CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Rốt cuộc là đực hay cái

"Cha..."

Như Ý nhìn Trác Công Quý, giống như đang chờ đợi sự đồng ý của ông ta.

Trác Công Quý gật đầu: "Vậy con đi đi, đi nhanh về nhanh! Chúng ta chờ con ở đây, chúng ta sẽ chuẩn bị cẩn thận những thứ cần thiết cho việc nhỏ máu nhận người thân. Tiểu Lục, ngươi đi cùng với Như Ý đi!"

"Dạ! Cha!"

Biểu hiện của Trác Uyển vô cùng phấn khởi, giống như nàng ta là đang phụng chỉ giám thị vậy.

"Hừ!"

Như Ý trừng mắt với nàng ta, từ trong đám người bước ra, đi thẳng tới phòng bếp.

*

"Điềm dữ!"

"Bệ hạ! Thần điện xuất hiện điềm dữ!"

Hai vu sư cùng lúc bẩm báo với bạo quân thần điện xuất hiện hiện tượng kỳ lạ!

Bạo quân dẫn theo vu sư, quân Cấm Vệ, quân Ngự Lâm và một số đại thần vọt vào thần điện...

Thánh vật được thờ cúng trên thần án, hương hạc lượn lờ, khói bay mù mịt…

"Hệ thống phân biệt thông minh khởi động, xin dùng vân tay kiểm chứng thân phận.""Hệ thống phân biệt thông minh khởi động, xin dùng vân tay kiểm chứng thân phận."

"Hệ thống phân biệt thông minh khởi động, xin dùng vân tay kiểm chứng thân phận."

Bên trong thánh vật hết lần này đến lần khác lặp lại tiếng máy móc sai lệch...

Nửa canh giờ trước có một con chuột nhỏ đi kiếm ăn, trong lúc vô ý đi ngang qua hộp thần, cũng là trong lúc vô ý đã khởi động hệ thống thông minh của hộp thần.

Tiếng máy móc lặp đi lặp lại này, trong mắt bạo quân và đại thần nghe không hiểu tiếng Hán của hắn giống như đang nghe kêu kỳ lạ “tút tút” “tút tút” “tút tút” phát ra từ máy móc!

Vu sư nằm sấp trên mặt đất, dập đầu ba cái với thần linh, giả vờ giả vịt một hồi, sau đó rất nghiêm túc nói: "Bệ hạ, đây là thần linh báo động trước, thiên hạ sẽ có tai họa lớn giáng xuống!"

Bạo quân hơi nhướng mày: "Tai họa lớn? Tại họa lớn gì?"

Vu sư nói: "Trời giáng tai họa xuống là để trừng trị ngu dân, đây gọi là thiên cơ không thể tiết lộ."Bạo quân nói: "Vậy làm thế nào để hóa giải tai họa?"

Vu sư bấm tay tính toán một hồi sau đó nói: "Năm nay chính là năm sao cung Tử Vi. Sao cung Tử Vi ở hướng đông, đông chủ màu xanh, trên trời sẽ xuất hiện một người cứu vớt chúng sinh, hóa giải tai họa. Mà manh mối để tìm người này chính là ở hướng Đông, sao cung Tử Vi, màu xanh…"

Bạo quân hắng giọng một tiếng, lập tức sắc mặt cả kinh: "Sao cung Tử Vi? Tử Kim phủ Trác Vương? Chẳng lẽ nói người này sắp xuất hiện ở phủ Trác Vương? Vu sư! Phủ Trác Vương ở hướng nào trong kinh thành."

Vu sư trả lời: "Chính là hướng Đông!"

Bạo quân nói: "Ai có thể phá giải thiên cơ liên quan đến màu xanh?"

Một đại thần trả lời: "Trác lão gia của phủ Trác Vương là một trong bốn tông sư võ học lớn trong thiên hạ hiện nay, đẳng cấp thiên phú võ học được khen ngợi là thiên hạ vô địch của Trác lão gia chính là màu xanh!"

Bạo quân nói: "Tất cả ba điều thiên cơ đều thể hiện phủ Trác Vương tồn tại manh mối quan trọng. Vu sư! Thống lĩnh quân Cấm Vệ! Thừa tướng! Lập tức lên thần đàn khởi động nghi thức tế trời, sau khi đã bẩm báo lên thiên thần chúng ta sẽ bãi giá đến phủ Trác Vương! Trẫm sẽ đem theo hộp thần cùng giá lâm đến phủ Trác Vương!"

"Vâng, thưa bệ hạ!"

Các đại thần hô to vạn tuế. Vu sư vội vàng bận rộn nghi thức bái tế, các đại thần thì lại sắp xếp xe loan, thị vệ, chuẩn bị cho hoàng đế đi tuần.

Nhưng cuối cùng bạo quân vẫn quyết định lên đường đơn giản gọn gàng, ông ta chỉ dẫn theo mấy thị vệ, vu sư, thừa tướng Đường Bắc Khôilên đường.

Hộp thần xuất hiện cảnh báo! Thiên hạ sẽ có tai họa lớn!

Tin tức như vậy cũng không thể truyền ra ngoài, đi đến phủ Trác Vương tìm người phá giải tai họa càng không thể phô trương trắng trợn, gây sự chú ý cho người khác. Phải biết rằng, trong một trăm ba mươi năm qua, ngoại trừ trên đại điện cúng tế mỗi năm một lần đây là lần đầu tiên tiên hộp thần rời khỏi hoàng cung.

Chương 47: Rốt cuộc là đực hay cái

Sau khi đơn giản thay đổi quần áo xong, bạo quân mang theo mấy người và hộp thần lên xe ngựa rời khỏi hoàng cung.

Xe loan đậu dưới gốc cây lớn bên ngoài phủ Trác Vương, bạo quân từ trong xe ngựa kéo màn che ra, khi nhìn thấy khí thế trang nghiêm của phủ Trác Vương quả thực xa hoa chẳng khác gì hoàng cung, trong lòng hắn âm thầm hơi khó chịu.

"Thị vệ, ngươi đi tìm hiểu thử xem rõ ràng là ban ngày ban mặt mà phủ Trác Vương lại đóng chặt cửa, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?"

"Vâng, thưa bệ hạ!"

Một thị vệ hóa trang thành một gia đinh bình thường nhảy xuống xe ngựa, đi về phía cổng của phủ Trác Vương.

Gia đinh gõ cửa hồi lâu bên trong mới có người đi ra mở cửa.

Gia đinh hỏi chuyện người mở cửa một lúc, sau đó mới trở về phục mệnh.

"Bệ hạ, thì ra hôm nay quả nhiên phủ Trác Vương xảy ra chuyện!"

"Chuyện gì?"

"Đứa con gái thất lạc mười mấy năm của Trác gia mấy tháng trước đã tìm về được. Ngày hôm nay tất cả người của Trác gia đều tụ tập ở Từ đường của Trác gia để nhỏ máu nhận người thân! Vì thế hôm nay phủ Trác Vương mới đóng cửa từ chối tiếp khách, không tiếp đãi bất cứ ai."

Bạo quân vừa nghe đã nhận ra được vẻ kỳ lạ: "Nếu là đã tìm về được từ mấy tháng trước, tại sao đến bây giờ mới nhỏ máu nhận người thân? Chẳng lẽ trong này còn có nguyên nhân khác?"

Gia đinh nói: "Ngược lại điều này thần cũng không biết."

Bạo quân nói: "Vậy chúng ta cũng vào xem náo nhiệt. Dùng lệnh bài Hổ Phù của trẫm đi vào, trước tiên đừng kinh động đến những người khác, chúng ta lén lút đi nhìn một chút. Nói không chừng sẽ có được thu hoạch không tưởng tượng nổi đấy!"Lúc Như Ý và Trác Uyển trở lại Từ đường, giữa đám người trong Từ đường có thêm một giá gỗ, trên giá đặt một chậu nước, Trác Công Quý đứng bên cạnh, trong lòng bàn tay ông ta nắm chặt hai con dao nhỏ sắc bén.

Vẻ mặt Trác Uyển không vui nói thầm: "Ta còn tưởng rằng ngươi chột dạ muốn chạy trốn đấy, thì ra đúng là đi phòng bếp ăn một chén cháo nhỏ mà thôi."

Như Ý cười nói: "Trước khi rút máu không ăn một chút gì đó thì rất dễ ngất đấy!"

Trác Uyển hừ lạnh một tiếng.

Như Ý bình tĩnh và tự tin như vậy đối với nàng ta mà nói quả thật không phải là một tin tốt gì.

Nếu như Như Ýchột dạ muốn chạy trốn, đó mới điều nàng ta muốn thấy nhất.

Đến lúc đó nàng ta nắm chặt Như Ý muốn chạy trốn, áp tải đến Từ đường, ở ngay trước mặt người của cả gia tộc công bằng thẩm phán tiểu nhân vô sỉ giả mạo tiểu thư Trác gia này, đến lúc đó nàng ta chính là đại anh hùng, lập được công lao lớn. Hơn nữa còn có thể đoạt lại đình trúc vốn dĩ thuộc về nàng ta.
Nhìn tình huống trước mắt, dường như hơi không giống với sự tưởng tượng của Trác Uyển. Sự tự tin của Như Ý khiến trong lòng nàng ta có một dự cảm không tốt.

"Như Ý, chuẩn bị xong chưa?"

Trác Công Quý nghiêm túc hỏi.

"Dạ." Như Ý gật đầu.

"Cầm lấy!" Trác Công Quý đưa cho Như Ý một cây dao ngắn.

Như Ý lặng lẽ nhận lấy.

Trác Công Quý nhìn thấy vẻ nghi ngờ trên mặt cô nói: "Như Ý không cần lo lắng, rất đơn giản. Chỉ cần dùng dao ngắn này cắt đứt da thịt, để cho mấy giọt máu rơi xuống bát nước sạch này là được. Nếu như máu của hai chúng ta có thể hoà lẫn vào nhau, vậy thì có thể chứng minh chúng ta có mối liên hệ máu mủ, nếu như… nếu như máu không thể hòa lẫn vào nhau, vậy thì..."

Như Ý hỏi: "Cha, nếu như con không phải là con gái của người, người sẽ giết con sao?"

Sắc mặt của Trác Công Quý trở nên âm u nhưng lại không hề trả lời.

Như Ý cười hờ hững nói: "Con biết rồi. Cha! Bắt đầu đi."

Trác Công Quý gật đầu, sau đó nắm dao ngắn trong tay nhắm ngay cổ tay của mình rạch một đường!

Một giọt máu lóe lên...

Chương 48: Cửu tiểu thư thật sự

Trác Công Quý nắm chặt nắm tay, bên trong da thịt bị rách bốn năm giọt máu tươi nhỏ lên dao ngắn rớt vào trong chén nước sạch.

"Đến lượt con rồi, Như Ý." Trác Công Quý nhìn Như Ý.

Như Ý đi về phía trước hai bước, nhìn thấy mấy giọt máu máu trên thanh dao ngắn cô đã biết bất luận thế nào lần này cũng tránh không thoát, thế là tay phải của cô nắm chặt thanh đao, sau đó tay trái mở ra, giơ ngón trỏ lên…

Trác Uyển thúc giục: "Ngươi lề mề gì chứ? Hẳn là chột dạ chứ gì?"

Như Ý tự tin mỉm cười, khẽ dùng thanh dao ngắn rạch nhẹ lên đầu ngón trỏ một cái nói: "Chỉ lấy mấy giọt máu mà thôi cũng không phải tự sát, cũng không cần cắt nát cổ tay của mình, chỉ cần nhẹ nhàng rạch lên đầu ngón tay là được."

Quả nhiên, rất nhanh đầu ngón trỏ của cô đã thấm ra một giọt máu nhỏ.

Như Ý bóp chặt đầu ngón trỏ, giọt máu thuận thế rớt xuống, rơi vào trong chén nước.

"Tách tách!"

Máu của cô lọt vào trong nước.

Vào đúng lúc này tất cả mọi người gần như nín thở...

Rốt cuộc Cửu thiểu thư này là thật hay giả? Lập tức sẽ biết ngay đáp án!

Không khí trong Từ đường giống như đọng lại, mỗi người đều nín thở, ai nấy cũng không dám chớp mắt, vô cùng căng thẳng và nghiêm túc nhìn máu trong chén nước…

"Thứ hàng giả như ngươi lập tức sẽ hiện nguyên hình!"Trác Uyển căm giận nói.

Như Ý mỉm cười.

Máu của Như Ý rơi vào trong nước.

Dần dần máu của cô lan ra, sau đó đột nhiên giống như cảm nhận được xung quanh có sự tồn tại của huyết thống giống nhau.

Máu của Như Ý vậy mà lại tiến gần với máu của Trác Công Quý, từ từ hòa lẫn vào nhau.

"Trời ạ!"

"Hòa lẫn vào nhau rồi!""Nàng là Cửu tiểu thư thật sự!"

"Ta đã sớm nói nàng chính là Cửu tiểu thư thật sự. Nếu không, còn ai có thể giống hệt với Mẫn phu nhân như vậy chứ?"

Đám người bàn tán sôi nổi.

Cuối cùng Trác Công Quý cũng xóa tan gánh nặng trong lòng.

Còn Trác Uyển thì lại trợn mắt ngoác mồm, thì thào nói: "Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Hai giọt máu làm sao có thể hòa lẫn vào nhau chứ? Nàng ta rõ ràng chính là đồ giả mạo mà!"

Ả đột nhiên la lớn: "Các ngươi đừng nên tin nàng ta! Nàng ta là đồ giả mạo! Nàng ta là giả mạo! Ta có thể khẳng định nàng ta là giả!"

Trác Công Quý nổi giận đùng đùng, một bạt tai lanh lảnh đánh vào mặt nàng ta: "Vô liêm sỉ! Đứa con gái bất hiếu này lẽ nào đến lúc này ngươi còn muốn gây chuyện xích mích hay sao? Nếu như không phải ngươi ăn nói luyên thuyên, căn bản sẽ không có có chuyện nhỏ máu nhận người thân hôm nay. Lẽ nào ngươi còn không hiểu rõ sao? Vô duyên vô cớ hoài nghi người khác là một loại nhục mạ và không tôn trọng người khác cực kỳ lớn. Ta hy vọng một cái tát này sẽ có thể dạy dỗ ngươi sau này biết cách tôn trọng người khác!"

Đau xót, đau đến tận xương!

Trác Uyển tức giận ôm khuôn mặt đau đớn, trong ánh mắt lóe ra sát khí nồng nặc: "Như Ý, đứa tiện nhân này! Cha chưa từng đánh ta như vậy. Thế nhưng hôm nay lại vì ngươi mà ông ấy đánh ta. Ngươi hãy chờ đấy! Sẽ có một ngày ta sẽ tìm được chứng cứ chứng minh ngươi là kẻ giả mạo. Đến lúc đó ta muốn ngươi trả lại gấp mười lần sự nhục nhã của ngày hôm nay!"

Như Ý mỉm cười đi đến bên cạnh Trác Uyển, ghé sát mặt vào tai của nàng ta, giọng nói dịu dàng đột nhiên trở nên cực kỳ lạnh lẽo: "Tiện nhân! Ngươi nghe rõ cho ta! Sở dĩ ta mãi nhường nhịn ngươi không phải là ta sợ ngươi mà là ngươi còn chưa đủ tư cách trở thành kẻ thù của ta! Nếu như ngươi lại quấy rầy ta, gây ra phiền phức gì cho ta nữa, vậy ta cũng sẽ không để ý địa vị gì nữa sẽ dạy dỗ kẻ thù không đủ tư cách là ngươi một trận! Nhớ cho kỹ, đây là lần cuối cùng ta bỏ qua cho ngươi, lần sau lão nương sẽ trực tiếp phế bỏ ngươi!"

"Vèo!"

Chương 49: Cửu tiểu thư thật sự

Từ trong xương của Trác Uyển vọt lên một luồng khí lạnh, sự sợ hãi lóe lên từ phía sau lưng.

Như Ý lạnh lẽo âm hàn này...

Tại sao đột nhiên nàng ta giống như trở thành một người khác vậy?

Như Ý dịu dàng, rộng lượng để mặc cho người khác bắt nạt nhưng vẫn cười hì hì kia giống như trong phút chốc đã trở thành một sát thủ máu lạnh, vô tình...

Trác Uyển sợ đến mức thân thể run lên, không thốt nên lời.

Như Ý cười hờ hững khẽ nói: "Đúng rồi, nói cho ngươi một bí mật, quả thật ta là giả. Dáng vẻ ngươi xấu như vậy làm sao có được một muội muội đẹp như thế chứ? Chỉ có điều cũng cảm ơn ngươi, hôm nay ngươi đã thay ta chứng minh thân phận của ta trước mặt nhiều người như vây, sau này sợ rằng sẽ không còn ai nghi ngờ thân phận của ta nữa rồi. Cho dù ngươi đi nói khắp nơi, e là cũng chẳng có ai tin ngươi nữa. Tạm biệt!" Như Ý nói xong nghênh ngang rời đi.

Trác Uyển ngây ngốc đứng tại chỗ, nàng ta tức đến độ khuôn mặt lúc trắng, lúc xanh...

Nàng ta muốn hãm hại Như Ý, kết quả trái lại còn giúp cô!

Cô là tiểu thư giả nhưng trải qua việc nhỏ máu nhận người thân ở Từ đường hôm nay, sau này cô ta có thể yên tâm làm thân phận tiểu thư của cô rồi!

Hơn nữa, lúc cô nói ra câu nói cuối cùng kia, trên người phát ra sát khí lạnh lẽo đáng sợ... Thật đáng sợ! Vẻ bên ngoài là thiên sứ dịu dàng, bên trong lại là ác ma máu lạnh...!

Rốt cuộc cô là ai?

Cô đã dùng cách gì để hai giọt máu hòa lẫn vào nhau? Nếu như cô là giả thì tại sao máu lại hòa lẫn vào nhau?

Trong đầu Trác Uyển ngập tràn lo sợ, nghi ngờ...Người trong Từ đường từ từ tản đi. Như Ý đã có được thân phận Cửu tiểu thư thật sự, lần này xem như là đã thật sự nhận tổ quy tông rồi.

Mọi người đi hết chỉ để còn lại một mình Trác Uyển đứng ngây ngốc nơi đó. Hai mắt nàng ta sững sờ nhìn chén nước sạch đã hòa tan với máu...

Từ đầu đến cuối nàng ta vẫn không nghĩ ra được, rốt cuộc Như Ý làm thế nào có thể gian lận?

"Tiểu Lục."

Đột nhiên, một giọng nói già nua quen thuộc vang lên sau lưng nàng ta.

Trác Uyển quay đầu nhìn lại, tất cả người trong Từ đường đều đã đi hết, chỉ còn sót lại nàng ta và Trác lão gia tử hiền hòa dễ gần hai người.

"Ông nội, người nhất định phải tin tưởng Tiểu Lục, nhất định phải tin tưởng con! Nàng ta đúng là giả mạo! Nàng ta là giả mạo!""Tiểu Lục, tuy lòng dạ của con hẹp hòi, nhưng ông nội biết con còn chưa đến nỗi phải nói dối."

"Ông nội, người tin tưởng con sao?"

Trác Uyển vô cùng kích động, nếu như gia gia có thể tin nàng, vậy thì quá tốt!

Người có địa vị uy vọng nhất ở Trác gia, chính là Trác lão gia. Ông ta chỉ cần dậm chân một cái, cả phủ Trác Vương cũng sẽ đất rung núi chuyển.

"Ta sẽ không tin tưởng con, ta chỉ tin tưởng chứng cứ, sự thực đã chứng minh nhỏ máu nhận người thân là không sai được."

"Không! Ông nội, nàng ta gian lận! Chắc chắn nàng ta gian lận!"

"Gian lận thế nào?"

"Con không biết! Con không biết nàng ta gian lận thế nào, nhưng con có thể khẳng định nàng ta gian lận! Nếu không, máu của nàng ta tuyệt đối sẽ không hòa lẫn với máu của cha con. Nhưng mà làm thế nào con cũng không hiểu rõ nàng ta gian lận thế nào, cho dù lúc nãy đi phòng bếp con cũng không rời nàng ta nửa bước!"

"Phòng bếp? Lúc nàng đi phòng bếp đã làm gì?"

"Nàng ta không làm gì? Không có gì đặc biệt, chỉ có múc một chén cháo nhỏ trong nồi, hơn nữa chỉ ăn có hai ngụm!"

Trác Uyển suy nghĩ cẩn thận lại, nhưng làm thế nào nàng ta cũng không nghĩ ra rốt cuộc là Như Ý làm thế nào gian lận?

Chương 50: Cửu tiểu thư thật sự

Từ sau khi Như Ý đến Từ đường, nàng không rời Như Ý nửa bước, cho dù Như Ý muốn gian lận cũng không có cơ hội đâu.

"Tiểu Lục, mở rộng lòng con đi, có thể nó đúng là muội muội của con." Trác lão gia nói.

"Không! Ả đúng là giả! Nhất định là giả! Ông nội, người nhất định phải tin tưởng con! Chắc chắn con sẽ tìm chứng cứ chứng minh ả là giả!" Trác Uyển kích động nói.

Lúc đoàn người bạo quân cải trang tiến vào phủ Trác Vương, kết quả nhỏ máu nhận người thân đã kết thúc.

Chỉ suýt chút nữa...

Bạo quân đã có thể thấy được tiên nữ lúc nào cũng quấy rầy giấc mộng của hắn rồi.

Năm tháng trước tiên nữ từ trên trời rớt xuống xuất hiện tại hoàng cung, sau một đêm triền miên lại mất tích một cách bí ẩn...

Năm tháng qua bạo quân cũng không còn hứng thú sủng hạnh phi tử của hắn nữa, trong lòng hắn chỉ nhớ mãi không quên tiên nữ đã câu mất hồn phách của hắn đi mất kia...

Nếu hắn vào phủ Trác Vương sớm hơn nửa canh giờ thì đã có thể nhìn thấy tiên nữ Như Ý của hắn rồi...

"Các ngươi là người nào? Các ngươi không phải là người của Trác gia!"

Trác lão tam Trác Công Vinh vừa mới từ trong Từ đường bước ra đã nhìn thấy một đoàn người lén la lén lút ở trong phủ, lập tức bước ông ta bước lên phía trước hét mấy người đứng lại.

"Trác lão tam không được càn rỡ!"

Thừa tướng Đường Bắc Khôi quen biết Trác Công Vinh, ông ta vội tiến lên ngăn cản.

Trác Công Vinh vừa nhìn thấy một người trong đó lại chính là thừa tướng đại nhân của vương triều Thiên Tống Đường Bắc Khôi, ông ta cảnh giác nói: "Đường Bắc thừa tướng? Ông không ở nhà mình lại chạy đến phủ Trác Vương của chúng ta làm gì? Hơn nữa còn ăn mặc như thế này, lẽ nào ông muốn thăm dò phủ Trác Vương của chúng ta?"

Đường Bắc Khôi khinh thường nói: "Nếu như ta muốn thăm dò cũng sẽ đợi tối buổi tối mới đi thăm dò. Hơn nữa phủ Trác Vương của các ngươi có gì tốt để thăm dò chứ? Chẳng lẽ có bí mật không thể cho người khác biết sao?"Trác Công Vinh cả giận nói: "Lão thất phu! Miệng của ngươi sạch sẽ một chút! Cha ta và các ca ca lấy đại cục làm trọng, nể tình Trác gia và Đường Bắc gia đều là vi thần cùng triều, ta không muốn tổn thương đến hòa khí nên cố nhẫn nhịn Đường Bản gia các ngươi hết lần này đến lần khác. Nhưng Trác lão tam ta là không sợ trời không sợ đất, lão tử nổi danh là một kẻ lưu manh, lúc nhỏ còn xông vào hoàng cung thi bắn nước tiểu với tiểu tử hoàng đế kia đấy. Ngươi đừng ép lão tử cuống lên, nếu không..."

"Nếu không thế nào?"

Bạo quân từ phía sau đoàn người đi ra.

Trác Công Vinh nói: "Ngươi lại là người nào? Dám đến phủ Trác Vương của chúng ta làm càn?"

Bạo quân cười hờ hững: "Phủ Trác Vương này trẫm cũng không thể đến sao?"

"Trẫm?"

Mặc dù Trác Công Vinh là kẻ lưu manh, thế nhưng cũng không phải là người ngu, ông ta vừa nghe nói thế đã cảm thấy hơi không thích hợp...

Bạo quân ngạo khí bức người nói: "Trác lão tam ngươi mở mắt chó của ngươi nhìn xem rốt cuộc trẫm là ai!"Trác Công Vinh nhìn thấy khuôn mặt âm u tuấn tú của hắn, ánh mắt sâu thẳm, tuy rằng sau khi trưởng thành dung mạo đã thay đổi, nhưng ít nhiều gì vẫn còn dáng vẻ ngày bé...

"Hoàng... Hoàng thượng!" Trác Công Vinh bị dọa sợ.

Bạo quân cười lạnh nói: "Hoàng thượng? Sao không phải là tiểu tử hoàng đế trong miệng ngươi nữa rồi?"

Trác Công Vinh quỳ phịch xuống nói: "Vi thần không dám! Vừa nãy vi thần mạo phạm, xin hoàng thượng thứ tội!"

Cho dù ông ta không sợ trời không sợ đất, nhưng vẫn sợ đến chảy mồ hôi lạnh.

Bạo quân này nổi tiếng hung tàn đấy!

Ai bảo ông ta thấy ngứa mắt nhưng lại gặp phải xui xẻo. Đừng nói ở trước mặt mắng hắn, cho dù là ngôn từ có hơi bất kính với hắn thôi cũng sẽ mất đầu.

Thác Bạt Liệt được ‘khen’ là quân chủ tàn bạo nhất của vương triều Thiên Tống trong ba trăm năm qua!

Đáng sợ hơn chính là tuy hắn tàn bạo nhưng cũng không ngu ngốc, rất có suy nghĩ và mưu lược, thủ đoạn quyết đoán, quản lý triều đình người người thần phục, không ai dám nói!

"Đứng lên đi, ngươi mau dẫn trẫm đi gặp lão gia tử."

Trong lòng bạo quân lóe lên một tia sát khí, những cũng chỉ là lóe lên mà thôi. Nơi này là phủ Trác Vương, nếu như chỉ vì một chút chuyện nhỏ mà giết chết Trác lão tam, sợ rằng người của phủ Trác Vương sẽ không chịu bỏ qua.

Giang sơn này có một nửa là do phủ Trác Vương đánh chiếm về, bạo quân cũng sẽ không tùy tiện đắc tội với phủ Trác Vương.

"Dạ! Dạ! Thần cảm tạ hoàng thượng đã khoan dung!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau