CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Hoàng thượng yên tâm

Trác Công Vinh bị dọa cả người đổ mồ hôi lạnh, đâu còn dám hé răng nói nửa nửa lời.

Mật thất nhà họ Trác.

Bạo quân dẫn đầu đám cao thủ nhà họ Trác và tùy tùng mang tới, thành tâm cúng bái hộp thần thánh vật, dùng hương nến quý báu thờ cúng. Sau khi hộp thần được bố trí ổn thỏa, bạo quân liếc mắt nhìn Đường Bắc Khôi.

Đường Bắc Khôi gật đầu, rồi nói: "Trác lão gia, hôm nay Hoàng Thượng dẫn theo mấy người chúng ta vi phục xuất tuần phủ Trác Vương, chính là việc cơ mật. nên tuyệt đối không thể tiết lộ hành tung của hoàng thượng ra ngoài."

Trác lão gia tử nói: "Thừa tướng yên tâm, Hoàng Thượng yên tâm."

Ông ta không kiêu ngạo không tự ti, vừa phát ra khí thế của cao thủ đệ nhất thiên hạ, thái độ hòa nhã nhưng khá kiên cường.

Tính xấu lúc còn trẻ của Trác lão gia tử cả thiên hạ đều biết.

Dù bây giờ đã lớn tuổi, con cháu đầy đàn, lại rất nhiều năm không tranh đấu trong giang hồ và triều đình, tính tình ông ta đã ôn hòa rất nhiều. Người ngoài nhìn vào sẽ thấy ông ta là một ông già tính tình hòa nhã, chẳng có gì đáng sợ.

Nhưng phàm là người hiểu chuyện đều đều biết tuyệt đối không nên chọc giận Trác lão gia tử.
Năm đó, tính tình Trác lão gia tử còn cương liệt, nóng nảy hơn Trác lão tam bây giờ. Khi lão Hoàng đế ở trên triều nói đùa một câu, nói Trác lão gia tử thường vào triều trễ, kết quả Trác lão gia tử mang một cái ghế ngồi trên triều suốt ba ngày ba đêm, không ăn không uống, gần dọa chết lão Hoàng đế. Mọi khuyên can đều không có tác dụng, lão Hoàng đế đành phải thay mặt toàn bộ triều thần nhận sai và nói xin lỗi với Trác lão gia tử thì ông ta mới bỏ qua.

Còn một chuyện khác có thể chứng minh rõ hơn tính tình nóng nảy của ông ta.

Khi Trác lão gia tử còn trẻ, tuổi chừng như Trác Vân Phong bây giờ, lúc ấy ông ta đóng quân ở biên cương, trấn thủ biên giới.

Dù gần trăm năm nay vương triều Thiên Tống đã không còn chiến sự lớn, nhưng chiến tranh và quấy rồi quy mô nhỏ ở vùng biên giới chưa từng gián đoạn.

Khi đó, Trác lão gia tử ở quân đội đánh thắng một trận, đồng thời bắt hơn ba trăm kẻ địch Man tộc làm tù binh.

Sau khi tù binh được áp giải trở lại kinh thành, đại thần cả triều và Hoàng đế tiến hành thảo luận sôi nổi, muốn làm sao xử trí hơn ba trăm kẻ địch Man tộc này. Lúc ấy, Man tộc là uy hiếp lớn nhất ở biên giới vương triều Thiên Tống, dù thực lực của Man tộc không mạnh, nhưng là dân tộc du mục, người Man tộc tính cách hung bạo, dũng mãnh, giết người phóng hỏa, cướp bóc đốt giết vô số bách tính nơi biên cươngThừa tướng khi đó, Đường Bắc Cương, cũng chính là cha của thừa tướng đương triều Đường Bắc Khôi, vì muốn giương cao uy thế nước lớn, làm Man tộc khiếp sợ, nên đã chủ trương giết chết tất cả tù binh.

Cuối cùng, tất cả tù binh đều bị chém đầu thị chúng.

Sau khi biết chuyện, Trác lão gia tử nổi trận lôi đình. Ban đầu ông ta đã đồng ý với kẻ địch Man tộc là chỉ cần đầu hàng thì sẽ đảm bảo không giết. Hơn nữa trong chiến báo dâng cho Hoàng đế, ông ta đã nói rõ không giết tù binh.

Ông ta biết người đưa ra chủ trương giết chết tù binh chính là Đường Bắc Cương, nên đã dẫn đầu mấy trăm binh sĩ dưới quyền, từ biên cương đi cả ngày lẫn đêm gấp rút trở về kinh thành, giết thẳng vào phủ Thừa Tướng Đường Bắc, khiến suýt chút nữa Đường Bắc Cương phải lấy cái chết tạ tội.

Sau chuyện này, dưới sự hòa giải của Hoàng đế, đồng thời gửi thư xin lỗi cho Man tộc, cuối cùng đã hoà giải được. Nhưng từ lúc đó trở đi, mâu thuẫn giữa phủ Trác Vương và nhà Đường Bắc đã cắm rễ thật sâu trong lòng mỗi người.

Dù bạo quân hung tàn, nhưng đối mặt với Trác lão gia chiến công hiển hách, võ công đệ nhất thiên hạ, đương nhiên vẫn phải lễ phép và kính trọng.

"Ha ha, lão gia tử chính là cao thủ đệ nhất của triều ta, có lão gia tử và nhiều cao thủ nhà họ Trác trấn thủ như vậy, có gì để lo lắng chứ? Thừa tướng, ngươi đúng là lo lắng quá nhiều rồi." Bạo quân thản nhiên cười một tiếng.

Vẻ mặt thừa tướng xám ngoét, trong lòng thầm mắng: "Bạo quân! Rõ ràng là ngươi kêu ta nói như vậy, bây giờ lại tới trách mắng ta à. Ngươi chỉ muốn hi sinh để ta làm người xấu mà lấy lòng Trác lão gia tử, đúng là gian trá, nham hiểm."

Chương 52: Hoàng thượng yên tâm

Dù trong lòng Đường Bắc Khôi không phục, nhưng cũng không dám làm gì.

Tính tình, lòng dạ và tâm cơ của bạo quân đều sâu không lường được.

"Hoàng Thượng quá khen, vi thần đã già, thân thể đã không bằng được trước kia."

Trác lão gia nghiêm túc đáp lại, từng câu cẩn thận tỉ mỉ, không hề giống vẻ hiền hòa bình thường của ông ta khi ở cùng đám con cháu ở phủ Trác Vương.

"Thân thể của lão gia tử có bệnh gì? Sau khi hồi cung, trẫm sẽ lập tức sai ngự y đến chẩn trị cho lão gia tử." Bạo quân rất ân cần nói.

"Tạ ơn Hoàng thượng quan tâm, thân thể của vi thần không có việc gì, chỉ là lớn tuổi rồi, không còn cường tráng như lúc tuổi còn trẻ nữa. Đã nhiều năm vi thần không vào triều, nhưng lại rất quan tâm đến việc triều đình, từ miệng Công Phú, biết Hoàng Thượng tuổi trẻ tài cao, quyết đoán kinh người, có uy phong của tiên vương. Tuổi già của vi thần cũng được an ủi, sau trăm tuổi cũng có mặt mũi mà đi gặp tiên vương."

Bạo quân nói: "Lão gia tử nói quá lời rồi. Trẫm và triều đình cũng không thể thiếu đi sự phụ tá của lão gia tử và nhà họ Trác, lão gia tử nhất định phải bảo trọng thân thể, đó là phúc của triều đình, cũng là phúc của con cháu nhà họ Trác. Trẫm nghe nói gần đây phủ Trác Vương có việc vui..."

"Vâng, mấy tháng trước, đã tìm thấy con gái bị thất lạc nhà lão nhị." Trác lão gia tử không biết tại sao bạo quân đột nhiên hỏi đến việc của nhà họ Trác.

Nhưng ông ta biết, bạo quân dẫn theo Vu sư và thừa tướng, còn mang hộp thần thánh vật được thờ phụng trên thần điện tại hoàng cung đến, chắc chắn không phải vì việc nhà họ Trác.

"Chúc mừng! Trác lão gia tử con cháu đầy đàn, gia đình càng thêm vui, thật là một việc đáng chúc mừng. Vị tiểu thư nhà họ Trác mất mà lại tìm được đâu? Trẫm có may mắn gặp mặt một chút không?"

"Đương nhiên! Được Hoàng Thượng triệu kiến, đó là phúc phận tu luyện mấy đời của cháu gái. Công Quý, ngươi hãy đi gọi Như Ý đến đây." Trác lão gia tử nói.

"Vâng, phụ thân." Nhận mệnh lệnh, Trác Công Quý lập tức đi xuống.Trác lão gia tử hỏi: "Hoàng Thượng đột nhiên cải trang giá lâm phủ Trác Vương, hơn nữa còn mang hộp thần thánh vật đến, chắc là đã xảy ra chuyện gì?"

Bạo quân nói: "Vu sư."

Vu sư đứng ra: "Có vi thần."

Bạo quân nói: "Ngươi hãy giải thích rõ mọi việc cho lão gia tử."

Vu sư nói: "Vâng, vi thần tuân lệnh. Trác lão gia tử, việc thật ra là thế này..."

Vu sư nói đầu đuôi một lượt việc hộp thần phát ra tiếng vang kỳ quái tiếng cùng vì sao Hoàng đế cải trang xuất hiện tại phủ Trác Vương phủ.
"Có chuyện như thế sao?"

Dù là Trác lão gia tử cũng không kìm được kinh ngạc.

Ông ta sống đã hơn bảy mươi tuổi, hộp thần được tế tự trong hoàng cung hơn một trăm năm, chưa hề nghe nói hộp thần phát ra âm thanh cổ quái gì.

Vu sư lại bổ sung: "Âm thanh vang lên rất lâu, nhưng trên đường chúng ta tới đây lại đột nhiên ngừng lại."

Trác lão gia tử nói: "Chẳng lẽ đúng là ông trời cảnh cáo chúng ta? Nhưng mấy năm gần đây, triều đình giảm bớt thuế má, quốc thái dân an, biên cương cũng không có chiến sự lớn, sao ông trời phải giáng xuống tai họa trừng phạt chúng ta chứ?"

Vu sư nói: "Có lẽ trời xanh muốn cảnh cáo chúng ta sống yên ổn phải nghĩ đến ngày gian nguy."

Bạo quân tiếp lời: "Không biết Trác lão gia tử có cách gì không?"

Thật ra hắn không thật tin tưởng lời lẽ giả thần giả quỷ thần của Vu sư Tế Tự, nhưng hắn tin hay không không sao, chỉ cần thiên hạ bách tính tin tưởng không nghi ngờ là được rồi. Vu sư, chỉ là công cụ củng cố sự thống trị của hắn mà thôi.

"Cha, con là Công Quý."

Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa.

Trác Công Phú nhắc nhở: "Hoàng Thượng, cha, nhị đệ dẫn Như Ý tới."

Chương 53: Hoàng thượng yên tâm

Trác lão gia tử nói với bạo quân: "Hoàng Thượng, Như Ý chính là cháu gái thất lạc mới tìm thấy năm tháng trước. Hay là, trước tiên tạm gác lại việc cảnh báo của hộp thần lại, để Như Ý tiến đến bái kiến Hoàng Thượng?"

Bạo quân nói: "Vậy thì bảo cô ấy vào đi."

Trác lão gia bỗng nhiên nghĩ đến một việc, nói: "Hoàng Thượng, Như Ý từ nhỏ đã bị người ta bắt cóc, sống tại dân gian, không hiểu nhiều lễ nghi cung đình, nếu như lát nữa có chỗ nào sai sót hoặc mạo phạm, xin Hoàng Thượng nể tình nó còn trẻ người non dạ mà bỏ qua."

Bạo quân gật đầu: "Trác lão yên tâm, trẫm sẽ không so đo với một tiểu nữ. Huống chi, người không biết không tội. Nàng ấy xuất thân dân gian, tất nhiên không hiểu lễ nghi cung đình và quý tộc, có làm sai điều gì cũng rất bình thường."

Trác lão gia tử nói: "Hoàng thượng rộng lượng như vậy, lão thần rất cảm thấy an ủi. Có câu nói này của Hoàng Thượng, lão thần an tâm rồi."

Bạo quân mỉm cười, liếc mắt với thị vệ của mình.

Thị vệ gật đầu nhận lệnh, đi tới mở cửa.

Dù đây là mật thất của nhà họ Trác, nhưng người có quyền nhất là Hoàng đế. Hoàng đế đồng ý gặp, ngươi mới có thể đi vào. Nếu Hoàng đế không đồng ý gặp, thì ngươi phải ở bên ngoài.

Thị vệ mở cửa, Trác Công Quý một mình đi vào, phía sau trống không, chẳng có bóng dáng của Như Ý.

Trác lão gia tử hỏi: "Công Quý, Như Ý đâu? Không phải bảo ngươi đi dẫn nó tới gặp Hoàng Thượng sao?"

Trác Công Quý vẻ mặt đau khổ nói: "Cha, nhi tử đã tìm khắp Đình trúc nhưng cũng không tìm thấy Như Ý, nhi tử đã phát động gia đinh và hộ vệ tìm khắp phủ Trác Vương, nhi tử về trước để phục mệnh."Trác lão gia tử nói: "Hoàng Thượng, thật sự là thất lễ, không biết đứa nhỏ này đã chạy đi đâu chơi rồi, vậy là đã phụ ý tốt của hoàng thượng. Có lẽ đứa nhỏ này thật không có phúc khí này, hiếm khi Hoàng Thượng muốn gặp nó, lại không tìm thấy nó đâu."

Bạo quân cười nói: "Ha ha, có lẽ là trẫm không có phúc khí nhìn thấy vị tiểu thư thất lạc mới tìm lại được của nhà họ Trác rồi. Thôi vậy, có lẽ duyên gặp mặt giữa trẫm và nàng ấy còn chưa tới."

Thừa tướng thấy tâm trạng của bạo quân hình như không tệ, lập tức hỏi: "Trác lão, đứa cháu này của ngài chắc là khoảng hai mươi tuổi rồi nhỉ?"

Trác lão gia tử nói: "Hơn mười chín tuổi."

Thừa tướng nói: "Nữ nhi mười tám tuổi là trưởng thành, mười chín là đúng lúc đến lúc thành gia lập thất. Nàng ấy trông như thế nào?"
Trác lão gia tử nói: "Nó giống hệt mẫu thân ruột Mẫn Nghi đến bảy tám phần."

Thừa tướng nói: "Vậy thì cũng là tiểu thư vô cùng xinh đẹp. Hoàng Thượng, ngài vẫn chưa lập hoàng hậu, vị tiểu thư này mất tích mà tìm lại được của nhà họ Trác, có thể nói rất có duyên, tương lai nhất định có thể giúp giang sơn xã tắc thịnh vượng. Hơn nữa, nàng ấy lớn lên lại xinh đẹp đoan trang, sao Hoàng Thượng không lập nàng làm làm hậu?"

"Không được!" Trác lão gia lập tức nói.

"Tuyệt đối không được!" Trác Công Quý nói như đinh đóng cột.

Thừa tướng cười lớn: "Ha Ha, Trác lão gia và Trác nhị ca quả nhiên là cha con ăn ý, lại có thể trăm miệng một lời mạnh mẽ nhất trí phản đối nữ nhi tiến cung. Hay là, Trác lão gia và Trác nhị ca cho rằng Hoàng Thượng không xứng với vị tiểu thư này của các ngài à?"

Bạo quân trầm mặc, sắc mặt cũng không thân thiện lắm.

Trước mặt Trác lão gia, hắn vẫn luôn duy trì lễ phép và khiêm nhường, nhưng dù sao hắn vẫn là vua, làm thần tử sao dám to gan làm càn từ chối kết thông gia với vua như thế? Đây chẳng phải là một loại vũ nhục lớn sao?

Vẻ mặt nổi giận khó coi, trong lòng cười lạnh: Hừ! Nữ nhi nhà này của các ngươi đẹp đến đâu? Trẫm đâu có thiếu, Trẫm có một tiên nữ tuyệt sắc thật sự, đó mới là khuynh quốc khuynh thành, chà, chỉ tiếc...

Vừa nghĩ tới đã qua năm tháng rồi mà vẫn chưa tìm được tiên nữ tuyệt sắc kia, trong lòng bạo quân liền tràn ngập lửa giận và thất vọng.

Nhìn thấy sắc mặt Hoàng đế đen lại, Trác Công Quý lập tức quỳ xuống giải thích: "Hoàng Thượng! Cũng không phải là vi thần vô lễ và mạo phạm, mà là đề nghị của thừa tướng Đường Bắc thực sự có thiếu sót.”

Chương 54: Làm hoàng hậu

Thừa tướng giả vờ nói: "Trác nhị ca ngươi nói chuyện phải có lương tâm chứ. Ta có ý tốt, muốn tác hợp cho con gái ngài tiến cung làm hoàng hậu đấy. Đây là phúc phận mà bao nhiêu cô gái mong cũng không mong được."

Bạo quân sầm mặt lại: "Trẫm cũng rất muốn nghe Trác nhị gia nói một chút cái này không ổn như thế nào?"

Trác nhị gia?

Hoàng đế gọi ông ta là Trác nhị gia?

Điều đó nói rõ là đã tức giận.

Xưa nay Trác Công Quý không phải người lỗ mãng, trấn tĩnh nói: "Hoàng Thượng, vi thần cả gan góp lời, xin Hoàng Thượng ân chuẩn."

Trước khi nói chuyện, còn muốn xin Hoàng đế ân chuẩn?

Lời ông ta muốn nói chắc chắn sẽ vô cùng kinh hãi và càn rỡ.

Bạo quân nói: "Chuẩn!"

Một chữ.

Gọn gàng có lực.Trác Công Quý trước tiên dập đầu lạy ba cái, bái tạ ân điển của Hoàng Thượng, sau đó đứng lên, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm thừa tướng Đường Bắc Khôi, nói: "Thừa tướng đại nhân, không phải ngài cũng có một vị thiên kim sao, nghe nói rất muốn vào cung làm hoàng hậu. Vì sao đột nhiên nghe thấy ta tìm được con gái thất lạc, lại lập tức tác hợp gả nó cho Hoàng Thượng?"

Thừa tướng nói: "Ta là có ý tốt..."

Trác Công Quý sắc bén nói: "Lập trường không vững vàng, trước sau lặp đi lặp lại, đây là hành động của tiểu nhân, ngài có ý đồ khác. Về phần có ý đồ gì khác, đương nhiên trong lòng ngài rõ nhất!"

Thừa tướng nói: "Ý đồ? Ta có ý đồ gì? Ngài cũng đừng vu oan cho ta."

Trác Công Quý nói: "Con gái này của ta chưa tròn một tuổi thì đã bị người ta bắt đi, gần đây mới tìm thấy, mấy canh giờ trước đó mới nhỏ máu nhận thân, chính thức để nó tiến vào phủ Trác Vương nhận tổ quy tông. Nhưng mấy năm nay nó luôn sống ở dân gian, quê mùa thô lỗ, há có thể xứng đôi với thân thể nghìn vàng của Hoàng Thượng? Không biết ngài có ý đồ cố ý hãm hại phủ Trác Vương chúng ta, hay là cố ý vũ nhục Hoàng Thượng?"

Lời này của Trác Công Quý không kiêu ngạo không tự ti, âm vang có lực.
Nghe xong, sắc mặt thừa tướng trắng bệch.

Thật ra ông ta rõ ràng có ý đồ.

Ông ta luôn hi vọng đưa con gái của mình tiến cung làm hoàng hậu, nhưng gần đây hình như bạo quân có chút bài xích với nữ sắc, không chịu đề cập đến việc lập hậu, người khác có đề cập đến thì sẽ tức giận.

Trong lòng thừa tướng nghĩ con gái mình đã không được làm hoàng hậu, thì sẽ không ngại để con gái nhà họ Trác đi làm hoàng hậu.

Nàng ta từ nhỏ lưu lạc dân gian, chắc chắn tính tình hoang dã khó thuần, sau khi vào cung chắc chắn sẽ khiến Hoàng Thượng và các phi tần khác trong cung tức giận. Một kẻ quê mùa thô kệch làm mẫu nghi thiên hạ đúng là một chuyện cười lớn. Đến lúc đó phủ Trác Vương sẽ thất sủng theo người con gái làm hoàng hậu này.

Nói không chừng dưới cơn nóng giận, bạo quân sẽ chém đầu hoàng hậu và cả phủ Trác Vương. Dù sao không phải Hoàng Thượng chưa từng làm việc tàn bạo như thế.

Lúc này gian kế của ông ta bị Trác Công Quý vạch trần, đương nhiên sắc mặt rất không tốt.

Bạo quân thông minh cỡ nào, vừa nhìn hai người một người cái xúc động phẫn nộ, một người chột dạ, tất nhiên đã hiễu chuyện gì đã xảy ra. Nhưng vẻ mặt hắn không đổi, giả vờ như không biết. Hai người họ náo loạn càng lớn càng tốt, hoàng đế là hắn mới có thể mượn hai bên kiềm chế lẫn nhau.

Trước khi hắn đăng cơ, tuổi còn nhỏ, khi lão Hoàng đế hấp hối, đã di ngôn lại cho hắn không nhất thiết phải làm một hoàng đế tốt, làm bạo quân cũng được, hôn quân cũng được, chỉ cần có thể bảo vệ được giang sơn này thì không tiếc dùng bất kỳ thủ đoạn gì. Nhưng việc quan trọng nhất là, mặc kệ phát sinh bất cứ chuyện gì, nhất định phải duy trì ba gia tộc lớn, bảo vệ họ, đồng thời kiềm chế họ.

Ba gia tộc lớn hưng thịnh, thì vương triều Thiên Tống hưng thịnh.

Chương 55: Làm hoàng hậu

Giang sơn Vương triều Thiên Tống vững chắc, gần như tất cả đều dựa vào công lao của ba gia tộc này, thậm chí ngoại tộc man di không biết Hoàng đế vương triều Thiên Tống họ gì, nhưng nhất định sẽ biết ba gia tộc lớn họ gì.

Tất nhiên bạo quân hiểu được, muốn củng cố giang sơn, nhất định phải dựa vào ba gia tộc lớn. Nhà họ Bạch ở phương Nam xa xôi thì không nói, ở kinh thành phủ có Trác Vương và nhà Đường Bắc, cho tới nay minh tranh ám đấu lẫn nhau, sớm đã là bí mật công khai.

Hắn cần phải làm là tuyệt đối không thiên vị bất kỳ bên nào, mở một mắt nhắm một mắt, để họ cứ đấu như vậy. Nhưng cũng không thể để họ đấu quá gay gắt, mâu thuẫn khiến giang sơn của hắn bất ổn.

Bạo quân hừ hai tiếng, ngăn hai người tiếp tục xúc động lại, sau đó mới bày ra vẻ người điều đình, nói: "Có lẽ thừa tướng chỉ thương cảm hậu cung của trẫm vô chủ, Trác nhị gia thì lo lắng con gái tiến cung không hiểu lễ tiết mạo phạm quân nhan, hai vị ái khanh đều là bề tôi thân cận của trẫm, rường cột của xã tắc, không thể tổn thương hòa khí, việc này như vậy thôi. Sau này không ai được nhắc tới nữa."

Trác Công Quý trừng mắt nhìn thừa tướng, nói: "Hoàng Thượng anh minh!"

Vu sư vẫn luôn trầm mặc ở bên cạnh đột nhiên mở miệng nói: "Hoàng Thượng! Chờ chút! Đề nghị này của thừa tướng rất đáng cân nhắc, có lẽ ông ta thật muốn vị tiểu thư này của nhà họ Trác tiến cung làm hoàng hậu."

Bạo quân nói: "Vì sao?"

Vu sư nói: "Sáng nay hộp thần có báo động khác thường, báo trước manh mối ngay tại phủ Trác Vương, mà đúng lúc hôm nay vị tiểu thư này của nhà họ Trác nhỏ máu nhận thân, chính thức nhận tổ quy tông, đây không khỏi quá trùng hợp sao."

Bạo quân trầm ngâm.Vu sư tiếp tục nói: "Hoàng Thượng, hộp thần được thờ ở hoàng cung đã một trăm ba mươi năm, chưa từng có xuất hiện báo động, mà đúng lúc vị Trác tiểu thư này nhận tổ quy tông, hộp thần lại xuất hiện cảnh báo. Có lẽ đây chính là trời xanh nhắc nhở chúng ta."

Nghe xong, thừa tướng lập tức gật đầu phụ họa: "Hoàng Thượng, ngài xem, ngay cả Vu sư cũng nói như vậy, chắc chắn không sai được. Hộp thần đã dẫn chúng ta đến phủ Trác Vương, chắc chắn là có mục đích. Nếu như vị Trác tiểu thư này thật là người may mắn có thể hóa giải tai họa của triều đình và bách tính, vậy thì càng nên đưa vào hậu cung..."

Trác Công Quý vội vàng nói: "Hoàng Thượng, điều này tuyệt đối không thể. Cảnh báo của hộp thần nói không chừng có ý khác thì sao?"

Bạo quân nói: "Vậy ái khanh nói xem là có ý gì?"

Trác Công Quý do dự.Ông ta biết bây giờ Như Ý có trốn cũng không thoát, cửa cung sâu như biển, huống chi cô gái không hiểu được lễ tiết xã hội thượng lưu như Như Ý tiến cung, đây không phải là đẩy cô vào hố lửa sao? Ông ta dùng xin giúp đỡ nhìn Trác lão gia tử.

Trác lão gia hiểu ý, nói: "Thừa tướng và Vu sư nói cũng có lý. Nhưng cháu gái này của lão thần thực sự ngang bướng..."

Bạo quân không vui nói: "Nếu như ngang bướng, thì nhà họ Trác phải dạy nàng ấy có tri thức hiểu lễ nghĩa mới thôi. Chuyện này cứ như vậy quyết định, ba tháng sau trẫm sẽ hạ chỉ chiêu cáo thiên hạ, nạp nàng vào cung, phong làm hoàng hậu."

Bạo quân nổi giận rồi.

"Lão tử đường đường là Hoàng đế, vẫn không xứng với một đứa con gái nhà các ngươi à?"

"Các ngươi lần bảy lượt từ chối như vậy, dù lý do đường hoàng cỡ nào, cũng không tránh khỏi quá không để hoàng đế này ở trong mắt!"

"Các ngươi càng không muốn nàng tiến cung, trẫm liền nhất định nàng phải tiến cung!"

"Nói thật, trẫm không hề có hứng thú với đứa con gái xấu xí nhà các ngươi. Lập nàng ta làm hoàng hậu xong thì lập tức đày vào lãnh cung, vĩnh viễn không sủng hạnh, để cả đời sống một mình. Hừ!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau