CƯỚI VỢ NGỐC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưới vợ ngốc - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

( 11)

" Hức.. em ghét chồng " nói xong Tịnh Lan tính chạy đi nhưng Triết Phong nhanh hơn một bước nắm lấy cổ tay cô

" Cô nổi điên cái gì hả? Người nên điên là tôi đây này " nói xong Triết Phong giữ chặt sau cổ Tịnh Lan áp môi mình lên môi cô, Tịnh Lan bất ngờ quên cả khóc lần đầu tiên cô bị người khác hôn.. nói là hôn nhưng thật ra Triết Phong đang cắn môi cô thì có!

Triết Phong mang sự tức giận, lo lắng,... dồn hết lên nụ hôn này lúc nãy nếu cô sảy ra chuyện gì thì anh nên làm sao? Sau một hồi bị tra tấn môi cuối cùng Triết Phong cũng buông tha cho cô, bây giờ thì tốt rồi nó sưng lên luôn!

" Có biết lúc nãy tôi lo lắng thế nào không? Tôi sợ em sảy ra chuyện nếu em sảy ra chuyện thì sao? Khu vui chơi rộng thế này em không nói một lời nào đã mất tích thử hỏi tôi không tức giận có được không? Em biết lúc nãy tôi dù mệt nhưng không dám nghỉ chỉ sợ chậm một giây phút nào đó em sẽ gặp chuyện không hả? Vậy bây giờ em còn dám đòi nổi giận với tôi hả? " Tịnh Lan cúi đầu mím môi không dám nhúc nhích nghe Triết Phong tức giận mắng mình, cô đương nhiên chẳng thể phản kháng vì anh nói hoàn toàn đúng... Triết Phong thấy cô không làm loạn nữa thì cơn giảm cũng vơi bớt đi phần nào, nhẹ kéo cô ôm chặt vào lòng!

" Lần sau không có sự cho phép của tôi thì em không được rời khỏi tôi nửa bước, nếu không tôi sẽ phạt em thật nặng " Triết Phong thở dài nói có biết lúc nãy anh lo lắng mà không phải lo lắng là rất rất lo lắng, lòng cứ thấp thỏm không yên sợ cô có chuyện gì.. đến cuối anh mới nhận ra cô quan trọng với anh, một người anh cho là rắc rối làm phiền bây giờ anh lại yêu mất rồi!

Triết Phong và Tịnh Lan sau một lúc trở về nhàCòn phía bà triết nhìn điện thoại cười tủm tỉm

" Bà cứ nhìn cái gì mà cười hoài vậy? " Ông Triết đang ngồi xem báo không biết thấy cái gì trong điện thoại mà cứ cười hoài, làm ông đọc báo cũng không yên!

" Tôi mới là thèm nói cho ông nghe " Bà Triết liếc mắt đồ cái thứ già mà nhiều chuyện, người ta xem cái gì cũng hỏi!
" Tôi mới là thèm nghe bà nói " Ông Triết cũng chẳng vừa liếc mắt nói lại

" Đồ cái thứ già vô duyên.. không nghe mà còn hỏi? Đồ cái thứ vô duyên mất nết.. hứ hứ " Bà lườm nói xong đứng lên đi lên phòng

Hai ông bà là vậy cứ gần nhau là nhà không lúc nào yên ổn, gây tranh cự lộn là chuyện cơm bữa!

Tấm hình lúc nãy là hình ảnh anh hôn cô ở khu vui chơi, lúc đầu khi nghe quản gia gọi điện thoại báo tin bà đã lập tức nhờ người theo dõi, không ngờ gom được cũng kha khá!

Xem ra cái thằng con trai bà yêu con dâu bảo bối của bà rồi mà còn xạo!

Con dâu bà cực tốt.. chỉ có hơi ngốc.. hơi cứng đầu.. thích trêu người khác tức.. thì xem ra cái gì cũng được!

Chương 12

( 12)

Từ lúc trở về nhà Tịnh Lan cứ ngồi hết nghĩ cái này rồi tới nghĩa cái kia, Triết Phong nhìn cô lắc đầu cái đồ ngốc nghếch không biết đang nghĩ cái gì?

Hôm nay anh đang trong phòng làm việc thì cô mở cửa đi vào, từ lúc xác định tình cảm với cô dường như đối với cô không còn khó chịu.. đề phòng.. thay vào đó là sự ôn nhu quan tâm!

" Nghĩ cái gì? " Triết Phong miệng nói nhưng vẫn cắm cúi với tập hồ sơ, từ lúc vào đây cứ nhìn hắn chằm chằm làm sao mà tập chung nổi?

" Chồng,... " Tịnh Lan ấp úng hai ngón tay cứ đánh qua đánh lại, Triết Phong bỏ tập tài liệu xuống nhìn cô:

" Nói em ấp úng cái gì hoài vậy? Làm tôi cũng lo đây này " Triết Phong thở dài cô vợ ngốc này của hắn làm như nói chuyện hệ trọng lắm không bằng!

" Em có em bé rồi ấy " Tịnh Lan nhìn hắn khẽ mỉm cười, còn Triết phong khi nghe cô nói thì đơ người

" What? Có em bé ý của cô không phải nói là mang thai sao? Rõ ràng hắn chưa có làm gì mà? Có em bé cái nỗi gì vậy?

" Em nói trong bụng em có em bé sao? " Triết Phong híp mắt nhẹ mở miệng hỏi?

" Vâng đúng rồi trong bụng đang có em bé ấy.. chồng nhớ bữa hôm không? Chồng hôn em ở công viên ấy nên bây giờ em có em bé rồi này " Tịnh Lan vừa nói tay vừa chỉ lên bụng mình còn Triết Phong thì đơ lần hai!" What? Ai dậy cô là hôn sẽ có em bé vậy? Đúng là ngốc mà!

" Không phải như em nghĩ đâu " Triết Phong xoa đầu cô Tịnh Lan nghe vậy bĩu môi ủy khuất

" Bây giờ có em bé thì phải làm sao? " lúc trước ở nhà cô nghe mẹ nói nuôi em bé rất là cực, còn rất khó chăm nữa! Mà cô thì có chăm em bé bao giờ đâu? Bây giờ có em bé thì sao mà chăm sóc được?

" Đồ ngốc.. em chưa có em bé được hôn sẽ không có em bé " Tịnh Lan nghe vậy ngước mắt lên nhìn Triết Phong!

" Vậy làm sao mới có em bé được? " Triết Phong nghe câu hỏi của cô cũng bó tay, cô ngốc như vầy nói thế nào cho hiểu đây?
" Àh thì,... cái quá trình có em bé nó rất là khó diễn tả, tóm lại là nói em cũng không hiểu đâu " Triết Phong khẽ đưa tay chạm vào mũi cô!

" Sao lại không hiểu? Chồng hay chồng làm cho có em bé đi.. Tịnh Lan cũng rất thích em bé ấy " Cô nhìn hắn vỗ tay.. cô không có em bé chi bằng hắn làm theo cách của hắn để có em bé cho cô chơi cũng được.. cô không mang thai thì chắc hắn mang thai được mà!

" Em muốn có em bé " nghe Triết Phong hỏi cô không suy nghĩ liền gật đầu:

" Đúng vậy " Triết Phong nhìn cô cười gian!

" Tạo em bé cần phải có em nữa mới có thể tạo " Tịnh Lan nghe hắn nói thì thắc mắc!

" Làm sao phải cần em nữa? Mà tạo em bé có vui không? " Triết Phong hôn lên chán cô

" Tạo em bé vừa được chơi cưỡi ngựa có muốn chơi không? " Tịnh Lan nghe đến cưỡi ngựa hai mắt sáng lên, nhưng vẫn có chút lưỡng lự.. lỡ có em bé rồi ai chăm sóc? Ơ nhưng mà chồng cô lớn rồi có thể chăm sóc em được! Sao cô lại quên mất.. hihi!

" Không muốn sao? " Triết Phong thấy cô im lặng liền hỏi

" Muốn ạ " Tịnh Lan vội gật đầu, Triết Phong thấy Tịnh Lan gật đầu liền nhếch môi xem ra hắn dụ được thỏ con rồi!

Chương 13

( 13) không đọc cấm sân si bố vả vỡ lìn:|

" Muốn ạ " Tịnh Lan gật đầu khi nghe Triết Phong hỏi và đương nhiên thỏ con đã chuẩn bị vào nồi làm thịt

" Chồng ôm em đi đâu vậy? " khi bị Triết Phong bất ngờ bế lên cô hơi thắc mắc? Không phải đi chơi cưỡi ngựa với tạo em bé sao? Hihi chắc chồng bế cô đi chơi rồi!

" Lên giường tạo em bé thôi " Tịnh Lan thấy khó hiểu? Lên giường không chỉ để ngủ mà có thể tạo em bé nữa sao? Mà trên giường sao mà cưỡi ngựa để cưỡi?

" Chồng ngựa đâu mà cưỡi? Em coi trên tivi con ngựa to lắm ấy? Chồng dắt nó để trên giường cho em cưỡi hả? " Triết Phong nghe cô nói mà híp một ngụm khí lạnh? What? Sao vợ của hắn có thể suy nghĩ được như thế này chứ?

Nhẹ đặt cô lên giường thân thể to lớn nhẹ nằm lên người cô!

" Chúng ta chơi cữa ngựa kiểu hiện đại không cần phải có con ngựa " Tịnh Lan cười hìhì hôm nay chồng cho cô chơi cữa ngựa kiểu hiện đại!

Không để cho Tịnh Lan nhận ra điều gì Triết Phong áp môi mình lên môi cô, Tịnh Lan không từ chối ngược lại rất yên phận vì lúc nãy chồng cô có dặn.. hắn làm gì cũng phải ngoan ngoãn như vậy mới có em bé chơi, với lại cô cũng thích được chồng hôn nữa!

Nụ hôn không biết kéo dài bao lâu những vật cản trên cơ thể hai người đều dã bị Triết Phong loại bỏ!

" Chồng,... " Tịnh Lan khẽ mở miệng Triết Phong theo bản năng ngước mắt lên nhìn cô!

" Làm sao phải cởi hết quần áo vậy ạ? Gió thổi lạnh lắm ý " Nghe cô nói Triết Phong chỉ muốn độn thổ, vào lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà cô vẫn có thể nói những lời khiến hắn không biết nói sao!

" Em chỉ được nằm im nếu mà nói nữa em bé sẽ chạy mất " Tịnh Lan nghe vậy liền lấy tay bịt miệng gật đầu lia lịa, Triết Phong mỉm cười cô quá dễ bị hắn lừa rồi!

Nụ hôn Triết Phong rải rác khắp cơ thể của cô, cảm giác khiến cho Tịnh Lan nâng nâng trên mây.. ngay cả cô cũng không biết nói thế nào? Nhưng nói chung cảm giác hắn mang lại cho cô khiến cô rất thoải mái, miệng không kìm được lâu lâu còn bật ra những tiếng rên rỉ!" Thích không? " giọng nói Triết Phong có chút khàn khàn ánh mắt đỏ đục chứa dục vọng!

" Có ạ " Tịnh Lan theo bản năng gật đầu cảm giác hắn mang lại cô rất thích!

" Chuyện sắp tới sẽ khiến cho em thích hơn " giọng nói cùng tiếng cười khẽ lúc ẩn lúc hiện trong màn đêm yên tĩnh, cô chỉ im lặng nằm im theo sự sắp xếp của hắn!

" Tịnh Lan anh vào nhé? " dù bên dưới căng cứng khó chịu nó muốn hắn nhanh chóng tìm chỗ lấp đầy, nhưng hắn muốn từ miệng cô nói ra là cô muốn hắn!

" Vâng ạ " Tịnh Lan trong sáng trả biết dục vọng hay câu hỏi của hắn có ý gì? Chỉ biết là mình phải làm ngoan ngoãn nghe lời! Triết Phong hài lòng với câu trả lời của cô nhẹ tách hai chân cô để lên hông mình, đem cự vật to lớn để nơi quan trọng nhất của cô.. chỉ cần hắn tiến vào thì cô hoàn toàn không còn trong trắng nữa, nhưng như vậy mới có thể khiến cô là người phụ nữ của hắn!

Cự vật cương cứng đặt trước cửa hoa nguyệt non mềm của cô, nhẹ ma sát chứ không nhanh chóng tiến vào.. hắn sợ mật dịch không đủ sẽ khiến cô đau trước sau cô cùng là người phụ nữ của hắn, chỉ khác là chậm vài phút mà thôi!

Triết Phong nhẹ đè lên người cô hai tay đỡ hai bên để giảm sức nặng, áp môi mình một lần nữa lên môi cô cự vật bên dưới không báo trước mà tiến vào!" Ưm~ đau " bất ngờ bị vật lạ tiến xâm chiếm cảm giác đau đớn phía dưới chuyền lên khiến Tịnh Lan phản kháng, Triết Phong cũng không vì vậy mà dừng lại đẩy cự vật tiến sâu hơn, hai chân Tịnh Lan theo bản năng khép lại nhưng lại bị cản giữa bởi eo của Triết Phong!

" Đau... chồng đau.. Tịnh Lan đau quá " Tịnh Lan đẩy cơ thể to lớn của Triết Phong ra nhưng nó lại vô ích tay cô nhanh chóng bị khóa trên đỉnh đầu, Triết Phong híp ngụm khí lạnh bên dưới hút chặt hắn quá rồi!

" Ngoan thả lỏng em sẽ không đau nữa " Tịnh Lan chỉ một mực lắc đầu không làm theo ý Triết Phong, Triết Phong híp mắt cô đau nhưng hắn cũng đau cô ép hắn sắp ra luôn rồi!

Nhẹ cúi xuống hôn môi cô chỉ muốn lừa để cô quên đi cảm giác.. khi hai chân Tịnh Lan thả lỏng hơn một chút, Triết Phong lại một lần nữa không nói trước dùng sức đẩy mạnh vào!

" Ưmm~~ " lớp màng mỏng bị xé rách cảm giác đau đớn như muốn xé cô ra làm đôi, nước mắt không tự chủ mà chảy xuống! Triết Phong thấy vậy không đành lòng nhưng hắn không có cách nào kiềm chế dục vọng của mình! Nhẹ di chuyển bên dưới mỗi lần đều rất nhẹ nhàng mặc cho sự phản kháng của Tịnh Lan:

" Chồng ơi.. đau.. Tịnh Lan đau lắm! Chồng đưa cái đó ra đi Tịnh Lan không muốn " Giọng cô vừa nói cộng thêm nước mắt, Triết Phong thấy vậy có chút đau lòng hắn làm bảo bối đau rồi.. nhẹ cúi xuống hôn lên chán cô an ủi

" Ngoan cố chịu một chút sẽ không đau nữa " Giọng nói của Triết Phong như có bùa khiến cô yên phận không làm loạn nữa!

" Ưm~ " Tịnh Lan không kìm được mà bật tiếng rên.. bên dưới cũng thả lỏng hơn có lẽ cô thích nghi được với sự mong muốn của Triết Phong, Triết Phong cũng dần tăng tố độ di chuyển!

" Ưm~.. chồng nhanh quá " Tiếng thở dốc của hai người vang vọng khắp phòng trong màn đêm yên tĩnh, gương mặt Tịnh Lan lúc ẩn lúc hiện trong ánh trăng chiếu qua cửa sổ

Mặc cho cơ thể của cô đã rã rời nhưng vẫn chẳng thể giảm đi ham muốn của Triết Phong.. cũng chẳng biết cuộc kích tình của cô bà hắn kéo dài bao lâu nhưng nhìn phía cửa sổ cũng muốn thấy mặt trời? Đến khi hắn dừng lại ngay cả tay cô cũng chẳng thể nhúc nhích.. bên dưới ăn lo cũng chẳng chịu rút ra cứ thế để bên trong nhẹ nằm qua một bên ôm cô vào lòng!

" Tịnh Lan bây giờ em là người phụ nữ của anh nên ngoan ngoãn không được để ý thằng khác " Câu nói mang theo ý trêu đùa sau đó ôm cô ngủ, bây giờ giống như thế giới chỉ có hai người!

Chương 14

( 14)

Sáng hôm sau ánh nắng chiếu vào cửa sổ một đôi nam nữ đang ôm nhau ngủ say đắm, cũng chẳng màng ngoài kia có những gì bây giờ thế giới như chỉ có hai người họ!

Triết Phong nằm kế bên mở mắt nhìn thật kỹ người phụ nữ bên cạnh đang ngủ say, đây là kỳ tích tối hôm qua hắn để lại! Nhìn người phụ nữ bên cạnh thật muốn đè ra làm bữa sáng nhưng hôm qua đã hành cô nguyên đêm, nếu sáng nay hắn mà còn nổi tính thú nữa thì,...?

Nhẹ ôm cơ thể mềm như sữa của cô vào nhà tắm.. cơ thể hai người vẫn chẳng có mảnh vải che thân! Hắn đã cố kìm nén lắm mới có thể nhịn xuống, sau một hồi bị tra tấn cuối cùng hai người cũng tắm xong.. mà cô lại như chẳng biết gì cứ vậy nằm ngủ!

Khẽ đặt cô xuống giường Triết Phong nhẹ hôn lên chán Tịnh Lan.. hôm qua cô cực khổ rồi hôm nay cho cô ngủ bù vậy!

Nhưng không gian yên tĩnh chẳng được quá mấy giờ đồng hồ.. thì trên phòng có tiếng hét động trời,.....

" Aaaaaaaaaa " Triết Phong nhẹ mở cửa bước vào thì đã thấy cô gái nào đó đang ở trên giường nhìn mình bằng đôi mắt hình viên đạn!

" Em có cần nhìn chồng mình như vậy không? " Triết Phong đứng dựa vào cửa ánh mắt ấm áp khẽ nói!

" Cút chồng cút đi.. chồng là kẻ xấu xa " Tịnh Lan ném cái gối về phía Triết Phong ánh mắt như muốn giết Triết Phong!

" Em tính mưu sát chồng? " Triết Phong chụp được cái gối cô dần dần tiến lại phía giường

" Áaaa chồng không được lại đây " Tịnh Lan thấy Triết Phong tiến lại gần mình muốn bỏ chạy nhưng không được, phía dưới cô chỉ cần đụng nhẹ là đau muốn khóc!" Em đang làm báo con sao? " Triết Phong tiến đến kéo cô ôm vào lòng tay nhéo nhẹ vào mũi cô!

" Hức.. chồng là đồ xấu hôm qua nói chơi cưỡi ngựa mà chẳng thấy ngựa đâu? Đã vậy hôm qua chồng còn cái gì đó đó,... làm em đau, em nói đau mà chồng vẫn làm.. hức.. chồng là kẻ xấu " Tịnh Lan đấm vào người hắn như chút giận nước00000 mắt sụt suỵt nói, Triết Phong khẽ xoa đầu cô

" Đồ ngốc yêu em mới làm vậy không yêu sẽ không làm " Tịnh Lan ú ớ nhìn hắn yêu có phải giống cảm giác cô muốn gần hắn không? Muốn nhìn thấy hắn mỗi ngày không?

" Nhưng đau lắm Tịnh Lan không thích đâu? " Tịnh Lan vừa nói vừa lắc đầu cô đương nhiên là muốn hắn yêu nha, nhưng mà đêm qua đau lắm cô không muốn chút nào.. đã vậy bây giờ cô cũng vẫn còn đau, còn đau hơn khi bị mẹ đánh nữa nó khó chịu chỉ cần động nhẹ là đau!

" Đồ ngốc em mà không muốn thì sẽ không có em bé chơi " Triết Phong nói khiến cô ngơ ngác!
" Nhưng hôm qua chơi cái cưỡi ngựa đau gì đó mà có em bé đâu? " Triết Phong cúi đầu hôn lên môi cô tay nhẹ đặt lên bụng cô!

" Nếu có em bé sẽ ở trong đây " Vừa nói tay không chủ động xoa cái bụng phẳng của cô!

" Ở trong bụng em có sao? Vậy sao để lấy em bé ra? " Triết Phong chỉ im lặng nhìn cô vợ hắn ngốc quá đi mất!

" Phải chơi cưỡi ngựa nhiều lần mới có em bé.. nếu mà em không chịu em bé sẽ bỏ chạy " Tịnh Lan nghe vậy cúi đầu đấu tranh suy nghĩ muốn có em bé thì cô phải đau, nhưng Tịnh Lan lại không thích đau.. phải làm sao đây? Mà nếu như có em bé mỗi lần hắn không có nhà cô có thể chơi với em bé!

" Phải chơi cưỡi ngựa mới có em bé sao? Vậy khi nào em bé mới có? " Triết Phong nhìn cái mặt của cô mà bật cười.. làm gì phải tỏ mặt hình sự vậy chứ?

" Khi nào em bé thấy em ngoan thì em bé mới suất hiện " Tịnh Lan nghe vậy gật đầu và cũng từ ngày đó cô thường bị hắn làm thịt!

Cuộc sống của Tịnh Lan và Triết Phong cũng ngày càng hạnh phúc nhưng cũng chẳng biết được khi nào có bão tố!

Triết Phong cực kì yêu thương cô chỉ cần cô muốn đi chơi thì Triết Phong chẳng ngại bỏ cuộc họp quan trọng để cùng cô đi chơi, cô muốn ăn gì thì mua đó cho cô ăn bây giờ nhìn cô cũng múm mím hơn nhiều rồi!

Liệu hạnh phúc của Triết Phong và Tịnh Lan sẽ kéo dài được bao lâu?

https://www.facebook.com/pagekieuanh2k2/ / link page nha:))

Chương 15

( 15)

Mới đó mà hôn nhân của Triết Phong và Tịnh Lan đã gần một năm.. cũng gần tới kỷ niệm ngày cưới của Triết Phong và Tịnh Lan rồi, nhưng công ty dạo này nhiều việc khiến Triết Phong bận riết đi sớm về khuya là chuyện cơm bữa.. nhiều lúc Tịnh Lan còn trả gặp được Triết Phong!

" Dì Bích ơi hôm nay con muốn mang cơm trưa đến công ty cho chồng " người này là Dì Bích người mà Triết Phong mướn riêng để chăm sóc cô!

" Được rồi phu nhân vào ăn cơm đi bây giờ tôi đi chuẩn bị " Tịnh Lan nghe vậy lắc đầu

" Không ạh con đi lên ăn cơm với chồng không ăn một mình đâu " Dì Bích nghe vậy bất giác lắc đầu cũng phải cũng lâu rồi phu nhân và cậu chủ chưa ăn cơm cùng, nói đến việc này khi đếm cũng không hết!

" Được rồi vậy phu nhân mau lên phòng thay đồ đi.. bây giờ Dì Bích bỏ thức ăn vào hộp rồi cho phu nhân mang lên công ty ăn với cậu chủ có được không? " Tịnh Lan nghe vậy vui vẻ mỉm cười đồng ý nhanh chóng chạy lên phòng thay đồ.. miệng còn ngân nga mấy câu hát!

Sau khi chuẩn bị xong mọi việc Dì Bích sai người đưa Tịnh Lan đến công ty, Dì Bích muốn gọi điện thoại báo trước cho Triết Phong nhưng Tịnh Lan không đồng ý.. nhất quyết đòi bà giữ im lặng để tạo bất ngờ cho Triết Phong!

Đến công ty cô cũng chẳng cho tài xế đi cùng nhất quyết đi vào một mình.. nhưng vừa đến cửa đã bị chặn lại!

" Cô muốn đi đâu? " Tịnh Lan ú ớ nhìn bảo vệ:

" Gặp chồng " Tịnh Lan thành thật trả lời còn bảo vệ khi nghe cô nói thì đơ một cục, công ty này không dưới vài ngàn người vậy mà cô nói tìm chồng? Biết ai là chồng cô mà tìm?

" Chồng cô tên gì? " Tịnh Lan khẽ suy nghĩ cái tên này biết tên chồng cô để làm gì? Có phải thích chồng cô không?

" Tên là Triết Phong " Suy đi nghĩ lại Tịnh Lan vẫn nhẹ trả lời tên cho bảo vệ! Bảo vệ nhìn cô với ánh mắt suy nghĩ ở công ty này ngoài tổng tài cao thượng của bọn họ thì không ai có tên này.. mà cô gái này! Nhìn thì cũng ngốc ngốc nhưng lỡ ra là vợ tổng tài thật thì sao? Lỡ mà đắc tội thì xem ra cái mạng nhỏ này khó giữ nghe nói tổng tài cực kì yêu thương vợ! Đang mải suy nghĩ thì giọng nói khác vang lên:
" Có chuyện gì vậy? " Bảo vệ nghe thấy liền cúi đầu

" Giám đốc cô gái này muốn tìm chồng " Tịnh Lan nghe bảo vệ nói vậy cũng gật đầu!

" Tên gì? "

" Triết Phong " chưa để bảo vệ nói Tịnh Lan đã nhảy vào.. Tuệ Tuệ nghe vậy híp mắt!

" Cậu bị ngu hả? Chủ Tịch mà lại có vợ nhìn ngu ngốc như vầy sao? Đuổi về " Tịnh Lan bị hét làm cho giật mình!

" Xin lỗi giám đốc là tôi sơ ý.. cô gái mời cô về cho " Tịnh Lan bị bảo vệ cầm tay kéo ra thì hốt hoảng

" Buông ra tôi muốn gặp chồng.. các người không buông tôi sẽ méc chồng đó " Tịnh Lan vùng vẫy thoát khỏi tay bảo vệ chạy vào trong công ty, nhưng bị Tuệ Tuệ nắm lại:" Các người là đồ xấu bỏ ra " Tịnh Lan vùng vẫy nhưng bị cô ta hất mạnh té xuống đất.. hộp cơm cũng lăn theo:

" Cái con ngu này mày ở đâu chui ra vô đây nhận chồng vậy? Còn mang cái thứ quỷ quáy gì vào đây vậy hả? " Thấy Tuệ Tuệ cầm lấy hộp cơm của mình Tịnh Lan không suy nghĩ mà giựt lại:

" Trả đây.. cơm của chồng mà " bị Tịnh Lan đánh vào tay Tuệ Tuệ làm cô ta cảm thấy đau liền đưa tay lên tính tát vào mặt cô nhưng,.... tay bị nắm chặt lại hất mạnh qua một phía:

" Vợ tôi nuôi tôi còn chưa dám lặng lời cô bây giờ không chỉ lặng lời còn lại giám động tay? " Giọng nói quyền lực vang lên khiến cả công ty im lặng không dám nhúc nhích!

" Chủ T...ịc.. h "

" Chồng " Tịnh Lan nhìn thấy Triết Phong liền vui mừng không suy nghĩ liền nhảy đến ôm Triết Phong, cả công ty đứng hình trước cảnh này:

" Chồng họ ức hiếp Tịnh Lan không cho Tịnh Lan gặp chồng.. đuổi Tịnh Lan về, còn muốn đánh Tịnh Lan nữa " Tịnh Lan uất ức nói thấy vậy cô ta liền hoảng loạn:

" Chủ tịch không như anh nghĩ đâu " chưa để cô ta nói hết Triết Phong hét lên:

" Câm miệng.. tôi chẳng quan tâm vợ tôi có sai không? Dù cho cô ấy sai thì nên nhớ cô ấy mãi đúng.. cô nói ai " Ngu Ngốc? " vậy? Có phải cô không nên dùng lưỡi nữa không? cô có cần cắt bỏ nó? " Triết Phong gằn từng chữ!

" Chồng cháo lưỡi ăn rất ngon "

https://www.facebook.com/pagekieuanh2k2/ link pape

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau