CƯỚI VỢ NGỐC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưới vợ ngốc - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

" Ra sofa mà ngủ " giọng nói lạnh như băng của Triết Phong vang lên nhưng mắt vẫn chăm chú xem tài liệu, Tịnh Lan hừ lạnh không để ý đến lời của Triết Phong:

" Chồng muốn ngủ sofa thì ra ấy mà ngủ.. em thích nằm trên giường hơn, với lại nệm rất mềm nữa nên không ngủ sofa đâu " nói xong Tịnh Lan kéo cái chăn chùm lên người, tự nhiên bắt cô ngủ sofa? Nệm êm muốn chết đây đừng có mà mơ! Muốn ngủ thì tự hắn đi mà ngủ

" Cô dám cãi lời tôi? Có phải tôi chưa xử cô nên cô không biết nghe lời phải không hả? " Triết Phong tức giận bỏ tập tài liệu đang xem dở xuống, từ lúc có mẹ hắn bênh vực gan cô ngày càng lớn rồi! Bây giờ còn dám nói lại hắn đúng là không biết trời cao mà

" Em không có à nha.. Tịnh Lan rất là ngoan, là tại chồng kêu em ngủ sofa nhưng em không thích ngủ sofa.. vì sofa không có nệm.. sofa cũng không mềm ấm như giường, giường lớn mà sofa thì nhỏ như vậy ngủ sẽ không thỏa mãi! Mà không thỏa mãi em sẽ không ngủ ngon mà không ngủ ngon thì em sẽ,... "

" Câm miệng " Triết Phong hét lên làm Tịnh Lan giật mình im ru không giám nói tiếp
" Gan cô to hơn trời rồi còn dám dậy đời tôi? Có phải cô không muốn sống " Hắn tức không chỉ tức mà là rất tức, đã phiền mà còn nói nhiều không hiểu sao hắn lại phải cưới một kẻ ngu ngốc nữa?

" Tịnh Lan không có mẹ ở nhà đã dặn không được cãi lời chồng.. phải nghe theo lời chồng, nếu cãi lời chồng sẽ không ngoan nên Tịnh Lan không có cãi! Tịnh Lan chỉ,... " lại một lần nữa cô chưa nói xong thì bị hắn cắt ngang

" Cô im lặng thì chết sao? Cô có cảm thấy mình phiền không? Cô không cảm thấy mình phiền nhưng người khác cảm thấy rất phiền! Cô không thể để cho người khác không gian yên tĩnh được à? Một giây không nói cô sẽ chết sao? Cô biết mình chỉ gây phiền phức cho người không hả? " Tịnh Lan nghe Triết Phong nói thì cúi mặt xuống đúng là cô ngốc nhưng không ngu tới mức không hiểu hắn nói gì? Thì ra cô phiền phức đến vậy! Hức.. Tịnh Lan thấy nhớ mẹ rồi Tịnh Lan muốn về với mẹ cơ, mẹ sẽ không nói Tịnh Lan phiền phức cũng sẽ không mắng Tịnh Lan! Còn sẽ hát đắp chăn cho Tịnh Lan mỗi đêm sẽ xoa đầu cho Tịnh Lan dễ ngủ, sẽ mua thật nhiều kẹo và thức ăn ngoan cho Tịnh Lan.. Tịnh Lan nhớ mẹ quá!
Triết Phong nhìn vẻ mặt đang cúi của Tịnh Lan mắt khẽ nhíu lại, hắn lại quá lời nữa rồi.. mải đắm chìm trong suy nghĩ thì hành động của cô khiến hắn trở lại hiện tại:

" Cô muốn làm gì? " thấy cô cầm gối Triết Phong nheo mắt? Lại muốn bày trò gì nữa đây?

" Em ngủ ở sofa " nói xong Tịnh Lan không để ý nét mặt hay hành động của hắn đi thẳng đến sofa, đặt gối xuống cô nằm rồi quay mặt vào trong nước mắt vô thức khẽ chảy xuống:

" Mẹ ơi Tịnh Lan nhớ mẹ quá.. chồng không thích Tịnh Lan mà ghét Tịnh Lan nữa " miệng cô lẩm bẩm chẳng mấy chốc đi vào giấc ngủ,Triết Phong ngồi đấy hắn nhìn từng hành động của cô chẳng bỏ xót thứ gì! Tay vô thức nắm chặt không hiểu sao hắn lại không kiềm chế được cảm xúc của mình

" Này,... " Triết Phong không đành lòng thấy cô nằm ở sofa.. cô ngốc chắc nói xin lỗi cô sẽ không chấp, thấy cô không nói gì khiến hắn có chút khó chịu nhưng vẫn bình tĩnh gọi! Nhưng đáp lại chỉ là một sự im lặng Triết Phong ngồi xuống khẽ chạm vào người cô nhưng chẳng có động tĩnh, nhìn kỹ thì cô ngủ từ lúc nào rồi miệng khẽ cong lên đúng là nằm đâu ngủ đó.. nhưng mắt cô vẫn còn nước đọng lại bên mí mắt chưa khô! Cô khóc sao?

Chương 7

Triết Phong nhìn gương khóe mắt ươn ướt của Tịnh Lan thì trong lòng bỗng có cảm giác gì đó, hắn thừa nhận lúc nãy hắn quá lời nhưng hắn không nghĩ nó lại làm cô tổn thương! Cũng không đành lòng nhìn cô nằm trên sofa tính bế cô lên giường thì Triết Phong nghe mang máng cô nói gì đó:

" Mẹ ơi! Tịnh Lan nhớ mẹ quá... hức " lời nói của cô như một nhát dao đâm vào ngực hắn, nói đi cũng phải nói lại cô chỉ nói nhiều hơi phiền một chút chứ cô không hề xấu tính! Từ trước đến giờ hắn cũng chưa từng để ý tới người vợ ngốc này nhưng hắn không thể phủ nhận, từ lúc cô về căn nhà này ở mọi thứ trở nên có sức sống vui vẻ hơn nhiều!

Triết Phong ôm nhẹ cơ thể cô nên tay đi lại hướng giường rồi nhẹ nhành đặt cô xuống, mọi hành động đều rất nhỏ nhẹ chỉ sợ cô thức giấc.. chính Triết Phong không hiểu vì sao mình phải làm vậy? Có lẽ cũng chỉ là do vợ chồng mà thôi!

Xem như hôm nay là lỗi tại hắn? Tại hắn lặng lời với cô, ngày mai chắc chỉ cần mua bịch kẹo hay bánh gì đó là chắc cô chẳng để ý! Với lại cô ngốc chắc cũng chẳng giận dai.. nghĩ xong Triết Phong đứng dậy đi qua thư phòng của mình!

" Oa~~~ " Tịnh Lan ngủ được một đêm ngon lành nhưng khi thức dậy mắt vẫn một mắt nhắm mắt mở! Tịnh Lan nhìn xung quang sau đó nhớ đến điều gì đó:
" Đúng rồi,... đói bụng " Tịnh Lan khẽ xoa cái bụng cái bụng đang kêu của mình azzz đói quá! Vội vào dọn dẹp vệ sinh cá nhân rồi nhanh chóng phóng xuống nhà bếp

" Lá la la... em đi ăn cơm... là lá la là.. thịt gà.. heo quay.. xúc xích... là lá la.. món nào cũng ngon nên em ăn hết... là lá la làaaaa " Tịnh Lan vừa vui vẻ vừa đi xuống miệng còn hát vài câu nhạc tự chế, xem ra cũng chẳng biết cô có nhớ chuyện tối quá hay không?

" Hây... chào buổi sáng phu nhân.. thức ăn chuẩn bị xong hết rồi mau vào ăn sáng.. kẻo nó nguội " Quản gia thấy cô vui vẻ đi xuống thì mỉm cười, Tịnh Lan cũng vui vẻ chào lại rồi đi vào bàn ăn! Nhưng khi vừa vào đã thấy mặt Triết Phong thì cô cúi đầu xuống.. miệng cũng tắt đi nụ cười, khác với mọi ngày bàn ăn năng động bây giờ chỉ có sự yên tĩnh! Thường như mọi khi Tịnh Lan sẽ ngồi cạnh bên Triết Phong nhưng hôm nay cô kéo ghế ngồi xa hắn, Triết Phong thấy và thu hồi mọi hành động của cô vào mắt khẽ mím môi nhưng làm ngơ như không thấy gì!
Hôm nay cô chỉ cắm cúi ăn chẳng tìm cách chọc phá hay nói nhảm bên tai hắn nữa, cứ nghĩ nó sẽ khiến Triết Phong thoải mãi nhưng không ngờ nó khiến hắn khó chịu

" Này thịt sao cô không ăn cứ ăn rau hoài vậy? " Bỗng Triết Phong lên tiếng phá vỡ bầu không gian yên tĩnh

" Em thích ăn rau " Tịnh Lan vẫn cắm cúi ăn chẳng thèm nhìn vẻ mặt của hắn

" Cô,.. cô ăn hết rau vậy tôi ăn cái gì? " Tịnh Lan nghe vậy đẩy đĩa rau qua phía hắn

" Đấy.. chồng ăn đi " Lúc này cô cũng chẳng thèm nhìn hắn.. đúng là vô lý cô ăn rau cũng không cho! Còn một đống cá thịt ấy vậy mà nói không còn gì ăn, làm như cô tham ăn lắm không bằng thấy ghét cô ăn cơm không luôn! Suất ngày chỉ kiếm cách gây chuyện với cô!

Chương 8

( 8)

Triết Phong thấy hành động trẻ con của Tịnh Lan khẽ mỉm cười, ây.. hôm nay còn bày trò giận hắn sao? Nhưng suy đi nghĩ lại mọi chuyện cũng là do hắn!

" Thịt này ngon ghê " Triết Phong vừa nhai vừa cố ý nói to trêu tức Tịnh Lan nhưng cô chẳng nói gì chỉ cắm cúi ăn cơm của mình!

" Cá này hôm nay sao ngộ vậy ta? Chua chua ngọt ngọt lại béo! Sao lại ngon vậy ta? " Tịnh Lan nghe hắn nói không nhịn được liếc mắt nhìn.. đấu tranh tư tưởng cuối cùng cô vẫn chọn ăn cơm không!

" Này ăn thử đi không lại nói tôi ăn hết không cho cô ăn " Triết Phong tính gắp thức ăn bỏ vào chén cô nhưng bị cô né quay sang hướng khác

" Ai thèm.. hứ... " Tưởng dụ được cô sao? Đừng có mà mơ cô đây chỉ hơi dễ dụ chứ không phải hoàn toàn dễ dụ nhé!" Thật không ăn? " Triết Phong đưa miếng thịt trước mặt cô nhưng chỉ thấy Tịnh Lan mím môi, quyết tâm không để hắn gắp thức ăn!

" Được rồi! Giận gì giận vừa thôi.. ăn đi tý tôi dẫn cô đi khu vui chơi " Vừa nghe Triết Phong nói xong hai mắt Tịnh Lan sáng lên

" Thật không? " Tịnh Lan dù vui nhưng vẫn nửa tin nửa ngờ! Lỡ ra hắn lừa cô thì thế nào?" Tôi lừa cô bao giờ chưa? Lừa cô thêm được miếng thịt nào sao? " nghe Triết Phong nói cô hơi híp mắt, hắn nói cũng đúng hình như là hắn chưa lừa cô bao giờ.. nhưng đâu có nghĩa là hắn sẽ không lừa cô, thôi tạm tin lần này vậy!

" Tạm Tin " Tịnh Lan khẽ liếc mắt nói hắn mà dám lừa cô thì đừng mơ cô cho ăn kẹo, cô mà qua được nhà mẹ chồng sẽ méc cho bà chửi hắn

Triết Phong nhìn cô ăn mà khẽ mỉm cười thích ăn mà con bày trò, kêu không ăn mà thức ăn trên đĩa sắp hết rồi! Người vợ ngốc này,......

Đúng như lời hứa Triết Phong dẹp bỏ mọi công việc hôm nay trên công ty.. dành trọn một ngày để dẫn cô đi chơi!

" Anh Triết Phong sao tình cờ vậy? " giọng ải giọng ai?

Chương 9

( 9)

" Anh Triết Phong sao tình cờ vậy? " nghe ai đó gọi tên mình Triết Phong theo bản năng quay đầu lại!

" Chồng ai vậy? " Tịnh Lan khẽ nhìn người phụ nữ trước mặt sau đó ngước mắt lên hỏi anh! Triết Phong chỉ im lặng cô ta là Kim Huyên từ trước đến giờ luôn theo đuổi anh, nhưng đáng tiếc anh chẳng để cô ta trong mắt!

" Àh chào chị em là Kim Huyên.. chị chắc là vợ anh ấy nhỉ? " Kim Huyên híp mắt nhìn cô ánh mắt có chút ghen tỵ, nghe nói vợ Triết Phong ngốc? Nhưng chẳng hiểu sao anh lại chịu lại một đứa ngốc? Trong khi đó tiền? Nhan sắc? Anh đều không có điểm nào chê được!

" Chồng em đói " bỏ mặc lời Kim Huyên nói Tịnh Lan quay qua phía Triết Phong than vẫn, Triết Phong khẽ nhìn cô gật đầu chơi từ sáng giờ đói là phải!

" Có thể cho em đi chung không? Cũng trùng hợp bây giờ em đang tính đi ăn " Tịnh Lan nghe vậy bĩu môi tính có mưu đồ xấu với chồng cô chứ gì? Cái mặt thì khỏi nói nhìn như con yêu quáy, đồ thì mặc lòe loẹt hơn con tắc kè.. đã vậy ăn mặc còn thiếu vải!

Triết Phong cũng chỉ im lặng cúi xuống nhìn gương mặt nhỏ bé của cô, ý hỏi xem cô có đồng ý? Nhưng Tịnh Lan đâu có hẹp hòi như vậy thôi thì ăn ké xong bắt cô ta trả tiền, như vậy chồng cô cũng bớt tốn!

Tịnh Lan háo hức với các món ăn trên bàn và đương nhiên Triết Phong và Tịnh Lan sẽ ngồi cùng nhau, và mụ xấu xa kia ngồi một bên!

Mặc dù những món ăn kia bắt mắt nhưng Tịnh Lan chẳng động đũa, cô chỉ cắn đũa mắt nhìn Kim Huyên không chớp mắt, chồng là chồng của cô đừng có mà có ý định xấu xa.. Triết Phong thấy Tịnh Lan không ăn mắt cứ nhìn Kim Huyên là anh biết cô đang nghĩ gì rồi, đúng là vợ ngốc cho người ta đi ăn cùng bây giờ chỉ nhìn người ta không ăn!" Em mau ăn đi thức ăn nguội hết rồi " Tịnh Lan nghe Triết Phong nói thì gật đầu tính gắt thức ăn bỏ vào chén mình, nhưng lại thấy Kim Huyên gắp thức ăn bỏ vào chén Triết Phong cô liền dừng đũa

" Anh Triết Phong anh cũng ăn đi " Triết Phong cau mày khó chịu nhưng đáng tiếc là Kim Huyên không nhìn thấy, Triết Phong cầm đũa ăn nhưng Tịnh Lan nhanh hơn một bước gắp miếng thịt Kim Huyên vừa bỏ vào chén anh mà cho vào miệng!

" Chồng đừng nên ăn thịt.. mập lắm! Với lại chồng ăn rau đi cho tốt cho sức khỏe " Tịnh Lan vừa nhai vừa nói Triết Phong khẽ mỉm cười, không quá vài giây chén thức ăn của anh đầy không một chỗ trống! Triết Phong đương nhiên biết ý đồ của cô chứ nhưng anh chỉ có thể thở dài gắp như vầy anh ăn làm sao?

Ngồi ăn một hồi cô khẽ lên tiếng
" Chồng em muốn đi vệ sinh " Triết Phong nhìn cô ý hỏi cô biết chỗ không? Tịnh Lan gật đầu nhanh chóng đứng lên! Và đương nhiên bây giờ là cơ hội tốt cho Kim Huyên nãy giờ Tịnh Lan ngồi phá đám làm cô ta chẳng thể nói hay làm gì?

" Anh Triết Phong anh thích đến khu vui chơi sao? " Triết Phong có chút khó chịu chẳng muốn trả lời, nhưng như vậy hơi bất lịch sự nên đành mở miệng!

" Vợ tôi muốn đi chơi nên tôi dân cô ấy đến đây " Đây chính là lần đầu tiên Triết Phong thừ nhận cô là vợ mình, cò im Huyên khi thấy anh tỏ vẻ không quan tâm thì cô ta có chút tức giận.. nhưng vẫn tỏ ra vẻ mặt giả tạo như không có chuyện gì!

Triết Phong và Kim Huyên nói chuyện mà quên mất cô.. đến khi nhớ ra Triết Phong hốt hoảng đi tìm!

" Để em đi tìm chung với anh " thấy vẻ mặt muốn từ chối của anh cô ta nhanh chóng nói

" Dù gì nhà vệ sinh nữ anh không tiện vào em vào sẽ tốt hơn " Triết Phong nghe cũng đúng nên đành gật đầu!

" Tịnh Lan,.... " Triết phong tìm mọi chỗ có thể nhưng chẳng thấy cô đâu!

Ở một góc nào đó một cô gái đang ôm con chó ngủ ngon lành.

Chương 10

( 10)

Ở một gốc cây nào đó một cô gái đang ôm con chó ngủ ngon lành, nhưng lại không biết rằng có người đang vì mình mà bị Triết Phong sai đến rã người!

Triết Phong sai tất cả các nhân viên ở khu vui chơi tìm.. mọi ngõ hẻm đều chẳng thấy cô đâu? Đến ngay cả camera mà cũng chẳng tìm ra cô? Tức nhiên ngay cả ông chủ hay nhân viên đều chẳng dám nghỉ khi chưa tìm ra cô, ai mà dám đắc tội với vị chủ lớn như Triết Phong chứ?

" Tịnh Lan,.... " Triết Phong đi đến đâu thì gọi tên cô đến đó nhưng chẳng nghe dù một chút xíu tiếng của cô, chết tiệt đáng lẽ ra anh không nên để cô đi một mình! Cái thứ ngốc nghếch bây giờ biết tìm ở đâu? Khi khu vui chơi lớn thế này?

Cả tiếng đồng hồ rồi mà chẳng thấy cô Triết Phong đã thấm mệt mồ hôi thì như tắm nhưng anh chẳng thể nghỉ ngơi, lòng cứ lo sợ cô sẽ sảy ra chuyện nên anh chẳng có thể ngồi yên!

" Tịnh Lan,... " Triết Phong tính quay người chạy hướng khác nhưng có một cái thứ ở gốc cây thu hút.. liền tiến lại, khốn kiếp là cô!

" Tịnh Lan,... " Triết Phong tức giận hét lên lúc này Tịnh Lan đang ngon giấc nghe tiếng hét thì giật mình tỉnh dậy!" Oa~~~ " cô ngồi dậy vươn vai ngủ con quá đi mất.. nhưng cô lại không biết có ánh mắt đang nhìn mình như muốn giết ngay lập tức! Quay qua thấy Triết Phong thì cô giật mình nhưng cô lại nhìn anh mỉm cười:

" Chồng,... hìhi " Tịnh Lan đứng lên phủi quần áo!

" Cô đi đâu nãy giờ hả? " Triết Phong nghiến răng gằn từng chữ nói, sự tức giận đang có kiềm chế lạu để không làm tổn thương cô!

" Em vừa ngủ dậy này có đi đâu? " Tịnh Lan vuốt con chó trên tay mỉm cười nói" Vậy cô có biết mình đang đi đâu không mà ngủ? " Tịnh Lan nghe Triết Phong nói thì suy nghĩ cô và anh đang đi vui chơi này,...

" Đi khu vui chơi " Tịnh Lan híp mắt cười nói có vầy thôi mà cũng hỏi dễ quá trời!

" Rồi cô đi vệ sinh xong không biết nói ai mà đã ra đây ngủ hả? " Tịnh Lan bĩu môi ủy khuất

" Có phải đâu lúc nãy khi em đi vệ sinh xong ấy cái em gặp con chó này nè, em thấy nó dễ thương nên rược theo nói.. cái em ngủ quên mất tiêu lu... ô... n " Tịnh Lan chưa nói xong thì bị Triết Phong hét lên làm cho cô không giám nói tiếp:

" Cô ăn cái gì mà ngu ngốc vậy hả? Có biết vì cô mà bao nhiêu người bị làm phiền không? Hết bày tới trò này rồi tới cho kia? Cô không để cho người khác yên tĩnh thì không được hả? Có biết vì muốn dẫn cô đi chơi ngay cả cuộc họp quan trọng hôm nay tôi cũng dẹp bỏ? Vậy mà cô nhìn xem bây giờ thì sao hả? " Tịnh Lan cúi đầu ủy khuất cô có nói là anh bỏ cuộc họp gì đó đâu? Là anh tự nói sẽ dẫn cô đi chơi bây giờ sao lại là cô sai?

" Hức.. em ghét chồng " Nước mắt cô chảy dài quay mặt chạy đi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau