c*c vào nhau đâu phải là lạ đối họ. Có điều, chúng ngạc nhiên bởi chúng biết Bạch Ngọc Tiên Tử vốn dĩ thường hay lạnh lùng cô độc và buồn bã. Nàng ta chẳng khi nào tham gia vào những chuyện nam nữ lăng nhăng như vậy bao giờ.

Bảo Nhi đứng nhìn một lúc rồi quay ra nói nhỏ vào tai Bảo Ngọc:

-Bạch cô nương ắt là đã chấm công tử gia làm tướng công rồi. Chúng ta hãy đi chỗ khác thôi.

Bảo Ngọc thì ngược lại đang ngơ ngẩn nhìn hai người đến xuất thần. Vốn dĩ trong lòng nó không khỏi có chút gì đó khao khát. Hai vú của Bảo Ngọc tuy bây giờ hãy còn nhỏ nhưng lúc này lại cương cứng lên làm cho nó cảm thấy hơi tức tức khó chịu. Bảo Ngọc lúc này tâm hồn còn đang bay bổng thì làm sao mà nghe ra lời tỷ tỷ của nó nói gì.

Bảo Nhi thấy em không nói, cũng không cử động thì liền kéo tay Bảo Ngọc một cái. Bảo Ngọc giật mình quay đầu lại.

Bảo Nhi nói khẽ vào tai cô nhỏ vài câu rồi hai người theo lối cửa sau đi mất.

Lúc này, ở trong ph*ng, La Linh và Bạch Ngọc Tiên Tử đã bị lửa dâm dục lấn át đến không còn lý trí nữa rồi. Hai người thay nhau lột bỏ y phục rồi vứt đầy ra nền nhà.

Bạch Ngọc Tiên Tử khuôn mặt đỏ bừng đưa tay mân mê con c*c cứng ngắt của người yêu. Nàng âu yếm liếc La Linh rồi cười khẽ:

- Tướng công có con c*c tốt quá. Thiếp vừa nhìn đã thấy mê rồi.

La Linh thấy nàng nưng niu con c*c của mình thì cảm thấy ngây ngất. Chàng nhận thấy bàn tay nữ nhân vừa ấm vừa mềm, sờ vào con c*c làm chàng sướng tê mê.

Lại nữa bản thân con người Bạch Ngọc Tiên Tử cũng tuyệt đẹp. Làn da nàng trắng mịn, eo thon, mông nở, vú to. Thật đúng là một vưu vật chốn dương gian. La Linh không khỏi thầm so sánh nàng với Tiêu Sơn Thần Nữ thì thấy hai người đúng là kẻ tám lạng người nửa cân khó thể nào biết ai hơn ai được.

Mà cũng lạ. Bề ngoài khi Bạch Ngọc Tiên Tử mặc y phục thì thân hình nàng ta cũng thon nhỏ, gọn gàng. Thế nhưng khi y phục đã bị lột bỏ thì bên trong mới lộ rõ những đường cong huyền ảo khó có ai bằng.

Bạch Ngọc Tiên Tử bấy giờ đã quá ***. Nàng ra sức sục c*c La Linh một thôi một hồi đến khi nó trở nên cứng nhắc mới chịu nhảy lên ôm chặt lấy cổ La Linh nói trong hơi thở gấp rút:
- Tướng công. Thiếp muốn chàng ** thiếp ngay lúc này.

La Linh ôm lấy người ngọc khẽ nâng nàng lên trong khi đó bàn tay của Bạch Ngọc Tiên Tử thò xuống túm lấy con c*c đang cứng ngắt nhét nó vào l. nàng.

Cảm giác ngây ngất bắt đầu lan toả. Bạch Ngọc Tiên Tử hạ dần cái l. của nàng xuống.

Bấy giờ l. của Bạch Ngọc Tiên Tử đã ra đầy khí. Vì thế con c*c của La Linh chui tọt vào l. nàng dễ dàng hơn nhiều so với xưa khi hai người ** nhau nơi nhà hoang.

Bạch Ngọc Tiên Tử khẽ lim dim đôi mắt. Nàng cảm giác thấy sự nóng ấm từ từ lan ra, chạy khắp châu thân mình.

Đã lâu lắm rồi từ lúc bị mất trinh, bây giờ Bạch Ngọc Tiên Tử mới có lại cảm giác ngút ngàn hoan lạc như thế này.

c*c của La Linh đã nằm gọn trong cái l. nóng ấm và đã rất *** của nàng.

Bạch Ngọc Tiên Tử vừa thở hổn hển vừa nhấp nhô thân hình lên xuống một cái khoái chí. Toàn thân nàng đều như căng ra với tất cả sức lực tích tụ dồn dập trong cuộc truy hoan.

Hai người đều khoái sướng la thét vang nhà. Tiếng l. c*c đập liên tiếp vào nhau phành phạch không ngừng. Hai người chìm đắm trong cơn mê cuồng tưởng chừng không bao giờ đứt đoạn.

Nhưng rồi sự cuồng loạn kéo theo những khoái cảm càng lúc càng tăng dần trong cơ thể họ. Bạch Ngọc Tiên Tử chịu không nổi rú lên trong cơn khoái sướng cùng cực. Nàng ôm chặt lấy cổ La Linh mà thở hồng hộc. Cái l. nàng co giật liên hồi và xuất khí ra ào ạt.

La Linh biết mỹ nhân đã chịu không rồi. Vì vậy, ngay khi Bạch Ngọc Tiên Tử rú lên ôm chặt lấy chàng thì chàng đã không chần chừ đâm mạnh c*c mình vào l. nàng nọ thêm vài cái nữa rồi mới chịu ngưng.

Lúc này con c*c đã phồng lên rất to, ma sát ra vào với cái l. đang run rẩy xịt khí. Từ thân c*c từng dòng tinh dịch ào ạt theo đầu khấu xịt mạnh ra chui tọt vào tận cùng trong l. mỹ nhân.

Toàn thân hai người rã rời lâng lâng, ôm chặt lấy nhau đổ gục xuống nền sàn trong cơn mê đắm của giấc vu sơn vừa kết thúc.

Nửa đêm, La Linh choàng tỉnh dậy bởi một cảm giác là lạ. Chàng phát hiện ra một thân hình mỹ nhân loã thể đang ra sức bóp vuốt và sục con c*c của chàng. La Linh ban đầu còn tưởng đó chính là Bạch Ngọc Tiên Tử.

Nhưng khi chàng nhìn lại thì thấy Bạch Ngọc Tiên Tử vẫn còn đang mê mệt trong giấc ngủ say nồng ở cạnh bên chàng. La Linh đang kinh ngạc thì bất đồ mỹ nhân nọ choàng tay lên ôm chặt lấy chàng. Mùi thơm da thịt nữ nhân xộc vào mũi chàng cùng với cảm giác hai quả tuyết lê áp sát vào ngực khiến chàng cảm thấy dục tính bừng dậy.

Nữ nhân áp đầu vào ngực chàng, miệng không ngừng bật lên tiếng rên rỉ của một con cái đang cần con đực. Mái tóc nàng áp lên mũi chàng khiến cho La Linh vừa cảm thấy thân quen, vừa cảm thấy đê mê say đắm.

La Linh nhận rõ thân hình mỹ nhân hết sức khuyến rũ, có thể không kém gì thân hình của Bạch Ngọc Tiên Tử chút nào. Mùi thơm và cảm giác hạ thể của nàng cạ vào con c*c khiến con lợn lòng trong chàng bùng phát dữ dội.

Mà không chỉ có một mình chàng động dục. Bản thân mỹ nhân còn có vẻ như cuồng loạn hơn chàng nhiều.

Mỹ nhân thò tay nắm lấy con c*c đang cứng ngắt rồi cắm vào l..

Cái l. đã rỉ đầy dâm thuỷ chẳng biết tự bao giờ. Vì vậy, con c*c của La Linh chui vào dễ dàng hơn nhiều.

La Linh vừa sướng vừa kinh ngạc. Chàng nhận thấy cái l. của mỹ nhân này cũng co bóp chẳng kém gì l. của Bạch Ngọc Tiên Tử vì nó rất hẹp.

Con c*c của chàng bị cái l. ngấu nghiến lấy không ngừng khiến cho chàng thấy sướng vô cùng.

Lần đầu tiên, La Linh mới bị một mỹ nhân chủ động tấn công như vậy. Thật là không thể tin được một nữ nhân lại dám tự tiện đến dâng l. mình cho chàng ** một cách sảng khoái tưng bừng như vầy.

Lúc này mỹ nhân đã ngồi dậy và bắt đầu nhướng người phi nước đại. Mái tóc nàng tung bay theo gió và lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp không thể tưởng được.

La Linh vừa ** vừa ngắm nhìn thân hình tuyệt mỹ với hai cặp vú tròn căng, trắng ngần phía trước mặt. Khi khuôn mặt nữ nhân nọ chợt hiện ra sau mái tóc thì chàng bất thần kinh ngạc há hốc mồm.

Hoá ra mỹ nhân đang ** chàng chính là Huyết sát nữ Mạn Sương Sương và cũng chính là Bang chủ Huyết sa bang và bây giờ là một trong Song sát tiên tử của Vạn Hoa Cung.

Nhưng mà, khuôn mặt của Mạn Sương Sương không lộ vẻ gì nhận ra chàng cả. Nàng nọ chỉ ra sức vùi dập con c*c của chàng ở trong l. nàng mà thôi.

Cái l. mỹ nhân cứ hết kéo ra lại thu vào, ra sức bóp chặt lấy con c*c của chàng khiến La Linh sướng không thể tả.

La Linh cảm thấy cái mông nàng liên tục hạ xuống thân mình làm phát ra những âm thanh bùm bụp hết sức gợi dục.

La Linh chợt nhớ ra trong mình mỹ nhân vẫn còn chứa dục dược của lão dâm thần. Chàng hiểu ra lý do tại sao mỹ nhân lại điên cuồng ái ân đến vậy.

Nhưng mà Bạch Ngọc Tiên Tử thì không hề biết. Âm thanh của cuộc giao hoan đã khiến nàng tỉnh dậy. Nàng phát giác ra một mỹ nhân lạ đang hì hục ** c*c La Linh thì hết sức tức giận.

Bạch Ngọc Tiên Tử tức thì chồm người dậy vung tay đánh thẳng ra một chưởng ngay vào trước ngực nữ nhân.

Âm thanh của chưởng phong cùng với tiếng rú thất thanh của Mạn Sương Sương khiến La Linh kinh hãi.

Chàng thấy Mạn Sương Sương bị đánh ngã thì vội chồm dậy.

Lúc này Bạch Ngọc Tiên Tử cũng đã lại gần chỗ nữ nhân nọ rồi.

Thì ra đây chính là thiếu nữ Mạn Sương Sương, người bạn mới quen của nàng.

La Linh sợ Bạch Ngọc Tiên Tử giết chết Mạn Sương Sương nên vội chạy lại kêu khẽ:

- Nương tử, chớ làm bừa!

Chương 13: [Hậu Cuồng Long Chưởng]

Bạch Ngọc Tiên Tử quay lại nhìn La Linh. Rồi nàng nhìn sang Mạn Sương Sương đang nằm bất động dưới đất. Nàng vừa ghen lại vừa cảm thấy bối rối.

Nàng ghen vì thấy La Linh bênh vực cho nữ nhân kia. Phải chăng chàng cũng đã có tình cảm với nàng ta.

Nàng bối rối bởi vì đối với Mạn Sương Sương nàng không hề có thù oán. Vậy mà nàng lại ra tay quá mạnh khiến cho nàng ta thọ thương đến bất tỉnh nhân sự.

La Linh vội cúi xuống đỡ Mạn Sương Sương trở dậy.

Chàng nhìn thấy mặt nàng tái xanh, miệng rỉ máu thì biết rằng nàng nọ đã thọ thương cực trọng.

La Linh bất giác cảm thấy thương nàng vô hạn.

Chàng quay sang nhìn mặt Bạch Ngọc Tiên Tử miệng nói:

- Nàng mau vận công chữa trị cho nàng ta đi.

Bạch Ngọc Tiên Tử thấy tướng công yêu thương nữ nhân như vậy thì không khỏi hờn ghen nổi dậy. Làm sao chỉ trong thời gian ngắn ngủi chàng lại có thể chung đ.ng với người con gái khác như thế.

La Linh thấy Bạch Ngọc Tiên Tử cứ đứng lặng câm thì thở dài ai oán nói:

- Nương tử! Nàng định để ta phải trở thành kẻ dâm nhân trong mắt thiên hạ sao? Cô nương này đã trúng phải độc thủ của lão dâm thần nên mới hành động quái dị như vừa rồi. Nàng ta lúc trước đã bị huynh cướp mất trinh tiết trong đại sảnh đường Vạn Hoa Cung. Riêng mỗi việc đó đã khiến huynh áy náy không phút nào yên. Gìơ đây, muội lại ra tay đánh nàng ta bị thương nặng đến suýt mất mạng như vậy. Chẳng lẽ huynh còn có thể yên tâm mà sống trên đời hay sao?

Bạch Ngọc Tiên Tử không ngờ mọi chuyện lại rắc rối đến thế. Nàng cứ nghĩ nữ nhân này đã ra tay cướp chồng mình thì phải đánh cho ả biết tay mới được. Nào ngờ đâu mọi sự lại không hề như nàng nghĩ. Nữ nhân này cũng thật đáng thương.

Bạch Ngọc Tiên Tử vội chạy vào trong nhà lấy ra một bình ngọc nhỏ. Nàng cho bệnh nhân uống rồi bắt đầu ra tay trị thương cho Mạn Sương Sương.

La Linh bởi toàn thân vô lực. Nội công chàng bị thất tán vì trúng nhằm độc thủ của Cung chủ Vạn Hoa Cung nên không thể điều nguyên vận khí chữa trị cho bệnh nhân. Chàng đành đứng nhìn Bạch Ngọc Tiên Tử đang ra sức truyền khí công vào trong người Mạn Sương Sương.

Hai người thiếu nữ ngồi cạnh nhau, toàn thân bất động. Da thịt họ trắng mịn màng và cặp nhũ phong nhô lên cao vút nhìn thật thích mắt.

La Linh ban đầu còn lo lắng. Nhưng khi chàng nhìn họ một lúc thì dục tính lại trào dâng. Có thể nói hai nàng nọ mới đẹp làm sao. Chàng để ý ngắm nhìn họ mà không khỏi ngây ngất trong lòng.

La Linh nhận thấy Bạch Ngọc Tiên Tử ngồi cao hơn Mạn Sương Sương một chút. Nhưng thân hình nàng lại có vẻ không được tròn trịa như Mạn Sương Sương. Đặc biệt là ở hạ thể, lông l. của Mạn Sương Sương nhiều hơn nương tử của chàng nhiều.

La Linh đã nghe nói l. mỹ nhân nào có lông nhiều thì mỹ nhân đó rất mạnh mẽ trong chuyện ph*ng the, không hiểu việc này có đúng không.

La Linh vừa nghĩ bâng quơ vừa ngắm nghía thân hình trần truồng của hai mỹ nhân. Lúc này con c*c chàng đã phồng lên cứng ngắt. La Linh kìm không nổi từ từ tiến sát lại hai nàng.

Bấy giờ thân hình của hai mỹ nhân đã rất gần chàng rồi. La Linh cảm nhận được mùi thơm da thịt của họ thoang thoảng vào mũi khiến chàng càng lúc càng *** c*c.

Không hiểu tại sao tự dưng chàng chợt có ý nghĩ so sánh ngồ ngộ.

Chàng muốn biết xem giữa hai nàng này ai thơm hơn ai.

La Linh nghĩ sao làm vậy.

Chàng đưa mũi rà rà lên thân ngọc của Bạch Ngọc Tiên Tử trước. Sau đó chàng lại rà mũi vào thân hình bất động của Mạn Sương Sương.

Hoá ra thân hình hai mỹ nhân đều có một mùi đặc trưng hết sức lôi cuốn.

La Linh không phân biệt được giữa hai nàng ai có mùi thơm hơn nữa.

Có lẽ cả hai đều có mùi vị rất tuyệt. Chẳng vậy mà con c*c chàng *** lên thấy rõ khi mũi chàng hít phải mùi thơm da thịt của hai nàng.

Bất ngờ, Bạch Ngọc Tiên Tử khẽ thở phù một tiếng rồi từ từ buông tay ra khỏi thân hình Mạn Sương Sương.

Khuôn mặt nàng đã lấm thấm mồ hôi dù là đang giữa đêm khuya.

La Linh thấy nương tử mệt mỏi như vậy không khỏi thương xót vội ôm nàng vào lòng.

Không ngờ vì con c*c của La Linh đang cứng ngắt nên hạ thể Bạch Ngọc Tiên Tử bị chạm vào khiến nàng giật nẩy mình.

Thì ra, do Bạch Ngọc Tiên Tử đang ngồi dưới đất lại bị La Linh từ phía sau ôm lấy kéo lên. Thế là con c*c từ phía sau như mũi dùi cui đâm thẳng vào khe l. nàng.

Tuy là trong lúc bất ngờ và l. nàng cũng không mở rộng. Nhưng cái quẹt khá mạnh và chính xác vào ngay khe đào nguyên khiến cho Bạch Ngọc Tiên Tử cảm thấy l. mình tê tái vì sướng.

La Linh lần đầu tiên phát hiện ra con c*c chàng có thể đâm vào l. nữ nhân từ phía đằng sau. Chàng hứng chí vội lùi mông lại rồi lại đâm con c*c cứng ngắt của mình về phía trước ngay chỗ cái l. đang hé lộ.

Tất nhiên, lần này cũng chỉ như lần trước. c*c l. cạ quẹt vào nhau chỉ làm cho La Linh đã *** lại càng *** thêm mà thôi.

La Linh thấy vậy chịu không nổi liền banh hai chân mỹ nhân ra rồi cầm con c*c cắm thẳng vào l. mỹ nhân ngay từ phía sau.

Thân hình Bạch Ngọc Tiên Tử bị chàng đẩy chúi về phía trước. Nàng hốt hoảng vội gồng mình lấy tấn nhưng không kịp liền ngã lăn ra đất.

Bạch Ngọc Tiên Tử bị ngã đau tức mình kêu lớn:

- Tướng công làm trò gì vậy?

La Linh thấy vì mình mà nàng nọ bị ngã đau thì xấu hổ lúng túng không biết nói gì.Bạch Ngọc Tiên Tử chẳng qua vì ngã đau quá mà la lên như vậy thôi. Chứ lúc nãy tuy là bị một phát ngã đau, nhưng cái l. nàng cũng đã cảm nhận được một lần con c*c của La Linh đâm ngập l. nàng.

Phần về Mạn Sương Sương ngồi yên dưới đất nhưng những chuyện xảy ra giữa La Linh và Bạch Ngọc Tiên Tử nàng đều nghe thấy hết thẩy. Nàng hé mắt thấy Bạch Ngọc Tiên Tử bị La Linh đẩy ngã xuống đất trong khi con c*c của chàng còn đang sừng sững chỉnh thẳng ra ngoài như thế kia thì đủ biết chàng ta đang *** c*c lắm rồi.

Mạn Sương Sương tuy rằng đã hoạt động được tay chân nhưng lại xấu hổ không dám cử động.

Một lẽ là nếu nàng động đậy thì La Linh và Bạch Ngọc Tiên Tử sẽ biết rằng nàng đã tỉnh.

Mà lúc này toàn thân nàng đang loã lồ trần truồng thì làm sao tiện để gặp La Linh. Huống chi lúc vừa qua nàng đã chủ động chung đ.ng cùng chàng. Tuy nhiên, có thể biện bạch là do nàng bị trúng phải dâm dược. Nhưng một thiếu nữ lại chủ động đi tìm nam nhân rồi ** chàng tưng bừng như vậy thì xấu hổ chết được.

Hơn nữa nàng vẫn chưa hiểu được tình cảm của La Linh đối với nàng. Cho dù bây giờ trinh tiết của nàng đã bị La Linh lấy mất. Nhưng nàng cũng không thể nào vì thế mà đi van cầu tình yêu của kẻ khác. Mặc dù đối với La Linh nàng đã yêu chàng ngay từ khi hai người lần đầu gặp gỡ.

La Linh và Bạch Ngọc Tiên Tử đã lại làm lành với nhau. Hai người không ngờ Mạn Sương Sương đã tỉnh nên ngồi cạnh nàng một khoảng không xa đợi nàng tỉnh dậy.

Bạch Ngọc Tiên Tử hỏi khẽ:

- Tướng công! Tại sao chàng và Mạn cô nương lại lạc đến đây? Còn sư phụ của muội đâu?

La Linh một tay ôm lấy người nàng miệng kể:

- Ta và sư phụ nàng lạc nhau. Mạn cô nương bị trúng độc chất dâm tình của lão Hồng diện dâm thần. Vì thế trong lúc tìm đường tạm trú ta lạc đến nơi này.

Bạch Ngọc Tiên Tử thở dài:

- Vạn Hoa Cung là một nơi bí ẩn, có vào mà không có ra. Từ trước đến nay chưa từng có cao thủ nào thoát khỏi Vạn Hoa Cung. Chàng đã lỡ lọt vào đây thì khó lòng mà thoát được. Chúng ta chắc rằng sẽ mãi mãi chôn chân ở chỗ này thôi.

La Linh nghe vậy chợt nghĩ Bạch Ngọc Tiên Tử đến đây trước chàng ắt là đã biết rõ nội tình ở đây nên liền hạ giọng hỏi:

- Nàng ở đây có biết cách nào phục hồi công lực cho ta không?

Bạch Ngọc Tiên Tử lắc đầu:

- Tướng công không biết. Việc giải tán độc công là bí truyền của chưởng môn nhân. Chỉ có cung chủ mới biết cách giải độc. Vì vậy, các nam nhân vào đây người nào cũng vô phương chống đối trước uy lực của họ.

La Linh nghe vậy không khỏi nản lòng. Tuy nhiên, chàng vẫn còn chút hy vọng vì chàng được tự do sẽ từ từ tìm ra cách giải quyết.

Lúc này Bạch Ngọc Tiên Tử chợt đưa mắt nhìn thân hình bất động của Mạn Sương Sương rồi quay sang La Linh hỏi:

- Chàng định làm gì với Mạn cô nương? Cô ấy đã hiến thân cho chàng rồi!

La Linh vốn vẫn canh cánh trong lòng vì việc này. Chàng không ngờ Bạch Ngọc Tiên Tử đột nhiên hỏi thẳng như vậy nên không khỏi lúng túng. La Linh suy nghĩ giây lát rồi thở dài nói:

- Mạn cô nương bị trúng dâm dược, rồi hiến thân mình cho huynh. Tuy huynh không phải cố ý chiếm đoạt nàng. Nhưng bản thân nàng đã là người của huynh rồi. Vì thế, huynh nghĩ, nếu mai này chúng ta thoát khỏi tai kiếp. Huynh sẽ đưa nàng về ra mắt các nương tử ở Cửu Thiên Sơn.

Bạch Ngọc Tiên Tử cười khẽ:- La tướng công tính toán thật là toàn vẹn. Thế nhưng chàng có biết sắp tới đây sẽ có bao nhiêu nữ nhân còn trinh đến với chàng không. Chẳng lẽ cứ mỗi lần chàng ái ân, chung đ.ng với ai lại buộc phải lấy người đó. Nếu mà vậy thiếp e rằng chẳng mấy chốc chàng sẽ là trượng phu của cả Vạn Hoa Cung này.

La Linh không ngờ Bạch Ngọc Tiên Tử lại đưa ra lý luận như vậy. Chàng ngượng ngùng không biết phải đối đáp như thế nào.

Bạch Ngọc Tiên Tử khẽ cười thành tiếng rồi lại lên giọng:

- Chàng không biết các vị cô nương trong Vạn Hoa Cung hầu hết đều là gái trinh. Chỉ có một ít được chung đ.ng với nam nhân để làm vui cho các vị cô nương và cung chủ thưởng lãm. Hiện nay, trong tất cả các cô nương ở Vạn Hoa Cung đều mong muốn được chàng để mắt tới. Nếu chàng ái ân với họ thì đó là một niềm vinh hạnh và cũng là nguồn hạnh phúc lớn nhất đối với một nữ nhân được thoả nguyện ái ân.

Do đó, nếu chàng không chuẩn bị tinh thần thì chỉ cần một chút sơ thất là chàng sẽ vướng phải lưới tình ngay. Lúc đó thì khó lòng mà gỡ được.

La Linh sững sờ nghe Bạch Ngọc Tiên Tử kể chuyện. Chàng nổi giận nói:

- Ta đâu phải là kẻ tham dâm, háo sắc. Nếu không vì công lực đã mất thì chẳng khi nào ta lại để họ coi thường thế này.

Bạch Ngọc Tiên Tử trong khi nói chuyện chợt phát giác ra Mạn Sương Sương đã tỉnh. Nàng rất thông minh nên sau một hồi suy luận lập tức tìm ra nguyên nhân lý do mỹ nhân nọ đã tỉnh rồi lại cố tình dối gạt hai người.

Nàng nghĩ rằng nàng nọ đã giả vờ thì nàng và La Linh phải chọc cho nàng ta một phen mới xong.

Bạch Ngọc Tiên Tử nghĩ tới đó, liền chợt nhớ tới lúc vừa rồi đã bị La Linh chọc một phát vào l. từ phía sau liền nghĩ ra một cách hết sức lý thú.

La Linh nghe Bạch Ngọc Tiên Tử thì thào kể rõ cách của nàng thì không khỏi khoái chí bật cười. Không những vậy khi nghe xong con c*c chàng cũng đã thấy *** *** lên rồi.

Hai người tiến lại gần chỗ ngồi của Mạn Sương Sương rồi giả cách nói chuyện cùng nhau.

Bạch Ngọc Tiên Tử đưa ra ý kiến là dìu nàng nọ vào giường để tĩnh dưỡng vì ở ngoài này khá lạnh.

Tất nhiên La Linh phải đồng ý.

Hai người nháy mắt với nhau rồi Bạch Ngọc Tiên Tử cúi người cõng Mạn Sương Sương lên.

Hai người đi vào trong nhà.

Bạch Ngọc Tiên Tử cõng thiếu nữ đi đến một chiếc bàn đá. Nàng để nàng nọ áp mặt vào bàn, hai chân thõng xuống chạm đất rồi quay sang gọi La Linh.

- Tướng công mau vào giữ giúp thiếp cô nương này cho khỏi ngã. Để thiếp đi dọn giường.

Rồi sau đó nàng quay người đi ngay.

Tất nhiên, Mạn Sương Sương dù muốn hay không cũng đành phải giả câm, giả điếc nằm im ở một tư thế bất động.

Nhưng mà Mạn Sương Sương có biết được đâu ở tư thế này cái l. nàng hiện lên rất rõ khi nhìn từ phía sau.

La Linh lúc này đã bước lại gần. Chàng không khỏi sững người khi thấy cái l. đỏ hồng của Mạn Sương Sương vẫn còn nhớp nhác dâm thuỷ dưới ánh nến lung linh.

Con c*c của chàng không ngờ đã trở nên cứng ngắt.

Chàng sục nhẹ c*c vài cái rồi khẽ kéo rộng hai chân người thiếu nữ ra.

Bản thân Mạn Sương Sương vì úp mặt xuống bàn nên không nhìn thấy cảnh tượng phía sau. Nàng có phần ngơ ngác không hiểu tại sao chàng nọ lại kéo chân nàng rộng ra làm gì.

Thế nhưng đến lúc con c*c của La Linh đâm lún l. nàng từ phía sau thì người thiếu nữ mới giật bắn lên.

Có điều nàng chẳng thể nào phản kháng được nữa. Cái l. nàng đã bị con c*c đâm thủng rồi.

La Linh vừa đâm con c*c vào l. nàng nọ liền ra sức thục mạnh. Chàng *** phát nào ra phát đó nhìn rất hùng tráng.

Mông người thiếu nữ va chạm mạnh với hạ thể chàng phát ra những tiếng phành phạch liên hồi.

Mạn Sương Sương bấy giờ không còn gì khác là gồng người lên mà chịu. Cơn sướng ban đầu còn có thể kìm nén nhưng rồi mỗi lúc lại càng tăng cao khiến người thiếu nữ bật lên tiếng rên rỉ không ngừng.

Hai chân nàng đứng trụ bám chặt xuống đất để chịu những cú đập như trời giáng từ phía sau dọng lại. Rồi trong cơn hoan lạc cùng cực. Cái l. nàng từng chút từng chút hẩy hẩy về phía sau để đón lấy con c*c đang dọng tới.

Vì ** c*c sướng quá, toàn thân Mạn Sương Sương run lên bần bật với hạ thể đẫm nước dịch khí do l. nàng chảy ra.

Mạn Sương Sương chợt bật rú khi con c*c đâm ngập lỗ l. một phát sâu hoắm. Hai tay nàng tức thì vươn ra giữ chặt lấy thành bàn trong lúc cái l. đâm ngược về phía sau để nuốt con c*c vào sâu hơn nữa.

Lúc này, cơn khoái dục đã lên đến cao trào. Con c*c và cái l. đều đồng loạt xịt khí ra tung toé. Thân hình La Linh ngã ập lên tấm lưng thon thon của Mạn Sương Sương trong khi hai tay chàng vòng ra ôm chặt người nàng một cách thấm thiết.

Đêm hôm đó, Mạn Sương Sương đã hoàn toàn khuất phục, trở thành một nội thê hiền thục của chàng. Nàng theo chân Bạch Ngọc Tiên Tử vào ngủ chung giường với La Linh và Bạch Ngọc Tiên Tử. Hai người thiếu nữ và một nam nhân. Cảnh tượng phụng đảo loan điên khỏi cần phải mô tả cũng có thể tưởng tượng ra được.

Hạnh phúc nhất là La Linh. Lần đầu tiên trong cuộc đời chàng được ái ân cùng một lúc với cả hai mỹ nhân. Mà hai nàng nọ ai nấy đều là những mỹ nhân tuyệt sắc và rất khuyến rũ. Vú l. của họ thực khiến cho chàng điên đảo thần hồn, mê man thần trí. Cuộc vui giữa ba người vì thế kéo dài đến tận lúc canh 5 mới chịu ngừng nghỉ.

Chương 14: [Hậu Cuồng Long Chưởng] Quần nữ tranh phu

Ánh hồng dương chiếu ánh sáng lên con đường mòn nhỏ hướng về phía tiểu trúc. Lúc này trời đã sáng rõ. Ngoài tiếng chim ríu rít gọi nhau dường như chẳng còn âm thanh nào khác.

Trên lối mòn nhỏ đó, một bóng người lững thững bước đi một cách từ tốn. Khuôn mặt chàng ta có vẻ không vui. Thần thái hết sức buồn bã.

Chàng trai này không ai khác chính là La Linh. Hôm nay, La Linh phải tới thực hiện nhiệm vụ truyền giống của chàng đối với nữ nhân trong cốc. Chàng thấy chuyện này thật là nhục nhã và chẳng có chút gì hứng thú. Đối với La Linh. Việc chàng có đến 5 thê tử đã là quá đủ. Chàng không thích đèo bồng và cũng không thích gần gũi với người mà mình không có tình cảm.

Ngoài lý do đó, bản thân chàng cũng cảm thấy có lỗi đối với những nương tử vắng mặt của chàng. Làm sao chàng có thể giải thích với họ về chuyện kỳ cục này.

La Linh vừa đi vừa nghĩ vẩn vơ. Chàng nhớ lại lời nói của Bạch Ngọc Tiên Tử và Mạn Sương Sương dặn chàng phải hết sức bình tĩnh và không được nóng giận. Họ không cần biết chàng làm cách nào, nhưng cả hai đều không muốn thấy chàng bị thảm tử vì chống lại lệnh của Cung chủ. Dù sao, thấy chàng còn sống là họ mừng rồi, bất kể chàng có trở thành kẻ truyền giống hay không cũng vậy.

La Linh đi một lúc thì vượt ra khỏi phạm vi của rừng trúc. Chàng thấy một con đường rải đá rộng lớn đã hiện ra trước mặt.

La Linh đưa mắt nhìn ra phía xa thì thấy có một đám nữ nhân đang tụ tập cùng nhau ca hát, nhảy múa.

Chàng thấy trong đám người đó có một kẻ nam nhân cụt tay thân hình vạm vỡ đang bị các nữ nhân vây lại chọc ghẹo thì hết sức ngạc nhiên.

Chàng biết rõ trong sơn cốc làm gì có nam nhân trú ngụ nên bước lại gần để xem cho rõ.

Nam nhân cụt tay lúc này đang bị bọn nữ nhân quay cuồng cho đến chóng hết mặt mũi. Lão bị các nàng xô đẩy tới lui thì chịu không nổi liền ngã lăn ra dưới đất. Con c*c cứng ngắt chổng thẳng lên trời. Bọn nữ nhân thấy thế thì đều cười ồ cả lên.

Đột nhiên, có kẻ phát hiện ra La Linh từ đằng xa. Thế là đám đông thiếu nữ liền nhốn nháo lùi lại quay mặt nhìn.

La Linh thấy các nàng ai nấy đều vận y phục mong manh vô cùng khêu gợi. Hiện lên trước mắt chàng lúc này chỉ toàn là da thịt trắng trẻo, mịn màng và những khuôn ngực nữ nhân to nhỏ đủ cỡ đang được che đậy hết sức hớ hênh.

Khi chàng nhìn lại nam nhân cụt tay bị ngã lăn dưới đất thì ngớ ra vì khuôn mặt gã khá quen thuộc. Gã chính là kẻ bại tướng Vô địch thần quyền không còn nghi ngờ gì nữa.

Trong đám mỹ nhân này có cả Tiểu Quyên và Tiểu Phụng. Hai nàng thấy chàng đến gần thì hết sức vui mừng liền bước lại chào.

Theo lời Tiểu Phụng thì gã nam nhân cụt tay này bị bắt hơn chục ngày rồi. Gã đã bị mất hết công lực và được đem ra làm trò chơi cho các nàng tiêu khiển.

La Linh nhìn gã thấy toàn thân đều loã thể. Quân tử kiếm cứng ngắt dựng cờ và rỉ đầy chất dâm ra đầu khấu bóng nhẫy.

Miệng gã luôn rên siết kêu gọi cầu khẩn các mỹ nhân nhưng các nàng thiếu nữ chỉ đứng xung quanh mà cười khúc khích.

Tiểu Phụng nheo mày nhìn gã cười khẽ:

- Tướng công! Gã này bị kích thích dục tình quá rồi mà không làm gì ai được nên *** c*c lên như thế đó. Hừ, mà con c*c của gã có *** hơn nữa cũng chẳng có ai mang l. ra cho gã ** đâu.

La Linh lúc này đã hiểu ra bọn nữ nhân kia đang chọc c*c cho nam nhân nọ *** lên rồi cười chơi cho sướng.

Chàng thấy bọn họ khinh rẻ nam nhân như vậy thì không khỏi tức giận vô cùng.

Chàng biết đối với bọn họ chàng cũng không thể làm gì được. Vì thật ra võ công của chàng cũng mất hết có khác gì kẻ kia đâu.

La Linh chợt nhận thấy trong đám nữ nhân có một thiếu nữ thân hình rất đẹp có vẻ thích thú nhất cười như *** nẻ.

Khuôn mặt nàng ta vô cùng xinh xắn và hết sức tinh ranh. Rõ ràng chuyện đầu têu này là do cô ả mà ra.

La Linh quyết định trừng phạt ả một phen. Chàng bước nhanh lại phía nữ nhân.

Thiếu nữ Tiểu Phượng Tiên thấy chàng đến gần thì không khỏi ngạc nhiên. Nàng chưa gặp chàng bao giờ nhưng do các tỷ muội nói chuyện cũng biết chàng là người được Cung chủ tuyển chọn làm tướng công ở nơi đây.

La Linh bấy giờ đã đứng đối mặt với thiếu nữ. Hành động kỳ quặc của chàng khiến cho đám nữ nhân hết sức tò mò đều sán lại gần quây vào thành một vòng tròn.

La Linh nhớ lại lời nói của Bạch Ngọc Tiên Tử và hai cô nàng Tiểu Quyên Tiểu Phụng. Chàng quyết định mạo hiểm thử dùng uy quyền được chọn làm tướng công của mình xem sao.

Chàng trợn mắt cố làm mặt giận quát vào mặt Tiểu Phượng Tiên đang ngớ người đứng đó:

- Mau lột bỏ y phục cho ta!
Tiểu Phượng Tiên kinh hãi sững sờ. Nàng ta không ngờ chàng thanh niên tuấn tú này mới gặp nàng đã ra lệnh như vậy.

Nhưng mà Tiểu Phượng Tiên cũng rất tinh ranh. Nàng thoáng qua một chút sợ hãi thì liền lấy lại bình tĩnh.

Tiểu Phượng Tiên nghênh mặt lên nhìn trả lại La Linh nói giọng ngang tàng:

- Ta không cởi đó. Mi làm gì được ta!

La Linh thấy nàng nọ cứng cỏi như vậy thì cũng bắt đầu hơi có vẻ lo lắng. Chàng xem chừng ả ta cũng không phải hạng vừa nên khuôn mặt chàng vội dựng lên quay sang ra lệnh cho Tiểu Phụng và Tiểu Quyên:

- Hai vị cô nương mau bắt ả này cho ta.

Tiểu Quyên, Tiểu Phụng vốn rất có cảm tình với La Linh. Hơn nữa đối với địa vị của chàng trong Vạn Hoa Cung bọn chúng hiểu rất rõ. Vì thế khi La Linh vừa ra lệnh cả hai đã nhanh chóng nhảy tới đưa tay chộp bắt Tiểu Phượng Tiên ngay.

Tiểu Phượng Tiên biết hai ả là người của Thượng Quan Hân đường chủ nội cung đường nên hơi lúng túng chưa quyết định được có nên đối địch hay không thì đã bị hai nàng nọ tóm chặt lấy rồi.

La Linh nhìn thấy nàng nọ bị bắt thì mừng rỡ đưa mắt nhìn xung quanh nói lớn:

- Chư vị cô nương. Tại hạ là người được Cung chủ tuyển chọn làm tướng công. Nay tại hạ nhờ vị cô nương nào có mặt ở đây ra tay cởi bỏ y phục của tiểu cô nương này để tại hạ thưởng thức một chút.

Bọn thiếu nữ thấy chàng anh tuấn như vậy thì đã có nhiều nàng thấy thích mê rồi. Nay lại thấy chàng tỏ ý muốn họ giúp đỡ thì không ai bảo ai liền xông lại cởi tung y phục trên người Tiểu Phượng Tiên.

Lúc này trước cặp mắt của gần hai chục vị cô nương. Thân hình Tiểu Phượng Tiên trần truồng như nhộng. l. vú đều hiện ra nhìn rõ mồn một.

La Linh ngắm nhìn nàng ta thì cũng phải công nhận nàng nọ quả có sắc đẹp hơn người. Chẳng trách nàng ta lại dám kênh kiệu xem thường nam nhân như vậy.

Tiểu Phượng Tiên bị lột truồng ra rồi thì vừa thẹn vừa tức giận lớn tiếng chửi rủa:

- Đồ nam nhân hôi thối. Ngươi định cậy đông ức hiếp ta thì có gì hay. Mau buông ta ra để ta trừng trị ngươi.

La Linh thấy nàng nọ hung hãn như vậy thì càng tức giận. Nỗi ấp ức bị kẻ khác khống chế bắt trở thành công cụ truyền giống lại bùng lên. Chàng vốn chỉ định lột truồng ả nữ nhân này ra trước mặt mọi người cho bỏ ghét, nhưng bây giờ chàng đã thay đổi ý định. Chàng quyết phải làm cho ả phải chịu một phen nhục nhã mới hả được cơn giận.

La Linh nghĩ vậy liền quát bọn thiếu nữ giữ tay nắm chân Tiểu Phượng Tiên cho thật chặt. Rồi chàng bỗng lột phăng miếng vải nhỏ dưới hạ thể để lộ ra trước mắt nữ nhân con c*c của mình đang trở nên to lớn, cứng ngắt.

Chàng nắm lấy con c*c sụt nhanh vài cái rồi đâm nó từ phía sau vào l. mỹ nhân.Tiểu Phượng Tiên thất thanh la lên oai oái ra sức vùng vẫy. Nhưng làm sao nàng ta vùng ra được trước sự đeo bám của 4,5 người thiếu nữ đang vây chặt.

Chính vì thế, cái l. của Tiểu Phượng Tiên nhanh chóng bị con c*c khống chế. Nàng nọ dù vùng vẫy thế nào thì ở hạ thể cũng đã cảm nhận được cái l. đang bị một cái gì đó cứng ngắt đâm được một phần vào l. rồi.

La Linh cảm giác thấy cái l. Tiểu Phượng Tiên đang bó sát lấy con c*c của chàng chặt chẽ vô cùng.

Chàng hiểu rằng l. nàng nọ phải là l. trinh mới có được sự sít sao như vậy.

Con c*c của chàng vì vậy cứ nhấp ra nhấp vào một đoạn trong cái l. đang co bóp dữ dội.

Còn Tiểu Phượng Tiên lần đầu tiên mới biết được mùi vị nam nữ *** nhau là như thế nào. Nàng vốn nghĩ và xem thường cái giống dư thừa trên thân của bọn nam nhân hôi thối. Vì thế đối với con c*c của gã cụt tay Vô địch thần quyền nàng cảm thấy hết sức ghê tởm.

Không ngờ bây giờ đây cái thứ nàng khinh khi kia lại đang thụt ra thụt vào trong l. nàng.

Nhưng mà nàng không hiểu tại sao cái thứ này lại làm nàng sướng như vậy. Lúc ban đầu thì vài cái thụt ra thụt vào trong l. chỉ khiến cho nàng cảm thấy đau đớn, khó chịu. Nhưng sau rồi thì cái l. nàng lại thấy sướng sướng làm sao. Mà không hiểu vì lẽ gì hai vú nàng lại trương nở lên khó chịu quá. Nàng chỉ muốn có ai đó thò tay bóp vú nàng cho đỡ tức một chút. Nếu mà được như vậy thì mới tuyệt làm sao.

Về phần La Linh thì vừa *** vừa để ý phản ứng của Tiểu Phượng Tiên. Chàng thấy nàng ta càng lúc càng chống cự yếu dần. Rồi thì không còn thấy nàng ta chống cự gì nữa mà chỉ còn chổng mông đít lên để cho c*c chàng dễ dàng thụt vào sâu hơn nữa mà thôi.

La Linh nhận ra ngay cái l. của thiếu nữ đã bắt đầu ra nước. Con c*c chàng mỗi lúc rút ra, thụt vào lại thấy có một ít nước rỉ ra đọng vào thân c*c.

Thân hình của Tiểu Phượng Tiên đã bắt đầu có hiện tượng phản ứng mạnh mẽ. Cái l. nàng hẩy hẩy về phía sau để cố gắng cho con c*c chàng cắm vào sâu hơn để l. thêm sướng.

Nhưng mà bản thân La Linh lại không muốn đâm sâu con c*c của chàng hơn nữa. Vì thế mỗi lúc cái l. thụt về phía sau thì c*c chàng lại lùi ra xa thêm một đoạn.

Tình cảnh l. c*c ** nhau giữa thanh thiên bạch nhật và trước mặt các thiếu nữ khiến cho cả bọn đều há hốc mồm tròn mắt ra mà xem.

Đây là chuyện chưa từng thấy từ trước tới nay vì trong các trò chơi này thông thường nam nhân chỉ là kẻ phục tùng. Khi nào bọn nữ nhân Vạn Hoa Cung muốn cho bọn chúng ** thì mới được đ. chứ còn bây giờ, con c*c của La Linh lại là kẻ làm chủ. Rõ là cái l. của Tiểu Phượng Tiên đang ra sức thụt về phía sau để tìm kiếm con c*c của La Linh mới thật là quái dị.

Còn về cảm nhận của Tiểu Phượng Tiên thì sao. Nàng nọ bị La Linh làm cho *** l. đến mức xuất khí ra dầm dề. Vậy mà đến lúc cần con c*c đâm ngập lỗ l. thì lại bị chàng từ chối. Mỹ nhân vừa thèm vừa tức la lên oai oái. Cảnh tượng này khiến cho bọn thiếu nữ không khỏi bật cười khúc khích.

Mọi người đang hứng thú theo dõi hoạt cảnh thì bất ngờ trong trường xuất hiện thêm một người. Người này chẳng phải ai khác chính là Đường chủ nội cung đường Thượng Quan Hân.

Thượng Quan Hân vốn thấy bọn thiếu nữ tập trung đông đúc thành một vòng tròn thì cứ tưởng rằng bọn chúng đang chơi trò gì. Nhưng đến khi nàng vào tận nơi mới hay kẻ đang làm trò chính là La Linh.

Thượng Quan Hân vừa tức vừa thẹn. Nàng đã biết La Linh được ân sủng của Cung chủ chọn làm tướng công của Vạn Hoa Cung. Nhưng nàng tưởng chuyện này sẽ được tiến hành đối với hàng ngũ cấp cao như nàng mới đúng. Tại sao La Linh lại chọn một con bé tầm thường thuộc hàng nhị sứ trong ngoại tam đường để mà hành lạc trước mắt mọi người như vậy.

Thượng Quan Hân còn đang tức giận thì thấy mọi người xung quanh cười ồ thì vội quay người lại. Nàng để mắt nhìn thì thấy La Linh đang cầm con c*c cứng ngắt nhầy nhụa nước dịch từ từ lùi dần. Trong khi đó, ở phía trước, cái l. của Tiểu Phượng Tiên thì đang rỉ rỉ nước dâm rỏ vài giọt xuống đất. Cái mông trắng nõn của nàng nọ cứ lùi dần lùi dần theo hướng của con c*c. Điều này cho thấy cái l. đang bị con c*c thu hút hết sức mạnh mẽ rồi.

Nhìn thấy cảnh đó Thượng Quan Hân không khỏi phì cười. Nàng bước nhanh lại tóm lấy La Linh nhấc bỗng lên vai miệng quát lớn:

- Mau theo ta!

Rồi thân hình Thượng Quan Hân rời khỏi mặt đất phóng vụt qua khỏi đám đông nhắm về phía tây đi thẳng.

Bọn thiếu nữ đều rú lên tỏ ý hết sức tiếc rẻ. Dường như cảnh tượng l. c*c bám lấy nhau đã làm cho không ít nữ nhân cảm thấy hạ thể bắt đầu rỉ nước. Nhưng mà bây giờ La Linh đã bị Thượng Quan Hân bắt đi mất rồi. Quần nữ đành rủ nhau tản đi. Trên khoảng đất trống giờ chỉ còn một mình Tiểu Phượng Tiên đứng nhìn về phía trời tây thở dài rầu rỉ. Nàng cảm thấy cả tâm hồn lẫn thể xác nàng đã bay theo người ta mất rồi.

Thượng Quan Hân đưa La Linh về căn tịnh xá. Căn tịnh xá nàng ở khá yên tỉnh nằm cách xa hẳn nơi quần thể kiến trúc xung quanh. Nếu nhìn từ xa, nó chẳng khác gì như một quần đảo trơ trọi giữa những lầu gác mọc lên san sát.

Thượng Quan Hân đặt La Linh đứng giữa căn ph*ng khách sảnh rộng chừng 4 trượng. Xung quanh ph*ng khách bày la liệt những bức phù điêu chạm khắc hết sức công phu.

La Linh hơi ngẩn người trước khung cảnh khác lạ. Chàng nhìn ra xung quanh mà không để ý bản thân con c*c chàng vẫn còn đang cứng ngắc và nhầy nhụa dịch chất.

Thượng Quan Hân không khỏi đỏ mặt khi nhìn thấy con c*c đang sửng cồ của chàng thiếu niên tuấn mỹ. Nàng cảm thấy hạ thể nóng bừng lên với một đòi hỏi hết sức lạ lùng.

Chương 15: [Hậu Cuồng Long Chưởng]

La Linh sau phút kinh ngạc đã dần dần lấy lại bình tĩnh. Chàng liếc nhìn lại chủ nhân thì chợt nhận ra ánh mắt nàng nọ đang chú tâm vào một điểm trên người chàng.

Thế rồi khuôn mặt chàng cũng phát đỏ bừng vì ngượng khi thấy rằng con c*c của chàng đang khoe khoang uy thế trước mắt mỹ nhân.

Thượng Quan Hân thấy bị La Linh phát giác ra việc nàng chú tâm nhìn ngó con c*c của chàng thì ngượng ngùng đỏ mặt. Nàng giả bộ đi vào nhà trong bưng ra một khay trà nóng bốc hơi nghi ngút.

Còn La Linh thì chỉ chờ có thế. Khi nàng nọ vừa quay người đi thì chàng lập tức kéo miếng vải mềm ra che đậy hạ thể lại. Nhưng mà con c*c chàng đang *** quá nên cái miếng vải kia chẳng làm sao che đậy được hết cả những gì phải che đậy.

Thượng Quan Hân rót nước ra mời La Linh uống. Nàng chưa biết nói gì thì phía bên ngoài đã có tiếng động phầng phật của y phục ai đó đang hạ xuống.

Bên ngoài bước vào là một mỹ nhân y phục thanh thiên khuôn mặt cực đẹp. Nàng nọ thấy hai người ngồi đó liền uyển chuyển bước vào miệng cười tươi như hoa nở:

- Thượng quan muội. Sao muội mời khách mà chẳng chịu báo cho tỷ một tiếng.

La Linh kinh ngạc nhìn nữ nhân. Chàng thấy nàng nọ khá quen nhưng nhất thời chưa nhớ ra tên họ là gì.

Thượng Quan Hân trái lại khi nhìn thấy nữ nhân này thì không khỏi nhíu mày hẳn lại. Nhưng nàng cũng phục hồi trạng thái khá nhanh, cười tươi đứng dậy nói:

- Ôi chao! Muội tưởng là ai. Hóa ra là Vạn tỷ tỷ. Tiểu muội thất kính quá, không biết tỷ tỷ giá lâm. Thật là xấu hỗ, xấu hỗ.

Vạn Ngọc Tình dường như không quan tâm lắm đến lời nói khách sáo của Thượng Quan Hân. Nàng quay sang nhìn ngó La Linh giả vờ kinh ngạc hỏi:

- Ơ! Sao tướng công cũng có mặt ở đây sao?

Thượng Quan Hân tươi cười mà trong lòng thấy lộn ruột. Nàng nghĩ thầm ả nha đầu này đã chủ tâm đến đây là vì La Linh. Không hiểu ả định giỡ trò gì?

La Linh bây giờ đã nhận ra nàng nọ chính là Vạn Ngọc Tình. Chàng thấy nàng hết sức xinh đẹp không kém gì các nương tử của chàng nhưng từ thần thái đến cử chỉ đều hết sức kỳ dị khó đoán.

Thượng Quan Hân không để La Linh trả lời liền cười tươi bước lại gần chàng miệng nói dịu dàng:

- Tướng công đây là vì tiểu muội mà đến.

Vạn Ngọc Tình miệng vẫn mỉm cười không thèm nhìn đến Thượng Quan Hân lại nhìn La Linh hỏi:

- Tướng công không biết làm sao đến được nơi này?

Thượng Quan Hân thấy nàng nọ càng nói càng tỏ ra lợi hại thì không khỏi tức giận lạnh lùng nói sẵn:

- Là ta đưa chàng đến đây. Tỷ tỷ còn gì muốn hỏi không?

Vạn Ngọc Tình từ đầu đến giờ vẫn tỏ ra hết sức lịch sự tươi cười. Nhưng lúc này khuôn mặt đẹp của nàng đã trở nên lạnh băng hết sức.

Vạn Ngọc Tình cười khẩy nhìn Thượng Quan Hân nói lớn:

- Ngươi tự tiện mang tướng công tới đây rõ ràng là đã phạm vào oai danh của Cung chủ. Theo lệnh của cung chủ. Việc định đoạt nương tử là do tướng công quyết định. Ngày hôm qua chàng đã chọn Lãnh băng muội muội. Ngày hôm nay chưa biết ra sao. Nhà ngươi lấy tư cách gì cưỡng đoạt người như vậy?

Thượng Quan Hân nghe vậy tức đến đỏ bừng cả mặt. Đúng là rừng càng già càng cay. Vạn Ngọc Tình mới chỉ hơn nàng vài tuổi mà tâm cơ lại vượt trội hơn nàng rất nhiều.

Vạn Ngọc Tình lại nhìn La Linh cười mỉm nói:

- Lúc nãy, thiếp nghe bọn cung nữ nói chàng đã vui đùa với một cô nương của ngoại cung đường. Vậy chàng hẳn đã chọn ngoại cung đường làm nơi dừng chân mới rồi phải không?

La Linh không ngờ Vạn Ngọc Tình lại lợi hại như vậy. Nàng ta không chỉ làm cho Thượng Quan Hân vô ngôn, bí ý mà còn khiến chàng không biết đường nào mà trả lời nữa.

Thượng Quan Hân tuy rằng biết mình đã lâm vào thế hạ phong, không thể đấu lý được với Vạn Ngọc Tình. Nhưng mà nàng cũng nhận thấy chưa hẳn La Linh đã thích người của ngoại cung đường. Nếu nàng tìm cách nói thêm vào chưa biết chừng phần thắng lại nghiêng về phía nàng cũng nên.

Thượng Quan Hân nghĩ thoáng qua rất nhanh liền chộp lấy cơ hội cười khanh khách nói lớn:

- Vạn tỷ tỷ rõ là võ đoán. Việc La tướng công vui đùa với người của ngoại cung đường hay vui đùa với người nào khác thì có liên quan gì đến việc chàng thích đến nơi đó. Chẳng lẽ việc nhỏ như vậy lại có thể xem là quyết định của chàng được sao?

Vạn Ngọc Tình tức tối trợn mắt nhìn Thượng Quan Hân mắng:

- Nhà ngươi đừng có tìm cách chọc vào. Rõ ràng việc tướng công dùng quân tử kiếm đâm vào âm ngọc động trong người thiếu nữ bổn đường là hoàn toàn chính xác. Việc này chứng tỏ tướng công rất thích người của ngoại cung đường. Chẳng lẽ việc này lại có thể xem là một việc nhỏ ư?

Thượng Quan Hân cười châm chọc:

- Vạn tỷ tỷ làm gì mà nóng giận với muội. Chẳng qua là muội muội nghĩ thay cho tướng công thôi. Bây giờ sao chúng ta không hỏi thẳng tướng công xem chàng định ở với ai?

La Linh thấy hai nàng cãi cọ với nhau chẳng qua là vì tranh giành chàng mà ra. Chàng không thể hiểu nổi bọn người nữ nhân ở đây tại sao lại có nhiều hành động quái dị khác với lẽ thường như vậy.

Bây giờ chàng thấy hai cô nương nọ không cãi nhau mà quay sang nhắm vào chàng thì không biết đường nào mà trả lời họ.

Rõ ràng bọn họ đang gầm gừ nhau. Nếu chàng chọn ai thì cũng có thể khiến cho bên kia nổi giận khó mà yên chuyện.
Đột nhiên bên ngoài có tiếng nữ nhân truyền vào tai chàng:

- Tướng công làm gì lại đi mất công với hai ả đó. Chàng chỉ việc nói chưa quyết định được là xong chứ gì.

La Linh hơi ngạc nhiên không biết kẻ xúi chàng là ai. Nhưng mà ý kiến của nữ nhân bí mật cũng hết sức phù hợp trong tình cảnh này.

Vạn Ngọc Tình và Thượng Quan Hân đều ngớ người khi nghe chàng tỏ ý định chưa muốn chọn ai trong số bọn họ. Hai nàng thảy đều không hiểu ra làm sao cả.

La Linh bỏ đi khỏi căn tịnh xá của Thượng Quan Hân chẳng bao xa thì chợt thấy phía đằng trước đã có một người thiếu nữ đứng đó chờ sẳn. Chàng thấy nàng nọ thân hình yểu điệu, dáng vẻ thước tha. Chỉ cần nhìn thoát từ xa cũng có thể biết được nàng phải là một mỹ nhân rất xinh đẹp.

Thiếu nữ nọ mình mặc lam y, lưng đeo kiếm trông rất oai phong.

La Linh nhìn mặt nàng nọ thì nhận ra nàng là một trong tứ đại hộ pháp của Vạn Hoa Cung. Nhưng chàng không nhớ tên nàng là gì nên có phần hơi lúng túng trong việc xưng hô.

Lam y nữ nhân mỉm cười nhìn La Linh nói:

- Tiện thiếp Ngọc Linh San! Tướng công chắc vẫn còn nhớ.

La Linh thầm đoán mỹ nhân này chắc hẳn là người đã mách nước cho chàng vừa rồi nên cũng chắp tay chào nói:

- Ngọc cô nương! Tại hạ cám ơn cô nương đã giúp đỡ.

Ngọc Linh San cười mỉm nói:

- Không dám! Tiện thiếp chẳng qua chỉ nhất thời đưa ra ý kiến. Còn việc này có thực hiện hay không còn là ở nơi tướng công.

La Linh nhìn nàng nọ thầm nghĩ. Mỹ nhân này so với hai vị cô nương lúc nãy cũng đều là hạng tuyệt đại mỹ nhân trong giang hồ. Nhưng không hiểu sao nàng ta lại giúp mình là có ý gì. Chẳng lẽ việc này lại còn có nguyên nhân sâu xa khác.

Ngọc Linh San thấy chàng trai tuấn mỹ này cứ nhìn mình chầm chầm mà không nói tiếng nào thì cũng có phần xấu hỗ. Nàng chợt nhớ khi lần đầu nhìn thấy chàng đứng giữa đại sảnh uy vũ khác thường, như một con phượng đứng giữa bầy gà thì trong lòng nàng đã bắt đầu cảm mến chàng rồi. Nhưng mà trong bọn tứ vị hộ pháp thì không hiểu ý định ra sao. Đặc biệt Tiểu Phụng Cô lại càng khó đoán ý. Ngọc Linh San nghĩ nếu tam vị muội muội trong tứ đại hộ pháp đồng lòng với nàng thì việc lưu giữ La Linh ở lại lâu trong đại viện cũng thật là dễ.

Ngọc Linh San cười mỉm nhìn chàng nói:

- Tướng công chắc hẳn chưa từng đến Vạn Hoa Cung. Việc đường đi lối lại nơi đây hẳn là còn bỡ ngỡ cần người dẫn kiến?

La Linh nhìn nàng ra ra vẻ quan tâm.

Ngọc Linh San tiếp lời nói:

- Tiện thiếp muốn là người hướng đạo cho tướng công. Không hiểu ý chàng ra sao?

Hai người đang nói tới đây thì phía đông xảy có hai bóng người lướt tới thân pháp hết sức nhanh nhẹn.

La Linh còn chưa nhận ra ai, nhưng Ngọc Linh San đã biết đó là đại, tam đường chủ của ngoại cung đường Thiếu Cung Đơn và Tiêu Thanh Thanh.
Thiếu Cung Đơn và Tiêu Thanh Thanh nghe tin La Linh đã bị Thượng Quan Hân đưa về căn tịnh xá của nàng và nhị đường chủ ngoại cung đường Vạn Ngọc Tình đã xuất thủ tìm kiếm thì không khỏi lo ngại.

Phải biết Thượng Quan Hân tuy lợi hại nhưng Vạn Ngọc Tình vẫn có thể đối phó. Nhưng nếu có cả Hạnh Gia Linh ở đó thì rất phiền hà.

Trong bản cung thì Hạnh Gia Linh không những nhỏ tuổi nhất, khôn ngoan nhất mà về võ công lại không kém gì đại hộ pháp bản cung Ngọc Linh San.

Vì thế hai người phải vội vàng đi sau tiếp ứng hầu tăng cường thêm lực lượng bên phía ngoại cung đường của mình.

Chẳng ngờ. Hai người chưa kịp đến nơi đã thấy La Linh đang đứng nói chuyện cùng Ngọc Linh San rồi.

Hai nàng thấy vậy vội cùng nhau song song tiến lại chào hỏi.

La Linh thấy hai người thiếu nữ mới đến cũng đều hết sức xinh đẹp thì không khỏi ngẫn ngơ đứng nhìn.

Ngọc Linh San thấy chàng như vậy thì thở dài trong lòng nghĩ thầm:

- Ta tuy đẹp nhưng vẫn còn chưa được trẻ trung như mấy vị cô nương này. Nếu mà có Tiểu Phụng Cô tam muội ở đây thì mới có thể lấn át được bọn họ.

Phải nói trong Tứ đại hộ pháp thì Tiểu Phụng Cô là tuyệt đẹp hơn cả. Chỉ có điều đối với chuyện vui đùa nam nữ nàng lại chẳng hề có hứng thú. Vì thế chẳng khi nào thấy nàng tham gia vào các buổi tiệc tùng chơi bời của các thiếu nữ bổn cung.

Thiếu Cung Đơn mỉm cười nhìn La Linh hỏi:

- Không biết tướng công định đi đâu vậy?

La Linh chưa kịp trả lời thì từ phía căn tịnh thất hai người thiếu nữ song song chạy ra.

Người bên phải chính là Vạn Ngọc Tình, y trang phất phới nhìn đẹp vô tả.

Người bên trái là Thượng Quan Hân, hình dung yểu điệu, thân pháp tuyệt đẹp.

Hai người nhanh chóng đáp xuống hiện trường.

Vạn Ngọc Tình thấy hai người của mình đã có mặt thì không khỏi mừng rỡ bật cười khanh khách, miệng nói lớn:

- Ôi chao! Hai vị tỷ muội cũng đến rồi đó ư?

Rồi nàng đi nhanh lại phía Thiếu Cung Đơn và Tiêu Thanh Thanh.

Các thiếu nữ ai nấy đều hình dung yểu điệu, xinh đẹp tuyệt trần. Đứng đó bao vây xung quanh La Linh hình thành một tam giác biệt lập.

Phía chính diện của La Linh là ba nàng thiếu nữ Thiếu Cung Đơn, Vạn Ngọc Tình và Tiêu Thanh Thanh.

Phía bên phải của chàng là Ngọc Linh San.

Phía bên trái của chàng là Thượng Quan Hân.

Ai nấy đều chú mục nhìn vào La Linh như có ý chờ đợi quyết định của chàng.

La Linh không ngờ tình thế trở nên căng thẳng đến vậy. Chàng hơi bối rối chưa biết tính sao thì từ xa lại có bóng thiếu nữ phi thân tới.

Người xuất hiện lúc này chính là Hạnh Gia Linh, nội cung đường đường chủ.

Hạnh Gia Linh chào hỏi mọi người rồi nghe sơ qua lời kể của Thượng Quan Hân. Nàng thấy mọi người không ai chịu nhường ai thì chợt nghĩ ra một kế nói lớn:

- Tiểu muội xin có ý kiến này. Chư vị tỷ muội thử xem có được không?

Mọi người thấy nàng nói vậy đều đồng loạt quay sang nhìn:

Hạnh Gia Linh nói:

Bây giờ tỷ muội chúng ta bịt mắt tướng công lại. Rồi mọi người tự tìm chỗ đứng cách xa chàng hơn 4 trượng và không ai được động đậy. Nếu sau đó chàng tìm được ai thì coi như chàng đã chọn người đó. Như vậy thì sẽ hết sức tự nhiên, không ai bị thiệt thòi cả.

Các vị cô nương nghe kế hoạch này đều nhất loạt tán thành. Mọi người nhanh chóng bịt mắt La Linh lại bằng một chiếc khăn tay nhỏ.

La Linh thấy các nàng tự liệu kế hoạch như vậy không khỏi khen thầm. Nhưng chàng tự nghĩ bản thân mình đường đường là một nam tử sao lại để cho bọn nữ nhân tự ý xếp đặt như vậy.

Chàng nghĩ rồi ý chí chống đối nổi lên. La Linh bắt đầu để ý nghiên cứu chỗ đứng của các nàng. Tuy hiện nay mắt chàng đã bị bịt kín, nhưng các vị cô nương ai nấy đều có một mùi vị hương thơm riêng biệt. Vì thế chàng mỗi khi chàng tiến gần nàng nào thì đều có thể nhận ra nàng ta nhờ vào mùi hương trên thân thể mỹ nhân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau