CƯỚI VỢ NGỐC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Cưới vợ ngốc - Chương 26 - Chương 28

Chương 26

Sau khi Tịnh Lan sinh được một tuần thì bác sỹ cho về nhà, nhưng kể từ ngày sinh Tịnh Lan chẳng chịu nói chuyện với Triết Phong.. mỗi lần Triết Phong hỏi là làm ngơ!

" Tịnh Lan bảo bảo đói kìa em cho con bú đi " Triết Phong bế con trai đến phía Tịnh Lan nhưng cho chỉ ôm con, chẳng thèm để ý đến Triết Phong!

" Tịnh Lan cả tuần rồi anh làm gì sai em nói đi chứ? Em cứ im lặng hoài sao anh chịu nổi? " Triết Phong nhìn cô vẻ mặt rưng rưng nước mắt giả tạo nói!

" Hứ,... " Tịnh Lan liếc mắt sau đó quay qua hướng khác!

" Được rồi em làm mẹ rồi mà.. giận có thể đánh, mắng anh chứ em đừng bơ anh có được không? " Triết Phong nhìn cô rưng rưng nước mắt!

" Hứ,... em mới là thèm nói chuyện với chồng ý cái đồ xấu xa " Tịnh Lan khẽ lườm Triết Phong sau đó vỗ vỗ bảo bối trong tay mình, cái mặt dễ thương quá đi mất!

" Rõ là anh có làm gì đâu? " Triết Phong cúi đầu ủy khuất nói, mà đúng thật từ lúc cô sinh xong tự nhiên giận hắn vô cớ là sao? Phải lúc cô sinh Triết Phong bỏ cô một mình cơ? Nhưng rõ là hắn đứng trước phòng sinh 24/24 cơ mà?

" Chồng mà không làm gì á? Lúc đó em nói là không muốn đến bệnh viện rồi nhưng chồng ép đến.. họ lấy em bé ra làm Tịnh Lan đau chết đây này, đến giờ vẫn còn luôn ý " Triết Phong nghe cô nói bây giờ mới nhận ra, thì ra là chuyện này nhưng sao trách hắn được? Không đến bệnh viện thì sao mà sinh? 

" Được.. tất cả là tại anh.. anh là đồ xấu đánh bị đánh " Triết Phong lấy tay đánh vào mặt mình Tịnh Lan thấy vậy giữ tay Triết Phong lại, thôi lần này cô bỏ qua ý dù sao cũng có em bé chơi cũng được.. coi như đều đi!" Lần này Tịnh Lan bỏ qua cho chồng đó " Triết Phong nghe vậy liền vui vẻ gật đầu, ơ? Nhưng mà hắn còn có ý định tạo thêm vài đứa nữa cơ mà, như vầy rồi Triết Phong phải làm sao?

" Tịnh Lan em có thấy cái mùi gì không? " Triết Phong đang ngồi nhìn cô thì ngửi thấy có cái mùi gì đó không đúng, Tịnh Lan nãy giờ đùa với bảo bảo nghe Triết Phong nói khẽ hít mũi!

" Có nha.. cái mùi này hình như là,..... " Triết Phong suy nghĩ sau đó híp mắt

" Hehe chồng em bé ị rồi ấy " Tịnh Lan vui vẻ mỉm cười còn Triết Phong thì xanh mặt!

" Đây chồng thay đi " Tịnh Lan nhẹ đặt bảo bảo qua bên tay Triết Phong.. Triết Phong đơ một cục hắn làm gì biết thay đâu? Mà Dì Bích vừa mới đi chợ tính theo cả nửa tiếng nữa mới về!" Tịnh Lan em có biết làm không? " Tịnh Lan nghe vậy lắc đầu

" Toàn là Dì Bích làm thôi em không có phải làm, bây giờ chồng mau thay đi không em bé khóc bây giờ ý " Triết Phong nghe vậy nuốt nước bọt, nhẹ đặt bảo bảo xuống giường tay chân vụng về cởi cái tá!

" Chồng dở quá Dì Bích làm vèo vèo cái xong " Triết Phong im lặng lau mồ hôi hắn bó tay với mấy việc này, ấy mà tên tiểu quỷ này đã ị bậy còn cười.. đúng là ức người quá đáng mà!

" Oa~~ " nãy giờ cả 15 phút đồng hồ rồi mà Triết Phong trả làm ăn được gì, tay chẳng dám chạm vào tá.. bảo bảo bị ướt khó chịu liền khóc!

" Đấy chồng làm em bé khóc rồi kìa nhanh lên.. chồng thật là " Tịnh Lan khẽ mắng Triết Phong thay có cái tá mà cũng lâu là sao? Dì Bích làm chút xíu là xong rồi ấy, Triết Phong nhẹ lắc đầu cô lấy bình tĩnh chạm đến cái tá!

" Cạch~ " lúc này cửa phòng mở ra Triết Phong như gặp được cứu tinh!

" Hai đứa làm gì mà cháu nội ta khóc to vậy hả? " Bà Triết mở cửa bước vào bấm chuông thì không ai trả lời, bà liền lấy chìa khóa dự phòng để mở cửa vào.. chưa bước vào nhà đã nghe tiếng cháu bảo bối của bà khóc!

" Mẹ~ con nhớ mẹ quá.. mẹ là cứu tinh của đời con, con yêu mẹ quá đi mất " Triết Phong vội chạy đến ôm bà.. ôi hắn được cứu rồi!

Chương 27

Bảo bảo nhà Triết Phong cũng đã được một tuổi, nhưng sự thông minh thì nói không ai bằng.. phá thì cũng là chùm, đặc biệt là có bà nội quyền thế làm chỗ dựa nên tính cách lì lợm bộc phá ra hẳn!

" Bảo bảo gọi ba đi " Triết Phong ôm con trai ngồi trên ghế, cả nhà ai nó cũng gọi tên chỉ duy nhất Triết Phong là không bao giờ kêu " ba "

" Mẹ.. mẹ... mẹ " Bảo Bảo nghịch ngợm quay đi hướng khác miệng chỉ gọi mẹ

" Yêu quáy nhỏ ta kêu ngươi gọi ba không phải mẹ " Triết Phong híp mắt từ từ nói.. Bảo Bảo nhìn Triết Phong mỉm cười:

" Yêu Quáy Nhỏ... yêu quáy nhỏ " Bảo Bảo liên tiếp lập lại lời Triết Phong nói tay còn không an phận vỗ vào mặt Triết Phong

" Triết Mặc Hàn cái tên này ta không đánh ngươi có phải ngươi ngứa đòn không? " Bảo Bảo bị hét không giật mình cũng không khóc, ngược lại còn phun mưa làm nước bọt dính vào mặt Triết Phong!

" Hừ,... đã nhỏ mà lì như vầy sao hả? Lớn thì ai dạy nổi hả? Hôm nay ta sẽ thay trời hành đạo đánh cho ngươi biết tay " Triết Phong ôm bảo bảo nằm sấp xuống, bảo bảo không hiểu chuyện nằm sấp trên đùi Triết Phong vừa vui vẻ với thứ này thứ kia nghịch!" Chồng làm gì vậy? " Tịnh Lan vừa ngủ dậy mắt nhắm mắt mở đi xuống, hôm qua cô bị hắn hành hạ nguyên đêm sáng nay mệt mỏi quá đi mất

" Dậy dỗ tên tiểu tử này " Triết Phong híp mắt nhìn xuống tên yếu quáy đang nghịch dưới ghế, chưa kịp định hình Tịnh Lan đã lại bế bảo bảo lên:

" Chồng không được đánh con.. chồng không nghe câu trẻ nhỏ là để yêu thương sao? Bảo bảo vừa uống sữa buổi sáng chồng cho con nằm úp tý sẽ ói cho coi " Bảo bảo được mẹ ôm liền cười toe toét.. vui vẻ câu cổ mẹ hôn, chẳng bù cho Triết Phong lấy một góc nhỏ xíu nhiều khi hắn tự hỏi, lúc ở bệnh viện có ôm nhầm không?

" Em đưa nó đây hôm nay anh phải đánh nó một trận " Tịnh Lan nghe vậy bĩu môi khẽ liếc nhìn Triết Phong tay ôm chặt con trai!" Đừng có mà mơ tý em méc mẹ cho mà coi " nói xong Tịnh Lan ôm thẳng bảo bảo đi lên phòng, bỏ mặc cho ai kia vẻ mặt như thế nào?

Hôm nay cả đại gia đình hai bên cùng dắt nhau đi mua sắm vui chơi, bảo bảo trên tay được mẹ ôm vui vẻ với thứ này thứ kia.. Triết Phong đi phía sau hai mẹ con, nhiều lúc Triết Phong kêu bế con nhưng Tịnh Lan lắc đầu không chịu.. bảo bảo vì với này thứ kia mà tay Tịnh Lan ôm không chặt liền va vào người khác:

" chúng tôi xin lỗi,... " Triết Phong mở giọng xin lỗi.. đống đồ của người kia mua va chạm bị rơi xuống sàn Triết Phong thấy vậy cúi xuống nhặt

" Không sao " nghe giọng có chút quen thuộc Triết Phong quay mặt lên nhìn 

" Mỹ Lệ,... " đến thời gian mà Mỹ Lệ mất tích cũng gần 2 năm rồi chứ phải ít đâu 

" Sao anh biết tên tôi vậy? Anh quen tôi sao? "

Chương 28

" Sao biết tên tôi? Anh quen tôi sao? " Mỹ Lệ khẽ liếc mắt lên nhìn, Triết Phong híp mắt đánh giá chẳng lẽ hắn lầm? Nhưng rõ ràng Triết Phong nói đúng tên mà?

" Mỹ Lệ em mua gì lâu vậy? " giọng nói khác vang lên khiến Mỹ Lệ quay lại

" Không có em làm rớt đồ thôi " Mỹ Lệ xoay người đứng lên đi lại phía người đàn ông ấy, hai người nhìn nhau mỉm cười tính bỏ đi nhưng Triết Phong mở giọng khiến người kia khựng lại:

" Anh gì đó ơi,... tôi có thể nói chuyện với anh một chút không? " Hàn Hàn quay lại nhìn Triết Phong

" Anh nói tôi sao? " Triết Phong nhìn Hàn Hàn gật đầu.. Hàn Hàn suy nghĩ cái gì đó nhưng cuối cùng cũng đồng ý:

Tại một quán cafe Tịnh Lan ngồi gần Triết Phong nhẹ đặt bảo bối ngồi trên đùi:

" Tịnh Lan em đưa con ra ngoài kia một chút anh nói chuyện riêng xíu được không? " Tịnh Lan khẽ liếc nhìn Triết Phong sau đó gật đầu

" Chắc tôi cũng đi nhỉ? " Mỹ Lệ chỉ về phía mình sau đó cũng tự động đứng lên, bây giờ chỉ còn hai người đàn ông ngồi nói chuyện:" Bây giờ anh có chuyện gì thì nói đi " Hàn Hàn nhìn Triết Phong khẽ mở miệng 

" Tôi có thể hỏi anh một chút xíu về mỗi quan hệ giữa anh và Mỹ Lệ không? " Hàn Hàn nghe Triết Phong hỏi vậy khẽ cau mày 

" Anh biết cô ấy sao? " Triết Phong nghe vậy gật đầu

" Tôi không có ý gì đâu chỉ đơn giản muốn biết thôi " Triết Phong vội giải thích" Anh có quan hệ gì với Mỹ Lệ? " Hàn Hàn nghi ngờ hỏi đương nhiên là Triết Phong nhìn ra:

" Anh đừng hiểu lầm giữa tôi và Mỹ Lệ chỉ là bạn cũ.. bây giờ gặp lại cô ấy không nhớ đến, tôi thắc mắc nên hỏi thôi " Triết Phong nhẹ nói thà nói dỗi cho cả hai dễ nghe còn hơn nói ra sự thật... làm nhau hiểu lầm, huống chi bây giờ Triết Phong đã có Tịnh Lan thì mắc gì hắn phải phá hạnh phúc người khác? Triết Phong không muốn lôi ra truyện cũ.. bây giờ ai cũng có cuộc sống của mình rồi!

" Thật ra thì khoảng 2 năm trước buổi tối hôm đó tôi uống say, tay không điều khiển mà tông vào Mỹ Lệ.. cô ấy hôn mê nằm bệnh viện ba ngày mới tỉnh, đến khi tỉnh cô ấy hoàn toàn mất trí nhớ.. tôi mang cô ấy về chăm sóc đến giờ, khoảng 1 tháng nữa chúng tôi sẽ đính hôn rồi ra nước ngoài sinh sống " Triết Phong nghe vậy khẽ mỉm cười, như vậy cũng tốt kết thúc trong êm đềm sẽ tốt hơn!

" Chồng bảo bảo khóc rồi " Tịnh Lan ở ngoài đi vào phía sau là Mỹ Lệ.. Triết Phong khẽ đứng lên chào hỏi Hàn Hàn xin phép về trước:

" Chắc bảo bảo đói rồi chúng ta đi tìm mẹ thôi " Tịnh Lan gật đầu đưa bảo bảo qua phía Triết Phong nhưng mắt không quên liếc nhìn Mỹ Lệ!

" Gia đình ba người hạnh phúc nha " Mỹ Lệ khẽ mỉm cười nói, Tịnh Lan cứ nhìn Mỹ Lệ sao sao ấy.. Mỹ Lệ có cướp chồng cô đâu?

Mỗi người một hướng bây giờ xem ra hạnh phúc của ai thì người đó giữ, đừng để mất mới tìm!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước