CUỘC SỐNG MỚI - LY HÔN VẪN PHẢI SỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cuộc sống mới - ly hôn vẫn phải sống - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Noel đến đúng hẹn, hôm ấy trời trong, không âm u nhiều mây mà còn có nắng vàng trải rộng. Mẹ con Thụy Khanh sắm sửa quần áo để đến trường My Anh.

Lâm Anh tuy rất muốn đi cùng mẹ và em, nhưng cậu vẫn phải theo lịch đến trường học. Thụy Khanh hứa sẽ quay lại tiết mục của My Anh về cho Lâm Anh xem, nên kiểm tra pin điện thoại cẩn thận. Thấy mọi thứ đã tươm tất ba mẹ con khóa cổng cùng nhau xuất phát.

Đi đến gần cổng trường mầm non Green đã thấy nhộn nhịp hơn ngày thường rất nhiều. Cả trường tuy chỉ có khoảng 200 trẻ nhưng cha mẹ đến tham gia hoạt động cùng con nên số người tăng đột biến. Em bé nào hôm nay cũng mặc đẹp, trang phục còn biến hóa nhiều kiểu độc đáo, có bé còn mặc bộ ông già Noel, đeo chòm râu trắng khiến phụ huynh nhìn yêu không thôi.

My Anh biểu diễn tiết mục nhảy erobic trên nền nhạc sôi động. Trang phục của con bé là váy bồng xòe trắng muốt, đứng giữa các bạn mặc trang phục váy công chúa tuyết màu đỏ khiến con bé nổi bật nhất. Khuôn mặt sáng ngời, nụ cười treo trên môi, mi mắt cong cong, kiêu kỳ như một công chúa thực thụ. Bài nhảy kết thúc trong tiếng vỗ tay ầm ĩ, các bé còn nhỏ nhưng lanh lợi thông minh, các động tác lại được các cô biên đạo rất đẹp mắt. Như những thiên thần nhỏ bước ra từ chuyện cổ tích.

Thụy Khanh thu hồi lại điện thoại vào túi, chạy tới chỗ My Anh giúp con bé tẩy trang. My Anh thích xinh đẹp nên có phần không muốn, cuối cùng phải vừa đe dọa vừa dụ dỗ, vừa chụp lại thật nhiều các biểu cảm mới được My Anh cho mẹ tẩy trang. Thụy Khanh muốn vỗ trán, cái tính điệu đà này lại là giống ai đây?

Xong hết các tiết mục của các con đã đến 10h, các cô giáo đóng giả ông già Noel đeo túi quà thật to đi phát cho từng cháu rồi cho các con vào lớp liên hoan. Đến lúc này Thụy Khanh không tham gia nữa. Cô dặn dò My Anh mấy câu rồi chào cô giáo đi về, My Anh mặt cười sáng láng vẫy tay chào mẹ, nói “Tối nay mẹ phải làm pudding xoài thưởng cho con.”

Thụy Khanh cười, lườm yêu con rồi mới gật đầu, lại nhận lấy mấy cái hôn gió của My Anh mới bước ra khỏi lớp học.

Thuận tiện ghé qua siêu thị mua ít đồ dùng, thực phẩm trong nhà cũng cần mua thêm. Thụy Khanh sách hai túi to ra khỏi siêu thị, đang nghĩ có nên mượn chiếc xe đẩy của siêu thị đem đồ về nhà không thì nghe thấy tiếng gọi:

- Thụy Khanh? Thụy Khanh.

Thụy Khanh nhìn về phía người gọi, cô chợt nở nụ cười tươi, đợi anh đến gần mới hỏi:

- Sao anh lại ở đây?

- Sao em lại ở đây?

Hai người không nghĩ lại cùng nhau hỏi một câu hỏi, chợt nhìn nhau cười. Lương Trung Vũ hỏi trước:

- Hôm nay không đi làm sao?

- Em xin nghỉ buổi sáng, chiều mới đến công ty. Còn anh?

- Anh đi khảo sát công trình, xong rồi nên về sớm. Trưa nay em có kế hoạch gì không, cùng ăn trưa với anh nhé?

- Ách, em đã nói mời anh ăn cơm để cảm ơn anh mà. Vậy chọn ngày không bằng gặp ngày, để hôm nay em mời anh.

- Cần khách sáo với anh thế sao, anh tưởng chúng ta là bạn?

Thụy Khanh buồn cười, là bạn thì không cần khách sáo sao?

- Để em mời anh hôm nay, ngày khác có dịp thì anh đãi em, được không?

Lương Trung Vũ cười bất đắc dĩ:

- Được, Lady first. Vậy em quyết định đi.

- Trời lạnh thế này ăn lẩu nhé! Em làm.

Lương Trung Vũ hồi hộp một trận, không biết anh có hiểu đúng ý cô không? Điều đó có nghĩa là anh đang gần cô thêm một bước?

Thật ra Thụy Khanh không có ý gì, cô chỉ thích ăn đồ mình nấu, nhất là lẩu, có cảm giác mình làm ăn an tâm hơn thôi, nên mới đề nghị như thế. Cô lại nói:

- Nếu anh không ngại thì đến nhà em nhé.

Lương Trung Vũ mím môi:

- Hay đến nhà anh, lâu lắm rồi không ăn đồ nấu ở nhà, có vẻ không có hơi người rồi.

- Ồ, vậy cũng được, nhưng nhà anh có đủ đồ dùng làm bếp sao?

- Đủ.

Lương Trung Vũ sợ cô đổi ý vội khẳng định. Chắc trợ lý toàn năng của anh khi sắp xếp chỗ ở cho anh đã chuẩn bị đầy đủ rồi đi? Không sao, nếu thiếu siêu thị đây có đủ, anh đi mua bổ xung là được.

Quyết định thế, Thụy Khanh gửi đồ đã mua ở siêu thị, lại một lần nữa cùng Lương Trung Vũ đi chọn nguyên liệu nấu lẩu.

Nhà Lương Trung Vũ là ngôi biệt thự số một, ngôi nhà này từ lúc thiết kế anh đã có ý định để giành cho mình dùng, nên diện tích cũng như thiết kế có khác biệt hơn so với những căn biệt thự còn lại. Điều đầu tiên khi Thụy Khanh bước vào cổng ngôi nhà là: thoải mái!

Từ lối vào rải sỏi, cây cảnh hoa cỏ đến hồ bơi uốn lượn đều tạo cho người nhìn thấy thoải mái, khung cảnh hòa hợp không chút gượng ép. Ngôi biệt thự xây trên nền cao hơn so với sân, bậc lên ước chừng 12 bậc theo hình cong, mỗi bậc lại có một kiểu trang trí bằng chum, chậu cảnh vỡ trồng cây hoặc là hoa cỏ. Sườn móng đều có cỏ xanh phủ kín, thi thoảng lại có vài cây dương xỉ chen lẫn. Nói chung kiến trúc rất gần gũi thiên nhiên khiến Thụy Khanh thích thú.- Thiết kế này tuyệt thật đấy!

- Em thích sao?

Lương Trung Vũ nghe Thụy Khanh nói liền hỏi. Thụy Khanh gật đầu nhìn xung quanh, lại nghe Lương Trung Vũ nói:

- Đây là anh tự thiết kế, căn nhà này từ lúc còn trên giấy anh đã nghĩ đến trang trí nó như thế nào rồi.

Thụy Khanh ngạc nhiên:

- Anh là kiến trúc sư à?

Của đáng tội, bọn họ gặp nhau lần nào cũng chỉ nói về tập luyện, chưa bao giờ hỏi nhau về công việc cũng như gia đình. Ấy vậy mà cảm giác thân thiết này cứ tự nhiên đến, cô còn không chút phòng bị nào với anh, như thể họ đã thân quen lâu lắm rồi vậy. Nghĩ đến đây cô chợt cười. Lương Trung Vũ nói:

- Ừm, anh tốt nghiệp trường Kiến trúc.

- Thảo nào, nhìn anh luôn có nét như nghệ sĩ.

- Có sao?

Thụy Khanh gật đầu, hai người trò chuyện vui vẻ vào đến phòng bếp.

- Oa!!!

Thụy Khanh lần nữa lại phải thốt lên. Phòng bếp này to rộng hơn bếp nhà cô, thiết bị cũng đều xịn nhất. Nhưng có điều sạch sẽ quá thì phải, đúng như anh nói vậy, không có hơi người.

Lương trung Vũ như hiểu cái nhìn ngạc nhiên của Thụy Khanh, anh nhún vai:

- Anh sống có một mình, ăn uống toàn giải quyết ở bên ngoài.

Thụy Khanh cười, không nói gì nữa, cô bắt tay vào tìm xoong nồi, dao thớt, sơ chế đồ ăn. Lương Trung Vũ nhìn cô bận rộn, cũng giúp một tay nhặt rửa rau. Anh đột nhiên có một cảm giác, như là anh đang có một gia đình, và cô là người vợ.. “mình đang nghĩ gì thế này?” Trước đây chưa từng gặp ai có thể khiến anh động lòng, anh nghĩ không lấy vợ cũng chẳng sao, cuộc sống cứ du nhiên trôi qua từng ngày cũng tốt. Nhưng gặp cô rồi, cái ước muốn về gia đình có cô tụ dưng cuộn trào mãnh liệt. Anh nhiễm độc nặng rồi, trốn không thoát nữa!

Chẳng mất bao lâu đã xong nồi lẩu đủ sắc hương vị. Thụy Khanh nhanh nhẹ bày bát đũa ra bàn ăn. Lương Trung Vũ lấy một chai vang Pháp trong tủ, tiện thể cầm hai ly cao đặt ra bàn.

- Mùa đông ăn lẩu đúng là ngon nhất, nhìn thôi đã thèm rớt nước miếng rồi. Tay nghề của em không ngờ lại tốt như vậy.

Thụy Khanh cười, nội trợ mấy năm trời, dù không thể tính là tuyệt ngon thì cũng không đến nỗi không vào miệng.
- Anh còn chưa ăn thử mà, lát nữa mà thấy không ngon thì xuống đài thế nào đây?

- Đồ em làm ra sao có thể không ngon? ‘Dù là có độc anh cũng ăn hết’

Tất nhiên câu sau anh chỉ dám nói ở trong lòng.

Thụy Khanh thấy anh lấy rượu ra, nghĩ nghĩ rồi cũng chậc lưỡi, không nên quét đi hứng trí ngày hôm nay. Cùng anh chạm cốc rồi nhấp một ngụm, nhìn anh từ từ lắc ly phẩm rượu rồi mới nhấm nháp, cô thấy cho mình uống vang đỏ đúng là phí phạm, vì cô chẳng cảm nhận được sự tao nhã trong truyền thuyết.

- Hôm nay là Giáng sinh, nhưng em không theo đạo nên không có quan nệm đặc biệt về ngày này lắm. Anh thì sao?

- Anh cũng lương giáo, có điều ở miền nam mấy năm, dân trong đó phần lớn là theo đạo nên không khí ngày giáng sinh trong đó nhộn nhịp lắm.

- Vâng, giới trẻ ngày nay thích theo trào lưu, ở đây ít người theo đạo nhưng Noel ra đường đông khủng khiếp.

Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, đều là những câu chuyện vô thưởng vô phạt nhưng lại vui vẻ. Uống hết một ly rượu vang lúc này Thụy Khanh thấy có hơi chếnh choáng, đồng thời trên tay xuất hiện mấy vết ban đỏ. Thấy ăn cũng đã đủ rồi, cô bèn nói với anh rồi thu dọn bát đũa, nhưng Lương Trung Vũ lại tranh làm, anh nói:

- Em nấu rồi, rửa bát để anh, cái này anh làm được.

- Vậy em không khách sáo nhé. Em về luôn đây, chiều em còn đi làm.

- Để anh đưa em về.

- Không cần đâu, anh..

Chưa nói hết câu Thụy Khanh đã bị Lương Trung Vũ kéo tay đi. Ra đến cửa còn xách luôn hai túi đồ của Thụy Khanh mua lúc trước. Anh nói:

- Nhìn thì gần, nhưng đi bộ cũng phải gần một cây số, em còn xách đồ nữa.

Ra đến xe, Lương Trung Vũ mới chú ý đến mặt Thụy Khanh, có từng mảng đỏ xuất hiện. Anh giật mình, vội buông đồ ra nâng mặt Thụy Khanh lên nhìn:

- Em bị sao vậy, rõ ràng vừa nãy không có, không phải kiểu đỏ mặt vì rượu. Đi, anh đưa em đến bệnh viện.

Thụy Khanh sửng sốt, mặt cô cũng mẩn lên sao, thảo nào cô hơi ngứa. Cô vội trấn an Lương Trung Vũ:

- Anh đừng vội, em bị dị ứng rượu thôi, không sao đâu, uống thuốc dị ứng là hết ngay.

- Em biết lí do? Biết vì sao còn uống, em hồ đồ thế? Không uống được rượu thì bảo với anh, sao lại cố tình uống để làm khổ mình thế này?

Lương Trung Vũ cáu lên, anh giận cô không tiếc thân. Nhưng lại nghĩ cô vì uống với mình nên mới mặc kệ bản thân thì lại thấy xúc động. Anh hành động mà không kịp nghĩ, vươn hai tay ra ôm cô vào lòng, miệng nhẹ lẩm bẩm:

- Đồ ngốc, lần sau đừng vì ai mà làm khó mình!

Thụy Khanh ngửi mùi thơm mát mẻ trên người anh, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực anh mà ngốc trệ. Lần đầu tiên bị một người đàn ông khác ôm mà không phải là chồng hay bố và em trai, tự nhiên Thụy Khanh không biết phản ứng thế nào. Tự thâm tâm cô chợt run rẩy, cô không thấy phản cảm với vòng tay ấm áp này.

Vẫn đang thất thần thì Lương Trung Vũ buông lỏng, anh đưa cô lên xe chạy thẳng đến phòng khám trong khu nhà. Bác sĩ trực hỏi han rồi cho Thụy Khanh thuốc trị dị ứng. Lương Trung Vũ còn hỏi kỹ càng bệnh trạng, biết cô chỉ dị ứng nhẹ, còn không có các biểu hiện như chóng mặt, đau đầu, nôn mửa thì không quá nghiêm trọng. Lúc đấy Lương Trung Vũ mới thôi, giám sát Thụy Khanh uống thuốc rồi mới đưa cô về nhà.

Xe dừng rồi Thụy Khanh mới hồi hồn, cô mở cửa xe rồi nói:

- Cảm ơn anh, em vào đây.

Đột nhiên tay trái bị nắm lại, Thụy Khanh nhìn anh bằng đôi mắt to tròn ngơ ngác. Lương Trung Vũ thấy cô từ lúc ở nhà anh ra không nói câu nào, sợ cô tự ái, anh nói:

- Anh không dọa em sợ đấy chứ?

Thụy Khanh: - Anh có gì đâu mà em sợ, em còn rất vui vì có bạn bè quan tâm ấy chứ.

‘Bạn bè?’ Lương Trung Vũ hơi thất vọng lại cũng vui mừng, cô không có khoảng cách với anh là được, cứ để anh bên cô với tư cách là bạn bè cũng tốt. Anh buông tay Thụy Khanh ra rồi nói:

- Vậy được rồi, em vào nhà đi, nếu khó chịu thì xin nghỉ nốt buổi chiều.

Thụy Khanh và Lương Trung Vũ cùng nhau xuống xe, anh mở cốp lấy hai túi đồ cho Thụy Khanh, nhìn cô vào trong nhà rồi mới lái xe rời đi.

Chương 27

Tối 30 tháng 12 Hữu Văn về đến Thành H. Công việc kiến tạo ở chi nhánh của anh ta tiến hành không quá thuận lợi. Cuối năm rồi nên cần về tổng công ty báo cáo. Đồng thời còn có cuộc họp cổ đông ở công ty Văn Hoa cũng cần anh ta phải có mặt.

Về đến H thành Hữu Văn đến nhà cũ, tuy biết mẹ con Thụy Khanh đã dọn đi nhưng không biết ở đâu, gọi điện cô không nghe máy, hỏi con con cũng nói không rõ ràng. Nhìn ngôi nhà nay đã thành nhà của người khác, tự nhiên Hữu Văn thấy thê lương.

Căn nhà ở Hồ Mini vẫn thuê người dọn dẹp, Hữu Văn về thẳng đó. Chưa hết mỏi mệt vì phải lái xe một chặng đường 200km, vào đến trong nhà đèn điện tối om. Nỗi phiền muộn lại càng tràn lên trong óc, ở Thành Nam anh ta gặp lại Kiều Trinh, chẳng hiểu cô ta làm cách nào biết được anh ta ở thành Nam mà chạy đến trước mặt lượn lờ. Cô ta thay đổi nhiều, trang điểm nhẹ nhàng hơn trước, luôn tỏ ra ân cần với anh ta. Nhưng thật lạ, Hữu Văn nhìn cô ta mà chẳng dậy lên cảm xúc nào dù đã lâu rồi anh ta chưa có phụ nữ. Có lẽ lời bác sĩ đả động đến anh ta quá sâu, hay có lẽ biết nhiều hơn về cuộc sống phóng túng của Kiều Trinh những lúc không có anh ta bên cạnh khiến anh ta thấy chán ghét, cảm thấy bẩn thỉu không chịu nổi.

Những lúc như thế này, ngồi một mình, anh ta lại nhớ tới gia đình nhỏ của mình khi trước. Ngôi nhà có người vợ đảm đang, lo lắng cho chồng con gần hết cả thanh xuân của mình mà không oán không hối. Nơi có hai đứa con thơ xinh đẹp đáng yêu như thiên thần. Đáng lẽ giờ này anh ta có thể về nơi có ba mẹ con họ, được cô săn sóc nấu mì cho ăn, lấy quần áo rồi đẩy anh ta đi tắm rửa. Dù cô nói không nhiều, không hay thể hiện tình cảm nhưng những quan tâm ấy đều là thật tâm mà không phải giả tạo lấy lòng.

Vuốt vuốt khuôn mặt lún phún râu, ngày mai có cuộc họp cổ đông Văn Hoa, anh ta phải xuất hiện trước Thụy Khanh bằng một hình ảnh tốt đẹp nhất.

Thụy Khanh nhận được tin nhắn về việc họp cổ đông này. Không cần đắn đo suy nghĩ, cô quyết định đi, dù sao đây là quyền lợi và trách nhiệm khi cô sở hữu số cổ phần này.

Buổi sáng lạnh buốt, Thụy Khanh vẫn đi tập như bình thường, khi cô đến nơi Lương Trung Vũ cũng vừa đến. Hai người chào hỏi rồi khởi động, lúc tập còn giúp nhau nâng đỡ dụng cụ. Thụy Khanh đã quen với việc có anh làm bạn tập, không cần nhờ huấn luyện viên của phòng tập nữa.

Thời gian nghỉ mệt Thụy Khanh hỏi Lương Trung Vũ:

- Anh thấy phụ nữ đi ô tô thì xe nào thì hợp? Trời lạnh, có hôm mưa gió mới thấy đi xe máy thật khổ.

Lương Trung Vũ uống một ngụm trà dứa ấm áp mà Thụy Khanh mang cho mình, anh nói:

- Xe phụ nữ đi được có nhiều loại lắm.

Nói rồi anh lấy điện thoại của mình search một vài mẫu xe cho Thụy Khanh nhìn. Lại hỏi:

- Còn xem em muốn mua ở khoảng giá nào?

Thụy Khanh tính toán qua rồi nói:

- Khoảng một tỷ rưỡi đổ lại ạ.

Số tiền đó cô có thể chi ra, dù sao giờ cô cũng là một phú bà rồi.

Lương Trung Vũ lại trượt mấy cái trên điện thoại, cho cô xem một mẫu xe trên đó:

- Vậy em có thể chọn xe Audi, xe nhập khẩu nguyên chiếc, hình thức đẹp, nội thất sang, tiện nghi nữa. Em có thích không?

Thụy Khanh nhìn trái nhìn phải, cô là dân mù mờ, chỉ thấy bên ngoài hợp mắt là được. Thấy chiếc xe này bề ngoài hợp mắt nên gật đầu. Thấy cô vừa ý, Lương Trung Vũ cười nói:

- Anh thấy phụ nữ đi xe đó rất hợp. Anh có người bạn làm đại lý hãng này, nếu em tin tưởng thì để anh đưa em đi xem. Em muốn lấy xe lúc nào?

- Tuần sau em mới thi lấy bằng lái, nên lúc đó lấy cũng được.

- Lái tốt chưa? Có tự tin không?

Thụy Khanh kiêu ngạo hất cằm:

- Thầy giáo nói em học nhanh, có cảm giác với vô lăng. Anh bảo tốt hay không?

Lương Trung Vũ buồn cười nhìn cô tỏ ra hình thái đáng yêu hiếm thấy, xoa đầu cô nói:

- Tốt!

- Chọn môt ngày đi xem. Nếu xe có sẵn thì lấy luôn nhé? Nếu không có thì phải đợi.

Thụy Khanh nghĩ nghĩ rồi nói:

- Hay anh đặt luôn giúp em đi, không cần xem xét nhiều đâu, dù sao về máy móc em mù tịt, hình thức thì đã xem ở đây rồi. Anh đã nói tốt thì sẽ không xấu được.

Thụy Khanh hoàn toàn tin tưởng vào Lương Trung Vũ. Anh luôn cho cô cảm giác được quan tâm, được chăm sóc. Nên anh nói xe tốt cô liền mặc định nó là tốt, không cần phải xem xét nhiều.

Dạo gần đây, hàng ngày Thụy Khanh mang nước uống cho Lương Trung Vũ đến phòng tập, anh lại đưa cho cô hoa quả, đều là loại nhập khẩu đắt tiền. Lúc đầu Thụy Khanh không nhận, anh làm bộ giận không nhận nước của cô nữa. Thụy Khanh chịu cái biểu hiện trẻ con của anh nên cũng thu lấy, còn trêu anh “ Em kinh doanh có lợi rồi” Anh chỉ cười xoa đầu cô như yêu chiều một đứa trẻ. Anh nói “ Cho em gái có chút này thì tiếc gì, chẳng đáng là bao.” Đúng vậy, cô làm em gái anh, như vậy họ sẽ thân thiết hơn, cô sẽ không có phòng bị gì mà nhận sự quan tâm từ anh.

Cũng kể từ đó hai người thân thiết hơn thật. Thụy Khanh đúng là vì hai từ “em gái” mà hoàn toàn không có suy nghĩ gì khác ở phương diện nam nữ. Biểu hiện của anh cũng đúng mực, không bao giờ cố ý va chạm thân thể, cũng không tặng quà đắt đỏ lấy lòng. Thụy Khanh thấy thoải mái khi có người bạn như anh vậy.Tuy nhiên họ cũng chưa bao giờ nói đến những vấn đề riêng tư của nhau. Thụy Khanh đúng là không nhớ phải nói gì vì tuy ngày nào cũng gặp, nhưng thời gian hai người gặp nhau ít, gặp, lại chỉ giúp nhau tập luyện, thời gian nghỉ ngơi không đủ để nói vấn đề có tính chất riêng tư sâu sắc.
Tạm biệt Lương Trung Vũ, Thụy Khanh về nhà chuẩn bị bữa sáng cho hai con ăn đến trường. Lâm Anh, My Anh đeo cặp, hôn mẹ chụt chụt lại chìa má cho mẹ hôn lại mình. Thụy Khanh cũng học con, hôn lên hai má mỗi đứa kêu chụt chụt làm My Anh cười khanh khách. Sau đấy hai đứa mới cầm bình nước của mình lên chào mẹ rồi nắm tay nhau đi học.Thụy Khanh đứng ở cổng nhìn con đi khuất mới vào nhà thay đồ. Dắt xe ra khỏi cổng rồi đi thẳng đến công ty Văn Hoa.

Đây là lần đầu tiên Thụy Khanh đến nơi này. Văn phòng công ty nằm trọn một tầng của tòa nhà cách trung tâm thành phố khoảng 10km về phía nam, cách Green Land cũng khoảng tầm ấy. Lúc Thụy Khanh đến nơi là 8h, cuộc họp bắt đầu lúc 8h15, vừa khéo.

Bấm thang máy đến tầng 6 của tòa nhà, đây chính là văn phòng đại diện cũng là trụ sở chính của Văn Hoa. Công ty chuyên cung cấp các linh kiện thiết bị chế tạo phụ kiện điện tử, là công ty Vendor cho một vài công ty. Không khỏi phải nói, Hữu Văn cùng với bạn anh ta đã có hướng đi tốt, nắm bắt thị trường một cách nhanh nhạy, cộng thêm việc Hữu Văn ở sau lưng hỗ trợ thúc đẩy và lập được các mối quan hệ ngoại giao tốt. Nên có được hợp đồng tương đối ổn định trong mấy năm nay.

Thụy Khanh hỏi thăm lễ tân, đồng thời báo tên. Ngay lập tức nhận được sự tiếp đãi nhiệt tình của cô nhân viên. Cô nhân viên đưa Thụy Khanh vào phòng họp, mời ngồi rồi chuẩn bị nước cho Thụy Khanh, xem đồng hồ rồi lễ phép nói:

- Thưa chị, cuộc họp còn mấy phút nữa là bắt đầu, các sếp đã đến đủ, mời chị ngồi chờ trong chốc lát.

Thụy Khanh mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu. Thấy thái độ nhân viên là biết công ty quản lý thế nào. Một công ty đang trên đà phát triển, phúc lợi tốt thì nhân viên mới tận tâm nhiệt tình với công việc. Qua đó có thể thấy Văn Hoa đang phát triển theo hướng đi lên.

Mới nhấp một ngụm trà, còn chưa đặt xuống cửa phòng họp lại lần nữa mở ra. Thụy Khanh ngẩng đầu lên nhìn, cô lễ tân đang đứng giữ cánh cửa mời người tiến vào. Đi đầu là một người đàn ông, khoảng chừng 34,35 tuổi, khuôn mặt hơi vuông, đôi mắt sáng kéo lại một khuôn mặt trông có vẻ tầm thường. Anh ta mặc bộ comple màu xám, bước đi tự tin nhanh nhẹn, không mấy bước đã đến trước mặt Thụy Khanh.

Anh ta giơ tay bắt tay Thụy Khanh, tự giới thiệu:

- Rất vui được gặp em, Thụy Khanh, nghe tên rất nhiều lần nhưng lại là lần đầu tiên gặp. Anh là Ngô Trường Huy, hiện là tổng giám đốc Văn Hoa.

Thụy Khanh đứng dậy, lễ phép giơ hai tay bắt tay Ngô Trường Huy:

- Rất vui được gặp anh, em là Thụy Khanh, sau này mong được giúp đỡ.

Ngô Trường Huy cười thân thiện, tiếp đó giới thiệu những người đi cùng. Trong đó có một người là vợ anh ta Nguyễn Ly, 30 tuổi, hiện đang giữ chức trưởng phòng nhân sự của công ty, cùng một vài cổ đông nhỏ khác. Thụy Khanh cũng lịch thiệp bắt tay chào hỏi từng người một.

Mọi người vừa mới ngồi vào chỗ thì cửa lại mở ra, Hữu Văn bảnh bao xuất hiện. Anh ta mặc bộ vest màu ghi sáng, tóc chải keo cẩn thận. Nhìn anh ta không ai có thể không công nhận, anh ta đúng là người đàn ông lịch lãm, là một trí thức thành đạt trong xã hội.

Ngô Trường Huy thấy Hữu Văn đến thì đứng dậy đón, bắt tay hỏi han nhau nhiệt tình, Hữu Văn gọi Ngô Trường Huy là “anh Hoa”, còn Ngô Trường Huy gọi Hữu Văn là “Chú em”. Có thể thấy quan hệ của hai người rất thân thiết. Hữu Văn đã quá quen thuộc với nhóm cổ đông ở đây cũng chào hỏi từng người thân thiết, chỉ có Thụy Khanh là một nhân vật mới, khiến mọi người nhìn dò xét thái độ của hai người họ, vì có nghe chút phong thanh.

Thụy Khanh bình thản ứng đối, thấy Hữu Văn vào cũng mỉm cười nhẹ nhàng. Nhưng chỉ bằng một nụ cười này thôi khiến Hữu Văn nhìn đến không chớp mắt. Đây là Thụy Khanh? Cô bây giờ nhìn không khác hồi mới vào đại học là mấy, chỉ là nét mặt không còn vẻ ngây ngô nữa, mà có vẻ đẹp mặn mà của người phụ nữ thành thục. Thụy Khanh hôm nay diện bộ vest màu ngọc bích, tôn lên làn da trắng nõn nà và dáng người dong dỏng thon gọn. Tóc dài ngang vai không nhuộm sấy thả tự nhiên, vài lọn được vén ra sau vành tai khéo léo, khoe trọn vầng trán đầy đặn và khuôn mặt đẹp sắc nét của Thụy Khanh. Cô không trang điểm nên nhìn cô càng trẻ hơn so với tuổi, chỉ có đôi môi phớt hồng do dùng son dưỡng, cả người thanh lịch thoát trần. Hữu Văn bất ngờ nhìn trân trân, trong mắt như có ngọn lửa nóng rực.

Ngô Trường Huy theo ánh mắt hai người nhìn ra điều gì đó, anh ta phá vỡ sự lúng túng bằng cách cười lớn rồi nói.

- Thụy Khanh, người này thì anh không cần phải giới thiệu nữa đúng không? Thôi Hữu Văn đến rồi thì chúng ta bắt đầu cuộc họp thôi.

Hữu Văn đi đến chỗ ngồi đối diện với Thụy Khanh, thỉnh thoảng lại nhìn cô đến thất thần, nghe báo cáo câu được câu không.

Công ty Văn Hoa chỉ là một công ty nhỏ, mới đầu lấy tên hai người khởi xướng là Hữu Văn và Trường Huy, chỉ có điều lấy tên gọi thân thiết ở nhà là Hoa mà không phải Huy. Quy mô ban đầu không lớn nên không bầu ra Hội đồng quản trị, chỉ có các cổ đông ngầm hiểu với nhau. Lúc đầu số vốn góp vào của Hữu Văn nhiều nhất 50 %, sau đó là Ngô trường Huy 32%, vợ anh ta chiếm 8%, còn lại là của vài người cùng theo chân bọn họ thành lập đồng thời làm nhân viên của công ty ngay từ đầu.Hữu Văn còn có chức vụ ở công ty khác, thường xuyên đưa mối làm ăn về cho Văn Hoa, nên ngoài là cổ đông lớn nhất anh ta còn có địa vị quan trọng nhất trong công ty ( tất nhiên điều này là bí mật, không ai đem ra ngoài rêu rao.) Người điều hành cao nhất là Ngô Trường Huy, ở đây tiếng nói của anh ta cũng là cao nhất. Người này có tài ăn nói, rất khéo léo, nắm bắt cơ hội nhanh, vì vậy mấy năm đầu chỉ làm ăn nhỏ lẻ, đến khi gặp Hữu Văn. Có cơ hội anh ta liền bàn bạc thành lập công ty, thuê nhà xưởng, mua máy móc chỉ với số vốn ít ỏi và đưa công ty phát triển đến tầm này.

Thụy Khanh không biết quá nhiều những chuyện này. Nhưng nhìn báo cáo sơ bộ trong năm vừa qua cũng không thể không khiến Thụy Khanh khâm phục năng lực của lãnh đạo công ty. Vốn khởi đầu có hơn một tỷ, mới qua mấy năm đã có tài sản chục tỷ, quả là không tầm thường. Số tiền khi đó Thụy Khanh đưa cho Hữu Văn khoảng gần năm trăm triệu, Hữu Văn bỏ vào hơn hai trăm. Đó là tất cả tiền cô dành dụm từ nhỏ, rồi hàng tháng bố cô vẫn gửi chu cấp, tiền được mừng khi cưới, vay thêm của bố hai trăm. Kể ra số cổ phần của cô phải lớn nhất mới đúng, nhưng Thụy Khanh nghĩ, không có Hữu Văn thì cô cũng không được hưởng số lợi nhuận như một khoản thu nhập bất thường thế này nên không bất mãn. Cuối cùng là báo cáo tạm tính về chi phí, lợi nhuận trong năm. Thụy Khanh tính toán qua, thấy tài khoản của mình có khả năng tăng lên thêm hơn một tỷ, cô hài lòng gật đầu.

Sau khi nghe hết báo cáo là đến phần trao đổi và bàn phương hướng cho năm tới. Thụy Khanh ở đây chỉ là người ngoài nghề, cô không am hiểu phương diện sản xuất linh kiện nên không có đề xuất gì, chỉ nghe người ta nói sôi nổi rồi thu cho mình vài thông tin hữu dụng.

Họp xong còn có buổi liên hoan. Thụy Khanh nghĩ mình không tham gia có vẻ không hay lắm nên cũng theo mọi người. Biết Thụy Khanh đi xe máy đến, Ngô Trường Huy bèn phân phó Hữu Văn chở cô. Hữu Văn cầu còn không được, vội nháy mắt cảm ơn Ngô Trường Huy.

Thụy Khanh nhìn chiếc xe này không thoải mái, nó nhắc nhở cô rằng nơi này từng có người phụ nữ khác ngồi qua, nhưng thấy mọi người giục quá, cô miễn cưỡng kéo cửa sau ra ngồi vào, mặc Hữu văn đang kéo cửa ghế phụ cho cô. Hữu Văn sửng sốt một chút, sau đó chỉ đành cười khổ, lên ghế lái rồi lái xe đi.

Một đường trầm mặc, Hữu Văn chưa biết mở lời câu chuyện với Thụy Khanh thế nào thì đã đến nơi.

Trong bữa ăn,vì Thụy Khanh là người mới nên mọi người nói chuyện làm quen nhiều với cô. Cô rất lễ độ, phong thái nhẹ nhàng, ứng đối thong dong khiến mọi người ai cũng có ấn tượng tốt, bề ngoài xinh đẹp nên lúc nào cũng nhận được sự quan tâm nhiều hơn.

Thụy Khanh bị một người ép uống rượu, anh ta nói nếu cô không uống là không nể mặt anh ta, Thụy Khanh tuy không muốn làm mất lòng người khác, nhưng cô cũng không muốn ép mình, đang định từ chối thì đúng lúc ấy Hữu Văn ngồi xuống bên cạnh Thụy Khanh, đón đỡ lấy ly rượu kia, anh ta cười với người nọ rồi nói:

- Anh Quang, Thụy Khanh bị dị ứng rượu, ly này để em uống thay cô ấy, nể mặt phụ nữ đừng ép chứ.

Người đàn ông tên Quang có tý rượu nên chẳng nghĩ nể mặt Hữu Văn, còn trêu:

- Cậu là gì của cô ấy mà đòi uống thay, như vậy là không được đâu. Anh không đồng ý!

- Ha ha, em là chồng cô ấy, thế đã uống thay được chưa?

Hữu Văn nói lời ấy với tâm tư riêng, Thụy Khanh giờ là người phụ nữ đẹp đến ai nhìn cũng phải nhìn thêm lần nữa, nếu không tỏ thái độ sẽ khiến nhiều đàn ông lân la đến gần cô. Thụy Khanh nghe không vui, nhưng cũng nghĩ như Hữu Văn, cô muốn ngăn người tán tỉnh nên không nói gì.

Nghe Hữu Văn nói mọi người đều tỏ vẻ ồ lên dù đã biết sơ chút tình hình. Thụy Khanh nghe mọi người trêu ghẹo cô chỉ cười. Hữu Văn sáp lại nói nhỏ với Thụy Khanh: “ Lần sau em cứ từ chối thẳng, em dị ứng rượu không giả, không cần nể mặt ai.”

Thụy Khanh nhìn Hữu Văn, hồi trước cũng có lần nể mặt bạn bè của anh ta nên cô uống chút rượu. Kết quả là dị ứng khắp người, khi đó Hữu Văn sốt sắng tất bật mua thuốc, pha nước cho cô uống. Chỉ có một lần như vậy, hóa ra anh ta vẫn nhớ.

Hữu Văn thấy Thụy Khanh nhìn mình thì xúc động cầm tay cô. Thụy Khanh tỉnh táo rút tay ra, không nể mặt nói câu nào. Hữu Văn hơi thất vọng, Thụy Khanh vẫn chưa chịu tha thứ, nhưng anh ta có lòng tin, vì hai đứa con cô sẽ bỏ qua mọi chuyện. Cô bây giờ chú ý làm mình đẹp hơn chẳng phải cũng vì anh ta hay sao? Chẳng qua nhất thời cô lạnh nhạt thôi, cứ áp sát dần không tin cô không mềm xuống. Dù gì cho đến bây giờ Thụy Khanh chỉ có một người đàn ông duy nhất là anh ta, mà phụ nữ đối với chồng luôn có sự tôn thờ. Chẳng phải có câu “ Trai ham vợ mới, gái nhớ chồng xưa” đó sao? Hữu Văn trấn an mình rồi lại tỏ vẻ ân cần dù Thụy Khanh chẳng màng đáp lại.

Ở một bàn khác, Ngô Trường Huy cũng đang thủ thỉ nói với vợ mình về hai người Hữu Văn, Thụy Khanh:

- Lúc trước cậu ta nói muốn ly hôn vợ anh đã cảnh cáo cậu ta rồi. Người tình kia của cậu ta chỉ làm đồ chơi thì được, chứ bỏ vợ để lấy thì quá hồ đồ. Nhưng lúc đó cậu ta không nghe, nói cô bồ có bầu rồi, không muốn cô ta phá bỏ thì phải bỏ vợ, nói hết tình cảm với vợ rồi. Giờ mới ân hận chẳng biết còn kịp không.

Nguyễn Ly hừ nhẹ:

- Đàn ông các anh là lũ sở khanh, coi phụ nữ bên ngoài chỉ là đồ chơi, coi vợ là bà quản gia trung thành, cuối cùng là chỉ yêu bản thân mình.

- Ấy ấy, em đừng vơ đũa cả nắm, anh đây trung thành với tổ quốc, chung thủy chỉ một vợ hai con, chưa bao giờ ăn phở ngoài đường, không con rơi con vãi.

Nguyễn Ly lườm chồng, biết anh miệng mồm dẻo kẹo, còn thực tế thế nào ai kiểm soát hết. Chưa bắt được tận tay thì không nói được gì mà thôi. Chị cũng không vạch trần, phụ nữ đôi khi chỉ nên ghen đến điểm là dừng. Nhìn Thụy Khanh, chị hỏi:

- Nghe nói trước đây cô ấy béo lắm, tính cách lại lạnh nhạt?

- Ừm, cậu ta không đưa vợ đi gặp bạn bè bao giờ, thấy cậu ta nói vậy.

Nguyễn Ly cảm thán:

- Giờ nhìn cô ấy xem, giảm cân là xinh đẹp còn hơn cả người mẫu diễn viên, lại tiếc của à? Hữu Văn này đúng là óc heo, bỏ vàng nhặt cám. Giờ mất cả trì lẫn trài rồi mới lo hiến ân cần. Em mà là cô ấy thì sẽ không bao giờ tha thứ, có tiền, có sắc đẹp như vậy, lại còn có hai đứa con, cứ sống một mình như bà hoàng còn hơn. Đàn ông ấy mà, cũng chỉ là những thằng trẻ con nhiều tuổi, sốc nổi bốc đồng, đến khi mất đi mới biết quý trọng thì muộn lắm rồi.

Ngô Trường Huy nghe vợ nói, lời ẩn ý trong đó thằng ngu cũng hiểu, vợ đang cảnh cáo anh ta đây mà. Anh ta vội nói:

- Anh tỉnh táo lắm, anh khôn nên biết giữ vợ đây này!

Hai vợ chồng bên này tình cảm như mới cưới, bên kia lại nhạt nhẽo lạnh lùng. Đúng là, gieo nhân nào thì nhận quả ấy.

Chương 28

- Chúng ta đã ly hôn rồi, lần sau đừng để người khác hiểu lầm về quan hệ của chúng ta.

Trên đường về Văn Hoa lấy xe, Thụy Khanh nói với Hữu Văn. Hữu Văn cười khổ, anh ta nói:

- Thụy Khanh, anh đã thay đổi rồi, giờ đây em và con đối với anh mới là quan trọng nhất. Trong thâm tâm anh, em vẫn là vợ.

Thụy Khanh cười lạnh, chẳng buồn đáp lời. Đúng lúc này trên radio truyền ra lời bài hát Same old love của Selena:

Take away your things and go

You can"t take back what you said, I know

I"ve heard it all before, at least a million times

I"m not one to forget, you know

I don"t believe, I don"t believe it

You left in peace, left me in pieces

Too hard to breathe, I"m on my knees

Right now, "ow

I"m so sick of that same old love, that shit, it tears me up

I"m so sick of that same old love, my body"s had enough

Oh, (that same old love)

I"m so sick of that same old love, feels like I"ve blown apart

I"m so sick of that same old love, the kind that breaks your heart

Oh, (that same old love)

I"m not spending any time, wasting tonight on you

I know, I"ve heard it all

So don"t you try and change your mind

"Cause I won"t be changing too, you know



Thụy Khanh mỉm cười, âm nhạc đúng là xuất phát từ tâm, phản ánh suy nghĩ của người nghe. Cô đúng là nghe chán những lời Hữu Văn nói rồi, cũng không thể quên đi những gì trước đó. Một người phụ nữ như Thụy Khanh, bề ngoài lạnh nhạt, song khi cô đã để trong lòng thì tuyệt đối sẽ giành cho đối phương điều tốt đẹp nhất. Nhưng khi đã lạnh thấu tâm cô thì sự cố chấp và kiêu ngạo trong xương sẽ không cho phép cô quay đầu. Cho nên Hữu Văn có nói gì cũng chỉ là vô dụng.

Hữu Văn cũng bị những ca từ làm cho bối rối, nhưng tắt đi lại thành anh ta có tật, nên cố lờ đi.

Tối hôm đó, Hữu Văn gọi điện cho Lâm Anh và My Anh, hẹn hai đứa ngày mai tết dương lịch đưa con đi chơi. Lâm Anh nói:

- Bố ơi, nếu mẹ không đi thì con với em cũng không đi.

My Anh cũng nhìn vào màn hình mà gật đầu, hai anh em ở với mẹ nhiều, nên tình yêu dành cho mẹ là lớn nhất. Lâm Anh nghĩ cậu không muốn một lần đi với bố lại khiến mẹ ở nhà buồn một mình, hay lại xảy ra một lần như trước đây gặp người kia của bố.

Điều này thì đúng với mong muốn của Hữu Văn, anh ta dặn con:

- Vậy hai đứa thuyết phục mẹ đi nhé, bố nói mẹ sẽ không nghe đâu.

Lâm Anh, My Anh gật đầu nói “Vâng” rồi chạy vào bếp nói với mẹ. Nhìn ánh mắt mong chờ của các con, Thụy Khanh chần chờ mãi rồi cũng đồng ý. Cô nói với Hữu Văn qua màn hình:

- Vậy mai anh đến cổng lớn khu đô thị Green Land, 8h30 mẹ con tôi đợi ở đó.

**

Sáng hôm sau Thụy Khanh dậy sớm đi tập, Lương Trung Vũ nói với cô:

- Anh đã đặt xe cho em rồi, mất thủ tục khoảng hai ngày. Đến lúc đó anh đưa em đi nhận xe nhé. Anh hiểu phong tục nên xem ngày hoàng đạo cho em đấy.

Thụy Khanh cười, anh đúng là tỉ mỉ, cô tỏ vẻ tha thiết xúc động, cảm thán:

- Chậc, tự dưng có anh trai thật thích, em chỉ có một thằng em trai suốt ngày như tăng động, chạnh chọe suốt ngày với em.

Lương Trung Vũ lần đầu nghe cô nói chuyện về gia đình thấy rất thú vị. Chợt nhớ ra hôm nay là tết dương, anh hỏi:

- Hôm nay em có kế hoạch gì không? Có muốn đi chơi với anh không?

Thụy Khanh uống nước rồi nói:

- Em có rồi, hôm nay em đưa co..
- Trung Vũ!

Thụy Khanh chưa nói hết câu thì có một người đàn ông gọi với giọng mừng rỡ. hai người quay đầu ra sau nhìn, thì ra là một người bạn của Lương Trung Vũ cũng ở khu này. Hỏi thăm nhau mấy câu rồi anh ta cũng đi tập, trước khi đi còn nhìn Thụy Khanh mấy lần. Thụy Khanh cũng quen với những ánh mắt ái mộ như thế nhìn mình nên thản nhiên. Chỉ có Lương Trung Vũ trong lòng buồn bực, nhớ Thụy Khanh vừa nói có kế hoạch rồi, anh nói:

- Tiếc quá, em có kế hoạch rồi, vậy lần sau có dịp thì đi cùng anh nhé!

Thụy Khanh cười gật đầu. Hết giờ tập hai người cũng thu dọn đồ, ra cửa rồi chào nhau đi về.

Ba mẹ con Thụy Khanh đúng giờ hẹn ra đến cửa khu đã thấy xe Hữu Văn đỗ trước cổng, anh ta đang nói chuyện với bảo vệ ở nhà chòi. Thấy ba mẹ con, Hữu Văn hớn hở ra đón, mỗi tay bế một đứa ôm lên khiến hai anh em Lâm Anh cười vui vẻ, lâu rồi chỉ gặp bố qua điện thoại cũng có chút nhớ.

Hữu Văn đưa hai đứa ra xe, Thụy Khanh theo sau, cô với My Anh ngồi ghế sau, để Lâm Anh ngồi ghế phụ. Hữu Văn nhìn ba mẹ con cười nói:

- Lâm Anh, My Anh hôm nay muốn đi đâu chơi, bố sẽ đưa các con chơi cả một ngày.

Ba mẹ con đã bàn trước ở nhà là đi đâu, Lâm Anh, My Anh đồng thanh nói:

- “ Đi Thiên đường Kiddy ạ!”

Nơi đó hai anh em chưa bao giờ được đi, nghe các bạn kể lại ở đó có rất nhiều trò chơi nên tò mò lắm. Thụy Khanh trước đây con còn nhỏ thì không thể đưa con đi một mình, Hữu Văn luôn có lý do bận rộn để không đưa vợ con đi, nên hai đứa trẻ so với các bạn thì thua thiệt hơn. Do vậy nên Thụy Khanh mới bỏ qua sự khó chịu mà cùng Hữu Văn đưa con đi chơi, ít nhất cũng cho con chút thỏa mãn vui vẻ.

Thụy Khanh và hai đứa có chuẩn bị nên trang phục ngày hôm nay rất thoải mái. Ba mẹ con cùng mặc trang phục thể thao gia đình, quần đen, áo trắng tay đen, bên trong là áo len trắng cao cổ, trên đầu đội mũ lưỡi trai đen trắng nhìn rất bắt mắt. Sở dĩ chọn màu đen trắng tất nhiên là vì phải chiều theo ý My Anh rồi.

Hữu Văn nhìn trang phục ba mẹ con có hơi tủi thân nói:

- Ba mẹ con mặc thế này, chỉ có bố là khác nhất thôi.

My Anh an ủi:

- Bố thế này đẹp trai lắm, không sao đâu.

Thụy Khanh cười xoa đầu con. Lâm Anh cũng nói:

- Lần sau chọn đồ chúng con sẽ chọn cho cả bố nữa, bố có muốn không ạ?

- Có chứ, lần sau đừng quên bố!

- Vâng ạ!

Hai anh em gật đầu. Thụy Khanh không nói gì, nếu anh ta thích mặc giống con thì cô sẽ không mua cho mình. Như vậy vừa làm con vui vẻ vừa không làm con thất hứa, cô cũng được thoải mái trong lòng.

Chơi ở Thiên đường Kiddy cả một ngày, nào là đạp vịt trên hồ, chơi thú nhún, nhà phao, rồi những trò chơi cảm giác mạnh Lâm Anh cũng muốn chơi, Hữu Văn chiều con nên chơi cùng. Thụy Khanh và My Anh chỉ nhìn cũng thấy run rẩy, My Anh thậm chí còn che mắt khi thấy anh trai chơi trên đu quay dây dài, con bé khóc òa lên nói: “ Mẹ ơi, anh có bị văng ra không?”

Thụy Khanh vội bế con an ủi, dở khóc dở cười: “ Con xem, trên ghế của anh có khung bảo hiểm, lại thắt dây an toàn nữa, nên không văng ra được đâu, chỉ mấy phút thôi anh xuống ngay.

Lâm Anh cùng bố bước khỏi ghế, còn chưa hết hưng phấn thì đã bị viên thịt nhỏ lao đến ôm. My Anh không nói con bé sợ đến khóc, chỉ dắt tay Lâm Anh đi nhanh ra khỏi khu trò chơi đu dây này. Thụy Khanh mím môi cười, cũng không vạch trần con bé. Buổi trưa ăn cơm ở nhà hàng trong khu vui chơi. Thấy con mệt nên Thụy Khanh chọn một quán café sofa, hai người lớn gọi đồ uống còn hai đứa trẻ nằm trên đùi bố mẹ ngủ một giấc.

Hữu Văn nhìn con, lại nhìn Thụy Khanh, nghĩ hôm nay đã gần gũi hơn một chút, tin rằng không bao lâu Thụy Khanh sẽ đồng ý cho mình quay về. Anh ta nhỏ giọng nói với Thụy Khanh:
- Sao em chuyển nhà không bàn với anh, dù gì cũng nên cho anh biết chứ?

Thụy Khanh hờ hững nói:

- Khi anh mua nhà ở Hồ Mini sao không nói với tôi? Lúc đó chúng ta vẫn là vợ chồng.

Ý là khi hai người đã không còn quan hệ, tài sản là của cô, anh ta thắc mắc làm cái gì.

Hữu Văn sượng mặt, không khí trầm xuống. Lúc sau Hữu Văn lấy dũng khí lại hỏi cô mấy câu về cuộc sống hiện tại. Thụy Khanh cũng không làm căng, anh ta hỏi cũng nói một chút, nhất là chuyện học hành của hai đứa cô còn nói cặn kẽ. Lúc này Hữu Văn mới nhẹ thở phào, cẩn thận chọn từ mà nói, không dám lên giọng gì nữa.

Buổi chiều chơi đến 4h Thụy Khanh nói nên về, từ Thiên đường Kiddy về nội thành cũng phải chạy xe hơn một tiếng. Lúc đến đường cao tốc Hữu Văn đề nghị cả nhà đi ăn cơm tây, Lâm Anh My Anh rất thích nhưng vẫn nhìn qua hỏi ý mẹ. Không nỡ quét hứng trí của con Thụy Khanh cũng gật đầu. Hữu Văn vui vẻ gọi điện đặt bàn.

Đến nhà hàng Thụy Khanh hơi nhíu, nơi này có vẻ sang trọng, mà mẹ con cô lại mặc đồ thể thao có vẻ không hợp lắm. Hữu Văn tưởng Thụy Khanh thắc mắc,nói nhỏ:

- Từ giờ anh sẽ giành những thứ tốt nhất cho ba mẹ con.

Thụy Khanh nhìn qua rồi dắt hai con vào trong, không bận tâm đến lời Hữu Văn nói.

Thực ra Thụy Khanh nghĩ nhiều, quần áo ba mẹ con cô đều là hàng cao cấp. Dù là đồ thể thao nhưng mặc trên người ba mẹ con cũng là một loại cảnh đẹp bắt mắt. Hai đứa nhỏ lại càng đáng yêu, khi Thụy Khanh dắt hai con vào còn có không ít thực khách rút điện thoại ra chụp chộm, tổ hợp ba mẹ con mặc đồ giống nhau đúng là khiến các bà mẹ trẻ và các cô gái ước ao ngưỡng mộ.

Đồ ăn được đưa ra nhanh chóng, Thụy Khanh chọn Beefsteak, Hữu Văn cũng chọn giống vậy. Lâm Anh, My Anh chọn mỳ ý và một xuất cá hồi sốt cam. Thụy Khanh để hai con tự chuẩn bị khăn ăn, Lâm Anh, My Anh cũng đã quen cách cầm dao dĩa nên hai đứa tự giải quyết phần ăn của mình.

Lúc dùng bữa My Anh rất nghiêm túc, quận mỳ khéo léo, Lâm Anh ngồi bên cạnh thỉnh thoảng lại cầm khăn chấm miệng cho My Anh, con bé cũng rất tự giác quay đầu về phía anh mình hưởng phục vụ như một thói quen. Thụy Khanh vừa ăn vừa nhìn con cười nhẹ.

Hữu Văn nhìn Thụy Khanh xinh đẹp tao nhã dùng bữa thỉnh thoảng quay sang nói nhỏ nhẹ với con. Trong lòng bồi hồi, đã lâu rồi anh ta mới thấy ấm áp, thỏa mãn như vậy. Thụy Khanh đã dạy dỗ con rất tốt, nhưng càng thấy cô tốt đẹp bao nhiêu, càng khiến anh ta nhớ đến mình trước kia lại thấy xấu hổ bấy nhiêu, chỉ tự nhủ là sẽ bù đắp thật tốt.

Dùng bữa xong, ba mẹ con đi rửa tay. Trên hành lang hai anh em đùa nhau, My Anh đuổi theo Lâm Anh đang chạy phía trước, Thụy Khanh vội quát nhỏ nhưng không kịp. Đúng khúc quanh Lâm Anh đâm sầm vào một người đang đi tới. Người kia phản xạ nhanh vội đỡ lấy mới không khiến Lâm Anh ngã ngửa ra sau.

Thụy Khanh vội chạy đến, nhìn thấy người đang đỡ Lâm Anh cô bất ngờ kêu lên:

- Anh Trung Vũ?

Lương Trung Vũ nghe tiếng gọi quen thuộc ngẩng đầu lên nhìn. Thấy đúng là Thụy Khanh thì cười vui vẻ.

- Thụy Khanh, trùng hợp quá, em cũng ăn tối ở đây à?

Thụy Khanh cười tươi:

- Vâng, hôm nay em cho các cháu đi chơi.

Rồi cô vội nhắc hai con:

- Lâm Anh, My Anh, đây là bác Trung Vũ bạn của mẹ. Hai con chào bác đi!

Lâm Anh, My Anh ngoan ngoãn khoanh tay:

- Cháu chào bác ạ! Cháu xin lỗi vì đâm vào bác.

Lâm Anh nói thêm.

Mặt Lương Trung Vũ hơi tái, nhưng do Thụy Khanh không để ý nên không nhìn ra. Não bộ anh trì trệ, chỉ trả lời theo phản xạ:

- Chào, chào hai cháu! Không sao, lần sau phải chú ý, kẻo ngã đau.

Thụy Khanh vô tư không biết Lương Trung Vũ nghĩ gì, cô nói với anh:

- Vốn định hôm nào giới thiệu hai đứa với anh, không ngờ hôm nay Lâm Anh lại chào hỏi bác thế này.

Lương Trung Vũ nhếch miệng cố cười, đang định nói gì thì My Anh gọi:

- Mẹ ơi, bố đến.

Hai người đàn ông gặp nhau, nhưng Thụy Khanh không giới thiệu. Cô chỉ nói với Lương Trung Vũ:

- Anh chắc còn có bạn phải không? Em về trước đây, hôm nay hai đứa chơi cả ngày rồi.

Lương Trung Vũ không dấu vết đánh giá Hữu Văn, nghe Thụy Khanh nói mới tỏ ra bình thường:

- Ừm, vậy em về đi, mai gặp.

- Vâng, mai gặp.

- Cháu chào bác ạ!

Hai anh em đồng thanh chào mà không cần mẹ nhắc. Lương Trung Vũ cười xoa đầu Lâm Anh rồi vẫy tay. Anh nhìn một nhà bốn người họ mà đờ đẫn, đầu óc nhất thời trống rỗng, chẳng để ý đến ánh mắt Hữu văn quay lại nhìn mình hai lần.

Chương 29

Lương Trung Vũ nhìn báo cáo trên bàn thẫn thờ, từ sáng đến văn phòng anh vẫn chưa xem được một trang nào. Trợ lý Phương Bình hai lần mang tài liệu vào cho Lương Trung Vũ ký đều thấy bộ dáng mất hồn này của sếp. Nhịn không được mới hỏi có chuyện gì. Nhưng Lương Trung Vũ chỉ lắc đầu không nói.

Anh có thể nói gì đây? Rằng anh thích một cô gái, ai ngờ cô ấy đã có chồng có con à? Anh hôm nay thậm chí còn vì tránh mặt cô mà không đến phòng tập. Mặc dù đã xác định là chỉ làm anh em, nên anh mới không có hỏi về đời sống tình cảm của cô. Nhưng khi thực sự biết cô có chồng con thì lại hoàn toàn là đả kích to lớn với anh. Thất vọng và buồn bã, thêm cả chút hụt hẫng nữa. Ông trời đúng là không muốn để cho anh ảo tưởng mà.

Lương Trung Vũ nhớ tới người đàn ông kia. Tầm tuổi anh, nhìn khá phong độ nhẹ nhàng. Nhưng chẳng hiểu sao lại khiến Lương Trung Vũ thấy chán ghét, cảm thấy anh ta không xứng với Thụy Khanh. Có lẽ tại lòng ghen ghét quấy phá, hay tại tình địch nhìn thấy nhau đỏ mắt?

Buổi tối Lương Trung Vũ nằm dài trên ghế ngoài phòng khách, tivi chiếu cái gì anh cũng chẳng để tâm. Đột nhiên điện thoại báo có tin nhắn, Lương Trung Vũ uể oải nhấc máy lên xem. Thấy người gửi là Thụy Khanh mới vội vàng ngồi dậy.

- [ Hôm nay anh không đi tập, anh có việc gì à? Mang nước cho anh bị ế nên em cho cô huấn luyện viên xinh đẹp của chúng ta rồi ]

Lương Trung Vũ cười ra tiếng, Thụy Khanh nhiều lần trêu anh là cô huấn luyện viên phòng tập nhìn trộm anh. Còn thúc giục anh nếu thấy hay thì có thể thử chút. Lúc đó anh chỉ cốc đầu cô mắng:“ Lắm chuyện.”

- Ôi!

Lương Trung Vũ ôm chán, ngày hôm nay không gặp cô là do hèn nhát, sợ mình làm điều gì luống cuống. Lương Trung Vũ tự nhủ “ Thích cô ấy thì mong cô ấy hạnh phúc, đã xác định từ đầu là chỉ đứng từ xa nhìn thôi mà. Nay thân thiết với Thụy Khanh đã ngoài dự liệu rồi, mày còn mong gì hơn? Aizz một thằng đàn ông già, lần đầu tương tư lại thật khổ!”

Nghĩ chán chê, Lương Trung Vũ nhắn tin cho Thụy Khanh:

- [Anh đi công tác, mai em đừng mang nước. Ngày kia anh về đưa em đi lấy xe. Ngủ ngon!]

- Ting..ting.. [ Vậy anh đi bình an may mắn nhé! Ngủ ngon!]

Quyết định trốn cô thêm một ngày nữa, cho anh trấn tĩnh lại. Ngày sau sẽ lại là anh trai tốt của cô. Nếu gã đàn ông kia đối xử với cô không tốt, anh sẽ là chỗ dựa của cô. Nghĩ vậy cũng thanh thản hơn, Lương Trung Vũ tắt tivi rồi lê thân lên phòng đi ngủ.

**

Thụy Khanh nhắn lại cho Lương Trung Vũ xong cũng lên giường đi ngủ.

Hôm sau dậy sớm đến phòng tập cô lại vẫn quen mang hai bình nước. Đến nơi không thấy Lương Trung Vũ mới nhớ anh bảo hôm nay đi công tác. Lúc tập một mình đúng là buồn tẻ hơn bình thường, Thụy Khanh buồn cười nghĩ, đúng là thói quen khó bỏ.

Đến công ty, không khí phòng kế toán khẩn trương hơn bao giờ hết. Thụy Khanh cùng mấy chị em trong phòng đều phải ngồi một chỗ làm báo cáo. Sản phẩm công ty khá nhiều lại vừa cung cấp vật liệu vừa sản xuất thành phẩm nên số liệu bóc tách ra rất nhiều con số nhỏ lẻ. Tính toán một buổi sáng tới đau cả đầu, mắt nhìn màn hình máy tính nhiều quá nên căng nhức. Thụy Khanh cầm cốc nước ra góc hành lang đứng hóng gió, tầm mắt phóng ra xa cho đỡ cảm giác tù túng. Lúc này chợt có tiếng nói rì rầm trong phòng trà nước truyền ra, Thụy Khanh không tính nghe nhưng chợt thấy có người nhắc đến tên mình nên dừng lại.

Tiếng của một người phụ nữ nói:

- Con nhỏ Thụy Khanh kia vừa ly dị chồng cái là thả thói ong bướm ra ngay. Ngày xưa béo ú xấu xí bị chồng chán, nay giảm béo rồi đi quyến rũ khắp nơi, đúng là đồ lẳng lơ hết sức.

- Như thế nào chị? Có chuyện hot thế mà không nói cho chị em nghe với.

Một giọng nói trong trẻo hơn vang lên hóng chuyện, có vẻ là một cô gái trẻ. Người phụ nữ kia lại nói.

- Chẳng thế là gì, cô ta vừa ly hôn đã câu hồn “chàng cong” Đức Hồng. Ra ngoài đường gặp khách hàng cũng câu luôn cả khách. Chẳng đủ còn câu luôn cả sếp Thành.

- Thật á? Sao giờ mới thấy nói chuyện này? Nhìn cái mặt chị ấy lạnh lùng đứng đắn thế mà?!

- Biết người biết mặt không biết lòng em ơi. Chị còn biết khách hàng cô ta câu đó là Giám đốc Bùi Hải nổi tiếng đào hoa kia. Đây là tin nội bộ bí mật mà chị mới nhận được. Chẳng biết đã ngủ với bao nhiêu đàn ông mà lúc nào cũng tỏ ra thanh khiết, nhìn phát ghớm.

Chị ta vừa nói xong, cô nhân viên trẻ nhìn thấy ở của có một bóng người, cô ta lắp bắp:

- Ơ, ơ, chị, chị Thụy Khanh.

Giọng cô nhân viên trẻ gượng gạo.

- Làm sao? Ôi, giật cả mình!

Người phụ nữ kia nhìn theo ánh mắt cô nhân viên trẻ cũng kêu lên.

Thụy Khanh mặt rét lạnh đứng ở cửa. Cô nhận ra người phụ nữ này, Thi Mỹ, người cũng như tên, tuy gần 40 tuổi nhưng còn khá trẻ đẹp, là nhân viên phòng hành chính. Chỉ là cô không hiểu cô có thù hằn gì với người này không mà chị ta không tiếc lời nhục nhã cô như thế. Thụy Khanh nhìn chằm chằm chị ta nói:

- Chị đúng là người thần thông, còn chui đầu vào gầm giường người khác để hóng chuyện.

Thi Mỹ nghe ý mỉa mai trong lời nói của Thụy Khanh, lúng túng vì bị chính chủ bắt gặp mình đang nói xấu biến mất. Chị ta sừng sổ:- Sao nào, cô làm còn không cho người khác nói à? Cũng có phải người tử tế gì đâu, còn biết mất mặt à?

Thụy Khanh cười khẩy, cô ghé sát vào chị ta nói:

- Người leo lên giường của trợ lý Vượng là ai, người muốn leo lên giường của sếp Thành là ai? Không cần tôi nhắc cho mọi người biết chứ?

Ha, từ hồi cô hòa đồng hơn với hội buôn dưa của văn phòng, khá nhiều chuyện xấu của công ty cô cũng biết một chút. Chuyện của trợ lý Vượng với Thi Mỹ là một bí mật công khai ai cũng biết. Vì thế nên chị ta biết chuyện Bùi Hải cũng không lạ. Chính chị ta thích quyến rũ đàn ông, muốn làm bé cho sếp Thành không được, ghen ghét nên đổ vấy cho cô à?

Mặt Thi Mỹ đỏ bừng, có tật giật mình, miệng lắp bắp:

- Cô nói bậy, nói bậy, đừng để tôi, tôi..

- Chị làm sao? Đi mách ai tìm chỗ dựa à? Tôi nói cho chị biết, bệnh từ miệng mà vào, họa từ miệng mà ra. Cẩn thận không là tự làm đổ bát cơm của mình đấy. Bà xã của trợ lý Vượng như thế nào tôi không cần dọa chị đâu nhỉ. Tự lo cho mình thì hơn, đừng ăn ốc nói mò, tích chút khẩu đức đi.

Thụy Khanh nói rồi quay người đi thẳng, bỏ lại Thi Mỹ mặt hằm hằm, tức mà không làm gì được. Cô nhân viên trẻ thấy hai người căng thẳng thì co dúm giả câm giả điếc, mắt đầy tò mò nhìn phản ứng của hai người. Lại có chuyện để buôn rồi!

Tối mùa đông lạnh lẽo, người bình thường chẳng ai muốn ra đường vào lúc này.

Trong Bar Lazy thì khác, những người trẻ muốn chơi hay người buồn muốn tìm vui vẫn đang tưng bừng nhún nhấy. Không khí trong Bar như một lồng sưởi nóng bừng, âm nhạc đập mạnh khiến lồng ngực mỗi người đều như bị rung lên.

Lương Trung Vũ ngồi trên tầng hai, nhìn xuống vũ trường sôi động với đôi mắt hờ hững. Lê Nguyên Thắng và Trần Cường Việt nhìn nhau, lại nhìn thằng bạn đối diện đang cầm bia uống thong thả.

- Này cậu gọi bọn tôi ra đây để nhìn cậu uống bia à?

Lê Nguyên Thắng cuối cùng không chịu được gào lên. Lương Trung Vũ đôi mắt thanh tỉnh, người như gió xuân ấm áp ấy nhìn bạn mình cười lên.

- Sao thế, ngồi với tôi một lát mà đã sốt ruột rồi à? Tôi còn ngồi với cậu cả đêm nghe cậu khóc cơ đấy.

Chuyện xấu bị vạch trần, Lê Nguyên Thắng nghiến răng, nỗi hận dâng lên, anh quát:

- Sao cậu cứ nhai lại chuyện đó thế hả? Đó là tôi say rượu, say rượu thôi hiểu chưa?

Lương Trung Vũ và Trần Cường Việt nhìn Lê Nguyên Thắng mắt long sòng sọc, mất hết hình tượng thì cười ha hả. Trần Cường Việt đổ thêm dầu vào lửa:
- Trung Vũ nói cũng là sự thật thôi, sao cậu cứ như bị giẫm phải đuôi thế kia. Lông xù hết lên rồi, ha ha ha..

- Các cậu, các cậu.. lũ bạn xấu!

Lê Nguyên Thắng tức không nói gì được nữa, cầm chai bia lên tu ừng ực, khuôn mặt đẹp trai giận dỗi đến đỏ bừng. Hai người kia cũng thôi không đâm chọc. Trần Cường Việt hỏi Lương Trung Vũ:

- Ngày mai mấy giờ cậu đưa người đến lấy xe?

Lương Trung Vũ nói:

- Khoảng 5h chiều đi, tầm đấy cô ấy đi làm về.

Trần Cường Việt nhìn đầy ẩn ý, nói tiếp:

- Quan hệ thế nào mà muốn tớ giảm sâu thế, xe hai tỷ rưỡi mà thu có tỷ rưỡi. Đừng nói không có gì, đánh chết tớ không tin.

- Phần thiếu cứ tính cho tớ là được, hỏi nhiều thế làm gì?

- Hắc hắc, được, không hỏi. Dù sao cậu cũng có cổ phần trong đó, cậu nói- tớ làm là được rồi.

Lê Nguyên Thắng ngửi thấy mùi lạ, quay sang hóng:

- Trung Vũ, cậu có bồ rồi hả, cuối cùng cũng định bỏ kiếp khổ tu à?

Lương Trung Vũ liếc xéo:

- Gặm tiếp nỗi đau của cậu đi.

Người nào đó vừa sống dậy lại tiếp tục bị bắn hết máu. Đúng là cái số bị bắt nạt mà.

Ba người ngồi thêm một lúc rồi đứng dậy đi về. Khi đi ngang qua sảnh lớn, xuyên qua đám người đang điên cuồng lắc lư theo tiếng nhạc. Lương Trung Vũ nhác thấy một người quen mặt- gã đàn ông bỏ thuốc Thụy Khanh. Hắn ta đang cùng cô nàng ngồi cạnh liếc mắt đưa tình, tay chân cũng không đàng hoàng mà dao động loạn trên người cô gái kia.

Sẵn trong lòng buồn bực, lại thấy mặt kẻ đáng ghét, như đưa một bao cát tới trước mặt. Lương Trung Vũ nháy mắt với Trần Cường Việt và Lê Nguyên Thắng hỏi:

- Muốn hoạt động thân thể chút không?

Trần Cường Việt và Lê Nguyên Thắng tưởng bạn mình giở chứng, nửa đêm muốn đến võ đài thi thố, ai ngờ chưa kịp đợi hai người đồng ý đã thấy thằng bạn nho nhã thường ngày thay đổi sắc mặt.

Lương Trung Vũ ánh mắt lạnh tanh, bước chân tăng nhanh di chuyển đến khu ghế đôi bên trái vũ trường. Bất chợt nắm ngay cổ áo người đàn ông ăn mặc có vẻ lịch thiệp lên đắm thẳng vào mặt gã.

Cả vũ trường đột nhiên huyên náo, cô gái ngồi cạnh Bùi Hải hoảng hốt kêu lên rồi nhanh chóng chạy ra khỏi vòng chiến đấu. Bùi Hải chưa kịp tỉnh hồn từ cú đấm đầu tiên đã lại nhận lấy quả thứ hai đối xứng.

Trần Cường Việt và Lê Nguyên Thắng há hốc mồm, tên này hôm nay ăn phải pháo à, đánh con nhà người ta như đập bị thế? Hai người nhìn nhau rồi ăn ý khoanh tay làm khán giả. Tình hình này không cần hai người phải nhúng tay.

Đừng nhìn Lương Trung Vũ cả ngày trưng bộ mặt tươi cười mà tưởng là lành hiền, ngày xưa ở cái tuổi nổi loạn, cả lũ đều tôn anh làm thủ lĩnh. Bình thường không bao giờ khà khịa ai, nhưng kẻ nào dại dột động chạm tới anh hay lũ bạn thì anh đều ra tay không thương tiếc. Bản lĩnh của Lương Trung Vũ còn đấy, ở bộ đội chẳng ai bằng, giờ tuy xuất ngũ nhưng sức mạnh chẳng mất đi thì có năm Bùi Hải cũng chẳng chống đỡ được mấy đòn.

Quả đúng là thế, hai nhát đấm của Lương Trung Vũ khiến Bùi Hải nằm bẹp luôn, đầu óc như bã đậu chẳng phân biệt được đây là đâu tôi là ai. Chưa đã tay đối thủ đã KO, Lương Trung Vũ nhếch nửa miệng cười khinh bỉ, tiện chân đá thêm một nhát, Bùi Hải như hồi tỉnh kêu lên đau đớn.

Đám bảo vệ lao vào đến nơi chỉ thấy một vị khách nằm bẹp, còn bạn của ông chủ đang dùng tư thế từ trên cao nhìn xuống nói vào tai người kia câu gì đó. Thấy hai vị khác chỉ đứng xem, cả đội biết điều đứng im đấy, liếc mắt nhìn đám khách chung quanh. Nhưng quần chúng cũng chỉ vây xem, không ai dại mà lao vào rồi dính tai bay vạ gió.

Lương Trung Vũ chỉnh lại tay áo, mặt lại cười nhẹ nhàng vỗ vai hai thằng bạn tốt rồi thong thả bước ra cửa Bar trong con mắt ái mộ của biết bao cô gái trẻ.

Trần Cường Việt và Lê Nguyên Thắng nhàm chán đi theo. Đánh nhau thế này nhìn chẳng đã mắt, đối thủ căn bản không có cơ hội phản đòn. Ba người chia tay rồi lên xe ai về nhà nấy. Căn bản chẳng để bụng việc Lương trung Vũ vừa ra tay đánh người, cũng không hỏi han, nếu anh muốn nói thì đã nói rồi. Nên tốt nhất coi như không có gì xảy ra.

Một đêm cứ như vậy qua đi.

Chương 30

Lương Trung Vũ có quyết định trong lòng rồi nên không lấn bấn nữa. Buổi sáng thức dậy liền đi phòng tập, mặc kệ nghĩ thế nào trong đầu, bề ngoài vẫn cười nói như thường với Thụy Khanh. Thụy Khanh không nhận thấy điều gì khác lạ, chỉ thấy vui vì không còn phải tập một mình rồi mất công ứng đối với mấy người đàn ông lân la làm quen.

Lương Trung Vũ nhìn Thụy Khanh theo lệ thường mang nước cho anh, hôm nay là một bình kiwi thơm mát. Người chẳng bao giờ uống nước hoa quả như anh mà cũng có ngày nghiện thứ nước này của cô ấy, có lẽ là do tâm lý, nên khi uống cảm thấy đặc biệt ngon, không giống như hoa quả tươi đậm đặc, mà giống như thanh nhẹ, hương vị thoang thoảng, tinh khiết, rất dễ uống. Lương Trung Vũ nói với Thụy Khanh, giọng hơi chua chát:

- Người nhà em có lộc ăn thật đấy! Thứ gì từ tay em làm ra cũng đều có hương vị đặc biệt.

Thụy Khanh cười:

- Phụ nữ khi có gia đình rồi thì phải thường xuyên vào bếp, lâu dần thì có kinh nghiệm thôi. Cũng không phải tài giỏi gì.

- Ai nói. Nấu ăn là cần có khiếu đấy. Dì anh nấu ăn rất ngon, kể cả bí đỏ anh ghét nhất dì nấu anh thấy cũng không phải không chấp nhận được. Nhưng bà ngoại anh thì vụng về lắm, đến luộc rau còn nát, đã thế còn đỏ lừ. Ông ngoại anh thường nói bà là chuyên gia chăn lợn. Vì thế tay nghề của dì anh được rèn từ nhỏ, mẹ anh thì giống bà, món mẹ anh nấu chỉ là ăn vào không ngộ độc thôi.

Thụy Khanh nghe anh kể với giọng hài hước cũng bị cuốn hút, cười không ngừng. Không khí giữa hai người duy trì thân thiết. Lương Trung Vũ hẹn giờ đến đón Thụy Khanh rồi hai người chia tay ở cửa phòng tập. Lương Trung Vũ không muốn hỏi đến người đàn ông của Thụy Khanh, cảm giác như bị mắc họng vậy. Bấm bụng nghĩ, mặc kệ lúc đó người kia có đi cùng không anh cũng phải tỏ ra bình thường, không thể gây rắc rối cho cô. Anh nhất định chỉ có thể coi cô là em gái.

Chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đối mặt, Lương Trung Vũ đúng hẹn đến cổng nhà Thụy Khanh đứng chờ.

Nghe tiếng còi xe, Thụy Khanh từ trong nhà đi ra. Cô luôn thích đúng giờ nên đã sẵn sàng từ lâu. Trước khi đi đã dặn dò Lâm Anh, My Anh một hồi rồi nên yên tâm để con ở nhà, hai đứa biết mẹ đi lấy xe ô tô mới về cũng vui vẻ chờ đợi, hứa sẽ ngoan ngoãn chỉ chơi trong nhà.

Lương Trung Vũ thấy Thụy Khanh đi một mình, nhất thời không nhịn được mà tươi tỉnh hơn, anh xuống xe mở cửa ghế phụ cho cô ngồi vào, ngó nghiêng một hồi, thấy chắc chắn chỉ có mình cô mới hỏi:

- Đi được chưa em?

- Dạ, đi thôi anh.

- Ừm.

Lương Trung Vũ khởi động xe liền phóng đi. Trên đường Thụy Khanh sực nhớ ra một chuyện, cô vội hỏi:

- Anh Trung Vũ, em có nói với anh là đặt xe màu trắng không nhỉ?

Lương Trung Vũ mỉm cười nhìn cô nói:

- Không có, em bảo toàn quyền anh lựa chọn.

- Ặc!!

- Sao thế? Có gì không ổn à?

- Không có gì, vậy anh đặt màu gì cho em thế?

Lương Trung Vũ cũng không trêu cô:

- Em mệnh thủy, chiếu theo ngũ hành thì kim sinh thủy nên anh chọn cho em màu trắng. Có được không?

Thụy Khanh thở phào, cô vỗ ngực:

- May quá, anh đặt đúng màu rồi. Nếu không về nhà lại khổ với My Anh.

- My Anh?

Lương Trung Vũ nhớ đó hình như là tên con của Thụy Khanh. Thụy Khanh nói:

- Vâng, là bé thứ hai của em. Con bé có tật xấu là đã thích gì thì thích bằng được, từ lúc nó nhận thức được đến nay, tất cả đồ dùng của con bé đều phải có màu trắng. Nếu mang xe về màu khác em không dám chắc con bé có đòi mang đi đổi hay không.

Lương Trung Vũ nghe cô nói về con, giọng thì chê trách nhưng không giấu được trong đó niềm hạnh phúc tràn đầy của người mẹ.

Nghe cô nói xong hai người cùng cười lên. Lương Trung Vũ nói:

- Con bé đáng yêu lắm. Con trai em tên là Lâm Anh nhỉ? Thằng bé mấy tuổi rồi?

- Lâm Anh bảy tuổi ạ, đang học lớp hai.

- Ồ, anh đúng là bị bất ngờ. Trước đây chưa bao giờ nghe em nói đến gia đình, anh lại tưởng em còn chưa lấy chồng.

Giọng Lương Trung Vũ có chút chua chát.

- Hình như đúng là chưa có lúc nào em nói. Nhưng phụ nữa ở tuổi em nào có mấy người chưa lấy chồng. Em thì cá biệt hơn chút thôi, lấy chồng sinh con sớm hơn chút chút.

Nói xong Thụy Khanh lại tự cười. Lương Trung Vũ nhìn cô, anh nói:

- Là người đàn ông kia có phúc!

Thụy Khanh chợt ngưng lại, rồi cười như tự giễu. Lương Trung Vũ thấy cô trầm mặc không nói nữa, trực giác cho anh biết có chuyện gì đó khác lạ. Nhưng lại không biết nên nói gì, sợ sai.

Thụy Khanh nhìn ra cửa sổ một lúc, cô cất giọng bình thản:- Không đâu, anh ta không tiếc phúc.

- Sao?

Lương Trung Vũ căng thẳng trong lòng, hỏi.

Thụy Khanh quay qua nhìn Lương Trung Vũ rồi lại nhìn ra đường phố tấp nập, cô chầm chậm nói:

- Anh Trung Vũ, thực ra em là người phụ nữ thất bại. Trước đây chưa bao giờ đề cập đến có lẽ là do em hèn nhát, em không dám nhìn thẳng vào thất bại của bản thân. Rằng em không phải là người thành công trong việc duy trì mối quan hệ tình cảm. Nhưng nay thì đã đỡ hơn rồi, không phải em phủ nhận là nó sẽ không tồn tại. Thực ra… em đã ly hôn rồi.

Lương Trung Vũ tâm thần như có ngọn sóng lớn đánh vào, mượn đèn đỏ trên đường dừng lại, bình tĩnh đôi chút. Thụy Khanh không để ý đến thái độ như sốc nặng của Lương Trung Vũ, cô đã không còn buồn nhiều về chuyện đã qua nữa, chỉ là đôi khi nghĩ đến vẫn có chút cảm khái, có chút không cam lòng mà thôi.

Lương Trung Vũ không hiểu cảm giác của mình lúc này là gì. Là vui mừng khi cô đã không là của người khác hay buồn cho cuộc sống không trọn vẹn của cô. Lại thấy căm ghét người đàn ông kia, ngay từ khi trông thấy người đó, anh đã thấy hắn không xứng với cô rồi. Hóa ra cảm giác của anh rất chuẩn!

Lương Trung Vũ lát sau mới lấy lại giọng của mình:

- Anh rất tiếc!

Thụy Khanh lắc đầu:

- Không sao, qua rồi ạ, em cũng đã không còn buồn nữa.

Lương Trung Vũ nhìn Thụy Khanh, giọng anh trầm hẳn:

- Anh ta thật không có mắt.

Thụy Khanh nghe anh nói thế thì bật cười, cô nói:

- Nếu anh thấy em một năm trước có khi anh không nói thế đâu.

- Sao chứ?

Lương Trung Vũ hơi bất ngờ, thắc mắc vì sao cô lại nói vậy. Thụy Khanh nói nhẹ tênh.

- Trước đây em rất béo, nặng hơn 70 cân cơ. Nên em bị ghét bỏ đấy.

Lương trung Vũ siết chặt tay lái, hỏi:

- Vậy em giảm cân vì anh ta sao? Hôm trước thấy cả nhà đi với nhau là đã hòa hợp rồi?

Thụy Khanh cười khổ, cô nói:

- Thời gian đầu có hơi sốc nên em giản cân nhanh. Sau em nghĩ, không vì ai thì cũng phải vì mình, nên em đi tập luyện. Nhưng đúng là giảm cân xong thì rắc rối kéo đến nhiều, vậy nên mới gặp anh.Lương Trung Vũ nghĩ đến hai lần mình gặp cô cũng cười, lại nghe Thụy Khanh nói tiếp:

- Em không hòa hợp với bố bọn trẻ, thất bại một lần là đủ, em không muốn mình treo cổ hai lần trên cùng một thân cây đâu. Hôm trước chỉ vì bọn trẻ nên em mới cho con đi chơi cùng bố chúng thôi.

Lương Trung Vũ nhìn Thụy Khanh thật sâu. Bây giờ cô có thể nói thản nhiên như thế, còn có thể nói đùa, nhưng không biết lúc trước đã chịu áp lực và uất ức đến thế nào mới vượt qua được. Trong lòng lại trào ra niềm thương xót, thứ tình cảm chỉ là cảm mến lâu nay như sâu hơn một bậc. Anh đột nhiên có một ham muốn được bảo về người phụ nữ này, muốn bao bọc cô trong vòng tay mình, muốn giành cho cô tình yêu thương mà cô đáng được nhận.

Hai người nói chuyện trên đường đi, chẳng mấy đã đến Showroom xe.

Thụy Khanh nhìn chiếc xe mới mà không kìm được sự vui vẻ trên khuôn mặt. Xem xét một hồi, Thụy Khanh nói với Lương Trung Vũ:

- Nó còn đẹp hơn trong hình anh cho em xem nữa! Cảm ơn anh, chiếc xe này em rất thích!

Lương Trung Vũ cũng thở phào, thật may là cô thích chiếc xe anh chọn. Nghe cô nói cũng chỉ cười, chiếc xe có giá một tỷ rưỡi anh chỉ cho cô đó là giá xe đời cũ từ hai năm trước. Chiếc xe này là bản đủ đã được cải tiến, cũng là chiếc xe mới nhất trong dòng Audi A5. Tất nhiên anh muốn dấu giá trị thực của chiếc xe thì cũng sẽ bố trí để cô không nghi ngờ, kể cả trên hóa đơn cũng chỉ có giá một tỷ rưỡi. Anh nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng.

- Ơn huệ gì chứ, coi anh là người xa lạ sao? Em thích là được rồi.

Thụy Khanh cười, có vài lời đôi khi nói ra là cần thiết mà. Nhưng thấy anh nói vậy cô cũng không khách sáo nữa, cùng anh hỏi vài thông tin với người bán hàng. Sau đó Thụy Khanh lấy thẻ ra thanh toán, số tiền lớn bằng 1/4 tài sản hiện có của cô. Nhưng của đáng tiền, Thụy Khanh vẫn cảm thấy tiêu mà không phí.

Sợ hai con đợi ở nhà lâu, thanh toán xong Lương Trung Vũ cùng Thụy Khanh lên xe mới lái về nhà. Lương Trung Vũ vẫn là người cầm lái vì Thụy Khanh còn chưa lấy bằng, xe của anh có một nhân viên lái theo sau hai người.

Lương Trung Vũ và Thụy Khanh vừa ra khỏi cổng showroom Trần Cường Việt đã nhận được thông tin từ quản lý cửa hàng kèm một vài bức ảnh chụp lưu niệm của hai người. Trần Cường Việt không khỏi nhướng mày, cười nhẹ nói thầm: “ Anh chàng này hóa ra cũng là anh hùng không qua được ải mỹ nhân.”

Cô gái trong ảnh nhìn trẻ trung nhưng lại toát ra phong vận thành thục, nụ cười không rực rỡ lại có thần thái điềm đạm, ăn vận nhẹ nhàng nhưng quý phái. Hóa ra gu của thằng bạn anh là thế này, chẳng trách sao những cô nàng trang điểm đậm, ăn mặc sành điệu, thời thượng trong những cuộc vui của bọn họ đến gần mà thằng này vẫn mặt không đổi sắc, chỉ cười ấm áp rồi dùng giọng điệu bình thản đuổi khéo người ta.

- “ Ai, cảm rồi đây!”

Trần Cường Việt cười hắc hắc, anh dám khẳng định bạn mình nảy mầm xuân thật rồi. Sở dĩ khẳng định là bởi vì trong mấy người bạn thân không ai không biết, Lương Trung Vũ này nhìn thì như là người ôn hòa nhất trong bọn họ, lúc nào đối xử với người ngoài cũng là dáng vẻ thân thiện. Nhưng để mà thực sự nhận được sự quan tâm của anh thì lại chẳng mấy ai, ngoài người thân thiết nhất trong gia đình Lương Trung Vũ ra, cũng chỉ có mấy thằng bạn vào sinh ra tử cùng đi lính năm đó là nhận được sự đối đãi thật tình. Bây giờ còn thêm cô gái này nữa.

“ Bù tiền để lấy xe đẹp hơn cho người ta mà không muốn để người ta biết, chẳng biết cậu đang tính toán cái gì?”

Trần Cường Việt bĩu môi, theo anh cái kiểu áo gấm đi đêm thế này là vô nghĩa nhất. Nhưng là suy nghĩ của bạn nên cũng chỉ làm người đứng xem. Đang nghĩ ngợi thì có điện thoại reo, Trần Cường Việt bắt máy, khóe miệng hơi mỉm cười.

- “ Sao hôm nay lại gọi cho anh giờ này? Em không bận sao?”

- “ Bận nữa cũng phải quan tâm ông xã mà, hôm nay chúng mình cắt cơm nhà nhé. Hẹn hò đi!”

Trần Cường Việt nhướng mày, rất vui lòng nói:

- “ Bà xã có lệnh, anh không dám không tuân. Em đang ở công ty à, giờ anh qua đón nhé.”

- “Vâng, anh qua đi, bye bye, lát gặp lại.”

- Ừm, bye, lát gặp.”

Chẳng quan tâm đến ai khác được nữa, Trần Cường Việt vơ áo khoác trên mắc mặc vội rồi ra thang máy xuống tầng lấy xe. Đã lâu rồi không hưởng khoảnh khắc yên bình với vợ, lòng anh phơi phới lao đến công ty vợ mình.

**

Vừa đi đường, Lương Trung Vũ vừa nói về các tính năng trên xe cho Thụy Khanh. Đàn ông không ai không có niềm ham mê xe cộ, Lương Trung Vũ cũng vậy, nên sự hiểu biết của anh về động cơ cũng như tính năng của các tiện nghi trang bị anh thuộc như nằm lòng.

Thụy Khanh chăm chỉ ghi nhớ những chỉ dẫn của anh, chiếc xe cô học ở trường dạy lái khác với xe của mình. Rõ ràng là xe của cô cao cấp hơn không chỉ là một chút, nên có khá nhiều điều cần ghi nhớ.

Về đến nhà đã gần 7h tối. Sau khi nhận được chìa khóa xe của Lương Trung Vũ từ tay nhân viên cửa hàng xe. Thụy Khanh nói với Lương Trung Vũ:

- Em đã dặn Lâm Anh nấu cơm rồi, giờ chỉ còn nấu một chút thức ăn là xong, anh vào ăn cơm cùng ba mẹ con em luôn nhé!

Lương Trung Vũ ngập ngừng:

- Như thế e không tiện, quấy rầy ba mẹ con em..

Thụy Khanh vội xua tay:

- Anh nói thế là lại thành khách sáo rồi, đáng lẽ em phải mời anh ăn tiệc lớn, nhưng muộn rồi nên đành để hôm khác.-/Cô cười dí dỏm: - Chẳng lẽ chê cơm rau em gái nấu sao?

Lương Trung Vũ tất nhiên là muốn chung đụng với cô nhiều hơn, không từ chối nữa, thuận theo câu nói trêu đùa của Thụy Khanh mà nhận lời.

Từ lúc biết cô đã ly hôn anh dường như đã tìm thấy một lối ra cho tình cảm của mình. Dù không biết cô có chấp nhận hay không, nhưng anh cũng muốn một lần tranh thủ, vì anh biết lòng mình muốn gì. Anh muốn có cô!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau