CƯỚI VỢ NGỐC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưới vợ ngốc - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

( 16)

" Chồng cháo lưỡi ăn rất là ngon " Tịnh Lan nói xong nhận ra cái gì đó không đúng thì liền bịt miệng, sao mọi người lại nhìn cô nhiều vậy chứ? Cô nói không đúng sao? Cháo lưỡi ăn rất ngon mà? Chẳng lẽ họ chưa ăn sao?

Triết Phong nhìn cô với ánh mắt ấm áp khẽ xoa cái đầu nhỏ của cô:

" Tối nay sẽ cho em ăn cháo lưỡi " Tịnh Lan đang tính mừng thì nhận ra có cái gì đó không đúng.. đợt trước hắn cũng nói cho cô ăn cháo lưỡi, rồi xong tối đến hắn đè cô ra,... ( àh bỏ khúc này đi), rồi cái cô có cháo lưỡi ăn đâu? Chắc chắn hắn lừa cô!

" Em không thèm " Tịnh Lan bĩu môi nghe cô nói vậy Triết Phong chỉ nhẹ cười xem ra cô thông minh hơn rồi!

" Trợ Lý Kim sử lý chỗ này cho tôi cậu biết làm gì rồi đó " Triết Phong tính bỏ đi thì Tuệ Tuệ cô ta nắm tay:

" Chủ tịch em biết lỗi rồi là em có mắt như mù.. tha em một lần xem như em đã từng cố gắng giúp sức cho công ty mà bỏ qua cho em một lần " Triết Phong nghe vậy nhếch môi cười khinh bỉ

" Giúp sức? Cô thân phận là giám đốc mà bán hợp đồng công ty cho kẻ địch? Cấu kết với người khác?,... tôi đã không nói đến cô còn dám nói giúp sức? " nói xong Triết Phong tuận tay hất cô ta qua một bên, ôm Tịnh Lan vào phòng của mình!

" Chồng,... hihi " Tịnh Lan ngồi trên sofa phòng Triết Phong hai chân đưa qua đưa lại mỉm cười!

" Còn dám cười ai nói em đến đây mà không báo hả? " Triết Phong khẽ mắng yêu cô Tịnh Lan nghe vậy cúi đầu:

" Tại em muốn tạo bất ngờ cho chồng thôi chứ bộ " Triết Phong nhẹ gõ vào chán cô!

" Nếu như lúc nãy anh không xuống kịp thì thế nào hả? " Nói xong còn nhẹ cắn vào cổ cô!

" Aaaa,... chồng là chó sao? " Tịnh Lan ôm vết cắn cau mày nói!

" Em dám nói chồng mình là chó? Vậy thì anh hóa sói ăn thịt em " Triết Phong nhẹ đè cô xuống sofa áp môi mình xuống môi cô, Tịnh Lan ngoan ngoãn hưởng thụ nụ hôn!" Đói rồi sao? " Triết Phong khẽ dừng lại hành động khi thấy cái bụng của cô gõ trống, Tịnh Lan bịm môi gật đầu:

" Lúc nãy em mang cơm lên ăn chung với chồng nhưng hộp cơm bị bà ác độc kia lấy mất tiu rồi " Tịnh Lan nghịch áo Triết Phong vừa nói:

" Em đừng có mà châm dầu vào lửa không đừng trách anh bắt em làm bữa trưa " Triết Phong đã lâu bị bắt nhịn thịt chỉ vì công ty dạo này không có thời gian về sớm, đã vậy khi về thì cô đã ngủ mất tiêu mà Triết Phong lại không lỡ làm phiền giấc ngủ của cô.. Tịnh Lan nghe vậy thì đỏ mặt cô bây giờ cũng có một chút hiểu trong câu nói của hắn!

" Ở đây chờ một chút anh đi lấy thức ăn " Tịnh Lan ngoan ngoãn gật đầu ngồi chờ ở trên ghế, Triết Phong ra ngoài cô bỗng cảm thấy chán liền lấy một ít tài liệu trên bàn của Triết Phong lên coi.. thì một sắp hình rơi từ trong tài liệu xuống!

Tịnh Lan liền cầm lên là một cô gái nhìn rất đẹp mắt, mà sao cô gái này lại ở trong tài liệu của chồng cô vậy chứ?

" Em đang làm gì vậy? " Tịnh Lan nghe tiếng nói thì giật mình làm rớt sắp ảnh vào nước!

" Không.. không có " Tịnh Lan khẽ run trả lời ấp úng, Triết Phong theo bản năng cầm sấp hình ở trong nước rồi khẽ nhìn vẻ mặt của cô!

" Lại đây " Tịnh Lan ngẩng đầu ngoan ngoãn đứng lên đi lại chỗ Triết Phong, trong lòng không khỏi lo sợ!" Đồ ngốc này " Triết Phong kéo cô vào lòng miệng không chịu được mắng yêu cô, cái đầu khẽ đặt lên vai cô hít hương thơm

" Chồng.. chồng không mắng em sao? " Tịnh Lan nãy giờ lo lắng sợ Triết Phong sẽ mắng mình vì dụ sấp hình kia!

" Cũng biết mình làm sai sao? " Triết Phong nhẹ cắn vào cổ cô như trừng phạt!

Tịnh Lan nghe vậy cúi đầu cô cũng biết đúng sai chứ bộ.. làm như cô con nít không bằng!

" Được rồi.. nhìn cái mặt của em chỉ muốn cắn thôi, không phải đói sao? Ngồi xuống ăn đi " Tịnh Lan vui vẻ gật đầu

" Chồng chị ấy là ai vậy? " Tịnh Lan vừa ăn vừa nói.. Triết Phong nghe câu hỏi của cô thì khựng lại!

" Không là ai cả ngoan ngoãn ăn đi.. vừa ăn vừa nói sẽ đau bao tử " Tịnh Lan hơi ngốc nên chỉ biết Triết Phong nói gì tin đó, mà hắn nói cũng không sai người phụ nữ đó hắn từng yêu.. nhưng đó chỉ là quá khứ, bây giờ người hắn yêu là người ở trước mặt hắn đây!

Hôm nay là ngày cưới Tịnh Lan và Triết Phong tròn một năm, từ sáng sớm Triết Phong đã đi làm còn cô thì học Dì Bích làm bánh kem.. mặc dù khó nhưng cô cố gắng làm tỉ mỉ từng chút một!

Hôm nay thời gian trôi thật lâu mỗi giây phút Tịnh Lan đều mong mỏi nó tới, cảm giác có cái gì đó khiến cô không biết nói thế nào!

7h rồi mà Triết Phong chưa về Tịnh Lan ngồi buồn nhìn bàn thức ăn.. Dì Bích có gọi điện thoại nhưng chẳng thấy Triết Phong bắt máy, cô thì chỉ có một suy nghĩ chồng cô rất bận!

Bất ngờ tiếng chuông cửa reo lên khiến Tịnh Lan vui vẻ:

" Dì ơi chồng con về rồi " nói xong liền chạy ra mở cửa, nhưng Tịnh Lan bất ngờ khi mở cửa ra người này,......

Chương 17

( 17)

Tịnh Lan vui vẻ chạy ra mở cửa nhưng người đứng trước mặt làm cho cô thất vọng, đó không phải chồng cô mà là một người phụ nữ!

" Chị tìm ai vậy ạ? " Người phụ nữ đứng trước cửa nheo mắt nhìn cô như vật ngoài hành tinh.. một hồi mới khẽ mở miệng!

" Có Triết Phong ở nhà không? " Tịnh Lan đơ người là tìm chồng.. mà tìm chồng cô làm gì?

" Chồng không có nhà ạ " Mỹ Lệ nghe xong cau mày " Chồng? " đây là vợ Triết Phong? Sao có thể chỉ hơn một năm không gặp Triết Phong có vợ sao?

" Cô là vợ Triết Phong sao? " Tịnh Lan nghe vậy liền vội gật đầu, Mỹ Lệ đứng ngoài cửa khẽ thẩn thờ

" Phu nhân ai vậy? Sao không vào nhà? " lúc này tiếng Dì Bích ở trong bếp mới khẽ vọng ra!

" Tịnh Lan không biết ai hết.. chị vào nhà không? " Tịnh Lan từng nghe chồng nói nếu là khách của chồng thì phải lễ phép mời vào nhà! Mỹ Lệ không ngần ngại cởi giày bước vào!

" Cô tìm ai sao? " lúc này Dì Bích mới từ phòng bếp bước ra.. nheo mắt nhìn người phụ nữ kì lạ kia hỏi!

" Có Triết Phong ở nhà không? " Dì Bích cau mày khó chịu ở đâu ra cái cách hỏi người khác như vậy chứ? Không biết đâu ra thể loại này?

" Cậu chủ không có nhà " Dì Bích trả lời thờ ơ!

" Anh ấy,... " lời Mỹ Lệ chưa nói hết tiếng chuông cửa một lần nữa vang lên, Tịnh Lan không chờ ai phản ứng lập tức chạy ra mở cửa:

" Chồng,... " Tịnh Lan mở cửa vui vẻ mở miệng nhảy vào lòng Triết Phong:

" Em ăn tối chưa? " Tịnh Lan xoa đầu hôn lên chán cô dường như chưa nhận ra người phụ nữ kia trong nhà!

" Chưa Tịnh Lan chờ chồng về ăn " cô dụi đầu vào ngực Triết Phong nói, Triết Phong ôm cô vào lòng tay cởi giày của mình bỏ lên kệ.. nhưng tay khẽ khựng lại, ở đây sao lại có đôi giày cao gót? Ai đến nhà sao?" Tịnh Lan ai đến nhà chúng ta sao? " nghe Triết Phong hỏi Tịnh Lan gật đầu:

" Vâng ạ.. là phụ nữ " Triết Phong cười khổ mang giày cao gót không lẽ con trai.. vợ hắn hài quá đi mất!

" Vào nhà thôi " Triết Phong ôm eo cô bước vào nhà người phụ nữ ngồi trên ghế sofa bí ẩn kia dần dần hiện rõ trước mắt, Triết Phong híp mắt là ai mà đến nhà hắn giờ này?

" Anh Phong " giọng nói này khiến Triết Phong khẽ sửng sốt chưa định hình được thì người phụ này đã nhảy đến ôm.. Triết Phong còn chưa nhận ra điều gì, Tịnh Lan thì bị ả ta đẩy qua một bên:

" Em nhớ anh quá đi mất "

" Chồng,... " cùng lúc hai giọng nói vang lên khiến Triết Phong bừng tỉnh.. nhẹ đẩy Mỹ Lệ ra đỡ Tịnh Lan!

" Em có sao không? " Mỹ Lệ bị bơ khẽ tức giận.. nhưng vẫn có nhịn xuống!

" Anh Phong anh không nhận ra em sao? " Triềt Phong lúc này mới quay đầu nhìn người phụ nữ này hơn 1 năm hắn không gặp nhưng chẳng có gì khác!" Cô đến đây có việc gì? " Triết Phong ôm Tịnh Lan ngồi lên ghế

" Sao anh lại lạnh nhạt với em như vậy? " dường như Triết Phong bỏ qua câu hỏi của Mỹ Lệ, tay nhẹ xoa lên tay của Tịnh Lan:

" Chồng chị ấy hỏi kìa " Tịnh Lan khẽ nhỏ giọng nói bên tai Triết Phong!

" Em không cần quan tâm đâu.. đói chưa? " Tịnh Lan khẽ nhìn Mỹ Lệ một cái rồi quay qua phía Triết Phong gật đầu! Bỏ mặt Mỹ Lệ đứng ở phòng khách Triết Phong ôm thẳng cô vào phòng ăn!

" Phong anh không còn yêu em sao? " Triết Phong khẽ dừng bước:

" Tối rồi mời cô về cho chúng tôi còn nghỉ ngơi " Nói xong Triết Phong đi thẳng vào:

" Em không đi đâu hết " Triết Phong chẳng để tâm Mỹ Lệ có làm loạn hay không?

" Dì Bích tiến khách " Tịnh Lan nãy giờ ở trong vòng tay Triết Phong chỉ im lặng, cô suy nghĩ về vấn đề người phụ nữ kia hỏi Triết Phong.. Chồng cô yêu người phụ nữ đó sao? Vậy sẽ không còn yêu cô nữa sao?

Triết Phong ôm Tịnh Lan ngồi xuống ghế

" Bảo bối em đang nghĩ gì? " Tịnh Lan nhẹ lắc đầu

" Anh là chồng em sao lại không nhìn ra hả? " Tịnh Lan cụp mắt Triết Phong đôi phần cũng đoán được!

" Đồ ngốc đừng có suy nghĩ linh tinh anh chỉ yêu mình em thôi.. không được buồn nữa hôm nay kỉ niệm ngày cưới mà nhìn em xem? " lời Triết Phong chưa ngắt thì Mỹ Lệ một lần nữa xông vào

" Triết Phong anh không nói rõ em sẽ không đi "

Chương 18

( 18)

" Triết Phong anh không nói rõ em sẽ không đi " Mỹ Lệ tức giận hét lớn.. Triết Phong nghe vậy hút một ngụm khí lạnh khẽ cười với Tịnh Lan sau đó đứng lên:

" Triệu Mỹ Lệ cô có biết bây giờ là mấy giờ không? Tôi có thể báo an ninh bắn cô vì tội quấy rỗi " Triết Phong nhếch môi Mỹ Lệ mà hắn quen là 1 năm trước, còn bây giờ thì đói với hắn không liên quan!

" Dù anh báo cũng vậy em không đi.. chúng ta không nói rõ em sẽ không đi " Mỹ Lệ nhìn ánh mắt Triết Phong có chút run sợ nhưng ả nhất quyết không đi!

" Từ khi nào cô trở nên mặt giày hơn cả nệm vậy? Mà đúng rồi tôi và cô có gì để nói sao? Từ 1 năm trước giữa tôi và cô đã không còn quan hệ rồi, tôi nói lại lần nữa mời ra khỏi nhà " nói xong Triết Phong quay mặt ngồi xuống ghế.. bỏ mặt Mỹ Lệ đứng phía sau!

" Bảo bối chúng ta thổi bánh kem có được không? " Tịnh Lan nghe vậy vui vẻ gật đầu tính cầm lấy cái bánh kem nhưnv Mỹ Lệ nhanh hơn một bước cầm lấy!

" Kỷ niệm 1 năm ngày cưới sao? " Tịnh Lan đột nhiên bị giành mất bánh kem thì đứng lên:

" Trả bánh kém đây.. Tịnh Lan làm cho chồng chứ bộ, đồ xấu xa đưa đây " Tịnh Lan giành lấy cái bánh kem nhưng sức cô là vô ích, chiếc bánh kem không nói trước rớt xuống đất:

" Hức.. bánh xem "

" Chát " một cái tát vang lên giữa màn đêm!" Triết Phong chỉ vì một cái bánh kem mà anh đánh em " người bị đánh đương nhiên là Mỹ Lệ, Triết Phong nắm chặt tay!

" Tôi không quan tâm nhưng hôm nay cô tự tiện đến nhà tôi thì tôi đã bỏ qua mặc cho cô làm loạn rồi, còn về chiếc bánh kem này đối với cô nó trả là gì nhưng đối với tôi nó quan trọng.. một người như cô không xứng cũng không đủ tư cách để làm vậy " Triết Phong nắm tay nói rõ từng chữ!

" Chồng chị ấy khóc rồi " Tịnh Lan nhẹ cầm tay nhỏ giọng nói, cô biết Triết Phong nổi giận cái bánh kem đó cô có thể làm lại.. nhưng mà cái tát lúc nãy chắc đau lắm!

" Kệ mặc cô ta ngồi xuống ăn tối thôi.. ngày mai anh cùng em tổ chức lại có được không? " Tịnh Lan nghe vậy hơi lưỡng lự một chút, nhưng lại sợ Triết Phong tức giận nên ngoan ngoãn gật đầu!

" Chị.. chị có ăn cơm không? " mặc dù Triết Phong nói cô không quan tâm, nhưng Tịnh Lan lại không đành lòng nên nhẹ tiến lại hỏi:
" Con ngu này tránh ra cấm đụng vào tao biết chưa " Mỹ Lệ vừa thấy cô chạm vào mình liền đẩy ra, vì không cẩn thận cô té xuống đất!

" Triệu Mỹ Lệ " Triết Phong đứng dậy gằn từng chữ.. sức chịu đựng của mỗi người là có giới hạn!

" Là cô ta giả vờ mới đụng nhẹ đã té " Triết Phong nắm tay đến nỗi gân xanh!

" Xem ra một cái tát vẫn chưa đủ khiến cô tỉnh táo.. Dì Bích đưa Tịnh Lan lên phòng đi " Dì Bích nghe vậy gật đầu đỡ Tịnh Lan lên phòng!

" Tôi cho cô một cơ hội cuối biến khỏi nhà tôi " Mỹ Lệ nghe vậy mím môi!

" Dù cho anh đánh chết em cũng không đi nếu như anh chưa nói rõ " Triết Phong tiến dần sát lại phía Mỹ Lệ mặc dù sợ nhưng ả vẫn đứng im.. Triết Phong nắm chặt cằm ả gằn từng chữ:

" Từ 1 năm trước giữa tôi và cô đã chẳng còn gì để nói rồi " Nói xong hất cằm Mỹ Lệ về một phía không quên phủi tay mình, còn Mỹ Lệ khi Triết Phong thả ra thì ho liên tục!

" Vậy sao anh không tìm hiểu một năm trước có những gì? Vì sao em phải rời xa anh? Anh đã từng tìm hiểu mọi chuyện chưa? " Triết Phong nghe vậy thì im lặng không nói!

" Tất nhiên là chưa rồi chứ gì? Nếu anh chưa tìm hiểu thì không có quyền buộc tội em.. tất cả mọi chuyện đều bắt nguồn từ người mẹ kính yêu của anh đó " Mỹ Lệ vừa nói vừa khụy xuống khóc, Triết Phong nghe vậy cũng không biết nên nói gì vì vốn dĩ trước đó hắn chỉ tin vào mắt mình nhìn thấy.. mà chưa từng tìm hiểu!

Chương 19

( 19)

Triết Phong và Mỹ Lệ là bạn thân của nhau từ hồi đi học.. nên cấp 3 Triết Phong tỏ tình với Mỹ Lệ họ đồng ý cùng nhau đi xây dựng hạnh phúc!

Cứ nghĩ hạnh phúc là mãi ngày cuối cùng khi Triết Phong mua nhẫn cầu hôn nhưng Triết Phong lại không ngờ rằng, khi bước vào nhà lại thấy một đôi nam nữ ôm nhau không mảnh vải che thân, người đó chẳng ai khác là Mỹ Lệ người đã hứa đi cùng hắn đến cuối con đường.. suy sụp trước sự việc mặc cho lời giải thích cầu xin nhưng Triết Phong quay mặt đi.. chiếc nhẫn mới mua bị ném thẳm xuống biển sâu, từ đó trở đi Triết Phong cắt đứt mọi quan hệ với Mỹ Lệ hai người hai ngả đường!

" Chủ Tịch,.. " Triết Phong ngồi trên ghế mải suy nghĩ chuyện cũ mới đến khi trợ lý hỏi mới hoàn hồn!

" Có rồi sao? " Triết Phong khẽ xoa mi tâm đúng là nhức đầu

" Vâng... đây là hồ sơ " nói xong trợ lý của Triết Phong cúi người rời đi, Triết Phong nhẹ quay người cầm tập hồ sơ lên xem.. tay khẽ nhấc lên cảm giác có gì đó khó tả!

Triết Phong xem tất cả các hồ sơ thật không thể tin đằng sau sự việc liên quan đến mẹ mình, hắn không tin người mẹ mình yêu thương lại phá hạnh phúc của mình!

Triết Phong lấy áo khoác nhanh chóng chạy xe đến nhà mẹ mình.. hắn phải hỏi rõ mọi việc!

" Sao hôm nay con rảnh đến đây vậy? " Bà Triết đang ngồi xem tivi ăn trái cây vừa hỏi, giờ này nó không làm đến đây làm chi?Triết Phong nén sự tức giận nhẹ ngồi xuống sofa!

" Mẹ con muốn hỏi rõ một chuyện " bà nhẹ cầm dĩa trái cây bỏ xuống, khẽ lước nhìn qua phía Triết Phong chuyện gì quan trọng sao?

" Có chuyện gì nói đi " bà vắt chéo chân nhìn con trai mình!

" Chuyện giữa con và Mỹ Lệ lúc trước có liên quan đến mẹ phải không? " Bà Triết híp mắt chuyện này qua một năm rồi sao giờ Triết Phong lại nhắc lại? Mà ai nói cho Triết Phong biết?

" Đúng có liên quan đến mẹ.. thế thì làm sao nào? " Triết Phong nghe vậy không kìm nén sự tức giận đập bàn:" Mẹ rõ ràng lúc đó biết con yêu Mỹ Lệ mà mẹ lại vẫn làm vậy là sao? Rốt cuộc cuộc sống của con đã bao nhiêu điều mẹ xếp rồi? Ngay cả hạnh phúc của mẹ cũng muốn sắp xếp là sao? " Bà Triết nghe vậy híp mắt chỉ vì chuyện này hôm nay con trai bà nó dám lớn tiếng?

" Câm miệng.. ta làm vậy là tốt cho con " Triết Phong nghe vậy càng phản kháng

" Tốt? Mẹ thấy tốt ở chỗ nào? Cả hạnh phúc của con mẹ cũng muốn phá hoại? Bây giờ nói tốt cho con? Còn làm con hiểu lầm Mỹ Lệ gần một năm " Triết Phong lớn tiếng tay nắm chặt đến nổi gân xanh!

" Không tốt con lấy Tịnh Lan là phúc của con.. con bé tốt hơn con nhỏ kia gấp trăm lần, đừng có mà nhìn thấy trước mắt đã đoán sự thật nó chẳng có đơn giản như vậy đâu " Triết Phong dường như chẳng nghe lọt vào tai mình chữ nào!

" Sao mẹ biết không tốt nếu như lúc đó mẹ không làm vậy bây giờ con đã sống hạnh phúc với Mỹ Lệ rồi.. chứ không phải sống theo cuộc sống mà mẹ sắp xếp " Bà Triết nghe vậy không kìm chế nổi mà tát mạnh vào mặt Triết Phong!

" Ý mày nói bà già làm ảnh hưởng đến hạnh phúc của mày? Mày lấy Tịnh Lan là bắt ép sao? " Triết Phong bị tát như vậy nhưng chẳng cảm thấy đau vẫn trả lời:

" Đúng vậy.. con là do mẹ bắt ép đó, còn không phải sao? " Lời nói không suy nghĩ của Triết Phong lúc tức giận.. đã khiến cho người nghe không nên nghe!

" Chồng,... "

Chương 20

( 20)

" Chồng,... " Tiếng nói nhẹ lọt vào tai khiến Triết Phong sửng sốt.. ngay cả mẹ hắn cũng khác là mấy, bà quên mất hồi sáng bà có đón Tịnh Lan đến đây chơi cùng lúc nãy cô ở trên phòng ngủ, nên bà cũng quê mất việc này.. nhưng cô có nghe thấy gì hai chưa?

" Tịnh... Lan sao em ở đây? " Triết Phong quay người lại giọng ấp a ấp úng hỏi.. nhưng cô chỉ liếc mắt nhìn im lặng, Triết Phong cảm giác lo lắng dâng lên liệu những gì lúc nãy cô có nghe thấy không?

Triết Phong nhẹ tiến đến chỗ Tịnh Lan đang đứng cô vẫn vậy vẫn im lặng chăm chú nhìn hắn:

" Tịnh,... " Triết Phong tính đưa tay chạm vào người cô nhưng cô lùi một chân về sau, khiến tay Triết Phong ở giữa không trung!

" Chồng,... có phải chồng ghét Tịnh Lan lắm phải không? Là Tịnh Lan gây rối chồng làm phiền chồng? Tịnh Lan sẽ không như vậy nữa đâu.. chồng cũng đừng lớn tiếng với mẹ như vậy hư lắm " từng câu từng chữ như một nhát dao đâm vào tim Triết Phong.. hắn đưa tay kéo cô ôm chặt vào lòng lời lúc nãy làm cô tổn thương rồi, Tịnh Lan vẫn vậy vẫn chẳng nhúc nhích! Bà Triết đứng một bên thấy cảnh này mà lòng cũng nhói!

Chẳng biết thời gian đó trôi qua bao lâu? Cô nhẹ đẩy người Triết Phong ra:" Chồng,... " Triết Phong nhìn cô ấp a úng úng không hiểu sao trong lòng lại có gì đó khó nói!

" Tịnh Lan lớn rồi sẽ không hư nữa sẽ không làm phiền chồng nữa, Tịnh Lan trả chồng lại cho chị ấy đó Tịnh Lan sẽ không ích kỷ giữ chồng bên cạnh nữa.. vì vậy chồng đừng ghét Tịnh Lan nhé? Tịnh Lan sẽ không khóc đâu chỉ cần chồng đừng ghét Tịnh Lan.. đừng lớn tiếng với mẹ thì Tịnh Lan trả chồng cho chị ấy " Triết Phong nghe vậy liền ôm chặt cô lần đưa.. đau.. đau lắm, là hắn ngu ngốc nói không suy nghĩ!

" Không anh không ghét em.. anh không ghét em " Tịnh Lan mím môi để không khóc cô lớn rồi không được khóc, lúc trước cô cũng muốn mẹ ở bên cạnh không muốn người khác giành.. nên bây giờ cô giành chồng chắc chị ấy buồn lắm, cô cũng thương chồng nhưng cô không muốn mình làm kẻ xấu!

" Hức.. Chồng đừng có giận Tịnh Lan nha tý nữa Tịnh Lan sẽ về nhà mẹ, sẽ không làm phiền chồng nữa.. huhu " nói xong cô không nhìn được òa khóc.. Triết Phong siết chặt vòng tay:" Em không được đi đâu hết " Tịnh Lan nhẹ đẩy người Triết Phong ra:

" Tịnh Lan sẽ chỉ buồn một chút xíu thôi.. về nhà Tịnh Lan sẽ sống giống lúc trước với mẹ, giống như lúc trước Tịnh Lan chưa gặp chồng ý.. Chồng cũng đừng buồn sẽ xấu ấy, Tý nữa mẹ sẽ đón Tịnh Lan " cô càng nói càng thê lương Triết Phong lắc đầu hắn không muốn.. không muốn đâu!

Tịnh Lan đẩy nhẹ người Triết Phong ra chạy lại phía mẹ chồng:

" Mẹ ơi! Mai mốt Tịnh Lan về nhà mẹ rảnh nhớ đến đón Tịnh Lan chơi nhé " Bà Triết nghe cô nói mà nước mắt khẽ rơi Tịnh Lan vội lau nước mắt cho bà, rốt cuộc bà làm như vậy đúng hay sai? Con trai bà phải để nó vụt mất thì có lẽ nó mới nhận ra thứ gì là quan trọng.. chuyện của nó đến lúc bà để nó tự giải quyết rồi!

Một lúc sau cô theo mẹ mình Triết Phong chỉ đứng chết chân tại chỗ nhìn cô rời đi, ngay cả Bà Triết cũng chẳng thể giúp đến cuối bà chỉ để lại một câu:

" Sự thật trước mắt không như con thấy "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau