CUỘC SỐNG MỚI - LY HÔN VẪN PHẢI SỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cuộc sống mới - ly hôn vẫn phải sống - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Cô hàng xóm xinh đẹp

Thời gian kéo từng ngày trôi theo quỹ tích của nó, mỗi người đều ở trong dòng thời gian đó mà bơi lội giành quán quân cho cuộc đời mình.

Thụy Khanh vẫn ngày qua ngày sinh hoạt và làm việc theo những gì sẵn có, chỉ có điều bây giờ cuộc sống của cô có nhiều màu sắc hơn. Đi tập gym mỗi ngày khiến cô quen biết với nhiều người ở trong khu mình, phần lớn là những người tầm độ tuổi của cô, tuổi trẻ, khỏe mạnh. Có người đã có gia đình, có người còn độc thân, nhưng câu chuyện mỗi ngày đều rất phong phú, giúp đỡ nhau tập luyện rất vui vẻ.

Quan niệm thay đổi kéo theo rất nhiều thay đổi. Thụy Khanh theo cơ thể dần gọn gàng cũng chịu nhìn đến những bộ váy áo có màu sắc, cả người nhìn như sáng bừng lên. Hai đứa trẻ không tiếc lời động viên mẹ, nếu thấy cô có đồ mới sẽ luôn miệng khen “ mẹ đẹp, mẹ đẹp”. Việc nhà có con cái cùng làm, dù chúng chẳng làm đến nơi đến chốn cô cũng rất vui. Không còn thấy uể oải mệt nhọc, nói cười cũng nhiều hơn.

Chỉ có điều hơi phiền là dạo gần đây Hữu Văn thường xuyên xuất hiện, lúc thì đón con về, lúc thì đến đưa con đi học, tiện thể ở lại ăn mấy bữa cơm. Nhiều khi cô có ý đuổi khéo, anh ta nói: “ Anh về một mình lại phải tự nấu cơm ăn, ăn một mình chán lắm.” rồi sau đó còn chuyển vào tài khoản của cô mười triệu, nói rằng phí sinh hoạt cho cả nhà. Cô cũng thản nhiên nhận, con không phải của riêng cô.

Thụy Khanh lười đoán hàm ý cũng như dụng tâm của Hữu Văn. Sau ly hôn, thỉnh thoảng gặp còn khiến cô xao lòng đôi chút. Nhưng gặp nhiều nên cảm giác đó dần mất đi, cô lấy lại được sự bình tĩnh, giữ được tâm thái lạnh nhạt khi đối mặt với anh ta. Với cô bây giờ, anh ta chỉ là bố của con cô, không hơn.

Sáng nay vừa xong ca tập, Thụy Khanh cùng với Huyền Linh- cô hàng xóm xinh đẹp cạnh nhà rủ nhau cùng đi mua đồ ăn sáng. Đầu đường có quán bánh Khúc nổi tiếng từ mấy chục năm nay, Lâm Anh nhà cô rất thích. Thụy Khanh thì vẫn đang trong thời kì ăn kiêng, nên dù thèm lắm cô cũng chỉ dám ngửi (T_T).

Huyền Linh thấy biểu hiện đau khổ của Thụy Khanh thì ôm bụng cười, cô động viên:

- Chị cố vài tháng nữa thôi, xuống tới 55 cân là đẹp. Cách mục tiêu còn 8 cân nữa thôi, cố lên! cố lên! Sau này..

Đang nói tự nhiên im bặt, Thụy Khanh khó hiểu nhìn cô nàng thích nói liên mồm này.

Thấy cô đang trợn mắt nhìn phía trước, vẻ mặt kinh ngạc. Cô vội hỏi:

- Sao thế, có chuyện gì à?

Huyền Linh bỗng tức giận, giọng gầm ghè: -Cái đồ mặt dày này, giờ còn giở chiêu chặn cửa nhà nữa. Tức chết em rồi.

- Ai cơ?

Thụy Khanh nhìn theo ánh mắt Huyền Linh, thấy gần cổng nhà hai cô có một chiếc ôtô đen đang đỗ, hiệu gì thì cô không rành lắm nhưng thấy khá đẹp. Đứng tựa vào cửa xe là một thân hình đàn ông cao lớn, áo sơ mi xanh đậm, quần tây đen, đôi giày da bóng lộn. Ừm, rất có phong thái của một người đàn ông thành đạt. Nghe ra có vẻ như người đàn ông này đang theo đuổi Huyền Linh, mà có vẻ cô nàng này còn không vừa ý? Ái chà, tiêu chuẩn cao nha.

- Đẹp trai đấy.

Thụy Khanh hàm ý nói. Ai ngờ cô nàng nhảy dựng lên, kéo cô vào chỗ khuất rồi nói:

- Đẹp trai con khỉ, em ghét cái thể loại này. Nghĩ mình có tiền chút, đẹp đẽ chút là cho rằng đàn bà con gái người ta phải bâu vào à?
Thụy Khanh nhướng mày. Đấy là bệnh chung của những người có điều kiện mà. Không phải là điều tất nhiên sao, họ đẹp, họ có tiền, họ có quyền thôi.

Thấy vẻ mặt Thụy Khanh như lẽ dĩ nhiên thế, Huyền Linh chán nản:

- Không nói nữa, có thời gian em kể cho chị nghe, giờ làm sao đuổi được hắn để em về nhà đây, em không muốn gặp anh ta.

Thụy Khanh buồn cười: - Người ta đã đứng trước cửa rồi, em có muốn đuổi cũng phải ra mặt mới đuổi được chứ.

- Hay em về nhà chị rồi trèo từ ban công sang? Đầu Huyền Linh như có bóng đèn sáng lên ‘ting’ một cái.

Thụy Khanh cốc đầu cô ấy:

- Ngu ngốc, bay vào nhà chị được à, đi vào cổng nhà chị thì anh ta không nhìn thấy em chắc, mà em cũng không định đi làm sao? Thôi, có gì thì cứ gặp mặt đàng hoàng rồi nói, làm gì mà như chuột thấy mèo. Anh ta có ăn được em ngay đâu, đây là trước cửa nhà em cơ mà.

Huyền Linh thở hắt ra, lại hít sâu một cái mới kéo tay Thụy Khanh đi về phía trước, như tráng sĩ không sợ đối mặt với khó khăn vậy. Khiến Thụy Khanh dở khóc dở cười.

Thụy Khanh thấy người đàn ông đó, anh ta cũng nhìn thấy hai người liền đứng thẳng lên, hai tay vẫn đút túi quần nhưng trên mặt cũng tràn ra nụ cười mỉm thân thiện, khuôn mặt đẹp trai không thể bắt bẻ. Thụy Khanh cũng gật lại chào theo lễ phép rồi mở cổng nhà mình đi vào, cô không thấy có gì cần phải lo lắng cho Huyền Linh, thậm chí còn có chút muốn hóng chuyện bát quái. Nhưng sợ muộn nên nhanh chóng vào nhà, ba mẹ con cô còn phải đi làm, đi học nữa.

Huyền Linh chỉ tập một ca buổi sáng, nên đến sáng hôm sau Thụy Khanh mới gặp mặt cô ấy. Hai người bấm máy chạy bộ vừa tập vừa nói chuyện, lúc này Thụy Khanh mới nghe hết chuyện của Huyền Linh về anh chàng hôm qua.
Cô ấy kể, có buổi tối đi sinh nhật bạn về muộn, bước ra cửa bar lấy xe chuẩn bị về thì thấy có người đang ôm bụng dựa vào thân cây, có vẻ rất đau đớn. Cô đứng nhìn một lúc nghĩ xem có nên ra hỏi thăm không thì thấy cửa bar lại ra thêm mấy người nhìn đều có vẻ cà lơ phất phơ. Mấy người này thấy anh chàng kia thì phá lên cười, hóa ra là kẻ thù gặp mặt. Sau khi móc mỉa nhau mấy câu thì nhóm người kia xông vào đánh anh chàng chỉ có một mình. Thấy đông bắt nạt yếu, người kia còn đang bệnh, máu anh hùng nổi lên. Huyền Linh chẳng nghĩ nhiều xông vào đạp cho mỗi người kia mấy phát. Mấy phát đá này không vừa, Huyền Linh tập võ từ nhỏ, đai đen võ cổ truyền, cô hay mặc đồ trung tính, đi giày boot da cổ ngắn. Đạp phát nào, mấy người kia ăn đủ phát đấy.

Anh chàng đi một mình nhìn cô gái tư thế bừng bừng kia ra tay trị ác, đuổi mấy người đó đi xong cô quay lại hỏi thăm anh ta. Gương mặt cô ấy lúc này đỏ hồng, hơi thở còn chưa ổn định, mái tóc dài buộc gọn giờ rơi ra mấy sợi, xinh đẹp anh anh khiến tim anh ta đập thình thịch. Anh ta cầm tay cô rồi nói “ Cho phép em làm bạn gái của tôi!”

Tất nhiên phản ứng của Huyền Linh anh dũng nhà ta là, đá vào chân anh ta một phát, giật tay ra, bỏ lại một câu “đồ có bệnh” rồi lấy xe phi về nhà, mặc kệ kẻ nào đó cô vừa bảo vệ quằn qoại trên đất vì bị cô đá đau.

Chuyện vẫn chưa xong. Hôm sau Huyền Linh đi làm vô tình gặp lại anh ta. Hóa ra anh ta là con trai của ông chủ tòa nhà trung tâm thương mại Sunny, nơi mà công ty cô ấy làm việc thuê văn phòng ở đó, giờ anh ta cũng đang giữ chức CEO.

Ấn tượng quá sâu nên anh ta nhận ra Huyền Linh ngay, từ ngày đó đeo bám cô không ngừng. Vì phản cảm ngay từ đầu nên Huyền Linh ghét ra mặt, từ chối thẳng thừng mà anh ta vẫn không buông. Cô cau có nói với Thụy Khanh:

- “Chị không biết đâu, trước khi biết anh ta em đã nghe các chị ở công ty em đồn về anh ta rồi. Tiêu tiền như rác, thay người yêu như thay áo. Dây vào anh ta, không biết đến lúc nào mình cũng sẽ trở thành một trong bộ sưu tập tình cũ của anh ta không chừng.

Điều em phản cảm nhất là câu “Cho phép em làm bạn gái của tôi” kia. Mọe, em mà cần anh ta cho phép à, nghĩ ai cũng hám tiền của anh ta chắc. Nói cứ như ban ơn,bực mình.”

Thụy Khanh nghe Huyền Linh kể chuyện như trong phim. Lại thấy phục cô gái xinh xắn có cá tính này. Sống trong xã hội rối ren ham vật chất, mà một cô gái trẻ mới ra đời như cô ấy có thể tỉnh táo trước những cám rỗ. Sảng khoái từ chối thứ tình cảm mà cô cho là không bền chắc, chứ không tặc lưỡi yêu tạm đối tượng đẹp trai nhiều tiền.

Thụy Khanh cũng chẳng thể cho cô ấy lời khuyên gì hữu ích, bởi chính bản thân cô không có quá nhiều kinh nghiệm trong chuyện này, có khi kinh nghiệm sống của cô còn không phong phú bằng cô gái kém cô bốn tuổi này ấy chứ. Vì cuộc sống của cô trước giờ rất đơn giản, 20 tuổi đã lấy chồng, các mối quan hệ chỉ trong vòng gia đình nội ngoại và văn phòng làm việc, thậm chí bạn đại học cô cũng chẳng nhớ được mấy người, đến năm 27 tuổi này mới biết thế nào là vấp ngã đầu đời. Nghe cũng buồn cười nhỉ?

Cô nói với Huyền Linh:

- Chỉ cần em thấy đúng là được rồi, kinh nghiệm chị tự rút ra trong cuộc đời mình là ‘phải biết yêu bản thân, rồi mới yêu được người khác, người không đáng quan tâm thì đừng quan tâm, giữ lòng thanh thản.’

- Chị nói đúng rồi, chứ em có mấy đứa bạn, chỉ vì yêu mà chết đi sống lại, lãng phí tình cảm vào người không cần mình, ngốc chết đi. Em rất nể chị đấy, câu chuyện của chị sốc tận óc ấy chứ, thế mà chị bình thản đi qua, tỉnh táo tính toán cho cuộc đời mình. Đã thế còn kín như bưng, hàng xóm chẳng ai biết chuyện gì sảy ra.

- Chẳng bình thản như em nói đâu, đó là quyết định trải qua giằng xé đấy. Chị cũng muốn trả thù, cũng muốn xé rách mặt ra cho thỏa nỗi hận lắm chứ. Nhưng làm thế thì được gì đâu, chỉ làm chính mình trở nên xấu xí không chịu được. Chị cảm thấy may mắn vì mình đã tỉnh táo để không rơi vào trạng thái điên cuồng đó.

- Như bây giờ rất tốt, em thấy chị bây giờ cũng vui thay cho chị. Trước đây chị lặng lẽ quá, có cảm giác như không tồn tại, may là cơ thể to béo mới khiến người ta biết có chị đấy. Ha ha..

- Con ranh, dám nói chị thế.

Hai người phụ nữ xinh đẹp cười đùa, thu hút rất nhiều ánh nhìn từ phần lớn đàn ông ở phòng tập. Một ngày vui vẻ đi qua.

Chương 12: Con giáp thứ 13

Cơn mưa bất chợt đổ xuống chẳng báo trước, chốc lát đã thấy gió cuốn lá bay. Thụy Khanh phải dừng xe lại lấy áo mưa trong cốp xe mặc vội, che cho hai đứa con. Lúc thế này mới thấy có cái ô tô tiện hơn, nghĩ bụng phải tranh thủ thời gian đi thi cái bằng lái, mua cái xe cho đỡ khổ con.

Ba mẹ con về đến nhà cũng ướt gần hết quần, trận mưa này rào rào đổ xuống, đến nhanh, đi cũng nhanh. Không muốn cho con đi theo lúc đường bẩn ướt, Thụy Khanh bật nước nóng tắm cho con luôn, quyết định nghỉ một buổi tập chiều nay.

Lâm Anh tắm xong xuống nhà vẫn không thấy mẹ thay đồ tập, cậu hỏi thì thấy mẹ bảo không đi, cậu lại giục:

- Mẹ không phải lo cho anh em con đâu, mẹ cứ khóa cửa ngoài rồi đi cũng được. Con ở nhà với em.

My Anh cũng nói: - Bọn con lớn rồi, tự ở nhà được, mẹ đi tí xíu rồi về nha.

Thụy Khanh thấy con khẳng định thế cũng xuôi, nhắc con: Vậy hai đứa ở nhà không được..

- Không được nghịch đồ điện, không leo trèo cầu thang và ghế, không nghịch dao trong bếp. hì hì..

Chưa nói hết câu con đã nhắc lại nằm lòng, Thụy Khanh nhéo nhéo mặt phính của con trai cười: - Phải rồi, phải rồi, con trai mẹ giỏi nhất.

- Con gái mẹ cũng giỏi.

My Anh không chịu kém.

Thụy Khanh làm vẻ mặt nhận lỗi: - Mẹ chưa kịp khen mà / Cô vội nói. – Vậy ở nhà ngoan nhé, mẹ đi lát rồi về.

Mưa tạnh trời cũng quang hơn, Thụy Khanh vừa mở cổng định đi thì thấy có một người đứng trước cửa. Có vẻ tiếng mở cổng làm người đó giật mình, cô ta đứng dựa vào tường ngẩng mặt lên.

Thụy Khanh nhíu mày, lần đầu tiên nhìn thấy người thật nhưng Thụy Khanh nhận ra ngay khuôn mặt này. Khuôn mặt đã xuất hiện trong rất nhiều tấm ảnh với đủ loại biểu cảm bên cạnh Hữu Văn. Chỉ là trong ảnh nhìn cô ta rực rỡ lắm, trang điểm tinh xảo, quần áo hoa mỹ chứ không phải như trước mắt cô bây giờ. Tóc tai không chỉnh, còn bết dầu, mặt trang điểm nhưng không che hết cái nhợt nhạt. Cách ăn mặc đơn giản hơn nhưng cũng khá thời thượng, trông cô ta gầy sọp, mắt có quầng thâm, cả người ảm đạm.

Kiều Trinh thì không phải lần đầu thấy Thụy Khanh, trước kia cô ta vụng trộm theo đuôi Hữu Văn để xem vợ của anh ta thế nào. Lúc đó xuất hiện trong mắt cô ta là hình ảnh người phụ nữ to béo, ăn mặc tuềnh toàng. Khuôn mặt có các nét khá đẹp nhưng lạnh nhạt, không thấy nói cười. Nhìn hai vợ chồng cư xử nhàn nhạt, cô ta vừa lòng. Hóa ra vợ anh không có điểm nào hơn cô ta được. Cô ta tin mình cuối cùng sẽ là người chiến thắng. Và cô ta cũng đã thành công thật.

Nhưng người phụ nữ trước mắt này đã thay đổi rồi, thân hình không còn to béo như trước, khuôn mặt lộ ra những nét đẹp quyến rũ đầy đặn, ánh mắt không có vẻ mệt mỏi mà sáng ngời sắc sảo. Cả con người như thoát khỏi một loại trói buộc, trở nên tràn đầy sức sống khiến người ta nhìn không rời mắt.

Cô ta nghĩ có phải Thụy Khanh thay đổi để níu kéo Hữu Văn không, biểu hiện của Hữu Văn cũng cho thấy sự chán ghét của anh ta đối với mình, có khi nào anh ta giận cô ta rồi muốn quay lại với vợ con? Cô ta càng nghĩ càng khủng hoảng.

Thấy Kiều Trinh chỉ nhìn mình không nói, Thụy Khanh cũng không có ý bắt chuyện, cô khóa cổng lại định bước đi. Bỗng cô ta hơi run giọng gọi:

- Chị Thụy Khanh.

- Xin lỗi, tôi không có em gái.

Thụy Khanh không dừng lại mà đi thẳng. Kiều Trinh thấy thế vội chạy theo, không dám vượt lên trước mà chỉ theo ở đằng sau, vừa khóc vừa nói:

- Chị Thụy Khanh, em biết em có lỗi với chị. Nhưng chuyện đã rồi xin chị tha thứ cho em, xin chị hãy cứu em. Em xin chị!

Thụy Khanh đứng lại, quay người nhìn cô ta, lạnh giọng nói:

- Cứu cô? Chắc cô tìm nhầm chỗ rồi. Muốn báo án- đến đồn công an, muốn chữa bệnh- đi bệnh viện. Tôi không có khả năng đó, mời cô đi chỗ khác đi.

Không để ý đến người vẫn theo sau cầu cứu, cô chạy nhanh đến phòng tập, dặn anh bảo vệ ngăn người lại. Thụy Khanh đến nơi treo bao cát, đeo găng tay đấm thật mạnh.

Đánh liên tục cho đến lúc tay mỏi nhừ cô mới dừng lại, ôm bao cát thở hồng hộc. Khốn thật, cô không tìm đến giết người, ả ta lại dẫn xác đến tận đây à? Tự dưng cảm xúc lại bị ảnh hưởng, nhìn người vẫn đứng lấp ló ngoài cửa kính kia cô lại càng sôi máu, nhắm mắt lại bình ổn tâm tình xao động, hôm nay cô thực hiện bài tập cường độ cao.

Ra khỏi phòng tập người ướt sũng mồ hôi, đi được vài bước lại bị làm phiền. Thụy Khanh quay sang nhìn chằm chằm.

Bị ánh mắt sắc lạnh như muốn giết người của Thụy Khanh dọa sợ. Kiều Trinh vô thức lùi lại mấy bước, thấy Thụy Khanh quay người đi, nghĩ nghĩ cũng không dám chạy theo nữa.

Chiều hôm sau sự việc như thế lại lặp lại, lần này Kiều Trinh gặp Thụy Khanh là cô ta van nài, bộ mặt đau khổ:

- Em xin chị đừng giữ anh Văn, xin chị trả anh ấy lại cho em. Chị còn có hai đứa con, em chỉ có mình anh ấy thôi. Em van xin chị!

- Cô có thôi đi không, tôi không muốn biết cô là ai. Tôi không có giữ người cô cần, đi chỗ khác mà tìm, đừng có quanh quẩn làm bẩn mắt tôi.

Thụy Khanh điên tiết, cô không cần biết giữa hai kẻ này có chuyện gì. Nhưng đừng có đến quấy rầy cô chứ. Cây muốn lặng mà gió chẳng dừng à?

- Xin chị thương em, em mất con rồi, giờ em chỉ có anh ấy thôi, xin chị đấy. Cùng là phụ nữ, chị hãy hiểu cho nỗi đau mất con của em. Xin chị!Thụy Khanh tức quá hóa cười.

- Ha, Cùng là phụ nữ? Hiểu cho nỗi đau của cô? Vậy lúc cô cùng chồng tôi cặp bồ cô có thông cảm cho tôi không? Khi cô cùng anh ta hú hí cô có từng nghĩ anh ta có hai đứa con thơ dại không? Khi cô tiêu những đồng tiền của anh ta cô có bao giờ áy náy không? Cô cướp chồng, cướp của của tôi, cô cướp bố của con tôi, cô cướp đi hạnh phúc của gia đình tôi. Vậy cô có hiểu cho nỗi đau của tôi không?

- Tôi nói cho cô biết, giờ tôi sống tốt rồi, vui vẻ khoái hoạt. Tôi không thèm liếm về bãi nước bọt tôi đã nhổ đi đâu. Chỗ tôi không chứa rác rưởi, cô đến từ đâu thì cút đi về đấy đi, đừng lảng vảng ở đây nữa. Biết xấu hổ, tích phúc một chút đi. Cút ngay đi!

Bùng nổ một trận xong Thụy Khanh lại chạy đi tập, đánh đấm một trận cho đỡ tức. Mọe nó, gái đĩ già mồm, vừa ăn cướp vừa la làng à. Thấy cô lành nên đến bắt nạt sao. Còn có lần sau thì đừng trách cô ác.

Tối đó về nhà, Thụy Khanh bấm điện thoại cho Hữu Văn nhưng thấy tắt máy. Mấy hôm trước anh ta nói với hai đứa là đi công tác, chắc vẫn chưa về.

Hai ngày sau đó không thấy mặt Kiều Trinh, Thụy Khanh thở phào, gặp mặt cô ta đúng là thử thách lòng nhẫn nại của Thụy Khanh,cô sợ mình sẽ không kìm chế được mà lao vào cấu xé mất.

Huyền Linh nghe Thụy Khanh kể phản ứng còn gay gắt hơn Thụy Khanh, cô trợn mắt lên nói:

- Sao lúc đấy chị không gọi em, mọe nó cái thể loại gì thế, bệnh não rồi. Lúc đấy em mà thấy em cho nó vỡ alo. Đời thủa nhà ai có kiểu ngược đời như thế, đúng là không biết xấu hổ. Tại chị hiền quá nó mới dám đến tìm chị, chứ ngay từ đầu đến rạch mặt nó ra thì có phải nó sợ đến già không, cho nát cái mặt đấy ra để xem nó đi cướp chồng người khác kiểu gì. Haha, tình hình này thì có vẻ như cô ta với lão Văn tan rồi à? Nếu không sao phải tìm đến chị để van vỉ?

Thụy Khanh nhún vai, tỏ vẻ mình cũng không rõ. Huyền Linh hừ một tiếng:

- Thứ cướp được sao mà bền. Làm người tử tế không muốn, lại muốn làm loại người bị người khinh bỉ. Giờ báo ứng đến rồi đấy.

- Ai, chị chẳng muốn nghĩ đến cho mệt óc, không muốn ứng phó với họ. Giờ muốn ra sao thì ra, cứ chừa mẹ con chị ra là được.

- Vâng, lần sau ả còn đến nữa thì nhớ gọi em đấy.

Thụy Khanh cười: - Sao? Ngứa tay à?

Huyền Linh cười hắc hắc, máu vận động ăn vào xương, lại thêm tính anh hùng trỗi dậy. Chẳng qua chuyện của Thụy Khanh làm cô sôi máu, cô cũng muốn làm lưu manh.

Hôm sau, như ý của Huyền Linh, gặp được ngay con giáp thứ 13 trong truyền thuyết. Cô ta đang giằng co với Thụy Khanh ở đầu đường thì Huyền Linh đi làm về gặp. Dựng con xe SH150 xuống là cô lao đến luôn, nắm lấy cổ tay đang kéo áo của Thụy Khanh bóp mạnh khiến Kiều Trinh đau kêu oai oái. Miệng nói độc:

- Con này, mà là ai mà đến khu này ăn vạ. Trông như cave hết date ấy, hết tiền nên muốn chặn đường chấn lột à. Nói cho mày biết, đừng có giở trò, tao đánh cho hết đường tìm về quê mẹ đấy. Mày bám chị Khanh làm gì, chị ấy không động đến mày, mày phải thấy may mắn mà cụp đuôi lại chứ. Thích trường mặt ra là để gọi đòn à. Khôn hồn thì biến, đừng để tao nhìn thấy mày ở đây, thấy là tao đánh đấy.

Kiều Trinh hoảng thật, nhưng lại mơ hồ hưng phấn. Cô ta hỏi thăm được chiều nay Hữu Văn đã đi công tác về rồi, cô ta biết dạo này anh ta hay về thăm con. Nên mặt dày một lần nữa mò đến đây. Từ khi cô ta nằm viện không nhìn thấy Hữu Văn đến, ngày hôm sau hộ lý chăm sóc cô ta nói có người gửi cho cô ta vali, và chìa khóa xe máy cùng một vé gửi xe của bệnh viện. Xem đồ xong cô ta hoảng hồn, cô ta biết mình xong rồi, nghĩ lại chuyện hồ đồ mình làm khiến cô ta hối hận xanh ruột.

Ra viện tìm đến nhà Hữu Văn thì anh đã thay hết khóa cửa, đợi ở cửa nhà đến đêm mới thấy anh ta về. Nhưng anh ta chẳng nói câu nào, chỉ vào nhà rồi sập cửa. Mấy ngày liền đều như thế, cô ta lần mò đến nhà Thụy Khanh thì thấy xe Hữu Văn. Thấy anh ta chỉ ở lại ăn cơm rồi về, cũng không ngủ lại cô ta mới an tâm một chút. Nghĩ mình chỉ cần có cơ hội giải thích, van xin, tỏ ra đáng thương anh ta sẽ mềm lòng. Dù sao Hữu Văn đã bỏ vợ vì cô ta cơ mà. Đợi Hữu Văn đi công tác cô ta đến bám lấy Thụy Khanh, muốn diễn vở cô nhân tình yếu đuối bị vợ cũ bắt nạt, sẽ thu được lòng thương tiếc của người đàn ông.
Nhưng người đàn ông thương hương tiếc ngọc chưa thấy đâu, chỉ thấy một nữ hán tử. Cô ta chỉ cầu mong cảnh này nhanh chóng bị Hữu Văn nhìn thấy.

Cũng đúng dịp, Hữu Văn lúc này chạy xe đến nơi rồi. Nhìn thấy mấy người phụ nữ đôi co trên đường, lại toàn là người quen, ánh mắt anh ta co lại. Bỗng thấy căm tức vô cùng, người đàn bà này làm chuyện thối nát, còn muốn xuất hiện trước mắt Thụy Khanh làm hỏng tính toán của anh ta.

Xuống xe chạy lại, thấy hai ánh mắt nhìn anh ta một sắc lạnh, một giễu cợt, còn một người thì rũ rượi đáng thương nhìn anh ta. Anh ta nhìn lại con người đang trượt xuống như tàu lá héo kia bằng con ngươi u ám.

Kiều Trinh điềm đạm kêu:

- Anh, anh đến rồi. Anh nghe em giải thích..

Huyền Linh thấy Hữu Văn đến, chẳng thèm tỏ ra khách sáo, cô đẩy tay Kiều Trinh ra khiến cô ta lảo đảo ngã xuống. Hữu Văn không đỡ, Huyền Linh cười khẩy nói:

- Ồ, lúc nãy nhìn lại nhầm tưởng cave hết date đi trấn tiền, hóa ra là người thân của anh Văn à? Người có bệnh thì nên giữ trong nhà uống thuốc, đừng ra đường kẻo trúng gió.

Mà nói thẳng luôn, các người thấy chị Khanh hiền lành nên muốn dày vò chị ấy thế nào cũng được phải không? Ngày nào cũng trường cái mặt đến đây là muốn sát mấy lần muối vào lòng chị ấy hả?

Hữu Văn xua tay, vội nhìn Thụy Khanh:

- Thụy Khanh, không phải thế, anh không biết chuyện này. Mấy ngày nay cô ta gọi điện liên tục, sợ ảnh hưởng công việc anh còn phải tắt máy. Anh..

Thụy Khanh lắc đầu:

- Tôi không cần biết mối quan hệ của các người ra sao, cũng chưa bao giờ muốn biết. Dây dưa thế nào thì cũng làm ơn tránh tôi ra, để tôi và hai đứa con được yên.

Nói xong cô quay sang nói mấy câu với Huyền Linh. Sau đó Huyền Linh cũng đi xe về nhà, cô đi tập, chẳng quan tâm chuyện phía sau nữa. Cô không tát vào hai cái mặt khiến cô căm hận kia, chỉ vì sợ bẩn tay mình.

Hữu Văn không giữ Thụy Khanh lại, việc anh ta cần làm là giải quyết người phụ nữ này.

Kiều Trinh thấy Hữu Văn hằm hằm nhìn mình cũng sợ hãi, điềm đạm kêu lên:

- Anh Văn, em chỉ vì nhớ anh quá, muốn gặp anh nên mới đợi ở đây, không ngờ chị Khanh chị ấy nhận ra em, nên mới hiểu lầm chút thôi. Anh..

- Đủ rồi.

Hữu Văn không để Kiều Trinh nói hết. Tai anh ta không điếc, năng lực lý giải cũng bình thường. Nghe ra được Kiều Trinh đã đến quấn lấy Thụy Khanh mấy lần rồi. Tâm cơ cũng thật nặng, thảo nào có thể khiến anh ta quay mòng mòng. Nhìn bộ dạng chật vật của Kiều Trinh, Hữu Văn chẳng chút cảm thông, anh ta cười khẩy nói:

- Tôi đã nể tình mấy năm nay cô đem lại niềm vui cho tôi nên mới bỏ qua đơn giản như thế. Cho cô cả cái xe và đồ đạc mấy năm nay tôi mua cho cô. Tôi nghĩ thái độ của tôi đã đủ để khiến cô hiểu mà tự cút đi chứ? Mặt dày mà bám nữa chỉ làm tôi ghê tởm.

Kiều Trinh hoảng loạn, lời nói lung tung:

- Không, không, anh Văn. Em bị người ta hại, em bị người ta lừa. Em không phản bội anh, anh biết em yêu anh như thế nào mà. Dù biết anh có vợ em vẫn chỉ cần ở bên anh là đủ, em chỉ vì yêu anh thôi mà, anh hãy tin em. Chúng ta rồi sẽ lại có con, anh đừng giận em nữa, cho em về nhà đi. Anh đã lên kế hoạch đám cưới rồi còn gì. Đừng vứt bỏ em, em chỉ có anh thôi.

Hữu Văn nhắm mắt, mấy năm thanh xuân của cô ta đều là cho mình, dù sao cũng có lúc động lòng. Nhưng chẳng giãy giụa bao lâu anh ta cũng tỉnh lại, anh ta nói:

- Ai lừa cô đi bar uống rượu? Ai lừa cô đi nhà nghỉ với đàn ông? Lâu nay những lúc không có tôi bên cạnh cô đã làm gì, chơi bời những gì đừng tưởng tôi không biết. Tôi cũng chẳng phải thằng đàn ông duy nhất của cô.

Hữu Văn đến gần, bóp lấy cằm Kiều Trinh đến phát đau, anh ta lại nói:

- “ Vì cái mặt biết diễn này mà tôi mắc phải sai lầm. Nghĩ cô thuần khiết nên yêu chiều hết mực mà bỏ bê vợ con. Giờ biết bản chất cô rồi, cô còn nghĩ tôi mềm lòng đón cô về được sao.

Kiều Trinh, thấy đủ rồi thì buông đi. Mấy năm nay tôi cho cô không ít, đủ để cô sống cuộc sống tốt hơn trước kia rồi. Đừng đua đòi với dân thành phố nữa, cô chơi không nổi đâu. Lấy số vốn tôi cho mà về quê lấy chồng đi. Chúng ta đến đây kết thúc. Đừng theo tôi nữa.”

Kiều Trinh không nói được lời nào, hóa ra anh đã điều tra ra hết rồi. Cô ta hối hận. Cô ta yêu Hữu Văn thật lòng, vì anh ta yêu chiều cô ta, chăm lo cho cô ta học hết đại học.

Nhưng cũng vì ghen ghét vì anh vẫn còn ở với vợ nên cô ta có lúc chán trường, lại gặp được mấy người bạn xấu rủ rê, cô ta cũng chơi thử cho biết. Có lần say xỉn mà quan hệ với một người trong số bạn đó, mới đầu thấy sợ, thấy có lỗi, nhưng có một lần lại có lần hai, cô ta lại sa vào những cuộc vui thác loạn ấy trong những lúc Hữu Văn không ở cạnh.

Từ ngày biết có thai cô ta dừng chơi, nghĩ toàn tâm toàn ý với Hữu Văn nên mới diễn trò để Hữu Văn về bỏ vợ. Anh ngờ chuyện thành rồi cô ta lại mắc sai lầm. Chỉ vì cơn tức mà quên đi tất cả, không ngờ tên đàn ông hôm đó đã cắn thuốc, khi cô ta bảo nhẹ thôi anh ta nghĩ cô ta ỡm ờ còn hăng tiết cười bì ổi, dù cô ta kêu gào thế nào cũng chỉ khiến anh ta mạnh bạo hơn. Vậy nên mới ra cớ sự. Nghĩ vậy là trả thù anh, cuối cùng chịu thiệt lại là mình. Kiều Trinh chết lặng, nhìn Hữu Văn khởi động xe rồi đi mất. Trong đôi mắt là nhiều cảm xúc mà chỉ mình cô ta mới hiểu.

Chương 13: Chúng ta đã ly hôn rồi

Không cần biết Hữu Văn giải quyết thế nào, Thụy Khanh chỉ cần họ đừng làm phiền đến cô là được. Cô đi đăng ký lớp học lái xe ô tô vào các ngày chủ nhật. Bọn trẻ ngày đó sẽ ở với bố chúng.

Ngày thu tháng mười, gió trời mát mẻ. Ba mẹ con Thụy Khanh đi tản bộ tiêu cơm một vòng quanh khu phố, trở về nhà nhìn thấy Hữu Văn đang đứng đợi.

Vào nhà, Hữu Văn muốn nói chuyện với Thụy Khanh, cô liền bảo hai con lên phòng học bài. Hai người ngồi đối diện trong phòng khách, Hữu Văn nhìn Thụy Khanh mãi mà vẫn chưa biết mở lời thế nào, anh ta không nói, Thụy Khanh cũng không nói, chỉ cúi đầu chờ đợi.

Hữu Văn nhận thấy rõ sự thay đổi của vợ cũ, cô giảm cân nhiều rồi, nhìn cô bây giờ chỉ hơi mũm mĩm chút thôi, khuôn mặt đã gọn lại lộ ra nét đẹp vốn có. Cả người hiện ra bóng dáng người con gái anh ta yêu đắm đuối năm xưa, tim bỗng dâng lên cỗ cảm xúc nóng hổi.

Ngày đó anh ta yêu Thụy Khanh thật sự, chỉ là năm tháng với cơm áo gạo tiền, tất bật con cái đã biến người con gái ấy thành người phụ nữ nhạt nhẽo mất rồi. Tình cảm không còn thăng hoa, không có kích thích. Và anh ta đã tìm thấy cái kích thích ấy ở một người khác. Giờ mới nhận ra, tất cả thật vô nghĩa. Vợ đoan trang không muốn, lại bỏ đi với một kẻ lẳng lơ, để rồi mọc cái sừng to tướng trên đầu. Nhục nhã không để đâu cho hết. Nay anh ta tìm đường quay lại, chẳng biết còn kịp không?

- Thụy Khanh, ừm, anh, anh muốn nói với em là, là anh đã không sống với cô gái kia nữa rồi.

Hữu Văn ấp úng nói. Thấy Thụy Khanh không nói gì, anh ta lại nói tiếp:

- Anh biết, trước đây là anh không tốt, anh đã phụ lòng tin của em. Nhưng từ giờ anh sẽ thay đổi, tài sản đều sang tên cho em, tiền lương anh làm bao nhiêu đều do em giữ, sẽ lo lắng cùng em việc gia đình, cùng nhau chăm con.

Nói đến đây, Hữu Văn đứng dậy, quỳ một gối xuống sàn nắm chặt lấy tay Thụy Khanh, ánh mắt nhìn sâu vào khuôn mặt cô rồi nói tiếp:

- Anh sẽ không bao giờ phụ lòng em nữa, cho anh một cơ hội quay về để bù đắp cho em và con, được không?

Thụy Khanh ngẩng đầu nhìn anh ta, cái nhìn nhàn nhạt không có lấy chút xúc động nào khi nghe anh ta thổ lộ. Cô rút mạnh tay ra, ngồi tránh sang một khoảng, cô nói:

- Bốn tháng trước, cũng ngồi tại chỗ này, khi anh đưa cho tôi ký tờ đơn ly hôn, anh nói gì anh còn nhớ không?

Hữu Văn cứng đờ, Thụy Khanh cười nhạt:

- Không nhớ à? Còn tôi nhớ rất rõ, anh nói từ mấy năm nay đã không còn cảm giác gì với tôi nữa rồi, anh không cố được nữa. Giờ cảm giác quay về rồi sao?

Hữu Văn khó khăn nuốt nước bọt, giọng anh ách nói:

- Thụy Khanh, tha thứ cho anh, khi đó anh như bị ma ám quỷ hành vậy. Lý trí bị che mờ, giờ anh biết anh sai rồi, anh..

- Khi đó/ Thụy Khanh cao giọng ngắt lời/ -Tôi cũng đã nói với anh rằng cho chúng ta một cơ hội để các con có gia đình đủ đầy. Nhưng anh đã rứt khoát rằng ‘sẽ không thay đổi’. Và, chúng ta đã ly hôn rồi, Hữu Văn ạ.

Thụy Khanh như thể đang trần thuật một câu chuyện, cô hờ hững nói.

- Anh, anh khi đó…anh không..

Thụy Khanh xua tay:

- "Đừng nói gì nữa, nói gì cũng không thay đổi được sự thật rằng anh đã phản bội. Phản bội tình yêu của chúng ta, phản bội gia đình của chúng ta, phản bội các con của chúng ta. Một thứ đã vỡ, gắn cũng chẳng lành.

Sống như bây giờ có sao đâu, anh mới bước vào giai đoạn rực rỡ nhất của đời người, còn nhiều thứ mới mẻ đang đợi anh. Còn tôi, thấy như bây giờ rất tôt, ngày ngày tràn ngập niềm vui, không phiền lo gì nhiều."
- Thụy Khanh, là anh đã không biết quý trọng những thứ mình có. Khi ly hôn rồi anh mới dần nhận ra, anh luyến tiếc gia đình mình đến mức nào. Anh nhận ra, người quan trọng nhất với anh vẫn chỉ là em, những thứ khác chỉ là cảm xúc nhất thời.

- Ha, hay cho câu chỉ là cảm xúc nhất thời. Nhưng nước đổ khó hốt, tôi không quên được những chuyện anh đã làm. Đừng nói chuyện này nữa, anh về đi.

- Thụy Khanh, anh biết nhất thời em còn chưa thể tha thứ, nhưng còn nhiều thời gian, anh sẽ nỗ lực bù đắp lại, sẽ dùng niềm vui xóa nhòa đi những vết thương. Dù em không tin nhưng anh sẽ chứng minh, anh làm được.

Nói rồi anh ta lên lầu tạm biệt Lâm Anh, My Anh rồi ra về. Tối đó Thụy Khanh mất ngủ.

Từ ngày quyết tâm mong muốn quay về của Hữu Văn được nói ra, ngày nào anh ta cũng mặt dày mày dạn về nhà Thụy Khanh ăn trực. Thụy Khanh nể mặt hai đứa con nên không nói, nhưng khi anh ta tỏ ý muốn ngủ lại khiến cô tức điên, không kiềm chế được, cô nói một trận:

- Đồ là tự tay anh xếp rồi mang ra khỏi nhà, xác cũng tự anh vác đi. Giờ nói muốn về là về sao. Tôi rẻ rúng đến độ anh chán anh hất ra thì tôi phải ra, anh vẫy lại là phải vui mừng chạy lại à. Giờ nghĩ đến giai đoạn hai năm chung chồng kia khiến tôi còn thấy mình nứa ngáy bẩn thỉu đây này. Biến ngay đi, cũng đừng đến đây ăn vạ nữa, nếu không tôi cấm cửa thăm con đấy.

Hữu Văn tối đó đi, nhưng hai ngày sau vẫn chai lì đến nhà ăn tối. Cũng may một tuần sau đó Hữu Văn có quyết định điều chuyển công tác. Công ty OVA mở chi nhánh mới ở Thành Nam, anh ta đến đó làm trưởng chi nhánh. Trước khi đi Hữu Văn nói với Thụy Khanh:

- Anh chắc sẽ ở đó khoảng chín tháng đến một năm, khi nào chi nhánh ổn định sẽ được điều về. Trong thời gian này mong em hãy suy nghĩ lại chuyện chúng ta. Anh đến đó cũng sẽ chỉ lo làm việc, sẽ giữ mình trong sạch.

Thụy khanh chỉ nghe, mặc kệ anh ta nói. Đâu phải cô không nghĩ đến, đã có mấy đêm mất ngủ vì lời của anh ta. Nhưng cuối cùng cô vẫn không vượt qua được chướng ngại tâm lý, cứ nhắm mắt lại là như thấy lời anh ta nói trong đầu: không còn cảm giác với cô, có người khác rồi…Nghĩ đến anh ta hèn hạ dấu giếm tài sản là lại ghê tởm cái nhân cách ấy. Hình tượng của anh ta trong cô giờ méo mó xấu xí, dù có nói thế nào, hứa hẹn ra sao cũng không làm dậy trong lòng cô chút xúc động.

Cô thà cứ đơn giản thế này sống thôi, không muốn tặc lưỡi chấp nhận để rồi khó chịu. Nếu lại sống với Hữu Văn, cô sẽ chịu nỗi ám ảnh bị phản bội đó cả đời. Rứt khoát từ bỏ cho khỏe.

_____-----_____

Hữu Văn đi Thành Nam, cuộc sống của ba mẹ con Thụy Khanh vẫn tiếp diễn như trước. Ngày chủ nhật, gửi con bên nhà Huyền Linh nhờ cô chú bên nhà trông giúp để cô đi học lái xe. Bố mẹ Huyền Linh rất vui lòng, hai đứa trẻ nhà Thụy Khanh, đứa nào cũng đẹp như tranh vẽ, lại được Thụy Khanh giáo dục cẩn thận, rất ngoan ngoãn lễ phép. Không ai không thích được.

Chiều đó học xong, Thụy Khanh sang đón con bên nhà Huyền Linh về. Thấy cổng nhà mình có người thanh niên trẻ đang bấm chuông, ba mẹ con bước nhanh đến. Thụy Khanh chủ động hỏi:- Xin chào, tôi là chủ nhà này, cậu có việc gì à?

Thanh niên quay lại nhìn ba mẹ con Thụy Khanh, chợt nở nụ cười tươi như ánh mặt trời, lễ phép chào hỏi:

- Em chào chị, chú chào hai cháu!

- Cháu chào chú ạ/ Cháu chào chú ạ!

Hai anh em Lâm Anh, My Anh lễ phép chào lại.

Cậu thanh niên lại cười, đàn ông mà mắt cười cong cong như trăng khuyết nhìn rất thân thiện. Cậu ta đưa tấm danh thiếp cho Thụy Khanh bằng hai tay rồi nói:

- Thưa chị, em có chút việc muốn trao đổi với chị, không biết em có thể vào nhà rồi nói cụ thể được không ạ?

Thụy Khanh nhận danh thiếp, nghe thấy lời cậu thanh niên thì hơi nghi hoặc, nghĩ là tiếp thị gì à? Cô nhìn xuống tấm card: [Vương Anh Tuấn- Trợ lý giám đốc tập đoàn Lê Nguyễn]. Thanh niên này tầm 25- 26 tuổi, ăn mặc nghiêm chỉnh lịch sự, quần áo phẳng phiu, tác phong đàng hoàng. Chắc không đến nỗi là lừa đảo đâu nhỉ? Thụy Khanh do dự chút rồi cũng mời vào nhà.

Sau khi ngồi xuống, Thụy Khanh rót nước mời khách. Anh Tuấn giở cặp công văn lấy một tập catalog về nhà ở, đặt xuống bàn rồi đẩy về phía Thụy Khanh nói:

- Không làm mất thời gian của chị, em xin nói luôn ạ. Mời chị xem mẫu nhà này, tổng diện tích đất là 180m2 căn nhà ba tầng, diện tích mỗi mặt sàn 90m2, khu vườn bố trí hợp lí..

- Ha.. Thụy Khanh cười khan: -Rất cảm ơn cậu, nhưng tôi hiện giờ không có nhu cầu mua nhà ở.

Anh Tuấn vẫn lễ phép nói:

- Xin chị nghe em nói hết đã ạ, căn nhà này nằm trong khu đô thị Green Land phía đông thành phố. Em muốn nói, căn nhà này không phải mời chị mua mà mời chị đổi ạ.

- Đổi nhà? Tức là đổi căn nhà ở đây lấy căn nhà ở Green Land?

- Dạ vâng, đúng vậy ạ. Đây là hợp đồng trao đổi, chị cứ xem xét cẩn thận, nếu đồng ý thì chúng ta sẽ tiến hành trao đổi.

- Ồ.

Thụy Khanh nhận lấy ngó qua rồi nhìn Anh Tuấn nói:

- Được, vậy tôi sẽ xem từ từ. Còn bây giờ tôi có việc phải đi nên..

- À, vâng. Vậy không quấy rầy chị nữa. Xin phép chị em về, có gì thắc mắc chị cứ gọi điện cho em, Chào chị.

Tiễn người, Thụy Khanh chép miệng, lừa đảo bây giờ cũng cao cấp thật đấy. Người như thế mà lại đi lừa đảo, phí thật. Cô đặt số giấy tờ này sang một bên không để ý đến.

Chương 14: Nhờ phúc cô hàng xóm

Đầu tuần đi làm, chị em công sở lại như đi trình diễn thời trang, mỗi người mỗi vẻ làm cả công ty rực rỡ hẳn lên. Trước đây Thụy Khanh không để ý lắm, nay cô cũng cùng chị em bàn luận chút về quần áo, màu sắc, hãng nào đang sale … cho đỡ thua bạn kém bè. Mà phải công nhận, những lúc buôn dưa thế này cũng hữu ích thật. Giảm stress này, thu thêm kiến thức này, còn kết nối tình hữu nghị con buôn với nhau.

Đang rủ nhau xem bộ sưu tập mới của một nhãn hàng công sở khá được chị em yêu thích thì phòng kế toán có người gõ cửa, tưởng Sếp đi đôn đốc hiện trường, bảy chị tám em vội vàng ngồi vào bàn vờ làm việc. Liên Nhi ra mở cửa, vừa kéo cửa phòng ra thấy một anh chàng đeo kính, đội mũ lưỡi trai, đang ôm bó hoa hồng rất đẹp. Cả phòng kế toán ồ lên, chàng trai ngượng ngùng cười rồi hỏi:

- Xin hỏi có chị Thụy Khanh ở đây không ạ, mời chị nhận hoa giúp em.

Bao nhiêu con mắt đổ dồn về phía Thụy Khanh đang ngơ ngác khi nghe thấy tên mình. Nhận hoa xong mà vẫn chẳng hiểu ra sao, trước đây thời sinh viên cũng thường nhận nhiều hoa tỏ tình thế này, nhưng từ hồi lấy chồng là hết. Chẳng lẽ là của Hữu Văn, vì ngoài anh ta ra cô không có quan hệ thân thiết với người khác giới nào cả. Liên Nhi đứng cạnh thấy Thụy Khanh biểu cảm nghi hoặc thì nhắc:

- Chị xem có thiệp không, biết là ai gửi.

- Ồ.. [Thân tặng Thụy Khanh, em đẹp như những đóa hồng này! <3 Phương Đức Hồng]?..Là ai?

Thụy Khanh hoàn toàn mờ mịt. Mọi người kinh dị rồi.

Có người sốc khi nghe cái tên khá quen thuộc, có người thì sốc vì thấy người được tặng chẳng biết người tặng là ai. Sau đó cả phòng phá lên cười, Thụy Khanh cũng cười theo. Đợi mọi người cười đủ cô mới hỏi:

- Là sao?

- Chị không biết à, anh này nổi tiếng là ‘’chàng cong’’ trong công ty chúng ta, làm ở phòng Hành chính. Cao gầy trắng trẻo, đẹp trai, mỗi tội hơi nữ tính, 35 tuổi chưa lấy vợ, chưa bạn gái. Mọi người bảo anh ta thích đàn ông.

Kim Ngân- cô kế toán thuế giải thích nghi vấn cho Thụy Khanh.

Trong ấn tượng của Thụy Khanh đúng là có bóng người như vậy, nhưng cô trước nay không quá quan tâm đến chuyện bát qoái trong công ty, có thời gian cô thích một mình lên mạng tìm đọc các bài về nuôi dạy con cái hơn. Phòng Hành chính và phòng Kế toán lại khác tầng, các buổi liên hoan của mọi người trong công ty cô cũng ít tham gia, có tham gia cũng về sớm. Nên bảo sao cô không biết rõ họ tên người tặng hoa này.

- Chị Khanh, anh ấy tặng hoa cho chị chắc là muốn theo đuổi chị rồi. Hắc hắc, chẳng làm gì mà bẻ thẳng được “chàng cong”, quá ghê ghớm nha, chị tính sao đây?

Liên Nhi haha trêu ghẹo. Chị Ngọc Minh thấy Thụy Khanh đặt bó hoa trên bàn nước, mặt thản nhiên, cũng cười nói:

- Vận đào hoa gõ cửa rồi, Thụy Khanh của chúng ta còn trẻ, lại xinh đẹp phúc hậu thế này. Sau này phòng chúng ta không lo thiếu hoa tươi.

- Chị Minh, chị mà cũng trêu em à.

Thụy Khanh mếu máo. Liên Nhi than thở:

- Ôi, cả phòng mình mỗi em là gái chưa chồng mà chẳng thấy có chuyện tặng hoa tỏ tình này. Thế mới biết, giá trị nhan sắc là quan trọng thế nào.

Thụy Khanh cười:

- Sao thế, mới đây em còn tuyên bố sẽ là “ hồng nhan bạc tỷ cơ mà” chưa gì đã thiếu tự tin thế rồi?

- Haha, là em ngưỡng mộ chị thôi mà. Còn em vẫn tự tin lắm đấy.

↖(^w^)↗

Hết giờ chiều, Thụy Khanh xách túi nhanh chóng đi ra thang máy. Giờ này thang máy đông đúc, phần lớn là người có gia đình phải vội đi đón con, nên dù có chen chúc chút mọi người cũng đều thông cảm cho nhau. Công ty Thụy Khanh chiếm hai tầng 12,13 của tòa nhà này, cô bước gần đến nơi thì thấy đứng ở cửa đợi thang máy có một dáng người hơi quen, cao ráo trắng trẻo, đẹp trai, hơi nữ tính? ORZ, đây không phải chủ nhân của bó hoa tặng cô sao?

Cũng chẳng phải là cô nữ sinh ngại ngùng ngày xưa, Thụy Khanh thản nhiên bước đến, gật đầu chào hỏi cùng với một nụ cười mỉm công thức.

Người đàn ông kia thấy Thụy Khanh, hơi đỏ mặt. Anh ta cố tình xuống dưới tầng để đợi cô, tạo tình huống gặp mặt, nhưng thấy cô lại ngượng ngùng luống cuống:

- À, chào, chào em!

Thụy Khanh cũng đáp lại: - Vâng, chào anh ạ!

- Ừ, ừm, Thụy Khanh, hôm nay, sáng nay, em có nhận được hoa không?

Anh ta không thấy Thụy Khanh mang hoa về nhà, có hơi thất vọng. Thụy Khanh khách sáo nói:- Dạ, có nhận được, hoa rất đẹp, cảm ơn anh!

- À, ồ, em thích là may rồi, à ý anh là, cảm ơn em thích hoa anh tặng.

Thấy thang máy vẫn chưa đến, Thụy Khanh nghĩ nghĩ, nói:

- Anh này..

- Anh là Đức Hồng.

- Vâng, anh Hồng. Cảm ơn anh, nhưng lần sau anh đừng làm vậy nữa. Ở đây là công ty, nhiều người nhiều miệng, chuyện truyền ra sẽ không hay.

- Ách, anh sơ ý, em thấy phiền sao. Xin lỗi, lần sau, lần sau...anh sẽ…

- Không, không cần có lần sau, anh Hồng này, tôi biết người đàn ông tặng hoa cho phụ nữ là có ý gì. Nhưng xin lỗi anh, cuộc sống của tôi mới có sáo trộn chắc anh cũng biết. Tôi còn không có ý định gì cho một mối quan hệ mới. Tôi rất tiếc, nên mong anh sẽ hiểu cho.

- Ơ..

Đúng lúc này cửa thang máy “ting” một cái mở ra. Thụy Khanh bước vào thang máy, người đàn ông kia vẫn ngơ ngác. Thang máy đông người nên không ai đợi anh ta tỉnh hồn đã đóng cửa chạy xuống.

Thụy Khanh không để tâm vào chuyện này, cô mau chóng đến trường cấp một đón Lâm Anh, rồi rẽ đến trường mầm non đón My Anh về nhà.

Một tuần như thế trôi qua. Tối chủ nhật, ba mẹ con ăn tối xong đang ngồi xem tivi thì có tiếng chuông cửa. Nhìn đồng hồ 8h tối, không biết ai đến vào giờ này?

Thụy Khanh ra mở cổng, hóa ra là anh chàng lừa đảo lần trước. Tính Thụy Khanh lạnh nhạt khách sáo, lại không hay làm ai khó sử, nên cô cũng chào hỏi đàng hoàng. Anh chàng kia chào hỏi xong thấy Thụy Khanh không có ý mời vào nhà cũng vào vấn đề luôn:

- Chị đã xem hết bản hợp đồng chưa ạ? Mọi điều kiện đều rất tốt với chị, chắc chị sẽ đồng ý chứ ạ?

- Hả, à ừ, tôi xem rồi, ờ.. nhưng đất nhà tôi rộng hơn đất bên đấy, nếu đổi thì các cho tôi thêm hai tỷ nữa thì tôi đổi. Mà tôi nghĩ chắc bên cậu sẽ khó chấp nhận điều kiện ấy, nên chắc là hợp đồng này không ký được rồi. Nên, rất tiếc. Chào cậu!

Nói rồi Thụy Khanh đóng cổng lại, bỏ lại khuôn mặt vốn đang tự tin trở nên héo quắt. Cậu ta suýt quên chuyện đổi nhà này, nhưng hôm nay lại bị sếp giục mới nhớ ra. Bản hợp đồng đó cậu ta thấy rất tốt rồi, nếu là ai thấy cũng sẽ đồng ý ngay tắp lự. Sao chị này lại bỏ phí cơ hội thế nhỉ, lại còn đòi thêm hai tỷ? Hay là tham quá? Cũng không giống như người như thế mà. Bà chị này nhìn giản dị đoan trang, ánh mắt trong suốt bình thản, không phải là người ham vật chất đến thế chứ?
Cậu ta đành kệ, đem điều kiện của người ta về nói lại với sếp vậy, xem sếp quyết thế nào.

Thụy Khanh chẳng để ý chuyện đó chút nào, nghĩ bụng làm gì có chuyện tốt rơi trúng đầu thế chứ. Không cẩn thận lại làm dê béo cho người ta thịt.

“----____----“”

Nhưng chuyện này lại rơi trúng đầu cô thật.

Lần thứ ba nhìn thấy cậu thanh niên khiến Thụy Khanh có chút không kiên nhẫn, cô nhăn mày nhìn cậu ta đang đứng trước cổng với khuôn mặt cười tươi như ánh mặt trời.

Ài, cũng không nỡ đánh người đang cười. Thụy Khanh từ tốn nói:

- Tôi đã nói rõ rồi mà, tôi cũng không đổi đâu, cậu tìm người khác đi.

Cô đang định đóng cửa lại thì cậu thanh niên vội nhào đến khiến cô hết hồn. cậu ta nói nhanh:

- Chị ơi đợi đã, là em không nói rõ với chị mới khiến chị hiểu sai, cho em giải thích lại.

Cậu ta muốn khóc. Hôm trước về trình bày lại với sếp cậu ta việc này, sau một hồi hỏi han, sếp cậu ta nhìn cậu ta như nhìn thằng ngu, sếp cười quái dị: “ Cậu, bị người ta coi là lừa đảo rồi. Ngẫm lại xem đi.”

Cậu ta cẩn thận hồi tưởng lại, lúc sau mới lấy hai tay vỗ trán. Cậu ta tưởng mình người thật việc thật, lại giơ cái danh thiếp có tên tập đoàn Lê Nguyễn ra thì người ta sẽ cùng cậu ta ký hợp đồng. Nhưng lại không biết, Thụy Khanh đâu để ý tập đoàn Lê nguyễn tên tuổi ra sao trong giới thượng lưu? Nếu chỉ nói tên tòa nhà “Trung tâm thương mại Sunny” có khi cô còn biết. Mà đúng thật, ai mà tin tự dưng có người đến đổi nhà như thế bao giờ, chuyện lạ có thật này cũng chỉ sếp cậu ta mới nghĩ ra được thôi. Đầu óc của người có tiền cấu tạo hơi khác mà.

- Hiểu ra?

Sếp hỏi. Cậu ảo não gật đầu.

- Vậy đi làm cho xong đi, làm một cái thẻ hai tỷ thêm vào.

Anh Tuấn mặt khóc chạy khỏi phòng CEO, lo nốt việc lợi người không lợi mình này.

Cậu ta vội trình cái mặt của ông chủ mình ra bán, đó là tấm hình cậu ta chụp lại thần thái của sếp trong một lần xúc động, rồi liệt kê một loạt các tài sản của tập đoàn Lê Nguyễn. Cộng thêm một hợp đồng đổi nhà đã có chữ ký và dấu đỏ chót đóng ở bên A, chỉ còn đợi bên B ký tên.

Không phải gà mờ trong việc kiểm tra chứng từ, nên Thụy Khanh cũng tin những giấy tờ này là thật 100%. Cô cũng nhận ra người đàn ông trong bức hình, đó là người theo đuổi Huyền Linh dạo trước.

Vậy anh ta làm cuộc trao đổi này thì không cần phải hỏi lý do rồi.

Đứng cửa mãi không hay, cô mời Anh Tuấn vào nhà ngồi. Mời nước xong cô ngồi xuống rồi nói:

- Tôi không ngại nói thẳng, tôi hiểu mục đích của người này rồi. Cậu là trợ lý cho anh ta chắc cậu cũng hiểu rõ cuộc sống riêng tư của anh ta. Còn tôi và Huyền Linh rất thân thiết, tôi sẽ không vì chút lợi mà làm điều không tốt với cô ấy đâu, nên bản hợp đồng này tôi sẽ không ký.

Giải trình nãy giờ đến khát khô, Anh Tuấn uống cốc nước rồi nói:

- Sao có chuyện nghiêm trọng thế được ạ. Sếp em cũng không phải là cường hào ác bá làm hại gái nhà lành, chúng ta đang sống trong xã hội pháp trị cơ mà. Hì hì.. nói thật với chị, em cũng thấy sếp em lần này trúng độc nặng rồi. Trước đây anh ấy cũng có vài mối tình, nhưng đều là người ta chủ động tiến cử, anh ấy còn chưa từng theo đuổi ai đâu. Đây là lần đầu tiên anh ấy nghiêm túc theo đuổi một cô gái. Chỉ là, cô Huyền Linh này đúng là tim bằng sắt, công phá thế nào cũng không xong. Không thấy đồ trang sức hàng hiệu là sáng mắt mà còn ném thẳng người gửi tặng ra ngoài, chặn đường còn bị ăn đánh. Bí quá anh ấy mới nghĩ được chiêu mưa dầm thấm đất thế này đấy ạ, các cụ chẳng bảo “ nhất cự ly, nhì cường độ” là gì. Ít nhất đến bây giờ anh ấy là thật lòng, còn chuyện họ có thành hay không, có dài lâu hay không? Không ai nói trước được. Hại hay không hại chị cũng đâu có thể thay Huyền Linh nhận biết được. Cái duyên giữa người với người đôi khi rất kỳ diệu. Biết đâu chị lại giúp đỡ cho một nhân duyên tốt thì sao ạ!?

Thụy Khanh nghe cũng buồn cười, Huyền Linh đúng là có thể làm thế thật. Cô cũng không phải bị mấy lời nói của Anh Tuấn thuyết phục mà vội vàng. Cô không trả lời ngay, lại hơi ngại ngùng nói:

- Lần trước tôi đúng là chưa xuy xét đến nó chút nào, thế này đi, tuần sau sẽ trả lời cho cậu, dù đổi hay không đổi cũng nói một câu dứt khoát.

- Vâng, chỉ cần chị chịu xem xét một cách nghiêm túc chị sẽ biết những lợi ích của mình nhận được. Em sẽ quay lại giờ này tuần sau ạ. Chúc chị một tuần vui vẻ thành công!

- Cảm ơn! Tôi cũng chúc cậu như vậy!

Chương 15: Đổi nhà

Đêm qua mưa lớn, gió thổi, mưa tạt nghe cứ ầm ù. Thụy Khanh cũng dần quen với căn phòng trống chỉ một mình cô ở, mưa gió đêm qua cũng không khiến cô có cảm xúc gì đặc biệt.

Mưa to một đêm cũng đã tạnh hẳn. Đường phố hàng cây như được rửa sạch, trong không khí lạnh còn ngửi được hương vị thuần khiết như đã lâu rồi không thấy.

Việc mỗi buổi sáng vẫn quen thuộc như thế, Phòng tập gym không vì trời chuyển lạnh mà vắng người, mọi người vẫn đến tập ca sớm vì phù hợp nhất, tập xong tắm rửa, ăn sáng, đến cơ quan là vừa đẹp.

Thụy Khanh với Huyền Linh cũng thế, kiên trì với ca tập lúc sáng sớm của mình. Huyền Linh tập võ từ nhỏ, cộng thêm rèn luyện thường xuyên chăm chỉ nên body của cô đẹp đến mức người nào qua cũng phải ngước nhìn. Cô không tập cho cơ thể tạo cơ bắp, mà chỉ tập cho săn chắc khỏe mạnh, rãnh bụng khiến cô nàng trông càng quyến rũ sexy.

Thụy Khanh nhìn cô em hàng xóm mà chậc lưỡi tán thưởng, cơ thể lồi lõm rõ rệt, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy sức sống thanh xuân, cô ấy không có vẻ đẹp sắc nét biểu cảm lạnh nhạt như Thụy Khanh mà thiên về vẻ tươi sáng thánh thiện. Sạch sẽ, hồn nhiên, nhìn đã khiến người đối diện cảm thấy sức sống bừng bừng toát ra từ con người của cô ấy. Thảo nào mà có người trăm phương nghìn kế theo đuổi.

Ách, nói vậy mới nhớ đến vụ đổi nhà, Thụy Khanh đem chuyện này kể với Huyền Linh, đơn giản cô chỉ coi như một chuyện cười,chuyện phiếm để kể.

Huyền Linh nghe xong cười như mếu, cô nàng giả bộ ngất xỉu nằm vật ra sàn. Thật là hết cách với người đàn ông này. Nếu nói thích gái đẹp thì cô tự nhận mình cũng không đẹp đến mức nhìn cái chết liền như thế chứ. Anh ta lăn lộn bao nhiêu bụi hoa rồi, đâu hiếm thấy một đứa như cô. Ấy vậy mà mắng không được, đánh không chừa, vẫn nhơn nhơn vác cái mặt đẹp trai ấy xuất hiện trước cô. Vừa thấy phiền, lại vừa thấy buồn cười, đúng là không thấy ai trơ như anh ta.

- Chị Khanh, chị nói cái căn biệt thự trong khu đô thị Green Land kia bao nhiêu một căn?

- Khu đấy chắc cũng tầm sáu tỷ một căn phổ thông, còn căn cao cấp trong khu đó có giá hơn mười tỷ cơ. Nhưng thị trường bất động sản đang trững vì liên quan đến một vài tin tức về việc mở rộng thành phố, nên có vẻ nhà ở đó bán hơi chậm, chị chú ý đến một chút thì mới bán được khoảng 1/3 căn. Thực ra chị thấy ở đó điều kiện cũng được, có trường học từ mầm non đến hết cấp ba, có chỗ vui chơi cho những gia đình có con nhỏ có thể an tâm gửi gắm con em mình.

Huyền Linh bỗng nhổm người lên hỏi.

- Thế khu nhà mình thì sao ạ? Như nhà chị em mình thì giá trị bao nhiêu?

Thụy Khanh nhíu mày nghĩ:

- Chắc khoảng 28 triệu/m2 Khu nhà chúng ta tuy là ngoại thành nhưng cách nội thành chỉ mấy cây số, đất ở đây phần lớn đều còn rộng rãi, không như khu vực nội thành chen chúc khổ sở, có nhà chỉ 20m2.

- Ồ, vậy chị có đổi nhà với anh ta cũng chẳng phải lời lãi gì, em lại tưởng hào phóng thế nào chứ. Hóa ra là ngang tay thôi.

- Ha ha, cũng không thể tính giá trị như thế em ơi. Nếu một người có tiền chọn giữa hai nơi này để mua nhà, thì họ sẽ chọn khu đô thị Green Land. Vừa gần trung tâm thành phố, lại là khu đô thị quy hoạch theo tiêu chuẩn, đẹp và sang, thể hiện giá trị và đẳng cấp con người. Những tiện ích đi theo cũng không kém phần thu hút.

- Thế hay chị đổi đi, em thấy hợp với chị và hai cháu nhỏ. Dù sao công việc chị bận rộn, lại có một mình chăm con. Đi làm về là tất tả lo đi đón, sang khu kia chị sẽ nhàn hơn cả việc đi lại lẫn chăm con, đỡ vất.

Huyền Linh ngẫm nghĩ rồi nói, cô đúng là thương thay cho Thụy Khanh, chị ấy xinh đẹp, lại hiền hòa, thế mà ông trời lại gieo cảnh tróe nghoe. Nếu có điều kiện sống tốt hơn một chút thì cũng đỡ mệt mỏi cho chị ấy. Thụy Khanh phì cười, trêu:

- Thế em không sợ anh ta đến ở gần làm phiền em à?
- Em sợ gì anh ta? Anh ta nhìn thấy em thì ngoan như cún. Nếu anh ta đã quyết tâm đeo bám thì để xem anh ta trụ được mấy ngày. Nếu như qua được thử thách của em, biết đâu em lại động lòng thì sao? Hì..

Thụy Khanh nhìn Huyền Linh, thấy con bé cũng không phải nói dối lòng. Có lẽ cô đã suy nghĩ quá nhiều chăng? Con bé vốn mạnh mẽ, tuổi không lớn nhưng hiểu thế thái nhân tình. Biết đâu như cậu trợ lý kia nói, lại là một nhân duyên tốt thì sao?

- Ừm, nếu vậy thì chị sẽ xem lại một lần nữa.

((*_*))’

Xin phép nghỉ một buổi chiều, Thụy Khanh đến khu Green Land. Với sựu nhiệt tình niềm nở của nhân viên chăm sóc khách hàng dẫn Thụy Khanh xem một vòng. Đúng như cái tên Green của nó, nơi đây mới hình thành chưa lâu nhưng mật độ cây xanh khá dày, tạo nhiều bóng mát và không khí trong lành. Sự khác biệt giữa demo và thực tế không khác nhau nhiều. Các hạng mục đề cập đều có đủ, chỉ là lượng dân cư hơi thưa thớt.

Tổng diện tích cả khu là 60.000m2, gồm ba tòa nhà trung cư nằm ở phía tây, mỗi tòa nhà có 100 căn hộ 100-120m2, có giá khoảng ba đến bốn tỷ một căn. Khu biệt thự đơn lập nằm ở phía Đông, có khoảng 50 căn mỗi căn chiếm 500m2 đất, giá mỗi căn là hơn mười tỷ đồng. Khu biệt thự liền kề có gần một trăm căn, giá dao động từ 5-7 tỷ một căn tùy diện tích. Khu mua sắm là một trung tâm thương mại xây bốn tầng diện tích khoảng 2.000m2 khá sang trọng, song mới chỉ có vài nhãn hàng mở cửa, mua bán không nhộn nhịp. Xung quanh trung tâm thương mại là những ngôi nhà bốn tầng bán hoặc cho thuê để bán hàng hay linh doanh các loại dịch vụ. Tạo nên một khu vui chơi, mua sắm và ẩm thực khá phong phú. Diện tích còn lại dành cho các công trình công cộng và đường xá.

Thụy Khanh xem ngôi nhà đã đề cập trong hợp đồng. Đây là căn biệt thự số 65, căn nhà ba tầng liền kề có vườn, diện tích 180m2 một căn. Nói chung, mọi thứ đều khiến cô hài lòng. Dù sao đây cũng là khu dân cư cao cấp, chỉ là căn phổ thông cũng được thiết kế tinh tế, tỉ mỉ, tính đến sự tiện lợi và thoải mái cho người ở.

Thụy Khanh đến khu trường học cũng âm thầm gật đầu, trường mẫu giáo ở đây đạt tiêu chuẩn cao. Trường mới khai giảng năm đầu tiên nên chưa có nhiều lớp, bạn nhỏ cũng ít, nhưng về cơ bản Thụy Khanh hài lòng về chất lượng ăn ở của các con. Trường cấp một xây dựng môi trường học Quốc tế hóa, sau khi xem xét qua chương trình học của các con, Thụy Khanh dường như cũng có quyết định rồi.

Trở về nhà xem lại hợp đồng đổi nhà ở, thấy các điều khoản đều hợp lý, chặt chẽ. Không có vấn đề gì nữa, Thụy khanh nói quyết định của mình cho Huyền Linh. Huyền Linh tất nhiên vui mừng cho Thụy Khanh, song cô lại luyến tiếc. Mấy năm ở cạnh nhà nhưng lại không thân thiết như mấy tháng gần đây, chị em ngày ngày tập cùng nhau, có chuyện gì cũng tâm sự. Tình cảm cách mạng tự nhiên là thăng cấp thành đồng chí rồi. Huyền Linh nói:

- Chị cứ chuyển đến đấy sống đi, môi trường thay đổi cũng tốt, đừng nghĩ ngợi gì nhiều. Khi nào rảnh rỗi em sẽ đến thăm chị và các cháu.

- Ừ, cảm ơn em, nói đến chuyện này cũng là nhờ bóng của em đấy. Chị không biết nói gì, chỉ mong em sống được thoải mái, vui vẻ, luôn sáng bừng như bây giờ.- Ái chà, chị nói lời khách sáo làm em nổi hết da gà. Nếu muốn cảm ơn em thì phải sống thật tốt.

Hai chị em nhìn nhau cười, ngàn vạn lời khách sáo chẳng bằng một tình cảm thật tâm. Thụy Khanh ít bạn nên chân trọng sự quan tâm của cô gái nhỏ này rất nhiều.

Sau đó là việc ký hợp đồng. Ngày ký kết hợp đồng diễn ra suôn sẻ, ký xong, Anh Tuấn nói vài lời cảm ơn, chúc mừng rồi đẩy về phía Thụy Khanh một chiếc phong bì còn nguyên niêm phong của ngân hàng. Thụy Khanh bóc ra thì thấy là một chiếc thẻ. Anh Tuấn nói:

- Đây là hai tỷ mà chị yêu cầu lúc trước, em không cho vào trong hợp đồng.

Thụy Khanh bật cười:

- Nói thật với em, lúc trước chị yêu cầu các thêm hai tỷ vì nghĩ em lừa đảo, nên nói thế để đuổi khéo em thôi.

Anh Tuấn cười to, ngẫm lại thật buồn cười, đường đường đẹp trai, trí thức, phong độ như mình lại bị nghi thành lừa đảo. Haizz.. không biết nói gì hơn.

Không biết trình độ tự sướng của Anh Tuấn đang thăng cấp. Thụy Khanh đẩy tấm thẻ lại, cô nói:

- Lời nói lúc ấy không tính, nhà này tuy rộng hơn, nhưng giá trị khu đất và nhà ở đều không thể so sánh với bên kia. Tính ra là chị chiếm lợi rồi, nên em thu về cho sếp em đi.

Anh Tuấn bất ngờ, lại thấy vui vì mình nhìn người thật chuẩn, cậu đã bảo chị ấy không giống người tham lam mà. Cậu không cần nghĩ nói luôn:

- Chị chuyển nhà mới thì phải sắm đồ nội thất mới, coi như đây là bù đắp cho chị. Chị cứ nhận đi đừng ngại. Với lại giá trị của căn nhà này không ở thực tế, nó có giá trị bởi vì người sử dụng thấy nó có giá trị. Sếp em bảo chưa gặp chị để nói cảm ơn, nhưng chị đã giúp sếp em một đại ân rồi.

Nói nhỏ với chị, chút tiền này chỉ như tiền tiêu vặt của đại gia thôi, không to tát như chị em mình thấy đâu. Anh ấy còn bảo, quấy rầy đến cuộc sống của chị là rất không phải, sau này cưa đổ được Huyền Linh, anh ấy sẽ mang trọng lễ hậu tạ chị.”

Thụy Khanh bật cười vì cách nói của Anh Tuấn. Nhưng cậu ấy đã nói thế rồi cô cũng không giả bộ thanh cao, không có khúc mắc gì mà nhận số tiền này. Hai người trao đổi thêm mấy câu, lúc chuẩn bị ra về Anh Tuấn nói:

- Chị nếu cần hỗ trợ tìm người lắp đồ nội thất thì em có thể giới thiệu, đảm bảo trong vòng một tuần là chị có thể chuyển đến ở nhà mới.

Thế là với sự giúp đỡ của Anh Tuấn vạn năng, một công ty thiết kế nội thất thuộc sở hữu của tập đoàn Lê Nguyễn được điều đến. Thụy Khanh nói ý tưởng, chọn mẫu, chất liệu và màu sắc, việc còn lại cô giao cả cho người có chuyên môn.

Anh Tuấn cũng phải lên chương trình sửa nhà cho sếp ngay khi Thụy Khanh dọn đi. Lửa đang đốt cháy mông cậu ta rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau