CUỘC SỐNG SÂU GẠO VẠN VẠN TUẾ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Cuộc sống sâu gạo vạn vạn tuế - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Thiên thạch giáng - Xuyên qua thôi

Thế giới thứ nhất.

Chương 01: Thiên thạch giáng - Xuyên qua thôi

Thành phố A là một trong bốn thành phố nhộn nhịp, sầm uất nhất của nước Arn. Kiếm việc tại thành phố này rất dễ nhưng muốn những việc làm tốt tại các tòa cao ốc thì thật khó.

Lâm Lâm may mắn là người bản địa, có nhà trong thành phố nhưng cuộc sống không mấy dễ thở bởi trước đó ba cô là một ma ốm, bao nhiêu của cải cũng không đủ, cuối cùng ông cũng nhắm mắt xuôi tay bỏ lại hai mẹ con cô. Một mình mẹ Lâm cho cô học hết lớp mười hai là quá tốt rồi. Lâm Lâm ra trường với tấm bằng tốt nghiệp Trung học loại khá và một chứng chỉ văn phòng qua đào tạo ba tháng loại giỏi.

Lâm Lâm không yêu cầu đối với những việc nằm ngoài tầm với bản thân. Thành thực sống và mong ước rất giản đơn, có công việc phù hợp nuôi sống bản thân và báo hiếu mẹ già của mình.

Công ty Bất động sản ACB là một công ty đứng nhất nhì của thành phố, biết bao cô gái mơ ước được làm tại đây mà không được, ấy vậy mà cô lại đang làm việc tại đây á. Cho nên mới có chuyện để nói, dù bạn có học hơn tôi mà không có chút may mắn của gió đông thì chỉ có thể ngồi hít gió đông mà thôi.

Nhớ một năm trước, lúc ấy cô chưa có việc làm và mẹ vẫn còn sống...

Ước nguyện của mẹ muốn cô sống tốt nên động viên cô học lấy chứng chỉ kế toán văn phòng, có chút kiến thức sẽ đỡ hơn bà vất vả cả đời vẫn ngèo khó. Lấy được chứng chỉ cô xin được một chân thu ngân cho cửa hàng tiện lợi gần nhà. Hơn một năm trời làm việc, lương không cao lại bị bà chủ nghi hình nghi bóng nên cô xin nghỉ, quyết định về phụ mẹ bán buôn.

Mẹ không cho cô theo bà học việc, bởi biết tay nghề nấu nướng của con gái mình nên đuổi cô ra đường kiếm việc khác.

Cả tháng trời còng lưng trên chiếc xe đạp ba sắm cho lúc đậu cấp hai, gót chân cô gần như đi mòn ngóc ngách thành phố vẫn chưa kiếm được công việc nào cả. Chỗ phù hợp thì đã đủ người, chỗ cần người thì công việc không phù hợp. Không phải cô làm eo, làm sách, mà những chỗ này quá phức tạp, dù cô muốn làm tạm chờ công việc tốt hơn sẽ nhảy thì mẹ già cũng không cho, bà biết được có mà mông cô nở hoa.

Trưa hôm đó là một ngày nắng gay gắt, cả ngày phơi dưới trời nắng mắt cô hoa loạn cả lên. Thấy trạm dừng xe buýt trước mặt cô vội dừng nghỉ ngơi, ăn uống một chút lấy lại sức sẽ đi tiếp.

Bỗng một bàn tay xòe trước mặt làm Lâm Lâm giật mình, trái tim cô đập bịch bịch như muốn bay khỏi lồng ngực, sợ quá đi thôi!

Tuy trạm xe thường có người lui tới, nhưng lúc này là buổi trưa vắng vẻ hơn, cô cảm thấy mình sống trên đời hai mươi năm thật uổng phí, chưa ai ngốc như cô chọn địa điểm nghỉ ngơi cũng không có mắt nhìn.

Ngụm bánh mì chưa kịp nuốt mắc kẹt cổ họng suýt giết chết cô, vội cầm bình nước tu một hơi may cứu sống cô trong tích tắc. Giương đôi mắt đầy nước vì vừa rồi bị mắc nghẹn, cô trấn tịnh hướng người đối diện hỏi muốn gì?

Thật ra lúc này cô chẳng nhìn rõ gương mặt vị trước mặt bởi đôi mắt tèm nhèm của mình.

Một giọng nói trung niên ấm áp vang bên tai, dường như người đó hơi ngại ngùng khi nói chuyện.

"Cháu... cháu cho bác... mượn ít tiền đi xe..."

Lâm Lâm thở nhẹ, thì ra là xin tiền xe.

Không phải dân cướp bóc gì gì ấy... nhưng cô thân là con gái yếu đuối, đối diện với người đàn ông xa lạ quả thật nguy hiểm.

Lục lục túi áo khoát, kiếm được năm mươi ba ngàn cô đưa hết cho vị khách rồi vội cáo lui.

Phải nói là chạy trốn đúng hơn, lỡ như vị khách ấy thay đổi ý định, có ý đồ bất chính thì cô có mà xui xẻo.

Nói giông nói dài như vậy thực có nguyên do hết đấy, bởi cô vội chạy trốn nên bỏ quên túi hồ sơ xin việc... Nói đến đây mọi người hiểu điều gì rồi chứ? Ừm, mà mọi người đừng nghĩ sâu xa như trong các câu truyện ngôn tình gì gì đó đâu nhé!

Đúng vị khách ấy không phải người xấu mà là một quý nhân, vị này không may làm rơi ví tiền đến nỗi không có tiền thuê xe về nhà nên mạo muội hỏi mượn tiền cô. Khi biết cô đang tìm việc, ông ta trả ơn bằng cách nộp hồ sơ giúp cô vào công ty người quen, và hiện tại cô đang làm việc tại công ty người quen của vị khách ấy.

Công việc này bận rộn nhất là ngày đầu tuần, lượng công việc gần xấp đôi ngày thường, với đống công văn đến, công văn đi cô phải xử lý, bên cạnh tiếp nhận điện thoại khách hàng gọi liên tục. Mà khách hàng là ai? Họ chính là tổ tông của cô, dù có mệt mỏi lời nói cũng phải uyển chuyển, nhã nhặn sau đó thì chuyển lines cuộc gọi khách cần đến các bộ phận. Cuối ngày, cập nhật, sắp xếp, phân loại chứng từ chuyển gửi nội bộ, chuyển khách hàng… mỗi ngày lập đi lập lại khá đơn điệu, không cần động não nhưng không nhàn nhã như bạn nghĩ đâu, vào làm sẽ biết ngay thôi.

Thời gian làm việc nhân viên hành chính từ bảy giờ ba mươi sáng và kết thúc bốn giờ chiều, giờ nghỉ ngơi, ăn uống bữa trưa là nữa giờ.

Lâm Lâm là nhân viên chính quy, được ký hợp đồng một năm từ tám tháng trước.

Ngày hôm nay dường như oi nồng hơn mọi ngày, dưới nhà ăn không lắp điều hòa, xung quanh lắp đặt sáu máy quạt công nghiệp treo tường, vẫn không xua hết khí nóng bên ngoài phả vào.

Lâm Lâm tranh thủ ăn trong vòng mười phút, hai mươi phút còn lại nghỉ ngơi, chuẩn bị cho công việc buổi chiều tinh thần luôn tốt.

Đúng là hôm nay thực nóng, giờ tan làm mà nhiệt lượng bên ngoài chưa thuyên giảm mấy.

Trong bãi xe nhân viên, rất dễ nhận diện chiếc hãn mã độc nhất vô nhị của cô, nếu để xe ở khu vực bên cạnh thì xe cô không hiếm lạ, nhưng bên này khu vực dành cho khối văn phòng, hầu hết đều là những người ưu tú, tài giỏi, xinh đẹp... mà thôi, không nhắc đến vấn đề chênh lệch này nữa.

Bấm thẻ ra về, tặng bác bảo vệ nụ cười ngọt ngào, Lâm Lâm cưỡi hãn mã Martin về nhà.Chạy được nữa đoạn đường, tấm lưng cô dường như đã ướt sũng, ở nhà không lắp máy điều hòa, trời nóng thế này cần có gì đó hạ nhiệt mới tốt, nghĩ vậy cô quyết định ghé tiệm tạp hóa bà hai mua một hộp kem sầu riêng, hai ngàn giá hẹ tối úp mì ăn, thể là đã giải quyết xong luôn cho bữa tối.

Cô là người vô tâm, mà mẹ cô là một người mẹ rất tuyệt vời, mọi việc bà đều tự chịu đựng nên cô không hề biết bà mắc bệnh trong người. Thực ra, theo như bác sĩ nói mấy năm qua bà sống là do ý chí kiên cường chống đỡ. Khi ý chí ấy mất đi, chẳng khác nào cái cây mục rỗng ngã đổ, mẹ cô đi tìm ba cô rồi. Chỉ có cô, một mình cô đơn sống mà thôi.

Không có người dùng cơm cùng, mà cô lại lười nấu nướng, tính cách này hiện tại triệt để phát huy. Ở công ty có ăn cơm bữa trưa, cô không lo tiêu hóa mình quá rối loạn. Riêng ngày chủ nhật không đi làm, cô hay ăn tạm qua loa cũng sẽ không đến nỗi.

Dù cẩu thả trong vấn đề ăn uống nhưng cô rất ư yêu sạch sẽ, nhà cửa luôn quét dọn tươm tất, lau chùi sạch bóng. Mẹ nói may mà thừa hưởng được chút vốn liếng này của bà, không thì xem cô là phế thải rồi.

Cô là con gái độc nhất của bà, mà bà nỡ nói thế nghe có đau lòng không?

Mua xong nguyên liệu ăn tối, nghĩ về nhà trước tiên là tắm táp hạ nhiệt, sau đó quét dọn, giặt giũ một lượt, xong việc cô tha hồ nằm ườn sô pha, vừa ăn kem vừa lướt web đọc truyện cho đến khi đi ngủ.

Nghĩ đến đó, tinh thần Lâm Lâm thư thái nhẹ nhàn, bàn đạp tăng tốc mạnh mẽ hơn, còn năm phút nữa tới đích, mệt mỏi phiền muộn một ngày làm việc đều là mây bay, bây giờ là giờ nghỉ ngơi của Lâm Lâm cô.

Mãi chìm trong vui sướng, bỗng đâu ánh sáng trước mặt đứt đoạn rồi mờ dần… thần kinh phản ứng đau nhói trên đỉnh đầu, cô vừa hét lên:

"Đau quá mẹ ơi!"

Thì cả linh hồn bị hắc ám nuốt chửng chưa kịp thốt lời trăn trối...

Lần nữa ý thức trở lại.

Lâm Lâm bật dậy.

Có lẽ phản ứng do gấp gáp khiến lồng ngực nhói đau, cô không hiểu mình đụng ở đầu mà đau ở lồng ngực quá thật quỷ dị.

Hai mắt cô ong lên choáng váng, cảm giác nơi trái tim như muốn toác ra vỡ vụn, cô nghĩ mình mới tỉnh lại thế mà vẫn phải chết.

Đau đớn giảm bớt, cô thế mà vẫn chưa chết.

Lâm Lâm không dám cậy mạnh mà yên lặng nằm yên, lia đôi mắt đảo quanh đánh giá thì phát hiện không phải nhà mình, cũng không giống ở bệnh viện.

Nơi này... nói sao nhỉ? Thực quá xa xỉ.

Lâm Lâm chưa bao giờ dám nghĩ tới mình sẽ ngủ nghỉ vài giờ ở một nơi thế này, không biết là ai đã cứu cô?Nhíu nhíu chân mày nghĩ nghĩ thì một đợt sóng ký ức khác hoàn toàn đánh vào não bộ khiến cô đau đớn co giật, cô không ngừng lầm bẩm:

"Vì cái gì tôi bị cuốn trong giấc mơ này…"

Không biết qua bao lâu, đến khi trống bụng nổ bùm bùm cô ý thức được, mình mà lại ngồi ngơ ngẩn mấy giờ liền, có lẽ sau khi tiếp nhận một loạt ký ức vừa rồi.

Không hiểu sao giấc mơ này kéo dài lâu thế không biết? Đến đói bụng cô cũng cảm giác rất chân thật.

Đang đói thì phải ăn dù rằng cô nghĩ mình... đang mơ! Ăn rồi cô sẽ thoát khỏi giấc mơ này nhỉ?

Dựa theo trí nhớ trong đầu cô vịn tường xuống lầu vào bếp kiếm ăn, trong tủ lạnh thật nhiều rau dưa không như tủ lạnh nhà cô, cảm thán qua đi, Lâm Lâm nhún vai mỉm cười "Lấp bụng rỗng trước đã!"

Lấy ít rau diếp, thịt bò, cô nấu cho mình bát mì bò thật hoành tráng.

Bê tô húp hết nước mì trong bát, ngả người dựa hẳn ra sau xoa xoa cái bụng no tròn, ợ thêm một cái đầy thô thiển, cô sống cảm thấy mình sống rồi thì phải, chân tay không mất khí lực như lúc nãy.

Lúc này Lâm Lâm nghiêm túc suy nghĩ giấc mơ của mình... cuối cùng cô thừa nhận, không phải mơ và cô đã chết rồi!

Lâm Lâm của ngày hôm qua, sống tại thành phố A, hưởng dương hai mươi tuổi đã đi đời nhà ma. Cô của hiện tại không phải Lâm Lâm mà là Hạ Lâm, tiểu thư duy nhất của Hạ gia.

Tại sao cô xác định được như vậy vì ‘Người trong gương không phải cô!’ tuy cô không xinh đẹp đến hoa phải nhườn nguyệt phải thẹn, chí ít đám bạn bè cũng thừa nhận rằng ‘Cô không xấu!’ vậy là tốt rồi.

Nhìn xem dáng vẻ yếu đuối như con ma trong gương thế này, khác hẳn một trời một vực với vẻ ngoài ngoài năng động, hoạt bát của cô.

Điều thứ hai đó là, cô được thừa hưởng một tầng ký ức khác, giống như… trong mấy truyện xuyên không cô hay đọc, kiểu như mượn xác hoàn hồn ấy.

Nguyên chủ bị bệnh tim bẩm sinh, quanh năm ở nhà và bệnh viện là chính thế nên khi thấy dung nhan nguyên chủ cô bị dọa sợ. Không phải chủ thể xấu xí dọa cô mà là người trong gương khác hoàn toàn cô, hỏi sao cô không hãi.

Đánh giá nhan sắc chủ thể so với cô, bỏ qua gương mặt tái xanh, bầu mắt thâm trầm, đôi môi tím bầm, khung người mảnh dẻ đến độ chỉ một cơn gió cũng có thể bốc luôn đi thì đẹp hơn hẳn cô, nhưng hiện tại cô mới là người đẹp hơn hẳn, nhưng cái thân xác vốn của cô nó nằm ở xó xỉn nào không biết nữa, bởi nơi này không phải nước Arn, thành phố A nữa rồi.

Hôm qua nguyên chủ hay tin thân sinh phụ mẫu táng mạng trong nạn giao thông liên hoàn trên đường cao tốc khi trở về nhà, không chịu nổi kích này Hạ Lâm hồn liền lìa khỏi xác, và cô, Lâm Lâm, một linh hồn vất vưởng ngoại bang liền cứ thế ngan nhiên nhập vào.

Ý thức xong chuỗi tình huống của mình, cô không rối rắm vấn đề là: Khi nào được về nhà, mà nghiêm túc suy nghĩ mình cần làm gì? Tiếp theo phải sống thế nào để không bị người khác phát hiện mình là… yêu quái.

Trước giờ cô chưa làm hại bất cứ ai hay sinh vật nào, là một công nhân tốt điển hình, sao có thể là yêu quái được, như vậy thực oan uổng cô.

Sau một tuần làm quen môi trường mới, hiểu rõ bản thân so với nguyên thể, cô nhỏ hơn, năm nay hai mươi. Xem ra hiện tại cô sống với thân phận mới, hơn mình sáu tuổi, hai mươi sáu.

Chỉ số IQ của cô tầm bậc trung, sống trên đời hai mươi năm cô thỏa mãn với công việc hiện tại. Trong khi nguyên chủ được tex IQ với thang điểm lên đến 160. Một sự thật giữa người thường và thiên tài, cô không hề kế thừa chút nào IQ của nguyên chủ cả, may mà nguyên chủ quanh năm không lộ diện bên ngoài nếu không thật làm khó cô.

Nói về cái chết của mình, tự dưng nơi đâu một viên thiên thạch rõ to giáng thẳng vào đầu, tước luôn mạng sống sờ sờ của cô, không cho cô chút thời gian chuẩn bị nào. Cô từng xem vài clip nói về những tai nạn hy hữu trên đường được camera quay lại, tỷ như đi trong vỉa hè bị bánh xe tán phải, hay đứng trên vỉa hè trước nhà tập thể dục bị xe lạc lái leo lề cán qua… nên cô không tiếp tục quấn quít vấn đề cái chết của mình nữa.

Có một điều phải nói là, có lẽ trong rủi có may, vì cái thiên thạch mắc dịch tước đi mạng sống cô thì nó trả lại cho cô một mạng sống mới, tại sao cô phán định như thế?

Là vì những nguyên nhân sâu xa sau.

Viên thiên thạch đó không phải là viên đá bình thường, nó là linh thạch vạn năm, ngọn nguồn từ đâu thì cô chưa rõ, có lẽ là rất lâu đi, dường như chính nó cũng không nhớ nổi.

Nó trôi nổi qua nhiều không gian, tồn tại qua nhiều thế hệ vẫn luôn độc hành thiên trường địa cửu. Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, khi nó lại len qua tầng không gian thế giới chỗ cô sống, đâm phải sọ dừa của cô, nguồn máu nóng đỏ tươi tràn dính phải thiên thạch, bị động ký tức khế ước cho cả hai.

Khi cả hai cộng sinh, một kẻ ký khế ước ngỏm xem như kẻ còn lại liên lụy theo, vì vậy mới có chuyện cô được vượt thời gian, không gian ký thác hồn vào thân xác mới này.

Linh thạch vận hành vạn năm là hấp thu năng lượng giữa trời và đất mà tồn tại, bởi vì gấp rút cứu mạng sống cô, năng lượng vận hành tiêu hao gần như cạn kiệt, vì vậy nó đang ngủ đông, tại sao cô biết được điều đó? Là bởi vì cô cảm nhận được, chỉ vậy thôi.

Trong lúc chờ ký chủ thiên thạch hay còn gọi là Hệ thống Hối Đoái thức tỉnh cùng đàm đạo hòa hợp nhân sinh với nó, trước hết cô cần duy trì nếp sống nguyên chủ tiếp tục và đề ra vài phương hướng cho cuộc sống sắp tới của mình.

Chương 2: Ra mặt cửa hàng

‘Rinh...Rinh...!’

Chuông báo thức réo gọi, Lâm Lâm mà không, bây giờ là Hạ Lâm rồi, đôi mắt vẫn dán chặt không mở, chân mày nhíu nhẹ, với tay tìm chiếc điện thoại đang reo inh ỏi phía đầu giường, tùy ý bấm một phím trên đó, tiếng chuông im bặt, cô hài lòng tiếp tục ngủ nướng.

Mười phút sau.

Chuông báo thức tiếp tục reo, không thể tiếp tục ngủ nướng, Hạ Lâm đành hé mắt nhìn điện thoại trước mặt chọn tắt báo thức hoàn toàn.

Uể oải ngồi dậy, Hạ Lâm sắp xếp mền gối ngay ngắn đầu giườn, tắt điều hòa đi vào toilet làm vệ sinh cá nhân, xong đâu đấy đến tủ quần áo thay bộ đồ ngủ màu hồng, trong tú áo nhiều kiểu dáng khác nhau đều cũng là màu hồng, chỉ là đậm nhạt hơn mà thôi.

Lần đầu tiên đối diện tủ quần áo cô quả thật đau đầu, nguyên chủ đúng là sở thích đặc biệt, quần áo với hai màu chủ đạo, hồng và xanh, đậm nhạt có đủ.

Những bộ màu xanh và hồng đậm Hạ Lâm xếp gọn vào thùng catton, dự định sức khỏe tốt chở đến cho hội Tự Nguyện để họ phân phát cho bà con vùng khó khăn mặc.

Hạ Lâm lấy bộ thun thể thao mặc vào, đây là quần áo hôm qua mua vội ở chợ và một giày Nike đen trắng, hôm nay cô muốn xuống phố đi bộ, rèn luyện thể lực thân thể.

Đến thế giới này được một tháng, Hạ Lâm tạm quen cơ thể mới, cuộc sống mới này.

Căn bệnh tim bẩm sinh tựa quả bom hẹn giờ không biết khi nào bùng phát, chết qua một lần Hạ Lâm càng trân trọng mạng sống đang có. Nếu cố hết sức sống tốt vẫn không địch lại số phận, có chết đi cũng không hối tiếc.

Nhìn trong gương, vẫn gương mặt nhợt nhạt nhưng thần thái khá tốt, vén tóc cột cao sau đầu, Hạ Lâm khá hài lòng. Mỉm cười, cô khích lệ bản thân ‘Cố lên, mày sẽ làm được!’

Xuống lầu, cầm theo bình nước suối, thay dép lê bằng đôi bata, Hạ Lâm ra khỏi nhà cũng là lúc đồng hồ điểm bảy giờ năm phút. Nghĩ ngày mai siêng một chút nữa, rời nhà bảy giờ là tốt nhất, nghĩ vậy Hạ Lâm bất chợt cong khóe miệng cười thầm.

Ngoài phố lúc này hầu như còn người lớn tuổi nhàn nhã đi bộ mà thôi, đối với mọi người lúc này xuống phố rèn luyện thân thể là rất trễ, đối với Hạ Lâm lại là thời điểm tốt nhất, khí trời không quá lạnh cũng không quá nóng, thích hợp rèn luyện thể lực vừa phơi nắng buổi sớm.

“A Lâm! Mới sớm mà cháu rời nhà rồi?”

Giọng một cụ bà thăm hỏi ấm áp bên tai, nhận ra cụ Chu cùng tiểu khu, có lẽ cụ từ sân tập dưỡng sinh về, xem tay cụ cầm cả túi thức ăn chắc là mua bên đường.

Cô có ấn tượng rất tốt đối với cụ, mỗi lần gặp gỡ cụ là người hỏi thăm trước. Tránh thất lễ, Hạ Lâm vội cười ngọt đáp lời.

“Dạ, cháu thử đi bộ một lúc, xem có thay đổi được thể lực chút nào không bà ạ.”

Cụ Chu dường như rất quan tâm nguyên chủ, nghe cô trả lời cụ cười vui vẻ.

“Tốt! Tốt! Cháu nhớ chú ý an toàn!”

“Dạ, cảm ơn bà!”

Tạm biệt cụ, Hạ Lâm tiếp tục việc rèn luyện thể lực, tháng qua dù chú ý nhiều vẫn dễ bị hụt hơi, đi bộ mười lăm phút ngồi nghỉ mười phút mới đi tiếp được, dù vậy cô sẽ không bỏ cuộc giữa chừng.

Uống xong toa thuốc tháng này tái khám xem tiến triển thế nào, cô sẽ tiếp tục thực hiện tốt đề nghị bác sĩ đưa ra.

Thấm thoắt hai tháng trôi qua, Hạ Lâm gần như hòa nhập cùng cuộc sống mới này.

Cũng may nguyên chủ trước đây sống khép kính, hầu hết sinh hoạt đều tại gia, học vị nhận rất thần kỳ, có lẽ IQ nguyên chủ cao, nói cách khác kẻ ‘có tật có tài’ người có tài luôn yểu mệnh. Nguyên chủ chưa từng đến trường, giáo viên đều do phụ mẫu mời về dạy tại gia, đến kỳ thi Hạ phụ đặt cắt lo liệu, nguyên chủ có mặt tại phòng thi đúng giờ, làm bài, nộp bài là xong.

Đến nay nguyên chủ hoàn thành xong nghiên cứu sinh, lấy bằng tiến sỹ luận án Quản trị kinh doanh.

Cuộc sống nguyên chủ đơn điệu, tẻ nhạt vô tình giúp cô khỏi lúng túng vì những quan hệ xung quanh, nếu mọi ngày đều sống với bộ mặt giả dối thà không đến thế giới này, cuộc sống như vậy cô không mong muốn, rất mệt mỏi.

Nguyên chủ chết cô mới nhập hồn như vậy cô không phải là kẻ chiếm dụng thân xác này, không nợ nầng gì nguyên chủ cả, có điều… thừa hưởng khối tài sản lớn nhà họ Hạ, cô không thể sống vô trách nhiệm được.

Hạ gia là con chiên ngoan đạo. Là kẻ ngoại đạo, Hạ Lâm rất tôn trọng đạo giáo Hạ gia phụng thờ. Cô hứa xin lễ cầu hồn liên tục ba năm cho Hạ gia, trích một nữa tài sản đóng góp quỹ giáo phận và vài quỹ phúc lợi danh tiếng trong thành phố.

Hạ phụ, Hạ mẫu đều là những người kinh doanh. Hạ mẫu tự mở một cửa hàng đồ lưu niệm bằng tay nổi tiếng. Hạ phụ là cổ đông lớn nhất về chuyên môn Logictics, nắm trong tay 51% cổ phần tập đoàn GS. Tập đoàn chuyên cung cấp dịch vụ bốc dỡ, vận tải, lưu kho tại bến cảng phía nam thành phố.

Lấy cớ phụ mẫu qua đời đột ngột, bản thân chưa hết hoang mang, Hạ Lâm để bản thân hai tháng tìm kiếm tư liệu của công ty. Trước đây dù đã đi làm nhưng chỉ là một viên chức nhỏ bé, dù biết cuộc sống này mệt mỏi nhưng cô không thể làm con sâu gạo phá hoại, như vậy sẽ rất có lỗi với bao tâm huyết phụ mẫu Hạ gia để lại.

Trước đây cuộc sống đơn giản, nhàn hạ cũng bởi chữ lười, tuy không tài giỏi bằng nguyên chủ, chí ít cô không thiếu não. Hạ Lâm tự tin mình nỗ lực một chút, chịu khó một chút sẽ vượt qua thôi.

Tìm xong tình hình kinh doanh gia đình, trước tiên Hạ Lâm xử lý công việc nhẹ trước. Công việc nhẹ nhàn được nói đến đó là cửa hàng lưu niệm của Hạ mẫu. Được biết vị mẫu thân nguyên chủ là người khéo léo, ban đầu những mẫu thiết kế thủ công cửa hàng đều do đích thân bà làm, sau đó cửa hàng ngày một mở rộng, rồi nhận học viên hướng dẫn họ thiết kế các mẫu thông dụng, những mẫu hàng đặc biệt đều do bà thiết kế, đó đều là tinh phẩm độc nhất vô nhị.

Sau khi phụ mẫu qua đời, Hạ Lâm tạm dừng cửa hàng nữa tháng mới cho hoạt động lại. Không có mẫu thiết kế độc đáo của Hạ mẫu, không có người giám sát thân tín, doanh thu hơn tháng qua giảm gần một nữa.

Dù xót ruột Hạ Lâm cố kiềm chế tránh để bản thân bốc đồng, không quản lý tốt lại tệ hơn. Hạ Lâm khi còn là Lâm Lâm, ngoài làm tốt công viên văn phòng nhãn nhã giờ hành chính, thời gian rỗi rảnh hứng thú sẽ tự thiết kế vài mẫu trang trí thủ công, giống công việc của Hạ mẫu. Khi ấy chỉ làm cho vui, không để tâm nhiều, lười biếng nằm dài đọc truyện là chính.

Có vẻ công việc mới thú vị, khơi dậy hứng thú bừng bừng, trong một tuần mà Hạ Lâm thiết kế được mười sản phẩm mới. Hôm nay đến thăm cửa hàng, ngoài đem sản phẩm mới chưng bày, mặt khác chấn chỉnh lại tác phong các nhân viên. Nghĩ qua cần bồi dưỡng vài thân tín đỡ vất vả, hiện tại cô cần khổ sai nhiều nhiều.
Bước vào cửa hàng, dường như chưa có nhân viên nào nhận ra cô đến, Hạ Lâm không khỏi khó chịu.

Đi dạo cửa hàng vài vòng, cô xem đến khi nào có kẻ nhận ra mình.

“Tiểu… tiểu thư đến!”

Tiếng quản lý Ngân vang bên tai.

Nhìn đồng hồ, vừa vặn mười phút, Hạ Lâm cười nhạt không khỏi nghiến lợi ‘Đến mười phút cơ đấy! Quản lý Ngân làm việc thật tốt!"

“Ừ!”

Nhìn quản lý Ngân thẳng lưng đứng trước mặt, khác hẳn tác phong bê trễ vừa rồi, Hạ Lâm nhạt nhạt nói tiếp.

“Nhân viên cửa hàng đang bận gì mà khách đến không thấy một ai tiếp đón?”

Đây là lần thứ hai gặp qua tiểu thư Hạ gia, quản lý Ngân nghe nói bà chủ có một tiểu thư và người này ốm yêu liên miên rất ít khi ra cửa. Hơn tháng trước nhận điện thoại vị tiểu thư này gặp mặt, sắc mặt Hạ Lâm lúc ấy đúng là không tốt, hơn nữa từ buổi gặp mặt đó chưa từng gặp lại, cứ nghĩ chủ nhân mới là quả hồng mềm, ai biết hôm nay… quản lý Ngân chỉ biết mắng thầm mình xui xẻo, sáng nay ra đường không xem hoàng lịch.

Quản lý Ngân ấp úng chưa biết trả lời thế nào ổn thỏa.

Hạ Lâm nhìn quanh thấy khách không nhiều, lạnh lùng phân phó.

“Để lại bốn nhân viên đón tiếp khách, còn lại tập trung đến phòng họp cho tôi.”

Giọng nói không lớn đầy uy nghiêm, quản lý Ngân không khỏi rét lưng, vội phân phó bốn người ở lại làm việc nghiêm túc, còn tập trung về phòng họp phía sau.

Nhân viên cửa hàng lúc này mới nhận ra, cô chủ đến lúc nào mà họ không hề hay biết, hù chết họ rồi.

Bốn nhân viên chỉ định trông coi cửa hàng vội xốc lại tinh thần làm việc với thần thái tốt nhất, khách hàng chỉ biết hôm nay nhân viên cửa hàng chu đáo, đáng yêu hơn mọi ngày, không ai biết lồng ngực họ đang đập bịch bịch. Cứ đà này, không khéo trái tim đập quá tải họ có ngẻo luôn không? Có đọc qua bài phóng sự các tù nhân chờ tử hình, họ nói việc chờ đợi hành quyết tồi tệ hơn ban chết liền cho họ… Bây giờ bọn họ không khác nào tử tội chờ phán quyết, mọi người họp gần một giờ vẫn chưa ra… mệt tim quá đi thôi.

Nói đến sự việc bên trong phòng một giờ trước.

Lâu rồi nơi này không được dùng đến, nhân viên vệ sinh quên dọn dẹp nơi này, nhìn phòng họp phủ lớp bụi dày tâm trạng Hạ Lâm thật tồi tệ.

Làm việc đến chức quản lý không thể nói Quản lý Ngân vô tích sự, bằng chứng sắc mặt sếp đen xuống nhìn phòng họp dơ bẩn, không đợi nhân viên vệ sinh lau dọn, cô ta tự mình lấy khăn ướt vắt khô lau chùi. Những nhân viên khác tinh ý lật đật làm theo, mỗi người một tay, rất nhanh bàn ghế được lau sạch sẽ.

Hạ Lâm không làm khó họ nữa, tạm thời có chỗ ngồi sạch sẽ, mọi người tập trung họp hành trước.

Đưa mắt đảo một lượt mọi người, phá bỏ không khí trầm thấp, Hạ Lâm lên tiếng.

“Quản lý Ngân báo cáo sơ bộ tình hình cửa hàng trong tháng giúp tôi.”Vuốt vuốt cuốn sổ ghi chép, ngập ngừng một phút, lấy lại bình tĩnh, quản lý Ngân thận trọng báo cáo.

“Báo cáo tiểu thư… nhìn chung hơn tháng qua kinh doanh cửa hàng giảm một nữa so với trước đây…”

“Tại sao?”

“… Là nhiều vấn đề… vấn đề lớn nhất chính là mẫu thiết kế đặc biệt của cố phu…”

Quản lý Ngân chưa nói xong, Hạ Lâm cắt ngan.

“Dù không có sản phẩm tay do mẹ ta thiết kế thì cửa hàng không thể giảm doanh thu đến hơn một nữa được.”

Nghĩ vị tiểu thư này trước nay không giao du bên ngoài, sẽ không hiểu việc kinh doanh này, quản lý Ngân phủi trách nhiệm lẽ đương nhiên.

“Tiểu thư nói đúng, nhưng từ khi cố phu nhân qua đời, bộ phận thiết kế như mất linh hồn cột trụ dẫn đến sản phẩm tạo ra thiếu tinh tế…”

“Nếu biết vậy sao không sữa chữa?”

Quản lý Ngân không cho việc này là lỗi của mình, bỉu môi thầm rủa trong lòng ‘Cô nói thì hay lắm, sao cô không làm đi!’

Quản lý Ngân không trả lời, Hạ Lâm tạm để giải quyết sau. Chưa nói đến giải quyết việc này, chỉ nói việc quản lý cửa hàng của cô ta sao nhãn, Hạ Lâm có thể đuổi việc người này rồi. Trước nay Hạ mẫu tin dùng cô ta, không biết có phải bị cô ta qua mặt không.

Không tiếp tục truy cứu quản lý Ngân, Hạ Lâm nghiêm mặt nói chuyện với bộ phận thiết kế.

“Anh chị nhận lương làm việc gì? Cửa hàng thuê anh chị đến ngồi chơi… cuối tháng chờ lĩnh lương thôi sao?”

Mọi người cuối đầu không trả lời, Hạ Lâm tiếp tục nói.

“Tôi cho anh chị mười phút suy nghĩ, ai muốn tiếp tục ở lại làm việc thì phải làm tốt cho tôi. Nếu làm tốt, đương nhiên có thưởng, ngược lại, cảm thấy nơi này không thích hợp, anh chị không phát huy được tính sáng tạo, tốt, cứ đến bộ phận nhân sự báo danh, sau buổi họp này tôi kết toán lương luôn.

Nghe tới đây có người không phục, có người lo lắng, Hạ Lâm thu hết vào mắt chỉ cười nhạt.

Đã nói để họ suy nghĩ, cô tiếp tục điều hành buổi họp.

“Quản lý Ngân giải thích thế nào việc nhân viên cửa hàng thất trách, nhân viên vệ sinh sao nhãn?”

Bỗng bị điểm danh, đơ mặt vài giây, quản lý Ngân lắp bắp hỏi lại.

“Tiểu thư… tiểu thư nói sao ạ?”

Hạ Lâm mệt mỏi, đúng là xử lý việc này mất khá nhiều tinh lực. Cô thật không muốn nói chuyện với người quản lý này chút nào. Mở bình nước uống vài ngụm thông giọng, Hạ Lâm cao giọng nói.

“Tôi nghĩ chức quản lý này cần thay đổi thôi!”

Quản lý Ngân phẫn nộ, cô ta vặn hỏi.

“Tôi đã làm gì sai mà tiểu thư khai trừ?”

Hạ Lâm nhàn nhạt trả lời, bộ dạng rất thiếu kiên nhẫn.

“Nếu quản lý Ngân nói mình vô tội, vậy tôi hỏi cô trả lời giúp tôi, bộ mặt Cửa hàng quan trọng nhất là gì?”

Sửng sốt nhìn Hạ Lâm, quản lý Ngân từ từ liệt kê.

“Đó là mỹ quan xung quanh, sản phẩm hàng trưng bày… nhân viên lịch thiệp…”

“Theo như quản lý Ngân nói, vậy cô đã làm tốt chứ?”

Lúc này quản lý Ngân không dám xem thường Hạ Lâm nữa, đứng dậy cô nói.

“Xin tiểu thư cho tôi cơ hội chuộc tội… tôi thật sự biết lỗi rồi…”

Hạ Lâm suy nghĩ, ‘Mình nên cho cô ta một cơ hội biết đâu sẽ tốt hơn, giờ chưa có người thay thế, cứng rắn quá chỉ mình chịu mệt…’

Chương 3: Linh thạch thức tỉnh

Hạ Lâm suy nghĩ: ‘Mình nên cho cô ta một cơ hội biết đâu sẽ tốt hơn, giờ chưa có người thay thế, cứng rắn quá chỉ mình chịu mệt…’

Trong lúc Hạ Lâm trầm tư suy nghĩ, lưng quản lý Ngân ướt đẫm mồ hôi. Nếu mất công việc này, cô ta khó tìm được công việc khác mà có nhiều phúc lợi như ở đây. Quản lý Ngân thực sự hối hận vì sự bốc đồng của bản thân, cô chủ nhỏ dù có thế nào đi nữa cũng là chủ. Cô chỉ là kẻ làm công thì có quyền gì lên mặt với chủ mình, bao năm qua công việc luôn thuận buồn xuôi gió, dường như cô quên mất vị trí của mình thì phải, thực đúng là ngu xuẩn mà.

Khi quản lý Ngân mặc niệm bản thân thì Hạ Lâm lên tiếng.

“Được rồi! Đây là lần đầu cũng là lần cuối…”

Ngừng một phút Hạ Lâm nói tiếp.

“Tôi không mong chuyện thế này tiếp diễn lần nữa!”

Cô chủ nhỏ giơ cao đánh khẽ, quản lý Ngân thầm cảm kích.

“Cảm ơn tiểu thư… à không, cô chủ đã không truy cứu… tôi sẽ nhanh chóng sữa chữa sai xót trong thời gian qua.”

Hạ Lâm gật đầu, đưa tay ra hiệu quản lý Ngân ngồi xuống.

Lúc này không khí trong phòng họp thay đổi đột biến 180 độ, thái độ mọi người đối với cô chủ, mới đầu xem thường thay vào đó là kính sợ.

Hạ Lâm đảo mắt nhìn mọi người, hỏi họ suy nghĩ thế nào rồi?

Mọi người im lặng cuối mặt không trả lời, nhìn họ, Hạ Lâm đưa tay day day trán.

“Tôi hỏi lần cuối, anh chị suy nghĩ thế nào rồi?”

Lúc này mọi người lí nhí trả lời.

“… tiếp tục làm việc.”

Chán nản tác phong của nhân viên mình, Hạ Lâm nghiêm mặt.

“Hãy nhìn tôi và trả lời rõ ràng dứt khoát, thái độ đó của anh chị là thế nào?”

Nhận ra cô chủ không phải là quả hồng mềm, mọi người đứng dậy trả lời rõ to, dứt khoát.

“Chúng tôi đã biết, xin cô chủ cho cơ hội sửa sai!”

Hạ Lâm xem ra cách mình dùng đúng, gật đầu hài lòng cho họ ngồi xuống tiếp tục cuộc họp.

“Được rồi, mọi người ngồi xuống chúng ta tiếp tục”

Hạ Lâm lấy ra mười mẫu sản phẩm mới đặt lên bàn nói.

“Đây là mười mẫu mới tôi mới thiết kế, mọi người xem đề ra hướng kinh doanh tháng này giúp tôi.”

Nhìn thiết kế của Hạ Lâm, mọi người không khỏi hít ngụm khí lạnh, may mắn họ chưa đến nỗi hồ đồ đánh mất bát cơm của mình.

Bỏ qua không khí ngượn gạo ban đầu, phòng họp lúc này sôi nổi hẳn lên.

Một giờ…

Hai giờ…

14:35 cuối cùng mọi người thống nhất được điểm chung, phần thiếu xót sẽ do quản lý Ngân đảm trách tổng hợp trình lại Hạ Lâm.

Rời cửa hàng, Hạ Lâm rất vui vì khởi đầu tốt hơn mong đợi. Cô biết mọi người sẽ tận lực với trách nhiệm của mình từ lúc này. Họp xong cô không ở lại giám sát mà để họ tự ý thức thể hiện, nếu cô không trấn áp được nơi đây thì sao đối đầu với đám cổ đông sói xám, công ty mà Hạ phụ sáng lập ra.

Những nhân viên cửa hàng không khiến Hạ Lâm thất vọng, không cần cô ở lại giám sát họ vẫn lực với trách nhiệm bản thân. Cửa hàng này là tâm huyết của Hạ mẫu, người Hạ mẫu dùng không đến nỗi bỏ đi, chỉ là thời gian qua họ quá thoải mái nên quên mất điều cơ bản mà thôi.

Chuyện công ty Hạ phụ không thể một sớm một chiều liền xử lý được, hôm nay cô thực sự mệt mỏi, nếu là Hạ Lâm trước kia sớm không chịu được đến giờ.
Cuộc sống Hạ phụ, Hạ mẫu khá giản dị, trong nhà chỉ thuê giúp việc quét dọn theo giờ còn lại tự tay Hạ mẫu quán xuyến, xếp đặt tất thảy. Chăm sóc vườn tược, cây cảnh họ thuê bác Lai ngày ngày đến cắt tỉa, quét dọn tưới tiêu, làm việc giờ hành chánh, cơm trưa được trả luôn trong lương thực lãnh nên sáng bác ấy đến làm, trưa về nhà ăn cơm, đầu giờ chiều trở lại làm việc cho đến hết giờ thì về nhà.

Trong Garage Hạ gia có đậu hai xe loại bốn chỗ và một chiếc SH. Hạ Lâm không hiểu nhiều về xe, dù vậy nhìn hai chiếc bốn chỗ khá hợp sở thích của cô, trông đơn giản mà không mất quý khí vốn có.

Hôm nay đến cửa hàng cô đón taxi, vì sao trong nhà có xe mà cô đi taxi? Bởi Hạ gia không thuê tài xế riêng, mỗi lần đi đâu Hạ phụ, Hạ mẫu đều tự mình lái xe. Mà Hạ Lâm, trước giờ ra đường đều do phụ mẫu làm tài xế, chưa từng thi lấy bất cứ cái bằng lái xe nào. Nên cô, dù biết lái xe hai bánh phải ngậm ngùi ngồi xe thuê.

Hạ Lâm đã nộp hồ sơ thi lấy bằng B2, tuần sau bắt đầu đến trường lái tập lái, có bằng này rồi cô không phải thi lấy A1 nữa.

Trước mặt là công viên thành phố, Hạ Lâm nói tài xế dừng chỗ này. Cô muốn đi dạo một chút trước khi về nhà.

Nơi này là công viên lớn nhất của thành phố, có thể xem nơi đây chính là lá phổi xanh thành phố này, hầu hết cây xanh trong thành phố rất ít mà những tòa cao ốc chọc trời hay những nhà ngói xung quanh đều san sát nhau, đến cỏ dại còn không có đất mọc nói gì đến cây cối lớn thế này.

Lúc này là buổi trưa, thật nhiều người đến đây hóng mát, có khách nhân sẽ có nhu cầu ăn uống và một dãy dài bên mé phải tập trung trông coi xe khách và xe đẩy hàng rong.

Điều dưỡng hai tháng, Hạ Lâm ăn uống không phải kiêng khem như trước nhưng sẽ không lỗ mảng theo bản tính của mình, chết qua một lần cô thực hiện nghiêm túc chế độ dinh dưỡng mà bác sỹ kê toa cho.

Tiến đến hàng quà vặt, cô mua một bánh trứng nướng cùng ly nước mía ít đá. Cầm đồ mua trên tay, tìm được chỗ ngồi ưng ý, Hạ Lâm vui vẻ ăn trưa, lâu rồi cô chưa ăn uống thoải mái từ khi đến thế giới này ấy.

Ăn được nữa miếng bánh trứng nướng, tiếng chất vấn gay gắt của vị thanh niên trước đang nghe điện thoại khiến cô chú ý.

“…Ông không thể làm thế đối với tôi lúc này! Hôm qua chúng ta đã bàn xong rồi mà…, này ông! Alo! Alo!”

Trông qua ngũ quan vị thanh niên ấy là người chính trực, không giống phường lừa đảo, đến tức giận trông thật là phong cách ra phếch. Cô là người bình thường không khỏi yêu mến cái đẹp, thực sự thuần túy là thưởng thức chứ không phải mê trai đâu nhá!

Vị thanh niên đó dường như gặp rắc rồi thì phải, nếu kéo người này về phía mình thì sao nhỉ?

Suy nghĩ thoáng qua, Hạ Lâm giật mình. Tại sao mình có ý nghĩ muốn chiêu mộ người này trong khi chưa rõ ất giáp gì cả, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cô thực sự thiếu nhân tài. Nếu lần này quyết định đúng, có khi cô được lợi ngược lại… nghĩ cô không dám nghĩ, cầu trời đừng giống ý sau.

Mà thực sự Hạ Lâm đúng là có ngôi sao may nắm chiếu quanh, đánh bậy đánh bạ thế mà thực sự quyết định đúng, nhưng đó là chuyện của sau này.

Về đế nhà.

Tắm gội thơm tho, Hạ Lâm vào phòng trò chuyện với Hệ thống Hối Đoái.

Tại sao cô trò chuyện được với nó? Không phải nó đang bất tỉnh nhân sự sao?

Ừm! Chả là vào ngày thứ năm tuần trước, như mọi khi đến giờ cô đi ngủ thì có tiếng nói rầm rì khiến cô phải chú ý.Trong lúc cô đang nghệt mặt tìm kiếm thì tiếng nói kia như quát mắng cô.

[Ta ở đây mà cô ngó đi đâu trên trời thế?]

Hướng nhìn nơi phát âm thanh, nhận ra là viên đá khỉ gió chết giẫm… mà thôi, nó cũng bất đắc dĩ chứ chẳng phải tình nguyện gì, để xem nó muốn thế nào cô hẵng tính.

Cô chưa kịp nói thì viên đá tiếp tục quát.

[Nhân loại đáng chết này! Cư nhiên dám nhét ta ở chỗ này, hừ! Hừ!]

Nhận ra mình lỡ tay nhét nó dưới đống sách vở, Hạ Lâm vội lôi nó ra tỏ ý xin lỗi.

Viên đá lại tiếp tục hầm hừ, Hạ Lâm thực sự xấu hổ không thôi, không phải cô cố ý mà.

Đặt viên đá trên bàn, xung quanh viên đá phát sáng màu tím nhạt, nó liên tục động đậy tỏ ý vẫn chưa nguôi giận.

Cuối cùng Hạ Lâm uốn mười tấc lưỡi, phân bua phân trần nó mới tạm bỏ qua.

Thông qua trao đổi cuối cùng cô phát hiện, mình quả thật được ngôi sao may mắn chiếu sáng không ngừng, không những có được cuộc sống vô ưu vô lo mà còn có Bàn tay Vàng của Hệ thống.

Khi cô làm một việc tốt, việc có ích cho xã hội thì sẽ được hệ thống tích lũy kinh nghiệm, đủ một thang điểm cô được đổi vật phẩm tại rương Thương Hành.

Mà vật phẩm là gì? Đều là bảo vật đấy nhá, trên đời này chẳng tồn tại cái thứ hai đâu!

Điều thứ hai chính là viên đá này, mà không, phải gọi là Linh thạch này, bản thân nó chính là một không gian vô định. Khi cùng ký khế ước với nó, cô hiển nhiên được sử dụng nguồn không gian này. Ngược lại, Linh thạch sẽ được lợi gì? Thực ra nó thu được nhiều lợi không kém cô đâu, ngẫm nghĩ kỹ chính cô mới là người chịu thiệt trong giao dịch này đấy!

Tại sao cô nói vậy?

Bởi muốn được xử dụng Bàn tay Vàng hệ thống thì cô phải luôn nổ lực không ngừng tiến lên. Muốn sử dụng không gian vô định thì cô không ngừng tưới tiêu, trồng trọt mới đạt thành quả thiết thực.

Và đương nhiên, khi cô hoàn thành mỗi nhiệm vụ thì Linh thạch được thăng cấp cao hơn, thế mới nói, kẻ được lợi chính là nó.

Ai bảo nó là bảo vật, còn cô là kẻ khổ sai mần chi.

Hiện tại, Hệ thống chỉ có một bản giao diện Thương hành hối đoái, phần lớn đều bị khóa.

Không gian sơ cấp chỉ có một mẫu đất trống cùng một vũng nước nhỏ chứa linh thủy. Nói vũng nước cho khoa trương chứ thực ra bề rộng khoản hai mươi centimet mà thôi, tại trung tâm vũng nước có một gốc sen non mới nhú, trông rất dễ thương.

Nguồn nước linh thủy này rất đặc biệt, có tác dụng cường thân kiện thể, dưỡng nhan mỹ dung và là phân bón vạn năng.

Biết được yếu tố này cô tự tin mình có thể chữa dứt điểm bệnh tim bẩm sinh của nguyên chủ.

Có trong tay phân bón vạn năng này, dù có mù nông nghiệp, qua tay cô đều dưỡng ra nhiều thứ tốt nhất ấy nhỉ?

Hơn một tháng kiên trì điều trị theo toa bác sỹ công thêm uống nước có pha linh thủy, cuối cùng Hạ Lâm đã có một thân thể hoàn toàn khỏe mạnh như người bình thường, thậm chí còn có thể chạy nhanh 100 mét trong thời gian ngắn mà có một chút thở dốc nào.

Lần tái khám gần đây, sau khi xem các chỉ tiêu xét nghiệm, bác sĩ chủ trị của cô phải ngạc nhiên thốt lên.

“ Thực quá thần kỳ!”

Ông thực không dám tin, bởi cô hồi phục bình thường là một điều bất bình thường mà khoa học chưa thể lý giải nỗi.

Nghe bác sỹ cảm thán, Hạ Lâm chỉ mỉm cười dịu dàng, nói là chắc do phụ mẫu trên trời linh thiên phù hộ...

Bản thân Hạ Lâm trước đây là Lâm Lâm có thiên phú trong võ đạo, cô có bãi sư qua các bộ môn như: Karate, nhu đạo và triệt quyền đạo nên khi sức khỏe trở lại bình thường, cô đăng ký một câu lạc bộ võ thuật để luyện lại chút quyền cước. Thân là nữ nhi yếu đuối, sống một mình căn hộ cao cấp, bên cạnh có Bàn tay vàng Hệ thống nhưng không có gì là tuyệt đối cả, tự thân vận động bảo hộ chính mình là tốt nhất.

Chương 4: Tranh đấu quyền lợi – Hệ thống thăng cấp (1)

Lại nói thời điểm một tháng trước khi bệnh tim Hạ Lâm chưa bình phục. Nếu không có sự hỗ trợ từ vị Cao gia thiếu gia kia, bệnh tình Hạ Lâm khó trị dứt điểm nhanh như vậy.

Cao thiếu gia chính là Cao Thiên Hựu, thiếu niên Hạ Lâm gặp tại công viên lần trước.

Cao Thiên Hựu là tầng lớp thanh thiếu niên tinh anh thuộc tập đoàn tài chính Cao gia đình đám một thời. Cao gia lớn mạnh như vậy giờ sao lại ngã đỗ, đó lại là một chuỗi chuyện xưa đầy khúc chiết và đau lòng…

Mặc dù mọi người coi thường anh, Hạ Lâm vẫn tin tưởng con mắt nhìn người của mình liền kéo anh về, một mặt cho anh có cơ hội chuyển mình, mặc khác giúp cô giải quyết đống lộn xộn trước mắt.

Hạ Lâm nghe điện thoại tại phòng khách, tivi trước mặt đang chiếu chương trình ca nhạc nhưng không hề phát ra âm thanh, âm lượng được cô giảm xuống bằng không.

Tinh thần Hạ Lâm tập trung cao độ trong cuộc điện thoại với đối phương.

[…]

“…”

“Được, anh in mười bản, ngày mai gặp trước cổng Hạ thị!”

Giọng trầm ấm trong điện thoại vọng ra.

[Cô còn phân phó gì thêm không?]

“Không, vậy là tốt rồi, anh nghỉ sớm… mai cần có tinh thần tốt nhất cơ mà!”

[Vâng, vậy chúc cô ngủ ngon!]

“Cảm ơn anh!”

Điện thoại vang hai tiếng ‘Tít! Tít!’ kết thúc, đặt nó lên bàn, Hạ Lâm ngồi trầm tư suy nghĩ. Nghĩ mãi vẫn không có thêm ý tưởng gì mới, cô thôi nghĩ nữa mà quyết định tu luyện nâng cấp không gian trong rương Thương hành.

Hạ Lâm cầm điều khiển tắt tivi, đứng dậy tắt hết các đèn lớn trong phòng khách, để lại đèn nhỏ trên bàn thờ của Hạ gia cùng hành lang dễ dang đi lại trong đêm, cô lên lầu về phòng ngủ của mình.

Quyết định kéo Cao Thiên Hựu về giúp mình là một chuyện tốt không thể tốt hơn, bằng chứng trước mắt chuyện công ty được anh lên kế hoạch chỉnh chu đầy tỉ mỉ, hơn nữa Hệ thống còn thưởng mười điểm tích lũy vì cô làm được một điều tốt, có Hệ thống thừa nhận con người anh Cao cô không còn lăn tăn việc mình quyết định đúng hay sai nữa, điều cô chú ý hơn là thêm bốn mươi điểm nữa đủ điểm để đổi vật phẩm đầu tiên rồi, không biết đó là thứ gì nhỉ? Càng nghĩ càng háo hức thật không tốt, cô quyết định đi nâng cấp không gian sẽ thiết thực hơn.

Không gian lúc này rộng hai mét vuông, vũng nước nhỏ trước chiếm cả diện tích nay thu lại còn một nữa, nữa còn lại là đất phì nhiêu đầy màu mỡ.

Đóa sen duy nhất nay đã nở to, cánh lá xanh mướt xòe rộng, bắt đầu xuất hiện thêm ba đóa hoa nhỏ mới nhú nữa, hương hoa lan tỏa thơm mát, mùi hương xem ra là một vị thuốc an thần rất tốt, đương mệt mỏi ngửi được tinh thần vực dậy nhanh chóng lạ kỳ.

Hạ Lâm chẳng khác nào chú khỉ nhỏ, món yêu thích chính là trái cây, cô mua về nhiều hạt giống rồi nhưng vẫn chưa trồng được vì diện tích quá nhỏ. Chờ khai hoang rộng rãi mới đem ra trồng được, hiện tại cô trồng mấy loại rau ngắn ngày, vừa mở rộng không gian vừa có rau sạch ăn, không sợ bị nhiễm độc hóa học gì gì đó.

Mỗi ngày Hạ Lâm dành một giờ làm đất, tưới tiêu đám rau cỏ của mình.

Trong không gian Hạ Lâm đang trồng hai luống rau nhỏ, một luống cải xanh, một luống rau dền.

Sự sống phát sinh, vòng đời tự nhiên cũng xuất hiện, mỗi ngày cô đều ghé thăm hai luống rau ít nhất hai ba lần, phòng sâu bướm ăn trụi hết lá thì nguy. Mấy con sâu này đặc biệt to khỏe, đợi không gian mở rộng cô đem gà vào nuôi, bắt sâu cho chúng ăn, nghĩ hình ảnh đám gà tranh nhau thịt sâu cô thực vui vẻ.

Chăm chút xong đám rau nhỏ, Hạ Lâm trở lại phòng ngủ của mình, sớm mai có một trận quyết đâu với mấy lão làng Hạ thị, ngủ sớm tinh thần mới tốt.

6:15 điện thoại reo vang, Hạ Lâm từ trong tấm chăn dày ló đầu, với tay lấy điện thoại đang reo in ỏi ở bàn bên cạnh.

Nhìn tên Cao Thiên Hựu trên màn hình, đôi mắt tèm nhèm tỉnh táo phân nữa, để giọng nói mình không quá khàn, cô hít thở một hơi mới bấm nút nghe.

“Alo!”

[Cô dậy chưa?]“À! Đã dậy!”

[Xin lỗi gọi cô sớm thế này…]

“Không sao, cũng đến giờ tôi phải dậy rồi, cảm ơn anh!”

[Không có gì, bảy giờ gặp cô tại cổng công ty nhé!]

“Ok!”

[Chào cô!]

“Vâng, chào anh!”

Thả điện thoại lại bàn, Hạ Lâm nằm nướng thêm năm phút mới vùng dậy, gấp chăn gối gọn gàng, vào toilet xúc miệng, rửa mặt, xuống nhà làm bữa sáng đơn giản ăn.

Hôm nay cô phải ra ngoài sớm, sáu giờ rưỡi chú tài xế cô mới thuê được một tuần có mặt chờ bên ngoài, đang ăn dỡ bữa sáng, Hạ Lâm nói chú ấy chờ mình mười phút sẽ ra tới.

Mười phút sau Hạ Lâm chỉnh tề trong trang phục công sở, đơn giản không thiếu quý khí xuất phát từ bên trong.

Thấy cô ra, chú tài xế tiến lại mở cửa cho cô vào trong xe, sau đó trở lại ghế lái khởi động máy.

Từ nhà đến công ty, nếu không bị kẹt xe thì chưa tới mười phút là đến, lúc này là thời điểm công nhân viên lên ca, cả đường phố kẹt xe liên tục, phải mất hai mươi phút xe mới tới nơi, vừa kịp giờ hẹn với anh Cao cũng không tồi.

Tới nơi Hạ Lâm thấy Cao Thiên Hựu đứng trước cổng Hạ thị chờ mình. Tài xế mở cửa cho cô, cô nói xong việc sẽ liên lạc với chú, bảo chú tìm chỗ đậu xe chờ mình. Chú tài xế gật đầu báo đã biết rồi lái xe đến điểm đậu chờ cô.

Thấy cô, Cao Thiên Hựu tiến lại, không bắt tay xã giao mà gật đầu chào. Cô cười đáp lại, hỏi anh một câu ngớ ngẩn.

“Anh ăn sáng chưa?”

Anh cười rạng rỡ tựa ánh nắng mặt trời, xem ra tinh thần hôm nay thực tốt.“Vâng, đã ăn rồi, còn cô?”

“Tôi cũng vậy! Chúng ta vào trong chờ bọn họ hay ngồi ngoài này uống café chờ?”

“Tôi nghĩ chúng ta nên vào trong, rồi gọi cafe mang lại hay hơn.”

“Cũng được, chúng ta vào trong thôi!”

“Vâng!”

Thấy cô đi vào, nhân viên bảo vệ hỏi cô là khách hàng hay là nhân viên mới vì trông cô rất lạ, nếu là nhân viên công ty thì phải xuất trình thẻ nhân viên.

Hạ Lâm quên mất gọi điện báo trước tại phòng bảo vệ, may mà nghe lời anh Cao vào công ty sớm, nếu không đợi đúng giờ thực là lúng túng có khi thành trò cười cho mấy lão già kia.

“Xin lỗi tôi quên gọi điện báo trước các anh… tôi không phải là khách hàng…”

Một bảo vệ trẻ tầm hai hai tuổi hỏi cô.

“Chị là nhân viên mới à? Vậy trình thẻ nhân viên để chúng tôi kiểm tra.”

Lúc này Cao Thiên Hựu xen vào.

“Cô ấy không phải nhân viên công ty mà là cô chủ nhỏ!”

Bốn chú bảo vệ nhìn nhau, cô chủ nhỏ? Có nghe nói qua nhưng chưa gặp mặt bao giờ? Làm sao xác minh người đến là cô chủ thì một chú bảo vệ lớn tuổi lên tiếng.

“Thực xin lỗi, chúng tôi chưa từng gặp mặt cô chủ nên để tận theo chức trách, phiền cô tạm trình chứng minh thư theo diện khách hàng trước đi ạ.”

Cách giải quyết này cũng tốt, Hạ Lâm cùng Cao Thiên Hựu xuất trình chứng minh thư sau đó được bảo vệ cho vào.

Ngày đầu xuất trận gặp vài khó khăn nhỏ bởi chưa ai biết thân phận của cô, mà thôi, sau hôm nay mọi người rồi sẽ biết.

Cô và Cao Thiên Hựu ngồi chờ tại phòng dành cho khách, có cafe pha sẵn bởi nhân viên công ty mời, cả hai ngồi uống tạm đợi.

Cao Thiên Hựu đưa Hạ Lâm xem lại tập hồ sơ một lượt, bao gồm các chứng từ liên quan máu mủ cha con, ủy quyền hợp pháp cổ phần Hạ phụ cùng các phân tích tài chính sáu tháng gần nhất của công ty.

Xem một lượt, nắm trong tay 90% phần thắng, không phải con số tuyệt đối nhưng ai biết được bất biến xảy ra, xem tình hình rồi tính tiếp. Nhấm ngụm cafe sữa, cô hỏi anh.

“Anh thấy chúng ta thành công là bao nhiêu?”

“99%”

Quả là thiên tài có khác, nói chuyện đầy tự tin và dứt khoát.

“Anh chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn!”

Nghe anh trả lời như vậy Hạ Lâm cảm thấy thực yên tâm, không suy nghĩ nhiều nữa, tin tưởng vào chọn lựa của mình, mà chọn lựa đó chính là tin tưởng Cao Thiên Hựu.

Chương 5: Tranh đấu quyền lợi – Hệ thống thăng cấp (2)

Khi Hạ Lâm cùng Cao Thiên Hựu đi vào công ty, vị bảo vệ trung niên cầm chứng minh thư Hạ Lâm trên tay miệng lẩm bẩm ‘Hạ Lâm… họ Hạ này…’ một tia sáng chợt lóe trong đầu, ông vội lấy điện thoại cá nhân mở nguồn, ấn tìm danh bạ. Thấy ông có vẻ khẩn trương, ba bảo vệ còn lại nhìn ông nghi ngờ hỏi.

“Sao thế?”

“Đợi chút! Rất có thể là đúng!”

“Cái gì đúng, cô gái lúc nãy sao?”

Ông không trả lời, đầu gật nhẹ rồi gióng tai nghe tiếng chuông đang đổ phía bên kia.

Tiếng chuông kéo dài rồi tắt, giọng nói thoại khô cứng phát ra ‘Hiện số liên lạc đang bận, quý khách vui lòng gọi lại sau!’

Thấy ông gọi đối phương không bắt máy, ba bảo vệ kia hồi hộp hỏi.

“Không bắt máy sao?”

“Ừ! Để tôi gọi cuộc nữa xem sao.”

Cuộc gọi tiếp, sáu tiếng chuông có người bắt máy, giường như bên kia đang bận, nghe âm thanh ồn ào không rõ.

[Alo!]

“Xin hỏi, phải số điện thoại thư ký Kim khải không?”

Nhìn số điện thoại quen mà lạ, Kim Bình Chí nhớ là số này mình từng liên lạc, lại với cách xưng hô này, xem ra người từ công ty cũ gọi. Anh trả lời.

[À vâng, xin hỏi ai đầu dây ạ?]

“Chú là bảo vệ Trương đây, cháu nhớ không?”

[À, chú Trương! Chú gọi cháu có việc gì không?]

Bảo vệ Trương tóm tắt sơ bộ hai vị khách vừa vào công ty, ông nghi ngờ chính là cô chủ nhỏ nên gọi điện cho thư ký Kim xác nhận giúp.

Kim Bình Chí nghe nói hôm nay cô Hạ đến tập đoàn thì không thể tin lỗ tai mình vừa nghe được.

[Chú nói ai cơ?]

“Tên trên chứng minh thư là Hạ Lâm!”

[… chú… chú chờ chút, cháu đến liền!]

Kim Bình Chí cầm túi hồ sơ trong tay đứng lên, anh trở về công ty một chuyến xem thế nào, mấy bữa nay chỗ này hẹn tới hẹn lui vẫn chưa có thông báo chính thức, kinh nghiệm trong tay đủ anh đè chết bọn họ thế mà thích làm eo làm sách, công việc này anh không cần nữa.

Nữa giờ sau Kim Bình Chí có mặt tại phòng bảo vệ Hạ thị.

Thấy anh tới, bảo vệ Trương nói bảo vệ nhỏ tuổi nhất trong đám.

“Mày ra dắt xe cho anh Kim nhanh, chú mày có việc quan trọng cần hỏi anh ấy.”

Bảo vệ trẻ tuổi cười vâng dạ, chạy nhanh đón anh Kim, mời anh vào phòng trực chú Trương gặp, còn mình dắt xe dẹp vào chỗ hợp lý.

Anh Kim hỏi chú Trương.

“Chú cho cháu mượn chứng minh thư ạ.”

Nhìn ảnh trong chứng minh thư, Kim Bình Chí nhận ra ‘Đúng thực tiểu thư!’ Nhớ hơn một tháng trước sau khi anh lo liệu xong hậu sự vợ chồng Hạ gia, tâm trạng vị tiểu thư này rất không tốt. Anh chỉ là người ngoài, việc cần làm đã tận trách hết rồi.

Thời gian đó công việc trong công ty bị chèn ép tứ phía, bọn họ không muốn anh tiếp tục làm việc. Việc cuối cùng anh làm cho cô là giao các giấy tờ quan trọng liên quan đến lợi ích cá nhân của cô chủ với công ty. Anh nhớ rõ bộ dạng tiểu thư ngày hôm đó, giường như không có chút sức sống nào, đôi mắt sưng húp vì khóc nhiều, khuyên lơn nữa ngày cuối cùng anh rời đi, bởi anh là người ngoài…

“Đúng là cô ấy rồi!”

“Cháu nói sao?”

“Vâng, là cô chủ, cô ấy đang ở bên trong hả chú?”

“Đúng vậy!”

Anh nở nụ cười thật tình vui vẻ.

“Phiền chú dắt xe vào trong giúp… à! Lúc nãy chú nói cô ấy đi chung với ai nữa đúng không?”

Chú Trương đưa chứng minh thư người kia cho anh Kim.

“Là người này!”

Nhìn ảnh và tên trên chứng minh thư anh lẩm bẩm.“Cao Thiên Hựu… cô ấy không đến nỗi kém thông minh!”

Trả chứng minh thư cho chú Trương, anh nói.

“Cháu vào trong nhé!”

Chú Trương cười híp mắt.

“Vâng, cậu vào đi!”

Hạ Lâm có liên lạc qua hội đồng quản trị, hẹn tám giờ mở cuộc họp, lúc này kém mười lăm phút vẫn chưa thấy ai tới, không khéo mấy lão già này muốn xem sự nhẫn nại của cô đây.

Trong lúc cô buồn chán muốn ngủ, Cao Thiên Hựu ngồi bên cạnh có vẻ thoải mái thong dong, sự chờ đợi không ảnh hưởng gì đối với anh, xem cách anh thong thả lướt web trên kênh thông tin tài chính thì biết.

Đôi mắt muốn díp lại, một âm thanh vang bên tai kéo cô khỏi giấc mộng quấy nhiễu.

“Cô Hạ!”

Hạ Lâm nhướn mày nhìn gương mặt anh tuấn trước mắt ‘Đây là ai nhỉ?’ Đại não cô nhanh chóng phân tích người trước mặt.

Cô nhớ rồi, đây là thư ký Kim của Hạ phụ. Cũng nhờ anh ta mà hồ sơ hôm nay của cô mới chỉnh chu như vậy.

Lúc đó nguyên chủ Hạ Lâm vì quá đau buồn, đến nhìn người trước mặt cũng không để trong mắt, khi đổi hồn xác, cô muốn liên lạc nhờ anh ta giúp đỡ cũng không biết phải liên lạc thế nào. Ư, tại sao anh ta xuất hiện ở đây? Nghe nói anh ta đã xin nghỉ công ty rồi mà? Mà thôi, người tới từ từ hỏi vậy.

“A! Thư ký Kim! Lần trước thật…”

“Không có gì! Tôi hiểu! Cô vượt qua được thực tốt!”

Thư ký Kim xuất hiện, Cao Thiên Hựu ngồi bên cạnh thôi không lướt web nữa, chăm chú nhìn anh đối đáp với Hạ Lâm.

Hạ Lâm bảo anh ngồi, giới thiệu Cao Thiên Hựu để cả hai cùng làm quen.

Cả hai khách khí bắt tay chào hỏi.

Kim Bình Chí làm việc tại công ty gần mười năm, từ khi ra trường liền đến tập sự dưới trướng Hạ phụ, tuy bây giờ anh không còn là nhân viên công ty, những nhân viên cũ vẫn kính nể anh. Thấy anh đến vội đến chào hỏi.

“Anh Kim đến! Có chuyện gì sao?”

Kim Bình Chí hướng chỉ bọn họ.

“Đây là cô chủ cùng cộng sự, mấy người không biết sao?”

Lúc này mấy nhân viên trà nước giật mình.“Thực sự chúng tôi không biết…”

Hạ Lâm cũng không làm khó họ, cô lên tiếng.

“Dù gì bọn họ cũng chưa biết tôi, lát họp cổ đông xong rồi tính.”

Nghe nói họp cổ đông, các cô giật mình hỏi lại.

“Sao ạ? Chúng em không nghe nói gì cả… cũng chưa chuẩn bị gì…”

Kim Bình Chí giận dữ lớn tiếng.

“Các cô mau dọn dẹp phòng hội nghị đi, để tôi làm việc với cấp trên mấy người.”

Mấy cô gái vội vàng kiếm chìa khóa mở phòng hội nghị, vội vàng trang trí trong thời gian ngắn nhất sao cho tươm tất nhất.

Họ đi rồi, Kim Bình Chí hỏi Hạ Lâm.

“Tiểu thư đã liên lạc họ rồi?”

Hạ Lâm gật đầu, lúc này cô thực sự khó chịu rồi đây, nhíu mày cô nói.

“Anh gọi họ giúp tôi gấp, sao gì người đủ tư cách triệu tập hội nghị này là tôi, nếu họ không đến đừng trách tôi tự thông qua…”

Cao Thiên Hựu an ủi cô.

“Bọn họ muốn chơi đòn phủ đầu với cô, không cần nóng giận không tốt thân thể!”

“Tôi biết, cảm ơn hai anh!”

Kim Bình Chí đứng lên, cầm điện thoại bấm gọi, rồi lại bấm gọi…

Gọi xong cuộc cuối cùng, anh đi lại ngồi xuống.

“Mười lăm phút nữa bọn họ đến!”

Lúc này là tám giờ rưỡi, xem ra chín giờ mới bắt đầu được, cũng may Kim Bình Chí xuất hiện, không thì ầu ơ ví dầu đến lúc nào nữa đây?

Cuối cùng, sáu vị cổ đông đủ tiêu chuẩn tham gia hội nghị xuất hiện đông đủ, hội nghị bắt đầu lúc chín giờ mười phút.

Bước vào phòng hội nghị, nhìn chung ra hình ra dáng, xem ra những nhân viên kia hiệu suất làm việc không tệ.

Ban đầu mấy vị lão làng còn ra vẻ này nọ, xem thường cô. Mà cô là ai? Người từng có kinh nghiệm đối phó biết bao khách hàng khó tính thì dễ gì để họ áp chế chí khí chứ, mơ tưởng? Với lại bên cô lúc này là hai nhân tài sống, để xem họ xoay chuyển cục diện thế nào?

Từ chín giờ đến ngót mười hai giờ, rốt cuộc hội nghị thống nhất thông qua, mấy lão già kia trước vênh mặt hất hàm, đặc biệt ông chủ Nguyễn có số cổ phần gần sát phụ thân cô. Lúc này thay đổi sắc mặt một trăm tám mươi độ, nói sự việc sáng này có chút nhầm lẫn, cô là con Hạ Chí Mẫn tất nhiên hổ phụ sinh hổ tử, sao có thể thua kém phụ thân mình được.

Kim Bình Chí trở lại tiếp tục vai trò thư ký cho cô.

Cao Thiên Hựu được bổ nhiệm giám đốc tài chính, quản lý toàn bộ hệ thống tài chính của tập đoàn.

Cũng đã trưa, biên bản cuộc họp chuyển qua phòng thư ký soạn thảo công văn bổ nhiệm mới, dự tính buổi chiều sẽ thông báo đến các phòng ban được biết.

Hội nghị kết thúc là bữa cơm thân mật.

Thư ký Kim biết rõ bệnh trạng Hạ Lâm, lo lắng hỏi cô.

“Cô vẫn chịu được chứ?”

Tuy lúc này có chút mệt, nhưng cô khỏe hơn trước rất nhiều, mỉm cười bảo anh ta yên tâm.

“Cảm ơn anh, sức khỏe lúc này tốt hơn nhiều, còn có chiều hướng sẽ khỏi bệnh hoàn toàn.”

“Sao cơ?”

“Ừ, thật đấy!”

“Vậy thật chúc mừng cô, mà cô nhớ đừng có cố sức quá!”

“Vâng, tôi biết, chúng ta đi thôi!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau