CUỘC SỐNG MỚI - LY HÔN VẪN PHẢI SỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Cuộc sống mới - ly hôn vẫn phải sống - Chương 36 - Chương 39

Chương 36: Nồng nàn

Sương đêm lành lạnh, ánh sáng của những ngọn đèn neon tạo nên vầng sáng như một chiếc lồng mờ mờ ảo ảo. Lương Trung Vũ lái xe về đến khu đô thị Green Land, chưa kịp nghĩ ngợi đã thấy mình dừng xe trước cổng nhà Thụy Khanh. Căn nhà vẫn còn ánh sáng, Thụy Khanh sinh hoạt rất có quy luật, 10 giờ 30 phút tối sẽ đi ngủ, bây giờ là 10 giờ 5 phút.

Lương Trung Vũ xuống xe, trời lạnh thở cũng ra khói, nhưng trong lòng anh lúc này chỉ cảm thấy nóng rực. Đi đi lại lại trước cổng nhà, cuối cùng cũng hạ được quyết tâm, bấm chuông.

– King koong… King koong…

Đèn cổng bật sáng, Thụy Khanh xuất hiện sau cánh cửa nhà, cô cận nhẹ, không nhận ra người đứng ngoài song cửa là ai, cô cất giọng:

– Xin lỗi, là ai đấy ạ?

– Thụy Khanh, là anh, Trung Vũ.

Thụy Khanh sửng sốt, muộn thế này rồi anh còn đến? Phân vân một lúc lâu, đến nỗi Lương Trung Vũ cho rằng cô sẽ không mở cửa thì nghe tiếng bấm “Tít” mở khóa. Hai người đứng nhìn nhau mà không biết nói điều gì, dường như ai cũng đợi đối phương mở lời trước. Lương Trung Vũ hơi run rẩy hỏi:

– Anh vào được không?

Hơi lạnh cũng khiến Thụy Khanh rùng mình, chuẩn bị đi ngủ nên cô chỉ mặc một bộ váy, khoác ngoài chiếc áo dạ dài đến bắp chân, lúc này cũng tê lại. Thấy mình thật ngốc nghếch, không dưng hành nhau giữa trời sương lạnh thế này. Cô vội nói:

– Vâng, anh vào đi!

Nói rồi cô quay người vào trước, Lương Trung Vũ đóng cổng lại cẩn thận rồi theo chân Thụy Khanh vào nhà.   Anh lấy đôi dép nam ra thay, đây là đôi dép mà anh cùng với Lâm Anh, My Anh chọn mua, rất vừa chân. Trong nhà ấm áp, Lương Trung Vũ cởi chiếc áo ngoài đã nhiễm lạnh treo lên mắc, mọi thứ đều rất quen thuộc.

Thụy Khanh vào bếp pha hai ly trà gừng mật ong, mang ra đến phòng khách đã thấy Lương Trung Vũ ngồi ngay ngắn, vẻ nghiêm túc khác hẳn ngày thường. Có lẽ anh đã uống khá nhiều, trên mặt không đỏ nhưng trong không khí còn phảng phất, tuy nhiên nó không làm cô khó chịu.

– Anh vừa đi lạnh về, lại uống rượu nữa, uống chút nước gừng cho ấm áp, em cho thêm cả mật ong, anh uống cho giải rượu.

– Cảm ơn em!

Lương Trung Vũ đưa tay đón lấy, mượn sức nóng của ly trà làm ấm bàn tay, lại nhấp một ngụm. Độ nóng vừa đủ, hương gừng thoang thoảng ấm áp khiến thần kinh anh như được thả lỏng ra. Lại nghe Thụy Khanh hỏi:

– Hôm nay tất niên vui vẻ không anh?

Lương Trung Vũ ngẩng đầu nhìn Thụy Khanh, khuôn mặt cô sạch sẽ, nhìn cô khiến lòng anh thấy nhẹ nhàng. Anh mỉm cười gật đầu:

– Năm nào cũng vậy thôi, cũng không khác là mấy.

Không khí lại trầm lặng, Thụy Khanh thấy anh đã uống hết ly nước mà vẫn không nói gì, cũng không có ý định ra về. Cô cắn môi, đứng lên cầm ly của anh vào bếp rót thêm ly nữa.

Trà rót xong, vừa quay người thì thấy Lương Trung Vũ đang đứng ngay sau lưng. Thụy Khanh có chút giật mình, ly trà sóng sánh làm ướt một mảng ngực áo anh, cô nhẹ giọng trách:

– Anh không nói tiếng nào làm em giật mình.

Rồi đặt ly trà xuống bàn bếp vội rút khăn giấy đưa tới trước mặt anh.Lương Trung Vũ không nói chỉ nhìn Thụy Khanh, ánh mắt nóng rực. Hôm nay, chuyện vui lẫn không vui đều khiến anh mệt mỏi, chỉ có lúc đứng trước mặt cô anh mới thấy lòng mình thanh thản. Nhận được quan tâm của cô mới khiến anh thấy mình có chút ấm áp, không nghĩ gì nhiều, chỉ như một hành động vô thức muốn giữ lấy điều tốt đẹp nhất của cô bên mình, Lương Trung Vũ dang tay ra ôm trọn Thụy Khanh vào lòng. Truyện chỉ được đăng tại Vnkings.com và diedanlequydon.

Anh lại ôm cô, lần thứ hai anh ôm cô!

Khác với lần trước chỉ là cái ôm thương tiếc không mang nhiều ý vị, lần này tim anh đập cuồng loạn, hơi thở có chút gấp vì hồi hộp. Anh biết mình muốn gì, cũng biết hôm nay là cơ hội, anh không muốn chờ đợi thêm nữa, gấp gáp muốn Thụy Khanh hiểu rõ lòng mình, nhưng lại như bị á khẩu, không biết nói câu gì lúc này.

Thụy Khanh bị bao trùm trong ấm áp, nhiệt độ trên người anh lúc này như tăng cao, truyền cả sang cô khiến khuôn mặt cô nóng rực, trong đầu Thụy Khanh còn đang nghĩ  “Nếu như anh nói điều gì khó xử, cô phải ứng đối thế nào để không mất đi tình cảm giữa hai người?”

Nhưng Lương Trung Vũ lại không nói gì cả. Anh nhẹ nhàng dùng bàn tay dài rộng của mình ôm trọn lấy khuôn mặt trái xoan của Thụy Khanh, rồi nhẹ nhàng hôn lên trán cô. Thụy Khanh cả người căng cứng, hai bàn tay vô thức nắm chặt, hơi thở cũng trở nên dồn dập. Cuối cùng, nụ hôn rơi trên đôi môi hồng hơi hé mở của cô.

Tim đập như trống dồn, đã không phân biệt được là của ai.

Thụy Khanh cảm thấy lý trí của mình đã chạy biến đi đâu mất, cô rất muốn đẩy anh ra, muốn nói với anh họ không thể, nhưng phản ứng của con tim và cảm giác của cơ thể đã bán đứng cô rồi. Người đàn ông này đưa đến cho cô xúc động muốn nổi loạn, mọi suy nghĩ hóa thành hồ dán, trầm luân cùng anh giây phút này!

Thụy Khanh khó khăn lấy lại chút ý thức. Ánh mắt Lương Trung Vũ sâu thẳm chứa đầy tình ý và dục vọng nhìn lại cô, Thụy Khanh nhẹ giọng: “Đừng ở đây!”

Như một lời chấp thuận, Lương Trung Vũ đâu thể ngu ngốc mà bỏ qua tín hiện cô cho. Vội bế ngang Thụy Khanh nhanh chóng hướng trên lầu, Thụy Khanh vùi mặt vào cổ Lương Trung Vũ, cô cũng bị chính lời nói của mình dọa sợ. Chẳng lẽ đây mới là suy nghĩ thật nhất trong lòng cô?



Mưa rền sóng dữ qua đi, giờ phút này, Thụy Khanh chỉ thấy lòng bình yên xen lẫn là cảm giác hạnh phúc đang nhè nhẹ chảy xuôi trong mỗi tế bào. Nếu là giây phút này cô đang hạnh phúc thì hãy cứ hưởng thụ cái hạnh phúc ấy thôi. Cô úp mặt vào lồng ngực Lương Trung Vũ, nghe tiếng tim anh đập mạnh mẽ mà bình ổn lại tâm tình. Truyện chỉ được đăng tại Vnkings.com và diedanlequydon.

**
Thụy Khanh đã lâu không ngủ quá giấc như thế này. Khi cô tỉnh dậy nắng đã len qua rèm cửa, chiếu thành những vết lốm đốm hoa văn kỳ dị.

Trên eo bị đè nặng, lưng cô áp vào lồng ngực dày rộng ấm áp của ai đó.

Mặt Thụy Khanh nóng bừng lên, nhớ tới hình ảnh cấm trẻ con đêm qua. Hai người như hai kẻ lần đầu nếm trái cấm mà quấn quýt không rời.

Lương Trung Vũ cho Thụy Khanh cảm giác được trân trọng, anh tỉ mỉ làm khúc dạo đầu, để ý từng biểu cảm của cô, như thể cô thoải mái mới là điều quan trọng nhất. Và thực sự, anh đã mang đến cho cô một đêm tuyệt vời. Cảm giác rung động mãnh liệt như đánh vào dây thần kinh cảm giác sâu nhất trong cơ thể mà trước đây cô chưa từng cảm nhận được.

Thụy Khanh muốn giơ tay che mặt, lại ảo não thở dài, không nghĩ mình cũng có một mặt lẳng lơ đến thế. Trước đây khi ở với Hữu Văn, cô chưa từng nhiệt tình cùng ham muốn nhiều với chuyện này. Có lẽ khi còn trẻ Hữu Văn không có kinh nghiệm, không làm cô thấy thoải mái khi quan hệ, không lâu sau đã có bầu Lâm Anh. Sau khi mổ đẻ cộng nuôi con, việc học việc nhà… đã chiếm hết tâm trí, mỗi lần quan hệ cũng chỉ làm cho xong. Đến khi My Anh ra đời Thụy Khanh gần như không có ham muốn, sau đấy Hữu Văn ít nhiệt tình, cô cũng thoải mái nhẹ nhàng, anh ta không đòi hỏi cô còn thấy may mắn. Cơ bản là ở bên Hữu Văn cô gần như chưa bao giờ đạt tới cái mà chị em văn phòng hay tám, là lên đỉnh.

Thời gian đầu là Hữu Văn không có kinh nghiệm, sau này là anh ta đã chán cô, chán cái cơ thể to béo khiến anh ta không dậy nổi cảm xúc ấy. Cô lại không biết cách chiều chồng, khơi gợi sự phấn khích, nên đó có phải là lý do cuộc hôn nhân của cô thất bại? Truyện chỉ được đăng tại Vnkings.com và diedanlequydon.

– Đang nghĩ gì?

Lương Trung Vũ siết chặt vòng ôm, giọng nói mới ngủ dậy hơi khàn. Thụy Khanh như bừng tỉnh từ trong suy nghĩ, những hình ảnh tối hôm qua lại tràn về khiến cô ngượng nghịu, chẳng biết nên hành xử lúc này thế nào, cô nhẹ giọng:

– Nên dậy rồi!

Cô thấy xấu hổ, chỉ coi nhau như anh em bạn bè, giờ lại lăn giường, cơn xúc động qua đi, lúc này tỉnh táo lại bảo cô làm sao đối mặt với anh thoải mái như chưa có gì sảy ra?

Lương Trung Vũ xoay vai Thụy Khanh lại, để cô đối mặt với mình. Nhất thời cảnh xuân hiện ra đầy đủ trước mắt Lương Trung Vũ, ánh mắt anh tối lại.

Anh cố lờ xúc động đó đi, nâng cằm Thụy Khanh lên nhưng cô trốn tránh, cô không nhìn anh, khuôn mặt càng thêm đỏ.

– Thụy Khanh, em xấu hổ?

Như phát hiện ra điều đặc biệt thú vị, anh chợt cười, giọng cười trầm ấm chứa đựng sự cưng chiều, ôm ghì cô thật chặt, Lương Trung Vũ nhẹ giọng nói bên tai Thụy Khanh:

– Sau này sẽ quen, chúng ta có nhiều thời gian.

Người Thụy Khanh cứng lại. Lương Trung Vũ không nhận thấy sự khác lạ của Thụy Khanh, chỉ nghĩ cô vẫn đang ngượng ngùng chưa quen với sự thay đổi trong mối quan hệ của bọn họ. Anh hôn nhẹ lên tóc Thụy Khanh rồi ngồi dậy:

– Nằm thêm một chút đi, anh chuẩn bị bữa sáng!

Nói rồi Lương Trung Vũ rất tự nhiên nhặt từng chiếc quần áo mặc vào. Lại lấy đồ lót của Thụy Khanh ở ghế cuối giường muốn mặc vào cho cô. Thụy Khanh không chịu, nhưng không bằng sự cố chấp của anh.

Nghĩ vò mẻ sợ gì nứt? Hai người làm cũng làm rồi, cũng đã nhìn không bỏ sót chỗ nào nên tùy anh phục vụ.

Mặc nốt chiếc váy ngủ cho Thụy Khanh, lại kéo chăn cho cô, Lương Trung Vũ mới vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt rồi xuống nhà chuẩn bị bữa sáng. Trong lòng không kìm được cảm giác hạnh phúc phơi phới căng đầy, rất thật!

Chương 37: Tâm tình

Bữa sáng chỉ là một tô mì phở, nhưng Lương Trung Vũ nấu lại có đủ sắc, hương, vị. Nước dùng được thả những viên thịt băm tròn tròn trộn lẫn nấm hương, hạt tiêu và hành lá, bề mặt có màu xanh của rau cải cắt nhỏ và một quả trứng ốp la.

Thụy Khanh đã được thưởng thức qua tay nghề của Lương Trung Vũ nên cũng không quá bất ngờ. Nhưng vừa nhìn thấy bát mì phở, bụng cô rất phối hợp kêu “ột” một tiếng, cô đã đói lắm rồi nên Lương Trung Vũ xuống nhà thì cô cũng dậy luôn, tiện thể thay vỏ chăn ga mới, chiếc giường ngày hôm qua đã bị hai người dày vò tới mức không dám nhìn.

Lương Trung Vũ đứng gần nên cũng nghe được tiếng biểu tình của bao tử, thấy cô cắn môi xấu hổ khiến anh muốn cười, cô ấy thật đáng yêu!

Lương Trung Vũ từ sau ôm lấy Thụy Khanh, hôn nhẹ lên má hồng của cô, thủ thỉ:

– Đói lắm rồi phải không? Tại anh tối qua không tốt!

Vẻ mặt Thụy Khanh lại càng thêm đỏ. Lương Trung Vũ  sợ cô không thoải mái nên vội ấn cô ngồi xuống ghế:

– Ăn đi thôi, không mì trương hết!

Lương Trung Vũ phục vụ Thụy Khanh chu đáo rồi cũng ngồi xuống đối diện cô, từ tốn dùng bữa. Thụy Khanh không dám nhìn anh, chỉ lo ăn phần của mình. Lương Trung Vũ thỉnh thoảng nói với cô mấy câu như: “Cẩn thận nóng!”, “Có ngon không?”…

Thụy Khanh chỉ lắc hoặc gật. Lương Trung Vũ không trách, anh chỉ nhìn cô cười, vẻ cưng chiều trong mắt anh cô lại không nhìn thấy.

Ăn xong, Thụy Khanh thu bát đi rửa, Lương Trung Vũ rất tự nhiên ngâm trà hoa quả Thụy Khanh để trong mấy bình thủy tinh thong thả đợi cô xong việc.

Thụy Khanh ra phòng khách, thấy Lương Trung Vũ chăm chú nhìn mình thì vội tránh ánh mắt anh, nhưng cô vẫn bước đến ngồi sofa đối diện, cô biết anh có lời muốn nói, đồng thời cô cũng có lời muốn nói với anh.

Lương Trung Vũ rót cho cô một tách trà, hương táo thơm thoang thoảng. Lương Trung Vũ thấy Thụy Khanh khác với vẻ nhiệt tình cùng anh đêm qua, cô căn bản không nhìn vào mắt anh, từ sáng nay đã vậy. Cô bây giờ mang vẻ mặt rối rắm, thỉnh thoảng lại cắn môi.

Lương Trung Vũ tinh ý nhận thấy Thụy Khanh không có vẻ hạnh phúc như anh lúc này, nhất thời niềm vui sướng như bị dội một gáo nước lạnh, đồng thời lo lắng dâng lên. Không muốn để mình bị động, Lương Trung Vũ đứng dậy đi sang ghế đối diện ngồi xuống gần Thụy Khanh.

Thụy Khanh phản xạ ngồi dịch sang một chút, nhưng Lương Trung Vũ lại ép sát, anh đưa tay nắm lấy hai tay Thụy Khanh, lựa lời nói:

– Trước hết, anh xin lỗi em vì ngày hôm qua quá đường đột! Em có trách anh không?

Thụy Khanh nhẹ lắc đầu, cùng anh đêm qua là cô tự nguyện, căn bản không chút nào trách anh. Mọi người đều đã là người trưởng thành, chuyện đấy sảy ra cũng như một nhu cầu cần thỏa mãn, cô cũng đâu phải thiếu nữ trong trắng cần người đàn ông chịu trách nhiệm gì.

Lương Trung Vũ lại nói:

– Hôm qua anh có uống chút rượu, nhưng không say. Hành động của anh tuy là xúc động làm quá, nhưng tối hôm qua anh có chuyện muốn nói với em.

Lương Trung Vũ nắm hai bả vai Thụy Khanh xoay người cô đối diện với mình, lại lấy tay nâng cằm cô lên, anh muốn cô nhìn vào mắt anh khi nghe anh nói những lời này. Thụy Khanh thuận theo lực tay của Lương Trung Vũ từ từ ngẩng mặt lên, mắt đối mắt. Chỉ thấy trong đó là một sự chân thành, nghiêm túc, khác với vẻ khách sáo thường ngày.

– Thú thực với em, từ lần đầu thấy em anh đã bị vẻ ngoài của em thu hút. Thấy em bị người quấy rối nhưng mạnh mẽ ứng đối thì rất ấn tượng với tính cách của em. Khi người kia chặn em lại, anh biết em không cần giúp, nhưng vẫn cứ muốn ra mặt mà chẳng kịp suy nghĩ gì.

Rồi lần thứ hai em bị người ta chuốc thuốc ngủ, khi đỡ được em, đưa em tới bệnh viện anh mới biết mình đã lo lắng đến mức nào, cũng thấy thật may mắn vì đã đưa em thoát được tên không đứng đắn kia. Còn nghĩ, chúng ta thực sự có duyên.

Biết em có con, tưởng em đang có một gia đình hạnh phúc anh đã rất sốc. Nhưng ông trời thương kẻ có lòng, đã đưa em trở thành người tự do.

Thụy Khanh cười như mếu nhìn anh bày tỏ. Lương Trung Vũ nghĩ lời mình vừa nói lại lắp bắp giải thích:

– A, ý anh không phải là vui khi gia đình em không hạnh phúc, mà là… haizz, anh thừa nhận, khi biết em đã ly hôn anh rất thương em vì hôn nhân không trọn vẹn, nhưng lại mừng như điên vì phát hiện cơ hội của anh đến rồi. Em có trách anh khi anh vui trên sự đau khổ của em không?

Lương Trung Vũ dè dặt nhìn biểu tình trên mặt Thụy Khanh. Cô thấy vẻ khẩn khoản của anh, bất đắc dĩ mỉm cười, lắc đầu. Lương Trung Vũ cũng cười theo, lại hỏi:

– Vậy bây giờ, em đã là bạn gái của anh, phải không?

Thụy Khanh thở dài, cô có thể sao? Lòng Thụy Khanh nặng trĩu, cô không thể không thừa nhận cô cũng có tình cảm với anh, nếu không tối qua đã không dễ dàng buông thả cảm xúc của mình mà sảy ra quan hệ cùng anh. Nhưng bây giờ cô không thể hành động theo cảm tính, Thụy Khanh ngẩng đầu nhìn thẳng mắt Lương Trung Vũ, nghiêm túc nói:

–  Không, chúng ta không thể!

Lương Trung Vũ tắt hẳn nụ cười, im lặng thật lâu, hai người nhìn nhau, ánh mắt chiếu ra ảnh ngược người đối diện. Lương Trung Vũ khó khăn tìm về giọng nói:

– Tại sao? Tối qua em cũng rất… Vừa lòng, không phải sao? Anh biết con người em, nếu không có tình cảm với anh, em sẽ không trao mình cho anh.

Lương Trung Vũ dùng giọng khẳng định. Thụy Khanh cúi đầu, hai tay nắm lại thật chặt, cô nói:

– Có tình cảm thì đã sao? Anh với em là người của hai thế giới khác nhau. Quan trọng hơn là, anh là người đàn ông độc thân, còn em đã là người phụ nữ từng ly hôn, còn có hai đứa con nhỏ…

– Anh không để ý!

Lương Trung Vũ vội vàng ngắt lời Thụy Khanh, cô từ chối bằng lý do đó khiến anh rất đau lòng, người phụ nữ như cô có bao giờ tự ti đến thế?

Mắt Thụy Khanh có hơi nước mờ mịt, cô nhìn anh:

– Nhưng em để ý! Bên nhau bây giờ thì có thể được bao lâu? Em thà không bắt đầu một mối quan hệ, chứ không muốn giữa đường xa cách. Em không chơi trò tình ái được, Trung Vũ ạ! Anh sau này sẽ phải lấy vợ,  sinh con. Mà em, không phải là đối tượng lý tưởng cho vị trí ấy, anh xứng đáng có được những điều hoàn hảo hơn.

Lương Trung Vũ nhìn Thụy Khanh lắc đầu, cô lại nói tiếp:

– Chuyện ngày hôm qua anh không cần để ý, chúng ta đều đã là người trưởng thành, chuyện này không đến mức độ ai phải chịu trách nhiệm với ai chứ?

Thụy Khanh cố tỏ ra thoải mái cười với anh. Lương Trung Vũ lại bình tĩnh hơn, anh giơ tay ra ôm cô vào lòng, vòng tay hơi siết chặt, Thụy Khanh nhắm mắt lại không phản kháng, cô cũng rất quyến luyến vòng tay anh. Nhưng cô nghĩ, người quý ở chỗ tự biết mình, cô không thể chỉ vì tham lam nhất thời mà hãm sâu vào tình cảm này. Cô dằn lòng đẩy Lương Trung Vũ ra, nhưng vòng tay anh quá chắc chắn, cô không thể dịch chuyển được, chỉ đành thở dài.

Một lát sau, khi thấy cô ngoan ngoãn không chống cự, Lương Trung Vũ mới buông Thụy Khanh ra, cầm lấy đôi bàn tay cô rồi hôn xuống, trịnh trọng nói:

– Chúng ta sẽ có lâu dài, lâu dài bằng cả một đời này. Anh hứa!!!Thụy Khanh nhìn Lương Trung Vũ, ánh mắt không có biểu tình nào biến chuyển, dường như cô không tin lời anh. Lương Trung Vũ lại nói:

– Anh không phải là người hoàn hảo, nên không trông đợi người hoàn hảo. Trước khi gặp em anh chưa từng có ý định kết hôn, nếu không gặp em thì sau này cũng không có.

– Thụy Khanh! Em hãy tin anh! Anh không hề có ý định chơi trò tình ái với em. Anh biết mình mong muốn điều gì, anh chỉ muốn bên em, cùng em xây dựng hạnh phúc của chúng mình và nuôi Lâm Anh, My Anh khôn lớn. Thử tin tưởng anh, được không em?

Thụy Khanh buồn buồn lắc đầu:

– Đâu có đơn giản được như anh nói. Tình cảm là một phạm trù phức tạp mà bản thân em từng là kẻ thất bại, em không có tự tin với chính mình. Ngoài ra còn có gia đình anh…

Tuy Thụy Khanh không biết gia thế anh ra sao, nhưng có thể đoán được không tầm thường.

– Không ai chấp nhận được chuyện anh ở bên một cô gái “nạ dòng” đâu. Nên ngay lúc này tình cảm còn chưa sâu sắc, chúng ta hãy đi đúng đường đi của mình thôi anh ạ!

Lương Trung Vũ cười như mếu, anh hỏi Thụy Khanh:

– Chúng ta còn chưa sâu sắc? Tối hôm qua đã có chuyện đấy mà em nói là chưa sâu sắc sao?

Thụy Khanh phản bác:

– Đừng nói với em là trước đây anh chưa từng có phụ nữ. Nếu cứ có chuyện đấy là sâu sắc, thì anh sâu sắc với bao nhiêu người rồi? Sao giờ anh không ở bên người ta?

Lương Trung Vũ nghẹn họng, mặt già đỏ lên, anh ậm ờ nói:

– …  Anh thừa nhận trước đây anh cũng có phụ nữ, nhưng đối tượng cũng giống như anh, không nói chuyện tình cảm. Chỉ, chỉ đơn thuần là giải quyết vấn đề sinh lý…

Anh sẽ không nói với cô, mấy đối tượng đó sau này đều cố bám lấy anh. Anh đã nói trước là không tình yêu, đã nhập cuộc thì phải tuân theo quy tắc. Nếu đã không có yêu, thì người nào phạm quy đương nhiên sẽ bị loại.

Thụy Khanh nghe anh thừa nhận có phụ nữ chẳng hiểu sao thấy khó chịu trong lòng, dù biết mình thật vô lý. Anh bằng tuổi Hữu Văn, nếu nói anh giữ thân đến bây giờ cô mới thấy lạ ấy. Thụy Khanh không dấu tâm trạng, cô lườm anh một cái rồi không thèm nhìn anh nữa.

Lương Trung Vũ thấy biểu hiện của cô thì cười thầm, anh có thể hiểu là Thụy Khanh đang ghen? Điều này không làm anh phản cảm, trái lại anh còn cảm thấy hạnh phúc, cô để ý đến mình thì mới ghen như vậy.

Lương Trung Vũ tủm tỉm cười ôm lấy Thụy Khanh, nhẹ giọng bên tai cô:

– Em đừng để ý, đều đã là quá khứ. Anh chưa từng hẹn hò với ai, trái tim anh trao em là nguyên vẹn.

Thụy Khanh cười buồn, cô đẩy anh ra rồi nói:

– Em có tư cách gì để ý chứ? Anh đang lạc đề rồi.

Lương Trung Vũ trầm ngâm, không người đàn ông nào muốn mình trở nên khiếm khuyết trước mặt người mình thích. Nhưng nếu không nói ra, có lẽ Thụy Khanh sẽ giữ thái độ này mà bác bỏ tình yêu của bọn họ mất.

Có quyết định, Lương Trung Vũ nhìn thật sâu vào mắt Thụy Khanh, nhẹ giọng nói:

– Nếu anh nói với em, cả đời này anh sẽ không thể có con của mình thì em sẽ không coi thường anh chứ?

Tim Thụy Khanh đập mạnh, mờ mịt như chưa hiểu câu anh vừa nói, lắp bắp hỏi:– Anh, anh nói vậy là sao?

Lương Trung Vũ trầm ngâm, tựa như bị moi lại hồi ức đáng ghét mà trở nên u ám, anh nói:

– Hồi nhỏ anh bị bệnh, bệnh nhỏ mà gần như mỗi đứa trẻ đều mắc phải một lần. Nhưng người ta cố tình lờ anh đi, không ai nói anh cần phải kiêng hay phải chữa thế nào. Chẳng may bị biến chứng, được đưa đến bệnh viện. Sau này trong một lần đi khám, bác sĩ nói khả năng bệnh hồi nhỏ có thể khiến anh cả đời khó có con.

– Khó chứ chưa phải là không thể mà.

Thụy Khanh không tin người đàn ông như anh lại có thể vô sinh, vả lại biểu hiện của anh đêm qua cho thấy anh không yếu trong chuyện ấy. Cô lại không hiểu mấy chuyện này nên không biết vô sinh không chỉ nhìn vào khả năng tình dục.

Lương Trung Vũ lắc đầu:

– Bác sĩ nói vậy thôi, những thông số xét nghiệm cho thấy khả năng anh có con chỉ đạt 0, 1%.

Lương Trung Vũ lại nhìn Thụy Khanh, giọng anh thành khẩn:

– Vì thế nên trước nay anh không hề có mối quan hệ tình cảm nào. Lần đầu tiên rung động trước em, yêu em, anh đã hoang mang rất nhiều, và đã định là chỉ cần nhìn em từ xa thôi cũng được. Vì anh sợ mình không thể cho em một gia đình trọn vẹn. Nhưng ông trời như thấu hiểu nỗi tương tư của anh, đến bên em anh vẫn có thể mang lại hạnh phúc cho em mà không cần có áp lực con cái, nên anh mới có dũng khí để bày tỏ. Thụy Khanh, anh sẽ cùng em nuôi hai con trưởng thành, chúng nó sẽ như là con ruột của anh vậy. Em hãy cho anh cơ hội đấy nhé! Cơ hội có một gia đình thuộc về mình!!!

Mắt Thụy Khanh đỏ lên. Cô hỏi anh:

– Vậy anh chưa từng thử với người phụ nữ nào sao? Chắc chắn không làm họ mang thai được?

Lương Trung Vũ vuốt ve đôi tay Thụy Khanh, anh nói:

– Anh chưa từng thử, nếu có chuyện đó anh đều dùng bảo hộ. Lần duy nhất không dùng là tối qua với em.

Câu sau anh nói giọng có hơi hài hước. Thụy Khanh bị trêu ghẹo thì lườm anh một cái. Lương Trung Vũ nói tiếp:

– Giờ em đã biết anh không phải người đàn ông hoàn hảo, vậy có chịu cho anh cơ hội hay không?

Thụy Khanh nghĩ chốc lát rồi nói:

– Trung Vũ, kể cả anh không thể có con được thì vẫn có rất nhiều cô gái trẻ sẵn sàng ở bên anh. Có lẽ anh mang gánh nặng tâm lý nên mới nghĩ nhiều thôi, với em chưa chắc đã là tình yêu, mà có lẽ chỉ là cảm giác an tâm. Đợi sau này anh nghĩ thoáng ra, anh sẽ tìm được tình yêu đích thực của mình thì sao. Em không đáng!

Lương Trung Vũ ôm hai vai Thụy Khanh, thâm tình nhìn cô không rời:

– Em đáng! Em là người phụ nữ anh cần, là người phụ nữ anh yêu, điều này anh khẳng định. Anh đã qua ba mươi tuổi rồi, qua cái tuổi sốc nổi lẫn lộn giữa tình yêu với thứ tình cảm khác, anh biết mình muốn gì.

– Thụy Khanh, thất bại trong hôn nhân một lần không có nghĩa em là người thất bại. Trái lại, em là người phụ nữ mạnh mẽ, em dám buông bỏ, dám đấu tranh. Bằng chứng là em đang sống rất tốt, có trách nhiệm với bản thân mình và hai con nhỏ. Hãy cho anh một cơ hội để chứng tỏ bản thân, chứng minh tình yêu anh giành cho em không phải chỉ là lời sáo rỗng, cũng là cho mình một cơ hội. Đồng ý với anh được không?

Thụy Khanh nhìn anh chăm chú, lời anh nói như gõ vào lòng cô. Phải rồi, cô việc gì phải vòng vo mãi trong thất bại của hôn nhân? Lỗi không phải ở cô, nếu cô cứ lấy bản thân làm cái cớ cho việc chồng phản bội thì lại trà đạp chính bản thân mình rồi! Cô thích Trung Vũ, nếu là anh cũng thích mình thì cũng nên dũng cảm bước tới, không nên vì một lần ngã đau mà không dám đứng dậy. Dù không lâu dài thì có sao chứ, ít nhất cô đã dám buông mình đi thử. Cho dù có thất bại thêm lần nữa thì cô sẽ chấp nhận vận mệnh, song có thật  cô sẽ cam chịu nhận mệnh không? Thất bại đã qua chẳng lẽ không mang lại cho cô bài học để cô rút kinh nghiệm?

Lương Trung Vũ chờ đợi Thụy Khanh mở lòng. Anh biết cô vẫn có khúc mắc về chuyện mình đã ly hôn và mất niềm tin vào mối quan hệ tình cảm. Điều anh phải làm là khơi thông tư tưởng, để cô không còn bị ám ảnh bởi những ấn tượng xấu mà cuộc hôn nhân đã qua để lại.

Anh biết cô khó quên đi ám ảnh bị chồng phản bội, nhưng anh tin cô rồi sẽ nhận ra tình cảm của anh, cũng như hiểu rõ lòng mình. Trong lúc căng thẳng chờ đợi, còn đang nghĩ phải kháng chiến trường kỳ thì Lương Trung Vũ thấy Thụy Khanh gật đầu, còn chưa định thần, lại nghe cô nói:

– Được, em đồng ý!

Lương Trung Vũ mừng như điên, không kìm lòng được mà ôm Thụy Khanh thật chặt, giống như chỉ làm vậy anh mới có cảm giác chân thật. Giọng Lương trung Vũ có chút nghèn nghẹn, xúc động nói:

– Cảm ơn em! Cảm ơn đã mở lòng đón nhận anh! Sau này của chúng ta sẽ tốt đẹp, sẽ lâu dài. Anh sẽ không để em và con phải khổ, cũng sẽ không bao giờ phản bội em.

Đây là câu khẳng định.

Thụy Khanh cũng bị lây nhiễm cảm giác hạnh phúc ấy, vòng tay cô cũng ôm chặt lấy anh, hai người dán sát nhau không một khe hở. Nhưng Thụy Khanh vẫn lý trí nói:

– Em không cần anh hứa hẹn điều gì. Chỉ cần sau này, khi anh tìm thấy một tình cảm khác, hãy thành thật nói với em là được. Em sẽ để anh đi mà không níu kéo.

Hai người tách nhau ra, Lương Trung Vũ búng nhẹ vào mũi người yêu, nhỏ giọng mắng:

– Nói ngốc gì thế. Chưa gì đã tính đường cho anh có người khác, không tin tưởng anh vậy sao?

Thụy Khanh cười không nói. Cô đã đọc đâu đó một câu nói “Trên đời này có một điều chắc chắn là không có cái gì chắc chắn.” Nghe mâu thuẫn vậy đấy, nhưng lại chẳng sai đâu. Cuộc đời này không có gì bất biến cả, tình cảm lại càng dễ biến chất theo thời gian và hoàn cảnh. Cô không dám tin quá để rồi hụt hẫng, thà giữ lại một chút cho mình, phòng hờ những biến cố có thể xảy ra. Nhưng suy nghĩ này tất nhiên cô không để anh biết. Thụy Khanh dí dỏm nói:

– Em nói thế anh phải cảm thấy mừng chứ. Đàn ông chẳng phải đều sợ nhất phụ nữ đeo bám dai dẳng sao? Em tin anh, nhưng anh phải tin mình mới được!

Lương Trung Vũ nhìn Thụy Khanh, thông minh như anh sao không hiểu cô nghĩ gì? Cô đang lo trước cho tương lai thôi.

Lương Trung Vũ biết cô chưa tin anh đâu, nhưng anh không lo, thời gian sẽ chứng minh tất cả. Nói nhiều lời hứa bây giờ chẳng bằng ngày tháng sống bên nhau thực tế. Anh tin rồi cô sẽ dần hiểu tình yêu của anh và sẽ khiến cô yêu anh nhiều như anh yêu cô vậy.

– Vậy để thời gian trả lời em!

Anh sẽ dùng thời gian cả đời để cho cô câu trả lời.

Chương 38: Nhân sinh đã có thay đổi rồi

Sau khi xác định mối quan hệ, tình cảm như nước chảy thành sông. Giữa hai người tồn tại sự ăn ý lẫn ngọt ngào quanh quẩn.

Nụ cười trên môi Lương Trung Vũ không lúc nào tắt, khuôn mặt ánh lên niềm hạnh phúc của kẻ yêu đương lần đầu. Lẽo đẽo theo sau Thụy khanh như một cái đuôi lớn, cùng cô dọn bếp, cùng cô lên lầu lấy chăn ga ra phơi. Lúc Thụy Khanh thấy Lương Trung Vũ phơi ga giường xong liền cười tủm tỉm như kẻ ngốc thì không nhịn được nữa. Cô vỗ sau lưng anh một cái rồi nói:

– Anh không về nhà sao? Cũng không cần qua nhà bố mẹ à? Hôm nay phải làm cơn tất niên đấy.

Lương Trung Vũ nhìn Thụy Khanh, cô mặc bộ len màu ghi sáng, cả người trẻ trung thoải mái. Chiếc ga giường vừa gợi nhớ chuyện đêm qua, giờ nhìn Thụy Khanh, Lương Trung Vũ không kìm được tưởng tượng thân thể cô dưới lớp quần áo. Truyện chỉ được đăng tại truyện Vnkings.com và diendanlequydon.

Dù đã sinh hai đứa con, nhưng cơ thể Thụy Khanh không có gì thay đổi ngoại trừ vết mổ mờ mờ cắt ngang bụng dưới. Khuôn ngực đầy đặn căng tràn, không hề chảy sệ, bụng dưới phẳng lì không một vết rạn do mang thai. Không thể không nói, Thụy Khanh có một cơ thể đẹp mê người, khiến Lương Trung Vũ bình thường không phải là người ham muốn quá nhiều với tình d*c cũng hóa thân thành lang sói, một đêm không ngừng đòi hỏi.

Lương Trung Vũ cười thản nhiên che dấu ý nghĩ đen tối, anh nói:

– Anh vốn vô sư vô sách, không làm mấy vấn đề cúng bái bao giờ. Ở nhà thì có người lớn lo rồi, căn bản không phải đến lượt anh. Vả lại, cũng chẳng ai trông chờ.

Lương Trung Vũ sửa sang lại đồ phơi, nói chuyện bình thản:

– Anh còn chưa nói với em nhỉ, bố mẹ anh bỏ nhau từ lúc anh mới hơn hai tuổi.

Lương Trung Vũ thong thả kể chuyện nhà mình cho Thụy Khanh nghe. Giọng anh dửng dưng như kể chuyện thiên hạ, nhưng càng nghe, Thụy Khanh càng nhíu chặt mày. Để có sự thản nhiên ngày hôm nay, trong quá khứ đó anh đã bị dày vò bao nhiêu?

Một người mẹ kế thơn thớt nói cười, sau lưng chồng thì đối xử con chồng thậm tệ, Lương Trung Vũ còn nhỏ nên không biết phản kháng. Đến khi Lương Trung Vũ đã có nhận thức, biết được người mẹ này không phải mẹ ruột, biết được chính vì bà ta mà mẹ ruột mới không ở cùng mình thì sinh lòng căm ghét. Anh trở nên ngỗ ngược bất tuân khiến bố anh cũng phải đau đầu. Nhưng chẳng có biện pháp nào vì ông rất bận, không có thời gian để tìm hiểu tâm lý con trai mình. Cộng thêm Đinh Hường thổi gió nên có hơi phiền muộn đứa con này.

Năm Lương Trung Vũ mười tuổi thì mắc bệnh, nằm viện mấy ngày cũng chỉ Đinh Hường thỉnh thoảng ghé qua, dùng ánh mắt chán ghét mà nhìn anh. Sau đó là ánh mắt hả hê xen lẫn ác ý, mà phải đến khi Lương Trung Vũ học đại học xong mới hiểu được sự hả hê và ác ý đó của bà ta có ý nghĩa gì. Bà ta nghe tin bác sĩ nói Lương Trung Vũ biến chứng, tuy vào viện kịp thời chưa đến nỗi teo tinh hoàn, nhưng khả năng sau này không thể có con. Cảm thấy thằng cháu đích tôn mà vô sinh thì coi như vứt, không lo Lương Trung Vũ có thể đè nặng con mình nữa, Đinh Hường mới bắn tin cho nhà ngoại Lương Trung Vũ.

Thương cháu nên ông bà ngoại xuống thủ đô, nói với Lương Minh Thuyên cho Lương Trung Vũ ở với ông bà một thời gian. Lương Minh Thuyên liền đồng ý, mong Lương Trung Vũ thay đổi môi trường sẽ ngoan hơn chút.

Sau lần nằm viện đó Lương Trung Vũ về quê ngoại ở hai năm. Đến khi mẹ anh công thành danh toại về nước mới được bà đón trở lại.

Mối quan hệ của Lương Minh Thuyên và Hà Ngọc Điệp cũng rất vi diệu. Sau khi Hà Ngọc Điệp về nước đã là tiến sĩ có tiếng, đồng thời cũng là một doanh nhân có tiền.

Khi ở ngước R học tập, Hà Ngọc Điệp đã phát huy tài năng kinh thương thiên bẩm, bà có sáng kiến hay cho một vài công ty trong khâu tiêu thụ nên rất được săn đón. Sau đó bà cùng vài người bạn thành lập một trang trại nuôi bò sữa, công việc phát triển thuận lợi dần thành một hãng sữa có tiếng ở nước bạn. Trong lúc sự nghiệp tiến triển tốt bà lại có ý định trở về nước, vì vẫn còn đau đáu đứa con trai của mình. Thế là với số tiền chuyển nhượng cổ phần cho bạn mình, Hà Ngọc Điệp mang tiền về nước đầu tư theo mô hình trang trại bò sữa ở nước R. Thành công cứ thế tiếp nối, giờ đây công ty sữa của bà đã là công ty nổi tiếng trong nước, xuất khẩu sang nước ngoài. Sẵn tiền bà đầu tư một hãng hàng không tư nhân, chiếm lĩnh dần thị phần trở thành một hãng hàng không đạt chuẩn, lợi nhuận hàng năm là con số khổng lồ. Truyện chỉ được đăng tại truyện Vnkings.com và diendanlequydon.

Tuy rất chán ghét người chồng đã phản bội mình, nhưng trong công việc Hà Ngọc Điệp lại cần có nhiều tiếp xúc với Lương Minh Thuyên. Mà Lương Minh Thuyên thấy vợ cũ giỏi giang thành đạt, hào quang quanh bà đủ làm bất kỳ người đàn ông nào chói mắt thì không thể nào không động lòng. Nhưng Hà Ngọc Điệp lúc gần lúc xa, cơ bản ông ta chẳng chạm vào được góc áo bà thì lại càng thêm tiếc nuối. Muốn sửa chữa mối quan hệ nhưng quá khó, ông ta chỉ có thể mượn đứa con trai làm cầu nối, tranh thủ được chút tài nguyên để thăng tiến trong công việc của mình.

Hà Ngọc Điệp coi như lót đường làm ăn cho mình nên cũng ra sức giúp Lương Minh Thuyên thăng tiến, tất nhiên những việc bà làm đều trong khuôn khổ. Vậy là, hai người đã từng là vợ chồng ấy vẫn cứ hỗ trợ lẫn nhau trong sự nghiệp, mặc cho trong lòng họ nghĩ gì.

Đinh Hường thấy sự mập mờ của chồng với vợ cũ thì vô cùng cay cú, nhưng không dám làm gì ngu ngốc vì biết được lợi hại trong đó. Dần già, những ức chế ấy tích tụ lại được bà ta dồn lên người Lương Trung Vũ. Trong một lần mất khống chế, Đinh Hường đã nói ra chuyện Lương Trung Vũ vô sinh bằng giọng hả hê độc ác.

Sau chuyện đó, Lương Trung Vũ trở nên trầm lặng. Khi đó vừa học xong đại học, anh liền xin tự nguyện nhập ngũ, hai năm sau thì vào Nam lập nghiệp, tránh xa những con người mà anh cảm thấy đáng ghét.

Thụy Khanh nghe anh kể tóm tắt thôi mà thấy gai người, một người đàn ông như anh. Bề ngoài là một thiếu gia bóng bẩy, bố làm chức vụ to, mẹ giàu có bậc nhất, bản thân anh cũng là một đại gia chính hiệu, lại có một tuổi thơ dữ dội đến thế.

Lại càng không ngờ, hai người thường xuyên được truyền thông đề cập ấy lại là bố mẹ của anh. Họ nổi tiếng và quyền lực, nhưng lại chẳng cho được con mình có một cuộc sống viên mãn. Bất hạnh của anh đều là do bậc làm cha làm mẹ đó ban tặng. Lúc này, Thụy Khanh lại chẳng thấy sợ hãi gì gia đình anh nữa. Nếu họ muốn phản đối cô và anh, chỉ cần anh không từ bỏ, cô cũng không bao giờ từ bỏ anh.

So với anh, Thụy Khanh tự nhận mình đã quá hạnh phúc. Như nhận thấy nên chia cho anh chút may mắn ấy, Thụy Khanh liền đến ôm sau lưng anh, vòng tay siết chặt.

Lương Trung Vũ cảm nhận cơ thể mềm mại ấm áp sau lưng mình, liền trở người ôm chặt lấy Thụy Khanh. Hai người cùng đứng trên tầng thượng lộng gió, trao cho nhau ấm áp trong buổi sáng ngày cuối đông.

**

Lâm Anh gọi điện cho Thụy Khanh lúc 11h trưa, nói rằng ba bố con 2h chiều sẽ lên đường về. Lúc đó Thụy Khanh và Lương Trung Vũ đang ở ngôi biệt thự số 1 dọn dẹp. Lương Trung Vũ nói không biết thờ cúng, nhưng trong nhà vẫn có một ban thờ trên tầng thượng. Thụy Khanh tuy không quá duy tâm nhưng phong tục là vậy nên cô vẫn thúc giục Lương Trung Vũ về nhà dọn dẹp, chí ít cũng phải bày được đĩa hoa quả và thắp nén nhang trong mấy ngày tết. Lương Trung Vũ trực chờ, chèo kéo bằng được Thụy Khanh đi cùng. Cô cũng lo anh không thực sự để tâm nên đành đi theo.

Từ nhà nội Lâm Anh về H thành chỉ mất 50 phút đi đường. Nghĩ đến hai đứa con sắp về khiến Thụy Khanh vui vẻ, mới có hai ngày thôi mà cô đã nhớ con lắm rồi.

Lương Trung  Vũ cũng nghe thấy, ngoài vui với niềm vui của Thụy Khanh, anh còn có suy nghĩ, bắt đầu từ lúc này nên thể hiện chủ quyền của mình rồi. Truyện chỉ được đăng tại truyện Vnkings.com và diendanlequydon.

Thấy Thụy Khanh dọn dẹp bày biện ban thờ tươm tất. Lương Trung Vũ không thể không công nhận, ngôi nhà cần phải có bàn tay phụ nữ. Thật may, anh đã có người phụ nữ của mình!

Nhẹ nhàng ôm lấy Thụy Khanh, tì cằm vào vai cô, Lương Trung Vũ nói:
– Có vợ thật khác biệt, từ nay ngôi nhà có hơi ấm rồi!

Thụy Khanh lườm anh:

– Đang ở đâu mà anh lại thế? Với lại, em là vợ anh lúc nào?

Lương Trung Vũ cười, buông Thụy Khanh ra, thuận tay nắm lấy bàn tay cô, phớt lờ lời cô nói:

– Đi thôi, giải quyết vấn đề bao tử rồi chuẩn bị đón con trai con gái về nào.

Thụy Khanh ngọt ngào cười, theo lực kéo của Lương Trung Vũ đi theo anh xuống lầu.

Bữa trưa hai người ăn đơn giản, ăn xong Lương Trung Vũ kéo Thụy Khanh vào phòng ngủ của mình để cô ngủ trưa. Thụy Khanh tối qua bị anh dày vò mấy bận, sáng nay lại dọn dẹp một chập từ nhà mình đến nhà anh nên có chút mệt mỏi. Mặc anh lôi kéo vào phòng.

Phòng ngủ của Lương Trung Vũ không có thiết kế gì quá đặc biệt. Phòng ngủ là nơi cần thoải mái, yên tĩnh nên không gian ấm cúng. Bên trong là chiếc giường cỡ lớn nằm giữa căn phòng, chăn ga một màu xanh đậm. Cửa sổ sát đất rộng bằng cả một bức tường, rèm che màu xám, cạnh cửa sổ có một chiếc ghế nằm, bên trên chỉ để một chiếc chăn mỏng gấp gọn gàng, có thể thấy Lương Trung Vũ là người ăn ở rất có nguyên tắc, anh chỉn chu trong nhiều việc.

Bức tường đối diện giường ngủ treo một chiếc ti vi màn hình phẳng khá lớn, nhưng không gian phòng ngủ rộng nên không bị choáng ngợp. Bên dưới ti vi đặt một chiếc kệ nhỏ, bày trang trí hai bên là hai lọ hoa cắm những bông hoa được trạm trổ tinh tế từ gỗ. Thụy Khanh trầm trồ một tiếng rồi bước đến xem, cảm thán tay nghề của thợ thủ công thật xuất sắc. Đưa mắt nhìn xuống, chợt Thụy Khanh thấy có một tập phác thảo bên trên có hình vẽ. Tò mò, Thụy Khanh cầm lên xem, hiện lên trong mắt cô là hình là một cô gái đang ngồi trong quán café, tay chống cằm, mặt ngẩng lên nhìn chăm chú vào điện thoại trên tay, không gian xung quanh đều lu mờ. Thụy Khanh thú vị phát hiện ra, hình phác thảo này vậy mà rất giống cô nha.

Lương Trung Vũ từ phòng tắm ra với một chiếc khăn bông trên tay, thấy Thụy Khanh đang nhìn tập phác họa của mình thì mỉm cười bước tới.

– Có thấy hình ảnh quen thuộc không?

Lương Trung Vũ hỏi, Thụy Khanh nhìn anh rồi gật đầu. Lương Trung Vũ nhìn Thụy Khanh rồi nói:

– Đây là lần đầu tiên gặp em, lúc đó nhìn em rất đẹp! Không phấn son mà vẫn rực rỡ cuốn hút.

Thụy Khanh cười, cô trêu anh:

– Ngọt sâu răng em rồi!

Lương Trung Vũ cười thoải mái, tay anh cầm quyển phác họa rồi đặt xuống. Một tay giữ gáy Thụy Khanh, một tay anh cẩn thận dùng khăn ấm lau cho cô từ trán đến cằm, rồi cầm tay cô mà lau nhè nhẹ bàn tay, đến từng ngón. Vừa làm vừa nói:

– Có nhiều thời gian để xem, giờ vợ anh cần đi nghỉ ngơi đã.

Thụy Khanh nhìn anh chăm chú phục vụ mình, biểu tình trân trọng đó khiến cô như có dòng nước ấm chảy qua tim. Người đàn ông này vậy mà cam nguyện phục vụ phụ nữ, thật đúng là khác hẳn hình tượng công tử nhà giàu như anh.Hai người ngồi trên giường rồi Thụy Khanh mới nghĩ đến việc cô không có áo ngủ, cô không quen mặc đồ dày để ngủ. Lương Trung Vũ tìm cho cô chiếc áo  thun cộc tay để cô thay. Nhưng nhất quyết không để cô vào phòng tắm thay mà anh đòi tự tay mình làm.

Mặt Thụy khanh đỏ bừng, không ngờ anh lại lưu manh như thế. Lương Trung Vũ thấy cô không phối hợp liền hôn cô. Đầu óc Thụy Khanh mịt mờ choáng váng, run giọng nói:

– Đừng, đừng mà anh!

Từ đầu Lương Trung Vũ không có ý định làm gì, chỉ nghĩ để cô nghỉ ngơi một chút. Nhưng thấy cô ngồi trong phòng mình, trên giường của mình anh không sao kìm nổi nữa. Thằng đàn ông cấm d*c đã lâu, lúc nào cũng muốn hóa thành sói.

Lương Trung Vũ không an phận, nhỏ giọng tỏ vẻ đáng thương:

– Uhm, anh muốn em!

Thụy Khanh đánh nhẹ vào vai Lương Trung Vũ, nhỏ giọng giận dỗi:

– Anh đã nói là nghỉ ngơi.

– Anh không nhịn được, Thụy Khanh, chiều anh một lát, một lát thôi!

Bị cảm xúc của anh ảnh hưởng, Thụy Khanh lúc này không nghĩ được gì nữa, vong tình theo từng cảm xúc anh cho.

Hai mươi phút sau trên giường mới yên tĩnh lại. Thụy Khanh không còn sức, mặc anh dọn dẹp, trong hơi thở đàn ông đặc hữu cùng tiếng tim đập bình ổn bên tai, chìm dần vào giấc ngủ.

**

Thụy Khanh bị đánh thức bằng một nụ hôn sâu. Trong lúc cô lơ mơ, Lương Trung Vũ đã mặc xong quần áo cho cô rồi. Cảm thấy cả người sạch sẽ thoải mái, không thể không nói, có một người bạn trai như anh là niềm hạnh phúc to lớn, tất nhiên ngoại trừ ham muốn quá nhiều của anh.

Thấy mặt Thụy Khanh phụng phịu, Lương Trung Vũ cười nhận lỗi:

– Anh sai rồi! Nhưng trước em, dù anh có muốn làm thầy tu cũng phải phá giới.

Thụy Khanh lườm anh mà không kìm được nụ cười:

– Chỉ dẻo miệng, nói linh tinh.

– Ha ha, là sự thật. Thôi dậy đi, con sắp về rồi, anh đi cùng em đón con về nhé?

Thấy anh gọi “con” thuận miệng thế, Thụy Khanh cũng không nói gì mà ngầm đồng ý. Cô gật đầu rồi đứng dậy vào nhà vệ sinh.

Đồng hồ đã điểm 3h chiều, chỉ ngủ trưa thôi mà mất gần ba tiếng!!! Thụy Khanh thật muốn giơ tay che mặt. Cô cầm điện thoại lên vừa bấm gọi Lâm Anh vừa đi  xuống tầng, Lương Trung Vũ đã quần áo tươm tất đứng ở phòng khách đợi cô. Truyện chỉ được đăng tại truyện Vnkings.com và diendanlequydon.

Điện thoại thông, Lâm Anh nói ba bố con đã gần về đến cổng khu, bố làm thủ tục xong sẽ đưa thẳng hai anh em về đến nhà. Thụy Khanh nhíu mày, cô vốn muốn ra cổng đón con để không phải tiếp xúc quá nhiều với Hữu Văn, nhưng tình hình này chạm mặt là khó tránh khỏi rồi.

Thụy khanh đưa mắt nhìn Lương Trung Vũ, chợt muốn cười. Anh ăn mặc chỉn chu như đi dự tiệc vậy, đầu tóc gọn gàng, giày tây bóng lộn, áo khoác còn cẩn thận cài nút. Trong khi cô tềnh toàng trong bộ quần áo mặc nhà, nhìn thế nào cũng thấy lệch pha.

Nhưng có chút hiểu tâm lý của Lương Trung Vũ, Thụy Khanh lại chỉ thấy anh thật đáng yêu. Có thể đúng như anh nói, lần đầu tiên yêu nên có chút ngờ nghệch và tâm lý hơn thua thế chăng?

– Về thẳng nhà em thôi anh ạ, Lâm Anh nói đã về đến cổng khu rồi, đang chuẩn bị về đến nhà.

Lương Trung Vũ gật đầu, anh nắm lấy tay Thụy Khanh dắt cô ra cửa:

– Đi nào, đi đón con thôi.

Lương Trung Vũ anh từ nay có người để yêu, có người để lo. Nhân sinh đã có thay đổi rồi!!!

Chương 39: Rứt khoát

Cung đường bằng nhau, xe Lương Trung Vũ và xe Hữu Văn một trước một sau dừng lại trước cổng nhà Thụy Khanh.

Lương Trung Vũ đường hoàng từ trên xe bước xuống, nhanh chóng mở cửa đỡ Thụy Khanh trước khi cô tự mở, hai người còn cười với nhau khi anh nói: “Sợ em cộc đầu vào khung cửa.”

Hình ảnh này đúng lúc lọt vào mắt Hữu Văn đỗ xe ngay đằng sau. Không còn là kiểu khách sáo giữa bạn bè mà có sự thân mật ẩn tình đưa đẩy giữa nam và nữ. Hữu Văn cũng là lão làng có nhiều kinh nghiệm, nhìn như vậy sao không nhận ra sự mờ ám giữa hai người?

Kìm xuống sự tức giận đang trào lên trong ngực, Hữu Văn mở cửa bước xuống, Thụy Khanh cùng Lương Trung Vũ cũng sánh vai đi đến.

Đây đã là lần thứ ba hai người đàn ông chạm mặt nhưng không có lần nào cảm giác lại đặc biệt như lúc này, tư thế và suy nghĩ của hai người đàn ông đã đảo ngược hoàn toàn.

Hữu Văn không kìm chế được, mặt hằm hằm. Lương Trung Vũ và Thụy Khanh vừa đến gần đã nghe Hữu Văn chất vấn:

– Thụy Khanh! Em nói em và anh ta chỉ là bạn, nhưng cái anh thấy bây giờ là gì đây?

Lương Trung Vũ cười lạnh trong lòng, Hữu Văn như một người chồng đi bắt gian vợ, song anh ta lại không nghĩ xem mình có tư cách này không.

Thấy Thụy Khanh nhíu mày định nói gì đó, Lương Trung Vũ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, mắt lại nhìn Hữu Văn nói:

– Thụy Khanh, em đưa con vào nhà đi. Tôi nghĩ chúng ta có thể nói vài câu được chứ?

Câu sau là nói với Hữu Văn.

Hữu Văn im lặng coi như đồng ý nhưng vẻ mặt thì không dễ nhìn chút nào. Thụy Khanh mở cửa đón Lâm Anh và My Anh ra, hai đứa thấy mẹ thì cười tươi rói, cơn ngái ngủ của My Anh cũng bay sạch, con bé ôm cổ mẹ hôn chụt chụt. Nhìn thấy Lương Trung Vũ, hai đứa trẻ cũng cười tươi chào hỏi. Vẻ thân thiết không gượng gạo ấy của hai đứa con với Lương Trung Vũ làm Hữu Văn càng thêm cay mắt. Như một thứ quý giá đang trượt khỏi bàn tay khiến anh ta không thể kiểm soát, nội tâm Hữu Văn nóng nảy.

Mẹ con Thụy Khanh vừa vào cổng Hữu Văn như không kịp đợi, nói:

– Anh hãy tránh xa ba mẹ con Thụy Khanh ra! Đó là vợ con tôi.

Lương Trung Vũ thản nhiên cười, nụ cười nhẹ nhàng quen thuộc.  Anh nhìn thẳng Hữu Văn không hề yếu thế nói:

– Anh nói sai rồi. Đó là con anh không sai, nhưng Thụy Khanh đã không còn là vợ anh nữa, cô ấy hiện tại là bạn gái của tôi. Anh có thể thăm Lâm Anh My Anh, nhưng đừng lấy đó làm cớ để lại gần người phụ nữ của tôi. Nếu không hậu quả thế nào anh không tưởng tượng được đâu.

– Anh dọa tôi? Đó là vợ con tôi, chúng tôi ở bên nhau từ hồi cô ấy còn trẻ, cô ấy chỉ yêu có mình tôi, từ năm hai mươi tuổi cô ấy đã là của tôi thì đến giờ cũng sẽ không thay đổi. Tôi không sợ anh đâu.

Truyện chỉ được đăng tại truyện Vnkings.com và diendanlequydon.

Nghe Lương Trung Vũ nói Thụy Khanh là người phụ nữ của mình Hữu Văn thấy rất chói tai. Anh ta chẳng màng đến cái gì hậu quả mà đối phương nói, chỉ cảm thấy người phụ nữ của mình thì không thể để người khác chiếm mất được.

Lương Trung Vũ lạnh mặt, anh ghen tị với kẻ đã chiếm lấy thanh xuân của Thụy Khanh này, nhưng lại khinh bỉ anh ta vì đã không biết trân trọng. Lương Trung Vũ cười mỉa mai:

– Đã từng, cô ấy chỉ đã từng là của anh thôi. Chính anh đã ruồng giãy người vợ ấy để chạy theo một tình yêu khác, anh quên rồi sao? Từ phút anh không chung thủy, từ phút khi hai người từ tòa án ra thì anh đã mất đi cái danh xưng là chồng Thụy Khanh rồi. Chẳng có lý do gì để cô ấy phải trung trinh với anh đến cuối đời cả, giờ cô ấy là của ai, yêu ai chúng ta đều hiểu rõ. Cần gì phải lừa mình dối người?

Hữu Văn cay cú khi nghe Lương Trung Vũ nói, chẳng suy nghĩ gì đã lao đến giơ nắm đấm thẳng hướng Lương Trung Vũ.

Lương Trung Vũ là ai? Chân anh còn không xê dịch, tay chỉ nhẹ nhàng giơ lên đã bắt được nắm đấm cách mình 10 cm.

Cố hết sức mà không dịch chuyển được cánh tay, Hữu Văn đỏ bừng mặt, mắt trợn lên căm tức, tay kia đồng thời vung lên nhưng ngay lập tức cũng bị khóa chặt. Trái ngược lại Lương Trung Vũ vẫn cười, anh hơi dùng sức nắm tay lại khiến Hữu Văn nhăn mày vì đau.

Sau đó Lương Trung Vũ thả tay, đẩy Hữu Văn ra. Hữu Văn loạng choạng lùi lại đằng sau mấy bước, cơn giận trong người như muốn bốc khói. Lại nghe Lương Trung Vũ nói:

– Anh từng may mắn có được một gia đình hạnh phúc, nhưng chính anh đã không cần. Giờ anh muốn làm lại nhưng anh có nghĩ đến cảm nhận của Thụy Khanh không? Tính cách cô ấy thế nào chắc anh là người hiểu rõ, anh thực sự tin cô ấy sẽ tha thứ sau những tổn thương anh mang đến à? Giờ cô ấy đã mở lòng với tôi rồi thì cơ hội đó sẽ càng khó, mà tôi cũng sẽ không để điều đó sảy ra đâu. Tôi không chỉ dọa được, tôi còn làm được. Nếu còn muốn có chỗ đứng ở đất H Thành này thì hãy nhớ kỹ những gì tôi nói.

Lương Trung Vũ thong thả nói xong liền xoay người vào nhà Thụy Khanh, bỏ lại Hữu Văn đứng như trời trồng trong một bộ dáng thất bại.Hữu Văn như bị tạt một gáo nước, lạnh buốt. Đưa mắt nhìn ngôi nhà trước mặt

Trong ngôi nhà đó là vợ và con mình, đáng lẽ đó sẽ là nơi ấm áp nhất dành cho người chồng là mình. Nhưng nay nơi đó đã thay thế bằng một người đàn ông khác!?

Lương Trung Vũ nói đúng, Hữu Văn hiểu Thụy Khanh, bề ngoài cô lạnh nhạt còn bên trong lại là người cứng rắn. Những điều Thụy Khanh đã nhận định thì thường sẽ không bao giờ thay đổi.

Ngày xưa khi hai người mới yêu nhau, Thụy Khanh vẫn là cô gái được rất nhiều thanh niên theo đuổi, trong đó không hiếm những thiếu gia con nhà giàu, quan chức. Họ đẹp trai lại nhiều tiền, nhưng Thụy Khanh chưa bao giờ để ý đến, chỉ một lòng với Hữu Văn. Sau này khi đã thành vợ chồng, Thụy Khanh lúc nào cũng duy trì ủng hộ cho Hữu Văn bất kể là chuyện công việc hay các mối quan hệ bên ngoài của anh ta. Truyện chỉ được đăng tại truyện Vnkings.com và diendanlequydon.

Rồi khi Hữu Văn đưa đơn ly hôn, Thụy Khanh cũng chỉ nói một câu: “Cho gia đình và con cái một cơ hội có bố mẹ đủ đầy” để vãn hồi. Sau đó cô tuyệt nhiên, không nói gì thêm để níu kéo khi thấy sự tuyệt tình của anh ta. Cô có chính kiến, có lòng tự tôn và có sự thông minh chín chắn của một người phụ nữ mạnh mẽ.

Đã nhiều lần bày tỏ chỉ nhận lại những lời từ chối, càng khiến Hữu Văn thấy sự cứng rắn trong tâm Thụy Khanh. Hữu Văn không có lòng tin mình sẽ nhận được sự thứ tha.

Nhưng Hữu Văn không cam lòng! Gia đình đó vốn dĩ là của anh ta, hạnh phúc đó vốn dĩ là anh ta không cần. Nay lại có người đàn ông xét cả bề ngoài lẫn độ giàu có đều hơn anh ta muốn nhận lấy thì anh ta thực không thể chịu được. Như khi anh ném đi một món đồ mới phát hiện đó là báu vật vậy. Nỗi tiếc nuối cứ gặm nhấm quấy phá trong tim khiến anh ta không thể ngồi yên.

Lặng lẽ đến gần ngôi nhà, cánh cổng chỉ khép hờ, Hữu Văn nghe thấy tiếng cười nói ríu rít từ trong ngôi nhà truyền ra. Sau đó cửa nhà mở rộng, Thụy Khanh vẫn còn vương nét cười vui vẻ trên khuôn mặt từ trong đi ra.

Nhìn thấy Hữu Văn đang thẫn thờ đứng ngay cửa, Thụy Khanh hơi khựng lại, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường, cô nói:

– Tôi muốn lấy đồ vào cho con!

Hữu Văn gật gật đầu rồi quay người ra xe, Thụy Khanh cũng đi theo sau. Khi hai chiếc ba lô và một túi quà to được lấy xuống, Thụy Khanh giơ tay nhận lấy thì bất ngờ Hữu Văn nắm chặt tay cô lại.

Thụy Khanh chỉ nhìn Hữu Văn mà không nói, cũng không giật tay ra. Nhận thấy sự hờ hững của Thụy Khanh, Hữu Văn thấy được trong đôi mắt đó, đã không còn là yêu thương dành cho mình như hồi xưa nữa, đôi mắt ấy như nhìn người xa lạ, khiến tim Hữu Văn đau xót. Tại sao thứ đã mất đi rồi mới thấy nó đáng quý?

Hữu Văn khó nhọc mở miệng:

– Thật sự… thật sự không thể tha thứ cho anh sao?

Nghĩ rằng mình cần nói một lần sau cùng để Hữu Văn hiểu ý, không cần phải dây dưa chuyện này nữa, Thụy Khanh sắp xếp ý nghĩ trong đầu rồi nói:– Những gì trước đây đã nói với anh đều là suy nghĩ thực sự của tôi. Nếu có thể tha thứ, tôi đã không kéo dài đến bây giờ.

Hữu Văn lặng im, Thụy Khanh lại nói tiếp:

– Hữu Văn, thời gian qua tôi đã nghĩ rất nhiều về cuộc hôn nhân của chúng ta, cũng nghĩ đến căn nguyên của mọi chuyện. Có lẽ, trong sự thay đổi của anh có rất nhiều cái sai của tôi, hoặc cũng có lẽ đó là do số phận. Chúng ta ở bên nhau khi cả hai còn quá trẻ, thời gian yêu đương chưa dài đã vội vã lập gia đình. Cuộc sống cơm áo hàng ngày khiến cho tôi trở nên xuề xòa, những mệt mỏi trong công việc và chăm sóc con cái đã  khiến tôi không để ý đến cảm nhận của anh, không biết vun đắp tình cảm giữa hai vợ chồng… cũng như thỏa mãn anh niềm vui thân thể. Chắc anh đã mệt mỏi và chán ngán, khi thấy một bà vợ thô kệch với một khuôn mặt khô khan, nên mới bước lệch đường.

Hữu Văn cắn chặt hàm răng lắc đầu, thà Thụy Khanh mắng chửi hay trút giận vào thân thể anh ta có lẽ anh ta còn thấy dễ chịu hơn, đằng này cô ấy lại nhận lỗi về mình khiến Hữu Văn hổ thẹn, anh ta khó nhọc nói:

– Không, không, đó là lỗi của anh, là anh đã không san sẻ với em, là anh vô tâm chỉ nghĩ tới mình. Giờ cho anh làm lại, anh nhất định sẽ không như vậy nữa, Thụy Khanh!

Truyện chỉ được đăng tại truyện Vnkings.com và diendanlequydon.

Thụy Khanh cười buồn, mắt hơi đỏ, cô nhẹ nhàng nói:

– Tuy là như thế, nhưng tôi không thể quên được những điều đã xảy ra, sự thật ấy ghim sâu trong tâm trí, khiến tôi không thể nào buông xuống được. Tình yêu tuổi trẻ cộng với hạnh phúc gia đình không giữ được chân anh khiến tôi cứ ám ảnh bởi sự thất bại của mình. Tôi không có tự tin bên anh nữa, tình cảm cũng mất dần đi rồi.

Thụy Khanh nhìn Hữu Văn chân thành nói:

– Những gì đã qua thì hãy để nó qua đi, chúng ta vẫn có thể gặp mặt nhau trong hòa bình để cùng nuôi dạy con cái. Đừng dày vò nhau để rồi chẳng thể nhìn mặt nhau. Hữu Văn, buông ra thôi! Cơ hội để hạnh phúc đời này còn dài lắm, chúng ta hãy chúc phúc cho nhau! Ít nhất hãy để chút tình cảm ngày xưa thành hồi ức tốt đẹp nhất trong những năm tháng thanh xuân của chúng ta.

Hữu Văn cay cay sống mũi, nhìn thật sâu vào mắt Thụy Khanh rồi hỏi:

– Em… với người đàn ông đó… hai người…?

– Như anh thấy đấy, chúng tôi là quan hệ tình cảm. Hôm qua chúng tôi đã xác định quan hệ.

Hữu Văn chán nản, buông tay cười khổ, hóa ra khi anh ta đưa con mình về nhà nội nhằm tranh thủ tình cảm, để con đứng về phía mình, thì cô đang nói chuyện yêu đương với một người đàn ông khác.

“Một bước sẩy chân cả đời ôm hận.” giờ Hữu Văn mới thấm thía câu nói này.

Giá như, trước đây anh ta dành thời gian nhiều hơn cho vợ, biết quan tâm vợ nhiều hơn, cùng chia sẻ và cảm thông thì cuộc hôn nhân này sẽ không bi đát đến thế. Nhưng khi vợ đang quằn mình chăm bẵm con cái, vật lộn với cuộc sống của gia đình thì anh ta chỉ mải chạy theo cảm xúc của bản thân, tìm kiếm một thứ tình cảm kích thích khác, đã vậy còn hèn hạ giấu giếm tài sản để mưu cầu sống bên một kẻ khác…

Những lời Thụy Khanh đã nói trước phiên tòa xử ly hôn khi ấy lại hiện ra trong đầu Hữu Văn, trong cuộc hôn nhân này cô ấy là người phải trả giá nhiều nhất, nhưng nhận lại chỉ là những đau khổ và mệt nhọc mà anh ta mang lại.

Hữu Văn biết quay đầu rồi, nhưng chờ đợi anh ta không phải là bờ mà là một khoảng trống mông lung sâu thẳm. Nhìn Thụy Khanh khuất dần sau cánh cửa, một giọt nước mắt lăn dài xuống khóe miệng, mặn chát!

Hối hận ăn mòn tâm can, nhưng chẳng kéo lại được tình yêu của người vợ mà anh ta đã đánh mất. Hữu Văn như kẻ mất hồn đứng trong góc khuất gặm nhấm từng kỉ niệm đã qua. Hồi tưởng như một thước phim quay chậm trình chiếu lại những vui buồn bên gia đình ấm êm khi trước. Hóa ra khi mất đi tất cả mới biết, những sinh hoạt dung dị ngày thường tưởng tẻ nhạt đó lại là thứ tình thân khó bỏ.

Chạy xe một mạch về tới nhà bố mẹ ở thành phố P, Hữu Văn bỏ lên phòng trước sự lo lắng của bố mẹ. Truyện chỉ được đăng tại truyện Vnkings.com và diendanlequydon.

Khi trước, lúc Hữu Văn muốn ly hôn Thụy Khanh hai ông bà đều không đồng ý, Thụy Khanh chẳng làm gì sai để con trai phải bỏ vợ. Nhưng Hữu Văn nói đã có người khác và cô ta đang mang thai thì hai ông bà mới ngã ngửa. Chẳng thể thuyết phục được con trai, hai ông bà cũng muối mặt với thông gia và con dâu nên chẳng dám gọi điện hay xuất hiện để chịu nhục nhã. Nay thấy con trai về lại nói muốn hàn gắn với Thụy Khanh, sau tết nhờ ông bà đi nói chuyện lại với thông gia bên ấy thì cũng bấm bụng bảo nhau: “Thôi thì vì con dâu và cháu nội, đành vác cái mặt mo đi cầu tình.”

Nhưng nay con trai vừa đưa hai cháu nội đi, bảo rằng đưa hai đứa về ăn tết với mẹ chúng tiện thể Hữu Văn cũng dàn xếp với Thụy Khanh trước việc phục hôn. Ai ngờ chẳng bao lâu lại chạy về nhà trong tâm trạng không vui vẻ thế này. Hai ông bà lại nhìn nhau thở dài, chuyện của bọn trẻ có lẽ cuối cùng cũng vẫn cần có người lớn ra tay.

Chẳng biết bên nhà Hữu Văn bàn tính thế nào, bên này Thụy Khanh và Lương Trung Vũ đang cùng hai đứa trẻ làm mâm cơm tất niên trong không khí vui vẻ náo nhiệt. Nhìn hai đứa con hi ha cười đùa, lại nhìn Lương Trung Vũ cũng xắn tay gói nem cuốn cùng mình, Thụy Khanh thấy thật bình yên vui vẻ.

Như cảm nhận thấy ánh mắt của Thụy Khanh, Lương Trung Vũ cũng ngước lên nhìn, đôi mắt anh hàm chứa tất cả yêu thương lẫn cưng chiều cùng nụ cười thật tâm ấm áp. Hai người nhìn nhau lại như nhìn thấy cả thế giới của mình, thế là hạnh phúc!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước