CUỘC SỐNG MỚI - LY HÔN VẪN PHẢI SỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Cuộc sống mới - ly hôn vẫn phải sống - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Người chồng bội bạc

Nhìn tờ “Đơn xin ly hôn “ trên bàn. Thụy Khanh không kìm chế được từng cơn lạnh run rẩy từ trong lòng tràn ra ngoài cơ thể.

Cố giữ cho lòng bình tĩnh đôi chút, cô nhìn người đàn ông đối diện mà cô đã yêu thương bao nhiêu năm trời, cất tiếng khàn khàn như hụt hơi:

- “ Tại sao vậy, nếu em có chỗ nào chưa phải, anh chỉ cần nói là được, em sẽ sửa. Chúng ta sao phải đến nông nỗi này?”

Bảy năm làm vợ chồng, cô tự hỏi mình đã làm rất đầy đủ trách nhiệm của một người phụ nữ trong gia đình, biết nội trợ, biết kiếm tiền. Vậy vì sao vẫn không giữa được hôn nhân của mình bền vững?

Người đàn ông đối diện hơi có chút không kiên nhẫn, nhìn lướt qua Thụy Khanh rồi quay mặt đi chỗ khác, giọng nhàn nhạt:

- “ Không còn tình cảm gì nữa thì ly hôn thôi, mấy năm nay tôi đã không còn cảm xúc gì với cô nữa rồi, cố không được nữa.” Nói rồi anh ta đẩy chiếc bút về phía cô: “ Ký đi, tôi cũng không tranh giành gì với cô, nhà này để cô với My Anh ở, tôi sẽ nuôi Lâm Anh.”

Nghe đến đây cô chợt ngẩng mạnh đầu, anh ta tính đưa con cô đi, tách ba mẹ con cô ra sao?

Sững sờ nhìn người đàn ông đã từng tốn một năm trời theo đuổi cô, nói sẽ không bao giờ thay lòng, sẽ cho cô cuộc sống tốt đẹp nhất. Nay hôn nhân mới mấy, đã nói hết yêu thương?

Cô kìm những tiếng nấc sắp bật ra khỏi họng, không phải cô không muốn níu kéo chồng lại, nhưng níu bằng gì đây? Bằng sự yếu đuối  và tình yêu tha thiết ư? Có thể không khi đối phương đã chẳng màng?! Cố vớt vát, cô nói:

- Anh cho em chút thời gian, cho chúng ta một cơ hội nữa để các con có một gia đình hoàn chỉnh có được không?

Anh ta phất tay đứng bật dậy: “ Tôi không thay đổi ý định đâu, các con ở trong gia đình không hạnh phúc cũng chẳng vui vẻ được, tôi có người khác rồi, từ hôm nay tôi sẽ dọn đến ở với cô ấy, còn cô ký đi. Đừng dây dưa lằng nhằng gì nữa, ra tòa xong tôi sẽ đưa thằng Lâm Anh đi, cô chuẩn bị đi.”

Tai Thụy Khanh ù cả đi, chẳng nghe được những câu sau anh ta nói gì, cũng chẳng biết anh ta dọn đồ đạc và ra khỏi nhà từ khi nào. Cô cứ ngồi như thế cho đến tối mịt, rồi thiếp đi trên ghế cho đến sáng hôm sau.

______

Thụy Khanh và Hữu Văn quen nhau khi cô vừa vào năm nhất trường Đại học Kinh tế, cô học khoa kế toán còn Hữu Văn học quản trị kinh doanh, khi đó anh ta đã học đến năm tư. Chàng trai thư sinh hát hay nhảy đẹp, miệng mồm khéo léo này cũng là người khá nổi tiếng ở trường. Tin anh ta theo đuổi cô hoa khôi năm nhất khoa kế toán ai cũng khen đẹp đôi.

Nhưng cũng phải đến khi anh ta sắp ra trường mới có thể cưa đổ trái tim người đẹp. Hai người ở quãng thời gian mặn nồng nhất thì Thụy Khanh có thai. Khi cô lo sợ hãi hùng thì anh ta quyết tâm nói làm đám cưới mặc cho công việc của mình mới vừa bước vào gian đoạn đầu còn chưa ổn định.
Thụy Khanh cảm động vô cùng, càng thêm yêu thương chồng hết mực. Cô vừa học ở trường vừa học làm vợ, khi đó hai người chỉ có thể thuê một căn phòng trọ 16m2, sinh hoạt tuy khó khăn nhưng lại rất vui vẻ.

Khi cô sinh Lâm Anh không có sữa, ông bà hai bên nội ngoại đều ở tỉnh lẻ nhưng lại là nhà khá giả, nên chu cấp cho vợ chồng trẻ không thiếu thốn, còn chia nhau thời gian xuống thủ đô chăm cháu. Nhưng điểm không tốt là Thụy Khanh tăng cân sau sinh, mới đầu không để ý lắm, cho đến 3 năm sau, khi My Anh ra đời cô tăng vụt lên hơn 70kg. Mặc dù cao hơn 1,6m nhưng việc tăng cân đã phá hết nét đẹp mềm mại mong manh vốn có của Thụy Khanh, cộng thêm công việc và con cái khiến cô trở nên xuề xòa với chính mình.

Nhìn lại cơ thể trong gương, khuôn mặt vốn trái xoan giờ to hơn hẳn, mắt sưng híp, cằm ngấn mỡ, da thô bóng dầu. Nhìn xuống dưới, bộ ngực vì không cho con bú nên vẫn săn chắc ngoại cỡ, nhưng vòng bụng mỡ này không 100 thì cũng phải 90(cm).

Thở dài một hơi, cô tắm gội qua loa rồi vào bếp nấu bát mì ăn tạm, nhưng vừa cho vào miệng đã vội ói hết ra.

Không có khẩu vị. Cô thất thần ngồi đó, nhất thời đầu óc như bị nhồi bã đậu không nghĩ được điều gì, chỉ có những uất ức cứ gặm nhấm khiến mắt cô đau xót.

Bỗng có tiếng chuông điện thoại vang lên, lật tìm trong túi xách tay. Hóa ra là mẹ cô gọi, không dám nhận cuộc gọi video, cô tắt đi rồi gọi lại bằng cuộc gọi thoại. Bên kia bắt máy rất nhanh, Thụy Khanh giữ giọng bình thường nhất nói chuyện.

- “ Alo”

- “ Mẹ ạ, sáng mấy bà cháu đi tập thể dục về rồi à?”

- “ Ừ, Vừa về đến nhà hai đứa đã nhí nhéo đòi gọi điện thoại ngay đây này. Con nói chuyện với hai đứa đi.”
- “ Dạ”

- Mẹ ơi, mẹ ơi. Sao mẹ không bật video thế, con với em muốn nhìn mẹ cơ”. Giọng trẻ con trong trẻo vang lên. Thụy Khanh vội lấy tay che miệng lại, chỉ “ Ừ, ừ” hai tiếng, chưa nói thêm được câu gì thì người cầm máy đã đổi, tiếng nói non nớt hơn giờ mới vang lên:

- Mẹ ơi, con nhớ mẹ rồi đấy, lúc nào mẹ mới về đón chúng con.

Thụy Khanh lòng mềm mại lại, hai đứa con như là liều thuốc chữa cho tinh thần sắp hóa điên của cô lúc này, muộn phiền gì cũng có thể hòa tan khi nhớ đến hai thiên thần nhỏ của cô.

- My Anh ngoan nhé, hôm nay là thứ 7, ngày mai chủ nhật mẹ sẽ về đón hai anh em, con với anh phải nghe lời ông bà và cậu mợ đấy, có biết không.

- Dạ, My Anh ngoan mà…

Cô bé chưa nói hết câu đã bị một giọng nói khác tố cáo.

- Bác ơi, chị My Anh không ngoan, hôm qua còn đá mèo của con kêu ‘nghoéo, nghoéo’

Một hồi tranh cãi ồn ào lại diễn ra, tiếng mẹ cô giảng hòa vang lên. Thụy Khanh cứ cầm máy như vậy mà nghe những âm thanh hỗn độn từ bên kia truyền lại, rồi tiếng mẹ cô vang lên.

- Thôi cúp máy đi, mai về đón hai đứa thì bảo cả thằng Văn về cùng, lúc trên xe mỗi người ôm một đứa cho đỡ vất.

- Vâng ạ, thôi con đi làm đây.

- Ừ, đi đi, này mấy đứa chào mẹ đi.

- Con chào mẹ/ cháu chào bác.

Âm thanh bên tai biến mất, tiếng tút tút đưa cô về với thực tại. Nhét lại điện thoại vào túi xách, Thụy Khanh đứng dậy dắt xe ra khỏi nhà, hòa vào dòng người hối hả trên đường đến công ty.

Chương 2: Hỏi luật sư, thuê thám tử

Đang giữa tháng, công việc của một kế toán tổng hợp như Thụy Khanh không có quá nhiều việc phải làm. Sau khi đến cô cũng chỉ sắp xếp lại số giấy tờ trên bàn vào kẹp tài liệu mà không nhập vào máy. Cô sợ tâm trạng bất ổn sẽ có sai sót, nên dứt khoát bỏ một bên.

Thụy Khanh nhớ lại lời Hữu Văn nói hôm qua, anh ta nói rằng đã có người khác. Điều đó chắc không giả, anh ta đang ở độ tuổi hoàng kim của đàn ông, 30 tuổi, chín chắn, phong độ, đang là phó trưởng phòng kinh doanh của một công ty, thu nhập không quá cao nhưng ổn định, dư giả để có thể sống ở đất thủ đô này. Anh ta lại dẻo miệng, nếu chán vợ thì sẽ không thiếu những cô gái trẻ đâm đầu vào xin hiến xác.

Đáng lẽ cô nên nhận ra sớm từ những lần về nhà muộn, rồi những đợt công tác xa nhà liên miên. Từ những cuộc ân ái nhạt nhẽo dạo trước, ồ nói mới nhớ, đã khá lâu rồi anh ta không chạm vào cô, mà cô thì áp lực công việc cộng thêm đưa đón, chăm bẵm hai đứa con nhỏ... quá mệt mỏi cũng chẳng ham muốn gì. Tiền mỗi tháng anh ta cũng chỉ đưa cho có, phí sinh hoạt đều do cô lo liệu. Anh ta nói rằng anh ta góp cổ phần làm ăn với bạn, cố mấy năm sẽ khá hơn. Đấy, tất cả những dấu hiệu đều cho thấy anh ta khác lạ mà cô thì như đứa ngốc tin tưởng và tìm lý do biện hộ cho chồng. Giờ cháy nhà mới ra mặt chuột.

Anh ta là con trai một trong nhà, Lâm Anh là cháu đích tôn, ông bà nội chắc chắn sẽ để ý. Anh ta muốn ly hôn thì phải có đứa cháu trai để bịt miệng hai già. Nhưng mấy năm nay, anh ta mặc kệ cô tự mình chăm sóc con cái, chắc gì anh ta sẽ tự nuôi con. có khi anh ta sẽ mang con về cho ông bà nội thằng bé rồi gửi tiền chu cấp hàng tháng mà thôi.  Cô sao có thể để con mình sống như đứa trẻ mồ côi thiếu thốn tình cảm của cả bố lẫn mẹ như thế được. Mà cho dù anh ta trực tiếp nuôi thằng bé thì cô cũng không yên tâm, lỡ anh ta tái hôn, lỡ con cô bị ngược đãi thì làm thế nào?

Cô rất rối, giờ anh ta rứt khoát ly hôn, cô cũng không mặt dày mà bám chết lấy để nhận lại khinh bỉ, dù còn yêu nhưng cô cũng phải bảo vệ tôn nghiêm cho chính mình. Vả lại, sau khi nhìn thấu sự bội bạc đó chẳng lẽ cô còn có thể coi như không có gì mà yêu anh ta đến muốn chết muốn sống hay sao. Nhưng cô muốn nuôi cả hai đứa con, ra tòa thì sẽ phân xử thế nào, phải có cách gì mới được?.

Đang suy nghĩ thì đầu cô chợt nảy ra một cái tên “ Đoàn luật sư Hà Thịnh”. Đây là văn phòng luật làm cố vấn pháp lý cho công ty cô.

Nghĩ là làm, lấy một lý do, Thụy Khanh xin phép trưởng phòng ra ngoài, cô đến thẳng văn phòng luật.

Văn phòng này nằm trên cùng con đường với công ty Thụy Khanh, cách hai con phố trong tòa nhà  Tower. Vào thang máy lên tầng 11, nơi này cô đã đến mấy lần nên khá quen thuộc. Gặp cô lễ tân xinh xắn bên ngoài nhờ hẹn luận sư chuyên xử lý các vụ án dân sự. Rất may vị luật sư này vừa trở về văn phòng nên cô được mời vào luôn.

Ngồi sau bàn làm việc là một phụ nữ tầm bốn mươi tuổi, đang nở nụ cười rất tiêu chuẩn với Thụy Khanh. Đây là vị luật sư đã cùng chồng mình mở ra văn phòng luật này, bà rất có tiếng trong giới luật sư bởi các vụ án dân sự bà nhận đều có tỉ lệ thắng rất cao. Là vị luật sư nắm chắc các điều khoản luật như nằm lòng, ít ai vượt qua được bà ở lĩnh vực luật dân sự này. Hai người chào hỏi rồi đi luôn vào việc chính.

Sau khi nghe Thụy Khanh nói rõ hoàn cảnh của mình, luật sư Trần Hương xem lại bản ghi chép, đây là thói quen nhiều năm của bà, dù bây giờ phần lớn luật sư đều dùng máy ghi âm, thì bà vẫn muốn dùng cách nguyên thủy nhất.

Nhấc cặp kính ra khỏi mắt, bà từ tốn nói:
- “ Trường hợp giống như của em không hiếm gặp, thậm chí là phổ biến mấy năm gần đây. Chị đã nhận không dưới 10 vụ trong năm năm. Họ còn không may mắn bằng em đâu, ít nhất em còn có công việc, chồng em lại không tranh chấp tài sản chung. Còn việc em muốn nuôi cả hai đứa con thì không khó. Trong trường hợp không thỏa thuận được giữa đôi bên, nếu em có thể chứng minh được như điều kiện về mặt kinh tế, thời gian chăm sóc con, môi trường giáo dục,em đảm bảo được sự phát triển tốt nhất của con so với việc ở với bố… Mà em thì đang nắm được một nhược điểm của cậu ta đấy, nếu có chứng cớ việc cậu ta ngoại tình thì dù em muốn kiện cậu ta tội vi phạm luật hôn nhân gia đình cũng không phải là không được.”

Thụy Khanh  nghe liền hiểu, song cô chẳng muốn kiện lại anh ta làm gì, cô chỉ cần được sống với hai đứa con của cô là đủ rồi.

- Cảm ơn chị, chỉ là chứng cứ cho việc anh ta ngoại tình như thế nào là đủ ạ?

- Cậu ta đã dọn ra khỏi nhà rồi đúng không? Bà Trần Hương hỏi.

- Vâng, hôm qua sau khi đưa đơn thì đã dọn đồ đi rồi.

- Vậy em chỉ cần có ảnh chụp, hoặc video chứng minh cậu ta có hành vi thân mật như vợ chồng với người khác, hoặc có nhân chứng chứng minh cậu ta ở chung như vợ chồng với người khác là đủ cấu thành rồi.

Thụy Khanh cười khổ, chỉ tưởng tượng đến những điều đó thôi đã khiến cô khó chịu khắp người.- Có chức nghiệp gọi là  “thám tử tư” nữa đấy.

Bà Trần Hương cười cười nhắc nhở Thụy Khanh. Thực ra phụ nữ ở hoàn cảnh này là khổ nhất, nỗi đau tâm lý này âm ỉ khó có thể chịu được. Nhiều người phụ nữ cứ bị ám ảnh

bởi quá sốc, không vượt qua được, trầm cảm lâu ngày sẽ dẫn đến tiêu cực. Điều đó rất đáng sợ, nên bà không ngại ngần ủng hộ những người phụ nữ mạnh mẽ, nếu có thể phá kén thành bướm thì tương lai cuộc sống của họ sẽ hạnh phúc hơn.

Bà Trần Hương rút từ ngăn kéo ra một tấm card visit đưa cho Thụy Khanh,  cô nhận lấy. Cũng  không quá bất ngờ, nếu bà ấy đã nhắc nhở cô thì có vài người quen biết trong nghề này cũng không lạ.

- Cảm ơn chị rất nhiều, nếu khi ra tòa có vấn đề gì mong chị sẽ đứng ra giúp em.

- Không vấn đề, đây là chức nghiệp của chị. Rất vui khi có thể giúp được em.

Thụy Khanh trao đổi mấy câu với luật sư rồi chào tạm biệt ra ngoài. Sau khi thanh toán phí  tư vấn cô tìm luôn văn phòng thám tử ghi trong tấm card visit.

Đưa ảnh và địa chỉ công ty của Hữu Văn cho thám tử cùng với yêu cầu, Thụy Khanh về thẳng nhà.

Đói, mệt nhưng lại không có khẩu vị, lần mò pha ly chanh mật ong uống xong, cô tựa vào ghế sofa ngủ thiếp đi. Đến khi có tiếng chuông báo thức vang lên Thụy Khanh mới tỉnh dậy từ một cơn ác mộng.

Xoa xoa thái dương đau nhức, nhìn căn nhà trống trải lạnh lẽo, cô chợt nhớ hai đứa con vô cùng. Gọi điện thoại cho trưởng phòng xin nghỉ luôn buổi chiều, Thụy Khanh vơ lấy một bộ quần áo cho vào túi xách, kiểm tra lại cửa nẻo rồi khóa cẩn thận. Ra cổng gọi taxi đến bến xe, theo tuyến xe về thẳng tỉnh T cách thủ đô 80km.

Chương 3: Gia đình

Chưa mất 2h xe chạy đã đến nơi, lần này Thụy Khanh về lại nơi mình sinh ra và lớn lên với tâm trạng hoàn toàn khác với những lần trước.

Như đứa trẻ bị bắt nạt muốn chạy về mách mẹ, về gần đến nhà cô như an lòng hơn rất nhiều. Như thể về đây là cô sẽ được yêu thương được che trở, không phải gồng mình lên lo lắng bộn bề, không áp lực. Nhưng cũng lại mang trong lòng nỗi xấu hổ vô cùng, cô sợ ánh mắt thất vọng và đau khổ của hai đấng sinh thành. Bố mẹ cho cô điều kiện lớn lên tốt đẹp mà nhiều bạn bè đồng lứa không có được, cùng với kỳ vọng lớn lao. Mà cô lại trả về cho bố mẹ một đứa con trưởng thành tàn tạ, với một cuộc hôn nhân thất bại, tan vỡ.

Đứng ngẩn ngơ hồi lâu trước cổng ngôi nhà to lớn trước mặt, chợt có tiếng xe máy đỗ lại bên cạnh cô, ngơ ngác nhìn qua thì thấy Thụy Nam đang trong tư thế cưỡi trên con xe thể thao Honda CBR250RR yêu thích, anh trợn mắt nhìn cô từ trên xuống dưới. Cởi chiếc mũ bảo hiểm xuống anh nói như liên thanh.

- Chị vừa đi bới rác về đấy à, nhìn chẳng giống người bình thường chút nào cả, con mụ điên nhìn còn chỉnh tề hơn chị. Chị biến mình thành cái gì thế này?

Nhìn thấy thằng em trai duy nhất mắng mỏ luôn mồm, cô chẳng thấy tức giận như hồi còn bé, chỉ thấy nó thân thiết lạ thường. Thụy Khanh nở nụ cười còn xấu hơn khóc.

- Chị đi bộ từ bến xe về đây.

- Đồ điên, sao không đi taxi hay gọi em ra đón. Hơn 3 cây số chứ ít gì.

Lòng Thụy Nam trầm xuống, khác biệt lạ lùng thế này ắt có biến. Trợ mắt lườm chị gái một cái, giọng anh giễu giễu:

- Vào nhà đi thôi, đứng ngoài mãi người ta lại tưởng chị là ăn xin mất./ Nói rồi anh mở cổng dắt xe vào nhà, chẳng thèm để ý Thụy Khanh đang nghiến răng trèo trẹo.

- Cái thằng này…

Bà Hòa đang nhổ cỏ cho mấy cây hoa, nghe tiếng mở cổng, thấy hai đứa con một trai một gái đang trừng mắt nhìn nhau thì phì cười, đúng là nuôi con mãi mà không thấy chúng nó lớn.

- Hai đứa mày đều làm bố làm mẹ cả rồi mà vẫn như trẻ con, nhìn thấy nhau là chạnh chọe. Mẹ tưởng Thụy Khanh mai mới về chứ.

Hai chị em cùng nhìn về bà Hòa rồi đồng thanh chào:

- Con chào mẹ.

- Con chào mẹ

Dứt lời hai chị em lại quay sang lườm nhau.

Tức cười! bà Hòa lườm yêu hai con của mình rồi giục: - Thôi vào nhà đi, Phương Chi dẫn ba đứa trẻ đi Plaza rồi, chắc lát nữa mới về.

Vào đến nhà, Thụy Khanh muốn đi tắm luôn, đương nhiên là mang theo một câu móc mỉa: - “Hóa ra cũng biết là mình có một thân bốc mùi không chịu được.” của Thụy Nam mang lên lầu.

Lâu không đi bộ một quãng xa như vậy không ngờ vắt hết sức của Thụy Khanh. Trong lúc đợi bình nước nóng cô ngồi trước quạt cho hết mồ hôi. Đến khi tắm rửa xong như lột xuống một tầng bụi đất vậy.

Thụy Khanh vừa mở cửa phòng tắm thì có hai bóng nhỏ bé lao đến ôm lấy chân cô miệng hô ríu rít.

- Mẹ, mẹ đến rồi.

- Thế mà sáng mẹ bảo mai mới đến, hóa ra là lừa con.

Thụy Khanh sung sướng ôm hai đứa con, hôn mỗi đứa mấy cái mới thỏa lòng mong nhớ. Một tuần cô không được ôm con thế này rồi, việc ngày hôm qua khiến cô càng sợ hãi mất đi, chúng nó là năng lượng sống của cô lúc này.

- Mẹ muốn cho hai đứa bất ngờ mà. Thế có nhớ mẹ không?

- Con có ạ. Hai anh em đồng thanh nói.
- Thế nhớ mẹ có khóc nhè không?

Lâm Anh cười hắc hắc, còn My Anh thì xấu hổ vùi mặt vào hõm vai mẹ mình, tay nhỏ mũm mĩm vòng ôm lấy cổ mẹ.

- Con không khóc, nhưng tối em nhớ mẹ nên khóc, con còn phải kể chuyện cho em nghe em mới chịu ngủ.

Thụy Khanh cười, tay còn lại ôm con trai vào lòng.

- Cục vàng cục bạc của mẹ. Hai con ngoan lắm, biết dỗ dành nhau rồi.

Trong lúc ba mẹ con đang nhỏ to rầm rì thì cửa phòng mở ra. Là em dâu Thụy Khanh- Phương Chi.

Phương Chi cười nói: -

- Chị, chị tắm rửa cho hai cháu rồi xuống nhà ăn cơm ạ, em với mẹ nấu sắp xong rồi.

- Uh, cảm ơn em! Lâu ngày không gặp bọn trẻ, mải nói chuyện không để ý đến thời gian.

- Không sao đâu, chị đi đường mệt nhọc, nghỉ ngơi thêm mới phải. Em xuống trước.

Nói rồi cô đóng cửa phòng lại cho ba mẹ con.

Thụy Khanh giục hai đứa nhỏ lấy quần áo. Lâm Anh từ năm ngoái học lớp một đã đào tạo để tự tắm, đến hè này cậu nhóc đã thành thục lắm rồi, My Anh còn nhỏ nên vẫn phải mẹ tắm cho. Xong xuôi ba mẹ con xuống nhà, ông Vinh -bố của Thụy Khanh cũng trở về từ cửa hàng vật liệu xây dựng của gia đình, đang ngồi trên sofa đọc báo. Thụy Khanh để hai đứa nhỏ đi tìm con của Thụy Nam là bé Kiên chơi, còn cô ngồi xuống bên cạnh ông Vinh, hai tay ôm lấy cánh tay ông kêu một tiếng “ Bố”

Ông Vinh đặt tờ báo xuống đùi, bàn tay xoa đầu Thụy Khanh, cười cười: - Gái rượu của bố về rồi à.

Nghe được cách gọi như khi còn bé, Thụy Khanh cười, nhẹ giọng “Dạ”. Hai bố con nói được mấy câu thì bà Hòa gọi vào ăn cơm tối. Bữa ăn vì có mấy đứa trẻ mà trở nên huyên náo, người lớn cũng không được yên.

Hiểu con không ai bằng bố mẹ. Suốt bữa ăn không nói gì quá nhiều, nhưng thấy Thụy Khanh ăn uống không tập trung, cũng chẳng ăn được cái gì, khuôn mặt lộ rõ sự mệt mỏi, chán trường. Dù cố cười nhưng nụ cười kia càng khiến người nhìn thấy khó chịu. Lại thấy lần này con gái về đón con mà không có con dể về cùng, cũng thấy khác lạ. Hai ông bà không kiên nhẫn được bao lâu, ăn cơm xong một lúc liền gọi Thụy Khanh vào trong phòng nói chuyện.Lát sau, trong phòng dưới lầu liền truyền ra tiếng đổ của vật nặng, kèm theo là tiếng khóc dấm dứt của hai người phụ nữ.

Thụy Nam vẫn để ý đến bên này, nghe thấy tiếng vội vàng từ phòng khách phi đến.

Mở cửa phòng vào, chỉ thấy cây treo quần áo bằng gỗ đổ kềnh dưới đất, một tai còn gãy khỏi thân. Mẹ và chị thì ôm nhau khóc, mặt bố hầm hè, thở hổn hển như nhìn thấy con nợ mấy năm không trả.

Cẩn thận nhấc cây treo lên, anh đến bên cạnh bố ngồi xuống, nhẹ giọng hỏi:

- Chuyện là thế nào vậy bố?

Hít thở mấy cái, ông Vinh mới gầm nhẹ lên:

- Thằng chó má kia ngoại tình, hôm qua bảo chị mày ký đơn ly hôn.

Nghe thế, Thụy Nam máu như sôi lên đầu. Thấy mẹ và chị khóc nấc, mắt anh cũng đỏ ngầu lên, nhưng giọng nói thì lại chẳng giống như an ủi người khác.

- Sao chị ngu thế, bảo chị bao nhiêu lần là chăm chút cho bản thân đi, cứ úi xùi cho qua, bảo là chồng con rồi cần gì đẹp. Ngày xưa là hoa khôi thì nó săn nó đón, giờ nhìn chị khác gì con mẹ bán thịt ở chợ đâu, nó chẳng chán chẳng chê.

- Mày có thôi đi không, sao nói chị mày như thế.

Ông Vinh quát lên.

- Hừ, hừ, con có nói sai đâu, giờ khóc làm gì. Nó ngoại tình thì thuê thằng nào thiến mẹ nó đi là xong, đập cho một trận thừa sống thiếu chết rồi bỏ.

Cả nhà trầm mặc một lúc. Vẫn là Thụy Nam lên tiếng trước:

- Thế bây giờ chị định thế nào?

Chịu đựng từ hôm qua không rơi một giọt nước mắt. Đến hôm nay ở trong vòng tay bố mẹ cô mới thấy mình tủi thân vô cùng, hai mươi tuổi vừa đi học, vừa lấy chồng sinh con. Từ đó đến nay trải qua bao nhiêu vất vả mệt nhọc chỉ mình cô mới biết. Cô thương chồng đi làm vất vả, việc con cái, việc nhà cô đều tự mình khắc phục. Gia đình nhỏ đó là bao công cô vun vén, lễ tết bên nội bên ngoại một tay cô chu toàn. Nhưng dù là như thế, cái cô nhận được lại chỉ là mấy câu “ đã không còn tình cảm nữa rồi, ly hôn thôi”.

Khóc ra được cũng nhẹ lòng, những dồn nén đã theo những giọt nước mắt giải tỏa bớt những bức bối trong cô. Nhìn em trai, lại nhìn bố mẹ đang lo lắng cho mình, cô nói:

- Con đã liên hệ luật sư, cũng thuê thám tử tư tìm bằng chứng ngoại tình của anh ta, con sẽ giành quyền nuôi hai đứa trẻ. Còn ngôi nhà anh ta không có tranh giành với con. Con đoán, mấy năm nay không đưa tiền cho con là đã mua được chỗ nào đấy rồi. Đợi vị thám tử và luật sư kia điều tra ra sẽ biết ngay thôi.

- Coi như chị cũng biết tính toán, vẫn còn chữa được, không ngu lắm. Hừ, sao cũng phải khiến thằng đấy chảy máu một ít mới được.

- Nói cái gì thế, từ nãy tới giờ con chẳng nói được câu nào tử thế.

Bà Hòa không vừa lòng, liếc xéo con trai. Ông Vinh cười khẩy nói:

- Nói không sai, dù không đập được nó một trận, cũng phải để cho nhà bên đấy phải nôn ra máu. Trước đây khi muốn cưới thì nói thế nào, giờ ra sao? Lúc nào nhận được kết quả của Luật sư và thám tử, con đừng quá xúc động, để việc này bàn bạc cùng bố xử lý. Con gái tao mà để thằng ranh đó tùy ý khinh bỉ được à?

Lòng Thụy Khanh ấm áp, vẫn là máu mủ mới thương mình. Cô cũng không có gì phản đối, bố mẹ ra mặt cho mình lúc này là niềm an ủi và là chỗ dựa cần thiết nhất của cô.

- Vâng ạ, con nghe bố mẹ.

Chương 4: Sự thật

Chiều hôm sau, Thụy Nam dùng ô tô của ông Vinh đưa ba mẹ con Thụy Khanh về thủ đô. Dù có chuyện gì đi nữa thì cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, cô cần phải đi làm kiếm tiền nuôi con.

Hai đứa trẻ về đến nhà liền vui vẻ, nhưng đến tối không thấy bố về liền bám lấy Thụy Khanh hỏi. Nhịn đi chua xót trong lòng, Thụy Khanh chỉ nói “ Bố đi công tác” rồi vội tắt đèn cho con đi ngủ.

Cô về phòng mình, bỗng trào lên nỗi cô đơn khôn tả. Không giống như những lần trước chồng nói đi công tác, lần này là nỗi mất mát đau đớn thấu tâm can.

Bao nhiêu năm trời chung sống, cô chỉ biết có một người đàn ông duy nhất là chồng mình. Giờ gặp phải chuyện này là đả kích cực lớn với tinh thần cô, yêu thương bao năm, nay nói quên sao mà quên ngay được.

Thụy Khanh mở tủ quần áo, bên trong đã thừa ra một khoảng trống. Trống rỗng như trái tim của cô lúc này vậy.

Không kìm nén được, Thụy Khanh trượt xuống dưới sàn nhà ôm ngực khóc nức nở, đau, đau quá!!

- -- ------ ------ ------ ------ --------

Hai tuần sau khi Thụy Khanh thuê thám tử giờ đã có kết quả. Anh ta gọi điện cho cô rồi hẹn gặp ở văn phòng luật sư của bà Trần Hương.

Sáng chủ nhật, sau khi cho hai đứa trẻ ăn sáng, thay quần áo cho chúng, ba mẹ con Thụy Khanh đi xe máy ra khỏi nhà. Chủ nhật không gửi con ở nhà trẻ được, Lâm Anh cũng không có lớp học năng khiếu nào nên cô đành đưa con đi theo.

Đến nơi, dặn dò hai con ngồi ở phòng chờ, lại nhờ cô lễ tân trông nom hộ, Thụy Khanh mới yên tâm đi vào văn phòng. Bên trong phòng, bà Trần Hương cùng một người đàn ông đang vui vẻ nói chuyện, người đàn ông này không to con mà trái lại nhìn nho nhã thư xinh, khuôn mặt trẻ trung hay mỉm cười che dấu một đôi mắt rất tinh quái. Chẳng ai sẽ nghĩ người như anh ta lại làm cái nghề mà nhiều người cho là tọc mạch này.

Nhìn thấy Thụy Khanh bước vào, hai người đều đứng lên bắt tay chào hỏi. Cũng không dài dòng, tay thám tử tư tên Vương Dũng đưa cho Thụy Khanh một phong bì tài liệu khá dày.

Thụy Khanh hít một hơi rồi mở ra xem, càng xem mặt cô càng tái nhợt, bàn tay đang siết chặt tờ giấy đến trắng trợt. Khi xem hết tờ cuối cùng, cả người cô run rẩy, hơi thở rối loạn, cả người như thoát lực gục xuống bàn. Cô không khóc, chỉ là đau đến không còn cảm giác nữa rồi.

Bà Trần Hương bước ra khỏi chỗ ngồi, đặt tay lên bả vai đang rung lên bần bật của Thụy Khanh, bà chưa xem tài liệu nhưng nhìn phản ứng của Thụy Khanh cũng đoán được phần nào.

Người đàn ông tên Vương Dũng cũng thu lại nụ cười, nhìn người phụ nữ to béo nhợt nhạt kia mà thở dài một cái. Theo những gì anh ta điều tra được thì người đàn ông trong ảnh kia đã sống chung với cô nhân tình được một năm rưỡi rồi, anh ta còn hỏi thăm được cả hàng xóm ở quanh căn hộ mà đôi tình nhân này ở. Họ nói vợ chồng nhà này tình cảm lắm, chỉ có điều anh chồng hay đi công tác, dạo này mới thường xuyên ở nhà với vợ vì vợ anh ta mới phát hiện ra có thai.

Ngoài ra Vương Dũng còn điều ta được chồng của Thụy Khanh có mở một công ty cùng một người bạn đã ba năm rồi. Công ty này của anh ta làm ăn hai năm trở về đây rất phát đạt vì có Hữu Văn làm tay trong trong công ty OVA- công ty có vốn nước ngoài- nơi mà anh ta đang làm phó trưởng phòng kinh doanh. Nhiều hợp đồng cỡ nhỏ và vừa đều được anh ta chuyển cho công ty riêng của mình làm, thu lợi không nhỏ. Căn nhà anh ta sống cùng cô nhân tình cũng có giá mấy tỉ đồng, cuộc sống khá xa hoa.

Thụy Khanh thật không ngờ, bấy lâu nay cô sống với một tên mặt người dạ thú, một tên ngụy quân tử hèn hạ không hơn. Anh ta mua nhà sống với bồ, có ô tô con, công ty làm ăn có tiền mà bấy lâu nay anh ta giấu nhẹm. Lúc trước để có tiền đầu tư anh ta lấy của cô không ít, lúc anh ta than thở không đủ vốn cô còn vay của bố cô cho anh ta hai trăm triệu, đến nay còn chưa thấy anh ta nhắc lại, hàng tháng lúc đưa tiền sinh hoạt còn thể hiện mình rất khó khăn. Hóa ra khi sự thật được phơi bày, lại có thể khiến bộ mặt thật của một người lộ ra xấu xí đến như vậy.
Bà Trần Hương đưa cho Thụy Khanh một ly nước ấm, rồi vỗ vỗ vai cô như an ủi. Thụy Khanh uống một hơi cạn, lúc này trong mắt cô đã không còn vẻ mê mang giãy giụa nữa rồi, cô cất giọng yếu ớt nói:

- Cảm ơn anh Dũng rất nhiều, may mà có anh, nếu không tôi sẽ như một con ngốc ảo tưởng và sống trong đau khổ suốt đời mất.

Vương Dũng mỉm cười, giọng nói ôn hòa:

- Tôi chỉ làm theo yêu cầu của công việc, không cần đặc biệt cảm ơn đâu.

Thụy Khanh nhếch miệng, cô không biết phải nói gì. Đưa ra chiếc phong bì là phí dịch vụ mà trước đó đã cùng Vương Dũng đã thỏa thuận. Vương Dũng cười nhận lấy, cũng không đếm mà nhét luôn vào bao da đeo trước ngực, chào hai người phụ nữ trong phòng rồi ra về.

Thụy Khanh thu dọn mấy tấm ảnh, trong đó là cảnh chồng cô đang tay trong tay với một cô gái trẻ, cũng chỉ tầm 23, 24 tuổi, xinh xắn nhẹ nhàng. Lại có tấm họ cùng nhau đi siêu thị, ghé vào nhau thì thầm. Còn tấm ảnh chói mắt Thụy Khanh nhất là người cô gọi là chồng đang đỡ eo cô gái ấy đứng trước cửa phòng khám khoa sản. Không còn nước mắt để rơi, Thụy Khanh chỉ thấy mắt mình khô khốc, đáy lòng một mảnh thê lương vô cùng.

Cho tất cả cho vào phong bì, nhìn thẳng vào người phụ nữ trung niên trước mặt nãy giờ vẫn đang lặng yên theo dõi mọi biểu hiện của cô. Thụy Khanh nói:

- Vốn tưởng sẽ ly hôn đơn giản, tranh chấp quyền nuôi con không quá phức tạp mà thôi. Giờ xem ra em phải nhờ chị Hương dốc sức giúp em rồi.

Cô đưa phong bì trong tay về phía luật sư, bà Trần Hương nhận lấy rồi xem cẩn thận. Trong lúc bà Trần Hương xem tài liệu thì Thụy Khanh ra bên ngoài xem hai con. Khi thấy Lâm Anh đang cùng My Anh dùng bút màu tô tô vẽ vẽ tranh hoạt hình thì ngạc nhiên. Cô lễ tân thấy cô thì cười nói”
- Em thấy hai cháu ngồi chán quá nên in mấy hình vẽ cho các cháu tô màu.

Hai đứa cũng chỉ ngẩng đầu gọi “Mẹ” rồi cười hắc hắc, lại cùng nhau tô nốt bức tranh. Cô an tâm quay lại vào phòng, lúc này bà Trần Hương cũng đã xem xong, đang định nói chuyện với Thụy Khanh thì Thụy Khanh có điện thoại. Cô lấy ra xem thì ra là Hữu Văn gọi tới, cô ngẩng đầu nhìn Trần Hương, bà ấy ra hiệu cô cứ nghe, còn dặn:

- Em cứ nói chuyện như bình thường, đừng để lộ ra những gì em vừa biết.

Thụy Khanh gật đầu bắt máy, bên trong vang lên tiếng nói nhàn nhạt của Hữu Văn: “ Mấy hôm naycô suy nghĩ thế nào rồi? Không phải tôi giục cô, Thụy Khanh, chúng ta hết duyên rồi, nên giải thoát cho nhau thôi. Lần lữa thời gian cũng chẳng giải quyết được gì, cô ký đơn đi!”

Thụy Khanh cười khẩy, anh ta vội chắc là do sợ cái bụng kia dần lớn, còn cô đúng là chẳng vội gì, mà còn rất thảnh thơi chờ xem anh ta diễn nữa. Cô nói: “ Anh yên tâm, tôi cũng nghĩ kỹ rồi, đã không hàn gắn được thì chúng ta chia tay. Chỉ là anh ra đi với hai bàn tay trắng như thế sợ rằng ông bà nội Lâm Anh sẽ trách móc tôi.”

Bên kia im lặng trong chốc lát rồi phát ra tiếng thở dài như tiếc nuối: “ Thụy Khanh, anh biết em là người lo nghĩ cho người khác, bao nhiêu năm nay em vất vả, là anh đã phụ em. Nhưng chuyện tình cảm này chẳng ai nói được công bằng, anh chỉ có thể lấy phần của mình ra để bù đắp cho em thôi. Nhưng em yên tâm, anh sẽ chăm sóc tốt cho Lâm Anh, nó là con trai anh mà, cũng không bỏ mặc My Anh.”

Thụy Khanh cười giễu cợt: “Vậy phải cảm ơn anh vẫn có tình như vậy rồi.”

Hữu Văn bên kia cười khan: “ Vậy em ký đơn đi rồi anh qua lấy nhé.”

Thụy Khanh: “ Không cần qua lấy đâu, tôi sẽ ký rồi gửi luôn lên tòa án.”

Hữu Văn hơi chần trừ: “ Hay thôi, để em đỡ vất vả, anh đi một chuyến cho, tối anh về nhà thăm con luôn.”

Thụy Khanh biết chắc anh ta không yên tâm, sợ cô nói rồi không làm. Tùy anh ta, Thụy Khanh nói mấy câu rồi cúp điện thoại.

Thụy khanh nhìn lại những tài sản Hữu Văn đang sở hữu, lòng căm hận trào lên như lũ, đủ mọi suy nghĩ diễn ra trong đầu. Cô muốn trả thù ư? Muốn anh ta thân bại danh liệt ư? Hay muốn anh ta trắng tay?

Gục trán lên hai bàn tay đang nắm chặt lại với nhau, mất một thời gian dài suy nghĩ chưa ra được kết quả gì. Bà Trần Hương cũng chỉ im lặng ủng hộ. Lúc này cô lễ tân gõ cửa, nói hai đứa trẻ chơi chán rồi, đang đòi gặp mẹ. Bà Trần Hương nói đưa hai đứa nhỏ vào, lúc này Thụy Khanh như tỉnh táo lại trong mê man u ám.

Cô sẽ không vì những kẻ đó mà bồi chính bản thân mình cho quỷ. Vì cô có hai thiên thần ở đây chiếu sáng cho cô rồi. Cô phải sống tốt cho cuộc đời mình, phải cho hai đứa con mình được bình yên hạnh phúc. Đó mới là điều cần thiết lúc này.

Không muốn nói chuyện mất khống chế trước mặt các con, Thụy Khanh hẹn lịch với luật sư trước, sau đó đưa con về nhà, tiếp đó cô xin nghỉ với công ty để giải quyết việc gia đình.

Chương 5: Ra tòa (1)

Sau hôm ở văn phòng luật về, Thụy Khanh gọi điện thoại báo cho bố mình biết chuyện thám tử đã tra ra. Ở Thành phố T bên kia lại là một tràng mắng chửi đến máu chó lên đầu.

Hôm sau, bố mẹ và em trai xuống Thành H để nói chuyện với Thụy Khanh, cô cũng đem tính toán của mình nói với bố mẹ:

- Nếu anh ta tử tế thì mọi chuyện sẽ không như thế này, nhưng anh ta đã hèn hạ vô sỉ như thế thì con cũng không định làm người tốt. Anh ta lấy tiền của con đi mở công ty, đến khi ăn nên làm ra lại giấu diếm thì chắc lúc đó anh ta đã có tính toán không sạch sẽ rồi.

Cô không ngốc, xâu chuỗi mọi việc lại thì dễ dàng nhận thấy anh ta đã tính toán với cô lâu rồi. Thế thì việc anh ta ngoại tình không chỉ mới gần đây, cũng phải có hai, ba năm rồi.

- Mẹ nó, để em đi đập cho nó một trận, loại khốn nạn như nó là thèm ăn đánh mà.

Hai bố con nóng tính hằm hằm muốn đi, mẹ con Thụy Khanh phải can mãi mới làm cơn giận của họ nguôi xuống. Ông Vinh tức khắc cầm điện thoại lên, gọi điện cho thông gia bên kia chửi mắng một trận, lần này thì không ai cản ông cả. Ông biết nặng nhẹ, chỉ vin vào chuyện Hữu Văn ngoại tình mà mắng đến bên kia không thể nói lại.

Bên kia bố mẹ chồng Thụy Khanh nghe chuyện không thấy bất ngờ. Cũng phải, chắc tên Hữu Văn kia đã nói hết mọi chuyện ra rồi. Chuyện ly hôn dù sao cũng là chuyện lớn, anh ta kiểu gì cũng phải có bố mẹ làm hậu thuẫn mới dám làm chuyện này. Đó là con trai họ, dù đúng dù sai họ cũng sẽ bênh con trai mình. Chỉ là cái kiểu có mới nới cũ, bạc bẽo, vô tình của họ khiến gia đình Thụy Khanh lạnh lòng một trận. Cô cũng chẳng trông chờ điều gì nữa, biết có nói cũng chẳng được gì.

Trước mặt bà Hòa và Thụy Khanh, hai bố con ông Vinh không nhắc đến việc đánh đấm nữa. Nhưng xế chiều hôm ấy hai bố con đi xe ra hỏi nhà, đợi trước của công ty OVA, theo Hữu Văn đến đoạn đường vắng thì chặn đầu xe lại, anh ta vẫn đi chiếc xe máy cũ ngày trước. Hai bố con ông Vinh cười khẩy một trận, thằng này thật giỏi giả vờ. Sợ lộ ra tài sản phải chia chác đây mà.

Xuống xe, chẳng nói chẳng rằng Thụy Nam xông vào đạp luôn một phát vào bụng Hữu Văn khiến anh ta ngã ngửa. Lại chạy đến nhấc cổ áo anh ta kéo lên, tiện tay lột cái mũ bảo hiểm ra chửi.

- Thằng chó, mày nghĩ mày là thằng b** nào mà dám làm chuyện mất dạy này. Chị tao hết lòng với mày, mày lại đối xử như thế à. Nói cho mày biết, bây giờ là nhà tao khinh bỉ mày, chị tao bỏ mày. Mày lấy tư cách đ* gì mà ruồng rãy chị tao. Khốn nạn.

Thụy Nam lại đạp một phát suýt trúng chỗ hiểm của Hữu Văn khiến anh ta ngã ra. Lại nói:

- Tao không đánh mày tàn phế không phải vì sợ mày mà là tao không thèm để máu bẩn mày vấy tay tao. Rồi đời còn dài, sẽ có ngày mày phải trả giá cho những việc hôm nay mày làm. Cứ hưởng thụ mấy ngày tốt lành này đi. Thằng đạo đức giả.

Hữu Văn vẫn còn chưa tỉnh lại từ trong cú đá, hoảng hốt nhìn, mặc Thụy Nam chửi bới cũng chẳng dám nói câu gì. Cậu em vợ này nóng tính như hổ, lại thích vận động, thân hình to cao, nhìn thôi anh ta đã không có gan bật lại rồi. Chuyện này anh ta thế mà quên mất, nhưng mà, đau thật!

Ông Vinh đứng một lúc nhìn rồi tiến lại, dang tay tát thật mạnh một cái, hừ một tiếng rồi kéo Thụy Nam lên xe về nhà.

Hữu Văn căm tức nhìn theo xe mà không làm gì được, cũng không dám làm gì. Nhếch nhác lê thân về nhà.

- -- ------ ------.Hữu Văn tên kia sau khi đến lấy đơn ly hôn liền gửi ra tòa án quận. Trong thời gian đợi tòa gọi, hắn cũng không về thăm con lấy một lần, Thụy Khanh thấy vậy cũng không nói gì. Nhưng Lâm Anh đã 7 tuổi, đã có nhận thức về mọi chuyện xảy ra quanh mình. Cậu nghe thấy ông bà ngoại nói với mẹ chuyện ly hôn, lại thấy bố không ở nhà ngủ như trước nữa, chỉ đến thăm hai anh em cậu chốc lát rồi đi, thỉnh thoảng gọi điện thoại nói chuyện. Một tuần nay thì không thấy mặt cũng không gọi điện.

Ngày hôm đó đi học tại trung tâm, Lâm Anh hỏi cô giáo mình “ly hôn nghĩa là gì?”. Cô giáo hơi bất ngờ, cũng giải thích sơ sơ. Lúc Thụy Khanh đến đón con, cô giáo mới đem chuyện này nói lại.

Thụy Khanh nghe mà nhoi nhói, trong chuyện này cô đã bỏ qua cảm xúc của các con rồi.

Tối hôm đấy, ăn cơm xong, Thụy Khanh ngồi trước mặt hai con, coi hai đứa như người trưởng thành mà nói chuyện. Cô cố tìm từ ngữ để mở lời với các con.

- Lâm Anh, My Anh. Trước hết mẹ xin lỗi các con vì đã không giữ được cho các con một gia đình hạnh phúc.

Hai anh em nhìn vẻ mặt của mẹ, dù cái hiểu cái không nhưng cũng nghiêm mặt gật đầu. Nhìn hai con, Thụy Khanh nói tiếp:

- Chắc các con cũng thấy đấy, bố các con từ lâu đã không còn ở nhà mình..

Nghe đến đây đột nhiên Lâm Anh khóc lên, cậu đã nghe cô giáo nói, ly hôn là hai vợ chồng sẽ không ở cùng nhau nữa, nay mẹ cũng nói thế rồi. My Anh thấy anh trai khóc, cô bé cũng anh anh khóc lên. Nhất thời trong căn nhà ba mẹ con ôm nhau khóc thành một đoàn. Lâm Anh hỏi:

- Mẹ ơi, vì sao thế ạ, sao bố lại không ở cùng chúng ta nữa?Lau khô nước mắt cho hai con, lại ôm hai đứa thật chặt. Thụy Khanh nói:

- Mẹ không muốn nói dối hai đứa, vì trước sau gì các con cũng biết… Bố con đã có một gia đình khác, sau này trong nhà chỉ có ba mẹ con mình thôi. Nhưng mẹ hứa, sẽ yêu thương hai đứa thật nhiều, sẽ cho hai đứa cuộc sống đủ đầy không kém người khác, chúng ta sẽ không tách nhau ra. Hai đứa có muốn ở với mẹ không?

- Mẹ, con muốn ở với mẹ.

My Anh mở đôi mắt to ngấn nước lên nói với mẹ. Bàn tay nhỏ ôm lấy mặt Thụy Khanh vuốt vuốt.

- Mẹ ơi, bố không thương mẹ nữa thì sau này con và em sẽ thương mẹ, dù thế nào con cũng không bỏ mẹ đi đâu.

Lâm Anh bỗng nói một câu khiến Thụy Khanh không ngờ. Từ lúc nào con trai cô đã như một người đàn ông trưởng thành thế này? Là vì tâm trạng của cô gần đây đã khiến thằng bé thấy được sự thương tổn sao? Thụy Khanh vừa khóc vừa cười:

- Cảm ơn con, con trai ngoan của mẹ!

- Mẹ/ Mẹ.

________---- -----________

Không biết có phải vì tâm lý bất ổn gây nên rối loạn hay không mà từ khi Hữu Văn nói muốn ly hôn, Thụy Khanh ăn uống rất kém, giấc ngủ cũng bất ổn, mới đó đã gầy một vòng. Trước đây cô không để ý đến bản thân mới dẫn đến chồng chán chồng chê. Nếu bây giờ cô lại vì chuyện này mà héo rũ thì chính cô đã ngược đãi bản thân mình rồi.

Ổn định lại tinh thần, cô nhìn bộ quần áo mặc trên người đã rộng ra một khoảng, tự hỏi có nên tiện thể giản cân khỏe mạnh hay không nhỉ? Năm nay cô mới hai bảy tuổi thôi, vậy mà vì che cái béo cô toàn khoác trên người hai màu đen và xám, mặt không trang điểm, tóc không tạo kiểu, trông chẳng khác nào mẹ bổi bốn mươi. Cô thậm chí tự nhận mình còn không bằng nữ luật sư Trần Hương đã 40 tuổi kia. Bà ấy đã nói với cô “ Phải yêu chính mình.”

- Phải thay đổi thôi, lấy lại thanh xuân, phải khỏe, phải đẹp. Không vì ai, vì chính mình.

Từ hôm đấy cô lên kế hoạch ‘ Khỏe + Đẹp’ thực hiện mỗi ngày. Sáng dậy từ 5h30 tập thể dục và chạy quanh sân một tiếng. Sau đó gọi con dậy ăn sáng rồi đưa con đến lớp học, buổi trưa các con ăn cơm tại lớp, cô chỉ ăn miếng bánh giành cho người giảm cân và uống nước trà xanh mật ong chanh. Tối cô nấu cho con bữa ăn phong phú còn mình chỉ ăn rau củ. Ăn tối xong ba mẹ con tản bộ nửa tiếng rồi mới về nhà, cô làm việc, con ngồi chơi, đúng 10h cho con lên giường đi ngủ, còn cô tập mấy động tác yoga trên mạng thêm nửa giờ. Cô sẽ không dại gì thức khuya làm việc nữa mà sẽ sắp xếp hợp lí, khoa học hơn.

Một tuần sau kiên trì thực hiện kế hoạch ‘Khỏe+ Đẹp’ của mình, Thụy Khanh đã nhận được hiệu quả thấy rõ. Giấc ngủ cô sâu hơn, đầu bớt choáng váng. Đứng lên cân thấy còn 67, vậy là giảm thêm được hai cân trong một tuần rồi. Không có gì không thể, cô càng nỗ lực hơn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau