CƯỚI VỢ NGỐC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưới vợ ngốc - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

( 21)

Triết Phong mệt mỏi trở về nhà đến nơi Triết Phong liền nhốt mình ở trong phòng, chẳng nói chẳng rằng với ai câu nào:

" Tịnh Lan anh phải làm sao đây?,... " Cầm ảnh cưới trên tay Triết Phong khẽ chạm vào gương mặt cô, bỗng cảm giác nhớ cô rồi!

Triết Phong mở ngăn kéo ra thì trong đó bỗng có quyển sách đỏ đỏ thu hút.. không suy nghĩ liền lấy ra xem, dòng chữ đầu tiên đập vào mắt Triết Phong là tên của Tịnh Lan và dòng nhật ký.. từ lúc bên cô ít khi Triết Phong để ý không ngờ cô vẫn biết viết nhật ký!

Ngày 15/12/xx

" Ngày đầu tiên Tịnh Lan phải rời xa mẹ về nhà chồng " Khẽ nghĩ lại đây là ngày cưới của hắn và cô.. ngày cô và hắn chính thức trở thành vợ chồng!

Ngày 20/12/xx

" Chồng ghét Tịnh Lan nói Tịnh Lan cút.. nhưng Tịnh Lan không buồn vì có lẽ chồng chưa quen "

Ngày 22/12/xx
" Chồng muốn Tịnh Lan ngủ ở sofa nhưng Tịnh Lan không chịu.. chồng chửi Tịnh Lan ngu ngốc, lúc đó Tịnh Lan nhớ mẹ "

Ngày 28/12/xx

" Chồng nói " Yêu " Tịnh Lan khiến Tịnh Lan vui lắm.. còn hay quan tâm Tịnh Lan nữa "

Ngày 1/3/xx

" Chồng dẫn Tịnh Lan đến rất nhiều nơi.. cùng Tịnh Lan ăn nhiều món ngon, chồng còn giải thích " yêu " là gì cho Tịnh Lan.. và từ đó có lẽ Tịnh Lan cũng yêu chồng "

Triết Phong càng đọc càng nhói mọi việc to nhỏ cô đều viết vào đây, nghĩ đến Triết Phong thấy có lỗi nhiều lắm.. cô còn vẽ nhiều hình về hắn, nhưng không đẹp lắm nhưng hắn hạnh phúc!Lật gần về cuối trang cô cũng chẳng viết gì! Chỉ có một dòng bút mới viết là kỷ niệm ngày cưới một năm của cô và Triết Phong.. cách đây vài ngày!

Ngày 15/12/xx

" Kỷ niệm ngày cưới của Tịnh Lan và chồng.. có một chị đến tìm chồng chị ấy xinh lắm, nhưng chồng nói chồng không quan tâm chỉ " yêu " một mình Tịnh Lan thôi, Tịnh Lan vui vẻ vì chồng là người Tịnh Lan " Yêu " nên Tịnh Lan tin chồng " lật hết quyển nhật ký của cô Triết Phong không biết nên làm gì, mỗi câu mỗi trang chữ cô viết đều có hắn trong đấy.. cô coi hắn là quan trọng là thế giới vậy hắn thì sao? Hắn đã làm gì thế này? Triết Phong nhớ cô rồi!

Từ lúc cô bỏ đi Triết Phong chỉ cắm cúi vào công việc, nhiều khi nhớ quá chạy xe đến nhà cô nhưng chỉ nhìn từ kính xe mà không dám gặp.. nhiều lúc còn tắm mưa cả buổi để nhìn cô từ trên tầng, chỉ cần cô mạnh khỏe sống tốt là đủ rồi!

Bà Triết từ hôm đó cũng chẳng đoái hoài gì đến chuyện của Triết Phong, bà nghĩ để nó vụi mất một lần thì nó mới biết quý trọng.. con bà mang nặng đẻ đau sao bà không sót? Bà chỉ là cho hắn hiểu cái gì thật sự mới là quan trọng mà thôi!

Từ hôm cô đi Triết Phong gầy đi rõ người làm trong nhà từ trên xuống dưới tìm cách dụ Triết Phong ăn uống đầy đủ, nhưng chỉ cần Triết Phong đụng đến chén cơm kế bên lại không thấy cô liền bỏ bữa lên phòng, nhiều lần Dì Bích xót muốn gọi cho Tịnh Lan nhưng lại sợ hắn nổi giận lại thôi!

Hôm nay Triết Phong sốt cao nhưng chỉ nhốt mình trong phòng không cho ai vào phòng.. cơ thể mệt mỏi nằm mê man trên giường!

" Chồng,.. " trong lúc hôn mê Triết Phong nghe tiếng Tịnh Lan, miệng khẽ mỉm cười nếu như bệnh cô trở về hắn mãi bệnh cũng được, còn nếu nằm mơ hắn nằm mơ hoài cũng được!

Chương 22

( 22)

Triết Phong nằm hôn mê đã 2 ngày trong bệnh viện đến lúc tỉnh lại là 7h tối rồi, nhìn xung quanh đâu đâu cũng toàn mùi thuốc.. khẽ liếc nhìn xung quanh tìm thứ gì đó, nhưng nó làm cho Triết Phong thất vọng là mơ tất cả chỉ là mơ.. vốn dĩ chẳng thấy Tịnh Lan đâu? Nếu cô không về thì hắn tỉnh làm gì chứ? Thà hắn mơ thấy cô cũng được!

" Cạch " tiếng cửa bỗng mở ra nhưng Triết Phong chẳng để ý chỉ nhắm mắt nhớ đến cô!

" Chồng,... " giọng nói quen thuộc khiến Triết Phong sửng sốt nhưng mắt vẫn nhắm.. có lẽ là hắn nhớ cô đến ảo giác rồi!

" Hức.. chồng tỉnh rồi mà không chịu nhìn Tịnh Lan, chồng vẫn ghét Tịnh Lan sao? Huhu " lúc này Triết Phong mở to mắt ra nhìn đúng là Tịnh Lan, người phụ nữ mà hắn mong đến từng giây phút.. không phải mơ cũng không phải ảo tưởng!

" Tịnh Lan là em thật sao? " Triết Phong nhìn cô không dám chớp mắt.. chỉ sợ chớp mắt cô sẽ biến mất!

" Vâng là Tịnh Lan ạh " Tịnh Lan khẽ lau nước mắt.. chồng chịu nói chuyện với Tịnh Lan rồi, cô vừa gật đầu xong Triết Phong không nói không rằng liền kéo cô ôm thật chặt.. hắn nhớ.. nhớ cô sắp điên rồi!

" Hìhi.. chồng,... " Tịnh Lan khó khăn nói Triết Phong ôm cô chặt quá, Triết Phong nghe cô gọi nhẹ buông cô ra nhưng không dám thả.. hắn sợ cô sẽ chạy mất!

" Tịnh Lan anh nhớ em " Triết Phong dùng đôi mắt ấm áp nhìn cô.. dường như thế giới trước mắt chỉ toàn là cô!

" Tịnh Lan cũng nhớ chồng nữa " Nghe cô nói lòng Triết Phong ấm đến kì lạ, có lẽ là " yêu " hắn không nghĩ sẽ diệu kì đến vậy.. khẽ áp môi mình vào môi cô, không hiểu sao hắn môi cô ngọt đến kì lạ.. nhẹ tách răng cô ra đưa lưỡi mình sâm nhập vào bên trong, bàn tay không thành thật còn chui vào áo cô.. Tịnh Lan không biết hắn muốn làm gì? Chỉ biết cô thích hắn hôn mặc cho ý đồ xấu của Triết Phong!

" Cạch,... " cả bốn ông bà già đều chố mắt.. còn Triết Phong nhẹ rời môi cô mặt nhẹ đỏ, Tịnh Lan không biết gì chỉ bụm miệng cười khiến Triết Phong không có lộ chui xuống!" Khụ.. khụ " Ông Triết khẽ ho mắt khẽ liếc nhìn Triết Phong nhưng không nhìn thẳng!

" Ông sui chúng ta đi ra ngoài không khí ngột ngạt.. khiến ông ho rồi, tôi thấy trời đẹp thích hợp đi uống nước ngọt " Ba Tịnh Lan thấy vậy hùa theo ba hắn nháy mắt.. dường như hiểu ý nhau liền gật đầu ra ngoài!

" Bà sui chúng ta cũng đi thôi.. tôi thấy quán cafe này ngon lắm mà quên giới thiệu " Mẹ Tịnh Lan đương nhiên cũng hiểu liền kéo mẹ hắn đi.. có lẽ nên giành không gian cho Tịnh Lan và Triết Phong, không khí bây giờ liền trở lại như trước Triết Phong liếc nhìn cô!

" Chồng Tịnh Lan đi theo họ nhá? " Tịnh Lan đương nhiên đâu hiểu ý đồ của bốn ông bà già kia, cô là ham vui đơn giản là muốn đi theo!

" Không cho phép " lại một lần nữa Triết Phong ôm Tịnh Lan nhưng lần này không siết chặt sợ cô không thở được, Tịnh Lan nghe vậy khẽ bĩu môi cô muốn đi chơi cơ mà!

" Áh Tịnh Lan nhớ cái này nè vui lắm " Triết Phong khẽ thả cô ra nghe cô nói!
" Chuyện gì mà em vui vậy? " Tịnh Lan nghe vậy bịt miệng khẽ cười!

" Trong bụng em có em bé ý.. mẹ nói là thiên thần " Triết Phong sửng sốt " em bé "? Cô có thai sao?

" Em nói lại một lần nữa xem? " Triết Phong như không tin vào tai mình liền muốn nói lại.. Tịnh Lan gật đầu:

" Trong bụng Tịnh Lan có em bé đấy " vừa nói tay cô còn cầm tay hắn bỏ lên bụng.. Triết Phong nói không thành lời hắn làm ba rồi sao? Cô và hắn có con rồi sao? Là thật sao?

" Chồng không thích em bé ạ? " Triết Phong nghe vậy vội lắc đầu

" Không có anh thích lắm.. anh thích lắm " Tịnh Lan mỉm cười gật đầu may quá chồng cô cũng thích em bé!

" Chồng,.. em bé ở trong bụng làm gì? Chồng bắt ra ngoài chơi với Tịnh Lan đi " Triết Phong đơ nguyên tập hắn làm sao mà bắt ra được?

" Chồng,... em bé không ngoan hôm bữa ở trong bụng còn khiến em ói nữa, nhức đầu này,.. " Tịnh Lan kể hết ra Triết Phong híp mắt:

" Để khi nó ra ngoài anh đánh nó một trận được không? " Tịnh Lan suy nghĩ xong nhẹ lắc đầu:

" Thôi.. đánh sẽ đau đó "

Chương 23

( 23)

" Thôi đừng đánh sẽ đau đó " Tịnh Lan nhẹ lắc đầu.. Triết Phong thấy vậy mỉm cười!

" Nhưng nó hư mà không đánh sẽ hư tiếp đấy " Tịnh Lan nghe vậy thì khẽ suy nghĩ.. đánh thì đau mà không đánh thì hư vậy phải làm sao? Mà người lớn nói em bé hư là phải đánh!

" Vậy thì chồng đánh đi.. nhưng mà đánh ba cây thôi đấy " Tịnh Lan dơ ngón tay lên đếm Triết Phong nghe vậy liền gật đầu đồng ý!

Ôi! Ông trời chỉ tội đứa bé trong bụng chưa hiểu chuyện gì đã bị dọa đánh.. xấu số rồi chẳng muốn ra!

Triết Phong ở bệnh viện chán liền muốn trở về, một phần là vì cô bệnh viện toàn mùi thuốc.. vi khuẩn sợ ảnh hưởng đến cô và đứa bé nên quyết định về nhà, với lại ở nhà thoải mái thoáng mát hơn nhiều không khí cũng chẳng ngột ngạt!

Triết Phong đưa cô trở về nhà lần trước là do hắn sai.. thứ hắn quý trọng là cô, huống chi bây giờ giữa cô và hắn đã có bảo bối, có lẽ đứa bé này là ông trời ban tặng muốn hắn phải quý trọng cô!

" Triết Phong lần trước là do con sai chuyện giữa con và con bé ông bà già này sẽ không nhắc lại.. nhưng nếu có lần sau ta chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ như vậy, bây giờ con cũng làm ba rồi con bé hơi ngốc một tý nhưng đối với ta nó là báu vật.. mà báu vật thì chẳng ai muốn giao cho người khác, Tịnh Lan đôi khi khiến người khác khó chịu vì vốn dĩ tính cách con bé từ nhỏ đã vậy năng động hoạt bát.. nhưng con bé lại chẳng có ác ý gì đâu, ta biết " lấy gà theo gà lấy chó theo chó " việc con bé về nhà một phần ta cũng có lỗi, nhưng cũng không thể nói vì con bé hơi ngốc không thể phân biệt nhiều chuyện cũng chẳng thể làm " vợ hiền dâu thảo ", lo cho chồng con chu đáo.. ta thì chẳng thể sống với con bé cả đời mà người sống với nó là con, nếu như nó sai con hãy rộng lòng bỏ qua cho nó.. vợ chồng không phải một ngày hai bữa mà là sống cả đời, nếu như con không cần con bé thì đưa nó đến nhà trả lại cho ta.. ta chẳng thấy phiền đâu " ba cô ngồi nói một hơi Triết Phong không phản kháng mà lắng nghe ông nói từng chữ!

" Con sẽ không như vậy nữa ạh.. ba mẹ cứ yên tâm con sẽ chăm sóc cho mẹ con cô ấy thật tốt, lúc trước con sai cũng cám ơn ba mẹ đã cho con cơ hội " ba mẹ Tịnh Lan lẫn ba mẹ Triết Phong nghe vậy đều vui vẻ.. người ta nói đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại, ai mà chẳng phải mắc sai lầm con người chứ đâu phải thần thánh.. nếu đã biết sai hà tất gì phải chia cắt!Cả nhà hai bên đều ăn uống vui vẻ Tịnh Lan vì mang thai nên ăn uống rất nhiều.. Triết Phong thì chẳng nói gì chỉ ngồi gắp thức ăn cho cô, nhân cơ hội này nên vỗ béo cho vợ!

" Ông bà sui nếu Tịnh Lan con bé có gì sai thì rộng lòng bỏ qua nhé " Ba Triết Phong nghe vậy vỗ vai ba cô!

" Cứ yên tâm con bé là vàng lời nó đúng là đúng sai cũng sẽ là đúng.. là do tôi dậy con không phải mới đúng " hai nhà nghe vậy đều hùa cười!

" Mà việc đặt tên cháu là do tôi đấy nhé " Ba cô nghe vậy lắc đầu!
" Không được tôi chỉ có mình con bé phải để bên ngoại đặt tên " Ông Triết nghe vậy cũng vội lắc đầu!

" Tôi cũng chỉ có mình con trai huống chi nó là cháu đích tôn nữa.. phải để bên nội mới phải " hai bên liền cãi qua cái lại thấy vậy mẹ cô lên tiếng:

" Hai ông này lớn như vậy rồi.. có phải con hai người đâu mà giành con của hai đứa nhỏ thì để bọn nó đặt tên, mắc gì phải tranh giành? " hai ông nghe vậy liền không nói gì quay hướng khác, hai bà nhìn đều lắc đầu lớn rồi mà như trẻ con!

" Liuliu hai người là trẻ con lớn rồi con giận như trẻ trâu vậy ý.. liuliu.. giống như thằng tủn với thằng tún nhà kế bên vậy ý, suất ngày gây lộn thôi.. như vậy là hư đó phải không chồng? "

Bốn ông bà nghe vậy liền:

"... "

Ngay cả Triết Phong cũng:

".... " còn mình Tịnh Lan thì ngồi cười!

Chương 24

( 24)

Chiếc bụng phẳng của Tịnh Lan ngày càng nhô lên trông thấy rõ, cô trở lên mập hơn trước rất nhiều nhưng Triết Phong chẳng quan tâm vấn đề này.. một ngày cứ hết ăn rồi ngủ hỏi sao không mập? Mà nói đi thì cũng nói lại cũng từ ngày đó Mỵ Lệ cũng chẳng thấy đâu? Nhưng Triết Phong chẳng quan tâm vì đối với hắn quá khứ và hiện tại khác nhau.. người hắn bây giờ quan tâm chỉ có Tịnh Lan người mà nằm cùng một giường với hắn, đắp chung một chăn ăn cơm cùng hắn mỗi bữa chỉ có vợ hắn Tịnh Lan!

" Chồng,... " Tịnh Lan mập lên di chuyển có chút khó khăn còn cộng thêm cái bụng nữa!

" Qua đây làm gì? Không phải anh nói em ngủ sao? " Triết Phong bỏ tập tài liệu xuống ôm cô vào lòng, đúng là cô có mập nhưng dưỡng chất đều vào đứa bé.. sau khi sinh không biết có được như vầy nữa không? Huống chi cô mập ôm êm lắm nha!

" Không,... em muốn ăn xoài, mà lúc nãy em bé ở bên trong đạp đạp.. em đang ngủ mới tỉnh ý " Tịnh Lan vỗ vỗ cái bụng tròn vo của mình!

" Bây giờ muộn rồi em uống sữa đỡ được không? mai dậy rồi anh mua có được không? Đêm ăn lạnh bụng " Triết Phong cũng đặt tay lên xoa bụng cô, có biết hắn mong đứa bé này chào đời thế nào không?

" Vâng " mặt dù có chút không muốn nhưng từ lúc mang thai hắn ít khi cho cô ăn đêm, chỉ cho cô uống sữa mà thôi.. những ngày đầu cũng vậy cô thèm ăn gì Triết Phong chỉ cho cô ăn lượng vừa đủ, sợ cô đau bụng không cho ăn thỏa thích.. nhưng cô muốn ăn gì đều có những thức ăn dinh dưỡng 3 bữa đều đủ, Triết Phong chỉ hạn chế không cho cô ăn vặt mà thôi!

" Giận sao? " nhìn ra vẻ mặt có chút không muốn của cô Triết Phong liền hỏi

" Không có ạ " Tịnh Lan nghe vậy vội lắc đầu chồng muốn tốt cho cô mới làm vậy!" Không phải là không cho em ăn nhưng em ăn mấy cái thứ đó tối sẽ không tiêu hóa kịp.. em ngủ sớm bụng sẽ đau, mà em đau anh sẽ lo lắm " Triết Phong là vậy hắn biết đôi khi có chút nghiêm khắc trong phần ăn của cô, nhưng đó là tốt những thức ăn của cô đều là hắn mua lựa chọn kỹ mới mang về.. làm như vậy mới có thể tốt cho sức khỏe của cô!

" Tịnh Lan không có giận chồng ạ " Cô khẽ mỉm cười nói chồng lo lắng mới làm vậy cho cô!

" Được ngồi đây anh xuống pha sữa nhé " Triết Phong hôn nhẹ lên chán cô xong đi xuống!

" Em bé chồng của chị không cho ăn xoài chỉ cho uống sữa thôi.. em chịu khó nhịn đi chị cũng nhịn đây này có được ăn đâu? Cả hai mình đều nhịn cho đều mai có xoài chị chia cho hai đứa mình nhé! " Tịnh Lan vỗ vỗ cái bụng chẳng biết đứa bé trong bụng có hiểu hay không? Nhưng nó đạp lại Tịnh Lan khẽ mỉm cười.. mặc dù có chút đau nhưng mà cô cảm thấy hạnh phúc sao ấy!
" Sữa đây.. cẩn thận nóng nhé " Triết Phong đi từ cửa vào chẳng biết cô thì thầm gì với đứa bé.. nhưng miệng khẽ cong lên!

" Vâng Tịnh Lan biết rồi mà chồng ơi " Triết Phong xoa đầu ngồi nghe cô nói!

" Lúc nãy Tịnh Lan nói với em bé là mai mới được chồng cho ăn xoài, em bé gật đầu đồng ý còn đạp nữa ý " Triết Phong nghe vậy liền bật cười.. có dụ em bé gật đầu nữa sao? Vợ hắn hay quá đi mất có cô thì hắn khỏi cần bật hài.. vì chỉ cần thấy cô miệng hắn tự mỉm cười!

" Vợ giỏi quá đi mất.. vậy là thỏa thuận được với thằng nhóc con trong bụng em rồi sao? " Tịnh Lan vội gật đầu cô là thiên tài có một không hai ấy, chỉ mới nói một chút là em bé đồng ý!

" Được rồi! Mau uống sữa đi kẻo nguội sẽ lạnh bụng ấy " Tịnh Lan ngoan ngoãn cầm ly sữa lên uống một hơi hết cạn, lúc trước cô ghét uống sữa lắm nhưng từ lúc mang thai Triết Phong bắt cô uống sữa.. nên dần cũng trở nên quen rồi!

" Ngoan quá về phòng ngủ thôi " Tịnh Lan tính đứng lên nhưng Triết Phong ôm cô bế về phòng, Tịnh Lan chẳng nhúc nhích ngoan ngoãn để Triết Phong bế.. đi đứng khó khăn có thời cơ ngu gì không hưởng?

Từ lúc cô mang thai Triết Phong ít lên công ty mọi việc đều giải quyết ở nhà, trừ khi nào có việc gấp mới đến.. Một phần là dễ lo lắng cho cô một phần hắn sợ cô gặp chuyện!

Cô mang thai cũng cả 8 tháng rưỡi rồi cũng gần đến ngày sinh.. nói đi cũng phải nói lại Triết Phong nghi ngờ vì sao Mỹ Lệ mất tích cả 8 tháng? Không phải Triết Phong quan tâm mà chỉ hắn muốn thay mẹ mình gửi lời xin lỗi!

Chương 25

( 25)

Tịnh Lan chỉ còn 10 ngày nữa là sinh.. Triết Phong ngày một lo lắng cho sức khỏe của cô, được cái sức khỏe cô tốt nên Triết Phong cũng một phần giảm đi gánh nặng!

" Vợ chúng ta đến bệnh viện nhé " Tịnh Lan đang ăn trái cây liền bỏ xuống nhìn Triết Phong lắc đầu!

" Ngoan em gần sinh rồi " Tịnh Lan bĩu môi khẽ hỏi:

" Sinh là gì? Có ăn được không? " Triết Phong nghe vậy đơ nguyên cục.. hắn quên chưa giải thích với cô, với lại gần tới ngày rồi thời gian ít ỏi này làm sao mà giải thích đây?

" Là,... " Triết Phong ú ớ còn Tịnh Lan thì hóng câu trả lời

" Là để lấy em bé ra ý " Tịnh Lan nghe vậy mỉm cười!

" Lấy làm sao vậy chồng? " Triết Phong nghe câu này thì bó tay.. hắn có phải bác sỹ phụ sản đâu?

" Em muốn biết thì mình phải đến bệnh viện lúc đó bác sỹ mới lấy ra giúp " Tịnh Lan nghe vậy khẽ suy nghĩ.. mang thai là gì cô không hiểu? Cũng như sinh là gì cô cũng không biết? Chỉ biết có một sinh mệnh nhỏ đang ở bụng thôi!

" Mà Tịnh Lan không thích đến bệnh viện đâu.. mỗi lần đến bác sỹ sẽ lấy kim chích vào mông, đau lắm không thích đâu " Tịnh Lan lắc đầu mỗi lần bị bệnh cô đều đến bệnh viện.. thuốc thì đắng nên cô không chịu đâu!

" Nhưng em có thích em bé không? Nếu thích không đến bệnh viện sẽ không được em bé đâu.. như vậy em bé sẽ bị bắt cóc đấy " Tịnh Lan nghe vậy hoảng hốt ôm bụng lắc đầu.. cô không muốn em bé bị bắt cóc đâu!" Như vậy ngoan đến bệnh viện nhé " Tịnh Lan nghe nói vậy miễn cưỡng gật đầu, lấy xong em bé cô sẽ về liền.. còn Triết Phong thì vui mừng vì khuyên được cô, ít ra bệnh viện chăm sóc tốt cho cô trong mấy ngày cuối của thai kỳ sẻ tốt hơn!

Triết Phong đưa cô đến bệnh viện tốt nhất thành phố, đặt riêng cho cô một phòng vip và bác sỹ y tá chăm sóc riêng.. túc trực 24/24 giờ!

" Chồng,... ở đây chán quá cho em về nhà đi " Triết Phong thở dài ôm cô vào lòng nhìn cô buồn hắn cũng buồn lắm chứ!

" Ngoan 1 tuần nữa nhé " Tịnh Lan nghe vậy chỉ cúi đầu cô mà cãi cũng chẳng được, cô không muốn chồng buồn thôi thì ở đây 1 tuần nữa vậy!

Suất mấy ngày ở bệnh viện Triết Phong đều thức chăm sóc cô.. chỉ sợ cô gặp chuyện gì đó, cơm nước đều là Dì Bích chuẩn bị từ lớn đến bé!
" Cậu,... cậu chủ " Triết Phong vừa xuống phòng bác sỹ hỏi xem tình hình sức khỏe.. chưa về tới phòng Dì Bích đã hốt hoảng

" Sao dì hốt hoảng vậy? Chuyện gì sao? " Triết Phong khẽ lo lắng

" Tịnh Lan đau bụng vừa nãy đã chuyển ngay vào phòng phụ sản rồi " Triết Phong vừa nghe Dì Bích nói xong liền chạy đi!

" Cậu chủ không phải hướng đó hướng này.. hướng này " Triết Phong vội quay người lại bỏ chạy.. xém nữa còn tông vào cây cột, đến nơi thì thấy Tịnh Lan đang la hét trong phòng.. Triết Phong muốn vào nhưng bác sỹ không đồng ý, những tiếng la hét kêu đau của Tịnh Lan như một tảng đá đặt vào lòng Triết Phong vậy!

" Lạy Chúa xin ngài giúp cô ấy " Triết Phong chấp tay cầu khẩn.. cả người run lên vì lo lắng!

" Oa.. oa~ " Sau một giờ đồng hồ cuối cùng phòng sinh cũng có tiếng khóc, lúc này Triết Phong cũng như lại được không khí!

" cạch~~ " tiếng cửa phòng sinh mở ra!

" Bác sỹ vợ tôi đâu? Cô ấy có gì không? Đau chỗ nào không? Vợ tôi đâu? " Triết Phong lập tức chạy nhào tới chỗ bác sỹ hỏi tới tấp

" Khoan,... anh hỏi vậy sao tôi trả lời.. thứ nhất vợ anh không có chuyện gì bác sỹ chỉ đang may lại viết thương cho cô ấy, thứ hai đây là con trai anh, một chút nữa cô ấy sẽ được chuyển đến phòng hồi sức lúc đó gia đình có thể gặp " vị bác sỹ kia mệt mỏi nói sau đó bé đứa bé qua cho Triết Phong.. Triết Phong bối rối ôm lấy con mình vì đây là lần đầu bế con nít nên Triết Phong có chút vụng về, khẽ nhìn bé cưng rồi thì thầm:

" Tiểu tử chờ ngươi lớn một xíu ta sẽ hành hình cái tội làm mẹ đau " đứa bé vô tội trả biết gì nhận thấy hơi ấm từ cha khẽ mỉm cười!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau