CUỒNG LONG CHƯỞNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Cuồng long chưởng - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Hai mươi năm thoáng qua như một giấc mộng

Trong cảnh tối mịt mờ và lạnh buốt của khu mộ địa, hai bóng người một già một trẻ đi tới. Người đi trước tay cầm một ngọn đèn dầu ánh sáng lờ mờ soi bước. Nàng ta ăn mặc theo lối thiếu phụ, nhưng khuôn mặt nàng cực kỳ xinh đẹp và trẻ trung đến độ không ai nghĩ nữ nhân đã là gái có chồng. Bà lão đi sau khuôn mặt nhăn nheo nhưng bước đi vững chắc và đôi mắt sáng tinh anh. Hai người vừa đi vừa nhìn vào các tấm bia đặt nơi đầu mộ.

- Đúng ở đây rồi! Hồng nhi mau mở quan tài ra.

Bà lão lên tiếng giục nữ nhân. Dưới ánh đèn dầu có thể nhận thấy trên tấm bia mộ ghi dòng chữ Cuồng long chưởng La Linh chi mộ.

Thật thế gian vô thường, 20 mươi năm trước đây, sau khi một mình đấu với Song ma để cứu nguy cho võ lâm La Linh minh chủ đã bị một chưởng của âm ma đánh trúng tâm mạch. Từ đó giang hồ mất đi một minh chủ tài ba. Cái chết của La Linh không chỉ đem lại thương đau cho võ lâm các phái mà còn để lại sự nuối tiếc đau thương cho những người thân của chàng.

La Linh mất năm chàng mới 24 tuổi, vợ con chưa có nhưng chàng lại có một lúc 3 người con gái xinh đẹp làm tri kỷ. Cái chết của La Linh đã khiến cho các mỹ nhân thương tâm vô hạng.

Bạch Thái Tiên Hồ thì bỏ vào trong núi sâu không còn xuất hiện nơi giang hồ. Tiêu sơn thần nữ thì mãi mãi không rời khỏi Cửu thiên sơn nửa bước, làm bạn với cỏ cây hoa lá, sống cuộc đời cô độc. Người cuối cùng chính là nữ nhân đang có mặt ở đây. Nàng là Thiên độc thánh nữ Miêu Thiên Hồng. Mỹ nhân đã đưa thi hài người yêu đem về tuyệt địa này để an táng.

Hai mươi năm đã trôi qua, ngày hôm nay đúng là ngày cuối cùng của khoảng thời gian 20 năm đó. Thiên độc thánh nữ Miêu Thiên Hồng cùng với cố mẫu của La Linh trở lại nơi này.

Quan tài đã được Miêu Thiên Hồng mở nắp. Nàng soi đèn vào trong quan tài thì thấy thân thể của La Linh vẫn còn nguyên vẹn chưa hề hủy nát. Đặc biệt hơn nữa tình trạng của chàng dường như đang ngủ chứ không hề giống như một xác chết mới thật là kỳ.

Thiên độc thánh nữ Miêu Thiên Hồng có vẻ mừng rỡ khi nhìn thấy tình trạng như vậy. Nàng khôn tị hiềm gì cả liền đưa tay vào quan tài ôm xác chết ra. Cả hai vội vã quay mình bước ra ngoài.

Thiên độc thánh nữ đi nhanh trong khi bà lão quay lại đóng chặt cửa khu mộ địa.

Hai người bước vào một phòng rộng rãi được trang hoàng cực kỳ sang trọng. Thiên độc thánh nữ để xác La Linh lên giường rồi bắt đầu đổ vào trong miệng chàng một ít nước màu đỏ như máu.

Lão bà đứng bên cạnh quan sát lúc này không kiềm chế được lo lắng liền hỏi:

- Hồng nhi! Liệu Linh nhi có tỉnh lại không?

Có thể nói đó là một câu hỏi mà lão bà đã tự hỏi không biết bao nhiêu lần trong suốt 20 năm qua. Nếu không được Miêu Thiên Hồng ngay đêm ở bên cạnh bà củng cố niềm tin thì lão bà đã chết vì đau khổ rồi.

Sau khi La Linh bị trúng chưởng độc nơi tâm mạch vong mạng. Miêu Thiên Hồng nhờ có mặt ở đó đã cấp tốc cho chàng uống một viên Bảo mệnh đơn bí truyền của phái Thiên độc nhà nàng. Sau đó, nàng đã đưa chàng về an chí ở vùng tuyệt địa lạnh giá này để xác chàng không bị thiêu hủy vì năm tháng.

Từ đó trở đi, Miêu Thiên Phượng đã bỏ cả sư môn để ngày đêm nghiên cứu tìm cách cứu sống cho người yêu.

Trong y kinh của Thiên độc môn có nói tới một phương pháp đặc dị để cứu sống người chết. Nhưng để làm được điều đó đòi hỏi rất nhiều điều khó khăn. Sau hơn 20 năm Miêu Thiên Hồng cũng đã sưu tập đủ mọi thứ thảo dược quý hiếm và bây giờ đây nàng bắt đầu tiến hành cứu chữa cho người yêu.

Miêu Thiên Hồng vận công xoa bóp khắp người La Linh. Lúc này thân hình chàng lõa thể nằm bất động trên giường. Miêu Thiên Hồng xoa bóp được hơn canh giờ thì trên trán nàng đã ướt đẫm mồ hôi. Nữ nhân không ngừng nghỉ mà tiếp tục rút kim châm ra cắm lên các huyệt đạo trên người La Linh.

Một tháng qua đi, sau bao ngày khổ cực có những lúc tưởng chừng như vô vọng thì đột nhiên vào sáng hôm đó kỳ tích đã xuất hiện. Thân hình La Linh đã ấm dần lên và đôi mắt chàng đã mở ra nhìn mọi người một cách kỳ lạ.

Miêu Thiên Hồng rú lên vì mừng rỡ. Nàng ngã gục xuống đất vì quá xúc động.

Tuy nhiên, chỉ ba ngày sau thì nỗi vui mừng của Miêu Thiên Hồng và bà lão đã bị một mối lo khác lấn át.

Chẳng hiểu vì đã nằm im suốt 20 năm hay vì nguyên nhân nào mà La Linh không nhớ được chuyện gì. Chàng dường như đã biến thành con người khác và đối với cố mẫu (bà lão) hay đối với người yêu xưa (Miêu thiên Hồng) chàng đều không có chút ấn tượng gì.

Hôm nay, La Linh đã khỏe lên thấy rõ. Chàng đã có thể ngồi dậy, nói chuyện với mọi người.

Lão bà - ngoại tổ của La Linh tên gọi Hồ Hoa xưa khi cũng là một cao thủ võ lâm. Lúc này bà lão đang ngồi bên cạnh giường, nói chuyện với La Linh. Đằng sau bà lão là Miêu Thiên Hồng đang đứng chăm chú theo dõi.

- La Linh, con đã nhớ ra ta là ai chưa?

La Linh lắc đầu. Chàng thực sự không biết bà lão này là ai? Tại sao suốt từ mấy ngày nay bà ta chỉ hỏi chàng độc nhất một câu như vậy.

Lão bà nhìn thấy cái lắc đầu và trạng thái ngơ ngác của đứa cháu yêu thì thở dài không biết làm gì.

Lặng im một lúc, bà lão quay lại nói với nữ nhân:

- Hồng nhi! Cháu lên đây thử nói chuyện với y xem.

Miêu Thiên Hồng bước lên đứng bên giường nhìn chăm chú vào La Linh rồi hỏi:

- Chàng có biết thiếp là ai chăng?

La Linh nhận ra nữ nhân này chính là người ngày đêm chăm sóc cho mình. Đối với nữ nhân xinh đẹp này chàng có một ấn tượng rất sâu sắc và rất có cảm tình với nàng.

La Linh nghe nữ nhân hỏi liền trả lời:

- Cô nương là người đã chăm sóc tại hạ mấy ngày gần đây. Tại hạ sao lại không nhận ra cô nương.

Miêu Thiên Hồng hỏi tiếp:

- Vậy chàng nói thử xem tên thiếp là gì?

La Linh ngơ ngác. Mỹ nhân đã bao giờ nói tên họ của nàng cho chàng biết đâu. Nàng hỏi như thế thì chàng biết đường nào mà trả lời. La Linh có cảm tưởng dường như bà lão với mỹ nhân này đầu óc có vấn đề rồi.

Miêu Thiên Hồng thấy La Linh lâu quá không trả lời được liền giục:

- Chàng nói xem. Thiếp là ai?
La Linh không biết trả lời thế nào đành nói:

- Cô nương chưa bao giờ nói tên mình cho tại hạ. Làm sao tại hạ biết được tên họ cô nương là gì mà trả lời.

Đến nước này thì bà lão không sao chịu đựng được nữa. Bà trừng mắt nhìn La Linh rồi nói lớn:

- Mi bảo mi không biết ta và Hồng nhi là ai? Vậy mi thử nói xem. Mi tên là gì? Nhà ở đâu?

La Linh kinh ngạc vì sự nổi nóng bất thần của bà lão. Chàng chợt nhíu mày suy nghĩ nhưng tuyệt nhiên không nhớ được chuyện gì. La Linh nghĩ mãi không ra liền thở dài lẩm bẩm:

- Lạ thật! Ta là ai nhỉ? Sao tự nhiên ta lại quên mất điều này?

Bà lão và Miêu Thiên Hồng đều nghe thấy lời nói của La Linh nên chỉ biết nhìn nhau rồi lắc đầu thở dài.

Lão bà nhìn đứa cháu yêu trở nên mất trí thì buồn rầu nhỏ nước mắt nói:

- Cháu ơi! Để ta nói hết mọi chuyện cho cháu nghe. Cháu tên gọi La Linh. Là lãnh tụ võ lâm của bát đại phái. Ta là ngoại công của cháu. Còn Hồng nhi đây trước kia là tri kỷ của cháu. Nhưng từ sau khi cháu bị thương tưởng mất mạng thì nó đã trở về đây sống cùng ta và đã được ta nhận là cháu dâu rồi.

La Linh lặng im lắng nghe mọi chuyện. Chàng không ngờ câu chuyện lại rắc rối như vầy. Nhưng bản thân chàng không thể tin được mình lại có thể là người như bà lão nói. Tuy nhiên, chàng nhận thấy từ cử chỉ cho đến hành động của bà lão đến rất thật. Điều này khiến cho chàng bối rối không biết nên hiểu ra sao.

Gần nửa tháng sau thì La Linh đã khỏe mạnh hoàn toàn. Miêu Thiên Hồng và bà lão đã thống nhất cùng nhau sẽ tìm mọi cách phục hồi ký ức cho La Linh.

Họ phát hiện ra La Linh không hề bị mất võ công. Nhưng những chiêu thức chàng đánh ra lại rất quái dị. Họ thấy chàng sử dụng Cuồng long chưởng mà chiêu thức thì biến ảo khôn lường lại còn có khí lạnh kèm theo. So với trước kia thì công phu hiện tại của chàng còn cao hơn rất nhiều. Chiêu thức đánh ra dường như tùy nghi không theo đường lối nào cả mà hiệu quả đáng kinh ngạc.

Có lần cả hai bà cháu liên thủ đấu với La Linh mà vẫn không thắng được chàng. Họ bị chàng dồn cho không còn đường nào mà thoát nữa.

Bà lão thấy võ công La Linh cao siêu như vậy thì gượng cười nói với Miêu Thiên Hồng:

- Y không nhớ được chuyện gì, nhưng võ công lại trở nên cao tuyệt. Chuyện này có thể là điều may trong cái rủi vậy.

La Linh được cả hai người thương yêu nên sống rất thoải mái. Chàng tuy không tin lắm vào lời nói của bà lão về xuất xứ nguồn gốc của mình nhưng cũng không phản đối mọi chuyện. Chàng chấp nhận tên mình là La Linh, gọi bà lão là ngoại công, nhưng nhất định không nhận Miêu Thiên Hồng là vợ.

Một hôm, lão bà gọi Miêu Thiên Hồng vào phòng riêng rồi thở dài nói với nàng:

- Hồng nhi à! Ta biết cháu là một cô gái tốt. Công ơn của cháu đối với La Linh và nhà ta thì không thể nói hết bằng lời. Cái thằng kia nó ngớ ngẩn không chịu nhận cháu làm hiền thê thì cháu nên nghĩ cách để bắt nó phải nhận. Ta nay đã già rồi, ta rất mong có một đứa nhỏ để bế bồng và nối lấy tông tự cho dòng họ La.

Miêu Thiên Hồng làm sao không hiểu ý bà lão. Nàng ngượng ngập đỏ mặt cúi xuống vân vê tà áo. Năm nay Miêu Thiên Phượng đã quá ba mươi. Nàng giữ được vẻ trẻ trung chẳng qua là nhờ vào dược lực của các loại thuốc trân quý. Đối với chuyện nam nữ nàng cũng chỉ biết chút ít chứ chưa hề kinh qua bao giờ nên rất xấu hỗ.

Bà lão thấy Miêu Thiên Hồng như vậy thì mỉm cười nói:

- Cháu là người am tường y đạo và dược vật. Đêm nay cháu hãy cho Linh nhi uống một loại gì đó để nó có thể làm trượng phu một cách tốt nhất là được.

Miêu Thiên Hồng xấu hỗ nên chỉ ngồi im không nói năng gì.

Bà lão đi rồi mà trong lòng nàng vẫn còn những ý tưởng vẫn vơ. Nàng phân vân không biết có nên nghe bà lão hay không?
Đêm hôm đó, La Linh chuẩn bị đi ngủ thì có tiếng gõ cửa. Chàng ngạc nhiên khi thấy Miêu Thiên Hồng đứng ở trước cửa tay cầm một chén sâm nóng mỉm cười đi vào nói vui vẻ:

- Thiếp thấy chàng luyện công vất vả nên nấu chén sâm mang đến cho chàng. Chàng hãy uống ngay đi cho nóng.

La Linh hơi ngạc nhiên vì sự chăm sóc khác thường của mỹ nhân. Chàng nhận lấy chén sâm rồi đưa mắt nhìn Miêu Thiên Hồng thì thấy nàng hôm nay trang điểm cực kỳ lộng lẫy. La Linh không khỏi xao xuyến trước ánh mắt và nụ cười mê hồn của nàng. Trong lòng chàng rất cảm kích trước sự lo lắng và chu đáo của mỹ nhân dành cho mình nên lập tức uống ngay.

Miêu Thiên Hồng thấy La Linh đã uống hết chén sâm thì bước nhẹ ra ngoài đóng cửa cẩn thận. Khi nàng quay vào phòng thì khuôn mặt La Linh đã biến đổi đỏ bừng bừng và ánh mắt chàng nhìn nàng tràn đầy dục tính.

Miêu Thiên Hồng chưa kịp ngồi xuống ghế thì La Linh đã xô ghế đứng dậy bước lại bên nàng ôm chặt lấy người nàng.

Miêu Thiên Hồng chết ngợp vì những nụ hôn tới tấp và dữ dội. Y phục trên người nàng bị bàn tay thô bạo của La Linh xé rách tơi bời.

La Linh lúc này đã bị sức thuốc làm cho dục tính của chàng lên cao. Chàng bất chấp mọi chuyện bế bổng mỹ nhân đưa vào giường. Dưới bàn tay khoẻ mạnh của chàng thân hình mỹ nhân nhanh chóng bị lột truồng. La Linh cúi xuống hôn hít cuồng nhiệt đôi gò bồng đảo trắng tròn, mịn màn của mỹ nhân.

Miêu Thiên Hồng rùng mình run rẩy trong cơn mê khoái lạc đầu đời. Nàng ôm chặt lấy đầu La Linh kéo sát vào ngực để được hưởng cảm giác ngọn ngào và ngây ngất khi La Linh thưởng thức đôi bầu vú trinh nguyên của nàng.

La Linh vừa hôn mỹ nhân vừa nhanh chóng cởi bỏ y phục. Thân hình chàng trần truồng và đầy những bắp thịt rắn chắc phủ lên mình mỹ nhân.

Miêu Thiên Hồng cảm nhận thấy thử vũ khí nóng hổi của chàng đang áp gần vào vùng cấm địa của nàng. Nàng cảm thấy sự khoái ngất cứ tăng dần theo những động tác của La Linh.

Bây giờ trong phòng hai kẻ yêu nhau đang say mê quấn quýt vào nhau. Sau những cái mơn trớn đầy khích thích ở vùng nhũ phong. La Linh đã bắt đầu tấn công đến phần hạ thể của mỹ nhân.

Quân tử kiếm của chàng đã giương cờ thẳng tắp để chuẩn bị tấn công vào thành lũy của đối phương. Thân hình Miêu Thiên Hồng với những đường cong gợi cảm lồ lộ hiện ra trước mắt chàng. La Linh đã thèm muốn đến cực độ...

Miêu Thiên Hồng nằm ngửa ra đó. Mắt nàng đắm đuối bao phủ hết toàn bộ cơ thể chàng...

Miêu Thiên Hồng thở dốc giục giã:

- Tướng công! Chàng mau yêu thiếp ngay đi. Thiếp không chịu nổi nữa rồi...!

Và xuân phong tràn ngập căn phòng, gió mưa vần vũ, hoa lá tơi bời...

Sáng sớm hôm sau, La Linh thất kinh khi thấy thân thể chàng trần truồng nằm bên cạnh Miêu Thiên Hồng.

Chàng nhận thấy Miêu Thiên Hồng cũng chẳng mặc quần áo chi cả. Thân hình nàng lõa thể chìm trong giấc ngủ say sưa. Da nàng trắng mịn với cặp nhũ phong no tròn khêu gợi đang phập phồng theo nhịp thở.

La Linh vốn dĩ cũng không thờ ơ trước sắc đẹp khuyến rũ của người con gái nằm cạnh. Có điều chàng không dám tin mình chính thật là La Linh và là trượng phu của mỹ nhân. Do đó, chàng không dám nhìn nhận nàng làm vợ vì điều đó sẽ gây sự hiểu lầm to lớn mai sau nếu một mai xác định chàng không phải là La Linh.

Nhưng mà tình thế hiện giờ thì chàng có muốn không nhận cũng không được. Hai người đã qua đêm với nhau rồi thì đã coi nhau như vợ chồng không thể chối cãi. La Linh thầm nghĩ cứ để mặc kệ mọi chuyện sau này sẽ tính chứ chàng không thể từ chối trách nhiệm trước mỹ nhân được nữa.

Miêu Thiên Hồng cũng đã bắt đầu thức giấc. Suốt cả đêm qua nàng không ngủ được nên hôm nay dậy muộn hơn mọi ngày thấy rõ.

Miêu Thiên Hồng mở mắt thì thấy La Linh đang ngồi bên cạnh nhìn nàng khiến nàng hoảng hốt ngồi bật dậy. Nàng xấu hỗ đến đỏ bừng cả mặt khi biết nàng đang lõa thể trước mắt nam nhân.

Miêu Thiên Hồng kéo vội chăn lên che kín lấy thân mình. Cử động của nàng hấp tấp vội vàng khiến La Linh cũng phải phì cười.

Miêu Thiên Hồng xấu hổ nói:

- Chàng ra ngoài kia mau để thiếp thay áo.

La Linh nhìn xuống tấm chăn thì thấy có vết trinh tiết dính vào đó thì thầm hiểu chuyện gì đã xảy ra với hai người trong đêm qua.

Trong lòng chàng đã thầm công nhận mỹ nhân trước mặt là vợ của mình rồi nên tâm tình chàng thoải mái hẳn lên.

Bất thần chàng đưa tay giật phắt tấm chăn đang che thân hình mỹ nhân ra khỏi người nàng.

Miêu Thiên Hồng ú ớ chưa kịp làm gì thì đã bị La Linh ôm lấy đè ngửa ra giường.

Mỹ nhân chống cự một cách yếu ớt rồi buông xuôi hoàn toàn trước sự tấn công mạnh mẽ của tình quân. Hai người áp sát vào nhau, âm dương hòa hợp. Thân hình mỹ nhân rung động từng hồi theo nhịp giao hoan cùng với tiếng rên rỉ ngút ngàn hoang lạc...

Hồi lâu sau cả hai đều thỏa mãn rời nhau ra.

Miêu Thiên Hồng nằm ngửa trên giường đôi mắt khép hờ. Cơ thể nàng vẫn còn dư âm của cuộc truy hoan lúc nãy. Mỹ nhân không muốn ngồi dậy chút nào trước những đê mê của da thịt nàng vẫn còn đang âm ỉ.

La Linh nằm bên cạnh thoải mái ngắm nghía những đường cong tuyệt mỹ trên thân hình mỹ nhân. Chàng thầm mong mình chính là La Linh để được mãi chiếm hữu thân hình người ngọc.

Miêu Thiên Hồng cựa mình định ngồi dậy thì bị cánh tay La Linh cản lại. Chàng ôm lấy nàng vào lòng không chịu xa rời.

Miêu Thiên Hồng chìm trong hạnh phúc khi được vuốt ve âu yếm. Nàng chợt nhận ra sự hy sinh trong suốt 20 năm qua của nàng thật có ý nghĩa.

Niềm vui hạnh phúc làm nàng quên bẵng lão bà bà đang đợi chờ nàng nơi đại sảnh để cùng ăn sáng mỗi ngày.

Chương 2: Gặp lại tiêu sơn thần nữ

Một tháng trời trôi qua trong hạnh phúc. Miêu Thiên Hồng cảm thấy nội lực nàng trở nên sung mãn lạ thường. Nàng chợt phát hiện ra sau mỗi trận truy hoan cùng La Linh thì cơ thể nàng lại khỏe lên một ít. Dường như âm khí lạnh giá từ thiên nhiên do cơ thể La Linh tích tụ đã vận chuyển vào trong người nàng nhờ những trận ái ân cuồng nhiệt.

Tuy vậy, tình trạng mất trí của La Linh lại chẳng hề có chút chuyển biến.

Chàng đã ngồi hàng giờ bên cạnh bà lão và nàng để nghe lại những câu chuyện về cuộc đời của La Linh nhưng lại xem đó như là một chuyện xa lạ không liên quan gì đến mình.

Lão bà bà thở dài nói với Miêu Thiên Hồng:

- Ta cảm thấy buồn phiền quá! Chẳng làm sao để cải thiện được tình trạng này. Hồng nhi thử nghĩ xem chúng ta còn có biện pháp nào khác không?

Miêu Thiên Hồng trầm tư suy nghĩ. Nàng nhớ lại những kỷ niệm xưa kia giữa nàng với La Linh. Những hình ảnh đó chợt hiện về và bóng hình hai người con gái Bạch Thái Tiên Hồ và Tiêu sơn thần nữ hiện ra trong trí nhớ.

Miêu Thiên Hồng chợt nghĩ ra một chuyện khẽ hỏi:

- Bà bà! Bà bà có nhớ hai vị cô nương lúc trước thường cặp kè bên cạnh La tướng công hay chăng?

Lão bà bà sáng mắt lên nói lớn:

- Đúng rồi! Tại sao ta lại quên bọn họ nhỉ. Chúng ta không thể để hai người ấy ra khỏi chuyện này.

Miêu Thiên Hồng chưa hiểu chuyện gì thì lão bà bà nói tiếp:

- Ngày xưa, hai con bé đó đã được ta chấp nhận vào làm cháu dâu nhà họ La. Nhưng chẳng may Linh nhi đột nhiên bị hại. Hai đứa nó phẫn chí lang bạt kỳ hồ, không hiểu giờ này ở đâu.

Miêu Thiên Hồng không ngờ hai kẻ tình địch ngày xưa đã trở thành cháu dâu nhà họ La còn trước cả nàng. Trong lòng Miêu Thiên Hồng không khỏi có chút ganh tỵ nhưng nàng chẳng dám nói ra trước mặt bà lão làm gì.

Miêu Thiên Hồng nói:

- Cháu nghe tin hình như Tiêu sơn cô nương lui về ở ẩn trên ngọn Cửu Thiên sơn, chỉ có Bạch Thái Tiên Hồ thì không biết hiện giờ nàng ta đang cư ngụ ở nơi nào.

Lão bà bà sáng mắt nói:

- Vậy thì tốt lắm. Bây giờ cháu hãy đưa Linh nhi đến chỗ Tiêu sơn thần nữ trước. Dù sao có nó giúp đỡ biết đâu Linh nhi sẽ hồi phục được trí nhớ cũng không chừng.

Miêu Thiên Hồng tuy trong lòng chẳng hợp ý, nhưng nàng biết ngày xưa quan hệ giữa Tiên sơn thần nữ và Bạch Thái Tiên Hồ đối với La Linh vô cùng khắng khít. Bản thân nàng lại không được chàng xem trọng mấy vì xuất thân của nàng ở trong một bang phái chẳng tốt đẹp gì.

Nàng hiểu rằng nếu hai người kia biết tin sẽ không từ mọi thủ đoạn để cứu tỉnh La Linh. Khi ấy, địa vị của nàng sẽ ra sao trong mắt La Linh.

Mặc dù vậy. Miêu Thiên Hồng cũng phải công nhận đây là một giải pháp rất tốt. Hai người con gái kia sẽ khơi gợi không ít những kỷ niệm giúp La Linh hồi phục trí nhớ.

Ngay sáng hôm sau, Miêu Thiên Hồng cùng với La Linh lên đường. Chàng được cho biết hai người sẽ đến gặp một người con gái nữa được xem là hiền thê của chàng. Tuy La Linh chẳng mấy thích thú với việc này nhưng chàng cũng không phản đối cuộc du hành mới. Chàng biết hai nữ nhân đã cố tìm cách giúp chàng nhớ lại mọi chuyện. Vì vậy, chàng chẳng nên phụ lòng tốt của họ.

Trên đường đi, tình cảm giữa Miêu Thiên Hồng và La Linh ngày càng khăng khít. Những sự lo lắng dọc đường của Miêu Thiên Hồng dành cho chàng cũng như những đêm ái ân cuồng nhiệt đã làm cho hành trình của họ mang đầy hương vị hạnh phúc.

Do thời gian không gấp gáp, vì thế hai người thoải mái vừa đi vừa ngắm cảnh dọc đường. Mãi 3 tháng sau họ mới đặt chân đến ngọn Cửu thiên sơn.

Hai người đã vượt qua một ngọn núi, nhưng chưa biết đi về đâu thì La Linh chợt phát giác ra hai thiếu nữ bận áo đỏ đang giao chiến ở bên kia ngọn núi.

Miêu Thiên Hồng vội giục chàng chạy nhanh qua bên kia núi xem hai người thiếu nữ nọ là ai? Tại sao họ lại đánh nhau ở đây.

Khi La Linh và Miêu Thiên Hồng đến nơi thì hai thiếu nữ áo đỏ đã ngừng chiến nhìn nhau cười ngất.

Miêu Thiên Hồng đoán hai thiếu nữ này chẳng qua đánh nhau để tập dượt võ công. Họ ở nơi đây chắc hẳn sẽ biết tin tức về Tiêu sơn thần nữ.

Hai thiếu nữ áo đỏ vốn là một cặp sinh đôi. Người chị tên gọi Hồng Tố Tố còn cô em tên gọi Hồng Kỳ Kỳ. Cả hai khi được hỏi về hạ lạc của Tiêu Sơn thần nữ đều trố mắt nhìn hai người.

Hồng Tố Tố lên tiếng hỏi:

- Các vị tìm sư phụ tôi có việc gì?

Miêu Thiên Hồng nghe nàng ta hỏi như vậy thì mừng rỡ nói:

- Thật là may quá. Chúng tôi là chỗ quen biết với lệnh sư. Cô nương hãy đưa giúp chúng tôi đến chỗ lệnh sư.

Cô gái có tên Hồng Kỳ Kỳ lắc đầu cười:

- Các vị không gặp được gia sư đâu. Người đã bảo với chúng tôi nhất định không tiếp chuyện với người lạ.

Miêu Thiên Hồng ngỡ ngàng không ngờ Tiêu Sơn thần nữ lại chung tình như vậy. Đã 20 năm trôi qua rồi mà nàng ta vẫn không quên được người xưa, sống tách biệt với thế gian.

Miêu Thiên Hồng nghĩ vội ra một kế, nàng liền mỉm cười với hai thiếu nữ rồi nói:

- Chúng tôi vốn không phải người lạ. Hai cô nương cứ thông báo chúng tôi là người ở La gia đến cầu kiến. Tôi bảo đảm lệnh sư sẽ lập tức đón tiếp chúng tôi ngay.

Hai người thiếu nữ nhìn nàng với vẻ nghi hoặc. Lát sau Hồng Tố Tố bảo em gái quay về thông báo với sư phụ, còn bản thân nàng ở lại đây để trông chừng hai kẻ lạ mặt này.

Hồng Kỳ Kỳ đi được một lát rồi phóng người như bay quay trở lại. Công phu của nàng khiến cho Miêu Thiên Hồng và La Linh cũng phải tấm tắc khen thầm.

Hồng Kỳ Kỳ chuyển lời gia sư mời hai người nhập cốc.

Hai thiếu nữ đi trước dẫn đường. Khinh công của họ rất cao cường nhưng không thể làm khó cho La Linh và Miêu Thiên Hồng được.

Ở trong cốc khung c ảnh đẹp đẽ lạ thường. Nơi đây cây cỏ xanh tươi và có tiếng chim hót líu lo. Hồng Tố Tố dẫn hai người vào nhà rồi mời sư phụ ra gặp mặt.

Tiêu Sơn thần nữ mình mặc áo trắng toát. Thân hình yểu điệu tuyệt đẹp. Khuôn mặt nàng không già đi bao nhiêu so với

Miêu Thiên Hồng đã lâu không gặp Tiêu Sơn Thần nữ nên để ý quan sát đối phương. Nàng nhận thấy Tiêu Sơn thần nữ tuy không còn nét tươi tắn của tuổi đôi mươi nhưng sắc đẹp của nàng lại gia tăng hơn xưa rất nhiều với vẻ lạnh lùng băng giá.

Có thể nói sắc đẹp của Tiêu Sơn thần nữ đã dần dần đi đến tột đỉnh của nó. Nếu đem nàng so sánh với hai nữ đệ tử thì sức thu hút của nàng còn cao hơn hai đệ tử nhiều.

Tiêu Sơn thần nữ cũng chú ý nhìn hai người khách lạ. Nàng nhận ra Miêu Thiên Hồng một cách dễ dàng vì Miêu Thiên Hồng chẳng khác gì mấy so với trước kia. Nhưng khi Tiêu Sơn thần nữ nhìn sang chàng thanh niên đi cùng Miêu Thiên Hồng thì nàng sửng sốt đờ người ra.

- Trời! Sao trên đời lại có người giống chàng đến vậy! Chẳng lẽ La gia còn có người thừa tự hay sao?

Miêu Thiên Hồng thấy thần thái của Tiêu Sơn thần nữ như vậy thì hiểu ra chuyện gì đang xảy ra trong lòng nàng ta rồi. Miêu Thiên Hồng mỉm cười cất tiếng nói:

- Hoàng tỷ tỷ đã nhận ra cố nhân rồi sao?

Tiêu Sơn thần nữ Mộng Hoàng trong lòng hoang mang. Nàng khẽ đưa mắt liếc nhìn vào mặt Miêu Thiên Hồng thì thấy nàng ta đang mỉm cười nhìn mình một cách kỳ lạ.

La Linh thì cũng ngầm để ý mỹ nhân trước mặt. Theo lời nói của Miêu Thiên Hồng thì có khả năng mỹ nhân này chính là hiền thê của chàng. La Linh không tưởng ra được trên đời lại có người xinh đẹp đến vậy. Trước nay chàng vẫn xem Miêu Thiên Hồng là đệ nhất mỹ nhân trong thiên hạ, nhưng giờ đây nữ nhân trước mặt lại có sắc đẹp vượt trội hơn cả Miêu Thiên Hồng.

Miêu Thiên Hồng biết Tiêu Sơn thần nữ đang bối rối và hoang mang lắm. Nàng thấy đã đến lúc nói ra sự thật tất cả mọi chuyện rồi. Miêu Thiên Hồng bước lại kéo tay Tiêu Sơn Thần nữ đi vào nhà trong để một mình La Linh ngồi ở phòng ngoài.
Hồng Tố Tố từ đằng sau nhà bước ra châm một bình trà nóng. Nàng liếc nhìn chàng thanh niên tuấn tú đang ngồi đó với ánh mắt ngưỡng mộ.

La Linh mỉm cười nói mấy lời cám ơn. Hồng Tố Tố không dám ở lại lâu liền quay vào trong.

Ở trong phòng Tiêu Sơn thần nữ đang kinh ngạc ngồi nghe mọi chuyện của La Linh từ khi chàng tỉnh lại. Mãi khi Miêu Thiên Hồng đã kể xong lâu rồi mà tâm tình Tiêu sơn thần nữ vẫn chưa hết bàng hoàng.

Miêu Thiên Hồng nói:

- Lão bà bà ra lệnh tiểu muội đưa chàng đến đây cho tỷ tỷ chăm sóc. Có hai điều tỷ tỷ phải nhớ và thực hiện không được chối từ.

Tiêu Sơn thần nữ còn bán tín bán nghi nhưng vẫn lên giọng hỏi:

- Muội nói thử coi, hai điều đó là gì?

Miêu Thiên Hồng cười:

- Điều thứ nhất, tỷ tỷ phải tìm mọi cách gợi nhớ lại quảng đời trước kia của tướng công. Hy vọng từ đó trí nhớ của chàng sẽ được phục hồi.

Tiêu sơn thần nữ gật đầu:

- Đó không phải là vấn đề. Chỉ cần y đúng là La tướng công thì ta nhất định sẽ làm hết cách để giúp đỡ cho chàng được phục hồi trí nhớ. Thế còn điều thứ hai là gì?

Miêu Thiên Hồng cười tinh quái:

- Điều thứ hai e rằng tỷ tỷ khó mà thực hiện. Lão bà bà muốn tỷ tỷ gần gũi với La tướng công rồi mau sinh cho bà bà một đứa nhỏ để duy trì tông tự La gia.

Tiêu Sơn thần nữ nghe xong mặt đỏ như gấc chín. Nàng trợn tròn mắt nhìn Miêu Thiên Hồng quát khẽ:

- Ngươi lại dám đặt điều bậy bạ như vậy sao? Ta đánh chết ngươi bây giờ.

Miêu Thiên Hồng không cười nữa mà nghiêm nghị nói:

- Đây là muội muội nói thật. Nếu tỷ tỷ không tin thì muội cũng chẳng biết làm sao.

Tiêu Sơn thần nữ mặt vẫn còn đỏ nói:

- Ta nghe nói ngươi cũng đã được nhận là cháu dâu của dòng họ La. Vậy sao chuyện đó ngươi không tự làm đi mà phải đưa y đến đây rồi đẩy cho ta.

Miêu Thiên Hồng ngượng ngùng nói nhỏ:

- Tỷ tỷ sao lại nói muội không làm. Chuyện đó muội đã thực hiện từ lâu rồi.

Lời nói của Miêu Thiên Hồng khiến Tiêu Sơn thần nữ kinh ngạc trợn tròn mắt. Nàng không thể tin được một thiếu nữ ương bướng như Miêu Thiên Hồng lại dám làm chuyện này. Chẳng lẽ những lời nói của nàng về sự sống lại của La Linh đều là thật ư? Qủa là khó tin.

Miêu Thiên Hồng đoán chừng Tiêu Sơn thần nữ có vẻ nghi ngờ câu chuyện của nàng liền cười nhạt nói:

- Tỷ tỷ có lẽ không tin lời nói của muội. Nếu vậy, muội chỉ còn cách mặt dày làm chuyện trai trên gái dưới cho tỷ coi vậy.

Tiêu Sơn thần nữ thầm nghĩ, nếu quả thật Miêu Thiên Hồng dám làm chuyện đó với chàng thanh niên giống với La Linh kia thì nàng có thể yên tâm người này chính là La tướng công của nàng rồi.

Tuy vậy, Tiêu Sơn thần nữ cũng còn đôi chút băn khoăn chưa biết nên làm gì trước tình hình này.

Đêm đến, Tiêu Sơn thần nữ núp đằng sau cánh cửa sổ để mở nhìn vào trong phòng. Nàng thấy Miêu Thiên Hồng toàn thân lõa thể ôm lấy thân hình trần truồng của chàng trai kia. Hai người ôm ấp, hôn hít nhau rồi bầy cuộc mây mưa. Tiếng rên rỉ của nữ nhân vọng vào tai nàng khiến Tiêu Sơn thần nữ thấy dục tính trong nội thể nàng cũng trào dâng. Nàng để ý nhìn kỹ thì thấy thân hình của chàng trai cứ liên tục chuyển động ở bên dưới hạ thể của Miêu Thiên Hồng. Khuôn mặt Miêu Thiên Hồng đờ đẫn trong hoan lạc. Dường như nàng đã quên mục đích chính của cuộc giao hoang này là nhằm chứng minh cho Tiêu Sơn thần nữ thấy lời nói của nàng là đúng sự thật.

Tiêu Sơn thần nữ nhìn chàng trai kia mà bần thần cả người. Qủa thật chàng ta giống La Linh như đúc. Đây cũng chính là vấn đề khiến nàng rối trí vô cùng.

Ở bên trong, lúc này dục tình đã trào dâng trong nội thể La Linh và Miêu Thiên Hồng. Hai người vừa ân ái nhau vừa rên rỉ với những âm thanh vô nghĩa.

Tiêu Sơn Thần nữ cảm thấy hạ thể nàng đã ẩm ướt ra nước khá nhiều rồi. Nàng không dám đứng lại để chứng kiến thêm nữa vì e rằng sẽ bị phát hiện bởi hơi thở nàng đã trở nên nặng nề quá rồi.

Sáng sớm hôm sau, Miêu Thiên Hồng tìm đến. Nàng muốn biết xem Tiêu sơn thần nữ có còn nghi ngờ về con người của La Linh nữa không?Tiêu Sơn thần nữ lúng túng không biết làm sao trả lời, lát sau nàng nói:

- Qủa thật y rất giống La tướng công. Nhưng ta vẫn còn e ngại về con người y. Biết đâu y là kẻ có tài biến hình đến dối gạt thì ta chết vì hối hận mất.

Miêu Thiên Hồng nghe mấy lời đó thì nổi giận đùng đùng. Nàng cười nhạt một tiếng rồi lên giọng:

- Tỷ tỷ đã không nhìn nhận tướng công thì muội cũng không còn gì để nói. Có lẽ từ đây về sau chúng ta khỏi cần gặp nhau. Muội đi đây.

Tiêu Sơn thần nữ thấy thái độ nàng như vậy hết cả do dự. Thần nữ chạy vội theo kéo Miêu Thiên Hồng vào nhà rồi xuống giọng:

- Muội tử! Chúng ta đều là người nhà. Nếu tỷ có điều gì không phải thì muội bỏ quá cho. Chớ nên giận dỗi như vậy.

Miêu Thiên Hồng vẫn còn tức giận nói sẵn:

- Bây giờ tỷ định thế nào? Tỷ hãy cho muội biết luôn, khỏi phải dài dòng nữa.

Tiêu Sơn thần nữ kéo Miêu Thiên Hồng ngồi xuống ghế rồi dịu giọng:

- Được rồi! Tỷ không phản đối muội nữa. Coi như là tỷ sai. Thế bây giờ muội muốn ta phải làm sao?

Miêu Thiên Hồng gượng cười nói:

- Thì muội đã nói với tỷ rồi đó. Hai điều muội nêu ra tỷ có làm được không?

Tiên Sơn thần nữ ngượng ngập gật đầu. Nàng liếc nhìn Miêu Thiên Hồng thì thấy nàng ta chẳng hề nói gì thì chột dạ hỏi:

- Muội đang nghĩ gì vậy? Tỷ có điều gì sai sao?

Miêu Thiên Hồng lắc đầu rồi khẽ nói:

- Mai này muội sẽ đi tìm Bạch Thái Tiên Hồ để báo tin về La tướng công cho nàng ta. Vì thế, muội muốn tỷ hãy thực hiện điều mình nói trước mắt muội thì muội mới yên tâm xuống núi.

Tiêu Sơn thần nữ biết Miêu Thiên Hồng định nói về điều gì nên khuôn mặt nàng chợt đỏ hồng vì thẹn. Miêu Thiên Hồng nhận thấy điều đó thì bật cười kéo Tiêu Sơn thần nữ lại gần rồi nói vào tai nàng nọ vài câu. Tiêu Sơn thần nữ khuôn mặt đã đỏ lại càng đỏ hơn. Nàng vội bịt lấy tai rồi chạy vụt ra khỏi phòng.

Đêm xuống, La Linh theo thói quen lại ôm lấy mỹ nhân vào trong lòng mà hôn hít. Đột nhiên chàng phát giác ra mỹ nhân chẳng phải là Miêu Thiên Hồng mà lại là Tiêu Sơn thần nữ. La Linh vội vã buông mỹ nhân rồi đứng vụt dậy nói:

- Chết thực! Tại hạ chắc hẳn là đi nhầm phòng rồi!

Tiêu sơn thần nữ ngượng quá vội ngồi dậy nói lí nhí:

- Không phải đâu! Tất cả việc này là lỗi của thiếp.

La Linh ngạc nhiên:

- Cô nương nói sao? Tại hạ thật hồ đồ mất rồi!

Tiêu sơn thần nữ cúi đầu xuống nói ấp úng:

- Chàng... chàng... chàng là tướng công của thiếp. Hồng muội đã nói với thiếp rồi.

La Linh hoảng hốt vội lên tiếng:

- Trời hỡi! Sao cô nương lại quá tin người như vậy. Tại hạ ngay bản thân mình là La Linh hay không còn không dám tin. Sao cô nương lại đem chuyện chung thân này ra mà đùa cho được.

Tiêu sơn thần nữ đã bớt xấu hổ. Nàng chợt nghĩ bản thân mình xinh đẹp tuyệt vời. Nay mỡ đã đem đến miệng mèo mà y còn chê thì rõ ràng y không thể nào là một kẻ đồi bại cho được.

Tiêu Sơn thần nữ nghĩ vậy liền càng tin chắc chàng thanh niên này đích thị là La tướng công của mình rồi.

La Linh thấy mỹ nhân ngồi im trên giường đầu cúi xuống vì thế chàng không sao nhìn rõ mặt nàng xem như thế nào. Tuy vậy, mùi u hương trên cơ thể nàng vẫn cuốn vào mũi chàng khiến chàng cảm thấy hơi ngây ngất.

La Linh sợ mình thất thố điều gì thì chẳng biết ăn nói làm sao với Miêu Thiên Hồng nên vội quay người đi ra.

Tiêu Sơn thần nữ thấy chàng như vậy vội nhảy xuống giường ôm chặt lấy thân hình La Linh rồi nói gấp rút:

- Tướng công đúng là phu quân của thiếp. Thiếp không thể để tướng công đi được.

La Linh bối rối không biết nên xử trí thế nào. Chàng cảm nhận được thân thể nàng gần gũi với chàng xiết bao. Hai quả tuyết lê đang áp chặt vào lưng chàng khiến chàng thấy tê tái và ngây ngất.

Tiêu sơn thần nữ là nữ nhân xinh đẹp nhất mà La Linh từng thấy. Chàng không thể dối lòng đã ngượng mộ và thầm yêu nàng ngay từ lần gặp đầu tiên. Gìơ đây mỹ nhân đã tự động ôm chàng trong tay, coi chàng là trượng phu thì thật không còn gì hạnh phúc nào bằng.

La Linh không còn cưỡng lại được nữa trước sự cuốn hút của thân hình mỹ nhân. Chàng quay vội người lại ôm lấy thân hình mềm mại, thơm tho của thần nữ rồi hôn say đắm đôi môi nàng.

Tiêu sơn thần nữ như mê như tỉnh. Nàng cảm thấy chàng thanh niên này có hơi hướng gì đó của người mình yêu xưa kia.

Đôi môi nàng mở ra đón nhận nụ hôn trong khi cơ thể nàng run rẩy trong vòng tay hạnh phúc.

Tiêu sơn thần nữ như nhớ lại những phút giây ngây ngất mà nàng từng có. Thân thể nàng từng chút từng chút bị lột ra để lộ những mảnh da thịt trắng ngần trong bóng tối và dưới con mắt của La Linh.

Lúc này La Linh đã ôm chặt lấy eo lưng của thần nữ. Chàng chuyển dần nụ hôn xuống cằm, xuống cổ rồi xuống đôi nhũ phong tròn trịa đã bị lột trần của nàng.

Tiêu sơn thần nữ chìm đắm trong ngây ngất quên mất thực tại. Mãi đến khi cơ thể nàng bị tấn công bởi một vật gì nóng hổi và cương cứng mới khiến nàng giật mình tỉnh lại.

Tiêu Sơn thần nữ nhận ra bản thân đang bị chàng thanh niên đè lên. Hai bên nhũ phong nàng đang bị tấn công tới tấp bởi miệng chàng và bởi tay chàng bóp vuốt. Dưới hạ thể thì có vật gì cứng, nóng thỉnh thoảng lại đâm vào người nàng khiến cơ thể nàng nổi cả gai ốc bởi cảm giác đê mê kỳ lạ vô cùng.

Tiêu sơn thần nữ bồi hồi trong dạ. Nàng chợt nghĩ không hiểu chàng thanh niên này có thật là La tướng công của mình không. Nhưng mọi chuyện đã đến mức tận cùng không cho phép nàng lùi lại nữa.

Tiêu sơn thần nữ bỏ qua mọi chuyện không dám nghĩ tiếp. Nàng nhắm mắt nằm im để nghe cơ thể run rẩy dưới những vuốt ve đầy khích dục.

Thân hình mỹ nhân đã phản ứng mạnh mẽ trước những vuốt ve của chàng. Hai bờ môi thơm của mỹ nhân đã bật lên những tiếng rên rỉ vì khoái lạc.

Chàng cảm thấy đôi bầu vú thần nữ đã săn lại cứng ngắt. Hai núm vú nở to với mùi u hương vô cùng đậm đặc. Và thân thể hai người hòa nhập vào nhau...

Miêu Thiên Hồng biết bên trong hai người nọ đang yêu nhau sướng lắm. Nàng thấy mọi chuyện đã sắp xếp theo đúng ý định của mình nên quay trở về phòng để ngủ.

Chương 3: Tình cờ cứu bạch ngọc tiên cơ

Nàng chính là Bạch Ngọc tiên cơ, mới nổi danh trong 2 năm gần đây.

Bạch Ngọc tiên cơ cầm kiếm nơi tay chỉa thẳng về phía đối phương run giọng:

- Tên tiểu cẩu vô sĩ. Ta tìm người bao lâu không gặp, không ngờ hôm nay ngươi lại dám vác mặt đến đây. Tội ác của ngươi trời đất không dung. Ngươi tưởng có thể uy hiếp ta ư?

Gã mũi ưng cười gằn:

- Thiên Hồ ta vốn dĩ đã ưng cô nương nhà nào thì người ấy không thoát. Bây giờ cô nương không chịu cũng phải chịu.

Gã nói xong xông ngay vào vung chưởng tấn công luôn đối thủ một chưởng.

Bạch Ngọc tiên cơ biết đối phương nổi tiếng dâm tà và tàn độc. Nhưng bản lĩnh y thế nào thì giờ này nàng mới được mục kích. Không ngờ võ công của gã cũng hết sức lợi hại. Bạch Ngọc tiên cơ bắt đầu lo lắng vừa đánh vừa nghĩ cách trốn đi.

Nhưng Thiên Hồ làm gì không nhận ra điều đó. Gã liên tiếp dồn đối phương vào thế phải tận lực phát chiêu. Gã hy vọng mỹ nhân nội thương bộc phát thì cơ hội của gã sẽ cao hơn nhiều.

Bạch Ngọc tiên cơ tâm tình không định mà nội thương thì ngày càng tăng khiến cho võ công nàng phát huy chẳng được bao nhiêu. Nàng bị dồn vào góc tường hết phương vùng vẫy.

Thiên Hồ thấy thời cơ đã đến. Gã phất mạnh cánh tay bên tả đẩy ra một làn khói đen về phía Bạch Ngọc Tiên cơ.

Bạch Ngọc Tiên Cơ không thể ngờ được đối phương lại có quái chiêu này. Nàng vung tay định đánh trả một chưởng để đẩy làn khói đen kia đi thì toàn thân đã thấy run động.

Làn khói đen này vốn là một dâm dược được cất giữ trong cánh tay Thiên Hồ. Gã khi nào gặp phải nữ nhân võ công quá sức lợi hại không làm gì được mới mang ra sử dụng.

Qủa nhiên khi Bạch Ngọc Tiên cơ mắc phải dâm dược thì cả người nàng đã run lẩy bẩy lên rồi.

Nàng gắng gượng dựa lưng vào tường để cho cơ thể khỏi phải gục ngã.

Thiên Hồ thấy nạn nhân đã nhiễm phải dâm dược của mình thì khoái trí cười lên khanh khách.

Gã không thèm đánh nữa mà lùi ra xa nói lớn:

- Bạch Ngọc cô nương đã trúng phải Dâm xuân hương vụ của ta. Nàng bây giờ coi như đã là người của ta rồi. Có muốn chống cũng không được nữa.

Lúc này, thân hình Bạch Ngọc tiên cơ đã run lên bần bật. Nàng buông thỏng thanh kiếm rớt xuống đất trong khi cả cơ thể nàng từ từ ngồi xuống góc tường.

La Linh ở phía trên nhìn xuống cũng phải kinh hãi. Chàng thấy Bạch Ngọc tiên cơ mặt đỏ như say rượu. Đôi mắt đầy ánh xuân tình thì biết rằng dâm dược cực kỳ lợi hại.

Rồi như mất cả lý trí và sự xấu hỗ. Bạch Ngọc tiên cơ vội vã cởi bỏ y phục đang mặc trên người. Nàng vừa làm vừa rên rỉ không ngừng.

Thiên Hồ trố mắt ra nhìn. Thân hình mỹ nhân hiện ra đẹp không thể tả. Chưa bao giờ trên giang hồ gã được nhìn thấy một mỹ nhân khuyến rũ đến như vậy.

Gã nuốt vội nước bọt vì thèm khát, rồi tiến lại gần mỹ nhân.

Bạch Ngọc tiên cơ đã lõa thể ngồi ở góc phòng. Y phục nàng lột ra vứt bừa trên nền gạch. Hai tay mỹ nhân đưa lên vuốt ve đôi nhũ phong no tròn hấp dẫn....

Thiên Hồ chịu hết xiết vội nhào người đến phủ lên mình mỹ nhân. Hai tay gã nhanh chóng kéo Bạch Ngọc tiên cơ nằm ngửa ra đất trong lúc khuôn mặt gã úp vội lên hai quả đào tiên của mỹ nhân mà hôn hít không ngừng.

La Linh biết tình thế không thể khoanh tay đứng nhìn được nữa. Chàng vội tìm chỗ thuận lợi để tấn công đối phương từ phía trên.
Nhưng Thiên Hồ làm sao biết được nguy cơ đang treo trên đầu gã. Dục tính của gã đã lên hết mức. Gã buông vội mỹ nhân ra rồi nhanh nhẹn cởi bỏ y phục.

Thân hình trần truồng của Thiên Hồ vừa thoát ly khỏi lớp vải bọc thì bỗng có một tiếng ầm thật lớn từ phía trên rồi một bóng đen bất thần lao xuống đánh ngay vào đầu gã một chưởng.

Diễn biến nhanh quá và thủ đoạn của đối phương thật hết sức cao cường. Thiên Hồ chưa kịp có ý định phản kháng thì đầu gã đã bị đánh trúng. Thân hình Thiên Hồ ngã ngửa ra đất chết không kịp trối.

La Linh thu chưởng lại nhìn đối phương. Chàng thấy gã đã chết ngỏm rồi nhưng ten tieu de to lớn vẫn còn đung đưa chào cờ mới thật là kỳ.

Đột nhiên có tiếng rú khe khẽ của mỹ nhân khiến La Linh vội nhìn lại. Khuôn mặt chàng đỏ bừng khi nhìn thấy thân hình trần truồng tuyệt đẹp của người thiếu nữ.

Bạch Ngọc Tiên Cơ đã bị dâm dược hành hạ đến nỗi người nàng như đang phát điên. Nàng tự đưa tay cào cấu da thịt mình để thõa mãn cơn thèm muốn...

La Linh thấy vậy không khỏi thương xót. Chàng vội cúi xuống giữ chặt lấy hai tay nàng không cho Bạch Ngọc Tiên Cơ có cơ hội tàn phá cơ thể mình nữa.

Bạch Ngọc Tiên Cơ không làm sao được trợn mắt lên nhìn chàng. Nàng nhìn một lúc rồi từ hai mắt mỹ nhân chảy ra hai dòng lệ.

Bạch Ngọc Tiên Cơ nức nhẹ cố gắng nói:

- Chàng hãy thương lấy thiếp. Thiếp chết mất!

La Linh hiểu mỹ nhân định nói gì. Chàng không nỡ để mỹ nhân trong tình trạng này liền cúi xuống hôn nàng say đắm.

Bạch Ngọc Tiên Cơ ôm chặt lấy tình quân. Cả người nàng run rẩy, tiếng nói đứt quảng:

- Thiếp... thiếp chết.... mất. Chàng mau giúp thiếp....nhanh.... lên!

La Linh biết mỹ nhân bị dâm dược quá mạnh. Nếu chàng không giúp nàng thì mỹ nhân đến điên cuồng mà chết mất.

La Linh vội lột bỏ y phục rồi ôm chặt lấy mỹ nhân vào lòng. Quân tử kiếm của chàng nhanh chóng đâm vào âm phong động của Bạch Ngọc tiên cơ phá trinh nàng. Thân hình hai người rung động trong nhịp giao hoan. Tiếng rú của mỹ nhân cao vút trong cơn hoang lạc đến tột cùng...Bạch Ngọc Tiên Cơ sau phút hoang lạc đã dần dần bình tĩnh trở lại. Nàng thấy mình đang nằm trong vòng tay một chàng thanh niên tuấn tú phi phàm nhưng lại hoàn toàn xa lạ đối với nàng.

Bạch Ngọc Tiên Cơ vừa xấu hỗ mà lại vừa bối rối. Nàng không biết nói sao trước ánh mắt say mê của chàng trai khi nhìn vào thân hình ngà ngọc của nàng.

La Linh do mãi ngắm nghía hai vưu vật no tròn khuê gợi trước mặt nên không biết rằng mỹ nhân đã tỉnh. Quân tử kiếm của chàng đã lại chào cờ hùng dũng lên rồi chứng tỏ dục tính của chàng lại lên cao.

La Linh ôm choàng lấy mỹ nhân rồi vừa hôn hít đôi tuyết lê trắng nõn chàng lại vừa đưa quân tử kiếm của chàng xâm nhập khe đào nguyên của Bạch Ngọc Tiên Cơ.

Bạch Ngọc Tiên Cơ ngượng ngập không biết thế nào....

La Linh vừa giao hoan vừa ngắm nhìn toàn thân trên mỹ nhân đang rung động theo từng nhịp lắc của chàng. Chàng nhìn vào mắt nàng thì nhận thấy mỹ nhân đang say đắm nhìn chàng. La Linh giật mình vì chợt nhận ra mỹ nhân đã tỉnh lại rồi.

La Linh nằm ôm chặt lấy mỹ nhân vào lòng. Hai người nằm yên để tận hưởng sự run động dữ dội ở vùng hạ thể.

Bạch Ngọc Tiên Cơ mở mắt nhìn vào khuôn mặt của tình lang một cách say đắm.

La Linh hôn môi nàng rồi đứng dậy mặc lại y phục rồi bước ra ngoài.

Bạch Ngọc Tiên Cơ cũng ngồi dậy.Nang lấy khăn tay ra lau sạch chỗ kín rồi mặc y phục trở vào. Lúc này nàng mới nhìn thấy thân thể lõa lồ của Thiên Hồ nằm chết ở gần đó.

Bạch Ngọc Tiên Cơ rùng mình nghĩ đến suýt tí nữa trinh tiết của nàng đã bị tên dâm tặc kia lấy mất. Nàng nhìn theo chàng trai xa lạ kia với ánh mắt cảm kích.

La Linh đợi Bạch Ngọc Tiên Cơ ra rồi mới cùng nàng quay lại chỗ cũ.

Bạch Ngọc Tiên Cơ không chịu đi liền nói:

- Thiếp muốn chúng ta ra kia nói chuyện một chút. Thiếp có điều muốn hỏi chàng.

La Linh biết trong lòng nàng đã xem chàng là trượng phu rồi. Chàng không thể từ chối yêu cầu của mỹ nhân nên bước theo nàng.

Bạch Ngọc Tiên Cơ ngồi xuống một tảng đá rồi hỏi:

- Chàng tên gì? Ở đâu? Tại sao chàng biết thiếp bị nạn mà ra tay giải cứu?

La Linh cười khổ nói:

- Ta cũng không biết mình tên là gì? Nhưng hiền thê của ta gọi ta là La Linh. Ta cũng không biết có phải như vậy không?

Bạch Ngọc Tiên Cơ xám mặt lại khi biết đối phương đã có nội thê. Nàng càng kinh ngạc hơn khi biết chàng trai tuấn tú kia bị mắc bệnh mất trí. Bạch Ngọc Tiên Cơ đau xót nhận ra mình không thể chiếm đoạt nam nhân của kẻ khác. Mà nàng cũng không thể muối mặt đi làm tỳ thiếp cho người ta.

Bạch Ngọc Tiên Cơ thở dài rồi đứng vụt dậy chạy biến vào rừng. La Linh không hiểu tại sao mỹ nhân lại đột nhiên cư xử như vậy. Khi chàng bình tĩnh lại định rượt theo thì bóng dáng Bạch Ngọc Tiên Cơ đã không còn đâu nữa.

La Linh quay trở lại chỗ cũ. Chàng định tìm kiếm hai chị em họ Hồng nhưng hai nàng cũng đã không còn ở chỗ cũ nữa. La Linh thẫn thờ nhìn trời đã bắt đầu tối.

Chàng thở dài tìm kiếm một chỗ ngủ ở trong rừng rồi đốt lửa lên để sưởi.

Chương 4: Trận chiến kinh hồn

Bạch Thái Tiên Hồ hốt hoảng kêu lên oai oái. Nàng vừa mới định mặc quần vào thì bị kéo ngã khiến cho cái quần bị kéo căng ra rách toạc.

La Linh cười lớn đè lấy người nàng mà hôn.

Bạch Thái Tiên Hồ bị chàng tấn công hết đường né tránh chỉ còn nước đắm chìm trong ngây ngất đang tăng dần.

La Linh hôn xong ngắm nhìn người ngọc cười hỏi:

- Nương tử thấy có thích không? Chúng ta đấu thêm hiệp nữa nhé?

Bạch Thái Tiên Hồ đỏ mặt nói:

- Chàng đúng là con quỷ phong lưu. Mới đó lại đòi hỏi nữa rồi.

La Linh đưa tay vuốt ve một bên nhũ phong rồi mỉm cười:

- Tại vì nàng đẹp quá! Nếu ta không ăn cũng uổng!

Bạch Thái Tiên Hồ nguýt dài:

- Chàng đừng có nói bỡn. Chẳng lẽ thiếp không biết hai mỹ nhân kia cũng xinh đẹp lắm ư?

La Linh cười:

- Đúng là họ thật xinh đẹp. Nhưng làm sao họ có được mùi hương như nàng. Chắc trên đời này chỉ có mình nàng tạo được mùi hương khuyến rũ này thôi.

Bạch Thái Tiên Hồ thầm công nhận La Linh nói đúng. Nàng rất hài lòng vì trượng phu thần dũng hơn người.

Nhưng Bạch Thái Tiên Hồ chợt nhớ ra một chuyện vội ngồi bật dậy:

- Thôi chết! Thiếp quên mất một việc. Chúng ta phải đi cứu người lập tức.

La Linh ngạc nhiên:

- Nàng định cứu ai? Tại sao lại phải đi ngay bây giờ?

Bạch Thái Tiên Hồ vội vàng mặc lại y phục và thay quần mới. Nàng quay sang La Linh giục:

- Tướng công mau cùng thiếp đi cứu người. Nạn nhân là đệ tử của thiếp. Y đã bị trúng phải Âm ma chưởng và có thể đang bị truy bắt.

La Linh vừa mặc y phục vừa hỏi:

- Y là nam hay nữ. Y bị trúng thương đã lâu chưa?

Bạch Thái Tiên Hồ trả lời:

- Y là nữ nhân. Y mới bị trúng thương gần đây thôi.

Hai người lúc này đã ra đến bên ngoài. Trời mới tờ mờ sáng. Sương đêm vẫn còn đang rơi và khá lạnh lẽo.

Bạch Thái Tiên Hồ và La Linh quay người trở lại chỗ cũ. Họ vừa đi vừa bí mật quan sát khắp nơi xem có động tĩnh gì không?

Chợt nhiên La Linh đứng khựng người lại chú ý nghe ngóng. Chàng quay sang Bạch Thái Tiên Hồ hỏi nhỏ:

- Nàng có nghe thấy âm thanh gì không?

Bạch Thái Tiên Hồ định thần một lúc rồi lắc đầu:

- Thiếp không nghe thấy gì cả. Tướng công phát hiện điều gì khác lạ ư?

La Linh lắng nghe lại một lúc rồi nói:

- Chắc chắn là có chuyện gì rồi. Chúng ta mau đến xem.

Hai người phi thân thật nhanh về phía trước.

Bạch Thái Tiên Hồ ngấm ngầm để ý khinh công của La Linh thì thấy thân pháp của chàng hết sức nhanh nhẹn và khá giống với thân pháp của người xưa.

Nhưng võ công của chàng có vẻ còn cao hơn người xưa nhiều mới thật là kỳ.

Hai người phi nhanh chẳng mấy chốc đã nghe thấy âm thanh vũ khí chạm nhau dữ dội.
Bạch Thái Tiên Hồ và La Linh bí mật áp sát đấu trường. Hai người kinh ngạc nhận thấy Miêu Thiên Hồng đang hỗn chiến với bọn người của Âm ma.

Cách đó không xa là cuộc chiến giữa hai thiếu nữ áo vàng Hồng Tố Tố và Hồng Kỳ Kỳ đấu với bọn Tam hung cùng vô số đệ tử.

Bạch Thái Tiên Hồ lo lắng nhìn quanh thì thấy một nữ lang xinh đẹp đang đứng bảo vệ cho ái đồ của mình chống lại bọn người của lão Độc cước.

So về võ công thì lão độc cước hơi kém sút đối phương một chút nhưng do nữ lang phải ra sức bảo vệ cho Bạch Ngọc tiên cơ nên võ công của nàng không thể phát huy ra hết được. Do vậy nữ lang luôn gặp khó khăn trước những đợt tấn công của phe đối phương.

Bạch Thái Tiên Hồ nhận ra nữ lang chính là Tiêu Sơn thần nữ. Nàng hứng chí nhảy ngay vào vòng chiến cứu nguy cho ái đồ trước những sự tấn công từ phía bọn đệ tử của Độc cước lão tà.

Trong khi đó La Linh cũng nhảy vào cứu nguy cho Miêu Thiên Hồng trước sự giáp công của lão Âm ma và Đại lực thần quyền.

Miêu Thiên Hồng đang trong cơn nguy ngập trùng trùng thì bất ngờ được cứu viện. Nàng hết sức kinh ngạc vì người cứu trợ nàng lại là La Linh. Trong thâm tâm nàng La Linh đang ở Cửu Thiên Sơn sao giờ đây lại có mặt ở nơi này. Nhưng tình thế trước mắt xảy ra hết sức nhanh chóng. La Linh ra tay đấu với Âm ma một chưởng dữ dội. Cả người lão ma bị bắn lùi lại mấy bước khiến lão kinh hoàng nhìn lại đối phương.

Âm Ma ngạc nhiên đờ người ra vì thấy người vừa đẩy lui mình lại là một chàng trai trẻ. Có điều làm lão kinh hãi là người này lại giống như đúc với kẻ thù của lão năm xưa mới thật là kỳ.

Âm Ma đinh ninh La Linh đã chết từ lâu nên lấy lại bình tĩnh trầm giọng quát:

- Tiểu tử kia! Ngươi ở đâu ra lại đến đây quấy nhiễu lão phu?

La Linh mỉm cười:

- Ta là La Linh. Còn ngươi là ai lại dám ức hiếp ái thê của ta?

Câu trả lời của chàng khiến lão Âm Ma kinh ngạc. Lão biết rất rõ La Linh đã chết từ 20 năm nay, còn cô nương kia chính là Miêu Thiên Hồng ái thê của kẻ xấu số. Bây giờ tự dưng lại lòi ra một tên tiểu tử tự xưng là La Linh và dám gọi Miêu Thiên Hồng là ái thê của mình thì đúng là điên cả đầu rồi.

Miêu Thiên Hồng thấy La Linh đứng trước mặt cừu nhân mà chẳng nhận ra thì vừa lo vừa tức nói lớn:

- Tướng công! Lão tặc đó là Âm ma. Kẻ đã đánh chàng thọ thương ngày xưa đó. Chàng mau giết lão đi để trừ hậu họa.

La Linh nghe vậy tròn mắt nhìn đối phương. Chàng thấy lão ta thân hình dài ngoẵng. Mắt xanh lè thì cũng biết lão luyện âm công hết sức ghê gớm.

La Linh đề tụ chân lực bước dần lại gần lão ma nói lớn:

- Ta và ngươi đã là oan gia nên mới gặp nhau ở đây. Chúng ta đấu với nhau một trận kết thúc chuyện này cho rồi.

Âm Ma đôi mắt láo liên. Lão chưa biết chắc đối phương có phải là La Linh thật hay không nhưng đã quyết phải diệt trừ đối thủ ngay lập tức.

Khi La Linh vừa nói chưa dứt tiếng thì thân hình lão Ma đã cuốn tới, chưởng phong âm độc lạnh lẽo chụp lấy thân hình đối phương.

La Linh rú lên một tiếng như rồng ngâm rồi thân pháp biến ảo, Thần long chưởng lập tức giỡ ra.
Thân hình La Linh như uốn lượn trong vòng sóng chưởng của đối thủ. Hai tay chàng biến ảo khôn lường. Chưởng pháp vừa nhanh, vừa mạnh lại còn lạnh buốt như băng hà.

Âm Ma càng đánh càng thấy khiếp sợ. Lão đã luyện Âm công đến mức cùng cực rồi mà vẫn chưa địch nổi đối phương. Thân hình lão càng lúc càng trở nên giá lạnh đến mức gần như máu huyết đã đông đặc lại. Âm Ma hoảng hốt cố gắng tìm cách đột phá vòng vây nhưng vô vọng.

Ở bên kia Đại lực thần quyền cũng bị Miêu Thiên Hồng dồn cho thất bất xa bang. Thật ra không phải đại lực thần quyền kém hơn đối phương mà chỉ vì Miêu Thiên Hồng là thánh nữ của độc môn nên khi giao đấu cùng nàng lão chẳng dám tiến lại gần vì sợ độc. Đại lực thần quyền giờ đây chỉ hy vọng ở trận chiến giữ Âm Ma và chàng thanh niên lạ mặt. Lão nghĩ Âm Ma chắc sẽ mau chóng giành phần thắng và quay lại hỗ trợ cho mình.

Nhưng không ngờ khi Đại Lực thần quyền ngó sang thì thấy trận chiến thật sự kinh hoàng, cát bay đá chạy và hình bóng của hai đối thủ biến mất trong luồng gió xoáy.

Bên phía trận chiến của hai chị em họ Hồng thì có hơi yếu hơn so với đối phương nhưng trận chiến giữa Độc cước lão tà và Tiêu sơn thần nữ thì đã phân thắng bại rõ rệt. Độc cước đã bị mấy vết kiếm thương sắp bại đến nơi rồi.

Riêng Bạch Thái Tiên Hồ đã đánh tan bọn đệ tử của mấy lão quái. Bọn chúng đứa chết, đứa bị thương nên không dám xông vào vây công Bạch Ngọc Tiên Cơ nữa.

Bạch Thái Tiên Hồ vội đỡ ái đồ ngồi xuống nghỉ ngơi còn bản thân đưa mắt ngó chừng cuộc chiến xem có thể hỗ trợ được gì không.

Đột nhiên có tiếng nổ cực lớn ở giữa đám bụi cát mù mịt rồi một tiếng rú thê thiết nổi lên khiến mọi người kinh hoàng ngó mắt nhìn xem kết quả ra sao.

Thân hình La Linh sừng sững đứng giữa đấu trường trong khi thân xác lão Âm Ma bị chẻ ra làm đôi nhìn thật khủng khiếp.

Đại lực thần quyền hồn vía lên mây chưa kịp tỉnh táo trở lại thì đã bị một kiếm của Miêu Thiên Hồng chặt đứt bàn tay bên hữu. Hắn rú lên một tiếng rồi ôm bàn tay máu phóng thẳng vào rừng.

Độc cước lão tà thì thê thảm hơn. Lão thấy tình thế nguy cấp định nhảy vào rừng chạy trốn nhưng bị Tiêu Sơn thần nữ đoán được ý định nên phóng kiếm xuyên tâm giết chết lão ngay đương trường.

Chỉ có Tam hung là may mắn hơn cả. Cả ba kịp bỏ chạy ngay khi chứng kiến các chết thương tâm của đồng bọn. Vì Hồng Tố Tố và Hồng Kỳ Kỳ đã quá mệt mỏi nên chỉ chống kiếm nhìn theo chứ không có hành động gì ngăn cản.

Kết quả thắng lợi khiến quần nữ đều hài lòng nhìn nhau mỉm cười. Đã lâu rồi mọi người không gặp lại nhau nên vô cùng hân hoan chào hỏi liên hồi.

Bạch Thái Tiên Hồ vì lo cho đệ tử nên sau mấy câu chào hỏi của chị em liền giục La Linh ra tay cứu chữa cho Bạch Ngọc Tiên Cơ.

Lúc này Bạch Ngọc Tiên Cơ đã ngất lịm, toàn thân run rẩy vì lạnh và vì độc chưởng đang ngấm sâu vào phế phủ khiến nàng hít thở cực kỳ khó khăn.

La Linh nhận ra người ngọc thì tâm tình trở nên bối rối. Chàng không ngờ mỹ nhân lại chính là đệ tử của ái thê mình. Gìơ đây tuy trong lòng chàng hết sức lúng túng nhưng chàng cũng vội bước đến tìm cách chữa trị cho nạn nhân.

Bạch Thái Tiên Hồ bế ái đồ lên đưa vào một chỗ khuất rồi vẫy La Linh vào theo. Nàng cởi bỏ phần áo trên của nữ đệ tử thì thấy một bên vai nàng có vết chưởng thương tím thẩm.

La Linh mừng rỡ vội ngồi xuống vận công hút âm độc ở nơi vết thương ra. Một hồi lâu sau, vết thương đã nhạt màu và nạn nhân đã bắt đầu tỉnh lại.

La Linh thu hồi công lực chưa kịp đứng lên thì Bạch Ngọc Tiên Cơ đã tỉnh lại ngước mắt nhìn chàng.

Trong lòng nữ nhân vẫn còn hoảng hốt nên vừa thấy mặt La Linh nàng đã oà khóc rồi ngã vào lòng chàng.

Bạch Thái Tiên Hồ đứng phía sau cảnh giới cho hai người nên thấy rõ tình cảnh đáng lưu tâm nọ. Nàng chợt nhớ đến câu chuyện của Bạch Ngọc Tiên Cơ kể về một kẻ mất trí đã hủy hoại trinh tiết của đệ tử nàng.

Trong lòng Bạch Thái Tiên Hồ tức thì nổi sóng. Nàng không biết phải cư xử thế nào đây khi ái đồ lại bị mất trinh về tay tướng công của mình.

La Linh vỗ nhè nhẹ tấm lưng ong của mỹ nhân rồi khẽ bảo:

- Nàng hãy bình tĩnh. Có việc gì mà thương tâm đến vậy.

Bạch Ngọc Tiên Cơ đưa tay quẹt nước mắt mỉm cười nói:

- Thiếp thực lòng chẳng muốn xa tướng công. Chàng hãy nói với phu nhân cho thiếp làm tỳ nữ của người cũng được. Miễn ra sau này chúng ta gặp được nhau là thiếp mãn nguyện lắm rồi.

La Linh bối rối đưa mắt nhìn về phía Bạch Thái Tiên Hồ. Lúc này Bạch Thái Tiên Hồ đang cúi đầu suy nghĩ nên chưa nhận ra hai người đang nhìn mình.

Bạch Ngọc Tiên Cơ thấy sư phụ đứng đó thì xấu hỗ vội rời khỏi vòng tay của La Linh chạy lại bên sư phụ.

Sư phụ đệ tử gặp nhau đều ôm lấy nhau mà khóc.

Mọi người từ bên ngoài cũng đã bước vào chúc mừng hai người vì Bạch Ngọc Tiên Cơ đã khỏi bệnh. Chỉ một mình La Linh đứng ở đó ngơ ngẫn nhìn các mỹ nhân xinh đẹp đang cười nói mà không hiểu tại sao chàng lại có diễm phúc thu nạp được nhiều mỹ nhân xinh đẹp đến vậy.

--------------*--------------

HẾT

Đón đọc Hậu Cuồng Long Chưởng

Chương 5: [Hậu Cuồng Long Chưởng] Biến cố nơi ngôi chùa hoang

Sau những phút ban đầu mừng vui rộn rã. Mọi người bắt đầu lên đường trở lại Cửu Thiên Sơn. Có thể nói, niềm vui gặp lại đã khiến cho họ quên đi rất điều khổ đau mà suốt quãng thời gian dài 20 năm họ đã phải chịu đựng. Bạch Thái Tiên Hồ đi bên cạnh La Linh lên giọng hỏi:

- Tướng công! Chàng làm sao biết được thiếp gặp nạn mà đến cứu vậy?

La Linh mỉm cười nói:

- Ta cũng đâu biết được. Chẳng qua là nhờ may mắn thôi.

Miêu Thiên Hồng đi phía trước nghe được câu chuyện liền bật cười:

- Rõ là Bạch tỷ tỷ gặp hồng phước. Nếu không làm sao dễ dàng gặp lại tướng công, lại còn được tướng công ra tay cứu trợ nữa.

Bạch Thái Tiên Hồ nghe Miêu Thiên Hồng nói vậy liền sực nhớ đến chuyện ái ân giữa hai người trong ngôi nhà hoang. Khuôn mặt Bạch Thái Tiên Hồ bỗng chốc trở nên đỏ bừng. Nàng e ngại Miêu Thiên Hồng phát hiện ra liền cúi đầu xuống nói sẵng:

- Hồng muội lại ghen với ta ư?

Miêu Thiên Hồng cười khanh khách khi thấy bộ dạng ngượng ngùng của Bạch Thái Tiên Hồ. Cô nàng bỗng nhỏ giọng nói giỡn:

- Thôi... thôi! Tiểu muội không dám ghen với tỷ nữa. Muội trả tướng công lại cho tỷ là xong.

Bạch Thái Tiên Hồ thấy nàng ta nói vậy thì ngớ ra không biết làm sao? Thật đúng là con tiểu tình địch kia lanh lợi hơn nàng nhiều.

La Linh nhìn thấy hai nàng cười cười nói nói với nhau rất thân mật thì cảm thấy khoái sướng trong lòng. Chàng thầm mong hạnh phúc này mãi mãi không bao giờ rời khỏi tất cả mọi người bọn họ.

Tiêu Sơn Thần Nữ từ nãy đến giờ không tham gia vào câu chuyện. Nàng vốn đang nghĩ đến một việc. Đó là hoàn cảnh thất lạc của La Linh. Nàng nghĩ đó là do bàn tay của hai đệ tử mà ra. Nhưng tại sao bọn họ lại làm như vậy?

Trong lúc mọi người còn đang rộn rã vui mừng thì Bạch Ngọc Tiên Cơ đã lặng lẽ bỏ đi ngay trong đêm.

Việc này làm mọi người nháo nhào cả lên. Bạch Thái Tiên Hồ vừa khóc vừa nói:

- La tướng công! Thiếp không thể bỏ Thanh nhi lại được. Chàng bảo thiếp phải làm sao đây.

La Linh cũng chết điếng trong lòng. Rõ ràng việc Bạch Ngọc Tiên Cơ bỏ đi là do nguyên nhân ở nơi chàng. Chàng làm sao có thể rủ bỏ trách nhiệm với thiếu nữ này trong khi chàng đã chiếm đoạt thân xác ngọc ngà của nàng.

Tiêu Sơn Thần Nữ và Miêu Thiên Hồng không ai biết được nội tình nên rất ngạc nhiên.

Tiêu Sơn Thần Nữ nói:

- Lạ thật! Nha đầu này làm chuyện gì chẳng ai hiểu được. Không dưng bỏ đi một mình lại chẳng chịu thông báo một lời với sư phụ.

Miêu Thiên Hồng quay sang ôm vai Bạch Thái Tiên Hồ an ủi:

- Tỷ tỷ đừng lo lắng. Chuyện này chúng ta sẽ nghĩ ra cách thôi. Dù sao đi nữa Bạch Ngọc Tiên Nữ cũng đã lăn lộn giang hồ vài năm. Muội tin nó sẽ không đến mức làm chuyện rồ dại đâu.

Mọi người kéo nhau trở lại ph*ng. Bạch Thái Tiên Hồ sau phút bi thương đã lấy lại bình tĩnh. Nàng kéo hai người Miêu Thiên Hồng và Tiêu Sơn Thần Nữ lại một góc khuất rồi tỏ bày mọi sự. Rõ ràng chuyện hai thầy trò bọn họ lại cùng hiến thân cho một mình La Linh đã làm cho tình cảnh trở nên vô cùng bế tắc.

Miêu Thiên Hồng và Tiêu Sơn Thần Nữ thất kinh khi nghe hết câu chuyện.

Tiêu Sơn Thần Nữ lắc đầu, thở dài, không ngờ mọi chuyện lại rắc rối như vậy.

Miêu Thiên Hồng bực bội nói:

- Tướng công rõ là đa tình nhân. Chàng làm như vậy thì chị em chúng ta biết xử sao đây.

Bạch Thái Tiên Hồ bối rối nói:

- Tỷ thật không biết liệu việc này ra sao. Chỉ mong Thanh nhi biết trọng thân thể đừng có nghĩ quẩn là tỷ mừng lắm rồi.

Tiêu Sơn thần Nữ dò hỏi:

- Vậy Bạch tỷ định việc này ra sao? Chúng ta có nên quay lại tìm Thanh nhi không? và nếu tìm thấy nó thì nên giải quyết như thế nào?

Bạch Thái Tiên Hồ lặng thinh.

Miêu Thiên Hồng suy nghĩ một lúc lại nói:

- Chúng ta đều là phận nhi nữ. Tất nhiên đều hiểu vấn đề trinh tiết là hết sức quan trọng. Nay Thanh nhi đã thất thân về tay tướng công. Chúng ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Đành phải ngộ biến tùng quyền thôi.

Tiêu Sơn Thần Nữ hỏi:

- Vậy Hồng muội định cho Thanh nhi lên chung xuồng với chúng ta sao?

Miêu Thiên Hồng gật đầu.

- Chuyện này quan hệ đến một đời hạnh phúc của người con gái. Tiểu muội không thể không chấp nhận.

Hai người nói rồi không ai bảo ai nhìn sang Bạch Thái Tiên Hồ. Họ thấy nàng ta cúi đầu im lặng thì không hiểu ra sao liền đồng loạt hỏi:- Tỷ tỷ nghĩ làm sao?

Bạch Thái Tiên Hồ ngước mắt nhìn hai vị muội muội đứng cạnh rồi lặng lẽ cúi đầu nói:

- Ta cũng chẳng biết làm sao. Thôi thì nghe lời hai muội muội vậy.

Miêu Thiên Hồng nghe xong liền bật cười.

- Thế thì tốt. Vậy muội quyết định mọi người trở lại Cửu Thiên Sơn, còn Bạch tỷ và tướng công thì quay lại truy tìm Thanh nhi.

Vậy là sớm hôm sau. Đoàn người tiếp tục lên đường nhưng hai người Bạch Thái Tiên Hồ và La Linh đã không còn trong đoàn nữa.

Lần đầu tiên Bạch Thái Tiên Hồ và La Linh đi riêng cùng nhau. Cảm xúc thật khó nói. Tâm trạng mỗi người đều có những uẩn khúc riêng.

La Linh thấy im lặng mãi không tiện, liền tìm cách gợi chuyện:

- Bạch muội! Ta không hiểu vì sao muội và các vị nương tử sau hơn 20 năm qua mà trông vẫn chẳng khác gì thiếu nữ? Dường như thời gian không làm cho các muội già đi mà ngược lại người nào người nấy đều hết sức xinh tươi.

Bạch Thái Tiên Hồ kìm ngựa đi chậm lại cười khẽ nói:

- Tướng công chẳng lẽ không thích chúng muội đẹp ư?

La Linh hơi đỏ mặt nói:

- Ta không phải có ý đó. Chỉ là ta có chút tò mò thôi.

Bạch Thái Tiên Hồ vung vẩy cây roi ngựa trên tay ngọc rồi cười khì một tiếng hỏi:

- Chuyện đó tướng công đã bao giờ hỏi hai vị muội muội kia chưa?

La Linh lắc đầu tỏ ý cho nàng biết rồi im lặng chờ đợi. Bạch Thái Tiên Hồ chậm rãi kể:

- Thật ra bọn thiếp mỗi người đều có sở trường riêng. Đối với thiếp thì ngay từ nhỏ đã được mẫu thân cho ăn Bách Vạn Thảo - một dược vật trân quý vô cùng nên chẳng những giữ được tuổi xuân còn tạo ra trong cơ thể một mùi hương khuyến rũ. Còn với Tiêu Sơn Thần Nữ lại học được thuật tru nhan rất cao siêu. Riêng Hồng muội muội thì do tác dụng của dược vật cộng với bí thuật vô cùng phức tạp của Ma giáo.

Hai người vừa cưỡi ngựa vừa trò chuyện, thoáng chốc đã vượt qua mấy dặm đường đến một cánh rừng thưa. Đột nhiên trong rừng có tiếng binh khí chạm nhau chát chúa.

Bạch Thái Tiên Hồ và La Linh đều ngạc nhiên, bỏ ngựa lại phi thân vào rừng.

Bạch Thái Tiên Hồ vừa chạy vừa nói:

- Tướng công chớ nên làm kinh động. Bọn ta bí mật lại gần xem có phải bọn người đánh nhau kia có liên quan đến Thanh nhi hay không?

Hai người đều giở công phu thượng thừa ra phi thân như gió, chẳng mấy chốc đã tiếp cận mục tiêu.Trước mặt họ là một đám đông hơn 20 chục người. Bọn họ đang giao đấu kịch liệt bất phân thắng bại.

Bạch Thái Tiên Hồ chỉ về phía trận đấu nói:

- Tướng công để ý. Bọn người mặc áo thanh bào, tay cầm đao kia là người của Thần đao đường. Còn 5 người đang bị vây trong vòng chiến, mặt y phục màu đỏ là người của Huyết sa bang. Không hiểu vì sao họ lại gây chiến với nhau ở đây.

La Linh quan sát xung quanh rồi bỗng mỉm cười gật gù:

- Bạch muội có thấy sau lưng của bọn người Huyết sa bang có một bọc gì không? Dường như bọn chúng gây chiến với nhau vì tài vật thì phải.

Hai người đang nói chuyện thì chợt có một tiếng còi rít lên trong không trung. Đấu trường ngay tức thời ngừng hẳn. Từ phía xa có hai thân ảnh mặt y phục trắng bất thần lao tới.

Bạch Thái Tiên Hồ kinh ngạc:

- Ai vậy cà?

Trong phe Thần Đạo đường có mấy người kêu lớn:

- Vạn Hoa cung - nữ bạch y!

Quả là vậy. Hai người vừa đến đều mang khăn bịt mặt, toàn thân trắng toát, thân hình yểu điệu, chỉ nhìn sơ cũng biết là các mỹ nhân tuyệt đại rồi.

Một bạch y nữ nhân lên giọng:

- Ta nghe nói Tuỳ Linh đạo trưởng luyện được 10 viên đại hoàn bảo mệnh đơn cực kỳ trân quý. Vốn Cung chủ đã có ý định phái người đến đó xin vài viên. Chẳng ngờ các ngươi chẳng thông tình lý. Giết người đoạt bảo. Lại còn ngang nhiên náo loạn ở địa bàn quản hạt của bổn cung. Niệm tình các ngươi lần đầu phạm luật, ta tạm tha cho các ngươi, nhưng phải lập tức nộp ngay vật ra.

Bọn người Huyết Sa bang nghe vậy đều trợn mắt tức tối. Lão đầu to, khuôn mặt dữ dội, tay cầm thiết côn lớn giọng nói:

- Đâu có chuyện như vậy. Bọn người chúng ta phải gian khổ vào Vong tình cốc, chịu hy sinh không ít nhân mạng mới lấy về được 10 viên Đại hoàn bảo mệnh đơn. Nay các ngươi bằng vào đâu lại đòi chúng ta giao ra vật quý.

Bạch y nữ nhân cười lạnh lùng:

- Các ngươi vốn hùng cứ ở phương bắc. Nay bước chân vào phương nam là đã tự mình đào mồ chôn mình rồi. Còn không mau giao linh đơn ra.

Lão đầu to cười khanh khách:

- Hay lắm. Mã Đằng Long ta cũng muốn giao Linh đơn, nhưng chưa chắc cây thiết côn trong tay ta đã đồng ý. Ngươi muốn gì thì cứ hỏi nó xem sao?

Bạch y nữ nhân tức giận vung tay một cái. Một luồng ám khí màu trắng bay vọt ra từ ống tay áo của nàng. Có thể nói thủ pháp sử dụng cực kỳ lợi hại.

Mã Đằng Long không hổ là tay kiêu hùng, đứng hàng thứ 3 trong Huyết sa bang. Lão ngoài mặt thì cười nói với đối phương nhưng luôn luôn vận công ph*ng thủ. Vì thế, ngay khi Bạch y thiếu nữ vung tay lên, thân hình lão đã nhanh chóng lùi ra sau hơn 2 trượng đồng thời múa tít cây thiết côn đón đỡ ám khí, hộ vệ toàn thân.

Lão thoát khỏi độc thủ, nhưng những người có mặt đương trường, cả về phía người của Huyết Sa Bang cũng như người của Thần Đao đường đều không thể ngờ đến chuyện này. Hàng loạt tiếng kêu rú cùng với không ít kẻ bị trúng thương ngã quay dưới đất.

Hai ả Bạch y thiếu nữ hai tay liên tiếp vung ra, ám khí bay lên đầy trời. Thân hình cả hai nhanh chóng tiến tới, cướp ngay bọc đựng Linh đơn ở sau lưng Mã Đằng Long.

Ở bên ngoài La Linh và Bạch Thái Tiên Hồ cũng phải giật mình vì thủ đoạn lợi hại của hai ả bạch y. Bạch Thái Tiên Hồ kéo tay La Linh:

- Chúng ta đuổi theo bọn người kia thôi!

Hai người khinh công cao tuyệt. Họ nhanh chóng đuổi theo hai nữ Bạch y suốt cả một đoạn đường dài.

Lúc này hai thiếu nữ Bạch y đã tiến đến một ngôi chùa hoang. Họ đồng loạt cởi bỏ khăn che mặt để lộ ra hai khuôn mặt tuyệt mỹ.

Một bạch y nữ nhân vừa đưa tay vuốt ngực vừa nói:

- Nhạn tỷ tỷ. Chúng ta dừng ở đây đi.

Thiếu nữ vừa được gọi tên xua tay ra dấu im lặng rồi đưa mắt nhìn ra xung quanh một cách cảnh giác.

Lát sau, dường như không phát hiện ra điều gì, nàng ta mới bắt đầu lên tiếng:

- Tú muội! Mau theo tỷ vào trong này trốn nhanh lên. Bọn người của Huyết sa bang và Thần đao đường thế nào cũng đuổi theo chúng ta.

Hai người nói xong liền kéo nhau vào chùa. Bỗng nhiên, có những tiếng bịch bịch nổi lên. Rồi tiếng cánh cửa bị đóng lại đột ngột.

Trong ngôi chùa bắt đầu có ánh sáng. Cảnh vật bên trong chùa nhờ có ánh nến nhỏ chiếu sáng đã bắt đầu hiện ra một tình cảnh quái dị.

Hai chị em Cao Thiên Nhạn và Cao Thiên Tú bị ai đó điểm huyệt nằm lăn dưới đất. Tận trong góc điện có một quái nhân mặt đỏ, râu dài đang ngồi dựa lưng vào tường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau