CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Rất đáng yêu

"Mày muốn cái gì? Tự mình đi lấy đi." Như Ý thực sự không biết Tiểu Bạch bị làm sao nên đành thả nó ra.

Tiểu Bạch lập tức xông ra ngoài nhanh như chớp.

Nhanh quá!

Như Ý hoảng sợ!

Đây là tốc độ của Tiểu Bạch! Lúc đầu khi Tiểu Bạch đến ăn trộm quả hạch của cô cũng dùng tốc độ nhanh như chớp này để tới lui một cách tự nhiên.

Về sau Tiểu Bạch theo cô, mỗi ngày đều ngủ nướng, ăn thịt ăn quả hạch, cũng không động đậy thì làm gì có chuyện chạy chứ?

Nhưng lúc này, Tiểu Bạch lại xông ra ngoài nhanh như chớp!

Như Ý biết, mặc kệ Tiểu Bạch nhìn thấy gì, thì đó cũn là thứ cực kỳ không bình thường.

Thế nhưng, chuyện xảy ra tiếp theo lại làm cho Như Ý mở rộng tầm mắt!

Tiểu Bạch lại chạy về phía cái bàn của bốn người đàn ông, sau đó nhảy lên bàn, thò cái miệng vào trong một ly rượu uống ừng ực ừng ực từng ngụm lớn, thì ra là nó muốn uống rượu!

"Thứ quỷ gì vậy?"

"Yêu quái!"

"Dám uống trộm rượu của ông! Làm thịt con súc sinh này làm đồ nhắm đi!"

Bốn người đàn ông giận dữ.

Như Ý đi tới, lấy mấy lượng bạc quảng ra: "Mấy thứ trên bàn các ngươi ta sẽ mua lại hết, các ngươi đi chỗ khác đi."

Mấy gã đàn ông lấy được bạc rồi thì không hung hăn nữa, nhưng cũng không đi, mà trái lại tò mò đứng một bên nhìn Tiểu Bạch uống rượu. Con vật nhỏ cướp rượu để uống? Chuyện lạ hiếm thấy nên khác từ các bàn khác đều xúm lại.

Chỉ trong chớp mắt, Tiểu Bạch liền uống cạn sạch một ly rượu nên lại lập tức chộp lấy một ly rượu khác, trực tiếp dốc hết ly rượu vào miệng như ngườiỪng ực ừng ực...

Uống hết một ngụm, Tiểu Bạch mới hài lòng chép miệng, sau đó quay sang không ngừng kêu ‘Ngao ngao’ Với Như Ý.

Như Ý cười nói: "Được rồi, uống xong rồi thì quay về bàn của mình đi."

"Ngao ngao!" Tiểu Bạch đột nhiên hung dữ.

Như Ý sửng sốt vội nói: "Tiểu nhị, mang thêm lên một bầu rượu nữa!”

"Ngao ngao! Ngao ngao!" Tiểu Bạch lập tức vui vẻ, quay sang le lưỡi làm mặt quỷ với Như Ý.

"Ha ha..." Những người vây xung quanh bị nó chọc cười nên phá lên cười.

Như Ý nghĩ thầm Tiểu Bạch mà cứ quậy tiếp như vậy thì sợ là sẽ khiến rất nhiều người chú ý. Vì vậy cô gọi tiểu nhị lấy một căn phòng sạch sẽ rồi mang hết đồ ăn và rượu vào phòng, yên tĩnh thưởng thức.

Tiểu Bạch ôm bình rượu to gần bằng nó vắt vẻo trên vai Như Ý, cứ uống một hớp là lại ngao ngao một tiếng.Hoạt Thoát Thoát là một con sâu rượu!!

Như Ý cũng uống một chút rượu, rồi ăn một chút đồ ăn.

Sau khi gió cuốn mây tan, cái bụng của Tiểu Bạch căng phồng như một quả bóng, nằm ngửa bụng ra mà ngủ trên bàn, thỉnh thoảng lại ngao ngao hai tiếng trong giấc mơ.

Con vật nhỏ này cũng là một con sâu rượu!

Tham ăn, lười biếng, mê ngủ, háo sắc...

Hiện tại lại con thêm cả nghiện rượu!

Như Ý cảm thấy mình hình như mình bị lừa rồi. Cô hoàn toàn bị vẻ ngoài lương thiện, cực kỳ đáng yêu của Tiểu Bạch lừa gạt, nhưng từ trong xương tủy, nó thật sự là… Ha ha, từ trong xương tủy cũng rất đáng yêu!

Như Ý cực kỳ yêu thích tên nhóc này.

Nhưng cô lại không hiểu, Tiểu Bạch mập như vậy mà sao lại có thể chạy nhanh như điện vậy?

Rốt cuộc nó là loài động vật gì?

Trên người Tiểu Bạch hình như cất giấu rất nhiều bí mật.

Trực giác của đặc công khiên Như Ý luôn cảm thấy Tiểu Bạch không tầm thường, thế nhưng rốt cuộc không tầm thường ở chỗ nào thì cô cũng không thể nói rõ.

Tiểu Bạch ngủ như heo, Như Ý thấy sắc trời còn sớm, liền quyết định đi ra ngoài mua sắm, để quen với phong tục tình người ở đây. Cô dặn tiểu nhị ngàn vạn lần không được quấy rầy Tiểu Bạch, trước khi đi cũng đã đóng cửa cẩn thận.

Như Ý đi qua hai con phố thì đọt nhiên phát hiện một bóng dáng quen thuộc trên đường…

Trác Lỗi!

Chương 62: Rất đáng yêu

Trác Lỗi, ăn mặc như một người bình thường, đang gào thét, lôi kéo người qua đường mua sách.

Đường đường là tứ công tử của Trác vương phủ mà lại lưu lạc tới mức phải bán sách trên phố ư?

Như Ý đứng xa xa nhìn, chứ không đi tới, Trác Lỗi không phát hiện ra cô, mà chỉ vồn vã chào mời người qua đường mua sách.

Tại sao hắn lại rơi vào tình cảnh thê thảm như vậy?

Trác Công Quý không thường xuyên cho tiền hắn sao? Hơn nữa hắn dầu gì cũng là Tứ công tử của Trác gia, chắc hẳn mang lưới giao thiệp rất rộng và chỗ dựa vững chắc cũng không ít nhưng tại sao lại lưu lạc tới mức này?

Như Ý thật sự không hiểu được.

Cô thầm nhủ: "Hắn bị đuổi ra khỏi Trác vương phủ kỳ thực có một nửa là vì thay mình gánh tội, hắn hiện tại thảm như vậy hình như là do mình liên lụy hắn, có cần phải giúp hắn một chút không nhỉ? Trước tiên cứ quan sát đã rồi nói."

Đột nhiên, từ xa có mười mấy gã vai u thịt báp hung dữ sấn lại, đã ngã toàn bộ sạp sách trên phố, rồi hô hét: "Giao “Võ Thần Mật Thư” ra đây!"

"Tránh ra tránh ra!"

"Tất cả sách đều thuộc về chúng ta!"

"Nhanh lên một chút! Soát! Soát từng quyển một!""Ai dám dấu Võ Thần Mật Thư nhất định phải chết!"

Mười mấy gã hung dữ điên cuồng đạp đổ quầy sách, sách rơi đầy đất, những người bán sách nhao nhao bị đánh chạy trối chết, Trác Lỗi cũng ở trong số đó. Trác Lỗi không biết võ công, hiện tại lại không được Trác vương phủ bảo hộ, đương nhiên chỉ có thể chạy trối chết.

Hắn chạy được vài bước, thì thấy có một hai chị em bị mấy gã hung dữ vây quanh!

Hai chị em, cô chị thì đoan trang đứng đắn, cậu em thì rất cao rất khỏe, nhưng bất đắc dĩ không biết võ công, bị lũ hung ác đánh bị thương khắp mình. Cô chị cũng xinh đẹp nên bị bọn chúng chọc ghẹo khiến cô ta sợ tái mặt.

"Tống Thanh, Tống Mẫn, ta tới cứu các ngươi!"
Trác Lỗi quát to một tiếng, nhào tới.

Hắn ra sức kéo hai gã hung ác lại, chen vào che chở cho hai chị em, nhưng hắn cũng không biết võ công, nóng nảy vọt vào rồi lại thúc thủ luống cuống.

"Ha ha! Còn tưởng là ai muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân? Thì ra là Trác tứ thiếu gia của chúng ta! Đã lâu không gặp, tứ thiếu gia! Ha ha!"

Một giọng nói dâm tà mà kiêu ngạo vang lên, một gã công tử vẻ mặt hung dữ bóng nhẩy bước tới trong vòng quây của hai gã hộ vệ.

Tên này chính là tên ác bá nổi tiếng nhất kinh thành, là một gã oan gia cũ… Đường Bắc Huy!

Trác Lỗi nói: "Đường Bắc Huy! Thì ra là ngươi sai người tới quấy rối! Tại sao ngươi lại muốn gây khó dễ cho những người buôn bán nhỏ như chúng ta chứ?”

Đường Bắc Huy nói: "Bản công tử nghe nói Võ Thần Mật Thư gần đây lại tái xuất giang hồ, nghe nói bên trong cất giấu một bí mật cực lớn, bản công tử rất tò mò, muốn biết bí mật này là cái gì. Võ Thần Mật Thư là một quyển sách, thứ các ngươi bán chẳng phải là sách sao?"

Trác Lỗi cả giận: "Tại sao ngươi có thể giá họa cho người dân như vậy? Trên đời này căn bản không có Võ Thần Mật Thư gì hết!"

Đường Bắc Huy quắc mắt: "Nói láo! Võ Thần Mật Thư là bảo bối mà tổ tông của Trác gia các ngươi là Trác Thiên Hành để lại! Ngươi muốn gạt ta sao? Muốn để cho Trác gia tộc các ngươi độc chiếm bí mật quý giá trong Võ Thần Mật Thư sao? Nằm mơ đi!"

Trác Lỗi giận xanh mặt: "Những gì ta nói, ngươi tin hay không tùy ngươi! Muốn tìm Võ Thần Mật Thư là chuyện của ngươi, lẽ nào ngươi cho rằng Võ Thần Mật Thư sẽ nằm trong tay những người buôn bán nhỏ lẻ như chúng ta sao? Nếu như chúng ta có Võ Thần Mật Thư trong tay, thì có cần ở đây chịu sự ức hiếp của các ngươi không?"

Chương 63: Ép ta tiến cung

Đường Bắc Huy hét lên: "Ta không quan tâm! Dù sao, ta sẽ không từ bỏ bất kỳ cơ hội nào!"

Trác Lỗi nghiến răng nói: "Đầu ngươi có vần đề sao!"

Đường Bắc Huy nổi giận: "Trác Lỗi! Ngươi chính là loại hèn nhát bỏ đi còn dám làm anh hùng cứu mỹ nhân sao? Người dựa vào đằng sau có tiểu mỹ nhân hay là tên tiểu nam nhân lỗ mãng đó chứ hả?"

Tống Thanh hét lên: "Giữ miệng ngươi sạch sẽ đi!"

Đường Bắc Huy dẫm lên bụng dưới của anh ta, đá anh ta xuống đất, nói một cách dữ dội: "Mẹ kiếp ngươi nghĩ mình là ai vậy? Ngươi còn có đủ tư cách để nói chuyện với lão tử hay sao chứ? Người đâu! Đánh! Đánh chết tên tạp chủng này cho ta!"

Một vài tên cường đạo tiến lên, vừa đấm vừa dùng chân đá Tống Thanh. Tỷ tỷ của hắn Tống Mẫn lo lắng đến phát khóc, nhưng lại không thể làm gì được.

Trác Lỗi hét lên: "Đường Bắc Huy! Ngươi không cần phải bắt nạt một đứa trẻ như thế này chứ? Có bản lĩnh thì đến bắt nạt ta đây này! Trác Lỗi ta không sợ ngươi!"

Đường Bắc Huy tức giận: "Được! Lão tử sớm đã muốn giáo huấn ngươi rồi! Lần trước ngươi có một vệ sĩ lợi hại bên cạnh, bây giờ vệ sĩ không ở đây, ngươi lại bị Phủ Trác Vương đuổi ra ngoài, Hừ! Hôm nay lão tử sẽ đánh chết ngươi!"

"Ai nói giết cháu trai ta thế?"

Một giọng nói lớn từ trên trời rơi xuống.

"Tam thúc!" Trác Lỗi vui mừng.
Người tiến đến là Trác Công Vinh! Trong Trác gia là người có tính khí nóng nảy nhất, Trác lão tam cũng là người thương cháu trai Trác Lỗi này nhất!

Trác Công Vinh đấm một tên cường đạo bay ra xa, xông vào nói dữ dội: "Bà nội nó, ai dám bắt nạt cháu trai của Trác Công Vinh ta? Đứng ra đây nói chuyện, đừng nhút nhát như vậy chứ!

Đường Bắc Huy giật mình, nói lớn: “Thì ra là Trác lão tam!"

Trác Công Vinh nói: "Được lắm, Đường Bắc Huy, ngươi bây giờ có gan quá nhỉ! Ngay cả người của Trác gia của chúng ta cũng dám bắt nạt! Nếu người nhìn không thuận mắt người của Trác gia ta, thì đến tìm tam gia ta này!"

Sao mà Đường Bắc Huy dám? Cho hán mượn một trăm lá gan cũng không dám chọn giận Trác Công Vinh!

Trác Công Vinh là người liều lĩnh lỗ mãng nổi tiếng ở kinh thành, vũ lực còn rất biến thái! Cho dù là người trong Trác gia, sức mạnh võ thuật của hắn chắc chắn không thua kém hai người anh trai!

Người như hắn chỉ cần ngươi ném cho hắn một hòn đá nhỏ, hắn sẽ ngay lập tức ném trả lại hàng trăm viên gạch!Vẻ kiêu ngạo của Đường Bắc Huy lập tức co rúm lại.

Trác Công Vinh phẫn nộ mắng: "Một đám khốn nạn! Sau này còn để cho ta biết người bắt nạt kẻ yếu một lần nữa, ngươi chết chắc rồi!"

Đường Bắc Huy thản nhiên nói: "Tam gia, ông dám động đến người của Phủ thừa tướng Đường Bắc sao? Phủ Trác Vương và Phủ thừa tướng Đường Bắc là hai thế gia. Chẳng ai thua kém ai. Nếu ông giết ta, gia tộc Đường Bắc tuyệt đối sẽ không chịu để yên đâu! "

Trác Công Vinh đã phẫn nộ bởi câu nói này: "Tiểu súc sinh! Ngươi có dám thử xem không? Xem Tam gia ta có dám diệt đi tên tiểu súc sinh như ngươi không!"

Đường Bắc Huy vốn đã vô cùng sợ hãi, nhưng đột nhiên anh lại mạnh dạn hơn nhiều: "Tam gia, ông đừng có dọa ta! Với tính khí của Tam gia người, nếu đổi thành người khác thì sớm đã ăn nắm đấm của Tam gia người rồi. Nếu ông thực sự dám cậy lớn ăn hiếp nhỏ, ta chắc chắn sẽ trở về xuyên tạc sự thật mà tố cáo người, đến lúc đó thì Trác phủ các người tới số rồi!”

Trác Công Vinh rất tức giận, nắm đấm giơ cao: "Súc sinh! Ngươi có tin hay không Tam gia ta sẽ đánh chết ngươi!" Nhưng nắm đấm cuối cùng lại không hạ xuống, đồ bỏ đi Đường Bắc Huy này, lần này là một dự đoán rất thông minh về suy nghĩ của Trác Công Vinh.

Đường Bắc Huy cực kỳ sợ hãi, nhưng hắn vẫn giả vờ bình tĩnh, ngoài mạnh trong yếu mở miệng nói: "Không...Không tin. Nếu như ông dám thì sớm đã động thủ rồi, còn ở đó mà nói mấy lời vớ vẩn ấy với ta chứ?"

"Chi bằng ta thử xem sao!"

Như Ý đứng ở đằng xa quan sát đã bước lên và nói: "Tam gia không phải không dám, chỉ là không muốn bị tiếng xấu là cậy lớn bắt nạt nhỏ. Tên cặn bã như ngươi, cũng không cần Tam gia tự tay động thủ!"

"Là ngươi!"

Chương 64: Ép ta tiến cung

Khi Đường Bắc Huy nhìn thấy Như Ý, toàn thân run rẩy, sợ đến mức mặt tái nhợt đi. Hắn vẫn còn nhớ rõ lần trước bị giáo huấn, cho đến nay, mũi của hắn vẫn còn thấy ngứa ngáy!

Như Ý khẽ mỉm cười: "Công tử, đã lâu không gặp rồi nhỉ."

Đường Bắc Huy sợ đến nỗi trốn đằng sau vài bảo tiêu, run rẩy nói: "Ngươi...Ngươi...đừng qua đây!"

Trác Công Vinh rất tò mò, thì thầm hỏi: "Trác Lỗi, tên tiểu tử Đường Bắc Huy này sao nhìn thấy Như Ý lại như nhìn thấy ma vậy hả?"

Trác Lỗi nói: "Lần trước Như Ý đã giáo huấn hắn một phen, có lẽ vẫn còn bị ám ảnh."

Trong lòng Trác Công Vinh thì thầm: "Mẹ nó, lão tử đã lớn như thế này mà tên ác nhân kia không sợ, nhưng lại sợ một cô nương nhỏ nhắn xinh xắn, đúng thật là không có tiền đồ." Đoán chừng là hắn đang ghen tỵ với Như Ý rồi.

Như Ý tiến đến từng bước một, vừa cười vừa tiến lại gần.

Đường Bắc Huy lại từng bước một, hốt hoảng lùi lại, nấp sau lưng vệ sĩ, không dám lộ đầu ra.

Như Ý vừa nói vừa cười: “Đường Bắc công tử, ngươi nói Tam gia không dám giết ngươi. Ta vừa hay lại là người của Trác gia. Ngươi nói xem có phải ta cũng không dám giết ngươi không hả?"

Đường Bắc Huy chỉ cảm thấy sự ớn lạnh đang tràn ngập khắp người. Đằng sau nụ cười xinh đẹp đó là sát khí có thể giết người trong tích tắc.

Trác Công Vinh chửi trong lòng: "Mẹ kiếp! Đây mới là kẻ ác thực sự. Lão tam ta đúng thật là ôm cái danh kẻ ác khét tiếng này mười mấy năm vô ích rồi!"
Như Ý tiếp tục nói nhỏ nhẹ: "Người nói rằng Trác tam gia cậy lớn bắt nạt nhỏ, luyện tập võ công chẳng phải để so bì cao thấp võ công với người khác hay sao? Võ công cao hơn đi bắt nạt người võ công thấp hơn, có phải cũng gọi là cậy lớn bắt nạt nhỏ hả? Tất nhiên, Trác Tam gia là người có uy tín, đối với ngươi sẽ chẳng có hứng thú gì. Nhưng bổn cô nương ta, thích nhất là đi bắt nạt kẻ yếu rồi! "

"Đừng! Đừng qua đây! Đi nhanh! Rút lui!"

Đường Bắc Huy lùi chân liền bỏ chạy mất.

Hai mươi mấy tên cường bạo hắn dắt theo cũng chạy hết như mấy tên nhút nhát, cảnh tượng khá ngoạn mục.

Trác Lỗi cười khoái chí: "Hắn không nên được gọi là Đường Bắc Huy, nên được gọi là Đường Cẩu, thật đúng là chỉ chó nhà có đám (chó chết chủ hoặc chó mất chủ) mà! Haha! Tam Thúc, Như Ý, hôm nay may mà có hai người ra tay giáo huấn tên Đường Bắc Huy kia!"

Trác Công Vinh nói: "Ta chẳng làm gì cả, đều là công lao của Như Ý."

Hắn là một người có độ lượng, một là một, hai là hai. Công lao là của người khác, hắn sẽ không bao giờ dành.Như Ý nhìn thấy dáng vẻ khó khắn của Trác Lỗi, hỏi: "Tứ ca, sao anh lại rơi vào cảnh bán hàng rong ngoài đường thế này?"

Trác Lỗi nói: "Bán sách cũng rất tốt. Thực ra, nếu không có những kẻ ác bá như Đường Bắc Huy, nuôi sống bản thân cũng không có vấn đề gì.”

Như Ý nói: "Vừa rồi muội còn nghe bọn chúng nói phải tìm Võ Thần Mật Thư gì đó, cái đó là cái gì vậy? Trước kia muội cũng nghe ai đó trong nhà trọ thảo luận về Võ Thần Mật Thư. Tại sao mọi người đều muốn lấy được Võ Thần Mật Thư này chứ? "

Trác Lỗi lắc đầu nở một nụ cười và nói: "Thế nhân ngu ngốc mà!"

Như Ý nói: "Sao lại nói thế?"

Trác Lỗi nói: "Thực ra, vốn không có cái gì được coi là Võ Thần Mật Thư cả! Tất cả được lan truyền một cách mù quáng trên giang hồ, nhưng sau khi những tin đồn đến với người có dã tâm, truyền thuyết lan truyền rồi cứ thế lan truyền, cho đến khi sau này mọi người đều tin mất rồi. Thực ra Trác gia chúng ta vốn không hề có Võ Thần Mật Thư gì cả! "

Như Ý nói: "Trác gia? Võ Thần Mật Thư ở trong nhà Trác gia sao?"

Trác Lỗi nói: "Muội đã từng nghe qua cái tên Trác Thiên Hành chưa?"

Như Ý gật đầu: "Hình như là một vị tiên nhân của Trác gia."

Trác Lỗi nói: "Đúng vậy, Trác Thiên Hành, nếu tính ra thì chính là thúc gia của ông nội huynh, người được các học giả võ thuật trên thiên hạ tôn thờ! Đây cũng là vị võ thần cấp mười duy nhất trong Vương Triều Vương Tống!"

Chương 65: Ép ta tiến cung

Như Ý nói: "Việc này thì muội biết. Hình như người rất lợi hại. Bình thường muội ở trong phủ thỉnh thoảng cũng nghe mọi người thảo luậ về một số việc của người. Chỉ là là chưa từng nghe qua Võ Thần Mật Thư, nên cảm thấy kỳ lạ mà thôi."

Trác Lỗi nói: "Trác Thiên Hành uy danh thiên hạ. Trước khi biến mất, đã từng để lại một lá thư bí mật, cũng là Võ Thần Mật Thư trong truyền thuyết."

Như Ý nói: "Vậy Võ Thần Mật Thư có thực sự tồn tại không? Rốt cuộc trong đó được cất giữ bí mật gì?"

Trác Lỗi nói: "Võ Thần Mật Thư rốt cuộc có tồn tại hay không, sợ rằng ngoại trừ Trác Thiên Hành ra thì không ai biết điều đó. Thực ra, đôi khi con cháu của Trác gia tin rằng đó là sự thật, nhưng không có bất kỳ sự thật nào có thể chứng minh được thực sự tồn tại của nó. Vả lại, Trác gia của chúng ta qua các thế hệ gia trưởng đã cảnh báo các đệ tử của họ đừng tin vào Võ Thần Mật Thư được truyền bá trên khắp giang hồ! "

Như Ý suy nghĩ một lúc và nói: "Nếu nói như vậy, gia trưởng của Trác gia dường như ngụ ý rằng truyền thuyết về Võ Thần Mật Thư là giả..."

Trác Lỗi gật đầu: "Chỉ là hơn một trăm năm nay, những tử tôn của Trác gia của chúng ta đều cho rằng như vậy, cũng không ai thực sự theo đuổi bí mật của Võ Thần Mật Thư, nhưng chúng ta càng nói với bên ngoài rằng Võ Thần Mật Thư chỉ là một truyền thuyết chứ không phải sự thật, thì càng nhiều người bên ngoài tin vào sự tồn tại của Võ Thần Mật Thư, họ nghĩ rằng Trác gia của chúng ta ích kỷ muốn nuốt chửng Võ Thần Mật Thư mà Trác Thiên Hành để lại. Sau đó, Trác gia của chúng ta thà không thảo luận bất cứ điều gì về việc này nữa. Haizzz, thật nực cười, hơn 100 năm qua, cả giang hồ vì một bức thư vốn không tồn tại, mà tàn sát đẫm máu. "

Trác Công Vinh cười: "Tất cả họ đều nói rằng ta là người đần độn, những người đó thực ra còn đần độn hơn cả ta! Nếu thực sự tồn tại cái thứ gọi là Võ Thần Mật Thư, Trác gia chúng ta sớm đã đi tìm kiến khó báu rồi chẳng phải sao? Còn ở đó mà đến lượt bọn họ sao! Phải rồi, Như Ý, sao cháu lại chạy ra ngoài rồi? Cha con đang tìm con khắp nơi kìa.”

Như Ý hơi ngạc nhiên, nói: "Cha tìm con làm gì?"
Trác Công Vinh cười bí ẩn: "Đương nhiên là chuyện tốt."

Trác Lỗi cũng tò mò: "Tam thúc, rốt cuộc có chuyện gì vậy?"

Trác Công Vinh là một người không giữ được miệng, bị hai người bọ họ dò hỏi, liền đem chuyện của Bạo quân, vu sư ở phủ Trác Vương nói hết một lượt.

Trác Lỗi hoài nghi nói: "Lần này nguy rồi! Hoàng Thượng lại để hộp thánh lại, điều đó có nghĩa là không có cách nào có thể thay đổi được rồi."

Trác Công Vinh nói: "Phải rồi! Cha của con cũng nói như vậy. Huynh ấy nói rằng Trác gia của chúng ta bây giờ chỉ có hai con đường. Thứ nhất, dạy giỗ Như Ý thật tốt để con bé tiến cung làm hoàng hậu. Thứ hai, diệt vong! Hoàng Thượng để lại hộp thánh, chính là muốn nói thái độ cứng rắn của người. "Như Ý nói: "Gả cho hoàng đế? Đang giữa ban ngày hắn đang nằm mơ chắc?"

Trác Lỗi nói một cách bình tĩnh: "Như Ý, sợ rằng lần này muội không muốn lên ngồi hoàng hậu này cũng chẳng còn cách nào khác nữa rồi. Trăm cái mạng của Trác gia đều dựa vào một mình muội."

Trác Công Vinh nói: "Cả cha và đại ca, nhị ca bọn họ đều nói, để Như Ý tiến cung không hẳn là một cách tốt, nhưng không tiến cung chỉ còn một con đường chết! Như Ý, ta sợ lần này con phải chịu thiệt một chút rồi!"

Như Ý cười lạnh lùng: "Ép ta vào cung? Ta sợ điều đầu tiên ta tiến cung chính là thiến hắn!"

Không phải ngẫu nhiên mà Trác Công Vinh xuất hiện ở đây, mà là cố tình đến tìm Trác Lỗi. Trước đây Trác Lỗi chịu trách nhiệm về các vấn đề to nhỏ trong phủ Trác Vương. Bây giờ một phần việc của phủ rơi vào kẻ lỗ mãng Trác Công Vinh này. Một người đàn ông bất cẩn và nóng tính như vậy đương nhiên không thể xử lý những việc này, đặc biệt là một số việc như qua lại với bên ngoài hay là việc liên quan đến các mối quan hệ giao dịch buôn bán.

Trác Lỗi nói: "Tam thúc, những việc này rất đơn giản. Con theo người đi chào hỏi vài câu là được rồi, sau này bọn họ sẽ quan tâm đến người."

Trác Công Vinh cười nói: "Không thể không thừa nhận rằng người có khả năng nhất trong Trác gia chính là tiểu tử ngươi rồi, ông nội con không biết có phải già nên hồ đồ rồi không, muốn đuổi con ra khỏi Trác gia."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau