CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Làm hoàng hậu

Trong lòng bạo quân tức giận mất bình tĩnh. Dù trước mặt Trác lão gia, Hoàng đế là hắn cũng phải khiêm nhường, nhưng trong lòng tích lũy oán hận lại làm cho hắn phát tiết tất cả thù hận lên người Cửu tiểu thư nhà họ Trác chưa từng gặp mặt.

Trác lão gia tiếp tục trần tình: "Hoàng Thượng, xin nghĩ lại! Việc này..."

Bạo quân giận tay áo vung lên: "Đừng nói nữa. Cứ quyết định như vậy đi. Các ngươi có thời gian ba tháng dạy cho nàng lễ nghi cung đình, tương lai làm mẫu nghi thiên hạ như thế nào. Sau ba tháng, thánh chỉ và kiệu hoa cùng lúc đến phủ Trác Vương. Trẫm tới vội vàng, không mang lễ hỏi, trước tiên để lại hộp thần làm lễ hỏi, ngày đón dâu sẽ đón cùng hoàng hậu của trẫm về."

Dứt lời, bạo quân nhíu mày giận dữ, đùng đùng bước đi.

Vu sư và thừa tướng cùng đám tùy tùng, cũng đi theo bạo quân.

Lúc gần đi, thừa tướng nháy mắt ra hiệu vỗ vỗ bả vai Trác Công Quý, cười nói: "Trác nhị gia, chuẩn bị kỹ càng làm quốc trượng đại nhân đi. Chúc mừng chúc mừng! Ha!"

"Cung tiễn Hoàng Thượng!"

Ngoài Trác lão gia, cả nhà họ Trác đều quỳ xuống cung tiễn.

Trên mặt của mỗi người đều biểu lộ đầy phức tạp. Nhất là Trác lão gia, vẻ mặt già nua, âm tình bất định.

Nhà họ Trác một đời kiệt xuất, huy hoàng chấn nhiếp thiên hạ.

Chẳng lẽ, sự phồn vinh của nhà họ Trác sắp kết thúc sao?

Để Như Ý tiến cung làm hoàng hậu?

Cô ngay cả một chữ cũng không biết.

Mù chữ!
Trác lão gia đau lòng nhức óc, thế nhưng không thể làm gì được.

Hoàng đế để lại hộp thần thánh vật quốc bảo ở nhà họ Trác làm sính lễ, điều này biểu thị việc không khoan nhượng.

Thử hỏi, ai dám trả thánh vật về?

Bạo quân mang theo tùy tùng vội vã rời khỏi phủ Trác Vương, dường như Như Ý tiến cung làm hoàng hậu là chuyện ván đã đóng thuyền.

Trác Công Quý thở dài, nói: "Phụ thân đại nhân, còn may Hoàng Thượng biết tình thế nghiêm trọng, cũng không muốn đuổi tận giết tuyệt nhà họ Trác chúng ta, cho chúng ta thời gian ba tháng dạy dỗ Như Ý. Có lẽ, tình huống cũng không bết bát như chúng ta tưởng tượng đâu."

Hưng vong nhà họ Trác đặt hết lên người Như Ý.

Vẻ mặt Trác lão gia tử mệt mỏi.

"Lão gia! Lão gia! Không xong rồi! Cửu tiểu thư mất tích rồi! Chúng tôi đã tìm trong phủ rất lâu nhưng cũng không tìm được tiểu thư Như Ý, tổng quản nói nhìn thấy tiểu thư Như Ý mang theo một con mèo trắng từ hậu viện leo tường đi ra!" Một gia đinh xông tới hồi báo.
"Trong phủ lấy đâu ra mèo trắng?"

"Leo tường? Con gái sao có thể leo tường?"

"Nhanh! Người đâu, lão gia tử ngất rồi."

Cũng không phải ai cũng ham thích vinh hoa phú quý của phủ Trác Vương, Như Ý mang theo Tiểu Bạch leo tường chạy ra khỏi phủ Trác Vương. Nhà họ Trác cũng không chào đón cô, điểm này cô rất rõ ràng. Từ khi cô tiến vào Trác gia, mấy tháng qua cô đã cảm nhận được sâu sắc tình người ấm lạnh của nhà họ Trác, một gia tộc lớn như vậy, đấu tranh địa vị, quyền lực phức tạp như Liên hiệp quốc.

Nếu như không phải mấy người Trác Lỗi, Kiều phu nhân rất quan tâm cô, nếu như không phải thân phận Cửu tiểu thư nhà họ Trác có thể giúp bớt được không ít phiền phức ở thế giới này, ít nhất không cần hộ khẩu, cô căn bản không thèm phú quý của nhà họ Trác.

Trước khi nhỏ máu nhận thân, cô đi nhà bếp. Nhân lúc Trác Uyển không để ý, cô lén chấm một chút dấm lên ngón tay.

Máu sẽ hòa vào dấm.

Trong máu cô có dấm, dù Trác Công Quý và cô không có bất kỳ quan hệ máu mủ gì, máu cũng sẽ dung hợp lại với nhau.

Đây là một kiến thức đơn giản. Chỉ cần có chút kiến thức hóa học, thì sẽ biết được điều này.

Đương nhiên, người của thế giới này chắc chắn không biết cái gì là hóa học.

Sau khi Như Ý thông qua được thử máu kiểm tra, dù ngoài mặt thân phận Cửu tiểu thư của cô vững chắc như Thái Sơn, nhưng lại khiến cô cảm thấy nhà họ Trác không hề có tình cảm, cô quyết định ra ngoài lưu lạc.

Cô chôn chỗ vàng kiếm được khi làm thợ săn tiền thưởng ở hậu viện, vội vàng thu thập một ít quần áo và bạc vụn rồi mang theo Tiểu Bạch ra khỏi phủ Trác Vương. Trước khi rời đi, cô lén nhét bí tịch Lê Hoa Thần Kiếm vào phòng Trác lão gia.

Cô không biết mình sẽ ra ngoài bao lâu.

Chương 57: Muốn tiền sắp phát điên

Không biết là một ngày.

Hay là một tháng.

Hay là vĩnh viễn đều sẽ không trở lại nữa...

Thân phận Cửu tiểu thư của Trác gia đối với cô mà nói chỉ là một quyển hộ chiếu, để cô có thể đi khắp nơi trong cái thế giới này mà không gặp phải trở ngại gì.

Cô chẳng hề lạ lẫm với sự giàu sang của Trác vương phủ, cô chỉ mang theo Tiểu Bạch và Xích Triều, ngay cả số vàng mà cô có được nhờ đuổi giết bọn hải tặc khi làm thợ săn tiền thưởng cũng đem chôn giấu trong tiểu viện Lạc Vũ. Cô phát hiện thì ra thế giới này không có ngân phiếu, ra ngoài mà mang theo cả một xe tải vàng thì đúng là đồ não úng thủy.

Đường phố kinh thành trưng bày rất nhiều hàng hóa rực rỡ sắc màu, với Như Ý mà nói thì thế giới này đã lạ rồi nhưng mấy thứ hàng hóa kỳ quái kia lại càng lạ hơn nữa.

Ví dụ như cô sẽ nhìn thấy một cái khung bằng tre hình tam giác cao khoảng một mét, cô nghĩ tới nghĩ lui nhưng vẫn không biết cái thứ đó được dùng để làm gì. Nếu như nói là cái giá để móc đồ thì hình tam giác không đứng vững bằng hình tứ giác, đây là một nguyên nhân rất đơn giản. Bởi vậy bàn học, bàn ăn, tủ quần áo và nhiêu thứ khác nữa ở thế kỷ hai mốt đều không phải là hình tam giác, mà là hình tứ giác. Hơn nữa cái khung bằng tre này cũng không cao, chỉ cao cỡ một đứa trẻ ba bốn tuổi mà thôi.

Như Ý thực sự nghĩ không ra công dụng của nó, lấy nó đựng sách thì hơi ngu, hơn nữa cũng không chắc chắn. Về sau hỏi một người bán hàng rong, Như Ý mới biết được, thì ra đây là cái khung đựng giấy vệ sinh của nhà xí! Như Ý được mở rộng tầm mắt, mười cái đầu cũng nghĩ không ra, thì ra lại có công dụng như vậy.

Như Ý lại hỏi người bán hàng rong vì sao không làm thành cái khung hình bốn cạnh? Như vậy sẽ chắc chắn hơn, hơn nữa tốt nhất là nên làm một cái sọt tre hoặc một cái giỏ tre để đựng giấy vệ sinh không phải dễ dàng hơn sao?

Người bán hàng rong sau khi nghe xong thì tấm tắc nói kỳ quái.

Sau khi Như Ý dẫn Tiểu Bạch đi xa rồi, người bán hàng rong mới trầm mặc suy nghĩ thật lâu, sau đó đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng thu dọn quầy hàng!

Người bán hàng rong bên cạnh ông ta liền hỏi: "Trời còn lâu mới tối? Tại sao lại dẹp quầy nhanh như vậy chứ?"
Người bán hàng rong trả lời: "Về nhà làm giỏ tre!"

Một người bán hàng rong khác tò mò: "Giỏ tre là cái gì?"

Người bán hàng rong đắc ý trả lời: "Tương lai giỏ tre nhất định sẽ thịnh hành khắp thiên hạ, từ nay về sau mỗi một người đi nhà xí đều phải nhớ đến tôi! Tôi sắp được ghi danh vào sử sách rồi!"

Một người bán hàng rong khác cười nhạo: "Nếu ai đi nhà xí cũng nhớ đến anh thì anh không phải là ghi danh sử sách mà là để lại tiếng xấu muôn đời!"

Người bán hàng rong không để ý tới lời châm biếm mà chỉ ra vẻ thần bí thu dọn quầy hàng chạy cho lẹ: "Túm lại là tôi sắp phát tài rồi!!"

"Chậc, người này muốn tiền sắp phát điên rồi!"

Một người bán hàng rong khác khinh thường, sau đó tiếp tục hét to bán cái khung tre của mình.Như Ý đi lang thang khắp chợ và cửa hàng, kỳ thực cô không phải là những cô gái bình thường, không thích đi dạo phố, cũng không cần phải mua gì. Chỉ là vì tiếp xúc với những thương nhân, những người bán hàng rong, người dân trồng rau, mới có thể thật sự quan sát và hiểu rõ được thế giới này.

"Ngao ngao."

Tiểu Bạch cả ngày lười biếng nằm trong lòng Như Ý ngủ nướng bỗng nhiên kêu vài tiếng rồi cào vuốt vào bụng

Như Ý nhìn nó rất giống con mèo Garfield hết ăn lại nằm, không thể không cười mắng: "Ngoại trừ ngủ nướng ra mày cũng chỉ biết ăn mà thôi! Ăn như vậy sẽ phát phì, may mà mày không không chỉ là một con mèo, nếu không ngay cả chuột cũng không biết bắt!"

"Ngao ngao! Ngao ngao!" Tiểu Bạch cật lực kháng nghị. Đây là đang kỳ thị những người mập mạp.

Như Ý cười mắng: "Được rồi được rồi! Quả hạch mang theo đã bị ngươi ăn hết từ lâu rồi, chúng ta tìm một khách sạn ăn một bữa thật ngon nhé. Đúng rồi, thế giới này không gọi là khách sạn mà gọi là quán rượu và nhà trọ, vậy chúng ta đi tìm một căn nhà trọ nào.”

"Ngao."

Nó hình như đang nói: Vậy cũng không đến nỗi nào.

Tiểu Bạch trừng mắt rồi lập tức lười biếng rúc vào lòng Như Ý, vùi đầu ngủ.

Hình như nó rất thích ngủ trong lòng Như Ý, trừ những lúc ăn ra thì bình thường sẽ không chui ra. Điều này khiến cho Như Ý càng chắc rằng nó là con đực, hơn nữa, còn cực kỳ háo sắc!

Như Ý thấy phía trước vừa khéo có một nhà trọ bình dân tên là Bách Hợp, trông cũng sạch sẽ, liền ôm Tiểu Bạch đi vào.

Chương 58: Muốn tiền sắp phát điên

Như Ý ăn mặc bình thường, tuy rằng vẫn khó che đậy được dung mạo tuyệt đẹp thế nhưng cũng không gây náo động quá lớn, người khác nhìn thấy chỉ cảm thấy cô là một thiếu nữ khí chất thoát tục, thanh tú động lòng người, chứ cũng chưa đủ để người khác phải ngỡ ngàng.

Trong nhà trọ có khoảng mười cái bàn thì hết một nữa đã có khách ngồi rồi, vẫn chưa đến giờ ăn tối nên xem ra làm ăn rất tốt.

Như Ý tìm một cái bàn kê sát cửa sổ ngồi xuống, đây là bản năng của đặc công. Đi đến bất kỳ một nơi xa lạ nào thì chuyện đầu tiên là phải quan sát toàn cảnh, chuyện thứ hai đó là tìm lối thoát thuận tiện nhất. Cửa sổ dĩ nhiên là một trong những lối thoát tiện lợi nhất rồi.

"Cô nương, con mèo của cô trắng quá." Tiểu nhị nhà trọ bắt đầu lại gần làm quen.

"Đây không phải là mèo." Như Ý sửa lại.

"Ồ, cô nương, con chó của cô nương trắng quá." Tiểu nhị trọ lại hỏi.

"Đây không phải là chó."

"Cô nương, xin hỏi cô muốn dùng gì không?"

Tiểu nhị trọ vốn nghĩ rằng chỉ cần khen Tiểu Bạch một chút thì sẽ chiếm được tình cảm tốt đẹp của Như Ý, nào ngờ nịnh nọt xong anh ta liền trực tiếp hỏi muốn ăn gì.

"Tôm nõn thúy liễu, cá hoa vàng chua ngọt, yên vũ nhậm bình sinh... Cho thêm một tô canh uyên ương nấu hến ngon nhất suất dành cho một người ăn! Được rồi, tạm thời chỉ những thứ này thôi. Mang thức ăn nhanh lên một chút nhé, Tiểu Bạch nhà ta đói bụng rồi!"

Như Ý gọi một hơi bảy tám món. Đây đều là những món ngon mà cô từng ăn khi Tứ Ca còn ở vương phủ lúc trước, sau khi tứ ca bị đuổi đi, hằng ngày cô chỉ cơm canh đạm bạc, cháo loãng ngô khoai sống qua ngày.

"Cô nương, những... những món mà cô gọi... Nào là cây liễu, nào là trời mưa, còn cả chim non nữa, quán nhỏ của chúng tôi không có mấy thứ đó."

"Vậy các anh có gì?"

Như Ý chợt nhớ ra ẩm thực của một quán trọ bình dân không thể so sách với tiêu chuẩn của vương phủ được, đây là lần đầu tiên cô ra ngoài một mình, cũng là lần đầu tiên ăn ở bên ngoài, nên hơi lúng túng.

"Heo, bò, dê, cá, trứng gà, rau dưa mùa này đều có."Tiểu nhị cảm thấy cô nương xinh đẹp này rõ ràng là cố ý kiếm chuyện, toàn gọi tên những món ăn mà hắn chưa từng nghe nên thái độ cũng hơi kém một chút.

"Vậy ngươi mang lên cho ta một con heo, một con bò, một con dê, nửa trứng gà và và một cân rau xanh." Như Ý nói rất nghiêm túc.

"Cô nương, cô... Đừng nói giỡn nữa. Vừa rồi thái độ của tiểu nhân không tốt, xin cô nương tha thứ." Tiểu nhị quán trọ vội cười làm lành xin lỗi, cô nương này cũng không dễ chọc. Thái độ thiếu chút nữa khiến nàng nổi giận rồi! Xem ra cô nương này ngoài mặt thì xinh đẹp, thanh tú nhưng bên trong thì lại hung dữ.

"Quán của các ngươi có món gì đặc biệt không?" Như Ý vốn là người rộng lượng, dĩ nhiên sẽ không tính toán với hắn, người ta cũng xin lỗi rồi nên cũng bỏ qua.

"Món ăn đặc biệt? Cái này thì có! Vịt quay Bắc Kinh!"

Tiểu nhị cực kỳ đắc ý.

"A? Ngươi... Ngươi nói lại lần nữa xem?"

"Món ăn đặc sắc của chúng ta là vịt quay Bắc Kinh!""Phụt!"

Như Ý phì cười cười, nói: "Tiểu nhị ca ca ơi, ngươi từng đến Bắc Kinh chưa?"

Tiểu nhị lắc đầu, tỏ vẻ buồn bực nói: "Bắc Kinh? Là nơi nào? Chẳng lẽ là quê hương của vịt quay Bắc Kinh?"

Như Ý càng buồn cười hơn: "Đúng! Nói như vậy cũng đúng, Bắc Kinh đích thực là quê hương của vịt quay Bắc Kinh! Nhưng, lần đầu tiên nghe người ta nói Bắc Kinh là quê hương của vịt quay, cũng rất là thú vị!”

Đúng là rất thú vị!

Năm nay xuyên không nên ngay cả vịt quay Bắc Kinh cũng xuyên không theo!

Như Ý lần đầu tiên cảm thấy vui vẻ, ăn càng thú vị.

Tiểu nhị buồn bực hỏi: "Cô nương, cô cười gì vậy?"

Như Ý hỏi: "Món ăn đặc biệt của quán các ngươi là vịt quay Bắc Kinh? Chẳng lẽ ông chủ của quán các ngươi xuyên không đến đây? Xem ra ngươi cũng chẳng hiểu xuyên không là gì, vậy ngươi hãy nói cho ta biết, cái món vịt quay Bắc Kinh làm sao đến được đây?"

Tiểu nhị nói: "Nghe nói là từ một đất nước xa xôi có tên là vương triều Thiên Duyệt truyền đến nước chúng ta."

Như Ý nói: "Vậy trước tiên hãy mang vịt quay Bắc Kinh lên. Sau đó gọi thịt bò, thịt gà, bánh màn thầu, tất cả đừng nêm gia vị, chủ yếu dùng nước sôi đun sôi là được. Tiếp theo là mang lên một đĩa các loại quả hạch như đậu phộng, hạnh nhân, tóm lại cứ mang hết lên."

"Được! Bàn cửa sổ số năm, một con vịt nướng Bắc Kinh, thịt bò..."

Tiểu nhị gọi to thực đơn.

Chương 59: Muốn tiền sắp phát điên

"Đại ca, huynh nói ‘Võ Thần Mật Thư’ thực sự xuất hiện trên giang hồ rồi sao?"

"Hầy! Nói nhỏ thôi!"

"Đại ca, nếu như Võ Thần Mật Thư thực sự ở trên giang hồ, vậy sau này thiên hạ sẽ không còn ngày nào yên ổn nữa rồi! Trong Võ Thần Mật Thư có cất giấu một bí mật động trời, chỉ sợ là..."

"Này! Ở đây có nhiều người, chúng ta đổi sang nơi khác đi..."

Hai anh chàng ăn mặc như kiếm khách ngồi tại bàn được kê sát vách đang ra vẽ thần bí xầm xì về "Võ Thần Mật Thư" gì gì đó, rồi lập tức lén la lén lút để lại một nắm bạc vụn trả tiền rồi rời khỏi quán trọ.

Kể từ sau khi Như Ý uống ma hạch của chó ngao tử kim hai đầu thì nội lực đột nhiên tăng mạnh, thành công đột phá chín cấp, sau khi trở thành Trác Thiên Hành tiếp theo, cao thủ cấp mười duy nhất mà vương triều Thiên Tống có được trong một trăm ba mươi năm trở lại đây.

Thế giới này tôn sùng vũ lực.

Người học võ của thế giới này dùng đẳng cấp nông sâu của công lực để phân thành mười cấp bậc khác nhau.

Có thể đập nát một viên gạch chỉ với một quyền thì coi như được xếp vào hàng võ giả cấp một, mặc kệ là tu luyện nội công hay ngoại công thì đều có thể trở thành võ giả cấp một.Võ giả cấp một cũng là giới hạn tồn tại cơ bản nhất của thế giới này.

Ví dụ như nha môn chiêu mộ người mới, hay quân đội tuyển lính hoặc một vài gia đình giàu có tuyển mộ người làm, gia đinh thì tất cả đều phải đạt đến trình độ võ giả cấp một.

Võ giả cấp hai cần phải dùng nội lực phá tan được trọc khí tiên thiên trong đan điền của cơ thể (võ giả gọi là xiềng xích, xiềng xích chia làm chín tầng), phá tan xiềng xích tầng thứ nhất thì có thể tiến vào hàng ngũ những người tu vi nội lực, cũng chính là võ giả cấp hai.

Võ giả cấp hai là người tu hành có nội lực ở cấp cơ bản nhất cũng là cấp nhập môn và cũng là người ở tầng thấp nhất.
Phá tan xiềng xiếc tầng thứ ba, công lực sẽ tăng lên một cấp, lúc này là có thể chưởng gãy cây từ xa, đánh vỡ kinh mạch nội tạng người ta, được xem là võ giả trung đẳng. Hoàng cung, tướng quân, vương gia, những thương gia cực kỳ giàu có quyền quý đêu chiêu mộ lính mới, hộ vệ mới là hộ viện cấp cao, giới hạn thấp nhất là võ giả cấp ba.

Võ giả từ cấp một cho đến cấp ba có thể xem là mục tiêu học võ của người dân bình thường. Võ giả cấp một nhất định sẽ không chết đói, muốn tìm một công việc nặng nhọc, nuôi sống mình và vợ con đương nhiên không thành vấn đề.

Còn võ giả cấp ba, chính là giai cấp lãnh đạo trong truyền thuyết. Mua nhà mua xe, cuôc sống rất thoải mái, vĩnh viễn cũng không sợ thất nghiệp. Bởi vì một gã võ giả cấp ba dù có đi dâu chăng nữa cũng có người cần.

Võ giả cấp sáu được coi là cao thủ hàng đầu ở bất cứ đâu.

Thông thường chỉ có một vài môn phái giang hồ, thế gia võ học, nắm trong tay bí kiếp võ học và pháp môn tu luyện cao cấp mới mới có thể khiến cho đệ tử dưới trướng trở thành một võ giả cấp sáu chỉ trong mười năm ngắn ngủi.

Mà thời gian cụ thể thì phải xem tư chất của người tu luyện, cũng chính là tiềm lực giá trị của một thiên tài võ học.

Cao thủ số một thiên hạ là Trác lão gia ba tuổi tập võ, tám tuổi trở thành cao thủ cấp bốn, mười ba tuổi trở thành cao thủ cấp sáu.

Còn một đệ tử thuộc môn phái giang hồ binh thường, nếu tư chất kém một chút thì có tu luyện năm mươi năm, cũng chưa chắc có thể trở thành một cao thủ cấp sáu!

Chương 60: Rất đáng yêu

Đại đa số đệ tử của các thế gia và môn phái võ học đều bắt đầu tập võ khi mới ba bốn tuổi, khoảng hai mươi tuổi là có thể trở thành một cao thủ cấp sáu.

Trác Uyển năm hai mươi tuổi đã trở thành cao thủ cấp sáu, được xem là trung thược đẳng trong đám con gái.

Còn thiên tài cũng xuất thân từ Trác gia là Trác Vân Phong thì mười sáu tuổi đã trở thành cao thủ cấp sáu, mười chín tuổi trở thành cao thủ cấp bảy, chưa tới hai mươi lăm tuổi đã sắp tấn cấp lên thành cao thủ cấp tám, đây chính là sừng lân lông phượng, là có một không hai trong thế hệ cùng lứa!

Cao thủ cấp tám là đại sư võ học rồi. Thế nhưng muốn trở thành cao thủ cấp tám khó khăn biết bao, cả vương triều Thiên Tống này cũng chỉ có khoảng trăm cao thủ cấp tám mà thôi, còn thế gia võ học siêu cấp số một số hai như Trác vương phủ cũng chỉ có sáu cao thủ cấp tám.

Cao thủ cấp chính là tông sư rồi.

Bởi vì phá tan xiềng xích, càng lên đến cấp cao hơn càng khó, hơn nữa độ khó và mức độ chịu đau chịu khổ lại càng tăng gấp mấy lần thậm chí là gấp chục lần! Bởi vậy mặc dù có khoảng một trăm cao thủ cấp tám, thế nhưng thuận lợi tấn cấp trở thành cao thủ cấp chín quả thực chỉ le que có thể đếm đươc.

Cao thủ cấp chín có nghĩa là đứng trên đỉnh cao võ học, một đại tông sư, danh chấn thiên hạ!

Trác lão gia, Đường Bắc Lang của gia tộc Đường Bắc, Bạch Chấn của gia tộc họ Bạch, còn cả kiếm khách ma hành tung quỷ dị là Kiếm Trình. Bốn đại tông sư của thiên hạ ngày nay, danh tiếng chấn động dưới khắp gầm trời này, không ai không biết, không ai rõ!

Cao thủ cấp mười… Hay còn gọi là võ thần!

Đây là một loại sức mạnh đạt tới cực hãn, có thể nói kỹ thuật võ thuật đã đạt tới cảnh giới cực kỳ đáng sợ. Cao thủ cấp mười, chích sống trong thần thoại và truyền thuyết mà thôi! Mà mấy trăm năm trở lại đây chỉ có di nhất một võ thần được truyền lại chính là…. Trác Thiên Hành.

Như Ý cũng không biết chiêu thức lê hoa thần kiếm đệ nhất thiên hạ và ma hạch mà Tiểu Bạch đưa cho cô, đã khiến cô trở thành cao thủ cấp mười kế tiếp sau Trác Thiên Hành!

Công lực mạnh hơn dĩ nhiên là khiến cho cảm quan vốn dĩ đã nhạy bén của cô càng thêm lợi hại và chuẩn xác.

Tuy gã kiếm khác ngồi ở cái bàn kê sát tường đó đã ém giọng xuống rất nhỏ khi nói chuyện nhưng Như Ý vẫn nghe thấy.Võ Thần Mật Thư?

Đây là thứ gì vậy?

Kể cả võ thần là gì Như Ý còn chẳng biết nên dĩ nhiên là lại càng không biết võ Võ Thần Mật Thư là gì, cô vô ý nghe được đoạn đối thoại như vậy nhưng cũng chẳng để bụng.

Bởi vì cô phát hiện một chuyện kỳ quái...

Tiểu Bạch tự nhiên không ăn gì hết!

Vịt qua Bắc Kinh giòn rụm vàng óng, thơm lựng thật sự khiến Như Ý động tay lia lịa, thịt bò, thịt gà và quả hạch trụng nước sôi đều là những món mà Tiểu Bạch yêu nhất nhưng lúc này, nói chẳng có chứng hứng thú nào khi đứng trước một bàn đầy ắp thức ăn.

"Tiểu Bạch, tại sao mày không ăn?" Như Ý tò mò.
"..." Tiểu Bạch hếch mũi lên, hít hà hai cái rồi lại năm yên không động đậy.

"Tiểu Bạch, mày bệnh rồi sao? Bình thường có đồ ăn thì mày nhất định là người đầu tiên nhào tới ăn ngấu nghiếng vậy mà hôm nay tại sao lại ỏng a ỏng ẹo như cô nương vậy?"

"Ngao ngao!"

Tiểu Bạch rướn cổ lên, hưng phấn kêu hai tiếng, thế nhưng vẫn không có chút hứng thú nào với cái bàn đầy ắp đồ ăn, còn chả thèm liếc mắt nhìn một cái mà chứ nhìn về phía xa xa.

"Tiểu Bạch?"

Như Ý cho rằng Tiểu Bạch bị bệnh nên mới không muốn ăn, nhưng nhìn bộ dạng hưng phấn của nó thì lại không giống như là bị bệnh. Ánh mắt lóe lên một tai giảo hoạt, trừng mắt nhìn xa xa, giống như ở đó có thứ gì đó đặc biệt hấp dẫn nó! Ví dụ như gái đẹp chẳng hạn!

"Tiểu Bạch, đừng nói là mày động tình nhé?" Như Ý rất tò mò. Rốt cuộc cô cũng không biết Tiểu Bạch thuộc loài động vật nào, có lẽ chỉ ở thế giới này mới có, cô cũng không để tâm thăm dò.

"Ngao ngao! Ngao ngao!" Tiểu Bạch bắt đầu gây rối.

"Rốt cuộc mày đã nhìn thấy gì hả?"

Như Ý quay đầu lại nhìn lại, chỉ thấy cái bàn phía sau lưng có bốn người đàn ông đang ngồi ăn thịt uống rượu, không có một người phụ nữ nào hết, chứ đừng nói đến con cái cùng loại với Tiểu Bạch.

"Ngao ngao! Ngao ngao!"

Tiểu Bạch không ngừng kêu trong lòng cô, hình như đang biểu đạt một cách mãnh liệt rằng: Ta muốn! Ta muốn! Ta muốn!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau