CUỘC SỐNG MỚI - LY HÔN VẪN PHẢI SỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cuộc sống mới - ly hôn vẫn phải sống - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Ra tòa (2)

Trình tự tòa án cũng không quá nhanh, một tuần sau đơn ly hôn của Thụy Khanh mới được thụ lý. Ngày hẹn, vợ chồng ông Vinh, bà Hòa xuống tận nơi. Ông Vinh đưa con gái đi, bà Hòa ở nhà trông hai anh em Lâm Anh, vì chưa đủ 7 tuổi nên Lâm Anh không cần ra trước tòa lựa chọn ở với bố hay mẹ. Điều này làm Thụy Khanh thở phào may mắn, dù thế nào thì chuyện như thế cũng sẽ tổn thương rất lớn đến tâm lý trẻ con.

Ngày đến tòa cô mặc bộ quần áo công sở màu xanh nhạt, dáng Thụy Khanh vốn cao dong dỏng 1,65cm, với số cân nặng kia cũng chỉ hơi thừa chút chút. Cô bỏ mấy đôi dày bệt cũ kĩ, đi đôi giày cao gót năm phân. Tóc ngang vai buộc cao, khuôn mặt gọn gàng hơn trước, đã thấy lại nét đẹp một hoa khôi ngày nào. Cô chỉ thoa chút kem dưỡng da, quệt chút son dưỡng hơi có màu hồng hồng, hàng mày vốn đen như khuôn kẻ không cần tỉa, mi dài cong cong phủ xuống đôi mắt to tròn đen láy.

Khi Thụy Khanh bước xuống từ chiếc Vios của bố cô thì cũng chạm mặt Hữu Văn đang đi xe máy đến. Anh ta cũng nhìn thấy Thụy Khanh, sự thay đổi của cô khiến anh ta phải ngoái nhìn lại đến mấy lần.

Thụy Khanh cười khẩy, đến bây giờ anh ta vẫn diễn vai nhà nghèo, còn đi con xe máy cũ từ hồi mới ra trường. Nhưng không sao, cô sắp giật cái mặt nạ đó ra rồi.

Cười cười với bố, Thụy Khanh đợi ông đến gần. Hữu Văn cũng nhận ra ông Vinh, trong lòng tuy hơi căng thẳng, dù sao người bố vợ này cũng là người nói được làm được mà anh ta kính nể. Cái tát từ hôm đó, đến nay khi thấy ông ấy lại cảm thấy đau. Nhưng nghĩ, cũng chỉ hôm nay là quan hệ đôi bên chấm dứt rồi, nên cũng trấn tĩnh lại. Đợi hai người đến gần anh ta chào hỏi:

- Con chào bố ạ!

Ông Vinh cười lạnh:

- Tôi không có đứa con nào như anh cả.

Rồi ông kéo Thụy Khanh đi ngang qua anh ta, nói: - Vào thôi con.

Hữu Văn rát mặt, thở dài không nói, nhìn Thụy Khanh đằng trước rồi cũng cất bước đi vào. Nói thật, hôm nay thấy vợ gọn gàng, xinh đẹp như vậy khiến anh ta có chút không nỡ, dù gì cũng đã bên nhau lâu như vậy rồi, lại có hai mặt con. Nghĩ đi nghĩ lại con ‘rô cũng tiếc, con giếc cũng muốn’. Nhưng tên đã lên dây sao có thể không bắn?

Chẳng đợi anh ta thu hồi những suy nghĩ lung tung. Vị thẩm phán trên tòa đang gõ chiếc búa ‘đanh, đanh’ như muốn gõ tỉnh lòng anh ta.

Sau những trình tự ban đầu, thẩm phán hỏi lại hai vợ chồng có muốn hòa giải hay không hay là đồng thuận trong vụ ly hôn này?

Thụy Khanh không do dự trả lời: “ Không hòa giải, đồng ý Ly hôn”. Hữu Văn lại hơi ngần ngừ nhưng vẫn trả lời có. Tiếp đó Thẩm phán lại đọc đến những tài sản chung của hai vợ chồng gồm: một căn nhà ở khu X, phường Y nơi hai vợ chồng đăng ký hộ khẩu thường trú; một căn hộ ở khu biệt thự Hồ Mini; một ô tô hiệu Honda CrV; 50% cổ phần của công ty Văn Hoa; xe máy hiệu…

Càng nghe, Hữu Văn càng giật mình kinh ngạc, tới khi nghe hết thì trực tiếp há hốc mồm. Đến khi thẩm phán phải gõ búa lần thứ hai anh ta mới hoàn hồn lại. Chợt anh ta quay sang nhìn Thụy Khanh vẫn đang nhàn nhạt nhìn anh ta, không nhịn được gầm rú lên:

- Là cô giở trò? Cô điều tra tôi à? Sao cô dám?

Anh ta như điên muốn lao sang hàng ghế bên thì ông Vinh đứng phắt dậy chắn trước mặt Thụy Khanh. Không làm gì được, anh ta lại gào lên:

- Những thứ đó đều do tôi làm ra mà có, cô có quyền gì mà mang ra đây đòi hỏi chia chác với tôi.

Thẩm phán thấy bên dưới ồn ào, gõ mạnh mấy nhát búa đanh đanh. Thụy Khanh nói với thẩm phán:
- Xin phép cho chúng tôi chút thời gian thỏa thuận có được không ạ, tôi không muốn huyên náo trước tòa.

Vị thẩm phán trao đổi mấy câu với thư ký rồi gật đầu, tuyên bố tòa tạm dừng 30 phút rồi thu dọn ra ngoài.

Luật sư Trần Hương từ đầu phiên tòa tới giờ vẫn ngồi như một người quan sát. Lúc này nhận thấy ánh mắt của Thụy Khanh mới chậm rãi đứng dậy, cầm chiếc cặp công văn đến trước mặt Hữu Văn. Gật đầu coi như chào hỏi, bà nói:

- Tôi là luật sư Trần Hương của văn phòng luật sư Hà Thịnh. Hôm nay được sự ủy thác của thân chủ tôi là chị Vũ Thụy Khanh về việc ly hôn giữa anh và thân chủ của tôi. Đây là bản thỏa thuận xin anh đọc kỹ, nếu có gì không rõ chúng ta trao đổi lại.

Hữu Văn hằm hè giật lấy bản thỏa thuận ly hôn. Sau khi đọc hết, anh ta trầm mặt nói với Thụy Khanh.:

- Tôi cứ tưởng cô là người hiền lành, am hiểu nhất là sống vì người khác. Hôm nay mới biết thêm bộ mặt khác nham hiểm của cô. Quyết định ly hôn này là đúng rồi. Tôi đã nói cho cô căn nhà đó còn chưa thấy đủ hay sao? Cô đừng hòng lấy gì thêm từ tôi, thứ này tôi không ký. Lâm Anh là con trai tôi, tôi cũng sẽ mang nó đi.

Anh ta xé nhỏ tờ giấy rồi quăng đi, vẻ mặt trâng tráo.

Ông Vinh mặt nóng lên, định cho thằng này thêm một bạt tai, Thụy Khanh đứng bên thấy vậy kéo tay ông lại, cô nhẹ nhàng nói: “ Bố à, không cần đâu.” Cô nhìn sâu vào Hữu Văn rồi nói, giọng như tâm sự:

- Anh Văn, chúng ta ở bên nhau đã gần tám năm, bảy năm làm vợ chồng. Tôi tự thấy mình đã làm tốt vai trò của một người vợ với anh. Hiếu thảo với cha mẹ chồng, sinh cho anh hai đứa con một trai một gái, chăm sóc nuôi dạy chúng cẩn thận.

- Anh nhớ không? Khi anh còn chưa ổn định công việc, là tôi vừa học vừa cùng tính toán với anh, rong ruổi cùng với anh đi làm thị trường. Lúc mang thai Lâm Anh, thấy anh đi làm về là đặt lưng ngủ tôi lại thức đêm hộ anh viết báo cáo, chăm lo cho anh từng chút, từng chút. Con ra đời trong căn nhà trật trội, nửa đêm nó khóc, sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của anh, tôi ôm con ra ngoài đứng trong trời gió lạnh. Hai đứa con ra đời anh chưa bao giờ phải vì cái ăn cái ngủ của chúng mà lo lắng, cũng chưa từng một ngày phải đưa con đến trường.

- Khi anh nói muốn cùng bạn làm ăn, tôi vét sạch vốn liếng của mình, còn vay bố tôi để đưa cho anh, đến nay tôi vẫn chưa một lần hỏi đến. Kệ anh đi đêm đi ngày, tôi vẫn thức đợi anh về, nấu cho anh bát mì ăn khuya, pha cho anh cốc nước giải rượu, chuẩn bị cho anh từ đôi tất trở đi mà chẳng mấy khi mua đồ cho mình. Tôi chưa đủ hết lòng với anh sao? Vậy mà bây giờ anh cho tôi cái gì? Anh chỉ nói một câu hết tình cảm và một tờ …đơn ly hôn..Hít một hơi thật sâu như đè nén, cô lại nói:

- Anh có nghĩ qua không? Người cùng anh đi qua những ngày đầu vất vả là tôi, người giành cho anh tất cả từ lúc anh vẫn chưa là gì, chưa có gì là tôi. Giờ có của cải thì anh mua nhà cho một người đàn bà khác ở, mua xe hơi rước người đàn bà khác đi. Anh mang tiền đi cưng chiều cung phụng người đàn bà khác. Còn tôi, hàng tháng anh mang về cho một triệu bạc như ném cho ăn mày.

- Tôi! Đáng sao? Hóa ra, vợ chồng chỉ có thể chung hoạn nạn, không thể chung hưởng phú quý vinh hoa à? Hữu Văn, chồng ơi, anh có hay không bị lương tâm cắn rứt?

Căn phòng lúc này không một tiếng động. Hữu Văn sững sờ ngồi phịch xuống ghế, một câu ‘chồng ơi’ đánh vào thật sâu nơi trí óc bị bỏ quên.

Thụy Khanh biết đánh đòn tâm lý lúc này đã đủ, giờ phải trực tiếp dùng dao phay chặt đay rối, cô chẳng muốn dây dưa thêm nữa. Gạt chút nước mắt rơi xuống má, cô lấy chiếc phong bì có ảnh mà Vương Dũng chụp, cùng với vài tài liệu hack được từ công ty riêng của Hữu Văn, đặt nhẹ nhàng trước mặt anh ta, nói tiếp:

- Tôi biết cô bạn gái của anh có bầu hai tháng rồi. Nếu tôi kiện tội hai người ngoại tình, thì nhẹ phạt tù ba tháng, nặng thì tù một năm. Cũng có thể mang ảnh này đến công ty anh làm việc mà bêu rếu, để hai người chết chìm trong nước bọt của mọi người. Nhưng tôi không làm vậy.

- Còn đây là tài liệu chứng tỏ anh có khuất tất trong đấu thầu giữa hai công ty, anh đã lấy quyền công mưu tư. Dù công ty OVA không có thiệt hại gì, nhưng nếu cho công ty biết đến sự can thiệp của anh, thì sự nghiệp của anh sẽ ra sao chắc tôi không cần nói. Nhưng tôi cũng sẽ không vạch trần.

- Chúng ta dù gì cũng còn hai đứa con ở giữa, tôi không muốn trở mặt thành thù. Anh có thể bất nhân, còn tôi không thể bất nghĩa. Anh chưa bao giờ chăm sóc con cái, nên Lâm Anh ở với tôi sẽ tốt hơn ở với anh. Tôi chỉ lấy những gì tôi đáng đươc nhận. Bản thỏa thuận ly hôn này tôi thấy là hợp lý nhất rồi. Anh ký xong thì chúng ta chấm dứt, đúng như điều anh mong đợi lâu nay.

Thụy Khanh nhận thêm tờ thỏa thuận khác từ luật sư, đưa tới trước mặt Hữu Văn.

Hữu Văn nãy giờ vẫn nhìn chằm chằm Thụy Khanh. Anh ta khiếp sợ trước sự thay đổi của cô, những lý lẽ của cô không có cái nào không xoáy xâu vào tâm lý người đối diện. Phải rồi, anh ta mới đầu quyết tâm theo đuổi cô, lấy cô bằng được cũng chỉ vì cô là đóa hồng đỏ có gai, xinh đẹp mà giỏi giang sắc xảo.

Mấy năm nay vì anh ta và hai đứa con mà cô mất đi cơ hội tỏa sáng của mình, thu nhỏ lại trong vỏ bọc xám xịt. Anh ta tìm thấy ánh sáng cô đánh mất ở nơi khác, nơi khiến anh ta phấn khích vui vẻ, và không ngần ngại giũ bỏ gia đình mình. Mới đầu khi ngoại tình anh ta cũng áy náy, nhưng dần già, khi đã bước qua cái ranh giới của đạo đức ấy, anh ta đã không còn cảm thấy tội lỗi nữa rồi.

Cay đắng, hối tiếc, xấu hổ. Cho rằng để lại cho cô căn nhà là sẽ xong mọi chuyện, song những thứ anh ta giấu diếm che đậy hóa ra cô đều đã biết. Những tính toán của anh ta hóa ra chỉ như trò hề. Cảm giác như đang bị bóc xuống từng lớp da mặt, nóng bừng. Chẳng còn mặt mũi nào tranh cãi tiếp nữa, anh ta đặt bút ký xuống bản thỏa thuận ly hôn.

Với sự đồng thuận của cả hai bên về việc thỏa thuận phân chia tài sản, thỏa thuận trách nhiệm việc nuôi con. Hai bên ký kết, không còn tranh trấp nào khác nên tòa nhanh chóng tuyên bố ly hôn.

Cầm tờ trích lục trên tay, bước ra khỏi cửa phòng xử án, Thụy Khanh ngơ ngác một hồi. Thói quen yêu một người, thói quen quan tâm chăm sóc cho một người từng ấy năm trời. Giờ phải tập quên đi… không có gì diễn tả nỗi trống vắng tận sâu trong trái tim cô, cảm thấy mình như một tấm lục bình trôi trong dòng nước, lững lờ, lững lờ.

Thụy Khanh nhìn thấy bố đã chào hỏi xong với cán bộ tòa án và luật sư, cũng nhìn thấy Hữu Văn đang nhìn về phía mình, hai người cứ thế nhìn nhau một lúc lâu. Nếu cô cảm nhận không sai thì có lẽ lúc này anh ta cũng cảm thấy giống như cô vậy, cũng phải có chút tiếc nuối chứ nhỉ?

Nhưng cũng chẳng muốn bận tâm thêm nữa, Thụy Khanh quay người đi trước, cô bước nhanh ra xe rồi cùng bố trở về nhà. Nơi đó có hai đứa con yêu của cô, đó mới là nơi để trái tim cô gửi gắm.

Chương 7: Ba mẹ con

Theo bản thỏa thuận chia tài sản, Thụy Khanh sở hữu hai ngôi nhà. Một là căn nhà cô đang ở và một là ngôi nhà Hữu Văn đang ở. Cộng thêm 25% cổ phần công ty Văn Hoa. Tài khoản ngân hàng của ai người đó giữ, những tài sản khác hai người không tính đến.

Với bản thỏa thuận này Thụy Khanh thấy đã đủ. Ngôi nhà Hữu Văn đang ở cô không tính lấy, chỉ cần anh ta đưa cô số tiền tương ứng với giá trị ngôi nhà theo thị trường là được. Cô biết anh ta không thiếu tiền, cô có xem qua báo cáo tài chính của công ty Văn Hoa, cũng biết mức lương anh ta nhận ở OVA là bao nhiêu. Căn nhà ở khu Hồ Mini giá trị lúc anh ta mua khoảng ba tỷ, nay khu đó giá trị tăng lên cũng sấp xỉ bốn tỷ, dù sao cũng không phải là khu nhà cao cấp, chỉ thuộc tầm trung.

Một tháng sau, tất cả các thủ tục chuyển tiền cũng như giấy tờ sang nhượng cổ phần đều được Thụy Khanh ủy quyền cho văn phòng luật sư hoàn tất. Cuối cùng vụ ly hôn này cũng chấm dứt rồi.

Tất nhiên, có nhà vui có nhà sầu. Cô nhân tình của Hữu Văn thấy tài sản bốc hơi như vậy cũng gầm rú một trận, dù sao việc Hữu Văn giấu diếm tài sản là công của cô ta thổi gió bên gối liên tục mới được. Trước đây cô ta dù dụ thế nào anh ta cũng không sang tên tài sản cho cô ta, nay thấy bị chia đi lại càng cay cú.

Nhưng việc đã rồi, Hữu Văn sau khi từ phiên tòa về cảm xúc có chút khác thường, nghĩ đến nhiều điều trước đây anh ta không nghĩ đến. Cầm tờ giấy “Chứng nhận ly hôn” anh ta cũng chẳng vui như mình tưởng. Thấy tình nhân sừng sộ đòi tìm Thụy Khanh chửi bới. Tự dưng anh ta cảm thấy thật tức cười, đây chắc được tính là ghen ngược chứ? Trước đây chỉ là bồ bịch thì xấu cũng thấy đẹp. Giờ hoàn toàn có thể tự do đến với nhau rồi lại chẳng thấy cô ta hoàn hảo hơn vợ mình ở điểm nào.

Nhắm chặt mắt lại, áp chế nỗi phiền muộn dâng lên. Đường này là anh ta chọn.

Cũng phải thôi, trên thực tế thì cô tình nhân này của Hữu Văn không đẹp bằng Thụy Khanh hồi còn sinh viên, cái thông minh của cô ta cũng chỉ là thông minh vặt dùng để dụ dỗ đàn ông, chứ không phải sự thông tuệ đoan trang như của Thụy Khanh. Gia đình cô ta là gia đình nông thôn nghèo, không phải nhà có điều kiện có thể giúp đỡ anh ta bất cứ lúc nào như gia đình Thụy Khanh. Ở nông thôn ra thành phố mới mấy năm mà đã biết tiêu tiền như rác, biết ăn, biết chơi, quần áo mặc sành điệu hơn cả con gái nhà khá giả, vòi vĩnh đủ đường.

Trước thì thấy có tình thú, nghe cô ta õng ẹo cũng chẳng sao, nghe cô ta nũng nịu đòi hỏi còn thấy vui sướng. Thấy thích thú ở cô ta sự trẻ trung, sành điệu, thấy ở cô ta những điều vợ mình không có. Giờ nghe cô ta động đến vợ con lại thấy khó chịu, cảm thấy cô ta phản ứng như vậy rất thái quá.

Âu cũng là do người đàn ông này dễ thay đổi.

- -- ------_____---- ------

Thụy Khanh chẳng biết những điều đấy. Cuộc sống của cô bây giờ lại rất thảnh thơi, cô xin nghỉ phép nửa tháng để ở nhà với con, đưa đón chúng đi học, sắp xếp cuộc sống mới của mình một cách hợp lý. Cô ghi tên ở một phòng tập Gym gần nhà, tập 2 ca một ngày. Sáng một tiếng vào lúc hai đứa con chưa ngủ dậy, chiều thì cứ 5 rưỡi ba mẹ con lại chạy bộ đến siêu thị, cho hai đứa trẻ chơi trong phòng trò chơi ở đó, nơi này là nơi các nhà hay cho trẻ đến chơi để phụ huynh an tâm đi mua sắm nên rất an toàn. Dặn dò con trông nhau rồi cô đến phòng tập gym bên cạnh, theo đuổi kế hoạch ‘ Khỏe+ Đẹp’ của mình. Một tiếng sau ba mẹ con mới về nhà tắm rửa và nấu cơm ăn.

Ngày cứ trôi qua như thế, hai hôm nữa là cô phải trả phép rồi. Lại sắp vào năm học mới, Lâm Anh vào lớp hai tiểu học, My Anh cũng vào lớp chồi ở trường mầm non, hai đứa lớn thấy rõ, quần áo cộc hẳn rồi. Thụy Khanh quyết định ba mẹ con đi mua sắm.

Đi taxi đến cửa trung tâm thương mại, ba mẹ con bước xuống xe. Chỉ thấy người phụ nữ trẻ mặc bộ quần áo thể thao đơn giản, thân thể hơi đẫy đà nhưng lại khiến cho người nhìn cảm giác khỏe mạnh, thoải mái, khuôn mặt đẹp, kết hợp với làn da trắng, nhìn rất trẻ trung xinh đẹp. Hai tay cô dắt theo hai đứa trẻ, bé trai mặc chiếc quần ngố có qoai đeo, áo sơ mi kẻ xanh kết hợp với đôi giày lười, hàng mày kiếm đen láy cùng với đôi mắt to đen linh động, mũi cao, dáng dấp đúng chuẩn tiểu soái ca.

Cô bé bên cạnh có khuôn mặt giống cậu bé tới bảy phần. Chỉ có điều lông mày cô bé mềm mại hơn, hàng mi dài cong vút cùng với đôi môi nhỏ đỏ hồng lộ rõ sự khác biệt giới tính. Cô bé mặc chiếc váy lanh hai tầng màu trắng, tóc buộc hai bên, trên đầu đeo chiếc bờm nơ bướm trắng chấm bi, vai đeo ba lô con thỏ trắng, nhìn đáng yêu không thể tả. Tỷ lệ quay đầu để nhìn tổ hợp ba mẹ con này đến 99%.

Không cần phải lo lắng đến áp lực kinh tế nữa, Thụy Khanh giờ đây cũng nghĩ thoáng hơn rất nhiều rồi. Trong ngân hàng có bốn tỷ, cổ phần hàng tháng được chia khoảng trên dưới hai trăm triệu, tiền lương các khoản của cô cũng được mười lăm triệu một tháng. Đủ để ba mẹ con cô sống thoải mái đủ đầy. Kiếm tiền cuối cùng là để phục vụ cho mình, nên giờ có tiêu cô cũng không cần tính toán quá nhiều như trước nữa. Cô dẫn hai con đến cửa hàng quần áo trẻ em trên tầng hai, chọn chọn, thử thử đến lúc mặt Lâm Anh xị xuống mới thu hồi tay chân.Cuối cùng mua cho Lâm Anh ba chiếc quần jean dài để cậu mặc đi học, thêm ba chiếc áo sơ mi và một đôi dép quai, một đôi giày mới. My Anh thì tự chọn cho mình mấy bộ váy xinh đẹp, chẳng hiểu sao cô bé chỉ thích những đồ có màu trắng, cũng rất biết giữ gìn đồ mặc trên người. Nếu chẳng may ai đó lỡ đụng đến làm dơ bộ đồ của bé, là y như rằng cô bé khóc đòi đổi bằng được mới thôi. Khó tính không biết giống ai.

Quẹt thẻ xong, gửi đồ tại cửa hàng, ba mẹ con đi dọc hết tầng bán quần áo này. Đến cửa hàng bán đồ cho người lớn, đột nhiên My Anh kéo tay mẹ vào trong. Đang khó hiểu nhìn con thì My Anh chỉ tay lên bộ đồ manocanh đang mặc, giọng nói non nớt khẳng định:
- Mẹ, mẹ mặc bộ này đi, chắc chắn rất đẹp.

Thụy khanh dở khóc dở cười, con bé nghĩ cô giống nó, thích mặc đầm xòe màu trắng đây mà.

Hai mẹ con đang nói chuyện thì cô bán hàng lễ phép đến gần xin tư vấn. Lâm Anh đứng đó cũng nói:

- Nãy giờ mua cho con với em nhiều rồi, mẹ cũng mua đi ạ.

Cô bán hàng nhìn Lâm Anh với ánh mắt đầy hình $$$, tiểu soái ca này là thần tài của cô ngày hôm nay a!? Không đợi Thụy Khanh tiếp lời cô bán hàng nhanh nhẹn giới thiệu các mẫu mới của nhãn hàng mình, đặc biệt đề cử mấy bộ dành cho người thừa cân. Thụy Khanh tự biết mình nên cũng không tự ái, xem qua mấy mẫu rồi chọn một chiếc váy dáng xuông, thuộc kiểu Free size, màu xanh nhạt có đính kèm chùm hoa tim tím trước ngực trái. Từ phòng thử đồ đi ra, khỏi phải nói khiến cho mắt hai đứa nhóc tỏa sáng.

- Mẹ ơi, xinh lắm. My Anh cười toe, giơ ngón tay cái lên với mẹ.

Thụy Khanh nhìn Lâm Anh với ý thăm dò, cậu bé làm động tác conan, một tay khoanh trước ngực, một tay chống cằm nhìn cô một lúc. Rồi cậu cười, gật đầu tán thưởng.

Chọn thêm hai bộ khác để thử rồi quyết định thanh toán hết cả ba, lâu lắm rồi Thụy Khanh không mặc váy, nay thay đổi chút cũng thấy hay hay.

Cô bán hàng nhiệt tình hỏi thông tin, còn muốn làm thẻ khách hàng thân thiết, Thụy Khanh vui vẻ nán lại, dù sao quần áo của hãng này cô cũng thấy hợp mắt. Cô nhân viên thì vui rồi, ba bộ váy có giá hơn mười triệu, đã đủ chỉ tiêu hôm nay của cô, không tiếc lời khen ba mẹ con như sắp hóa thân thành tiên.
Chọn quần áo vậy mà hết buổi sáng, thấy con có vẻ mệt, Thụy Khanh đưa con lên tầng năm. Tầng này bao gồm chuỗi các nhà hàng Âu, Á, đủ loại thức ăn độc đáo. Hai đứa thấy nhiều đồ lạ lẫm thì như tỉnh lại ngay, đưa mắt dò xét khắp nơi. Thụy Khanh chọn một nhà hàng bán món Việt, ăn tùy tiện một chút rồi đưa My Anh đến cửa hàng bánh ngọt Pháp, cô bé đặc biệt thích ăn pudding.

Đang đứng chọn trước tủ hàng thì có một người đến gần vỗ vào vai Thụy Khanh.

- Chị Khanh, chị cho hai cháu đi chơi ạ?

Thụy Khanh nghe giọng nói quen quen, quay người lại thì thấy Huyền Linh, cô gái xinh đẹp hàng xóm. Cô cười thân thiết nói:

- Ôi, em à. Em đi mua bánh ngọt sao?

- Dạ.

Thấy hai đứa trẻ, cô gái cười:

- Chào hai con, có nhớ cô Linh không?

Hai đứa nhận ra nên cất tiếng chào. Huyền Linh cũng thân thiện cười híp mắt.

- Em đang giờ nghỉ trưa chị ạ. Công ty em làm ở lầu 12, không muốn ăn cơm nên đi mua bánh. Ba mẹ con chị mua được gì chưa ạ?

- A, chị dạo cả buổi sáng, cũng mua đủ rồi. Chuẩn bị về nhà đây, hai đứa đến giờ ngủ trưa rồi.

- Vâng, thế em cũng mua bánh rồi lên lầu đây, hẹn chị sáng mai đi tập gym nhé.

- Uh,Tạm biệt em.

- Tạm biệt cô Linh.

Mua bánh ngọt xong, sẵn tiện trung tâm này cũng có cửa hàng sách, ba mẹ con lại vào thu hoạch một túi kiến thức rồi gọi taxi đi về.

Chương 8: Lần đầu đón con

Thụy Khanh nghỉ nửa tháng, phần việc của cô dồn lại không nhờ ai làm giúp. Nên ngay ngày đầu tiên đi làm cô đã phải tập trung tinh thần cao độ, công việc kế toán yêu cầu độ chính xác cao, nếu lỡ sai một số thôi là phải tìm đến đau đầu. Nên ngay khi bắt tay vào làm việc cô thường không để ý đến xung quanh, chỉ chú tâm vào việc mình làm. Công việc với các con số tuy khô khan nhưng lại là công cụ kiếm cơm, không thể nào chơi đùa với bát cơm của mình được.

Thụy Khanh làm việc ở công ty này cũng đã được năm năm, từ ngày cô mới ra trường. Bắt đầu từ một người học việc, đến bây giờ thành nhân viên nòng cốt của công ty. Không thể không công nhận năng lực và sự cố gắng của cô. Hơn một năm trước khi thấy đã chắc nghiệp vụ, Thụy Khanh nhận thử công việc làm sổ sách và kế toán thuế cho một doanh nghiệp siêu nhỏ ( mà người trong nghề thường gọi trêu là công ty 3 thành viên ))) mang về nhà làm. Đến nay, cô đã nhận thêm hai phần công việc như thế, thu nhập đủ chi tiêu, còn phần lương ở công ty có thể để nguyên trong thẻ tiết kiệm.

Có tiền là có động lực, cô thấy mình vẫn có thể nhận thêm việc của một công ty nữa, nên đang tính có nên hỏi người môi giới hay không thì chuyện ly hôn ập đến. Bây giờ lại thấy chẳng cần tham việc nữa rồi.

Giờ nghỉ trưa, các chị em trong văn phòng rủ nhau gọi cơm hộp. Thụy Khanh đang ăn kiêng nhưng cũng gọi một phần canh cà chua trứng. Thức uống của cô lâu nay đã đổi thành trà xanh mật ong chanh do cô tự pha, theo công thức của một bà mẹ đã giảm béo thành công chia sẻ trên mạng. Thực hiện nghiêm khắc chế độ tập luyện và ăn uống như vậy đã thấy có thành quả, hiện giờ cân nặng của cô đang ở mức 65kg.

Lúc ăn trưa mọi người ngồi quanh bàn. Chị Thúy trưởng phòng cười tủm tỉm trêu Thụy Khanh:

- Sao lại thấy mấy hôm không gặp, Thụy Khanh đẹp hẳn ra nhỉ, hôm nay nhìn em rất khác.

- Phụ nữ đẹp nhất khi không thuộc về ai mà chị.

Cô kế toán tiền lương tên Liên Nhi hùa vào.

Mọi người trong công ty đều đã biết chuyện Thụy Khanh ly hôn. Vì làm chung với nhau lâu rồi nên mọi người rất thân thiết, thỉnh thoảng có va chạm nhau trong công việc nhưng cũng không ảnh hưởng đến tình hữu nghị của mọi người. Khi biết chuyện ai cũng phẫn nộ thay Thụy Khanh, còn đưa ra nhiều ý kiến để làm sao sử đẹp kẻ ngoại tình. Thụy Khanh nghe rồi cũng thôi. Có người nói cô ngốc, công sức bao năm để con khác nó hưởng, đáng lẽ phải kiện cho chúng nó trắng tay, những lúc như thế cô chỉ cười. Có ở trong hoàn cảnh thì mới có thể hiểu và đưa ra cách lựa chọn tốt nhất cho mình. Nếu chỉ hả giận nhất thời thì chính bản thân cô rồi cũng có được yên đâu. Như thế này là tốt nhất, không cạn tàu giáo máng với nhau thì sau này nhìn mặt con mới có thể thanh thản, thù hằn sẽ biến bản chất của mình thành xấu xí. Giáo dục con cái trong những gia đình ly hôn cũng khó khăn hơn gia đình bình thường nhiều. Có người sau ly hôn đem việc tranh giành con cái và tài sản thành chiến lợi phẩm, thi nhau nhồi nhét vào đầu con trẻ những ấn tượng xấu của đối phương, chửi bới nhau không thương tiếc. Như vậy sẽ đem lại tác động tiêu cực đối với sự phát triển của trẻ. Chúng nó sẽ khuyết thiếu tình thương và trong đầu chỉ toàn những mặt trái.

Cô muốn con mình lớn lên trong tình yêu thương, dù biết là sẽ không trọn vẹn nhưng quyết sẽ không để con mình lệch lạc.

Nghe mọi người trêu ghẹo, Thụy Khanh nói thật luôn:

- Em đang giảm cân đấy ạ, thực hiện chế độ dưỡng sinh nghiêm khắc.

- Ái chà, quyết tâm thay đổi bản thân à? Chị Thúy cười dài.

Thụy Khanh không cãi:

- Vâng, tích cực thay đổi. Em bây giờ nhìn lại mình, mới thấy đã tự ngược đãi bản thân quá rồi.

- Haizz, đúng là phải vấp ngã mới thấy rõ nhân sinh. Em đấy, có một nhan sắc trời cho mà không biết tiếc. Mặt này, mắt này, mũi này, miệng này, chiều cao này, nếu mà cho người khác họ sẽ biết sống sướng hơn em.

Chị Thúy tiếc rẻ. Thụy Khanh cười to. Chị Ngọc Minh ngồi yên nãy giờ mới nói:

- Ngày xưa các cụ bảo “ Hồng nhan bạc phận” ngày nay chúng ta có câu “ Hồng nhan bạc tỷ”. Thụy Khanh à, em coi như sống qua một kiếp đi, từ nay phải ứng với vế sau đấy.

Thụy Khanh cảm động, chị Ngọc Minh là người ít nói xưa nay, nhưng lời chị nói luôn khiến người nghe như được bơm máu vậy, chị ấy cũng là người cô thấy thân thiết nhất trong văn phòng này:- Vâng ạ, nghe chị hết.

Liên Nhi nói chêm vào: - Em cũng sẽ làm “Hồng nhan bạc tỷ” cho các chị xem.

Mọi người đều cười, hihi haha cho đến giờ làm việc mới thôi.

- -- -----+____+--- -----

Hết giờ làm, Thụy Khanh qua nhà Văn hóa nghệ thuật tổng hợp Quốc Tế đón con. Thụy Khanh đưa Lâm Anh đến học ở đây trong suốt mấy tháng hè. Ngôi trường này hình thức như một trại hè, bé đến đây được học nghệ thuật, học ngoại ngữ và các trải nghiệm ngoại khóa, cũng như kỹ năng sống. Học phí tất nhiên sẽ cao, nhưng Thụy Khanh không tiếc số tiền ấy khi đầu tư cho tương lai của con mình. Khi cô thấy hiệu quả rõ rệt theo biểu hiện của con hàng ngày, thì cũng thấy mình quyết định đúng. Như bé biết chủ động trong các việc của cá nhân, sẵn sàng nói muốn giúp mẹ làm việc nhà hay trông em. Việc rửa bát trong một tháng gần đây đều là Lâm Anh nhận lấy. Cậu nói: “ Mẹ đi làm về mệt, việc nhỏ con sẽ học làm giúp mẹ.” Câu nói khiến Thụy Khanh cảm động phát khóc.

Đón Lâm Anh xong, hai mẹ con vòng qua trường Mầm non Happy Kids đón My Anh. Mới vừa dừng xe lại Lâm Anh đã chạy ào đến lớp em gái, Thụy Khanh dựng xe xong mới chầm chậm tiến vào. Đến trước cửa lớp con thì thấy bóng dáng người đàn ông dong dỏng đang ôm My Anh trên tay, Lâm Anh đứng bên cạnh, mặt cậu không cười nhưng trong mắt cũng ánh lên chút vui vẻ. Tim cô bỗng đập loạn nhịp, rồi lại âm thầm cười giễu chính mình, cô vẫn chưa thể bình tĩnh khi đứng trước mặt anh ta. Bỗng tiếng My Anh gọi:

- Mẹ, mẹ ơi.

Rồi con bé đòi tụt xuống khỏi người bố, chạy ào xuống nhào vào lòng mẹ. Thụy Khanh cười, dang tay đón cơ thể bé bỏng đang lao đến. Cô hỏi con:

- Hôm nay My Anh chơi vui không, có ngoan hay không?

- Dạ vui, con ngoan lắm, cô giáo còn cho con trái tim đỏ cơ.

Thụy Khanh nghe con nói, cười vui vẻ rồi hôn lên má phính của con. Lát sau mới đưa mắt nhìn hai người đàn ông một lớn một nhỏ đằng trước, hơi gật đầu chào hỏi, cô không muốn con thấy sự hằn học xấu xí ở mẹ chúng. My Anh cũng nhìn theo cô rồi cười nói:- Mẹ ơi, bố đến đón con đấy, lần đầu tiên bố đến đón con.

Trong giọng nói không dấu vẻ bất ngờ, khiến Hữu Văn nãy giờ vẫn nhìn chằm chằm hai mẹ con xấu hổ một trận.

Anh ta bước đến, Thụy Khanh cũng đứng dậy nắm tay My Anh. Hữu Văn lúc này không giống như hồi mới đưa đơn ly hôn, anh ta tỏ ra thân thiện cười cười với Thụy Khanh, mở lời:

- Anh muốn đón hai đứa đi ăn tối với anh, lâu rồi chưa cùng với con, em đồng ý nhé. Anh sẽ đưa con về trước giờ đi ngủ.

Trong lòng không thoải mái, nhưng Thụy Khanh cũng không thể hiện ra ngoài, cô nói:

- Có thể, nhưng đưa con về tắm đã, ở trường một ngày rồi.

Hữu Văn không phản đối, anh ta đi ôtô đến nên cô để hai con lên xe đi cùng, mình cô đi xe máy về nhà. Hàng xóm có mấy người đi qua, nhìn thấy một nhà mấy người trước cổng thì xì xầm to nhỏ. Không khí trước cổng trở nên vi diệu.

Vào nhà, Lâm Anh tự mình lấy quần áo rồi tắm ở phòng cậu luôn. Thụy Khanh đổi giày, thay đôi dép trong nhà vào phòng tắm dưới tầng xả nước vào chậu bồn nhỏ, đợi My Anh lấy quần áo xuống thì tắm cho con. Đang loay hoay thì cửa phòng chợt tối, Thụy Khanh biết người tới cũng chẳng ngẩng đầu lên. Hữu Văn đứng một lúc mới nói:

- Em đi học lái xe đi, rồi mua chiếc ô tô, đưa đón con đỡ vất vả.

Thụy Khanh tức tới ngực phập phồng, nhưng cô im lặng không nói gì. Hữu Văn cũng thấy cảm xúc cô không đúng liền nói thêm:

- Em cứ đi học đi, còn xe hai tháng nữa anh mua cho. Nhưng, anh cũng chỉ mua được chiếc tầm trung thôi. Em đi tạm trước rồi..

- Không cần, tôi muốn thì sẽ tự mua được.

Cô rất muốn móc mỉa anh ta mấy câu như "Sao tự dưng từ bi như thế, đổi tính rồi à?" hay đại loại như "Tôi tưởng anh sẽ tiếp tục giả nghèo giả khổ, không diễn nữa à?" "Bao nhiêu năm nay tôi vẫn một thân một mình bất kể mưa nắng vẫn đưa đón con bằng chiếc xe máy đấy thôi, sao lúc đấy anh không nói?"...

Nhưng thôi, vô nghĩa lắm.

Hữu Văn cũng tự hiểu lấy, sau tất cả mọi chuyện như thế, Thụy Khanh khó có thể đối xử bình thường với anh ta được. Có khi, nếu như Thụy Khanh quỵ lụy vương vấn thì anh ta sẽ thấy chán ghét thêm, chẳng cho được cái mặt hòa nhã ý chứ. Nay thái độ Thụy khanh là buông bỏ, dường như cô chẳng chút nào muốn níu kéo, chẳng tỏ ra chút tình cảm nào thì anh ta lại để ý, lại thấy thiếu. Bởi anh ta cũng đã quen với sự cung phụng của Thụy Khanh, quen với tình yêu thường trực của Thụy Khanh dành cho mình. Nói không tiếc nuối là giả, nhưng chuyện đã rồi. Chính bản thân anh ta còn chẳng biết mình đang nghĩ gì bây giờ.

Hữu Văn quay người ra phòng khách, nhìn một vòng, trong nhà đồ đạc vẫn để nguyên như cũ, chỉ thiếu tấm ảnh cưới của hai người treo trên tường. Anh ta cứ nhìn chằm chằm vào khoảng không trống vắng ấy cho đến khi Lâm Anh, My Anh mặc quần áo tinh tươm cười nói với anh ta.

Tiễn con xong, Thụy Khanh cũng thay quần áo đi tập, cố bỏ qua những cảm xúc không vui, giữ lòng bình thản.

Chương 9: Chuyện của mấy bố con

Lại nói đến Hữu Văn, hôm nay anh ta muốn đến đón con đi ăn riêng, lâu rồi không gặp anh ta cũng thấy có lỗi. Quyết định thế nên anh ta dặn cô bạn gái tự ăn cơm, cô ta gặng hỏi mãi đi với ai, ăn ở đâu. Phiền quá nên nói thật là đón con đi ăn.

Nào ngờ cô ta giở trò giận dỗi, nói: “Anh không nghĩ đến em sao, con anh thì cũng là con em, sao lại gạt em ra ngoài như thế, trong bụng em còn có em của chúng nó nữa đấy, phải để chúng em gặp nhau thì sau này mới thân thiết được chứ.”

Hữu Văn chẳng hiểu sao lúc đấy nghe lại thấy phản cảm với câu nói ‘ con anh cũng là con em’, nhưng cô ta nói cũng không sai, nếu không có gì thay đổi thì cô ta sẽ thành mẹ kế của con mình. Anh ta tuyệt đối không tin cái gì mà liên hệ tình cảm. Xưa nay chẳng thấy có cái tình cảm nào giữa mẹ kế với con riêng, trong khi mẹ chúng còn sống sờ sờ ra đấy. Nhưng cũng không thể cả đời không gặp được, gặp bây giờ có khi còn tốt hơn, dù sao hai đứa còn nhỏ sẽ dễ chấp nhận người khác ngoài mẹ chúng. Không chịu nổi mè nheo, cuối cùng cũng đồng ý cho cô ta đi cùng.

Từ nhà Thụy Khanh đón con, Hữu Văn đến thẳng nhà hàng, để cô bạn gái đi taxi từ nhà đến. Ba bố con ngồi ở bàn đã đặt trước, gọi món cho nhà hàng chuẩn bị rồi nói chuyện với nhau. Đợi gần một tiếng vẫn không thấy người tình đến, gọi đến hai cuộc điện thoại vẫn nói đang chuẩn bị đi, My Anh ngồi chán nản trên đùi bố hỏi:

- Được ăn chưa hả bố? Ăn xong còn cho con đi xem phim mà, muộn là phải về ngủ đấy. Mẹ bảo trẻ con ngủ muộn không cao được.

Lâm Anh đã lờ mờ đoán được điều gì, vì mẹ từng nói bố có người khác. Nên chắc lần này là đợi ‘người khác’ đấy rồi. Cậu vờ như lơ đễnh hỏi:

- Còn đợi ai hả bố? Sao đợi lâu thế mà chưa đến? Thầy giáo con nói: trong cuộc hẹn, phép lịch sự tối thiểu là không được để người khác chờ đợi mình quá lâu. Người này không được học hay sao?

Nghe con trai con gái nói, Hữu Văn thở dài, kêu phục vụ dọn đồ ăn lên. Ba bố con ăn được nửa bữa mới thấy cô nhân tình đến, kéo theo một trận mùi son phấn và nước hoa nồng đậm.

Hôm nay cô ta cố tình ăn mặc trang điểm thật đẹp, nghĩ bọn trẻ kiểu gì chẳng về kể với mẹ nó về cô ta, nên không thể xuề xòa được. Mất thời gian trang điểm và chọn quần áo như thế, cô ta cũng chỉ bầu ba tháng, bụng chưa lộ, nên muốn đẹp vẫn đẹp như thường.

Tự tin là thế, nhưng khi bước đến bàn ba bố con thì chẳng ai mảy may để tâm đến cô ta cả. Lâm Anh nhìn cái đã nhíu mày nhăn nhăn mũi rồi cúi xuống ăn, thấy bố không nói gì cậu cũng chẳng thèm chào hỏi dù biết không lễ phép. Hữu Văn đang gỡ nhỏ thức ăn cho My Anh, ngước nhìn cô ta với vẻ bực bội. Bị trừng nhưng cô ta cũng chẳng để tâm, cô ta vuốt bụng, có bảo hiểm đây rồi nên chẳng sợ gì nữa.

Ngồi xuống đối diện ba bố con, tự nhiên cầm bát đũa rồi nói:

- Em chuẩn bị đi thì thấy bụng hơi âm ỉ đau, sợ con làm sao nên mới ngồi nhà nghỉ một lát, đến muộn chút thôi làm gì mà cáu thế.

Thấy mặt Hữu Văn dịu hơn hẳn, cô ta cười thầm, chiêu này trăm phát trăm trúng. Gắp một con tôm đặt vào bát của Lâm Anh, cô ta cười nói:

- Đây chắc là Lâm Anh và My Anh rồi, chúng ta lần đầu gặp mặt. Cô là Kiều Trinh, bạn của bố các cháu, sau này..

- E hèm.. em không đói à, ăn đi.

Không đợi cô ta nói hết câu, Hữu Văn đã ngắt lời, sợ cô ta nói lời kinh điển như sau này là mẹ các cháu v.v

Lâm Anh không nói, chỉ thỉnh thoảng lấy tay quệt mũi tỏ vẻ khó chịu. My Anh ăn hết miếng thức ăn trong bát mới nhìn lên hỏi:

- Cô ơi, cô sắp đi biểu diễn à?

Cả ba người cùng ngạc nhiên nhìn cô bé. Kiều Trinh hớn hở, nghĩ con bé thấy mình đẹp như diễn viên sao? Nhẹ nhàng nói:

- My Anh thấy cô giống diễn viên sao?

My Anh sảng khoái gật đầu, giọng nói trong trẻo đáng yêu cất lên:

- My thấy người bình thường không ai giống cô cả. Chỉ có diễn viên mới vẽ mặt đậm như cô thôi. Nhìn giả thấy sợ, My rất là không thích.

Nghe câu đầu mở cờ trong bụng, nghe nốt câu sau khiến mặt Kiều Trinh cứng đờ. Lâm Anh không khách khí cười lên thành tiếng. Hữu Văn thì sượng hết mặt với hai đứa con.

Nhanh chóng ăn xong, Hữu Văn thấy đồng hồ chỉ 7h30, vẫn có thể đi xem phim nên thanh toán rồi nhanh chóng bế con ra xe. Hai anh em ngồi ghế sau, Kiều Trinh ngồi ghế phụ, nhưng mới đi được một lúc Lâm Anh nói:

- Bố ơi, bố có thể mở cửa kính ra không ạ?

- Ồ được, sao vậy con? Hữu Văn ấn tay vào nút hạ kính rồi hỏi.

- Bố ơi, mùi trong xe nồng nặc khó thở.

My Anh thật thà nói, Lâm Anh cố mím môi không cười. Trong xe lại trầm mặc, Kiều Trinh khuôn mặt rất khó coi.

Đến rạp, Hữu Văn đi xếp hàng mua vé, Kiều Trinh muốn thể hiện với Hữu Văn nên đưa hai bạn nhỏ mua coca và bắp bơ. Bình thường mẹ không cho uống coca, nên hai anh em cũng hí hửng đi không phản đối. Khi Lâm Anh cầm được cốc nước, My Anh lại sốt sắng muốn cầm, cốc nhựa không quá dày lại có ống hút. My Anh muốn cầm chắc nên bóp mạnh tay, ngờ đâu nước coca theo ống hút bắn ra ngoài, phun ướt Kiều Trinh từ trên ngực xuống bụng. Cô ta theo phản xạ đẩy tay ra, miệng hét toáng:

- Con ranh con, mày làm cái trò gì thế, ướt hết bộ váy của tao rồi. Khốn thật, bộ này mới mua, tao thích nhất đấy.

Cô ta chỉ mải nghĩ tới mình không chú ý đến anh em Lâm Anh. Vội chạy đến phòng vệ sinh gột nước, nếu không nước coca sẽ để lại màu.

My Anh bị đẩy một cái, ngã nghiêng người đập mạnh xuống sàn, nước coca theo đó chảy lem cả bộ váy trắng của My Anh. Lâm Anh nhìn thấy nhưng không kịp đỡ em, thấy em ngã xuống thì đau lòng vô cùng, vội vàng chạy lại nâng My Anh dậy, mấy người lớn đứng đó cũng xúm lại hỏi han.My Anh được anh trai đỡ lên, mắt to ậng nước, hai tay nhỏ ôm chặt cổ Lâm Anh. Cậu bé cố kéo em ra để nhìn xem có sao không cô bé cũng nhất quyết không lỏng tay, miệng nhỏ mím chặt. Lâm Anh nhanh trí nhờ người lớn đứng đó:

- Cô chú làm ơn gọi giúp bố cháu với ạ, bố cháu tên Văn, đang đứng mua vé bên kia. Cháu cảm ơn ạ!

Rồi cậu lại an ủi em giống như cách mẹ hay dỗ anh em cậu:

- Không sao đâu, My nhà mình giỏi lắm, ngã đau không khóc, lại đứng dậy rồi nè. Lát anh em mình đánh cái sàn này nhé, nó làm My đau. My cho anh xem bị có bẩn chỗ nào không?

Mặc kệ dụ dỗ thế nào cũng không được. Lúc này Hữu Văn chạy vội tới, hớt hải hỏi:

- Sao thế, sao tự dưng lại ngã, My Anh để bố xem nào, con có đau không?

Đúng lúc này My Anh chợt òa khóc nức nở:

- Anh ơi, hức, em muốn mẹ, hức, hức..anh gọi mẹ đón mình về nhà đi.

Lâm Anh vội dỗ: - Được, được, anh gọi mẹ, My Anh ngoan, nào, không khóc nữa.

Hữu Văn sót ruột nhìn con:

- Có chuyện gì thì phải nói với bố chứ My Anh, cho bố xem con nào.

My Anh đẩy tay Hữu Văn ra, ấm ức nói:

- Bố dịch ra đi, con không muốn bố nữa, bố đưa người xấu đến bắt nạt con. Hic hic.. anh ơi em muốn về nhà, huhu về nhà với mẹ cơ.

Hữu Văn trợn mắt, nhìn sang Lâm Anh, ai ngờ bắt gặp ánh mắt con trai lạnh băng nhìn lại mình. Cậu bé chậm rãi nói:

- Cô ta đẩy ngã em con.

Rồi cậu không nói với bố câu nào nữa, chỉ dỗ My Anh. Hữu Văn choáng váng, trong lòng ngũ vị đan xen, nhìn quanh không thấy Kiều Trinh đâu lại muốn đau đầu một trận nữa.

Đưa tay muốn bế My Anh để đưa con ra xe thì thấy Kiều Trinh mặt hằm hằm đi ra sảnh. Cô ta thấy Hữu Văn thì liền đổi sang biểu cảm đáng thương mà không nói gì. Kéo cô ta đến chỗ vắng người Hữu Văn gằn giọng hỏi:

- Sao em lại đẩy My Anh, con bé nhỏ xíu như vậy sao em nỡ?
Kiều Trinh tỏ vẻ làm nũng nói:

- Anh không biết con anh hư thế nào đâu, nó cố tình hất coca vào người em. Anh nhìn đây này. Nhưng em không cố ý, lúc đấy giật mình nên hất tay hơi quá chút thôi mà. Em đi xin lỗi là được chứ gì?

Hành động trong vô thức mới thể hiện rõ bản tính. Ngụy biện như thế nữa, Hữu Văn cạn lời:

- Con bé mới hơn ba tuổi, biết gì mà em bảo cố tình.

Nói rồi quay người đưa Lâm Anh, My Anh ra bãi xe, Kiều Trinh bĩu môi chạy theo sau. Mở cửa xe nhưng My Anh nhất quyết không vào:

- Con không đi cùng cô ta. Cô ta bắt nạt trẻ con, mùi trên người cô ta hun thối anh em con.

Kiều Trinh nổi đóa, ngày nay cô ta đã nhịn lắm rồi, liền tức tối quát lên chẳng thèm vờ vịt nữa:

- Con ranh, mới tý tuổi đã biết học xấu rồi, mẹ mày dạy mày thế à?

- Kiều Trinh!

- Cô không được nói tới mẹ tôi!

Hữu Văn, Lâm Anh đồng thanh quát lên. Kiều Trinh càng hăng tiết:

- À, biết mặt nhau rồi nhá, anh xem cô ta dạy con thành loại gì, chưa chi đã biết quát tháo với người lớn. Anh còn muốn bênh? Cô ta là vợ cũ, em mới là vợ anh bây giờ. Chúng nó là con anh, em cũng đang mang trong bụng con anh đây này. Giờ anh muốn gì nào?

Cô ta ỉ vào mình mang thai nên chẳng thấy sợ, tin chắc Hữu Văn sẽ chẳng làm gì mình. Nghĩ rằng anh ta vô cùng yêu mình mới bỏ vợ, nên luôn có cảm giác hơn người, tự tin đến cao ngạo. Nhưng cô ta còn không hiểu, không biết một điều là ‘đừng bao giờ tin rằng đàn ông không có mình không được’ cũng đừng tin vào cái gọi là ‘tình yêu’ của người đàn ông đi cặp bồ. Trên đời này, thứ mong manh nhất là ‘tình yêu’ mà cô ta giành được từ người phụ nữ khác. Mánh lới của cô ta trước mặt người đàn ông sành sỏi thì chỉ là trò xiếc nhỏ mà thôi, rất dễ dàng bị lộ bản chất. Anh ta có thể tha thứ khi anh ta còn hứng thú, một khi hết hứng rồi, trò xiếc đó chỉ làm anh ta phiền chán mà thôi.

Hữu Văn không nói cùng cô ta, chỉ lo lắng nhìn hai đứa con của mình đang ôm nhau đứng, ánh mắt hai đứa nhìn anh ta có khiếp sợ, có oán hờn, và cả sự tức giận nữa. Giọng My Anh nức nở:

- Bố không còn thương chúng mình nữa rồi. Hóa ra bố vì người xấu này mà bỏ mẹ con mình. Anh ơi! Oa aa..

- Không phải thế, My Anh, bố thương các con mà.

Hữu Văn chẳng biết chữa cháy bằng cách nào, vội chạy đến trước mặt hai đứa khẳng định.

Lâm Anh hiểu thế nào là có con trong bụng, hóa ra bố sắp có đứa con khác. Hôm nay tưởng rằng đi cùng bố sẽ rất vui, nói chuyện về mẹ nhiều sẽ khiến bố về nhà, gia đình lại như xưa. Lúc này, cậu lại chẳng còn hy vọng gì ở bố nữa, buồn bã đến không nói ra lời. Giọng cậu anh ách:

- Bố đưa chúng con về, hay để chúng con đi taxi về? Con biết địa chỉ nhà.

Hữu Văn nghe mà sợ, con trai đã đủ lớn để nhận thức, giọng lạnh nhạt kia là thể hiện cái gì? Anh ta không dám nghĩ.

- Để bố đưa các con về, làm sao có thể để các con đi taxi.

Rồi quay người nói với Kiều Trinh:

- Cô gọi taxi về đi.

- Dựa vào cái gì, nó bảo có thể đi taxi về được thì kệ nó đi. Anh đưa em về đi, em đau bụng.

Nhàn nhạt liếc cô ta một cái: - Chúng nó mới mấy tuổi? Cô nghĩ đi.

Hữu Văn đẩy hai đứa con lên xe, nổ máy rồi đi, bỏ mặc Kiều Trinh đứng lải nhải không ngớt.

Trên xe, hai anh em ôm lấy nhau, như cả thế giới chỉ còn mỗi hai đứa vậy, Hữu Văn trong lòng đau xót, dù sao cũng là con ruột của mình, nhìn con như thế anh ta rất áy náy.

- Bố xin lỗi! Rất xin lỗi các con!

Hữu Văn chán nản, dù có ngàn vạn lời cuối cùng chỉ nói được có thế.

Chương 10: Đừng thương tổn con tôi

Thụy Khanh nhìn mặt nhỏ của con gái khóc như mèo mướp, váy trắng loang lổ. Vội vàng ôm con lên lầu, cởi hết quần áo rồi kiểm tra một lượt.

Đầu vai, khửu tay, sườn hông con bé đều xanh tím một mảng. Thụy Khanh đau lòng, lấy khăn ấm lau một lượt trên người My Anh rồi mặc cho con bé bộ đồ ba lỗ, nhanh chóng xuống nhà luộc trứng trườm cho con.

Loanh quanh bận rộn cho đến khi con bé mơ màng ngủ, Thụy Khanh mới bế con về phòng. Xong hết mọi việc, cô mới nhìn đến người đàn ông đang có vẻ mặt áy náy đau lòng ngồi kia, cô hỏi:

- Sao thế, khi đi vui vẻ, khi về mang một thân tím bầm là thế nào? Tôi không có hỏi con, anh nói thử xem.

Hữu Văn không dám nhìn Thụy Khanh, anh ta lấy tay ôm mặt một lúc mới nói:

- Anh xin lỗi!

- Xin lỗi? Là lỗi của anh sao? Anh nói rõ ra xem. Nếu không tiện để tôi hỏi Lâm Anh.

- Đừng, em đừng hỏi con, để anh nói.

Không thể để tụi trẻ phải nói lại, sẽ khiến chúng nhớ lại chuyện không vui. Hữu Văn trầm giọng nói:

- Hôm nay, anh đưa con đi ăn, ăn xong thì đưa con đi xem phim. Đến rạp, anh đi mua vé, còn con theo… bạn anh…đi mua coca, con bé vô tình làm ướt đồ của …cô ấy, bị giật mình nên cô ấy vô ý, vô ý..đẩy con bé ra… Anh xin lỗi!

Thụy Khanh lửa giận bừng bừng, mắt to trợn lên nhìn kẻ kia đang mấp máy.

Bạn anh ta? Làm ướt đồ? Vô ý đẩy? Cô không tin chút nào với mấy lời ngụy biện này, cô đứng dậy, trợn mắt nói với anh ta, giọng nghẹn ngào:

- Hữu Văn, bao nhiêu năm chung sống tôi chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với anh, kể cả khi anh nói anh ngoại tình, rồi anh đòi ly hôn, tôi cũng chưa bao giờ nói bậy, hay mắng chửi anh câu nào, dù là anh rất đáng. Dù anh làm tổn thương tôi, lừa dối tôi sâu cỡ nào tôi cũng không than trách anh nửa lời, nhưng tôi đáng bị như vậy sao? Tôi không biết hận sao? Tim mọc ở ngực anh, tôi không điều khiển được. Chỉ xin anh, anh có thể đâm dao vào tim tôi, nhưng đừng thương tổn đến con tôi! Giữ người đàn bà đó, tránh xa con tôi ra!

Chúng nó nhỏ như thế, chứng kiến gia đình tan vỡ đã không vui gì rồi, bố chúng nó lại làm ra những hành động khiến chúng nó lạnh lòng. Cô muốn bao bọc con trong yêu thương, chỉ là không thể đề phòng người làm bố của chúng.

Hữu Văn đờ đẫn, đáy lòng đắng nghẹt. Thương tổn đến con, anh ta không muốn, nhưng anh ta đã.

Chẳng biết đã về nhà như thế nào, đầu óc anh ta giờ như một đống hỗn độn tương hồ. Về nhà không thấy Kiều Trinh, cả đêm cô ta không về nhà, gọi điện thoại không bắt máy. Anh ta tức tối nhưng cũng lo lắng, cô ta đang mang thai, không biết giận dỗi lại làm sao.

Sáng hôm sau Hữu Văn bị đánh thức bởi một cuộc điện thoại. bỗng hốt hoảng giật cả mình, thấy là số Kiều Trinh vội bắt máy nghe. Đầu bên kia nói với giọng đàn ông trẻ, hơi hoảng lại gấp: “ Anh là bạn trai Kiều Trinh sao? Cô ấy đang ở trong bệnh viện Nhân Dân thành phố, khoa sản. Tôi báo vậy thôi.” rồi cúp máy.

Tỉnh ngủ, Hữu Văn vội thay quần áo rồi phi nhanh vào viện. Hỏi thăm một chút liền gặp bác sĩ trực cấp cứu, liền nghe một tin tưởng như chuyện bịa chỉ có trong truyền hình: “ Thai phụ mới ba tháng mà uống rượu rồi quan hệ tình dục kịch liệt như vậy thì thật đúng là…” Vị bác sĩ ngán ngẩm lắc đầu “ Tử cung hơi yếu, vận động quá kịch liệt nên bong niêm mạc, không giữ thai được, để lâu sẽ nguy hiểm tính mạng người lớn. Anh là người nhà bệnh nhân à? Có quan hệ gì với bệnh nhân thì ghi rõ, ký đơn đồng ý phẫu thuật đi để còn tiến hành cấp cứu. Người đàn ông đưa cô ấy đến đã vội vã đi rồi.”

Ký vào đơn xong, Hữu Văn đờ đẫn ngồi ghế chờ mà khiếp sợ hồi lâu, như sét đánh ngang tai. Mãi mới tiêu hóa hết câu ‘ uống rượu và quan hệ tình dục kịch liệt’ của bác sĩ mà lạnh hết cả người. Cô ta đã đi đâu tối qua? Tại sao lại uống rượu và quan hệ tình dục? Là bị hại hay thế nào? Một đống câu hỏi vòng quanh đầu anh ta một vòng.

Chợt nhớ ra Kiều Trinh có mấy cô bạn thân cũng khá thích chơi, anh ta gọi điện hỏi một lượt. Cuối cùng, sự thật khiến anh ta xanh cả mặt, cơn giận bốc lên đầu. Anh ta chỉ thuê hộ lý cho Kiều Trinh, nộp tạm ứng viện phí rồi phóng xe về nhà, không thèm để tâm đến nữa.

________---- ----------________

Chuyện ngày hôm đấy đã qua, vết bầm của My Anh cũng nhanh tan. Ngày khai giảng cũng đến.

Thụy Khanh xin nghỉ buổi sáng để đưa con đi khai trường. Hôm nay Lâm Anh mặc quần Kaki tối màu, kết hợp áo trắng đồng phục trường, đầu đội mũ ca nô trắng viền đỏ, tay cầm cờ tổ quốc cỡ nhỏ. Sau ba tháng hè cu cậu cao lớn hơn hẳn, nhìn cậu có vẻ rất hân hoan trong ngày đầu tựu trường.

My Anh thì rất không vui, cô bé muốn mặc váy trắng, nhưng nhà trường yêu cầu mặc đồng phục áo phông màu cam. Cuối cùng là chọn một chân váy trắng xòe to, áo cam sơ vin, mới mỹ mãn chuẩn bị ra khỏi nhà.

- King coong…king coong..
Chuông cửa bỗng vang lên, Thụy Khanh lấy túi xách xuống tầng thì thấy Lâm Anh đã mở cửa, Hữu Văn ăn mặc chỉn chu đứng giữa nhà. Thấy cô xuống, anh ta vội nói:

- Đường đông lắm, để anh đưa ba mẹ con đi. Anh cũng muốn đến xem trường con.

Vẫn là anh ta, mà sao Thụy Khanh thấy trạng thái khác hẳn, vừa có vẻ chán nản ảo não, lại vừa có vẻ hưng phấn cố vui. Còn tỏ ra thân thiết thế nữa, là ý gì đây, muốn chuộc lỗi hôm trước à? Trước đây anh ta cũng chỉ hỏi han qua loa, đúng là chưa bao giờ đến trường của con thật, vô tâm đến vô tình.

Không nghĩ nữa, Thụy Khanh chỉ quay sang thương lượng với hai con:

- My Anh à, con để bố đưa đến trường nhé. Hôm nay anh con chỉ đến khai giảng một lát rồi về thôi. 10h mẹ phải đón anh về, nên My Anh đi với bố nhé!

My Anh phụng phịu, cô bé vẫn còn giận bố. Lúc thấy bố vào nhà cũng chỉ chào xong rồi đứng im.

Thấy Thụy Khanh mở lời, Hữu Văn nắm lấy cơ hội:

- Để bố đưa My Anh đi nhé, bố sẽ ở lại với My Anh đến kết thúc buổi lễ bố mới về. Cho bố tham gia cùng có được không con?

- Bố đi một mình hay đi với ai? My Anh bĩu môi, miễn cưỡng hỏi.

Hữu Văn xấu hổ: - Bố tất nhiên là đi một mình rồi, từ nay chỉ có một mình thôi.

Lời nói ẩn ý chỉ mình anh ta hiểu. Ba mẹ con không ai biết hàm ý là gì, thỏa thuận xong mỗi người chia một đường rồi đưa con đi.

Thụy Khanh đưa Lâm Anh đến trường, cô chụp cho con rất nhiều ảnh kỷ niệm. Dự hết buổi lễ, cô đưa con đến công ty, vì để con ở nhà một mình cô không yên tâm, dù Lâm Anh rất có ý thức.

Chiều tan làm lại nhận được điện thoại của Hữu Văn, anh ta nói sẽ đón My Anh về nhà. Thụy Khanh đáp ứng, hai mẹ con tranh thủ rẽ qua chợ mua thức ăn.

Về đến nhà cũng gần đến giờ đi tập, thấy xe Hữu Văn đỗ ở cổng, trong nhà đã có tiếng My Anh chơi đùa. Cất thức ăn vào tủ lạnh, Thụy Khanh lên phòng thay quần áo tập rồi xuống nhà. Thấy ba bố con đang cùng nhau khoe ảnh chụp sáng ngày, cô hơi chần chừ hỏi:

- Hôm nay hai đứa có đi với mẹ không?Lâm Anh nhìn mẹ, rồi nhìn sang bố hỏi:

- Bố có đi luôn bây giờ không ạ?

Hữu Văn: - Ba mẹ con đi đâu sao?

My Anh nhanh miệng trả lời: - Mẹ đi tập thể dục, con với anh đi khu vui chơi. Nếu bố ở lại thì con sẽ ở nhà với bố.

Ngày hôm nay con nhóc này có được sự dỗ dành chiều chuộng, đã sớm quên chuyện không vui mấy hôm trước rồi. Hữu Văn hơi tò mò, anh ta nói:

- Em đi đi, anh ở nhà với hai đứa.

Thụy Khanh: -Được, vậy anh ở đây đến lúc tôi về hãy đi.

Nói xong cô thay giày đi thẳng, chẳng biết rằng My Anh con nhóc này khai hết trước những câu hỏi của bố nó về cô.

Lúc Thụy Khanh về đến nhà, vào bếp thấy Lâm Anh đã cắm cơm, ba bố con đang nhặt rau trên bàn bếp. Thụy Khanh lơ đễnh nói:

- Anh về được rồi đấy.

Cô vừa nói ba bố con liền nhìn cô. Cô nhướng mày hỏi:

- Làm sao à?

Lâm Anh: -Mẹ ơi, hôm nay bố ăn cơm ở nhà được không?

Dù cậu không thể hiện quá nhiều, không nói hết ra như My Anh. Dù cậu giận bố có người khác, nhưng thực tế cậu cũng rất muốn bố như bây giờ, đưa đón anh em cậu đi học, trò chuyện, quan tâm anh em cậu như những gia đình bình thường khác

Thụy Khanh thấy ánh mắt mong chờ của cả lớn cả nhỏ cũng chỉ đành nhàn nhạt gật đầu, rồi lấy thức ăn ra chuẩn bị nấu nướng.

Thực ra cô không biết, khi cô không ở nhà Hữu Văn đã thân thiết hơn với hai con, thậm chí thể hiện tình cảm còn nhiều hơn ngày trước. Khi thấy Lâm Anh nói đến giờ cậu phải cắm cơm, anh ta ngạc nhiên nói:

“ Con còn nhỏ, việc đấy để mẹ làm chứ”. Thì con trai đáp lại anh ta thế này: “ Mẹ vất vả, việc nào làm được con sẽ làm giúp mẹ.”

- “ Anh còn rửa bát nữa, anh giỏi lắm bố ạ!” My Anh khoe “ Còn con giúp mẹ lau bàn và dọn đồ chơi.”

Hữu Văn lúc đó chỉ muốn khóc, một bà mẹ đơn thân nên con cái phải trưởng thành sớm sao?

Giờ anh ta mới hiểu mình đã bỏ lỡ cái gì. Chỉ vì chạy theo cảm xúc nhất thời mà quên đi bao năm tình nghĩa, vì thứ hư ảo ham vui mà đánh mất gia đình với vợ đẹp con khôn. Anh ta thật khốn nạn, khốn nạn hơn nữa là bây giờ anh ta nhận ra, anh ta cũng chẳng còn cảm xúc gì với Kiều Trinh nữa, chẳng muốn tiếp tục sống cùng cô ta, người mà vì cô ta anh ta đã tự tay đập vỡ gia đình mình. Nếu không ly hôn thì có lẽ anh ta sẽ chẳng nhận ra điều ấy, sẽ chẳng nhận ra cái gì mới là quan trọng nhất với mình. Cái giá này, đắt quá!!!

Ngẫm nghĩ điều gì, anh ta liền nói với hai con là muốn ở lại ăn cơm.

Kết quả là thế này, hai đứa con lâu ngày mới được hưởng không khí vui vẻ, bố mẹ nó một người lạnh nhạt ăn cơm, một người ngượng ngùng cố chứng tỏ sự có mặt của mình.

Nhưng tóm lại, ngày khai giảng của hai đứa trẻ hôm ấy ngập tràn vui sướng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau