CƯỚI VỢ NGỐC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Cưới vợ ngốc - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

( 1)

" Chồng kẹo này ngọt lắm còn dẻo dẻo nữa ăn không em cho một viên " Tịnh Lan miệng vừa nhai kẹo vừa hí hứng nói

" Ăn cái đầu cô tôi trẻ trâu vậy à? " Triết Phong đang xem tài liệu bực mình nói

" Vậy là chồng không ăn ạ? Vậy thì thôi không cho nữa.. tại mắc công em ăn không cho chồng, cái chồng nói ăn keo " Tịnh Lan bĩu môi nói không ăn thì thôi cô ăn một mình, bớt phải cho như vậy còn ăn thêm một viên nói xong quay mặt bỏ đi, bỏ lại Triết Phong tức phù đầu

Tịnh Lan và Triết Phong kết hôn cũng cả một tháng rồi nhưng bởi cô ngốc, suất ngày đeo Triết Phong như sam nên khiến cho hắn ghét bỏ

Lúc đầu hắn kịch liệt phản đối cuộc hôn nhân này nhưng mẹ hắn nói nếu không lấy cô bà chết cho mà xem, quả nhiên Triết Phong không thể làm gì ngoài lấy cô

Khi cô về nhà chồng được Bà Triết là mẹ hắn cực kì thương người con dâu này, vì gia đình cô có ơn với ba mẹ hắn cả đời chưa trả hết, nên bà xem Tịnh Lan như báu vật không cho Triết Phong ức hiếp cô hay để cô chịu thiệt, chỉ cần cô uất ức nhỏ thì xem ra Triết Phong sắp bị tử hình rồi! Dù Triết Phong và Tịnh Lan sống riêng nhưng bà lại rất thường xuyên qua thăm cô con dâu này, chỉ có mỗi hơi ngốc chứ việc gì cũng khiến cho bà vẻ

Triết Phong và Tịnh Lan lấy nhau nhưng không một ngày nào yên ổn, cô luôn tìm cách chọc phá hắn khiến cho hắn ghét càng thêm ghét, nhưng mà hắn lại chẳng thể làm gì được cô vì mẹ quyền lực của hắn đứng về phía cô! Có lúc hắn tự hỏi? Giữa cô và hắn mẹ hắn chọn ai? Nhưng câu trả lời quá rõ " là cô "
" Chồng ơi em đói quá "

" Chồng ơi em đau bụng "

" Chồng ơi em muốn ăn kẹo "

" Chồng ơi em muốn đi chơi "

" Chồng ơi em,... "" Cô im miệng cho tôi suất ngày lải nhải không chán à? Có gì thì kêu quản gia cứ chồng.. con.. gì ở đây? " Tịnh Lan bị hắn mắng mà tủi thân cô có muốn vậy đâu?

" Chồng,... "

" Không chồng con gì hết " Cút " cho tôi " Triết Phong nhấn mạnh tức giận mà quên đi ý trí quát cô, Tịnh Lan mím môi xoay người bước ra khỏi phòng miệng lẩm bẩm:

" Hức.. chồng nói vợ cút " sau khi cô bỏ đi Triết Phong mới thấy mình hơi lặng lời, nhưng cũng mặc kệ ai bảo cô ngốc? Ai kêu suất ngày làm phiền hắn?

" Thiếu gia có chuyện rồi " quản gia hốt hoảng chạy vào phòng hắn gõ cửa

" Chuyện gì? "

" Phu nhân.. không thấy cô ấy trong phòng "

Chương 2

" Phu nhân... cô ấy không có trong phòng ạ " Quản gia hốt hoảng nói nhưng anh vẫn thản nhiên

" Chắc cô ta đi xung quanh trong nhà chứ gì " Triết Phong nhăn mặt tưởng chuyện gì to tác lắm

" Nhưng thiếu gia đã tìm hết xung quanh nhà.. vườn.. và những nơi phu nhân thích nhưng đều không có " nhìn vẻ mặt thản nhiên ông hiểu.. vì mấy lần trước phu nhân mất tìm xung quanh nhà là thấy, nên vẻ mặt thản nhiên này ông không thấy lạ! nhưng hôm nay ông đã tìm mọi chỗ nhưng đều không có dấu tích

" Cái gì? " lúc này Triết Phong khẽ nhăn mặt không lẽ? Là do lúc nãy hắn lặng lời mắng cô sao? Cứ nghĩ cô ngốc sẽ không để ý ai ngờ?

" Mau đi tìm cho tôi " Triết Phong bỏ tập tài liệu xuống tính đứng lên thì điện thoại reo! Là số của mẹ hắn! Chết tiệt sao điện đến giờ này chứ?

" Alo mẹ "

" Hihi.. chồng ơi không phải mẹ đâu là em này " Tịnh Lan cười hì hì bên đầu giây bên kia trả lời Triết Phong, lúc nãy cô gọi cho mẹ chồng đến rước đi không nói sợ anh lo nên lấy điện thoại mẹ chồng gọi

" Tịnh Lan cô dám bỏ đi không nói có tin tôi thịt cô không? " Triết Phong đầu dây bên này hừ lạnh! Làm hắn mắc công lo
" Hức.. chồng đừng thịt em thịt em không ngon đâu! Với lại em có xin chồng mà " giọng ủy khuất vang từ đầu dây bên kia qua

" Cô xin tôi lúc nào? "

" Có mà! Lúc sáng ấy em tính nói chồng mà chồng nói em cút, thế là em đi luôn lỡ xin chồng nữa chồng mắng em sao? " Tịnh Lan kể lại đầu đuôi rõ ràng cô chưa kịp nói đã bị anh mắng còn gì!

" Cô hay lắm dám cái lý với tôi để về cô chết với,... " chưa nói hết thì bị giọng nói đầu dây bên kia làm cho cứng họng

" Thằng chết tiệt mày qua đây dám ức hiếp con dâu bà, còn dám dọa nó gan mày lớn lắm rồi.. xem hôm nay bà trị mày thế nào " nói xong cúp máy không để cho Triết Phong trả lời và đương nhiên giọng nói quyền lực này không ai khác! Chính là bà Triết " Chuẩn bị xe cho tôi " Triết Phong đầu nổi vạch đen kiểu nào cũng bị mẹ hắn giáo huấn một trận cho mà xem!

Vừa đến nơi Triết Phong cởi giày vào nhà nhưng vừa đặt chân vào cửa, thì chiếc gối đã bay vèo vào mặc! Đương nhiên người ném chỉ có thể là mẹ hắn

" Thằng trời đánh mày làm gì con dâu bà hả? Mà để con bé tủi thân đến đây " Bà Triết hừ lạnh ngồi trên ghế sofa tức giận

" Con có làm gì đâu? Là tự cô ta bỏ nhà đi " Hắn nói đúng mà rõ ràng hắn có làm gì? Chưa gì đã ăn cái gối rồi

" Vâng ạ! Chồng không có làm gì con hết anh ấy chỉ nói con " CÚT " thôi " cô mỉm cười kể lại đầu đuôi, trán hắn hiện vạch đen chết tiệt sao cô lại nói thẳng ra chứ? Đúng là ngốc mà!

" Có đúng không hả? " bà nhìn hắn gằng từng chữ

" Đúng như vậy mà Tịnh Lan không nói dối àh nha " Chưa để hắn nói cô một lần nữa châm dầu vào lửa, cô có biết gì đâu chỉ nói đúng sự thật mà thôi! Nhưng cái không biết ấy của cô lại đem họa rồi!

Chương 3

Lời cô vừa nói xong sống lưng hắn lạnh lạnh khẽ nhìn qua người mẹ yêu dấu

" Con zai cưng có thật không vậy? " Bà Triết cười hiền hậu nhìn con trai mình nói từng chữ khõ ràng

" Mẹ.. Tịnh Lan nói thật mà sao mẹ không tin? " giọng cô có chút ủy khuất sao mẹ chồng lại không tin cô? Chắc mẹ hết thương Tịnh Lan rồi!

" Đâu.. đâu mẹ cực kì thương con sao không tin được, chỉ là mẹ muốn đính chính thôi bảo bối " thấy con dâu có chút buồn bà lập tức an ủi con dâu bà là trên hết, sao có dụ để cho nó ủy khuất! Nghe vậy cô cười thì ra mẹ vẫn thương cô

" CON ZAI CƯNG " bà gằng từng chữ nhìn con trai

" Tại.. tại con lỡ miệng " anh đen mặt nhìn cô về nhà phải dạy lại

" Lỡ miệng? Thằng chết tiệt cái đó dám gọi là lỡ miệng hả? Dám nói vợ " Cút " có phải mày muốn ở chuồng heo không? Thấy con bé ngốc ngốc là ăn hiếp nó hử? Có phải mày không xem lời bà già này ra gì hử? Tháng này cắt nửa phần trăm tiền sài phản bác thì cắt hết " Triết Phong tính phản bác nhưng lại một lần nữa bị cô nói trước một bước " Mẹ.. mẹ đừng mắng anh ấy.. ở đây có rất nhiều người, có mắng thì lên phòng như vậy sẽ không ai nghe! Anh ấy cũng sẽ không tủi thân mà khóc " Tịnh Lan nhìn mẹ chồng khẽ nói, chắc chắn mẹ đang mắng chồng cô tại bà rất lớn tiếng! Lúc trước cô cũng bị mẹ mắng cũng có rất nhiều người nhìn nên cô hiểu có lẽ anh cũng tủi thân như lúc trước của cô vậy! Cho nên nếu vào phòng sẽ không ai biết bị mắng như vậy sẽ không tủi thân!

".... "

".... " cả mẹ hắn và hắn đều nghe xong cô nói thì game over! Lúc nãy hắn nghe câu đầu tưởng cô sẽ binh hắn trong lòng khẽ vui, nhưng chưa kịp gì hết đã bị đạp xuống hố! Cô không hề tốt như hắn nghĩ đúng thật là cạn ngôn với cô mà!
" Mẹ sao vậy ạ? " Tịnh Lan thấy mẹ nhìn chằm chằm thì xoa đầu hỏi?

" Không sao! Con nói đúng nên mẹ suy nghĩ ấy có nên làm theo lời con không thôi " bà mỉm cười con dâu bà ngốc quá đi, đúng thật là cái thằng trời đánh có phúc không biết hưởng! Cô quá tốt thà ngốc mà không biết lừa dối còn hơn tỉnh táo mà lòng dạ rắn độc!

Trước khi trở về nhà Triết Phong bị bà mẹ yêu dấu giáo huấn một trận nhưng chỉ biết im lặng, còn cô vừa ngồi kế bên vừa ăn kẹo vừa vui vẻ nghe hắn bị chửi

" Con zai cưng nhớ kỹ lời mẹ dặn " bà đứng trước cửa xe cười hiền hậu nói

" Vâng ạ " cô mỉm cười vui vẻ nói sau đó chào tạm biệt bà

Chiếc xe lăn bánh bà đứng trước cổng nhìn nó rời đi.. lúc Triết Phong mới lấy cô bà đã kêu là ở đây, nhưng hắn một mực không chịu chỉ muốn ở nhà riêng! Bà chỉ biết vô lực lắc đầu.. người con dâu này chỉ có mỗi ngốc nhưng lại cực kì nghe lời chỉ mong con trai bà biết nhận ra! Đừng để mất con bé!

Chương 4

Về đến nhà Triết Phong mặt hừng hừng sát khí chết tiệt chỉ vì cô mà hắn bị giáo huấn một trận, thấy mặt hắn như vậy cô nhìn khẽ hỏi:

" Chồng sao vậy? " miệng thì hỏi nhưng tay vẫn lấy kẹo bỏ vào miệng nhai

" Hừ,... vô tích sự suất ngày chỉ ăn " nói xong hắn đẩy cửa xe đi thằng vào nhà, cô thì ngơ ngác? Cô ăn kẹo cũng bị chửi sao? Rõ ràng lúc đầu cô nói cho hắn kẹo ăn cùng mà hắn không nhận.. giờ chắc nghĩ cô keo không cho ăn chứ gì? Cái tội lúc đầu cô cho sỹ không nhận bây giờ lại vô cớ mắng cô, tên này bệnh hoạn thật! Mà mặc kệ mình cô ăn được rồi! Nghĩ xong cô đẩy cửa xe vào nhà đi sau phía hắn!

" Chào thiếu gia.. phu nhân " quản gia cúi đầu chào nhìn vẻ mặt đen như than của hắn ông khẽ cười, kẻo nào cũng bị ăn một trận mắng rồi đây!

" Bác ơi con đói quá " Tịnh Lan vừa vào nhà đã than Triết Phong nghe xong nhíu mày quay lại:

" Cô là heo à? Mới ăn nhà mẹ tôi vừa về tới đã than đói là sao? " Tịnh Lan bĩu môi đói thì đói thôi ai mà biết đâu chứ! Thật là biết kiếm chuyện với cô mà

" Em có biết đâu? Cái bụng nó kêu chứ bộ " Tịnh Lan chu mỏ đúng vậy là do cái bụng nó kêu nên cái miệng nó mới nói.. chứ cô nào có làm gì?" Suất ngày chỉ ăn với ăn không làm được tính sự gì.. ăn nói tào lao suất ngày gây họa, tốt nhất cô nên nhịn cho não tăng xíu đi " Tịnh Lan nghe hắn nói mặt nhăn? Não cô có bị gì đâu? Nhịn đói mà não tăng là sao? Đầu cô bây giờ chỉ nghĩ đến thức ăn thôi?

" Chồng không cho vợ ăn hả? " Tịnh Lan rưng rưng nước mắt rõ ràng lúc nãy mẹ chồng nói hắn phải chăm sóc cho cô, bây giờ về đến hắn lại ức hiếp không cô ăn! Đúng là hắn thù dai chỉ không cho cục kẹo mà bây giờ không cho cô ăn

" Ăn mà não không tăng thì ăn làm gì tốt cơm " Triết Phong híp mắt nhìn cô, hắn còn chưa tính sổ chuyện hắn bị giáo huấn ở đó mà giả bộ khóc!
" Hức.. rõ ràng là lỗi tại chồng sao giờ không cho em ăn? " Tịnh Lan chu mỏ chỉ hắn nói

" Lỗi tại tôi? Cô có vấn đề hả? Là lỗi lại cô mới phải " Triết Phong trừng mắt nói hôm nay cô gan dám cãi tay đôi với hắn

" Em có làm gì đâu? Là lỗi tại chồng ý " Tịnh Lan hừ lạnh nói

" Tôi hả? Cô vấn đề nặng rồi.. là ai mà tôi bị mẹ tôi mắng hả? " Triết Phong đưa ánh mắt hình viên đạn nhìn Tịnh Lan còn dám nói là hắn? Không phải tại cái miệng quạ của cô mà hắn bị mẹ hắn chửi hả? Còn dám nói hắn làm!

" Rõ ràng mẹ mắng chồng em có biết gì đâu? Em chỉ nói sự thật thôi mà em nói đúng có nói sai đâu? Chồng nói em " cút " rõ rành rành ra ấy, em cũng có xin phép tại chồng đuổi em thôi " Tịnh Lan cũng không kém híp chặt mắt nhìn hắn! Cô có nói gì đâu hắn đổi thừa cô? Là mẹ chồng tự thích mắng hắn thôi cô có làm gì à? Cô chỉ ngồi ké bên ăn kẹo nhìn hắn bị mắng không lẽ cũng bị liên lụy? Cô có giúp hắn mà cơ có nói " mẹ chồng cô dẫn hắn lên phòng chửi mà ", cô giúp hắn nhiều vậy còn gì?

" Còn dám cái lý với tôi 1 tuần cầm ăn kẹo " Triết Phong tức giận hôm này dám đôi co với hắn? Ở đó mà ngốc? Ngốc mà cái lý với hắn như vậy?

Chương 5

Triết Phong vừa nói khỏi miệng thì mắt Tịnh Lan đỏ lên òa khóc

" Hức... em có làm gì đâu? Sao lại không được em kẹo? " Tịnh Lan nhìn Triết Phong tủi thân? Cô thật sự không làm gì hết? Là mẹ chồng giáo huấn hắn chứ cô có giáo huấn hắn đâu? Phải gọi điện thoại nói mẹ chồng mới được! Không thôi hắn không chịu sẽ không cho cô ăn kẹo, Triết Phong không quan tâm đến lời Tịnh Lan nói tính đi lên phòng nhưng hình như có gì sai sai! Sao cô lại tự nhiên im lặng? Triết Phong quay mặt lại thì thấy cô đang cầm điện thoại gọi cho ai đó

Không nghĩ ngợi Triết Phong liền giựt cái điện thoại trên tay cô đúng lúc này giọng nói bên kia cũng vang lên

" Alo mẹ nghe đây " Triết Phong mím môi nhìn Tịnh Lan quả là không sai cô cư nhiên gọi cho mẹ hắn! Chết tiết không biết từ khi nào cô lại dám to gan như vậy?

" Mẹ,.... " Tịnh Lan lời vừa ra khỏi miệng đã bị Triết Phong lấy tay bịt lại

" Mẹ à! Dạo này trời hơi lạnh nên mẹ ngủ nhớ đắp chăn kỹ " Triết Phong vừa nói vừa phải giữ cái con sâu đang muốn thoát khỏi tay mình

" Con có vấn đề à? Trời này mùa hè mà lạnh à? Còn đang nóng bù đầu đây " Bà Triết đầu dây bên kia nhăn mặt vừa lúc nãy còn ở nhà bà? Về nhà đã gọi nói mấy cái tào lao gì vậy?

" Àhh thì lâu lâu nó cũng mưa gió thất thường con sợ mẹ bệnh nên nói vậy! Con dạo này bận có mấy khi về thăm ba mẹ đâu? Nên ba mẹ phải có gắng giữ sức khỏe! Mà giờ con bận rồi nói chuyện với mẹ sau " Triết Phong nói xong liền cút máy đầu dây bên kia mẹ hắn tức điên lên dám cúp ngang lời mẹ hắn, phải dậy lại!
" Ưm~ buông ra " Tịnh Lan vùng vẫy thoát khỏi tay hắn! Triết Phong lúc này mới thả tay ra

" Cô hay lắm dám gọi điện thoại cho mẹ " Hắn gằn từng chữ híp ánh mắt lưỡi dao sắc bén nhìn cô

" Em con chưa nói? Ai cho chồng tắt chứ.. chồng là cái thứ bất lịch sự em gọi cơ mà? Em còn chưa nói thì ai cho chồng nói " Tịnh Lan phồng má cô mới là người gọi vậy mà hắn dám dựt điện thoại, còn bịt miệng không cho cô nói! Đã vậy nói xong còn mắng cô lần sau phải méc mẹ chồng mới được

" Tôi còn chưa xử cô ở đó mà xù lông.. tôi cạo hết lông cô bây giờ " Triết Phong gõ vào đầu cô ở đó mà đòi cãi tay đôi với hắn

" Áaaa chồng xấu xa em phải nói mẹ " Tịnh Lan vừa cầm vào cái điện thoại đã bị Triết Phong giựt lấy" Cô mà nói thì không chỉ một tuần không được ăn kẹo mà là NGHỈ CHO ĂN LUÔN " Triết Phong nhẫn mạnh từng chữ sau đó bỏ lên lầu, Tịnh Lan mím môi sao hắn cứ ức hiếp cô chứ?

" Thôi Tịnh Lan nào vào ăn thôi không phải đói sao? Con đừng trách thiếu gia cậu ấy không hiểu chuyện " Quản gia ra ngoài an ủi cô, ông biết cảm xúc của cô chứ! Nhưng cô ngốc nên dễ dỗ

" Hức,... nhưng chồng không cho Tịnh Lan ăn kẹo " Trong đầu Tịnh Lan bây giờ chỉ có kẹo thôi, kẹo là món mà cô thích ăn cả ngày ăn không chán!

" Thiếu gia nói vậy thôi chứ Tịnh Lan muốn ăn bao nhiêu mà không được " Tịnh Lan nghe vậy mắt sáng lên

" Thật không ạ? " thấy quản gia gật đầu cô mới ngoan ngoãn vào ăn cơm!

Ăn cơm xong cô lên phòng thì thấy hắn đã nằm trên giường vui vẻ đi lại nằm kế bên, nhưng mông chưa đặt xuống nệm đã bị nói:

" Ra sofa mà ngủ "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau