CUỘC SỐNG SÂU GẠO VẠN VẠN TUẾ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Cuộc sống sâu gạo vạn vạn tuế - Chương 11 - Chương 12

Chương 11: Tại sao không tin tưởng anh?

Suốt quãng đường bị Cao Thiên Hựu thô lỗ kéo đi, nếu là người khác Lâm Ninh liều mạng phản kháng rồi, nhưng với anh thì không thể. Hiếm khi anh bộc lộ cảm xúc chân thực thế này, cho dù ở bên cạnh cô cũng chỉ thể hiện một chút rất nhỏ, không tinh tế thì khó mà nhận ra. Duy nhất một lần chứng kiến anh nổi giận lôi đình là thời điểm anh chống đối cùng dòng tộc để được gắn bó với cô.

Dường như anh không nghe thấy tiếng cô van xin, bàn tay nắm chẳng khác nào gọng kìm thắt chặt cổ tay làm cô đau không chịu nỗi, mỗi bước chân càng lúc càng rã rời, chân nọ đá chân kia chật vật theo bước chân anh.

Nơi này không phải là nội thành nhưng phố xá cũng sầm uất không kém, được cái không khí mát mẻ trong lành hơn, người người đi lại về khuya ít hơn. Hình ảnh nam thanh niên tuấn tú kéo theo cô gái nhỏ đập vào mắt người đi đường chính là ‘cặp tình nhân đang giận dỗi’ họ lắc đầu mỉm cười cảm thán ‘Ôi, đúng là giới trẻ’ và thức thời tránh đi.

Dừng lại, Cao Thiên Hựu nhắm chặt hai mắt điều tức hơi thở còn đang hỗn loạn trong lồng ngực, Lâm Ninh bên cạnh dùng giằng van xin.

“Anh… buông tay em ra đi…đau quá!”

Cao Thiên Hựu mở mắt, lúc này anh mới chú ý lực đạo trong tay mình. Thả lỏng lực tay nhìn cô rối rắm thì Lâm Ninh thề thốt.

“Anh buông tay em đi, em không bỏ chạy đâu mà!”

Sau vài phút lưỡng lự, Cao Thiên Hựu dần buông tay cô, anh nói.

“Xin lỗi!”

Đang xoa xoa cổ tay hằn đỏ của mìn, nghe anh nói hai từ này bất giác Lâm Ninh dừng cử động, toàn thân đình trệ nhìn anh không chớp mắt, sống mũi có chút lên men.

Những năm không có anh bên cạnh cô nhớ anh nhiều lắm, nỗi nhung nhớ như chú sâu nhỏ mỗi ngày gặm nhấm lòng cô. Nhiều đêm âm thầm rơi lệ, nước mắt thấm ướt gối mềm vì hối hận nhưng tỉnh lại rồi cô luôn tự nhủ, nếu lựa chọn rời xa anh thì không được quyền hối hận cô có tư cách gì quấy rầy cuộc sống của anh.

Tâm trạng Cao Thiên Hựu không khá hơn cô là bao, có những người dùng một ngày để quên người cũ và bắt đầu cuộc sống mới, cũng có người một lúc yêu nhiều người, không cùng người này thì đã có người kia. Còn anh, đời này chân ái duy nhất chính là cô, người sưởi ấm con tim giá lạnh của anh, đem cho cảm giác an bình, ấm áp. Cứ ngỡ cùng trải qua bao gian nan cả hai sẽ mãi bên nhau, vậy mà…

Mấy năm qua anh vẫn không ngừng tìm kiếm cô nhưng chẳng thu được chút tin tức gì, không ngờ rằng bọn họ cùng hội ngộ trong hoàn cảnh thế này.

Gặp lại cô có nhiều điều anh muốn hỏi, nhưng khi mở miệng chỉ một câu duy nhất, câu mà nhiều lần anh tự hỏi.

“Tại sao em không tin tưởng anh?”

Câu hỏi ấy chẳng khác nào con dao đâm thẳng trái tim mong manh của cô, không phải cô không tin tưởng anh mà là cô không đủ tự tin sánh bước cùng anh, chỉ có thể vướng ngán chân anh, khi nghe anh chất vấn trái tim cô như vỡ òa rung rẩy.

“Em… xin lỗi anh! Huhu…”

Cô đau lòng, anh cũng không dễ chịu, ngước nhìn bầu trời tĩnh mịt điểm vài ánh sao thưa, anh thở nhẹ lẳng lặng kéo cô vào lòng mình, vỗ vỗ tấm lưng gầy yếu ‘đừng khóc nữa được không em?’

Họ cứ đứng như vậy cho đến khi người đi lại trên đường thưa dần, cho đến khi cô nhẹ lòng nín khóc ngẩn đầu đối mặt nhìn anh.

Những lời muốn nói chỉ nhìn vào mắt của em và anh là đủ rồi, sâu tận thâm tâm cả hai đều có một chút e sợ cho nên họ không muốn phá hỏng khoảnh khắc này.

Đưa tay lau nước mắt người con gái trong lòng, ghé sát mặt anh thở nặng trách móc.

“Anh phải làm sao với em đây!”

Chút tiếp xúc dịu dàng quấn chặt hai tâm hồn với nhau, những đau khổ giận hờn kia đã là quá khứ không cần nhắc lại, chỉ biết rằng trong tim anh có em và trong tim em chỉ có anh là đủ rồi.

Reng! Reng! Reng!

Tiếng chuông thoại cứ thế ầm ĩ phá ngan, dù muốn bỏ qua cũng không được, dứt khỏi nụ hôn cuồng dã của anh Lâm Ninh áy náy.

“Em… em nghe điện thoại chút!”

Màn hình hiển thị hai cuộc gọi nhỡ của thím sáu, Lâm Ninh giật mình sực nhớ ‘cô quên phải đi đón Lâm Gia’. Chưa kịp bấm số gọi lại thì thím sáu tiếp tục gọi tới, trước khi nhận điện thoại cô hít thở một cái thật sâu để giọng nói mình bình thường.

“Dạ, con nghe thím!”

[Cô Ninh đó hả, cô chưa xong việc sao?]
“Dạ, xong rồi ạ, thật ngại quá, mười lăm phút nữa con ghé nhà thím.”

[Ừ! Thấy trễ nên tôi gọi xem cô có xảy ra chuyện gì không, không sao thì tốt rồi.]

“Dạ, cảm ơn thím, con cúp máy!”

[Ừ!]

Nghe cô nhận điện thoại có vẻ quá khách sáo, Cao Thiên Hựu không hỏi chỉ im lặng nhìn cô.

Về Lâm Gia cô thật khó có thể giải thích rõ ràng liền lúc này, cô nói với anh.

“Anh cùng em đi tới chỗ này trước đã, có gì về nhà em giải thích sau.”

Anh gật đầu, cả hai cùng đón taxi đi.

Lâm Ninh nói địa chỉ cho tài xế chở bọn họ rồi quay sang nói với anh.

“Chúng ta đến nhà thím sáu đón người trước, chỗ đó cách chỗ em ở không xa lắm.”

Suốt quãng đường là sự im lặng, Cao Thiên Hựu nóng lòng muốn biết người cô đi đón là ai.

Tới nơi, anh nói tài xế đợi bọn họ một chút rồi cùng theo cô đi đón người.

Một quả cầu xin xắn chạy ra gọi cô khiến anh sững sờ tại chỗ.

“Mami! Mami đi làm về rồi!”

Lâm Ninh cuối xuống ôm cục bột xin xắn vào lòng xoa đầu hỏi.

“Hôm nay ở nhà với bác Bông có ngoan không?”

Lâm Gia dụi mặt vào lòng cô nhắm mắt uể oải trả lời.
“Bông ngoan.”

Có vẻ bé đang ngủ, nghe tiếng cô mới chạy ra đón. Sửa tư thế con ngủ thoải mái Lâm Ninh nhìn qua thím sáu gật đầu.

“Hôm nay thật làm phiền thím đợi tới giờ!”

Thím sáu gật đầu cười tỏ ý không sao, nhìn người đàn ông phía sau cô thím hỏi.

“Vị kia là!”

Lâm Ninh chưa kịp trả lời thì Cao Thiên Hựu trả lời một cách dứt khoát.

“Ba của bé bông.”

Nghe anh nói vậy không những thím Sáu mà bản thân Lâm Ninh cũng giật mình vì cô chưa nói với anh gì cả.

Thím Sáu không thuộc dạng giữ trẻ chuyên nghiệp, do rỗi rảnh lại thích con nít nên nhận vài đứa trẻ trong xóm trông hộ thôi, những đứa trẻ này đều là con cái gia đình lao động khó khăn, giá cả rẻ lại là người có tâm nên nhiều gia đình yên tâm đến cậy nhờ thím.

Lâm Ninh là người từ nơi khác đến, lại làm mẹ đơn thân nên phí giữ bé Bông thím thu thấp hơn mọi người một chút, ba bé Bông đột ngột xuất hiện thế này thím không khỏi bất ngờ.

Khí thế bức người của người này toát ra làm thím hơi xấu hổ, có lẽ thím nhiều chuyện rồi thì phải. Thím nói.

“À, bé Bông buồn ngủ lắm rồi, cô cậu nhanh đem con bé về cho nó ngủ đi.”

Lâm Ninh dạ cảm ơn thím, Cao Thiên Hựu lạnh nhạt gật đầu chào.

Lên xe, Cao Thiên Hựu không biểu hiện gì nhưng Lâm Ninh biết, anh đang rất giận cô vì giấu chuyện bé Bông, nhưng cô không cố ý mà.

Cao Thiên Hựu lạnh nhạt lên tiếng.

“Đưa con anh bế!”

Cô còn lăn tăng bối rối thì anh hỏi tiếp.

“Sao?”

Cô vội lắc đầu.

“Không có gì rồi cẩn thận giao con cho anh.”

Đổi chỗ ngủ, bé Bông trở mình lầm bầm vài câu lại tiếp tục ngủ say, nhìn bé con nằm gọn trong lòng mình, tâm trạng anh ngũ vị tạp trần ‘bé con của anh đây sao? Vậy mà anh không hề hay biết gì về con cả…”

Chỗ cô ở thuộc khu nhà trọ bình dân, gồm hai dãy phòng đối diện nhau, đi vào, phòng bên tay phải kế cuối.

Cô mở cửa để anh bế con vào, bây giờ đã trễ hết thảy các phòng đều đã đóng cửa, vào nhà cô cũng đóng cửa lại.

Diện tích phòng không lớn, gồm một gác xép phía trên, khu sinh hoạt bên dưới cùng cái phòng vệ sinh nhỏ, đồ vật bên trong thiếu thốn vô cùng, nhìn cảnh này càng khiến anh giận cô hơn.

Hầu hết sinh hoạt của Lâm Ninh đều bên dưới, gác xép dùng để chất đồ đạc.

Cô trải xong chỗ ngủ quay sang bảo anh.

“Anh đưa con cho em… anh vào trong rửa mặt trước đi!”

Chương 12: Biện giải

Cao Thiên Hựu đột ngột nổi điên bắt cóc con gái người ta, Kim Bình Chí tự nhận bản thân thiên biến vạn hóa cũng trở tay không kịp. May anh kịp bình tĩnh gọi liền cuộc điện thoại, Cao Thiên Hựu nói mai có mặt đúng giờ tham gia cuộc họp thì anh yên tâm rồi, nếu anh ta tắt máy không nghe, có mà lật tung cả vùng này anh cũng phải kiếm cho ra kẻ gây chuyện này, tẫn một trận cho hả giận trước còn phải trái gì đó tính sau.

Bà chủ nhà sau vài giây ú ớ bất động bình tĩnh lại, bà tính hô hoán lên thì Kim Bình Chí vội ngăn cản.

“Ấy ấy cô ơi! Bình tĩnh, bình tĩnh đi, còn cháu ở đây cơ mà.”

Bà chủ lớn tiếng giọng hơi run, có lẽ vẫn chưa thực sự bình tĩnh lắm “Chú nói bình tĩnh, tôi như thế nào bình tĩnh… Nhân viên tôi bị người ta bắt cóc ngay trước mặt… cậu nói tôi có thể bình tĩnh sao?”

Nghe trên này ồn ào, dưới nhà một nam một nữ đi lên. Thấy bọn họ, hai mắt bà chủ trọ sáng hẳn như thể gặp được cứu tinh, bà vẫy nam thanh niên gọi gấp.

“Thanh Bình, con gọi điện báo cảnh sát giúp mẹ, nhanh nhanh đi con.”

Thanh Bình là con trai thứ hai bà chủ nhà trọ, người phụ nữ đi bên cạnh anh là chị dâu, vợ anh cả.

Thấy mẹ chồng ít khi thất thố như vậy, cô con dâu lo lắng hỏi “Mẹ không bị thương chứ?”

Thanh Bình không nói, anh nhìn mẹ mình có vẻ không sao lại nhìn xung quanh một lượt, không phát hiện vết tích bất thường nào…

Thấy anh còn chần chờ, bà chủ trọ hối thúc “Con còn đứng ngẩn đó làm gì, nhanh bấm số báo án đi!”

Báo án? Án gì?

Thanh bình cùng cô con dâu tròn mắt nghi hoặc nhìn mẹ mình. Anh hỏi.

“Án gì ạ, mẹ bị mất gì sao?”

Lúc này anh chỉ có thể nghĩ mẹ hoặc hai vị khác kia bị mất thứ gì đó quan trọng nên mới lo lắng như vậy.

Kim Bình Chí định đứng ra giải thích thì bà chủ trọ giành nói trước. Bà chỉ vào anh.

“Bọn họ bắt Lâm Ninh đi rồi.”

“Gì ạ?” Con bà chủ đồng thanh hô lên.

Bà chủ trọ quét ánh mắt sắc bén nhìn Kim Bình Chí rồi sơ lược một tràng kể không ngơi nghỉ, mấy lần Kim Bình Chí muốn ngắt lời bà mà không được, thực oan quá mà.

Lâm Ninh kiểu người dịu dàng, chịu thương chịu khó nên rất được lòng gia chủ nơi đây, nghe mẹ kể Lâm Ninh bị bắt cóc cả hai chị em đều giận dữ, nói báo cảnh sát là đúng rồi.

Kim Bình Chí không ngại lên đội ngồi uống trà, chỉ là anh muốn sự việc giải quyết trong ôn hòa, nhanh kết thúc anh còn nghỉ ngơi nữa, giải quyết cho xong chuyện Nhà máy trong tuần này, đầu tuần sau anh có hẹn với nhà Âu Dương rồi.

Trưng vẻ mặt tố khổ, anh nói “Chú em của tôi ơi, chú nghe tôi nói cái đã, xong rồi mọi người xem có nên báo cảnh sát hay là không, được chứ?”

Mọi người còn đang suy nghĩ thì người con dâu nhìn mẹ chồng và em chồng nói “Người ta đã nói vậy, mẹ và chú hai chờ chút xem anh ta giải thích thế nào... sau đó báo cảnh sát cũng chưa muộn.”

Kim Bình Chí cảm kích người chị dâu, anh nói “Chuyện vừa rồi thực sự tôi cũng bất ngờ không kém mọi người, nhưng tôi xin nhấn mạnh trước ‘chúng tôi là những công nhân lương thiện đàng hoàng’ Người lúc nãy là em trai, cũng là đồng sự cùng công ty chúng tôi, hôm nay chúng tôi xuống vùng ngoại ô này là thị sát nhà máy Tùng Quân.”

Nói đến Nhà máy Tùng Quân, người dân sống ở vùng này ai ai cũng biết, tuy Nhà máy thành lập và hoạt động chưa tới ba năm nhưng rất được chính quyền cũng như người dân nơi đây nhiệt liệt hoan nghênh. Bên cảnh giải quyết phần lớn lao động nhàn rỗi địa phương mà những chủ dịch vụ như thức ăn nhanh, quán nhậu, quán giải khát doanh thu bình quân tăng đáng kể. Hơn nữa, ông chủ lớn Nhà máy này là người rất nhân hậu, ngoài đóng góp một khoản lớn vào quỹ tình thương địa phương, cá nhân Nhà máy còn tổ chức buổi phát quà Nhân ái nhân dịp cuối năm, giúp người cơ nhỡ có được cái tết ấm cúng.

Nhìn anh vài giây, Thanh Bình hỏi “Anh chứng minh cho tôi xem thử?”Bà chủ trọ tiếp lời “Đúng vậy, nếu không chúng tôi phải báo cảnh sát.”

Nói suông thật khó để người khác tin tưởng, anh đành gọi điện thoại cho công an địa phương đến xác nhận thân phận giúp mình, tự mình chủ động gọi vẫn hay hơn để người khác gọi.

Vị cán bộ địa phương đến, anh ta nhận ra anh. Bắt tay chào hỏi và giải thích rõ ràng với gia chủ. Bà chủ trọ gọi điện thoại xác định Lâm Ninh ổn, lúc này mọi người mới vui vẻ bắt tay nhau giảng hòa, hiểu lầm xem như được xóa bỏ.

Tiễn vị cán bộ về, hẹn lần sau uống nước cùng anh ta, Kim Bình Chí vội vàng làm thủ tục nhận phòng, lúc này trong người thực bức rức khó chịu, anh muốn nhanh đi ngâm nước nóng thư giãn một chút.

Dự định thuê ba phòng nhưng giờ thuê hai phòng là đủ, tầng một tầng hai sớm đầy, tầng ba còn một phòng đơn nên anh tài xế ở tầng bốn.

Anh tài xế xách hộ túi xách Cao Thiên Hựu để vào phòng Kim Bình Chí xong, liền chào anh đi tiếp lên trên nhận phòng mình.

“Em để túi xách ở đây, em đi nhận phòng nha anh!”

“Ừ, chú tắm xong gọi điện cho tôi.”

“Dạ anh.”

Đóng cửa bấm chốt, thuận tay bật máy điều hòa lên, Kim Bình Chí đem để túi xách trên vai xuống cái ghế dựa. Trên bàn nhỏ để sẵn một khay nước uống các loại, anh lấy một chai nước lọc mở nắp uống.

Từ chiều đến giờ khát khô cả cổ, rất nhanh bình nước còn lại chưa đến nữa bình. Thả người xuống giường nằm nghỉ, anh cầm điện thoại bấm gọi, rất nhanh đầu bên kia bắt máy.

[Anh tới rồi à? Sao giờ anh mới gọi điện?]

“Ừ, có chút chuyện đó mà”

Nghe chồng nói vậy, Mỹ Linh có chút lo lắng.
[Không sao chứ anh?]

Kim Bình Chí cười trấn an “Anh ổn, chuyện riêng của tiểu tử họ Cao đó mà…”

Anh đang nói chuyện thì nghe bên kia có tiếng gọi, là tiếng nói của mẹ anh, sau đó vợ anh nói.

[… Anh không sao em yên tâm rồi, có gì tối em gọi lại cho anh nha!]

“Ừ!”

Vứt điện thoại sang một bên, Kim Bình Chí xuống giường quyết định đi tắm nước nóng.

Lại nói đến Cao Thiên Hựu, anh đang loay hoay rửa mặt thì Lâm Ninh chìa cho anh bộ đồ thun màu xám khói.

“Anh tắm luôn cho khỏe, không có máy nước nóng, có cần nấu một ấm pha tắm không anh?”

Cao Thiên Hựu không nói gì, nhìn chằm chằm bộ đồ nam cô cầm trên tay, trong đầu trỗi lên một cỗ tức giận vô hình ‘Quần áo này là của kẻ nào? Chưa gì em đã có người khác rồi sao…’

Quen anh được đoạn thời gian, Lâm Ninh biết tỏng anh đang nghĩ gì bèn lí nhí giải thích.

“Cái này… anh đừng hiều lầm… anh… anh không nhận ra sao?”

Cao Thiên Hựu nheo mắt nghiền ngẫm nhìn cô hỏi “Ý em là…”

Lâm Ninh vội vàng phân trần “Chỉ có bộ này... thôi.”

Cô vừa nói cái gì đó nhỉ? Cơn tức giận bỗng chốc tan biến như chưa từng tồn tại, cong khóe miệng anh nói “Anh biết rồi!”

Thấy cô còn ngẩn người, anh giở trò lưu manh trêu trọc “Muốn xem anh tắm hả… Ừm, nếu em muốn anh cũng không ngại.”

Thoáng đỏ mặt Lâm Ninh lắp bắp “Anh… anh cần nước nóng pha tắm không?”

Anh lắc đầu, trưng nụ cười mê hồn trả lời “Không! Có em…”

Không cho anh nói hết, Lâm Ninh kéo cửa nhà tắm ngăn cách tầm nhìn của anh “Vậy anh tắm đi, em đi nấu mì!”

Cao Thiên Hựu chưa chịu bỏ cuộc, kéo cửa ra cười giòn tan “Thực sự không muốn tắm chung à?”

Tình cảm hai người bất giác như trở về thời điểm lúc xưa, Lâm Ninh không còn e dè ngượn ngùng như lúc nãy nữa, cô hừ mũi hăm dọa “Anh còn lằng nhằn nữa thì khỏi tắm luôn nhá!”

Cô tức giận rồi, Cao Thiên Hựu không trêu chọc nữa “Tuân lệnh bà xã!”

Bà xã!

Thấy cô nhìn mình ngơ ngẩn, anh cười tinh ranh kéo cửa lại, tiếng nước rào rào vang lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước