CUỘC SỐNG MỚI - LY HÔN VẪN PHẢI SỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cuộc sống mới - ly hôn vẫn phải sống - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Lâm Anh, My Anh nghe tiếng khóa lạch cạch, lập tức bỏ đồ chơi xuống chạy ra cửa.

- Mẹ, mẹ về rồi!

Hai anh em đồng thanh reo lên khi thấy Thụy Khanh bước vào. Cô cười tươi với hai đứa rồi mở rộng cửa nói với người đằng sau:

- Anh vào đi ạ!

Lương Trung Vũ gật đầu mỉm cười. Lâm Anh, My Anh thấy còn có người khác thì mở to mắt tò mò, thấy Lương Trung Vũ bước vào thì lễ phép khoanh tay chào:

- Cháu chào bác ạ!

- Ngoan quá, bác chào hai cháu!

Lương Trung Vũ xoa đầu hai đứa nhỏ. Hai đứa bé nhìn như thiên thần vậy, Lâm Anh, My Anh đều thừa hưởng đôi mắt to tròn của mẹ, nhưng trong ánh mắt của chúng lại như linh động hơn, không lạnh nhạt như Thụy Khanh. Ngũ quan tuy còn nhỏ nhưng đã sắc nét, rất đẹp. Thái độ hai đứa đều lễ phép khiến Lương Trung Vũ có cảm tình ngay từ đầu. Anh hỏi Lâm Anh:

- Có nhớ gặp bác ở đâu rồi không?

Lâm Anh hơi ngượng, cậu cười nói:

- Cháu va phải bác ở nhà hàng phải không ạ?

Lương Trung Vũ cười thân thiện:

- Trí nhớ tốt! chính xác rồi.

Thụy Khanh vội nói:

- Anh ngồi phòng khách xem tivi một lát nhé, em vào bếp một lát là xong. My Anh dọn đồ chơi của con nhé, Lâm Anh rót nước mời bác nào.

Nói rồi cô xoay người vào bếp. Thức ăn trước đó đã sơ chế nên giờ cô chỉ cần nấu thêm một lát là xong.

Lương Trung Vũ nhìn My Anh ngoan ngoãn thu dọn đồ cất gọn gàng vào từng hộp đồ chơi, Lâm Anh sau khi mang nước cho anh thì giúp em mình thu dọn, Thụy Khanh ở trong bếp có vẻ rất yên tâm với con. Nhìn ngôi nhà ngăn nắp sạch sẽ, bố trí đồ đạc đơn giản mà ấm áp. Có thể thấy Thụy Khanh là người phụ nữ đảm đang, một mình nuôi hai con nhưng việc nhà vẫn sắp xếp đâu ra đấy, lại dạy dỗ được hai đứa bé ngoan ngoãn thế này, đúng là khiến người ta khâm phục.

Lần đầu đến nhà có hơi câu nệ, nhưng không bao lâu sau Lương Trung Vũ đã có thể nói chuyện thân thiết với hai đứa trẻ. Lâm Anh có vẻ như rất thích đồ chơi là các loại hình lego lắp ghép, cậu có rất nhiều bộ đồ chơi như thế đang đặt trên kệ. Lương Trung Vũ hỏi Lâm Anh có thể cho anh xem hay không. Lâm Anh rất vui vẻ chia sẻ với người bạn lớn đang tò mò với đồ chơi yêu thích của mình.

Sau một hồi tháo gỡ, từ mấy miếng ghép Lương Trung Vũ đã lắp thành một chiếc xe tăng rất đẹp. Lâm Anh nhìn mà thấy thích thú không thôi, My Anh cũng phải tròn mắt ngắm nghía rồi phán một câu:

- Bác ơi, bác giỏi hơn anh Lâm Anh rồi!

Lâm Anh thấy em gái nói cũng chỉ bĩu môi rồi thôi, nghĩ dù sao bác cũng là người lớn, làm giỏi hơn cũng không có gì lạ, lớn lên cậu cũng làm được.Lương Trung Vũ cười, con trẻ thật khiến người lớn được thả lỏng tâm thần, anh nhìn Lâm Anh rồi nói, giọng điệu rất nghiêm túc:

- Lâm Anh rất sáng tạo, trí tưởng tượng phong phú. Còn bác là vì làm nhiều nên quen tay, công việc của bác thường hay phải ghép mô hình..

- Ồ.. / Ồ..

Ngay cả biểu cảm cũng giống nhau, hai anh em Lâm Anh khiến Lương Trung Vũ cười vui vẻ. Hai anh em dần quen thuộc với người bạn lớn, nói chuyện nhiều hơn, Lương Trung Vũ cũng rất kiên nhẫn trả lời hai đứa.

Thụy Khanh nấu cơm xong, ra phòng khách mời ba bác cháu vào ăn cơm thì thấy cảnh tượng ấy, Lâm Anh, My Anh chăm chú nhìn động tác trên tay Lương Trung Vũ, thỉnh thoảng còn hỏi han, Lương Trung Vũ lại vừa làm vừa tỉ mỉ hướng dẫn.

Khung cảnh ấy khiến Thụy Khanh ngẩn người. Hữu Văn trước đây không bao giờ có kiên nhẫn để ngồi chơi với con như thế. Đi làm về anh ta chỉ cắm mặt vào màn hình máy tính hoặc điện thoại, có chăng cũng chỉ là hai đứa quanh quẩn chơi bên cạnh còn anh ta thi thoảng đánh mắt tới thôi.

Giờ nhìn hai đứa được Lương Trung Vũ cùng chơi, chỉ bảo tận tình khiến Thụy Khanh cảm thán.

Thu xếp những suy nghĩ lộn sộn trong đầu lại, Thụy Khanh mở miệng kêu ba bác cháu vào ăn cơm. Lương Trung Vũ ngẩng đầu cười với Thụy Khanh rồi nói với Lâm Anh, My Anh:

- Đến giờ ăn cơm rồi, hôm khác chúng ta lại chơi tiếp nhé.

- Vâng ạ, vậy bác lần sau lại dạy anh em cháu làm nhiều hình đẹp hơn nữa nha!

My Anh ngước đôi mắt to nói, con bé thấy Lương Trung Vũ có thể biến những mảnh ghép nhỏ thành nhiều hình thù khác nhau thì rất thích thú. Lâm Anh cũng gật mạnh đầu, cậu rất thích lego, nên đối với người chơi lego giỏi hơn mình nhiều như vậy rất sùng bái.

Lương Trung Vũ tất nhiên đáp ứng, rồi ba bác cháu đi vào bếp. Lâm Anh, My Anh rất nhớ lời mẹ dặn, sau khi chơi phải rửa sạch tay mới ngồi ăn cơm. Lương Trung Vũ thu tất cả những hành động như thói quen hàng ngày của ba mẹ con Thụy Khanh vào mắt, bỗng nhiên thấy lòng mình thật nhẹ nhàng. Đây mới đúng là cảm giác có một gia đình.___+_+___

Xác định được điều mình muốn, việc đầu tiên Lương Trung Vũ làm sau khi về nhà là nhờ người tìm hiểu cuộc sống trước đây của Thụy Khanh. Trước đây là vì sợ mình hãm sâu vào trong tình cảm với cô, giờ đã không còn cố kỵ nên anh muốn biết về cô nhiều hơn. Tối hôm sau tư liệu về Thụy Khanh đã đặt trên bàn của anh.

Không ngoài dự đoán của Lương Trung Vũ, qua lời nói nửa chừng của Thụy Khanh anh đã lờ mờ đoán được câu chuyện của cô và chồng cũ. Nay tư liệu lại càng chứng thực, còn khiến anh bất ngờ là người đàn ông kia vậy mà lại vô liêm sỉ như thế. Nhưng chán ghét một hồi lại cảm thấy may mắn, nếu anh ta tử tế thì Lương Trung Vũ anh đã không có cơ hội rồi.

Điều bất ngờ với Lương Trung Vũ là hóa ra ngôi nhà Thụy Khanh ở bây giờ lại do chính tay anh chọn cho Lê Nguyên Thắng để cậu ta đổi với Thụy Khanh. Lúc nhìn tư liệu chính anh cũng bật cười vì duyên phận đặc biệt giữa người với người như thế này.

Sau hôm đó quan hệ giữa Lương Trung Vũ và hai đứa trẻ nhà Thụy Khanh như thân mật hơn nhiều khiến Thụy Khanh nhìn mà có chút ngạc nhiên.

Anh lấy cớ Thụy Khanh cần tập thêm xe để mấy hôm nữa thi bằng lái, nên tối nào sau bữa cơm tối anh cũng đến nhà cô. Thụy Khanh cũng lo lắng nên thu xếp một tiếng đồng hồ để tập xe với Lương Trung Vũ, hai đứa trẻ cũng leo lên xe thử nghiệm tay lái của mẹ. Hết một giờ tập xe đó Thụy Khanh còn có công việc phải làm. Lương Trung Vũ như không có chuyện gì, ngồi chơi với Lâm Anh, My Anh dưới phòng khách. Ngày hôm sau còn xách đến hai bộ đồ chơi rất đẹp cho hai đứa.

Thụy Khanh thấy anh tiêu pha cho con mình như thế thì thấy ngại. Nhưng Lương Trung Vũ nói đấy là quà gặp mặt của anh với hai đứa trẻ, lại thấy con cũng vui vẻ thân thiết với anh nên cũng không nói gì thêm.

Thời gian đến nhà Thụy Khanh cũng đủ cho Lương Trung Vũ biết được cuộc sống hiện tại của cô ra sao. Nhờ sự mạnh mẽ và thông minh của Thụy Khanh, sau ly hôn cô được quyền nuôi hai con nhỏ, ba mẹ con có cuộc sống khá tốt.

Nhìn Thụy Khanh, Lương Trung Vũ lại nghĩ tới mẹ mình. Hai người họ có nét tương đồng trong tính cách, đều là phụ nữ mạnh mẽ, giỏi giang, nhưng đều bị chồng phản bội. Chỉ có điều lựa chọn của họ khác nhau. Thụy Khanh lựa chọn con cái, cô mạnh mẽ để giữ con ở lại với mình, cho con cuộc sống hạnh phúc trong vòng tay cô.

Mà mẹ anh thì lựa chọn lấy đi phần lớn tài sản, rồi bỏ anh lại trong cái gia đình mà anh như một kẻ dư thừa. Tuy sau đó bà có thành tựu lớn trong kinh doanh, mang về cho anh điều kiện vật chất mà nhiều người mơ ước. Song tổn thương thời thơ ấu không bao giờ có thể xóa nhòa, chính điều đó khiến anh muốn mà rất khó có thể hòa hợp được với cả hai người đáng lẽ là thân nhất trên đời của mình ấy.

Thụy Khanh thể hiện tấm lòng người mẹ với hai đứa con càng khiến Lương Trung Vũ có cảm giác khát cầu, càng khiến cảm tình mới nhen nhóm dần trở nên sâu đậm. Anh thích nhìn cô vào bếp, thích nhìn cô dịu dàng nhỏ nhẹ dạy con, thích cách thức sinh hoạt của một nhà ba người đáng yêu ấy. Lương Trung Vũ không hề bài xích việc Thụy Khanh đã có con, ngược lại anh còn cảm thấy may mắn. Cô như thế khiến anh có dũng khí để yêu, có dũng khí để theo đuổi và có động lực để muốn xây nên một gia đình hạnh phúc. Điều mà trước đây anh tự mình loại bỏ.

Lương Trung Vũ cũng tìm hiểu chuyện về Hữu Văn nên không khó để phát hiện ý muốn hàn gắn của anh ta với Thụy Khanh. Mới đầu anh khá lo lắng, giữa họ có hai đứa con, có khi nào cô mềm lòng mà tha thứ cho chồng cũ hay không? Nhưng bình tĩnh nhìn lại, anh cũng có cái nhìn sâu sắc với tính tình Thụy Khanh. Cô là người có cá tính lạnh nhạt nhưng khá mạnh mẽ, lòng tự trọng sẽ không cho phép cô dễ dàng tha thứ cho kẻ phản bội mình.

Lại qua vài lần Lương Trung Vũ thăm dò Thụy Khanh, anh mới thu tâm tình lo lắng đó lại. Điều anh cần làm bây giờ là chăm sóc thật tốt ba mẹ con Thụy Khanh trong khi Hữu Văn đang ở nơi xa, không có cơ hội thường xuyên ân cần trước ba mẹ con họ.

Nhân ngày chủ nhật, Thụy Khanh mời Lương Trung Vũ cùng đi ăn với ba mẹ con cô, gọi vui là rửa xe, lần này cô quyết định lái xe đi nhà hàng.

Lương Trung Vũ và Lâm Anh, My Anh đã trở nên thân thiết với nhau, vui vẻ ngồi trong xe cho Thụy Khanh làm tài xế.

Đến một nhà hàng có phong cách đồng quê ở ngoại thành, phong cảnh trang trí mang đặc trưng của nông thôn bắc bộ ngày xưa. Nhà tranh vách đất, chum vại, hay tre trúc.. là những đồ trang trí chủ yếu được bày biện đẹp mắt. Nơi đây có không gian rộng, hoa cảnh đẹp khiến My Anh vui vẻ nhảy nhót, bộ váy trắng của con bé đứng trong không gian màu nâu đất trông càng nổi bật. Lâm Anh thì từng bước đi theo em, sợ My Anh ngã, Thụy Khanh cùng đi với Lương Trung Vũ cũng chầm chậm theo sau hai đứa trẻ. Người ngoài nhìn vào đều nghĩ đó là một gia đình hạnh phúc, đôi vợ chồng trẻ đẹp đôi cùng với hai đứa con sáng sủa đáng yêu.

Mà cảnh này đúng là rơi vào mắt Lê Nguyên Thắng. Hôm nay anh có buổi tiếp khách ở nhà hàng này, đúng lúc đi ra cửa nhìn thấy bạn thân của mình đang cười nói vui vẻ với một người phụ nữ. Nụ cười của Lương Trung Vũ không còn là nụ cười tiêu chuẩn giả tạo của cậu ta thường ngày, trong đó chứa phần chân thật mà anh ít thấy. Lê Nguyên Thắng thậm chí còn cảm nhận được sự dịu dàng và tình cảm của cậu bạn. Anh lẩm bẩm:

- Chà chà, hóa ra đúng là dấu giếm bạn bè có bồ rồi!

Lê Nguyên Thắng nhếch mày cười tươi, nhất định về sẽ tra hỏi cậu ta.

Chương 32

Thụy Khanh hoàn thành báo cáo tài chính trên phần mềm máy tính, đẩy tất cả cho chị Thúy xem xét trước khi in rồi chờ đợi.

Chỉ mười hôm nữa là đến tết nguyên đán, công việc quan trọng nhất đã hoàn thành nên phòng kế toán khá nhàn rỗi. Chị em trong văn phòng bắt đầu tính toán chuyện sắm tết.

Thụy Khanh nhìn những gương mặt quen thuộc đã cùng làm việc với mình thời gian khá dài, cô hơi có chút tiếc nuối. Tuy đã quyết định nghỉ việc song vẫn có cảm giác quyến luyến với mọi người ở đây. Nhưng nghĩ đến phương thức theo đuổi mạnh mẽ của Trương Thành gần đây, cộng thêm lời đồn ở công ty càng ngày càng lan rộng khiến cô không thể không rứt khoát.

Mặc dù Thụy Khanh không làm gì thẹn với lương tâm, nhưng khó tránh khỏi con mắt của những kẻ ghen ghét. Cô đi ô tô Audi đi làm đã gây ra bàn tán không ít trong giới bà tám văn phòng. Dưới miệng lưỡi của những kẻ vô tâm hữu ý, Thụy Khanh biến thành người phụ nữ lẳng lơ chuyên dùng sắc đẹp mê hoặc đàn ông, có người nói đó là bồ mua cho, nhà mới của cô cũng bị đồn là sếp lớn sắm… và còn rất nhiều những lời khó nghe được đồn đãi. Mấy chị em trong phòng còn thay cô tức giận, lý luận với những kẻ miệng lưỡi không sạch sẽ đó. Nhưng tránh sao được khi họ cố tình chẳng cần phân biệt trắng đen?

Chị Thúy cũng nhận thấy biểu hiện gần đây của sếp tổng. Tất nhiên với cương vị là một người phụ nữ đứng đắn chị rất phản cảm sự trăng hoa của Trương Thành. Nhất là đối tượng lại là Thụy Khanh, chị nghĩ, Thụy Khanh trước giờ luôn đúng mực đứng đắn, có tài hoa và kiến thức, vừa đẹp người lại đẹp nết, cô nên được đối xử tử tế chứ không phải làm đồ chơi cho đám đàn ông có tiền. (Truyện được đăng tại Truyện Vnking.com và diễn đàn.)

Chị vốn muốn giữ cô ở lại, nhưng tình hình này cộng thêm lời đồn ác ý nổi lên, chị Thúy cũng triệt để buông tâm tư giữ Thụy Khanh lại công ty.

Ngay sau khi kiểm tra tất cả báo cáo, nhận thấy đã không còn vấn đề gì về nghiệp vụ. Chị Thúy liền thông báo cho Thụy Khanh để cô làm thủ tục nghỉ việc.

Trương Thành nhận được đơn xin nghỉ việc của Thụy Khanh tất nhiên là không đồng ý. Không nói đến chuyện anh ta thích Thụy Khanh, chỉ nói trong công việc, cô tuyệt đối là một nhân viên có năng lực, là một trợ thủ đắc lực trong các cuộc đàm phán. Một người phụ nữ như thế đương nhiên khiến anh ta muốn giữ bên mình.

Trương Thành gọi Thụy Khanh nói chuyện, nhưng Thụy Khanh muốn tránh, cô nói với chị Thúy mong chị thu xếp hộ. Cũng không biết chị Thúy nói thế nào với Trương Thành, cuối cùng cũng khiến anh ta phê duyệt đơn xin nghỉ việc của Thụy Khanh, đã vậy lương thưởng cũng không thiếu của cô một đồng.

Thụy Khanh rất vui với kết quả như thế. Cô lựa lời thông báo với mấy người chị em thân thiết trong văn phòng, sau đó không thiếu một hồi hỏi han, giải thích. Chị Ngọc Minh nói:

– Dù em không làm ở đây nữa thì chúng ta vẫn là chị em tốt, không được bỏ bê chị em đâu đấy!

– Chị Thụy Khanh, chị vẫn phải làm trà hoa quả đấy nhé! Em đăng ký dài dài đấy.

Kim Ngân vừa cười vừa nói.

Thụy Khanh nhất nhất đáp lại mọi người rồi hẹn buổi tối mời cả phòng một bữa ăn chia tay. Mọi người đều nhất trí, chọn xong địa điểm rồi Thụy Khanh thu dọn đồ của mình vào một hộp giấy rồi bê xuống xe. Cô định về nhà đón con, chuẩn bị chu đáo rồi ba mẹ con sẽ hội họp với mọi người ở nhà hàng.

Thụy Khanh mở cửa bước ra khỏi văn phòng, đến thang máy còn đang loay hoay để ấn nút thì có một bàn tay đàn ông nhanh hơn đã ấn giúp cô. Thụy Khanh nhìn qua định nói cảm ơn thì thấy đó là Trương Thành. Thấy anh ta nhìn mình với ánh mắt u oán khiến Thụy Khanh không thoải mái, nhưng dù sao cũng là cấp dưới người ta lâu nay, cô cũng lễ phép chào hỏi, còn đối phương vẫn chỉ nhìn.

Thang máy đến, Thụy Khanh bước vào, Trương Thành cũng vào theo, trong không gian kín chỉ có hai người khiến Thụy Khanh có chút không được tự nhiên. Trương Thành mở lời:

– Chẳng lẽ em ghét anh đến thế sao? Chỉ vì trốn tránh anh mà phải nghỉ việc? Thụy Khanh! Anh thực sự rất thích em, em có thể nghĩ lại hay không?

Thụy Khanh nhíu mày, không nghĩ đường đường tổng giám đốc Trương Thành lại có một mặt ủy mị thế này. Song về cơ bản cô cũng không quá chán ghét anh ta, nói cho cùng Trương Thành chưa bao giờ có hành động gì quá đáng với cô. Cô nghỉ việc thế này anh ta cũng rất quân tử, không làm khó dễ, nghĩ vậy cô mềm giọng trả lời:

– Anh Thành, để cho em tôn trọng anh được không? Em bị người khác phá đi gia đình, trong đó đắng cay đau khổ thế nào em đã thể nghiệm. Vậy nên em sẽ không bao giờ trở thành kẻ đi phá gia đình người khác, em cũng chỉ coi anh là cấp trên, chưa bao giờ có tình cảm nam nữ. Hi vọng sau này chúng ta gặp nhau vẫn có thể chào hỏi.

Trương Thành nhìn Thụy Khanh bước ra khỏi thang máy, nhìn cô để đồ vào cốp xe rồi lái xe đi. Anh ta thở dài, nghe cô nói vậy cũng không thể nào mặt dày dán lên, như vậy chỉ khiến cô coi thường, mà với người mình có cảm tình đương nhiên anh ta vẫn muốn giữ lại chút hình tượng đẹp. Mặc dù anh ta không biết anh ta đã bị Thụy Khanh cho dấu chéo đen lâu rồi. (Truyện chỉ được đăng tại Truyện Vnking.com và diendanlequydon.)

——— ———-

Lại nói Lê Nguyên Thắng sau ngày bắt gặp Lương Trung Vũ đi với phụ nữ cũng tìm được thời gian hỏi han bạn tốt.Lúc này năm sáu người bạn ngồi trong phòng VIP Bar Lazy, không gian không ồn ào như ngoài sàn nhảy. Ngồi bên cạnh mỗi người là một cô gái xinh đẹp phục vụ tiếp rượu, mấy cô đều là tuyển chọn trong hàng tá nhân viên của Lazy. Được phục vụ mấy quý công tử vừa có tiền vừa đẹp trai này là việc khiến các cô phải đấu nhau trong sáng ngoài tối mới được. Nhưng chỉ có hai người trong đó hứng thú, thỉnh thoảng trêu chọc tán tỉnh. Lương Trung Vũ không thích kiểu này đương nhiên yêu cầu cô gái ngồi xa mình ra. Lê Nguyên Thắng nếu là trước kia sẽ không ngại, nhưng từ mấy tháng gần đây anh đã thay đổi, không ỡm ờ với người đẹp như trước nữa khiến bạn bè đều phải mở to tròng mắt.

Trần Cường Việt cũng không lộn xộn, chuyện vợ chồng anh lúc vui lúc buồn đã khiến anh mệt mỏi, anh không muốn lại kiếm chuyện về để vợ chồng cãi nhau. Quốc Hưng cũng đã có bạn gái, còn là người phụ nữ quân nhân mạnh mẽ, nhìn những cô gái phấn son đầy mặt, lại õng ẹo thể hiện giả dối này không khiến anh thích thú.

Dăm ba câu chuyện qua đi, Lê Nguyên Thắng hỏi Lương Trung Vũ như không kịp đợi:

– Trung Vũ, chủ nhật vừa rồi tôi thấy ông đi với phụ nữ ở quán Đồng Quê, bao giờ mới ra mắt bạn bè đây? Tôi nói thật chứ, ông có bồ bọn tôi vui thay ông, chứ làm gì mà giấu kỹ thế?

Nghe vậy mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Lương Trung Vũ. Vẫn nụ cười và ánh mắt hiền lành ấy, nhưng lũ bạn ở đây ai cũng đã nhận ra lần này Lương Trung Vũ cười có tình hơn. Ánh mắt anh dịu dàng hẳn khi trong đầu hiện lên hình ảnh Thụy Khanh, anh cũng không né tránh câu hỏi của Lê Nguyên Thắng:

– Tôi cũng như cậu, đang trong giai đoạn tiến tới, nhưng chưa có kết quả, lúc nào thành công sẽ không thiếu buổi ra mắt với các cậu.

Lương Trung Vũ đưa tay ra, nâng ly nhìn mọi người như mời rồi nhấp miệng uống.

– Trong này chỉ có tôi là có hình ảnh cô gái may mắn đó. Trung Vũ cậu đã mở lời làm gì có cô nào từ chối được.

Trần Cường Việt cười hắc hắc, giơ điện thoại có hình ảnh Trung Vũ và Thụy Khanh đứng trước xe ô tô chụp ảnh kỉ niệm, làm Lê Nguyên Thắng vội nhào đến bát quái, mấy người còn lại cũng ồn ào muốn xem.

Lương Trung Vũ nhìn thế chỉ cười, không ngăn cản Cường Việt cho mọi người xem ảnh. Trong lòng lại nghĩ, cô ấy đâu phải là cô gái may mắn, nếu có được cô thì phải là anh may mắn.

Những người bạn ngồi đây đều là chí thân với Lương Trung Vũ, nhưng anh vẫn có bí mật không muốn cho họ biết, anh không muốn thấy ánh mắt thương hại của bất kỳ ai. Vì thế, không ai biết, người luôn đầu trò trong nhóm bọn họ lại có lúc không tự tin đến thế, anh cũng có một nơi hèn yếu không dám nhìn thẳng.

Bạn bè sở dĩ cho rằng cô gái nào được Lương Trung Vũ yêu sẽ là cô gái may mắn. Không chỉ bởi bề ngoài đẹp trai của anh, mà anh còn là con trai của nữ cường nhân Hà Ngọc Điệp, sở hữu một hãng hàng không và một nhãn hiệu sữa nổi tiếng trong và ngoài nước. Bố lại là thứ trưởng trong chính phủ, dù gia đình không trọn vẹn nhưng tiền và quyền nếu muốn, anh đều có đủ.
Bỏ ngoài những thứ đó, chính giá trị con người Lương Trung Vũ cũng không thể bỏ qua. Anh từ hồi còn đi học đã cùng bạn bè tập tành làm ăn và thể hiện năng khiếu thương nhân bẩm sinh. Khi ra quân, chỉ với số tiền vốn vừa phải đã một mình vào nam lập nghiệp. Đến nay 30 tuổi, số tiền tự thân anh kiếm được cũng đã có hàng trăm tỉ. Truyện chỉ được đăng tại Truyện Vnking.com và diendanlequydon.

Tất cả những điều đó cộng lại khiến giá trị con người Lương Trung Vũ sáng lấp lánh. Bạn bè anh đều là con nhà giàu có, nhưng trong số họ nào có ai có thể tự thân vận động mà không dựa vào tiền nhà? Nên độ sùng bái từ hồi còn đi học của họ với Lương Trung Vũ đến nay vẫn không thay đổi. Nhóm bạn vẫn luôn lấy anh làm đầu, lời của Lương Trung Vũ luôn có một lực ảnh hưởng nhất định với bạn bè. Dù có sáu năm anh ở trong nam, không thường xuyên gặp mặt nhưng rảnh rỗi họ vẫn thông tin và bay qua lại thăm nhau, nên tình cảm không đứt đoạn.

– Cô này xinh đấy, điềm đạm thanh thoát. Nhưng sao tôi thấy quen quen nhỉ? Trung Vũ, cô gái này có trong vòng của bọn mình không?

Trong vòng của bọn họ có nghĩa là những cậu ấm cô chiêu, sinh trưởng trong gia đình giàu có. Có cuộc sống sang chảnh quý tộc mà người bình thường mơ ước.

Lê Nguyên Thắng nhíu mày cố nhớ. Trần Cường Việt khinh bỉ liếc anh:

– Cô nào cậu cũng thấy quen, gái đẹp sắp thành người quen của cậu hết rồi.

Mấy người còn lại cũng cười bỉ ổi nhìn Lê Nguyên Thắng, ai không hiểu cậu ta là người lăng nhăng nhất hội. Nói dại, đừng có là người yêu cũ của cậu ta mới tốt. Nếu không… thật không dám nghĩ!

Lương Trung Vũ nghĩ đến chuyện gì liền cười, anh nói:

– Cậu thấy quen cũng đúng, cậu mặt dày đòi đổi nhà với người ta để thuận tiện cưa hàng xóm nhà người ta đấy.

Lê Nguyên Thắng há hốc mồm, nhìn lại ảnh. Tất nhiên đánh địch thì phải biết rõ quân địch rồi. Lê Nguyên Thắng đã tìm hiểu những mối quan hệ của Huyền Linh, cũng biết cô có quan hệ tốt với một chị hàng xóm đã ly hôn chồng. Nói như vậy thì hóa ra Lương Trung Vũ đang muốn có quan hệ tình cảm với người phụ nữ đã qua một lần sao? Điều này sao có thể? Anh nhìn Lương Trung Vũ, lắp bắp nói không nên lời:

– Trung Vũ, cậu… Cậu???

Lương trung Vũ gật đầu xác nhận. Lê Nguyên Thắng ngẩn người. Đột nhiên dò hỏi:

– Cậu chỉ chơi bời thôi à? Không phải thật lòng chứ?

Nếu chỉ chơi bời thì không ổn, vì anh còn chưa cưa đổ tình yêu đích thực của anh đâu, nếu cô ấy biết bạn anh làm đau khổ bạn thân cô ấy thì hỏng. Nhưng nếu Lương Trung Vũ thật lòng lại càng không ổn, một cô gái đã từng ly hôn lại có hai đứa con riêng, làm thế nào qua được cửa bố mẹ cậu ấy chứ? Cũng không xứng với người bạn này của anh.

– Sao lại chơi bời? Tôi nghiêm túc.

– Như vậy sao được, cô ấy…

– Nguyên Thắng!

Lương Trung Vũ nhẹ giọng ngắt lời Lê nguyên Thắng. Anh không muốn ai nói điều không tốt về Thụy Khanh, cô tốt đẹp thế nào cũng chỉ cần mình anh biết. Ai cũng không được nói xấu, kể cả là bạn anh.

Thấy câu chuyện qua lại giữa hai người có chút lạ, mọi người hỏi han. Nhưng Lương trung Vũ không nói thì Lê Nguyên Thắng cũng phải tôn trọng bạn mình không nói, chỉ ậm ờ cho qua. Nhưng trong lòng lại xoắn xuýt vô cùng.

Lương Trung Vũ không để ý đến Lê Nguyên Thắng nữa, tình cảm của mỗi người đều không ai có thể lý giải. Như ly rượu này, là đắng? Là cay? Là ngọt? Cảm nhận đều do người uống.

Chương 33: Hai người đàn ông ở thế đối đầu

Sau buổi liên hoan chia tay, Thụy Khanh chính thức nghỉ việc ở nhà. Tạm thời cô chưa tìm công việc mới mà còn đang suy tính, nên chỉ nhận thêm hai phần việc của công ty siêu nhỏ làm ở nhà. Hiện tại cô đang làm phần việc của năm công ty, thu nhập hơn mười triệu một tháng cũng đủ chi tiêu cho ba mẹ con cô. Thời gian tương đối thoải mái, mỗi tháng chỉ cần đi qua một hai lần lấy giấy tờ rồi mang về nhà làm.

Sắp tết nên người người, nhà nhà đều thấy không khí tấp nập, đường phố bắt đầu giăng đèn kết hoa. Trong khu đô thị Green Land không khí tết cũng được lây nhiễm, khẩu ngữ được treo lên, đèn đường càng lấp lánh muôn màu muôn vẻ, các loại hoa cảnh cũng sắp thành đường hoa rực rỡ trong toàn khu.

Thụy Khanh rảnh rỗi nên mỗi chiều đều đi đón con tan học. Nhìn hai bên đường rực rỡ sắc màu, My Anh hưng phấn chạy tung tăng, còn muốn tạo dáng để mẹ chụp ảnh. Thụy Khanh cũng rất thích chụp lại các khoảng khắc của hai con. Tưởng tượng khi con lớn nhìn lại những hình ảnh này sẽ rất thú vị.

Lâm Anh không thích chụp lắm, nhưng chiều mẹ và em cậu cũng vui vẻ đứng cho mẹ chụp. Lâm Anh còn cầm điện thoại chụp cho mẹ và My Anh, phải nói Lâm Anh cũng rất có con mắt nghệ thuật, ảnh Lâm Anh chụp cho Thụy Khanh và My Anh nhìn đều rất đẹp, cậu căn chỉnh để lấy hình rất có dáng làm My Anh nhao nhao thưởng hôn. Truyện chỉ được đăng tại Truyện Vnking.com và diendanlequydon.

Sau lễ tiễn ông Táo chầu trời thì thời gian tết đến cũng bắt đầu đếm ngược. Lương Trung Vũ ngày nào không có tiệc tối thì đều có mặt ở nhà Thụy Khanh, anh không ngại báo cơm với cô, rồi chơi với hai đứa nhỏ, có khi còn dẫn hai đứa đi khu vui chơi, vào trung tâm thương mại mua sắm đủ thứ mang về cho Thụy Khanh. Anh còn giúp cô sửa sang bày biện lại đồ vật trong nhà, thiết kế xíc đu ngoài sân cho Lâm Anh, My Anh. Anh nói với cô:

– Lúc thiết kế khu nhà này, anh bàn với tổ thiết kế là giành ra nhiều đất để làm thành khu vườn, vì muốn người sinh sống trong nhà được gần gũi với thiên nhiên hơn, nhìn ngôi nhà có sân có vườn, cây cỏ hoa lá sẽ khiến con người được thả lỏng. Trẻ con cũng có chỗ vui chơi, người già có chỗ tập thể dục.

Thụy Khanh phải công nhận ý tưởng của anh rất đáng giá, bản thân cô khi nhìn thấy ngôi nhà này cũng thích ngay là vì lý do như vậy. Giờ cô cũng đã biết anh chính là chủ đầu tư của khu đô thị này, mới đầu còn khiến cô khiếp sợ thật lâu. Chẳng trách ngôi nhà anh đang ở là ngôi biệt thự số một. Lúc đó cô còn trêu anh:

– Thật không ngờ là em lại quen một đại gia cỡ này nha. Sao lại có một anh trai vừa đẹp trai vừa có tiền như thế? Em được ôm bắp đùi nhà giàu không sợ đói rồi!

Nhìn biểu hiện khoa trương như vậy của Thụy Khanh, Lương Trung Vũ chỉ cười, ánh mắt nhìn cô chứa đựng dịu dàng và bao hàm tình cảm mà chỉ anh mới hiểu.

Trong lúc lơ đãng, Lương Trung Vũ xuất hiện nhiều hơn trong cuộc sống ba mẹ con Thụy Khanh. Lâm Anh, My Anh cũng hay nhắc đến anh, dần dần còn nhiều hơn cả bố chúng. Thụy Khanh lại không nhận thấy có gì khác thường, bởi ngay từ lần đầu cô gặp Lương Trung Vũ cho đến bây giờ, anh đều xuất hiện với khuôn mặt dịu dàng và nụ cười ấm áp như thế. Anh luôn mang đến cho cô cảm giác an tâm, tin tưởng, nên cô hoàn toàn coi anh như người anh thân thiết có thể dựa vào.

Lương Trung Vũ cũng không vội vàng thổ lộ tình cảm. Anh muốn từ từ dung nhập vào cuộc sống của ba mẹ con Thụy Khanh, muốn Lâm Anh và My Anh tiếp nhận anh một cách thân thiết. Vì Lương Trung Vũ hiểu, với Thụy Khanh thì hai đứa con mới là quan trọng nhất, nếu anh không được hai đứa trẻ tiếp nhận thì đồng nghĩa với việc anh không có cơ hội ở bên cô. Anh càng không muốn vội vàng mà khiến Thụy Khanh tránh né, thà cứ như bây giờ, từng bước từng bước tiến gần đến trái tim cô. Lương Trung Vũ có lòng tin với điều đó.

Hết ngày 27 tháng chạp, cả nước chính thức nghỉ lễ. Sáng ngày 28, ba mẹ con Thụy Khanh hào hứng thay quần áo đẹp để đi chơi chợ hoa. Mọi năm giờ này Thụy Khanh mới bắt đầu dọn dẹp nhà cửa vì công ty phải làm đến 27, 28 tết mới nghỉ. Năm nay cô chuyển nhà mới, lại có thời gian nên không bị quýnh quáng mệt mỏi.

Chuẩn bị sẵn sàng ra cửa đã thấy có chiếc xe màu đen đỗ trước cổng. Cửa xe mở ra, Lương Trung Vũ thoải mái trong trang phục thường ngày đi đến trước mặt Thụy Khanh. Anh cười với cô rồi nhìn Lâm Anh, My Anh nói:

– Bác đúng hẹn nhé, nào chúng ta đi thôi!

Nói rồi anh dắt tay hai đứa ra xe. Thụy Khanh ngơ trong chốc lát rồi cũng bật cười bước theo, cô nói với ba người đi trước:

– Hóa ra là đã lên kế hoạch trước, vậy mà ba bác cháu không ai nói gì. Không sợ mẹ giận sao?

My Anh cười hi hi: – Mẹ sẽ không giận đâu, con biết mà.

– Mẹ không cần phải lo lái xe trên đường đông nữa, mẹ còn mừng ý chứ.

Lâm Anh cũng cười nói. Thụy Khanh mới lái nên cũng chưa dạn dĩ lắm, lúc đường đông cô vẫn cảm thấy hồi hộp. Thấy con trai nói trúng phóc cô cũng chỉ lườm yêu con một cái, không phản bác.

Lương Trung Vũ nghe thấy đối thoại của ba mẹ con chỉ cười tủm tỉm. Anh kéo cửa xe ra, tay còn đặt trên khung cửa xe để tránh Thụy Khanh bị đụng. Anh nhìn cô rồi nói nhỏ:

– Lên xe thôi em!

Ánh mắt của anh nhìn cô chứa rất nhiều tình cảm, Thụy Khanh nhìn mà như bị sa vào trong đó, nhưng rất nhanh cô trở lại bình thường, gạt cảm xúc khác lạ ấy ra khỏi đầu, mỉm cười với anh rồi bước lên xe.

Lương Trung Vũ đều nhìn ở trong mắt, và tất nhiên khoảnh khắc cô thất thần ấy anh cũng nhận ra được. Điều này có nghĩa gì anh không cố tìm hiểu, vẫn như thường nói chuyện với ba mẹ con Thụy Khanh, rồi nhẹ nhàng di chuyển xe ra đường lớn.

Khi chiếc xe BMW 760Li đỗ ở bãi xe, không ít người quay lại nhìn, muốn xem người bước ra từ chiếc xe sang này là nhân vật thế nào. Lương Trung Vũ không để tâm đến những ánh mắt vây xem, anh xuống xe mở cửa sau ra, rồi cúi người bế My Anh, tay còn lại che khung cửa cho Thụy Khanh xuống. Lâm Anh ngồi ghế phụ đã tự mở cửa bước xuống, cậu đóng cửa xe rồi chạy lại gần mẹ.

Không ít quần chúng ồ lên, nói nhỏ với nhau:

“Một nhà kia ai cũng đẹp nhỉ, bé gái đáng yêu quá, nhìn như công chúa nhỏ.”

“Cha mẹ đẹp thế kia cơ mà, hơn cả diễn viên.”

“Ui tôi thích cậu bé kia, nhỏ mà ra dáng quá, khuôn mặt lớn lên hớp hồn lắm đây.”

– …

Cho đến khi bốn người Thụy Khanh dần tiến vào dòng người đông đúc trên phố hoa bờ hồ, tiếng nghị luận mới không còn truyền đến tai họ nữa.

Thụy Khanh và Lương Trung Vũ đều nghe thấy mấy lời xuýt xoa khi ấy. Đi được một quãng Thụy Khanh cười nói:

– Đi với mẹ con em anh trở thành người đàn ông có gia đình rồi, cẩn thận không có bạn gái hay gì gì của anh hiểu lầm là em không chịu trách nhiệm đâu đấy.

Lương Trung Vũ mỉm cười, quay sang nhìn Thụy Khanh như lơ đễnh nói:

– Hiện tại anh không có bạn gái, gì gì em nói cũng không có nốt, nên không cần lo lắng cho anh đâu.

Rồi anh chỉ cho My Anh, Lâm Anh thấy hàng hoa phía trước, lại lấy máy ảnh treo trên cổ xuống để hai đứa tạo dáng rồi chụp ảnh. Thụy Khanh thấy anh không để ý cũng không bám lấy đề tài này nữa, dù sao người thiệt là anh. Vả lại người như anh nếu muốn chắc chẳng thiếu người lao đến. Xã hội bây giờ đàn ông có vợ con rồi gái trẻ vẫn còn quấn quýt đấy thôi, Hữu Văn chẳng phải là ví dụ điển hình à?

Bốn người đi quanh đường hoa cũng mỏi, ghé vào quán café trên đường ngồi nghỉ. Đúng lúc ấy điện thoại Lâm Anh reo lên. Trong máy cậu chỉ có ba số điện thoại của người thân là ông bà ngoại, bố và mẹ, gần đây thêm bác Trung Vũ nữa là bốn. Lâm Anh rút điện thoại ra, không ngoài dự đoán của Thụy Khanh, là Hữu Văn gọi. Anh ta chắc đã từ Thành Nam trở lại rồi. Lại nghe Lâm Anh nói:

“Con với mẹ và em đang đi chợ hoa ạ… vâng… ở bờ hồ… để con hỏi mẹ”– Mẹ ơi, bố con muốn nói chuyện với mẹ.

Thụy Khanh cầm máy nghe: “Tôi đây.”

Đầu bên kia giọng Hữu Văn cười nói: “Đưa con đi chơi sao không đợi anh về? Anh chẳng nói với em là hôm nay anh về còn gì.”

Trước mặt Lương Trung Vũ và hai đứa, Thụy Khanh không muốn nói chuyện khác thường gì, chỉ hỏi: “Anh có chuyện gì cần nói không?”

“Có, anh đang định nói với em chuyện về quê ăn tết, lúc nào em và con về đến nhà? Anh đứng ở cổng lớn đợi nhé, chúng ta nói chuyện.”

“Được, vậy 11h anh đợi ở cổng.”

Thụy Khanh nói rồi cúp điện thoại đưa cho Lâm Anh. Cô cười hỏi con:

– Đã hết mỏi chưa? Hết mỏi rồi chúng ta đi tiếp, 10 rưỡi chúng ta về.

Lương Trung Vũ nãy giờ vẫn im lặng, nhiệm vụ của anh chỉ là tháp tùng, cũng không tiện nói gì vào chuyện của bố Lâm Anh. Nhưng không khí lúc này trầm hơn trước, Lương Trung Vũ nhận thấy tâm trạng Thụy Khanh không còn vui vẻ tự nhiên như trước, cô cười nhưng ý cười không đạt đến ánh mắt. Lòng Lương Trung Vũ hơi gợn, chẳng lẽ người đàn ông đó vẫn còn ảnh hưởng tới cô nhiều đến thế? Lương Trung Vũ đề nghị:

– Hay không đi chơi nữa, chúng ta đi ăn trưa xong rồi về. Dù sao sáng cũng ăn sớm, giờ chắc Lâm Anh My Anh cũng đói rồi chứ?

My Anh ngước khuôn mặt nhỏ nhắm bụ bẫm lên nhìn Lương Trung Vũ, cất giọng non nớt:

– Bác ơi, My Anh đói, chúng ta ăn pudding được không ạ?

– My Anh, bác Vũ bảo ăn trưa chứ có phải ăn bánh ngọt đâu.

Lâm Anh cười, nói với em. My Anh bĩu môi nũng nịu:

– Ăn ở nhà hàng xong gọi thêm pudding được mà.

Lương Trung Vũ cười xoa đầu cả hai:

– Chúng ta đi ăn nhà hàng Pháp, sau đó gọi tráng miệng pudding cho My Anh được không?

My Anh cười toe: – Vâng ạ. Bác Vũ tuyệt nhất!

Thụy Khanh cười nhìn con đang vui vẻ nhảy nhót, nói với Lương Trung Vũ:

– Anh chiều cháu quá!

– Trẻ nhỏ nên được nuông chiều thôi. Đi nào, em còn có hẹn mà, ăn xong rồi về.
Thụy Khanh không phản đối, Lương Trung Vũ đưa ba mẹ con Thụy Khanh đến nhà hàng, chăm sóc một lớn hai nhỏ chu đáo, ai nhìn vào cũng chỉ nghĩ – gia đình này thật hạnh phúc! Truyện chỉ được đăng tại Truyện Vnking.com và diendanlequydon.

***

Gặp mặt Hữu Văn là đúng 11 giờ 5 phút. Lương Trung Vũ dừng xe ở cổng, Thụy Khanh xuống nói với bảo an để xe Hữu Văn đi vào cùng.

Hai người đàn ông chạm mặt nhau lần thứ hai. Lương Trung Vũ chỉ gật đầu coi như chào hỏi rồi tạm biệt mẹ con Thụy Khanh, nhường thời gian cho họ. Lúc này anh vẫn chưa có tư cách gì để ở lại tham gia, đành miễn cưỡng áp chế ghen tuông đang quấy phá.

Sắc mặt Hữu Văn càng không tốt, nhìn thấy người đàn ông phong độ đẹp trai ngời ngời xuất hiện bên cạnh vợ con mình thì cảm thấy rất tức tối. Anh ta thấy người này như đang chiếm chỗ của mình nên bực bội không chỗ phát. Đồng thời cũng cảm thấy nguy cơ trùng trùng. Thụy Khanh đâu phải như xưa, người mà anh ta nghĩ đi ra đường chẳng ma nào ngó tới. Trái ngược với Thụy Khanh bây giờ, cả người thanh thoát, vẻ xinh đẹp khó ai có thể bỏ qua.

Đợi Lương Trung Vũ lái xe đi, Thụy Khanh mới mở khóa cổng vào nhà. Hữu Văn lần đầu tiên mới đến đây, nhưng những mới lạ này không xua đi được suy nghĩ nóng nảy trong lòng anh ta.

Thụy Khanh nói khéo để hai con lên nhà thay quần áo, cô muốn nghe Hữu Văn nói chuyện về quê là thế nào.

Hữu Văn cũng không vòng vo, cố kéo môi ra cười, thể hiện trạng thái tốt nhất:

– Năm nào chúng ta cũng về Thành phố P ăn tết với ông bà nội Lâm Anh. Anh muốn bàn với em là sáng 30 tết chúng ta về, chiều mùng 2 tết trở lại H Thành, em thấy sao?

Thụy Khanh không thoải mái, một chút cũng không. Hữu Văn này cố tình lờ đi sự thật là họ đã ly hôn, cô không có lý do gì để về nhà bố mẹ anh ta ăn tết cả. Nếu lúc bọn họ ly hôn, bố mẹ chồng có thể nói lời an ủi hay thể hiện sự bênh vực cô một chút thôi thì có lẽ cô sẽ rất tôn trọng họ mà đối xử như trước. Song khi ấy họ chiều theo Hữu Văn, nguyện ý lờ đi sai trái của con mình. Đến nay cũng không biết vì lý do gì mà họ một lần cũng chưa từng gọi điện cho cô để hỏi thăm hai cháu. Tất cả những điều ấy đã khiến cô lạnh lòng.

Nhưng Lâm Anh và My Anh thì lại không thể cắt đứt quan hệ với ông bà nội được. Đấu tranh hồi lâu, cô nhìn Hữu Văn đang ngồi trước mặt, nói:

– Tôi đã không còn là dâu con nhà anh, nên sẽ không về nhà anh ăn tết. Lâm Anh, My Anh thì tôi không cấm. Như vậy đi, ngày 29 tết anh đưa con đi chiều 30 anh đưa con về, hai đứa về thăm ông bà như thế cũng không thất lễ. Tôi vẫn chuẩn bị quà biếu cho ông bà đầy đủ.

Hữu Văn trầm xuống, nhưng giọng vẫn tỏ ra mềm mỏng:

– Thụy Khanh, ý anh mong muốn là cả em cùng về. Đã bao lâu vậy rồi em cũng đã nguôi giận đi chứ, anh đã sửa sai rồi, chúng ta làm lại từ đầu không được sao?

– Không được. Tôi đã nói nhiều lần rồi, tôi khẳng định một lần nữa với anh là chúng ta đã cắt đứt kể từ ngày anh xách va ly ra khỏi nhà. Đừng nói gì sửa hay không sửa, tôi sẽ không quay lại với anh đâu.

Thụy Khanh rứt khoát nói. Hữu Văn tối mặt, anh ta đã nhiều lần quỵ lụy thế mà cô một chút cũng không buông lời. Bỗng anh ta gằn giọng:

– Là vì người đàn ông vừa nãy sao? Em đã có người đàn ông khác rồi? Em còn đưa con anh đi chơi cùng người đàn ông khác, vậy là có ý gì, hả?

Thụy Khanh ngạc nhiên trước thái độ Hữu Văn thay đổi. Nhưng cô căn bản chẳng có gì khuất tất nên thản nhiên nói:

– Chúng tôi chỉ là bạn tốt, anh ấy quý trẻ con nên hay chơi cùng Lâm Anh, My Anh. Anh đừng nghĩ lung tung!

Hữu Văn tất nhiên không tin, là đàn ông nên anh ta hiểu, một người đàn ông sẽ không vô cớ mà tốt với một người phụ nữ. Bạn bè? Đó chỉ là vỏ bọc cho ý muốn đen tối phía sau thôi. Anh ta cười khẩy, nói:

– Em lừa trẻ con à? Ánh mắt anh ta nhìn em không đơn thuần chỉ là bạn bè. Nhưng em nên biết, mình đã là mẹ của hai đứa con rồi. / Giọng Hữu Văn chợt chua chát: – Anh ta nhìn qua cũng biết là giàu có, lại phong độ như thế, anh ta chỉ coi em như thú vui nhất thời thôi.

Hữu Văn không để ý khuôn mặt của Thụy Khanh đã lạnh xuống, anh ta dịu lại nói:

– Em hãy nghĩ lại chuyện chúng ta đi, chúng ta đã ở bên nhau thủa chập chững vào đời, đó mới là tình cảm chân tình nhất, chúng ta còn có Lâm Anh, My Anh. Người đàn ông nào không có lúc đi sai đường? Dù anh đã sai trước nhưng anh đã nhận ra sai lầm và biết quay về. Em rộng lượng bỏ qua là chúng ta lại có thể như xưa, đừng cố chấp nữa Thụy Khanh! Chúng ta phục hôn nhé!

Thụy Khanh nhìn Hữu Văn tự cho là đúng, thao thao bất tuyệt. Cho đến bây giờ anh ta vẫn coi thường cô, cũng không hiểu cô chút nào. Nghĩ Lâm Anh, My Anh sắp xuống nhà rồi nên Thụy Khanh không muốn dông dài, cô nói:

– Chân tình của anh không đáng giá! Vả lại ai quy định đàn ông sai đường biết quay về là đàn bà phải tha thứ? Tôi không muốn nói chuyện này nữa, chúng ta đã không còn quan hệ gì rồi nên tôi có quan hệ với ai, hay thế nào cũng không cần anh nói vào. Tôi chỉ cho con đi hai ngày như thế, anh đồng ý thì đưa con đi, không thì cho chúng nó ở nhà với tôi. Dù sao tôi mới là người được quyền giám hộ hai đứa nhỏ.

– Sao em cứ cắn chết không buông thế, làm mình làm mẩy như thế cũng đủ rồi chứ? Anh kiên nhẫn cũng có hạn, năm lần bảy lượt xuống nước với em rồi thì em cũng biết đủ đi.

Hữu Văn cáu bẳn, anh ta thực sự không nhẫn nhịn nổi nữa, vốn tưởng nhỏ nhẹ thì sẽ khiến Thụy Khanh mềm lòng, không ngờ cô vẫn cố tình hành hạ anh ta như thế.

Thụy Khanh nhíu mày, cô đã mấy lần rứt khoát trả lời, sao anh ta không chịu nhìn nhận vấn đề? Vẫn cứ tưởng cô còn giận dỗi với anh ta sao? Cô có nhàm chán thế à?

Đúng lúc này Lâm Anh, My Anh từ trên tầng xuống, Thụy Khanh không muốn bị con bắt gặp cảnh bố mẹ to tiếng, cô nhẹ giọng:

– Việc này dừng ở đây! Mỗi lời tôi nói với anh lúc trước đều là suy nghĩ kỹ càng, không phải nói để thử thách anh. Anh nên hiểu cho rõ, cũng đừng để hai đứa có ấn tượng xấu về chúng ta.

Hữu Văn tức không thể phát. Nghĩ đường Thụy Khanh khó đi, vậy thì phải đi đường vòng từ con cái. Phải để hai đứa đứng về phía bố chúng và cách xa người đàn ông kia, dù sao cô cũng rất để ý đến cảm nhận của con cái.

Hữu Văn lo lắng, với một người đàn ông thành đạt, lại có bề ngoài xuất chúng như người đàn ông ban nãy sẽ rất dễ lấy cảm tình từ phụ nữ. Thụy Khanh lúc này lại đang giận dỗi, nhất định không chịu tha thứ cho anh ta, không biết chừng sẽ ngã lòng với một người đàn ông như thế. Truyện chỉ được đăng tại Truyện Vnking.com và diendanlequydon.

Lâm Anh, My Anh xuống đến nơi. Thụy Khanh liền nói với con việc hai đứa theo bố về thăm ông bà nội. Biết mẹ không đi cùng, hai đứa không vui vẻ, Thụy Khanh phải nói một hồi, thêm Hữu Văn một bên nói vào, hai đứa trẻ mới miễn cưỡng đồng ý.

Lương Trung Vũ lòng phiền muộn về đến nhà. Nghĩ đến hình ảnh bốn người họ cùng nhau bước vào nhà, trong lòng lo lắng không yên. Anh không biết, ở nơi đó, người đàn ông khiến anh thấy lo lắng cũng có cảm giác lo lắng khi thấy anh. Trong vô hình, hai nguời đàn ông đã ở thế đối đầu.

Chương 34: Nắm tay

Thụy Khanh chuẩn bị một giỏ quà đầy đủ như mọi năm cô vẫn làm, chỉ là năm nay không có thêm bao lì xì cho lớn nhỏ bên đằng nhà Hữu Văn. Cô dặn con chuẩn bị quần áo để hôm sau đi, hai đứa đều tự lấy đồ của mình cho vào ba lô riêng.

My Anh vẫn còn phụng phịu, con bé không muốn đi mà không có mẹ, cũng không tha thiết chọn đồ. Thụy Khanh đau lòng con nhưng cũng không thể đi theo, lại cũng không thể để con ở lại. Chưa nói đến đúng sai của ai, hai đứa cũng phải có lễ phép cơ bản với người thân của chúng. Không thể chỉ vì mâu thuẫn của người lớn mà cắt đi sợi dây liên kết với ông bà.

– Ngày mai đi, chiều ngày kia là đã về với mẹ rồi, chỉ qua một buổi tối thôi mà, My Anh ngoan nhé, mẹ sẽ làm thật nhiều ô mai cho con có được không?

My Anh nếu bình thường thì sẽ ào ào nhảy cẫng, nhưng lúc này mặt vẫn bí sị, mặc cả:

– Mẹ phải làm thêm cả thạch caramen, mua thêm pudding cho con nữa!

Thụy Khanh cười thầm trong bụng, con bé này có phải đang thấy lợi thế liền tiến tới hay không đây? Nghĩ thế nhưng Thụy Khanh vẫn gật đầu nói:

– Khoái khẩu của con sẽ không thiếu thứ gì, khi trở về là có đầy đủ cho con rồi.

Tối hôm đấy cô lại dặn Lâm Anh:

– Con lớn hơn em, có những điều mẹ biết con đã nhận thức được nên mẹ sẽ không nói lại. Năm nay mẹ không đi cùng, các con phải ngoan ngoãn, tặng quà tết cho ông bà thì cũng nói mẹ gửi lời hỏi thăm sức khỏe của ông bà! Còn nữa, con phải trông em cẩn thận, không đi đâu ra đường khi không có người lớn. Có gì không ổn thì gọi về cho mẹ, mẹ sẽ về đó đón anh em con ngay.

Sáo trộn trong cuộc sống không hề dễ chịu, kể cả có cố quên thì tình cảm giữa người với người không tốt đẹp cũng gây nên những thương tổn. Thụy Khanh che dấu mất mát trong lòng rất tốt, nhưng Lâm Anh vẫn cảm thấy mẹ mình không ổn. Cậu biết hai anh em đi cùng bố thì mẹ ở nhà một mình sẽ rất buồn. Nhưng mẹ đã nói là hai anh em phải đi, nên Lâm Anh cũng không dám cãi lời. Cậu ôm cổ mẹ, dùng vòng ôm nhỏ bé mà ấm áp ấy vỗ về mẹ:

– Mẹ đừng lo, con biết chăm em mà, con cũng nhớ rõ những gì mẹ dặn. Mẹ ở nhà buồn thì gọi cô Huyền Linh đi mua sắm cũng tốt lắm. Con với em đi sẽ nhanh về với mẹ.

Thụy Khanh cười, anh lớn còn biết an ủi mẹ rồi cơ. Cô vuốt đầu nhỏ của con trai, lại hôn nhẹ lên má cậu:

– Ừm, vậy mẹ không lo, con với em cứ chơi vui vẻ!

– – – – – – –

Khi đêm đã buông xuống, một mình đối diện với chính mình trong không gian vắng lặng, Lương Trung Vũ mới cảm nhận được nỗi buồn tẻ chán ngắt mà bao lâu nay anh tưởng đã quen thuộc. Hóa ra, khi trong lòng đã tồn tại một người rồi thì sẽ khiến bản thân có nhiều tham niệm đến thế. Từ mong muốn ban đầu là chỉ cần được nhìn cô ấy cũng thấy đủ, đến khi quen hơn chỉ muốn có thể ở bên làm bạn, song khi đã thành bạn bè rồi thì mong muốn có được tình cảm của cô lại thành nỗi khát khao không có cách nào kìm lại.

Lương Trung Vũ sắp xếp lại suy nghĩ một lượt, người đàn ông kia đã không xứng với Thụy Khanh. Vậy anh không có lý do gì phải kìm chế tình cảm của mình, người đó vẫn còn dây dưa với cô thì phải nhanh chóng đá anh ta ra. Lương Trung Vũ anh không cho phép mình thất bại, vì mình, cũng là vì Thụy Khanh, cô xứng đáng có được tình cảm chân thành nhất.

Nghĩ thoáng rồi thì cơn ghen tuông vì thấy ‘một nhà bốn người’ bên nhau cũng không ám ảnh mình nữa. Lương Trung Vũ cầm điện thoại lên, trong danh bạ zalo tìm tên Thụy Khanh, ảnh đại diện của cô vẫn chỉ là ảnh mặc định, khiến anh không khỏi mỉm cười vì tính cách đơn giản nơi con người Thụy Khanh. Lương Trung Vũ bấm cuộc gọi video cho cô, muốn tăng cảm giác tồn tại của mình lên với người trong lòng thì phải mặt dày thôi.

Thụy Khanh nhìn thấy cuộc gọi của Lương Trung Vũ khi vừa tắm xong, trong phòng nhiệt độ không quá lạnh nên cô chỉ mặc bộ váy ngủ kín đáo, khoác ngoài chiếc áo len dài. Lương Trung Vũ nhìn thấy mái tóc cô còn hơi ẩm ướt, khuôn mặt còn bị hơi nóng khiến cho hai má Thụy Khanh căng mọng hồng hào. Hình ảnh này khiến người đàn ông nào đó không khỏi suy nghĩ miên man. Nhưng rất nhanh Lương Trung Vũ đã lấy lại được vẻ ôn hòa vốn có. Hai người nói với nhau vài câu hỏi han, lại tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện hồi sáng gặp Hữu Văn. Lương Trung Vũ thay đổi không khí bằng cách nói nửa thật nửa đùa:

“Ngày mai em có còn bận chuyện gì nữa không, có cần anh giúp việc gì thì cứ nói nhé, anh sẽ làm culi không công cho ba mẹ con em, chỉ cần bao cơm trưa là được.”

Thụy Khanh nhún vai, cô nhìn vào màn hình rồi nói:“Việc nhà em đã xong rồi, thời gian này em rất rảnh nên mỗi ngày làm một ít việc, về cơ bản đã không phải làm gì nữa, mua đào quất nữa là ổn ạ.”

Lương Trung Vũ thấy cơ hội đã tới, anh vội nói: “Nếu thế mai anh qua đón ba mẹ con cùng đi chọn đào quất nhé, anh cũng muốn chọn mang về nhà.”

Thụy Khanh khó hiểu, cô hỏi:

“Anh không phải chỉ cần ới một câu là người ta mang đến cho ngay sao? Cần gì phải tự mua thế?”

“Sắm tết thì phải tự tay mình chọn, chưng trong nhà mới thấy có không khí chứ, nếu chuyện gì cũng nhờ người khác thì sẽ bớt hào hứng rồi.”

Lương Trung Vũ rất thản nhiên trả lời. Thụy Khanh nghĩ cũng đúng, cô nói:

“Vậy mai 9h sáng anh qua đón em, Lâm Anh, My Anh thì phải đi thành phố P chúc tết ông bà nội trước rồi.”

Nhận thấy giọng Thụy Khanh khi nói đến hai đứa về thành phố P thì không còn được vui nữa, khuôn mặt cũng không giấu đi được nỗi mất mát, Lương Trung Vũ nhói lòng, cũng không biết an ủi cô thế nào, đành nói:

“Vậy thì phải trang trí nhà thật đẹp cho hai đứa về bất ngờ. Lâm Anh còn nói muốn đốt pháo que, anh sẽ mua cho hai đứa đốt thỏa thích.”

Thụy Khanh cười, giọng có chút oán trách nhưng lại lộ vẻ thân thiết:

“Anh đang chiều chúng nó quá rồi đấy, giờ My Anh lúc nào cũng Bác Trung Vũ, nói nhiều làm em còn muốn ghen tị.”
Lương Trung Vũ nghe cô oán giận thì cười lớn, hai người nói thêm vài câu rồi cúp máy. Thụy Khanh kiểm tra lại một lần đồ của hai con, vào từng phòng đắp lại chăn rồi hôn lên chán mỗi đứa mới yên tâm về phòng mình đi ngủ.

**

Sáng hôm sau, 7h sáng bảo an đã gọi cho Thụy Khanh xác nhận có khách đến rồi mới cho Hữu Văn đi vào. Ba mẹ con Thụy Khanh đã chuẩn bị đầy đủ, chỉ đợi Hữu Văn đến cổng là xách đồ ra xe.

Hữu Văn nhìn Thụy Khanh bằng ánh mắt ai oán nhưng cô không quan tâm, chỉ chăm chăm dặn dò hai con chú ý những gì. Tiết mục này hai đứa đã quá quen thuộc, nên cũng không để ý mẹ dông dài, cười tít mắt vâng vâng dạ dạ.

Hữu Văn trước khi đi còn hỏi Thụy Khanh lần nữ, không có câu trả lời mong muốn, Hữu Văn chỉ đành chán nản lên xe. Khi Thụy Khanh nói với theo: “Lái xe cẩn thận!” Hữu Văn cũng chỉ đành nén lại không vui, thở dài gật đầu với Thụy Khanh rồi lái xe rời đi.

Thụy Khanh nhìn theo bóng chiếc xe khuất dần rồi mới quay vào nhà, cách giờ hẹn với Lương Trung Vũ còn hai tiếng, cô tranh thủ sấy thêm một mẻ hoa quả. Tết đến khiến nhu cầu trà hoa quả của chị em bạn bè Thụy Khanh tăng nhiều. Ai cũng muốn nhà mình trong ngày đầu năm có thứ mới mẻ mang đãi khách nên cô vẫn làm từng mẻ từng mẻ hoa quả như thế mà vẫn còn chưa trả được hết đơn hàng. Được cái thu nhập tương đối khả quan, nhất là cái cảm giác vui vẻ khi mọi người đón nhận thành quả của mình làm ra khiến cô càng hăng say sản xuất.

Lương Trung Vũ đúng giờ có mặt, Thụy Khanh cũng là người luôn luôn đúng giờ. Nên khi hai người một trước một sau xuất hiện ở cổng nhà Thụy Khanh thì cùng nhìn nhau bật cười.

Lương Trung Vũ đầu tiên là kéo Thụy Khanh đi mua pháo đồ chơi và đồ trang trí, anh nói: “Đã hứa với trẻ con rồi là không được nuốt lời!”.

Thụy Khanh nhìn anh đang bận rộn chọn đồ liền nghĩ: Đến khi anh có con chắc chắn sẽ là ông bố tốt!

Hai người rời khỏi cửa hàng bán đồ trang trí với túi lớn túi bé. Ngày tết nên đông đúc, mặc dù số người ngoại tỉnh làm việc tại thủ đô đã về quê đón tết nhiều nhưng không khiến đường phố bớt người. Cũng may Lương Trung Vũ tìm được chỗ đỗ xe gần chợ hoa trung tâm, hai người bèn xuống xe đi bộ vào một quãng.

Chợ hoa đúng với tên gọi. Chợ được lập trong khoảng thời gian hai tuần tước tết, nơi đây muôn màu muôn vẻ, đủ loài hoa khoe sắc rực rỡ. Chợ phân thành từng khu, có nơi chuyên bán hoa lan, đào, mai, quất… cả hoa trong nước và hoa nhập khẩu đều bày bán đầy đủ.

Thụy Khanh chưa có năm nào mang tâm thái thoải mái như năm nay đi dạo chợ hoa. Mấy năm trước cô đều phải tranh thủ thời gian từng chút một, mua sắm gì cũng đều phải ào ào, nhanh chóng để còn về nhà lo việc, gần như không có lúc nào thảnh thơi.

Không những trước tết đã phải tất bật lo toan, ngày tết Thụy Khanh còn phải đèo bòng cùng chồng con về chúc tết nhà ngoại trước rồi về nhà nội ăn tết. Ở nhà nội còn phải thể hiện trách nhiệm của con dâu trưởng, trong mấy ngày tết gần như chỉ chui đầu trong bếp để làm cơm cho khách. Thành phố P có tục lệ, cứ người thân đi chúc tết nhau thì phải ngả mâm cơm, dù ít dù nhiều trên bàn ăn cũng phải có các món cơ bản ngày tết như bánh trưng, nem rán, canh măng, giò… Nghĩ đến cả người lúc nào cũng bốc mùi thức ăn là lại thấy sợ.

Giờ đây thanh thanh thản thản, lại cùng một người bạn đi dạo chợ hoa, cũng văn nhã như ai khiến Thụy Khanh có chút cảm giác không giống thật. Bất chợt có một bàn tay ấm áp, to dày bao lấy tay cô nhỏ xinh, càng khiến Thụy Khanh như lọt vào trong mộng ảo. Cô ngơ ngác nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình kia mà không biết suy nghĩ thế nào. Tim Lương Trung Vũ đập như trống dồn, rõ ràng hồi hộp nhưng lại vờ như lơ đãng nói:

– Em cứ nhìn ngó ngơ ngác như thế thì lát nữa chúng ta lạc nhau mất! Chợ đông người.

Nhận thấy bàn tay đang nắm tay mình có chút nóng ấm ướt át, rõ ràng chủ nhân của nó không thản nhiên như giọng điệu vừa nói, lòng Thụy Khanh như có tiếng báo động, nhưng chính cô lại cố bác bỏ suy nghĩ vừa nhen nhóm đó đi. Hay dường như tin lý do anh vừa nói, Thụy Khanh không cự cãi, hai người cứ tự nhiên như thế, nắm tay nhau đi dạo khắp chợ hoa, mỗi khi muốn dừng lại xem xét, Thụy Khanh cũng không ngần ngại mà kéo tay Lương Trung Vũ lại, cùng anh ngắm nghía, tự nhiên tự tại.

Trong không khí lành lạnh của ngày đông, đi giữa rừng hoa đào hồng rực, khung cảnh làm lòng người như say. Hơi ấm từ bàn tay truyền đến trái tim, chỉ là hai con người ấy vô tình hay cố tình không để ý mà thôi.

Chợ tết tấp nập, không khí vui vẻ như truyền khắp tới từng góc nhỏ, hoa cảnh cũng thấm đẫm hơi thở tươi mới.

Chương 35: Gia đình Lương Trung Vũ

Dạo cả buổi sáng cuối cùng cũng chọn được đào quất như ý. Nhìn hoa cảnh trong nhà có đủ màu sắc, Thụy Khanh cười nói:

– Cũng thấy có hương vị ngày tết rồi, còn thiếu bánh trưng thôi.

Lương Trung Vũ nhìn Thụy Khanh, ánh mắt cất dấu dịu dàng vô hạn, anh lấy mu bàn tay sạch sẽ của mình gạt mấy sợi tóc trên trán cô, mỉm cười:

– Vậy bánh chưng tự gói hay đặt mua?

Thụy Khanh hơi sững người vì hành động thân mật của anh, cô hơi lảng đi, ánh mắt nhìn vào chậu cây mới đặt, tay luống cuống sửa sang cành lá:

– Em chỉ định mua mấy cái thắp hương thôi, em cũng không biết gói.

Lương Trung Vũ vui vẻ trong lòng, ngày hôm nay cô tiếp nhận sự gần gũi của anh, dù chưa cởi mở nhưng cũng là tín hiệu tốt. Anh để cô tự mình suy nghĩ, nói với cô:

– Chắc em mệt lắm rồi, hôm nay anh mặt dày xin cơm, trả bằng công nấu nhé. Em đặt chậu hoa xong thì rửa tay đi, cho anh 30 phút.

Nói rồi liền xoay người vào bếp. Thụy Khanh trong lòng nóng lên, cô nhìn theo bóng lưng cao lớn của anh, rất nhiều suy nghĩ chợt hiện ra trong đầu, nhưng cuối cùng cô mặc kệ. Có những điều khi chưa chạm đến giới hạn thì chưa thể nói gì, cô nguyện tin rằng anh tốt với mẹ con cô vì coi cô là bạn, dù trong lòng có những xao động khác thường cô cũng không dám nghĩ nhiều hơn. Anh là người dễ dàng lấy được cảm tình của người khác, người như anh sẽ có một người tốt, hoàn hảo để ở cạnh.

Truyện được đăng tại Truyện Vnking.com và diễn đàn.

Trong lúc Thụy Khanh loay hoay với những suy nghĩ của mình, Lương Trung Vũ trong bếp cũng không hề rảnh rỗi. Anh biết nấu ăn cũng là vì mấy năm ở trong Nam ở một mình tập tành làm, nên những món cơ bản đều có thể nấu được.

Lương Trung Vũ rất nhanh nhẹn, đợi Thụy Khanh lau dọn mấy chậu hoa xong thì trên bàn ăn Lương Trung Vũ đã bày ra hai đĩa mì spagety thịt bò, thêm một tô canh rau mầm nấu thịt bằm. Thụy Khanh rất bất ngờ, lần trước thấy bếp nhà anh lạnh lẽo còn tưởng anh không vào bếp bao giờ, ai biết anh lại có thể làm được món ăn, nhìn thôi đã thấy ngon miệng rồi.

Lương Trung Vũ đặt hai tay lên vai Thụy Khanh, giọng nói hài hước:

– Lần đầu tiên nấu ăn cho một người khác, nể mặt anh đừng chê nhé! Em ngồi đi để anh phục vụ!

Anh kéo ghế cho cô ngồi xuống, lại lấy thìa dĩa bày trước mặt cô. Thụy Khanh cố tỏ ra tự nhiên, hưởng thụ sự phục vụ của anh, thấy anh bận rộn nhưng vẫn tao nhã, chiếc tạp rề kẻ caro của cô đeo trên người anh lại có ý vị khác thường.

– Đây, trước khi ăn uống chút nước canh khai vị.

Lương Trung Vũ đặt bát nhỏ trước mặt Thụy Khanh. Cô cầm thìa nếm thử trong ánh mắt mong chờ của anh.

– Ừm…

Gia vị vừa đủ, rau mầm tái giòn ngon, nước canh ngọt thịt. Thụy Khanh chép miệng, đáp lại sự mong mỏi của anh bằng một nụ cười:

– Ngon lắm ạ!

Lương Trung Vũ hài lòng gật đầu:

– Vậy em ăn nhiều vào nhé!

– Dạ! Anh cũng vậy!

Không khí hòa hợp tự nhiên, quả thật đồ anh nấu rất hợp khẩu vị, Thụy Khanh cũng quên đi những suy nghĩ của mình, cùng anh chuyện trò vui vẻ. Dường như cả hai đều tránh đi đề tài nhạy cảm, chỉ nói những câu chuyện không đầu không cuối nhưng khiến cả hai thoải mái.

Lương Trung Vũ sau bữa trưa liền rời đi. Anh vẫn còn có công việc phải làm, còn một bữa cơm tất niên gia đình vào buổi tối cần tham gia. Thụy Khanh đưa anh áo khoác rồi tiễn anh ra cửa. Lúc đi, Lương Trung Vũ quay đầu lại, anh muốn nói gì đó nhưng cuối cùng cũng không thốt ra lời.

Thụy Khanh thở phào nhẹ nhõm, thật may là anh không nói gì, cô rất sợ anh nói gì đó chọc thủng tấm màn giả tạo cô bày ra. Phải, đến giờ này cô còn chưa nhận thấy tình cảm của anh đối với mình thì cô sống thật uổng.

Nhưng cô có thể ở bên anh được sao? Anh sinh ra đã là con cưng của trời, có đủ điều kiện để kiêu ngạo, anh đẹp trai lại có tài, gia đình bề thế. Biết bao người con gái tốt ngoài kia đang đợi anh để mắt.

Mà cô thì có gì? Gia đình cô chỉ thuộc hàng khá giả, bản thân cô cũng không xuất sắc, không có nhiều năng lực và khát vọng như những người phụ nữ giỏi giang. Hơn hết, một cuộc hôn nhân thất bại đã khiến cô chùn bước, cô không có niềm tin vào một mối quan hệ lâu dài, đối tượng là anh cô lại càng không dám nghĩ.

Đặt tay lên ngực tự hỏi, cô thấy rõ tim mình quả thực rung động rồi. Cô không thể không thừa nhận anh có một sức hút mạnh mẽ, bản thân anh là hiện thân của mẫu đàn ông lý tưởng. Không quá ngạc nhiên khi anh dễ dàng chiếm được cảm tình của người khác giới, nếu anh đã để mắt tới bạn, phô bày sự yêu chiều chăm sóc thì bạn càng khó có thể thoát khỏi tấm lưới dịu dàng anh tạo ra.

Thụy Khanh úp hai bàn tay che mặt, rồi lại thở dài. Xưa nay rất khó có mối quan hệ bạn bè khác giới hoàn toàn vô tư, cô hiểu nhưng lại tham lam ấm áp mà anh mang đến cho mình và hai đứa trẻ. Cô mong anh đừng xé rách tấm màn ngăn cách này, cô và anh vẫn có thể làm anh em, bạn bè thân thiết.

Nhưng có thể sao?

Thụy Khanh không muốn nghĩ nữa, mọi việc vẫn tốt đẹp không phải sao? Cô đúng là vẫn không thể thoát khỏi suy nghĩ được mất của mình, chính là tự tìm phiền toái cho bản thân mà thôi.

Cười khổ, Thụy Khanh vào nhà sắp xếp lại những hộp trà hoa quả chuẩn bị mang đi giao, mối làm ăn của cô giờ càng nhiều hơn rồi, bạn bè quen biết giới thiệu nên vô hình cô đã có thị trường tiêu thụ. Điều đó khiến Thụy Khanh đã có ý tưởng cho bước đường tiếp theo của mình.Truyện được đăng tại Truyện Vnking.com và diễn đàn.

Thụy Khanh cho tất cả vào xe, mấy nhà khác nhau nên cũng phải tốn cả buổi chiều để ship. Đến nhà Huyền Linh lúc trời đã nhá nhem tối, Thụy Khanh bấm chuông đợi cửa.

Cổng mở, lộ ra khuôn mặt người đàn ông đẹp trai trong bộ quần áo mặc nhà, ống tay áo còn vén đến khuỷu như đang bận làm việc. Hai người nhìn thấy nhau đều hơi ngớ người ra. Thụy Khanh nhìn lại số nhà, đây đúng là nhà Huyền Linh, còn người đàn ông này cô không nhớ nhầm thì là người đã đổi nhà với cô đây mà.

Lê Nguyên Thắng cũng bất ngờ khi thấy Thụy Khanh, nếu là trước đây có lẽ anh còn mang tâm lý cảm kích cộng với ý muốn thân cận, vì cô là người bạn tốt của Huyền Linh. Nhưng từ khi biết Lương Trung Vũ đi theo con đường không chính đáng lại khiến Lê Nguyên Thắng cảm thấy mâu thuẫn vô cùng, không hẳn là ghét, lại cũng không thể nào thoải mái đối đãi được.

Không biết trong đầu Lê Nguyên Thắng suy nghĩ  vẩn vơ những gì, Thụy Khanh vẫn chào hỏi lịch sự:

– Chào anh! xin hỏi Huyền Linh có nhà không ạ?

Lê Nguyên Thắng lúc này mới định thần lại, trả lời Thụy Khanh:

– Chào cô! Huyền Linh đang ở trong nhà.Huyền Linh nghe tiếng đi ra, nhìn thấy người đứng trước cổng liền cười nói với Thụy Khanh:

– Sao chị lại đến? Em đã bảo tối em qua lấy mà. Anh còn không đứng tránh ra, lại chắn ở cổng là để khách chạy mất à?

Câu sau là nói với Lê Nguyên Thắng. Lạ lùng là người đàn ông không hề phật lòng vì nghe Huyền Linh nói xẵng, trái lại còn cười ngốc lấy lòng, nói một câu “Anh vào giúp cô chú.” rồi gật đầu với Thụy Khanh đi vào nhà.

Thụy Khanh nhìn Huyền Linh hơi nhướng mày lên, đưa bọc đồ trong tay cho Huyền Linh.

– Chị đi đưa đồ cho mấy người nữa, tiện đường đưa qua cho em luôn.

Rồi cô nhìn Huyền Linh bằng ánh mắt mờ ám:

– Tiến triển đến mức gặp phụ huynh rồi cơ à?

Huyền Linh bĩu môi làm nũng:

– Chị nghĩ đi đâu thế, anh ta mặt dày nên suốt ngày nịnh nọt bố mẹ em thôi, mang danh hàng xóm tốt. Anh ta ấy à, em vừa lôi ra khỏi danh sách đen, ai ngờ ở ngoài nắng cũng không tẩy trắng được.

Thụy Khanh nghe vậy thì cũng nghĩ ra được hàm ý. Nhưng chi tiết thế nào thì không đoán ra, cô cũng không hỏi kỹ, nếu Huyền Linh muốn nói thì sẽ nói, cô chỉ có thể góp vài lời mà thôi.

– Ừm, em vẫn luôn là đứa sáng suốt, nhưng mọi việc đôi khi cũng nên nhìn nhận nhiều phía, đừng để mình hối tiếc điều gì.

Huyền Linh gật đầu tiếp thu, lại nghĩ, người kia có lần uống say, gọi cho cô lúc nửa đêm mà gào khóc nói mình oan uổng, cô cũng có chút miệng cứng lòng mềm rồi. Chỉ là cảm thấy mình vẫn chưa thực sự thích anh ta đến mức có thể tiếp nhận. Cô là người thẳng thắng, cũng nghiêm túc trong tình cảm, vì vậy yêu cầu đối phương cũng cần phải thể hiện ra thái độ tương tự. Khi nào thấy Lê Nguyên Thắng thực sự là người đáng để phó thác, có lẽ cô cũng sẽ suy nghĩ đến việc trao tình cảm của mình. Huyền Linh biết Thụy Khanh là suy nghĩ cho mình, cười cười cô nói:

– Em biết rồi chị, chị yên tâm!

Thấy trong nhà có vẻ đang dọn cơm, Thụy Khanh biết ý:

– Cũng muộn rồi, chị vào chào cô chú rồi về đây. Mùng một chị cho cháu về nhà ngoại ăn tết với ông bà, nên chắc phải mùng ba chị em mình mới gặp nhau được.

Thụy Khanh bước vào đúng là thấy nhà Huyền Linh đã dọn cơm, cô vội chào hỏi rồi xin phép về. Bố mẹ Huyền Linh giữ cô ở lại ăn cơm, nhưng Thụy Khanh từ chối. Lại hẹn hai ông bà ngày tết sẽ đưa hai đứa đến chơi mới có thể ra được cửa.

Lê Nguyên Thắng tỏ vẻ như một người chủ nhà, cũng theo chân Huyền Linh đưa Thụy Khanh đến tận cổng. Nhìn hai bóng người đứng cạnh nhau trước cổng, Thụy Khanh chợt thấy hai người họ vậy mà rất đẹp đôi, bóng dáng hai người cao thấp, hòa hợp trong ánh đèn đường mờ nhạt.

Trên đường về Thụy Khanh nghĩ lại, thấy thái độ của bố mẹ Huyền Linh với người đàn ông kia khá thân thiết, con bé Huyền Linh này lại vẫn cau có, không cẩn thận dọa người ta chạy mất. Nhưng cô cũng muốn xem, như lời Huyền Linh nói, một người đàn ông vốn đào hoa, khi đã theo đuổi người mình thích thì có thể kiên trì bao lâu?!

Tối đến, Lâm Anh, My Anh như không chờ nổi liền bấm gọi cho mẹ. Thụy Khanh mới có một ngày xa con mà đã thấy nhớ không chịu nổi. Ba mẹ con sướt mướt một hồi nói nỗi nhớ nhung, sau đó hai anh em kể cho mẹ nghe chuyện sảy ra một ngày nay. Lâm Anh nói:

“Chúng con về đến nơi thì cô út cũng về, có cả bé Bo nữa, nhà bác Hương cũng đến (Quản Quản: Chị gái và em gái Hữu Văn). Buổi trưa ăn cơm đông lắm ạ!”

“Mẹ ơi, My Anh không thích ăn cơm bà nội nấu, tối nay bà toàn cho ăn lại đồ từ trưa thôi. My Anh muốn về với mẹ!”

My Anh đáng thương! Con bé vì bữa tối mà phát sầu. Ở nhà với mẹ bữa nào sẽ ăn hết khẩu phần bữa ấy, bữa sau sẽ ăn đồ mới, cơ bản là mẹ sẽ không nấu đi nấu lại món ăn, nên chiều cho cái miệng My Anh quen rồi.

Thụy Khanh đau lòng con, nhưng biết là không thể hùa theo con lúc này được, cô nhẹ giọng:“Thức ăn từ trưa vẫn là thức ăn sạch, nếu không ăn mà đổ đi thì sẽ lãng phí, My Anh chỉ là không quen thôi. Nếu con muốn ăn gì thì có thể nói với bố con nha, đừng nói không muốn ăn cơm bà nội nấu, bà sẽ buồn.”

My Anh bặm môi, cuối cùng thở dài:  “Vâng, con nhớ rồi!”

“Mẹ ơi, hôm nay mẹ ở nhà một mình đừng buồn nhé, tối mai là bọn con về rồi!”

Lâm Anh rất tri kỷ! Thân sĩ như một người đàn ông lịch thiệp, hỏi han an ủi. Thụy Khanh nói chuyện với hai con hồi lâu, cũng biết bên đó đối xử với Lâm Anh, My Anh không khác xưa thì yên tâm rồi. Cô đúng là có chút lo sợ chuyện của người lớn làm ảnh hưởng đến tình cảm với con trẻ, lâu nay hai ông bà lại không hỏi han gì, không thể trách cô sao lại cả nghĩ được, may là bố mẹ Hữu Văn vẫn không đến nỗi đối xử tệ với cháu mình.

“Mẹ ơi, hôm nay cô người xấu cũng đến nhà ông bà nội, còn mang theo gói quà. Nhưng bố con không nhận, còn mời cô đó ra khỏi nhà. Chắc lần trước cô ta đẩy con ngã nên bị bố ghét.”

My Anh vô tư kể chuyện mình thấy lúc chiều, Thụy Khanh mới đầu còn chưa hiểu, nhưng nghe My Anh nói người đẩy con bé thì đã nghĩ ra ngay, người đó chắc là cô tình nhân của Hữu Văn, không ngờ cô ta vẫn bám theo Hữu Văn. Quả thực mới nghe thế Thụy Khanh hơi khó chịu, nhưng cũng chỉ một lát là cảm xúc đi qua. Hữu Văn giờ đã không còn là mối quan tâm của cô nữa. Truyện được đăng tại Truyện Vnking.com và diễn đàn.

Lâm Anh thì sâu sắc quan sát nét mặt của mẹ, thấy mẹ không buồn bực mới thở phào trong lòng, cậu có hơi trách My Anh vì nói chuyện này ra, dù sao mẹ nghe sẽ không thoải mái. Ngay chính Lâm Anh khi nhìn thấy cô gái kia cũng không vui được, vì cô ta mà gia đình cậu mới mỗi người một nơi thế này. Chỉ là cậu còn nhỏ, chuyện của người lớn cậu biết mà chẳng thay đổi được gì, chính bố mới đầu đã không cần mẹ, hai anh em cậu cũng suýt bị bỏ quên. Không biết gần đây vì lý do gì mà bố thay đổi, muốn quay về, nhưng cũng không thể khiến Lâm Anh quên đi cảm xúc lúc bố mẹ ly hôn. Đó chính là tổn thương tới tâm hồn đứa nhỏ mà người lớn vô tình không để tâm.

Thụy Khanh nhìn Lâm Anh trầm tư, cô không biết con nghĩ gì, nhưng cảm giác được con đang không vui. Thụy Khanh cười nói:

“Lâm Anh My Anh của mẹ chỉ cần vui vẻ mỗi ngày thôi, con đừng để ý đến những chuyện khiến mình không thoải mái nhé! Lâm Anh, con có hiểu mẹ nói không?”

Lâm Anh nhìn mẹ, gật đầu. Cậu thương mẹ nhất, cũng biết người đau khổ nhất là mẹ, cậu đã mấy lần bắt gặp mẹ buồn mà khóc, chỉ là cậu không để mẹ biết thôi, chỉ lẳng lặng giúp mẹ bằng cách ngoan ngoãn, tự làm những việc của mình và trông em. Nay mẹ đã vui vẻ hơn, cậu cũng sẽ vì để mẹ vui mà vui. Lâm Anh cười lên, nói sang chuyện khác:

“Mẹ ơi, anh em con mua quà tặng mẹ đấy, khi về sẽ tặng mẹ!”

Thụy Khanh thấy hai đứa con lại ríu rít, nói nói cười cười cũng buông tâm. Ba mẹ con nói chuyện cả tiếng đồng hồ mới lưu luyến tắt máy, vì đã gần đến giờ đi ngủ của hai đứa rồi. Hữu Văn vào phòng nhìn Lâm Anh, My Anh, Thụy Khanh cũng dặn anh ta mấy câu về thói quen sinh hoạt của con. Hữu Văn tất nhiên là vui mừng ghi nhớ, dặn dò Thụy Khanh mấy câu tỏ vẻ quan tâm rồi hai người tắt máy.

**

Lương Trung Vũ ở bên này tham dự gia tiệc cuối năm. Ông bà nội anh vẫn còn khỏe mạnh nên hàng năm đều có ngày tất niên toàn gia tụ họp. Ông cụ là Lương Chiến Sinh, khi nghỉ hưu mang quân hàm trung tướng, chức vụ không quá cao nhưng cũng là người có danh vọng, từng tham gia hai chiến trường chống Mỹ và chiến tranh biên giới, được tặng thưởng rất nhiều huân huy chương. Trong hàng con cháu không có người nào theo nghiệp nhà binh, duy chỉ có Lương Trung Vũ từng tự nguyện nhập ngũ, nhưng ra quân anh cũng theo kinh thương khiến ông cụ chán nản một hồi. Song bạn già an ủi, “đời cua cua máy, đời cáy cáy đào”, con cháu tự có phúc của con cháu, người già rồi cứ hưởng niềm vui gia đình đề huề là được rồi, mới khiến ông nguôi ngoai nỗi tiếc nuối khi không có người nối nghiệp.

Tuy không ai theo nghiệp ông cụ, nhưng mấy người con trai đều có sự nghiệp riêng, có thành công riêng. Trong đó con cả ông là Lương Minh Thuyên bố Lương Trung Vũ  là người đang có chức vụ cao nhất – Thứ trưởng bộ Công thương. Chú hai Lương Minh Hiền hiện đang làm giám đốc bệnh viện A, cô út Lương Minh Dung là hiệu trưởng trường đại học B, trường đại học có tiếng trong nước.

Đời các con thành tựu có thể nói là tốt, người này làm trợ lực cho người kia, quan hệ thân thiết, ông bà cụ nhìn đều rất hài lòng. Chỉ là trong cuộc đời vẫn có những điều không vừa ý. Con dâu cả của ông bà cũng là mẹ Lương Trung Vũ – Hà Ngọc Điệp là người con dâu mà ông bà vừa ý. Tuy Hà Ngọc Điệp xuất thân kém nhưng lại giỏi giang, bà đỗ vào trường đại học kinh tế lúc bấy giờ với số điểm cao nhất 29 điểm chưa cộng điểm ưu tiên, là thủ khoa năm đó. Thành tích học tập luôn luôn xuất sắc, tốt nghiệp loại ưu, được phân vào xí nghiệp quốc doanh làm ăn phát đạt lúc bấy giờ. Cũng ở đó bà gặp và kết hôn với Lương Minh Thuyên, một con ông cháu cha đang nổi bật trong nghề.

Nhưng Lương Minh Thuyên vốn đào hoa, ba năm sau khi cưới vợ thì cặp kè với cô thư ký cũng là vợ ông ta bây giờ – Đinh Hường, còn khiến người ta có bầu. Sau khi Hà Ngọc Điệp biết chuyện, mặc kệ lời xin lỗi của chồng, bỏ qua khuyên nhủ của bố mẹ chồng, bà nhất quyết ly hôn, cầm số tiền được chia bỏ lại con trai một mình đi du học. Sau sự việc đó, ông bà nội Lương Trung Vũ rất giận Lương Minh Thuyên, nhưng không muốn sự việc to ra đồng thời bảo toàn danh tiếng gia đình thì phải cưới cô thư ký đó về, dù sao người ta đã mang thai cháu mình.

Nhưng bà nội Lương Trung Vũ vẫn không thể nào ưa nổi cô con dâu này. Trong mỗi lần tụ họp thế này, dù vui vẻ khi thấy con cháu đủ đầy lại không tránh khỏi có chút khó chịu, bao nhiêu năm rồi vẫn thế.

Lương Trung Vũ nhìn mẹ kế đang hiến ân cần trước mặt bà nội, mà bà nội mặt lạnh tanh cũng chỉ cười nhẹ. Như cảm nhận được ánh mắt anh, bà nội liền nhìn về chỗ Lương Trung Vũ đang ngồi, vẫy vẫy tay để gọi anh lại gần. Lương Trung Vũ nói với cậu em họ bên cạnh một câu rồi bước đến. Bà thấy cháu đích tôn của mình thì vui vẻ vô cùng, khuôn mặt hiện lên nụ cười thân thiết. Bà nội kéo tay cháu trai, Lương Trung Vũ thuận thế ngồi xuống, mắt lướt qua mẹ kế đang gượng gạo đứng một bên. Truyện được đăng tại Truyện Vnking.com và diễn đàn.

Trong lòng Đinh Hường hậm hực, bà ta chưa bao giờ nhận được sự đối xử nhẹ nhàng của mẹ chồng, kể cả là bà ta có sinh cho chồng hai đứa con trai cũng không khiến mẹ chồng nhìn bằng con mắt khác. Hai đứa con bà ta cũng là hai đứa vô dụng, không lấy được lòng ông bà nội, đã thế cũng chẳng có thành tích gì khiến cho bà ta nở mặt trước người nhà chồng. Nhìn Lương Trung Vũ chỉ càng khiến lòng phẫn nộ trong người bà ta muốn bạo phát. Đang tự cay cú thì nghe thấy mẹ chồng hỏi Lương Trung Vũ:

– Qua năm nay con cũng 31 rồi đi? Sao còn chưa chịu đưa cháu dâu về ra mắt ông bà? Cẩn thận không có bà nội không được nhìn thấy chắt đích tôn.

Đinh Hường nghe vậy, khóe miệng tràn ra nụ cười mỉa mai, trong đó giấu sự ác ý mà chỉ Lương Trung Vũ nhìn mới hiểu. Nhưng anh không biểu hiện gì bất thường, chỉ nhẹ giọng trả lời bà nội:

– Bà còn khỏe lắm, chắc chắn sẽ đợi được mấy đứa chắt ra đời, năm nay em Trung Vinh nhà chú Hiền lấy vợ, kiểu gì cuối năm bà chẳng có chắt bế, đến lúc đó bà đừng thấy phiền mới được.

Bà nội Ngọc Hoa nghe vậy cười lên, trong mấy đứa cháu chỉ có Lương Trung Vũ là giống ông nội nhất, cao lớn đẹp trai, lại còn biết nói chuyện, khuôn mặt lúc nào cũng cười. Nhưng bà biết, thằng cháu này từ nhỏ đã vất vả, sống với mẹ kế nào có mấy đứa con riêng được sung sướng? Bà thì quanh năm theo ông đi tùy quân, không quan tâm hết được. Nhưng nay nó lại là đứa có tiền đồ nhất, việc kinh doanh nghe nói trải dài từ nam ra bắc, tài kiếm tiền chẳng thua mẹ nó chút nào. Đáng tiếc, người vợ người con như thế, con trai bà lại không biết trân trọng! Bà nội vỗ tay Lương Trung Vũ nói giọng sang sảng:

– Con ngoan, đừng có đánh trống lảng, con là cháu trưởng, phải gương mẫu cho các em chứ, năm nay nhất định phải đưa cháu dâu của bà về đây đấy!

Lương Trung Vũ bất đắc dĩ cười, nhẹ gật đầu nhận lời với bà:

– Vâng ạ, năm nay con sẽ cố gắng, đến lúc đó bà phải ủng hộ con đấy!

Lương Trung Vũ tính xa, nếu Thụy Khanh chịu chấp nhận anh, thì tiếp sau đó anh sẽ còn phải vượt qua rất nhiều trở ngại, hy vọng bà nội hiểu anh mà cho anh một sự dựa dẫm. Tuy Lương Trung Vũ không sợ ai hay điều gì, nhưng có được sự chúc phúc ủng hộ của người nhà dù sao cũng tốt hơn.

Bữa cơm tất niên diễn ra vui vẻ mặt ngoài, còn có sóng ngầm gì hay không thì chỉ mấy người tâm tính luôn muốn hơn thua mới biết. Lương Trung Vũ uống khá nhiều với ông nội, bố, chú và mấy cậu em họ, hai thằng em cùng cha khác mẹ kia không thèm tính. Lúc tiệc tan mấy người đàn ông đều ngà ngà, ông nội Lương Chiến Sinh tuổi cao đã đi nghỉ từ trước. Lương Trung Vũ thấy bố mình đi lảo đảo liền giơ tay ra đỡ, ngay sau đó Đinh Hường cũng đỡ bên kia của ông, hai người đỡ Lương Minh Thuyên ra đến xe, trước khi lên xe, Đinh Hường nói với Lương Trung Vũ:

– Trung Vũ, con cũng nghe bà nội nói rồi đấy, đã đến tuổi lấy vợ sinh con rồi, đừng trì hoãn nữa cho người lớn khỏi lo lắng.

Lương Trung Vũ nghe giọng điệu như thể rất quan tâm, thực chất là ngầm móc mỉa của bà ta, anh chỉ cười, vẫn là nụ cười nhẹ nhàng nhưng rét lạnh:

– Cảm ơn dì nhắc nhở, cái phúc dì cho tôi nhớ lắm. Dì nên về lo lắng cho hai thằng em tôi thì hơn.

Lời Lương Trung Vũ có nhiều ẩn ý, có những việc làm của hai thằng em kế anh tường tận hơn người làm mẹ của chúng nhiều. Nhưng có vẻ Đinh Hường không hề biết, vẫn cười hả hê:

– Con tôi tôi biết chứ, tôi cũng lo lắng để chúng chẳng kém cạnh ai, chúng nó chắc chắn ‘có hậu’ hơn người nào đó nhiều. Ha ha…

Cười nói một hồi rồi bà ta lên xe cho tài xế lái đi. Lương Trung Vũ nghe ra sự cay độc trong hai từ “có hậu” đó. Nhưng nó đã không tác động quá nhiều đến tâm lý của anh nữa rồi.

Ngồi trong xe cho gió đêm thổi bớt đi hơi rượu. Lương Trung Vũ xã giao nhiều nên luyện tửu lượng cao, chỉ một lát là đã không còn men say nữa, lúc này anh mới khởi động xe, từ từ hòa vào dòng người thưa thớt trên đường. Có một người con gái anh đang rất muốn gặp, muốn nhìn thấy cô và nói với cô rất nhiều.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau