CUỘC SỐNG MỚI - LY HÔN VẪN PHẢI SỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cuộc sống mới - ly hôn vẫn phải sống - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Nhà mới

Đúng một tuần, nhà mới hoàn công. Thụy Khanh dẫn hai con đến nghiệm thu.

Không làm cô thất vọng, mọi thứ sau khi lắp đặt thu được hiệu quả đúng như mong muốn. Nhỏ như thiết bị chiếu sáng đến lớn như thiết bị đồ điện tử trong nhà cô đều vừa lòng.

Căn nhà xây theo một mẫu chung với cả khu. Nhà Thụy Khanh lợi thế vì hai mặt giáp đường nên mặt bên có thêm thiết kế ban công đặc biệt hơn. 90m2 còn lại được kiến tạo thành sân vườn rất đẹp với cây cảnh, hoa cỏ xung quanh. Cổng nhà làm vòm khung sắt, tương lai cây hoa hồng leo sẽ biến khung cổng này trở nên rất thi vị. Vào trong nhà, phòng khách rộng, thoáng, lấy ánh sáng thiên nhiên đầy đủ. Bộ sofa màu kem mềm rộng đặt giữa phòng khách rất ấm áp mà sang trọng, rèm cửa màu trắng phối với hoa nhí màu tím, tạo cảm giác không gian rộng, lại nhẹ nhàng thoải mái. Mặt tường trang trí bằng những kệ gỗ, đèn nghệ thuật và bình hoa mang lại hiệu ứng thị giác.

“Căn bếp là thiên đường của phụ nữ” nói vậy chẳng sai khi Thụy Khanh nhìn thấy căn bếp trong nhà mới của mình, chỉ ba từ thôi: đẹp, sang và tiện. Lầu một có phòng khách, phòng bếp, một gara để xe cùng với một toilet, cầu thang bố chí hợp lý khiến ngôi nhà 90m2 trông rộng rãi thoáng đãng.

Phòng Thụy Khanh ở lầu 2, bên cạnh là phòng để quần áo có cửa thông với phòng tắm và phòng ngủ, rất tiện lợi. Trong phòng là bộ giường tân cổ điển màu trắng ngà, ga gối bằng chất liệu cotton lụa màu tím đậm, sờ vào cảm giác lành lạnh, trơn mềm, cạnh giường là bàn trang điểm. Tường phòng ngủ màu trắng, rèm cửa màu tím nhạt có hoa văn cúc trắng che đi ánh nắng bên ngoài khung cửa sổ rộng. Theo sở thích của Thụy Khanh là sang trọng, trang nhã.

Phòng My Anh đối diện phòng Thụy Khanh, cấu tạo không khác mấy với phòng của mẹ, nhưng gam màu chủ đạo của phòng con bé là hồng và trắng, đúng như căn phòng của một công chúa, khiến con bé nhìn là thích, ríu rít muốn chuyển đến ở ngay. Vì My Anh còn chưa cần dùng đến phòng để quần áo nên Thụy Khanh sắp xếp phòng đó thành phòng làm việc cho mình, bên trong đã đầy đủ bàn ghế và các thiết bị cần thiết.

Phòng Lâm Anh ở trên lầu 3, cấu tạo tương tự như hai phòng ngủ dưới lầu, ở giữa là chiếc giường rộng có màn treo, cửa sổ sát đất bằng cả mặt tường đón ánh sáng rực rỡ cho cả căn phòng. Rèm che chống nắng màu xanh nhạt điểm hoa văn trúc.Tường sơn chủ đạo màu xanh trắng, đậm nhạt đan xen nhìn rất thoải mái, bàn học kèm giá sách rất phù hợp với thân thể nhỏ của cậu nhóc bây giờ. Ngoài ra còn có kệ để đồ chơi, tủ áo âm tường và vài món đồ trang trí lặt vặt khác.

Tầng 3 còn có một phòng giành riêng làm gian thờ cúng theo phong tục và một phòng nhỏ dùng chứa đồ lặt vặt.

Thụy Khanh rất vui lòng thanh toán cho công ty thiết kế lắp đặt nội thất này cả thảy 550 triệu. Sau đó chuẩn bị cho việc dọn nhà.

Thụy Khanh thông báo cho bố mẹ việc cô chuyển nhà mới, nhưng không nói đổi nhà mà chỉ nói cô bán chỗ cũ mua chỗ mới cho tiện việc học hành của con cái và đi lại của cô.

Ông Vinh, bà Hòa nghĩ rằng con gái ở nhà cũ sẽ nhớ mãi chuyện đau khổ, chuyển nhà mới cũng tốt, không có bóng dáng của những thứ quen thuộc sẽ làm Thụy Khanh nhanh chóng quên đi. Thấy con gái nói sẽ nhanh chóng chuyển nhà, bà Hòa vội vàng tìm thầy phong thủy mình quen xem ngày giờ. Bà báo cho Thụy Khanh có thể chuyển nhà vào ngày 16 tháng 11 cùng chi tiết các lễ lạt phải sắm. Thụy Khanh thấy mẹ cẩn thận như vậy cũng chiều theo ý bà.

Những vật dụng trong nhà trừ những thứ đã dùng quen và quần áo ra, Thụy khanh không mang theo thứ gì. Tất cả đều để công ty đồ cũ mang đi thanh lý vì Anh Tuấn cũng đề nghị như vậy, cậu ấy nói sẽ bố chí căn nhà này phù hợp với yêu cầu tiện nghi của sếp cậu ấy. Tất nhiên vị đại gia kia sẽ không dùng lại đồ cũ rồi!.

Nhìn căn nhà trống trơn, Thụy Khanh có hơi thất lạc. Nơi đây đã từng là căn nhà hạnh phúc của cô, cô nuôi lớn Lâm Anh ở đây, sinh My Anh ở đây. Từng đồ, từng vật đều là năm tháng tích lũy dần mà có. Bao nhiêu tâm sức bỏ ra, nay bỏ đi hết cũng thật tiếc. Nhưng căn nhà mới nếu để đồ cũ sẽ lệch nhịp, cũng như cuộc sống mới này, nếu để những chuyện cũ tồn tại sẽ chẳng an. Đến lúc buông bỏ hết tất cả rồi, những vấn vương sót lại cũng theo tiếng thở dài mà tan đi hết. Sạch sẽ, thanh thản!.

**╭(╯^╰)╮**

Bà Hòa thuyết phục chồng đón thầy phong thủy xuống thủ đô để làm lễ đầy đủ cho con gái vào nhà mới. Ông Vinh không quá tin nhưng thấy con gái đã qua một lần đò, vợ lại nói toàn những điều cấm kị nếu mắc phải không tốt nên cũng xuôi theo. Sáng sớm hôm ấy cả hai ông bà cùng thầy phong thủy xuất phát.

Mất hơn một giờ chạy xe, đến nơi mới hơn 7h sáng, còn kịp ăn điểm tâm rồi vào làm lễ lúc 8h. Xong xuôi tất cả cũng đã 11h trưa, tất tả chạy đi chạy lại phục vụ khóa lễ khiến Thụy Khanh mệt phờ. Âu cũng là cầu cái an tâm vậy, an ủi bố mẹ già vất vả lo lắng cho cô.

Thụy Khanh giữ bà Hòa ở lại. Ông Vinh còn phải đưa thầy phong thủy về, hẹn 18 sẽ đưa cả nhà Thụy Nam xuống, vừa mừng vào nhà mới vừa đón sinh nhật Lâm Anh.

Ngày 18 tháng 11 hôm ấy, trời lạnh nhưng có nắng, ấm áp rực rỡ như nụ cười của Lâm Anh vậy. Cu cậu hôm nay mặc bộ comple màu lông chuột, bên trong mặc áo len đen cao cổ, tất trắng giày đen.

- Chà, rất oách!

Bà Hòa chậc chậc khen ngợi cháu ngoại, My Anh cũng xúm lại ôm cổ anh trai đòi hôn một cái làm bà Hòa và Thụy Khanh ôm bụng cười. Hôm nay My Anh cũng rất xinh đẹp, cô bé chọn cho mình chiếc váy trắng bằng voan xếp tầng, bồng bềnh xòe ra, khoác bên ngoài một chiếc áo lông trắng thân ngắn dài tay. Trên đầu còn đeo chiếc bờm có vương miện nhỏ xinh, tóc buộc hai bên, môi hồng răng trắng, mắt đen to tròn, thỉnh thoảng lúng liếng yêu không chịu được, như một cô công chúa nhỏ trong truyện cổ tích.

Thụy Khanh bỗng có ý muốn chụp ảnh, Lấy điện thoại ra, đầu tiên là chụp toàn cảnh mặt tiền căn nhà mới, rồi nhờ một anh lao công đang làm công việc cắt tỉa cây gần đấy chụp cho bốn người một tấm. Rồi cô lại chụp cho hai đứa con mình, lại selfie nhí nhố với nhau. Đến lúc chụp hết các góc cạnh rồi xem lại mới thấy hóa ra cả nhà mình ai cũng ăn hình.

Cô chọn ra mấy tấm rồi bấm đăng lên trang facebook của mình kèm theo một caption: [ Đi sau nên tụt lại rồi. Phải chạy thôi! chúc mừng sinh nhật con trai yêu của mẹ!! <3 ↖(^w^)↗ ] [hình ảnh] [hình ảnh]…

Đây là lần rất hiếm hoi cô đăng fb, trước đây lập cũng là theo phong trào cùng chị em, sau là phục vụ cho công việc. Nên trang cá nhân của cô gần như sạch sẽ, chỉ có vài bài tâm đắc trên mạng được cô chia sẻ về đọc. Vì vậy cô mới đăng một câu như thế, đã tụt so với mọi người nhiều thứ, thua thiệt thấy rõ rồi, đổi mới con người, đổi mới tư duy chút thôi.Đăng bài xong, Thụy Khanh cất máy đi, dặn hai con chơi với nhau trong phòng khách để cô và mẹ vào bếp nấu ăn.

Thụy Khanh hôm nay chỉ mời sáu chị em cùng phòng kế toán, một nhà ba người Huyền Linh và bố mẹ cùng vợ chồng em trai mình. Thức ăn mua từ hôm trước, sơ chế và để bảo quản trong tủ lạnh. Tuy Thụy Khanh không biết nấu nhiều món lắm, nhưng món ăn cô nấu ra có hương vị khá tốt, ít ra cô thấy hai đứa con cô ăn rất nhiệt tình. Cô chuẩn bị làm mấy món đơn giản thuộc sở trường của mình như: Tôm chiên trứng muối; thịt bò lagu ăn kèm bánh mì; sườn xào chua ngọt; gà xé phay làm nộm chua ngọt ăn rất có khẩu vị, cộng thêm mấy món rau như súp lơ xanh luộc kèm cà rốt, canh khoai trứng, salat rau mầm cà chua bi.. không quá ngấy mỡ mà vẫn làm bữa ăn phong phú ngon miệng.

10h sáng mới thấy ông Vinh cùng vợ chồng Thụy Nam xuống đến nơi. Khỏi phải nói biểu cảm kinh ngạc của Thụy Nam lúc nhìn thấy chị gái mình. Nói là chòng mắt rơi ra cũng chẳng ngoa, mồm anh há hốc làm cả nhà cười ha hả. Thụy Khanh hôm nay mặc chiếc váy len dài đến gót chân màu đỏ rượu, tóc buộc cao, khuôn mặt không trang điểm vẫn đẹp bức người. Thân hình sau năm, sáu tháng giảm cân tích cực đã thon thả như thời con gái. Thụy Khanh nhìn thằng em biểu cảm thế kia cũng có chút kiêu ngạo, nó chê cô là bà bán thịt đó, cô không quên đâu.

Thụy Nam bỗng làm một hành động mà cả nhà bất ngờ. Anh bước từng bước đến trước mặt chị gái rồi dang hai tay ra ôm chầm lấy cô. Đã lâu rồi không có hành động thân mật với em trai, cô nhớ là từ ngày cô lấy chồng nó ôm cô một cái như thế, thật chặt mà chẳng nói gì, giờ lại có hành động này khiến mắt cô có chút cay cay. Một lúc lâu Thụy Nam mới buông ra nói:

- Chào mừng chị trở lại, chị gái xinh đẹp!

- Cảm ơn em trai!

Thụy Khanh cảm động nói.

- May quá chị đã trở lại thế này, không thì em sẽ nghi ngờ bố mẹ ôm nhầm con của bà bán thịt về mất.

Bao nhiêu cảm động tan biến hết, Thụy Khanh đen mặt hét “ Thằng ranh!”. Làm cho ông Vinh, bà Hòa và Phương Chi cũng phải lắc đầu. Hai chị em nhà này gặp nhau mà không chành chọe là không được.

Ông Vinh và Thụy Nam đi một vòng các phòng trong nhà rồi ngồi dưới trông lũ trẻ, ba người phụ nữ bận rộn dưới bếp. 11h khách khứa đến đủ, buổi tụ họp diễn ra vui vẻ, đầm ấm, các món ăn đưa lên được khen nhiệt tình, mấy chị em còn đua nhau hỏi công thức để về nấu cho gia đình mình ăn.

Lúc ăn cơm xong ngồi nói chuyện ở phòng khách, Huyền Linh tính tình hoạt bát rất nhanh đã quen thuộc với hội chị em văn phòng của Thụy Khanh, nói chuyện cũng thoải mái.

Huyền Linh la hét cũng muốn ở ngôi nhà thế này, liền bị Thụy Khanh nói ẩn ý:

- Em chỉ cần gật đầu, chắc sẽ ở hẳn căn biệt thự đơn lập ở khu A có giá hơn mười tỷ ấy chứ. Đâu có như dân đen nhà chị.Huyền Linh chẳng thấy ngại ngùng, cô thản nhiên nói:

- Chị nói đúng, có lẽ em nên cho thêm điều này vào lí do xuy xét.

Thụy Khanh buồn cười, con nhóc này nói nghe thản nhiên thế, chẳng biết suy nghĩ thật sự có phải như thế không?!

Liên Nhi nghe có mùi lạ nên xúm vào hóng, hai cô nàng này cùng tuổi, bắt sóng nhau rất nhanh, chẳng mấy đã chụm lại với nhau tâm sự, thỉnh thoảng lại cười ha hả.

Sau bữa liên hoan vui vẻ, khách và chủ đều hài lòng đưa tiễn nhau ra về.

___---___

Có một người ở Thành Nam xa xôi, lúc này mới có thời gian nghỉ một chút. Anh ta mở máy theo thói quen lướt qua facebook, nhàm chán đọc mấy cái tin, thấy vô vị, đang định thoát thì bỗng dừng lại. Anh ta nhìn chằm chằm vào mấy tấm ảnh trên màn hình [một ngôi nhà mới, khang trang đẹp đẽ] [một người phụ nữ xinh đẹp ngồi trước cửa nhà trong ánh nắng bình minh][một nhà ba mẹ con ôm nhau ấm áp].

Đây là facebook của Thụy Khanh!

Một tháng không gặp, cô ấy hoàn toàn trở lại hình ảnh người con gái mà anh ta khổ công theo đuổi hồi đại học, xinh đẹp, lạnh nhạt, kiêu sa. Lại khiến tim anh ta nhảy lên bang bang. Cùng hai đứa con mới mấy ngày trước anh ta còn gọi điện nói chuyện đang diện quần áo đẹp như công chúa, hoàng tử.

Kéo xuống đọc bình luận, thấy có mấy người bạn comt “ Chúc mừng người đẹp sang nhà mới.” “ Chúc mừng Lâm Anh tròn 7 tuổi” “ Trời ơi ba mẹ con nhà này khiến tôi gato quá đi, giá trị nhan sắc bậc nhất.” “…”…

Cô ấy chuyển nhà mới? Mấy hôm trước gọi video với con trai đâu có thấy nói gì, vẫn ở nhà cũ mà. Mà anh ta quên mất, hôm nay là sinh nhật của Lâm Anh. Ảo não vỗ trán, bận quá nên quên, anh ta muốn gọi điện thì thấy đã 10h15 rồi. Giờ này Thụy Khanh đã cho hai con đi ngủ. Đành nhịn đến hôm sau vậy.

Đang ngắm nhìn thì có người đến vỗ vai, hóa ra là cậu nhân viên làm cùng. Cậu ta nhìn thấy ảnh trên màn hình chợt hét lên:

- Oái, cô này đẹp thế, tưởng anh ngồi một mình làm gì hóa ra ngồi ngắm gái đẹp. Bạn gái anh à?

Cậu ta vồn vã hỏi một hồi, Hữu Văn giả vờ từ tốn nói:

- Bạn gái gì đâu, vợ con tôi đấy.

Cậu nhân viên trợn mắt, vừa như bất ngờ, vừa lại không tin:

- Thật hay giả vậy ạ, cô ấy trẻ thế đã có chồng có con rồi á?

Hữu Văn tức điên, đập cậu ta một cái:

- Cậu có nghe trọng tâm không thế hả? Đây là vợ tôi, con tôi, giả được sao?

Cậu nhân viên la hét lần nữa, vội gọi mấy anh em đang ngồi gần đó đến xem hình vợ con của sếp mình. Hữu Văn thấy mọi người xuýt xoa khen ngợi vợ con mình, lòng khấp khởi hãnh diện. Nhưng anh ta quên mất, anh ta ly hôn rồi.

Chương 17: Bị quấy rối

Trong thời gian đợi sửa nhà, Thụy Khanh đã tranh thủ làm thủ tục chuyển trường cho hai con.

Thứ hai, ngày 19 tháng 11, Thụy Khanh sáng sớm đã chuẩn bị mọi thứ cho các con vào lớp học mới. Sợ các con chưa quen cô còn dặn dò tỉ mỉ:

- Lâm Anh, My Anh, các con đến lớp mới sẽ có thầy cô mới, các bạn mới. Nhưng các con đừng sợ nhé, làm quen dần dần. Nếu có ai bắt nạt các con thì phải ngay lập tức nói với cô giáo, rồi về nói với mẹ nghe chưa? Còn nữa, bữa trưa phải ăn hết xuất cơm của mình, không được để thừa. Rồi phải ngủ một giấc thật ngon, không được trốn ngủ bla..bla..

Lâm Anh thấy buồn cười lắm. Mẹ lúc nào cũng dặn đi dặn lại những điều này, nhưng hình như mẹ quên mất, hôm sau lại dặn. Song cậu lại rất vui lòng đứng nghe, cậu thích mẹ quan tâm lo lắng cho hai anh em cậu. Thích mẹ mỗi sáng cười tươi rồi hôn tạm biệt cậu khi cậu đi vào lớp, những lúc như thế cậu rất hạnh phúc. Nghe mẹ nói hết, Lâm Anh mới nói:

- Mẹ, con nhớ rồi ạ! Mẹ yên tâm, sẽ không ai bắt nạt chúng con đâu.

Nghe con trai nói thế Thụy Khanh mới dừng lại, kiểm tra thêm một lần nữa, thấy không có quên thứ gì mới dắt hai con đến trường. Từ nhà đến trường chỉ mất vài phút đi bộ nên Thụy Khanh không đi xe máy. Mấy ngày nay vì chuyển nhà bận rộn nên cô không đi tập, đến nơi mới này cô cũng chưa tìm được phòng tập. Đi bộ thế này coi như là rèn luyện buổi sáng, hai đứa cũng rất thích. Dọc đường đi Lâm Anh nói:

- Mẹ ơi, sau này quen rồi con với em sẽ tự đi bộ đi học được không, mẹ sẽ không mất thời gian đưa đón chúng con nữa.

Thụy Khanh nghĩ rồi nói:

- Để mấy hôm xem thế nào đã nhé, mẹ còn chưa biết an ninh ở đây ra sao, đường đi có nhiều xe hay không. Mẹ đưa đi mấy hôm đã, nếu an toàn mẹ sẽ để con tự đi bộ. Chỉ sợ My Anh đi nhiều mỏi chân thôi.

My Anh nghe mẹ nhắc mình thì nói:

- Mẹ, My đi được, My sẽ đi bộ với anh.

Thụy Khanh nghe giọng như họa mi của con gái nói thì yêu không thôi, hôn cái mặt kiêu kì của con gái một cái cô nói:

- Được rồi, để cho con mấy ngày liền đi bộ xem thế nào đã. Bao giờ quen rôi mới quyết định cho các con đi.

Coi như cho con tự lập cũng rất tốt, cô không phản đối. Ngày xưa cô cùng em trai đều toàn tự đi bộ đi học, còn phải đi bộ ba cây số mới đến trường ý chứ. Chỉ là bây giờ cha mẹ lo lắng nhiều thứ nên mới phải đưa đón con đến trường.

Trước tiên đến trường mầm non của My Anh, thủ tục đã làm xong, cô giáo liền đưa My Anh đến nhận lớp. Thụy Khanh và Lâm Anh đứng nhìn một lúc thấy con bé chỉ lạ lẫm nhìn quanh một chút thôi, không có vẻ gì là sợ sệt mới yên tâm. My Anh cũng thấy mẹ và anh bên ngoài, còn rất vui vẻ cười vẫy tay với hai người.

Thực ra cũng là do tâm lý của bậc làm cha mẹ luôn lo lắng cho con, chứ My Anh nhà ta rất có tư chất chị đại. Con bé kiêu ngạo bẩm sinh, nhỏ nhưng có suy nghĩ độc lập, có chủ kiến. So với những bé cùng tuổi già dặn hơn một chút, nên đến lớp chẳng mấy mà đã có mấy cái đuôi theo sau, hoàn toàn lấy My Anh xinh đẹp như công chúa nhà ta làm đầu trò.

Trường tiểu học Quốc tế Green nằm ngay bên cạnh trường mầm non Quốc tế Green, mấy bước chân là hai mẹ con đã đến rồi. Cổng trường cũng có nhiều phụ huynh đưa con đến, người đi ô tô sang, người đi xe máy đẹp, ăn mặc trên người đều là đồ hiệu sang chảnh. Cũng không bất ngờ, bởi khu này tất cả đều là người có tiền mới vào ở. Dù sao giá một căn nhà cũng cao hơn nhiều so với mức thu nhập trung bình của người dân. Mà một ngôi trường giáo dục theo phương thức Quốc tế hóa, chất lượng tốt sẽ khiến cho các bậc phụ huynh có điều kiện đưa con tới học.

Đưa con tới lớp 2c trên lầu 2 của nhà A, lúc này vẫn chưa vào học nên hai mẹ con đợi ở cửa lớp. Có bạn nhỏ rất thú vị, thấy hai mẹ con Thụy Khanh thì đến gần hỏi thăm. Thụy Khanh liền đáp lại, hỏi ra mới biết, hóa ra bạn gái nhỏ này là lớp trưởng lớp 2c, cô liền kéo Lâm Anh đang lạnh nhạt đứng bên cạnh mình, giới thiệu:

- Đây là bạn nhỏ Hải Yến lớp trưởng lớp mới của con, con làm quen với bạn đi.

Lâm Anh là đứa trẻ nghe lời mẹ, cậu mở miệng:

- Chào bạn, mình tên là Lâm Anh.

Thấy con trai nói thế rồi thôi, Thụy Khanh cười:

- Lâm Anh mới chuyển trường đến đây, có nhiều bạn mới không biết, nhiều chuyện mới không rõ, Hải Yến giúp đỡ bạn với nhé.

Cô gái nhỏ nhanh nhảu đáp, rất có phong thái của một leder:

- Dạ, cô yên tâm ạ, lớp chúng cháu đều rất ngoan, các bạn đều rất thân thiết.

Rồi cô gái nhỏ kéo Lâm Anh đi vào lớp giới thiệu với các bạn đã đến. Lâm Anh bị kéo áo quay đầu nhìn mẹ, thấy mẹ gật đầu cười mới bước đi theo.

Đúng như Hải Yến nói, các bạn nhỏ rất nhanh đã làm quen nhau. Mấy phút sau có tiếng chuông báo, các bạn nhỏ đều ngồi vào chỗ của mình, Lâm Anh khoác cặp đứng đó hơi lúng túng. Thụy Khanh liền dắt tay con ra ngoài đợi cô giáo, việc chính thức giới thiệu còn phải để cô nói.

Rất nhanh chóng, cô giáo chủ nhiệm lớp cũng đến ngay sau đó, thấy mẹ con Thụy Khanh đứng ở cửa liền cười tươi chào:

- Hôm nay nghe cô hiệu trưởng nói là có bạn học sinh mới. Chắc là bạn nhỏ đẹp trai này rồi.

Rồi cô giáo nhìn Thụy Khanh:

- Chị là Chu Nguyệt, giáo viên chủ nhiệm lớp 2c, em là chị hay là dì của bé vậy?

Thụy Khanh hơi ngượng ngùng:

- Chào chị ạ, em là Thụy Khanh, là mẹ của Lâm Anh ạ.

Cô giáo hơi bất ngờ:

- Ồ, không nghĩ mẹ Lâm Anh lại trẻ như vậy. Nếu thất lễ em bỏ qua nhé.

- Không có gì đâu ạ, chị quá lời. Hôm nay ngày đầu tiên cháu đến lớp, mong được cô giáo chỉ bảo cháu nhiều hơn, để cháu sớm hòa đồng với các bạn ạ.

- Đó là việc chị phải làm mà. Nào, Lâm Anh, chào mẹ chúng ta vào lớp thôi.

Cô Chu Nguyệt vỗ vai Lâm Anh, cậu buông tay mẹ ra, vẫy vẫy:
- Con chào mẹ, con vào lớp đây, mẹ đi làm đi, đừng lo lắng!

Cả Thụy Khanh và Chu Nguyệt đều cười, đứa bé thật hóm hỉnh. Chào tạm biệt rồi Thụy Khanh cũng xuống lầu, về nhà chuẩn bị đi làm. Nơi này gần chỗ làm hơn, cô chỉ mất nửa thời gian so với lúc trước để đi đường nên cũng thong thả.

- --__---

Pha một bình nước trà mật ong chanh cho vào bình giữ ấm rồi mới dắt xe ra ngoài. Đến công ty, vừa mới cởi được chiếc áo khoác ra đã nghe Liên Nhi kêu lên:

- Chị Thụy Khanh, chị xem này, ba mẹ con chị Hot lắm rồi đấy.

Rồi cô nàng ì xèo một chập, hóa ra hôm qua Thụy Khanh up facebook, cô nàng Liên Nhi thấy đẹp quá nên share, kèm một lời hâm mộ. Sáng nay mở ra đã thấy bạn bè của cô nàng hỏi thăm rần rần về chị gái xinh đẹp của Liên Nhi cùng hai đứa nhỏ đáng yêu, rồi thoắt cái facebook của Thụy Khanh lượt theo dõi đã tăng lên nhanh chóng. Liên Nhi than thở:

- Bạn bè em có hơn 2000 người, lượt theo dõi em cũng gần 1k, thế mà đăng ảnh lên chỉ nhận được 600 like là nhiều. Chị xem, em vừa chia sẻ ảnh chị với Lâm Anh, My Anh đã nhận được 1k like rồi. Em sâu sắc ghen tị đấy!

Thụy Khanh dở khóc dở cười, lườm cô nàng, nói:

- Những thứ phù phiếm này em để ý làm gì chứ. Có thêm được miếng thịt nào đâu?

- Haizz.. chị không hiểu được đâu, thời buổi này, người ta đua nhau từng like một đấy.

Liên Nhi là điển hình của cần “net” không cần “cơm”, lúc nào hết việc là lại cắm mặt lướt facebook. Đi nơi nào cũng chụp check-in, 3G lúc nào cũng phải đăng ký gói Big. Vì vậy cái việc ngồi đếm like của cô ấy cũng là rất bình thường.

Thụy Khanh không để ý, gần cuối năm rồi, dữ liệu giấy tờ phải hoàn thiện hết để đến khi làm báo cáo tài chính mới không lóng ngóng tay chân. Ngoài việc công ty, cô còn phải lo việc nhận thêm nữa nên không có thời gian cho những việc cô cho là không quan trọng.

Đang làm việc chăm chú, chị Thúy trưởng phòng đến bên bàn Thụy Khanh gõ xuống:

- Cộc..cộc..

Thụy Khanh ngẩng đầu, chị Thúy nói:

- Em chuẩn bị chút, theo chị và sếp tổng đi gặp khách hàng. Có vài hạng mục phải tính toán thêm. Không cần mang tài liệu gì đâu, giấy bút máy tính đi theo là được. Mau lên, mười phút nữa xe đợi dưới tầng hầm.

- Dạ, vâng, em xong ngay đây ạ.

Thụy Khanh vừa nói vừa thu dọn giấy tờ cẩn thận, cất không xót thứ gì trên bàn mới cầm giấy, bút, máy tính cho vào túi xách của mình rồi lấy áo khoác trên mắc mặc vào đi ra ngoài.

Địa điểm gặp mặt là một nhà hàng Món Việt trên phố P. Khi Thụy Khanh cùng hai sếp của cô đến nơi thì đối tác đã ngồi vào bàn đợi. Trong phòng là một người đàn ông trung niên, dáng người bệ vệ- là giám đốc công ty đối tác, một cô gái trẻ ăn mặc thời thượng –là thư ký và một người đàn ông hơn 30 tuổi ăn mặc chải chuốt- là nhà thiết kế của công ty họ. Thấy đoàn Thụy Khanh vào cả ba người đều đứng lên bắt tay giới thiệu. Rồi ngồi vào bàn bắt đầu bàn bạc công việc.

Công ty Thụy Khanh làm về da, chuyên cung cấp da và các sản phẩm về da. Từ da nhập khẩu đến da thuộc trong nước. Các mặt hàng công ty cô sản suất gồm túi sách, cặp da, giầy da. Chiếm thị phần khá lớn, được tin dùng. Công ty đối tác lần này chuyên sản xuất đồ nội thất bằng da, đã ký hợp đồng tuần trước. Nhưng nay nhà thiết kế của công ty họ là người đàn ông hơn 30 tuổi kia, anh ta muốn thay đổi một số chi tiết nên cần hai bên gặp mặt, tính toán lại giá thành cũng như số lượng hàng để ký hợp đồng bổ xung.

Những việc xã giao Thụy Khanh không để ý đến, mẫu hàng đã có trợ lý cầm theo, cô chỉ làm tốt công việc tính toán và báo giá theo barem của công ty là được.

Bàn chuyện xong đã đến giờ cơm trưa, hai bên hẹn ở chỗ này tất nhiên là sẽ cùng nhau ăn một bữa. Thụy Khanh đã ăn tương đối, cô xin phép đi rửa tay.
Thụy Khanh thu thập xong ra khỏi phòng vệ sinh nữ, cô đi theo đường cũ để về phòng bao, qua hành lang thì bất chợt nhìn thấy người đàn ông làm thiết kế của công ty đối tác. Khi giới thiệu cô cũng không để ý đến tên người này, chỉ nhớ chức vụ. Cô hơi mỉm cười rồi gật đầu chào hỏi theo hình thức. Người đàn ông này thấy cô thì đứng thẩng dậy chắn trước cô. Anh ta nhìn cô cười, con mắt nheo lại đánh giá khiến Thụy Khanh cảm thấy không thoải mái.

Dừng lại một chút, cô bước dịch sang bên trái để đi, ai ngờ anh ta cũng bước sang chặn lấy. Biết mình bị tiểu nhân trêu ghẹo rồi, cô nói câu trần thuật:

- Xin lỗi, anh chắn đường của tôi rồi.

Anh ta bật cười, nhìn thẳng khuôn mặt xinh đẹp của Thụy Khanh rồi nói:

- Anh để ý đến em ngay từ lúc em bước vào cửa. Cảm thấy chúng ta nhất định là sẽ rất hợp với nhau đấy, kết giao với anh nhé.

Thụy Khanh nhíu mày, người này thật sỗ sàng, có kiểu trắng trợn thế này sao?

- Tôi không hợp với anh đâu, tôi đã có chồng con rồi.

Dù gì cũng là đối tác, cô không muốn quá căng thẳng nên lời nói có ý giải thích.

- Không đúng, đừng từ chối anh qua loa thế chứ, anh có để ý, tay em không đeo nhẫn.

Thụy Khanh hơi mất kiên nhẫn:

- Không đeo nhẫn không có nghĩa là chưa có chồng. Tôi không có lý do gì phải nói dối anh. Anh tránh ra cho tôi đi.

- Người đẹp, đừng nóng. Em không muốn công ty em làm ăn nữa à, anh rất có tiếng nói đấy trong công ty đấy, ngoan ngoãn nghe anh thì sẽ được nhiều thứ.

- Tôi bán sức lao động cho công ty chứ không bán thân cho công ty. Anh không thấy lấy việc công ra uy hiếp là rất hợm hĩnh sao?

- Anh không uy hiếp, anh đang dụ dỗ em mà. Người đẹp, em muốn gì anh cũng sẽ chiều. Không lâu dài thì một đêm thôi, nhé!

- Vô sỉ! Cút ngay.

Thụy Khanh trước giờ chưa từng gặp trường hợp gạ tình như thế này bao giờ, cô vô cùng tức tối, chẳng thèm giữ thể diện gì nữa, vừa bước đi, anh ta giữ tay cô lại.

- Đừng vội, tôi đã cho em đi đâu.

- Buông tay!

Tập Gym nửa năm không phải chỉ chơi, cô đang định đá vào chân anh ta thì có người nắm vai người đàn ông kia kéo anh ta ra sau.

- Á, á..

Bị đau, anh ta kêu oai oái liền bỏ tay Thụy Khanh ra. Một giọng đàn ông trầm ấm cất lên:

- Đối xử thô bạo với phụ nữ thế là không nên đâu.

Tên kia ngượng quá hóa giận, trước mặt người phụ nữ mình muốn lại bị mất mặt.

- Liên quan gì đến mày, xía vào chuyện người khác thì nên à?

Lương Trung Vũ cười nhẹ, mặt không thay đổi, tay bóp mạnh hơn vào hõm vai người đàn ông khiến anh ta đau điếng, cong dần người ra sau. Thuận thế Lương Trung Vũ thả tay ra khiến tên kia mất dựa ngã đập mông xuống đất.

- Ui da, mày, mày nhớ mặt tao đấy.

Cay cú nhìn người đàn ông to cao, lực tay mạnh như thế cũng biết là người có nghề. Không làm gì được, tên kia lồm cồm bò dậy, vừa chạy lấy người vừa nói đổng.

Thụy Khanh nhìn Lương Trung Vũ. Cô hơi cúi người rồi nói:

- Cảm ơn anh đã giúp tôi!

Lương Trung Vũ nhìn người phụ nữ, khuôn mặt xinh đẹp của cô hiện ra trước mắt khiến anh hơi sửng sốt. Trong lòng như có gì đó chạm nhẹ một cái. Anh cười:

- Không có gì. Phụ nữ cần được bảo vệ.

Thụy Khanh cười gượng:

- Cảm ơn! Vậy tôi xin phép đi trước.

Cô gật đầu với anh một cái rồi quay người đi.

Không muốn vào phòng nhìn thấy mặt tên kia nên lấy điện thoại gọi cho chị Thúy, nói rằng cô sẽ ở ngoài chờ. Còn việc tên kia nói gì bên trong hay không cô không quan tâm.

Chương 18

Cửa phòng VIP mở ra, Lê Nguyên Thắng ngó thấy bạn mình đang đứng nhìn theo bóng lưng một phụ nữ. Cười ẩn ý:

- Sao đứng ngẩn ngơ một mình thế?

Anh khoác vai bạn mình, nói tiếp:

- Cảm rồi à, chạy theo xin số thôi, thích là phải nhích, trâu chậm uống nước đục đấy.

Lương Trung Vũ có hơi thất thần vì cảm xúc thoáng qua lúc nãy. Nhưng không muốn nói nhiều, anh quay sang nhìn thằng bạn đang treo nụ cười khiêu khích, nói:

- Không phải lo việc của tôi, ông cứ lo cưa đổ cô nàng cá tính của ông đi.

Lê Nguyên Thắng liếc xéo, giọng điệu tự tin:

- Chẳng mấy nữa đâu, tôi đổi chiến thuật sang đánh giáp lá cà. Kiểu gì cũng công được quân địch.

Lương Trung Vũ:

- Tôi mở to mắt nhìn ông chiến thắng trở về.

Lê Nguyên Thắng đấm nhẹ vai bạn:

- Chiến hữu, cậu cứ yên tâm chờ tin tốt từ tiền tuyến.

___---___

Lại nói Thụy Khanh sau khi xuống tầng một nhà hàng, cô ngồi xuống một chiếc bàn, gọi một cốc nước ép cà chua rồi đợi. Không có việc gì cô lấy điện thoại ra lướt qua facebook. Vào trang của mình thấy tấm ảnh của ba mẹ con cô được like nhiệt tình thật, số theo dõi từ mấy chục người nay đã thành hai trăm. Lại thấy bình luận dài đến mười mấy cái. Nổi bật nhất là một bình luận viết:

[ Bố <3 <3 ba mẹ con]. Là bình luận của Hữu Văn!

- Giở trò gì đây?

Thụy Khanh phiền chán. Trên đời này lắm vô sỉ lắm hay sao mà ngày hôm nay cô gặp liền hai cái. Đúng là không cần mặt mũi.

Lương Trung Vũ cùng mấy người bạn ăn xong đang chuẩn bị ra về. Đi ngang qua sảnh dưới nhìn thấy người phụ nữ lúc nãy. Cô ấy mặc chiếc áo len dài màu vàng lông gà non, bên ngoài khoác chiếc áo dạ dài màu đen, quần legging đen bao trọn đôi chân thon dài kết hợp với đôi boot da cổ ngắn, đơn giản mà không mất đi sự tao nhã, sang trọng. Cô đang chống cằm nhìn điện thoại trước mặt, tóc buộc cao lộ ra khuôn mặt xinh đẹp mà lạnh nhạt, như thể cả thế giới này đều vô hình trước cô vậy. Trong lòng anh chợt có chút xúc động, nhưng rồi kìm ngay lại. Vừa đuổi giúp cô ấy một kẻ quấy rối là để thế mình vào hay sao? Anh cười giễu chính mình một cái, thu lại ánh nhìn rồi đi thẳng.

Đợi đến khi sếp tổng và chị Thúy xuống thì Thụy Khanh suýt chút đã ngủ gật. Thấy song phương không có biểu hiện gì khác biệt, chỉ có tên thiết kế kia là nhìn Thụy Khanh chằm chằm, nhưng cô chỉ lạnh nhạt lướt qua rồi không thèm nhìn nữa.

Một đường về đến công ty, lúc cô chuẩn bị bước ra khỏi thang máy về phòng mình thì sếp tổng lên tiếng bảo cô đến phòng anh ấy. Chị Thúy thấy vậy vẫy tay với Thụy Khanh rồi bước ra trước.

Lên đến tầng 13, vào phòng tổng giám đốc, Trương Thành chỉ vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc của Tổng giám đốc. Thụy Khanh ngồi xuống chờ đợi.

Sau khi treo áo khoác lên mắc, Tổng giám đốc Trương Thành mới cười nói với Thụy Khanh:

- Lâu lâu không nhìn thấy, không ngờ em thay đổi như thành một người khác vậy.

Thụy Khanh không biết tiếp lời này như thế nào, cô chỉ cười. Trương Thành lại nói:

- Anh rất tiếc nếu như hôm nay làm em khó xử. Tay thiết kế của công ty kia có một tật xấu, rất phóng túng trăng hoa. Nếu anh ta có nói gì em cũng đừng để ý nhé.
Thụy Khanh không ngờ tên kia đúng là làm người xấu cáo trạng trước như thế. May mà sếp Tổng nhà cô không hiểu nhầm mà giận chó đánh mèo. Cô không muốn vì chuyện không đâu mà ảnh hưởng đến mình và công việc, cô nói:

- Cảm ơn anh đã thông cảm cho em! Đúng là có chút va chạm nhưng không sao. Chỉ là không biết hợp đồng ký có vấn đề không ạ?

Trương Thành trả lời:

- Hợp đồng đã ký trước đó rồi, thêm cái phụ lục hợp đồng bổ xung nữa thôi. Anh ta dù là thiết kế quan trọng của công ty kia nhưng cũng chẳng phải ghê ghớm gì. Sản phẩm của công ty chúng ta chất lượng và giá cả hợp lý, tay giám đốc không đến mức vì một người như anh ta mà làm thiệt hại công ty mình.

- Vậy thì em yên tâm rồi.

Sau đó cô lấy giấy tờ ghi chép trước đó đặt lên bàn. Đáng lẽ việc này theo trình tự là do chị Thúy trình lên, nhưng sếp đã gọi thì chắc là muốn trình lên luôn.

- Đây là số lượng và giá thành em đã tính. Còn có số lượng tồn kho mỗi mặt hàng khách hàng cần. Anh xem còn thiếu gì nữa thì em bổ xung ạ.

Trương Thành xem qua một lượt rồi nói:

- Nhìn qua thấy đã đủ rồi, em chu đáo lắm, chị Thúy nâng đỡ người luôn không sai.

Thụy Khanh: - Em chỉ làm tốt việc của mình thôi ạ. Nếu không còn gì nữa em xin phép về phòng.

- Ừ. À, Thụy Khanh này, anh rất tiếc chuyện gia đình em. Một mình nuôi hai đứa con rất vất vả, em hãy cố lên nhé. Nếu có gì khó khăn, đừng ngại gọi cho anh.

Anh ta lúc trước có nghe chị Thúy nói qua chuyện của Thụy Khanh, mới biết vì cái gì cô lại thay đổi nhiều đến vậy. Thoắt cái từ người phụ nữ thô béo, sụt cân xuống lại xinh đẹp đến ngỡ ngàng như bây giờ, khiến người ta không thể rời mắt.

Thụy Khanh chỉ nghĩ đây là lời khách sáo của sếp dành cho nhân viên, cô cười nói:

- Cảm ơn sếp đã quan tâm, em hiện giờ rất tốt. Nếu có gì khó khăn chắc chắn sẽ đến nhờ sếp.

Trương Thành nhìn bóng lưng Thụy Khanh khuất sau cánh cửa, trong đôi mắt có chút cảm xúc khó hiểu.==_^_==

Trường tiểu học Green tan học từ 4h30 chiều, giờ này mẹ chưa đi làm về nên Lâm Anh đi bộ sang trường mẫu giáo ngay bên cạnh, tìm đến lớp Chồi 1 của My Anh. Đứng ở cửa sổ lớp nhìn vào trong, thấy My Anh đã tô xong tranh hoạt hình của bé, đang ngồi hai tay chống cằm nhìn bạn bên cạnh.

Cửa sổ đột nhiên tối lại, My Anh cùng mấy bạn nhỏ đều nhìn qua, thấy là Lâm Anh, My Anh cười toe rồi gọi to “ Anh.” Làm cô giáo trong lớp cũng phải nhìn lại.

Cô giáo từ trong lớp đi ra hỏi:

- Bạn nhỏ, con đợi em sao?

Lâm Anh: -Vâng ạ, con đợi em rồi đợi mẹ về đón.

My Anh lúc này chạy ra, khoanh tay xin phép:

- Thưa cô, con ra ngồi với anh bên ngoài được không ạ?

Cô giáo ngẫm nghĩ rồi gật đầu:

- Con có thể ở ngoài với anh, nhưng không có cha mẹ đến đón thì không được ra khỏi khu vực lớp. Hai anh em nhớ không?

- Dạ, nhớ.

Lâm Anh dắt tay em ngồi xuống hàng ghế ngoài hành lang, cậu còn cẩn thận đặt một tờ giấy trắng cho em ngồi xuống. Không có cách nào, bệnh cuồng sạch sẽ của My Anh là vô đối, không chiều không được. Cậu mở cặp sách ra rồi như ảo thuật rút ra một quả chuối tiêu, đưa cho My Anh:

- Cho em này, bữa trưa no quá nên anh không ăn.

My Anh cười hi hi rồi đứng lên, chân nhỏ chạy đến ngăn tủ của mình ở hành lang, lấy từ trong đó ra một hộp sữa nhỏ. Chạy lại chìa ra cho Lâm Anh.

- Anh, em cũng để lại cái này, anh uống cái này nhé.

Lâm Anh nhíu mày kiếm nhỏ nhìn em, nhỏ giọng răn dạy:

- My Anh, lần sau em không được để lại sữa nữa nhé, trẻ nhỏ phải ăn đủ khẩu phần chứ, như thế em mới lớn được.

My Anh gật gật đầu tiếp thu, nhưng bất chợt lại ngẩng lên nhìn anh nói:

- Thế sao anh lại không ăn hết? Không ăn hết không lớn được thì làm sao bây giờ?

My Anh mắt tròn đảo quanh, hóm hỉnh hỏi lại làm Lâm Anh cứng người, sau mới cười nói:

- Anh sợ My Anh tan học bị đói, nên để lại.

- Anh, thế thì lần sau anh không phải để cho em đâu, ở lớp em ăn no mà. Giờ anh uống sữa, My ăn chuối.

Lâm Anh xoa đầu em gái rồi bóc vỏ chuối cho My Anh ăn. Chiều hôm ấy, mấy người phụ huynh đến đón con đều thấy cảnh hai anh em giống nhau đến bảy phần, đẹp như tranh đồng thoại, ngồi ở nơi đó dỗ dành nhau, cho đến khi mẹ bọn trẻ đến mới ríu rít theo mẹ chúng về nhà.

Chương 19

Về đến nhà là bắt tay vào lau chùi dọn dẹp, sau đó Thụy Khanh mang thức ăn ra chế biến, giờ cô không ăn kiêng nữa mà lên thực đơn dinh dưỡng hợp lý, tránh để cơ thể béo phì. Tuy chưa tìm phòng tập song hàng ngày vào sáng sớm cô vẫn chạy bộ, buổi chiều có thêm nhiều thời gian cho con. Lâm Anh ngoan ngoãn đong gạo vào giá, sối nước vo gạo cẩn thận rồi mới đổ vào nồi điện đã rửa sạch, cho nước theo định mức. Xong xuôi ấn nút.

- Mẹ, con cắm cơm xong rồi, cần nhặt rau gì mẹ để con nhặt.

Thụy Khanh nhìn con trai yêu ngoan ngoãn đợi việc thì vui vẻ hôn lên mặt con một cái:

- Thôi, mẹ làm được rồi, con chơi với em đi. Đợi mẹ nấu xong thì đi tắm rồi ăn cơm.

- Vâng ạ.

Thụy Khanh quay lại với bàn bếp, hôm nay cô nấu món cà chua nhồi thịt. Đầu tiên là cắt đầu quả cà chua, khoét bỏ lõi và hạt, sau đó nhồi thịt đã nêm nếm gia vị, hành lá vào trong rồi cho vào nồi hấp. Bát canh rau ngót cùng một đĩa rau cải ngồng xào, hai quả trứng tráng, như vậy là có một bữa ăn đủ dinh dưỡng và màu sắc rồi.

Đang làm thì Lâm Anh cầm điện thoại của Thụy Khanh chạy vào:

- Mẹ ơi, bố con gọi điện.

- Con nghe máy đi, chắc hôm qua không gọi chúc mừng sinh nhật con nên hôm nay gọi đấy.

Lâm Anh trượt điện thoại rồi nghe, đúng như mẹ nói, bố hỏi thăm rồi chúc mừng sinh nhật, rồi cậu gọi My Anh nói chuyện cùng.

Đến lúc hai đứa nói hết chuyện, Hữu Văn muốn gặp Thụy Khanh. Thụy Khanh nói với Lâm Anh:

- Nói với bố con là mẹ đang bận, không nghe được.

Lâm Anh truyền đạt lại y như vậy, nói thêm mấy câu rồi cúp điện thoại.

Thụy Khanh không thích thái độ mập mờ này, không muốn để anh ta nghĩ rằng cô cho anh ta cơ hội rồi được nước lấn tới. Tình cảm một khi đã bị vấy bẩn thì có gột cũng không hết tanh hôi.

Rất nhanh cơm đã xong, ba mẹ con đưa nhau đi tắm. My Anh rất thích bồn mát xa trong phòng tắm nên cứ ngồi nghịch rồi cười khanh khách. Sợ con lạnh nên Thụy Khanh nhất quyết bế con ra, làm cho My Anh giãy giụa trốn tránh mãi. Ướt hết cả bộ đồ mới tắm xong cho My Anh, để con làm ổ trong chăn một lúc cho ấm người, Thụy Khanh cầm quần áo đi tắm.

Ba mẹ con ăn cơm xong mới 6h30. Trời chiều mùa đông đã tối hẳn nhưng những cột đèn neon vẫn sáng từng góc đường. Thụy Khanh mặc cho con áo phao ấm, đeo thêm khăn quàng cổ rồi dắt con tản bộ quanh khu nhà.

Dãy nhà liền kề này có sáu căn, nay bốn căn đã có chủ, trong nhà ánh ra những khung cửa sáng đèn, cũng khiến khu nhà thêm sức sống. Vừa đi bộ, Lâm Anh và My Anh thay nhau kể cho mẹ nghe chuyện ở lớp hôm nay. Thế mới biết hóa ra hai đứa con mình còn nhỏ nhưng đã biết yêu thương nhau như thế, anh để dành cho em quả chuối, em để dành cho anh hộp sữa. Nhưng giọng kể chỉ như thản nhiên đó lại khiến mẹ chúng cảm động. Thật may là cô lựa chọn đúng, cô chọn cách giáo dục con là yêu thương mà không phải căm hận. Dù cha chúng có lỗi với ba mẹ con, nhưng cô không tước đi của con tình yêu thương, lòng tôn trọng mà chúng cần được có. Đúng, sai tương lai con trẻ lớn lên sẽ tự mình hiểu được. Cô cười xoa xoa hai cái đầu đang đội mũ, hạnh phúc nghe con líu ríu bên tai.

Hôm nay nghe My Anh kể, ở lớp có một bạn mang bình nước ấm đến lớp, nước trong bình của bạn ấy có mùi hoa quả rất thơm. Các bạn thi nhau xin uống cùng, bạn ấy không cho, nhưng lại mời My Anh uống. Song My Anh nhà ta tất nhiên là từ chối rồi, My Anh không bao giờ dùng chung đồ ăn với người khác. Kể cả là người thân mà thổi hơi vào bát My Anh là con bé sẽ đòi đổi bát ngay.

Thụy Khanh và Lâm Anh nhìn nhau cười trộm, con bé này kiêu kỳ đến thế là cùng. Nhưng lại cũng cho Thụy Khanh một gợi ý, mùa đông này cũng nên chuẩn bị bình giữ ấm cho các con mang đi học, đảm bảo sức khỏe lại có thể bổ sung vitamin từ hoa quả. Trước đây cô có xem qua các loại trà hoa quả, làm từ hoa quả sấy khô, cũng không khác lá trà hay trà hoa hồng, hoa cúc. Nếu người ta có thể làm thì cô cũng muốn tự tay làm cho con.

Biến suy nghĩ thành hành động, ba mẹ con đi dạo đến siêu thị trong trung tâm thương mại. Khu Green Land này hiện có khoảng hơn trăm hộ dân cư trú. Một tòa nhà trung cư đã mở bán hết, vài chục căn biệt thự liền kề, còn khu cao cấp mới có lác đác vài hộ ở. Với số dân không quá 600 người như vậy thì các cửa hàng buôn bán không sầm uất cũng là dễ hiểu.

Siêu thị nằm dưới tầng ngầm của tòa nhà trung tâm thương mại, chiếm diện tích ½ tầng ngầm, buôn bán khá nhiều mặt hàng, chủng loại phong phú. Đầu tiên ba mẹ con tìm mua bình giữ nhiệt, có mấy mẫu bình cũng đáp ứng được yêu cầu của Thụy Khanh như chứa được 0,5L nước, giữ nhiệt tốt, lại có bao vải bên ngoài, cuối cùng là hình dáng phù hợp với yêu thích của trẻ nhỏ. Lâm Anh lấy một chiếc bình đơn giản, còn My Anh lấy bình có hình chú gấu Panda. Thụy Khanh và Lâm Anh nhìn cái liền biết vì sao con bé chọn cái bình đó, chỉ vì nó là cái duy nhất có màu trắng mà thôi. Kẻ cuồng màu trắng.

Sau đó ba mẹ con tiến lại gần quầy bán hoa quả sạch, chọn lấy một khay dâu tây, vài quả táo cùng vài quả lê. Lại đi một vòng quanh siêu thị nhưng không thấy có gì cần phải mua. Trước đó công ty thiết kế nội thất đã sắm tất cả trọn gói từ cốc chén, nồi niêu xoong chảo theo lựa chọn mẫu của Thụy Khanh rồi. Lúc này Thụy Khanh lại phải một lần nữa thầm khen ngợi sự chuyên nghiệp và chu đáo của công ty nọ.

Đẩy xe ra đến quầy thu ngân, thanh toán xong ba mẹ con lại đi bộ thong thả trên con đường đẹp đẽ sáng sủa về nhà.
___+_+___

Lương Trung Vũ thấy mình như bị ám ảnh rồi. Sao có thể vì một cô gái mới gặp thoáng qua mà sinh ra cảm xúc lạ thường như thế. Lại có thể nhìn thấy một bóng dáng mơ hồ mà tưởng nhầm là cô gái ấy. Lắc đầu, anh vào siêu thị lấy một lốc bia rồi ra thanh toán. Trên đường về nhận được điện thoại của Lê Nguyên Thắng, vừa bắt máy bên kia đã nói: “ Ra làm với anh em vài chén đi ông ơi, ở nhà một mình không thấy chán à?”

Lương Trung Vũ cười, cất giọng: “Không chán, tôi vừa mua bia về nhà đây, ông có đến đây không?”

Lê Nguyên Thắng ầm ừ rồi cũng ok “ Vậy đợi tôi, nhớ chuẩn bị đồ nhắm.”

Lương Trung Vũ: “ Yên tâm, đồ nhắm có sẵn.”

Nửa tiếng sau, tiếng động cơ Rolls-Royce Ghost EWB gầm lên rồi tắt hẳn trong sân ngôi biệt thự số 1.

Lương Trung Vũ thoải mái trong bộ quần áo mặc nhà màu xám tro, khuôn mặt đẹp trai nam tính lại rất hiền hòa ấm áp, khiến người nhìn đều tưởng như thấy được nhu tình trong mắt người đàn ông này. Nhưng chỉ những ai thân thiết mới biết được, bề ngoài như làn gió ấm đó che dấu một nội tâm lạnh lùng cô độc.

Anh hơi mỉm cười nhìn người đến, tay trái trống trán, tay kia nhàm chán vòng quanh miệng lon.

Lê Nguyên Thắng tung chìa khóa xe lên cao rồi bắt lại, vừa chơi đùa với chiếc chìa khóa, vừa bước đến gần bể bơi rồi ngồi xuống ghế bên cạnh Lương Trung Vũ.

- Đừng lúc nào cũng như thầy tu thế chứ, ông sống thanh tịnh quá rồi đấy. Đi chơi với anh em cho khuây khỏa.

Lương Trung Vũ chỉ cười không nói, tiện tay với lon bia trên bàn ném về phía Lê Nguyên Thắng, anh ta thuận tay bắt lấy, rồi nhặt miếng thịt bò khô bỏ vào miệng nhai rất hưởng thụ, miệng vừa ăn vừa tấm tắc:

- Công nhận bò khô dì Thu làm là nhất. Dì cũng chiều ông thật đấy, lúc ông ở trong nam còn gửi vào tận đấy cho ông ăn.

Lương Trung Vũ ừ một tiếng:

- Dì là người chịu khó, lại thương con thương cháu. Đợi công việc ổn ổn, đi với tôi một chuyến về quê nhé?- Ok, tôi rất thích lên mấy nơi vùng cao đấy, không khí dễ thở chứ không ngột ngạt như H thành này.

- Chưa chuyển đến chỗ ở mới à?

Lương Trung Vũ nhìn trêu ngươi bạn mình, hỏi. Lê Nguyên Thắng hắc hắc cười:

- Còn đang sửa chữa, tuần sau chuyển.

- Công nhận ông khá thật đấy, lần này chơi lớn à.

Lê Nguyên Thắng cười giễu một cái, nói:

- Chẳng biết thế nào tự dưng cảm thấy mình trước kia sống thật hoang đường, yêu đương chỉ như một trò chơi cảm xúc không hơn. Đi qua rồi chẳng đọng lại được cái gì, nói thật còn chẳng nhớ tên được mấy cô người tình cũ ấy.

Lương Trung Vũ: -Lần này thật lòng sao?

Lê Nguyên Thắng: - Không biết nữa, chỉ cảm thấy cô ấy rất đặc biệt, rất thẳng thắn, không giả tạo, yêu ghét thể hiện ra mặt. Tôi thích nhất ánh mắt của cô ấy, vừa sắc lạnh, vừa quyến rũ, lần đầu cô ấy nhìn tôi đã khiến tim tôi đập thình thịch.

Anh ta quay sang Lương Trung Vũ hỏi: - Thế là yêu à?

Lương Trung Vũ uống một hớp bia rồi nói:

- Ông hỏi sai người rồi, tôi cũng chưa yêu bao giờ.

Lê Nguyên Thắng trợn mắt khó tin:

- Thật hay giả thế, tôi không tin con gái miền nam ngọt ngào như thế mà không cô nào cảm được ông.

Lương Trung Vũ Không tiếp lời này, nói lảng sang:

- Bao giờ Quốc Hưng về thì gọi anh em làm một trận đi, cũng sáu năm rồi còn gì. Đội mình cũng có mỗi nó còn trong quân ngũ.

- Ừ, năm nào tôi chẳng gặp nó mấy lần, đơn vị ngay ngoại thành thôi, alo cái là có thể bố trí được.

Hai người lai rai, câu chuyện nói mãi không hết.

Đám người bọn họ chơi với nhau từ cấp ba, qua bao năm thân thiết, đến khi học hết đại học thì đám con nhà giàu phá phách ấy rủ nhau nhập ngũ khiến mấy ông bố bà mẹ muốn to đầu. Cuối cùng không cản được hứng trí bừng bừng của tuổi trẻ, đành chiều theo. Lại an ủi nghĩ, cho vào đấy rèn luyện trong môi trường kỷ luật, có khi con mình lại ngoan.

Kết quả, sau hai năm quân ngũ, đám trai như được thoát khỏi đám cũi chơi càng ác liệt hơn. Chỉ là cũng có cái tốt, họ sống trách nhiệm hơn với gia đình và may mắn nhất là không vướng vào tệ nạn đang hoành hành ghê ghớm nhất lúc bấy giờ- nghiện hút.

Lương Trung Vũ- kẻ đầu têu cho vụ nhập ngũ đó bất ngờ bỏ cuộc chơi. Anh vào miền nam lập nghiệp, sau sáu năm lại trở ra với một sự nghiệp huy hoàng. Tự thân lập nghiệp vô cùng gian khó, nhưng anh đã làm được. Khỏi cần nói trong đó có bao nhiêu mồ hôi và công sức, có bao nhiêu tâm huyết đổ vào. Sau những mất mát rồi dần có được thành công, anh bình tĩnh nhìn lại, cảm thấy mình đã đến lúc trở về rồi. Anh xa người thân, bạn bè, xa nơi ở quen thuộc, chạy vào nơi lạ lẫm ấy chỉ vì một nỗi hận. Nay qua bao nhiêu thời gian mài mòn, tâm tình so với lúc đó đã có nhiều thay đổi, không cần thiết phải ma luyện mình thêm nữa, anh dần chuyển việc làm ăn ra bắc, dù sao ở nơi mình sinh ra và lớn lên vẫn có cảm giác khó bỏ.

Chương 20

Qua mấy lần thử nghiệm sấy khô để tìm ra nhiệt độ sấy phù hợp nhất, cuối cùng Thụy Khanh cũng đã làm ra một mẻ hoa quả khô như ý. Nhặt mấy miếng cho vào bình nước ngâm, mấy phút sau mở bình, mùi hương hoa quả bay ra quanh quẩn nơi chóp mũi. Rót ra cốc, ba mẹ con uống thử, Thụy Khanh cảm thấy có mùi hoa quả đặc trưng của trái cây, hơi thao thảo ngọt, vị rất dễ uống. Lâm Anh nói với mẹ là cậu thích hoa quả có vị chua một chút, My Anh thì thích ngọt một chút nữa. Thế là Thụy Khanh lại tiếp tục với các thử nghiệm của mình.

Cuối cùng, tìm được vị Lâm Anh thích là cam, dâu, chanh, chanh leo, kiwi, dứa. Còn My Anh, con bé thích tất cả các vị, chỉ cần mỗi bình nước cho thêm chút đường phèn là được rồi, vị ngọt ấy rất phù hợp lại còn có tác dụng tốt với sức khỏe.

Trong vô thức thế mà Thụy Khanh lại sấy được nhiều hoa quả khô đến thế, cô đựng được hơn chục chiếc bình hoa quả khô như vậy rồi. Vì vậy ngoài việc hãm nước cho Lâm Anh, My Anh mang đi học, cô còn hãm bình to mang theo đến văn phòng chia sẻ với chị em, được chào đón nhiệt tình. Cô còn gọi cho Huyền Linh đến lấy, chia sẻ với cô ấy thức uống yêu thích của ba mẹ con cô. Bây giờ mấy chị em ở văn phòng đã không còn khách sáo mà hỏi thẳng Thụy Khanh, coi cô như nhà máy cấp nước mà xin nước uống.

Dần dà thấy không đủ nhu cầu, nếu cứ dày mặt đi xin mãi không hay, mà có hỏi cách làm thì không phải ai cũng tỉ mỉ dành thời gian và có điều kiện cho việc này. Nên trong văn phòng của Thụy Khanh, các chị em bàn với nhau để Thụy Khanh làm rồi bán cho bọn họ sản phẩm đã sấy khô.

Mới đầu Thụy Khanh còn từ chối, nói có đáng bao nhiêu đâu, cô sẽ làm biếu mọi người, nhưng ai cũng không chịu nhận. Nói đùa, chị em trong phòng, ngoài sáu người thân thiết ra còn có mấy nhân viên khác, cho người này không cho người kia à, mà cho thì bao nhiêu cho đủ, hoa quả kia mất tiền mua, có phải nhà Thụy Khanh trồng được đâu. Dù họ biết Thụy Khanh có điều kiện kinh tế cũng chẳng ai công nhiên chiếm lợi của cô như thế, dù sao họ còn muốn mua nhiều lần về cho gia đình uống. Món nước hoa quả này tuy không đặc biệt gì nhưng quý ở chỗ làm từ hoa quả tự nhiên, lại tự tay Thụy Khanh làm ra, vả lại uống một thời gian các chị em đều cảm thấy tác dụng của nó. Đầu tiên là cảm thấy vị ngon, tiếp đến mới thấy uống vào thì cổ họng thoải mái, tiêu hóa tốt, da dẻ đẹp dần lên…

Thuyết phục mãi cuối cùng Thụy Khanh cũng đồng ý làm bán, cô thấy nhiều người cũng làm đồ rồi bán trên mạng, hai năm gần đây rất phổ biến. Cô cũng chỉ cần bỏ chút thời gian của mình là được.

Tuy nhiên nếu đã là làm bán thì sẽ phải tính toán. Làm kế toán lâu ngày nên thói quen tính toán từng đồng đã thành bản năng. Cô bắt đầu tính đến việc nhập hoa quả ở đâu vừa đảm bảo tươi ngon, an toàn, lại phải rẻ. Rồi mua túi nhỏ để đóng hoa quả thành từng phần, mỗi phần tương ứng với một lần ngâm một bình nước 0,6l, rồi nhập cả đường phèn đóng kèm. Sau khi tính toán chi li tất cả chi phí và công sức bỏ ra, Thụy Khanh định giá mỗi một túi nhỏ bán ra có giá bảy nghìn đồng, đóng ba mươi gói thành một hộp, bán cho chị em là hai trăm nghìn.

Các chị em thấy Thụy Khanh lấy giá như thế thì kêu rẻ quá, vì một cốc trà đá bình thường ngoài quán cũng có giá mười nghìn rồi, liệu cô có bị hụt vốn hay không? Thụy Khanh cười lắc đầu, kêu mọi người yên tâm, nếu đã làm bán thì cô sẽ nghiêm túc tính toán. Thực tế, nếu tính cả công làm lãi thì cô đã về túi cô ½ số tiền đó rồi.

Huyền Linh sau khi đến nhà Thụy Khanh lấy trà hoa quả về uống cũng yêu thích không thôi, sau lại biết Thụy Khanh làm bán cho chị em văn phòng thì nảy ra ý tưởng, cô hưng phấn bừng bừng chạy đến nhà Thụy Khanh ngày chủ nhật để trông hai đứa trẻ cho Thụy Khanh đi học lái xe. Đợi Thụy Khanh về nhà buổi chiều đã thấy ba cô cháu chơi đùa tưng bừng, khuấy đảo cả nhà lên rồi. Làm mặt giận kêu “ba đứa trẻ” dọn dẹp nhà cửa trong lúc cô nấu cơm, thế là “ba đứa trẻ” ấy không dám không nghe, cun cút lau dọn đến khi bóng lừ sàn nhà, thảm trải ở phòng khách không còn một sợi tóc mới thôi.

Ăn cơm xong Huyền Linh không về ngay mà ở lại nói chuyện với Thụy Khanh, cô nói ra ý tưởng của mình:

- Chị, em thấy đồ uống hãm từ hoa quả rất ngon, em mang đến khoe với mấy người bạn em, ai cũng nói uống rất được, họ còn hỏi em mua ở đâu. Nghe em nói là của người quen làm, họ liền nhờ em mua hộ. Chị, không làm thì thôi, làm thì làm tới đi, chị làm thêm nhiều vào rồi bán, biết đâu lại thành nghiệp.

Thụy Khanh không để tâm, mấy thứ này làm chủ yếu là vì phục vụ các con, tiện thể kiếm chút niềm vui từ việc được mọi người yêu thích đồ mình làm. Cô chưa nghĩ đến việc làm kinh doanh lớn từ thứ này. Vả lại món đồ này không phải cô tự nghĩ ra, mà là tham khảo từ người khác, chỉ có công thức pha là cô tự mình đông đếm mấy lần mới ra được vị ngon nhất thôi, nếu làm kinh doanh lớn khiến cô thấy hơi ngại. Huyền Linh lại không đồng ý.

- Sao chị lại cổ hủ như thế? Bây giờ quan trọng là cờ đến tay ai người đó phất thôi, Nếu thị trường không có bán mà chị làm bán thì có sao đâu. Có người đi đầu rồi thì em đảm bảo chẳng bao lâu trên thị trường sẽ đầy rãy sản phẩm này, chỉ là ưu thế của người đầu tiên bao giờ cũng lớn hơn, vì sớm được người ta để mắt đến.

Cái này thì Thụy Khanh biết chứ, làm kế toán bao nhiêu năm, lại thêm nhà bố mẹ đẻ cô khởi nghiệp cũng là buôn bán nên cô hiểu rõ. Chỉ là bây giờ cô hơi có ý an phận chút, thấy tiền tiêu đã đủ, đủ cho cả cuộc sống lẫn lo lắng cho học tập của con sau này nên cô thấy không cần làm gì to tát cả. Hàng tháng cô vẫn làm ra tiền đủ ăn đủ tiêu, tiền gửi ngân hàng vẫn có lãi, cô không có dục vọng quá lớn đối với việc kiếm tiền nữa. Làm trà hoa quả bán cho mọi người chẳng qua một vì nể nang, hai là kiếm thêm chút đỉnh tiền lãi thỏa mãn lòng tính toán nhỏ nhặt một chút mà thôi.

Huyền Linh thấy Thụy khanh như vậy cũng không nói nữa, cô vơ vét hết trà hoa quả trong nhà Thụy Khanh ra rồi rủ hai đứa trẻ ngồi đóng gói cùng theo hướng dẫn của Thụy Khanh. Vì bạn của cô đã giục cô mấy lần đòi trà hoa quả này rồi, nếu lại đợi Thụy Khanh thong thả một tuần sau mới đóng gói được thì cô sẽ bị họ giành uống hết đồ cô mang đi mất.

Lâm Anh rất ngoan ngoãn, được việc, khéo léo không kém mẹ và cô. My Anh không cần phải nói, nếu vừa miệng con bé sẽ cho vào mồm nhai, đúng kiểu tay làm hàm nhai. Cả phòng bếp huyên náo ồn ào với tiếng cười như chuông lanh lảnh của hai cô cháu Huyền Linh, My Anh. Đến 9h tối cũng đóng xong được năm hộp, hoa quả khô còn tồn chỉ đủ cho mai ba mẹ con Thụy Khanh mang đi uống. Huyền Linh trả tiền năm hộp cho Thụy Khanh rồi muốn đi về. Thụy khanh không muốn lấy hết, định trả lại bớt cho Huyền Linh nhưng cô ấy cản lại, Huyền Linh bảo:

- Nếu chị mở rộng buôn bán thì em xin làm đại lý cấp một ngay, nhưng lèo tèo thế này em chỉ mua hộ bán hộ mà thôi. Chị em với nhau, làm gì chị phải tính toán nhiều thế.

Thụy Khanh nghe xong cũng thôi. Đúng là nếu tính toán chi li quá lại thành ra kiểu cách, nói với cô ấy:

- Được, vậy chị sẽ xem tình hình thế nào rồi sẽ cấp cho em quyền đại lý cấp một nhé.

Huyền Linh cười khanh khách, biết chị ấy trêu mình thôi, cô đùa lại:

- Em biết rồi, đợi chị làm bà đại gia rồi thì cho em làm chức giám đốc kinh doanh, để em biết thế nào là mùi vị được làm giám đốc chỉ chỏ. Thôi em về đây, mai chúng ta lại bắt đầu một vòng mới với cuộc vật lộn trong kiếp nhân sinh. Không thể không có sức khỏe dồi dào được, chị cho cháu đi ngủ đi. Hai nhóc, lại đây moa một cái tạm biệt nào.

My Anh cười meo meo đến thơm chụt mội cái lên má Huyền Linh nhưng lại tránh không cho Huyền Linh thơm lại, con bé láu lỉnh chạy ngay sau mẹ vẫy tay tạm biệt. Lâm Anh thì nói “ cháu lớn rồi sẽ không thơm cô đâu” rồi cũng chỉ cười vẫy tay chào. My Anh hét to:

- Cô Linh, tuần sau lại đến chơi với chúng cháu nhé.

Huyền linh bi thương:- Aizz, tôi bị ghét bỏ vẫn không thoát khỏi ách nô dịch cho hai công chúa hoàng tử. Tuần sau lại đến phục dịch hai ngài.

Thụy Khanh phì cười:

- Trả vai đi, diễn sâu quá rồi đấy. Về thôi không muộn rồi em.

- Vâng, em về đây. Bye bye hai đứa!

- Bye bye! / ba mẹ con Thụy Khanh chào, nhìn Huyền Linh dắt xe ra khỏi cổng.

- ---___----

Lê Nguyên Thắng từ nhà Lương Trung Vũ đi ra, trong lòng có chút cảm khái khái với hoàn cảnh của bạn mình. Anh biết hôm nay Lương Trung Vũ về nhà thăm bố cậu ấy, chuyện không ngoài dự liệu là đã xảy ra va chạm với mẹ con nhà kia. Lương Trung Vũ tuy đã chín chắn hơn sáu năm trước, song khi gặp chuyện vẫn bị tức không nhẹ mới hẹn anh em đến uống rượu giải khuây.

Lê Nguyên Thắng vừa đi công tác về, người còn mệt nên chỉ ngồi chốc lát rồi đứng dậy cáo lui. Làm bạn bè chỉ có thể hiểu mà không thể thay thế cậu ấy làm bất cứ điều gì, dù khó chịu cũng chỉ là cùng nhau khó chịu chốc lát rồi lại đèn nhà ai nhà nấy tỏ. Lê Nguyên Thắng rẽ sang con đường bên tay trái để ra cổng lớn thì bắt gặp bóng lưng quen thuộc cùng biển số xe mà có nhắm mắt anh cũng đọc được làu làu của ai đó. Cô đang dắt xe trên đường, bước đi chậm rãi. Không nghĩ ngợi gì anh vội phanh xe lại rồi nhảy xuống.

Huyền Linh nghe tiếng động cơ ô tô và đèn xe chiếu vào mình, theo phản xạ nheo mắt quay lại nhìn, nhưng vì ngược sáng nên cô không thấy rõ. Đợi đến khi người đàn ông cao lớn kia đến gần cô mới nhận ra anh. Kể từ lần gặp trước cũng đã mấy hôm rồi, anh ta còn cợt nhả nói anh ta đi công tác mấy ngày, bảo cô đừng có nhớ. Giờ thình lình xuất hiện cũng khiến cô hơi bất ngờ.

Thấy cô, anh không cười cợt như mọi lần mà chỉ quan tâm hỏi:

- Huyền Linh? Sao em lại ở đây giờ này, xe bị sao vậy?

Huyền Linh cũng không sỗ sàng khi anh ta nghiêm túc, cô nói:

- Tôi thăm chị bạn ở đây, xe hết xăng.
Lê Nguyên Thắng vội đỡ tay lái xe của Huyền Linh nói:

- Để anh dắt xe cho.

Huyền Linh vội đẩy anh ra:

- Không cần, ra cổng lớn là có cửa hàng bán xăng rồi, anh cứ đi về đi.

Cô từ nhà Thụy Khanh đi ra được một đoạn thì xe chết máy, nhìn kim xăng đã kịch đỏ rồi, sáng nay vội đi mà quên mất. Cô ảo não đành dắt bộ, cô nhớ là ngoài cổng có cây xăng nên mới cố dắt đi. Lê Nguyên Thắng vốn khá mệt, nhưng làm sao bỏ đi lúc này được, lúc này là cơ hội thể hiện tốt nhất, nếu anh không nắm bắt mới là thằng ngu. Anh lần nữa cầm lấy tay xe rồi đẩy cô ra, nói:

- Em không thấy bây giờ muộn rồi à, để em đi một mình anh không yên tâm, anh dắt ra cổng cho.

Huyền Linh không tranh nữa, chỉ hỏi:

- Thế xe của anh thì sao?

- Ồ, anh gọi cho bạn ra lấy, không ai dám bốc xe của anh đi đâu.

Huyền Linh nhún vai không ý kiến, nếu muốn cống hiến sức lực thì tùy anh. Hai người một đường im lặng ra đến cây xăng, đổ xăng vào xe cho Huyền Linh xong thì bạn của Lê Nguyên Thắng cũng đi xe của anh ra đến nơi. Lê Nguyên Thắng muốn bạn mình đi xe máy của Huyền Linh để mình đưa cô về bằng ô tô, nhưng Huyền Linh nhất định không chịu. Thấy thái độ của anh hôm nay khác thường, mặt mày còn vương mệt mỏi nên không muốn anh phải quan tâm mình nữa, cô lên xe nổ máy rồi đi về. Ai ngờ Lê Nguyên Thắng lại chạy chậm theo sau, đến khi đưa cô về nhà an toàn mới hạ kính xuống nói câu “ Ngủ ngon.” Đợi cô vào nhà rồi mới đi về.

Huyền Linh thản nhiên gật đầu với anh, cũng nói “Ngủ ngon.” Rồi mở cổng vào nhà.

Thấy Lê Nguyên Thắng mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm con gái người ta đến khuất sau cánh cổng mới hô “ Đi về thôi.” Trần Cường Việt thấy lạ lẫm.

Trước đây tên này đào hoa nhất hội, gái đẹp vây quanh đuổi chẳng hết, chưa bao giờ từng thấy hắn ga lăng với cô nào như vậy, còn dùng ánh mắt dịu dàng ấy nhìn con gái người ta nữa chứ, anh bỗng rùng mình một cái, nổi hết cả da gà.

Thấy thằng bạn tốt thi thoảng nhìn mình qua gương chiếu hậu, biểu cảm còn phong phú như vậy làm Lê Nguyên Thắng liếc xéo:

- Bỏ ngay cái thái độ đó của ông đi, nhìn nữa tôi móc mắt.

- Ha ha ha..

Trần Cường Việt phá lên cười.

- “ Tại tôi thấy ông lạ quá mới thế, từ bao giờ ông lại trở nên thâm tình chân thành thế hả? ha ha.”

Lê Nguyên Thắng cáu:

- Có gì lạ, ai trong đời mà không có cái chân tình mới lạ đấy. Chẳng nhẽ vợ ông không phải chân tình của ông à?

Nói đến đây cả hai chợt im lặng, rồi lại ảo não thở dài, đúng là mỗi nhà đều có một hũ mắm. Đám người bọn họ ai không phải sinh ra trong khá giả, lớn lên trong giàu sang, nhưng trưởng thành rồi mỗi người lại có vấn đề của riêng mình. Trung Vũ là vấn đề của bố mẹ, Cường Việt là vấn đề vợ con, còn Nguyên Thắng lại là vấn đề bản thân.. Mà những vấn đề đó, tiền bạc có nhiều nữa cũng giải quyết không được, thậm chí nguyên nhân còn chính là vì tiền nhiều mới gây ra mâu thuẫn.

Mỗi người trong đêm tối đều phải đối mặt với nỗi lòng của mình. Nhân sinh trung quy đều xoay quanh “buồn, vui, sướng, khổ.” Ai ngộ ra được điều gì mới có thể chân chính được bình yên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau