CUỘC SỐNG SÂU GẠO VẠN VẠN TUẾ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cuộc sống sâu gạo vạn vạn tuế - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Tranh đấu quyền lợi – Hệ thống thăng cấp (3)

Liên tục hai tuần vừa bận việc công ty việc cửa hàng, Hạ Lâm mệt mỏi đến độ về nhà ngã xuống giườn là ngủ, một ngón tay cũng không muốn động đậy nói chi đi vào không gian trồng trọt, tưới tiêu. Đến hôm nay mọi thứ tạm ổn, không cần sự xuất hiện dư thừa của mình cô liền ở nhà dưỡng bệnh… bởi hầu hết mọi người đều không tin cô thật sự khỏi bệnh, họ nghĩ do cô đang tỏ ra cứng rắn mà thôi, điều này càng hợp ý cô, đỡ phải giải thích này nọ lại có nhiều thời gian rỗi chuyên tâm thăng cấp bảo bối thiết thực hơn.

Mỗi sáng Hạ Lâm dành ba giờ xử lý các báo cáo qua email, thời gian còn lại cô nghiên cứu sâu hơn về Hệ thống thương hành cùng quy luật thăng cấp sao cho hữu hiệu nhất.

Hơn hai tuần không vào không gian Hạ Lâm giật mình bởi hình ảnh trước mặt mình, cứ ngỡ mình đi nhầm chỗ rồi. Không tính mấy tháng đầu Linh thạch ngủ đông vì cạn kiệt năng lượng, đến khi cô biết sự tồn tại của nó, hầu như cả ngày Hạ Lâm đều chăm chỉ học làm nhiệm vụ với mong muốn mở rộng không gian và nhận những vật phẩm bí mật, cặm cụi mấy tháng trời mở được chút chút diện tích canh tác mà thôi, ấy vậy mà… choáng cô thật rồi!

Ao sen bé xíu ấy giờ mở rộng ra gấp mười lần, trước chỉ trơ trọi một bụi sen nay được nhân lên gấp mấy mươi lần, che phủ hơn hai phần ba diện tích mặt hồ, hầu hết bụi nào cũng đều nở hoa, hương thơm thanh khiết rợn ngợp khắp cả không gian. Quanh hồ lượn lờ hơi sương mờ ảo, chẳng khác nào chốn bồng lai tiên cảnh tĩnh lặng, xao động lòng người.

Đi vào nơi này chưa đầy một phút, Hạ Lâm cảm giác mệt mỏi bao ngày qua dường như tiêu mất, toàn thân khoan khoái nhẹ nhàn.

Cứ ngỡ những đám rau kia không thu hoạch kịp sẽ già phải nhổ bỏ, mà không, thật thần kỳ, nhìn chúng vẫn mơn mởn mà không già đi, với phát hiện này Hạ Lâm không lo rau xanh hái ăn không kịp bỏ uổng phí nữa.

Lần trở lại thăm không gian lần này Hạ Lâm rút thêm nhiều kinh nghiệm làm nhiệm vụ tích điểm, tỷ như khi cô biết chăm sóc bản thân kiện khang hay làm một việc gì đó tốt đẹp đều được Hệ thống tích điểm kinh nghiệm, tức là bao nỗ lực vừa qua đều được hệ thống ghi nhận tích điểm cho cô và trước mặt chính là thành quả ấy.

Ánh sáng chớp lóe tại rương Thương hành giúp Hạ Lâm không khỏi chú ý ‘gì đây? Hệ thống rương thương hành đầu tiên đã mở khóa rồi sao?’ Hạ Lâm kích động không thôi, há hốc miệng đến không khép lại được. Hơn một phút ngẩn người đứng như trời trồng cuối cùng cô cũng đủ bình tĩnh, cô không vội mà chậm chạp đi đến hệ thống rương trước mặt.

Nhìn chăm chú Hệ thống rương được mở khóa, Hạ Lâm đưa tay chạm vào, tức thì cánh cửa mở ra, bên trong là… một quyển sách.Vật phẩm đầu tiên Hạ Lâm nhận là một quyển sách, chưa biết đó là sách gì, tự dưng trong đầu cô hiện lên loạt hình ảnh mà các bộ phim kiếm hiệp từng xem qua, có phải là bí kíp bí tịch võ công đệ nhất thiên hạ gì đó không nữa.

Không cần cô đón lấy, quyển sách tự bay đến nằm gọn trong lòng bàn tay Hạ Lâm luôn, và cũng cùng lúc đó, ánh sáng bao quanh rương vụt tắt, vật phẩm nhận rồi, nơi ấy cũng dần biến mất theo.

Chữ trên bìa sách cô đọc hiểu, tựa là ‘Cẩm Nang Y khoa’, là sách y sao? Một thể loại trước nay cô chưa nghĩ tới chứ đừng nói có nghiên cứu qua hay không. Ngược lại, nguyên chủ của thân thể này lại là người cuồng nghiên cứu vấn đề này nhưng chẳng cô chẳng thừa hưởng một tẹo ký ức nào của cô ta cả. Thôi thì tự lực cánh sinh thôi, thử nghiên cứu một chút, biết chút da lông cũng tốt mà.

Việc nghiên cứu quyển sách này cần nhiều thời gian và kiên nhẫn, không có chuyện không bỏ công mà ngồi hưởng được, như vậy cần gì Hệ thống tặng cô quyển sách này, cho luôn cô gậy phép thuật như trong những câu truyện cổ tích thực tế hơn rồi.

Để sách qua một bên, Hạ Lâm sắn tay áo bắt đầu thu hoạch hoa màu, diện tích đất canh tác mở rộng gần ba trăm mét vuông, cô gieo thêm vài loại giống mới, dự định sáng mai đến trại cây giống mua thêm một số loại trái cây nữa đem trồng ở đây thì quả là tuyệt vời, nghĩ vậy ánh mắt Hạ Lâm ánh đầy lấp lánh.Hạ Lâm không có thói quen để người khác hầu hạ cuộc sống mình, thư ký Kim đề nghị qua mấy lần cuối cùng cô chấp nhận thuê giúp việc làm theo giờ, tức là mỗi ngày người đó đến quét dọn nhà riêng của cô vào vài giờ cố định thôi, riêng phòng ngủ cô tự mình dọn dẹp. Nói thật, cái nhà này quá lớn, mình cô lau dọn quả thật vất vả, vì vậy đồng ý để thư ký Kim tìm người giúp mình. Người thư ký Kim giới thiệu là một dì tầm ngoài bốn mươi, dáng vẻ ôn hòa đầy phúc hậu, gặp người cô liền đồng ý và giao cho dì ấy mỗi buổi chiều, từ hai giờ có mặt làm việc đến bốn giờ thì nghỉ, lương trả bằng tiền mặt, thanh toán vào ngày mười lăm và ngày cuối tháng. Về phần ba bữa cơm của mình, cô nhất quyết tự mình lo liệu.

Đặt quyển sách lên giá trong phòng, Hạ Lâm ôm rổ rau mới thu hoạch xuống nhà dưới, rau sạch tươi ngon duy chỉ nhà cô trồng được, là hàng cực phẩm đó. Gần một tháng được anh Cao và thư ký Kim giúp đỡ, hôm nay Hạ Lâm dự định trổ tài nấu nướng mời họ. Dù đời trước nấu nướng hơi đoảng nhưng sao gì ăn cơm mẹ nấu hàng ngày, mà tay nghề mẹ, không phải cô nổ nhưng ai được nếm một lần khó mà cưỡng lại được, chính vì vậy cô cũng biết kiến thức cơ bản phải của nấu nướng là phải làm thế nào. Khi đến thế giới này, chưa quen biết ai, cơ thể lại quá yếu nhược cần bồi bổ nên cô tự thân vận động, cuối cùng tay nghề cũng được nâng lên từ đó. Đôi lúc thiết nghĩ, có lẽ do đổi không gian sống ngược, năng khiếu cô bị đảo lộn cũng nên, ha ha.

Đặt rổ rau chỗ bàn bếp, Hạ Lâm bấm điện thoại nhắn bác tài chuẩn bị xe chở mình đi siêu thị, hai tuần qua gần như ăn uống bên ngoài, thức ăn dự trữ trong nhà cũng không còn nữa nên hôm nay phải mua rất nhiều thứ đây, cô viết list đồ cần mua để không bị thiếu xót rồi trở lại lầu lấy ví tiền, thay bộ đồ mặc ở nhà ra.

Có thể nói hôm nay Hạ Lâm chính thức tiêu tiền đúng nghĩa, trước kia mới đến còn lạ lẫm mọi thứ, mà cô lại là kẻ mù đường chính hiệu, đến nơi này tật xấu ấy vẫn không cải thiện dù chỉ một chút nên cô ngại đi xa, lỡ đi lạc lại phiền toái.

Chú bảo vệ dường như được thư ký Kim dặn dò gì đó, Hạ Lâm đi đâu cũng như cái đuôi theo sau bảo vệ cô. Ý tứ bởi sức khỏe cô không tốt, ra ngoài cần có người bên cạnh, thư ký Kim hơn cô không nhiêu tuổi nhưng cô cảm giác anh ta như thể ba cô vậy.

Thế là suốt một đường đến siêu thị, chú tài xế không cho Hạ Lâm vào siêu thị trước mà đứng trước cổng chờ mình. Gửi xe xong dường như chú ấy dùng sự nhanh có thể trở lại bên cô, Hạ Lâm vừa ngại lại cảm kích sự nhiệt tình của chú. Vào siêu thị, Hạ Lâm cứ theo list ghi sẵn chọn lựa đồ dùng, thức ăn cho vào còn chú tài xé nhận trách nhiệm đẩy xe đồ... Về đến nhà, chú xách đồ hộ vào cho mình, Hạ Lâm cho chú nghỉ cả buổi chiều vì chiều này cô không có kế hoạch nào đi ra ngoài cả.

Dự định mời cơm chiều hai người kia, Hạ Lâm soạn xong mớ đồ vừa mua được thì ăn bữa trưa đơn giản với salad trộn thịt bò, bây giờ cũng quá bữa rồi nên ăn tạm vậy thôi. Sau đó liền chuẩn bị sơ chế thức ăn cùng nấu nướng, sợ bản thân quên gọi điện khách, Hạ Lâm đặt giờ báo thức trước giờ tan tầm mười lăm phút.

Hạ Lâm đang mải mê nấu nướng thì chuông báo thức vang, cô mới giật mình xém nữa là quên mất nếu cô không lanh trí hẹn giờ. Anh Cao lạnh lùng ít nói nên chỉ bảo cô không cần như vậy, cần giữ gìn sức khỏe nhưng thư ký Kim thì khác… nghe tiếng anh ta hét qua điện thoại mà cô ngỡ như đang đứng bên cạnh mình, ai, làm cô giật mình, cô không bệnh cũng bị anh ta làm cho có bệnh luôn à nha.

Chương 7: Bạch Long hội

Kim Bình Chí oanh tạc một hơi một tràng cô xong thì nói “Vậy nha, cô đừng làm gì nữa cả, để đó đợi tôi!”

Sau đó là tiếng ‘tít tít!’ vang lên.

Hạ Lâm cầm điện thoại lắng nghe không phản bác, mà muốn phản bác cũng vô hiệu. Thư ký Kim nói cô ngồi yên đó chờ anh ta. Anh ta chỉ là cấp dưới của mình vậy mà cô bị mắng mỏ xa xả như vậy, nhưng cô không phiền, không giận bởi chung quy đều là lo lắng cho cô chứ không phải thuộc kiểu ra vẻ kẻ cả. Thư ký Kim đối với cô chính là ân nhân và là người thân thuộc thế giới này sao cô có thể thấy phiền được chứ. Cho nên nghe xong điện thoại cô vui vẻ cười, tiếp tục nấu nướng đang dang dỡ.

Kính coong! Kính coong!

Giờ này chuông cửa reo, Hạ Lâm biết là ai tới, bọn họ dùng thuật di chuyển sét đánh tới gặp cô hay sao ấy? Lỡ trên đường xảy ra tai nạn thì thế nào đây, thật là, haiz!

Biết là vậy nhưng Hạ Lâm vẫn kiểm tra qua mắt mèo để xác nhận, đúng là bọn họ, ơn trời họ đều bình an.

Lúc này bên ngoài chú làm vườn chưa xuống ca nên chú ra mở cửa cho họ, nếu không Hạ Lâm sẽ bật công tắc tự động mở cửa cho họ vào.

Biết hai người này đang nóng nảy đặc biệt là thư ký Kim, Hạ Lâm liền chuẩn bị một bình linh thủy mát lạnh hạ hỏa giúp họ, cô cố ý không pha loãn ra như vậy liền giải quyết một công hai chuyện. Đã biết Linh thủy dùng để bài trừ tạp chất trong người, nếu pha loãng thì chỉ bị đau bụng đi ngoài mà thôi, nếu vậy thì phải uống nhiều lần mới thanh tẩy hết được tạp chất trong người. Nhưng Hạ Lâm lại dùng nguyên chất, như vậy mọi ô uế trong người họ được tẩy sạch một lần gần như triệt để, và như vậy họ không những đi ngoài mà còn phải tắm gội một lần mới mong ra khỏi toilet được. Cô cảm thấy mình thật thông minh, bên cạnh âm thầm tỏ lòng cảm ơn họ thì đây là cách hữu hiệu nhất giảm bớt hỏa bốc trong người.

Họ vừa vào, Hạ Lâm nhanh nhạy không cho thư ký Kim tiếp tục nã pháo nữa, nếu không sẽ tiếp tục một tràng liên thanh tiếp nữa, cầm hai ly nước cô cười ngọt ngào lấy lòng.

“Được rồi, được rồi, hai anh ngồi xuống, uống trước ly nước đã, có chuyện gì rồi từ từ nói không vội.”

Cổ họng cả hai đúng đang khô khốc nên tạm thời uống nước thông cổ.

Lần đầu tiên được uống ly nước lọc ngon đến như vậy cả hai ngạc nhiên không thôi, anh Cao kiệm lời không bàn, thư ký Kim thì khỏi phải nói.

“Em gái mua nước này ở đâu mà uống ngon vậy?”

Hạ Lâm trả lời cho qua loa.

“Nước nhà nấu sôi ấy anh!”

Kim Bình Chí không tin.

“Là thật sao?”

Hạ Lâm gật đầu xác nhận, cả ba nói đôi ba câu nữa thì Kim Bình Chí thay đổi sắc mặt, anh rối rít lên.
“Úi mẹ ơi, tự dựng đau bụng quá vậy nè… không biết hôm nay ăn trúng… cái gì… ôi… em gái nhỏ… WC ở đâu? Gấp! Gấp!...”

Hạ Lâm vội chỉ, thư ký Kim như làn gió chạy vào đó đóng cửa cái rầm, đúng là gấp thật. Còn người nữa vẫn yên lặng không nói gì, Hạ Lâm tán thưởng sự chịu đựng của anh Cao quá cừ rồi, nhìn anh cố chịu nghẹn cô giải vây.

“Anh… có phải cũng không khỏe phải không?”

Có lẽ sức chịu đựng tới đỉnh điểm rồi, Cao Thiên Hựu ngại ngùng.

“Cho anh mượn WC một chút!”

Dưới này có hai toilet, cái kia thư ký Kim chiếm rồi, cái còn lại Cao Thiên Hựu đứng lên đi nhanh đến đó, dù dáng vẻ không khoa trương như thư ký Kim nhưng không còn phong thái thong dong, điềm tĩnh như ngày thường nữa, tào tháo rượt ai mà không gấp được chứ.

Biết bọn họ ít nhất nữa giờ mới ra bởi phải tẩy rửa ô uế, Hạ Lâm tiếp tục công đoạn chế tác món ăn sau cùng, kịp họ ra liền có ăn.

Lúc bọn họ đi ra Hạ Lâm cũng vừa bày xong mâm cơm, thấy họ cô vẫy tay gọi lại

“Hôm nay thời tiết thật gay gắt… hai anh lại ngồi dùng cơm, để nguội sẽ không ngon!”

Lúc này đối mặt với cô, cả hai quả là rất ngượn, đến da mặt dày như Kim Bình Chí cũng luống cuống tay chân. Ai đời đến nhà nữ giới lại chui vào toilet đi vệ sinh lại còn tắm gội nữa, thật mất mặt không chịu nổi. Cả hai không hiểu, mỗi ngày đều tắm gội đàng hoàng sao hôm nay cảm giác như thể nhiều năm không tắm vậy, vừa rồi nói không ngoa chứ… cả tấn ghét bám trên người mới được họ kỳ cọ xong, không biết có dùng hết nước nhà người ta không nữa. Có điều tắm xong toàn thân đúng là rất thoải mái, cảm giác mệt mỏi đờ đẫn như thể biến mất vô tung ảnh.

Không khí có chút đình trệ, Hạ Lâm chuyển đề tài bắt chuyện.“Hai anh nhanh ngồi xuống đi!”

Khi cả hai nghe lời cô ngồi xuống, cô tiếp tục luyên thuyên tiếp đề tài này.

“Hôm nay em mua được khá nhiều rau sạch của vị lão bà kia, nên quyết định đãi cơm mời hai anh đó. Nói cho hai anh hay nha! Rau của bà này trồng rất là đặc biệt, là độc nhất vô nhị đó.”

Thấy cô rất hào hứng kể chuyện này, cả hai gật đầu nghiêm túc nghe.

“Em nói thật, hai anh có cảm thấy gần đây sức khỏe em tốt hơn nhiều không?”

Không nói đến Cao Thiên Hựu vì anh và cô quen biết chưa tới một năm nhưng thư ký Kim thì khác, anh gật đầu.

“Ừ!”

Hạ Lâm đắc ý tiếp tục nói.

“Em phát hiện ra rằng, từ khi mua rau của bà này nấu ăn thì sức khỏe em ngày càng cải tiến rõ rệt. Hôm nay mua được khá nhiều, ngoài bữa cơm này còn để phần cho hai anh mang về cất ăn dần nữa đấy.”

Chưa biết thực hư đúng như cô nói hay không nhưng bọn họ thật sự xúc động với hành động vày của cô rồi, cuối cùng, không một ai truy cứu hỏi tội cô phải tự chiếu cố bản thân mà là một bữa tối vui vẻ, hòa thuận.

Đông qua xuân tới, thắm thoắt cô đến thế giới này được ba năm rồi.

Cứ ngỡ đọc quyển sách y kia kiếm chút kiến thức phòng thân thôi, ai ngờ đâu cô có thiên phú bẩm sinh về ngành này ấy, trước không hiểu vì không có điều kiện học hỏi mà thôi. Đến nay Hạ Lâm thu được khá nhiều thành quả về đông lẫn tây y, với mảng hoạt động này cô âm thầm hoạt động một cách mật với bí danh khác tên là Ẩn, người đứng đầu của Bạch Long hội, đến anh Cao và thư ký Kim cũng không biết chuyện này.

Những thành viên trong hội đều là những ẩn sỹ lang bạc, những người cơ nhỡ được cô thu về dưới trướng của mình, đưa họ đi về đường chính đạo. Bạch Long hội thành lập nhằm mục tiêu ‘Thắp sáng ước mơ những người cùng khổ’ mong muốn thế giới này sẽ không có những người cơ nhỡ, người bị bách hại và khổ đau.

Bạch Long hội thành lập trên hai phương diện song song ‘Võ đường và Dược đường’. Đến nay hội mở rộng được năm phân đà, người dẫn đầu mỗi phân đà đều chính Hạ Lâm lựa chọn và giao trọng trách quản lý. Nội quy, quy định được cô soạn thảo thông qua dùng chung cho tất cả các phân đà.

Đối với người sáng lập là Hạ Lâm, chưa thành viên nào biết mặt thật cũng như giới tính của cô, bởi mỗi lần hội họp cô đều đeo mặt nạ và thay đổi giọng nói mình.

Thật ra Hạ Lâm thích cuộc sống giản đơn với thân phận tiểu thư Hạ gia hơn việc trở thành một tông chủ khét tiếng gì đó. Thành lập Bạch Long hội là do cảm xúc nhất thời bộc phát mà ra, không nhìn nỗi cuộc sống cơ cực của những người cùng khổ, cô học đòi làm anh hùng giấu mặt cứu dân độ thế, đến khi muốn dừng lại thì không được nữa rồi, nếu ai biết được lịch sử khai sáng hội với cái lý do củ chuối này có mà bỏ hội đi sớm, bởi họ cảm thấy tông chủ này không có trách nhiệm, làm việc khá là tùy hứng. Nhưng đây là bí mật của cô, cô không nói ai mà biết được, nên mọi người vẫn là rất sùng bái vị tông chủ giấu mặt này, càng lúc họ càng thần thánh hóa khiến cô choáng muốn ngất đi.

Chương 8: Cứu người (1)

Tận sâu rừng rậm Azon, Hạ Lâm đang đu mình trên vách đá cheo leo rất là nguy hiểm.

Tuần trước hoàn thành xong một bản nghiên cứu thuốc mới, cô phát hiện phương thuốc này thiếu vài loại thảo dược trân quý trong đó chính linh thảo này. Loại dược này người đời chưa một ai biết sự tồn tại của nó nên chưa có tên, cô biết được chính là nhờ Cẩm nang y khoa của mình. Trong đó miêu tả nó thế này, là loài thảo thân mảnh, nở hoa màu tím trong suốt, sinh trưởng trên vách đá cheo leo trong rừng rậm nguyên sinh. Mấy vị thuốc kia nhờ bọn người trong phân đà tìm về đủ rồi, riêng vị thuốc cuối cùng này cô phải tự mình ra tay.

Leo gần tới đỉnh vách đá, nhìn thấy thật nhiều linh thảo truyền thuyết trước mặt Hạ Lâm vui mừng khóc trong lòng ‘quả là ông trời không phụ người ở hiền mà!’

Tiếp cận gần linh thảo, Hạ Lâm cẩn thận làm theo các bước hướng dẫn của cẩm nang chỉ dạy tránh tổn hại dược tính trong nó, thu hoạch đủ rồi cô dùng không gian giúp mình trở về nhanh nhất.

Linh thảo này bảo quản cần dụng tâm thật nhiều, tránh phiền phức Hạ Lâm quyết định lưu trữ trong không gian luôn.

Giũ bỏ một ngày vất vả, Hạ Lâm ngâm mình xuống ôn tuyền mau lại sức sau đó mới đi ra ngoài. Hôm nay cô nói với mọi người mình đi chơi biển một ngày, nếu về sớm thì tối nay không thì sáng mai mới về nên lúc này ra ngoài, cô gọi điện báo họ mình đã về nhà bình an. Anh Cao cùng thư ký Kim chúc cô ngủ ngon, cô cũng chúc lại họ.

“Ngủ ngon!”

Giờ mới hơn bảy giờ tối, Hạ Lâm lấy táo đỏ mình trồng để trong ngăn lạnh ra gặm. Cô thích ăn kiểu này vì thoải mái cơ miệng cùng khẩu vị. Đang ăn vui vẻ thì hệ thống trung tâm Bạch Long hội thông báo có người cần giúp đỡ, vị trí gần tiểu khu nhà mình nên cô tích dấu nhận nhiệm vụ này.

Đến chỗ kẻ đang ẩn núp, trông họ chẳng khác nào thỏ con lạc đường đang tránh kẻ thù.

Hạ Lâm đánh tiếng hỏi.

“Có cần tôi giúp gì không?”

Bị người bên cạnh bất thình lình hỏi, hai người nọ giật mình rung bần bật, đến hét lên cũng không ra lời. Thấy họ chết khiếp như vậy, Hạ Lâm ngại ngùng vô tội, cô không cố ý mà.

Phía trước là nhóm người đang tìm kiếm hai người này, mặc dù ánh sáng ban đêm mờ ảo nhưng cô có thể nhìn ra hình thể cơ bản của người trung niên cầm đầu. Dáng hắn hơi thấp, có lẽ cao chưa đến một mét sáu nhưng sỡ hữu một tấm lưng rộng cùng hai cơ bắp đầy hữu lực. Hắn đứng ở giữa, xung quanh là đám đàn em tên nào cũng to con tốt tướng, gương mặt bặm trợn đều không phải người tốt.

Nam trung niên miệng không ngừng phun mưa la mắng đàn em, hắn chửi thề.

“Đến giờ còn chưa bắt được tung tích hai con chuột nhắt đó sao? Tao nuôi tụi bây đều là phế vật hết à? Đến một con nhóc tám tuổi và một thằng thiển năng cũng trông không xong, tụi mày gặm phân mà sống đi!” Hắn lại tiếp tục chửi thề “Còn đứng ngơ ngác đó làm gì, không mau tiếp tục tìm bắt chúng về, nhớ banh mấy con mắt chó chúng mày ra tìm cho kỹ tao....”

Căn nguyên cũng do bọn thuộc hạ hắn chủ quan, dẫn đến để xổng mất hai con chuột béo tốt này. Nếu lão đại biết con tin xổng rồi, không chừng mạng hắn cũng khó mà bảo toàn.

Khi bọn kia đi chuyển gần tới chỗ mình, Hạ Lâm đem hai người nọ chưa hoàn hồn di chuyển cái vèo về nhà mình, còn đám người sẽ có bảo an đến thẩm tra sức khỏe bọn chúng, tạm thời để chúng tự do một chút.

Đến nhà, cô cười nói với một lớn một nhỏ mình cứu về.

“An toàn rồi!”

Nhưng dường như bọn họ vẫn chưa hoàn hồn, cô nhẹ vỗ vai hai họ nhắc lại.

“Chúng ta an toàn rồi!”

Thấy ánh mắt họ có lại tiêu cự Hạ Lâm thở phào. Nếu bọn họ cứ thế ngây dại mãi, tội này cô gánh không cam, là cô thành tâm cứu người chứ không có hại người.

Vị thanh niên nói gì đó với em gái nhỏ, rồi hai người họ nói tiếng miên với nhau, tránh tình trạng kẻ nói gà người nói vịt Hạ Lâm lấy túi thuốc luôn đeo bên người, lấy ra viên màu cam cho vào miệng nuốt xuống, túi thuốc này cũng là thành quả nghiên cứu cho riêng cô, chỉ cô dùng thôi. Dùng thuốc xong, cô từ từ nghe hiểu hai người đó nói gì, là tiếng nói của nước C.

“Hân Hân, Thần Thần đói quá! Khi nào chúng ta mới về nhà, Thần Thần muốn ăn cá viên chiên, sườn xào chua ngọt... đại tẩu nấu quá.”

Nghe cách thanh niên này nói chuyện với bé gái nhỏ, Hạ Lâm hiểu ra ‘người này thần trí không bình thường.’Bé gái nghe thanh niên kêu đói, hốc mắt không khỏi ửng hồng, nước mắt chực chờ muốn khóc nhưng đang cố kiềm nén lại. Trong tình trạng hiện tại, bé lờ mờ hiểu họ đang an toàn nhưng lại không hiểu tiếng nói của đối phương. Bé phải làm sao để người này hiểu giúp mình liên lạc với người nhà đây. Trước mắt là lo cho tiểu thúc đã, ba ba nói rằng nhà họ nợ tiểu thúc hai mạng người, nếu không có tiểu thúc xuất hiện kịp thời thì mẹ và em trai chưa ra đời đều không thoát khỏi thần chết trong trận động đất đó. Nhưng vì cứu mẹ và em trai mà tiểu thúc bị chấn thương nặng nơi đầu, từ một thiếu niên thiên tài, là niềm kiêu hãnh của gia tộc cứ vậy bị vụt tắt.

Lần này là do bé sơ ý bị ngươi xấu bắt đi, tiểu thúc vô tình nhìn thấy mới bị kéo đi cùng.

Những người đó có thể lách qua mạng lưới bảo an của gia đình phải là đám người được đào tạo chuyên nghiệp và có hệ thống. Lại đưa hai thúc cháu đến ngoại quốc xa xôi này, cho thấy thế lực sau lưng đối phương rất lớn và nhất định là người quen, thậm chí bé nghĩ có thể là một trong những vị bà con xa vẫn luôn dòm ngó gia đình nhà bé, có cơ hội liền nhảy vào kiếm chác, như cao dán chó vứt bỏ không được. Bản tính họ xấu xa, ích kỷ cực kỳ, tham tài khinh nghèo, luôn tự cho mình là trung tâm vũ trụ.

Bỗng từ bụng vị thanh niên phát ra âm thanh bất nhã.

"Ọt ọt!"

Rồi anh ta nắm tay bé gái lắc lắc mếu máo.

“Thần thần đói lắm rồi! Hức! Hức!”

Lúc này bé gái nhìn lén qua chỗ Hạ Lâm đứng, bắt gặp ánh mắt chăm chú của cô, dù đang trong trạng thái chật vật bé không khỏi xấu hổ khi bị người khác nhìn mình chằm chằm.

Biết mình thất thố, Hạ Lâm hắng giọng bắt chuyện với họ.

“Hai người yên tâm đi, ta là người tốt, tạm thời hai người an toàn rồi, đây là nhà của ta… có lẽ trước tiên để hai người ăn lót dạ gì đó rồi hẵng nói tiếp...”

Bé gái ngạc nhiên vì Hạ Lâm có thể nói chuyện với họ, ánh mắt bé ánh lên niềm cảm kích dạt dào.

Hạ Lâm chỉ họ hướng toilet đi vệ sinh tay chân và rửa mặt trước khi dùng bữa.

Nghe được ăn, vị thanh niên hoạt bắt hẳn lên.

“Ăn! Thần Thần muốn ăn.”
Bé gái ngại ngùng với cô, hướng tiểu thúc mình dụ dỗ “Tiểu thúc từ từ đã, cùng cháu đi rửa tay sạch sẽ mới ăn được.”

Thanh niên ngoan ngoãn nghe lời “Được, rửa tay xong chúng ta ăn cơm.”

Khách đi vệ sinh cá nhân, Hạ Lâm không rỗi, cô nhanh chóng chuẩn bị hai bát mì nóng sốt cho họ.

Khi cả hai rửa sạch vết bẩn trên mặt Hạ Lâm không khỏi tặc lưỡi vì vẻ xinh đẹp khánh khiết lẫn yêu mị của hai chú cháu này ‘Ai, gen nhà họ thật là tốt nha!’

Hạ Lâm không thuộc tuýp người hoa si nên chỉ chấn động vài giây liền trở lại bình thường. Cô thân thiện mời.

“Hai người ăn tạm bát mì này trước đi, sau đó tắm rửa rồi ngủ một giấc cho tỉnh táo, sáng mai chúng ta tiếp tục đề tài dang dỡ này.

Để người lạ trong nhà, Hạ Lâm cần thông báo thư ký Kim một tiếng, nếu để anh ta biết được cô giấu giếm thì lại nhảy cẩng lên cho mà xem. Với lại, cô cần mượn của anh ta một bộ đồ cho vị thanh niên kia và một bộ đồ cho bé gái này thay đổi.

Lúc này, tại phòng ngủ Kim Bình Chí.

Anh đang cùng vợ không mảnh vải che thân thảo luận đề tài có nên sinh thêm đứa thứ ba nữa không, đang lúc cả hai tình nùng ý mật, cảm xúc dạt dào thì tiếng chuông điện thoại khô cứng vang lên khiến anh muốn chửi thề, muốn bỏ qua nhưng tiếng chuông không ngừng réo gọi anh đành dừng lại nghe điện thoại.

Nhìn số hiện lên là em gái Hạ, anh hơn nhíu mày.

“Chuyện gì mà gọi anh có vẻ gấp gáp thế?”

Hạ Lâm ríu ríu xinh lỗi, sau đó nói lúc chiều ra ngoài mua đồ thì gặp hai người cơ nhỡ nên cho họ vào nhà tá túc và xin anh cho mượn hai bộ đồ để họ thay đổi.

Nghe đến đây thư ký Kim như hét lên.

“Em có điên không vậy? Họ là người thế nào mà dám đưa về nhà chứa chấp chứ hả?”

Nói một tràng rồi anh kết luận “Đợi anh qua xem!”

Vợ Kim Bình Chí thấy chồng giận giữ mắng người qua điện thoại như vậy, biết rõ là ai cô khuyên bảo.

“Anh lại cái tật không bỏ, con bé lớn rồi, nó biết chừng mực mà.”

Thấy chồng vẫn còn nóng nảy, cô đưa tay xoa cơ ngực chồng.

“Để em đi cùng anh!”

“Vậy bọn trẻ thì sao?”

Cô liếc anh “Anh không nhớ mẹ đang ở đây chơi vài ngày cùng chúng ta à, nói mẹ một tiếng, chúng ta đi chút rồi về liền.”

“Ừ, cũng được”

Lúc này Kim Bình Chí cũng không nóng nảy nữa, nếu em gái im lặng không nói mới nguy hiểm đằng này báo cáo rõ ràng, còn xin mượn hai bộ đồ cho một lớn một nhỏ nên sẽ không nghiêm trọng lắm, gặp người trực tiếp rồi quyết định sau. Vì vậy anh nối gót theo vợ cùng tắm uyên ương một hồi mới chịu thay đồ, nói với mẹ mình một tiếng rồi chở vợ sang nhà Hạ Lâm.

Chương 9: Cứu người (2)

Được phép ăn, hai mắt người thanh niên hướng vào cô phát sáng tựa đèn pha làm cô phải né đi vì ngượn. Cứ ngỡ sau đó anh ta sẽ lao nhanh đến và bê bát mì lên ăn ngấu nghiến nhưng cô đã sai, anh ta vẫn đứng đó chỉ có ánh mắt nhìn chằm chằm bát mì, sợ cái chớp mắt thôi nó sẽ biến khỏi tầm mắt anh. Có lẽ sau khi cô bé vệ sinh đưa anh đi vệ sinh tay chân thì nói gì đó với anh ta và anh ta rất nghe lời cô cháu gái nhỏ của mình.

Chắp tay ngan ngực cô bé cuối đầu cảm tạ cô, anh ta thấy vậy cũng làm theo cuối đầu. Cô bé giới thiệu về mình, cố gắng nói rõ ràng nhưng không thể giấu được âm điệu nghẹn ngào trong đó, có thể thấy cô bé chưa hết bàng hoàng cùng sợ hãi, sự kiên cường chỉ là lớp ngụy trang bên ngoài mà thôi.

“Em… em thay mặt thúc thúc cám ơn chị… em xin giới thiệu… em tên Âu Dương Diệu Hân và đây là… nhị thúc… Âu Dương Thần…”

Khách là người biết lễ nghĩa Hạ Lâm rất vui lòng, cô dịu dàng cắt ngan lời cô bé.

“Ừ, chị biết rồi, Diệu Hân đúng không? Em làm tốt lắm, xíu nữa em kể tiếp chuyện gì đang xảy ra và chị xem giúp gì được cho hai người không nha. Còn bây giờ, hai thúc cháu ăn bát mì này trước đã, lát anh trai chị đem qua hai bộ đồ sạch cho hai người thay đổi, tắm táp rồi sẽ thoải mái hơn.”

Rồi cô hối thúc hai vị khách.

“Nhanh lại ngồi xuống ăn cho nóng nè, để lâu mì nở ăn không ngon nữa đâu.”

“Dạ, cảm ơn chị.”

“Thần Thần cảm ơn.”

Thức ăn đến miệng rồi, Âu Dương Thần không câu nệ tiểu tiết gì nữa, anh ta bưng bát mì càn quét với tốc độ chóng mặt làm Hạ Lâm lo lắng thay anh ta, sợ rằng bao tử không chịu nổi mà đình công thì cô bé bên cạnh vỗ vỗ lưng anh ta, tựa như được bật công tắc, anh ta nhai nuốt điềm đạm lại dù lúc này tô mì trơ đến đáy rồi.

Cô bé tuổi dù nhỏ nhưng hành động rất chững chạc, có thể thấy được gia thế không nhỏ. Thấy cô bé định nhườn phần ăn của mình cho thúc thúc, Hạ Lâm lên tiếng ngăn cản.

“Em chia cho thúc ấy nữa bát mì thôi… có lẽ hai người đã lâu không được ăn uống đầy đủ nên chị không nấu nhiều, chị sợ bao tử vận hành không tốt, trước khi ngủ hai thúc cháu uống thêm ly sữa nữa sẽ tốt cho bao tử hơn.”

Nghe vậy, hai mắt cô bé lại đỏ hoe, gật đầu đa tạ rồi quay sang nói với thúc thúc bên cạnh.

“Thúc ăn thêm nhiêu nữa thôi, ăn nhiều bị lủng bao tử sẽ bị đau bụng, mà đau bụng là phải vào bệnh viện đó.”

Âu Dương Thần dường như dị ứng hai từ ‘bệnh viện’ này, dù tỏ vẻ thất vọng nhưng gật đầu đồng ý.

“Thần Thần hiểu rồi, Thần Thần không đi bệnh viện.”

Cô bé gật đầu, cười ngọt ngào.

“Đúng ạ, của thúc nè, thúc ăn từ từ thôi!”

“Cám ơn Hân Hân! Thần Thần ăn từ từ thôi!”

Hai vị khách ăn xong, Hạ Lâm mở phim siêu nhân ngôn ngữ nước C cho hai vị khách xem nhưng Diệu Hân không chịu, bé muốn giúp cô rửa bát. Hạ Lâm không muốn tạo áp lực cho cô bé nên đồng ý còn mình thu dọn xung quanh.

Xong rồi, cô cùng Diệu Hân lại sopha xem phim siêu nhân cùng Âu Dương Thần tầm nữa giờ thì chuông cửa vang, xác định anh Kim tới Hạ Lâm nhấn công tắc mở cổng, quan sát xe anh vào an toàn cô nhấn đóng cổng lại.

Vào đến nhà không chỉ anh trai, còn có chị dâu nữa Hạ Lâm có chút ngại.

“Em chào chị Linh, anh chị cùng đi… vậy mấy bé ở nhà một mình có sao không ạ?”

Chị Linh nháy mắt cười.

“Không sao đâu em, mấy hôm nay bà nội lên chơi nên anh chị nhờ bà trông hộ một chút.”

Rồi Mỹ Linh quét ánh mắt qua một lớn một nhỏ đang đứng dựa sát nhau.

“Đây là hai vị khách mà em nói lúc nãy sao?”

Hạ Lâm gật đầu rồi nhìn qua anh Kim, người vẫn im lặng từ lúc bước vào cửa tới giờ. Bình thường trông anh Kim hòa đồng hay cười nói mà lầm, một khi có chuyện lớn xảy ra, anh là người nghiêm túc hơn bao giờ hết, đặc biệt là lúc này, đến cô còn khiếp nói chi hai vị khách mới lần đầu gặp. Hạ Lâm chưa biết ứng đối ra sao thì Mỹ Linh lên tiếng.

“Được rồi ông xã, anh dọa người ta muốn khóc luôn rồi kìa, có gì từ từ nói chuyện.”

Mỹ Linh lôi kéo anh lại sopha ngồi xuống, có chị dâu trấn áp, Hạ Lâm ra hiệu cho hai vị khách yên tâm rồi mình đi lại bếp bưng nước suối ra.

Kim Bình Chí sớm lăn lộn ngoài xã hội, gặp gỡ, tiếp xúc qua đủ loại người rồi nên ánh mắt nhìn người khá chuẩn, xác định hai người kia tạm thời không nguy hiểm anh cũng hòa hoãn thái độ lại.
Nghe khách phát âm ngôn ngữ C, anh hơi ngạc nhiên rồi gật đầu cho bé nhỏ nói chuyện tiếp vì anh xác định thêm một điều nữa, người thanh niên kia thần trí không bình thường, mà nên nghiêm túc trao đổi cùng cô bé nhỏ, khi nghe cô bé giới thiệu về bản thân thì anh cắt ngan, dùng ngôn ngữ nước C hỏi lại.

“Sao cơ? Cháu nói mình là Âu Dương Diệu Hân… cháu… cháu chính là trưởng nữ nhà Âu Dương Hạo sao?”

Cô bé gật đầu xác nhận.

Rồi anh chỉ qua người thanh niên bên cạnh.

“Anh ta là vị nhị thúc…”

Biết anh ám chỉ điều gì, bé gái gật đầu.

“Vâng, đây là nhị thúc nhà cháu, Âu Dương Thần”

Mỹ Linh ngồi bên cạnh, cô không rành ngôn ngữ nước C lắm nhưng cũng hiểu lõm bõm đôi câu. Cô quay sang cảm thán với Hạ Lâm.

“Ai da, không ngờ người em cứu chính là người nhà họ Âu Dương nước C đấy.”

Hạ Lâm là người ngoại bang, dù đến thế giới này định cư vài năm rồi nhưng những lắt léo ngoài xã hội kia cô không biết và cũng không có hứng thú muốn biết bởi cô còn cả một kho tàng tri thức y khoa chưa nghiên cứu xong nữa, những chuyện đầu tư, tiếp xúc khách hàng đều do anh hai (anh Kim) và anh ba (anh Cao) lo liệu cả rồi. Trừ mỗi tuần ghé cửa hàng lưu niệm một lần và đưa mẫu hàng mới thì Hạ Lâm vùi đầu nghiên cứu y khoa cùng nâng cấp Rương thương hành.

Nói tên gia tộc lớn nhà người ta mà Hạ Lâm ngơ ngác như vịt nghe sấm, Mỹ Linh thôi không tám với cô nữa mà im lặng ngồi bên nghe chồng hỏi chuyện khách.

Sau một giờ trò chuyện, Kim Bình Chí chấp nhận để hai vị khách lưu tạm tại nhà Hạ Lâm, anh hứa sáng mai liên lạc với gia đình Âu Dương bên kia để họ đến đón hai người.

Cả ngày trời leo trèo hái thuốc, thêm cả buổi tối quay mòng mòng xác minh danh tính hai vị khách của anh Kim, khi cô và khách lên giường ngủ là ba giờ mười lăm phút sáng.

Reng! Reng! Reng!

Cảm giác như vừa mới chợp mắt thì có người đánh thức, Hạ Lâm định bỏ qua nhưng người gọi bên kia rất nhẫn nại gọi tiếp hai cuộc nữa. Với lại, người có số nhà riêng chỉ vài người thôi nên cô với tay lấy điện thoại, mở khóa trượt alo, giọng điệu còn rất ngái ngủ.

“Alo!”

Giọng cười trầm ấm đầu bên kia vang lên.

[Em còn ngủ sao?]

Nghe tiếng là anh Cao, Hạ Lâm tỉnh táo hơn, đưa tay che miệng ngáp một cái to nói.“Aiz! Hôm qua có chút chuyện, ba giờ sáng em mới đi ngủ đấy.”

Cao Thiên Hựu ngạc nhiên.

[Có chuyện gì mà em ngủ trễ vậy? Mà sáng nay cái người cuồng công việc kia cũng nói nghỉ nữa ngày… hai người giấu anh chuyện gì phải không?]

Lúc này Hạ Lâm ngồi nhỏm dậy vội giải thích.

“Haiz! Em không bị sao cả, chỉ là có chút chuyện… em tính sáng nay nói cho anh nghe nè, mà chiều nay anh còn phải xuống tỉnh thị sát đúng không?”

[Ừ, nhưng chuyện đó có gì to tát đâu, kể anh nghe chuyện gì mà úp úp mở mở thế.]

Hạ Lâm liền kể một mạch sự tình rồi nói lý do là sao mình không gọi anh.

“… bởi vậy, em mới gọi báo cho anh hai trước… có gì trưa nay anh ghé nhà em ăn cơm rồi gặp hai người đó luôn.”

[Ừ, cũng được, vậy đi!]

“Dạ!”

Nghe điện thoại xong Hạ Lâm tỉnh táo hẳn, nhìn đồng hồ điểm gần mười giờ trưa, cô giật mình ‘Aiz! Không biết hai người kia thế nào rồi.’

Hạ Lâm đổi quần áo ngủ, đánh răng rửa mặt xong mở cửa đi xuống, lúc này phòng bên cạnh cũng mở cửa ra, là cô bé nhỏ.

Hạ Lâm cười giao tiếp buổi sáng.

“Chào em gái, em ngủ có được không?”

Cô bé gật đầu cười.

“Dạ được, cảm ơn chị.”

“Chị có để hai cái bàn chải đánh răng cùng khăn mặt mới đó, em thấy chưa?”

“Dạ rồi, em vừa vệ sinh cá nhân xong ạ.”

“Ừ, vậy thúc thúc em sao rồi?”

Cô bé ngượn ngùng đáp.

“Thúc ấy còn ngủ ạ.”

“Không sao, để thúc ấy ngủ thêm, chúng ta xuống làm gì đó ăn rồi chuẩn bị bữa trưa, hôm nay có nhiều khách ghé nhà ăn cơm đấy.”

Cô bé ngạc nhiên, bối rối.

“Sao ạ?”

Hạ Lâm cười trấn an.

“Em không cần khẩn trương đâu, là gia đình anh chị tối qua em gặp thêm hai đứa nhỏ và một anh trai khác của chị nữa thôi.”

Nghe Hạ Lâm giải thích, Diệu Hân gật đầu cười.

“Dạ chị.”

Chương 10: Tiểu tử Cao này bị điên rồi

Diệu Hân muốn giúp đỡ làm bữa sáng, Hạ Lâm chỉ bé lột vỏ hành tỏi giúp mình. Được Hạ Lâm giao việc, cô bé cười rạng rỡ ngồi nghiêm túc làm, thấy vậy Hạ Lâm cũng cười.

Bữa sáng này ăn cháo đậu sẽ tốt cho bao tử của hai vị khách.

Hạ Lâm múc gạo vào nồi đem vo thì chuông cửa vang, nhà có khách viếng thăm sớm, nhìn qua mắt mèo biết gia đình anh Kim tới, có chú bảo vệ mở cổng rồi, cô vào múc thêm ít gạo nữa đem vo, nấu dư còn hơn thiếu.

Bật nút nấu cho nồi cháo xong thì tiếng bọn trẻ nhà anh Kim líu ríu bên ngoài phòng khách rồi, lau khô tay mình, cô nói Diệu Hân rửa tay rồi cùng mình ra gặp bạn mới. Cô bé mới hơn bảy tuổi, còn quá nhỏ quán xuyến chuyện bếp núc thế này.

Diệu Hân ngập ngừng một chút cũng dạ, rửa tay lau khô xong cùng cô đi ra ngoài.

Hai đứa nhỏ thấy cô ra, liền chạy tới đu đeo, đứa thì nắm tay đứa thì kéo áo cô.

“Cô Lâm ơi! Tụi con tới chơi với cô nè, cô có vui không?”

Hai đứa nhóc này rất hiếu động, mỗi lần gặp chúng đều như vậy nhưng Hạ Lâm không phiền, cô rất thích chúng. Đôi lúc nhìn chúng quá thân thiết với cô, chị Mỹ Linh phải thốt lên ‘Đây có phải con tôi mang nặng đẻ đau không vậy trời!’

Kim Nhất Trung, con trai nhỏ nhà anh Kim lên tiếng.

“Cô ơi, hôm nay mẹ con có đem thịt cừu và xúc xích theo, nói trưa nay ăn cơm nhà cô đó… còn nói… nói có bạn mới cùng chơi với tụi con nữa.”

Ánh mắt thằng bé hấp háy mong chờ, bé muốn gặp người đó quá.

Hạ Lâm cười vui vẻ, xoay người đưa tay vẫy Diệu Hân đang đứng cách mình một giang tay phía sau.

“Hân Hân lại đây, chị giới thiệu với em nè, đây là Nhất Trung và đây là Thục Nhi, cả ba cùng làm quen nha.”

Diệu Hân gật đầu chào, cô bé không nói chuyện bởi không hiểu ngôn ngữ của mọi người.

Hạ Lâm lấy điện thoại, chỉ cho ba đứa trẻ cách giao tiếp chuyển đổi ngôn ngữ qua công nghệ thông tin, khi đối phương dùng phần mềm chuyển đổi nói chuyện tức khắc phần mềm tự dịch ra cho bọn trẻ hiểu, với cách giao tiếp mới này, bọn trẻ có vẻ hào hứng nhất là hai đứa nhỏ nhà anh Kim.

Có hai đứa nhỏ nhà anh Kim chơi với Diệu Hân rồi, Hạ Lâm an tâm cùng chị Mỹ Linh vào bếp làm bữa sáng cho xong.

Không thấy anh Kim cùng vào, cô hỏi.

“Ủa, anh trai không cùng qua đây với chị ạ?”

“Xíu nữa em, ổng chở chị và bọn nhỏ qua đây sau đó ghé công ty một chút, nói chuẩn bị tài liệu gì đó để chiều cùng anh Cao đi thị sát ở tỉnh.”

“À!”

Gật đầu hiểu, Hạ Lâm tiếp tục trông nồi cháo, chị Mỹ Linh sơ chế thức ăn chuẩn bị nấu bữa trưa.

Nồi cháo sắp hoàn tất, lúc này hương thơm lan tỏa khắp nhà, nghe mùi là muốn ăn thôi.

Hạ Lâm đang lúi húi công đoạn nêm nếm cuối cùng, vừa quay ra cô giật bắn mình, suýt nữa đánh rơi cái vá trên tay.

“Ối, anh Thần Thần, anh thật biết hù người khác đấy, sao anh không nói gì mà đứng sau lưng tôi vậy?”

Lúc này chị Linh cũng nhìn qua, thấy anh ta đứng bất động nhìn nồi cháo đầy thèm thuồng thì cười hì hì.

“Để đó chị nêm cho, em gọi Hân Hân vào kéo anh ta đi đánh răng rửa mặt trước đã.”

Hạ Lâm gật đầu, đưa vá nêm trên tay cho chị Mỹ Linh, còn mình đi gọi Diệu Hân xử lý ông thúc thúc háu ăn này.Đã quá trễ dùng bữa sáng, trừ Thần Thần cùng ba đứa trẻ, hai người lớn chân chính chỉ ăn một chén nhỏ mà thôi.

Bọn trẻ ăn no uống đủ lại tiếp tục chơi đùa, lúc này có thêm người gia nhập đội ngũ, bọn trẻ chia làm hai phe chơi. Hai bé gái cùng chơi trò búp bê, hai kẻ còn lại ngồi xem phim siêu nhân phụ đề nước C, đầu óc Âu Dương Thần tuy bị ảnh hưởng do tai nạn nhưng không đến nỗi quên hết kiến thức cơ bản, anh ta có thể đọc hiểu chữ viết nước mình.

Bữa trưa này rất phong phú, có sườn xào chua ngọt, thịt cừu hầm khoai tây và xúc xích áp chảo.

Kim Bình Chí cùng Cao Thiên Hựu trở lại vừa khéo cơm nước xong xuôi, bởi chiều nay hai người họ đi thị sát dưới tỉnh hai ngày nên Hạ Lâm rót cho mỗi người một phần ba ly Cardhu uống lấy vị mà thôi.

Cao Thiên Hựu đến, anh nhìn hai vị khách im lặng dừng vài phút và không nói gì cả.

Bữa cơm này có bọn trẻ khuấy động không khí, cuối cùng hoàn tất trong vui vẻ hài hòa.

Kết thúc bữa cơm, anh Kim và anh Cao vào phòng dành cho khách nằm nghỉ, đợi đến giờ sẽ xuất phát.

Diệu Hân muốn giúp cô rửa bát nhưng cô không cho, đuổi ra ngoài chơi cùng bọn trẻ, đợi một chút tiêu thực rồi sẽ bảo bọn trẻ đi ngủ trưa.

Ba giờ chiều, hai anh trai phải lên đường đi công tác, anh Kim có chị Mỹ Linh chiếu cố rồi, chỉ có anh Cao cô đơn một mình nên Hạ Lâm quan tâm hỏi.

“Đồ dùng cá nhân anh mang theo đủ chưa?”

Cao Thiên Hựu gật đầu.

“Đủ rồi em.”

Hai anh trai đi rồi, chị Mỹ Linh tắm rửa cho bọn trẻ xong thì gửi chúng ở lại nhà cô chơi, tối chị qua đón về ngủ, giờ chị phải về xem bà nội bên đó thế nào, sáng giờ bà có một mình trông nhà chắc là buồn lắm.

Con đường xuống tỉnh càng lúc càng mát mẻ, có lẽ do cây cối xung quanh còn nhiều hơn trong thành phố, tài xế chở Kim Bình Chí và Cao Thiên Hựu rẽ vào con đường đi tỉnh Cam Ninh, xe chạy thêm một giờ nữa mới tới nơi cần đến

Sáng mai có cuộc họp sớm cùng cán bộ nhà máy ở đây nên cả ba người thuê khách sạn nghỉ ngơi trước. Kim Bình Chí thuê ba phòng đơn, lần trước đi công tác thuê chung phòng đôi lại bị Cao Thiên Hựu phàn nàn với lý do anh ngáy quá to anh ta không ngủ được. Từ đó, mỗi lần cùng đi công tác, anh đều thuê phòng đơn ngủ cho thoải mái lại không bị ai phàn nàn.

Làm xong thủ tục, bà chủ gọi người giúp việc dẫn khách lên phòng.“Lâm Ninh! Lên dẫn ba vị khách nhận phòng này.”

“Dạ cô!”

Cao Thiên Hựu nghe bà chủ nhắc cái tên thì tinh thần có phản ứng rồi, đến khi nghe âm thanh đáp lại, toàn thân liền căng cứng khẩn trương. Quét ánh mắt về phía phát ra âm thanh, anh muốn biết ‘Có phải là người ấy không?’

Thấy người xuất hiện, hơi thở Cao Thiên Hựu rối loạn dồn dập, ánh mắt nhìn người xuất hiện vừa giận dữ lại là đau lòng.

Lâm Ninh nhận chìa khóa phòng bà chủ đưa, ngẩn đầu tươi cười mở miệng định nói ‘Để em dẫn mọi người đi nhận phòng’ thì không thốt ra được, ngôn ngữ bị ép nghẹn nơi cổ.

Kim Bình Chí cảm thấy có gì đó quỷ dị ở đây, phát hiện tên mặt lạnh bao năm hôm nay như ăn phải thuốc kích thích, vẻ mặt muôn đời không đổi lại liên tục thay đổi chỉ trong vài phút.

Anh đưa tay lắc lắc vai người anh em.

“Này, chú ổn chứ?”

Mà bên kia, bà chủ thấy thái độ nhân viên mình cùng vị khách kia, không biết quá khứ hai người thế nào nhưng không thể ảnh hưởng đến công việc được, bà lên tiếng gọi.

“Lâm Ninh!”

Lâm Ninh hoàng hồn, tránh né ánh mắt gay gắt của Cao Thiên Hựu, trả lời bà.

“Dạ cô.”

“Cô không sao chứ? Là người quen à?”

Lâm Ninh chưa biết trả lời thế nào thì Cao Thiên Hựu lên tiếng.

“Anh cùng tài xế Minh nghỉ ngơi ở đây đi, tôi có việc phải giải quyết.”

Rồi mạnh mẽ cầm tay Lâm Ninh, nói với bà chủ khách sạn.

“Không biết cô ấy mấy giờ tan làm, nhưng tôi phải đưa cô ấy đi!”

Rồi kéo Lâm Ninh đi theo mình mà không cho ai kịp phản ứng. Lúc Kim Bình Chí hoàng hồn thì người đi mất rồi, anh xin lỗi bà chủ khách sạn vì sự cố này rồi gọi điện thoại cho Cao Thiên Hựu, đến cuộc gọi thứ ba đầu bên kia mới chịu nghe máy, vì thế anh liền phủ đầu trọng điểm.

“Tôi không cần biết anh đang bị điên thế nào nhưng sáng mai không được phép vắng mặt.”

“Được!”

Nghe được đáp án xong là tiếng tút tút dài, sau đó gọi lại thì không liên lạc được khiến anh bực mình muốn văng tục.

Cao Thiên Hựu một đường nắm tay con gái người ta kéo đi, mặc ai đó nói đau, anh đi từ từ thôi cũng không phản ứng lại, cho đến khi có một cơn gió lạnh tạp vào mặt, tinh thần tỉnh táo hơn, anh mới thôi dừng lại nhưng lực trong tay vẫn chưa thả lỏng.

Cô gái bên cạnh than vãn.

“Anh… thả tay em ra đi, đau quá!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau